PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Thả dây câu dài, câu cá lớn (1)

Trần Quả như quả bóng da bị xì hơn, hắn sa sút tinh thần nói nhỏ:

- Tiền, ta cũng không cần. Ta biết rõ, nói ra chỗ cất ngọc, vẫn bị các ngươi diệt khẩu. Bất quá, ngươi phải đáp ứng ta, đừng làm khó Tô Tiểu Liên, thả nàng đi. Nếu không tung tích hạ lạc của ngọc ta là chết sẽ không nói.

- Được rồi, ta đáp ứng ngươi.

Cát Hiển Nghiệp cực độ hòa ái mà mỉm cười.

- Nam nhân Đột Quyết từ trước đến nay coi trọng lời hứa nhất, cái này ngươi nên biết. Ta dùng danh nghĩa của Sói thề, nhất định không làm khó dễ Tô Tiểu Liên, kể cả ngươi.

Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: Sói là đồ đằng của người Đột Quyết. Người Đột Quyết chưa bao giờ dám cầm đồ đằng nói chuyện đùa. Theo tình huống hiện tại thì khối Thúy Tiên Ngọc thật sự vô cùng trọng yếu ah!

- Thúy Tiên Ngọc ở...

Trần Quả đem đôi mắt khép lại bất đắc dĩ và tuyệt vọng nói:

-...trong bụng của Mã Thành Kiền!

- Cái gì?

Cát Hiển Nghiệp cùng Mã Tam đồng thời cả kinh nói:

- Tại sao có thể như vậy!

Trần Quả tàn nhẫn nhe răng cười:

- Đêm đó, ta lật qua lật lại ngủ không được, cũng là bởi vì ta biết rõ tên heo mập Mã Thành Kiền trở lại, lại muốn chà đạp Tô Tiểu Liên. Vì vậy chạy đến biệt viện của Tô Tiểu Liên, trốn ở bên ngoài nghe lén. Không nghĩ tới, Mã Thành Kiền đột nhiên thống khổ hét to vài tiếng, lập tức không có thanh âm. Sau đó, ta lại nghe được kêu sợ hãi của Tô Tiểu Liên. Ta không biết chuyện gì xảy ra. Nhảy cửa sổ đi vào trong phòng, lúc này Tô Tiểu Liên đã chạy đến bên ngoài gọi người. Ta xem xét tình hình, đã biết rõ Mã Thành Kiền là chết vì túng dục. Vì vậy trong lòng thập phần phẫn nộ, đưa tay lấy một khối ngọc trên cổ hắn nhét vào cuống học hắn, cường hành để cho hắn nuốt xuống. Lúc này vừa vặn Liên Nhi tiến đến thấy được, nàng thấy ngọc trên cổ Mã Thành Kiền không có, tưởng rằng ta trộm đi. Vì vậy đã kêu ta lập tức đào tẩu, không bao giờ trở lại huyện Hà Nam nữa. Được rồi, sự tình chính là như vậy đấy. Các ngươi muốn lấy ngọc thì đi lấy đi, hiện tại hãy thả Tô Tiểu Liên.

Trên nóc nhà, Tần Tiêu khoát tay chặn lại, Tử Địch hiểu ý, như dạ ưng từ nóc nhà lướt xuống, lao thẳng tới phòng chứa xác.

Cát Hiển Nghiệp chậm rãi đứng dậy:

- Ta nói vì sao lại kỳ quái như thế, rõ ràng một mực tìm không thấy khối ngọc, Trần Quả ngươi cũng chậm rãi không có đào tẩu, nguyên lai, còn một mực nhớ tới mảnh ngọc trong thi thể của Mã Thành Kiền. Được rồi, ta sẽ bỏ qua ngươi. Bất quá, vị mã tam huynh đệ có bỏ qua Tô Tiểu Liên hay không thì ta sẽ không bảo đảm rồi, ha ha!

- Cát Hiển Nghiệp, tên tiểu nhân hèn hạ vô sỉ này.

Cát Hiển Nghiệp cùng Mã Tam đồng thời cười lên ha hả. Cát Hiển Nghiệp nói:

- Mã tam huynh đệ, hai người kia giao cho ngươi xử trí, ta cũng không muốn nhúng tay. Ta đã lấy danh dự của Sói để thề, ngươi hảo hảo xử lý chuyện nơi đây a, ta đi lấy ngọc.

Mã Tam hưng phấn mà gật đầu, lại liếc Tô Tiểu Liên bên cạnh, hắn cười to một cách dâm đãng nói:

- Trước mặt nam nhân quất lão bà của hắn, thật đúng là kích thích ah, ha ha!

Lời nói của Mã Tam còn không có dứt, Cát Hiển Nghiệp cũng vừa bước tới cửa phòng thì bị một cước đá văng.

Cát Hiển Nghiệp quá sợ hãi, đột nhiên hướng về phía sau nhảy vài bước, tập trung nhìn lại, hắn kinh hoảng kêu lên:

- Tần... Tần đại nhân! Ngài, ngài tại sao trở về rồi. Hạ quan, đang thẩm tra xử lí hai phạm nhân này, đại nhân, tới thật vừa vặn!

Lý Tiên Huệ bên cạnh Tần Tiêu tới bên cạnh Tô Tiểu Liên đá một cước vào bụng sưới Mã Tam. Mã Tam vội vàng không kịp chuẩn bị ngã chổng vó trên mặt đất, hắn kêu to đau đớn. Lý Tiên Huệ cởi áo khoác trên người choàng cho Tô Tiểu Liên sau đó đỡ nàng tới đứng bên cạnh Tần Tiêu.

Vẻ mặt của Tần Tiêu lạnh lùng ép tới Cát Hiển Nghiệp vài bước:

- Cát đại nhân, không cần phải diễn nữa. Chuyện vừa rồi, bổn quan nhất thanh nhị sở. Ngươi trung thực chịu trói đi, người Đột Quyết như ngươi lăn lộn giang hồ Đại Chu lâu như vậy, đến tột cùng làm một số chuyện mờ ám gì hả?

Cát Hiển Nghiệp làm ra giãy dụa cuối cùng:

- Tần đại nhân, ngài, này... Lời này là có ý gì, hạ quan, như thế nào một chút cũng nghe không rõ?

Tô Tiểu Liên sau lưng Tần Tiêu nói:

- Tần đại nhân, không cần hỏi nhiều như vậy. Chuyện cho tới bây giờ, ta tất cả đều nói cho ngài biết. Cát Hiển Nghiệp, ngươi đừng tưởng rằng Mã Thành Kiền thật sự nghe lời ngươi cái gì cũng không có nói với ta. Nói cho ngươi biết a, ngươi nửa năm trước giả bộ làm người tốt nhét ta - kẻ sắp bị đuổi ra Mã gia vào bên cạnh Mã Thành Kiền, mượn hắn bán mạng cho các ngươi thì một khắc đó, sự tình gì Mã Thành Kiền đều không có giấu diếm với ta nữa.

Sắc mặt Cát Hiển Nghiệp lập tức phát sanh biến hóa, biến thành thần sắc hung hãn thô bạo, hắn rút đao từ sau lưng hô to:

- Nếu là như vậy... Thì đều đi chết đi!

Tần Tiêu kéo Trần Quả từ trên mặt đất lên, để cho hắn đứng ở phía sau mình, sau đó nói với Cát Hiển Nghiệp:

- Cát Hiển Nghiệp, ta khuyên ngươi không nên khốn thú chi đấu (đại ý là trong cảnh khốn khó rồi vẫn cố gắng dãy dụa), ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi, thành thành thật thật, âm mưu của các ngươi nói rõ ràng, có lẽ có thể kiếm được một con đường sống.

Cát Hiển Nghiệp giơ trường đao che trước ngực cười ha ha:

- Quả thực chính là nói nhảm! Đàn ông Đột Quyết ta chỉ có anh hùng chết trận, không có nho phu đầu hàng. Đừng cho chúng ta giống Hán nhân các ngươi, vì một chút tiền tài cùng nữ nhân, có thể bán đứng tôn nghiêm, bán đứng tổ tông sao?

Tần Tiêu nghe được đang chuẩn bị xông đi lên đánh cho hắn một trận thì không ngờ sau lưng truyền đến một hồi hô to. Rất nhiều nha dịch hướng bên này lao qua, giữa bó đuốc là Lý Tự Nghiệp dáng người cao lớn, cực kỳ bắt mắt.

Lý Tự Nghiệp chạy đến bên cạnh Tần Tiêu trừng mắt nhìn Cát Hiển Nghiệp sau đó cười ha hả nói:

- Đại nhân, ta đây tới rồi. Những tên khốn này mới đầu còn không cho ta tiến đến chứ. Chúng làm ta bực quá nên đánh một trận, đang đánh cao hứng thì cái tên Vương Tử Diệp huyện Hà Nam gọi lại, ta mới hạ thủ lưu tình không có đánh bọn họ. Hắn hiện tại đang mang người chạy tới đây.

Đúng lúc này một tuổi chừng bốn mươi, mặc quan bào dưới hàm có ba sợi râu dài, hắn nhanh chóng mở đường:

- Hạ quan huyện lệnh huyện Hà Nam Vương Tử Diệp bái kiến Tần đại nhân. Tần đại nhân, chuyện tình nơi đây, hạ quan cũng đã sáng tỏ, chuyện của Cát Hiển Nghiệp, hạ quan cũng đã hoài nghi hắn hồi lâu rồi. Không nghĩ tới hắn đúng là gian tế của Đột Quyết.

Tần Tiêu đánh giá Vương Tử Diệp một hồi, da trắng mặt vàng, văn nhược, bộ dáng trầm ổn lão luyện. Từ trước tới nay Huyện lệnh Chủ Văn, huyện úy phần lớn là võ quan. Vì thế so với Cát Hiển Nghiệp hung hãn thì Vương Tử Diệp lộ ra vẻ văn nhã hơn.

Tần Tiêu ôm một quyền đáp lễ:

- Vương đại nhân tới rất đúng lúc, việc này phát sinh ở huyện Hà Nam của ngươi. Nếu bổn quan xử lý thì cần phải ồn ào đến triều đình.

Chương 212: Thả dây câu dài, câu cá lớn (2)

- Vương đại nhân cũng khó tránh khỏi bị liên quan đến, nếu là Vương đại nhân tự hành xử lý, vậy lại bất đồng... Cái này, Vương đại nhân, hiểu ý của ta chứ?

- Hạ quan hiểu, hạ quan hiểu!

Vương Tử Diệp liên tục gật đầu:

- Đa tạ Tần đại nhân thông cảm cho hạ quan.

Tần Tiêu nhìn thoáng qua Cát Hiển Nghiệp vẫn còn đang đánh nhau, hắn nói với Vương Tử Diệp:

- Vậy được rồi Vương đại nhân. Giam tên gian tặc này lại, để bổn quan mang về triều đình cùng thỉnh công.

Gian tế triều Chu hoặc là nói tội Bán nước đều là trọng tội thuộc về phạm trù Thập Ác Điển Hình. Vương Tử Diệp thân là đồng liêu của Cát Hiển Nghiệp rõ ràng không có phát giác hắn là gian tế, phải chịu tội không làm tròn trách nhiệm hoặc là cùng phạm tội luận xử. Hiện tại Tần Tiêu đem chuyện bắt Cát Hiển Nghiệp giao cho Vương Tử Diệp, không thể nghi ngờ là cho hắn một cơ hội gỡ tội, bán đi một cái nhân tình rất lớn.

Trong lòng Tần Tiêu đã hiểu rõ, Cát Hiển Nghiệp đã trở thành chó rơi xuống nước, tạm thời bất luận Vương Tử Diệp phải là đồng đảng của hắn hay là không cũng phải tranh thủ kéo Vương Tử Diệp lại, bằng không tình hình sẽ đột biến không ai báo trước. Vương Tử Diệp chắc có lẽ không ngu xuẩn đến muốn mưu hại Ngự Sử, công nhiên tạo phản a? Vì thế, cho dù bọn họ là đồng lõa, cũng chỉ có thể hi sinh Cát Hiển Nghiệp, bảo trụ chính mình.

Vương Tử Diệp chỉ vào Cát Hiển Nghiệp, oán hận mắng:

- Cát Hiển Nghiệp, tên Đột Quyết nhà ngươi. Đại Chu ta chưa từng bạc đãi ngươi, bổn quan cũng một mực bảo vệ ngươi, cho ngươi từ một hỏa trưởng nho nhỏ làm được huyện úy. Không nghĩ tới ngươi lang tính không đổi, âm thầm làm hoạt động hại nước hại dân! Người đâu, bắt hắn lại cho ta.

Nha dịch sau lưng rầm rầm xông vào vây Cát Hiển Nghiệp lại.

Tần Tiêu đối với Lý Tự Nghiệp nói:

- Lý tướng quân, Cát Hiển Nghiệp nhìn như còn có chút võ dũng, ngươi ở nơi này giúp Vương đại nhân bắt giặc, nhớ rõ, nhất định phải sống.

Lý Tự Nghiệp nghiêm nghị gật đầu:

- Đại nhân yên tâm!

Cát Hiển Nghiệp bị vây ở chính giữa cười ha ha, vung đại đao trong tay lên:

- Đám Hán nhân các ngươi chỉ biết lấy nhiều khi ít ỷ thế hiếp người! Bao lâu hiểu được, cái gì là dũng sĩ! Cái gì là anh hùng! Lão tử hôm nay như cá mắc cạn, các ngươi cũng đừng mơ tưởng lấy được thi thể nguyên lành của lão tử, lại càng không cần phải nói là sống được!

Dứt lời "Uống "Một tiếng, giơ trường đao hướng cổ mình cắt lên.

Cột máu từ cái cổ của Cát Hiển Nghiệp phun ra, đầu của hắn chỉ dính liền một chút với da. Xuống dưới, trong ánh mắt bắn ra quang mang hung hãn thô bạo.

Mã Tam trốn ở bên cạnh hắn lập tức bị làm cho sợ tới kêu oa oa, hắn chạy tới một góc tường, đám nha sai làm thành một vòng cũng "Xôn xao " một tiếng kêu sợ hãi, bước nhanh ra ngoài.

Thi thể của Cát Hiển Nghiệp ầm ầm ngã xuống đất.

Mọi người đang kinh ngạc thì Tần Tiêu nói với Vương Tử Diệp:

- Chúc mừng Vương đại nhân gạt bỏ gian tế huyện Hà Nam. Sau này ghi biểu văn trình báo chuyện này cho Lại bộ cùng Hình bộ, đều có phong thưởng. Bổn quan, cũng không nhúng tay vào nữa.

Vương Tử Diệp lộ vẻ vui mừng:

- Tạ Tần đại nhân rủ lòng yêu mến. Hạ quan thật sự là vô cùng cảm kích, vô cùng cảm kích!

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Vương đại nhân tự mình xử lý, bổn quan xin lỗi không tiếp được rồi.

Tần Tiêu Lý Tự Nghiệp, Lý Tiên Huệ, mang theo Trần Quả cùng Tô Tiểu Liên trực tiếp đi tới phòng chứa xác.

Bên ngoài phòng chứa xác đã có mấy hạ nhân khám nghiệm tử thi, đốt đèn lồng kinh hãi vây đến ngoài cửa, có người ôm bụng che mặt. Nhìn thấy đám người Tần Tiêu đi lên, hạ nhân dẫn Tần Tiêu tới nhà Trần Quả chạy tới, tố khổ nói:

- Tần đại nhân, ngài tới vừa vặn! Tiểu cô nãi nãi đi cùng với ngài hơn nửa đêm cũng không biết chạy đến phòng chứa xác làm gì, đuổi toàn bộ chúng tiểu nhân chạy ra ngoài, nửa bước không được tới gần phòng chứa xác. Có người chậm chạp bị nàng ném bay ra ngoài.

Tần Tiêu " ah ha ha " gượng cười, trong lòng đổ mồ hôi nói: Tử Địch cầm lông gà làm lệnh tiễn, đúng là uy phong không nhỏ a.

Tần Tiêu tiến lên đẩy cửa phòng chứa xác ra, chỉ thấy Tử Địch đang ôm kiếm ngồi xếp bằng bên cạnh thi thể của Mã Thành Kiền. Nhìn thấy đám người Tần Tiêu đã đến, Tử Địch từ trên giường thi thể nhảy xuống, xám xịt chạy đến bên cạnh đám người Tần Tiêu thấp giọng nói:

- Các ngươi cuối cùng đến rồi! Nơi này, u ám lạnh lẽo, ta còn lo lắng thi thể của Mã Thành Kiền lúc nào sẽ vùng dậy nhảy tưng tưng nữa.

Lý Tiên Huệ đem Tử Địch kéo đến bên cạnh, trầm thấp cười nói:

- Nguyên bản ngươi cũng sẽ biết sợ ah! Ta còn tưởng rằng, Tử Địch nữ hiệp là không sợ trời không sợ đất chứ?

- Ta... Ta làm gì sợ cái đó.

Tử Địch già mồm:

- Chỉ là... Có một chút " lo lắng " mà thôi!

Tô Tiểu Liên quần áo tả tơi nhìn thấy thi thể của Mã Thành Kiền thì lặng yên rơi lệ. Lý Tiên Huệ cùng Tử Địch đem nàng đưa đến bên ngoài phòng chứa xác an ủi khuyên giải. Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp đem Trần Quả đưa đến bên cạnh Mã Thành Kiền nói với hắn:

- Lấy đồ trong thi thể ra là tài của ngươi. Hơn nữa khối ngọc này là ngươi nhét, ngươi có lẽ nhất có chừng mực. Được rồi, hiện tại động thủ, đem ngọc lấy ra.

Trần Quả gật gật đầu tiếp nhận dụng cụ cắt gọt khám nghiệm tử thi mượn từ hạ nhân Tần Tiêu đưa cho, hắn lục lọi trong cổ Mã Thành Kiền một hồi rồi đặt tay xuống, da thịt mở ra, yết hầu xuất hiện một khối ngọc thạch cỡ ngón tay bị hắn lấy ra. Trần Quả đem nó ra nước giếng bên cạnh rửa sạch giao cho Tần Tiêu:

- Chính là khối Thúy Tiên Ngọc. Nguyên bản tiểu nhân cũng không biết khối ngọc này có tác dụng trọng yếu gì. Lúc đầu cho rằng nó là bảo bối đáng giá, không nghĩ tới đánh bậy đánh bạ làm ra nhiều chuyện như vậy.

Tần Tiêu tiếp nhận ngọc thạch, cẩn thận dò xét trong tay một hồi, phát hiện đây là một khối Tùng Lục Thạch cực tinh khiết, hiện tại dưới ánh nến ban đêm không tốt để phân biệt màu sắc, nhưng cũng đó có thể thấy được, ngọc này không phải rất trong suốt, đúng là loại ngọc đặc sản nổi tiếng của Đột Quyết. Loại ngọc này rất trân quý, đến triều đại nhà Thanh thường dùng để làm vật phẩm cho người của hoàng tộc. Tại Đại Đường cũng bị rất nhiều quý tộc sĩ tử dùng làm đồ trang sức, nói riêng thì hiện tại không phải là rất hi hữu hiếm thấy. Nhưng mà hoa văn trang sức bên trên nó tương đối đặc sắc, một mặt bị điêu khắc thành bộ dáng của đầu sói.

Sói là đồ đằng của Đột Quyết ý tứ tiếp cận như "Long ", "Phượng "Của Đại Đường hoàng tộc, người bình thường không dám lạm dụng Trừ phi... Là hoàng tộc Đột Quyết!

Nói cách khác, khối ngọc này Vô cùng có khả năng là tín vật của Mã Thành Kiền cùng hoàng tộc Đột Quyết gặp mặt.

Trong lòng Tần Tiêu cẩn thận suy nghĩ rồi thu khối ngọc lại nói với Trần Quả:

- Trần Quả, tuy rằng ngươi lần này, không có phạm phải quá đại sự, nhiều lắm là chính là " hành hạ thi " cùng " không làm tròn trách nhiệm' có thể dùng chuộc đồng (* nộp tiền phạt) đến tha tội.

Chương 213: Yết kiến Võ Hoàng (1)

- Nhưng mà, ngươi một đại nam nhân ngay cả lòng của phụ nữ tính cũng không bằng, lòng dạ nhỏ mọn, tiểu khí vô tri, thật sự rất làm cho người khác cảm thấy sỉ nhục! Chính ngươi biết rõ sai rồi chứ?

Trần Quả thở dài một tiếng:

- Đại nhân giáo huấn rất đúng, Trần Quả... Thật là xấu hổ làm một nam nhân. Tiểu nhân lần này, thật là rất xin lỗi nương tử....

Tần Tiêu gật đầu:

- Biết rõ sai là tốt rồi, may mắn còn có cơ hội bổ cứu. Tô Tiểu Liên cũng vô tội đấy, hơn nữa nàng cận kề cái chết cũng không nói ra tung tích hạ lạc của Thúy Tiên Ngọc, ý chí có thể khen. Như vậy đi, chuyện tình của hai người các ngươi do bổn quan làm chủ. Chỉ cần Tô Tiểu Liên không có ý kiến, các ngươi trở thành vợ chống như trước, ngươi muốn nộp phạt chuộc đồng, bổn quan thay các ngươi xử lý, giao cho huyện nha Hà Nam. Mặt khác, đưa tặng các ngươi một ít tiền, ngươi mang theo Tô Tiểu Liên trở về quê quán Mạc Bắc sống cuộc ống bình yên đi.

- Chuyện này...

Trần Quả kinh ngạc nói:

- Trần Quả là người có tội, có thể được miễn cũng đã đủ hài lòng, chỉ cầu Liên Nhi có thể từ nay về sau sống tốt khiến cho lương tâm của cũng thanh thản. Tuyệt đối không dám nhận ban thưởng của đại nhân Về phần Liên Nhi... Tiểu nhân nghĩ, nàng hơn phân nửa là không muốn sống với tiểu nhân. Ai...

Đúng lúc này Lý Tiên Huệ cùng Tử Địch vịn Tô Tiểu Liên đi đến cửa phòng, Tô Tiểu Liên nghe xong lời của Trần Quả thì nói:

- Trần Quả, tuy rằng ngươi trước kia làm rất nhiều chuyện có lỗi với ta, nhưng trong nội tâm của ta, vẫn coi ngươi là phu quân của ta. Mã Thành Kiền đối đãi ta không tệ, hiện tại hắn thi cốt chưa lạnh, ta không thể bỏ mặc hắn. Ba năm sau, ngươi lại đến Hà Nam mang ta đi.

Trần Quả kinh hỉ nói:

- Liên Nhi... Nàng! Lời nàngnói là thật chứ?

- Đồ ngốc! Truyện được copy tại

Tử Địch bĩu môi, thấp giọng phẫn nộ nói:

- Cũng may mắn do ngươi gặp lại Tô Tiểu Liên. Đổi lại là ta, không một đao chém ngươi ra thì không giải được hận.

Trên mặt Tô Tiểu Liên ửng đỏ tránh được ánh mắt nóng bỏng của Trần Quả, nàng nói với Tần Tiêu:

- Tần đại nhân, Mã Thành Kiền khi còn sống làm một chuyện, dân nữ tuy rằng không phải toàn bộ tinh tường, nhưng là minh bạch mười phần cũng được năm sáu. Hiện tại dân nữ nói cho đại nhân biết.

Tần Tiêu gật đầu:

- Bất quá phòng chứa xác tựa hồ không phải là nơi tốt để nói chuyện. Chúng ta đổi cái địa phương khác đi. Thi thể của Mã Thành Kiền, Trần Quả ngươi lại xử lý bỗng chốc, đừng để bên ngoài khổ chủ phản cáo sẽ không tốt.

Trần Quả nghe vậy lập tức làm việc, hiện tại hắn như là lên dây cót, toàn thân tràn đầy nhiệt tình. Cầm lấy may vá, nhanh chóng đem yết hầu Mã Thành Kiền may lại.

Mọi người ra khỏi phòng chứa xác, Vương Tử Diệp đã xử lý xong thi thể của Cát Hiển Nghiệp cũng chạy tới. Tần Tiêu gọi hắn cùng tới nghe Tô Tiểu Liên kể lại mọi sự tình.

Nguyên lai Mã Thành Kiền nửa năm trước, bị Mã Tam cùng Cát Hiển Nghiệp uy bức lợi dụ phía dưới, đã đáp ứng Cát Hiển Nghiệp giúp hắn lấy tin tức đưa cho Đột Quyết. Khối ngọc này chính là tín vật duy nhất liên hệ của hắn cùng Đột Quyết. Mỗi lần đưa tin tức, Đột Quyết bên kia đều cho Mã Thành Kiền một số tiền thuê làm thù lao. Mà tin tức cung cấp dĩ nhiên là Cát Hiển Nghiệp, sau đó nhất cử nhất động của Mã Thành Kiền đều có Mã Tam từ bên cạnh giám thị. Hắn hơi có dị động, đám người Cát Hiển Nghiệp sẽ cầm Tô Tiểu Liên cùng người nhà của hắn khai đao để uy hiếp.

Mã Thành Kiền đột tử bên ngoài, dùng Cát Hiển Nghiệp mà nói chính là một hồi tai nạn đột nhiên. Mà trùng hợp lúc này, Trần Quả ghen tâm thành hoạ xuất hiện nhét ngọc thạch vào trong cổ họng của Mã Thành Kiền. Vì vậy Tô Tiểu Liên nghĩ lầm, Trần Quả tham tài đánh bạc đánh cắp Thúy Tiên Ngọc, dứt khoát bảo hắn mang theo ngọc đào tẩu, chính mình bị Cát Hiển Nghiệp tra tấn ép hỏi như thế nào cũng không nói một lời. Ngoại trừ trong lòng đối với Mã Thành Kiền xấu hổ, hơn nữa là muốn che dấu chuyện tình của Thúy Tiên Ngọc. Nhưng mà lương tâm Trần Quả trỗi dậy muốn trở về cứu Tô Tiểu Liên cùng đào tẩu mới có một màn này trước mắt.

Có thể nói đúng là trùng hợp cùng ngoài ý muốn nhiều như thế mới khiến cho một kiện dân án bình thường dẫn xuất một kẻ sâu mọt Đột Quyết Cát Hiển Nghiệp ẩn phục tại Đại Chu như vậy.

Tần Tiêu đem chuyện tình của Mã Thành Kiền chết đi và Trần Quả cùng Tô Tiểu Liên nói rõ ràng cho Vương Tử Diệp nghe, hơn nữa không để ý Vương Tử Diệp từ chối, thay Trần Quả nộp chuộc đồng. Đồng thời cũng đưa tặng cho Trần Quả một ít tiền tài, để cho hắn trở lại Mạc Bắc lập nghiệp. Vương Tử Diệp cũng là người hiểu thời thế, lúc này thả Trần Quả cùng Tô Tiểu Liên, cũng đem Mã Thành Kiền bạo chết phán đến Mã gia, cũng không khai mở tuyên dương trắng trợn. Tô Tiểu Liên tức thì về ở bên trong tiểu viện của nàng, quyết chí thề mang tang của Mã Thành Kiền giữ đạo hiếu ba năm, đến lúc đó đợi Trần Quả đón nàng về.

Suốt đêm xử lý hết những vụn vặt này, Tần Tiêu mang theo đám người Lý Tiên Huệ ly khai huyện nha thì phương đông đã xuất hiện ánh rạng đông.

Lý Tiên Huệ ngồi chung một con ngựa với Tần Tiêu, nàng từ phía sau ôm eo của hắn lưng, ghé vào lỗ tai hắn nói:

- Tần đại ca, huynh bây giờ rất biết giả bộ hồ đồ ah!

Tần Tiêu cười nói:

-Thế nghĩa là sao?

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng véo hắn một cái, nhẹ giọng nói:

- Huynh luôn coi chúng ta là đồ ngốc, một cái huyện nho nhỏ như Cát Hiển Nghiệp có thể được tin tức cơ mật gì? Còn có Vương Tử Diệp, cũng vô cùng có khả năng cùng Cát Hiển Nghiệp là cá mè một lứa, huynh vì sao giả bộ như chẳng quan tâm như thế?

Tần Tiêu cười khẽ:

- Không nghĩ tới Tiên nhi thông minh như thế, rõ ràng đi cùng suy nghĩ với ta. Cường long không áp địa đầu xà, hiện tại cùng Vương Tử Diệp xé rách da mặt, đối với chúng ta cũng không có có chỗ tốt gì. Hơn nữa, hắn đoán chừng cũng chỉ là tiểu nhân vật thôi, không đáng hiện tại động hắn, đánh rắn động cỏ. Đúng như Tiên nhi đã nói, một huyện một cái nho nhỏ thì làm gì có tin tức tuyệt mật? Ta đoán chừng nhóm người Cát Hiển Nghiệp này trong triều tất có chỗ dựa lớn. Lúc này đây, chúng ta tạm thời giả câm vờ điếc, thả dây câu dài, câu con cá lớn thử xem.

Vài ngày sau, Tây đô Đại Chu, trước cửa Minh Đức thành Trường An.

Tần Tiêu chờ xe ngựa ngừng lại mới đi xuống, quân sĩ đóng giữ thành đi lên hành lễ hỏi:

- Xin hỏi đại nhân là Ngự Sử đài, Tần đại nhân sao?

Tần Tiêu ngạc nhiên nói:

- Đúng vậy! Ngươi như thế nào nhận ra ta? Tìm ta có chuyện gì?

Quân sĩ liền liền hành lễ, mặt lộ vẻ vui mừng:

- Tiểu nhân là nam nha cấm quân, binh lính của Đại Đô Đốc Vệ Vương điện hạ. Mấy ngày trước, điện hạ liền đem tướng mạo của Tần đại nhân miêu tả cho lũ tiểu nhân nghe, nói đại nhân "tuổi chừng hai mươi, chiều cao sáu xích, oai hùng bất phàm, tướng mạo xuất chúng ", mệnh tiểu nhân nhìn thấy Tần đại nhân, thì nhanh chóng thông báo cho điện hạ.

Chương 214: Yết kiến Võ Hoàng (2)

Đúng lúc này đám người Phạm Thức Đức cùng Lý Tiên Huệ cũng xuống xe ngựa, chuẩn bị nghỉ ngơi, họ vây đến bên cạnh Tần Tiêu. Tần Tiêu không khỏi mỉm cười nói:

- Không tệ lắm, vừa mới tới Trường An đã có người vỗ mông ngựa, ta sắp bay tận lên trời rồi.

Tất cả mọi người cùng cười to.

Tần Tiêu nói với quân sĩ:

- Vậy ngươi trở về báo Vệ Vương điện hạ, nói Tần Tiêu trở về Ngự Sử đài một chuyến, sau đó sẽ tới bái phỏng.

Vệ vương chính là Nghĩa Hưng Vương Lý Trọng Tuấn. Bởi vì công tích một án tại Giang Nam mà được thăng lên Vệ vương chỉ huy nam nha cấm quân rồi. nguồn TruyenFull.vn

Hơi chút nghỉ ngơi về sau, mọi người lên xe ngựa, thái độ của Lý Tiên Huệ có hơi khác thường, sau khi chui vào trong xe ngựa của Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức thì dựa vào Tần Tiêu, thần sắc có phần có chút khẩn trương. Phạm Thức Đức không được tự nhiên, vì vậy tìm cái xuống xe, chạy tới cùng Lý Tự Nghiệp ngồi cùng một chiếc xe.

Xe ngựa một lần nữa chạy đi, Lý Tiên Huệ khẽ tựa vào trên vai Tần Tiêu ôm thật chặt cánh tay của hắn trầm mặc không nói gì.

Tần Tiêu biết rõ, Lý Tiên Huệ từ Giang Nam trốn chết mà quay về. Hôm nay thấy được đô thành Trường An, tưởng tượng thấy thân nhân của mình ngay tại địa phương không xa, lại không thể quen biết nhau, trong lòng thống khổ cùng bàng hoàng có thể nghĩ ra.

Tần Tiêu duỗi một tay, nhẹ nhàng ôm Lý Tiên Huệ vào lòng, hắn vỗ nhè nhẹ lưng nàng. Lý Tiên Huệ chậm rãi lắc đầu, đối với Tần Tiêu thoải mái cười cười nói:

- Ta không sao, thói quen một chút thôi.

Xe ngựa chậm rãi đi trên đường lớn ở trên đường Trường An, y theo ý tứ của Tần Tiêu cũng không có đi thông hoàng thành Chu Tước mà là lộn mấy vòng theo hướng tây bắc. Kéo dài tới cửa phụ cận thì phát hiện phiên chợ Chợ phía Tây phồn hoa nhất trên thế giới cách phố tương vọng thì Tần Tiêu bảo xe ngựa ngừng lại.

Mọi người xuống xe, gom lại cùng một chỗ.

Tần Tiêu nói Lý Tiên Huệ:

- Tiên nhi, ta cùng Lý Tự Nghiệp, Phạm Thức Đức về Ngự Sử đài nộp chỉ xử lý chút ít công vụ. Triều đình tạm không có an bài cho ta chỗ ở, muội cùng Tử Địch, Thiết Nô thì tạm thời tại khách điếm Vọng Nguyệt lâu nghỉ ngơi một chút. Làm xong sự tình chúng ta sẽ trở lại đón muội. Ừ! Phía trước chính là chợ phía Tây, địa phương náo nhiệt và phồn hoa nhất Đại Chu vương triều. Bất quá tạm thời đừng đi, sau khi có thời gian, ta lại cùng muội đi dạo chơi.

Lý Tiên Huệ gật đầu:

- Tần đại ca yên tâm. Chúng ta ở chỗ này nghỉ ngơi, huynh đi nhanh về nhanh. Bọn chúng ta đợi huynh.

Đám người Tần Tiêu đã đổi sang quan bào, lúc này thoáng sửa sang lại rồi lên đường tiến về hoàng cung.

Ngoài hoàng thành Thành Trường An là hoàn toàn áp dụng bố cục đối xứng kiểu bàn cờ, nội thành có 14 đường cái, nam bắc 10 đường cái, đem toàn thành phân cách thành lớn nhỏ không đều. Phảng phất như là từng khối đậu hũ hình thành quân cờ trên bàn, đường cái Chu Tước chính là trục trung tâm cùng đại lộ của toàn bộ Trường An, coi đây là là ranh giới chia toàn thành làm hai nửa. Nửa bộ thành đông cùng nửa bộ thành tây, có tất cả năm đường cái nam bắc tạo thành quan đạo.

Mà chợ phía Tây cùng chợ phía đông chính là trao đổi mậu dịch Trường An, nhất là chợ phía Tây dĩ nhiên đã trở thành địa phương phồn hoa nhất Đại Chu vương triều thậm chí cả thế giới này hiện giờ.

Đám người Tần Tiêu đi ngang qua chợ phía Tây, thẳng hướng Chu Tước đại đạo tận bắc hoàng thành Chu Tước môn mà đi. Tần Tiêu đi Giang Nam nhìn thấy nhiều vùng đất hơn, số lượng những nơi náo nhiệt cũng không ít. Nhưng còn không có nơi nào có thẻ đánh đồng phồn hoa cùng nghiêm chỉnh với chợ phía Tây. Đường đi rộng hơn trăm mét, toàn bộ do cự thạch loại lớn không khe hở lót đường. Vô số tơ lụa, đồ sứ, lá trà... của Đại Chu vương triều dùng nơi đây làm điểm xuất phát đi theo con đường tơ lụa vận đến quốc gia bất đồng, các thương nhân ngoại tịch cũng phần lớn ở đây, đưa hàng hóa hiếm thấy của ngoại bang bán phá giá. Ngoại trừ chấp hành cấm đi lại ban đêm thì ca phường, quán rượu trà tứ bên trong chợ phía Tây đều là thanh sắc phiêu hương kín người hết chỗ. Kim ngô bất cấm, ngọc lậu vô thôi là để hình dung sinh hoạt nhàn nhã muôn màu muôn vẻ ở khu chợ phía Tây là vô cùng thỏa đáng.

Ở chỗ này mỗi một ngày đều là ăn tết (quá tiết), dòng người rộn ràng qua lại. Ngay tại thời điểm ngươi duỗi cái lưng mỏi, ngáp một cái đã có giao dịch giá trị trăm vạn vỗ tay mà thành, tiền tài cuồn cuộn chảy vào hầu bao các sắc nhân.

Tần Tiêu từ chợ phía Tây phảng phất cảm thấy một loại tiết tấu sinh hoạt khẩn trương và nhanh ở đô thị thế kỷ 21. Ngoại trừ ô tô phun lấy sương mù đổi thành xe ngựa soạt soạt, tựa hồ không có khác biệt gì lớn. Hơn nữa kiến trúc cổ cùng đường đi càng thể hiện ra xa hoa cùng nho nhã, so với nhà cao tầng cỗ xe sắt thép lạnh như băng kia càng làm cho hắn sinh ra một loại cảm giác cộng minh cùng thân cận.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm suy nghĩ: Phồn hoa quang vinh như vậy, chợ phía Tây cùng thành cổ Trường An quy mô cực lớn rõ ràng đã bị đám thổ phỉ khỏi nghĩa Đường mạt (cuối thời Đường) hủy diệt... Vinh quang thịnh thế, cứ như vậy biến mất ở bên trong dòng lịch sử. Ừ! Ít nhất Tần Tiêu ta sinh thời tuyệt không cho phép An Sử Chi Loạn (An Lộc Sơn) loại chuyện này phát sinh.

Sắp tới buổi trưa, thông lệ vào triều đã lui. Thời tiết nóng bức, trước cửa Chu Tước cũng không có bao nhiêu quan lại lui tới hành tẩu. Đám người Tần Tiêu đưa ra quan bằng ấn tín, tiến vào Chu Tước môn, đi lên đường cái Thừa Thiên môn nối thẳng hướng hoàng cung chánh điện cung Thái Cực. Ngự Sử đài ngay tại đường cái Thừa Thiên môn, đã qua liên tiếp Hồng Lư Tự tiếp đãi ngoại tân ở Chu Tước môn là đến.

Phạm Thức Đức đối với tình hình giao thông phức tạp ở trong hoàng thành rõ như lòng bàn tay, trên đường đi còn không ngừng giới thiệu cho Tần Tiêu, nói chỗ nào là tùy tùng, thái bộc tự, công chính tự, quan lại... Đều là những người nào, làm những chuyện gì, nói vô cùng rõ ràng. Sau khi giới thiệu xong Tông Chính Tự cuối cùng, Phạm Thức Đức chỉ vào một trạch viện nói:

- Tại đây chính là địa phương đại nhân sau này phải thường tới, Ngự Sử đài. Ngự Sử đài cùng Tông Chính Tự tả hữu liền nhau.

Tần Tiêu không khỏi cười rộ lên:

- Thành Trường An cùng trong hoàng cung, nếu là thiếu đi hướng dẫn du lịch ưu tú như Phạm tiên sinh thì đúng là sẽ bị lạc đường.

Phạm Thức Đức chớp đôi mắt, sững sờ nói:

- Hướng dẫn du lịch?...

Tần Tiêu vừa mới một cước bước vào Ngự Sử đại môn, sớm có một gã quan lại tuổi chừng ba mươi mấy tuổi mặc áo lục chạy ra đón chào, đối với Tần Tiêu chắp tay nói:

- Tần đại nhân, hạ quan là Ngự Sử đài Lục Sự Phùng Niên Tân. Phàm là khâm sai bên ngoài tuần mà về đều do hạ quan tiếp đãi sửa sang tờ trình báo cho ngự sử đại phu. Chuyển cho bệ hạ.

Tần Tiêu ngạc nhiên nói:

- Ah, ngươi lại nhận ra ta?

Phùng Niên Tân cười nói:

- Tần đại nhân là đồng liêu Ngự Sử đài, lại là đương kim đại hồng nhân trong triều, ai không nhận biết?

Chương 215: Yết kiến Võ Hoàng (3)

Lúc trước Tần đại nhân lĩnh quan bào công văn đã tới Ngự Sử đài một lần, hạ quan liền nhớ kxy dung mạo của đại nhận. Thanh niên tài tuấn có tư thế Long Phượng như đại nhân đi tới chỗ nào đương nhiên là làm cho người ta nhìn mãi. Chỉ là loại tiểu quan cửu phẩm như hạ quan khó được vào pháp nhãn, Tần đại nhân không chừng không có ấn tượng gì.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Phùng đại nhân khách khí, khách khí. Đã như vầy, thì làm phiền Phùng đại nhân, dẫn ta đi gặp ngự sử đại phu a.

Trong lòng lại thầm nghĩ: thật đúng là người sợ nổi danh heo sợ mập, đi tới chỗ nào đều có người vuốt mông ngựa.

Phùng Niên Tân cúi đầu khom lưng, đem đám người Tần Tiêu tiến vào trong nội đường:

- Rất đúng dịp, trước đó không lâu, Tương Vương Điện Hạ vừa được bổ nhiệm làm ngự sử đại phu, hôm nay tan triều về vẫn một mực nội đường xử lý công vụ còn chưa rời đi.

Tương Vương? Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: đó không phải là Lý Đán sao, cha thân sinh của Lý Long Cơ, trước sau trở thành hai lần hoàng đế giác nhi (nhân vật phụ)?

Phùng Niên Tân đi nhanh vài bước vào nội đường thông báo một tiếng, sau đó nghe được bên trong có âm thanh vang lên:

- Cho mời! nguồn TruyenFull.vn

Thanh âm nhu hòa mà trầm thấp.

Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức, Lý Tự Nghiệp vượt qua cửa tiến vào, chứng kiến một nam tử trung niên lấy áo bào màu vàng đầu đội ngọc quan đang cười hòa ái với Tần Tiêu:

- Ah, là Giang Nam Đạo Tuần Tra Sử Tần đại nhân trở lại. A..., tới đúng lúc. Bổn vương vừa vặn có chuyện tìm ngươi.

Tần Tiêu đi đến trước bàn của Lý Hiển chắp tay vái chào nói:

- Không biết Tương Vương Điện Hạ tìm Tần Tiêu chuyện gì?

- Cũng không có cái đại sự gì, ngươi không cần đa lễ.

Lý Đán đứng lên tiêu sái đến bên cạnh Tần Tiêu, vỗ vỗ bờ vai của hắn:

- Là trụ cột của quốc gia thật sự là hậu sinh khả uý! Bệ hạ sớm mấy ngày này hạ ý chỉ với bổn vương, nói nếu là ngươi về Ngự Sử đài nộp chỉ thì ngươi trực tiếp đến Đại Minh Cung gặp mặt bệ hạ, không cần đem hồ sơ tuần tra Giang Nam ở lại Ngự Sử đài. Có chuyện gì, do lão nhân gia tự mình định đoạt luận phán.

Tần Tiêu gật đầu đáp ứng:

- Tần Tiêu minh bạch, tạ Tương Vương Điện Hạ đề điểm.

Nhưng trong lòng thầm nghĩ: cũng theo ta dự đoán. Võ Tắc Thiên chắc là không thể để tin tức Giang Nam rơi xuống trong tay Ngự Sử đài để nó trắng trợn phát tán. Chính mình đến Ngự Sử đài chỉ như là đi ngang qua sân khấu mà thôi.

Trên mặt Lý Đán hiện lên sự vui vẻ:

- Tần Tiêu, ta và ngươi tính toán ra, cũng đồng liêu rồi. Nếu là mới từ Giang Nam đường xa trở về, lẽ ra thay ngươi bày tiệc mời khách. Nếu không ta xem như vậy, sau khi ngươi tiến cung gặp mặt thánh thượng, nếu bệ hạ không an bài đình yến thì Tần Tiêu huynh đệ tới quý phủ của bổn vương uống mấy chén rượu nhạt, được chứ?

Sau đó Lý Đán giảm thấp thanh âm xuống, khẽ cười nói:

- Nói như thế nào, ta cũng là phụ vương của A Man, cùng hắn kết nghĩa, coi như là một nửa con trai của ta rồi. Lão tử thiết yến cho nhi, ngươi không có lý do gì không đến a?

Tần Tiêu vội vàng chắp tay đáp lễ:

- Điện hạ nói quá lời, Tần Tiêu đâu dám vô lễ không đến! Nếu là hoàng đế bệ hạ không có chuyện ra lệnh, Tần Tiêu tất nhiên đến phủ bái phỏng.

- Vậy là tốt rồi!

Lý Đán cười ha ha, lại vỗ vỗ bả vai của Tần Tiêu nói:

- Đi thôi. Bệ hạ tại cung Thái Cực đông bắc Đại Minh cung, nếu không phải biết đường, ta sai Phùng Niên Tân dẫn ngươi đi. Ah, hoàng đế nói, một mình ngươi đi vào là được rồi. Lý tướng quân cùng Phạm đại nhân, thì ở tại chỗ này nghỉ ngơi một lát a.

Tần Tiêu như có điều suy nghĩ cười cười:

- Tạ điện hạ!

Sau đó cùng Phùng Niên Tân cùng đi ra khỏi Ngự Sử đài.

Trong lòng Tần Tiêu thầm nghĩ: Lần này chạy một chuyến Giang Nam, sau khi hồi kinh thì Tương Vương và Thân Vương đều mời ta dự tiệc... Cũng thế, tại triều đình, bằng hữu nhiều, so cừu nhân nhiều thì tốt hơn. Huống chi, hắn là cha của Lý Long Cơ, người lãnh đạo trực tiếp của ta hiện tại, không đáng không nể mặt đắc tội hắn.

Phùng Niên Tân dẫn Tần Tiêu đi thẳng qua đường cái của Thừa Thiên môn tiến vào Thừa Thiên môn, đập vào mắt là cung Thái Cực sừng sững. Tảo triều đã tán, lúc này người đã không nhiều lắm, dưới mặt đất cung điện là vệ sĩ Vũ Lâm Vệ đóng giữ. Phùng Niên Tân dẫn Tần Tiêu trái quấn phải quẹo xuyên qua Thái Cực Môn, Lưỡng Nghi Môn, Thừa Hương Điện, thẳng đến bắc môn Huyền Vũ môn cung Thái Cực xa hơn đông bắc đi qua một đoạn đường trình, mới đập vào mắt đến Đại Minh Cung. Phùng Niên Tân chắp tay cáo từ:

- Tần đại nhân, hạ quan chưa truyền chiếu, cũng không tự ý vào Đại Minh cung. Tần đại nhân cứ tới trước cửa Đan Phượng mời ngự tiền thị vệ đi vào thông báo.

Tần Tiêu gật đầu tạ ơn:

- Làm phiền Phùng đại nhân rồi.

Tần Tiêu theo như lời của Phùng Niên Tân mời vệ sĩ trước cửa Đan Phượng thông báo, sau đó im im lặng lặng chờ ở nơi đó, khoảng chừng hơn nửa canh giờ, mới xa xa nhìn thấy người thị vệ kia chạy trở về, đối với Tần Tiêu chắp tay nói:

- Tần đại nhân, bệ hạ tuyên ngươi nhập kiến, cũng phái nữ quan Thượng Quan Uyển Nhi đến đây dẫn đường.

Thượng Quan Uyển Nhi? Trong lòng Tần Tiêu cười cười: hồi lâu không gặp nàng, cũng không biết nàng hiện tại thế nào!

Quả nhiên, sau một lát, Thượng Quan Uyển Nhi mặc kiểu nam quan phục, đầu đội cái mũ hai cánh xuất hiện ở trước mặt Tần Tiêu, giống như cười mà không phải cười, trong ánh mắt hàm ý rất nhiều nói:

- Tần đại nhân, lần thứ hai vào Đại Minh cung, đay là lãnh địa của ta ah. Đi thôi, bệ hạ đang ở trong dịch đình thưởng cá hóng mát.

Tần Tiêu cười khẽ đi theo Thượng Quan Uyển Nhi về phía trước, vừa đi ra không bao xa, Thượng Quan Uyển Nhi chậm bước chân lại sóng vai với Tần Tiêu hỏi hắn.

- Này, lần trước từ Giang Nam trở về, ta đã quên một đại sự, không có tìm ngươi lấy hai vật làm kỷ niệm. Thế nào, lần này ngươi hồi kinh, nhớ rõ mang cho ta lễ vật không?

- Nàng đóan thử xem?

Tần Tiêu vui vẻ ra mặt:

- Nàng đang ở hoàng cung, cái gì hiếm quý chưa từng gặp qua, còn vật gì ngươi có thể để mắt? Trước khi đi, nàng nói muốn ta đến Trường An, trả lại nàng hai đồ vật. Ta đã mang tới toàn bộ.

- Toàn bộ đã mang đến?

Thượng Quan Uyển Nhi hơi làm kinh hỉ, hướng trên người Tần Tiêu nhìn lại trước sau:

- Ở nơi nào?

Tần Tiêu cười ha ha:

- Nàng muốn nghe câu chuyện Bạch Xà Truyện, đương nhiên là trong bụng ta, nàng muốn ăn cá nướng thì dùng đôi tay của ta làm. Vì thế Tần Tiêu ta chính là lễ vật rồi!

- Ai nha...ngươi thật là ba hoa.

Thượng Quan Uyển Nhi cáu giận nói:

- Không mang chính là không mang, cũng không thành thật một chút! Bất quá cũng vậy, ngươi đã nói Tần Tiêu chính là lễ vật ", vậy thì tốt, từ hôm nay trở đi, ngươi chỉ có Thượng Quan Uyển Nhi ta, hì hì!

- Vậy thì tốt quá!

Tần Tiêu ra vẻ nghiêm túc:

- Ta đường đường quan lại Đại Chu lại trở thành gia nô của Thượng Quan Uyển Nhi nàng rồi.

- Ta bất kể, ta nói là của ta, chính là của ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau