PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Dương Ngọc Hoàn? (2)

Lý Tiên Huệ nghe Phạm Thức Đức nói thao thao bất tuyệt một hồi, không khỏi cười nói:

- Hóa ra Phạm tiên sinh đem Tần đại ca cùng đám ác quan Lai Tuấn Thần đánh đồng sao?

Phạm Thức Đức lập tức cả kinh nói:

- Ta... Ta nào có! Đại tiểu thư... Ngươi, ngươi cũng đừng chọn chữ mà khi dễ ty chức chứ?

Tần Tiêu cười ha ha:

- Đi thôi, sắp đến rồi.

Đến Dương phủ, nơi này chỉ còn là một mảnh đất đen ngói tan, quả nhiên nhìn thấy mà giật mình!

Đổ nát thê lương, xà ngang đốt trọi, cột đá cạnh cửa khuynh đảo, khói đen quẩn quanh nghi ngút. Một đám bộ khoái nha dịch đang thanh lý hiện trường, xem ra tập trung tập trung xử lý thi thể đốt trọi trước. Con đường trước phủ có hơn mười cỗ quan tài, đều đóng nắp chắc chắn. Người qua đường bên cạnh vây xem cách rất xa, phần lớn bụm lấy mũi khe khẽ nghị luận. Bên cạnh quan tài chỉ có một lão phu nhân ngoài năm mươi tuổi quỳ ở nơi đó, yên lặng im lặng đốt tiền giấy, một tiểu nữ hài quỳ bên cạnh bà, nó tựa đầu vào ngực bà khóc oa oa.

Tần Tiêu mới vừa đi tới trước cửa phủ tan hoang thì lập tức có một nha sai đi lên ngăn trước người của hắn, uyển chuyển nói:

- Vị công tử này, hiện trường còn sót lại, tùy thời còn có thể làm tường sụp đổ, có phần nguy hiểm. Chúng ta đang xử lý công vụ, mời công tử rời xa nơi này.

Cư dân Thần đô cùng sai dịch quan chức đều dưỡng thành một thói quen tốt đó là đối nhân xử thế hoà hợp êm thấm; không mất lòng nhau. Ngoại trừ nhân tố khách quan lễ nghi thương bẩm thực nhi tri (Ý của câu này là chỉ cần trong nhà có đồ vật sung túc thì con người sẽ biết lễ phép, cơm no áo ấm thì con người sẽ biết vinh dự cùng sỉ nhục => Đề cao kinh tế phát triển kéo theo văn hóa được mở mang) thì tại địa phương như Thần Đô này, tùy tiện nhìn thấy ai cũng không phải đại thần trong triều thì cũng là vương công hậu duệ quý tộc, nếu đắc tội cũng không có chỗ tốt.

Tần Tiêu cũng không để cho nha sai khó xử, hắn cười nói:

- Quan sai đại ca, ta cùng với Dương đại nhân, tuy là chưa từng gặp mặt, nhưng cũng là quan đồng liêu. Nghe nói trong nhà hắn gặp chuyện không may, vì thế mới cố ý đến đây xem thử. Hoả hoạn trong nhà Dương đại nhân đã tra rõ nguyên nhân chưa? Tình huống như thế nào rồi?

Thần sắc nha sai khẽ biến, hắn chắp tay nói:

- Hồi bẩm đại nhân, hôm qua vào giờ Tý, nhà của Dương đại nhân đột nhiên cháy. Người một nhà đều ở ngủ say nên đã bị chết cháy, sáng nay Kinh Triệu Doãn đại nhân đã cùng Pháp Tào, Ti Tào đại nhân, kiểm tra thực hư. Xác nhận là phòng bếp cháy tạo ra hỏa hoạn, đã bắt những hạ nhân sợ tội ẩn nấp, lúc này mới phái chúng ta tới thu thập. Tất cả thi thể cũng đã cho vào quan tài, đợi làm đạo tràng, ít bữa nữa sẽ hạ táng.

Tần Tiêu thấy hắn vô cùng rõ ràng thì gật đầu mỉm cười:

- Tạ quan sai đại ca, ngươi đi mau lên. Ta không tiến vào nữa.

Lý Tiên Huệ cùng Tử Địch chạy tới bên cạnh lão phu nhân đang hoá vàng mã tiền nhẹ giọng cùng bà hàn huyên vài câu. Thấy Tần Tiêu tới, Lý Tiên Huệ tiến lên nói cho hắn biết:

- Thật sự là đáng thương! Người trong nhà đã chết tận tuyệt, cha mẹ của tiểu nữ hài tử trong ngực lão bà bà đến đây đầu nhập vào Dương đại nhân, không nghĩ tới vừa tới Thần Đô đã nhặt xác của thân nhân. Lão bà bà này là bà bác của tiểu nữ hài tử, cũng là lão nhân mẹ goá con côi. bà xa vạn dặm đem tiểu nữ hài tử từ Tứ Xuyên đưa đến Thần Đô chỉ thấy được cảnh tượng như vậy.

Tần Tiêu khẽ gật đầu, không khỏi động lòng trắc ẩn, ngồi xổm bên cạnh lão phu nhân thấp giọng nói:

- Lão bà bà, các ngươi, còn có thân nhân không?

Lão phu nhân lắc đầu nghẹn ngào:

- Không còn ai hết, song thân hài tử ta ôm trong ngực vừa mới qua đời không chỗ nương tựa. Lão bà tử thì ở góa sống nhờ trong nhà nó. Vốn là mang nó tới đầu nhập vào Tam thúc Dương Huyền Khuê Dương đại nhân ở Thần Đô. Không nghĩ tới, chúng ta vất vả đi hai ba tháng, vừa tới Trường An đã thấy cảnh tượng trước mắt... Thật sự là lão thiên gia muốn tuyệt đường của chúng ta.

- Lão bà bà, nén bi thương, đừng quá thương tâm, mọi sự tình luôn luôn biện pháp giải quyết.

Tần Tiêu nhích tới gần nó mỉm cười, nhẹ nhàng kéo tay của tiểu nữ hài tử khẽ nói:

- Tiểu muội muội nói chuyện với đại ca nhé, muội tên gì?

Tiểu nữ hài tử cũng rất nhanh trí và lễ phép, nó chui từ trong ngực lão phu nhân ra, cung kính vái chào Tần Tiêu, giọng nói thanh như chim yến:

- Muội là Dương Ngọc Hoàn từ Tứ Xuyên tới, Nhà Dương đại nhân bị cháy là Tam thúc của muội.

Tần Tiêu mỉm cười vuốt đầu nó khen:

- Thật là thông minh...Đợi đã, muội vừa nói muội tên gì?

Tiểu nữ hài tử chớp chớp đôi mắt to, ngây thơ nhìn Tần Tiêu đáp:

- Đại ca ca, tai ca không nghe rõ sao? Muội vừa mới nói, muội tên là Dương Ngọc Hoàn!

Dương Ngọc Hoàn?!

Không phải chứ?

Tần Tiêu chậm rãi đứng dậy, đôi mắt trừng lớn nhìn tiểu nữ hài tử châu tròn ngọc sáng ngọt ngào khả nhân này, trong lòng thì thào thầm nghĩ: Dương Ngọc Hoàn... Dương Huyền Khuê, tuy rằng kiến thức lịch sử của mình rất nửa vời nhưng TV cũng từng xem qua. Dương Ngọc Hoàn Dương quý phi một trong tứ đại mỹ nữ tiếng tăm lừng lẫy trong lịch sử từ nhỏ song thân qua đời, là sống nhờ trong nhà thúc thúc Dương Huyền Khuê lớn lên. Về sau mới cơ duyên xảo hợp quen biết con trai của Đường Huyền Tông Lý Long Cơ, Thọ Vương Lý Mạo liền bắt đầu cuộc sống giàu có.

Nữ nhân này trong lịch sử thật sự không cần phải tốn nhiều văn chương để giới thiệu.

Tần Tiêu nuốt nước miếng một cái, cảm giác cuống họng hơi khô: Tuy rằng là thế, nhưng mà Dương Ngọc Hoàn... Xuất hiện có vẻ hơi sớm. Theo lý thuyết, Lý Long Cơ đến hơn năm mươi tuổi mới gặp được nàng, khi đó nàng đang tuổi thanh xuân. Tính ra nàng đã sinh ra sớm hơn mười đến hai mười năm, xem ra lần này ta chọc phải đại họa không nhỏ, lại là bởi vì thời không dị biến khiến đại nhân vật xuất thế sớm.

Lão phu nhân thấy Tần Tiêu biến sắc thì không khỏi kinh hoảng nói:

- Công tử chớ trách, tiểu nữ hài tử không hiểu chuyện, lão bà tử thay nó bồi tội với ngài.

Lý Tiên Huệ cũng kỳ quái hỏi:

- Huynh làm sao vậy? Tần đại ca?

Tần Tiêu phục hồi tinh thần lại: Bạn đang đọc chuyện tại

- Ah, không có gì. Lão bà bà, không liên quan đến Ngọc Hoàn, không sao. Đúng rồi, các ngươi hiện tại có tính toán gì hay không?

Lão phu nhân thở dài một hơi:

- Ai, có thể tính toán được gì chứ? Các đồng liêu quan phủ ngày xưa của Dương đại nhân chiếu cố, quan tài là do họ tặng cho để mấy người đã chết nhập thổ vi an. Xong xuôi những chuyện này, ta liền rời tìm một phủ đệ nào đó kiếm chút cháo cho đứa nhỏ này ăn. Chỉ sợ ta tuổi già sức yếu không ai muốn thu nhận.

Lý Tiên Huệ ở bên nghe xong một hồi, tiến đến bên cạnh Tần Tiêu nói nhỏ:

- Tần đại ca, một già một trẻ này thật đáng thương Không bằng... Chúng ta thu lưu họ đi... Dù sao cũng không có uống bao nhiêu, được không?

!

Chương 192: Huynh đệ, ta là muốn cứu vớt ngươi

Tần Tiêu gật đầu mỉm cười:

- Ta cũng đang có ý này, Tiên nhi cũng vậy rồi... Ừ. Lão bà bà, nếu bà không có nơi đi, bản thân ta có thể thu lưu các ngươi. Bất quá, chỗ ta ở Giang Nam, nếu các ngươi đồng ý thì ta phái người đưa các ngươi đi, thế nào?

- Chuyện này..

Lão phu nhân do dự nói:

- Không biết công tử xưng hô như thế nào? Lão bà tử ngu muội, tánh mạng bản thân ta chẳng còn mấy, chết rồi thì chỉ là một nắm đất vàng. Nhưng mà nó là ngoại tôn nữ, từ nhỏ theo dòng dõi thi thư, không dám quyết định qua loa...Xin công tử thứ tội!

Phạm Thức Đức bên cạnh nghe xong có chút tức giận quát:

- Lão bà này, tốt không thấy, còn coi đại nhân nhà ta là hạng người gì? Đại nhân hảo ý chịu thu lưu các ngươi đã là ân huệ lớn lao rồi. Đúng là...

- Phạm tiên sinh!

Tần Tiêu ngăn Phạm Thức Đức lại rồi mỉm cười nói;

- Ta tên là Tần Tiêu, Ngự Sử Trung Thừa đương triều Giang Nam Đạo Khâm Sai.

- Cô mỗ mỗ (Bà bác) à, đừng do dự nữa.

Dương Ngọc Hoàn một mực đánh giá Tần Tiêu lên tiếng:

- Vị Tần đại nhân này nhất định là người tốt, ngay cả ta đều đã nhìn ra. Còn có chức quan của hắn rất lớn, bởi vì hắn ở nơi này nói chuyện với chúng ta rất lâu mà quan sai cũng không dám tới đuổi hắn đi.

Tử Địch cười hì hì khen:

- Đúng là tiểu cô nương thông minh! Nhưng mà hắn không phải là người tốt đâu, là một xấu xa đó.

Lão phu nhân đảo đảo đôi mắt, cẩn thận suy nghĩ rồi đột nhiên nói:

- Ngài...ngài chính là Võ Trạng Nguyên đương triều Tần Tiêu Tần đại nhân đệ tử của Địch Quốc lão?

Lý Tiên Huệ mỉm cười: nguồn TruyenFull.vn

- Đúng vậy.

Sau đó nàng đưa tay ôm lấy Dương Ngọc Hoàn đang quỳ trên mặt đất, sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng của nàng cười nói:

- Đúng là mỹ nhân hiếm thấy, hơn nữa còn thông minh hữu lễ, thật sự là khó được. Vừa nhìn đã biết là con cái của danh môn thư hương, đáng tiếc là sa sút tới mức này. Tần đại ca chúng ta mang nó tới...

Lý Tiên Huệ thật không ngờ Tần Tiêu lại phất phất tay cắt lời nàng, hơn nữa tiếp tục nói chuyện với lão phụ nhan:

- Thế nào, lão bà bà, bà nguyện ý không?

Dứt lời, hắn lấy một túi tiền đưa cho bà:

- Nơi này có một ít tiền, bà có thể làm lộ phí, tang sự bên này ta có thể thay bà làm, cam đoan tốt nhất có thể để họ phong quang hạ táng. Nếu bà không có ý kiến, xin mời lập tức lên đường, ta đi mướn xe ngựa tiễn các ngươi, được chứ?

Hai tay lão phu nhân cầm bọc tiền, ngơ ngác nhìn Tần Tiêu một hồi, rốt cục hạ quyết định:

- Được!... Tần đại nhân, lão bà tử thay tổ tiên Dương gia dập đầu cảm tạ ngài. Đại ân đại đức của ngài, kiếp nầy kiếp sau lão bà tử ta nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp.

Những người vây chung quanh bắt đầu bàn tán nghị luận nhao nhao.

Tần Tiêu thấy bí mật khó giữ, nhiều người biết, cũng không tiện nói thêm cái gì, liền mời lão phu nhân đứng lên, sau đó nói với Tử Địch:

- Địch nhi, muội ngồi xe ngựa trở về vương phủ, gọi tỷ tỷ của muội tới cửa thành tụ hợp cùng ta. Nhớ rõ, phải nhanh! Còn có, trong rương Thiết Nô cầm hai cục vàng thỏi tới luôn.

Tử Địch nghi hoặc nhìn Tần Tiêu:

- Tử Địch lập tức đi xử lý... Nhưng mà, đại nhân tìm tỷ tỷ của ta đến cửa thành làm gì vậy?

Tần Tiêu chép miệng nhìn lão phu nhân cùng Dương Ngọc Hoàn:

- Không có biện pháp, chỉ có thể vất vả Mặc Y, đưa hai người họ trở về Sở Tiên Sơn Trang trước.

Tử Địch bừng tỉnh đại ngộ, lập tức tức giận nói:

- Vì sao cần phải tìm tỷ tỷ của ta, ta không làm được sao?

Tần Tiêu cười to nói:

- Muội chiếu cố mình còn chưa xong thì làm sao chăm sóc người khác? Nếu muội có một nửa ổn trọng cẩn thận như tỷ tỷ muội thì chuyện này giao cho muội làm.

- Hừ! Luôn xem thường ta.

Tử Địch oán hận dậm chân chạy tới xe ngựa ở giao lộ.

Lý Tiên Huệ nghi hoặc khó hiểu nhìn Tần Tiêu, thấp giọng nói:

- Tần đại ca, ngươi hôm nay... Thật sự là kỳ quái!

Tần Tiêu đi đến bên cạnh Lý Tiên Huệ, nắm bàn tay trắng nõn như ngó sen của nàng nhẹ nhàng nói:

- Nhất thời giải thích không rõ, sau này có cơ hội, sẽ nói cho nàng biết.

Cửa thành Thần Đô, một cỗ xe ngựa với nước sơn rất mới đang đứng chờ. Tần Tiêu đem hai cục vàng thỏi cùng một phong văn phòng tứ bảo (bút, mực, giấy, nghiên) giao cho Mặc Yvà dặn dò:

- Trên đường đi chú ý an toàn, chi phí tốn hao không cần tiết kiệm. Đến Sở Tiên Sơn Trang thì thay hai người họ mua một ít đồ dùng sinh hoạt. Còn nữa, phong thư này thay ta chuyển cho Mạc Vân Nhi. Đi sớm về sớm, chúng ta tại Trường An chờ muội.

Mặc Y cẩn thận tiếp nhận, trịnh trọng gật đầu:

- Đại nhân yên tâm!

Trong xe, Dương Ngọc Hoàn nhô đầu ra, dùng thanh âm non nớt hỏi:

- Đại ca ca, Giang Nam có xa không? Chúng ta đi Giang Nam, còn ca không đi sao? Chỗ đó có cửa thành cao lớn, có xe ngựa xinh đẹp cùng người ngoại bang đôi mắt lam râu đỏ không?

Tần Tiêu tiến lên một bước nhẹ nhàng sờ lên đầu của nàng:

- Ngọc Hoàn yên tâm, Giang Nam rất đẹp, muội nhất định sẽ thích. Đại ca ca xử lý xong chuyện củ mình sẽ về chơi với muội được chứ? Trên đường đi muội phải nghe lời Mặc Y tỷ tỷ, nàng sẽ bảo vệ hai người.

- Ân, Ngọc Hoàn đã biết!

Dương Ngọc Hoàn gật đầu như gà con mổ thóc, qua nửa ngày sau mới nói rất chân thành:

- Cảm ơn huynh! Đại ca ca. Muội nhớ được huynh tên là Tần Tiêu là Võ Trạng Nguyên, là khâm sai đúng không?

Lão phu nhân vội vàng ngăn nàng lại:

- Ngọc Hoàn không được vô lễ! Há có thể gọi thẳng tục danh của đại nhân, lão gia khi còn tại thế giáo huấn con như thế nào?

Tần Tiêu cười ha ha:

- Không sao. Chào tạm biệt gặp lại sau nhé Ngọc Hoàn, chúng ta không còn việc gì nữa sẽ tới Giang Nam thăm và chơi với muội.

Dương Ngọc Hoàn giơ bàn tay nhỏ trắng nõn ra nói:

- Đại ca ca, hẹn gặp lại. Bá bá râu dài, hẹn gặp lại. Các tỷ tỷ xinh đẹp, hẹn gặp lại.

Tần Tiêu cùng đám người Lý Tiên Huệ nhịn không được cười rộ lên:

- Đúng là một tiểu cô nương thông minh hiểu chuyện.

Xe ngựa dần dần rời đi sau đó biến mất ở góc cua cuối đường, bọn người Tần Tiêu lúc này mới cất bước đi trở về.

Lý Tiên Huệ nhịn rất lâu rốt cục cũng hỏi:

- Tần đại ca, hôm nay huynh có hành động rất quái dị. Vì sao không đồng ý đem các nàng lưu tại bên cạnh mình, huynh ghét họ lắm sao? Đây hẳn không phải là thói quen của huynh, Tiên nhi không nghĩ mà không hiểu.

Tần Tiêu ngượng ngùng cười cười, nhất thời nghẹn lời, không biết nên giải thích cho nàng như thế nào.

Lưu Dương Ngọc Hoàn ở bên cạnh.

Đùa hơi quá trớn rồi đó.

Thật vất vả mới có biện pháp để nàng rời xa kinh thành, rời xa hoàng tộc, chính là vì tránh cho đoạn lịch sử kia xuất hiện.

Tuy rằng để cho Đại Đường đi về hướng suy sụp An Sử Chi Loạn (loạn An Lộc Sơn) không phải là lỗi của Dương Ngọc Hoàn, nhưng khách quan mà nói thì nàng cũng nhiều ít có chút trách nhiệm. Lý Long Cơ tin tưởng nàng tới mù quáng, còn bởi vậy trở nên tầm thường vô vi, ngu ngốc không chịu nổi, khiến cho giang sơn đang hùng mạnh theo thời gian bị hủy trong tay Lý Long Cơ.

Chương 193: Huynh đệ, ta là muốn cứu vớt ngươi (2)

Nếu lưu Dương Ngọc Hoàn tại bên cạnh, trời mới biết lúc nào trời đưa đất đẩy hắn có thể cùng Dương Ngọc Hoàn nhận thức hay không. Đoạn lịch sử ma xui quỷ khiến đó diễn lại trò cũ.

Tần Tiêu thậm chí trong tín thư rất "tàn nhẫn" yêu cầu Mạc Vân Nhi không được cho phép Dương Ngọc Hoàn ly khai Giang Nam nửa bước. Nếu lần này Sở Tiên Sơn Trang bị triều đình thu hồi thì nhờ nàng mang theo Dương Ngọc Hoàn đi tu đạo. Cho dù nữ hiện tại có rất nhiều người phản đạo hoàn tục, có thể tiếp cận nam tử để mượn cớ tu đạo trò chơi hồng trần. Nhưng có Mạc Vân Nhi ở bên cạnh chằm chằm vào, chính mình lúc nào cũng chú ý cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Với lại tiền tài của Sở Tiên Sơn Trang cũng đầy đủ hai người sống cả đời. Lúc ấy Tần Tiêu kiểm kê tài sản chuẩn bị giao cho Lý Trọng Tuấn mang về Trường An đúng lúc Tử Địch không có ở đây, trước khi giao cho nàng đảm bảo một rương "Đồ cưới " 2000 lượng hoàng kim là cá lọt lưới. Tần Tiêu đành phải "Bị ép " bỏ vào trong túi, lúc gần đi lưu lại một nửa tại Sở Tiên Sơn Trang cho Mạc Vân Nhi chi phối, xem như chi phí tiêu dùng trong trang và ban thưởng cho nàng.

Tần Tiêu thậm chí ác độc nghĩ tới bán Dương Ngọc Hoàn đi nước ngoài, nhưng nghĩ lại cô bé này thật đáng thương, nếu mình muốn làm thế thì quá nhẫn tâm. Hơn nữa, Dương Ngọc Hoàn cũng không phải là hạch tâm của An Sử Chi Loạn (An Lộc Sơn). Chỗ hiểm chính thức là Lý Long Cơ lúc tuổi già khiến cho Đường vương triều từng bước một đi về hướng suy sụp.

Được rồi, có Tần Tiêu ta đây, An Sử Chi Loạn (An Lộc Sơn) có thể náo được bao nhiêu. Nhân vật như Sử Tư Minh, Tần Tiêu ta dù phải dùng thủ đoạn ám sát cũng sẽ tiêu diệt các ngươi.

Nếu không, Tần Tiêu ta chẳng phải là sống vô ích hai mươi mấy năm ở thế kỷ 21 sao?

Hừ, An Sử Chi Loạn (An Lộc Sơn), ta cho ngươi loạn, ta cho ngươi loạn!!

Tần Tiêu không có trả lời câu hỏi của Lý Tiên Huệ, trong lúc hắn còn suy nghĩ miên man ngổn ngang lộn xộn trong đầu thì chỉ nghe Phạm Thức Đức đối với Lý Tiên Huệ nói:

- Đại tiểu thư, đại nhân làm việc, trừ phi chuyện chúng ta biết rõ, nếu không thì đoán cũng không được, cũng không cần phải đi đoán. Nếu là mọi chuyện đều nói rõ ràng ra thì đại nhân sẽ mệt chết mất.

Tần Tiêu đột nhiên sinh lòng cảm kích vô hạn đối với Phạm Thức Đức.

Lý Tiên Huệ khẽ thở dài một cái: nguồn TruyenFull.vn

- Vậy được rồi. Tần đại ca không muốn nói, ta cũng không hỏi nữa.. Đúng như Phạm tiên sinh nói, Tần đại nhân làm việc, không có nhất định phải giải thích cho chúng ta minh bạch, không phải sao?

Tần Tiêu hiểu được, trong lời nói của Lý Tiên Huệ, ẩn ẩn có một chút không khoái, hắn chỉ đành cười làm lành nói:

- Thực xin lỗi Tiên nhi, chuyện này, hiện tại thật sự là không có cách nào giải thích cho muội, nhưng ta đồng ý với muội, ngày sau đến thời cơ chín muồi nhất định sẽ cho muội biết. Được chứ?

Lý Tiên Huệ cười xấu hổ:

- Thực xin lỗi Tần đại ca, ta tựa hồ... Nhất thời còn không có quen, các nói chuyện và suy nghĩ vẫn có chút bóng dáng của quận chúa trước kia.. Ân, sau này ta sẽ sửa chữa, hảo hảo làm Tần Tiên Nhi của ta.

- Dừng lại.

Tử Địch hôm nay nhìn rất cau có, hiện tại nàng rất khó chịu.

- Cái gì vậy, rõ ràng là... Tiên nhi, tỷ lại đây, ta nói cho tỷ nghe.

Lý Tiên Huệ nửa cả kinh nửa nghi hoặc đưa tai tới. Tử Địch như tên trộm ở bên tai nàng nói thầm một hồi, sau đó chứng kiến Lý Tiên Huệ che miệng cười, nhìn Tử Địch với vẻ không thể tưởng tượng nổi:

- Không thể nào?

- Ồ! Chuyện này có gì mà không thể, rất là bình thường thì có. Nhất là tên gia hỏa như hắn.

Thanh âm của Tử Địch kéo đến thật dài, nhìn rất là bất mãn đối với Tần Tiêu.

Tần Tiêu nhìn nét mặt của các nàng cùng ngữ khí xem thường của Tử Địch, không cần nghe các nàng nói với nhau cái gì cũng minh bạch nha đầu Tử Địch kia nói những gì. Tần Tiêu vò đã mẻ lại sứt (chân trần không sợ mang giày) thầm nghĩ: được rồi, vì xã tắc Đại Đường, Tần mỗ ta chấp nhận chịu nhục.

Không phải là nói ta thích tiểu hài tử sao, thậm chí là có xu hướng bất lương "yêu con nít" sao? Hoặc là dùng thuật ngữ của con người thế kỷ 21 là thích lolita?

Kệ đi. Dù sao ta là nam nhân Đại Đường, chơi như thế nào đều là phong lưu nhân sĩ, tùy cho các ngươi nghĩ như thế nào cũng được.

Bất quá nuôi tiểu loli Dương Ngọc Hoàn hình như cũng có chút giống giống.

Đúng vậy, rất giống. Thì ra ta cũng tà ác như thế, trong lòng của Tần Tiêu thật là có điểm dở khóc dở cười. Xem ra oan ức mạc minh kỳ diệu này trong lúc nhất thời không thể rửa được.

Trở lại Truy Vương Phủ, Lý Long Cơ đã trở lại trong phủ thật lâu đang cùng Lý Tự Nghiệp trò chuyện tình hình Giang Nam án Hỏa Phượng cao hứng bừng bừng. Chứng kiến Tần Tiêu tiến đến, Lý Long Cơ từ trên ghế nhảy dựng lên, chạy đến trước bắt lấy tay của Tần Tiêu vui mừng nói:

- Ha ha! Hảo huynh đệ, ta cuối cùng là gặp được ngươi rồi! Mau tới mau tới, ngươi nói kỹ càng cho ta nghe một chút xem, tình hình ngươi đến Giang Nam xử lý bản án đó như thế nào. Nhớ rõ phải nói thật kỹ tuyệt không được qua loa.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Tại đây không có người ngoài, đều là một ít hảo hữu thân mật của ta, ta gọi ngươi là A man nhé?

- Ai nha, đại ca đến lúc nào rồi vẫn còn so đo những thứ này! Gọi thì cứ gọi đi, đại ca ta không gọi thì ai dám gọi?

Lý Long Cơ gấp khó dằn nổi:

- Nghĩa Hưng Vương căn bản là khôn biết cách nói chuyện, hỏi hắn chuyện Giang Nam thì hắn ngoại trừ nói " đặc sắc " sau đó là " đã ghiền ", trừ đó ra thì không có gì để nói rồi! Ngươi nói đi mau lên, sắp gấp chết người ta rồi. Ta bất kể, hôm nay ngươi phải nói một ngày một đêm với ta không ngủ được, cũng phải nói cho rõ ràng.

Sau lưng Tần Tiêu, Lý Tiên Huệ đeo mặt nạ lặng lẽ trốn được sau lưng Tử Địch cố nén kích động trong lòng, không có gọi câu "Tam ca". Từ nhỏ nàng đã có cảm tình rất tốt với vị đường huynh Lý Long Cơ này, Lý Tiên Huệ thu được Ngọc Hoàn là do mẫu thân Lý Long Cơ tặng cho nàng.

Phạm Thức Đức cùng đám người Lý Tự Nghiệp trong nội đường tức thì kinh ngạc, không nghĩ tới Tần Tiêu rõ ràng có thể cùng một quận Vương xưng huynh gọi đệ, thân mật khăng khít đến loại tình trạng này!

Lý Long Cơ kéo Tần Tiêu xông vào chánh đường nói với Tổng Quản Đỗ Tam và tùy tùng ở bên:

- Nhanh đi chuẩn bị tiệc rượu, còn thất thần ra đấy làm gì. Đại ca, ngươi lần này xui xẻo. Ngươi nếu không đem chuyện ở Giang Nam nói rõ ràng thì đừng hòng rời khỏi Truy Vương Phủ này.

Tần Tiêu cười ha ha:

- A Man, ngươi giữ ta lại như thế này, đến lúc đó nộp chỉ chậm trễ, hoàng đế bệ hạ muốn chém đầu của ta, ngươi có thể phụ trách một lần nữa đón ta. Đúng rồi, Nghĩa Hưng Vương bây giờ đang ở đâu?

!

Chương 194: Vô tình gặp được Phạm Phụ

Lý Long Cơ nhìn mọi người chung quanh Tần Tiêu một lần rồi bất động thanh sắc nói:

- Hắn nha, bởi vì công lao ở Giang Nam, sau khi hồi linh đã được thăng lên Tả Vệ Đại Tương Quân, phụ trách Nam Nha Cấm Vệ hoàng thành, hiện tại cũng coi là sánh vai cùng Bắc Nha Thiên Kỵ Vũ Lâm Vệ Đại tướng quân Vũ Ý Tông. Hai người trong ngày trừng đôi mắt dựng râu, ngươi không phục ta, ta lờ ngươi, tranh đấu gay gắt huyên náo, nào còn nhớ huynh đệ ta. Ta bởi vì thân không có chức vụ, tại Trường An nhàn rỗi cũng không có việc gì, dứt khoát trở lại thần đô tiêu diêu tự tại, không muốn thấy những chuyện phiền lòng, mắt không thấy, tâm không phiền.

Tần Tiêu thầm suy nghĩ nói: mắt không thấy, tâm không phiền? Hù ai đó! Ngươi nếu thật là một tên gia hỏa không có tim không có phổi như vậy còn có thể mang đến Khai Nguyên thịnh thế? Đoán chừng chính là giấu tài a. Ngày khác ngươi nếu là thật sự trở thành hoàng đế, loại chuyện An Sử Chi Loạn (An Lộc Sơn) này có Tần Tiêu ta thì quả quyết chắc chắn không phát sinh.

Về phần Dương Ngọc Hoàn, nếu không có gì đặc biệt thì các ngươi có lẽ không có cơ hội gặp nhau đâu. Còn An Lộc Sơn, Sử Tư Minh, Lý Lâm Phủ, Dương Quốc Trung... cũng đừng để cho Tần Tiêu đụng phải!

Huynh đệ, đừng trách ta trong lúc vô hình làm ngươi tổn thất một mỹ nữ xinh đẹp, ta chỉ muốn cứu vớt giang sơn của ngươi thôi. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Hắc hắc!!

Tiệc tối giải tán, mọi người sau mấy ngày liên tiếp đi xe ngựa mệt mỏi đều nhao nhao trở về phòng nghỉ ngơi, duy chỉ có Tần Tiêu bị Lý Long Cơ giữ lại.

Hai người lười biếng nằm trên cái thảm bông lót trên giường, nhẹ nhàng uống một ngụm rượu nho do cung đình mật chế, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, thưởng thức vũ kỹ xinh đẹp, vũ khúc nổi tiếng tên là Lục Yêu.

Tần Tiêu đã đem chuyện tình ở Giang Nam nói ngọn ngành cho Lý Long Cơ, duy chỉ có về xử lý Lý Tiên Huệ thì nói có hơi hàm hồ.

Lý Long Cơ vuốt vuốt chén rượu bằng hổ phách ngọc bích trong tay, hắn nghiêng mắt nhìn dáng người mềm mại thướt tha của vũ kỹ, nhếch miệng, hời hợt nói:

- Đại ca, lần này ngươi Giang Nam làm việc hoàn toàn tuyệt vời, nhưng mà cũng là một chuyện ngu xuẩn nhất.

Tần Tiêu nhàn nhạt cười, đôi mắt chằm chằm vào trong chén rượu nho sáng long lanh mông lung:

- Ồ! ta đã làm nên chuyện ngu xuẩn gì?

Lý Long Cơ chậc chậc lắc đầu:

- Đại ca rõ ràng là người thông minh, vì sao phải giả vờ ngây ngốc trước mặt tiểu đệ. Ngươi biết rõ ta chỉ cái gì.

- Ta biết ngươi muốn nói gì.

Tần Tiêu mỉm cười nhìn Lý Long Cơ một chút,rồi như có chút suy nghĩ lên tiếng:

- Nhưng ngươi có thể nói cho ta, còn cái khác biện pháp tốt hơn sao?

Lý Long Cơ nâng mí mắt lên nhìn Tần Tiêu một lát rồi chậm rãi lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài:

- Hoàn toàn chính xác, ta nghĩ không ra phương pháp xử lý tốt hơn của ngươi. Nhưng mà đứng ở trên lập trường của ta mà thấy thì hơi chút kỳ quái, bởi đại ca hoàn toàn có thể áp dụng phương pháp xử lý ổn thỏa hơn. Nhưng mà ngươi lại áp dụng biện pháp mạo hiểm nhất là mang nàng theo bên cạnh mình... Vì thế, ta mới nói. Đại ca lúc này đã làm chuyện ngu xuẩn.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Nếu quả thực ta áp dụng biện pháp ổn thỏa tức biện pháp xử lý có lợi với mình thì ngươi còn nhận vị huynh đệ như ta không? Còn xứng làm huynh đệ của ngươi sao? Ta Tần Tiêu tuy rằng không phải là đại hiền chi nhân, nhưng căn bản là người có lương tâm. Người không đáng chết thì ta tuyệt sẽ không thấy chết mà không cứu, lại càng không cần phải nói là chính tay ta giết nàng.

Lý Long Cơ thở dài một tiếng lắc đầu:

- Đại ca. Về mặt tình cảm thì ta thật sự rất cảm kích, cũng rất kính nể hành động của ngươi lần này. Nhưng mà đứng trên một lập trường sáng suốt mà nói thì bản thân ta hy vọng, ngươi áp dụng thủ đoạn "ổn thỏa" hơn. Đại ca thông minh hơn người, văn võ toàn tài, chỉ là thời gian trà trộn quan trường, đối với quan hệ lợi hại ở trong đó chưa hiểu rõ. Ngươi phải biết rằng, trên triều đình, bất kỳ một sơ xuất cùng sai lầm nho nhỏ nào cũng sẽ là trí mạng. Đảng tranh phạt đấu! Tuy rằng nhìn không thấy đao thương kiếm kích, nhưng so với chém giết trên chiến trường càng thêm hung hiểm, hơn nữa quỷ bí khó dò. Nói những điều này không phải nói ta phản đối hành động của ngươi, mà trái lại ta rất vui vẻ, rất cao hứng. Nhưng mà ta không thể không nhắc nhở ngươi, phải chú ý hành động của mình nhiều hơn, bởi hiện tại ngươi đã trở thành nhân vật chói mắt nhất trong triều, nhất cử nhất động cũng phải hết sức cẩn thận mới được.

Tần Tiêu cảm kích nhìn Lý Cơ Long, giơ ly rượu ra chạm với hứn:

- Cảm ơn ngươi, A Man. Có huynh đệ tốt như ngươi bên cạnh, đại ca cũng không cần chiến đấu một mình. Cuối cùng có một ngày, sự thật sẽ chứng minh, ta làm như vậy là đúng.

Lý Long Cơ bất đắc dĩ cười, nâng chén uống rượu, sau đó nói:

- Chỉ hy vọng như thế a. Vừa rồi ta nghe ngươi nói đã xong bản án Giang Nam cũng cho ta tin tưởng vững chắc, dùng năng lực của đại ca, chuyện ngươi muốn làm, nhất định có thể thành công. Bất quá, các triều đại đổi thay đến nay, rất nhiều ví dụ đều có nói rõ, thần tử càng trung thành như một không câu nệ tiểu tiết, càng dễ dàng đưa tới tai họa. Vì thế, đại ca có lẽ chú ý nhiều hơn, học khéo đưa đẩy cùng lõi đời một ít. Trên triều đình, có thể không đắc tội thì phải lôi kéo, cho dù đắc tội, cũng không cần ngoài sáng vạch mặt cùng hắn. Hơn nữa, cho dù lập trường xung đột như thế nào thì trên triều đình vĩnh viễn không có địch nhân cũng không có bằng hữu vĩnh viễn chỉ có lợi ích là vĩnh hằng. Đại ca, ngươi cảm thấy, ta nói đúng không?

- Lợi hại!

Trong lòng Tần Tiêu không khỏi cả kinh khen ngợi.

Những lời này rõ ràng từ trong miệng Lý Long Cơ - một kẻ chỉ có mười bảy mười tám tuổi nói ra. Xem ra, người này chính là chính trị gia trời sinh!

Tần Tiêu tán thưởng nói:

- Đúng, nói rất đúng. A Man, ở phương diện này hoàn toàn hơn đại ca ngu ngốc, còn phải học tập ngươi nhiều hơn mới được. Ngày khác ta về triều nộp chỉ thường ngày phải cùng đám vương công, đại thần ở chung, A Man có rảnh phải chỉ điểm cho ta một chút.

- Ha ha, đại ca ngươi quá khiêm tốn rồi! Còn nói cái gì " đề điểm ", ta đây cũng là lý luận suông mà thôi.

Lý Long Cơ cười ha ha:

- Nếu đùa nghịch thật sự thì sợ là tự chính mình cũng sẽ luống cuống tay chân, ở đâu là đối thủ của những lão gia hỏa lăn trộn nhiều năm.. Đại ca thiên phú hơn người trí tuệ thông minh, tin tưởng rất nhanh có thể làm được điều này, cưỡi xe nhẹ đi đường quen. Đến lúc đó đừng quên đề điểm tiểu đệ như ta đó.

- Ha ha ha!

Hai người cất tiếng cười to, lại uống cạn một chén.

Một khúc « Lục Yêu » kết thúc, Lý Long Cơ khoát tay áo, ra hiệu ca kỹ xuống dưới, sau đó đối với Tần Tiêu nói:

- Đại ca, dẫn ta đi gặp nàng a.

Tần Tiêu hít sâu một hơi nói:

- Đi!

Lúc này đêm đã khuya, người trong phủ Vương gia hơn phân nửa ngủ. Hai người từ nằm trên giường đứng lên, đồng loạt gian phòng gian phòng của Lý Tiên Huệ.

Chương 195: Cắn chỉ đoạn thề (1)

Nếu như nói, trước đó, thời điểm lần thứ nhất tại Trường An gặp được Lý Long Cơ, ấn tượng Tần Tiêu đối với hắn là cậu ấm chỉ biết là phong hoa tuyết nguyệt thanh sắc khuyển mã thì lúc này đây trường đàm để cho Tần Tiêu triệt để minh bạch, Lý Long Cơ, thật sự chính là có được trí tuệ chính trị rất sâu, cùng tư duy suy xét hơn người. Đồng thời, tâm tư cẩn mật, suy nghĩ chu toàn, so với tên đường huynh Lý Trọng Tuấn lúc nào cũng cẩu thả thì đích thật là cao minh hơn rất nhiều lần.

- Cho dù lập trường xung đột như thế nào thì triều đình cũng có thể không có địch nhân vĩnh viễn cũng không có bằng hữu vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh hằng.

Đạo lý như vậy tại lúc hắn 17 tuổi có thể minh bạch, đủ để thấy hắn trưởng thành sớm trưởng thành như thế nào. Chỉ cần đợi thêm một thời gian hắn tất có thể trở thành một lão hồ ly chính hiệu, hơn nữa hắn hiểu được đạo lý như vậy nếu là đổi lại góc độ khác, đứng ở vị trí đế vương suy nghĩ muốn nhìn rõ mưu đồ thần tử thủ hạ tuyệt không phải chuyện khó. Có thể làm được những điều này, đó chính là đế vương thuật.

Lý Long Cơ 17 tuổi cũng đã bắt đầu âm thầm luyện Đế vương thuật, trong lòng Tần Tiêu không biết là nên mừng rỡ, hay là nên sợ hãi. Cảm giác thật phức tạp. Bất quá bây giờ, hắn và Lý Long Cơ có tình nghĩa huynh đệ, một chút tuần trăng mật điểm qua thoáng chút bất an nhưng lại bị che dấu.

Lý Tiên Huệ không ngờ còn chưa ngủ, tay cầm một chiếc đèn mở cửa. Thấy Tần Tiêu, vẻ mặt nàng tràn đầy mừng rỡ, sau đó thấy được Lý Long Cơ sau lưng của hắn thì sắc mặt biến đổi, bờ môi cũng có chút run rẩy. Nàng kinh ngạc đứng ở nơi đó nhất thời quên mời hai người vào trong.

Tần Tiêu cười khẽ:

- Tiên nhi, chúng ta có thể đi vào không?

- Ah, đúng rồi...

Lý Tiên Huệ cười xấu hổ:

- Tần đại ca nhanh mời vào, điện...hạ, mời vào.

Ba người nhập tọa ngồi xuống. Lý Tiên Huệ rót nước trà cho hai người rồi ngồi xuống, tránh ánh mắt của Lý Long Cơ, cúi đầu xuống.

- Tiên......

Lý Long Cơ nặng nề thấp giọng hỏi:

- Muội...vẫn khỏe chứ?

Lý Tiên Huệ chần chờ ngẩng đầu lên, kích động nhìn Lý Long Cơ. Sau đó lại nhìn về phía Tần Tiêu, thấy hắn dịu dàng mà cười cười với mình thì mới cố lấy dũng khí, nàng dùng thanh âm run rẩy đáp:

- Muội...rất khỏe, còn huynh, tam ca?

- Tốt!

Trên mặt Lý Long Cơ lộ ra vẻ mừng rỡ, vỗ vỗ tay của Lý Tiên Huệ:

- Muội chịu cực khổ rồi.

Lý Tiên Huệ cắn chặt môi, ngơ ngác nhìn Lý Long Cơ, lắc đầu:

- Không có. Muội rất khỏe, thật đó! Hiện tại muội mới biết được, cái gì là cuộc sống, cái gì là nhân sinh. Trước đó Tiên nhi sống không vui. Hiện tại, có Tần đại ca chiếu cố muội, muội rất thỏa mãn. Mỗi một ngày của muội đều trôi qua vô cùng phong phú. Muội cảm thấy rất thỏa mãn.

Lý Long Cơ phát ra vui vẻ từ trong nội tâm, hắn nở nụ cười: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Vậy là tốt rồi! Muội sống rất tốt thì trọng yếu hơn tất cả. Tần đại ca củ muội là hảo huynh đệ kết nghĩa của ta, muội đi theo hắn, ta rất yên tâm.

Tần Tiêu Bên cạnh cười mỉa, âm thầm nói: cái gì Tần đại ca" của muội " hảo huynh đệ " của ta ". Muốn gạt ta sang một bên sao?

Trên mặt Lý Tiên Huệ hiện lên vẻ đỏ ửng, đôi mắt híp lại thành vành trăng non, trầm thấp gật đầu:

- Ân... Tần đại ca rất tốt với muội.

Lý Long Cơ cười ha ha:

- Ân, vậy là tốt rồi, cũng đừng có buông tay, thừa dịp hắn còn chưa đón dâu thì mau chóng ra tay.

Tần Tiêu dở khóc dở cười, hắn đấm vào vai Lý Long Cơ một quyền mắng:

- Nói cái quái gì thế? Nào có như ngươi nói vậy?

Vẻ mặt Lý Long Cơ cười gian nói:

- Ta thấy hai người các ngươi cũng hữu tình có ý, cứ tránh né che che lấp lấp làm cái gì? Hiện tại ta vạch trần tầng ngăn cách này, hẳn không phải tốt sao? Hắc hắc, ngày khác nếu là bày tửu hôn thì ta chính là bà mai hạng nhất. Ai... Ôi, đại ca tha mạng, Tiên nhi tha mạng, ta biết sai rồi!

Ba người cầm đuốc soi nói chuyện một đêm chưa ngủ, cười cười nói nói hoan hô.

Sáng sớm hôm sau, Tần Tiêu không để ý Lý Long Cơ đau khổ giữ lại, cố ý rời Truy Vương Phủ lên đường đi Trường An. Nhiệm kỳ đã qua, nếu không sớm hồi kinh nộp chỉ, sợ là sẽ bị trách cứ. Lý Long Cơ cũng không mạnh mẽ giữ lại, hắn tự mình tiễn đám người Tần Tiêu ra khỏi cửa thành, một mực đưa đến cảnh nội kinh huyện Hà Nam mới lưu luyến không rời giục ngựa mà quay về.

Mọi người lên xe ngựa theo quan đạo rời đi, giữa trưa cách một cái rừng cây nhỏ, Thái Dương đã lên chính ngọ, thời tiết nóng bức vô cùng. Trùng hợp nơi này có một cái nho nhỏ trạm dịch thay ngựa nho nhỏ, Tần Tiêu liền ngừng xe ngựa, mời mọi người đi vào uống chén trà xanh nghỉ ngơi một chút, đợi qua buổi trưa nắng gắt rồi mới đi tiếp.

Dịch quán kiểm tra thực hư quan ấn văn điệp của Tần Tiêu xong thì lập tức an bài cho họ chỗ ở và nghỉ ngơi, trái cây trà lạnh cũng theo thứ tự bưng lên.

Đúng lúc này, ở bên trong trạm dịch còn hai sai dịch áp giải một nữ phạm nhân toàn thân thương tích, tóc tai rối bù. Trong đó một gã sai dịch cực không kiên nhẫn hò hét với dịch thừa:

- Mau mang trà nước, cái thời tiết mắc toi này, thật sự là muốn khát chết người đi được.

Một sai dịch khác thì là nổi giận đùng đùng đẩy nữ phạm nhân một phen, mắng to:

- Ác phụ, đều tại ngươi! Trời cực nóng, để cho gia gia đưa ngươi đi hình phòng Huyền Nam, thật sự là xui! Dù sao sớm muộn cũng là một đao, đổi lại ta là Huyện lệnh đại nhân đã chém ngươi tại chỗ rồi.

Tử Địch nguyên bản chuyên tâm ăn chứng kiến tình huống này thì tiện tay ném quả tuyết lê trong tay đi, chân mày lá liễu dựng lên muốn xông ra, nàng oán hận mắng:

- Xú nam nhân, chỉ biết khi dễ nữ nhân!

Phụ nhân kia bị nha sai đẩy một cái thì như là một cành lá khô héo té xuống, cái gông to tướng bằng gỗ "Oanh!" một tiếng nện trên mặt đất. Hai tay phu nhân cũng bị khóa ở bên trong cái gông, không thể vươn tay đỡ thân hình, đành phải tùy ý để cái cùm bằng gỗ mắc kẹt cổ họng, ho khan kịch liệt giống như bị bóp cổ không thở được.

Đôi bàn tay trắng như phấn của Tử Địch xoa vào nhau, rốt cuộc ngồi không yên, nàng dùng sức muốn đứng dậy hung hăng giáo huấn hai tên nha sai nghênh ngang ngồi ở chỗ kia uống trà thì bị một cái tay to lớn của Lý Tự Nghiệp áp trên vai, không thể động đậy chút nào.

Lý Tự Nghiệp há cái miệng rộng, cười cười ngây ngô nhìn Tử Địch nói:

- Ta còn tưởng rằng, chỉ có ta thích nhất nháo sự gây phiền toái, không nghĩ tới bên cạnh còn xuất hiện thêm một đầu tiểu mẫu ngưu còn xúc động hơn lão Lý ta.

Tử Địch tức giận nhe răng muốn cắn vào cái tay to đang đè lên vai mình, nàng oán hận nói:

- Nói không biết xấu hổ, hổ cho đại nam nhân ngươi còn tự xưng là anh hùng hảo hán, một chút tinh thần trọng nghĩa cùng đồng tình cũng không có.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau