PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 236 - Chương 240

Chương 236: Thủ pháp giết người chuyên nghiệp (2)

Lý Trọng Tuấn nghiêng mắt nhìn cửa huyện nha, oán hận nói:

- Bổn vương đến đã lâu, Bùi Tụng Hành lão ô quy kia cũng không đi ra gặp ta! Chiếu theo tính tình của thật muốn hủy cái huyện nha này của hắn, xông vào trong cứu nha đầu, Tần Tiêu, lại nói tiếp đều là ngươi không đúng. Ngày hôm qua vì cái gì không nói thật cho ta biết? Huyên náo tới mức hôm nay bổn vương mới nhận được tin tức, nói người của Tả Vệ Suất và Thiên Kỵ náo với nhau, đều bị bắt lại, trong đó còn có một người là nữ quản gia trong phủ Tần Tiêu. Nếu ngươi nói sớm cho ta biết thì nha đầu kia làm gì bị nhốt trong huyện nha, chịu tội một đêm thế này? Lần này là ngươi không đúng rồi!

Tần Tiêu nhất thời cũng không thể giải thích rõ ràng cho hắn, đành phải cười ha hả, nói:

- Làm chính sự quan trọng hơn. Điện hạ, Tần Tiêu đi vào đây.

- Bổn vương đi cùng ngươi.

Bộ khoái nha môn lần này không dám lầnngăn cản, cực kỳ nhanh chóng đi vào thông báo, sau đó mời bọn Tần Tiêu đi vào bên trong.

Bùi Tụng Hành đang ngồi trong thư phòng, giống như đang chờ đợi cái gì đó. Lúc này nghe thông báo mới đi ra nghênh đón, cười mỉm chắp tay hành lễ:

- Vệ Vương điện hạ, Tần đại nhân, hạ quan không thể tiếp đón từ xa, thất lễ, thất lễ!

- Ngươi còn biết thất lễ?

Lý Trọng Tuấn oán hận nói:

- Bùi Tụng Hành, bổn vương trước ghi sở chuyện ngày hôm nay, ngày sau sẽ tìm ngươi tính sổ!

Bùi Tụng Hành nghi hoặc khó hiểu, nhìn Tần Tiêu hỏi:

- Tần đại nhân, hạ quan không biết lúc nào đắc tội Vệ Vương điện hạ, hắn tại sao muốn khó xử hạ quan?

Lý Trọng Tuấn tức giận quát lên một tiếng, cũng không biết nên nói như thế nào. Tần Tiêu khoát khoát tay:

- Hiểu lầm, chỉ có chút ít hiểu lầm. Bùi đại nhân, bổn quan đã thỉnh được thánh thượng đồng ý rồi, đây là công văn của Ngự Sử đài. Lần này tới đây sẽ do bổn quan tự mình giám sát thẩm tra bản án của bọn người Lý Tự Nghiệp và Thiên Kỵ Vệ Sĩ.

Tần Tiêu lấy công văn Ngự Sử đài giao cho Bùi Tụng Hành nhìn xem.

Bùi Tụng Hành mặt mỉm cười:

- Đã như vầy, hạ quan sẽ toàn lực trợ giúp Tần đại nhân tiến hành tra án.

Tần Tiêu phất phất tay:

- Lời ong tiếng ve không cần nói. Trước mang ta đi nhìn ba thi thể ngày hôm qua.

Ba bộ thi thể lúc này đang được giữ trong nhà xác của nha môn, đang đắp vải trắng.

Tần Tiêu kéo vải trắng trên thi thể ra cẩn thận quan sát.

Người bình thường sau khi chết một giờ thì thi thể sẽ bắt đầu cứng ngắc, sau sáu giờ thì toàn thân cứng ngắt. Hơn mười giờ sau thì sẽ cứng hơn nữa, kế tiếp là mềm hoá, quá trình mềm này kéo dài ba ngày sẽ khôi phục bình thường. Lúc này những chỗ gãy trên tay chân xương cốt và vết bầm tím trên thi thể hiện ra rõ ràng, xem ra đây là kiệt tác của Lý Tự Nghiệp cùng Tử Địch. Trừ những nơi đó ra thì trên người không có vết thương đặc biệt nào cả, nhiều lắm chỉ là va quẹt xây xát da mà thôi, cũng không có lợi khí chém nện lưu lại. Nhưng mà mở mắt nhìn vào đồng tử thì nhìn thấy người chết rất thống khổ, xem ra là chết đột tử.

Kiểm tra thực hư của hai cỗ thi thể khác xong, khi kiểm tra toàn bộ thi thể những kẻ này thì thấy không có dấu vết trí mạng nào cả, xem ra là đột tử mà chết. Tần Tiêu cẩn thận kiểm tra mấy vị trí tử huyệt của thi thể, như là Thiên Trung, Kiên Tỉnh, Đại Chuy, Mệnh Môn, Trường Cương, Phổi Du những nơi khác, ngay cả huyệt Dũng Tuyền ở lòng bàn chân cũng không tha, cũng không có phát hiện cái gì khác thường. Cuối cùng đem ánh mắt nhìn lên đầu của những người này.

Tần Tiêu bảo người mang kéo tới cắt sạch tóc của những kẻ này, quả nhiên trên đỉnh đầu của mỗi người lưu lại lỗ kim rất nhỏ. Nguyên nhân cái chết chính là bị kim châm đâm vào huyệt Bách Hội, lập tức bị mất mạng đột tử!

Bọn người Lý Trọng Tuấn nhao nhao kinh ngạc:

- Đây không phải vết thương do đánh nhau, rõ ràng là bị người ta hạ độc thủ.

Tần Tiêu ngưng trọng gật đầu:

- Đúng vậy a. Hơn nữa là thủ pháp giết người lưu loát chuyên nghiệp, thủ pháp của người hạ độc thủ tinh, chuẩn, hung ác, một châm hạ xuống là mất mạng. Khí huyết nghịch hành nên sọ não sung huyết, cũng khó trách những người này trong mũi còn lưu lại một vết máu dài, xem ra là bị nội thương mà chết. Bùi đại nhân, hôm qua khám nghiệm tử thi sao không có dò xét ra?

Bùi Tụng Hành lắc đầu:

- Những kẻ khám nghiệm tử thi này thấy người của Thiên Kỵ đều bó tay bó chân, làm gì được như đại nhân, cắt tóc của người ta mà khảo nghiệm. Cho nên chưa từng kiểm tra cẩn thận như đại nhân.

Trong nội tâm của Tần Tiêu âm thầm cười lạnh: cũng may mắn ta năm đó ở trong bộ đội học tập một chiêu chế địch, biết rõ những tử huyệt này, chỉ cần đánh trúng những tử huyệt thì người ta phải chết. Nếu không hôm nay chẳng phải bị các người lừa dối vượt qua kiểm tra hay sao? Xương sọ của người là nơi cứng nhất, khó bị đánh nát nhất, đồng thời cũng là vết thương bị người ta xem nhẹ.

Tần Tiêu nói:

- Bùi đại nhân, hiện tại xem ra rất rõ ràng, những người này sau khi bị nhốt trong huyện nha Trường An mới bị người ta hạ độc thủ, đột nhiên chết bất đắc kỳ tử. Lý Tự Nghiệp cùng Tử Địch cùng mấy người chết này không có quan hệ nào. Bùi đại nhân cho rằng ra sao?

Bùi Tụng Hành suy tư một hồi, gật gật đầu, chắp tay nói:

- Hồi bẩm đại nhân, chiếu theo trước mắt mà nhìn thì đúng là như thế.

Lý Trọng Tuấn trừng to mắt, nói:

- Vậy còn không thả người?

Tần Tiêu cười cười:

- Điện hạ không được nóng vội. Nếu như có lệnh thẩm tra án thì nên làm theo trình tự đi. Bùi đại nhân, ta hỏi ngươi, ngày hôm qua mười hai tên Thiên Kỵ Vệ Sĩ bị bắt vào đây ngươi giam bọn chúng ở nơi nào, trước mang bổn quan đi xem.

Bùi Tụng Hành dẫn Tần Tiêu đến nhà tù, còn lại chín người bị phân biệt giam trong ba nơi khác nhau. Ba gian nhà tù này cùng đặt song song với nhau, trước kia mỗi gian giam bốn người, sau đó, trong mỗi bốn người có chết một người.

Tần Tiêu cẩn thận quan sát một hồi, phân biệt tìm mấy lính canh ngục nói chuyện một mình, sau đó cùng Bùi Tụng Hành, Lý Trọng Tuấn đi ra khỏi nhà tù, nói ra:

- Bùi đại nhân, hiện tại xem ra nhà tù nguyên vẹn không sứt mẻ, không có người vụng trộm lẻn vào trong. Như vậy hung thủ đơn giản có ba loại khả năng: thứ nhất, lính canh ngục trong lao. Nhưng mà khả năng này không lớn. Bởi vì muốn phân biệt trong ba gian nhà giam, mỗi gian phòng giết một người, thủ pháp làm tinh chuẩn như vậy cũng không phải rất dễ dàng, trừ phi tất cả mọi người đều hôn mê; thứ hai, người tới thăm tù. Theo lính canh ngục thì ngày hôm qua bắt bọn chúng tới đây, cho tới bây giờ cũng chỉ có chúng ta đi dò xét ngục giam, ngay cả đô đốc Tham Sự ngày hôm qua tới đưa thiệp mời cũng không có hạ mình đến nơi đây. Vậy khả năng này cũng không lớn; như vậy hiện tại cũng chỉ còn khả năng thứ ba. Đó chính là trong số bọn chúng ra tay với nhau.

Bùi Tụng Hành cùng Lý Trọng Tuấn đều gật đầu:

- Có đạo lý.

Chương 237: Cái bẫy, cái bẫy rất âm hiểm! (1)

Tần Tiêu nhếch miệng cười lạnh:

- Như vậy đã có thể khai đường rồi. Đem ba kẻ trong cùng một phòng đó phân biệt mang ra. Chỉ cần thẩm tra liền biết!

Huyện nha Trường An khai đường công thẩm. Tần Tiêu ngồi trên nha đường vỗ kinh mộc:

- Dẫn người phạm, Lý Tự Nghiệp, Hổ Tử Địch, Lưu Vân Hải.

Đây là lần đầu tiên Tần Tiêu gọi tên đầy đủ của Tử Địch, thật đúng là có cảm giác khó đọc. Lưu Vân Hải chính là một trong những tên Thiên Kỵ Vệ Sĩ bị giam. Tần Tiêu cố ý mang bọn chúng tách ra thẩm vấn.s

Ba người bị đưa đến, đủ dưới công đường.

Tần Tiêu mở miệng hạ phán, Phùng Niên Hỉ sau lưng vội vàng múa bút.

- Hôm qua giờ Mùi, bọn người Lý Tự Nghiệp cùng mười hai tên Thiên Kỵ Vệ Sĩ đánh nhau tại Thiên Tân Lâu phía tây chợ Trường An. Trải qua kiểm chứng chính là người của Thiên Kỵ Vệ Sĩ say rượu nháo sự, bọn người Lý Tự Nghiệp tiến lên ngăn cản, song phương phát sinh xung đột vì vậy bắt đầu ẩu đả. Bổn quan theo như Vĩnh Huy Luật phán: Thiên Ky Vệ Sĩ bồi thường tổn thất cho Thiên Tân Lâu, mỗi người phải chịu hình bốn mươi trương, hoặc đồng chuộc bốn quan; Lý Tự Nghiệp, si hình năm mươi côn, hoặc đồng chuộc năm quan; Hổ Tử Địch, phạt hình năm mươi côn, hoặc đồng chuộc năm quan. (Đồng chuộc chính là nộp phạt)

Lời này vừa ra chẳng qua chỉ là mở màn mà thôi. Kể cả Thiên Kỵ Vệ Sĩ trừ phi chính thức muôn chết, nếu không không có người nào nguyện ý chịu hình. Lý Tự Nghiệp là mệnh quan của triều đình, sửa trượng thành si hình. Năm quan tiền là chút lòng thành a. Hai người này vốn không có phạm tội gì, nếu không phải phát sinh tử án chết bất đắc kỳ thì hôm qua đã được thả về nhà.

Không có biện pháp, đây chính là luật pháp đời Đường. Kẻ có tiền chuyện gì cũng dễ dàng. Nhưng có chút người phạm trọng tội, hoặc là không có hậu trường, đắc tội quan viện hiện quản dù đồng ý đồng chuộc, chết sống cũng phải đánh ngươi, đây là chuyện không có biện pháp a.

Lưu Vân Hải lập tức kêu to lên:

- Tiểu nhân không phục! Chúng ta có ba huynh đệ đều bị bọn chúng đánh chết. Sao có thể phán phạt như vậy? Đại nhân rõ ràng là thiên vị người nhà mà!

Tần Tiêu cười lạnh, vỗ kinh mộc một cái, nói:

- Im ngay! Ngày hôm qua có án mạng nguyên nhân cái chết bổn quan đã sớm điều tra qua rồi, ngươi cũng đừng có ở chỗ này gào thét trên công đường, nếu không hiện tại đã kéo ngươi ra ngoài đánh mười bảng rồi.

Lưu Vân Hải cả kinh:

- Nguyên nhân cái chết như thế nào?

Tần Tiêu cười nói:

- Nghe khẩu khí của ngươi hình như ngươi mới là quan viên thẩm án? Lưu Vân Hải. Ta hỏi ngươi ngày hôm qua thời điểm có người chết ngươi đang làm gì?

Lưu Vân Hải nuốt một ngụm nước bọt:

- Hôm qua tiểu nhân uống rất nhiều rượu. Đến nhà lao huyện nha không bao lâu thì ngủ. Đột nhiên nghe huynh đệ bên cạnh kêu to nói có người chết mới thức dậy, khi đó phát hiện huynh đệ bị nhốt cùng nhà lao với ta mũi đầy máu! Đồng thời trong hai gian nhà giam bên cạnh cũng có người chết!

- Ngủ?

Tần Tiêu nói ra.

- Vừa mới đánh nhau xong kích động phấn khởi như vậy còn ngủ được? Ta nhìn ngươi đang nói xạo thì đúng hơn! Bổn quan tra rất rõ ràng. Hung thủ giết người chính là đám người các ngươi.

- Ah!

Lưu Vân Hải lúc này đã hơi sợ, nói:

- Tiểu nhân không có nói dối. Việc này chắc chắn mười phần! Tiểu nhân quả thực đang ngủ!

Tần Tiêu quát chói tai:

- Có chứng cớ gì?

Lưu Vân Hải tranh luận nói:

- Lúc ấy, huynh đệ trong lao có thể làm chứng!

- Vậy được rồi, bổn quan, tạm thời tin tưởng ngươi! Bổn quan hỏi ngươi, trước khi nhập ngũ ngươi làm nghề gì?

- Tiểu nhân là người mổ heo. Bởi vì có chút công phu cỡi ngựa bắn cung nên năm trước được gia nhập Thiên Kỵ Vệ Sĩ.

Tần Tiêu từ trên bàn cầm một cái khăn vuông chậm rãi mở ra, bên trong có bao một kim châm nhỏ dài:

- Vật này ngươi có từng nhận ra không?

Lưu Vân Hải nhìn kỹ:

- Không biết, chưa thấy qua.

Tần Tiêu nhìn kỹ thần sắc hắn, không có gì chút chột dạ bối rối, nói:

- Dẫn đi. Giam một mình và canh giữ cẩn thận.

Quay đầu còn nói thêm.

- Lý Tự Nghiệp, Hổ Tử Địch, hai người các ngươi nguyện ý đồng chuộc hay là thụ hình?

Lý Tự Nghiệp cùng Hổ Tử Địch hai người nhìn nhau cười rộ lên:

- Đương nhiên là giao chuộc đồng!

Tần Tiêu cố nén cười:

- Dẫn xuống dưới, giải quyết theo trình tự thủ tục. Hình đầu mục bắt người mở cùm tay chân cho bọn họ.

Hai người vui mừng chạy ra ngoài, Lý Trọng Tuấn cũng âm thầm chạy ra bên ngoài theo. Tần Tiêu đang thẩm án cũng chẳng muốn đi quản những việc vặt này. Trở lại án đường thét ra lệnh dẫn tên khác lên, tên này là Chu Bát Cân Thiên Kỵ Vệ Sĩ.

Chu Bát Cân lớn lên cao cao cường tráng, một thân cơ bắp cường hãn và gương mặt tam giác, trong mắt lộ hung quang.

Sau các câu hỏi thông lệ, Tần Tiêu hỏi:

- Chu Bát Cân bổn quan hỏi ngươi, trước khi nhập ngũ ngươi dựa vào nghề nghiệp gì kiếm sống?

Chu Bát Cân nhìn Tần Tiêu thả Lý Tự Nghiệp cùng Tử Địch, đã sớm có chút bất mãn, run rẩy già mồm nói một hồi, lúc này tức giận nói ra:

- Nghề nghiệp tiểu nhân trước khi nhập ngũ có quan hệ gì với đại nhân? Có quan hệ gì tới bản án?

Tần Tiêu quát:

- Bổn quan hỏi ngươi thì trả lời là được. Tại sao nói nhiều thế.

Chu Bát Cân tràn đầy không phục nói ra:

- Bán thuốc dán. Học được đánh côn nên nhập ngũ sung quân. Đánh nhau thắng được qua mấy người, trên chiến trường chém được vài đầu người, vì vậy tiến vào Thiên Kỵ làm vệ sĩ.

Tần Tiêu cười lạnh:

- Thì ra là lang trung đi diễn kỹ dạo...

Tần Tiêu đi tới trước mặt của hắn, xuất ra một cây kim châm.

- Bổn quan hỏi ngươi, có nhận ra vật này không?

Chu Bát Cân liếc mắt nhìn, lập tức thần sắc đại biến, trừng to mắt, nhưng lập tức miễn cưỡng trấn định lại, không sao cả nói ra:

- Không biết.

Tần Tiêu nói một tiếng:

- Đã bán thuốc dán thì làm sao không biết kim châm châm cứu! Ngươi đang nói dối!

- Không biết chính là không biết! Bán thuốc dán thì cần phải nghiên cứu châm cứu sao?

Tần Tiêu tùy tiện kêu một nha dịch lại, nói:

- Vị đại ca này, có nhận ra vật gì không?

Nha dịch gật đầu:

- Đại nhân vừa mới nói đây chính là kim châm châm cứu. Suy nghĩ một chút thì đã nhìn thấy qua, đúng là cái dạng này, xem như nhận ra.

Tần Tiêu nói ra:

- Chu Bát Cân, ngươi vừa thấy kim châm thì thần sắc đại biến, hiện tại lại nói không nhận biết kim châm châm cứu, đây không phải giấu đầu hở đuôi sao?

Chu Bát Cân khinh thường cười lạnh:

- Cho dù là như vậy, ngươi không hề có chứng cớ, chỉ dựa vào sắc mặt phỏng đoán cũng muốn định tội của ta hay sao?

Tần Tiêu nói ra:

- Ngươi nói không sai, trên tay của ta hiện giờ không có chứng cớ. Nhưng mà sắp có ròi. Bổn quan hỏi ngươi, hôm qua trở lại nhà giam và khi phát hiện có người chết, trong khoảng thời gian này ngươi làm gì?

- Ngủ.

Chu Bát Cân đáp được dứt khoát.

- Ngủ bao lâu?

- Ngủ cho tới khi có người hét lên có người chết.

- Vậy những huynh đệ bên cạnh của ngươi lúc đó đã làm những gì?

- Bọn họ đương nhiên cũng ngủ!

- Tốt cho Chu Bát Cân lớn mật.

Chương 238: Cái bẫy, cái bẫy rất âm hiểm! (2)

Tần Tiêu vỗ kinh mộc, nói:

- Ngươi đã ngủ thì làm sao biết người khác cũng ngủ? Đã là người bán thuốc dán dạo thì có thể nói là không biết kim châm châm cứu sao? Còn cố ý giấu diếm, lường gạt công đường!

Chu Bát Cân đã giật mình:

- Ngươi... Ngươi đang lừa dối ta?

- Hừ!

Tần Tiêu tức giận quát:

- Tốt cho Chu Bát Cân giảo hoạt. Chuyện cho tới bây giờ còn không dám nhận tội? Ngươi dùng mê hương mê đảo các Thiên Kỵ Vệ Sĩ khác, sau đó dùng ngân châm đâm vào huyệt Bách Hội của ba người kia, giết người khác là người nào sai sử ngươi, còn không mau khai ra!

Chu Bát Cân không nhịn. Cãi chày cãi cối nói:

- Tiểu nhân không có giết người, không có gì để khai cả!

Tần Tiêu nhìn chằm chằm vào Chu Bát Cân yên lặng hồi lâu không nói tiếng nào, ung dung nói ra:

- Chu Bát Cân. Ta thấy ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà. Nói thiệt cho ngươi biết, cây ngân châm này chính là tìm được trong gian phòng giam của ngươi. Ngươi giấu rất cẩn thận. Cũng không thể nuốt sống nó nha? Đúng là vẫn bị ta tìm được!

- Không có khả năng!

Chu Bát Cân kêu lên, nói:

- Trong gian phòng của ta căn bản không có ngân châm!

- Bởi vì ngươi đã đem nó ném tới một phòng giam khác đúng không?

Tần Tiêu nhanh chóng nghiêm nghị nói ra.

- Chu Bát Cân lớn mật! Chuyện cho tới bây giờ ngươi còn lời gì để nói? Người tới! Điều tra nhà giam, mỗi một chỗ nào cỏ chồng chất hoặc khe hở cũng không được buông tha!

Chu Bát Cân giận dữ:

- Ngươi lại lừa dối!

Tần Tiêu vỗ kinh đường mộc:

- Đem Chu Bát Cân dẫn đi, mang gông cùm trọng tỏa, canh giữ nghiêm ngặt.

Sau đó Hình Trường Phong báo lại, quả nhiên là trong bụi cỏ trong nhà giam phát hiện một cây ngân châm!

Kế tiếp Tần Tiêu theo thứ tự gọi mỗi một tên Thiên Kỵ Vệ Sĩ mang vào, đều hỏi vấn đề như nhau: Chu Bát Cân có biết y thuật hay không.

Mấy Thiên Kỵ Vệ Sĩ miệng mồm như một:

- Tên này là người bán thuốc dạo trên giang hồ, từng làm qua lang trung, gãy xương, bắt mạch và biết châm cứu. Ngày hôm qua mấy huynh đệ bị đánh gãy xương chính là hắn giúp đỡ nối xương.

Tần Tiêu gọi những người này vào và cung cấp chứng từ khai nhận lời khai, lại đem Chu Bát Cân gọi vào, nói:

- Chu Bát Cân ngươi cực lực che dấu chính mình không hiểu y thuật, không nhận biết kim châm châm cứu. Nhưng mà có chứng từ đồng bạn ngươi ký kết đều chứng minh ngươi đang nói xạo. Chuyện cho tới bây giờ ta nhìn ngươi còn chiêu gì miễn nổi khổ da thịt.

Chu Bát Cân liều chết chống cự:

- Ta không có giết người, không có gì để khai cả.

Tần Tiêu vỗ kinh mộc:

- Người tới, quất ba mươi roi.

- Vâng!

Mấy nha dịch đem Chu Bát Cân kéo trở mình trên mặt đất, nhấc cái quần của hắn lên, cầm lấy trúc bản đánh lên mông, liên tục đánh xuống.

Trúc bản này đã được đặc chế, vô cùng cứng cỏi, đánh rất hung ác, đủ để lột một tầng da mông. Chu Bát Cân cắn chặt hàm răng không rên một tiếng, đánh một hồi không đánh hắn chết được.

Sau một loạt gậy thì trán của Chu Bát Cân đầy mồ hôi lạnh, thở hổn hển.

Tần Tiêu nói ra:

- Chu Bát Cân, ngươi khai hay không khai? Ngươi phải biết rằng, bổn quan bây giờ dụng hình với ngươi là hoàn toàn phù hợp luật pháp. Ngươi đừng nghĩ sau đó tìm ai tính sổ với ta. Cho dù làm đơn kiện lên hoàng đế bổn quan cũng là lẽ phải. Cho nên ta khuyên ngươi nên ít chịu nổi khổ da thịt, nên khai đi. Tranh thủ lấy công chuộc tội bổn quan có lẽ sẽ xử nhẹ cho ngươi.

Chu Bát Cân vô cùng đau đớn, tức giận đứng lên, quát mắng:

- Cẩu quan! Lão tử không giết người! Ngươi lạm dụng hình phạt còn vu oan giá họa cho ta, không có cửa đâu!

Tần Tiêu giận dữ:

- Lớn mật, dám nhục mạ bổn quan, coi rẻ vương pháp! Người tới, kéo hắn dánh lưng hắn hai mươi gậy cho ta!

Vài tên nha dịch đem Chu Bát Cân kéo trên mặt đất, cởi áo của hắn ra, hung hăng đánh xuống.

Chu Bát Cân bị đánh kêu khổ thấu trời.

Tần Tiêu nói:

- Khai hay không khai?

Chu Bát Cân thở dài một hơi:

- Khai, ta khai...

Tần Tiêu khoát khoát tay, ý bảo nha dịch không nên đánh. Không ngờ "Ba" một tiếng, một nha dịch cầm gậy nện vào ót của Chu Bát Cân!

Chu Bát Cân lập tức mở to mắt ầm ầm té xuống mặt đất.

Tần Tiêu kinh sợ quát nha dịch kia:

- Ngươi làm gì?

Tên nha dịch kia sợ tới mức ném bổng quỳ xuống đất:

- Tiểu nhân... Tiểu nhân đánh quá hăng say. Không thấy được thủ thế của đại nhân, nhất thời... Quên dừng lại!

Tần Tiêu, Phùng Niên Hỉ cùng Bùi Tụng Hành đều chạy tới bên người của Chu Bát Cân. Nâng hắn lên xem xét, hơi thở cũng không có, mắt trợn trắng mà chết!

Phùng Niên Hỉ run rẩy nói:

- Đại... Đại nhân, chết rồi!

Trong nội tâm Tần Tiêu xuất hiện nhiều dấu chấm than, hắn hiểu phiền toái rồi! Xem ra nha dịch này là cố tình!

Bùi Tụng Hành nuốt một ngụm nước bọt, thấp giọng nói:

- Đại nhân, thi hình quá độ khiến phạm nhân chết đi, theo như luật Đại Chu thì có thể bãi chức quan, đi lưu vong ba năm, đi phải đạt hai ngàn dặm, không đáng đồng chuộc...

Tần Tiêu lạnh lùng nhìn Bùi Tụng Hành, nói:

- Bổn quan biết rõ. Trong Vĩnh Huy Luật đúng là ghi lại như thế. Không nghĩ tới Bùi đại nhân đọc rất quen thuộc, xem ra rất quen nha.

Bùi Tụng Hành ngoảnh mặt làm ngơ. Tự lo đứng lên, ngồi qua một bên một bộ dạng không liên quan tới mình. Nhàn nhã tự đắc.

Phùng Niên Hỉ lau mồ hôi lạnh trên trán:

- Đại nhân, làm sao bây giờ?

Tần Tiêu chậm rãi đứng dậy. Trong lòng nói thầm: hiểu rồi, xem ra chuyện này chính là một cái bẫy, hơn nữa là cái bẫy thuộc về mình.

Bùi Tụng Hành, Chu Bát Cân, nha dịch thi hình đều có người sai sử, xem ra là thời khắc này đều cố tình hãm hại ta! Trách không được Vũ Ý Tông đáng chết kia không ngăn cản ta tới đây thẩm tra xử án, thì ra mục đích của hắn là như vậy, náo tới mức tai nạn chết người trong ngục dẫn ta đi thăm dò, sau đó thừa cơ hãm hại ta.

Trong nội tâm của Tần Tiêu mắng to, tên quy nô đáng chết, thật là âm hiểm, thủ đoạn thật ngoan độc! Lão tử không đào mồ tổ tiên nhà ngươi lên, đáng giá hại ta sao?

Nhưng mà chuyện cho tới bây giờ có mắng cũng không giải quyết được vấn đề. Tần Tiêu cảm giác từ khi mình bắt đầu quá phớt lờ, bởi vì sốt ruột rửa oan cho Lý Tự Nghiệp cùng Tử Địch nên quên xem xét một phen mới rơi vào gian kế bẩy rập như vậy, thật đúng là sai lầm cấp thấp!

Đúng lúc lúc này Lý Trọng Tuấn đang vui vẻ đi vào trong công đường, nhìn thấy tình cảnh trước mắt thì cả kinh, chạy đến bên người của Tần Tiêu hỏi hắn chuyện gì xảy ra.

Tần Tiêu nói ra:

- Điện hạ, nhất thời giải thích không rõ ràng lắm. Thỉnh ngươi mang người tới đây, đem tất cả người trong công đường hôm nay toàn bộ bắt giữ mang tới Ngự Sử đài giúp ta.

- Được, không thành vấn đề.

Lý Trọng Tuấn lập tức đánh nhịp, nói:

- Cái khác không có, nhưng binh lính chuyên giết người phóng hỏa thì tùy thời có thể gọi tới một đống.

Dứt lời liền chạy ra ngoài.

Tần Tiêu lại nhìn Phùng Niên Tân nói ra:

- Phùng đại nhân, vừa rồi quá trình thẩm tra đã ghi nhớ rõ chứ.

- Đều ghi nhớ. Nhớ rất kỹ, nha dịch này một trượng quất chết Chu Bát Cân.

Chương 239: Tên quy nô chết tiệt bị hao tổn (1)

Tần Tiêu nói:

- Ghi nhớ tên này, cho mọi người vào đây, ký tên làm chứng.

Lúc này Lý Trọng Tuấn vừa đi không lâu dã mang một đội nhân mã chạy vào, lớn tiếng nói:

- Nam nha nghe Ngự Sử ủy thác đem mọi người trong công đường mang đi, tất cả đều mang đến Ngự Sử đài!

Mấy ngự y trong đó sợ hãi nhìn nhau, bối rối trương nói:

- Đại nhân, chúng ta nguyện ý ký tên đồng ý làm chứng... Nhưng mà Ngự Sử đài không đi được không?

Trên tay Võ Tắc Thiên nắm Ngự Sử đài, đây là nơi tốt sao? Chỗ đó thủ đoạn tra tấn người còn lão luyện hơn cả nha môn đấy, mạnh hơn không biết bao nhiêu lần! Cho dù là đàn ông thiết huyết đi vào phần lớn tình nguyện chết cũng không muốn bị tra tấn, hoặc là lập tức cung khai. Tuy những năm gần đây Võ Tắc Thiên cũng giết một số ác quan làm cho dân chúng phẫn nộ, Ngự Sử hung hăng càn quấy có xu thế suy tàn, nhưng mà chút ít hình cụ và hình phạt vẫn có! Thủ đoạn làm người ta sống không được chết không xong còn nhiều.

Tần Tiêu vẻ mặt sương lạnh, lẫm lẫm nói:

- Nếu không muốn đi Ngự Sử đài cũng tốt, đều tới đây ký tên đồng ý lên phần thẩm tra án, làm chứng cho bổn quan. Nhưng mà ngươi...

Tần Tiêu đem tên nha dịch thi hình kéo từ mặt đất lên, dùng sức ném cho binh sĩ nam nha:

- Không đi không được!

Kỳ thật trong lòng Tần Tiêu rất rõ ràng, hắn chỉ là một tiểu nha dịch, chỉ là tiểu nhân vật trong tay kẻ khác mà thôi, độc thủ chính thức sau lưng chính là Vũ Ý Tông. Sau đó chính là Bùi Tụng Hành xưa nay dùng công chính mà trứ danh Trường An!

Nhưng mà loại chuyện này cho dù nội tâm rất rõ ràng, người bên ngoài có rõ ràng cũng không có chứng cớ, cũng không làm gì người ta. Tần Tiêu đành phải nắm lấy điểm yếu trước mắt bắt nha dịch này trước rồi nói sau.

Lúc này Phùng Niên Tân đã cầm bản ghi chép đưa cho bọn nha dịch ký tên, Bùi Tụng Hành cũng không muốn làm gì, cũng ký tên vào trong đó.

Tần Tiêu tâm tình hậm hực, trầm giọng nói:

- Đi thôi Bùi đại nhân, đến Ngự Sử đài chúng ta lại nói chuyện! Người ở nơi này cũng phải đi.

- A!

Bọn nha dịch kêu lên, nói:

- Đại nhân, chúng ta đã đồng ý làm chứng thì không cần đi mà!

Tần Tiêu nghiêng mắt nhìn Bùi Tụng Hành, lạnh lùng thấp giọng nói:

- Đây là vì tính mạng của các ngươi mà suy nghĩ. Không muốn mất mạng thì theo ta tới Ngự Sử đài. Bổn quan cam đoan chỉ cần các ngươi không làm xằng làm bậy, nhất định không làm khó dễ các ngươi.

Lý Trọng Tuấn cho thủ hạ mang theo bọn nha dịch này ngay ngắn đưa đi, mặc dù không có buộc chặt nhưng cũng phải giao nộp binh khí. Hiện tại bọn họ không dám nháo sự với Lý Trọng Tuấn, bởi vì có Ngự Sử thay triều đình làm việc, mà những tên vệ binh này ngày thường đều là hung thần ác sát, ngày bình thường trên chiến trường giết người như rạ, lúc này hung hãn không thôi, đem những nha dịch này sai khiến rất dễ bảo, ngay cả động cũng không dám lộn xộn. Những nha dịch này bị dây thừng trói lại, hai binh sĩ tả mang theo nên không cách nào bỏ trốn.

Bùi Tụng Hành lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, lạnh mắt nhìn tất cả.

Tần Tiêu quay đầu nhìn qua Bùi Tụng Hành:

- Bùi đại nhân, nếu đã là quan viên cùng thẩm tra án thì cũng cùng ta đi tới Ngự Sử một chuyến a!

- Tốt.

Bùi Tụng Hành vẫn bộ mặt bình tĩnh, nói:

- Bổn quan cam tâm tình nguyện phụng bồi.

Tần Tiêu cười lạnh nói:

- Như vậy, xin mời, Bùi đại nhân!

Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn lôi kéo một nhóm người đi ra khỏi huyện nha được vài bước thì cũng không biết từ chỗ nào có một đoàn người chạy tới, cưỡi ngựa cao to, cầm trong tay trường thương, khoác trên vai võ trang đầy đủ, đem bọn người Tần Tiêu vây vào giữa.

Lý Trọng Tuấn giận dữ:

- Lớn mật! Binh tôm tướng cua nơi nào lại dám ngăn cản đường của bổn vương! Muốn tạo phản phải không!

- Ơ, ta tưởng là ai chứ, thì ra là Vệ Vương điện hạ.

Một đám kỵ binh sau lưng truyền tới âm thanh huyên náo, Võ Ngụy Tông cưỡi ngựa đi tới.

- Không ngờ nha, thì ra là nam nha đại tướng quân, thật sự là thất kính, thất kính nha!

Lý Trọng Tuấn bĩu môi, khinh thường nói:

- Là ngươi? Không ở bắc nha mà chạy đến huyện nha Trường An làm cái gì? Bổn vương đang hiệp trợ Tần đại nhân ban sai, ngươi vô lễ ngăn cản hẳn là muốn tạo phản phải không?

- Dọa, tạo phản? Chụp mũ tốt!

Võ Ngụy Tông đề cao thanh âm, thét lên một tiếng.

- Ta thấy tạo phản trong miệng của các ngươi chính là Tần Tiêu, ngươi thật sự là ăn tim gấu gan báo, ngay cả Hoàng Gia Vệ Suất cũng dàm tùy ý ra đòn hiểm, đem người đang sống đánh chết! Ta thấy ngươi căn bản đang coi rẻ vương pháp, coi rẻ triều đình, coi rẻ hoàng đế!

Tần Tiêu bất động thanh sắc nhìn qua Lý Trọng Tuấn cùng Võ Ngụy Tông hai người đấu pháp, Võ Ngụy Tông lúc này là chụp bô ỉa lên đầu của mình, cười lạnh:

- Võ tướng quân, bổn quan phụng thánh dụ làm việc, đang trong quá trình tra án có án mạng. Ngự Sử ban sai trừ hoàng đế thì người ngoài không được cản trở. Quy củ này Võ tướng quân không hiểu sao? Hiện tại ngươi công nhiên mang binh vây ta lại chớ không phải là muốn ý đồ bất chính giết người diệt khẩu sao?

- Hừ, tốt cho miệng lưỡi xảo biện.

Võ Ngụy Tông kêu lên. Bạn đang đọc chuyện tại

- Bị đánh chết là thuộc hạ của bổn thương. Bổn tướng chẳng lẽ không có quyền lực lên tiếng sao? Tần Tiêu, nói cho ngươi biết a, ngươi xong đời rồi! Ngươi lập tức có thể cút ra khỏi hoàng thành, đến Lĩnh Nam mà đào đá đấy, cả đời cũng mơ tưởng lại quay về triều đình.

Võ Ngụy Tông hung hăng càn quấy quất roi ngựa, nói:

- Chúng ta đi! Không đáng dây dưa với chó rơi xuống nước, hao tổn giá trị con người Thiên Ky Vệ Sĩ chúng ta.

Lý Trọng Tuấn nghiến răng, oán hận nói:

- Cẩu tặc, một ngày nào đó lão tử sẽ lấy cái đầu trên cổ của ngươi, ném cho chuột ăn.

- Điện hạ, không cần phải chấp nhất loại cẩu tặc này, chỉ làm mình tức giận mà thôi. Không có lợi nhất.

Tần Tiêu nhàn nhạt nói ra.

- Chúng ta nên làm chính sự đi.

Lý Trọng Tuấn gật gật đầu:

- Nói cũng phải, Chó cắn ta một cái, chẳng lẽ ta còn phải cắn ngược con chó sao? Nhưng mà làm bổn vương tức giận thì đến lúc đó chém đầu chó là được.

Tần Tiêu cười cười, giục ngựa đi lên phía trước, trong nội tâm kỳ thật còn tức giận hơn cả Lý Trọng Tuấn nhiều lắm: Võ Ngụy Tông, ngươi là quy nô hèn hạ vô sỉ đáng chết! Hôm nay oán cừu đã kết. Ta không cần biết ngươi là cháu ruột của hoàng đế, hồng nhân cái gì đó. Một ngày nào đó lão tử không tha cho ngươi đâu!

Tần Tiêu dẫn theo một nhóm người tiến vào hoàng cung, đến Ngự Sử đài không tránh khỏi bạo động nhỏ. Phàm là quan viên lớn nhỏ gặp được nhao nhao ghé mắt nhìn qua, chỉ trỏ vào thi thể nghị luận.

Tương Vương Lý Đán cũng bị giật mình. Hắn nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Tần Tiêu, ngươi sao không cẩn thận thế, ngươi đánh chết người? Đây chính là Thiên Kỵ Vệ Suất, cũng không phải chuyện đùa đâu! Phiến toái lớn đấy!

Tần Tiêu nói một tiếng:

- Tương Vương yên tâm. Tần Tiêu làm việc gì sẽ tự mình gánh chịu. Người này bị đánh chết hoàn toàn có người cố ý hãm hại Tần Tiêu. Hiện tại có ghi chép thẩm tra và một đám nhân chứng.

Chương 240: Tên quy nô chết tiệt bị hao tổn (2)

- Ai!

Lý Đán thở dài một hơi, nói:

- Tần Tiêu ah Tần Tiêu. Ngươi tuổi còn rất trẻ, quá đơn thuần. Chuyện này làm gì phân trắng đen dễ như vậy, cũng có phiền toái và phân tranh trong đó. Ta nói tận như thế cũng không nên nhiều lời. Tóm lại chính ngươi nên cẩn thận là được, nên nhẫn thì nhẫn, nên làm thì làm, thời điểm không tốt người ta thấy đất trên đũng quần của ngươi nói là phân thì đó là phân đấy. Chuyện nhỏ không nhịn sẽ loạn mưu lớn, co được dãn được mới là đại trượng phu. Hàn Tín người ta không phải còn chuôi qua hán nhục nhã hay sao? Tính tính toán toán, chuyện này bổn vương không giúp được ngươi cái gì, ngươi tự giải quyết cho tốt đi!

Dứt lời Lý Đán lắc đầu, thở dài tự lo trở lại thư phòng đóng cửa lại.

Tần Tiêu cũng không có tâm tình đi quản lão hồ ly 'trang Bức' này, trong nội tâm tính toán nên xử lý chuyện này thế nào. Tuy đủ loại chứng cớ cho thấy chính mình là bị người ta hại, nhưng mà vừa vặn Lý Đán nói chuyện này không phân trắng đen dễ như vậy đâu. Thời nhà Tần chẳng phải Triệu Cao chỉ hươu nói ngựa hay sao? Càng là chuyện hoang đường càng có thể xảy ra với người đùa bỡn quyền mưu...

Những tên nha dịch kia đã bị áp tiến vào trong thiên lao Ngự Sử. Phùng Niên Tân, Lý Trọng Tuấn, Bùi Tụng Hành và một đám quan viên Ngự Sử đài đều lẳng lặng ngồi, thỉnh thoảng nhìn qua Tần Tiêu, xem ra đang đợi hắn nghĩ biện pháp, xem hắn có thể làm ra quyết định gì.

Tần Tiêu hít sâu một hơi, nhổ ra hai chữ: tiến cung.

Tần Tiêu vừa ra khỏi Ngự Sử đài thì trong nội cung đã phái người đến truyền chỉ. Một tiểu thái giám chạy đến trước mặt Tần Tiêu:

- Tần đại nhân, bệ hạ lệnh cho ngươi tiến cung kiến giá. Bệ hạ đang ở Trường An điện, mời theo tiểu nhân.

Trong nội tâm Tần Tiêu nói thầm: quy nô chết tiệt, thật nhanh tay chân. Nhanh như vậy đã đi tới chỗ của hoàng đế rồi, đúng là xảo quyệt.

Trong thư phòng Trường An điện, Võ Tắc Thiên đang nhíu mày, con mắt nhìn lên mặt của Tần Tiêu:

- Tần Tiêu, chính ngươi xem một chút đi! Đây là mấy trăm tên Thiên Kỵ Vệ Sĩ liên danh thượng tấu, nói ngươi lạm dụng hình phạt riêng vô cớ đánh chết người, muốn trẫm thay bọn chúng chủ trì công đạo.

Tần Tiêu nhìn qua Võ Ngụy Tông đang cười lạnh, nhặt bản tấu lên, xem qua vài lần chắp tay trả lời:

- Hồi bẩm bệ hạ, Chu Bát Cân thụ hình chết đi, trong đó có nguyên do khác. Trong tờ khai đường thẫm hạ thần đã ghi chép lại, cũng có nhân chứng và bằng chứng phụ. Cả chuyện này có kẻ hãm hại vi thần, kính xin bệ hạ minh giám!

- Ghi chép ở đâu, mang tới ta xem.

Tần Tiêu xuất ra bản ghi chép, hai tay trình lên. Thượng Quan Uyển Nhi tiến lên vài bước nhận lấy đưa tới trước mặt Võ Tắc Thiên.

Võ Tắc Thiên xem vài lần, yên tĩnh hơn nửa ngày mở miệng nói ra:

- Như thế này chính là tên nha dịch dụng hình đánh chết người. Tuy là như vậy, ngươi thân là quan viên đường thẩm. Cũng liền trốn chịu tội

Tần Tiêu đang muốn tranh luận vài câu, nhìn thấy Thượng Quan Uyển Nhi nháy mắt với hắn vài lượt lại hồi tưởng lại lời của Lý Đán, sinh sinh đem lời nuốt vào, nhẫn nại nói:

- Vi thần biết tội, thỉnh bệ hạ trách phạt.

Võ Tắc Thiên dừng một chút, nói:

- Việc này cũng không cần náo tới tảo triều sáng mai, miễn truyền đi ảnh hưởng tới uy tín Hoàng Gia Vệ Suất. Chuyện này Võ Ngụy Tông, Tần Tiêu, các hai người các ngươi đều có tội thất trách. Trở về nên cảnh tỉnh lại, Tần Tiêu, niệm tình ngươi truy tra án hung sát cũng coi như có công, chống đỡ vượt qua sai lầm, hiện giờ miễn chức Ngự Sử của ngươi, quan gián nhất phẩm, đảm nhiệm Ngũ phẩm Tả Vệ Suất phó suất tướng quân. Chuyện Chủ Suất. Lập công chuộc tội, dùng hiệu quả sau này mà nhìn. Mặt khác, phạt trăm quan, an ủi gia đình người chết. Còn nha sai đánh chết Thiên Kỵ Vệ Sĩ lập tức xử trảm, quan viên cùng đường thẩm cùng Trường An huyện Huyện lệnh Bùi Tụng Hành mỗi người phạt nửa năm bổng lộc.

Tần Tiêu cũng không muốn nhiều lời, chuyện đã rõ ràng. Chuyện này từ khi bắt đầu đã nhắm vào hắn rồi. May mắn chính mình cũng xem như có vài chiêu, hiện tại chỉ là miễn đi chức Ngự Sử xem như lưu lại núi xanh. Hiện tại hắn thấy Võ Tắc Thiên đang tức giận thì không bằng trước tiên lui một bước. Cầu trời cao biển rộng, về sau lại từ từ tìm Võ Ngụy Tông tính sổ, vì vậy chắp tay nói:

- Tạ bệ hạ khai ân...

Võ Ngụy Tông lập tức kêu lên:

- Bệ hạ. Tần Tiêu dụng hình quá độ đánh chết người. Theo như luật phải bãi quan lưu vong ít nhất ba năm, cũng phải hơn hai ngàn dặm mới được. Phán phạt như vậy sợ là khó làm cho Thiên Kỵ Vệ Sĩ tâm phục, đến lúc đó sợ rằng sẽ có người tức giận.

- Đủ rồi!

Võ Tắc Thiên nói:

- Trẫm đã tra rõ ràng, Tần Tiêu có tội thất trách, nhưng cũng không phải lạm dụng hình phạt riêng mà đánh chết người. Việc này trẫm không muốn nói thêm nữa. Ý chỉ đã xuống, bọn ngươi không cần nhiều lời. Đều lui xuống cho ta!

Võ Ngụy Tông cũng không dám nói nhảm nữa, nơm nớp lo sợ rời khỏi ngự thư phòng. Tần Tiêu đương nhiên cũng lui ra ngoài. Võ Ngụy Tông nhìn có chút khó chịu, tức giận nhìn qua Tần Tiêu, nói:

- Ngươi tốt lắm, mạng còn lớn, ngay cả hoàng đế cũng che chở cho ngươi. Nhưng bây giờ ngươi không phải là Ngự Sử, chỉ là một tiểu Tả Vệ Suất Ngũ phẩm phó suất, chính là thủ hạ của lão tử, xem ta sau này giày vò ngươi thế nào.

Tần Tiêu giống như không có nghe nói chuyện, giơ tay áo sờ sờ hai cái cánh chuồn. Bạn đang đọc chuyện tại

- Ai nha, kỳ thật thời tiết hôm nay không tệ lắm, tại sao lại có mưa lốm đốm thế này? Ah, thì ra là có kẻ ngậm máu phun người nhưng miệng lại ngậm đầy phân a!

Dứt lời bỏ qua Võ Ngụy Tông tồn tại, chắp tay sau lưng rời đi.

Võ Ngụy Tông ở phía sau tức dậm chân:

- Tần Tiêu, ngươi là tiểu tử hỗn đản, cho lão tử nhớ kỹ, lão tử không để yên đâu.

Tần Tiêu xiệt chặt nắm đấm răng rắc, nổi gân xanh. Với tình tình của hắn thì sớm xông lên rồi, cho Võ Ngụy Tông một quyền vào mặt, đánh hắn cha mẹ nhận không ra. Nhưng mà Tương Vương Lý Đán vừa nói cũng có vài phần đạo lý. Dù sao hiện giờ là người Võ gia đương quyền, không cần phải bởi vì một ít tiểu tiết làm hỏng đại sự, làm cho mình nửa bước khó đi. Núi không chuyển thì nước chuyển, không bao lâu thì Võ Tắc Thiên xuống đài, quy nô chết tiệt này ngươi cũng nhớ kỹ cho ta, chúng ta xem như cùng hao tổn. Đến lúc đó nếu như ta cho ngươi chút nhan sắc thì lão tử cũng không phải là nam nhân.

Tần Tiêu buồn bực suy nghĩ những chuyện này, bất tri bất giác đi tới Ngự Sử đài. Lý Trọng Tuấn vội vàng đi lên hỏi:

- Tình huống như thế nào?

Tần Tiêu cười cười:

- Không có gì. Hoàng đế bệ hạ giải quyết dứt khoát, việc này kết thúc. Tên nha dịch kia hiện giờ đoán chừng đã rơi đầu rồi. Tần Tiêu thì bãi chức Ngự Sử, cách chức làm Ngũ phẩm Tả Vệ Suất phó suất, Tư Chủ Suất.

Dứt lời, Tần Tiêu gỡ cái mũ trên đầu và ném một tui bạc, lấy ấn và quan tuy giao cho Phùng Niên Tân:

- Phùng đại nhân, thay Tần Tiêu hướng Tương Vương gửi tới lời cảm ơn chào từ biệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau