PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Trang bức chi thần (1)

Thượng Quan Uyển Nhi định ra tây viện, cũng theo yêu cầu của nàng làm. Tuy rằng nàng không nhất định sẽ đến, nhưng mà chuyện đã đáp ứng thì không nên thay đổi. Dù sao trong nhà này có thể chứa được bảy tám chục người khách.

Tần Tiêu đem những ý nghĩ này nói cho Tử Địch, tiểu nha đầu nghe được sững sờ một hồi, còn cầm bút tỉ mỉ ghi xuống, thỉnh thoảng vò đầu không rõ ý của Tần Tiêu là gì, khiến hắn lại phải giải thích một hồi.

Mọi người ngồi trong nhà thưởng thức một hồi, nô bộc nha hoàn đã đi chuẩn bị bữa tối. Tần Tiêu mới nhớ tới, đã sớm đã đáp ứng Tương Vương Lý Đán, muốn đi tới nhà hắn dự tiệc, vì vật hắn nói với Lý Tiên Huệ:

- Tiên nhi, ta cùng Lý Tự Nghiệp, Phạm Thức Đức đi phủ Tương Vương dự tiệc, không ở nhà ăn cơm tối. Hôm nay muội cùng Tử Địch ăn cơm xong thì sớm nghỉ ngơi đi, không cần chờ chúng ta. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Lý Tiên Huệ cười nhàn nhạt:

- Huynh đi đi. Loại chuyện này, không cần nói với ta. Nam nhân cần xã giao bên ngoài, không nên ở nhà lười nhác cả ngày.

Tần Tiêu nghe được mà cảm thấy ấm áp trong lòng, những lời này của Lý Tiên Huệ giống như là thân nhân của hắn. Tần Tiêu nghĩ thầm: ta có nên cân nhắc đặt Lý Tiên Huệ vào vị trí nào không, cho nàng một cái danh phận? Nhưng mà nàng dù nói thế nào cũng là quận chúa, hơn nữa, hiện tại còn đang là thời kì tương đối mẫn cảm có chút hung hiểm, đồng thời, ta lại vừa mới cự tuyệt hôn sự của hoàng đế...

Suy nghĩ một hồi, Tần Tiêu cảm giác rất mâu thuẫn, còn không xác thực biết rõ ý nghĩ trong lòng Lý Tiên Huệ, vì vậy Tần Tiêu đành phải đem chuyện này giấu kín, sau này mới tính tiếp.

Tần Tiêu mang theo Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức vừa đi ra cửa lớn, thiếu chút nữa đụng vào một người, giương mắt lên nhìn thì ra là Vệ vương Lý Trọng Tuấn.

Lý Trọng Tuấn bắt tay Tần Tiêu cười ha ha:

- Huynh đệ, ngươi cuối cùng trở lại... Ân, nha đầu kia đâu?

Tần Tiêu thật muốn chửi ầm lên, đúng là huynh đệ trọng sắc khinh bạn, câu đầu tiên còn không có tán gẫu vài câu đã lập tức hỏi Tử Địch, Tần Tiêu ra vẻ không biết:

-Nha đầu nào?

- Hừ! Ít giả vờ ngốc với ta đi. Tử Địch đâu?

- Hả....

Tần Tiêu hời hợt nói:

- Ở Giang Nam dưỡng thương không có đi theo, sao hả? Ngươi tìm nàng có việc gì?

- Ngươi ngươi ngươi!!!

Lý Trọng Tuấn lập tức phun ra ba từ rồi im tịt, hận không thể nhào tới cắn Tần Tiêu mấy ngụm.

- Ta không phải đã nói rồi sao? Làm sao ngươi có thể không mang nàng đến Trường An? Ha ha! Bổn vương thấy được! Đây không phải là nha đầu sao, ha ha, ngươi dám đùa ta.

Lý Trọng Tuấn từ ngoài cửa lớn vừa vặn rất xa chứng kiến Tử Địch trong hành lang nghênh ngang ngồi ở trên mặt ghế thái sư sai sử người hầu làm này làm kia.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Không nghĩ tới, ánh mắt của điện hạ thật đúng là không tệ!

Hai mắt của Lý Trọng Tuấn sém nữa là bắn ra lục quang, hắn vui mừng nói:

- Ân, vậy thì ta an tâm.

Tần Tiêu ngượng ngùng nói:

- Xem ra, Tần Tiêu thật đúng là tự mình đa tình. Vốn cho là điện hạ trong lúc cấp bách có thể đến phá viện gặp ta, không ngờ là tới ngắm mỹ nữ.

- Khục!

Lý Trọng Tuấn thu liễm thần sắc mê mẩn, hắn nghiêm mặt nói:

- Huynh đệ nói cái gì thế. Buổi sáng môn tốt báo lại, nói huynh đệ đã đến Trường An, ta lập tức tới tìm ngươi, không nghĩ tới, ngươi trực tiếp tiến cung kiến giá. Chưa xong nhé, khi biết hoàng đế đem trạch tử (nhà hoặc biệt viện) thưởng cho ngươi, mới ngựa không dừng vó chạy tới. Huynh đệ, ngươi bây giờ thật đúng là vận may rơi trúng đầu a. Chỉ riêng cái trạch tử này đã khiến cho rất nhiều quan lại ở kinh thành tranh giành, không nghĩ tới hoàng đế lại mở kim khẩu. Ngươi ngồi mát ăn bát vàng không cần tốn nhiều sức đã lấy đi. Ta mặc kệ, ngươi phải mời khác, hơn nữa là mời lớn a.

Tần Tiêu nhìn bộ mặt cười nham hiểm của Lý Trọng Tuấn thì hiểu hắn ám chỉ tới tám mươi bạc triệu, vì vậy cười nói:

- Tần Tiêu còn không phải là thịt cá nằm trên thớt của điện hạ sao? Điện hạ muốn làm thịt như thế nào thì làm thịt như thế đó.

- Ha ha!

Lý Trọng Tuấn cười to sau đó giảm thấp thanh âm xuống:

- Ta sớm nói mà, tám mươi vạn sớm muộn là của ngươi. Bổn vương vất vả giúp ngươi từ Giang Nam đưa đến Trường An ra, thu chút phí vất vả cũng không tính là quá phận chứ? Như vậy đi Khúc Uyển Phường Thúy Miên Lâu tốt nhất Trường An, mời ta chơi tám ngày mười ngày là được rồi. Ah, đúng rồi, đoạn trước thời gian, Thượng Quan Uyển Nhi chạy đến tìm ta, nhận một vạn quan đi nói là giúp ngươi quản lý trạch tử, mướn nô bộc. Tần huynh đệ, da mặt của ngươi không dày đúng là lỗi của nhà ngươi. Rõ ràng tùy tùng của hoàng đế lại là quản gia của ngươi.

Tần Tiêu cười mờ ám:

- Điện hạ không phải nói sao, ta chính vận may rơi trúng đầu. Sự tình gi tốt đều rơi vào đầu ta đó.

Lý Trọng Tuấn cười đến dâm đãng:

- Huynh đệ, nói thật, ngươi có phải đã cấu kết cùng nàng hay không?

Lý Trọng Tuấn kéo Tần Tiêu đi đi lại lại, lải nhải nói một hồi, mọi người đi tới một con đường phía tây của chợ. Lý Trọng Tuấn giông như mới tỉnh ngộ lại, vỗ trán một cái:

- Ah nha, ta thật sự là choáng váng! Ngay cả ngựa cũng ném ở nhà của ngươi rồi, lại còn mang ngươi đi thẳng tới bây giờ.

Tần Tiêu nhịn không được cười rộ lên:

- Điện hạ, vậy hiện giờ chúng ta đi đâu?

Lý Trọng Tuấn cười nói:

- Tương Vương đưa thiếp mời, mời ta dự tiệc đấy! Nói là cho đồng liêu tuổi trẻ tài cao của Ngự Sử đài, Giang Nam đạo Khâm Sai đại nhân là khách từ phương xa tới tẩy trần, ha ha, tự nhiên không thiếu ngươi rồi mà, ta sẵn đường đi tới chỗ Vệ Vương ghé qua nhà của ngươi, xem như thuận đường đi, mời ngươi tới làm nhân vật chính.

Trong nội tâm Tần Tiêu mắng thầm: gian nhân! Ngươi làm gì có chuyện thuận đường tới tìm ta chứ, hình như nhà của ngươi ở bên cạnh phủ Tương Vương a, còn thuận đường? Ngay cả ngựa cũng chạy thở hổn hển, rõ ràng là cố ý đi tới đây gặp Tử Địch a!

Vào thời đại Võ Tắc Thiên thì hoàng gia vương công không có đất phong, mà thống nhất ở tại kinh thành, vị trí nằm ngay phía đông đường Chu Tước gần An Quốc Tự, cả nơi đó đều là nơi ở cho hoàng tử hoàng tôn. Mà cái phường này không có tên, bị người ta quen gọi là "Thập Vương Trạch", đến thời Huyền Tông thì đổi tên là "Thập Lục Vương Trạch", nhưng mà hoàng tử hoàng tôn ở nơi đó cũng không chỉ có mười sáu, đây chỉ là tên gọi thôi.

Lý Trọng Tuấn cũng lười quay về lấy ngựa, cùng Tần Tiêu vừa đi vừa trò chuyện, cùng đi bộ qua khu chợ này, hướng về Thập Vương Trạch mà đi. Đi mới không được vài bước Lý Trọng Tuấn đã kêu mệt, vì vậy tạm thời thuê hai con ngựa.

Đến Phủ Tương Vương thì bọn người Tần Tiêu xuống ngựa, cửa ra vào đã có người nghênh đón. Tần Tiêu đi sau lưng Lý Trọng Tuấn tiến vào phủ Tương Vương.

Tương Vương Lý Đán, thân là con thân sinh của Võ Tắc Thiên, cũng là con út, xưa nay ít xuất hiện ẩn nhẫn, trước kia cũng giống như Lý Hiển.

Chương 222: Trang bức chi thần (2)

Đã từng leo lên đăng cơ ngắn ngủi, nhưng không lâu lại chủ động thoái vị nhượng hiền do mẫu thân hắn là Võ Tắc Thiên tự mình đăng cơ xưng đế. Lý Đán có bổn sự lớn nhất chính là "Nhẫn", đây cơ hồ là bí mật mà người trong thiên hạ đều biết. Năm đó hắn vừa mới từ đế vị đi xuống, hắn có hai phi tử đã bị Vi Đoàn Nhi mưu hại tố cáo tới chỗ Võ Tắc Thiên, bị bí mật xử tử trong cung. Ngay cả chỗ chôn đến bây giờ cũng tìm không thấy thi thể. Nhưng mà Lý Đán vào thời điểm đối mặt với Võ Tắc Thiên vẫn bình thản ung dung, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng mà Lư Lăng Vương Lý Hiển vừa mới quay trở về thì hắn không ngừng dâng biểu thỉnh cầu Võ Tắc Thiên lập Lý Hiển làm hoàng thái tử, tránh cho huynh đệ không hợp, tay chân tương tàn.

Tần Tiêu nghĩ cả buổi, mới nghĩ ra từ ngữ chính xác cho Lý Đán, 'trang Bức' chi thần!

Cũng chính vì tuyệt chiêu tuyệt luân 'trang Bức' này làm Lý Đán lại bình yên vô sự và sống yên ổn trong chính trị. Không thể không nói đây đúng là một môn tuyệt kỹ.

Phủ Tương Vương này bố trí cũng không lộng lẫy, đơn giản và đại khí. Trong hành lang rộng rãi Lý Đán ngồi đối diện với mấy người trẻ tuổi:

- Đến rồi.

Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp, Phạm Thức Đức cùng bước lên hành lễ:

- Bái kiến Tương Vương điện hạ!

Phạm Thức Đức thì mang một bao lễ vật là trăm lượng vàng giao cho quản gia phủ Tương Vương.

Lý Đán tươi cười chân thành:

- Miễn lễ miễn lễ, tư gia tụ hội, mọi người đã là đồng liêu, cũng là bằng hữu. Cũng không cần đa lễ. Mọi người và Trọng Tuấn đều là trẻ tuổi.

- Vâng, thúc phụ.

Lý Trọng Tuấn cười ha hả dẫn theo Tần Tiêu, hắn nhìn qua mấy người trẻ tuổi ngồi cùng chỗ với Lý Đán:

- Vị này chính là trưởng tử của Tương Vương, Trữ Vương Lý Hiến.

Tần Tiêu chắp tay hành lễ:

- Trữ Vương điện hạ tốt.

Lý Hiến quả thực chính là phiên bản của Lý Đán, tướng mạo cử động giống như đúc phụ thân, chắp tay đáp lễ:

- Tần đại nhân khách khí. Ba huynh đệ của ngươi chính là huynh đệ của ta. Tất cả mọi người đều là người một nhà. Đừng khách khí như vậy.

Tần Tiêu cười nói:

- Đáng tiếc hôm nay Lâm Truy Vương không thể đến. Nhưng mà Tần Tiêu cũng từng gặp qua hắn rồi. Lâm Truy Vương nói có việc trì hoãn nữa vài ngày, không lâu sẽ trở về Trường An.

Lý Hiến vẫn nở nụ cười vui vẻ, nói:

- Tốt mà! Đến lúc đó chúng ta cùng hẹn hắn đi tới phủ đi chơi. Tam lang sớm nghe đại danh đỉnh đỉnh của Tần huynh đệ rồi, lần này Tần huynh đệ đi Giang Nam lập nhiều kỳ công, chúng ta cũng muốn nghe chính miệng Tần huynh đệ nói một ít việc ở Giang Nam đấy.

Tần Tiêu cười nói:

- Điện hạ nếu không ngại nhạt nhẽo thì rỗi rãnh rỗi rãnh tự nhiên nói cho điện hạ nghe.

Lý Trọng Tuấn lại giới thiệu:

- Nhị công tử của Tương Vương, Hằng Vương Lý Thành Nghĩa; Tứ công tử, Hoài Vương Lý Long Phạm; Ngũ công tử Triệu Vương Lý Long Nghiệp.

Tần Tiêu thi lễ bái kiến, chúng vương tử mỉm cười đáp lễ.

Cuối cùng, Lý Trọng Tuấn giới thiệu nói:

- Vị này là nhị công tử của Thái Bình công chúa, Tiết Sùng Giản. Hắn và tam lang có quan hệ tốt nhất. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Tần Tiêu cũng đi qua bái kiến hắn, trong nội tâm nghĩ thầm: đây là Thái Bình công chúa cùng con Tiết Thiệu? Gương mặt to lớn đạo mạo, mày rậm thanh tú, cũng rất tuấn lãng. Hôm nay tới đây còn có một it hậu duệ quý tộc hoàng gia...

Tất cả mọi người đều làm quen với nhau, Lý Đán cởi mở nói ra:

- Đến đây, tất cả mọi người mời ngồi. Vốn bổn vương hôm nay muốn mời một ít quan viên Ngự Sử đài, nhưng bọn họ gần đây rất bận rộn. Như thế cũng tốt, chỉ còn người nhà của chúng ta mà thôi, cùng một chỗ nhốn nháo cũng tự nhiên. Được rồi, mọi người đến đông đủ thì mang thức ăn lên, khai tịch!

Lý Đán vung tay lên, một hàng nha hoàn chịu trách nhiệm mang đồ ăn chén dĩa lên, món ngon mỹ vị mang lên bàn, bên âm nhạc ở phòng bên cũng tấu lên.

Lý Đán nói một câu "Toàn người nhà" làm cho hào khí nơi này hòa hợp hơn rất nhiều, tất cả mọi người thoải mái nói chuyện với nhau, mời rượu lẫn nhau, lãnh giáo thi từ tửu lệnh.

Lý Đán ngoắc Phạm Thức Đức lên, bảo hắn ngồi bên cạnh mình, nói ra:

- Hôm nay tới trừ hai lão gia hỏa chúng ta thì đều là người trẻ tuổi. Chúng ta nên cho bọn họ náo đi, Phạm tiên sinh, ta nghe qua ngươi học thức uyên bác, có thể nói cho ta biết một chút phong tình thổ nhưỡng ở Giang nam hay không? Hoặc là nói những chuyện trải qua ở đó.

Lý Đán đều tự xưng "Ta" mà không phải "Bổn vương", lộ ra nét bình dị gần gũi.

Phạm Thức Đức già cổ hủ, cũng cơ hồ quên đi bên cạnh hắn là Thân Vương, mà Lý Tự Nghiệp ngồi ở bên cạnh Tần Tiêu lúc này đã sớm uống rượu ăn thịt, còn đám vương tử học đòi văn thơ căn bản là mắt điếc tai ngơ.

Lý Trọng Tuấn thì thỉnh thoảng nói nhỏ bên tai của Tần Tiêu tìm hiểu tin tức của Tử Địch. Khiến cho Tần Tiêu không kiên nhẫn, về sau nói ra:

- Điện hạ, sau này nếu ngươi muốn tìm hiểu tin tức ta có thể nói. Nhưng hỏi về Tử Địch thì thu phí trước sau như một. Ta cũng không thể nào cung ứng tin tức miễn phí được!

Lý Trọng Tuấn cắn răng một cái:

- Tốt, trước sau như một, chính là trước sau như một, thành giao! Vậy ta hỏi ngươi, Tử Địch nàng có người trong lòng hay chưa?

Tần Tiêu nháy mắt mấy cái, làm bộ suy nghĩ gật gật đầu, lại lắc đầu.

Lý Trọng Tuấn vội la lên:

- Có ý gì? Ngươi nói cho rõ ràng a! Rốt cuộc có hay không có?

- Hai quan!

- Ai nha, ngươi cứ nói đi! Ta rất nghèo a, ngươi còn có tám mươi triệu lạng bạc trong khố phòng đó.

- Ta đây không nói.

- Được, xem như bổn vương gặp phải đối thủ, nhận mệnh không được sao? Những vật kia ngày mai ta sẽ mang tới chỗ của ngươi. Còn nữa, hôm nay là hai quan!

Lý Trọng Tuấn cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi, đem hai chữ "Hai quan" nói rất nặng.

Tần Tiêu cười gian:

- Kỳ thật, vấn đề này... Ta cũng không rõ ràng lắm!

- Ta... kháo!

Lý Tự Nghiệp bên cạnh đang gặm móng heo thì không tự giác nghiêng đầu qua nhìn về phía Lý Trọng Tuấn, thấp giọng nói:

- Điện hạ, phải nói " Pháp Khắc ", cái gì mà " kháo ", quá lỗi thời rồi, hơn nữa lại còn quá thô lỗ.

- Đúng rồi!

Tần Tiêu cười mờ ám phụ hợp.

- Đường đường Vương gia, không ngờ còn mắng thô tục như vậy! Xem đi ngay cả thô lỗ nhất trên đời như Lý Tự Nghiệp cũng văn minh hơn điện hạ đấy.

Lý Trọng Tuấn đưa tới xuống đáy bàn, hung hăng véo lên đùi của Tần Tiêu, nói:

- Ngươi bức lão tử!

Bọn người Lý Hiến ở bên cạnh đang ngâm thơ đối liễn thì đảo mắt nhìn nhìn qua bên Tần Tiêu, lên tiếng hỏi:

- Vệ Vương, Tần huynh đệ, các ngươi trò chuyện gì mà vui vẻ quá vậy!

- Ah, không có gì.

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Cùng Vệ Vương điện hạ trò chuyện lý thu ở Giang Nam mà thôi.

Lý Hiến hình như đã hứng thú:

- Tần huynh đệ không ngại nói cho mọi người nghe xem!

- Tốt!

Tần Tiêu vỗ vỗ tay, liền chuẩn bị bắt đầu nói, sau đó lại làm bộ đảo mắt nhìn qua Lý Trọng Tuấn, nói:

- Nhưng mà ta sợ có một vị Vương gia không cho ta nói.

Chương 223: Lần đầu tiên lên triều (1)

Lý Trọng Tuấn nhất thời không kịp phản ứng:

- Ta lúc nào không cho ngươi nói? Mọi người cùng nhau nghe náo nhiệt mới tốt.

Tần Tiêu hắng giọng:

- Khục! Vậy thì tốt, nếu Vệ Vương điện hạ đã đồng ý thì ta cũng nói. Đó là câu chuyện về một vị vương gia anh tuấn, người này thích mỹ nữ Giang Nam, tại hồ Bành Lễ đầy ý thơ uyên ương nghịch nước...

Tần Tiêu còn chưa nói hết câu Lý Trọng Tuấn như bị điện giật, che miệng Tần Tiêu:

- Im ngay! Ngươi im ngay cho lão tử!

Tần Tiêu làm bộ giãy dụa:

- Giết người diệt khẩu, cứu mạng a!

Mọi người cùng cười lên ha hả, không cần Tần Tiêu nói cũng đã hiểu, vậy khẳng định là Lý Trọng Tuấn tại Giang Nam gây chuyện tình yêu. Nhưng mà bọn họ tuyệt đối không nghĩ tới Lý Trọng Tuấn lúc này đùa nghịch phong lưu, nhưng mà trả giá cực kỳ thảm trọng, đó là lúc bị Tử Địch ném vào trong hồ nước lạnh như băng, ngay cả nước mắt nước mũi chảy dài, bệnh nặng mấy hôm.

Lý Tuấn trọng căm giận nói:

- Tần Tiêu, có người nào làm huynh đệ như ngươi sao? Lại bán đứng ta! Rất đáng hận!

Mọi người lại cười to, người biết rõ nội tình của Lý Tự Nghiệp thì cười vỗ bàn. Lý Trọng Tuấn biểu hiện càng khẩn trương, ngay cả tóc cũng bứt nhiều sợi rồi. xem tại TruyenFull.vn

Trong bữa tiệc vui vẻ hòa thuận, thời gian cũng trôi qua nhanh chóng.

Thời điểm màn đêm buông xuống yến hội mới tàn. Lý Trọng Tuấn đã sớm uống say mèm, được Lý Đán sai người đưa về phủ Vệ Vương.

Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp, Phạm Thức Đức đi về, trong nội tâm nghĩ thầm: 'trang Bức' chi thần Tương Vương Lý Đán, nhìn thì giống như lão giả ôn hòa; mấy vương tử nhà hắn cũng ôn hòa dễ gần.

Ba ngày sau, lúc sáng sớm.

Tần Tiêu soi mình trong gương đồng, si ngốc cười ngây ngô.

Lý Tiên Huệ đang buộc dây lụa bên hông của hắn, phủ lên một túi bạc, còn giúp hắn chỉnh sửa quần áo, cẩn thận vuốt thẳng từng nếp uốn.

Tần Tiêu cười nói:

- Tiên Nhi, ta cũng không phải là lão đầu bảy tám mươi tuổi, hoặc là béo không động đậy được, nàng làm gì thì giống hạ nhân hầu hạ ta mặc quần áo thế?

Lý Tiên Huệ mắt điếc tai ngơ, lúc này chỉnh lại cái mũ quan Tần Tiêu lại, nhẹ nhàng gẩy gẩy hai cánh chuồn, nhìn qua gương đông thoả mãn cười nói:

- Ân, có bộ dạng này ta đã lâu mới nhìn thấy, rất ít khi gặp huynh mặc quan phục, lại càng không cần phải nói, huynh vào triều phải cẩn thận. Huynh nhìn xem, bây giờ có phải bộ dáng quan viên tứ phẩm hay không?

Tần Tiêu biết rõ mấy ngày nay Lý Tiên Huệ đều làm đủ chuyện cho mình, nàng vì chuyện của mình mà bận rộn. "Đại tiểu thư" nàng xếp lại Tần phủ này, nàng so với nô bộc còn bận rộn hơn. Tu sửa hồ tắm cũng một tay nàng giám sát, thời gian hai ngày ngắn ngủi cơ hồ đem hồ tắm trong Sở Tiên sơn trang chuyển vào trong Tần phủ Trường An; trong chánh đường mỗi một đồ dùng trong nhà, bình phong, bồn sức bài trí đều do nàng làm, cẩn thận chu đáo; về phần bố cảnh lâm viên, chuyện này nàng càng mạnh. Từng bóng cây ngọn cỏ trong vườn hoa đình tạ, mỗi một nơi một chỗ nàng đều cẩn thận chiếu khán chu đáo, ngay cả những nghệ nhân tỉa hoa đều sợ hãi thán phục nàng chuyên nghiệp và cẩn thận; ngay cả Thượng Quan Uyển Nhi "Cưỡng chiếm" Tây Khóa Viện cùng do nàng một tay lo liệu, hòn non bộ nước chảy, đá Thái Hồ, không chỗ nào không đẹp; trong phủ mua từng cái giường tấm chăn đều do nàng tỉ mỉ lựa chọn, lựa chọn màu sắc và hoa văn đều là loại tốt nhất, dùng phòng của Tần Tiêu làm chủ. Lúc sáng sớm bận đến đêm khuya, Tần Tiêu vừa chìm vào giấc ngủ đã bị Lý Tiên Huệ kéo rời giường, nàng đích thân động thủ rửa mặt chải chuốt cho hắn.

Tần Tiêu hiểu rõ, Lý Tiên Huệ đang gây tê cho mình, nàng muốn mình bận rộn để quên đi chuyện trước mắt, quên nhớ nhung thân nhân gần trong gang tấc.

Nhìn qua thần sắc mệt mỏi, hai đầu lông mày loáng thoáng có một tia u buồn, Lý Tiên Huệ lại cố gắng tươi cười, Tần Tiêu ẩn ẩn cảm giác có chút đau lòng. Nhẹ nhàng ôm nàng vào ngực, nói nhỏ:

- Tiên Nhi, dù thế nào nàng cũng phải kiên cường...

Lý Tiên Huệ tựa vào ngực của Tần Tiêu, hai tay ôm lấy lưng của hắn, nhắm mắt lại, khẽ lắc đầu:

- Có lẽ là... Chắc không bao lâu nữa ta sẽ quen thôi, Tần đại ca, huynh có thể đáp ứng ta một chuyện không?

- Nói đi.

Tần Tiêu vỗ về búi tóc của Lý Tiên Huệ.

- Chỉ cần có thể đáp ứng ta đều đáp ứng nàng.

- Huynh chính là Đông Cung Vệ Suất Đại tướng quân, nên chiếu cố nhà của ta thật tốt, đừng cho bọn chúng làm tổn hao gì, được chứ?

- Nàng yên tâm, ta nhất định đem hết toàn lực.

- Ân... Được rồi, ta cũng không quấn quít lấy huynh nữa, nên vào triều. Hôm nay chính là lễ lớn, có lẽ chúng ta nên cao hứng mới đúng, không đề cập tới những chuyện không thoải mái nữa.

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng giãy ra khỏi ngực của Tần Tiêu, trên mặt đã ửng hồng:

- Ta đi đây, nên đi sớm một chút.

Tần Tiêu mỉm cười gật đầu, cũng không có cự tuyệt nàng làm chuyện hạ nhân nữa. Nhìn qua bóng lưng Lý Tiên Huệ nhanh nhẹn rời đi, Tần Tiêu không tự chủ mà thở dài một hơi, cảm giác giật mình như mộng, trong nội tâm nghĩ thầm: Lý Tiên Huệ, một quận chúa Đại Đường chết từ hai năm trước cùng một phần tử nhập cư trái phép từ thế kỷ hai mươi mốt như ta, không ngờ câu chuyện thần kỳ giống như phim tình cảm này lại xuất hiện. Vận mệnh thật trêu người, lại biết giày vò người ta. Hiện tại ta đã thành một phần của lịch sử, cũng là thời điểm phải cẩn thận lo lắng, chuyện lịch sử lại diễn ra một lần tương ứng, nhưng cũng có thể thay đổi. Nói thí dụ như trước mắt vô cùng có khả năng phải đối mặt với Võ Tắc Thiên sau khi băng hà, ai sẽ làm hoàng đế đây?

Đây là lần đầu tiên Tần Tiêu đi vào Đại Chu làm quan, lần đầu tiên lên triều.

Khí thế rộng lớn trong nội cung, nơi này lầu các san sát và trang trọng, hai bên trái phải có quan viên văn võ đợi vào chầu, phân thành hai bên, chỉnh tề đi tới Tê Phượng Các.

Vũ Lâm Vệ vệ sĩ uy vũ hùng dũng, phân loại đứng ở hai bên, ánh mặt trời sáng sớm chiếu xuống hoàng cung, chiếu sáng rạng rỡ.

Cuối con đường chính là chủ điện Đại Minh cung, Hàm Nguyên Điện. Thái giám tư lễ nói thật dài:

- Hoàng đế tảo triều, văn võ bá quan vào triều.

Tần Tiêu đứng ở vị trí cuối cùng trong hàng quan văn, đi theo đội ngũ tiến vào Hàm Nguyên Điện. Võ Tắc Thiên giá lâm, chúng văn võ núi hô vạn tuế, bắt đầu tảo triều.

Tần Tiêu nhìn ở xa xa, Lý Tự Nghiệp eo mang trường đao, vai khoác chiến bào, Thiên Ngưu Vệ thân mặc chiến giáp uy phong lẫm lẫm đứng ở hai bên trái phải Hàm Nguyên Điện, con mắt thỉnh thoảng nhìn qua hai hàng quan lại, hắn đang tìm kiếm bóng dáng của Tần Tiêu.

Về phần Phạm Thức Đức, tính toán với phẩn hàm của hắn thì không có tư cách vào triều.

Bọn người Võ Tam Tư, Trương Giản Chi, Diêu Sùng, Đường Hưu Bộc phân biệt đứng đầu hai hàng văn võ, theo thứ tự dâng tấu chương bẩm báo việc quốc gia đại sự, thỉnh Võ Tắc Thiên phê chỉ thị. Sau một lúc lâu Ngự Sử Đại Phu Tương Vương Lý Đán báo cáo Ngự Sử của triều đình nửa năm nay, tình báo những nơi tuần tra.

Chương 224: Lần đầu tiên lên triều (2)

Võ Tắc Thiên nghe Lý Đán tấu chương, uy nghiêm sáng sủa nói ra:

- Thiên hạ Đại Chu chúng ta thái bình lâu ngày, dân an quốc thịnh. Có lời nói sống yên ổn thì quen ngày gian nguy, không đề phòng cẩn thận. Trước đó không lâu Giang Nam lại xuất hiện chuyện phản loạn, dùng một ít thuật giang hồ lừa dối giả trang con nối dõi của hoàng gia lừa bịp, thậm chí ám mưu phản nghịch. Giang Nam đạo Khâm Sai, Ngự Sử Trung Thừa Tần Tiêu minh tra việc này, trí dũng đấu với địch, đem nghịch phỉ đánh tan một mẻ hốt gọn, khiến cho một trường hạo kiếp ở Giang Nam hóa thành vô hình. Tham gia hành động lần này là đều là công thần, đại công xã tắc. Phàm là công thần xét xử nghịch phỉ Giang Nam lần này đều được ban thưởng.

Võ Tắc Thiên hơi dừng một chút, nhìn thái giám bên cạnh nói ra:

- Tuyên chỉ.

Trong thánh chỉ ban thưởng Tần Tiêu đã nhất thanh nhị sở, lúc này lại quanh minh chính đại công bố ra, không tránh khỏi phần quỳ lại tạ ơn. Hôm nay tảo triều trừ thông lệ mỗi ngày và xử lý một ít công vụ, cũng không có chuyện trọng đại đặc biệt nào, bọn người Tần Tiêu lấy được phần thưởng cũng là tiết mục cuối cùng.

Cuối cùng Võ Tắc Thiên còn ban thưởng một bộ Minh Quang Giáp hoa lệ và Khảm Kim trường kiếm cho Tần Tiêu.

Đông Cung Tả Vệ Suất, ngày bình thường cũng không phải công việc cực nhọc nặng nề, cũng không có huấn luyện cùng quân vụ, chủ yếu chính là phụ trách việc thái tử vào triều, tiếp khách, thời gian nghỉ ngơi và an toàn. Tần Tiêu thân là Vệ Suất Đại tướng quân, tự nhiên mặc bộ áo giáp đẹp nhất. Loại Quang Minh Khải này áo giáp sáng bóng che kín ngực, đây chính là áo giáp hoa lệ cao cấp nhất thời kỳ Đại Đường, nổi tiếng đứng đầu "Đường Thập Tam Khải". Trong Đường Thập Tam Khải có tám loại giáp, theo thứ tự là Minh Quang Giáp, Quang Yếu Giáp, Tỏa Tử Giáp, Sơn Văn Giáp, Điểu Chuy Giáp, Tế Lân Giáp, đây chính là trang bị cao cấp nhất cho các tướng lĩnh. Cho dù là quân sĩ Vũ Lâm Vệ phụ trách tiếp đãi quan lại vào tảo triều, Thiên Kỵ Vệ Sĩ cũng chỉ trang bị giáp sắt mà thôi.

Sau khi tảo triều kết thúc thì đủ loại quan lại cũng trở ra tạm nghỉ, sau đó chuẩn bị tan triều, bọn họ đều đi xử lý công việc. Trương Giản Chi cùng Diêu Sùng hai thừa tướng cũng không có đi tới thư tỉnh tể tướng các, mà phá lệ đi tới phía đông triều đình, quan văn căn cứ các phương tìm được Tần Tiêu, nhìn hắn cười nói:

- Tần đại nhân, ah, sau này nên gọi ngươi là Tần tướng quân mới càng chuẩn xác hơn? Ngày mai ngươi không cần tới đông triều đình báo danh đâu, trực tiếp đi gặp thái tử là được! Tần tướng quân tại Giang Nam lập nhiều kỳ công, quả nhiên thật là đáng mừng.

Diêu Sùng cũng cười nói:

- Đúng vậy a! Địch công rời bỏ chúng ta mà đi đã được hai ba năm, làm cho chúng ta cảm thấy cô tịch. Không nghĩ tới đệ tử của hắn lại nổi tiếng như vậy. Tần tướng quân, chúng ta nhìn thấy ngươi như nhìn thấy bóng dáng của Địch công ah!

Tần Tiêu mỉm cười đáp lễ: xem tại TruyenFull.vn

- Hai vị Các lão quá mức khoa trương ta rồi, Tần Tiêu làm sao so được với ân sư.

Chúng quan lại đều theo chân hai tể tướng khoa trương Tần Tiêu, trong triều Võ Tắc Thiên cũng có biểu hiện cực kỳ ưu ái hắn. Đều này bọn họ biết rõ, biết rõ Tần Tiêu sớm muộn gì cũng biến thành hồng nhân trong triều đình, nhao nhao tới tham gia náo nhiệt, lên tiếng chúc mừng. Bắt giao tình.

Trương Giản Chi vuốt chòm râu trắng sáng, cười tủm tỉm nói ra:

- Tần tướng quân. Hôm nay thăng quan chức lại có nhà mới. Nói như thế nào cũng phải chúc mừng một phen mới được. Tần tướng quân, ngươi không nên cự tuyệt lão hủ đến phủ của ngươi uống chén rượu chứ?

- Các lão giá lâm còn không phải vinh hạnh sao? Tần Tiêu hoan nghênh ngài tới.

Tần Tiêu chắp tay cười nói:

- Hôm nay tân gia, trong phủ Tần Tiêu có chén rượu nhạt cung thỉnh chư vị đại nhân tới tham gia tiểu tụ, đáp tạ Các lão cùng chư vị đại nhân tài bồi cho vãn bối. (Tiểu tụ là tụ tập nhỏ, đại tụ chính là yến tiệc, đại tiệc)

- Ha ha, tốt, tốt.

Trương Giản Chi cười nói:

- Ta cùng với Diêu đại nhân chắc chắn đích thân tới, vì Tần tướng quân chúc mừng. Chư vị đồng liêu cũng không ngại đi tham gia náo nhiệt.

Nếu tể tướng đều mở miệng, chúng quan lại cùng lên tiếng đồng ý, đều nhao nhao nói:

- Nên chúc mừng, nên chúc mừng!

Tần Tiêu vui vẻ đầy mặt, đáp tạ từng người. Tiếng động náo nhiệt vô cùng lớn, cửa ra vào tây triều đình có một người tiến tới, chúng quan lại yên tĩnh, nhao nhao nhìn qua người này hành lễ:

- Lương Vương điện hạ.

A, đây không phải Lương Vương Võ Tam Tư sao! Vừa rồi trên triều vì bổ nhiệm quan lại công việc trong Lễ Bộ thì hắn và Diêu Sùng cùng Trương Giản Chi tranh luận không ngớt, vênh váo hung hăng không ai bì nổi, rõ ràng cũng hạ mình đi tới tây triều đình.

Võ Tam Tư hơi gật đầu một cái, "Ân" một tiếng xem như đáp lễ, chợt nhìn qua Trương Giản Chi cùng Diêu Sùng, trên mặt xuất hiện biểu lộ cười mà không phải cười, chắp tay nói:

- Ơ, nhị vị Các lão không ở đông triều đình, hôm nay lại đi tới tây triều đình, ngược lại rất náo nhiệt nha.

Trương Giản Chi cùng Diêu Sùng cũng chắp chắp tay, cười:

- Lương Vương điện hạ, cũng không phải ngài cũng tới đây sao?

Ba người gượng cười vài tiếng, Võ Tam Tư đi đến trước mặt Tần Tiêu, vuốt dưới hàm xám trắng, chậc chậc lắc đầu, nói:

- Địch quốc lão và ta đấu cả đời, đáng tiếc kết quả là là mạng không đủ cứng, chết trước ta rồi. Hiện tại lại ném lại một tiểu tử còn hôi sữa, còn làm cái gì Võ Trạng Nguyên, Khâm Sai, Đại tướng quân. Ha ha, bổn vương cũng rất hiếu kỳ vì cái gì hoàng đế bệ hạ lại coi trọng tiểu tử này như thế? Vì vậy cố ý tới nhìn cho cẩn thận... A..., rất đẹp trai khôi ngô, là công tử bột, ha ha!

Trong nội tâm Tần Tiêu xuất hiện lửa giận, con mắt nhìn toàn thân cao thấp của Võ Tam Tư, nhắm mắt lại, trong nội tâm tức giận nói: lão cẩu! Từ tính tình của tôi, chỉ cần thời gian một giây ta có thể giết chết ngươi đấy!

Tần Tiêu cố nén nóng tính và tức giận, bất động thanh sắc.

Trương Giản Chi cười ha hả, nói:

- Tần Tiêu là hậu sinh, sinh ra đã tuấn tú, so ra còn phong lưu nho nhã hơn cả Lương Vương, khí vũ bất phàm. Còn cái gì còn hôi sữa, cuối cùng nghe có chút chán ngáy, Diêu đại nhân, ngươi nói, có phải hay không đâu?

Diêu Sùng nghe được thì cười rộ lên, nói:

- Trương Các lão nói đúng! Có lý, có lý!

- Ngươi!

Võ Tam Tư tức giận run chòm râu, hung ác trừng trừng mắt, nhìn qua đám quan lại đang đứng ở chung quanh, quát:

- Đám các ngươi sao còn ở nơi này, cầm bổng lộc triều đình đều không cần làm việc sao?

Chúng quan lại nhao nhao khúm núm, như chim thú tán, nhanh chóng rời khỏi triều đình đi làm việc của mình.

Trong nội tâm của Tần Tiêu cũng có chút buồn cười, chuyện này Trương Giản Chi mắng chửi người ta không mang theo chút thô tục nào, minh tranh ám đấu nói Võ Tam Tư là lão công tử bột. Kỳ thật lời này còn có vài phần đạo lý, Võ Tam Tư cho dù là nam tử phong độ đi trên đường cái, cũng có thể nói là hơi đẹp trai, chỉ có điều khí diễm quá hung hăng càn quấy, quả thực làm cho Tần Tiêu muốn quất hắn một trận.

Chương 225: Đại tướng quân đi nhậm chức

Nhưng mà nhỏ không nhịn sẽ loạn chuyện lớn, suy nghĩ vì đại cục Tần Tiêu sẽ nhịn xuống.

Trong đông triều đình hiện tại cũng chỉ còn lại bốn người. Võ Tam Tư cũng không muốn lưu để mất mặt, phẩy tay áo một cái rời đi.

Trương Giản Chi cùng Diêu Sùng nhìn qua bóng lưng của Võ Tam Tư, cười ha hả.

Tần Tiêu có phần có chút buồn bực nói ra:

- Nhị vị Các lão, Tần Tiêu lần đầu lên triều đình, hình như chưa từng đắc tội Lương Vương, vì sao hắn lại chế nhạo ta?

Trương Giản Chi cười nói:

- Tần tướng quân, ngươi đừng để ý. Võ Tam Tư này là người như vậy đấy. Bình thường hung hăng càn quấy đã thành thói quen rồi. Gặp ai không vừa mắt đều phải nhào tới cắn hai cái. Lại nói Địch công năm đó còn tại thế cùng Lương Vương này là đối thủ một mất một còn. Lương Vương một lòng muốn làm hoàng trữ (*người được xác định sẽ thừa kế ngôi vua), Địch công lại chủ trương gắng sức thực hiện Lý gia chính thống, cuối cùng nhất khích lệ được hoàng đế lập Lý Hiển làm thái tử. Vì những chuyện này đã đủ khiến hắn hận chết Địch công rồi. Ngươi là đệ tử của Địch công thì hắn giận ngươi cũng là tự nhiên.

Tần Tiêu không sao cả cười cười:

- Giận thì giận đi, Tần Tiêu ta cũng không phải là nô bộ của nhà Lương Vương, không cần phải nhìn sắc mặt của Lương Vương làm việc.

Diêu Sùng gật đầu cười nói:

- Ân, không hổ là Đại Chu Võ Trạng Nguyên, có chút khí phách. Nhưng mà trên triều đình đầu tiên phải học được chữ " nhẫn ". Nhỏ không nhẫn sẽ bị loạn đại mưu, có khí phách là chuyện tốt, nhưng phải có tâm kế, chuyện không được nói thì không nên nói lung tung; việc không nên làm thì không được đi làm. Miễn cho bị một ít tiểu nhân bắt lấy dây dưa không ngớt.

Tần Tiêu chắp tay tạ ơn:

- Diêu đại nhân lời vàng ngọc, vãn bối khắc trong tâm khảm.

Trương Giản Chi cười ha hả, nói:

- Ân, Tần Tiêu, ngươi đi theo Diêu đại nhân là đầu lão hồ ly học một ít cách lõi đời đưa đẩy, dùng không bao lâu ngươi cũng thành tinh rồi.

Diêu Sùng tức giận cười mắng:

- Ngươi lão quỷ này, không ngờ còn quở trách ta! Tần Tiêu, ngươi đừng nghe hắn, Trương Các lão mới thật sự là nhân tinh a!

- Ha ha!

Ba người đều cười lên.

Trong nội tâm Tần Tiêu suy tư: đúng là người triều Đường thân bất do kỷ. Muốn làm phái trung lập thì dùng xuất thân và bối cánh tuyệt đối không thể nào.

Thái tử Lý Hiển bị Võ Tắc Thiên triệu đến Thái Minh Cung, Tần Tiêu vốn định đi gặp không nghĩ tới vồ hụt. Vì vậy tới đông cung Chiêm Sự phủ báo danh, theo thông lệ tiếp chức Chiêm Sự thái tử.

Chiêm Sự phủ thái tử, Chiêm Sự là đại thần tam phẩm, trên danh nghĩa thống lĩnh tất cả sự vụ lớn nhỏ trong đông cung, từ trước là do thái giám kiêm nhiệm. Nhưng trên thực tế chức quan cũng giống như Thái Tử Thái Bảo, Thái Phó đều là hư chức, chân chính có quyền lực chính là Tần Tiêu, Đông Cung Lục Vệ Suất Chủ Suất, cùng Thái Tử Hữu Xuân Phường, Công Chính có quyền quyết định. Lục Vệ Suất trong tay cầm thực quyền binh mã, trong hoàn cảnh Đại Đường thượng võ thì Vệ Suất tướng quân so với thân phận của văn chức còn cao hơn một ít, càng có phân lượng. Đồng thời Tả Hữu Vệ Suất, Tả Hữu Ti Ngự Suất, Tả Hữu Thanh Đạo Suất cùng Lục Suất trung, tả, hữu Vệ Suất cầm đầu, chuyên môn bảo hộ an toàn cho thái tử, thuộc về Vệ Suất đông cung; chuyên giới nghiêm, dò xét, canh gác; quét đường phố đánh giá và phụ trách mở đường cho thái tử đi tuần, là người điểu khiển mọi chuyện. Cho nên Tần Tiêu trên thực tế đã là đệ nhất tướng quân của đông cung, quyền lực trong tay là lớn nhất.

Tần Tiêu còn chưa kịp nhận phần thưởng của hoàng đế, mặc quan phục quan lại tứ phẩm đi vào Tả Vệ Suất phủ. Vừa bước vào cửa đã nghe " 'Rầm Ào Ào' " một tiếng, hơn mười tên tướng quân mặc áo giáp đồng thời quỳ xuống, nghiêm nghị nói:

- Tham kiến Chủ Suất Đại tướng quân!

Tần Tiêu nhìn kỹ Lý Tự Nghiệp đang đứng đầu bái trước nhất, xem ra chinh mình ở đông triều đình cùng bọn người Trương Giản Chi nói chuyện phiếm, Lý Tự Nghiệp cũng đã chạy tới Tả Vệ Suất phủ.

Tần Tiêu hít sâu một hơi, trung khí mười phần:

- Chúng tướng miễn lễ!

Chúng tướng quân lại đồng loạt đứng lên, âm thanh đều nhịp, hữu lực.

Trong nội tâm của Tần Tiêu vui mừng: đây chính là cảm giác quân đội, rất tốt!

Tần Tiêu sải bước đi đến vị trí Chủ Suất, nhìn chúng tướng, nói:

- Chư vị tướng quân, kể từ hôm nay Tần Tiêu ta chính là huynh đệ sinh tử của nhau. Có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu. Chuyện của các huynh đệ chính là chuyện của Tần Tiêu; phụ mẫu của các huynh đệ chính là phụ mẫu của Tần Tiêu ta. Không cần nói nhảm nữa, từ ngày hôm nay Tả Vệ Suất ta sẽ là chủ tướng tốt, chỉ cần có phiền toái không dễ giải quyết. Chỉ cần tới tìm ta thì ta sẽ giúp giải quyết tốt đẹp.

Nói ra mấy lời này thì hơn mười tướng quân nơi đây nghe được đều sững sờ, trong nội tâm mọi người đều nghĩ: ta còn cho rằng tướng quân tiếp nhiệm này sẽ thao thao bất tuyệt cái gì giữ gìn vương quyền, bảo vệ thái tử, siêng năng thao luyện, tuân thủ kỷ luật pháp lệnh cũ rích gì đó, không nghĩ tới lại nói những lời này!

Nhưng những lời này cũng làm cho những tướng quân này sinh ra hảo cảm. Chư tướng nhao nhao lộ vẻ vui mừng, cùng kêu lên nói:

- Chúng ta sẽ nghe theo Chủ Suất Đại tướng quân, sẽ là thiên lôi sai đâu đánh đó.

- Ân!

Tần Tiêu trầm giọng, ngữ khí âm vang hữu lực.

- Vệ Suất thao luyện thật tốt, trong chiến trận Tần Tiêu ta là Chủ Suất, là Đại tướng quân, nếu là người trái quân lệnh. Cho dù thân như tay chân, cũng không khinh xuất tha thứ; thời điểm này chúng tướng quân cùng quân sĩ trong Vệ Suất phủ chinh là huynh đệ của Tần Tiêu, có thể đoạt rượu uống, luyện cầm so chiêu, tùy thời đều được. Nhưng mà muốn cướp được rượu trong tay của ta, cũng phải bằng bổn sự!

Chúng tướng cùng cười to, lập tức hào khí hòa hợp hơn rất nhiều.

Tần Tiêu lúc này phát biểu xong những gì cần nói, lập tức thu nhỏ khoảng cách với thủ hạ, không có lạnh nhạt và ngăn cách như lúc trước. Từ trước Đông Cung Vệ Suất Chủ Suất nhiều khi đều đều do mười hai võ quan đảm nhiệm, nguyên nhân là nhiệm vụ thủ vệ của Đông Cung Vệ Suất không quan trọng, thao luyện cũng không nhiều, cũng không cần ra trận chém giết, xem như rất nhẹ nhàng. Cho nên cũng không coi trọng quá nhiều.

Lần này ý thức của Võ Tắc Thiên che đấu nguy cơ, Tần Tiêu được phái tới làm Vệ Suất Chủ Suất, dụng ý cũng tương đối rõ ràng, mục đích chính là tăng cường lực lượng của thái tử Đông Cung Vệ Suất. Tuy nàng làm như vậy chưa hẳn là muốn chèn ép bọn người Võ Tam Tư, nhưng mà lực lượng của thái tử Lý Hiển cũng bạc nhược yếu kém quá mức, cho nên luôn bị khi phụ sỉ nhục, cũng làm cho nội tâm của nàng bất an. Hai phái thế lực mất đi tinh cân bằng sẽ làm cho hoàng đế khó mà chế ước được, chút đạo lý ấy Võ Tắc Thiên nhất định hiểu rõ.

Cho nên hiện tại Tần Tiêu là Võ Trạng Nguyên, là người có công, thân phận quan to Ngự Sử, thống lĩnh Đông Cung Tả Vệ Suất, ý nghĩa không phải tầm thường. Người sáng suốt trong triều cũng nhìn ra được. Cũng khó trách Võ Tam Tư hiểu ý chạy tới khi dễ hắn..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau