PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Yết kiến Võ Hoàng (4)

Thượng Quan Uyển Nhi vẫn cười hì hì như trước, nhưng trên mặt lại thoáng hiện hồng, không biết là bởi vì thời tiết quá nóng, hay là có cách nghĩ gì khác:

- Nhanh lên đi thôi! Bệ hạ đang chờ chúng ta, tiểu tặc chỉ biết nói tán chuyện.

Tần Tiêu không khỏi lắc đầu cười khổ: tiểu nương môn này thực sự là rất bá đạo a.

Đã qua Hàm Lương Điện, rốt cục nhìn thấy một hồ nước nhân tạo to đùng, đó là dịch trì. Nơi này chính là cảnh khu lâm viên bên trong hoàng gia, diện tích khoảng tương đương với toàn bộ Sở Tiên Sơn Trang. Giữa hồ có ba cái hòn đảo, theo thứ tự là Bồng Lai, Phương Trượng, Doanh Châu, phân biệt ba cái tiên đảo danh tiếng trong truyền thuyết. Thái Dịch Đình tọa lạc phía trên Bồng Lai đảo.

Thượng Quan Uyển Nhi dẫn Tần Tiêu lên một chiếc du thuyền vàng son lộng lẫy hướng Bồng Lai đảo chạy tới. Hai người đứng ở mũi thuyền, Thượng Quan Uyển Nhi cảm khái nói:

- Tuy rằng bên trong thượng uyển hoàng gia cũng có nước có thuyền, nhưng không có cảm giác nhẹ nhõm rảnh rỗi như ở Giang Nam.

Tần Tiêu suy tư, nghĩ đến Thượng Quan Uyển Nhi trong lịch sử bởi vì biến cố cung đình, kết quả cuối cùng là chết oan chết uổng, còn rơi xuống một ít thanh danh không tốt. Lúc này Thượng Quan Uyển Nhi trước mắt khác quá xa nhân vật trong lịch sử, hơn nữa còn cùng mình đã có "Giao tình ", tới lúc đó bánh xe lịch sử không buông tha thì Thượng Quan Uyển Nhi lại tao ngộ đến những chuyện tương tự...

Tần Tiêu mở miệng nói:

- Uyển nhi, nàng có nghĩ qua, rời khỏi đại nội hoàng thành, rời khỏi hoàng đế làm một nữ tử bình thường không?

Thượng Quan Uyển Nhi khẽ thở dài một hơi:

- Nghĩ tới thì như thế nào, không có nghĩ qua thì như thế nào? Dùng tình cảnh hiện tại của ta căn bản chính là thân bất do kỷ. Nếu để cho ta một cơ hội lựa chọn, bản thân ta là tình nguyện trở lại Giang Nam, thời gian đơn giản thật thà đó.

Tần Tiêu nghe vào tai ở bên trong, tại trong lòng nói thầm: Nếu như có cơ hội, ngược lại phải thành toàn cho nàng...

Đến Bồng Lai đảo, Tần Tiêu vịn Thượng Quan Uyển Nhi, hai người xuống thuyền, sau lưng truyền tới một thanh âm:

- Ơ, vị này chính là đại hồng nhân đương triều, Tần Tiêu Tần đại nhân a!

Tần Tiêu buông tay Thượng Quan Uyển Nhi ra, nhìn về phía thanh âm phát ta, thấy hai người nam tử đang đi về phía mình, cười mỉm chào hỏi. Thượng Quan Uyển Nhi nhanh chóng ghé vào lỗ tai hắn nói:

- Hai vị này chính là Hằng Quốc Công Trương Dịch Chi cùng Tán Kỵ Thường Thị Trương Xương Tông. Nhanh hành lễ đi.

Tần Tiêu cẩn thận đánh giá hai nam nhân đi tới, cả hai đều là ăn mặc đẹp đẽ quý giá, phong độ nhẹ nhàng nho nhã tiêu sái, nhất là một người bên trái mặt như hoa đào không tỳ vết, còn trơn bóng hơn cả nữ tử. Hơn nữa đôi mắt xanh xinh đẹp rất cuốn hút. Trong lòng Tần Tiêu nói thầm hai người này, chính là trai lơ nổi tiếng của Võ Tắc Thiên a, Trương Dịch Chi cùng Trương Xương Tông huynh đệ? Đẹp trai cái kiểu tiểu bạch kiểm được xưng là lục lang mặt đẹp như hoa sen Trương Xương Tông sao? Thật đúng là có tất cả có một bộ túi da tốt a.

Hiện tại Võ Hoàng tuổi tác đã cao, rất nhiều chính sự đều phó thác cho Trương Dịch Chi huynh đệ đi làm, khiến cho hai người này quyền nghiêng cả triều, ngay cả đám người thái tử Lý Hiển cùng Võ Tam Tư cũng phải tranh nhau nhặt roi ngựa cho hai người. Thật đúng là xứng đáng cái tên "Yêu nhân "! Chỉ là nghĩ thì nghĩ, trên mặt Tần Tiêu vẫn phải giả vờ, Tần Tiêu chắp tay đứng ở một bên cung kính nói:

- Hạ quan Tần Tiêu, bái kiến hai vị đại nhân.

Trương Dịch Chi cười ha hả mà nói:

- Uyển nhi, cần phải mời Tần đại nhân mau đi, hắn hiện tại là đại hồng nhân trước mặt hoàng đế, ngàn vạn không thể lãnh đạm.

Thượng Quan Uyển Nhi khúm núm đáp:

- Uyển nhi biết rõ.

Trương Xương Tông nghênh ngang tiêu sái đến bên cạnh Tần Tiêu, ngạo mạn nói:

- Tần đại nhân đến đình đi, vì tiếp kiến ngươi, hoàng đế đem huynh đệ ta đều đuổi đi. Tần đại nhân ngươi thật có mặt mũi không nhỏ.

Trương Dịch Chi cười ha ha suồng sã tứ phía:

- Lục đệ, đừng động một chút lại dọa người mà! Tần đại nhân, Lục đệ nhà ta chỉ nói giỡn với ngươi thôi, đừng để trong lòng a! Được rồi, các ngươi lên đi, đừng để lỡ chánh sự, huynh đệ chúng ta cáo từ. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tần Tiêu bất động thanh sắc, chắp tay nói:

- Tạm biệt hai vị đại nhân!

Hai người thản nhiên tiêu sái lên du thuyền đi vào buồng nhỏ trên tàu.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm phẫn nội: Yêu nhân tặc tử, cáo mượn oai hùm! Võ Tắc Thiên vừa xuống đài, các ngươi đợi chết đi.

Thượng Quan Uyển Nhi cấp thiết lôi kéo tay áo của Tần Tiêu thấp giọng nói:

- Đi nhanh đi, đi mau!

Tần Tiêu không khỏi có chút sinh nghi: Thượng Quan Uyển Nhi như thế nào thấy Trương gia huynh đệ giống như là chuột thấy mèo bối rối khẩn trương như thế?

Võ Tắc Thiên hôm nay mặc một thân áo sợi màu trắng nhàn nhã, nửa năm không thấy, nữ hoàng qua một hồi bệnh nặng phảng phất già đi rất nhiều, thái dương cũng nhiều tóc trắng hơn, nhưng sắc mặt còn rất hồng nhuận phơn phớt, nhìn có vẻ tâm tình cũng cũng không tệ lắm.

Tần Tiêu đương nhiên là quỳ lạy hành lễ, Võ Tắc Thiên cười cười:

- Đứng lên đi, hôm nay không có người ngoài, cũng không phải lúc lên triều, lễ tiết rườm rà có thể miễn tức thì miễn a, ban thưởng ghế ngồi.

Tần Tiêu chắp tay:

- Vi thần không dám.

- Cứ ngồi đi, không sao!

Tần Tiêu ngồi xuống bên cạnh Võ Tắc Thiên, Võ Tắc Thiên khoát tay áo:

- Các ngươi, đều lui ra đi, Uyển nhi ở đây hầu hạ là được rồi.

Đám thái giám cung nữ nhao nhao đi ra khỏi đình.

Tần Tiêu nói:

- Vi thần tuần tra Giang Nam đạo, nhiệm kỳ nửa năm đã đến, đặc biệt hướng bệ hạ nộp chỉ.

Võ Tắc Thiên tươi cười chân thành, thanh âm sang sảng nói:

- Ừ. Không tệ. Trẫm chờ ngươi, có lẽ lâu rồi. Ngươi đi Giang Nam một chuyến có thể nói là công đức viên mãn, làm cho trẫm thập phần thoả mãn. Nhất là tra rõ một án nghịch đảng Hỏa Phượng làm cho người vỗ tay khen hay, triều đình khiếp sợ. Tần Tiêu ah, không ngờ ngươi tuổi còn trẻ, rõ ràng có thể ở phía dưới tình trạng phức tạp hung hiểm như vậy có thể làm cho triều tại kinh đào hãi lãng. Thật không hổ là trung thần lương tướng, Võ Trạng Nguyên Đại Chu ta. Trẫm, cuối cùng là không có nhìn lầm ngươi.

Tần Tiêu chắp tay nói:

- Bệ hạ quá khen, những chuyện này đều là bổn phận của vi thần.

Võ Tắc Thiên dừng lại, vẻ mặt vui vẻ nhìn Tần Tiêu:

- Lần trước Vệ vương Lý Trọng Tuấn hồi kinh nộp chỉ còn mang về một số vàng bạc tơ lụa đều đã giao nộp vào quốc khố. Nghe nói còn có một chỗ của trộm cướp, chính là Giang Nam cái gì Sở Tiên Sơn Trang thật không? Trẫm đã quyết định đem tòa sơn trang đó ban thưởng cho ngươi, coi như ban thưởng là ngươi lần này lập nhiều đại công.

Chuyện tình trong dự liệu, xu ngay, Tần Tiêu cũng không lại chối từ:

- Tạ bệ hạ.

Võ Tắc Thiên tiếp tục nói:

- Tần Tiêu, Quân Nghi Hình Đường đường thẩm Cung Từ, ngươi ủy thác Thượng Quan Uyển Nhi cho trẫm, trẫm đã nhìn rồi. Trong đó địa phương xinh đẹp, trẫm rất vui, nói tóm lại, rất hợp ý của trẫm. Nhưng mà mấy trăm thậm chí gần ngàn tên Quan viên.

Chương 217: Yết kiến Võ Hoàng (5)

- Ngươi là như thế nào phân biệt lương thiện đây? Trong tay ngươi, hẳn là còn có chút đồ vật cùng loại với danh sách chứ?

Trong lòng Tần Tiêu rùng mình: không phải đâu, chuyện tình Thủy Nhạc Sách hiện tại chỉ có một mình ta biết. Đoán chừng Võ Tắc Thiên là đoán thôi. Hẳn là nàng đề phòng cẩn thận không cho phép xuất hiện thổ hoàng đế, âm thầm cho ta một cái cảnh báo sao? Coi như nàng cay độc quả quyết có thể nghĩ đến, những quan viên bị ta buông tha sẽ mang ơn đối với ta, Vụng trộm kết bè tụ bang phái, chính là chuyện tình hoàng đế ghét nhất trong triều cục. Nàng nếu là biết rõ, ta hiện tại đã ẩn ẩn trở thành thổ hoàng đế Giang Nam. Đoán chừng sẽ không chút lựa chọn đem ta chém a?

Tần Tiêu chắp tay đáp:

- Hồi bẩm bệ hạ, vi thần lúc trước từng xâm nhập nội bộ Hỏa Phượng, trời đưa đất đẩy làm sao Đảm nhiệm một hồi quan lại Giang Nam chiêu hàng. Vì thế, nào quan viên ngỗ nghịch là trong sạch, tự nhiên mỗi người hiểu rõ trong lòng.

- À! Thì ra là như vậy.

Võ Tắc Thiên cười cao thâm mạt trắc:

- Giang Nam là một nơi tốt, nếu phản tặc quậy phá sẽ gây ra tổn thất rất lớn. Một chuyến này, công lao của ngươi hàng đầu nha!

Tần Tiêu xuất ra một quyển tấu chương dày nói với Võ Tắc Thiên:

- Bệ hạ, đây là chuyện vi thần lần này tuần liệp Giang Nam hay Hỏa Phượng phản bội, xem xét lại trị dân tình đều ghi lại chiết trung (trong những ý kiến không giống nhau tiến hành điều hoà), mời bệ hạ xem qua."

Võ Tắc Thiên nhận lấy, tùy ý nhìn mấy lần, thì đưa cho Thượng Quan Uyển Nhi một bên:

- Tần Tiêu, ngươi rất có tiềm chất, nếu như dụng tâm cố gắng, nhất định sẽ có tiền đồ. Địch Công cùng trẫm là quân thần, cũng lương hữu tri kỷ. Hắn tiến cử ngươi cho trẫm, trẫm cũng sẽ hết sức tài bồi ngươi. Nhưng mà ngươi cũng có chút tật xấu, xử trí theo cảm tính, làm việc dễ dàng xúc động, bất kể hậu quả, đem một vài người lưu lại. Đó không phải là thói quen tốt, sự tình tốt. Ngươi minh bạch ý của trẫm chứ?

Tần Tiêu chắp tay gật đầu:

- Tạ bệ hạ dạy bảo, vi thần khắc trong tâm khảm.

Trong lòng Tần Tiêu lại thầm than thở: chuyện tình của Lý Tiên Huệ xem ra Võ Tắc Thiên biết được nhất thanh nhị sở rồi, lại đang gõ cảnh báo chứ! A Di Đà Phật, ngươi sẽ không nhẫn tâm như vậy, đem ta cùng Lý Tiên Huệ đều chém a?

Võ Tắc Thiên nhẹ nhàng thở dài một tiếng:

- Trẫm tuổi tác đã cao, không muốn tiếp tục sát phạt. Chuyện của Giang Nam ngươi quản lý được chính hợp ý trẫm, cũng vãn hồi tiếc nuối nho nhỏ trong lòng trẫm. Nhưng mà ngươi phải nhớ kỹ rồi, người không nên lên mặt đài thì vĩnh viễn không được lên. Chuyện này, ta tin tưởng, ngươi có thể xử lý thật tốt, được không?

Tần Tiêu vội hỏi:

- Bệ hạ yên tâm, vi thần nhất định xử lý thỏa đáng.

Trong lòng của Tần Tiêu âm thầm mừng thầm: xem ra, lúc trước Uyển nhi nói Thập Lục Tự Kim Phê "Kỳ hành nan xá, kỳ tình khả mẫn; kỳ tội đương tru, kỳ chí khả gia" Chính mình cuối cùng là không có ước lượng sai ý tứ, trong lòng Võ Tắc Thiên đối với lúc trước giết Lý Tiên Huệ cũng có chút ít hối hận; hơn nữa, nàng cũng không muốn lại đem Lý Tiên Huệ giết chết một lần! Chỉ cần có thể đem Lý Tiên Huệ giấu kỹ một chút, nàng đại khái có thể mở một con mắt, nhắm một con mắt. Vậy thì đủ rồi! Dù sao xử lý Giang Nam án chỉ cần bề ngoài là đủ, chỉ có một Ngô Tiên Nhi dựa vào Dịch Dung Thuật giả mạo Vĩnh Thái quận chúa đủ để chặn họng đám người muốn phản bác.

Chuyện này thật là rất vi diệu đấy. Võ Tắc Thiên cùng Tần Tiêu, hai người đều lòng dạ biết rõ, lại ở trước mặt ra động tác mê tung quyền, ai cũng không muốn phá rách tầng màng mỏng này, nhưng chỉ có như vậy, mới có thể đem sự tình xử lý được cân đối thỏa đáng.

Hiện tại Tần Tiêu phảng phất hôn mê vì ban thưởng lớn rồi, trong lòng cao hứng trở lại, lo nghĩ nói thêm:

- Vi thần phá hoạch nghịch đảng Giang Nam từng cùng nghịch đảng trùm thổ phỉ Ngô Tiên Nhi giả ý kết hôn, lúc ấy thu lấy lễ hỏi ước chừng hơn tám mươi triệu lạng bạc, hiện tại đã chuyển tới Kinh Thành, kính xin bệ hạ định đoạt, số tiền lớn này nên xử trí như thế nào.

Võ Tắc Thiên cười ha ha lên, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Thượng Quan Uyển Nhi, nói:

- Uyển nhi, ngươi nói thật đúng là không tệ. Tần Tiêu nha, thật đúng là Tiểu hoạt đầu. Tần Tiêu, ngươi cùng Lý Trọng Tuấn thu được thuế ruộng của Giang Nam nghịch đảng chừng hơn tám trăm triệu lạng bạc, đều đã thu không có trong quốc khố. Những lễ hỏi này so với đó thì rất nhỏ, hơn nữa cũng không có thể xem như của trộm cướp, cũng không có thể xem như hối lộ, trẫm có thể nói gì nào? Tự ngươi nói a, muốn trẫm xử lý như thế nào đây?

Tần Tiêu nhịn cười:

- Vi thần muốn nộp lên trên quốc khố toàn bộ hoặc là phái đến cứu tế nạn dân, châu huyện khốn cùng, tai họa.

- Được rồi được rồi, ngươi cũng đừng trước mặt trẫm giả ngu khoe mã nữa.

Võ Tắc Thiên cùng Thượng Quan Uyển Nhi đều cười lên, Võ Tắc Thiên cười nói:

- Thiên hạ Đại Chu ta nếu có địa phương bị tai nạn, đâu cần phải dùng tới Tần đại nhân xuất tiền túi đi giúp nạn thiên tai, vị hoàng đế như ta làm cái gì? Khoản tiền này nên xử lý như thế nào, trẫm không muốn hỏi tới. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Trong lòng Tần Tiêu cười hắc hắc: xem ra Lý Trọng Tuấn liệu việc như thần. Võ Tắc Thiên vì tận lực đem ảnh hưởng của một án Giang Nam thu nhỏ lại sẽ mịt mờ không đề cập tới khoản lễ hỏi này. Hơn tám mươi bạc triệu, Wow, hơn mười quan tiền thì là tiền sinh hoạt củ một gia đình người bình thường trong một năm. Tám mươi triệu lạng bạc... Cái này tốt, nàng không muốn hỏi tới, ngược lại làm ta trở thành nhà giàu mới nổi.

Thượng Quan Uyển Nhi bên cạnh nhìn Tần Tiêu không nháy mắt, trên mặt vui vẻ dạt dào, phảng phất cũng đang trêu ghẹo hắn, tự dưng có được một số tiền của phi nghĩa.

Võ Tắc Thiên tiếp tục nói:

- Ngươi lần này đi Giang Nam, phàm là người có công, đều đã trước sau thăng thưởng. Duy chỉ có ngươi cùng Lý Tự Nghiệp, Phạm Thức Đức ba người là công thần là tối trọng yếu nhất còn không có khen thưởng. Trẫm đã lấy ý chỉ đưa cho Thượng Quan Uyển Nhi chỉ chờ ngươi về triều thì tuyên đọc có hiệu lực. Ngươi dù sao cũng là Võ Trạng Nguyên, trải qua trận lịch lãm rèn luyện Giang Nam cũng không sai biệt lắm đủ hỏa hầu, hay là đi mang binh a. Trẫm phong ngươi làm Tả Vệ Suất Phủ Chủ Suất chính Tứ phẩm bên trên Đại tướng quân. Việc cần làm Ngự Sử đài ngươi không cần kiêm nhiệm. Ngươi am hiểu tra án xử lý công việc, trẫm ý định đem ngươi điều hướng Đại Lý Tự nhậm chức, chuyên tra hình phạt nhưng hiện tại ngươi phải quen thuộc trong quân sự trước đã, tạm thời liền làm chuyện đó đi.

Tần Tiêu vội vàng quỳ tạ ơn, Võ Tắc Thiên miễn lễ ban thưởng ngồi như cũ.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm vui vẻ nói: Tốt nha, làm tướng quân, dù sao mới là sở thích yêu nhất của ta. Ta sớm ý định, huấn luyện một bộ đội đặc chủng đặc sắc Đại Đường. Ha Ha!

Chương 218: Thăng quan phát tài (1)

Võ Tắc Thiên tiếp tục nói với giọng êm tai:

- Trước ngươi tiến cử hiền tài đề bạt chính là người Cao Ly Cao Tiên Chi, bộ binh đã đem hắn đề cập Ngũ Phẩm Du Kích tướng quân, kém Hà Tây cùng phụ thân hắn một chút. Phạm Thức Đức đề cập là lục phẩm Ti Nghi Lang đông cung, Lý Tự Nghiệp là Tả Vệ Suất Phủ Phó Suất đông cung đông cung, chính Ngũ phẩm hạ tướng quân. Còn có vừa rồi ở bên trong sổ con của ngươi đề cập qua, Kinh Châu phủ Chiết Trùng Đô úy Vạn Lôi, trẫm cũng sớm nghe nói người này, là trung trực chi sĩ, đặc biệt đưa hắn điều đến Trường An nhậm chức Tả Vệ Suất Phủ thái tử chính Ngũ phẩm Hạ Hữu Lang Tương, cùng Lý Tự Nghiệp dưới trướng ngươi. Tần Tiêu, ngươi thân là Võ Trạng Nguyên, phải quen nhiều quân vụ, ngày sau xuất trận dương cao uy danh của Đại Chu ta.

Tần Tiêu vui mừng tạ ơn:

- Tạ bệ hạ thiên ân, vi thần nhất định không có làm nhục sứ mạng!

Võ Tắc Thiên mỉm cười gật đầu:

- Đông Cung Tả Vệ Suất cũng thuộc cấm vệ hoàng thành chuyên phụ trách an toàn của thái tử.. Tần Tiêu, ngươi không thể khinh thường.

Tần Tiêu chắp tay đồng ý, trong lòng không khỏi nghĩ đến: xem ra Võ Tắc Thiên, thật đúng là có dụng ý khác? Nàng đem ta cùng thủ hạ ta gom lại, đều phái đến đông cung thái tử, chính là muốn gia tăng hệ số an toàn thái tử Lý Hiển thuận lợi thượng vị sao? Nhìn ra được, trong lòng Võ Tắc Thiên cũng biết đảng trong triều tranh giành kịch liệt, thời gian nàng còn sống cũng không nhiều lắm, đến lúc đó một khi lên trời, thái tử có thể không bình yên kế vị, đích thật là một đại sự quan hệ đến yên ổn của thiên hạ.

Được rồi, từ giờ khắc này, con đường thực tế của ta đã quấn vào tranh đảng của triều đình..

Vận khí, thật là một chuyện tình rất kỳ diệu. Vận khí đến rồi, thật đúng là có đóng cửa cũng ngăn không được.

Tần Tiêu hiện tại cảm thấy, hai câu này thật sự là quá đúng.

Theo lý thuyết, hắn bây giờ là Đông Cung Tả Vệ Suất Đại tướng quân, có lẽ ở tại đông cung Tả Suất Nội Phủ cùng thái tử Lý Hiển ở phụ cận đường cái Đồng Cư Thiên Thái Cực Cung An. Nhưng hắn hiện tại đã là Ngự Sử, Tứ phẩm thần công, lẽ ra có chỗ ở độc lập. Nhưng mà Tứ phẩm tiểu quan tư lịch còn ít như hắn, ngoại trừ chức vị quan trọng hoặc là hậu trường trong triều rất cứng thì Lại bộ bình thường không an bài phủ đệ. Bình thường như loại quan ở kinh thành này đều là ở Túc xá (nói thí dụ như, đông cung Tả Suất Nội Phủ) hoặc là trong thành Trường An tự tìm trạch tử của mình.

Nhưng trạch tử (nhà hoặc biệt viện) ở Trường An dễ kiếm như thế sao? Tuy nói trong đó có hơn trăm phường, ở bên trong phường lớn có bảy tám chục phường nhỏ, nhỏ nhất cũng có mấy vạn tường cao vây xung quanh tạo thành cư xá cư dân. Nhân khẩu Trường An hiện tại tới trăm vạn, người ngoại quốc đoán chừng vượt qua hơn mười vạn, với tình hình này thì tìm kiếm nhà ở đại đô thị thật đúng là khó tìm nổi.

Mà cũng vừa khéo có một Hộ Bộ Thị Lang trật sĩ quy điền, cáo lão hồi hương trống một tòa trạch tử (nhà hoặc biệt viện), vị trí ngay tại Kim Quang Môn Thành Tây cùng chợ phía Tây, đó là chỗ kim khó cầu a.

Kim khẩu của Võ Tắc Thiên vừa mở:

- Vậy trạch tử (nhà hoặc biệt viện) Lại bộ vừa mới tiếp quản không đến hai ngày chắc chưa cho người. Coi như ngươi vận khí tốt, trẫm trong lúc vô tình nghe nói việc này, thưởng cho ngươi. Nguyên bản ngươi ứng với ở tại Đông Cung Tả Vệ Suất nội phủ, nhưng bởi vì ngươi lại là Ngự Sử ngoại thần nên có thể lập một cái phủ đệ.

Tần Tiêu vui vẻ: thật đúng là đồ tốt nha! Tại Trường An có một căn phòng đã không phải tiền có thể giải quyết đơn giản, ít nhất phải tốn hao một phen công phu rất lớn.

Tần Tiêu vui mừng tạ ơn, chứng kiến Thượng Quan Uyển Nhi vụng trộm nhìn mình thì trong lòng đã minh bạch: nhất định là tiểu nương môn này đã đề nghị hoàng đế đem trạch tử trống đó cấp cho ta, bằng không hoàng đế làm sao sẽ lưu ý loại việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi này. A, bên cạnh hoàng đế có người nằm vùng, đúng là được rất nhiều chỗ tốt.

Ở bên trong Thái Dịch Đình, gió sông thanh thanh mát mẻ vô cùng, cũng khó trách tâm tình của Võ Tắc Thiên cực kỳ tốt, lúc nào cũng vui vẻ. Sau khi khen thưởng Tần Tiêu một đống đồ đạc, Võ Tắc Thiên mở miệng nói:

- Tần Tiêu ah, ngươi niên kỷ cũng không nhỏ. Hiện tại phụ mẫu đều mất, không có cha mẹ chi mệnh, để trẫm làm chủ cho ngươi hứa một mối hôn sự như thế nào đây? Ái nữ của Thái tử Lý Hiển - An Nhạc Quận Chúa Lý Khỏa Nhi đang lúc mười sáu tuổi trẻ, ta đem nàng gả ngươi, cho ngươi làm quận mã, ngươi thấy thế nào?

Mấy câu hời hợt của Võ Tắc Thiên lại làm trong lòng Tần Tiêu như sấm nổ.

Lấy quận chúa? Nói đùa gì vậy!

Em gái ruột của Lý Tiên Huệ chính là Lý Khỏa, có thanh danh xấu nhất trong lịch sử, vui đùa quá trớn rồi đó.

Công chúa, quận chúa Đường triều này không phải là dễ trêu đấy. Làm nam nhân của nàng thì đầu tiên phải có thói quen đội nón xanh, hơn nữa có thể là "Bán sỉ", sau đó phải học ra vẻ đáng thương, giả câm vờ điếc... Vương thất quý tộc Đường triều có huyết thống dân tộc Tiên Bi, đối với chuyện nam nữ cởi mở hơn cả nhà giàu hào phú Trung Nguyên. Công chúa, quận chúa nuôi trai lơ, nam sủng đó là chuyện cực kỳ bình thường. Một ít công chúa, quận chúa không thành thân thì thích xuất gia giữa đường làm ni cô. Mỹ danh viết " mang phát tu hành ", ngoại trừ tôn trọng phật kỳ thật cũng có thật nhiều là vì thoát khỏi trói buộc nội quy của hoàng tộc, càng nhiều nữa là tiếp cận người khác phái, làm một số chuyện hương diễm "thú sự", nói thí dụ như "Thái Bình công chúa "Lấy Thái Bình Đạo Quan tu hành khi còn bé còn có, công chúa, quận chúa Đường triều tựa hồ đặc biệt hứng thú với chính trị, tranh quyền đoạt lợi đao quang kiếm ảnh. Mà Phu quân của các nàng có rất nhiều trở thành vật hi sinh...

Đầu óc Tần Tiêu cấp tốc xoay chuyển, nghĩ ra một kế sách ứng đối:

- Bẩm hoàng đế bệ hạ, mẫu thân vi thần mới mất, còn phải chịu tang giữ đạo hiếu ba năm... Vi thần đã hứa không thủ mộ Bành Trạch mà phải xuất sĩ làm quan, kính xin bệ hạ thông cảm, hiện nay thực không thích hợp kết hôn khiến cho người ta cười chê... Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Võ Tắc Thiên hơi nhíu lông mày, lập tức khẽ cười nói:

- Đã như vầy thì thôi đi, việc này trẫm không thể không để ý tới bách hành hiếu vi tiên (trăm điều thiện lấy hiếu làm đầu). Trước hết ngươi cứ lo chuyện của mình đã.

Tần Tiêu liên tục tạ ơn, trong lòng thật dài thở ra một hơi: cũng may,... Bất quá, Lý Tiên Huệ là một trường hợp đặc biệt so với những quận chúa kia, tựa hồ còn không có nghe nói qua tin đồn không tốt về nàng, chỉ cần là người nhận thức nàng thì đều không có ý kiến gì về phẩm hạnh của nàng. Ân, cho nên nói, vận khí, thật sự rất trọng yếu, hắc hắc!

Thấy bộ dáng của Tần Tiêu như thế, Thượng Quan Uyển Nhi đứng hầu ở bên cạnh che miệng, cố nén cười, trong ánh mắt xuân ba lưu chuyển nhìn hắn.

Tần Tiêu giả bộ như không biết, ngồi nghiêm chỉnh nhìn không chớp mắt, nghe Võ Tắc Thiên nói chuyện.

Chương 219: Thăng quan phát tài (2)

Võ Tắc Thiên lên tiếng:

- Tần Tiêu, tại kinh làm quan, không thể so với tại địa phương Giang Nam làm Tuần Liệp Kiểm Thị (tuần tra kiểm soát). Lợi hại trong đó, bản thân ngươi tự thể nghiệm đi, ba ngày nghỉ tới ngươi hảo hảo an trí. Ba ngày sau khi tảo triều, trẫm chính thức tuyên chỉ ban thưởng, đến lúc đó ngươi chính thức đến đông cung đi nhậm chức. Trong khoảng thời gian này, chính ngươi hảo hảo chuẩn bị một chút. Tốt rồi, ngươi đi đi.

Tần Tiêu chắp tay trở ra:

- Vi thần cáo lui....

- Trẫm cũng phải hồi cung. Uyển nhi, ngươi thuận đường dẫn Tần Tiêu ra ngoài, để cho hắn thể nghiệm chức Đại tướng quân cấm suất hoàng thành, đồng thời để hắn quen tình hình trong nội cung. Sau đó, ngươi lại tới Tử Chấn Điện hầu ta.

Thượng Quan Uyển Nhi vui mừng lĩnh mệnh đi theo đằng sau Tần Tiêu ra khỏi Thái Dịch Đình.

Trên đường, Tần Tiêu cười hỏi:

- Ta có phần thưởng, nàng đắc ý cái gì?

- Đây còn không phải là công lao của ta sao.

Thượng Quan Uyển Nhi cười hì hì nói:

- Nói như thế nào, ngươi cũng là " người của ta " rồi, ta đương nhiên muốn chiếu cố ngươi! Những thứ không nói khác, Tần phủ ở Kim Quang Môn ta chiếm một nửa.

- Hả?

Tần Tiêu cười nói:

- Theo nàng nói như vậy thì bản thân ta không phải giống như là ăn cơm bao sao?

- Ăn cơm bao (trai bao)?

Trong ánh mắt Thượng Quan Uyển Nhi toát ra hai cái dấu chấm hỏi (??):

- Có nghĩa là gì?

- Khục... Ý tứ chính là, ta chỉ có thể ăn, không nấu được, nấu cơm nhão lắm.

Thượng Quan Uyển Nhi nghi hoặc khó hiểu hỏi tiếp:

- Trả lời kiểu gì thế? Được rồi, đầu tiên ta nói trước, ở trong Tần phủ cần phải tùy thời sắp xếp một gian tốt nhất cho ta. Ta một có cơ hội xuất cung, phải đi chỗ ngươi chơi, hì hì! Nằm gần chợ phía Tây, chắc chắn rất náo nhiệt.

Tần Tiêu cười nói:

- Đây không phải là xảo trá sao?

- Không phải!

Thượng Quan Uyển Nhi nói:

- Căn bản chính là cản đường ăn cướp dưới ban ngày ban mặt.

- Được rồi!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Chúc mừng nàng, ăn cướp thành công. Hoan nghênh nàng tùy thời đến chơi, được chưa?

Hai người tiếp tục đi, bất tri bất giá đã ra khỏi Hàm Nguyên Điện đến ngự kiều trước cửa Đan Phượng. Một người cỡi ngựa đi qua bên cạnh hai người, quay đầu lại nói:

- Thượng Quan đại nhân, đây là ai mà nói chuyện hợp ý với nàng thế?

Thượng Quan Uyển Nhi vội vàng hành lễ cúi đầu:

- Uyển Nhi bái kiến Vũ tướng quân... Vị này là Đông Cung Tả Vệ Suất chủ suất Đại tướng quân, Ngự Sử Trung Tùng Tần Tiêu. Uyển nhi phụng chỉ lĩnh hắn xuất cung.

Tần Tiêu thấy Thượng Quan Uyển Nhi tất cung tất kính với người hắn thì biết rõ lai lịch của hắn không nhỏ, Tần Tiêu vội vàng hành lễ:

- Bái kiến Vũ tướng quân.

- Ồ! Là Tần Tiêu sao? Rất nổi danh đó, ta đã nghe qua tên của ngươi.

Lập tức Vũ tướng quân khoan thai cầm roi ngựa nhẹ nhàng vỗ yên ngựa hoa lệ chẳng thèm ngó tới nói:

- Tả Vệ Suất Chủ Suất, chính Tứ phẩm sao? Đều là thuộc hạ của bổn tướng, đến Tả Kim bái ký, mới tới đừng có không quy củ. Bổn tướng bận rộn mọi việc, đi trước một bước.

Dứt lời, hắn lắc lắc roi ngựa, cũng không quay đầu lại.

Tần Tiêu thấy rõ Vũ tướng quân thấp bé nhẹ cân, ti hí như mắt chuột, hắn ta cưỡi tuấn mã cao lớn hùng tráng. Người mặc giáp màu sắc hoa lệ, thật đúng là có hình thức của vượn đội mũ người. Đến Kim Ngô Trượng Viện để bái ký? Không cần nghĩ, người này khẳng định là Tả Kim Ngô Đại Tương Quân chỉ huy Thiên Kỵ Bắc Nha, Vũ Lâm Vệ đại tướng quân Võ Ngụy Tông.

Thượng Quan Uyển Nhi lặng lẽ giơ tay lên chỉ về Võ Ngụy Tông phía trước nói:

- Hắn chính là Võ Ngụy Tông, chất nhi của hoàng đế bệ hạ, hiện tại là Đại tướng quân Bắc Nha hoàng gia ngự suất. Tần Tiêu, ngươi nhưng ngàn vạn đừng đắc tội hắn. Hắn là nổi danh bụng dạ hẹp hòi, có thù tất báo, hơn nữa tâm ngoan thủ lạt, trở mặt như trở bàn tay.

Tần Tiêu mỉm cười:

- Đa tạ Uyển nhi, Vũ tướng quân chính là đối thủ một mất một còn của Vệ vương Lý Trọng Tuấn sao? Ta nghe nói Vệ vương hiện tại chỉ huy nam nha binh Vệ suất, cùng Bắc Nha Đại tướng quân này chơi trò ám đấu.

Thượng Quan Uyển Nhi vội vàng khoát tay:

- Ngươi ngàn vạn đừng làm rộn, người ta là hoàng thân quốc thích, ngươi chẳng có chỗ dựa thì đừng gây chuyện. nhỡ may có chuyện thì người gặp nạn khẳng định chỉ có thể là ngươi!

Tần Tiêu cười nói:

-Hiểu rồi, ta tiếp thu, cùng quân nói chuyện một buổi hơn đọc sách. Thượng Quan đại nhân, ty chức nên cảm kích nàng như thế nào đây?

- Cảm kích thì miễn đi!

Thượng Quan Uyển Nhi hào phóng khoát tay chặn lại, nàng cười hì hì nói:

- Không nói sao, ngươi đều là người của ta rồi, ta chiếu cố ngươi là chuyện nên làm. Ngươi bây giờ thăng quan phát tài, đừng quên lão chủ nhân như ta đây.

- Uyển nhi!

- Cái gì?

- Ta phát hiện...

Tần Tiêu nhịn cười, ra vẻ nghiêm trang nói:

- Nàng ngoại trừ tài hoa hơn người, thi văn xưng tuyệt, nguyên lai cũng rất thành thạo a.

-...

Thượng Quan Uyển Nhi không nói được lời nào, nàng vừa bực mình vừa buồn cười nói:

- Vâng, bổn đại nhân, yêu nhất chính là tán chuyện linh tinh. Ngươi còn không biết sao? Hiện tại thì phải giật nhẹ a, tám mươi triệu lạng bạc của ngươi xử lý thế nào đây? Ngươi sẽ không thật sự cầm lấy đi cứu dân tế bần chứ?

Tần Tiêu cười hắc hắc nói:

- Hoàng đế bệ hạ nói rồi, ta đi cứu dân tế bần không phải là lo bò trắng răng sao? Số tiền này, Tần Tiêu tạm thời thay trời bảo quản a!

Thượng Quan Uyển Nhi che miệng cười trộm:

- Ngươi lại nói lung tung rồi. Kỳ thật, số tiền kia, ta đã sử dụng một ít rồi.

- Hả?

- Hì hì!

Thượng Quan Uyển Nhi cười nói:

- Lúc trở lại Ngạc Châu, cùng Vệ vương nói chuyện phiếm, hắn lúc ấy nói số tiền kia sớm muộn là của ngươi. Trước đó vài ngày hộ bộ trống ra tòa nhà trạch tử (nhà hoặc biệt viện), ta vốn định chính mình lấy ra dùng. Dù sao ta cũng là nữ quan trong cung, ở bên ngoài mua trạch tử sợ có người chỉ trích, vì vậy trước mặt hoàng đế bệ hạ thay ngươi làm một cái nhân tình rồi đặt chỗ trước. Sau đó hai ngày này, bổn đại nhân chút ít nhàn rỗi, chạy đến chợ phía Tây, giúp ngươi mướn chút ít nô bộc nha hoàn và đồ dùng hàng ngày. Hì hì, về phần số tiền đó đương nhiên là từ tiền của phi nghĩa đào ra, Thượng Quan đại nhân ta thanh liêm không bớt một đồng nào.

Tần Tiêu chậc chậc lắc đầu:

- Thì ra là thế... Uyển nhi, nàng về rất nhanh a, sao ta lại có cảm giác nàng giống như bà quản gia nhà ta nhỏ?

- Ngươi thật to gan, Tần Tiêu!

Thượng Quan Uyển Nhi ra vẻ tức giận mắng:

- Bổn đại nhân phụ trách cuộc sống hàng ngày của hoàng đế, hầu lão nhân gia nàng dùng mực phê tấu chương đấy, ngươi lại còn nói ta, là quản gia của ngươi? Bất quá ngươi yên tâm, những lời này bổn đại nhân trước tha thứ không báo cho hoàng đế, bất quá để báo đáp lại, tường viện ở phía tây trong Tần phủ phải giữ lại cho ta.

Tần Tiêu lắc lắc đầu:

- Thật đúng là cướp bóc... Hơn nữa, là cướp bóc có dự mưu, có mục đích!!!

Chương 220: Vận may rơi trúng đầu

- Hì hì, cái này gọi là cướp của người giàu chia cho người nghèo! Ai bảo ngươi vi phú bất nhân (làm giàu thì thường không có nhân đức) chứ!

Thượng Quan Uyển Nhi cười ngặt nghẽo:

- Thời gian hai ngày quá ngắn, ta không có thời gian gì ra ngoài cung xử lý. Nhớ kỹ phía tây của tường viện ngoại trừ ta, những người khác không cho phép đi vào. Ngày bình thường chỉ có nha hoàn nô bộc quét dọn, đừng để nó hoang phế thôi.

-... Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Tần Tiêu có chút sững sờ, đây không phải là ở chung phi pháp sao?

- Đã biết, bà quản gia...

Hai người đi tới trước cửa Đan Phượng, Thượng Quan Uyển Nhi vẫn còn liên tục dặn dò:

- Đừng quên, ở bên trong Tần phủ ta muốn trạch viện phía tây là nhà ngang, phải có tiểu hoa viên, trời đông giá rét thưởng mai, hạ thu uống trà. Còn muốn có cầu nhỏ nước chảy, hòn non bộ giống như Thái Hồ Thạch Tố ở Sở Tiên Sơn Trang. Ngươi bây giờ phát tiền của phi nghĩa rồi, đừng nói không dám xài nhé? Bằng không thì ta sẽ tức giận!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Biết rồi, chuyện Thượng Quan đại nhân phân phó, Tần Tiêu sao dám lãnh đạm. Sau khi quản lý tốt mọi chuyện thì mời đại nhân đến đó du ngoạn.

Thượng Quan Uyển Nhi chớp chớp đôi mắt, ngẩng đầu nhìn thành lâu nói tiếp:

- Đến Đan Phượng môn rồi, ngươi tự đi. Ra khỏi cung Đại Minh, bên kia đường cung Thái Cực ngươi cũng quen thuộc, ta phải trở về Tử Chấn Điện hầu bệ hạ.

Tần Tiêu cười chắp tay nói:

- Tạm biệt, Thượng Quan đại nhân!

Mới đi không được vài bước, lại nghe Thượng Quan Uyển Nhi ở sau lưng khẽ gọi:

- Nhớ đó, chuyện ta dặn không được quên đó.

Tần Tiêu quay đầu lại nhìn Thượng Quan Uyển Nhi, hai người hiểu ý cười một tiếng, từng người quay đi.

Thời điểm trở lại Ngự Sử đài, Lý Đán đã về vương phủ, chỉ còn Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức ở chỗ này chờ Tần Tiêu, những đồng liêu khác cũng đã về nghỉ ngơi.

Tần Tiêu đem chuyện tình hoàng đế khen thưởng nói cho Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức, hai người tự nhiên cũng vui mừng một hồi.

Lý Tự Nghiệp vui mừng nói:

- Hoàng đế đúng là người tình nghĩa, biết rõ lão Lý ta theo huynh đệ lâu như vậy, không nỡ bỏ qua một bên. Hiện tại tốt, ta cùng đi đông cung mang binh suất Vệ cũng là một chuyện thống khoái! Chỉ cần có thể ở cùng Tần huynh đệ, ta cũng không cần để ý tới những chuyện phiền phức khác.

Phạm Thức Đức cười nói:

- Dùng cách nói của đại nhân thì ngươi là máy bón phân.

- Cút!

Lý Tự Nghiệp tức giận kêu lên:

- Lão tử bón phân cũng còn mạnh hơn ngươi, tạo một lần, còn ngươi tới mười lần.

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười khổ, hắn bóp mũi kêu to:

- Thối quá, tạo phân mà cũng cường thế, thực phục hai người các ngươi luôn.

Ba người rời khỏi Ngự Sử đài đi lên đường cái, xuyên qua chợ phía Tây, đến Vọng Nguyệt lâu đón mấy người Lý Tiên Huệ ra. Tần Tiêu đem chuyện tình hoàng đế hoàng đế nói cho Lý Tiên Huệ, Lý Tiên Huệ cao hứng rất nhiều, cũng hơi có chút u ám nói khẽ:

- Nếu vậy thì huynh không phải là tiến vào Đông Cung Tả Vệ Suất nội phủ? Cả ngày ở cùng thái tử sao?

- Cũng không hẳn vậy!

Tần Tiêu cười thoải mái an ủi Lý Tiên Huệ:

- Hoàng đế khen thưởng một tòa trạch tử (nhà hoặc biệt viện) ngay tại phụ cận Kim Quang Môn, cách nơi này không xa đối diện với chợ phía Tây. Chúng ta bây giờ đi vào trong đó a. Chúng ta có nhà ở Trường An rồi! Ha ha.

Lý Tiên Huệ vui vô cùng, cấp thiết nhảy lên xe ngựa:

- Vậy đi nhanh đi!

Tần Tiêu cười ha ha trong lòng nghĩ đến: nếu tiến trong Đông Cung, Lý Tiên Huệ cả ngày cùng cha mẹ gặp mặt lại không thể quen biết nhau, sẽ cảm thấy đau khổ. Hiện tại tính toán ra, án Giang Nam xong xuôi, trong chúng ta thì Lý Tiên Huệ bị thương tổn sâu nhất. Hơn nữa, còn không dễ dàng thoát khỏi tổn thương cùng thống khổ này.

Một đoàn người ngồi lên xe ngựa, không bao lâu đã tới phụ cận Kim Quang Môn. Dựa theo Thượng Quan Uyển Nhi chỉ điểm tìm được một trạch tử, trước cửa có một khối bảng hiệu khá to còn che lựa chưa mở ra. Đứng bên dưới, mơ hồ có thể thấy được hai chữ vàng Tần phủ rất to.

Tần Tiêu cười to:

- Về đến nhà rồi!

Mọi người nhẹ giọng hoan hô nhảy xuống xe.

Một cánh cửa lớn sơn son cao hơn đầu người xuất hiện trước mặt mọi người, còn có hau nô bộc quét dọn, nhìn thấy Tần Tiêu, đôi mắt bọn họ nháy một hồi rồi sợ hãi bước lên hành lễ:

- Ngài chính là Ngự Sử Trung Thừa Tần đại nhân sao?

Tần Tiêu cười:

- Đúng vậy.

Hai nô bộc cuống quít quỳ xuống lạy:

- Bái kiến đại nhân!

- Được rồi, đứng lên đi!

Tâm tình của Tần Tiêu rất tốt, thưởng mỗi người bọn hắn một ít tiền:

- Các ngươi làm sao nhận ra ta?

Một nô bộc trong đó vội vàng đáp:

- Hai ngày trước, Thượng Quan đại nhân trong nội cung tới tự tay vẽ một bức họa đại nhân lưu trong phủ, nói cho chúng ta biết nói, chủ nhân của trạch tử (nhà hoặc biệt viện) là đương triều Ngự Sử Trung Thừa Tần đại nhân. Hôm nay lại có Lại bộ quan viên đến nói đại nhân đã hồi kinh lập tức sẽ tới. Hạ nhân chúng ta bắt đầu chuẩn bị nghênh đón đại nhân vào phủ.

Lúc này, một nô bộc khác vội vàng chạy đi vào, gọi hơn mười nô bộc nha hoàn quỳ rạp xuống đất bái kiến Tần Tiêu. Tần Tiêu đương nhiên là khen thưởng cho mỗi một người, xem như là lễ gặp mặt. Nô bộc nha hoàn đương nhiên là vui vẻ ra mặt, còn có người giật một chùm pháo châm ngòi, khiến không khí càng thêm náo nhiệt.

Trạch tử (nhà hoặc biệt viện) này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, vừa vặn ở. Phạm vi hơn một mẫu, trong thành Trường An tấc đất tấc vàng như thế này rất đáng quý rồi, vừa bước vào cửa là tiểu đạo bằng đá, bên cạnh cũng có cây cối xanh mướt, trang điểm tuy rằng đơn giản, nhưng lộ ra vẻ thanh thản trang nhã. Có thể thấy chủ nhân nơi này trước kia là một sĩ phu phong nhã. Trạch tử có ba tòa tiểu lâu, chủ phòng ở phía Bắc, là nhà gỗ tinh xảo và đại khí, chánh đường đãi khách ở chính giữa. Hai bên chủ phòng là tai phòng, sau vài đạo hành lang gấp khúc là sân vườn, bên cạnh chính là khóa viện đông, tây để ngủ. Về phần tiểu lâu đoán chừng là có chủ nhân trạch tử trước kia có nữ quyến, nơi này dùng làm khuê phòng thanh tú. Trừ đó ra, chính là hậu viện tạp phòng nô bộc và nha hoàn ở, cùng phòng bếp, chuồng ngựa, trữ tàng thất còn có một bàn thờ Phật.

Tần Tiêu cùng mọi người cùng nhau xem một lần, cũng coi như là vừa lòng đẹp ý. Hơn nữa, rất nhiều địa phương đều có thể thấy được dấu vết tu sửa, bài biện trong chánh đường cũng có nước sơn mới tinh, phát ra hương vị mộc dầu. Ngay cả quần áo mặc trên người nha hoàn nô bộc cũng đều là mới. Những thứ này hẳn là do Thượng Quan Uyển Nhi an bài.

Tần Tiêu trước sau dạo qua một vòng, trong đầu vẽ phác thảo, nơi nào cần đưa nước chảy tới tạo thành một cái ao nhỏ để chứa được bánh xe nước, làm quạt hóng mát. Nơi nào làm xà đơn, xà kép, chính mình có thời gian cũng dùng để tập thể hình. Hành lang gấp khúc không cần thiết thì phá, kiến lương đình nghỉ ngơi thưởng thức trà. Còn cần phá nhà tắm công cộng cũ kỹ đi, thiết kế nhà tắm bán tự động như ở Sở Tiên Sơn Trang, đó mới hưởng thụ chứ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau