PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Cắn chỉ đoạn thề (2)

Lý Tự Nghiệp bị làm cho sợ đến nhanh chóng rút tay về, chậc chậc sợ hãi than:

- Cô bé thật là hung dữ a! Có đại nhân ở đây, ngươi tạm thời đừng xen vào. Chuyện này sẽ có đại nhân lo liệu.

Tần Tiêu cười khoát tay áo, ra hiệu đám người đừng làm rộn, sau đó nói với Phạm Thúc Đức:

- Phạm tiên sinh, ngươi đi qua hỏi xem, nói với hai nha dịch này một tiếng, bảo họ đừng ngược đãi phạm phụ (nữ tù nhân). Để cho nàng đứng lên đi, trời cực nóng cho uống chút nước.

Phạm Thúc Đức chắp tay mà đi.

Đám người Tần Tiêu ngồi ở phòng trong trạm dịch, hai nha dịch áp phạm nhân thì uống nước ở cửa ra vào. Không lâu lắm, Phạm Thúc Đức nói hai câu với bọn hắn, sau đó hai nha dịch cuống quít chắp tay đáp lời.

Sau đó Phạm Thúc Đức trở về, đối với Tần Tiêu nói:

- Đại nhân, ty chức hỏi qua rồi. Người phạm phụ (nữ tù nhân) tên là Tô Tiểu Liên, là nhân sĩ của huyện Hà Nam. Bốn ngày trước vì nghi mưu sát chồng, bị nhà chồng bẩm báo huyện nha Hà Nam, sau đó bị câu áp thẩm vấn, hiện tại đang muốn giải tới nhà tù trọng hình Huyền Nam.

- Bốn ngày?

Lý Tiên Huệ nhìn ra ngoài một hồi nhíu nhíu mày thương cảm:

- Mới có bốn ngày mà đem một người còn sống sờ sờ giày vò trở thành cái dạng kia. Những tên nha sai của quan huyện đúng là rất quan tâm tới nàng.

Phạm Thúc Đức nói:

- Đúng vậy a, đại tiểu thư. Ty chức cũng có chút kỳ quái. Theo như luật pháp Đại Chu ta, phán luận đơn kiện án dân trọng đại như thế thì phải căn do, kiểm tra thực hư lời khai. Nếu như không biết rõ phải mệnh lệnh rõ ràng lập án, cùng giải quyết quan lại Pháp Tào trong huyện, cùng kiểm tra các loại chứng cớ. Lần nữa thẩm vấn nếu phạm nhân không chịu cung khai thì dụng hình. Từ lúc thụ tụng tới lập án, lấy chứng nhận. Trước sau thì ít nhất cần sáu đến bảy ngày. Hiện tại đã qua bốn ngày, ty chức chứng kiến phạm phụ (nữ tù nhân) này toàn thân mang thương tích...

- Phạm tiên sinh, ý của ngươi là huyện Hà Nam định án này có khả năng không theo trình tự?

Tần Tiêu nói:

- Nếu như ta nhớ không lầm thì trong minh văn của Vĩnh Huy Luật quy định quá trình thẩm tra xử lí hình ngục đúng như lời tiên sinh vừa nói. Nếu không có làm theo, cao nhất là phạt quan viên 70 trượng hình đúng không?

Phạm Thúc Đức gật đầu đáp:

- Đại nhân nhớ đúng rồi. Ở bên trong Hình tụng Vĩnh Huy Luật đúng là quy định như thế.

Sau khi được bổ nhiệm làm Ngự Sử khâm sai đảm nhiệm tuần tra Giang Nam, Tần Tiêu liền đem luật pháp Đại Chu tìm hiểu một phen. Hiện tại ứng dụng là Vĩnh Huy Luật Đường Thái Tông mệnh cho đám người Trưởng Tôn Vô Kỵ biên soạn, lúc ấy Tần Tiêu sợ hãi thán phục không thôi, bởi vì luật pháp Đường triều thật sự là quá hoàn thiện quá cẩn thận rồi, hắn thậm chí hoài nghi, đám người Trưởng Tôn Vô Kỵ phải chăng cũng có hiềm nghi xuyên việt đem tri thức luật pháp thế kỷ 21 ứng dụng vào thời đại này. Sau đó sửa quyển sách trở thành này một bộ luật pháp phong kiến đặc sắc. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Tần Tiêu đứng dậy, nói:

- Dù sao nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, lại đang chấp hành nhiệm vụ, qua xem một chút đi. Tuy nói nơi này là kinh huyện huyện Hà Nam. Ta không thể trực tiếp can thiệp tra án, nhưng quản đám quan lại phá án bất lực lại vẫn là có thể mà!

Phạm Thúc Đức ngập ngừng một hồi, muốn nói lại thôi. Tần Tiêu làm như không thấy, trực tiếp đi tới trước mặt hai nha dịch.

Hai cái nha dịch chứng kiến Tần Tiêu tới thì kinh nghi đứng dậy chắp tay cúi đầu.

Tần Tiêu liếc mắt phạm phụ (nữ tù nhân) nằm rạp trên mặt đất, nhìn tóc của nàng rối loạn che khuất khuôn mặt. Thân thể gầy còm tiều tụy lộ vẻ suy nhược, phần lưng và mông có những vết máu và vệt tím đen, có nơi còn chảy máu và mủ, quần áo dính sát da, bên cạnh có mấy con ruồi bay tới bay lui đậu rồi lại bay.

Tần Tiêu nhíu mày, hắn đi tới nói với hai sai nha:

- Đỡ nàng dậy, tháo gông ra, cho nàng ăn chút gì đó.

- Chuyện này....

Trong đó một gã nha dịch chần chờ nói:

- Đại nhân, gông này có giấy niêm phong của huyện nha thân phong, tiểu nhân không dám lỗ mãng lấy nó xuống.

- Ít lải nhải đi.

Tần Tiêu biết rõ, Phạm Thức Đức đã nói thân phận của mình cho bọn họ nghe, vì thế hắn cũng lười cùng bọn hắn nhiều lời, trừng mắt bày ra quan uy.

- Theo như luật Đại Chu, giảm hình phạt không cho ăn, tùy ý ngược đãi người hoặc đeo gông cùm lúc ăn đều phạt sáu mươi trọng, ngược đãi hình phạm phán treo cổ. Hôm nay nàng suy yếu không chịu nổi, thời tiết nóng bức lại rất dễ nhiễm bệnh, tánh mạng như chỉ mành treo chương, nếu có cái gì sai lầm, hai người các ngươi cũng trốn không thoát liên quan!

Hai nha dịch bị làm cho sợ đến toàn thân một hồi run rẩy, liên tục đồng ý, đem phụ nhân kia từ trên mặt đất vịn lên, còn chạy đi tìm dịch thừa muốn nước uống đồ ăn.

Thời kì Đại Đường từ Thái Tông tới nay thì Trạm dịch đều có điểm đặc sắc tồn tại. Ngoại trừ truyền công văn trọng yếu thì còn phải chịu trách nhiệm tiếp đãi quan lại qua lại làm việc. Ở bên trong trạm dịch, ẩm thực chưa bao giờ thiếu; các loại khí cụ đồ dùng, phòng ngủ phòng bếp, so với khách sạn không chút thua kém, hơn nữa là hoàn toàn miễn phí. Nhất là cho tới bây giờ thời kì Đại Chu phồn vinh có trạm dịch, thậm chí còn tốt hơn cả khách sạn cao cấp, dùng hai từ "Xa hoa " đến hình dung cũng không quá phận. Điểm này, ngược lại rất giống Nhà khách thế kỷ 21, có tiền mới làm tốt việc được. Nhìn chung tất cả vương triều phong kiến cũng chỉ có Đại Đường quản lý phương tiện phúc lợi dịch trạm đầy đủ hoàn mỹ như thế này.

Lý Tiên Huệ tiến tới trước mặt phụ nhân, nhìn khuôn mặt nàng trắng bệch như tờ giấy trắng thì thương cảm nói:

- Vị đại tỷ này, ngươi... Có cái gì oan khuất sao? Nếu là có thì nói cho Tần đại nhân nghe, ngài sẽ giúp đỡ ngươi.

Nguyên bản phụ nhân lộ ra thần sắc ngốc trệ chết lặng, đôi mắt như người chết hiện ra vẻ lạnh như tro tàn, nàng liếc mắt thoảng qua Lý Tiên Huệ rồi trầm mặc không nói khẽ lắc đầu, sau đó tiếp nhận nước uống cùng màn thầu nha dịch cho nàng, chậm rãi ăn uống. Đôi mắt nàng nhìn vào mặt đấy không chuyển động nữa.

Lý Tiên Huệ bị nàng liếc như thế có cảm giác trên người một hồi phát lạnh, nổi lên nổi da gà, không tự giác lui ra phía sau một bước đi tới bên cạnh Tần Tiêu.

Nha dịch sau lưng nói chuyện:

- Vị đại tiểu thư này, ngươi đừng cùng người đàn bà đanh đá nói chuyện. Phụ nhân này thật sự là rất đáng chết. Mưu sát chồng nhưng khi bị mời ra làm chứng thì mặc kệ Huyện lệnh đại nhân hỏi thăm như thế nào, tra tấn như thế nào đều chết sống không chịu nói một câu. Hôm nay vốn muốn bị phán hình phạt treo cổ, nhưng nàng lại đột nhiên nổi điên khóc lóc om sòm kêu gào lên. Nói không có giết người. Dọa người à! Ai mà tin chứ! Ngươi nhìn bộ dáng như quỷ của nàng còn dọa chêt cả người. Nàng không giết người, ai có thể giết người đây?

- Im ngay!

Chương 197: Huyện úy người Hồ

Tần Tiêu khẽ quát một tiếng, nha dịch sợ liền lùi lại qua một bên, ngậm miệng không dám nói tiếp nữa, Tần Tiêu nói:

- Cũng giống như ngươi như vậy, chỉ dựa vào phỏng đoán của mình đã kết án, đại Đại Chu sao không loạn cho được? Vị đại tẩu này tên là Tô Tiểu Liên phải không? Ngươi mấy ngày liên tiếp không chịu cung cấp lời khai, vì sao hôm nay lại muốn lật lại bản án, ngươi còn có oan khuất sao? Nếu có oan khuất có thể nói cho bổn qua, bổn quan sẽ giúp đỡ ngươi.

Tô Tiểu Liên si ngốc xoay đầu lại nhìn Tần Tiêu cười rộ lên:

- Ta không có oan khuất, ta đùa nghịch bọn chúng thôi. Ta chính là để cho bọn họ dụng hình, sớm chút đánh chết ta là được.

Tử Địch thiếu chút nữa nhảy dựng lên:

- Ngươi điên ư! Nào có người như ngươi vậy.

Tô Tiểu Liên dùng đôi mắt trắng như của cá chết nhìn Tử Địch, không hề tức giận nói:

- Hắn đã chết, ta còn sống có ý gì? Chỉ mong có thể sớm chút xuống dưới cùng hắn thôi. Nếu là mình tìm chết, không tránh khỏi bị người nhà hắn thóa mạ nói ta sợ tội mà chết. Ta lên quan để họ dánh chết ta, không muốn phán cái gì xử quyết vào mùa thu hoặc lưu vong ba nghìn dặm. Vậy quá khó chịu rồi. Nếu là bị đánh chết, có lẽ có thể làm cho người nhà của hắn bớt giận, đem ta cùng với hắn chôn cất cùng một chỗ.

- Vớ vẩn!

Tần Tiêu tức giận trừng mắt nhìn Tô Tiểu Liên:

- Không ngờ còn có nữ nhân ngu muội như ngươi. Ngươi nếu là chết ở trong tra tấn thì thân nhân phu gia (nhà chồng) ngươi chỉ tin ngươi là hung thủ mưu sát chồng sao có khả năng nguôi giận hợp táng với hắn.

Tô Tiểu Liên giống như nổi điên kêu lên:

- Ta không có giết hắn! Không có! Ta tình nguyện đi chết, ta tình nguyện chết, ta làm sao lại giết hắn.

Màn thầu trong miệng nàng phun ra cùng cháo khiến cho cằm và trước ngực bừa bãi.

Hai nha dịch tiến lên một bước đè nàng lại, muốn dùng cái gông gỗ đóng nàng lại:

- Người đàn bà đanh đá này thành thật một chút cho ta. Vị đại nhân hảo ý muốn giúp ngươi, ngươi còn không chịu lại còn khóc lóc om sòm.

Không nghĩ tới phu nhân gầy còm cũng không biết lấy một phần khí lực từ nơi nào, nhét ngón trỏ trái của mình vào miệng hung dữ căn một cái. Lập tức, một nửa ngón tay bị chính nàng cắn đứt nhả trên mặt đất, chỉ thấy huyết nhục mơ hồ. Tô Tiểu Liên điên cuồng kêu to:

- Ta không có giết hắn! Không có! Ta Tô Tiểu Liên cắn tay thề với trời, nếu là ta giết phu quân Mã Thành Kiền của ta, nguyện chịu thiên lôi đánh xuống nghiền xương thành tro, trọn đời không được siêu sinh!

Thấy một nửa ngón tay trên mặt đất cùng miệng Tô Tiểu Liên đầy máu, tất cả mọi người kinh hãi, Lý Tiên Huệ càng cuống quít chạy qua một bên, thiếu chút nữa nôn mửa, Tử Địch liền bước lên phía trước đỡ lấy nàng.

Trong lòng Tần Tiêu cũng hoảng sợ một hồi, nữ nhân này thật đúng là hung hãn! Hơn nữa, từ hành vi và cử chỉ của nàng thì Tần Tiêu phảng phất thấy được một vật, chính là tâm cảnh bi thương khi tâm đã chết. Một người nếu là tâm chết hết, cũng bất chấp cái gì đau đớn, bị thương, lại càng không cần phải nói hình dáng, lễ tiết...

Tần Tiêu quát khẽ nói về phía hai nha dịch đang run sợ:

- Thay nàng cầm máu, sau đó mang về nhà tù, trông coi tốt cho ta, không thể ngược đãi nàng nữa.

Sau đó Tần Tiêu phẩy tay đối với mọi người sau lưng nói:

- Đi, đi huyện nha huyện Hà Nam!

Phạm Thức Đức cấp thiết tiến lên hai bước, thấp giọng nói:

- Đại nhân, mắt thấy ngày nộp chỉ sắp tới rồi, vì việc nhỏ như vậy lãng phí thời gian, sợ là không tốt lắm Nếu là tự nhiên đâm ngang làm trễ nải thời gian, về triều sẽ chịu phạt.

Tần Tiêu không kiên nhẫn nói:

- Phạm tiên sinh cho rằng đây là chuyện nhỏ sao? Làm quan mắt thấy dân chúng oan khuất làm như không thấy, vậy còn làm quan làm chi, không phải có câu nói: coi mạng lớn như trời sao? Hơn nữa chức trách của ta nếu là huyện Hà Nam phê lầm một án này giết nhầm người tốt thì ta cũng chịu tội không làm tròn trách nhiệm. Không có gặp cũng không sao. Đã đụng phải, há có thể bỏ mặc?

Tần Tiêu nói những lời này đường hoàng như thế, kỳ thật thì ra là chắn chắn lão cổ hủ Phạm Thức Đức này chỉ nói giọng quan khách sáo thôi,. Dùng tâm huyết thực chất bên trong của quân nhân thế kỷ 21 thì thấy được một màn như vậy, thật sự là không có lý do coi như không thấy.

Tô Tiểu Liên phảng phất không quan hệ hết thảy những gì vừa mới phát sinh, nàng khôi phục bộ dáng si ngốc chán nản lắc đầu:

- Này vị đại nhân, tuy rằng ta không biết ngươi quan hàm mấy phẩm, nhưng ngươi nếu là có thể phán ta cái trảm lập quyết thì đi huyện nha Hà Nam a; nếu không, ngươi chớ xen vào việc của người khác. Lại lề mà lề mề thẩm đến thẩm đi, ta bao lâu mới có thể thoát ly khổ hải, xuống dưới cùng hắn?

- Ngươi... Ngươi nữ nhân này, thật là ngu xuẩn mười phần!

Lý Tự Nghiệp vẫn cố nén không có phát tác, lúc này rốt cuộc kiềm chế không được:

- Trên đời không ngờ còn có người ngu như ngươi. Thật sự là tức chết ta đấy! Đại nhân, ta bất kể lần này có chuyện gì cũng phải để cho huyện nha Hà Nam đánh chết nàng, có liên quan cái rắm gì tới chúng ta đâu.

Tần Tiêu cũng nghiến răng nghiến lợi, có chút tức giận, nhưng tốt xấu vẫn cố nén nộ khí:

- Lý tướng quân, lời nói của ngươi hoàn toàn chính xác rất có đạo lý, bổn quan cũng rất muốn làm như vậy. Nhưng mà ngươi cảm thấy cử động của Tô Tiểu Liên rất kỳ quái đúng không? Nếu là loại chuyện kỳ quái này mà không làm rõ thì trong lòng ta không thể bỏ được. Không cần nói nhảm, đi thôi, đi huyện nha Hà Nam xem rồi nói.. Đoán chừng cũng chậm trễ không mất bao nhiêu thời gian.

Mọi người rời trạm dịch lên xe ngựa đi về huyện nha huyện Hà Nam, chỉ một lát đã tởi cửa huyện nha.

Lý Tự Nghiệp Đang mặc quan phục Thiên Ngưu Vệ sớm nhảy xuống xe, uy mãnh lẫm lẫm như thiên thần đến thế gian vừa đứng ở cửa ra vào nha môn, hướng nha dịch canh gác bên ngoài quát to:

- Người đâu, mau gọi Huyện lệnh lão gia các ngươi nhanh chóng ra tới đón tiếp ngự sử đại nhân!

Một rống của Lý Tự Nghiệp khiến cho mái ngói trên nha môn cơ hồ muốn rơi xuống. Hai nha dịch càng kinh ngạc trợn tròn đôi mắt, không biết nói gì. Sau khi lấy lại bình tĩnh mới nhìn rõ Thiên Ngưu Vệ Tương Quân là người hung hãn đó. Đây chính là Thân Huân Vệ Tốt, là nhân vật ngàn vạn không thể đắc tội, vì thế cả hai cuống quít hấp tấp chạy tới, không dám chậm trễ chắp tay hành lễ, một người trong đó trả lời:

- Tướng quân, Huyện lệnh đại nhân bởi vì có công vụ phải làm, ba ngày trước ly khai huyện nha, đến Trường An đến nay vẫn chưa về.

- Cái gì?

Âm thanh Lý Tự Nghiệp như sấm rền:

- Vậy gọi huyện úy ra đây. Đừng nói ngay cả huyện úy cũng không có chứ? Huyện úy nếu cũng ra ngoài thì gọi huyện thừa. Tóm lại, nhanh chóng ra đây.

Huyện úy, chính là tương đương với phó huyện trưởng hiện tại, Huyện lệnh không có ở đây do huyện úy toàn bộ tiếp quản công vụ trong huyện. Huyện thừa phân công quản lý mọi chuyện, thí dụ như Tam thúc Dương Ngọc Hoàn Dương Huyền Khuê từng là Thổ Tào huyện Hà Nam, chính là quan viên phân công quản lý giao thông.

Chương 198: Huyện úy người Hồ (2)

Lúc này Tần Tiêu đã đi vào bên trong huyện nha, căn bản không nhìn coi hai tiểu nha dịch tồn tại. Cả hai cuống quít đi theo sau lưng của Tần Tiêu sợ hãi hỏi:

- Xin hỏi đại nhân cao tính đại danh, để tiểu nhân đi vào thông báo.

Phạm Thức Đức sau lưng Tần Tiêu nói:

- Đương triều Ngự Sử Trung Thừa, Tần Tiêu Tần đại nhân. Nhanh chóng gọi chủ sự huyện Hà Nam gọi các ngươi ra đây. Ngự Sử đến đây tra nghiệm, còn dám vô lễ sao?

- Dạ dạ dạ, tiểu nhân lập tức đi ngay!

Đám người Lý Tiên Huệ cũng từ trên xe ngựa đi xuống, tới bên cạnh Tần Tiêu. Sau khi ngồi trong chánh đường, mỗi người mồ hôi đầm đìa. Bọn nha dịch vội vàng bưng trà nước lên, còn có mấy người đứng ở một bên dùng quạt hương bồ cho mọi người.

Tần Tiêu nhịn không được trộm cười: Cảm giác làm quan đúng là rất tốt. Nhân lực tự quạt, hiệu quả cũng không tệ lắm.

Sau một lúc lâu, một người đàn ông trung niên quan bào màu xanh lá, vội vội vàng vàng chạy tới chánh đường, quỳ rạp xuống trước mặt Tần Tiêu:

- Huyện úy Huyện Hà Nam Cát Hiển Nghiệp, bái kiến Ngự sử đại nhân, hạ quan nghênh tiếp chậm trễ, vạn lần mong thứ tội!

Tần Tiêu khoát tay:

- Cát đại nhân miễn lễ. Bổn quan chỉ vừa mới đi ngang qua nơi đây, thấy một bản án, mới cố ý quẹo vào chuẩn bị kiểm tra thực hư.

Cát Hiển Nghiệp thấy Tần Tiêu nói thẳng, không khách sáo theo thói quan trường, thì có một chút kinh ngạc, đứng dậy trả lời:

- Xin hỏi Tần đại nhân, là án nào?

Tần Tiêu nói:

- Bốn ngày trước, có phải các người thụ lí một vụ án mưu sát chồng hay không? Phạm phụ (nữ tù nhân) ) tên là Tô Tiểu Liên. Hôm nay bổn quan trên đường gặp được nàng. Nàng cắn đứt ngón tay thề nói là mình bị oan uổng. Bổn quan thấy trên người nàng bị thụ hình nhiều, vì vậy hoài nghi huyện Hà Nam các ngươi thẩm án, bỏ qua chương trình tư pháp, vì vậy cố ý đi hỏi một câu.

Cát Hiển Nghiệp cả kinh, hiện tại xem ra Ngự Sử đại nhân tuổi trẻ Tần Tiêu này là lai giả bất thiện ah. Hắn đảo con ngươi như rang lạc dáp:

- Tần đại nhân, ở đây có khả năng án tình chưa quá kỹ càng. Bởi vì Huyện lệnh đại nhân vào kinh làm việc, bổn án là do hạ quan thẩm tra xử lí. Trong đó có nhiều căn do, đại nhân có thể bớt chút thời gian chậm rãi nghe giải thích không?

Tần Tiêu nghe xong, gãi đúng chỗ ngứa! Ta chính là muốn mượn cớ các ngươi phá án bất lực, tới tìm ngươi hiểu rõ tình tiết vụ án đấy! Vì vậy hắn nói:

- Đã như vậy thì...Được rồi! Bổn quan nghe Cát đại nhân nói rõ chi tiết.

Cát Hiển Nghiệp mỉm cười:

- Vậy hạ quan thỉnh đại nhân dời bước vào hậu đường. Gia quyến đi theo đại nhân, hạ quan sẽ an bài nơi nghỉ ngơi dâng trà, tuyệt đối không dám lãnh đạm.

Tần Tiêu hiểu ý cười cười, đứng lên nói:

- Cứ an bài theo như lời của Cát đại nhân đi.

Trong lòng Tần Tiêu lại âm thầm buồn cười nói: Tới đúng lắm, hiện tại vô luận ta tới nơi nào cũng sẽ có một số tên gia hỏa mời ta dời bước tới hậu đường nói chuyện, đơn giản chính là buồn bã cầu khẩn hoặc là nịnh nọt nịnh bợ, có khả năng giở thủ đoạn hối lộ, những thứ này tại Giang Nam ta đều đã quen thuộc.

Sau khi đi vào hậu đường, Tần Tiêu mới cẩn thận đánh giá Cát huyện úy trước mắt một hồi, tướng mạo bình thường, thân hình cũng không xuất chúng, thuộc về loại người đi tới đâu cũng rất dễ quên, không có gì nổi bật. Chỉ là Tần Tiêu nhìn ngũ quan cùng thần sắc luôn cảm giác có chút khác thường, tinh tế suy tư một hồi rồi mở miệng hỏi:

- Cát đại nhân, ngươi, không phải là người Hán sao?

Cát Hiển Nghiệp cười ha ha đáp:

- Đại nhân thật sự là hảo nhãn lực! Hạ quan tuy rằng đã sống ở Đại Chu sắp hai mươi năm rồi, hành vi cử chỉ đều đã quen với phong tục nơi đây, hơn nữa mẫu thân của hạ quan cũng là người Hán. Nhưng mà phụ thân của hạ quan là người Hồ.

- Ah, thì ra là như vậy.

Tần Tiêu cười nhàn nhạt, trong lòng thầm nghĩ: con lai, trách không được mà nhìn có chút là lạ. Người Hồ? Chỉ là không biết hắn là người Hồ ở đâu? Khiết Đan? Hồi Hột, Đột Quyết? Là từ Trung Đông tới hay là ngoại tịch?? Được rồi, đó không quan trọng. Từ khi Đường Thái Tông thực hành tất cả dân tộc đại dung hợp đến nay, người Hồ đều nhao nhao vào ở Trung Nguyên, cùng dân tộc Hán tạp cư. Nước sữa hòa nhau mật không thể phân, 56 dân tộc của Trung Quốc về sau có rất nhiều thời điểm Đại Đường có người Hồ làm quan, cũng là chuyện thường.

Cát Hiển Nghiệp cúi đầu đứng ở bên cạnh Tần Tiêu nói nhỏ nói:

- Tần đại nhân, hạ quan có chuyện không biết có nên nói hay không?

Tần Tiêu biết rõ, tâm địa gian giảo của hắn muốn đùa nghịch, vì vậy bất động thanh sắc mỉm cười:

- Cứ nói đừng ngại.

Cát Hiển Nghiệp cẩn thận dùng thanh âm cung kính nói:

- Kỳ thật hạ quan, sớm nghe nói đại danh của Tần đại nhân. Ở Giang Nam, danh hào của Đại nhân như sấm bên tai. Chỉ là không biết đại nhân đến huyện Hà Nam là cố ý vì dân án này sao?

Tần Tiêu nghe xong thì hiểu rõ, ý tứ trong lời nói của Cát Hiển Nghiệp đại khái là ngại chính mình xen vào việc của người khác. Một Giang Nam Đạo Khâm Sai không có việc gì chạy đến huyện Hà Nam Quan Trung hỏi dân án? Hơn nữa, ý đại khái chính là chỉ ta là tới mượn đường "vòi vĩnh" các người phải không? Các ngươi xem ra thật đúng là có tật giật mình ah, ngày bình thường, nhất định là làm một số hoạt động không bình thường.

Tần Tiêu hơi có chút giận dữ nhìn Cát Hiển Nghiệp, ngữ khí tận lực lộ ra bình tĩnh, nhưng trong đó ẩn chứa vẻ không vui:

- Theo ý của đại nhân, bổn quan đã xen vào việc của người khác rồi sao?

Cát Hiển Nghiệp kinh hoảng nói:

- Đại nhân đã hiểu lầm! Hạ quan vạn không dám có ý niệm này, đại nhân là Ngự Sử, những quan viên châu huyện chúng ta khó tránh khỏi cảm thấy bồn chồn, không biết lại làm sai sự tình gì mà triều đình phái người đến điều tra... Vì vậy mới cả gan hỏi đại nhân một chút.

Trong lòng Tần Tiêu cười lạnh: xem ra, đích thật là làm chuyện mờ ám đây. Bằng không, làm gì sợ gặp Ngự Sử? Bất quá, lần này ta lại thật sự chính là xen vào việc của người khác, hỏi dân án này.

Tần Tiêu dừng lại nói:

- Cát đại nhân quá lo lắng. Ý của bổn quan rất rõ ràng, trừ đó ra không có ý khác. Bổn quan chứng kiến trên người phạm phụ (nữ tù nhân) Tô Tiểu Liên chịu hình phạt vết thương chồng chất. Nhưng theo bổn quan biết, từ chịu án cho tới hôm nay, mới ngắn ngủn bốn ngày. Cát đại nhân nghiêm khắc dựa theo hình luật đến xử lý hay sao? Còn có Vấn Từ, Thủ Chứng, lập án và khảo huấn chưa?

- Chuyện này...

Trán Cát Hiển Nghiệp lăn xuống vài giọt mồ hôi lạnh, hắn kinh ngạc nói:

- Thực không dối gạt đại nhân, bởi vì nhà người chết làm huyên náo khiến hạ quan nóng nảy, hạ quan trên công đường có hỏi nhưng nàng lại không lên tiếng. Hạ quan nhất thời hồ đồ... lập văn án....rồi động hình.

Tần Tiêu nhếch miệng cười lạnh:

- Xem ra, Cát đại nhân cũng coi như là thành thật. Bất quá, nếu nghiêm khắc tra xét thì hành động này của Cát đại nhân sẽ bị phạt trượng hình 70, tự Cát đại nhân cũng phải biết chứ?

Chương 199: Thi thể kỳ quái, hiềm hung quái kỳ

Cát Hiển Nghiệp xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán:

- Dạ dạ, hạ quan biết sai... Nguyện Phạt Đồng Đại Tội không câu oán hận! Chỉ là điêu phụ này rất cứng đầu, chết cũng không nhận tội, hạ quan cũng là không thể làm gì hơn.

Cái gọi là Phạt Đồng Đại Tội tức xưng Đồng Thục tại Đại Đường lúc đó, phàm là phạm vào sự tình chịu phạt, ngoại trừ tử hình, cũng có thể dùng Phạt tiền đền tội. Những điều này trong pháp luật Đường triều khác hẳn hiện tại. Như Cát Hiển Nghiệp bị phạt 70 trượng hình thì chỉ cần đưa 70 quan tiền là có thể tha tội. Nhưng nếu là người cùng khổ không thể nộp tiền thì bị gậy đánh khó mà thoát, nếu ra tay độc ác thì chắc chắc sẽ bị đánh cho tàn phế.

Trong lòng Tần Tiêu thở dài, nói thầm: Pháp luật Đại Đường dù sao vẫn bảo vệ lợi ích của giai cấp địa chủ phong kiến... Quả nhiên là thời đại gì cũng có kết quả giống nhau.

Bất quá, mục đích thực sự Tần Tiêu cũng không phải là thật muốn những tên quan lại này phải làm thế nào. Hắn thầm nghĩ mượn điều này để biết Tô Tiểu Liên tại sao phải bi thương muốn chết, thầm nghĩ sớm xử lý chuyện nàng giết trượng phu.

- Nếu không như vậy đi.

Tần Tiêu nhẹ vuốt chung trà trong tay, hắn nhàn nhạt nói:

- Bổn quan, đối với bản án này cảm thấy hứng thú, nguyện dùng thân phận cá nhân hỗ trợ Cát đại nhân thẩm tra án này.. Cát đại nhân cảm thấy như thế nào?

- Tốt!

Cát Hiển Nghiệp lập tức mặt lộ vẻ vui mừng:

- Chuyện tình của Tần đại nhân ở Giang Nam, hạ quan sớm có nghe thấy. Đại nhân thật không hổ là đệ tử của Địch Quốc lão tinh thông suy luận xử án. Được đại nhân hỗ trợ, hạ quan có thể yên tâm rồi.

Tần Tiêu mỉm cười:

- Được rồi, Cát đại nhân không ngại trước dẫn ta đi nhìn xem thi thể người chết. Bất quá Cát đại nhân ngàn vạn nhớ rõ, bổn quan hiện tại dùng tư cách cá nhân bằng hữu hiệp trợ Cát đại nhân tra án.

Cát Hiển Nghiệp chắp tay cười nói:

- Đó là tự nhiên, đó là tự nhiên. Có thể kết bạn với bằng hữu thanh niên tài tuấn như Tần đại nhân, hạ quan thật sự là tam sinh hữu hạnh ah! Đại nhân xin mời, hạ quan dẫn ngài đi phòng chứa thi thể, kiểm tra thi thể người chết Mã Thành Kiền.

Tần Tiêu đứng dậy, đi theo Cát Hiển Nghiệp ra ngoài, trong lòng nghĩ lại âm thầm nói: Cát Hiển Nghiệp này biết rõ ta tra dân án này tại sao lại biểu hiện cao hứng như thế? Trước đó, hắn còn khẩn trương muốn mời ta đến "Hậu đường tự thoại ". Hẳn là hắn vụng trộm làm một chút hoạt động đen tối thấy ta không phát giác nên tự nhiên mới mừng rỡ.

Có chút khả nghi, bất quá hiện tại xem ra, cũng chỉ có thể trước để ở một bên, xử lý án của Tô Tiểu Liên chậm rãi quan sát rồi quyết định.

Ở bên trong phòng chứa xác vô cùng âm hàn, thi thể Mã Thành Kiền lẻ loi trơ trọi nằm ở nơi đó, trên người đắp một mảnh vải xanh. Vì phòng ngừa thi thể hư thối, nên vị trí phòng chứa xác đằng sau lưng một tòa đại lâu. Bên cạnh có hai gốc đại thụ, hơn nữa phòng chứa xác thường xuyên thay đổi, dùng nước giếng lạnh như băng trong giếng sâu mang tới khiến cho nhiệt độ ở trong này thấp hơn bên ngoài rất nhiều. Bất quá, toàn bộ phòng chứa xác lộ ra có chút âm lãnh ẩm ướt, ẩn ẩn có cảm giác làm cho người ta không rét mà run.

Tần Tiêu xốc vải xanh trên người Mã Thành Kiền lên thì phát hiện, thi thể Mã Thành Kiền mới chuẩn bị thối, da thịt bắt đầu có hiện trượng trương phềnh và một ít thi ban. Hình thể của hắn thập phần mập mạp cao lớn, đoán chừng phải nặng một hai trăm cân là ít. Bụng cao như phụ nữ hoài thai mấy tháng, hốc mắt cũng đã có chút sụp xuống. Vùng mũi rộng, bờ môi, trên mặt thịt béo nung núc, biểu lộ của hắn có hơi vặn vẹo, dường như trước lúc chết rất thống khổ.

Đúng lúc này, Cát Hiển Nghiệp sai người đem bản khám nghiệm tử thi ra, một nam nhân nhỏ gầy lưng còng xuống tên là Trần Quả, ước chừng bốn mươi tuổi, trên mặt không có bất kỳ biểu lộ, đôi mắt dao động có vài phần như người chết. Không có cảm xúc, hắn cúi đầu làm lễ khiến người ta có cảm giác u ám.

Tần Tiêu nhìn Trần Quả vài lần, mở miệng hỏi:

- Ngươi chính là người khám nghiệm tử thi này? Trả lời bổn quan lúc đó phát hiện cái gì?

- Vâng. Đại nhân!

Trần Quả chắp tay, đi đến bên cạnh thi thể, mở miệng của Mã Thành Kiền ra nói:

- Lợi của người chết hồng nhuận phơn phớt. Hàm răng hoàn hảo, bựa lưỡi màu sắc bình thường, cũng không phải là do trúng độc.

- Xoang mũi không có tụ huyết, mũi có dấu vết bị đè ép, đầu lưỡi vị trí bình thường, không co lại biến hình, cũng không chết vì ngạt thở.

- Toàn thân cao thấp, không có lợi khí lưu lại vết thương; bộ phận sinh dục khí quan cũng không có dấu vết bị thương, không phải là chết vì đập vào bộ phận sinh dục. Làn da không có tụ huyết, não không có vết thương thực sự không phải là chết vì đập vào đầu.

Tần Tiêu nhíu nhíu mày:

- Vậy theo ý kiến của ngươi, cái chết của hắn bởi vì cái gì?

Trần Quả lắc đầu:

- Hồi bẩm đại nhân. Tiểu nhân cũng cảm giác thập phần quái dị, theo tình huống của người này thì giống như là tử vong bình thường hoặc là trái tim đột nhiên ngừng làm cho đột nhiên chết bất đắc kỳ tử. Bất quá, địa phương duy nhất có kỳ quái chính là âm nang (Bìu dái) co rút nhanh khiến phần bụng trướng lớn.

Tần Tiêu tiến lên dùng tay đè lên bụng, vùng này xẹp xuống mà không co dãn, tạo nên một cái dấu tay. Nhưng qua không bao lâu, tựa như bóng da phình lên, theo lời Trần Quả thì âm nang của người này co lại thành một đoàn giống như con nít chưa phát dục.

Tần Tiêu nói:

- Đây không phải Súc Dương Hồi Phúc sao?

Trần Quả có chút kinh ngạc đáp:

- Đại nhân quả nhiên kiến thức rộng lớn. Tiểu nhân lúc trước, cũng nghĩ như vậy, nhưng mà từ biểu hiện này còn chưa đủ để phân biệt cái chết của hắn là do đâu hoặc là sau khi chết Súc Dương Hồi Phúc cũng có khả năng.

Tần Tiêu lắc đầu:

- Khổng phu tử cũng vậy. Chẳng lẽ một người đã chết còn không biết là chết như thế nào? Đúng rồi, hắn trước khi chết đã ở cùng với ai?

Cát Hiển Nghiệp đáp:

- Mã Thành Kiền là thương nhân giúp cưỡi ngựa, quanh năm không về nhà. Bốn ngày trước mới vừa vặn về đến nhà cùng tiểu thiếp của hắn là Tô Tiểu Liên. Sáng ngày thứ hai thì hắn đột nhiên chết tại nhà, vì thế mà người nhà Mã Thành Kiền liền đem một tờ đơn kiện Tô Tiểu Liên bẩm báo huyện nha.

Tần Tiêu ngạc nhiên nói:

- Về nhà mới qua một đêm đã chết? Vì vậy ngươi cũng ngầm đồng ý, là Tô Tiểu Liên giết Mã Thành Kiền đúng không?

Cát Hiển Nghiệp cúi đầu đáp:

- Hạ quan hổ thẹn, hạ quan úc trước hoàn toàn cho là như vậy. Hơn nữa, lúc ấy cũng không có người ngoài. Đại nhân ngài nói xem còn có ai vào giết Mã Thành Kiền, mà không có một chút vết thương nào? Hơn nữa, nếu như không phải Tô Tiểu Liên phạm phải chuyện gì có lỗi thì nàng vì sao không biện giải cho mình này? Hết lần này tới lần khác đến cuối cùng, lại nổi điên mà phản cung, hạ quan tức giận mới đánh nàng ba mươi gậy.

Chương 200: Thúy Tiên Bảo Ngọc

Tần Tiêu thở dài một hơi, lắc đầu nói:

- Tô Tiểu Liên đáng thương đúng là có số khổ, hơn phân nửa là bị ngươi xử oan rồi. Nam nhân của nàng đã chết, nàng thương tâm hơn bất kỳ ai, còn bị hình phạm chịu thẩm, nội tâm đau khổ như thế nào có thể nghĩ? Ngươi biết không Cát đại nhân, nàng đột nhiên phản cung, chính là muốn ngươi dụng trọng hình để nàng chết trong sự đau xót. Chúng ta làm quan xử án, phải hỏi vì sao, hiểu được động cơ cùng ý đồ của phạm nhân phán đoán chuẩn xác một chút, không thể bức cung được. Hành động như ngươi... quả thực là tắc trách.

Cát Hiển Nghiệp kỳ quái hỏi:

- Đại nhân, theo ý tứ của ngài thì Mã Thành Kiền hoàn toàn không phải Tô Tiểu Liên giết chết hay sao?

Tần Tiêu nhíu chặt lông mày như có điều suy nghĩ rồi lắc đầu:

- Ta cũng không có thể lập tức kết luận. Ta nói, ít nhất phải biết rõ ý đồ của người ta, Như vậy đi, ngươi an bài một chút, mang Tô Tiểu Liên đến gặp ta, còn nữa những thân nhân chí thân của Mã Thành Kiền, từ trong miệng đám người đó có thể sẽ tìm ra manh mối.

Cát Hiển Nghiệp chắp tay nói:

- Vâng, hạ quan, lập tức an bài.

- Ừ. Ngươi đi đi.

Tần Tiêu khoát tay áo, lại lần nữa đi đến bên cạnh thi thể Mã Thành Kiền, dùng phần ám lực tra nghiệm cốt cách toàn thân của hắn đều là hoàn hảo không tổn hao gì, mấy tử huyệt cũng không có dấu vết bị kim châm. Sau đó, hắn mới cẩn thận kiểm tra một chút làn da của hắn, đều không có phát hiện bất luận cái gì khả nghi. Cuối cùng, Tần Tiêu mới đưa ánh mắt đến cái bụng to tưởng của hắn.

Thể trạng của Mã Thành Kiền mập mạp, nhưng cái bụng của hắn thì phồng lên khoa trương, phảng phất một quả bóng lớn, rất bắt mắt.

Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: ân sư để lại cho ta Hoài Anh Thủ Trát cũng có liên quan không ít tới khám nghiệm tử thi. Trước mắt thi thể của Mã Thành Kiền không có trúng độc, không có bị thương, cũng không bị đóng cửa huyệt làm cho trái tim đột nhiên ngừng chảy ngược dòng, duy chỉ có bụng trướng... Cứ như vậy xem ra, Mã Thành Kiền chết đi, cũng bởi mấy khả năng, cái bản án này cũng đơn giản. Chỉ là kỳ quái, vì sao Tô Tiểu Liên không là hung thủ, lại không chịu phản bác đây? Chẳng lẽ, thật đúng như chính cô ta đã nói, là vì cùng Mã Thành Kiền cảm tình quá mức thâm hậu, hắn vừa chết mình cũng không muốn sống, muốn sớm theo hắn, cam nguyện chịu hình mà chết sao?

Động cơ, căn do, đều có chút gò ép, nói không thông... Tần Tiêu âm thầm suy nghĩ, thời gian dần trôi qua, Tần Tiêu đi ra khỏi phòng chứa xác, hướng phía chánh đường.

Đám người Lý Tiên Huệ thấy Tần Tiêu thì vội hỏi:

- Thế nào rồi?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Có chút quái dị. Nam tử này chết đi không rõ ràng, bản án cũng không có chỗ nào khả nghi. Duy nhất làm cho người ta không hiểu là nữ nhân Tô Tiểu Liên vì sao không chịu thanh minh cho mình.

Lý Tiên Huệ thản nhiên nói:

- Điều này cũng không có gì kỳ quái a? Một nữ nhân mất đi nam nhân âu yếm thì còn sống còn có ý gì đâu? Hơn nữa, nàng còn bị người ta vu oan là mưu hại nam nhân của nàng, điều này càng khiến cho nàng khổ tâm. Lòng của phụ nữ chính là như vậy đấy, Tần đại ca, huynh có lẽ ở phương diện này còn không hiểu nhiều lắm a?

Tần Tiêu ngạc nhiên đến ngẩn người, nhìn biểu lộ rất nghiêm túc của Lý Tiên Huệ thì cười cười nói:

- Có lẽ là vậy. Xem ra phán định trạng thái tâm lý nữ nhân như thế nào, động cơ phạm tội ra sao thì cần phải học tập muội.

Tử Địch oán hận dậm chân, thấp giọng mắng:

- Đồ đầu gỗ, không hiểu phong tình gì hết.

Tần Tiêu giả bộ như không có nghe thấy, hắn nghênh ngang tự tìm cái ghế dựa ngồi xuống, trong lòng thầm cười hắc hắc: Cái gì là đầu gỗ, đầu gỗ không hiểu phong tình, muội tưởng ta thật sự là cái loại đầu to óc nhỏ không rõ ý tứ của Lý Tiên Huệ sao? Trước mặt nhiều người không thể cứ chăm lo tình cảm với Lý Tiên Huệ được. Ta là Đại nhân, "Đại nhân " phải có điểm rụt rè hiểu chưa?

Đã qua hồi lâu, Tô Tiểu Liên bị dẫn tới, vẫn như cũ là bộ dáng nửa chết nửa sống không hề có vẻ tức giận, ngơ ngác quỳ ở nơi đó.

Tần Tiêu nói:

- Đỡ nàng đứng dậy đi, không thể ngồi thì đứng, cứ quỳ mãi như thế thì đầu gối không dậy nổi đâu.

Lý Tiên Huệ cùng Tử Địch tiến lên đỡ nàng lên, Tô Tiểu Liên khoát tay áo, thở dài một hơi nói:

- Ta biết rõ, các ngươi là người tốt. Nhưng có đôi khi người tốt không nhất định là làm chuyện tốt. Các ngươi gọi ta ra có phải là muốn nói cho ta biết, xử trảm hoặc là lưu vong vài ngàn dặm, dùng nhiều tiền chuộc tội không? Miễn đi. Đừng nói là không có tiền, ngay cả có tiền, ta cũng sẽ không mua. Chỉ cầu chết nhanh.

Tần Tiêu nghe nàng cố chấp như thế thì nhịn không được có chút tâm phiền, thấp giọng quát:

- Người rõ ràng không phải ngươi giết, ngươi vì sao chỉ muốn nghĩ tới cái chết? Chết thì có thể giải quyết vấn đề sao? Ngươi chết không minh bạch như vậy thì quả thực không có chút giá trị, phu quân ngươi cũng uổng mạng. Nữ nhân ngươi đúng là quá hồ đồ.

Tô Tiểu Liên thờ ơ:

- Chết thì cũng đã chết rồi, còn có cái gì giá trị có đáng hay không. Chết còn không sợ, còn sợ cái gì khác sao?

Tần Tiêu thật sự nhịn không được muốn nhảy lên tát cho nàng vài cái, nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng đáng thương của nàng thị lại nhịn xuống, trong lòng phiền muộn thầm nghĩ: Thật đúng là khối đá ở nhà xí, vừa thối vừa cứng. Loại quái nhân này đúng là ít gặp, hô oan kêu khuất, rồi lại một lòng muốn chết.

Hẳn là thật sự như là Lý Tiên Huệ đã nói: Nữ nhân này đã mất đi tất cả biến nàng trở thành cái xác không hồn sao? Nói như vậy Tô Tiểu Liên này là một người tình thâm nghĩa trọng.

Chỉ là trực giác Tần Tiêu có một loại ẩn ẩn luôn luôn có chỗ không đúng, cụ thể là cái gì đây? Chính mình nhất thời cũng không thể nắm giữ, xem ta náo nhiệt lâu như thế còn chưa thể tiếp xúc đến hạch tâm chính thức. Ít nhất không có xúc động tiếng lòng che dấuở sâu trong nội tâm của Tô Tiểu Liên.

Tần Tiêu thở dài bất đắc dĩ một hơi, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói:

- Thôi, dẫn nàng ra đi, giam vào gian phòng đơn, trông coi cẩn thận, đừng để nàng có sơ xuất gì là được.

Tô Tiểu Liên vừa mới bị mang đi, Cát Hiển Nghiệp phái hai nha dịch đi mời thân thích của Mã gia, sau đó họ chạy vội trở lại. Cát Hiển Nghiệp kỳ quái hỏi:

- Như thế nào trở lại nhanh như vậy? Mã gia cách đây phải hơn ba mươi dặm cơ mà?

Nha dịch trả lời:

- Hồi bẩm đại nhân. Thân thích của Mã gia không phải tiểu nhân mời đến. Mới ra huyện nha không có vài bước, tiểu nhân nhìn thấy chính thê cùng mẫu thân của Mã Thành Kiền mang theo hai gã sai vặt, nổi giận đùng đùng tiến tới nha huyện nói muốn báo án. Tiểu nhân vừa vặn thuận đường, đem các nàng tới đây. Người đang ở ngoài công đường.

- Lại muốn báo án hả?

Cát Hiển Nghiệp kỳ quái hỏi:

- Hai nữ nhân đanh đá này còn muốn gì nữa? Tần đại nhân, ngài xem, chuyện này...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau