PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 226 - Chương 230

Chương 226: Phiền Toái Đến (1)

Tần Tiêu nói ra:

- Hôm nay gặp mặt lần đầu tiên Tần Tiêu có một phần lễ gặp mặt cho mọi người. Trước đó không lâu ta trở về từ Giang Nam mang theo một đám tơ lụa tốt nhất của Giang Nam, hiện tại tặng cho các vị huynh đệ hai thất, các huynh đệ cho thê nhi thêm vài bộ quần áo, xem như chút tâm ý của ta.

Trong lòng Tần Tiêu cũng hiểu được, những người này đều nói không phải sự thạt. Không có chút chỗ tốt thì dù miệng nói ngon ngọt, chắp tay xưng huynh gọi đệ cũng khó mà bồi dưỡng ra cảm tình. Mình ở trong quân đội không có uy tín, tuy bây giờ là người đứng đầu Tả Vệ Suất, nói cho cùng chỉ là tư lệnh không quân, không bằng thu phục nhân tâm, liên lạc cảm tình mới dễ làm việc.

Chúng tướng nghe vậy quả nhiên là vui mừng, nhao nhao nói lời cảm tạ. Trong đó một tướng quân đầu lĩnh nói ra:

- Đại suất đã ban thưởng lớn như vậy, ngược lại lộ ra đám huynh đệ chúng ta khí lượng nhỏ. Các huynh đệ, ta nghe nói hôm nay nhà đại suất mừng thăng quan, chúng ta cùng đi chúc mừng nhé?

Tần Tiêu đã sớm lưu ý tên tướng quân này, không phải người khác, đây là người cùng tham gia võ cử lần trước với mình, nổi tiếng thám hoa lang Điền Trân, lúc này hắn đã làm Tả Vệ Suất Phủ Chính ngũ phẩm Hạ Tả Lang Tương, đã cùng phủ Kinh Châu Điều Lai Vạn Lôi ( Hữu Lang Tương ) bình khởi bình tọa, từ Phó Suất Lý Tự Nghiệp ra thì chức quan của hắn cũng rất lớn trong tướng lĩnh Vệ Suất, cũng xem như cánh tay trái của Tần Tiêu ở chỗ này.

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Điền Tướng quân, ta mời huynh đệ, hôm nay đến phủ của ta tiểu tụ, mọi người tới phải say mới được về.

Điền Trân chắp tay cười nói:

- Đại suất là người lanh lẹ, những huynh đệ chúng ta cũng không vòng vo. Khó có được khi đại suất nhớ rõ mạt tướng, mạt tướng thật sự là vinh hạnh!

Thủ lĩnh võ tướng Vệ Suất phủ chính là "suất" cho nên Điền Trân xưng hô Tần Tiêu " đại suất ", như vậy càng lộ vẻ thân mật hơn, hơn nữa từ trước trong Vệ Suất thì đều có thói quen như vậy. Bởi vì nó có cùng âm với " đại soái ", cho nên bình thường xưng hô thủ lĩnh Vệ Suất là " soái ", bởi vì ai không muốn mình làm đại soái chứ. Kỳ thật trên ý nghĩa nghiêm khắc mà nói trừ mười hai Đại tướng quân chỉ huy thì những người khác không được gọi là " Đại tướng quân ".

Tần Tiêu cười to nói:

- Điền Tướng quân thật sự là ngay thẳng, hợp tính khí của ta! Ngày đó chúng ta cùng trèo lên tam giáp võ cử, nhưng mà không có cơ hội tụ hợp với nhau, hôm nay có cơ hội như vậy, đến quý phủ của ta nâng ly một phen! Các vị huynh đệ cùng đi nhé! Nhớ rõ mang theo bao đựng lễ vật đấy. Tần Tiêu ta cũng tiện mang theo lễ vật kỹ niệm ở Giang Nam tặng cho các vị, chẳng lẽ còn muốn nhân tình của các vị sao?

- Chuyện này...

Chúng tướng có chút nghi kị, nhao nhao hai mặt nhìn nhau. Theo lý thuyết tân quan mới nhậm chức bọn họ phải đi đầu hiếu kính mới được. Hiện tại Tần Tiêu tiên hạ thủ vi cường làm ngược lại, trước tặng quà cho bọn họ, ngược lại cũng không nhận lễ vật của bọn họ, chuyện này làm cho bọn họ khó xử.

Lý Tự Nghiệp cười ha ha nói:

- Các huynh đệ, chuyện này không có gì. Đại suất là người như vậy đấy, sáng sủa thống khoái, mọi người đừng nghĩ nhiều như vậy, sau đó chúng ta lại tới quý phủ của hắn ăn nhiều uống nhiều là được. Ngươi uống càng say hắn càng cao hứng!

Mọi người cùng cười to, trong phủ Vệ Suất không khí rất hân hoan.

Tần Tiêu nhậm chức diễn thuyết xem như có kết quả tốt. Ngày đầu tiên trong suy nghĩ các tướng quân phủ Tả Vệ Suất lưu lại ấn tượng thật tốt.

Sau đó bọn người Điền Trân mang một ít tư liệu phủ Vệ Suất, công văn từng cái mang lên cho Tần Tiêu xem qua. Cả phủ Vệ Suất có ba đội ngũ, kể cả sĩ quan cấp cao thì có ba ngàn năm sáu bốn mươi tám người. Do Hoàng Gia Vệ Suất phối trí trang bị, cũng xem như nhất lưu. Mỗi người được một bộ Lân Mịn Thiết Giáp, tọa kỵ, quân lương, những chuyện này cũng gấp đôi binh sĩ Vệ phủ khác. Cho nên đều nói Đông Cung Vệ Suất là nơi tôt, bổng cao mà chuyện ít, lại không gặp nguy hiểm gì, bình thường thao luyện cũng không khổ cực.

Cũng chính vì nguyên nhân này cho dù Tả Vệ Suất trang bị tốt, nhưng sức chiến đấu chân chính so với mười hai quân đoàn khác không sánh bằng, càng không so được với tinh anh Vũ Lâm Vệ, Thiên Kỵ vệ. Hơn nữa đông cung Lục Vệ Suất có nguồn mộ lính phần lớn là đệ tử địa chủ, sĩ tộc hoặc là quan liêu, rất nhiều đều là người có thói quen an nhàn, tuy bị bầu không khí thượng võ của Đại Chu vương triều ảnh hưởng, cam tâm đi lính nhập ngũ, nhưng muốn những người ngày thường không thích làm việc này thao luyện nghiêm túc cũng không quá sự thật. So với những người đi lính từ bình dân, nông dân trong mười hai quân đoàn khác thì tố chất kém rất nhiều, càng không cần so làm gì, những lính cường tráng kia mới thật sự là quân lính chuyên nghiệp của Đại Chu.

Những chuyện này Tần Tiêu đều nhớ kỹ trong lòng, thầm nghĩ trong lòng: ta biết rõ Tả Vệ Suất này trước kia có tên hiệu là " công tử quân ", trừ ăn mặc xinh đẹp đi du ngoạn cùng thái tử, quận chúa thì việc khác không quá am hiểu. Nhưng mà từ giờ trở đi có Tần Tiêu ta thì hiện trạng này muốn duy trì sợ là rất khó. Nếu như ta làm thủ lĩnh Tả Vệ Suất mà không làm ra chút chuyện, đem bọn lão binh ham hưởng thụ này giày vò ra một chi đội ngũ có tố chất, vậy sau này sẽ bị người ta khi dễ tới cửa, cũng không cần lăn lộn trong quân đội làm gì.

Hừ, có ta đến thì thói quen ăn chơi cậu ấm của các ngươi cũng đừng lại được rồi, đều phải lột ba lớp da, đổi ba lượt xương thì mới giống đàn ông, xuất ra chút bản linh uy phong và khí thế mới được.

Buổi trưa qua đi, Lý Hiển vẫn ở trong nội cung không có quay về, xem ra đã bị Võ Tắc Thiên giữ lại dùng tiệc tối rồi. Tần Tiêu cũng sẽ không có đợi nữa, chạy đến phủ thái tử trình diện một chút, nói ngày khác lại đến bái kiến, sau đó dẫn Lý Tự Nghiệp, Điền Trân hai đại sĩ quan cưỡi bảo mã đi ra hướng Kim Quang Môn.

Hôm nay vui vẻ nhất không ai qua được Lý Tự Nghiệp. Cho tới nay hắn còn khó tìm được tọa kỵ có cước lực mạnh mẽ. Lần này quay trở về kinh bị điều đến Tả Vệ Suất làm nhị đương gia, lương câu trong chuồng ngựa còn không phải do hắn lựa chọn? Vốn ngựa của cận vệ hoàng gia đều là lương câu khéo léo lựa chọn kỹ lưỡng, bởi vì Vệ Suất phủ thương xuyên có người tới chăm ngựa, càng thần tuấn bất phàm, hơn nữa còn có rất nhiều con được đưa vào vườn thượng uyển của hoàng gia, các loại bảo mã được cống lên, đặc biệt đều là tinh phẩm trong các loại bảo mã.

Đã là đương gia của Tả Vệ Suất, lại là đồ của mình còn khách khí sao? Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp đều chọn cho mình một con ngựa tốt, vô cùng vui vẻ đi lên ngựa. Những con ngựa này đều là bảo mã vô cùng thông linh, dễ dàng khống chế, tuy nói sức chịu đựng có thể dùng chạy đường dài so với ngựa Tây Vực và Đột Quyết thì kém hơn, nhưng mà lực lượng và sức bật vô cùng mạnh mẽ.

Chương 227: Phiền Toái Đến (2)

Lại nói tới thủ đoạn chọn ngựa thì Tần Tiêu quả thật làm cho bọn người Điền Trân ăn cả kinh. Tần Tiêu không có cho Điền Trân và mấy tướng quân khác lựa chọn thay cho mình, hắn tự mình vào chuồng ngựa lựa chọn. Trước hết nhất là nhìn mắt ngựa, no đủ tròn trượt hữu thần xem như qua cửa đầu tiên, nếu không lớn có khoẻ mạnh cũng không cần; kế tiếp là màu lông, cũng không phải mỗi con ngựa đều có màu lông thuần khiết, kế tiếp là mông ngựa có săn chắc hay không, có hoa văn hổ ban, ưng bàng hay không. Bởi vì những loại ngựa có những đặc điểm trên mới là giống hoang dại thuần huyết, về sau bị người ta thuần hóa nên vô cùng thần tuấn, toàn thân không có một sợi lông thừa, càng cường tráng hơn; sau đó lại xem đuôi ngựa, kế tiếp là tuổi, quá già và quá non đều không cần. Tiếp theo lại chọn thính tai linh hoạt. Cốt cách rõ ràng; cổ uốn lượn đứng thẳng, lưng rộng mà thẳng... Mọi việc như thế Tần Tiêu phân đạo lý rất rõ ràng, từ hơn một ngàn con ngựa lựa ra một con lông vàng nhạt cho mình. Sau đó lại chọn một con màu đen cho Lý Tự Nghiệp.

Điền Trân ngạc nhiên nói: "

- Đại suất chắc đã nghiên cứu môn đạo này tinh thâm đúng không? Bằng không sao còn tinh thông hơn cả nài ngựa? Hai con ngựa này của đại suất đều là thuần chủng, chúng ta có thói quen gọi là " hãn huyết bảo mã "! Cả Đông Cung Vệ Suất không cao hơn mười con. Hơn nữa đều được thái tử mang đi tặng người khác, hiện tại đoán chừng còn thừa càng ít.

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Hơi có đọc lướt qua. Chút tài mọn bỏ đi, không đáng nhắc đến.

Kỳ thật Tần Tiêu biết rõ những thứ này đều là do Địch Nhân Kiệt tặng hắn bản chép tay Hoài Anh Thủ Trát, đây có thể nói là bách khoa toàn thư đương đại mà.

Vừa mới tiến vào đại môn Tần phủ thì Lý Tiên Huệ đã vui mừng đi ra đón hắn. Điền Trân thấy quan hệ của Lý Tiên Huệ cùng Tần Tiêu vô cùng thân mật thì khom người lễ bái:

- Điền Trân bái kiến đại suất phu nhân!

Lý Tự Nghiệp cười ha ha:

- Đứng lên đi, còn chưa kết hôn đâu! Vị này chính là đường muội của Tần đại suất. Gọi là Tần Tiên Nhi.

Điền Trân xấu hổ một hồi, hắn vẫn nghiêm túc lễ bái:

- Bái kiến Tần tiểu thư!

Lý Tiên Huệ đỏ mặt lên. Nói:

- Điền Tướng quân mau đứng lên, ta không thể nhận lễ lớn như vậy được.

Dứt lời e lệ đứng bên người của Tần Tiêu, thúc nhẹ cùi chỏ vào người của hắn.

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Điền Trân huynh đệ, ngươi cũng quá khách khí. Đều nói từ Vệ phủ đi ra thì chúng ta chính là huynh đệ mà. Không nên hành đại lễ như vậy!

Điền Trân đứng lên, tự cười nhạo nói:

- Đại suất nói đúng, ty chức đường đột.

Bốn người đi vào trong chánh đường, nha đầu Tử Địch thấy có khách nhân đi tới cũng biểu hiện quy củ hiểu chuyện, lập tức sai người dâng nước trà. Tần Tiêu nhìn Tử Địch nói ra:

- Đại tổng quản, hôm nay trong phủ bài yến đãi khách, ngươi cho người chuẩn bị nhanh một chút, bài bàn ghế ra đi.

Tử Địch quy củ hành lễ:

- Vâng, đại suất, nô tài đi thu xếp.

Lý Tiên Huệ bên cạnh cùng Lý Tự Nghiệp đều cười rộ lên, nhìn thấy Tử Địch như bây giờ có cảm giác mất tự nhiên. Tử Địch âm thầm tóm lấy vai của Lý Tự Nghiệp, thấp giọng nói:

- Đi cùng ta. Nếu đã mua đồ thì phải có người mang đồ.

Lý Tự Nghiệp bối rối trốn chỗ khác:

- Sao ngươi không đi gọi đám nô bộc hạ nhân đi cùng.

Tử Địch trừng trừng mắt, gầm nhẹ nói:

- Ít lải nhải! Ta và những người kia không quen biết, không có chung cách nói chuyện. Còn có Thiết Nô cũng cùng đi. Có hai người các ngươi còn tốt hơn một đám người chân mềm kia. Truyện được copy tại

Thiết Nô đứng bên cạnh Tần Tiêu không có lên tiếng, A... A..., gật đầu, Lý Tự Nghiệp buồn khổ nhíu mày, đành phải đi theo sau lưng Tử Địch.

Điền Trân ngạc nhiên nói:

- Đại suất, người trong phủ của ngươi thật khăn khít, hoà hợp êm thấm nha! Ngay cả tướng quân như Lý Tự Nghiệp cũng bị nữ quản gia sai bảo như đầy tớ.

Lý Tiên Huệ cười ha hả, nói:

- Điền tướng quân, ngươi ở chung với tướng quân Tần gia không bao lâu. Thời gian dài ngươi sẽ biết rõ. Tần tướng quân nhà ta là không có kiêu ngạo, rất dễ thân cận. Hắn chưa bao giờ nhìn thấy cảnh chủ nhân và nô bộc ngồi cùng bàn ăn uống nói chuyện đâu.

Điền Trân nghe được rất rõ ràng "Tần tướng quân nhà ta" cảm tình hai người này chỉ kém chưa bày tiệc rượu làm hôn sự mà thôi, những lời nàng vừa nói hắn cũng kinh nghi bất định, dưới chế độ thân sĩ quý tộc hiện giờ thì hành vi này quá điên cuồng.

Tần Tiêu cười nói:

- Tiên Nhi, ngươi không nên ở trước mặt người ngoài tâng bốc ta như vậy, bằng không thì ta sẽ kiêu ngạo đấy.

Lý Tiên Huệ hờn dỗi nhìn qua hắn một cái, trầm thấp nói:

- Tật xấu khó sửa, còn không phải.

Điền Trân nhìn qua hai người tình ý nồng nàng thì cảm giác mất tự nhiên, may mắn có người đi tới cửa, nô bộc này nói:

- Vệ Vương điện hạ đến!

Trong nội tâm Tần Tiêu cười thầm, nói:

- Thằng này nói tới nhà của ta thì còn nhanh hơn người khác chạy trốn a.

Tần Tiêu nhìn qua Lý Tiên Huệ nháy mắt, Lý Tiên Huệ hiểu ý hơi thi lễ đi vào nội đường, hôm nay đoán chừng có không ít người trong vương thất tới đây, chắc chắn sẽ có người nhận ra nàng, tuy nói có người nhận ra nàng rất ít, nhưng cẩn thận một ít vẫn tốt hơn.

Tần Tiêu cùng Điền Trân tiến lên nghênh đón, Lý Trọng Tuấn chạy vào trong phủ nhanh như bay, xông tới gần Tần Tiêu cười to:

- Ha ha, Tần tướng quân, bổn vương tới chúc mừng ngươi!

Tần Tiêu nghênh đón:

- Tạ Vệ Vương điện hạ tới chúc mừng! Thỉnh vào chánh đường dùng trà.

Điền Trân thì thi lễ hành lễ:

- Mạt tướng bái kiến Vệ Vương điện hạ.

- Ai, được rồi. Hôm nay chúng ta đều là khách mời của Tần huynh đệ, cũng không cần hành lễ phiền toái thế này.

Lý Trọng Tuấn đỉnh đạc khoát khoát tay, sau đó cầm lấy tay của Tần Tiêu thủ kéo qua một bên, nói nhỏ vài tai Tần Tiêu.

- Nha đầu kia đâu?

Tần Tiêu cười nói:

- Ân, lần này vẫn câu nói cũ, xem ra lực nhẫn nại của điện hạ không đủ.

Lý Trọng Tuấn cùng Tần Tiêu dựa vào quá chặt, dùng khuỷu tay thúc một cái, nói:

- Ít vô nghĩa, người đâu?

- Hắc hắc!

Tần Tiêu vẻ mặt cười xấu xa, nói"

- Hỏi hai câu, đây chính là hai quan! Nhưng mà rất trùng hợp nàng vừa đi vào chợ tây mua hàng hóa rồi.

Lý Trọng Tuấn thất vọng bỏ qua tay của Tần Tiêu, vẻ mặt không vui ngồi xuống ghế, vẻ mặt phẫn hận nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Thực sự đủ buồn cười, nữ nhân bổn vương vừa ý mà ngươi lại sai sử như nha hoàn, cũng không muốn cho ta gặp. Chuyện này nếu truyền đi tên tuổi anh minh cả đời của ta sẽ bị hủy.

Tần Tiêu đang muốn trêu chọc hắn vài câu, cửa ra vào lại có khách nhân đi vào, vì vậy đi lên nghênh đón, là một ít tướng quân trong phủ Vệ Suất đi tới, mang hơn mười vò rượu ngon, đi vào trong phủ. Điền Trân cười nói:

- Đại suất, ngươi không cho chúng ta tặng lễ vật nhưng mà chúng ta tặng rượu được chứ? Rượu này là đồ tốt, chúc đại suất vận may lâm đầu, năm rộng tháng dài!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Vậy thì cám ơn các vị huynh đệ! Thỉnh vào chánh đường dùng trà.

Chương 228: Trùm đánh lộn chợ tây (1)

Đến là một đám tướng quân thân hình to lớn, Tần phủ cũng náo nhiệt hơn, đám nô bộc bắt đầu bận việc. Lý Trọng Tuấn cũng là người mang binh nên sau khi nói vài câu cũng hòa mình vào mọi người, trò chuyện vui vẻ.

Đúng lúc này đột nhiên cửa lớn của Tần phủ có một người chạy vào, chạy thẳng vài đại sảnh. Các tướng quân khách mời nhìn thấy một người thân hình cao lớn đen ngâm, hơn nữa lưng mang một cái bao lớn, thấy biểu lộ dị thường của hắn có người đi lên ngăn cản. Tần Tiêu khoát khoát tay bảo bọn họ tránh ra, tiến lên phía trước nói:

Như thế nào Thiết Nô, vội vàng hấp tấp như vậy, Lý Tự Nghiệp cùng Tử Địch đâu?

Thiết Nô đem cái bao lớn trên lưng giao cho nô bộc, bối rối khoa tay múa chân một hồi, Tần Tiêu nhìn thủ thế của hắn cũng hiểu được, Lý Tự Nghiệp cùng Tử Địch đi chợ phía tây gặp chuyện không may!

Tần Tiêu gật đầu nói:

- Ta biết rõ, Thiết Nô. Ngươi đi xuống đi, tới cửa chờ ta.

Sau đó nhìn Lý Trọng Tuấn nói ra:

- Điện hạ, Tần Tiêu xin lỗi, không thể tiếp đãi khách nhân rồi, nếu có khách nhân tới sau thì phải thỉnh điện hạ tiếp đãi giúp. Thay Tần Tiêu nói tiếng xin lỗi.

Lý Trọng Tuấn cũng nhìn ra dị thường, nói:

- Như thế nào? Phát sinh chuyện gì?

Tần Tiêu thấp giọng nói:

- Tạm thời còn không quá rõ ràng, ta đi nhìn rồi mới biết.

Lý Trọng Tuấn nói:

- Bổn vương đi cùng với ngươi. Tại Trường An này còn có chuyện gì mà Đại Đô Đốc không xen vào?

Tần Tiêu suy nghĩ một chút:

- Điện hạ nên lưu lại trong phủ, đoán chừng không phải đại sự gì, ta đi một chút là được.

Hơn mười tướng quân bên cạnh nói:

- Đại suất, chúng ta cùng đi với ngươi.

Tần Tiêu liên tục khoát tay:

- Mọi người hôm nay đều là khách quý của Tần Tiêu, nên lưu lại trong phủ. Một chút gia sự, ta xử lý xong sẽ quay lại.

Dứt lời Tần Tiêu chắp chắp tay, bước nhanh đi ra ngoài. Trong nội tâm nghĩ thầm: nếu như đem Lý Trọng Tuấn cùng những tướng quân kia cùng đi vậy mới là náo lớn. Không biết là chuyện gì đây?

Ý của Thiết Nô hình như Tử Địch cùng Lý Tự Nghiệp hai người gặp phiền toái không nhỏ.

Tần Tiêu gọi Thiết Nô dẫn đường, hai người bước nhanh đi tới một con phố, đến khu chợ phía tây. Lúc này đang vào thời điểm chợ náo nhiệt nhất, tất cả cửa hàng đều sinh động, sinh ý thịnh vượng. Nhưng mà hôm nay có người vây quanh một cửa hàng chật cứng, muốn lách người vào cũng khó, ồn ào không chịu nổi.

Thiết Nô chỉ vào đống kia người " ô ô " mấy tiếng. trong nội tâm Tần Tiêu kêu khổ: Lý Tự Nghiệp, Tử Địch hai người này làm gì vậy, như tại sao lại dẫn tới người vây xem nhiều như thế?

Tần Tiêu chen vào đám người, ra sức đẩy bức tường người ngăn cản, chen lên phía trên.

Đập vào mắt chính là một hành lang tửu lâu biến thành một đám phế tích, bình phong và bàn ghế bị ném loạn, chén bát vỡ nát, một mảnh bừa bãi. Chưởng quầy và tiểu nhị tửu quán không biết chạy đi đâu, càng không cần phải nói tới khách nhân. Chỉ còn lại có Tử Địch cùng Lý Tự Nghiệp hai người đang khí thế hiên ngang giẫm lên mấy đại hán, vui cười ha ha, nhìn thế nào cũng có phong phạm hiệp sĩ.

Trên mặt đất đã sớm có bảy tám đại hán nằm vật, mặt khác còn có mấy người đang run rẩy nấp ở trong góc, giống như nhìn thấy yêu quái nhìn qua Tử Địch cùng Lý Tự Nghiệp đang cầm bàn ghế trong tay, cái bàn xem như vũ khí hộ thân.

Tử Địch chế nhạo mấy đại hạn nằm rạp dưới đất, đi tới gàn đại hán đang trốn trong góc phòng, cái mũi nhếch lên, làm ra biểu lộ khinh thường, ngạo mạn nói:

- Thế nào, còn đánh không? Bà cô hôm nay đại khai sát giới, giáo huấn đám các ngươi, đừng ỷ vào khổ người lớn và đông thì có thể khi dễ người khác.

Sau lưng Lý Tự Nghiệp cười to như sư tử rống:

- Bọn oắt con này, gia gia còn chưa tập thể dục đấy, cũng chỉ dùng một nắm đấm đã nằm rạp trên đất rồi. Thật sự là chưa đủ nghiền!

Trong nội tâm Tần Tiêu hiểu rõ: hai gia hỏa này tới chợ phía tây này " hành hiệp trượng nghĩa " tìm người đánh nhau!

Bất đắc dĩ vì người xem quá nhiều. Lách vào một đoàn người chặt như nêm cối, Tần Tiêu ra sức đi vào bên trong, thật vất vả mới đi lên trước nhất, nghe được mấy người bên cạnh nghị luận:

- Hai người này đúng là có chút thủ đoạn. Mười hai mười ba đàn ông lại bị bọn họ đánh bại hơn phân nửa.

- Tiểu cô nương kia mới lợi hại. Chân sau đá liên hoàn cước, cũng không biết là học công phu ở nơi nào, thật là quái dị, hết lần này tới lần khác chân đều không hạ xuống, đùa nghịch còn rất đẹp mắt.

- Dọa! Ngươi không hiểu rồi! Cự hán kia từng chiêu đều bài bản hẳn hoi, nhất định là xuất thân quân đội, lại không phải là bảo tiêu, võ sư, một quyền đánh ngã một người rốt cuộc không đứng dậy được. Chậc chậc, thật sự là quyền Vương!

- Chúng ta thấy hai người này chắc là trùm đánh lộn! Ta cho tới bây giờ còn chưa nhìn thấy qua có ai đánh nhau lại đặc sắc đã nghiên như vậy, so với làm xiếc còn tốt hơn nhiều!

Tần Tiêu nghe được thì nội tâm kêu khổ: một chân đá liên hoàn cước, đây không phải là chiêu ta dùng giáo huấn lão tiểu tử Vi Đình kia sao, thối pháp trong Tán Đả? Không ngờ lại bị Tử Địch học được, Lý Tự Nghiệp, quyền vương? Thằng này căn bản chính là ma vương giết người đấy! Cũng không biết mấy người nằm trên mặt đất còn mạng không. Nếu như náo tới mức có người chết trong nơi đông người thế này, thật sự không dễ thu thập!

Nghĩ tới đây nội tâm Tần Tiêu sốt ruột, buồn bực quát lên. Hai tay đưa lên dùng sức vạch đám người ngăn cản ra, không tự giác đi lên trên.

Tần Tiêu đi xuyên qua đám người. Bước vào trong tửu lâu lạnh lùng nói: Bạn đang đọc chuyện tại

- Các ngươi làm gì?

Tử Địch nghe được âm thanh của Tần Tiêu thì toàn thân khẽ run rẩy, chậm rãi xoay người lại, sau đó cúi đầu tránh đi, tránh qua một bên. Lý Tự Nghiệp cười ngây ngô hai tiếng:

- Không có gì, không có gì. Giáo huấn mấy tiểu hầu tử chuyên gây tai họa mà thôi. Xong việc, trở về đi.

Tần Tiêu nhìn thấy mấy gia hỏa kêu cha gọi mẹ nằm trên đất kia, cả sảnh đường bừa bãi, thật sự dở khóc dở cười " xong việc, trở về "? Lý Tự Nghiệp ngươi đang cho rằng thành Trường An là nhà xí của ngươi sao, vung tay xong còn muốn bỏ đi?

Những ý niệm của Tần Tiêu vừa hiện lên thì sau lưng truyền đến âm thanh la hét.

- Tránh ra tránh ra, quan phủ ban sai, người không phận sự lui ra.

Hơn mười hai bộ khoái chen qua đám người ngay ngắn đi vào trong, bao quanh cả tửu lâu. Tần Tiêu đang chuẩn bị nói mấy câu, mấy gia hỏa đang nấp trong góc lại chạy lên tìm đám bộ khoái này, lớn tiếng kể khổ, nói là " hai cẩu nam nữ trước mắt này " ỷ thế hiếp người, dựa vào công phu quyền cước ô nhục ẩu đả Hoàng Gia Vệ Suất.

Hoàng Gia Vệ Suất?

Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp đưa mắt nhìn nhau, đồng thời trong nội tâm cả kinh nói: tại sao là " Hoàng Gia Vệ Suất "?

Thừa dịp bọn chúng ta la hét ầm ĩ, Tần Tiêu nhìn qua Lý Tự Nghiệp thấp giọng hỏi:

- Tại sao hồ đồ động thủ động cước ở nơi này? Trước đó không rõ đám người này là ai sao?

Chương 229: Trùm đánh lộn chợ tây (2)

Lý Tự Nghiệp vẻ mặt buồn khổ:

- Nha đầu này theo chân bọn chúng náo loạn, nàng động thủ ta làm gì còn thời gian mà hỏi, cho nên vung quyền đánh qua!

Tần Tiêu tức giận tới mức liệt răng, thấp giọng mắng:

- Làm, làm cái đầu ngươi! Thật sự là heo mà! Hai con heo!

Lúc này một đầu mục bắt người đi tới, cao sáu xích, uy vũ hùng tráng, mày rậm mắt to, cũng có chánh khí, nghiêm nghị nói ra:

- Đây là kẻ gây họa? Đâu là người vây xem? Ai không có phận sự nhanh chóng rời đi, không nên ảnh hưởng tới ban sai làm việc.

Tần Tiêu tiến lên:

- Ngươi là Kinh Huyền đầu mục bắt người? Xin hỏi cao tính đại danh?

Đầu mục bắt người mỉm cười, chắp chắp tay, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói:

- Chỉ là một đầu mục bắt người ở Kinh Huyền mà thôi, Hình Trường Phong.

Tần Tiêu cũng nhú ra tay:

- Thì ra là Hình đầu mục, thất kính. Bổn tướng là Đông Cung Tả Vệ Suất Chủ Suất Tần Tiêu. Nghe được nơi này có người nháo sự cố ý tiến đến xem. Không ngờ hai người trong đó một người là phó suất, người còn lại là quản gia trong phủ ta. Chuyện này hình như là gia sự của Hoàng Gia Vệ Suất, Hình đầu mục bắt người có thể cân nhắc đem những người mang về xử lý?

Hình Trường Phong vẫn mỉm cười như trước, nụ cười rất chuyên nghiệp, chắp chắp tay hơi cúi người, sau đó đứng thẳng lên, nói:

- Thì ra là Tần tướng quân, tiểu nhân thất lễ. Tần tướng quân đã biết rõ người nháo sự là thủ hạ và gia nô, cũng biết tránh hiềm nghi. Những bộ khoái chúng ta là ban sai ở kinh thành còn đau khổ nhiều hơn, cũng thỉnh Tần tướng quân thông cảm mới được. Nếu toàn thành đều là vương công đại thần cũng giống như Tần tướng quân. Ban ơn lấy lòng muốn mang người đi thì chúng ta và một ít bộ khoái, người trong nha môn cũng là thùng rỗng kêu to rồi.

Mấy đại hán bị đánh kia nghe nói Tần Tiêu báo danh thì không có chút biểu hiện kính sợ nào, ngược lại chạy đến Hình Trường Phong trước mặt gào thét như sấm:

- Đầu mục bắt người, đầu mục bắt người không dậy nổi, thần khí à? Nói cho ngươi biết chúng ta là Bắc Nha Thiên Kỵ, thân huân Vệ Suất của hoàng đế, hai nam nữ vô liêm sỉ này đánh huynh đệ chúng ta bị thương còn tìm người tới giải vây, không dễ dàng như vậy!

Tần Tiêu trợn mắt trừng, lạnh lùng nói:

- Im ngay! Chớ có càn rỡ! Thiên Kỵ thì không dậy nổi à, có thể tùy ý gào thét giữa phố xá muốn làm gì thì làm? Bổn tướng lúc nào thỉnh cầu tha tội. Chẳng qua là không muốn đem chuyện này náo lên công đường, đến lúc đó Thiên Kỵ cùng Tả Vệ Suất cũng không đẹp mặt gì!

Mấy quân tốt bị khí thế của Tần Tiêu làm sững sờ, nhưng cũng không có lùi bước, cứng rắn nói:

- Tả Vệ Suất cũng xứng đánh đồng với Thiên Kỵ hay sao? Một đám bát tài " công tử quân ". Chủ Suất cũng chỉ là bao che khuyết điểm mà thôi, thần khí cái rắm!

Thiết quyền của Lý Tự Nghiệp giơ lên, thân thể lao tới suýt nữa một quyền đánh chết tên Thiên Kỵ Vệ Sĩ kia, nhưng mà Tần Tiêu phi thân như điện thiểm kéo hắn về, Hình Trường Phong cũng ngăn cản ở trước mặt Lý Tự Nghiệp:

- Còn không ngừng tay. Hẳn là muốn náo tai nạn chết người sao?

Mấy bộ khoái khác cũng vây quanh đám Thiên Kỵ Vệ Sĩ, đem hai người ngăn cách ra.

Chính vào lúc này có người nói:

- Huyện lệnh đại nhân tới!

Tần Tiêu nhìn thấy trong đám người có một kẻ hơn bốn mươi tuổi, một quan viên mặc áo quan màu xanh lục, người này dò xét tình hình trong tửu quán một hồi, sau đó nhìn qua Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp, có chút chắp chắp tay:

- Thì ra là tân nhiệm Tả Vệ Suất Tần tướng quân cùng Lý tướng quân, thất kính, thất kính!

Tần Tiêu chắp tay đáp lễ:

- Đại nhân khách khí.

Kinh Huyền Huyện lệnh cũng là người được tảo triều. Xem ra hôm nay tảo triều hắn cũng nhận biết được thánh chỉ khen thưởng Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp.

Huyện lệnh nói:

- Hạ quan Trường An huyện lệnh Bùi Tụng Hành, nghe nói nơi này có người nháo sự, cố ý tới đây xem. Không biết nhị vị tướng quân có quan hệ gì?

Bùi Tụng Hành thấy đại tướng cũng không có biểu hiện khúm núm hay lấy lòng gì.

Hình Trường Phong tiến lên phía trước nói:

- Đại nhân, vị Lý tướng quân này là một trong những người nháo sự; một người khác là quản gia nội thị của Tần tướng quân.

Bùi Tụng Hành mặt mỉm cười, nhìn qua Hình Trường Phong nói ra:

- Đã như vậy còn không mang đi, sững sờ ở chỗ này để cho dân chúng chế giễu sao?

Hình Trường Phong chắp tay đồng ý: Bạn đang đọc chuyện tại

- Tuân mệnh!

Tần Tiêu rất là khó chịu nhìn qua Bùi Tụng Hành, không nghĩ tới hắn lại nói trước:

- Tần tướng quân, hạ quan biết rõ ngươi muốn nói cái gì. Nhưng mà Tần tướng quân ngài cũng suy nghĩ thay cho hạ quan, đây chính là thành Trường An, khắp nơi đều là quan lớn vương tộc, hạ quan rất khó làm việc. Nhưng mà hoàng đế bệ hạ từng chính miệng nói với hạ quan, vương tử phạm pháp đồng tội với thứ dân. Những huyện lệnh bộ khoái chúng ta làm người bảo vệ an ninh, càng phải quán triệt giữ gìn luật pháp Đại Chu. Tần tướng quân đã là tướng quân, cũng là Ngự Sử, còn làm qua Khâm Sai, lẽ ra cũng hiểu đạo lý này.

Tần Tiêu bị hắn cái nói móc làm cho bực mình, nhưng lại nghĩ tới hắn thân là huyện lệnh Trường An Kinh Huyền, ngày bình thường cũng có liên hệ với chút ít vương công đại thần, tiếp xúc qua quan lớn vương tộc quá nhiều, nếu không có mấy phần thủ đoạn cùng bổn sự sợ đã sớm xéo đi. Vì vậy nói ra:

- Bổn tướng cũng không muốn ảnh hưởng Bùi đại nhân giải quyết việc chung, nhưng mà với tư cách là thủ trưởng, chủ nhân nên cũng muốn biết rõ nguyên nhân. Nếu Bùi đại nhân cho ta mặt mũi, xin mời cho ta mang theo hai người này về phủ thẩm vấn rõ ràng, nếu thật có sai sẽ giao cho đại nhân xử trí.

Bùi Tụng Hành mỉm cười:

- Hồi bẩm Tần tướng quân, theo luật pháp triều đình thìẩu đả bên đường, hư hao tư vật của người khác trước tạm giam giữ lại thẩm vấn. Ai đúng ai sai hạ quan sẽ thẩm vấn rõ ràng, cẩn thận xử lý. Tần tướng quân yên tâm, Lý tướng quân là quan viên trong triều đình, theo luật thì trừ Đại Lý Tự cùng Ngự Sử đài ra thì quan phủ không được tùy ý ngược đãi; nàng kia đã là người của Tần tướng quân thì hạ quan cũng cẩn thận chiếu cố, vạn lần không dám lãnh đạm. Nhưng mà Tần tướng quân yêu cầu hạ quan thứ cho khó tòng mệnh.

Trong nội tâm Tần Tiêu hừ lạnh nói: mụ mụ một ngũ phẩm Kinh Huyền huyện lệnh, nói rõ là ta làm hư tổn đồ vật sao? Nhưng mà thằng này nói lẽ phải, nhất thời cũng đuối lý, nhưng hắn nói xem ra thằng này liên hệ với các vương công đại thần, cũng còn có một chút kinh nghiệm, ít nhất không có khom lưng khi thấy quyền quý, cũng có mấy phần khí phách. Nếu như hắn đã hứa hẹn thì trước hết cho hắn mang về phủ Trường An thì có là gì? Trước tạm tránh tai mắt đã, đến lúc đó cũng dễ làm việc.

Tần Tiêu nói:

- Nếu Bùi đại nhân nói như vậy thì bổn tướng cũng không ngăn cản nữa. Người, ngươi có thể mang về. Nhưng nếu như ta biết ngươi lạm dụng hình phạt, làm xằng làm bậy... Ngự Sử như ta đến lúc đó cũng không quản Bùi đại nhân rồi, khi đó cùng uống chút trà.

Chương 230: Nhân mạng quan thiên

Bùi Tụng Hành vẫn mỉm cười như trước, chắp tay nói:

- Tần tướng quân nếu muốn uống trà có phủ Trường An của hạ quan, tùy thời xin đợi đại giá. Tần tướng quân yên tâm, hạ quan nhất định sẽ làm theo công vụ, tuyệt đối không dám làm ẩu.

Tử Địch bên cạnh gấp tới mức chân nhảy lên, cầm lấy tay áo của Tần Tiêu, hô lên:

- Cái gì nha, một tên huynh lệnh cũng dám mang ta đi? Ngươi nhanh nghĩ biện pháp...

Tần Tiêu vung tay áo một cái, vứt bỏ tay của Tử Địch.

- Động thủ đánh nhau thì sao không thấy ngươi chịu thua? Bùi đại nhân làm theo công vụ, lại có mặt ở đây, ta có biện pháp nào? Ngươi trước an tâm cùng Bùi đại nhân cùng Hình đầu mục đi tới huyện nha Trường An, thành thành thật thật đi, đừng có lại gây chuyện. Ta sẽ đi gặp người, tới lúc đó sẽ nghĩ biện pháp.

Tử Địch phiền muộn vểnh cái miệng lên, nói:

- Ta biết rõ...

Lý Tự Nghiệp đỉnh đạc nói: nguồn TruyenFull.vn

- Nha đầu, sợ cái gì! Lão Lý ta cùng đi với ngươi. Không có việc gì, chúng ta có lý, trên công đường cũng không sợ. Qua không bao lâu cũng sẽ được thả ra.

Lý Tự Nghiệp nói ra lời này này Tần Tiêu ngược lại yên tâm. Nếu như được phép đi vào trong nha môn, cũng không đáng dong dài với huyện lệnh ngũ phẩm làm gì.

Bùi Tụng Hành phất phất tay:

- Toàn bộ mang đi!

Hình Trường Phong cùng một đám đầu mục bắt người đem Tử Địch, Lý Tự Nghiệp cùng mười ba tên Thiên Kỵ vệ mang đi, cũng không có tay đeo gông làm gì, đám người vây xem tản đi không ít.

Đám người dần dần tán đi, Tần Tiêu đứng nguyên tại chỗ hồi lâu, rầu rĩ thở dài một hơi. Lúc này lão bản và tiểu nhị đã lẫn mất đã quay về, nhìn thấy bộ dạng của sảnh đường hỗn loạn, ngay cả bình phong cũng bị đánh nát, khóc không ra nước mắt.

Tần Tiêu có chút tâm phiền, nhìn Thiết Nô nói:

- Về nhà cầm tiền tới bồi thường cho tửu quán.

Sau đó nhìn qua lão bản tửu quán nói ra:

- Đồ vật nơi này đều do ta bồi thường. Sau đó các ngươi đến phủ Trường An, Huyện lệnh hỏi cái gì cũng không được ăn nói lung tung bừa bãi.

Lão bản mập mạp mừng rỡ, vội vàng chắp tay cảm ơn:

- Đó là tự nhiên, đó là tự nhiên, đa tạ tướng quân!

Tần Tiêu khoát tay ngăn lại, không kiên nhẫn, trong nội tâm rầu rĩ thầm nghĩ:

- Lão tử hiện tại trừ những huynh đệ bằng hữu này thì chỉ còn lại tiền. Đừng nói là mấy cái bàn ghế này, mua mười tám cái quán rượu bồi thường cũng được. Chỉ cần Lý Tự Nghiệp cùng Tử Địch bình yên vô sự là được rồi.

Đã Tử Địch cùng Lý Tự Nghiệp không phải chọc đại họa gì, trong lòng Tần hờn dỗi cũng giảm đi rất nhiều. Muốn về trong nhà mở tiệc dãi đám quan lại Trương Giản Chi, lập tức đi về nhà. Thiết Nô lấy một bao bạc ước chừng hơn trăm lượng ném cho lão bản quán rượu, lão bản vốn ủ rũ đã vui lại, ước gì mỗi ngày đều có người tới quán rượu mà đánh nhau thế này, lại bồi thường một khoảng lớn cho đám bàn ghế không đáng hơn hai lượng! Một trăm lượng bạc đó chính là 100 quan tiền, cho dù thời điểm sinh ý tốt cũng chống đỡ vượt qua lợi nhuận năm sáu ngày của quán ban long hoi.

Tần Tiêu về đến nhà xem ra khách nhân đang lục đục đi tới, đều tụ tập trong sảnh đường, nói chuyện phiếm uống trà. Tần Tiêu vội vàng đi lên, đám khách nhân lại huyên náo ồn ào lên.

Trong triều có một ít quan viên phẩm hàm không kém Tần Tiêu cũng hơn mười, Tương Vương Lý Đán, cộng thêm Lý Trọng Tuấn cùng người của Tả Vệ Suất, lúc này hơn ba mươi người, tràng diện vô cùng náo nhiệt.

Lý Trọng Tuấn thấy Tần Tiêu vào cửa thì nhìn chằm chằm vào phía sau của hắn, thấy hắn một người vào phủ liên tục không ngừng kéo hắn qua một bên, thấp giọng hỏi:

- Tại sao ngươi về một mình? Nha đầu đâu rồi?

- Nha...

Tần Tiêu giả bộ như không đếm xỉa tới, nói:

- Nàng cùng Lý Tự Nghiệp vẫn còn mua đồ, tối nay trở về.

Lý Trọng Tuấn nháy mắt mấy cái, nghi ngờ nói:

- Vừa rồi... Không có phát sinh chuyện gì chứ? Có vấn đề sao?

- Không có việc gì.

Tần Tiêu cười cười, nói:

- Tên Thiết Nô có chút ngu si, làm không rõ tình huống. Cùng Tử Địch cùng Lý Tự Nghiệp tẩu tán lại bối rối khuyên đồ quay về.

Lý Trọng Tuấn bán tín bán nghi gật gật đầu:

- Ah, là như thế này...

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm nghĩ: nếu đem chuyện Tử Địch bị bắt noi cho Lý Trọng Tuấn. Dùng tính tình thái tuế của hắn nói không chừng sẽ mang theo phủ binh đi huyện nha Trường An đòi người. Việc này náo lên thì lúc đó không cách nào thu thập, nên gạt hắn thì tốt hơn. Dù sao bọn người Tử Địch hiện tại cũng không có vấn đề gì, đoán chừng chỉ qua một lát hỏi thăm xong sẽ cho về. Nhiều lắm là giao chút tiền bồi thường mà thôi. Phạt tiền? Hiện tại không có cái gì, hắn chỉ có tiền mà thôi.

Lý Trọng Tuấn an tâm, cũng không mang việc này đặt trong lòng, vui cười ha ha chạy tới nói chuyện phiếm với bọn người Lý Hiến. Những chuyện xảy ra bị hắn quên đi rồi.

Qua trong chốc lát cửa ra vào lại có hai kiệu chạy tới, Trương Giản Chi cùng Diêu Sùng đến, Tần Tiêu tự mình đi ra trước phủ nghênh đón:

- Trương Các lão, Diêu đại nhân, Tần Tiêu cung kính bồi tiếp đã lâu.

Trương Giản Chi cùng Diêu Sùng cười ha hả, nói:

- Đến chậm đến chậm, tướng quân chớ trách.

- Không dám!

Tần Tiêu cười dẫn đường:

- Mời!

Hai người đi vào thì yến hội cũng náo nhiệt hơn nữa. Tần Tiêu vốn cho rằng sẽ đến bảy tám chục người, gom góp mười bàn, không nghĩ tới chỉ hơn ba mươi người. Tần Tiêu thầm nghĩ: xem ra thần tử trong triều cũng có chút là không vui với chuyện này; hoặc là nói Tần Tiêu ta hiện tại mặt mũi còn quá nhỏ, thỉnh không được những đại thần kia rồi; càng có khả năng là trong đó có rất lớn đều xem mặt Võ Tam Tư mà làm việc.

Tần Tiêu cũng không có cảm giác chuyện này có gì lớn, đạo lí đối nhân xử thế đơn giản chính là như vậy. Hiện tại mình vừa lên triều, nhiều lắm chỉ là một gươn mặt mới mà thôi, có được hai thừa tướng và thân vương cổ động là không đơn giản rồi.

Tử Địch là đại tổng quản bỏ rơi nhiệm vụ, Lý Tiên Huệ tự mình chạy đến hậu đường, chỉ tay cho đám nha hoàn làm bếp, tiến hành tiệc rượu. Lý Tiên Huệ xuất thân hoàng tộc, dạng món ngon nào mà chưa nếm qua, có khi hứng thú cũng tự mình làm một ít, vì vậy ở phương diện món ăn so với đám vương thân công chúa ngu ngốc thì nàng quả thực có thể gọi là là nhân vật cấp tông sư. Những đầu bếp tay nghề xuất chúng trải qua Lý Tiên Huệ chỉ điểm thì thức ăn mang lên hương vị nơ đủ, hơn nữa rất xa hoa, nghiễm nhiên mang theo vài phần phong thái cung đình.

Những thân vương thì không có cảm giác gì, ngược lại những quan lại và tướng quân Vệ Suất nhìn thấy thức ăn như tác phẩm nghệ thuật thì đều nhao nhao chậc chậc tán thưởng. Ngay cả Trương Giản Chi cũng nói:

- Tần tướng quân, không thể ngờ đầu bếp trong phủ lại có năng lực như vậy. Tướng quân thật sự là người biết hưởng thụ đấy!

Tiệc tối đâu vào đấy vô cùng náo nhiệt, Tần Tiêu cơ hồ đều quên đi chuyện xảy ra vừa rồi. Sắc trời dần dần tối lại, các tân khách thưởng thức ca múa phẩm trà thơm mới nhao nhao cáo từ rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau