PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 241 - Chương 245

Chương 241: Bắt đầu trang Bức (1)

Phùng Niên Tân tiếp nhận mũ và túi bạc của Tần Tiêu, thở dài một hơi, gật gật đầu, trầm mặc không nói.

Lý Trọng Tuấn thì thở dài một hơi:

- Khá tốt khá tốt, không có bị bãi quan lưu vong là vạn hạnh.

Tần Tiêu lạnh nhạt cười cười:

- Bệ hạ thật sự khai ân với Tần Tiêu. Ta hiện tại về phủ trước, giao quan bào lại cho Ngự Sử đài. Sau đó chuyên tâm đi làm Tả Vệ Suất, hảo hảo mang binh làm tướng quân.

Lý Trọng Tuấn cười cười: như thế cũng tốt. Ngược lại là nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

- Ha ha, cũng không phải tốt sao!

Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn đi ra khỏi Ngự Sử đài, cưỡi ngựa của mình, nói: nguồn TruyenFull.vn

- Điện hạ, vậy Tần Tiêu cáo từ trước.

- Ách...

Lý Trọng Tuấn gọi Tần Tiêu lại, nói:

- Dứt khoát hôm nay cũng không có việc gì, ta đi tới chỗ của ngươi cùng ngươi uống vài chén, giải sầu nha.

Tần Tiêu thấy thần sắc hắn kỳ quái, biết rõ là vì Tử Địch đây mà. Vừa rồi thời điểm ở huyện nha Trường An thì chạy theo Tử Địch, sau đó ủ rũ chạy về, nhất định là mũi tro, hiện tại còn dám đi tới nhà ta, đúng là áp chế càng mạnh thì bùng nổ càng mạnh, tâm không chết a.

Tần Tiêu cười rộ lên, cố ý hỏi ngược lại:

- Điện hạ, giữa ban ngày uống rượu gì đây? Cả hai còn công vụ đấy, để hôm nào đi.

- Sửa cái gì mà sửa, chính là hiện tại a. Hiện tại cũng đã qua giờ Mùi, còn công vụ gì phải xử lý chứ.

Lý Trọng Tuấn xem ra rất quyết tâm.

- Bổn vương và ngươi bận rộn một ngày, giữa trưa cũng không ăn cái gì. Hiện tại uống vài chén rượu ngươi còn nhỏ mọn vậy sao?

Tần Tiêu cười xấu xa một chút, khẽ vung roi quất roi ngựa, chậm rãi đi lên phía trước.

- Vậy được rồi. Ta nghe nói A Man cũng trở về Trường An, không bằng gọi hắn cùng đi.

- Tốt!

Lý Trọng Tuấn vui cười, giục ngựa theo kịp, noi:

- Ba huynh đệ chúng ta ban đầu ở Thiên Khách Vạn Lai quen nhau, đến bây giờ cũng được nửa năm rồi, cũng nên có cơ hội tụ hợp với nhau a. Hôm nay huynh đệ chúng ta xem như tiểu tụ đi. Xem như chúc mừng ngươi...

- Chúc mừng cái gì?

Tần Tiêu cười nói:

- Chúc mừng ta không quan nên nhẹ thân à? Nhưng lại nói tiếp chức Ngự Sử này là công việc đối mặt người phạm tội, không làm cũng được. Ta mới vào triều đình không lâu, không đáng đi gặp tội nhân khắp nơi. Điện hạ ngươi cứ nói đi?

- Thông minh. Khai khiếu.

Lý Trọng Tuấn rung đùi đắc ý nói ra:

- Nhưng mà bổn vương đến bây giờ thấy tội nhân cũng không ít, hình như còn chưa được khai khiếu nha.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, dần dần đã ra khỏi hoàng cung, đi trên đường Chu Tước thì Tần Tiêu nghĩ thầm, dù sao Tả Vệ Suất cũng không có đại sự gì, đã giao cho Điền Trân đi xử lý, hôm nay cũng nên theo hai đại công tử này ăn chơi một chút. Cả ngày hôm nay đều bị Võ Ngụy Tông là quy nô đáng chết làm tức giận, hiện tại nên thư giãn một chút mới tốt.

Đi trên đường Chu Tước thì nhanh chóng đi ra khỏi Thập Vương Trạch. Hai người tới phủ Lâm Truy Vương tìm người khỏi, thì Lý Long Cơ sớm đi ra ngoài, đến bây giờ còn chưa có trở về. Vì vậy cũng lười chờ hắn trực tiếp đi Kim Quang Môn tới nhà của Tần Tiêu.

Mới vừa vào cửa thì một nô bộc chào đón, nhìn Tần Tiêu nói:

- Đại nhân Lâm Truy Vương đã ở bên trong đợi một giờ rồi!

Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn nhìn nhau cười cười:

- Thằng này không cần đi thông tri, cứ tích cực chạy tới như vậy.

Đúng như Lý Trọng Tuấn nói, ít nhất từ tháng giêng năm nay thì ba người quen nhau ở Thiên Khách Vạn Lai, bây giờ còn chưa tụ tập với nhau. Lúc này lại gặp nhau nên trong lòng mỗi người đều vui mừng, vui thành một đoàn. Tần Tiêu lập tức gọi hạ nhân trong phủ chuẩn bị rượu và thức ăn, trong hậu đường bày một bữa tiệc rượu nhỏ.

Trước mặt hai người thì Lý Tiên Huệ cũng không cần lảng tránh, khó có được ngồi cùng một bàn, ngồi vào cùng một chỗ. Đây là một tiểu lâu nhỏ và được xếp đặt lại một lần, yên lặng u nhã, thoải mái dễ chịu.

Bốn người nâng chén đầu tiên chúc mừng lúc này lại gặp nhau.

Lý Trọng Tuấn uống cạn rượu trong chén, chậc chậc nói:

- A Man, lúc trước ngươi giới thiệu Tần huynh đệ cho qua quen thì ta còn chẳng hề để ý, nghĩ tới bộ dáng của ngươi lúc bình thường nhàm chán thu một thực khách. Không nghĩ tới lại gặp được cao nhân. Cao nhân, thật sự là cao nhân a!

Lý Long Cơ cười ha ha, nói:

- Tam ca, A Man cũng không phải sống phóng túng, ngẫu nhiên cũng có linh quang hiện ra, đào được vàng trong đá, gặp được tài liệu thật tốt.

Lý Tiên Huệ hôm nay xem như vui vẻ đặc biệt, cười nói:

- Vậy thì tốt, hai người các ngươi đều là tam ca của ta, hiện tại gom lại cùng một chỗ cũng không phải xưng hô như thế. A Man ca ca, không bằng ta xưng hô ngươi như vậy đi.

Tần Tiêu cười nói:

- Cả phòng vương công quý thích, ta chỉ là bình dân áo vải thật đúng là khó coi a! Ah, đúng rồi, Tiên Nhi, Lý Tự Nghiệp cùng Tử Địch đâu? Có lẽ gọi bọn họ cùng tới đây.

Lý Trọng Tuấn nghe được hai chữ "Tử Địch", rầu rĩ uống một chén rượu.

Lý Tiên Huệ nhìn vào trong mắt, âm thầm buồn cười. Nói ra:

- Nói đến cũng thú vị. Lý Tự Nghiệp từ huyện nha Trường An quay về lại sợ ta mắng nên sau đó chạy đến phủ Vệ Suất rồi. Hắn nói ở đó tốt hơn. Về phần Tử Địch thì cũng trốn rồi, lý do ta cũng không phải là quá rõ ràng, cũng chỉ sợ bị ngươi mắng chửi.

Dứt lời che miệng cười vụng trộm.

Tần Tiêu phiền muộn kêu lên:

- Ta nhìn giống hung nhân lắm sao? Ngay cả Lý Tự Nghiệp là hỗn thế ma vương, cũng sợ hãi trốn đi?

- Đúng vậy a, người khác không nhìn thấy ta còn không biết sao!

Lý Trọng Tuấn vẻ mặt cười xấu xa, vạch trần:

- Ngày đó tại Sở Tiên sơn trang ngươi giết người như ngóe, bộ dáng toàn thân là máu giống như dạ xoa ở địa ngục lên thế gian, ai nhìn trái tim băng giá. A Man, Tiên Nhi, may mắn các ngươi không nhìn thấy tình cảnh này, bằng không thì khẳng định đã bị hắn hù chết rồi. Còn thời điểm hắn đánh với Ngô Hưng Quốc, ta kháo, ta thật bội phục Ngô Hưng Quốc, đúng là đánh nhau kinh hoàng a! Tần Tiêu đánh ba quyền hai cước đã làm gãy tay của hắn, liên hoàn mười tám cước, hắn bị đá xiển liểng.

Lý Trọng Tuấn vừa nói còn khoa tay múa chân vô cùng vui sướng, chọc cho bọn người Tần Tiêu cười to một hồi. Tần Tiêu nói:

- Tiên Nhi, thật không nghĩ tới tam ca của ngươi còn còn có tiềm chất quay phim đấy.

- Quay phim?

Ba miệng một lời, nói:

- Có ý gì?

Tần Tiêu " ah " một tiếng, sững sờ sững sờ, nói ra:

- Ách, chính là năng lực bắt chước rất mạnh, rất biết biểu diễn!

Lý Tiên Huệ cười khanh khách, nói:

- Kỳ thật Tần đại ca ca xướng lên nghe rất tuyệt! Hơn nữa còn rất kỳ quái, chúng ta chưa từng nghe qua.

- Không phải chứ! Hắn còn biết ca hát?

Lý Trọng Tuấn cùng Lý Long Cơ trăm miệng một lời, không cho là đúng.

Tần Tiêu uống vài chén vào bụng cảm xúc tăng vọt, trong nội tâm cảm khái rất nhiều, nhịn không được tâm huyết dâng trào, đứng dậy rút bảo kiếm bên hông của Lý Trọng Tuấn ra đùa nghịch một thủ Tinh Trung Báo Quốc.

Chương 242: Bắt đầu trang Bức (2)

- Khói báo động bay lên phất phới, Long khởi cuốn ngựa hí dài kiếm khí như sương. Tâm giống như nước Hoàng Hà mênh mông, hai mươi năm ngang dọc ai có thể chống đỡ! Hận muốn rút trường đao, bao nhiêu thủ hạ hồn chôn xương tha hương. Có tiếc gì trung tâm báo quốc, khi than thở huyết lệ rơi đầy mặt. Móng ngựa đi nam người bắc nhìn qua, người bắc nhìn qua cỏ xanh vàng bụi bay cuồn cuộn. Ta nguyện gìn giữ đất đai phục mở khai cương, lồng lộng Đại Đường nhìn qua tứ phương!

Một khúc này phi kiếm trở vào bao!

Lý Trọng Tuấn cùng Lý Long Cơ vỗ án.

- Tốt! Tốt một khúc " lồng lộng Đại Đường nhìn qua tứ phương ", thật sự là hào khí trùng thiên, rung động đến tâm can!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Diệu quá thay diệu quá thay! Cường tráng quá thay cường tráng quá thay!

- Ồ, khoa trương hắn hai câu thì giống như Trương Húc người điên kia a.

Lý Trọng Tuấn bĩu môi, nói:

- Nhưng mà bài hát này bất luận là ca từ hay là làn điệu, quả nhiên là dõng dạc, khí phách hùng hồn. Làm cho ta nghĩ tới khúc Tần Vương Phá Nhạc Trận, làn điệu hai khúc này hơi giống nhau a.

Lý Tiên Huệ nhìn vào trong mắt, nghe vào trong tai, lại âm thầm có một chút u buồn. Bởi vì nàng biết rõ Tần Tiêu bình thường trầm ổn giỏi giang, hắn làm người hôm nay lại không bị trói buộc. Xem ra mấy ngày gần đây áp lực quá lớn rồi, hiện tại mới mượn rượu phát tiết.

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Trẻ không chơi già hối hận. Ta đúng là nhớ Trương Húc.

Dứt lời đi đến bên cạnh bàn, cầm lấy một bầu rượu uống ừng ực vào trong miệng.

Lý Trọng Tuấn cùng Lý Long Cơ hai mặt nhìn nhau một hồi, trầm mặc không nói.

Tần Tiêu lại ngồi xuống, thở dài một hơi, nói ra:

- Hôm nay trong nội tâm bị đè nén, hiện tại cuối cùng là phát tiết được rồi. May mắn có các ngươi là tri kỷ hảo hữu uống rượu giải sầu với ta, bằng không ta sẽ bị đè nén mà chết.

- Đại ca...

Lý Long Cơ khẽ cười nói:

- Không bị người ghen ghét là tài trí bình thường. Ngươi bây giờ anh hùng thiếu niên, danh tiếng chính thịnh, có người không quen nhìn, muốn chèn ép ngươi xuất đầu cũng là đương nhiên, không nên để vào trong lòng.

Lý Trọng Tuấn cũng nói:

- Đúng vậy a! Từ trước trong triều đình chính là như vậy. Dệt hoa trên gấm là nhiều nhất, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi ít càng thêm ít. Những người kia đều ước gì người khác gặp nạn còn mình thăng quan phát tài, vừa thấy có người không may thì bỏ đá xuống giếng, không đi lên giẫm vài cước là may rồi. Nhất là tiểu nhân nham hiểm như Vũ Ý Tông, lòng dạ hẹp hòi, có thù tất báo. Huống chi ngươi bây giờ là Thái Tử Vệ Suất đại tướng quân, hắn là người Võ gia, từ khi bắt đầu đã xem ngươi là kẻ thù chính trị. Hắn như không hạ thủ với ngươi thì đó mới là kỳ quái.

Lý Long Cơ thở dài một hơi, nói:

- Từ khi Vũ Hoàng đăng cơ thì giết không ít vương công họ Lý. Hiện tại những người còn lại của chúng ta cả ngày đều ai không kẹp đuôi làm người. Đám Võ Tam Tư thì ngang ngược càn rỡ tới cực điểm, lúc nào cũng mong thái tử rớt đài, bọn chúng sẽ lên làm làm chủ giang ơn. Trong vương công Lý gia thì chỉ có Thái Bình công chúa được Vũ Hoàng sủng ái, đồng thời lại là con dâu của Võ gia, trong triều xem như có chút phân lượng và thực lực. Mặt khác... Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Lý Long Cơ lắc đầu, nói:

- Tam ca có thể chỉ huy nam nha cũng đã xem như cực hạn, nhưng hoàng đế gần đây gia tăng không ít thực lực cho thái tử. Binh quyền trong tay tam ca đối với người Võ gia nắm quan cao chức trọng trong quân đội cũng lộ ra có chút không có ý nghĩa.

- Ta đây biết rõ.

Lý Trọng Tuấn uống xong một chén rượu, có chút nặng nề nói ra:

- Lúc trước chỉ huy Tả Vũ Lâm Vệ, tuy nói Vũ Ý Tông là thủ hạ ban sai, nhưng nói như thế nào trong tay mình còn có chút thực quyền, còn có Lý Tư Trùng, Độc Cô Húy Chi, Sa Trá Trung Nghĩa một đám thân tín. Hiện tại bị điều đến nam nha, biểu hiện ra ngoài thì phủ binh Trường An đều nghe ta tiết chế. Nhưng mà trong mười hai hệ phái thì không có nghe theo lệnh của ta. Căn bản không có thể nuôi dưỡng tình cảm được, cũng không cách nào dựng được uy tín. Những quyền tiết chế binh mã nằm trong tay mười hai tướng quân. Những thân tín của ta cũng bị xâm hại, điều nhiệm tới những chức vụ hư danh. Cho nên hiện tại ta chẳng qua chỉ là cái vỏ bọc mà thôi.

- Cho nên...

Lý Long Cơ hơi dừng một chút, chậm rãi nói:

- Tính toán ra hiện tại trong mấy người chúng ta cũng chỉ có đại ca trong tay còn nắm bốn ngàn Tả Suất Vệ Đội, cũng xem như có thực quyền.

Toàn thân Tần Tiêu kích linh, tỉnh rượu hơn phân nửa, gật gật đầu:

- A Man, ta hiểu ý của ngươi.

Lý Long Cơ mỉm cười nói:

- Dùng thông minh cơ trí của đại ca có lẽ sớm nghĩ tới quan hệ lợi hại trong đó.

Lý Trọng Tuấn sững sờ sững sờ:

- Các ngươi đang nói bí hiểm gì đó? Có chuyện nói rõ ràng không được sao? Ta hiện tại uống chút rượu rất nhiều chuyện nghĩ mãi không rõ, các ngươi cũng đừng chơi hư chiêu!

- A Man ca ca...

Lý Tiên Huệ nói khẽ.

- Tần đại ca áp lực đã rất lớn, ngươi không nên nói những lời này, lại làm cho hắn cảm thấy áp lực quá lớn.

Tần Tiêu nhìn Lý Tiên Huệ mỉm cười:

- Không có sao. A Man nói là lẽ phải. Nếu không có hắn điểm tỉnh ta cơ hồ cũng có chút nghĩ mãi không rõ.

Lý Trọng Tuấn bừng tỉnh đại ngộ:

- Hiểu rồi, hiểu rõ rồi! Ta biết rõ các ngươi nói là cái gì. Tiên Nhi, nha đầu ngươi còn học theo Tần Tiêu tiểu tử này rồi, lại nói một nửa còn lại phải suy đoán, muốn lừa gạt tam ca sao?

Lý Tiên Huệ cười khanh khách:

- Mới không phải! Chuyện của nam nhân các người ta không muôn biết nhiều, nhưng mà chỉ có suy đoán lung tung.

Tần Tiêu mặc cho ba người bọn họ tiếp tục nói chuyện phiếm, chính mình bắt đầu trầm mặc, trong lòng nghĩ đến: Lý Long Cơ là một nhân vật bình thường. Hắn nhìn vấn đề và làm chuyện gì đều có sâu xa, luôn từ góc độ người ngoài cuộc mà quan sát, khách quan tinh tường suy nghĩ vấn đề. Hắn nói đúng vậy, hiện tại Võ Tắc Thiên tuổi tác đã cao, tình huống thân thể cũng không bằng lúc trước. Vạn nhất lúc nào tấn thiên hoặc là đến đột nhiên băng hà, bọn người Võ Tam Tư còn nhàn rỗi sao? Thái tử Lý Hiển trong tay không quyền không thế, chính là một khối thịt mỡ nằm trên thớt! Đến lúc đó Võ Tam Tư nếu dùng vũ lực đoạt quyền, vậy Tả Suất Vệ Đội trong Đông Cung của thái tử nhân số nhiều nhất, duy nhất không phải đại tướng chủ soái kiêm nhiệm đảm nhiệm, đây là con bài duy nhất trong tay của thái tử.

Hiểu rồi, ý của Lý Long Cơ chính là muốn ta giấu tài bảo toàn thực lực, không nên làm danh tiếng thái thịnh, bởi vì một ít việc nhỏ mà xảy ra xung đột với người trong triều thì huyên náo lật thuyền, đem bài tẩy trong tay Lý gia lãng phí!

Được rồi, cho dù không phải vì Lý gia, không phải vì nước vì dân vĩ đại như thế, xem như tới lúc đó cũng nên vì ác khí ngày hôm nay mà báo thù, từ hôm nay trở đi lão tử sẽ 'trang Bức', ra vẻ đáng thương!

Chương 243: Uyển Nhi xấm lấn

Tần Tiêu uống một chén rượu vào cổ họng, tùy ý cười ha hả:

- Vệ Vương điện hạ, A Man huynh đệ, còn có Tiên Nhi, đến, uống! Hôm nay khó có lúc cao hứng như vậy, dùng sức uống! Ai say trước thì ngày mai mời khách, đi chợ phía tây Khúc Uyển Ca Phường mời khách.

Lý Tiên Huệ nhíu mày, nghĩ thầm: như thế nào đột nhiên đổi thành một người khác thế?

Say rượu uống chưa đủ đô, một tịch không tán.

Hôm nay ngay cả Lý Tiên Huệ cũng uống nhiều hơn vài chén, má phấn đỏ bừng, ánh mắt hàm xuân lộ. Lý Trọng Tuấn thì chính là công tử bột chuyên uống rượu, nhưng bây giờ uống say lờ đờ rồi, một tay cầm lấy tay của Tần Tiêu, mơ hồ nói không rõ:

- Tần... Tần huynh đệ, ngươi nói nha đầu Tử Địch kia vì cái gì mà nhìn ta không vừa mắt như thế? Ta chỗ nào không tốt? Ta đắc tội nàng chỗ nào?

Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ đồng thời cười ha hả, nói:

- Ah, uống rượu nhả chân ngôn, giấu đầu lòi đuôi lộ ra rồi!

- Cái gì...

Lý Trọng Tuấn vung tay lên, muốn đứng lên, nhưng lảo đảo ngồi xuống.

- Ta đây rất đẹp trai, có lời cứ nói, có rắm thì phóng. Ưa thích thì đi tranh thủ, chán ghét thì đánh mắng, hận thì phải chém đầu! Làm gì như những người khác có tình cảm mà vùi trong lòng, cũng không sợ bị kiềm nén chết sao?

Dứt lời mắt say lờ đờ nhập nhèm không có hảo ý nhìn qua Lý Tiên Huệ, lại cười ngây ngô nhìn qua Tần Tiêu, nói ra:

- Ngươi nói có đúng hay không, Tần huynh đệ?

- Say, say rồi!

Tần Tiêu nhìn thấy vẻ mặt của Lý Tiên Huệ trở nên đỏ bừng, xấu hổ cúi đầu xuống, vì vậy đứng ra hòa giải.

- Có người say rồi!

- Say... Say cái gì mà say! Cho dù là say ta cũng là càng say càng tỉnh. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lý Trọng Tuấn lôi kéo tay của Tần Tiêu không buông, cực kỳ chăm chú nói ra.

- Tần huynh đệ, tại Giang Nam ta đã nói với ngươi rồi, nếu ngươi có gì với Tiên Nhi thì ta có thể nói trước tiên, Tiên Nhi có to bụng thì cũng không sao! Mặt khác, ta mặc kệ! Bên cạnh ngươi có một vạn nữ nhân thì đó cũng là bổn sự của ngươi!

Tần Tiêu thật sự muốn ngửa mặt lên trời thổ huyết. Người say loạn ngôn, thật sự có chút không dám nói! Còn có mặt của Tiên Nhi ở đây đấy!

Lý Tiên Huệ lập tức hận không thể tìm động đất chui vào, cấp cấp đứng dậy:

- Ta đi tới phòng bếp gọi thêm thức ăn tới.

Dứt lời nhanh chóng chạy thoát.

Lý Long Cơ cũng uống nửa say nửa tỉnh, một tay đập lên vai của Lý Trọng Tuấn:

- Ha ha, Tam ca, ngươi thực say rồi, sao có thể nói như vậy trước mặt Tiên Nhi chứ? Chuyện này chọc nàng giận rồi.

- Đám các ngươi đều cho rằng ta say, liên hợp lại quở trách ta!

Lý Trọng Tuấn cầm bầu rượu lên, hai mắt mờ rót rượu cho hai người.

- Các ngươi uống rượu không thành thật một chút, khẳng định còn vụng trộm đỏ đi, đến đây. Uống đi! Ồ, Tiên Nhi đâu rồi? Tiên Nhi chạy đi đâu rồi?

Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ cười ha ha:

- Túy miêu! Túy miêu mà!

Ba người tùy ý cười to, cười tới khàn giọng. Lại giày vò thêm nửa canh giờ.

Lý Tiên Huệ lúc này đang trốn trong khuê phòng, bởi vì uống vài chén nên trên mặt đang phát sốt, lúc này có người hầu báo lại nói có nữ tử Thượng Quan Uyển Nhi đi tới tìm Tần Tiêu, đã đến chánh đường. Lý Tiên Huệ mới quay lại gian phòng gỗ lặng lẽ nói bên tai cho Tần Tiêu biết.

Lý Trọng Tuấn lúc này đã sớm say úp mặt lên bàn. Lý Long Cơ thì khoanh tay ôm đầu ngủ gật. Tần Tiêu nhìn thấy Lý Tiên Huệ đưa đầu tới, bộ dáng ngượng ngùng, biết rõ nàng vẫn còn vì những lời vừa rồi của Lý Trọng Tuấn làm thẹn thùng. Vì vậy cũng không nhắc lại, nhìn Lý Tiên Huệ nói ra:

- Tiên Nhi, Thượng Quan Uyển Nhi tới tìm ta. Có lẽ là trong nội cung có việc, hoặc là có chút ít công vụ gì. Ta đi gặp nàng. Trời sắp tối ngươi nên gọi mấy người đem ngươi hai tên này vào phòng khách nằm đi.

Lý Tiên Huệ đưa mắt nhìn qua Tần Tiêu, ánh mắt giao nhau, trong nội tâm thì tim đang đập mạnh, trầm thấp nói ra:

- Ân, ta biết rõ. Ngươi đi đi...

Tần Tiêu cũng uống không ít, lúc này rượu đang xông lên đầu, hơi có chút tập tễnh đi đến bên người của Lý Tiên Huệ, nắm tay nàng, nói nhỏ:

- Tiên Nhi... Thượng Quan Uyển Nhi tới tìm ta, ngươi không ăn giấm đấy chứ?

Lý Tiên Huệ giãy tay ra, ngẩng đầu nhìn lên trời, không dám trực tiếp nhìn con mắt nóng bỏng của Tần Tiêu, nỉ non nói:

- Ta ghen cái gì... Ngươi không phải nói có công vụ sao? Còn không mau đi.

Tần Tiêu nhìn thấy Lý Tiên Huệ xinh đẹp động lòng người nửa tựa vào người của mình, càng cảm thấy dung nhan kiều mỵ của nàng thì nhịn không được ôm mặt của nàng, sau đó tùy ý hôn lên môi son của nàng.

Lý Tiên Huệ nhìn thấy Tần Tiêu làm thế thì lập tức có chút bối rối, muốn giãy dụa tránh đi, nhưng lại không tự chủ mà ngẩn người, mặc cho Tần Tiêu xâm nhập hôn nàng.

Lý Tiên Huệ trợn trừng mắt, lông mi run rẩy, rốt cục chậm rãi nhắm mắt lại, trong đầu trống rỗng. Kỳ thật nàng cũng nói không rõ đây là cảm thụ thế nào

Giống như ngày đó ở hồ Bành Lễ mát lạnh, chỉ hy vọng giờ khắc này có thể trở thành vĩnh hằng, thời gian này trở nên ngưng trệ. Tính mạng như sao băng, chớp mắt là trôi qua, nàng cũng cảm nhận được thật đặc sắc, chết cũng không tiếc.

Trong đầu của Lý Tiên Huệ cũng bị tàn niệm ảnh hưởng, nhớ lại những ngày lúc trước: trong hồ Bành Lễ cũng hôn nhau, khi đó vận mệnh của nàng đã chuyển biến, từ một cuộc sống đầy nguy cơ kéo dài tính mạng; hôm nay giờ khắc này say rượu uống chưa đủ điên cuồng hôn nhau, tất cả tình cảm như sóng biển cuồn cuộn, điên cuồng xâm nhập vào tứ chi bách hài... Nam nhân này, trên người hắn rốt cuộc có ma lực gì, vì cái gì khi gặp được hắn thì ta thương tâm muốn chết được hắn cứu ra...

Lý Long Cơ ở bên cạnh mơ hồ hồ nói cái gì đó, Tần Tiêu chậm rãi rời khỏi môi của Lý Tiên Huệ, lẳng lặng nhìn qua nàng. Lý Tiên Huệ hơi ngẩng đầu, nghênh tiếp ánh mắt của Tần Tiêu, trong ánh mắt của hắn đọc được vài phần ôn nhu và nhớ nhung. Sau đó tình không đợi mình, ánh mắt của nàng có nước mắt tuôn ra, hai tay phấn tay ôm lấy eo của Tần Tiêu, tựa đầu vào ngực của hắn..

Tần Tiêu ngửi được mùi thơm ngát trên tóc của Lý Tiên Huệ, trong ngực thì ấm áp, thiếu chút nữa muốn hồn du ngoại vật thiên mã hành không. Trong nội tâm thì thào thì thầm: Tiên Nhi, nữ nhân của ta!

Lý Tiên Huệ nghe được tiếng nói mớ của Lý Long Cơ thì nghĩ tới bên cạnh còn có người, cảm giác có chút thẹn thùng, nhẹ nhàng giãy ra khỏi ngực của Tần Tiêu, nói:

- Thượng Quan Uyển Nhi vẫn còn chờ ngươi trong chánh đường đấy, đi đi.

Tần Tiêu cũng khôi phục tinh thần lại, buông Lý Tiên Huệ ra, kinh ngạc nhìn nàng, thẳng đến khi Lý Tiên Huệ tránh hắn đi đỡ lấy Lý Trọng Tuấn đang ngã ngồi, mới cất bước ra khỏi phòng.

Lý Tiên Huệ hai tay che ngực, tim của nàng đập mạnh, khẽ cắn môi, đôi má cũng run lên.

Tần Tiêu đi vào đại sảnh thì thấy Thượng Quan Uyển Nhi mặc một thân nam trang, đang chậm rãi đi qua lại trong đại sảnh, hơi cúi đầu như có điều suy nghĩ.

- Uyển Nhi!

- Ồ!

Chương 244: Uyển Nhi buồn bã xấu hổ (1)

Thượng Quan Uyển Nhi bụm mũi, nói:

- Ngươi làm gì thế, tại sao uống nhiều rượu như vậy! Muốn xông chết người!

Tần Tiêu cười nói:

- Vệ Vương cùng Lâm Truy Vương tới làm khách, nhất thời cao hứng uống nhiều vài chén. Uyển Nhi hôm nay tới tìm ta thật là khó được! Không cần tùy tùng bên cạnh bệ hạ sao?

- Như thế nào, không chào đón ta đến sao?

Thượng Quan Uyển Nhi nhíu mày, giả hờn nói ra:

- Ngươi cũng đừng quên, Tần phủ này ta cần phải chiếm một nửa đấy! Ta tới nơi này cũng giống như trong nhà của mình.

Tần Tiêu cười nói:

- Sao có thể không chào đón chứ, Uyển Nhi có thể tới ta cao hứng không kịp đấy. Ngươi khoan hãy nói, Tây Khóa Viện đều thu thập theo yêu cầu của ngươi rồi, nếu không hiện tại đi xem?

- Thực?

Thượng Quan Uyển Nhi mặt lộ vẻ vui mừng, nói:

- Ta chỉ nói đùa mà thôi, ngươi thật sự chuẩn bị rồi? Nhanh dẫn ta đi xem!

Thượng Quan Uyển Nhi vui mừng đi theo sau lưng Tần Tiêu, đến hậu đường Tây Khóa Viện.

Đi qua một mái vòm tròn, đập vào mắt chính là cầu nhỏ nước chảy, hòn non bộ đá hồ. Nhìn qua chim hót bướm vui đùa, hương thơm thấm vào ruột gan. Thượng Quan Uyển Nhi vui rạo rực chạy tới chạy lui trong đình viện này, trái sờ, phải nhìn, trên mặt nàng còn diễm lệ hơn mẫu đơn nở rộ.

Tần Tiêu đi đến bên người Thượng Quan Uyển Nhi, nói:

- Thoả mãn chứ?

- Ân, rất hài lòng!

Thượng Quan Uyển Nhi liên tiếp hưng phấn, lại chạy đến tiểu cầu hình vòm, nói:

- YAA.A.A.., tiểu thạch đình và cầu đá này cũng giống như đúc Sở Tiên sơn trang ah! Nhưng mà nhỏ hơn một chút.

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Thoả mãn là được rồi có rảnh thì ở lại vài ngày.

- Tốt lắm! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Thượng Quan Uyển Nhi dứt khoát đáp, sau đó xoay đầu lại, con mắt nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu, nói:

- Trước ở vài ngày thử xem.

Tần Tiêu có chút kinh ngạc, chính mình tùy tiện nói một câu khách khí thì nàng đã nhận lời sao?

- Ở thật?

- Như thế nào, ngươi không vui? Xem ra vừa rồi là ngươi hư tình giả ý thôi!

- Không, ta không phải có ý này. Ngươi ở chỗ này thì công việc trong nội cung không làm sao? Bên cạnh hoàng đế không có ngươi phụng dưỡng đấy, sao có thể thiếu người?

- Hì hì!

Thượng Quan Uyển Nhi cười rộ lên, nói:

- Nói cho ngươi biết a, nữ quan trong nội cung không thể so với thái giám cùng quan nga, là có tuần giả. Nhưng mà Uyển Nhi ở ngoài cung vô cố vô thân, qua nhiều năm như vậy cho tới bây giờ còn không có ai quan tâm, cơ hồ đều làm việc quên buồn. Đúng lúc mấy ngày gần đây là giữa tháng tuần giả, Uyển Nhi tìm hoàng đế bệ hạ xin nghỉ, nàng lão nhân gia tâm tình xem như không tệ, theo như lệ thì chỉ nghỉ một ngày, hứa cho ta năm ngày! Vì vậy ta mới tới đây.

Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ:

- Ah, thì ra là như vậy. Vậy thì thật là tốt, viện này có ngươi quản lý rồi, hoan nghênh ngươi tới ở ah!

Trong nội tâm lại thầm nghĩ: Thượng Quan Uyển Nhi xua quân xâm lấn...

Thượng Quan Uyển Nhi sinh hoạt trong cung vài chục năm, trừ đến Giang Nam một chuyến thì còn chưa từng ở bên ngoài ngày nào, lúc này đầy đủ mọi thứ đối với nàng mà nói đều là mới lạ kích thích. Sau khi du ngoạn một hồi thì Thượng Quan Uyển Nhi nói ra:

- Lần trước tại Sở Tiên sơn trang quen mấy người kia đâu rồi? Tỷ muội song bào thai, còn có Lý Tự Nghiệp, Phạm Thức Đức sao không thấy ai vậy?

Tần Tiêu nói:

- Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức đều là người hầu ở đông cung, chỉ thuận tiện tới thôi. Mặc Y tại Giang Nam làm ít chuyện, còn chưa có tới Trường An. Chỉ có Tử Địch ở trong nhà, không biết trốn đi nơi nào. Ngươi tìm bọn họ làm gì?

- Không có gì nha, muốn tìm bọn họ cùng tâm sự mà thôi.

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhõm nói ra.

- Uyển Nhi bằng hữu rất ít, mấy người các ngươi đều là bằng hữu khó được trong nhận thức của Uyển Nhi. Để lát nữa gọi nha đầu Tử Địch tới đây, chúng ta cùng nói chuyện phiếm uống rượu.

Tần Tiêu trợn tròn con mắt:

- Còn uống sao?

Trăng sáng lên cao, côn trùng kêu vang chiêm chiếp, nước chảy róc rách.

Hòn non bộ trong nước của Tây Khóa Viện, bên cạnh tiểu đình nhỏ có một chiếc đèn lồng lấp lánh, trà xanh phiêu hương.

Nha đầu Tử Địch kia chết sống trốn trong phòng không chịu đi ra, ngay cả Tần Tiêu tự mình đi gọi cũng thờ ơ. Xem ra ngày hôm qua ở trong nhà giam Tần Tiêu rống này hai câu đã làm tổn thương tâm linh nhỏ bé của nàng, lưu lại bóng mờ. Từ khi trở về chỉ biêt trốn tránh mà thôi, sợ bị Tần Tiêu níu lấy lại mắng một trận.

Lý Tiên Huệ phải chiếu khán hai ca ca say rượu, vì vậy Thượng Quan Uyển Nhi đại giá quang lâm đành phải để Tần Tiêu một mình tiếp khách. Thượng Quan Uyển Nhi thấy Tần Tiêu đã uống không ít rượu, vì vậy cũng bỏ ý niệm uống rượu trong đầu, ngâm chút trà xanh hai người ngồi ở trong lương đình, hóng mát nói chuyện rỗi rãnh.

Sau khi nói chuyện tào lao thì Thượng Quan Uyển Nhi nói đến chính đề:

- Kỳ thật, ta cố ý xin hai ngày nghỉ là muốn thăm ngươi.

Tần Tiêu nghi ngờ nói:

- Thăm ta? Làm gì vậy? Ta cũng không phải hài tử ba tuổi, còn sợ lạc đường sao?

- Ta nói ngươi thật sự là ngốc mà!

Thượng Quan Uyển Nhi có phần có chút tức giận, nói:

- Buổi sáng hôm nay tại chỗ của hoàng đế ta liên tiếp nháy mắt với ngươi, vì sao ngươi không thấy? Hiện tại được rồi, rơi vào cái bẫy của người ta, bị hoàng đế thoá mạ, chức Ngự Sử cũng ném đi.

- Ah, ngươi có ý đó...

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười nói:

- Kỳ thật, ta hiểu ý của ngươi. Ngươi bảo ta không nên tiếp nhận bản án bọn người Lý Tự Nghiệp đúng không? Nhưng mà ngươi nghĩ lại, ta có lựa chọn sao? Chẳng lẻ muốn ta ngồi nhìn Lý Tự Nghiệp cùng Tử Địch bị phán lưu vong hoặc xoắn thủ sao?

- Ai... Cũng không biết nên nói ngươi thế nào.

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ lắc đầu, noi:

- Kỳ thật có lẽ ngươi cũng không thích hợp trà trộn trong triều đình. Tuy ngươi thông minh và đủ cơ cảnh, nhưng còn quá ngây thơ. Tâm cũng không đủ hung ác, quá trọng cảm tình. Bởi như vậy người ta mới bắt được mệnh môn của ngươi, đem ngươi ép chết.

- Có lẽ vậy!

Tần Tiêu mặt mỉm cười, nhẹ nhàng uống chén trà.

- Uyển Nhi, kỳ thật chúng ta đều là cô nhi, lại khó có được bao nhiêu bằng hữu. Đổi lại là ngươi ngươi sẽ nhìn thấy bằng hữu tốt lâm nguy mà ngồi yên không lý đến sao?

Thượng Quan Uyển Nhi khẽ thở dài một cái, lắc đầu:

- Cho nên. Chuyện bây giờ giải quyết thế nào ta nhất định phải tới tìm ngươi. Đúng như ngươi nói, ta không có mấy bằng hữu, ta không muốn trơ mắt nhìn bằng hữu của ta bị người ta từng bước ép đi vào tuyệt lộ, chết oan chết uổng.

- Chỉ bằng Võ Ý Tông? Sợ là không dễ dàng như vậy a!

Tần Tiêu khinh miệt cười cười, nói:

- Quy nô chết tiệt kia một ngày nào đó ta sẽ giêt hắn.

- Ngươi sai, Tần Tiêu.

Sắc mặt Thượng Quan Uyển Nhi trở nên có chút khó coi, thần sắc cũng nghiêm túc.

- Có lẽ ngươi cho rằng Võ Ý Tông là người cùng phe với Võ Tam Tư đúng không? Kỳ thật, chỗ dựa cihnhs thức của hắn không phải là Võ Tam Tư. Mà chính là Trương Dịch Chi bên cạnh hoàng đế.

Chương 245: Uyển Nhi buồn bã xấu hổ (2)

- A?

Tần Tiêu hơi cảm thấy kinh ngạc, nói:

- Tại sao hai người họ Võ lại không cùng phe?

- Không phải. Cùng là một đám với nhau. Nhưng lại có chút mâu thuẫn, thậm chí là trạng thái bất tương dung.

Thượng Quan Uyển Nhi nói ra:

- Vốn Võ Ý Tông người này tâm tư đố kỵ rất mạnh, lòng dạ lại hẹp hòi. Đều là tôn tử Võ gia nhưng Võ Tam Tư cao cư tướng vị quyền nghiêng vua và dân, mà hắn chỉ ngồi ở vị trí râu ria không đáng nói, vì vậy trong nội tâm rất không công bằng. Gần hai năm qua hắn đầu nhập vào Trương Dịch Chi, chính là muốn có địa vị ngang với Võ Tam Tư. Trước đó không lâu hắn được trao chức tướng quân, chấp chưởng bắc nha Ngự Lâm quân, đảm nhiệm Thiên Kỵ chứ không phải Vũ Lâm Vệ Đại tướng quân, thân kiêm mấy chức, hiện tại ngay cả Võ Tam Tư cũng không dám xem nhẹ hắn. Vì vậy khí diễm thập phần hung hăng càn quấy. Ngươi vừa vặn đi vào sờ rủi ro của hắn, ngươi nói hắn buông tha cho ngươi sao?

- A! Thì ra là như vậy!

Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ, suy nghĩ sâu xa một hồi, nói ra:

- Uyển Nhi, ngươi nói lần này Võ Ý Tông làm ra chuyện này xuất phát từ tâm lý thế nào? Ta chưa từng đắc tội qua hắn. Làm khó cũng bởi vì ta lớn lên đẹp trai đúng không? Nguyên nhân này quá vụng về rồi.

- Ngươi nha, đúng là xú mỹ.

Thượng Quan Uyển Nhi che miệng cười rộ lên, nói:

- Nhưng mà Võ Ý Tông người này bề ngoài hèn mọn bỉ ổi, trong nội tâm thì chính là bao cỏ, làm gì có kế sách gì. Trong đầu chỉ là một đống đậu hủ, nếu như có thể linh quang như vậy cũng không trở thành phải đầu nhập vào Trương Dịch Chi mới lăn lộn tới bộ dáng bây giờ?

Trong lòng Tần Tiêu sáng ngời:

- Uyển Nhi, ý của ngươi lần này nghĩ ra độc chiêu hại ta cũng không phải ý của Võ Ý Tông? Hẳn là chủ ý của Trương Dịch Chi yêu nhân kia?

- Ngươi nhỏ giọng một chút!

Vừa nói đến " Trương Dịch Chi yêu nhân kia ", Thượng Quan Uyển Nhi thiếu chút la hoảng lên.

- Nói lớn tiếng như vậy, rơi vào tay lỗ tai của hắn ngươi xong đời rồi! Tuy ta không rõ có phải là chủ ý của hắn hay không, nhưng mà rất có thể Trương Dịch Chi tinh thông rắp tâm, đa mưu túc trí, Trương Xương Tông ngang ngược, vênh váo hung hăng. Hai huynh đệ này không nhìn ai vào trong mắt. Chính ngươi hồi tưởng lại đã đắc tội chúng ở chỗ nào? Nếu thật sự có thì ta khuyên ngươi nên từ quan về nhà làm ruộng đi, ôm đống tài sản chồng chất kia hảo hảo làm thổ tài chủ, có lẽ có thể an nhàn suốt quảng đời còn lại.

- Uyển Nhi, ngươi cũng quá nói chuyện giật gân rồi.

Tần Tiêu bất động thanh sắc, thản nhiên nói:

- Ta biết rõ hiện tại bất kể là thái tử, người Lý gia hay là Võ Tam Tư đều cúi đầu nghe theo huynh đệ Trương gia, không dám làm trái. Nhưng mà ta còn không tin một đôi yêu nhân còn có thể một tay che trời, đảo lộn càn khôn? Chắc chắn một ngày nào đó sương mù sẽ tán đi!

Thượng Quan Uyển Nhi khó thở nhảy dựng lên, kề sát người Tần Tiêu, thấp giọng mắng:

- Ngươi... Ngươi đúng là đầu gỗ mà, không khai khiếu được sao! Ta đau khổ nói cho ngươi cả buổi ngươi lại nói chuyện giật gân rồi! Ngươi phải hiểu được rõ ràng ngươi mới có mấy cân lượng? Hai năm trước con trai trưởng Lý Trọng Nhuận và con gái Lý Tiên Huệ sủng ái nhất còn có Võ Duyên Cơ, cũng bởi vì câu nói " huynh đệ Trương Dịch Chi ngoài tứ chi còn gì trong nội cung? ", đã bị Vũ Hoàng hạ lệnh loạn bổng đánh chết. Nếu không phải ta nhắc nhở " hoàng tự không thể dùng trượng hình ", ba người này sợ là thi cốt không được đầy đủ rồi. Người ta hoàng tộc tử tôn đắc tội huynh đệ Trương gia còn có kết cục này. Ngươi là nhân vật nào? Hậu nhân Tần Quỳnh, đệ tử Địch Nhân Kiệt, Võ Trạng Nguyên và chút công lao thì lớn lắm sao? Ngươi thật sự là! Tức chết ta!

Thượng Quan Uyển Nhi cơ hồ hổn hển. Thời điểm Tần Tiêu nói câu này bị tức giận không thèm nhìn qua Tần Tiêu.

Trong nội tâm Tần Tiêu nghĩ thầm: cái gì nha, không ngờ là Lý Tiên Huệ, không cẩn thận nhìn qua Võ Tắc Thiên cùng Trương Dịch Chi quan hệ mới bị hạ lệnh phải xử tử... Nhưng mà đối ngoại thì nói như vậy. Hình như cách nói này bởi vì chuyện này Võ gia cùng Lý gia mâu thuẫn với huynh đệ Trương gia, từ nay về sau đã không thể điều hòa. Võ Thừa Tự và ái tử Võ Đình Cơ u buồn thành tật. Không bao lâu thì ô hô a tai. Còn Thượng Quan Uyển Nhi này làm sao lại để ý tới an nguy sinh tử? Hẳn là phượng tê ngô đồng sao? Xem ra ta nhân phẩm tốt, lớn lên đẹp trai nên biến thành ngô đồng cho phượng đậu a!

Tần Tiêu đi đến bên người Thượng Quan Uyển Nhi, nhẹ nhàng vịn vai nàng, thấp giọng nói:

- Tốt, ta sai còn không được sao. Ngươi đừng nóng giận. Ta cũng không nói nữa, ta sẽ không khờ tới mức làm chim đầu đàn mặc người ngắm giết. Ta chính là loại kẻ đần sao?

Thượng Quan Uyển Nhi xoay người lại. Thuận thế dựa vào ngực của Tần Tiêu trên lồng ngực, thấp giọng nói:

- Nếu ngươi quả thật hiểu được khổ tâm của ta, ta cũng cảm thấy mỹ mãn. Trong nội cung quả nhiên là một ngày sống cũng không nỏi, ta...

Lời nói một nửa Thượng Quan Uyển Nhi cảm thấy mình mới nói hớ.

Sinh sinh dừng lại.

Tần Tiêu lại nghe rõ ràng, hỏi:

- Uyển Nhi, ngươi mới vừa nói cái gì. Vì cái gì " ở trong nội cung quả nhiên một ngày cũng sông không nổi "?

Thượng Quan Uyển Nhi đi hai bước. Cúi đầu nhìn qua nước chảy dưới tiểu đình, lắc đầu:

- Không có gì, chẳng qua là chán sinh hoạt trong nội cung rồi.

Trong nội tâm Tần Tiêu nghi hoặc, đi đến bên người Thượng Quan Uyển Nhi:

- Không đúng. Ngươi nhất định là có chuyện gạt ta. Dùng tính tình của ngươi quả quyết sẽ không hạ quyết tâm lớn như vậy, muốn tránh sinh hoạt trong nội cung thời gian ngắn. Nhất định là có chuyện gì xảy ra dúng không?

Thượng Quan Uyển Nhi đã buồn bã tức giận nhìn qua Tần Tiêu vài lần, thấp thấp giọng mắng:

- Đầu óc của ngươi đúng là chết rồi mà, đầu gỗ. Làm gì hỏi như vậy? Ngươi hẳn là không rõ những chuyện này không nên hỏi sao?

Tần Tiêu nắm chặt lấy hai vai của Thượng Quan Uyển Nhi, gắt gao nhìn chằm chằm vào nàng:

- Nói cho ta biết, Uyển Nhi.

Thượng Quan Uyển Nhi khẽ thở dài một cái, sâu kín nói ra:

- Ta có thể nói cho ngươi biết, nhưng mà ngươi không được xúc động làm bậy.

- Nói đi.

- Uyển Nhi làm tùy tùng của hoàng đế, tuy nói nữ cung không cần phải phụ trách ẩm thực cho bệ hạ như cung nga và cuộc sống thường ngày, nhưng qua nhiều năm như vậy hoàng đế hình như đã quen được Uyển Nhi hầu hạ. Vì vậy thường xuyên ở bên người nàng bất ly thân. Thậm chí thời điểm hoàng đế và huynh đệ Trương gia Nhị giao hoan cá nước cũng không tận lực lảng tránh... Trương Dịch Chi cùng Trương Xương Tông bởi vậy cho rằng Uyển Nhi là thủy tính dương hoa (*dâm loàn), thường xuyên nói đùa giỡn, thậm chí còn muốn động thủ động cước... Ta... Ta cũng chỉ nén giận mà thôi, cho nên chủ động xin bệ hạ muốn đi Giang Nam. Không nghĩ tới sau khi trở về hai huynh đệ bọn chúng vẫn có hành vi như trước! Ta chịu không nổi mới kiên trì chạy đi tìm hoàng đế xin phép nghỉ, xuất cung giải sầu...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau