PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Thúy Tiên Bảo Ngọc (2)

Tần Tiêu nói:

- Không sao. Cát đại nhân ngươi đừng vội lấy khai mở đường chính thẩm, trước hết mời các nàng vào nói một chút a, đến tột cùng là chuyện gì, xem các nàng tới làm gì. nói không chừng còn có thể cung cấp một ít đầu mối mới. Chúng ta ở trong đường nghe là được.

Cát Hiển Nghiệp gật đầu đáp ứng:

- Đi, gọi hai phụ nhân tiến đến.

Đám người Tần Tiêu tránh đến bên cạnh đường.

Một lát sau, hai nữ nhân mặc tố trang (* một loại trang phục màu trắng, ở đây chính là áo tang) mập mạp tiến vào, một người trong đó tuổi gần bốn mươi, đoán chừng là chính thê của Mã Thành Kiền. Người còn lại là mẫu thân của Mã Thành Kiền, ước chừng 60 tuổi tóc hoa râm, ăn mặc chỉnh tề, bảo dưỡng nhan sắc không tệ.

Hai nữ nhân tiến vào, thì lập tức vọt tới trước mặt Cát Hiển Nghiệp nhao nhao kêu to.

Thanh âm của chính thê sắc nhọn, ngữ điệu cao vút:

- Huyện úy đại nhân, chúng ta phải báo quan!

Lão mẫu của Mã Thành Kiền cũng trung khí mười phần, liền rống to:

- Cáo tội tiểu tiện nhân Tô Tiểu Liên! Nguyên lai nàng còn đánh cắp bảo bối do con của dân phụ sưu tầm.

Cát Hiển Nghiệp phiền muộn rống to:

- Đừng náo loạn như thế! Chuyện gì chậm rãi nói cho bổn quan nghe. Mã Đại Nương, ngươi nói đi.

Mã Đại Nương cấp thiết nói:

- Trước đó vài ngày, chúng ta còn không biết. Hôm nay mới nghe gã sai vặt tâm phúc con dân phụ nói rằng, nguyên lai con của dân phụ ngày bình thường sưu tầm được một khối bảo ngọc cực kỳ trân quý tên là Thúy Tiên Ngọc, nghe nói giá trị vạn kim! Đáng hận nhi tử ta đây bất hiếu, không nói chuyện này, khoe khoang trước mặt tiện nhân Tô Tiểu Liên. Chúng ta thu thập di vật cùng tồn vật của con dân phụ cũng không có thấy khối bảo ngọc kia, đích thị là Tô Tiểu Liên thấy hơi tiền nổi máu tham, cùng gian phu mưu hại con của dân phụ, còn nghĩ chiếm vật ấy làm của riêng.

Cát Hiển Nghiệp nói:

- Bảo ngọc? Gã sai vặt? Vậy gã sai vặt ở đâu?

- Đang ở bên ngoài công đường.

- Gọi hắn vào đây.

Tần Tiêu ở nội đường nghe thấy thì trong lòng thầm nghĩ: Thúy Tiên Bảo Ngọc? Đầu mối mới đây!

Một lát sau, một gã sai vặt tên là Mã Tam tiến tới quỳ lạy nói:

- Tiểu nhân chính là tùy tùng của Mã Thành Kiền Mã lão gia khi còn sống, quanh năm theo lão gia kinh thương ở các nơi. Lão gia nửa năm trước được một khối bảo ngọc hiếm thấy tên là Thúy Tiên Ngọc, nói là chuẩn bị vụng trộm đưa cho tiểu thiếp Tô Tiểu Liên, muốn tiểu nhân giữ kín không thể để cho đại nương cùng lão thái thái biết.

Cát Hiển Nghiệp nói:

- Nếu là chuẩn bị đưa thì tại sao các ngươi còn tới đây báo quan, nói Tô Tiểu Liên trộm bảo ngọc hả?

Mã Tam nói:

- Bẩm đại lão gia. Mã lão gia nói như thế nhưng hai ngày sau Mã lão gia cũng không đưa, nên tiểu nhân cũng không biết là vì sao. Về sau Mã lão gia cả ngày đem khối bảo ngọc mang bên cạnh, ai cũng không cho nhìn một chút. Còn trịnh trọng dặn dò tiểu nhân, không nói cho bất luận kẻ nào. Kể cả... Tô Tiểu Liên!

- Nghe thật là kỳ quái!

Cát Hiển Nghiệp bên ngoài cùng Tần Tiêu trong nội đường cơ hồ là trăm miệng một lời.

Hai nữ nhân hét to:

- Đại nhân, dâm phụ Tô Tiểu Liên nhất định là đã biết việc này. Mới thấy hơi tiền nổi máu tham, cùng gian phu...

- Im ngay!

Cát Hiển Nghiệp quát một tiếng chói tai:

- Trước mặt bổn quan không cho phép các ngươi ăn nói bừa bãi. Sự tình ta cũng biết rồi, các ngươi lui xuống trước đi, chờ ở bên ngoài để bổn quan suy nghĩ.

Sau đó, Cát Hiển Nghiệp cấp thiết chạy đến hậu đường, vẻ mặt nôn nóng hỏi Tần Tiêu:

- Đại nhân, theo người xem việc này là như thế nào?

Tần Tiêu nói:

- Chỉ dựa vào lí do trước mắt là phỏng đoán lung tung không ra kết quả gì, tiếp tục điều tra, gọi tên Mã Tam một mình vào hậu đường. Bổn quan muốn hỏi hắn vài câu.

Cát Hiển Nghiệp sai người đem Mã Tam vào trong, nói với hắn:

- Mã Tam, vị này chính là quan trên của bổn quan, Tần đại nhân chuyên tư hình luật. Hỏi ngươi nói cái gì thì phải theo tình hình thực tế mà nói, nếu dám lường gạt thì phạt nặng không tha!

Mã Tam đương nhiên là khúm núm, không dám trái lời.

Tần Tiêu đánh giá Mã Tam một hồi, đây là một người đàn ông ba bốn mươi tuổi, tướng mạo bình thường, thân thể rắn chắc, áo khoác bằng vải thô, có mảnh vải vắt trên vai, cách ăn mặc điển hình của một gã sai vặt.

Tần Tiêu nói:

- Mã Tam, ngươi đi theo Mã Thành Kiền đã bao lâu? Hắn đối với ngươi rất là tín nhiệm sao? Ngươi đi theo hắn vào Nam ra Bắc đi buôn bán hàng, có phụ trách một vài sự vụ gì không?

Mã Tam đáp:

- Bẩm đại nhân, tiểu nhân Mã Tam, đi theo Mã lão gia đã có hơn mười năm rồi. Kỳ thật tiểu nhân cũng tính toán ra là bà con xa của Mã lão gia, Mã lão gia đối với tiểu nhân cũng thập phần tín nhiệm, thường thường thu dọn hàng và lấy hàng đều giao cho tiểu nhân quản lý. Ngay cả chi tiêu thông thường tốn hao tiền đều là tiểu nhân quản lý. Thời điểm đi buôn bán, Mã lão gia còn để cho ta xử lý giúp ngài ấy một số khoản giao dịch nhỏ.

Tần Tiêu gật nhẹ đầu:

- Xem ra, Mã Thành Kiền hoàn toàn rất tin tưởng ngươi, ngay cả chuyện tình của Thúy Tiên Ngọc cũng chỉ nói với ngươi. Ngươi còn nhớ rõ, Mã Thành Kiền là như thế nào đạt được khối bảo ngọc đó không?

- Tiểu nhân nhớ rõ, nhưng mà nội tình thì không kỹ càng lắm.

Mã Tam ra vẻ suy nghĩ lại nói:

- Nửa năm trước, tiểu nhân đi theo Mã lão gia đến Sóc Châu biên cảnh của đến Đại Chu cùng Đột Quyết, lão gia một mình đi ra ngoài nửa ngày, lúc trở lại thì nói tìm được một món bảo bối. Lúc ấy lão gia còn nói trở về muốn tặng cho Tô Tiểu Liên. Nhưng cách một ngày sau, Mã lão gia không đưa mà còn dặn dò tiểu nhân, không được đem chuyện của bảo ngọc nói cho bất luận kẻ nào.

Tần Tiêu nhíu nhíu mày, trong lòng nghĩ thầm: xem ra, lai lịch của khối bảo ngọc này cũng có chút ít kỳ quặc! Nói không chừng chính là mấu chốt của sự tình, đơn thân độc mã ra ngoài nửa ngày, được một món bảo bối, hơn nữa còn là khu vực biên cảnh của Đột Quyết cùng Đại Chu...

Tần Tiêu nói:

- Mã Tam, ngươi đã nói rất nhiều khoản Mã Thành Kiền là do ngươi quản lý. Vậy lai lịch của khối bảo ngọc, ngươi biết không? Mã Thành Kiền bỏ ra bao nhiêu tiền để mua được khố ngọc này? Còn có, Mã Thành Kiền đối với Tô Tiểu Liên thập phần sủng ái như thế nào mà hắn lại muốn gạt chính thê cùng lão mẫu đem ngọc đưa cho Tô Tiểu Liên?

Mã Tam nói:

- Bẩm đại nhân, tiểu nhân lúc ấy cũng cảm thấy kỳ quái, bởi vì khối bảo ngọc này không phải là giao dịch có được. Lúc ấy tiểu nhân phải nắm hết tất cả giao dịch của Mã lão gia với một ít thương nhân Đột Quyết như ngựa và trà. Lúc ấy Mã lão gia cũng không có tìm tiểu nhân lấy tiền mua sắm bảo ngọc này. Tô Tiểu Liên là một năm trước, lão gia quen biết ở Sóc Châu, sau đó mua nàng về, thập phần sủng ái yêu thích thường thường thừa dịp có cơ hội đi buôn bán bên ngoài mang lễ vật về tặng nàng.

Tần Tiêu nghe ra được một tí mánh khóe:

- Sao, lại ở Sóc Châu? Lão gia nhà ngươi thường xuyên đi Sóc Châu sao? Tô Tiểu Liên có xuất thân và lai lịch như thế nào?

Chương 202: Thúy Tiên Bảo Ngọc (3)

Mã Tam nghĩ rồi nói:

- Sóc Châu là biên cảnh làm kinh doanh cùng người Đột Quyết bình thường đều ở đó. Chỉ cần không phải hai nước khai chiến. Lão gia hàng năm đều đi một hai lần, buôn bán chút ít trà vải vóc, kiếm rất nhiều tiền. Đi một chuyến có thể vượt qua nửa năm những nơi khác, về lai lịch của Tô Tiểu Liên, tiểu nhân cũng không rõ lắm, cũng không nghe Mã lão gia cẩn thận nhắc tới. Đoán chừng chính là con gái của dân chúng tầm thường nào đó ở Sóc Châu.

Tần Tiêu thì thào thầm nghĩ: Đột Quyết, bảo ngọc, Sóc Châu biên cảnh, mua được Tô Tiểu Liên, xem ra, Tô Tiểu Liên cùng lai lịch của bảo ngọc xuất xứ giống nhau, đều là từ Sóc Châu, vùng biên cảnh của Đại Chu cùng Đột Quyết. Cả hai có mối liên hệ gì với nhau sao?

Tần Tiêu tiếp tục hỏi:

- Mã Tam, vậy khối ngọc đó ngươi dã từng thấy chưa? Bốn ngày trước Mã Thành Kiền từ nơi khác kinh thương trở lại, trên người có mang theo khối ngọc này không?

Mã Tam do dự mà lắc đầu:

- Khối ngọc này, Mã lão gia chỉ lấy ra rồi lại giấu đi cực nhanh, tiểu nhân cũng vào ngày Mã lão gia mua mà nhìn được vài lần. Về sau, Mã lão gia cũng rất ít khi lấy nó ra, chỉ là ngẫu nhiên tại thời điểm bên ngoài không có người thì Mã lão gia một mình một người đem nó lấy ra tinh tế nhìn ngắm, có khi còn ngẩn người ra hồi lâu. Tiểu nhân cũng ngẫu nhiên mới biết được, về phần bốn ngày trước lúc Mã lão gia trở lại mang bảo ngọc trên người không thì tiểu nhân thật sự không biết. Chỉ là theo lý thuyết, lão gia hẳn là sẽ không bỏ nó ở nơi khác. Bình thường đều dấu vào trong quần áo sát da thịt, ngay cả ngủ cũng không lấy ra.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Được rồi, tạm thời hỏi ngươi tới đây thôi. Bất quá, Cát đại nhân tùy thời sẽ gọi ngươi tới hỏi. Trong những ngày sắp tới, không được rời khỏi huyện Hà Nam. Không có việc gì rồi, ngươi đi đi.

Mã Tam hành lễ rồi rời đi.

Hỏi xong chuyện, Tần Tiêu một mình thong thả bước đi, một bên tinh tế suy tư. Đám người Cát Hiển Nghiệp, Lý Tiên Huệ bên cạnh đều im im lặng lặng không nói gì, đôi mắt theo thân ảnh lắc lư của Tần Tiêu tràng diện có chút quái dị. Tình hình này giống như là Tần Tiêu đang diễn kịch một mình.

Một lát sau, Tần Tiêu mới cảm giác ra một chút điều gì khác thường, hắn nhìn thoáng qua mọi người cười nói:

- Các ngươi đều nhìn chằm chằm vào ta như vậy làm cái gì? Trên mặt ta vừa rồi không có viết chữ.

Cát Hiển Nghiệp thấy Tần Tiêu lên tiếng phá vỡ trầm mặc, hắn bước lên phía trước vài bước hỏi:

- Tần đại nhân, thẩm án xong đã có manh mối gì chưa? Hạ quan cảm giác được, bản thân Mã Thành Kiền có chút quái dị. Còn có lai lịch của khối Thúy Tiên Ngọc có chút cổ quái.

Tử Địch bên cạnh "A" một tiếng thật dài, vẻ mặt nàng tràn đầy khinh thường nói:

- Có cái gì quái dị, có cái gì cổ quái! Muốn biết rõ ràng những điều này thì đơn giản là trực tiếp tìm Tô Tiểu Liên hỏi không phải được sao, có gì khó xử lý đâu?

Lý Tiên Huệ vội vàng kéo Tử Địch một cái, thấp giọng trách mắng:

- Còn không im miệng! Hai vị đại nhân đang nói chuyện, chúng ta làm gì có phần xen vào. Những chuyện này, Tần đại nhân cùng Cát đại nhân đều hiểu rõ trong lòng. Tỷ đó, bớt tranh cãi đi, Tô Tiểu Liên sống chết không mở miệng, nếu có thể thẩm tra cái kết quả gì thì đã làm xong sớm rồi. Thật là....

Tử Địch ngượng ngùng nói:

- Đó là bọn họ không thẩm mà! Đổi lại là ta, là ta... Được rồi, coi như ta chưa nói, ta không phải Ngự Sử, huyện úy. Ai nha, ta nếu là làm quan, khẳng định ngon hơn các ngươi.

Tần Tiêu nghe nha đầu kia bày hết mưu này sang mẹo kia cảm thấy trong lòng sáng ngời, hắn cười ha ha nói:

- Được. Lúc này đây, ta mời muội thẩm vấn đi. Nói không chừng, thật đúng có thể được một ít kết quả tốt chúng ta không ngờ được.

Tử Địch già mồm nói:

- Cái gì nha, thẩm thì thẩm! Ta, ta, ta... Ta làm luôn, chứng minh cho các ngươi thấy!

Cát Hiển Nghiệp thấy dở khóc dở cười tiến đến bên cạnh Tần Tiêu thấp giọng nói:

- Đại nhân, chuyện này...không tốt đâu, làm gì có đạo lý nữ quyến đi thẩm vấn phạm nhân. Nếu truyền ra ngoài sẽ bị người ta cười đó.

Tử Địch đắc ý nhướng lông mày, trong lòng thầm suy nghĩ: Hắc, ta biết ngay các ngươi không dám! Để cho ta nhặt lấy tiện nghi, nói một hồi đã miệng thật. Hắc hắc.

Lý Tiên Huệ liên tục đem Tử Địch kéo qua một bên:

- Tử Địch tỷ tỷ, tỷ đừng làm rộn. Việc này đã phiền lắm rồi, tỷ để đại nhân sớm xử lý đi, sau đó về kinh nộp chỉ, đừng để lỡ đại sự.

Tử Địch đắc chí vừa lòng khoát khoát tay:

- Không có việc gì không có việc gì, những chuyện như thế này nha, tâm lý của ta nắm chắc, ngươi đừng sợ.

Lý Tiên Huệ nhìn bộ dạng tiểu nhân đắc chí đại xuất danh tiếng của Tử Địch thật sự là vừa bực mình vừa buồn cười, thấp giọng cười mắng:

- Ta lần đầu tiên thấy nha đầu không biết lớn nhỏ như tỷ, có người ngoài ở đây đó, tỷ thoáng thu liễm một chút đi.

Tử Địch gật đầu như gà mổ thóc:

- Biết rõ biết rõ, ta đã rất thu liễm.

Tần Tiêu mặt không biểu tình nhìn chằm chằm vào Tử Địch, trong lòng đem sự tình cân nhắc được rõ ràng, mở miệng đối với Cát Hiển Nghiệp nói:

- Cát đại nhân, ta là nói thật. Thật sự ý định của của ta là để cho tiểu nha đầu đi thẩm vấn Tô Tiểu Liên.

Lời vừa nói ra, cơ hồ tất cả mọi người ở đây đồng thời cả kinh hỏi:

- Vì sao?

Vẻ mặt của Tần Tiêu xấu xa mỉm cười:

- Bởi vì, thứ nhất, nàng là nữ; thứ hai nàng chủ động xin đi giết giặc. Sao vậy Tử Địch, xem bộ dáng kinh ngạc của muội giống như ăn phải con ruồi thế, hay đã hối hận rồi.

- Ai... Ai không dám!

Tử Địch hung hăng nói:

- Ta đã nói là có thể thẩm vấn tốt hơn cả các ngươi.

- Ừ. Đó là nhất định được. Bằng không thì ta cũng sẽ không phái muội đi. Muội không phải một mực trách ta, không giao chuyện này cho muội xử lý sao? Vậy thì tốt, trước mắt chuyện xui xẻo này cũng chỉ có muội Tử Địch có thể làm. Bạn đang đọc chuyện tại

Tần Tiêu tiếp tục vẻ mặt cười xấu xa ngoắc ngoắc nàng:

- Đưa tai đây, ta nói cho muội biết phải hỏi vấn đề gì. Những thứ khác thì do muội tự mình phát huy nhé.

Tử Địch đảo mắt nhìn bốn phía một chút, thấy ánh mắt của mọi người đều đặt lên người mình thì cảm giác được một hồi hưng phấn cùng kích thích, rất là vui vẻ chạy đến bên cạnh Tần Tiêu, đưa lỗ tai tới:

- Nói đi!

Tần Tiêu cố nín cười nói nhỏ một hồi bên tai Tử Địch.

Tiểu nha đầu còn chỉ nghe được một nửa, thì bỗng chốc nhảy, vẻ mặt trở nên đỏ bừng, tức giận hét to:

- Huynh... Huynh thật quá đáng! Muội là một cô nương mà huynh bảo muội đi hỏi vấn đề đó, muội không làm.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Vậy thì ta chỉ còn cách gọi Tử Địch chính là con cọp giấy, không phải thật. Con cóc ngáp, khẩu khí rất thô bạo, nhưng đụng chuyện thì không có chỗ dùng. Ai, không có biện pháp, hay là ta mời cao nhân khác thôi.

- Đợi một chút!

Chương 203: Bị chết dâm đãng như thế

Tử Địch dậm chân, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Làm thì làm! Không phải là cùng nàng hỏi một ít vấn đề sao? Đơn giản quá, ta làm. Các người chờ đợi tin tức tốt lành của ta đi.

Dứt lời, Tử Địch phủi phủi đít, nghênh ngang đi đến phòng giam giữ Tô Tiểu Liên ở phía sau.

Tần Tiêu cười ha ha nói với Cát Hiển Nghiệp:

- Cát đại nhân, chuyện của Tô Tiểu Liên giao cho tiểu nha đầu này đi. Vì sao Mã Thành Kiền chết đi, rất nhanh có thể rõ ràng rồi. Chúng ta thừa dịp trong khoảng thời gian này, đi tới nhà Mã Thành Kiền nhìn xem. Có lẽ còn có có chút manh mối đấy.

Tất cả mọi người nghi hoặc khó hiểu, hai mặt nhìn nhau một hồi. Lý Tiên Huệ lo lắng nói:

- Tần đại ca, Tử Địch thật sự được sao? Nữ nhân Tô Tiểu Liên kia rất quái dị, đem sự tình như vậy giao cho Tử Địch có phải quá mạo hiểm không?

Tần Tiêu tràn đầy tự tin mỉm cười:

- Yên tâm đi, chỉ cần nàng hỏi như những gì ta dặn thì nhất định có thể làm được, không có việc gì đâu. Muội đừng coi thường tiểu nha đầu này, tuy rằng nàng lúc nào cũng có bộ dạng không chỗ nào câu thúc không có tim không có phổi, kỳ thật cũng là quỷ tinh linh, rất lém lỉnh đó.

Lý Tiên Huệ nháy đôi mắt, mập mờ cười: nguồn TruyenFull.vn

- Tần đại ca, lúc nào đối với Tử Địch rất hiểu rõ như vậy hả?

Tần Tiêu sử xuất thủ đoạn quen dùng "giả ngu" nhìn không chớp mắt, giọng không thay đổi nói:

- Ah, ở chung thời gian còn dài tự nhiên hiểu được. Tiên nhi, muội cùng Phạm tiên sinh, ở lại bên trong huyện nha nghỉ ngơi đi. Ta cùng với Lý tướng quân, Cát huyên nha đi tới nhà Mã Thành Kiền rồi sẽ trở lại.

Lý Tiên Huệ thản nhiên nói:

- Muội... Không thể đi sao?

Tần Tiêu chớp chớp đôi mắt:

- Muội vẫn nên ở tại chỗ này nghỉ ngơi đi. Thời tiết quá nóng. Cát đại nhân, chúng ta đi thôi.

Hai nữ nhân mập dẫn theo Tần Tiêu cùng đám người Cát Hiển Nghiệp vào trong phòng củ Mã Thành Kiền khi còn sống. Tần Tiêu xem xét hình thức của gian phòng, không khỏi nhíu nhíu mày bởi vì hiện trường đã bị trở nên tan hoang, đoán chừng chính là hai nữ nhân kia tìm kiếm khối bảo ngọc mà thành.

Tần Tiêu nói với Cát Hiển Nghiệp:

- Cát đại nhân, ngươi hẳn là không có dặn dò không được phá hỏng hiện trường sao? Hiện giờ ở chỗ này loạn thất bát tao, đối với chuyện tra tìm manh mối rất bất lợi.

Cát Hiển Nghiệp hổ thẹn nói:

- Hạ quan đã dặn dò qua nhưng không có nghiêm lệnh. Mẫu thân cùng thê tử của Mã Thành Kiền Từ trước đến nay nổi danh đanh đá, hạ quan cũng không quá quan tâm liên hệ cùng các nàng. Vì thế... sau khi mang thi thể của Mã Thành Kiền đi cũng không trở lại xem xét.

Trong lòng Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng: giả vờ hồ đồ. Người như ngươi mà cũng phá án, trước để cho ngươi nhớ lại, đến lúc đó cùng tính một lượt.

Hiện trường lộn xộn vô cùng, nơi có chứng cớ tối trọng yếu nhất trở thành địa phương loạn nhất. Cơ hồ đệm chăn cũng bị xé thành mảnh nhỏ rồi. Xem ra hai nữ nhân kia, thật đúng là chỉ có tâm tư đi tìm khối bảo ngọc, còn chuyện Mã Thành Kiền chết ngoài biểu hiện thương tâm ta thì không quan tâm bằng khối bảo ngọc này.

Tô Tiểu Liên là tiểu thiếp nuôi ở ngoại trạch, trong một phòng ở độc lập, một cái sân nho nhỏ đơn giản, không có trang trí xa hoa. Trong nội viện có một cái giếng nước, bên trên có ròng rọc kéo nước cùng dây thừng. Tần Tiêu đi đến bên cạnh giếng nhìn nhìn, một cỗ khí tức u hàn ẩn ẩn đập vào mặt, hắn uống một ngụm nước cho tỉnh táo.

Hai nữ nhân nhịn không được phiền, lại líu ríu đem Cát Hiển Nghiệp vây lại. Ngươi một câu, ta một câu nhao nhao lên. Tần Tiêu nhìn thấy mà tâm phiền, âm thầm gọi gã sai vặt Mã Tam qua một bên, hỏi hắn:

- Ta hỏi ngươi mấy vấn đề, ngươi thành thật trả lời ta. Đáp được tốt, bổn quan có phần thưởng. Đáp được không tốt thì dùng tội lừa gạt Ngự Sử luận xử. Ngươi nghe rõ chưa?

Mã Tam hoang mang rối loạn gật đầu:

- Đại nhân xin cứ hỏi. Khen thưởng tuyệt đối không dám nghĩ, có chuyện biết tiểu nhân nhất định sẽ nói. Lão gia chết không minh bạch như vậy, tiểu nhân cũng hy vọng có thể sớm ngày tìm ra hung phạm, cho lão nhân gia một cái công đạo.

- Ừ...Được rồi!

Tần Tiêu gật gật đầu hỏi:

- Ngươi trả lời ta trước, là ai phát hiện ra thi thể Mã Thành Kiền đầu tiên?

Mã Tam đáp:

- Đương nhiên là Tô Tiểu Liên. Ngày đó sắp hừng đông, nàng đột nhiên hoảng loạn hét lớn, tiểu nhân bởi vì ở gần nên chạy tới trước, sau đó nhìn thấy thi thể lão gia ở trong phòng của nàng.

- Vậy, trừ ngươi cùng Tô Tiểu Liên đâu này? Ai là người chứng kiến nữa?

- Lúc ấy tiểu nhân sợ hãi, phải đi báo quan. Đêm đó chỉ có tiểu nhân cùng lão gia đến nơi này, vì vậy có lẽ không có người vào được. Lão phu nhân, cùng phu nhân cách nơi này xa hơn một chút, thời điểm nhận được tin tức ngược lại tới muộn hơn cả đám quan sai. Ngoại trừ tiểu nhân cùng Tô Tiểu Liên hẳn là Cát đại nhân nhìn thấy thi thể của lão gia.

- Cát Hiển Nghiệp?

Trong lòng Tần Tiêu nghi hoặc, lập tức lại hỏi:

- Ta hỏi lại ngươi, Cát đại nhân cùng lão gia nhà các ngươi quen biết nhau sao?

- Có lẽ... Hẳn là rất quen đấy. Tiểu nhân thấy lão gia cho Cát đại nhân vài món lễ vật, đều là bảo thạch, đồ đạc từ Đột Quyết buôn bán tới. Cát đại nhân, tựa hồ thật thích đồ vật của Đột Quyết. Ah đúng rồi, lần trước đại thọ Lão phu nhân, Cát đại nhân còn đi mừng thọ, hắn cùng Lão phu nhân cùng phu nhân, có lẽ cũng đều tương đối quen thuộc.

Tần Tiêu thầm nghĩ: ta nói như thế nào kỳ quái như thế, hai nữ nhân lại hung hãn như lưu manh, không có lý do gì đùa nghịch đến cả người trong quan phủ, Thì ra là người quen biết cũ, mới không có cố kỵ như vậy, Đoán chừng Cát Hiển Nghiệp ngày bình thường vẫn hay qua lại với Mã Thành Kiền, tìm được chỗ tốt gì đó làm cho quan hệ hai nhà "Thân mật khăng khít" như thế. Cát Hiển Nghiệp vì sao trước đó không chủ động nhắc tới ta điều này?

Tần Tiêu lại hỏi:

- Ngươi mời đám người Cát Hiển Nghiệp tới, đám người liền đem thi thể Mã Thành Kiền thu đi phải không? Còn nữa, ngươi lúc ấy vào nhà có chứng kiến bảo ngọc trên người Mã Thành Kiền không?

Mã Tam nói:

- Trước khi Cát đại nhân dẫn người đến, trong phòng chỉ có Tô Tiểu Liên ở đó một người. Lúc ấy tiểu nhân đều sợ hãi, ở đâu còn chú ý tới những chuyện này. Hơn nữa, lão gia ngày bình thường đều giấu ngọc trong người, trừ phi là người thân cận tiếp xúc da thịt như Tô Tiểu Liên, nếu không ai còn có thể lấy được. Vì thế tiểu nhân mới suy đoán, là Tô Tiểu Liên trộm bảo ngọc của lão gia. Sau đó tiểu nhân đem những chuyện này nói cho phu nhân cùng Lão phu nhân, để đám người đi cáo trạng.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Được rồi, tạm thời hỏi tới đây. Những lời này, không được nói với bất kỳ ai, có biết không?

Mã Tam gật đầu nói:

- Tiểu nhân minh bạch, đại nhân yên tâm. Ta liều chết cũng không nói với ai nữa.

Tần Tiêu thầm suy nghĩ nói: Mã Tam biết sự tình thật đúng là không ít, hơn nữa, bản thân hắn cũng không thoát được hiềm nghi, xem như là nhân vật mấu chốt.

Chương 204: Điểm đáng ngờ chính thức (1)

Hiện tại xem ra có khả năng ra tay lấy ngọc nhất là người theo thứ tự tiếp xúc thi thể của Mã Thành Kiền, có khả năng là Tô Tiểu Liên, Mã Tam, Cát Hiển Nghiệp.

Tần Tiêu lo nghĩ, nói:

- Như vậy đi Mã Tam. Ngươi theo chúng ta trở về huyện nha. Bổn quan tùy thời có chuyện muốn hỏi ngươi, hai ngày này ngươi sẽ ở bên trong huyện nha.

Mã Tam đương nhiên là không dám thoái thác, hắn đáp ứng ngay.

Đám người Tần Tiêu lại đang tìm tòi bốn phía một phen, hai nữ nhân kia cũng phân biệt tra hỏi, nhưng trên cơ bản không phát hiện manh mối gì thêm, vì vậy mà dẹp đường hồi phủ.

Trở lại ở bên trong huyện nha, Cát Hiển Nghiệp bận việc một ít công vụ trong tay, Mã Tam cũng bị Tần Tiêu cố ý an bài trong một gian phòng với Thiết Nô. Tần Tiêu còn cố ý âm thầm mà dặn dò Thiết Nô phải giám sát hắn.

Lý Tiên Huệ cùng Tử Địch vui mừng thấy đám người Tần Tiêu về, nhất là Tử Địch, bộ dáng của nàng hưng phấn kiêu ngạo vô cùng, ngồi rung đùi đắc ý, diễu võ dương oai.

Lý Tự Nghiệp nhếch miệng cười nói: nguồn TruyenFull.vn

- Nha đầu kia không phải là trên đường phố nhặt được tiền chứ, cao hứng trở thành bộ dáng này luôn.

Tần Tiêu minh bạch, nha đầu kia nhất định tìm được câu trả lời rồi, vì vậy hắn cười khẽ gọi Tử Địch sang một bên hỏi:

- Hỏi cái gì, nói cho ta nghe một chút.

Tử Địch mặt mày hớn hở vui mừng nói:

- Ha ha! Cái này huynh đừng xem là nhỏ nha. Kỳ thật ta cũng có sở trường của ta. Loại chuyện như thế này cũng chỉ có ta làm được.

- Được rồi được rồi, muội lợi hại, nói mau a, phát hiện cái gì.

Mặt Tử Địch lập tức đỏ lên, nhìn chung quanh một hồi, trầm thấp nói:

- Xem ra Mã Thành Kiền đích thật là chết như vậy, thực sự là như thế, sau khi ăn hết gà mập rượu ngon Tô Tiểu Liên chuẩn bị cho hắn thì về sau...về sau....

Tần Tiêu nhịn xuống không có cười ra tiếng, vẻ mặt đứng đắn mà hỏi:

- Về sau như thế nào?

Tử Địch trừng lấy đôi mắt, duỗi ra một bàn tay, nàng xấu hổ nói:

- Năm... Năm lần!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Được rồi, trừ đó ra, muội còn hỏi xảy ra điều gì?

Tử Địch ho khan một tiếng:

- Rốt cuộc chẳng có tin tức hữu dụng, đơn giản là thê thiếp tranh thủ tình cảm ah, Tô Tiểu Liên tố khổ thê tử Mã Thành Kiền khi dễ nàng ta như thế nào...

Tần Tiêu hiện tại đã hiểu một sự tình. Về phần Mã Thành Kiền chết đi, hắn sớm đã liệu rõ ""Âm hàn dâm tật" Dùng y lý hiện tại mà nói, ở trong Hoài Anh Thủ Trát của Địch Nhân Kiệt ghi lại, thể hư chi nhân, người rượu chè ăn uống quá độ quá độ, túng dục quá độ sau đó lại bị hàn khí xâm thân, đây cũng là bệnh trạng của "Âm hàn dâm tật ". Bụng trướng phềnh lên, một cỗ hàn khí lạnh nóng ở trong ổ bụng không thể tán đi. Sau đó bao tinh hoàn kịch liệt héo rút lập tức chết bất đắc kỳ tử.

Tử Địch mới vừa nói "Năm lần " dĩ nhiên là chỉ Mã Thành Kiền bạo phát rồi chết, cùng Tô Tiểu Liên trên giường làm năm lần. Tiểu biệt thắng tân hôn, bất quá bạn thân này cũng quá độc ác đi. Bất chấp thân béo thể hư cùng đường đi mệt nhọc, liền mạng cũng muốn làm.. Sau đó Tử Địch không nói hắn cũng nghĩ ra, trời nóng như vậy lại làm không dứt sao không nóng được. Người hắn béo như thế dễ chảy mồ hôi, vì thế chạy vào nội viện lấy nước giếng dội lên người. Được rồi, bạn thân này trước đó ăn một bụng đầy mỡ, rượu và đồ nhắm. Một khi đổ xuống tuyến tuỵ, thận... Ngũ tạng lục tạng đều bị nội thương, trứng cũng đỡ không hết.

Tần Tiêu âm thầm tổng kết trong lòng: Mã Thành Kiền chết đi, hoàn toàn có thể nói, chỉ là ngoài ý muốn, không có gì rất khó giải thích. Nếu là giả thiết Tô Tiểu Liên có chủ tâm dùng phương pháp này đến giết chết Mã Thành Kiền, vậy cũng không tránh khỏi quá hoang đường, không có đạo lý. Nàng nếu là muốn Mã Thành Kiền chết. Hoàn toàn có thể chọn phương pháp xử lý hữu hiệu khác, không đáng gây khó dễ thân thể của mình. Hơn nữa, loại phương pháp này cũng không thể cam đoan nhất định hữu hiệu. Vì vậy, giả thiết này hoàn toàn không thể thành lập.

Cho nên nói chuyện trong đó, Tô Tiểu Liên cũng chỉ là người vô tội bị hại. Nàng có lẽ biết một ít nguyên nhân cái chết của Mã Thành Kiền mới xấu hổ một mực không cãi lại. Bởi vì nàng cho rằng, cho dù đem những lời này nói ra, cũng không người nào nguyện ý tin tưởng; hơn nữa loại sự tình tư mật trên giường cũng không có ai đi làm chứng. Đồng thời, nàng lại cho là mình mặc dù không có giết chết Mã Thành Kiền, càng không có động thủ đi giết hắn, nhưng Mã Thành Kiền chết đi, đoán chừng cùng đêm đó có quan hệ "Yêu" không dứt nước sôi lửa bỏng. Vì vậy trong lòng cũng có xấu hổ cùng tự trách thật sâu. Những ý nghĩ này cùng ý niệm đan vào khiến cho Tô Tiểu Liên thống khổ không chịu nổi. Vì vậy, dứt khoát cái gì cũng không nói, kệ cho Cát Hiển Nghiệp - tên quan ngu ngốc này tra tấn, chỉ cầu chết nhanh, xuống dưới cùng Mã Thành Kiền.

Xem ra những lời "Vạn ác dâm cầm đầu" Cũng có lý. Mã Thành Kiền một phú ông sống rất thoải mái bởi vì dâm đãng mà chết, làm hại tiểu thiếp của hắn hiện tại sống còn khó chịu hơn chết.

Tử Địch nói:

- Thì ra là Tô Tiểu Liên trước đó cùng Mã Thành Kiền vụng trộm ở ngoại trạch. Sau đó chủ mẫu ghen ghét thừa dịp Mã Thành Kiền ra ngoài kinh thương bí mật đuổi nàng ra ngoài. Về sau Mã Thành Kiền thật vất vả tìm nàng trở về, từ nay về sau không thèm nhìn Mã phu nhân mập như heo đó nữa, thiếu chút nữa là bỏ nàng. Mỗi lần về nhà ngoại trừ gặp mẫu thân, liền trực tiếp đến ở bên ngoài gặp Tô Tiểu Liên.

Tần Tiêu gật nhẹ đầu:

- Xem ra, Mã Thành Kiền cùng Tô Tiểu Liên có tình cảm thân mật, khó trách chủ mẫu sinh ghen, muốn đem nàng bán đi. Chủ mẫu bán tiểu thiếp, bên trên luật pháp không có gì lớn nhưng mà trên mặt tình cảm khiến cho Mã Thành Kiền không thể tha thứ cho chính thế. Điều này cũng không khó tưởng tượng, vì sao Mã Thành Kiền chết, Tô Tiểu Liên cũng không còn dũng khí sống sót. Nàng căn bản là không có nơi sống yên ổn, chủ mẫu ghen tâm thành hoạ, đến cuối cùng cũng tuyệt đối không tha cho nàng. Kỳ thật thương nhân như Mã Thành Kiền tùy tiện ra chút ít tiền chuộc để Tô Tiểu Liên khỏi bị một ít nỗi khổ da thịt cũng là đạo nghĩa cần phải làm. Nhưng mà chủ mẫu cùng Lão phu nhân không chuộc lại còn đổ dầu vào lửa,. Thật sự là độc nhất là lòng dạ đàn bà.

- Này! Huynh nói cái gì hả?

Tử Địch tức giận quát:

- Cái gì gọi là "độc nhất là lòng dạ đàn bà". Huynh đừng có vơ đũa cả nắm được không, chỗ này còn có Tiên nhi muội muội đó.

Lý Tiên Huệ cười thành tiếng nói:

- Được rồi, Tử Địch. Đừng cứ mãi để tâm vào chuyện vụn vặt gây khó dễ với Tần đại ca. Nhất là tại thời điểm làm chính sự, chúng ta nếu có thể giúp đỡ đương nhiên là tốt, nếu như không giúp đỡ được cái gì thì giống như ta ở một bên im im lặng lặng nhìn, im im lặng lặng nghe, không thêm loạn cho hắn là tốt nhất.

Tần Tiêu ẩn ẩn từ trong lời nói của Lý Tiên Huệ nghe ra một cỗ hương vị là lạ.

Chương 205: Điểm đáng ngờ chính thức (2)

Nhớ tới trước đó lúc rời khỏi nha môn, Lý Tiên Huệ từng yêu cầu cùng theo một lúc nhưng bị chính mình cự tuyệt. Hiện tại nhớ tới, mình là không phải từ vừa mới bắt đầu đã quá xem nhẹ cảm thụ của nàng rồi hoặc là nói chỉ xem nàng như một người cần được bảo vệ và chiếu cố sao? Dùng tính cách ngoài mềm trong cứng của Lý Tiên Huệ quả quyết sẽ không thích loại bảo hộ như kiểu bình hoa này.

Được rồi, giải quyết xong chuyện trước mắt thì hảo hảo tâm sự cùng nàng. Còn hy vọng không cần có cái gì ngăn cách cùng hiểu lầm mới tốt... Kỳ thật, muốn ta ra lệnh với Tử Địch hoặc là mang theo các nàng làm việc cũng không có bất kỳ không ổn. Nhưng mà, muốn ta đối xử với Lý Tiên Huệ như một người bình thường vẫn có cảm giác mất tự nhiên. Nàng ở bên trong ý thức của ta là giữ vai trò chủ đạo. Bởi vì ta là phần tử xuyên việt đối với nàng trong lịch sử có biết một hai. Hiện tại một Lý Tiên Huệ hoàn toàn bất đồng cùng lịch sử trước mắt ta khiến ta có cảm giác không chân thực hoặc là... Cảm giác kỳ quái nói không nên lời, khiến cho ta bất tri bất giác xem nàng là một biểu tượng nào đó, vật phẩm trọng yếu mà không phải một nữ nhân đơn giản bình thường.

Ai nha! Cảm tình của con người thật đúng là kỳ quái. Vì sao ta cuối cùng quên không được nàng là Vĩnh Thái quận chúa, mà không phải một người nữ tử bình thường. Một kẻ hồng phấn tri kỷ thuần túy cùng ta chung hoạn nạn? Đây đối với Lý Tiên Huệ có phải không công bình hay không?

Đầu óc Tần Tiêu ngược lại càng nghĩ càng xa càng muốn càng hồ đồ. Lý Tiên Huệ bên cạnh nhẹ nhàng đụng vào hắn một cái:

- Tần đại ca, như thế nào lại ngốc rồi, nghĩ gì thế?

- Ah, không có việc gì.

Tần Tiêu cười cười nhìn Lý Tiên Huệ:

- Tiên nhi, vừa rồi, chúng ta nói đến chỗ nào rồi?

Lý Tiên Huệ cười nhạt nói:

- Mới vừa nói đến biết rõ ràng nguyên nhân Mã Thành Kiền chết đi cùng lý do vì sao Tô Tiểu Liên thà chết không chịu nói. Cái bản án này có lẽ đã xong a? Muội thấy huynh nên sớm giải quyết chuyện nơi này rồi hồi kinh nộp chỉ a. Vạn nhất về muộn bị hoàng đế trách phạt đấy.

Tần Tiêu ngửa đầu nhìn;

- Sắp tối rồi, chúng ta dứt khoát ở lại một đêm. Hơn nữa, tựa hồ còn có một số chuyện còn chưa rõ ràng. Tử Địch, vừa rồi muội hỏi Tô Tiểu Liên có nhớ kỹ những hết không, nàng đồng ý chứ?

- Đó là đương nhiên. Chuyện trọng yếu như vậy, đương nhiên là không dám quên.

Tử Địch giũ ra một chồng trang giấy:

- Sau này nha, ta cũng có khả năng giúp đỡ huynh xử án phải không? Hì hì, huynh sẽ không ghét bỏ ta vô dụng, xử lý không xong việc chứ? Tô Tiểu Liên lúc mới đầu cũng cũng chết sống không mở miệng, ta nhẫn nại dùng lễ đối đãi, dùng tình khuyên bảo. Cuối cùng là làm cho nàng mở miệng nói chuyện. Bất quá, những lời kia huynh dạy cũng có một chút tác dụng. Ha ha, ta trước mặt nàng, nói suy luận Mã Thành Kiền chết đi bởi vì cái gì, lập tức cảm xúc của nàng đại biến chịu nói chuyện với ta rồi!

Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ đều cười ha ha:

- Được rồi, muội hữu dụng nhất, muội lợi hại nhất.

Tần Tiêu cười nói:

- Lấy Cung Từ giao cho Cát Hiển Nghiệp a. Để cho hắn cũng biết một chút Tử Địch nữ hiệp chúng ta lợi hại như thế nào. Thuận tiện nói cho hắn biết, nguyên nhân cái chết của Mã Thành Kiền. Hắn nếu không minh bạch hoặc là không tin thì tìm một mụ tú bà của kỹ viện hỏi một chút sẽ biết. Hoặc là mở cái bụng của Mã Thành Kiền nhìn một chút, bên trong không phải một cỗ khí đè ép mà trong dạ dày lưu lại đồ ăn cùng rượu mạnh.

Tử Địch ngượng ngùng thè lưỡi:

- Loại chuyện tình thẹn thùng này, sao ta đi làm được, chính huynh đi đi. Nam nhân dễ nói chuyện với nhau hơn.

Trên mặt Tần Tiêu xuất hiện vẻ mỉm cười:

- Nếu không, muội cùng Phạm tiên sinh đi thôi. Ta còn có một việc muốn đi làm.

- Chuyện gì?

Hai nữ trăm miệng một lời hỏi.

- Cái này.... Khám nghiệm tử thi kỳ quái.

Tần Tiêu nói khẽ:

- Theo lý thuyết, như người khám nghiệm tử thi chuyên nghiệp thì ngay cả mụ tú bà kỹ viện có lẽ biết được cái chết của Mã Thành Kiền, hắn không có lý do nào không làm rõ được. Như vậy nguyên nhân khả năng thì chỉ có một, cái kia chính là hắn biết rất rõ ràng Mã Thành Kiền chết đi bởi vì cái gì, nhưng lại âm thầm cất giấu không chịu nói ra. Các ngươi nói điều này chẳng lẽ không kỳ quái sao? Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Hai nữ nhìn nhau, ngay ngắn hướng gật đầu.

Tần Tiêu nói:

- Ừ! Tiên nhi, muội...

- Muội biết rồi, Tần đại ca, huynh đi mau lên.

Lý Tiên Huệ tươi cười nhàn nhạt:

- Tiên nhi ở bên trong huyện nha nghỉ ngơi là tốt rồi. Huynh mau chóng xong xuôi chuyện nơi đây, sớm khởi hành vào kinh thành a.

Tần Tiêu thoảng qua gật đầu một tiếng, nhìn Lý Tiên Huệ vài lần, cất bước hướng phòng chứa thi thể bên cạnh khám nghiệm tử thi đi đến, trong lòng thầm suy nghĩ nói: xem ra, Tiên nhi thật sự chính là cho rằng, ta coi nàng là cái bình hoa được bảo vệ. Với tính tình uyển chuyển hàm xúc ôn nhu của nàng không muốn theo ta đã rất rõ ràng rồi. Đổi lại là Tử Địch, sớm nhảy dựng lên oán trách. Ừ, sau này có thời gian, nhất định phải cùng nàng giải thích để cho nàng khỏi có bức xúc với mình... Mấy người phụ nữ quả nhiên là rất nhiều chuyện, trách không được người ta nói, ba đàn bà tạo thành cái chợ.

Lý Tự Nghiệp một mực im im lặng lặng, lúc này mở miệng nói:

- Đại nhân, ta không muốn ở đây nữa, chuyện nhỏ tý dễ làm này giày vò mãi, hay là sớm chút hồi kinh thôi.

Theo Tần Tiêu lâu như vậy, hắn đã dưỡng thành một thói quen tốt chính là thời điểm Tần Tiêu làm chính sự, suy nghĩ không ngắt lời không lắm miệng, bảo trì tuyệt đối yên tĩnh. Có việc lúc nhận lệnh phải giống như lên dây cót bắt đầu làm việc.

- A...Được rồi.

Tần Tiêu không đếm xỉa tới gật đầu:

- Tìm được khối bảo ngọc, lập tức đi ngay.

Lý Tự Nghiệp thấp giọng lầm bầm:

- Một khối ngọc thôi mà, giá trị mấy văn tiền chứ...

Công vụ trên tay Cát Hiển Nghiệp rất, Tần Tiêu cũng không có một mực lôi kéo hắn tiếp khách, cùng Lý Tự Nghiệp tìm nơi khám nghiệm tử thi sau đó sai người gọi Trần Quả khám nghiệm tử thi đến.

Qua không bao lâu, hạ nhân báo lại, sau khi Trần Quả bị Tần Tiêu hỏi thì nói rằng thân thể không khỏe, đã trở về nhà nghỉ ngơi. Tần Tiêu nhíu mày, âm thầm cảm giác có chút không ổn, hắn nói với hạ nhân:

- Ngươi biết nhà Trần Quả ở đâu không? dẫn ta tới gặp hắn.

Hạ nhân trả lời:

- Hồi bẩm đại nhân, Trần Quả là lưu manh độc thân ngụ ở trong huyện, cách huyện nha ước chừng mười bảy mười tám dặm. Ngày bình thường Trần Quả đều là ăn ngủ tại huyện nha, hôm nay chẳng biết tại sao lại cáo bệnh về nhà.

Tần Tiêu ồ lên, gọi Lý Tự Nghiệp tới nói vài câu dặn dò, Lý Tự Nghiệp chắp tay mà đi. Sau đó Tần Tiêu kêu hạ nhân khám nghiệm tử thi chạy đến chuồng ngựa của huyện nha, lấy ngựa chạy tới nhà Trần Quả.

Mặc dù như thế, khi tới nhà Trần Quả đã vào lúc tối.

Ngoài cửa nhà Trần Quả đã khóa lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau