PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Thổ hoàng đế của Giang Nam (2)

Lý Tiên Huệ cau mày nói:

- Nghiêm trọng như vậy so? Muội chưa từng thấy ai say tàu như hắn.

Tần Tiêu nói:

- Không có gì, tác dụng của tâm lý thôi. Trước kia hắn còn không biết chóng mặt là gì cơ. Muội bảo hắn uống nhiều nước trà một chút, đừng để bị chuột rút là được. Sắp tới rồi, nhìn kìa, phía trước chính là bến tàu của Giang Châu.

Một bến tàu rất lớn đỗ nhiều thuyền xuất hiện trước mắt đám người Tần Tiêu, trên bến tàu có rất nhiều người đang chuyển động đi tới đi lui chuyển hàng, kiệu phu nối liền, tiếng người huyên náo không dứt.

Vùng sông nước Giang Nam dùng thuyền tới vận chuyển hàng hóa, xem như thường thấy nhất. Còn Giang Châu là địa phương giàu có và đông đúc, thương nhân ở chỗ này rất nhiều, người ngoại quốc kinh thương cũng có số lượng không ít. Nơi đây thường thường có thể chứng kiến rất nhiều thương phẩm ngoại quốc mới lạ từ nhiều con đường cận chuyển tới Giang Nam, giá trị tăng lên gấp bội có khi lên tới mấy chục lần. Cũng khó trách những thương nhân này không ngại đi xa vạn dặm từ nước ngoài đi vào Giang Nam làm kinh doanh. Đem hàng hóa bán phá giá xong có thể thượng du Trường Giang xuôi theo Trường Giang trở về, tiết kiệm rất nhiều, lợi nhuận càng lớn. Tuy rằng khổ cực, nhưng có thật nhiều thương nhân một mực nguyện ý như vậy. Ngoại trừ kiếm lợi nhuận lớn thì Giang Nam là nơi xinh đẹp, cũng là nơi để vui chơi. Tần Tiêu khi còn bé thì mơ hồ biết rõ, vẻn vẹn một châu của Giang Châu đã có số thương nhân ngoại tịch đinh cư tới năm sáu ngàn người. Những năm gần đây, Võ Tắc Thiên cổ vũ thương nhân, Đại Chu vương triều cũng bao dung bảo hộ ngoại thương có nhà khiến cho rất nhiều người ngoại quốc đi vào vào Đại Chu buôn bán, định cư, kết hôn sinh con, thậm chí là bước vào con đường làm quan.

Hết thảy những điều này, vương triều Trung Quốc khác còn lâu mới có thể so sánh với, phồn vinh cùng giàu có và đông đúc của Đại Đường đương nhiên là không cần phải nói, nhưng chính thức để cho vương triều Đại Đường có địa vị lãnh tụ trên thế giới này ngoại trừ nó cường thịnh cùng giàu có thì quan trọng hơn là cởi mở cùng bao dung. Chính là vì những người ngoại lai này tự do xuất nhập, khiến cho triều Đường phát triển các loại văn hóa tới tất cả các nơi hẻo lánh, tạo nên ảnh hưởng cực kỳ sâu xa.

Tần Tiêu mình cũng cảm giác rất kỳ quái, gần đây có nhiều cảm khái cùng lĩnh ngộ như vậy, xem ra hắn đúng với câu nói: Cư kỳ chức, tư kỳ sự (đang tại chức thì nghĩ nhiều chuyện). Sau khi mình trở thành quan thì những chuyện này không tự giác đã nghĩ tới.

Mọi người thuyền, đi lẫn vào đám người lên đường đi Giang Châu.

Lý Tiên Huệ cảm thán tự đáy lòng nói:

- Thật là nơi náo nhiệt! Thần đô tuy rằng quy mô to lớn hơn, dòng người cũng nhiều hơn, nhưng cảm giác cuối cùng thì nơi đây có một cỗ khí tức sinh hoạt chân thật, mỗi người đều là phát ra từ hỉ nộ ái ố từ trong nội tâm mình.

Tần Tiêu cười nói ha ha:

- Cái gọi là cảnh tùy tâm sinh, Tiên nhi, là tâm tính của muội bây giờ phát sanh biến hóa, có lẽ chính muội không có cảm thấy a. Chờ khi nó hoàn hồn trở lại, muội sẽ phát hiện những chỗ náo nhiệt sinh cơ bừng bừng nào cũng sẽ giống nhau.

Lý Tự Nghiệp sau lưng kêu khổ thấu trời, hắn đi đường mà đôi chân bất ổn như đi trên mây. Phạm Thức Đức vẫn như trước đi sau lưng thỉnh thoảng trêu ghẹo giễu cợt hắn một phen. Mặc Y theo sát Tần Tiêu, một chuyến năm người tìm một gian khách điếm ăn cơm rồi mướn hai cái xe ngựa đi thẳng tới Bành Trạch. xem tại TruyenFull.vn

Tần Tiêu hiểu rất rõ, nếu là đi phủ thứ sử trước thì tất khiến cho lao sư động chúng, người người đều biết, đến lúc đó hồi hương tế mẫu cũng sẽ huyên náo ồn ào, mất đi ý nghĩa nguyên bản.

Trong xe ngựa, Lý Tiên Huệ nhìn Mặc Y, không khỏi liền nghĩ đến Tử Địch, nàng cười rộ lên:

- Tử Địch tỷ tỷ thật đúng là có ý tứ. Ngày hôm qua làm cho long trời lỡ đất muốn đi theo đến Giang Châu, không nghĩ tới hôm qua tiệc tối uống rượu say mèm, buổi sáng như thế nào cũng gọi là không đứng dậy. Ngày khác chúng ta trở về, nàng nhất định sẽ lớn tiếng oán trách.

Mặc Y cũng cười:

- Nha đầu kia luôn có hành vi phóng khoáng như vậy, không biết cố kỵ ai. Muội nhìn nàng giống như một người đàn ông thô lỗ như thế thì làm gì có ai dám lấy làm chồng? Cùng Lý Tự Nghiệp tướng quân uống rượu, trời ạ, vậy mà nàng cũng nghĩ ra. Uống mới được nửa vò đã gục xuống mặt bàn khóc lóc om sòm say đến bất tỉnh nhân sự rồi.

Trò chuyện về nha đầu này, ba người đều nhịn không được cười to, lúc khởi hành, Tần Tiêu cố ý giữ Mạc Vân Nhi lại, mặt khác Thiết Nô cũng ở lại thôn trang, chỉ có năm người khởi hành tới Giang Châu.

Ba người cao hứng bừng bừng hàn huyên một hồi, không phát giác thời gian trôi qua cực nhanh, đảo mắt là đến Bành Trạch. Tần Tiêu xuống xe ngựa, hít một hơi thật sâu không khí thanh tân nhìn những sự vật quanh mình quen thuộc, hắn lớn tiếng hét:

- Rời nhà gần một năm, rốt cục về rồi.

Năm người kết bạn mà đi, dọc theo hàng dâu của thôn đi về nhà Tần Tiêu, vừa tới Tê Phượng Thôn, rất xa đã có các hương thân nhận ra Tần Tiêu, lớn tiếng kêu lên:

- Ai nha, Tần đại lang trở lại! Các hương thân, Võ Trạng Nguyên khâm sai đại nhân của chúng ta - Tần đại lang trở lại rồi.

Lập tức có thật nhiều láng giềng hàng xóm trong thôn từ trong ruộng chạy ra chào đón.

Đại lang là một kiểu xưng hô ở Đường triều, thường thường con cái trong nhà gọi là nam tử. Mà trong nhà Tần Tiêu là con trai độc nhất, đương nhiên là "Tần đại lang " rồi, loại xưng hô này rất là thân mật. Bất quá Tần Tiêu một mực đều rất may mắn, mình không phải là họ "Võ ", bằng không cái tên "Võ Đại Lang " này chắc sẽ "thốn" lắm đây.

Các hương thân bị kích động chạy đến trước mặt Tần Tiêu phảng phất lại nghĩ tới chút sự tình, đều ngay ngắn quỳ xuống hô to:

- Bái kiến khâm sai đại nhân!

Tần Tiêu vội vàng cung kính cúi người nâng các hương thân dậy, hắn mỉm cười nói:

- Các vị hương thân, đại lang có làm quan to thế nào cũng vĩnh viễn là đại lang của các hương thân. Mọi người ngàn vạn lần đừng khách khí như thế, cứ đối đãi với ta như Tần Tiêu trước kia là được rồi.

Chúng hàng xóm láng giềng nhao nhao cười rộ lên, họ vây quanh Tần Tiêu, đi vê phía nhà của hắn. Mấy hàng xóm hiểu biết ghé vào lỗ tai hắn hắn bảy mồm tám lưỡi mà thảo luận:

- Đại lang, lần này ngươi chiếm Võ Trạng Nguyên, thật sự là giành cho Tê Phượng Thôn ta rất nhiều mặt mũi a.

- Đúng vậy đại lang, lúc này ngươi thật sự rất giỏi, không có uổng phí năm đó Địch Công bồi dưỡng ngươi! Các hương thân chúng ta đều cao hứng cho ngươi.

- Còn nữa nha, ta nghe nói đại lang ngày trước tại Ngạc Châu phá bản án nghịch đảng thật lớn. Ta còn nhớ rằng đại lang vô cùng tài giỏi, quả thực chính là Địch Công tái thế ah!

- Có loại chuyện này? Ta như thế nào lại không biết nhỉ?

...

Tần Tiêu cười ha ha, thỉnh thoảng đáp lại một câu, cảm giác trong lòng vô cùng ấm áp.

Về nhà thật là thoải mái.

Đi vào trước phòng nhìn trong đình viện rất gọn gàng, cũng không có bởi vì người đi nhà trống mà lộ ra vẻ lộn xộn rách nát.

Chương 187: Thổ hoàng đế của Giang Nam (3)

Trong phòng cũng không nhiễm một hạt bụi sạch sẽ trật tự, không có có hương vị mốc meo như ở Giang Nam mùa mưa dầm. Những điều này đều là hàng xóm cạnh nhà hắn hỗ trợ chăm sóc.

Lúc này ở bên trong hàng xóm láng giềng có người nói:

- Đại lang ở xa tới vất vả, chúng ta để cho hắn nghỉ ngơi đi. Hơn nữa sau đó hắn còn muốn đi tế bái mẫu thân. Các hương thân, chúng ta tất cả giải tán đi, đừng quấy rầy đại lang và các bằng hữu của hắn.

Tần Tiêu chắp tay hồi đáp:

- Sau đó Tần Tiêu lại mời các vị hương thân tới làm khách.

Mọi người vui tươi hớn hở tản đi.

Đám người Lý Tiên Huệ đều không hẹn mà cùng vào trong nhà Tần Tiêu, bên trong đơn giản thô sơm khắp nơi đều là những thứ mà Tần Tiêu phát minh ra. Hấp dẫn người ta nhất chính là quạt nước chảy tự động, bởi vì suối nước có nhiều, hiện tại vẫn còn lay động tạo ra gió lớn là mọi người sợ hãi thán phục không thôi.

Hơi chút nghỉ ngơi một chút, Tần Tiêu mang theo mọi người đi tới mộ phần của mẫu thân nhổ cỏ dại, sửa chữa lau mộ bia. Hương án, trái cây, vật tế đã xong, Tần Tiêu quỳ hai đầu gối xuống tế điện mẫu thân trên trời có linh thiêng, trong lòng mặc niệm nói: Mẹ, Tiêu nhi không làm người thất vọng, con đã trở thành Võ Trạng Nguyên, trở thành khâm sai. Hơn nữa, không có làm chuyện thất đức, không có làm hỏng thanh danh của Tần gia. Mẹ, mẹ yên tâm đi, Tiêu nhi sau này sẽ thường xuyên về thăm mẹ.

Phạm Thức Đức nói:

- Đại nhân, ngài hiện tại vinh quy cố lý (vinh hiển về quê) thăng chức rất nhanh rồi, phần mộ của mẫu thân cũng nên tu sửa lại, để lão nhân gia trên trời có linh thiêng cũng hưởng phúc của ngươi.

- Ừ. Ngươi nói có lý.

Tần Tiêu gật đầu nói:

- Mẫu thân lúc sinh thời không hưởng thụ một ngày hạnh phúc, lúc này khiến cho ta cảm thấy chua xót không thôi. Hiện tại, ta chỉ có thể làm đó là nhớ lại những ký ức về người. Như vậy đi, chuyện này ta tự mình đến quản lý, không cần Phạm tiên sinh lo liệu. Ta đi mời nghệ nhân công tượng sửa chữa nơi này.

Lý Tiên Huệ ở bên cạnh nhổ cỏ dại rồi cung kính quỳ gối trước mộ khấu đầu. Sau đó quỳ xuống chắp tay hành lễ, nhắm mắt ngưng thần một hồi mới đứng dậy. Mặc Y một mực bên cạnh im im lặng lặng đứng đó đỡ Lý Tiên Huệ. Sắc mặt nàng có hơi do dự, không biết nên hành lễ lễ bái như Lý Tiên Huệ hay không?

Bởi vì theo như tập tục, không phải người trong gia đình thì không nhất định phải viếng mồ mả thanh minh, trên nguyên tắc cũng không cho phép lễ bái. Phạm Thức Đức thấy, khẽ mỉm cười nói nhỏ:

- Đại nhân, xem ra, Tần Tiên Nhi sớm muộn chính là "thân nhân" của đại nhân.

Tần Tiên Nhi, dĩ nhiên là tên hiện tại của Lý Tiên Huệ. Vì che dấu tai mắt người, ở trước mặt người ngoài, nàng cũng gọi cái tên này, đường muội bổn tông phương xa của Tần Tiêu, nghe thật là phức tạp.

Tần Tiêu ra vẻ không biết, nghi ngờ nói:

- Nàng vốn chính là thân nhân của ta nha, có cái gì không đúng sao?

Phạm Thức Đức cười nhẹ:

- Đại nhân nói đúng, ty chức hồ đồ rồi.

Tần Tiêu bất động thanh sắc nhìn hắn rồi cũng cười rộ lên.

Một chuyến mấy người đi trở lại phòng của Tần Tiêu, thì chứng kiến trước phòng vây quanh một đám người. Tần Tiêu vừa mới hiện thân, những người này lật đật đứng dậy chạy ra đón chào, đón đầu thì bái. Đầu lĩnh lại là Giang Châu thích sứ Hà Khai cùng Giang Châu Phủ Chiết Trùng Đô úy Lý Quang Bình, còn có một số người khác, Tần Tiêu tuy rằng nhất thời không nhớ ra danh tự nhưng mơ hồ nhớ rõ đã từng gặp qua. Nhìn màu sắc bào phục của bọn hắn Tứ phẩm trở lên đến lục phẩm trở xuống đều có, ước chừng có sáu bảy mươi người. Trong đó có Huyện lệnh Bành Trạch trước kia tiến cử Tần Tiêu đi tham gia võ cử nhân, nhưng mà quan giai quá thấp xếp ở đằng sau, chỉ có thể dùng ánh mắt hưng phấn hướng về phía Tần Tiêu. Trước người hắn là đám người thích sứ Tư Mã, Tham Tào.

Hà Khai đi đầu tiên, hắn lạy vài cái, dùng thanh âm cung kính hô:

- Giang Châu thích sứ Hà Khai, dẫn dầu chúng quan Giang Châu cung nghênh khâm sai đại nhân vinh quy cố lý. Nghênh đón chậm, vạn mong đại nhân thứ tội.

Tần Tiêu mỉm cười, duỗi tay trái ra:

- Hà đại nhân xin đứng lên, chư quan xin đứng lên. Hôm nay bổn quan là tới tế tổ tảo mộ, không giống trên triều đình, chư vị không cần đa lễ như thế.

Mọi người từ trên mặt đất lầy lội đứng lên, cười khẽ hào khí trì hoãn cũng tốt hơn.

Tần Tiêu cất bước chậm đi về nhà, Hà Khai đi sau nửa bước thấp giọng nói:

- Hà Khai cảm giác cảm tạ ân đức tái sinh của đại nhân, không cách nào hồi báo. Từ nay về sau, Hà Khai sẽ như thiên lôi của đại nhân, chỉ đâu đánh đó, muôn lần chết không chối từ! Chúng đồng liêu Giang Châu cũng đồng tâm cùng Hà Khai nguyện đi theo đại nhân, xông pha khói lửa, không một câu oán hận!

Tần Tiêu cười khẽ:

- Hà đại nhân nói quá lời rồi. Bổn quan chỉ xử sự theo lẽ công bằng mà thôi, quan trọng nhất là Hà đại nhân bản tính không mất, lạc đường biết quay lại, mới khiến cho bổn quan dám can đảm mở mặt lưới cho ngươi. Bất quá, lúc ấy tất cả quan viên được đặc xá đều bị hạ nhất phẩm ngừng bổng nửa năm, dùng chức vụ ban đầu lập công chuộc tội xem hiệu quả như thế nào, sợ là sẽ có rất nhiều người ghi hận bản quan trong lòng đó.

Hà Khai cuống quít nói:

- Tần đại nhân nói đùa rồi. Ta Hà Khai dám thề với trời, ngày đó được đại nhân đặc xá sẽ vĩnh viễn cảm ân đức của đại nhân, đến chết cũng không đổi! Không tin đại nhân mời xem, chỗ này của ta có một phần, lúc ấy chúng quan kí tên lên chiết tử (sổ nhỏ) tạ ơn, chư vị đồng liêu biết rõ đại nhân sẽ hồi hương tế tổ, cố ý nhắc nhở ty chức, nhất định chuyển lên cho đại nhân.

Dứt lời hắn xuất ra một chồng chiết tử dày đặc cho Tần Tiêu đến xem.

Tần Tiêu hơi có chút kinh ngạc nhận lấy, mở ra nhìn nhìn, bên trên viết lúc Tần Tiêu ở trong Sở Tiên Sơn Trang đặc xá các quan viên, cùng thề đi theo Tần Tiêu hoặc uyển chuyển mịt mờ hoặc trắng ra mị siểm hoặc dõng dạc.

Tần Tiêu nhíu mày:

- Hà đại nhân, đây là ước định của ngươi và đám người đó sao? Ngươi làm cái gì vậy, không phải muốn hãm Tần Tiêu vào bất nghĩa sao, đến lúc đó sẽ có người mượn sự tình này này nói, thậm chí là tố cáo ta có biết không? Nói ta kéo bè kéo cánh, ý đồ bất chính.

Hà Khai nghiêm mặt thấp giọng nói:

- Nào có, nào có! Những thứ này đều là chúng hạ quan cảm ơn phát ra từ trong nội tâm thôi. Có ơn tất báo nhân chi thường tình, điều này hẳn là cũng không sai? Đại nhân, kể từ hôm nay, Hà Khai cái khác không dám cam đoan, tại Giang Châu phàm là đại nhân có cái gì cần sử dụng thì cứ lên tiếng, Hà Khai ta muôn lần chết cũng không dám làm sai chuyện của đại nhân giao cho.

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Hà đại nhân, ngươi nói như vậy đã quá khách khí rồi. Tất cả mọi người là đồng liêu, không cần đem cái gì Thượng Quan hạ quan được chia rõ ràng như vậy. Nhưng có chỗ khó, trợ giúp lẫn nhau chỉ cần không phải việc xấu, không trái pháp luật thì nhân chi thường tình có thể lý giải mà!

!

Chương 188: Thần Đô Tế Sư

- Đại nhân giáo huấn chí phải, giáo huấn chí phải...

Đang trò chuyện, đã tới trước phòng Tân Tiêu, Tần Tiêu xoay người lại, đối với một đám quan nói:

- Chư vị đồng liêu, hàn xá nhỏ hẹp đơn sơ, không thể đãi khách. Chờ mấy ngày nữa, bổn quan đến Giang Châu Phủ sẽ cùng chư vị đồng liêu hàn huyên.

Chúng quan nhao nhao chắp tay đồng ý, ngay ngắn cáo từ mà đi.

Tần Tiêu trở lại trong phòng, vuốt vuốt chiết tử trong tay, đám người Lý Tiên Huệ ngồi đối diện, Tần Tiêu nhẹ giọng cười hỏi:

- Mọi người có biết cuốn chiết tử này có ý vị thế nào không?

Phạm Thức Đức một mực còn không biết Đạo Đức Kinh cùng Tần Tiêu đã được đến chuyện tình Thủy Nhạc Sách chính thức. Nhưng hôm nay quang cảnh trước mắt lại làm cho lão hổ ly quan trường như hắn nhìn ra một ít môn đạo, thấp giọng nói:

- Ty chức cho rằng, những quan lại Giang Nam này lần trước nhận được ân huệ đặc xá của đại nhân, trong lòng mang ơn nên từ nay về sau đối với đại nhân ngưỡng mộ tôn kính, không có nhị tâm.

Tần Tiêu nhếch miệng, mỉm cười nhàn nhạt đầy thâm ý:

- Có lẽ là vậy, Phạm tiên sinh nói rất có đạo lý. Ta là Giang Nam đạo khâm sai, thời khắc này nắm quyền sinh sát trong tay, nhưng người này ngoài sáng ngầm đến nịnh bợ nịnh nọt cũng nhân chi thường tình

Tần Tiêu minh bạch: dùng thói quen thủ đoạn của Võ Tắc Thiên nếu là đã biết ở trong đó có người, có thể liên quan cùng Từ Kính Nghiệp năm đó, tất nhiên sẽ có một lần đại đồ sát Giang Nam, đại thanh tẩy. Vừa vặn lúc ấy, Võ Tắc Thiên có Thượng Quan Uyển Nhi mang đến khẩu dụ nói: Một án của kính từ lúc mười tám năm trước đã xong. Vì thế thời điểm thẩm vấn đặc xá những quan viên này, Tần Tiêu đưa một chuyện cấu kết bọn chúng năm đó cùng Từ Kính Nghiệp thuận tay đẩy thuyền thập phần tự nhiên, cũng không nói gì công việc này. Mà lấy tình hình cùng tràng diện lúc đó, đám người bởi vì tới chúc mừng tân hôn của mình mà bị Hỏa Phượng cường hành giam cầm, sau đó bức bách gia nhập, cuối cùng chỉ đành âm thầm quy hàng khâm sai đại nhân.

Về phần đến tột cùng có quy hàng hay không, cái thuyết pháp "Âm thầm " này rất vi diệu. Hiện tại cũng không có máy ghi âm, lúc ấy trong hoàn cảnh cấp bách cũng không thể ký tên đồng ý, ai có thể liệt kê chứng cớ đây? Vì thế lời nói của Tần Tiêu chính là chứng cớ.

Tần Tiêu thầm nghĩ: cho dù vật chứng như cự mãng trong Quỷ Khốc Sơn Cốc vĩnh viễn cũng sẽ không bị móc ra, nhưng chỉ cần Tần Tiêu ta còn sống một ngày, đám người sẽ cho rằng những vật chứng kia đều nằm trong tay ta.

Không cần suy nghĩ nhiều có thể hiểu được, từ giờ trở đi cai địa phương Giang Nam nay ngoại trừ hoàng đế, chỉ sợ chỉ có một người Tần Tiêu ta nói chuyện cực kỳ có phân lượng rồi! Người như thế này có xưng hô gì nhỉ?

Đúng vậy! Thổ hoàng đế!

Sáng sớm gữa mùa hạ, gió nhẹ phất phơ, chim non rinh rích. Trên lá cây, những giọt nước còn chưa khô đi, rừng nhiệt đới nhuận khiết một màu xanh lục dõi dào sinh cơ.

Hiện tại đúng là cuối giờ dần, đầu giờ mão. Cửa thành thần đô Lạc Dương vừa mới mở ra không lâu, nhưng dòng người đã rộn ràng phi thường náo nhiệt. Thương khách, khách qua đường, du khách sĩ tử, cùng vệ sĩ binh giáp trinh sát tuần hành đâu vào đấy vào ra khỏi cửa thành. Cửa thành thần đô cao lớn khí thế oai hùng đứng giữa trời, uy nghiêm hùng tráng, bễ nghễ thương khung chứng kiến vương triều phồn vinh cùng phú cường nhất trên thế giới.

Trước cửa thành thần đô phi thường náo nhiệt, xe ngựa có nóc sơn nước, khung nạm châu báu tinh xảo đứng trước cửa thành. Đội xe ngựa khí thế bất phàm tụ tập ở địa phương nhiều quan lớn giống thần đô cũng có không ít cái nhìn, dân chúng qua lại phần lớn chỉ là liếc thoảng qua đã vội vàng ly khai, từng người bận việc của mình. Ngay cả vệ sĩ thủ vệ cửa thành cũng làm như không thấy.

Quốc gia phồn vinh đô thành cởi mở, đặc phái viên có thể yên tâm tự do xuất nhập, căn bản không có thủ tục rườm rà, nhiều lắm là chính lấy mẫu nhìn một chút thân phận văn điệp.

Một cỗ xe ngựa đi lên, ván cửa nhấc ra, xa phu nhảy xuống nhấc lên lụa mạn màu tím lên nói:

- Đại nhân, tới thần đô rồi.

Tần Tiêu từ bên cạnh cửa xe nhô đầu ra, hắn mang trên mặt như trút được gánh nặng, thả người nhảy khỏi thùng xe duỗi lưng ra mệt mỏi nói:

- A... Cuối cùng đã tới! Đã ngồi nửa tháng xe ngựa, xương cốt này cũng sắp mềm nhũn ra rồi.

Phạm Thức Đức Sau lưng chầm chậm từ trong xe đi tới, thoảng qua dáng đi có vẻ hơi mỏi, hắn ngửa đầu nhìn cửa thành thần đô, vuốt râu thở dài:

- Ty chức đã hai năm chưa tới thần đô rồi, xem ra phồn hoa cùng trang nghiêm của thần đô vẫn trước sau như một.

Trên xe ngựa đằng sau xuống theo thứ tự ba nữ tử, một gã Thiên Ngưu Vệ Tương Quân thân hình khôi ngô dị thường cùng một cự hán toàn thân đen sì, trên vai khiêng hai hòm gỗ lớn, mỗi người nhao nhao duỗi tay duỗi chân, cảm thán liên tục.

Mọi người tụ lại cùng một chỗ như vậy hấp dẫn rất nhiều ánh mắt. Trước không nói dung nhan của ba nữ tử, chỉ cần thân hình khoa trương to lớn của Lý Tự Nghiệp cùng Thiết Nô như hạc giữa bầy gà đã làm cho rất nhiều người qua đường phải líu lưỡi không thôi.

Tử Địch cười to:

- Oa. Ha ha... Hơn hai năm chưa có tới nữa nha!

Thần đô vẫn như cũ ah!

Tần Tiêu nói:

- Ta còn là lần đầu tiên tới đây, vốn đến thần đô yết kiến hoàng đế bệ hạ, không nghĩ tới mấy ngày trước nàng lành bệnh liền rời khỏi dương cung trở về Trường An Đại Minh cung. Dứt khoát là tới rồi, chúng ta đi vào xem một chút đi, thuận đường đi tế điện ân sư của ta một lát.

Lý Tiên Huệ hơi có chút sợ run, nàng ngẩng đầu nhìn đầu tường sừng sững che ngực im lặng. Tần Tiêu đi đến nàng bên cạnh, nói nhỏ:

- Thế nào, Tiên nhi. Lần nữa trở lại thần đô, cảm khái rất nhiều sao?

Lý Tiên Huệ cười nhạt đáp:

- Hoàn toàn chính xác. Mà nhìn hết thảy những gì quen thuộc này, có một loại cảm giác thương hải tang điền. Hơn hai năm trước, vào đêm khuya muội chính là từ cửa thành bắt đầu sinh hoạt trốn chết. Không nghĩ tới, muội còn có thể có cơ hội lần nữa trở về đây.

Đối với vấn đề an trí Lý Tiên Huệ như thế nào, Tần Tiêu một mực khổ tư đối sách. Nguyên vốn định để nàng ở Sở Tiên Sơn Trang Giang Nam. Nhưng về sau cẩn thận suy nghĩ nếu như chuyện của nàng thật muốn bạo lộ, lưu ở nơi nào đều giống nhau. Giang Nam ngoài tầm tay với của chính mình, nếu gặp chuyện không may có lẽ còn có thể càng thêm phiền toái. Đã vậy thì cứ đưa theo nàng đi bên cạnh, có gì khác thường cũng có thể tùy cơ ứng biến, mặc dù sẽ có tồn tại tai hoạ ngầm nhưng cũng không có phương pháp xử lý nào khác rồi.

Kỳ thật từ lúc vừa mới bắt đầu thì Tần Tiêu đã quyết định tâm lý này, hơn nữa trong tiềm thức hắn không cho phép Lý Tiên Huệ phân hai địa phương giống như trước nữa. Loại cảm giác lo lắng ấy thật sự là rất khó chịu.

Một người nam nhân nếu ngay cả nữ tử của mình cũng bảo vệ không được thì trong nháy mắt giết ngàn người cũng chỉ là một người nhu nhược. Tần Tiêu đã từng nói qua đối với chính mình không chỉ một lần.

Chương 189: Thần Đô Tế Sư (2)

Mọi người hoạt động tay chân một lát liền chuẩn bị vào thành. Vừa muốn bước vào đã thấy tiểu thái giám tay cầm phất trần vội vàng vội vàng chạy tới bọn họ.

- Xin hỏi, vị nào là Giang Nam Đạo Tuần Tra Sử Tần đại nhân?

Tiểu thái giám sụp mi thuận mắt hỏi.

- Là ta đây!

Tần Tiêu tiến lên một bước:

- Công công có gì muốn hỏi?

Tiểu thái giám vội vàng cúi đầu hành lễ:

- Tần đại nhân, Vương gia nhà ta mệnh tiểu nhân cung kính bồi tiếp đã lâu. Nhưng Vương gia sáng nay lại có việc gấp ra khỏi thành, phải chạng vạng tối mới trở về, đặc biệt lệnh tiểu nhân mời Tần đại nhân đi đến quý phủ nghỉ ngơi, sau đó ngài sẽ tới.

- Vương gia nhà của ngươi? Xin hỏi là vị Vương gia nào?

- Bẩm Tần đại nhân, là Tương Vương Tam công tử, Lâm Truy Vương. Lâm Truy Vương có nói, mệnh tiểu nhân nhất định phải mời được Tần đại nhân. Tiểu nhân mỗi ngày đều chờ ở đây, đã bốn năm ngày rồi.

Trong lòng Tần Tiêu thoảng qua vui mừng, là Lý Long Cơ ah! Vì vậy hắn nói:

- Không nghĩ tới, tin tức của Lâm Truy Vương thật đúng là linh thông ah! Đoán chừng là ta thông qua trạm dịch truyền lại tin tức hắn đã biết. Được rồi, mời công công dẫn đường, bổn quan đang muốn tiến về phủ của Lâm Truy Vương.

Nửa tháng trước khởi hành, Tần Tiêu từng tại trạm dịch phát qua một đạo tấu chương, báo Tuần Sử Giang Nam hoàn tất phải về kinh nộp chỉ. Khi đó Võ Tắc Thiên vẫn còn ở Thần Đô, đoán chừng tin tức này cũng để cho Lý Long Cơ biết.

Lý Tiên Huệ hô hấp thật sâu kiềm chế kích động cùng cảm khái trong lòng, theo sát bên cạnh Tần Tiêu cùng mọi người đi vào cửa thành thần đô.

Hai bên đường đi vô cùng rộng lớn, nhà ở cùng cửa hàng hình tứ phương cao lớn hùng vĩ mọc lên san sát như rừng. Bốn phía có thể thấy được nhiều người vãng lai, xe ngựa nối liền không dứt san sát nối tiếp nhau, khách ngoại tịch mặc các loại bất đồng quần áo và trang sức bất đồng. Đường cái ở Lạc Dương phi thường náo nhiệt, sinh cơ bừng bừng. Lý Tự Nghiệp cười toe toét miệng rộng nói:

- Đúng là một nơi tốt, tương xứng với Trường An. Không biết rượu thịt nhà ai thơm nhất, cô nương nhà ai...

Hắn đang nói say sưa đột nhiên chứng kiến Tử Địch xông tới trợn mắt lên bèn nuốt nửa câu còn lại vào bụng, sau đó tránh né nàng. Thiết Nô mặt không đổi sắc cũng có vẻ hưng phấn, bởi vì mấy năm trước hắn đã tới Lạc Dương, sau đó mới bị Tiểu Nguyệt ra mua. Lần này tính toán cũng có thể nói là trở lại chốn cũ rồi.

Tiểu thái giám dẫn mọi người xuyên qua một cái hẻm, thu cảnh trí của phố xá thần đô trong mắt, sau đó ngừng lại trước một tòa đại trạch viện cúi đầu nói:

- Tần đại nhân mời, tại đây chính là vương phủ của Lâm Truy Vương rồi. Tiểu nhân đi thông báo quản gia.

Vương phủ khí phái phi phàm này, vừa một gã quản gia nam tử trung niên chạy ra đón chào, chắp tay hành lễ nói:

- Xin chào Tần đại nhân! Tiểu nhân là phủ thừa Lâm Truy Vương phủ, tên là Đỗ Tam là quản gia của Vương gia. Vương gia có việc gấp ra ngoài, lệnh tiểu nhân đi tiếp đãi đại nhân cùng chư vị trong phủ an giấc một lát, sau đó vương gia ngài sẽ trở lại.

Tần Tiêu gật gật đầu mỉm cười:

- Ừ. vậy làm phiền Đỗ đại nhân.

Phủ thừa Vương phủ cũng là hàm lục phẩm. Mặc dù chỉ là Vương thích nội thị, nhưng xưng là đại nhân cũng không sai.

Đỗ Tam dẫn đám người đám người Tần Tiêu đến đại đường thì dâng nước trà lên, sau đó lập tức bắt đầu chuẩn bị đồ ăn sáng, dàn xếp phòng ngủ vô cùng ngăn nắp và trật tự. Qua hai canh giờ sau, Lý Long Cơ vẫn chưa về, Tần Tiêu liền gọi một gã sai vặt tới hỏi:

- Vị Tiểu ca này, có biết mộ viên của Địch Quốc Lão ở đâu không?

Gã sai vặt gật đầu:

- Bẩm Tần đại nhân nói, tiểu nhân biết rõ, mộ viên của Địch Quốc Lão ngay tại chùa Bạch Mã Thành Đông của Thần Đô, các nơi này ước chừng hơn mười dặm. Đại nhân có gì phân phó, xin cứ nói.

Tần Tiêu nói: Truyện được copy tại

- Ta muốn đi bái tế, thỉnh Tiểu ca dẫn đường.

Gã sai vặt đương nhiên là gật đầu đáp ứng liên tục.

Phạm Thức Đức tiến lên:

- Đại nhân, ty chức cũng cùng đi. Ty chức từng cùng Địch công hữu duyên gặp mặt mấy lần, lẽ ra phải bái tế.

- Muội cũng đi.

Lý Tiên Huệ đi đến bên cạnh Tần Tiêu.

- Ha ha, muội cũng muốn đi nữa.

Tử Địch vui sướng nhảy lên.

- Muội dựa vào cái gì mà đòi đi?

Mặc Y, Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức trăm miệng một lời.

- Các người quản được sao? Muội thích thì đi, sao có thể thiếu muội được.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Được rồi, bốn người theo chúng ta cùng đi, các ngươi ở lại trong phủ nghỉ ngơi.

Ra khỏi Lâm Truy Vương phủ, gã sai vặt đã chuẩn bị xong hai cỗ xe ngựa, chở bọn bốn người Tần Tiêu đi về phía Thành Đông chùa Bạch Mã. Đã qua không bao lâu, Tần Tiêu trong xe chợt nghe đến một hồi tiếng vang của chuông đồng và xa xa truyền tới thanh âm phật tụng.

Chùa Bạch Mã! Đến rồi!

Phật giáo Đường triều cũng có thể nói là phát đạt chưa từng có. Bất kể là hoàng đế Lý gia hay là Võ Tắc Thiên đều tôn sùng Phật giáo. Các nơi chùa miếu như măng mọc sau mưa nhao nhao chui từ dưới đất lên, hơn nữa phần lớn đều là hương khói cường thịnh, lại càng không cần phải nói là chùa Bạch Mã cổ kính lâu đời. Trong chùa tăng lữ rất nhiều, thiện nam tín nữ ở bên trong đến bái lễ Phật như nước chảy, quang cảnh cực kỳ náo nhiệt.

Gã sai vặt dẫn đám người Tần Tiêu đi ước chừng chén trà nhỏ thì tới một khối mộ địa.

Tần Tiêu đứng ở đó mộ địa mộc mạc đơn giản, trước mắt phảng phất hiện ra thân hình phúc hậu cùng dáng tươi cười hòa ái dễ gần của Địch Nhân Kiệt, trong lòng bùi ngùi mãi thôi.

Mười năm trước, Địch Nhân Kiệt rời Bành Trạch đi thì Tần Tiêu chưa từng gặp qua hắn. Không nghĩ tới, lần nữa tương kiến đã là Âm Dương cách biệt, người và vật không còn. Tần Tiêu chậm rãi đi đến trước mộ, nhẹ nhàng vuốt khối mộ bia, thần sắc âu sầu nhẹ giọng thở dài nói:

- Ân sư, đệ tử Tần Tiêu bất hiếu bất tài đến gặp ngài đây...

Mộ bia hạ còn có một chút hương nến tế phẩm, xem ra cũng thường có người tế bái tế bái. Tần Tiêu tự thân động thủ thu dọn một chút rồi bày hương nến chính mình mang đến, cung kính lễ bái, vành mắt không tự giác có một ít đau đớn, phảng phất có nước mắt muốn dũng mãnh tiến ra.

Mười năm rồi, ngoại trừ thời điểm mẫu thân ốm chết Tần Tiêu không còn cảm giác xúc động cùng kích động nữa, nhưng mỗi lần vừa nghĩ tới Địch Nhân Kiệt, hắn liền không nhịn được sẽ có một chút sầu não khó hiểu. Hôm nay đối mặt với mộ bia thì càng khó kềm nén tình cảm của mình.

Tần Tiêu hành lễ vừa mới đứng dậy, sau lưng đã có người nhẹ giọng "Ồ " một tiếng, còn nhanh bước hướng mọi người đi tới. Tần Tiêu nhìn lại, không khỏi kinh hỉ hô:

- Quang Viễn đại ca, là huynh à!

Người đến là người đàn ông chừng hơn bốn mươi tuổi, hắn cũng ngẩn ngơ kinh ngạc nghi ngờ hỏi:

- Ngươi là...

Chương 190: Dương Ngọc Hoàn?

Tần Tiêu hưng phấn nói:

- Quang Viễn đại ca, là ta ah! Tần đại lang, huynh không nhớ rõ sao?

Người tới cẩn thận đánh giá cao thấp Tần Tiêu một hồi rồi kinh hỉ hô:

- Đúng, đúng ngươi! Đại lang, thật là ngươi!

Người tới chính là con trai trưởng của Địch Nhân Kiệt - Địch Quang Viễn.

Tần Tiêu bắt lấy tay của Địch Quang Viễn kích động nói:

- Quang Viễn đại ca, gần mười năm không gặp, huynh vẫn khỏe chứ?

- Tốt, tốt!

Địch Quang Viễn cũng kích động không thôi, vỗ nhẹ tay của Tần Tiêu:

- Đại lang, ta nghe nói ngươi đạt được danh hiệu thiên hạ Võ Trạng Nguyên, còn tới Giang Nam làm khâm sai mà, sao lại tới nơi này.

Tần Tiêu vui mừng nói:

- Vốn muốn đến thần đô nộp chỉ, không ngờ hoàng đế bệ hạ đã Trường An. Vì vậy cố ý đến đây tế bái lão nhân gia, nói ra thật xấu hổ, ân sư qua đời gần ba năm rồi, ta lại vẫn không thể đến đây. Quang Viễn đại ca, ngài... Một mực ở tại thần đô sao?

- Ừ. Đến rồi là tốt rồi, tốt! Ta một mực ở lại thần đô thủ mộ cho tiên phụ.

Địch Quang Viễn là người đàn ông trung hậu, lúc này thấy Tần Tiêu chỉ lo kích động rồi, nhất thời cũng tìm không ra từ gì:

- Đại lang, về nhà rồi nói, vừa vặn có di thư tiên phụ muốn giao cho ngươi! Ba năm rồi, ta rốt cục đợi đến lúc ngươi tới.

Nhà của Địch Quang Viễn cách chùa Bạch Mã rất gần. Ra tự hướng bắc đi không đến thời gian uống cạn chén trà đã có một gian nhà gỗ nhỏ độc lập, xem ra là Địch Quang Viễn kiến tạo kiến tạo thủ mộ cho tiên phụ mình. Bài trí trong phòng cũng cực kỳ đơn giản, vẻn vẹn có một chút đồ vật sinh hoạt hằng ngày.

Ở bên trong số ba con trai của Địch Nhân Kiệt, chỉ có con trai trưởng Địch Quang Viễn không có xuất sĩ làm quan, vì vậy trách nhiệm thủ mộ ba năm giữ đạo hiếu tự nhiên là rơi vào đầu hắn.

Mọi người vào phòng, Địch Quang Viễn áy náy cười:

- Thật sự là thật có lỗi, trong phòng này không có chăm chú dọn dẹp, cũng rất bần hàn, ngay cả nơi ngồi cũng không có. Mọi người không chê bẩn thì ngồi lên giường đi.

Tần Tiêu cười:

- Không sao. Quang Viễn đại ca, huynh nói đi ân sư có di chúc cho ta, ở nơi nào?

- À! Ở chỗ này!

Địch Quang Viễn mở ra y trù, xuất ra một bọc nhỏ cho Tần Tiêu:

- Có một số thứ lưu lại đây, tự ngươi coi đi.

Mở ra mở cái bao ra, bên trong là một bộ cung nỏ bằng trúc và một phong thư.

Cung nỏ này không phải mười năm trước ân sư ly khai Bành Trạch mình đưa cho ngài làm kỷ niệm sao? Tần Tiêu nhìn vật nhớ người, hồi tưởng lại năm đó từng chút một, trong nội tâm lại có một ít kích động: Không nghĩ tới, sự tình cách nhiều năm, ân sư trước khi lâm chung, cũng không còn ném đi món đồ thô sơ này...

Mở thư ra, Tần Tiêu bắt đầu đọc thầm:

- Tiêu nhi hiền khế (cách gọi tôn trọng với con cháu của bạn bè, thường dùng trong sách vở):

- Vi sư sắp lâm chung thần trí không còn minh mẫn, chỉ biết nói rằng:

- Vi sư biết con văn võ toàn tài, cuối cùng không phải vật trong ao nên đã tiến cử con trước mặt hoàng đế bệ hạ. Ngày khác con gặp phong vân mở ra lý tưởng hào hùng thì trong lòng đừng quên lòng một chữ "Lý".

- Lời đã hết, hiền khế tự hành châm chước, trân trọng, trân trọng!

Mấy lời rải rác làm cho Tần Tiêu lặp đi lặp lại nhìn mấy lần.

Nhìn chữ viết quen thuộc của Địch Nhân Kiệt, Tần Tiêu rốt cục cố nén nước mắt chảy ròng trước mặt mọi người.

Đáng ngưỡng mộ nhất chính là nước mắt của đàn ông...

Trong lòng đừng quên lòng một chữ "Lý".

Trong lòng Tần Tiêu đọc lại mấy lần rồi lẩm bẩm nói:

- Ân sư yên tâm, đệ tử, nhớ kỹ.

Ly khai chùa Bạch Mã đã giữa buổi trưa, một đoàn người Tần Tiêu không có ngồi lên xe ngựa mà chậm rãi đi bộ ven đường thưởng thức cảnh trí vùng ngoại ô thần đô, thuận đường xem có thể tìm được một cái khách điếm giải quyết vấn đề cơm trưa hay không?

Tần Tiêu vốn cố tình mời Địch Quang Viễn tới Giang Nam Sở Tiên Sơn Trang coi như là đối với hậu nhân của ân sư tận một chút tâm ý. Về sau cẩn thận suy tư, lại bỏ đi cái chủ ý này. Một phần là vì thời gian hắn thủ mộ cho Địch Nhân Kiệt chưa hết, thứ hai tuy rằng theo như lời nói Lý Trọng Tuấn nói thì thôn trang này "Sớm muộn " là của mình, nhưng nói như thế nào sao tạm thời còn không phải. Vạn nhất sự tình không theo ý nghĩ thì đến lúc đó làm hại Địch Quang Viễn phải chuyển ra ngoài sao, đúng là lấy đá đập chân. Loại chuyện tình mất mặt này vẫn nên ít làm thì tốt hơn. Sau này nếu có cơ hội thì mời Địch Quang Viễn đến bên cạnh đi. Người như hắn đặc biệt thích hợp làm một quản gia, vừa già vừa trung hậu.

Mọi người vừa đi vừa trò chuyện, thời gian dần trôi qua cũng sắp tới đô thành. Lúc này người đi đường bên cạnh nghị luận nhao nhao nói:

- Ai nha, thật đáng thương! Trong vòng một đêm, một tràng trạch tử (nhà) bị đốt thành bãi đất trống.

- Chưa hết đâu, nghe nói lão ấu cả nhà rõ ràng đều bị chết cháy nữa nha!

- Người của quan nha đến kiểm tra thực hư rồi, nói là phòng bếp nấu nước không cẩn thận củi lửa... Ai nha, thật sự là thiên tai nói không rõ.

Tần Tiêu khều một người đi đường hỏi:

- Vị đại ca này, vừa rồi các ngươi trò chuyện cái gì vậy? Nhà ai cháy sao?

Người qua đường thấy đây là một công tử văn nhã, lập tức đáp:

- Vị công tử này chắc là vừa đến Thần Đô a, loại tin tức này cũng không biết? Ngày hôm qua ngoài Đông thành huyện Hà Nam, nhà của Thổ Tào Đại Nhân Dương đại nhân xảy ra hỏa hoạn, người trong nhà đều bị chết cháy. Thật sự là đáng thương!

Một người bên cạnh chen lời nói:

- Đúng vậy a! Người của Quan gia kiểm tra thực hư rồi. Thật sự là vô cùng thê thảm ah!

Tần Tiêu nói:

- Xin hỏi Hà Nam huyện Thổ Tào Đại Nhân cách nơi này có xa lắm không?

- Từ chỗ này đi về hướng bắc khoảng ba bốn dặm là tới rồi.

Tần Tiêu đã cám ơn hai người qua đường rồi quay sang hỏi đám người Lý Tiên Huệ:

- Nghe kể thấy thật đáng thương, đã là đồng liêu thì không ngại tiến đến thăm hỏi một chút, mọi người nếu là mệt mỏi thì ở khách điếm ở phía trước chờ ta.

- Không có mệt đâu, nhanh đi thôi. Bạn đang đọc chuyện tại

Tử Địch bị kích động hướng phía trước đi tới, địa phương có náo nhiệt thì không thể thiếu bóng dáng của nàng.

Lý Tiên Huệ cười hì hì nói với Tần Tiêu:

- Tần đại ca, không phải là huynh lại lên cơn nghiện phá án đó chứ? Cho rằng chỗ đó lại có cái gì khả nghi sao?

- Nào có!

Tần Tiêu cười:

- Lúc này ta cũng thật tâm muốn đi nhìn một chút, thấy có thể có thể hay không vội vàng hay không mà thôi. Tứ phẩm Ngự Sử nho nhỏ ở Thần Đô này chỉ giống như một con kiến, tùy tiện gặp được đại quan có thể gào thét với ta, ta nào dám đi khắp nơi gây chuyện phiền toái.

Phạm Thức Đức nói:

- Đại nhân nói sai rồi. Quan hàm của Tứ phẩm Ngự Sử dù không lớn, nhưng từ tên bán thịt đến châu quan đều có thể giám quan (vạch tội). Mấy năm trước còn không phải có người nói làm Ngự Sử biến sắc sao? Nói thí dụ như Lai Tuấn Thần, tác nguyên lễ chi lưu, ngay cả Địch Quốc Lão đều nếm qua khổ cho của bọn hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau