PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: Giấu đầu lòi đuôi (1)

Tần Tiêu đá văng cửa phòng Trần Quả trong gian nhà gỗ nhỏ, trong phòng nhỏ âm u tối mờ. Hạ nhân xuất ra que đóm châm đèn lên.

Khá lắm, cũng không ở nhà! Muốn chơi trò mất tích sao?

Cẩn thận tìm tòi một lúc sau, Tần Tiêu thật cũng không phát hiện cái gì khác thường, chỉ là nghe thấy được, trong phòng có một mùi thuốc nhàn nhạt. Trong chốc lát, hắn tìm thấy trong tủ ở đầu giường có một bao thuốc bột. Tần Tiêu lấy ra ngửi một chút, trong lòng thầm nghĩ:

- Lại là Đột Quyết bạch dược! Dùng nghề nghiệp của hắn, cả ngày cùng các loại đao búa làm bạn, ngẫu nhiên quẹt làm bị thương cũng là bình thường mà thôi. Nhưng mà khám nghiệm tử thi nho nhỏ làm sao sẽ dùng đến loại bạch dược hiếm thấy ở Trung Nguyên, người Đột Quyết mật chế trị vết thương đao búa là do đâu?

Người Đột Quyết, Mã Thành Kiền đi Sóc Châu biên cảnh Đột Quyết buôn bán, có được Thúy Tiên Ngọc đến từ Sóc Châu, còn có Cát Hiển Nghiệp huyết thống người Hồ... Tần Tiêu đột nhiên nghĩ tới điều gì, chạy đến ngoài phòng, nhìn kỹ một hồi con ngựa mà mình cưỡi, nhìn lông bờm của nó bị cắt thành ba sợi chỉnh tề, sau đó còn có bàn đạp hình dạng kỳ lạ, trong lòng đột nhiên sáng ngời -- Đột Quyết Tam Hoa Mã!

Trách không được, chính mình vừa rồi chân đạp lên bàn đạp có cảm giác mất tự nhiên, nguyên lai là bàn đạp nhỏ hẹp người Đột Quyết đặc chế, đặc biệt thích hợp trên chiến mã, có thể làm cho người ta ổn định trên ngựa. Còn có bờm ngựa ba tông cùng tồn tại cũng là cách làm thói quen của người Đột Quyết. Bởi vì ngựa là con vật mà người Đột Quyết rất yêu thích, làm cho nó xinh đẹp có cá tính là chuyện rất vinh quang.

Vì sao mọi chuyện đều nhấc lên quan hệ cùng Đột Quyết?

Những chuyện này mới thật là điểm đáng ngờ.

Lúc trước Địch Nhân Kiệt tại U Châu nhậm chức Đại Đô Đốc cùng người Đột Quyết qua lại không ít, những sở kiến sở văn (chứng kiến hết thảy) Chi tiết, tỉ mĩ tất cả đều ghi lại trong Hoài Anh Thủ Trát. Tần Tiêu đọc được mới chú ý những thứ này.

Tần Tiêu gọi hạ nhân tới hỏi:

- Vừa rồi thời điểm ở trong chuồng ngựa, ta thấy con ngựa này nhìn như khoẻ mạnh nhất thì chọn lấy nó. Nó không phải là ngựa của huyện của các ngươi chứ?

Hạ nhân nghi hoặc nhìn Tần Tiêu liếc, kỳ quái hỏi:

- Đúng là tọa kỵ của Cát đại nhân. Tiểu nhân lúc trước còn kỳ quái, Tần đại nhân sao liếc một cái đã chọn trúng con ngựa tốt nhất trong chuồng. Xem ra Tần đại nhân còn là một cao thủ về ngựa a.

Tần Tiêu hoàn toàn không có để ý tới hạ nhân đang nói, hắn thúc ngựa xoay người cấp thiết cỡi Thất Tam Hoa Mã hướng trong nhà mẫu thân Mã Thành Kiền chạy vội đi.

Thời điểm Tần Tiêu đến Mã gia, lão mẫu cùng chính thê Mã Thành Kiền sầu mi khổ kiểm ngồi trong nhà, thở dài thở ngắn từng đợt. Chứng kiến Tần Tiêu đi tới thì hờ hững, thái độ cực kỳ lãnh đạm.

Tần Tiêu cũng lười để ý tới, nói thẳng:

- Mã Thành Kiền chết như thế nào ta đã điều tra rõ ràng. Ít ngày nữa sẽ cho các ngươi một câu trả lời thuyết phục. Nhưng mà hiện tại, ta có một chuyện cực chuyện trọng yếu, muốn hỏi các ngươi.

Thái độ của chính thê Mã Thành Kiền cuối cùng là chuyển biến tốt đẹp hơn một chút: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Chuyện của lão gia nhà dân nữ, đại nhân đã điều tra xong? Vậy thì tốt rồi! Sớm chém tiện nhân kia, làm cho nàng chết không có chỗ chôn! Còn có chuyện gì, đại nhân xin cứ hỏi.

Tần Tiêu hiện tại thật sự là không tâm tư cùng loại nữ nhân này dài dòng giải thích, liền hỏi:

- Tô Tiểu Liên này có lai lịch như thế nào? Khi Mã Thành Kiền còn sống làm sao quen biết nàng?

Chính thê Mã Thành Kiền căm giận nói:

- Tiện nhân kia cũng không biết lão gia gặp được ở nơi nào, bất quá khẳng định thoát không khỏi liên quan cùng tiểu tử ngu ngốc Mã Tam. Ước chừng một năm trước, dân nữ nhẫn nhịn không được nàng làm lão gia mê tới thất điên bát đảo mới thừa dịp lão gia không để ý tới chính sự, thì vụng trộm đem nàng bán đi. Không nghĩ tới, tiện nhân này đúng là âm hồn bất tán lại gặp được lão gia. Không, oan hồn lấy mạng a, hại luôn cả tánh mạng của lão gia. Ai, sau này chỉ còn lại dân nữ mà lão nương, thời gian này....

Chính thê Mã Thành Kiền lại huyên thuyên nói thật lớn một trận, Tần Tiêu cũng nghe lọt được, ngắt lời nàng nói:

- Nói cách khác, ngươi đối với lai lịch của Tô Tiểu Liên cũng không biết rõ ràng? Vậy được rồi ta lại hỏi các ngươi, Tô Tiểu Liên ở trong thành còn có thân nhân, hoặc là người quen không?

Mã thê cùng Mã mẫu nhao nhao lắc đầu:

- Chúng ta không ưa nàng, cũng không có chạy tới biệt viện nên không có lưu ý nàng. Cái này cũng không rõ ràng lắm.

Có vẻ tìm không được tin tức đặc biệt gì hữu dụng lắm, Tần Tiêu cũng không muốn ở lâu, hắn lập tức rời khỏi đi về hướng huyện nha. Trên đường đi, Tần Tiêu cẩn thận suy tư: Lai lịch của Tô Tiểu Liên ngược lại lộ ra vẻ kỳ quặc và kẻ khám nghiệm tử thi Trần Quả cũng chơi trò mất tích. Trong nhà của hắn, còn có bạch dược người Đột Quyết đặc chế Đột Quyết Tam Hoa Mã Cát Hiển Nghiệp cũng cũng là của người Đột Quyết, hắn chỉ là không rõ ràng nói mình là người Hồ, vì sao không chịu trung thực thừa nhận là người Đột Quyết? Hiện tại người ngoại tịch đến Đại Chu làm quan cũng không có cái gì không được, còn nữa, hắn cũng không muốn nói cho ta biết chuyện quen biết Mã Thành Kiền. Hắn đến tột cùng vì sao chột dạ giấu diếm những chuyện này?

Thời điểm trở lại huyện nha, sắc trời đã tối, tiền đường không có một bóng người, xem ra nha dịch đều về nhà nghỉ ngơi. Tần Tiêu đi vào hậu đường, đã thấy tại đây có một đám người giơ cao đuốc, thân hình khổng lồ của Lý Tự Nghiệp trong đám người hết sức bắt mắt.

Chứng kiến Tần Tiêu đi đến, Lý Tự Nghiệp bước nhanh tới cười ha ha nói:

- Đại nhân, chiêu ôm cây đợi thỏ thật quá hiệu quả. Ngài nhìn xem, bắt được một chú chuột.

Trong lòng Tần Tiêu kinh hỉ một hồi:

- Có phải là Trần Quả không?

Lý Tự Nghiệp ngạc nhiên sững sờ một chút rồi đáp:

- Đúng là hắn!

Lý Tự Nghiệp đi đến trong đám người nhấc một tên gia hỏa bị trói gô tới trước mặt Tần Tiêu:

- Con chuột nhắt này không biết võ công, tuy nhiên lại trơn trượt giống như đầu cá chạch, lợi dụng đao thuật và dụng cụ khám nghiệm tử thi làm ám khí. May mắn đại nhân sớm an bài ta âm thầm bảo hộ Tô Tiểu Liên, bằng không thì thật đúng là đã bị hắt giết mất.

Quả nhiên là Trần Quả!

Thân thể gầy còm, vẻ mặt âm khí um tùm.

Tần Tiêu vui vẻ nói:

- Đúng là thú vị, ta chỉ tùy ý nghĩ như vậy, không ngờ có thể lấy được thu hoạch lớn như thế. Sớm biết vậy, ta cũng không cần chạy tới nhà ngươi tìm rồi, Trần Quả.

Đôi mắt tam giác của Trần Quả lườm Tần Tiêu, hắn hừ nhẹ một tiếng, không nói lời nào.

Lúc này Cát Hiển Nghiệp cũng từ trong nội đường đi tới, hắn vội vàng tiến lên lên tiếng hỏi nguyên do rồi nói với Tần Tiêu:

- Đại nhân, tại sao lại giam giữ ngỗ tác Trần Quả? Hiện tại, nên làm cái gì bây giờ?

Tần Tiêu xoa tay:

- Được rồi, không được bao lâu nữa, ngươi sẽ hiểu rõ tất cả. Như vậy đi, đem Trần Quả, Tô Tiểu Liên, còn có Mã Tam những người này đưa đến.

Chương 207: Giấu đầu lòi đuôi (2)

- Ta nghĩ, đám người này nhất định có một câu chuyện vô cùng đặc sắc có thể kể cho chúng ta nghe.

Trước chánh đường hậu viện, nha dịch đem sân nhỏ vây quanh chật như nêm cối, bó đuốc tươi sáng. Trong nội đường, Cát Hiển Nghiệp ngồi ở chủ vị, Tần Tiêu ngồi bên cạnh, Lý Tự Nghiệp cùng Thiết Nô phân biệt đem Trần Quả cùng đám người Mã Tam dẫn tới. Sau đó không bao lâu, Tô Tiểu Liên cũng được Lý Tiên Huệ cùng Tử Địch giúp đỡ tiến đến, bởi vì vết thương trên người nàng khá nhiều nên để nàng đứng mà không phải quỳ.

Cát Hiển Nghiệp hơi nghiêng người hỏi Tần Tiêu:

- Tần đại nhân, hiện tại, có thể bắt đầu chưa? Hạ quan, từ nơi này nói cái gì?

Tần Tiêu vuốt tay, bình tĩnh cười cười:

- Cát đại nhân, đương nhiên là trước đem một chuyện của Mã Thành Kiền chết đi để mọi người cùng biết. Về phần những thứ khác, bổn quan tin tưởng, chân tướng tự nhiên sẽ chậm rãi rõ ràng.

Nguyên bản Tô Tiểu Liên cho tới nay đều lặng yên như người chết, từ khi vào trong thấy Trần Quả thì trở nên có chút lo nghĩ cùng vội vàng xao động, thỉnh thoảng giương mắt nghiêng mắt nhìn Trần Quả đang bị bắt quỳ trên mặt đất, hai tay nàng nắm chặt, thỉnh thoảng bẻ một ngón tay của mình.

Tần Tiêu nhìn ở trong mắt, trong lòng âm thầm cười: xem ra, quan hệ của Tô Tiểu Liên cùng Trần Quả, quả nhiên là không giống bình thường mà!

Cát Hiển Nghiệp vội ho một tiếng:

- Bởi vì đã vào buổi tối, theo thường lệ không tiện khai mở thẩm chính đường, hôm nay trước hỏi một lượt, có ghi chép trong hồ sơ, ngày mai chính thức khai mở chính đường. Bổn quan phát hiện một án đã thẩm tra bốn ngày trước, Mã Thành Kiền chết đi bởi vì túng dục quá độ, âm hàn dâm tật. Tô Tiểu Liên vô tội, không bị luật pháp chế tài, phóng thích. Ngày mai khai mở chính đường, Tô Tiểu Liên ngươi có thể về nhà.

Lời vừa nói ra, nha dịch canh giữ ở bên ngoài đường đều xôn xao kinh dị, họ đều quăng ánh mắt hướng Tô Tiểu Liên. Mặt Tô Tiểu Liên lập tức trở nên trắng xanh, toàn thân phát run lên, hận không thể lập tức tìm một cái lỗ chui vào hoặc là đập đầu mà chết. Lý Tiên Huệ cùng Tử Địch tả hữu cách nàng không xa, âm thầm nhìn nàng.

- Về nhà?

Thanh âm khô khốc của Tô Tiểu Liên run rẩy:

- Ta còn có nhà sao?

Hai tay Tần Tiêu khẽ chống lan can chỗ ngồi, hắn đứng lên thản nhiên đến bên cạnh Tô Tiểu Liên thấp giọng nói:

- Tô Tiểu Liên, không đúng a! Ngoại trừ Mã Thành Kiền, ngươi có lẽ còn có quen một số người khác a, người có thể dựa vào họ mà. Nói ví von tức là trong những người này có hai người. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Tô Tiểu Liên thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói:

- Vâng, thật sự của dân nữ là có quen biết Trần Quả. Nhưng hắn căn bản là một người lang tâm như sắt, âm tàn ác độc. Uổng dân nữ một mực thương cảm hắn bảo vệ cho hắn, âm thầm ở bên trong chiếu cố hắn. Thật không ngờ, đến cuối cùng hắn không ngờ còn không chịu buông tha dân nữ... Ai, Tô Tiểu Liên ta đã tạo nghiệt gì, vì sao tất cả mọi người không muốn để cho ta sống yên ổn một ngày?

Trần Quả quỳ trên mặt đất mạnh mẽ ngẩng đầu lên, hung ác hung ác nham hiểm trừng Tô Tiểu Liên nghiến răng nghiến lợi hận nói:

- Dâm phụ! Giả nhân giả nghĩa, đã trở thành kỹ nữ còn muốn lập đền thờ.

Tần Tiêu xoay người trở tay tát một cái, đánh cho đầu Trần Quả đập trên sàn nhà, trên mặt hắn thình lình xuất hiện mấy cái dấu tay. Tần Tiêu lạnh lùng nói:

- Ta có cho ngươi nói chuyện sao? Trên công đường tùy ý gào thét, thì dùng vả miệng cùng si hình (đánh bằng gậy). Bổn quan tự thân động thủ, cũng không cần làm phiền các vị nha sai.

Trần Quả phẫn nộ từ trên mặt đất đứng dậy, hắn hung hãn trừng mắt nhìn Tần Tiêu, nhưng thấy Tần Tiêu nhìn thẳng vào mình. Trong lòng nhịn không được chột dạ một hồi, hắn hừ lạnh một tiếng, cúi đầu xuống. Mã Tam quỳ ở một bên nằm rạp trên mặt đất cũng không dám cử động, trên lưng toát ra mồ hôi ướt đẫm.

Tần Tiêu nhìn về phía Tô Tiểu Liên nói:

- Tô Tiểu Liên, ngươi căn bản chính là vô tội, vì sao một mực không chịu kêu oan? Ngoại trừ khó có thể mở miệng cái chết của Mã Thành Kiền và nội tâm của ngươi áy náy thì ta nghĩ hơn nữa là muốn che dấu điều gì đó a? Nói đi, ngươi cùng Trần Quả đến tột cùng là quan hệ như thế nào. Hắn đêm nay tại sao phải mạo hiểm lớn như vậy ẩn vào huyện nha giết ngươi?

Tô Tiểu Liên cắn chặt bờ môi, quay mặt sang một bên không nói một lời nào.

Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng, chuyển tới bên cạnh Mã Tam, dùng chân đá hắn một cái.

- Được rồi Mã Tam, bọn họ không nói thật, vậy không bằng ngươi tới nói cho mọi người biết. Tô Tiểu Liên đến bên cạnh Mã Thành Kiền như thế nào, nàng cùng Trần Quả là quan hệ như thế nào. Cái này, ngươi hẳn là rất rõ ràng.

- Dạ dạ dạ, tiểu nhân... Nói.

Mã Tam không ngừng run rẩy:

- Ước chừng hơn một năm trước, tiểu nhân cùng Mã lão gia đến Sóc Châu hành thương, tại sòng bài thì có quen biết Trần Quả. Hắn thua không còn một mảnh chuẩn bị bán lão bà... Tiểu nhân thấy nàng coi như đoan chính, đúng lúc Mã lão gia thật sự là nhàm chán Mã phu nhân, tiểu nhân vì nịnh nọt lão gia, liền mua lão bà hắn nhét tới bên cạnh Mã lão gia... Lão bà của Trần Quả thì, thì... Chính là Tô Tiểu Liên!

Tô Tiểu Liên phẫn nộ xoay đầu lại, quát khẽ:

- Ngươi! Mã Tam, tên tiểu nhân ngươi. Ngươi đã đáp ứng, không nói ra những chuyện này.

Da mặt Mã Tam run rẩy một hồi:

- Tô Tiểu Liên, nữ nhân ngươi đúng là ngu ngốc. Chuyện cho tới bây giờ, còn đáng giá che dấu tiểu nhân hèn hạ vô sỉ như Trần Quả sao? Ngay cả ta đều nhận thấy rõ ràng, về sau Mã lão gia sủng ái Tô Tiểu Liên đem nàng về nuôi ở biệt viện quê quán Hà Nam làm tiểu thiếp. Nhưng mà Trần Quả lại đúng là âm hồn bất tán tìm đến nơi này, không làm ăn gì, còn tới quấy rối Tô Tiểu Liên, bắt chẹt tiền bạc... Tô Tiểu Liên đúng là nữ nhân ngu xuẩn, cho dù Trần Quả bán nàng đi cũng vụng trộm chiếu cố hắn, lưng cõng Mã lão gia tùy ý hắn thỉnh thoảng chui vào trong phòng chính mình làm chuyện cẩu thả.

Trần Quả giận dữ quát to:

- Mã Tam, ngươi nói láo. Sau khi từ Sóc Châu tới, ta không chạm tới tay của Tô Tiểu Liên. Chó chết, ta với mẹ ngươi có quan hệ, sinh ra loại người không đứng đắn như ngươi. Ngươi mới là tiểu nhân hèn hạ gạt không nói cho Mã Thành Kiền, Tô Tiểu Liên là dựa vào ta mới mua được, lại đổi cách ăn mặc của nàng thành khuê tú đàng hoàng giới thiệu cho Mã Thành Kiền. Còn phường xảo trá Tô Tiểu Liên, Mã Thành Kiền thưởng nàng cái gì, ngươi đều muốn vụng trộm phân một nửa, luôn quấy rối nàng. Ta nhổ vào!

Tần Tiêu nghe được mà cảm thấy buồn cười: Xem ra quan hệ của mấy người này thật phức tạp đấy, vụng trộm giao dịch và hòa ước định, cũng còn không ít mà!

- Trần Quả, ngươi lại muốn bị đánh sao?

Tần Tiêu khẽ quát một tiếng, Trần Quả lập tức ngậm miệng. Tần Tiêu nắm tóc Trần Quả lôi hắn dậy, lạnh lùng nói:

- Trần Quả ơi là Trần Quả, ngươi là một đại nam nhân, vì sao tâm tư ác độc như vậy, giết hại nữ nhân trước kia của mình?

Chương 208: Sự tình, tuyệt không phải như thế đơn giản (1)

- Dù nói thế nào nhất dạ phu thê bách nhật ân, nàng lúc ấy cũng không có lỗi với ngươi a? Là chính ngươi đánh bạc thành tánh, mất đi lương tâm bán nàng đi. Như thế nào trái lại trách nàng sao? Hơn nữa, ta thấy Tô Tiểu Liên vụng trộm đối với ngươi cũng không tệ lắm nha, thỉnh thoảng đưa vài thứ cho ngươi. Bạch dược Đột Quyết trong phòng ngươi cũng là nàng tặng cho sao?

Trên mặt Trần Quả hiện lên vẻ kinh ngạc, hắn há to miệng nói không ra lời.

Đúng lúc này, Tô Tiểu Liên đã trầm mặc hồi lâu mở miệng nói chuyện:

- Tần đại nhân, ngài đừng hỏi nữa, Trần Quả, Mã Tam, còn có nữ tiện nhân như ta đều không phải người tốt. Ngài cũng mau trị tội a, coi như Mã Thành Kiền là bị chúng ta hợp mưu hại chết là được.

- Ngươi... Ngươi nói bậy bạ gì đó!

Mã Tam nóng nảy.

- Tiện nhân! Dâm phụ! Ta thực hận không có sớm giết ngươi!

Trần Quả nghiến răng nghiến lợi.

Tần Tiêu vung bàn tay lên tát cho mỗi người một cái:

- Các ngươi đều an tĩnh chút cho ta! Không có hỏi các ngươi thì ít ồn ào đi. Tô Tiểu Liên, ngươi nói đi. Các ngươi có quan hệ như thế nào.

Sắc mặt Tô Tiểu Liên trắng như giấy, thần sắc cô đơn cực kỳ, nàng chậm rãi nói:

- Ta cùng Trần Quả là vợ chồng son. Hơn một năm trước, hắn thua đánh bạc, đem dân nữ bán cho Mã Thành Kiền. Vốn dân nữ là hận chết hắn, nhưng mà rồi lại không quên hắn được. Về sau, không ngờ hắn lại đến huyện Hà Nam tìm được dân nữ... Lúc ấy hắn không có đồng nào, sắp chết đói. Dân nữ thương hại hắn, thì cho hắn tiền, để cho hắn đi làm ăn. Hắn lại muốn dân nữ cùng hắn bỏ trốn mà đi. A, điều này sao có thể? Cho dù trong nội tâm của dân nữ còn đối với hắn sót lại một phần tình nghĩa ngày xưa cũng là không thể nào. Mã Thành Kiền đối với dân nữ rất tốt, rất sủng ái. Hắn gặp đồ tốt tại biên cảnh Đột Quyết, thấy thích liền mua về một ít làm đồ tặng cho dân nữ vui. Những bạch dược Đột Quyết chính là Mã Thành Kiền mang đến, sau đó, dân nữ đưa nó cho Trần Quả làm khám nghiệm tử thi.

Tần Tiêu nghe xong những lời này, cố nén hỏa khí, đối với Trần Quả nói:

- Trần Quả, ngươi biết rất rõ ràng Mã Thành Kiền chết đi bởi vì nguyên nhân gì, vì sao che dấu không báo? Chẳng lẽ, ngươi thật sự ác độc đến loại trình độ này, nhẫn tâm nhìn nữ nhân trước kia của ngươi chịu cực hình, thậm chí còn có thể bị chém đầu sao?

Trần Quả cười ha hả rồi buồn bã nói:

- Tần đại nhân, đổi lại ngài là tiểu nhân, mắt nhìn nữ nhân của mình bị một người đàn ông khác bắt ở trên giường làm đủ động tác, mà nữ nhân của mình còn phát ra từng tiếng cười phóng đãng, ngài sẽ chịu được sao? Tiểu nhân hận không thể tự tay giết đôi gian phu dâm phụ này. May mắn trời tốt, để cho Mã Thành Kiền đã chết vì tại âm hàn dâm tật, ha ha, ha ha! Thật sự là đại khoái nhân tâm! Còn có Tô Tiểu Liên - ả dâm phụ này, tiểu nhân chính là muốn nàng bị đánh tới sống không bằng chết.

Tử Địch đứng yên ở một bên nhịn không được giơ chân nói:

- Tần đại nhân, đánh chết hắn đi, đánh chết hắn! Miệng đầy phân, nói nhảm cái gì vậy chứ!

Lý Tiên Huệ hung hăng trừng mắt, trên mặt lộ vẻ tức giận, oán hận nhìn Trần Quả.

Không nghĩ tới Tần Tiêu chẳng những không có động thủ đánh Trần Quả, ngược lại "A " một tiếng cười:

- Không tệ lắm, Trần Quả. Ngươi lòng dạ hẹp hòi, thật đúng là có điểm đặc sắc. Bất quá, ta càng thêm quan tâm một vấn đề khác: vừa rồi tự ngươi nói, Mã Thành Kiền chết đêm đó, ngươi rình coi bọn hắn bên ngoài, hơn nữa mắt thấy hết thảy những gì ở đó đúng không?

Tần Tiêu nói ra câu này, tức thì mọi người trong sảnh đường kinh dị không thôi. Trần Quả thì oán hận trừng mắt nhìn Tần Tiêu, bờ môi phát run, có vẻ như tâm tư hắn dốc sức liều mạng đều đã có. Tô Tiểu Liên thì là thở dài một tiếng, cực kỳ thất vọng cô đơn.

Cát Hiển Nghiệp từ trên chỗ ngồi đứng lên chạy đến bên cạnh Tần Tiêu kinh ngạc nói:

- Tần đại nhân, ý của ngươi là nói, Trần Quả có khả năng giết chết Mã Thành Kiền?

- Không, không phải!

Tần Tiêu khẽ nhếch miệng, hắn tràn đầy tự tin mỉm cười:

- Mã Thành Kiền đích thật là bị chết bởi âm hàn dâm tật. Thi thể chắc chắn không biết gạt người. Bất quá, đó không phải là trọng điểm của cả câu chuyện. Chính thức trọng yếu là Trần Quả sau khi phát hiện Mã Thành Kiền đã chết thì đột nhiên đi vào trong phòng, đánh cắp mảnh Thúy Tiên Ngọc trên người Mã Thành Kiền. Ta nói đúng không? Tô Tiểu Liên!

Thân thể Tô Tiểu Liên rung lên, nàng nhắm lại đôi mắt, cắn môi, trầm mặc không nói.

- Tô Tiểu Liên, ngươi ngốc hay không ngốc?

Tần Tiêu làm bộ dạng nói lời thấm thía:

- Trần Quả chẳng phải là một người đàn ông tốt, đem ngươi bán đi trả tiền nợ đánh bạc lại trở về quấn quít lấy ngươi. Bây giờ còn trơ mắt ra nhìn ngươi bị đánh mình đầy thương tích hoặc là bị treo cổ. Ta hỏi ngươi che chở hắn còn có ý nghĩa gì? Nam nhân như vậy có đáng không?

- Đúng vậy! Thúy Tiên Ngọc là ta cầm.

Trần Quả lời lẽ thẳng thắn khí thế hùng nói:

- Hắn lấy vợ của ta lâu như vậy, cầm của hắn một khối ngọc thì có gì không được.

"Bành bạch " hai tiếng giòn vang, má phải và má trái của Trần Quả liền xuất hiện thêm năm dấu tay, Tử Địch nổi giận đùng đùng đứng ở trước mặt Trần Quả làm bộ còn muốn đánh tiếp, một tay Tần Tiêu giữ chặt lấy tay của nàng kéo sang một bên nói:

- Nơi đây tốt xấu gì cũng là công đường, muội đừng làm rộn.

Lý Tiên Huệ nhíu mày:

- Tần đại ca, chuyện như vậy, không cần phải xen vào nữa? Loại chuyện này tra tới đây là được rồi chúng ta đi thôi, càng nghe càng làm cho người ta cảm thấy buồn nôn.

Tần Tiêu gật đầu:

- Được rồi. Loại chuyện tình buồn nôn này ta cũng không có hứng thú để ý tới.

Sau đó Tần Tiêu đi đến trước mặt Cát Hiển Nghiệp nói:

- Cát đại nhân, đã quấy rầy lâu như vậy, chúng ta cũng nên đi. Cái dân án này hiện tại đã coi như là tra ra manh mối, Cát đại nhân nhìn xử lý đi thôi. Chọn cái thời điểm chuộc đồng cho Vu đại nhân hoặc là chính mình phạt giao cho Lại bộ đi. Ta cũng lười vì loại việc nhỏ, trì hoãn hành trình của ta.

Cát Hiển Nghiệp liên tục giữ lại:

- Sắc trời đã tối, đại nhân, ở một đêm ngại gì? Hạ quan đều còn không có tận tình làm địa chủ khoản đãi. Đại nhân tới Hà Nam vẻn vẹn nửa ngày đã điều tra ra một án này, hạ quan thực là bội phục ah! Đại nhân nhất định phải lưu một đêm, ở thêm một đêm!

- Không cần Cát đại nhân.

Tần Tiêu kiên trì nói:

- Thời tiết nóng bức, ban đêm đi đường ngược lại cảm thấy mát mẻ. Thái bình thịnh thế đoàn người chúng ta cũng không cần phải lo lắng trộm cướp làm loạn, sớm đi cho đúng lộ trình. Cáo từ!

Dứt lời, Tần Tiêu chắp tay, mang theo mọi người bên cạnh rời khỏi công đường, Cát Hiển Nghiệp cũng không có một lần nữa đau khổ mời lưu lại.

Một chuyến sáu người lên xe ngựa rời khỏi huyện Hà Nam.

Trên xe ngựa, Tần Tiêu nghiêng người dựa vào ván gỗ cạnh cửa sổ, xe ngựa lung la lung lay, hắn nhắm lấy đôi mắt dưỡng thần.

Chương 209: Sự tình, tuyệt không phải như thế đơn giản (2)

Xế chiều hôm nay, Phạm Thức Đức một mực trầm mặc không nói đột nhiên lên tiếng:

- Đại nhân, chuyện tình của huyện Hà Nam...cứ để mặc kệ như thế sao?

Tần Tiêu tiếp tục nhắm lấy đôi mắt dưỡng thần:

- Vậy Phạm tiên sinh cho rằng, còn phải làm như thế nào?

Phạm Thức Đức nhất thời nghẹn lời không nói nổi điều gì. Một hồi lâu sau hắn mới mở miệng nói:

- Đại nhân, ngài đừng trách ty chức nhiều chuyện. Ty chức... Cũng là suy nghĩ vì đại nhân. Án tụng dân sự như thế thực sự không phải là trực thuộc phạm vi của Ngự Sử. Nếu như không nên quản thì sẽ có người bao biện làm thay, nghiêm khắc lại nói tiếp cũng là có thể trị tội. Coi như là quan viên phía dưới không dám báo cáo, nhưng trong lòng luôn không phục. Vì thế... Đại nhân sau này vẫn không nên quản thì tốt hơn.

- Ừ...Ta đã biết.

Tần Tiêu phảng phất muốn ngủ rồi, trong thanh âm lộ ra một cỗ mệt mỏi:

- Cảm ơn Phạm tiên sinh. Ừh, hiện tại đi tới chỗ nào rồi?

- Cách huyện nha đã bảy dặm rồi, phía trước có cái dịch trạm Hà Nam, chúng ta đi vào ăn một chút gì rồi ngủ lại nhé? Suốt đêm chạy đi dễ mệt.

- Đi!

Xuống xe ngựa, Tần Tiêu lại đi đến bên cạnh càng xe cởi xuống bọc đồ trên dó, quay đầu nhìn Phạm Thức Đức ở một bên ngẩn người nói:

- Phạm tiên sinh dẫn mọi người, ta xuống ở đây.

Phạm Thức Đức kinh ngạc nói:

- Đại nhân, ngài...

Tần Tiêu ngậm miệng không nói, quay đầu ngựa lại, quát khẽ một tiếng "Giá!" chạy ngược lại. Mới chạy không ra vài bước, bên cạnh một trận gió lên, thẳng lướt đến sau lưng Tần Tiêu. Thân ngựa trầm xuống, lưng của Tần Tiêu bị hai cánh tay ôm chặt, bên tai truyền đến nói nhỏ:

- Ta biết ngay, huynh sẽ không mặc kệ chuyện này. Chuyện tình của Huyện Hà Nam khẳng định không có đơn giản như vậy.

Tần Tiêu cười:

- Bản thân ta đã quên mất, thì ra Tiên nhi cũng biết võ công mà. Chiêu thức khinh thân này có thể so sánh với Mặc Y a.

- So với nàng, ta còn kém xa. Bất quá, tốt xấu sẽ không trở thành vướng víu của huynh.

Lý Tiên Huệ ôm thật chặt Tần Tiêu, hai tay ôm chặt trước ngực hắn:

- Lúc này đây, huynh sẽ không cự tuyệt ta đi cùng huynh chứ?

- Được a, nam nữ phối hợp, công tác không phiền lụy mà! Hai chân Tần Tiêu kẹp lấy bụng ngựa, quát to:"Giá!"

Vó ngựa tung bay, chạy tới huyện nha Hà Nam.

Tử Địch trơ mắt nhìn Lý Tiên Huệ nhảy lên lưng ngựa của Tần Tiêu, trừng mắt một hồi mới chạy tới trước xe ngựa, tháo một con ra xoay người nhảy lên, nàng oán hận nói.

- Hừ! Không chờ ta hả? Ta tự mình đi! Giá!!!

Lần này Tự Nghiệp cũng gấp, gỡ một con ngựa ra khỏi càng xe quát với Thiết Nô:

- Ngươi đừng đi, ở lại bảo vệ Phạm Thức Đức. Đại nhân làm việc, có thể nào thiếu đi ta!

Dứt lời dây cương rung lên, hắn vội vàng đuổi theo Tần Tiêu cùng Tử Địch.

Tường vây bên ngoài Huyện nha cao lớn, Tần Tiêu dẫn Lý Tiên Huệ cùng Tử Địch, nhảy qua dán vào góc tường đi về phía sau. Trùng hợp chứng kiến mấy nha dịch áp giải Tô Tiểu Liên cùng Trần Quả đi vào một gian phòng ốc, sau đó nghe được thanh âm của Cát Hiển Nghiệp bên trong:

- Các ngươi đều lui ra ngoài, không cần hầu hạ.

Bọn nha dịch đi ra khỏi cửa phòng, rời đi rất xa.

Tần Tiêu thấp giọng nói:

- Xem đi, quả nhiên có kịch hay để xem, một chuyến hồi mã thương đúng là rất tuyệt.

Hai người bay lên mái nhà, nhẹ tay lấy một miếng ngói nhìn vào bên trong.

Trong phòng Cát Hiển Nghiệp vênh váo tự đắc ngồi ngay ngắn ở trên cao, Mã Tam bên cạnh đứng hầu. Trần Quả cùng Tô Tiểu Liên đều bị cột tay, đứng chung với nhau, đôi mắt mang theo hận ý trừng lên nhìn Cát Hiển Nghiệp cùng Mã Tam.

Cát Hiển Nghiệp làm bộ dạng cởi mở, cười ha ha nói:

- Trần Quả huynh đệ, hiện tại không có người ngoài, chúng ta cũng không cần tức giận như vậy. Đến đây, ta thay các ngươi tháo nó ra cho đỡ vướng để chúng ta dễ nói chuyện nhé?

Trần Quả phẫn nộ gắt một cái:

- Phi! Tiểu nhân!

Cát Hiển Nghiệp cả kinh lui về sau một bước, suýt nữa bị nước miếng của Trần Quả phun trúng, hắn không khỏi tức giận nói:

- Trần Quả, ngươi đừng không biết nặng nhẹ! Ta là niệm tình ngày xưa mới một mực chiếu cố ngươi. Bằng không dùng phẩm tính như ngươi vậy còn xứng làm người hầu trong quan phủ sao? Còn có Tô Tiểu Liên, nếu ta không có lưu tình, nàng há có thể chỉ chịu 30 trượng. Chỉ cần đánh bảy tám côn cũng bị tàn tật rồi. Ta khuyên các ngươi hảo hảo theo ta hợp tác, đừng có những hành động ngu ngốc!

Lúc này Mã Tam cũng tươi cười đầy mặt nói với Trần Quả:

- Đúng vậy a, Trần huynh đệ! Cát đại nhân nói rất có đạo lý. Cũng khó được Cát đại nhân tình cảm như thế, các ngươi phải biết có ơn tất báo mới đúng.

- Có ơn tất báo? Ta ôm con mẹ mày!

Trần Quả thẹn quá hoá giận hét lớn:

- Mã Tam, tên gian nhân kia, Ta ôm mẹ ngươi trên giường! Năm đó nếu không phải đợi tin ngươi tà thuyết mê hoặc người khác, ta làm sao lại bỏ Liên Nhi!

Trần Quả giận dữ, xông đi lên thì bị một quyền đấm ngược về phía sau. Tô Tiểu Liên cuống quít khom người xuống, buồn bã kêu lên:

- Ngươi... Ngươi không sao chứ!

Trần Quả phẫn nộ kêu lên:

- Cút ngay, tiện nhân!

Sau đó nhổ ra một ngụm máu tươi, ngang nhiên đứng lên.

Đám người Tần Tiêu trên nóc nhà nhao nhao kinh nghi, đồng thời thầm nghĩ: Quan hệ của những người này thật phức tạp không phải là bình thường!

Mã Tam vọt tới trước mặt Trần Quả, chỉ vào mặt hắn, kém tý nữa chọc vào mũi hắn:

- Tên Trần Quả ngươi thật sự là không biết tốt xấu! Năm đó nhà của ngươi đều đói, ta mới đề nghị đem ngươi lão bà bán cho Mã Thành Kiền đấy! Chính ngươi cũng là đồng ý, như thế nào, kết quả giờ còn trách ta sao? Trách cũng chỉ trách, chính ngươi không tốt, con mẹ nó chưa thấy nam nhân nào tệ hại như ngươi.

- Được rồi Mã Tam, chuyện năm đó, chúng ta cũng đừng có nhắc lại nữa.

Cát Hiển Nghiệp khoát tay áo, ra hiệu Mã Tam im ngay rồi đi về phía trước:

- Chuyện trước mắt chính là chúng ta chỉ có thể hợp tác. Bằng không thì hư mất đại sự. Trần Quả ngươi cứ nói đi? Niệm tình nghĩa năm đó, ta bảo đảm chỉ cần ngươi giao ra Thúy Tiên Ngọc, lập tức thả ngươi cùng Tô Tiểu Liên rời đi, muốn đi nơi nào thì đi nơi đó. Vốn chuyện các ngươi phạm phải cũng không có gì lớn, Tô Tiểu Liên căn bản không có chuyện, ngươi cũng nhiều lắm là nộp chút ít tiền chuộc là được rồi. Những chuyện khác, toàn bộ để ta giải quyết, thế nào đây?

- Ngươi đừng vọng tưởng nữa, Cát Hiển Nghiệp.

Tô Tiểu Liên một mực không có lên tiếng, bình tĩnh nhưng mà rất kiên quyết nói:

- Lúc trước ta nhất thời hồ đồ, nghe Mã Tam cùng ngươi bài bố, dụ Mã Thành Kiền làm chuyện xấu, hại hắn hàng đêm không thể ngủ say, chờ đợi lo lắng. Hiện tại, hắn đã giải thoát rồi, ngươi cũng đừng hòng lấy lại khối Thúy Tiên Ngọc. Nguyên bản, Tô Tiểu Liên ta bị ngươi đang sống đánh chết, cũng sẽ không đem chuyện tình Thúy Tiên Ngọc nói ra. Không nghĩ tới gian nhân Mã Tam tự cho là thông minh lợi dụng Ngự Sử Tần Tiêu nói ra chuyện Thúy Tiên Ngọc, bắt được Trần Quả. Bất quá, Trần Quả...

Chương 210: Chân tướng kinh người

Tô Tiểu Liên xoay đầu lại, chân thành nhìn Trần Quả:

- Tuy rằng ngươi không phải là người chồng tốt, nhưng ta biết rõ, ngươi vẫn là người có tâm huyết. Chỉ cần ngươi còn nhớ rõ, ngươi là người của Đại Chu vương triều thì ngàn vạn không thể đem khối ngọc này giao ra. Ta Tô Tiểu Liên, đời này không có làm chuyện tốt gì, chỉ hy vọng trước khi chết, ngươi có thể thành toàn ta lúc này. Được chứ?

Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ trên nóc nhà nhìn nhau, vẻ mặt mỗi người đều kinh ngạc. Trong lòng Tần Tiêu kinh nghi nói: lợi dụng ta? Các ngươi còn chưa đủ tư cách a, ta đây là đánh rắn động cỏ lạt mềm buộc chặt hiểu chưa? Một khối phá ngọc, có nghiêm trọng như vậy? Xem ra, sự tình vượt xa không đơn giả như đã tưởng tượng rồi đây!

Cát Hiển Nghiệp lập tức bạo nộ hỏa khí, hắn hận không thể đi lên bổ một chưởng vào người Tô Tiểu Liên, nhưng lập tức thay đổi khuôn mặt tươi cười nâng mặt của Tô Tiểu Liên lên cười hắc hắc nói:

- Xem ra, tình cảm của ngươi và Mã Thành Kiền rất không tồi a! Chuyện tình của Thúy Tiên Ngọc từ đầu chí cuối nói cho ngươi! Như vậy cũng tốt, tránh khỏi ta mất sức.

Trần Quả lập tức nóng nảy, xông đi lên phun huyết thủy vào Cát Hiển Nghiệp:

- Ngươi buông ra! Cút ngay! xem tại TruyenFull.vn

Mã Tam đạp một cước vào bụng dưới của Trần Quả, làm hắn bay sang một bên súyt nữa ngất đi.

Tô Tiểu Liên bướng bỉnh giãy dụa ra từ trong tay của Cát Hiển Nghiệp ra:

- Cát Hiển Nghiệp, tên Đột Quyết khốn kiếp, đồ gian tế. Ngươi không có kết cục tốt đâu.

Cát Hiển Nghiệp từng bước tới gần, tiếp tục vẻ mặt dữ tợn, hắn nhe răng cười:

- Ta nói như thế nào kỳ quái. Tô Tiểu Liên ngươi rõ ràng không phải hung thủ giết người, mặc kệ ta trên công đường dụng hình cùng âm thầm hỏi, nhưng ngươi luôn ngậm miệng không nói lời nào. Nguyên lai là muốn che dấu Trần Quả trộm Thúy Tiên Ngọc! Rất tốt! Một ả gái điếm cũng muốn đem làm anh hùng hộ quốc! Ta muốn nhìn xem đàn bà Đại Chu có thật chịu đựng được lần lượt thao (* thao là ấy ấy nhau ý) không? Nam nhân Đại Chu nhìn nữ nhân của mình bị nam nhân khác làm nhục, có thể thờ ơ hay không? Mã Tam!

Vẻ mặt Mã Tam cười dâm đãng hưng phấn nhảy đến bên cạnh Cát Hiển Nghiệp:

- Ta ở đây đại nhân!

- Lên, lột hết quần áo của con đàn bà thúi này, để lão tử hung hăng chơi nàng! Ngươi không phải một mực thèm thuồng nàng sao? Hiện tại, lão tử thành toàn cho ngươi rồi!

- Tạ đại nhân!

Trong ánh mắt của Mã Tam lập tức thiếu chút nữa toát ra lục quang, hắn xoa xoa tay bước tới gần Tô Tiểu Liên.

Tô Tiểu Liên chậm rãi lui về phía sau, trong ánh mắt tràn ngập hoảng sợ, thời gian dần qua, nàng dựa lưng vào tường, hai tay bị trói, căn bản vô lực phản kháng, chỉ đành tuyệt vọng nhắm lại đôi mắt.

Mã Tam phát ra một tiếng cuồng tiếu, hai tay đột nhiên chộp tới trước ngực Tô Tiểu Liên. "Xoạt, xoạt" Xé toang áo tù nhân trước ngực nàng, lộ ra bộ ngực cao ngất.

Trên nóc nhà, Tần Tiêu vội vàng bắt được Tử Địch, ném cho nàng ánh mắt ý là bình tĩnh chớ nóng!

Trong cổ họng Mã Tam phát ra tiếng gầm nhẹ giống như dã thú, hắn vuốt ve Tô Tiểu Liên trầm thấp nói:

- Kháo con mụ lẳng lơ. Quả nhiên đủ ý vị! Trách không được Mã Thành Kiền lão súc sinh một đêm muốn làm trên năm lần! Ha ha! Đủ mạnh a!

Sau đó lại điên cuồng thè lưỡi ra liếm cắn trước ngực Tô Tiểu Liên.

Trần Quả bị Mã Tam một cước thiếu chút nữa đá ngất nằm rạp trên mặt đất, hữu khí vô lực chửi bới:

- Mã Tam, tên súc sinh ngươi. Ngươi sẽ có báo ứng đấy! Ngươi sẽ chết không yên lành!!!

Xoẹt!!!

Quần của Tô Tiểu Liên cũng bị xé rách, lộ ra cái đùi tròn rất trắng.

Mã Tam cười dâm đãng, hai chân của Tô Tiểu Liên đá một hồi một hồi há mồm muốn cắn lỗ tai của Mã Tam nhưng căn bản không có hiệu quả gì. Mã Tam dùng sức mạnh khiến nàng căn bản không hề có sức phản kháng.

Cát Hiển Nghiệp đắc ý cười to nhàn nhã ngồi vào trên mặt ghế, cầm lấy một ly trà nhâm nhi, thưởng thức cảnh đùa giỡn trước mặt.

- Đủ rồi. Dừng tay! Lão tử nói!

Trần Quả rốt cục nhịn không được rồi, hắn gào to.

- Dừng tay lại, Mã Tam!

Cát Hiển Nghiệp hưng phấn từ trên ghế ngồi xuống, đi đến bên cạnh Trần Quả:

- Hảo huynh đệ, sớm nói chút không phải là tốt hơn sao?

Mã Tam nuốt nước miếng một cái, cột dây lưng quần trở lại, ánh mắt tham lam của hắn nghiêng mắt nhìn thêm vài lần trước ngực Tô Tiểu Liên, cực không cam lòng đi sang một bên.

Tô Tiểu Liên trợn mắt, phẫn nộ kêu lên:

- Trần Quả, ngươi thật không phải là nam nhân!

- Im ngay! tiện nhân!

Trần Quả kêu lên tê tâm liệt phế:

- Ta nếu không phải nam nhân, làm sao lại ngàn dặm xa xôi tới tìm ngươi? Ta nếu không phải nam nhân tại sao lại hận ngươi tới tận xương? Ta nếu không phải nam nhân, như thế nào lại thờ ơ khi ngươi bị lăng nhục?

Tô Tiểu Liên hận ý vô hạn quát lớn:

- Nam nhân lòng dạ hẹp hòi chỉ muốn những thứ này. Nếu ngươi nói ra tung tích của Thúy Tiên Ngọc, đám người này sẽ giết chúng ta diệt khẩu, các loại tin tức cùng bí mật Đại Chu sẽ bị Cát Hiển Nghiệp nô tài Đột Quyết liên tục không ngừng đưa về nha trướng Đột Quyết.

Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ: đã hiểu rồi! Cát Hiển Nghiệp lại là gian tế Đột Quyết ẩn núp đến Đại Chu là đến dò hỏi các loại tin tức! Khối Thúy Tiên Ngọc, đoán chừng chính là tín vật trọng yếu của người nào đó a? Trước kia một mực trên người Mã Thành Kiền, hắn chẳng lẽ chính là bằng khối ngọc này giao dịch tin tức, bên kia Đột Quyết sao?

Trần Quả rống lên:

- Im ngay! Con tiện nhân kia, đồ kỹ nữ, lão tử chỉ quan tâm tới ngươi, chuyện khác ta mặc kệ. Mới đầu ngươi chỉ nói cho ta, khối ngọc này giá trị đắt đỏ, nói ta mang theo nó xa chạy cao bay. Từ khi đó ta đã biết ngươi vẫn còn tình nghĩa với Trần Quả ta. Ta như thế nào có thể để ngươi bị những tên hỗn đản này khi dễ!

Tô Tiểu Liên thở dài một tiếng, nhắm đôi mắt lại:

- Ngày hôm qua, ngươi căn bản là không nên đến đây. Một mình ngươi mang theo Thúy Tiên Ngọc từ nay về sau biến mất, như vậy thì thật tốt... Ngươi lòng dạ nhỏ mọn, một lòng muốn muốn trả thù ta, ta đây biết rõ. Cát Hiển Nghiệp không phải đã thành toàn ngươi chuyện này sao, trên công đường muốn ra đòn hiểm với ta. Làm sao ngươi còn chưa từ bỏ ý định, không phải muốn giết ta sao? Không phải như vậy, ngươi bây giờ đã tiêu dao khoái hoạt bên ngoài rồi...

- Tiện nhân! Tô Tiểu Liên, ngươi đúng là đồ tiện nhân!

Trần Quả như điên rống to:

- Tối hôm qua, lão tử là muốn tới cứu ngươi trốn đi với ta.! Đã có Thúy Tiên Ngọc, là chúng ta đã có tiền rồi, ta bỏ bài bạc, an tâm nghề nghiệp, ta chỉ muốn cùng ngươi trở lại Mạc Bắc sống những ngày an bình với ngươi thôi.

- Này này, Trần Quả lão huynh, ôn chuyện đã xong chưa?

Cát Hiển Nghiệp không kiên nhẫn nói:

- Nếu không nói ra tung tích hạ lạc của Thúy Tiên Ngọc, vị Mã tam huynh đệ vì huyết mạch sôi sục nhịn không nổi! Bản thân mình tự xử lý đi, ngươi không phải là muốn tiền sao? Một trăm lượng Hoàng Kim, coi như là ta mua khối ngọc này, như thế nào?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau