PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Tiên nhi trọng sinh (2)

Phía đông có có ngấn bạch sắc, mắt thấy trời đã sắp sáng mà đám người Mặc Y còn không có trở về.

Thiết Nô được Tử Địch cứ về từ trong nhà đá thì mỗi ngày đều kiên trì đứng ở ngoài cửa Tần Tiêu ngủ, Tần Tiêu khuyên như thế nào, hắn cũng không chịu trở về phòng mình. Tần Tiêu không có cách nào, chỉ đành để hắn ở đó. Lúc này Thiết Nô bị thanh âm mở cửa của Tần Tiêu đánh thức, đôi mắt to như chuông đồng nhìn về phía Tần Tiêu chớp chớp rồi gật đầu chào hỏi.

- Được rồi, nhàn rỗi không có việc gì, tìm một người không biết nói chuyện tâm sự cũng được. Trong lòng Tần Tiêu bất đắc dĩ thầm nghĩ, hắn đi đến bên cạnh Thiết Nô hỏi:

- Thiết Nô, trở về mấy ngày rồi, đã cảm thấy quen chưa?

Thiết Nô gật đầu, dựng ngón cái lên. Tần Tiêu cười cười:

- Về chuyện muội muội của ngươi, ta thật sự thật đáng tiếc. Không nghĩ tới, năm năm trước nàng đã chết. Thiết Nô, ngươi đừng nên quá đau buồn.

Thiết Nô ảm đạm gật nhẹ đầu, hai ngày trước, Tần Tiêu nói cho hắn biết tin tức này, người đàn ông cao to như cây cột điện này lại khóc tới đần độn u mê. Nhưng từ đó về sau, Thiết Nô lại cố ý ở lại bên cạnh Tần Tiêu không muốn trở về cố hương nữa. Mỗi ngày đều canh ở ngoài cửa phòng Tần Tiêu, đêm đến thì ngủ ở cạnh cửa.

Bên trong Tần Tiêu thực chất là người mang tư tưởng của thế kỷ 21 không có thói quen đối xử với người như nô lệ, hơn nữa hai ngày qua hắn luôn coi Thiết Nô như bằng hữu. Mỗi ngày một con heo sữa quay, một nồi cá tươi hầm cách thủy, đây là những thứ mà Tần Tiêu trước đó đã đáp ứng hắn. Thiết Nô ăn uống thỏa thích, đối với Tần Tiêu càng thêm trung thành.

Tần Tiêu đang chuẩn bị tìm Thiết Nô nói chuyện phiếm vài câu thì tai của Thiết Nô run lên vài cái, sau đó cơ cảnh giác nhìn về phía hành lang bên cạnh, hắn dùng ngón tay che miệng gọi "Ô ô" với Tần Tiêu.

Tần Tiêu biết thính giác của Thiết Nô khác hẳn với thường nhân, hành lang gấp khúc bên kia nhất định là có người đến!

Quả nhiên sau một lát, giao lộ bên cạnh đèn đêm hành lang gấp khúc hiện lên một bóng người thon gầy. Nàng chạy về phía Tần Tiêu cười to hô lên:

- Tới rồi tới rồi! Tần đại nhân, chúng ta trở về rồi!

Tần Tiêu không cần nhìn cũng biết, là nha đầu Tử Địch.

Ở sau lưng nàng có hai bóng người đang sóng vai đi về phía này.

Trong lòng Tần Tiêu nhịn không được kích động: Rốt cục đã trở lại!

Tần Tiêu cất bước nghênh đón, Tử Địch tránh qua một bên, giả vờ giả vịt chắp tay vái chào, nàng học thanh âm nam nhân, bóp họng hô ti:

- Hồi bẩm Tần đại nhân, mạt tướng lại không có nhục sứ mệnh, lần này mang về một người nhiều mụn.

Tần Tiêu hoàn toàn không để ý tới nàng, mà đi về phía hai người đằng sau. Tử Địch bực mình oán hận đạp đạp chân, Thiết Nô chứng kiến tình hình như thế thì nhe răng cười, Tử Địch hung hăng trừng mắt nói:

- Ngươi cũng cười! Còn cười nữa ta cắt phía dưới của ngươi đi.

Thiết Nô khẽ run rẩy, sắc mặt lại theo thói quen khôi phục thần sắc như người chết trước kia.

Một người trong đó, đương nhiên là Mặc Y, vẻ mặt cười nhạt nhìn Tần Tiêu, nàng nhẹ nhàng nói:

- Đại nhân, chúng ta trở lại rồi.

Bên cạnh nàng là một nữ tử xinh đẹp hoàn toàn xa lạ, nàng bị Mặc Y dắt díu, thời điểm đi đường có chút không được tự nhiên, hình như trên chân có thương tích.

Trong lòng Tần Tiêu vui mừng, hắn biết rõ nữ tử hoàn toàn "Lạ lẫm " này chính là Lý Tiên Huệ! Bởi vì trên người của nàng, còn cách ăn mặc ngày đó giống như lúc ra khỏi trạm canh gác của Hỏa Phượng. Chân từng bị tổn thương trong cỏ lau khẳng định còn không có hoàn toàn khôi phục. Càng quan trọng hơn là Tần Tiêu từ trong ánh mắt thanh tịnh như thủy linh của nàng thấy được sự dẻo dai và tin cậy không chút giữ lại.

Tần Tiêu đứng ở trước mặt Lý Tiên Huệ, Mặc Y thức thời tránh sang một bên, thuận đường kéo Tử Địch đang muốn xem náo nhiệt sang bên kia.

Lý Tiên Huệ ngửa mặt nhìn Tần Tiêu, thanh âm của nàng hơi run:

- Ta biết rõ, ngài nhất định sẽ thành công.

Hai tay Tần Tiêu nhẹ nhàng vịn trên bờ vai của Lý Tiên Huệ, phát ra từ nụ cười từ trong nội tâm:

- Sự tình giải quyết xong hết rồi, nàng cũng không sao cả. Tiên nhi. Từ hôm nay trở đi, nàng có thể sống cuộc sống vui vẻ mang mình thích. Bất quá, tạm thời ủy khuất cho nàng phải đeo cái mặt nạ này trong một thời gian ngắn. Sau này, ta sẽ hết sức làm cho nàng dùng diện mạo thực của mình.

Lý Tiên Huệ gật đầu, mỉm cười:

- Không có vấn đề gì, Tiên nhi đã rất thỏa mãn. Có thể tái thế làm người, có thể làm một người nữ tử bình thường, đây đã là ân huệ thật lớn. Trước đó Lý Tiên Huệ cả đời đều không vui, chưa từng có sống quá một ngày vì chính mình. Từ hôm nay trở đi, ta cũng không muốn giữ lại cái tên ấy. Ta chỉ là Tiên nhi, Tiên nhi trong miệng Tần đại ca, một nữ tử bình dân cái cái gì cũng không biết, cái gì cũng đều không hiểu. Từ nay về sau sinh hoạt bình thản và phong phú.

- Được!

Tần Tiêu nói nhỏ:

- Từ hôm nay trở đi, nàng chính là Tiên nhi trong miệng Tần đại ca, Lý Tiên Huệ trước kia đã không tồn tại nữa. Nếu không như vậy đi, chúng ta ăn mừng cho nàng, hôm nay chúng ta chúc mừng sinh nhật cho nàng nhé?

- Được!

Khóe mắt Lý Tiên Huệ chảy xuống hai giọt nước mắt, theo chiếc mặt nạ có hơi tái nhợt nhỏ xuống.

Cơ hồ là xuất phát từ bản năng cùng thói quen đấy, Tần Tiêu đem hai bàn tay to lớn áp lên má nàng, thay nàng vuốt đi lệ ngấn trên mặt, hắn khẽ nói:

- Tiên nhi ngốc, hôm nay là ngày sinh của nàng thì sao lại khóc, phải vui lên chứ?

Lý Tiên Huệ mỉm cười, lau lệ trên mặt nghẹn ngào nói:

- Ta... Ta cũng là bởi vì rất vui.

- Được rồi, mấy ngày qua nàng đã chịu khổ, hôm nay lại đi đường suốt đêm, sợ là cũng đã mệt. Vậy đi, nàng vào trong phòng ngủ một giấc đi.

Tần Tiêu vỗ nhẹ nhẹ bả vai của Lý Tiên Huệ dìu nàng vào phòng của mình.

- Vậy ngài thì sao? Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng nói rồi lập tức có chút thẹn thùng cúi đầu.

Tần Tiêu cảm giác ra trong đó mập mờ liền cười đáp:

- Ta còn có chuyện trọng yếu phải làm, sau khi làm xong ta mới có thể không lo nghĩ nữa. Tiên nhi nàng nghỉ ngơi đi, sau khi tỉnh dậy, mọi người sẽ chúc mừng sinh nhật cho nàng.

- Được! Ngài đi đi. Việc ngài cần phải làm khẳng định rất quan trọng.

Lý Tiên Huệ ôn nhu cười:

- Ta chờ ngài!

Một câu quen thuộc "Ta chờ ngài " khiến Tần Tiêu nghe được mà nóng trong người, phảng phất có một dòng diện xẹt qua lòng hắn khiến hắn tâm thần quý đãng (vì sợ mà tâm rung động).

Quay người đóng cửa lại, Tần Tiêu chứng kiến Thiết Nô lại nhắm lại đôi mắt làm bộ ngủ rồi, vì vậy nhẹ nhàng thấp giọng mắng:

- Giả bộ đi.

Thiết Nô vẫn nhắm đôi mắt lại như trước, hắn nhếch môi nở nụ cười lộ ra cái răng cửa rất lớn.

Tần Tiêu cười ha ha bước nhanh về hậu đường, gian phòng của Phạm Thức Đức.

Phạm Thức Đức là thân tín cùng trạm gác ngầm của hoàng đế. Nếu không đem hắn dọn dẹp thì ngày sau sẽ sinh ra một vài chi tiết bất thường.

Chương 182: Cô em vợ lẳng lơ

Tần Tiêu tiến lên tạ ơn, trong nội tâm thầm nghĩ: xem ra lần này hợp ý của hoàng đế. Đã diệt khí diễm càn quấy của người Đột Quyết, lại không có tai nạn chết người. Lực Hạ Đạt này cũng là đàn ông, ít nhất không có xài ám chiêu gì. Đánh thua thì khóc như con nít. Xem ra người Đột Quyết sùng bái võ lực còn hơn cả Đại Chu. Đệ nhất dũng sĩ của Đột Quyết bị ta đánh cho răng rơi đầy đất, sau khi trở về sẽ không thắt cổ tự sát chứ? A!

Hoàng đế bãi giá, một ít văn thần võ tướng đều nhao nhao tiến đến trước mặt Tần Tiêu chúc mừng. Nhất là Lý Tự Nghiệp, Điền Trân là những võ tướng ném Tần Tiêu lên trời, lớn tiếng hoan hô, ngay cả Đường Hưu Cảnh Binh Bộ Thượng Thư cũng tới tham gia náo nhiệt, lúc này vui vẻ nổi lên.

Tần Tiêu lại ẩn ẩn nhìn thấy Võ Ý Tông ở cách đó không xa phẫn hận dậm chân, tức giận rời đi.

Trên yến tiệc Túc Vũ Đình, Võ Tắc Thiên dung quang toả sáng tinh thần sáng láng, lúc nào cũng khích lệ quan lại cùng sứ thần Đột Quyết uống rượu. Hoàng đế cao hứng như vậy, quần thần đương nhiên là buông lỏng, họ nâng cốc mời rượu lẫn nhau đàm tiếu sinh hoan.

Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp, Điền Trân ngồi cùng một chỗ nhìn đám người sứ thần Đột Quyết đối diện, mỗi người đều nhìn nhau cười.

Tiệc rượu hơn phân nửa, Võ Tắc Thiên trước mặt mọi người gọi Tần Tiêu đến trước ngự giá, dùng Kim Bôi ban cho một ly hảo tửu nói với giọng lanh lảnh:

- Trung Hoa nhiều tuấn tài, nam nhân như Tần Tiêu đúng là tấm gương của Đại Chu gương! Mọi người chúng ta cùng kính Tần Tiêu một ly!

Hoàng đế đã mở miệng, ai dám không nể mặt, ngay cả Vũ Ý Tông cũng xanh mặt, đi theo văn võ bá quan cùng sứ thần Đột Quyết đứng lên, hô to:

- Kính Tần tướng quân!

Tần Tiêu chắp tay nói:

- Cùng uống chén này, Tạ long ân của bệ hạ!

Túc Vũ Đình và một hàng dài mọi người cùng uống ly rượu.

Trong lòng Tần Tiêu trong lòng: Hay rồi, lại trở thành chim đầu đàn, cây to đón gió rồi.

Võ Tắc Thiên lập tức nói:

- Tần Tiêu, trẫm phong ngươi làm vì Đông Cung Tả Vệ Suất Tứ phẩm Chủ Suất. Thánh chỉ lập tức ban xuống, giao ấn thụ và phần thưởng 500 lượng hoàng kim, trăm thớt lụa để khen ngợi.

Tần Tiêu chắp tay tạ ơn, trong lòng cười nói: mới giáng chức hai tháng, lại thăng trở lại. Làm quan trong kinh chính là có nhiều loại chuyện này, Võ Tắc Thiên trước mặt mọi người khen thưởng, không phải là tương đương tát cho đám người kia một cái sao? Phần thưởng càng nặng thì tát càng hung ác. Ha ha!

Đôi mắt Tần Tiêu nghiêng nhìn Thượng Quan Uyển Nhi sau ngự giá một chút, chỉ thấy trong mắt nàng xuân ba lưu chuyển mỉm cười nhìn chính mình, đôi mắt nàng phảng phất biết nói chuyện bao hàm mật ý ôn nhu vô hạn.

Thưởng Tần Tiêu đã xong, Võ Tắc Thiên để Thượng Quan Uyển Nhi xuất ra một phần danh sách tuyên đọc ban thưởng đối với sứ thần Đột Quyết, hoàng kim bạch ngân, trân châu bảo khí, mỹ nữ tuấn mã nhiều vô số. Người Đột Quyết cống một ngàn con tuấn mã cùng một chút ngọc thạch so với ban thưởng của Võ Tắc Thiên có thể nói là chín trâu mất sợi lông.

Tần Tiêu nhìn chút ít văn võ đại thần vui vẻ cùng người Đột Quyết, trong lòng căm giận mà nói: vui vẻ cái rắm! Người Đột Quyết trở về sẽ cầm những ban thưởng này mua mã mua thiết, chế tạo binh khí dùng làm quân lương, lại đến xâm lược Đại Chu, xem các ngươi còn cười được không! Phần thưởng một ít mỹ nữ, trở về thì bị coi như nô cùng trâu ngựa sai sử! Phần thưởng được càng nhiều thì biểu thị chúng ta càng giàu có sao? Theo ta thấy, người Đột Quyết thay đổi thất thường nên diệt sạch bọn hắn. Đánh cùng náo loạn hơn mười năm rồi, đám người từ Đại Chu được ban thưởng và tài vật khi xâm lược cũng quá nhiều. Huống chi, đám người còn phóng hỏa sát nhân bốn phía!

Tần Tiêu càng nghĩ càng tức giận, không khỏi nghĩ đến hơn một nghìn năm về sau, người Nhật Bản xâm lược Trung Hoa. Hắn buồn bực nói: chính là quá nhiều người không có ý thức nguy cơ mới phát sinh chuyện như vậy! Hiện tại Nhật Bản là cái rắm gì, Bách Tể Quốc vài thập niên trước thua triều tiên bán đảo một lần không dám lỗ mãng nữa, phải cúi đầu xưng thần. Còn không dám thở mạnh, hàng năm phái người triều bái cống, thực sự như người Đột Quyết mang về ban thưởng gấp mấy trăm lần thậm chí nhiều hơn trở về.

Những đại thần này cười ngây ngô! Đoạt tiền của chúng ta, giết người của ta, náo đã xong phái mấy người đến biểu thị thì mọi sự thuận lợi, còn cười?

Cười cái rắm!

Ai có thể nghĩ đến, hơn một nghìn năm về sau, hiện tại phục phục thiếp thiếp hướng chúng ta xưng thần, người Nhật Bản ngay cả cơ cấu thiết trí chính phủ đều học tập Đại Đường dẫm lên lão sư như chúng ta hung hăng đập mạnh mấy cước đâu?

Vài thập niên trước, Thái Tông phái Lý Tịnh một lần hành động bình định Đột Quyết, hiện tại bọn hắn lại tro tàn lại cháy thành lập nên Hậu Đột Quyết, vẫn như cũ lang tính không đổi làm chuyện bắt người cướp của. Theo ta thất, đối phó loại nham hiểm chi nhân thay đổi thất thường thì tốt nhất là đánh chết hắn, diệt nước hắn.

Lý Tự Nghiệp bên cạnh nhẹ nhàng đẩy Tần Tiêu một cái:

- Nghĩ gì thế huynh đệ? Như thế nào trên trán lộ ra cả gân xanh, muốn giết người thì sao?

Tần Tiêu phục hồi tinh thần lại, trì hoãn tâm tình, nhàn nhạt nói:

- Không có chuyện gì. Chỉ là đang nghĩ, ngày nào đó lên chiến trường đối phó người Đột Quyết nhất định phải chém thêm nhiều mấy cái đầu trở về.

Lý Tự Nghiệp trừng lớn đôi mắt, cái hiểu cái không mà gật nhẹ đầu:

- Tốt, ta với ngươi cùng chém! Kỳ thật hôm nay ta muốn cùng Lực Hạ Đạt đấu một trận. Thể loại đó thì đỡ được của ta mấy chiêu, chừng vài cái đã bị ta quật ngược rồi, không ngờ còn đi tìm ngươi khiêu chiến, không phải là tìm chết sao? Ha ha!

Tần Tiêu cười cười:

- Đệ nhất dũng sĩ Đột Quyết hung hăng càn quấy lắm. Xem ra, chính là bọn họ tìm hoàng đế thỉnh cầu luận võ, hoàng đế mới cho đòi chúng ta trở về. Hiện tại không tệ ah, chẳng khác gì là tát cho chúng mấy cái bạt tai. Hắc hắc!

Điền Trân cũng bu lại, thấp giọng nói:

- Đại khái vừa rồi có vài người đánh rất hay, bất quá ta nhìn ra được nếu không phải ra tay lưu tình thì Lực Hạ Đạt đã chết mười tám lần. Nhiều lần ngươi đều không có trúng tử huyệt của hắn.

Lý Tự Nghiệp ngạc nhiên nói:

- Xem ra ra Đặc Chủng Doanh ngươi không có phí công lăn lộn giang hồ, Điền Trân! Đại khái lúc nào thì dạy cho ra mấy công phu của giang hồ?. Trong lòng ta có chút không công bằng a!

Tần Tiêu cười nói:

- Được a! Thuật chiến đấu của Đặc Chủng Doanh là độc nhất vô nhị, ngươi học được cách sát nhân còn linh hoạt hơn cả giết gà. Bất quá, dùng thân hình của ngươi, muốn luyện được tốc độ cùng linh hoạt thì rất khó khăn.

Lý Tự Nghiệp phẫn nộ thấp giọng nguyền rủa:

- Ta phi, lại chém...

Thời điểm yến hội tản ra thì trời cũng đã về đêm. Tần Tiêu đang chuẩn bị cùng đám người Lý Tự Nghiệp ly khai Đại Minh cung, Tần Tiêu hận không thể mọc thêm một đôi cánh bay về nhà gặp Lý Tiên Huệ, không ngờ bị một thái giám từ phía sau đuổi theo chặn lại: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Tần tướng quân, thái tử mệnh tiểu nhân mời tướng quân tới Đông cung.

Tần Tiêu nói:

- Biết rồi, ta lập tức đi ngay.

Trong lòng của Tần Tiêu nghĩ: Đi ra ngoài hai tháng vừa trở về đã bị hoàng đế chiếu đi. Hiện tại trời đã tối rồi, vốn là chuẩn bị ngày mai lại đi tiếp thái tử, hắn lại sai người gọi ta đi.

Tần Tiêu đi theo thái giám, vừa mới tiến đông cung Minh Đức môn chuẩn bị đi Minh Đức điện gặp thái tử Lại bị một đoàn người chặn, nữ tử cầm đầu hao hao giống Lý Tiên Huệ. Nàng quay đầu hứng thú nhìn Tần Tiêu, ngả ngớn nói:

- Đã lâu không gặp... Tần tướng quân!

Thái giám bên cạnh vội vàng nói:

- Vị này chính là nữ nhi của thái tử, An Nhạc Quận Chúa điện hạ.

Tần Tiêu trong lòng oán hận mắng: thái giám chết bầm. Không cần ngươi nói ta cũng biết đây là An Nhạc Quận Chúa Lý Khỏa Nhi! Nàng giống Tiên nhi như đúc, đột nhiên chui ra làm hại ta không nói được.

Tần Tiêu chắp tay vái chào:

- Tần Tiêu bái kiến quận chúa điện hạ.

Thái giám bên cạnh bàn chân như thoa mỡ, nhanh chóng chuồn đi mất.

Chương 183: Đại đoàn viên

Tần Tiêu gõ cửa một hồi, Phạm Thức Đức ngáp dài đi ra mở cửa, vừa thấy Tần Tiêu, hắn cuống quít chắp tay hành lễ:

- Đại nhân còn chưa ngủ sao?

- Ừ! Có chuyện tìm Phạm tiên sinh tâm sự.

- Đại nhân mời vào.

Phạm Thức Đức mặc vào một cái áo choàng ngồi bên cạnh Tần Tiêu khẽ cúi đầu, bộ dáng khiêm cung trước sau như một.

Yên lặng trong chốc lát, Tần Tiêu mở miệng nói:

- Phạm tiên sinh, trong những ngày ở chung, Phạm tiên sinh cho rằng, Tần Tiêu làm người như thế nào?

Phạm Thức Đức chắp tay vái dài, nghiêm mặt nói: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Đại nhân trí dũng song toàn, một tấm lòng son, cần gì phải nói?

- Vậy...

Tần Tiêu kéo dài thanh âm:

- Nếu là Tần Tiêu một... không... có phạm chút sai lầm nào, Phạm đại nhân sau khi hồi kinh có thể báo cáo với hoàng đế không?

Phạm Thức Đức cả kinh lắp bắp nói:

- Này... Lời này của đại nhân là có ý gì?

Tần Tiêu mỉm cười:

- Phạm tiên sinh, Tần Tiêu kính trọng ngươi là trưởng bối học rộng tài cao mới nói rõ với ngươi. Kỳ thật Tần Tiêu đã sớm biết, ngươi là người mà hoàng đế phái đến giám sát bên cạnh ta. Chuyện tình của Tần Tiêu vẫn luôn là do ngươi phụ trách, hướng hoàng đế hồi báo. Phạm tiên sinh ngươi đừng vội giải thích, Tần Tiêu nói ra nói như vậy không phải là ý trách cứ. Ta cũng hiểu được nổi khổ tâm riêng của ngươi, hoàng đế có lệnh, ngươi không dám không từ, hơn nữa, Tần Tiêu tuổi nhỏ, hoàng đế làm như thế cũng có đạo lý của ngài. Tần Tiêu cũng không có biểu thị phản cảm hay oán hạ.

Phạm Thức Đức bất đắc dĩ hạ thấp đầu thở dài nói:

- Ta biết ngay những chuyện này sớm muộn sẽ bị đại nhân biết, cuối cùng vẫn không thể gạt được đại nhân. Đại nhân, ngài có lời gì cứ việc nói thẳng a. Mấy ngày nay, ty chức cũng tinh tường đã minh bạch bản tính làm người của đại nhân, thật đúng làm cho ty chức kính nể. Đại nhân có cái gì phân phó, ty chức nhất định làm theo.

- Kỳ thật... Cũng không có chuyện trọng yếu đặc biệt gì, Phạm tiên sinh không cần phải nói nghiêm trọng như thế.

Tần Tiêu khẽ cười nói:

- Lần này phá nghịch đảng Hỏa Phượng Giang Nam, Phạm tiên sinh cũng là có công. Sau khi về triều sẽ được hoàng đế phong thưởng. Chỉ là ở trong đó còn có một chuyện tình cực kỳ vi diệu, nếu chúng ta không thương nghị cho tốt, thống nhất lí do thoái thác như vậy thì những phong thưởng này có khả năng sẽ là ban cái chết.

Phạm Thức Đức kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn Tần Tiêu, nhíu mày nói:

- Ý của đại nhân, là chỉ Vĩnh Thái quận...

Tần Tiêu chậm rãi gật đầu:

- Phạm tiên sinh là người biết chuyện. Nếu đem việc này tiết lộ ra ngoài, cho dù ngươi là thân tín của hoàng đế phái tới cũng khó tránh khỏi họa diệt khẩu. Phạm tiên sinh ngươi suy nghĩ một chút, nếu là hoàng đế quyết tâm, nhất định phải phong tỏa tin tức quận chúa sống ở nhân gian, sẽ bỏ qua bất luận người nào biết chuyện này sao?

Phạm Thức Đức kinh ngạc, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống thấp giọng nói:

- Ty chức kỳ thật cũng sớm nghĩ tới điểm này, vì thế, về chuyện của quận chúa ty chức chưa từng có báo qua bất luận tin tức gì cho hoàng đế. Ty chức hiểu được đạo lý "tổ chim bị phá, thì trứng còn có thể nguyên vẹn sao?". Vì thế chuyện tình liên quan tới đại nhân, ty chức kỳ thật cũng lựa lời nói tốt đi. Hơn nữa sau khi tới Sở Tiên Sơn Trang, thóc lúa thì ít mà chim muông lại nhiều hành động bất tiện nên chưa đưa tin tức nào cho hoàng đế.

Đến phiên Tần Tiêu kinh ngạc:

- Phạm tiên sinh nói thật chứ?

- Tánh mạng quan trọng, quả quyết không dám lừa gạt đại nhân!

Tần Tiêu tin tưởng, Phạm Thức Đức nói lời thật, lão hồ ly như hắn trà trộn quan trường nhiều năm, không có lý do không nghĩ ra lợi và hại ở trong đó. Nếu như vì tranh công, mà đem chính mình đặt một hoàn cảnh nguy hiểm có khả năng bị diệt khẩu thì làm chuyện loại này, không phải là phong cách của Phạm Thức Đức.

Tần Tiêu cau chặt lông mày, hắn nghĩ một hồi rồi nói:

- Tin tức của Hoàng đế linh thông dị thường, nàng muốn nghe một ít tin tức này thật cũng không là việc khó. Ngày ấy phía trên Hình Đường, Tần Tiêu phán Phạm tiên sinh tự tay viết ghi chép, Phạm tiên sinh có lẽ nhớ rõ ràng. Kỳ thật, chỉ cần chúng ta đem câu " Từ Tiểu Nguyệt giả trang Vĩnh Thái quận chúa, nghe nhìn lẫn lộn " để cho mọi chuyện rõ ràng, những chuyện khác đều xử lý tốt thì hoàng đế bên kia cũng dễ dàng báo cáo kết quả công tác, càng sẽ không dẫn phát nhiễu loạn gì khác. Phạm tiên sinh, ngươi minh bạch ý của ta chứ?

Phạm Thức Đức cúi đầu, chắp tay vái dài:

- Ty chức minh bạch. Trên thực tế, sự tình cũng vốn chính là như thế, nếu có người truyền chút ít lời đồn, chính là có chủ tâm bất lương rồi.

Trên mặt Tần Tiêu hiện lên vẻ vui mừng nhìn về phía Phạm Thức Đức, Phạm Thức Đức khẽ nâng đôi mi lên, hai người hiểu ý cười cười, cũng ngầm hiểu lẫn nhau, không hề nói nhiều.

Tần Tiêu nói sang chuyện khác:

- Ta có một muội tử đồng tông bà con xa, hôm nay tới trong sơn trang thăm ta, thuận tiện chúc mừng sinh nhật. Phạm tiên sinh đi chuẩn bị một chút, mặt khác tuyển một ít hạ nhân vào trang. Sơn trang lớn như thế này mà không có ai quản lý để hoang phế sẽ rất đáng tiếc.

Phạm Thức Đức sụp mi đáp:

- Vâng, ty chức ngay lập tức đi làm chuyện này, đại nhân yên tâm. Hôm nay sinh nhật do ty chức đến quản lý a, chắc chắn sẽ làm thật náo nhiệt.

Tần Tiêu cười ha ha, đứng dậy cáo từ:

- Vậy, làm phiền Phạm tiên sinh rồi.

Đi ra ngoài phòng Phạm Thức Đức, trong lòng Tần Tiêu rốt cục thoải mái. Kỳ thật, biểu hiện cùng thái độ của Phạm Thức Đức đã nằm trong dự đoán của hắn. Bởi vì Phạm Thức Đức cũng là người, không coi là tiểu nhân nhưng ít nhất cũng là nhân vật xu cát tị hung (thích hên tránh xấu). Về chuyện tình của Vĩnh Thái quận chúa có một tầng mỏng ngăn cách giữa hai người, một hai ngón tay có thể làm rách. Vì thế Phạm Thức Đức không thể một chân đạp hai thuyền, cho tới bây giờ còn không có ai chính thức vạch trần chuyện tình của Lý Tiên Huệ. Phạm Thức Đức đã gặp Lý Tiên Huệ một lần, mà lúc đó nàng có thân phận là Ngô Tiên Nhi. Cho dù đến lúc đó có tra ra nội tình cũng chỉ nói qua loa là tắc trách. Câu từ phán trên đường thẩm của Từ Tiểu Nguyệt có giá trị liên thành rồi.

Phạm Thức Đức làm việc rất có hiệu suất, rất lưu loát. Lúc gà gáy sớm bắt đầu, bầu trời mưa phùn đang rơi, hắn đã dẫn theo mười nha hoàn nô bộc thu mua trọn vẹn hai xe hàng hóa về sơn trang rồi. Sau đó lại ngựa không dừng vó chỉ điểm những hạ nhân đó đi chuẩn bị yến tiệc buổi trưa, thu thập thôn trang, các loại quy củ, quay đi quay lại như chong chóng.

Tần Tiêu cùng Mặc Y cố ý chạy tới phiên chợ mua cho Lý Tiên Huệ hai bộ quần áo, sau đó tự mình đưa cho nàng. Tới trước cửa phòng, trông thấy Thiết Nô cao lớn đang đứng ở đó. Tần Tiêu nhìn vào bên trong hỏi:

- Tiên nhi đã thức chưa?

Thiết Nô lắc đầu.

Tần Tiêu cười ha ha, trong lòng nghĩ đến, kỳ thật Thiết Nô cũng không ngốc, hắn còn biết thủ hộ ở chỗ này, mà không phải chạy theo mình.

Tần Tiêu nhẹ nhàng gõ cửa:

- Tiên nhi, muội tỉnh chưa?

Chương 184: Đại đoàn viên (2)

- Uhm...

Bên trong truyền đến thanh âm buồn ngủ mười phần:

- Vừa mới tỉnh, Tần đại ca vào đi.

Tần Tiêu đẩy cửa vào, chứng kiến Lý Tiên Huệ đang núp trong chăn, chỉ lộ ra khuôn mặt nghịch ngợm cười nhìn hắn. Đôi mắt híp lại thành sợi chỉ:

- Hì hì, ta sợ là một hai năm không có cảm giác ngủ ngon giống như thế này rồi. Nha. Ngủ thật sung sướng.

Tần Tiêu cười ha ha, quay người đóng cửa lại, đi đến bên giường ngồi xuống, đem quần áo để trên gối nàng:

- Mặt nạ lấy xuống rồi hả? Nhìn thói quen của muội trước kia đi. Đây là xiêm y hai tỷ muội Mặc Y vội đến phiên chợ mua cho muội đó, sau khi rời giường thì đổi nó. Còn có yến sinh nhật buổi trưa cũng đang chuẩn bị rồi, nếu muội đói thì ta có thể chuẩn bị cho muội một chút để lót dạ...

Tần Tiêu còn muốn nói thêm vài câu thì không ngờ Lý Tiên Huệ từ trong chăn chui ra, bổ nhào vào trong lòng ngực của hắn ôm thật chặt.

Tần Tiêu ứng phó không kịp, đầu ngửa ra cũng có chút cảm giác ngây dại, sau đó vươn tay đưa ra sau lưng ôm lấy nàng, vỗ nhè nhẹ vào lưng trần.

Trên người Lý Tiên Huệ chỉ mặc một cái yếm che ngực, da thịt trơn láng nóng bỏng, thân thể mềm mại khiến cho Tần Tiêu có cảm giác ôn ngọc vào lòng, trong hơi thở còn nghe thấy được mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể.

Tần Tiêu lắng nghe tiếng hô hấp của nàng, cảm giác nàng vùi đầu vào ngực mình càng ngày ôm càng chặt, thần sắc hết sức kích động, ẩn ẩn còn nghe được nàng bắt đầu nhẹ nhàng khóc nức nở.

Tần Tiêu vỗ nhè nhẹ lưng của nàng, nói nhỏ:

- Sao vậy? Tiên nhi?

Lý Tiên Huệ lắc đầu giống như một con thỏ nhỏ cọ qua cọ lại không nói lời nào.

Tần Tiêu đành phải ôm thật chặt nàng, để nàng khóc trong ngực mình, bàn tay hắn vuốt ve sau lưng nàng.

Hồi lâu sau, Lý Tiên Huệ chậm rãi buông tay ra, nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt sớm đã đỏ ửng, nước mắt mông lung, nàng nở nụ cười ngỏ ngào từ trong nội tâm:

- Thực xin lỗi, Tần đại ca. Ta... Kỳ thật ta, một mực đều mơ tưởng huynh ôm ta để ta dựa vào bờ vai huynh khóc một hồi, đem chuyện tình không vui trước kia toàn bộ quên mất. Nhưng mà ta lại sợ huynh không đáp ứng, vì thế hôm nay là sinh nhật của ta, Tần đại ca chắc chắn sẽ không trách ta... Thì...

Tần Tiêu mỉm cười:

- Làm sao lại không? Có thể chứng kiến Tiên nhi vui vẻ như vậy, ta cũng rất vui vẻ, thật đó. Chỉ cần muội nguyện ý thì vai của ta tùy thời cho muội mượn.

- Muội không cần.

Lý Tiên Huệ ngượng ngùng cười rồi nhanh chóng nói:

- Sau này, ta đã có cuộc sống thuộc về mình, mỗi ngày đều sẽ rất vui vẻ, tuyệt sẽ không khóc nữa. Nếu ta lại khóc thì khẳng định lúc đó huynh không đúng, chọc tức ta. Trừ đó ra không có chuyện gì, có thể làm cho Tiên nhi khóc nữa. Kỳ thật Tiên nhi cũng không thích khóc, đã lớn như vậy, ngoại trừ khi còn bé không hiểu chuyện, thời gian khác ta đều rất ít khóc. Chỉ là rất kỳ quái, sau khi gặp lại huynh từ trong nhà đá thì đôi mắt của ta thường xuyên rơi lệ khó hiểu.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm chấn động, đây cũng là một loại phó thác sao?

Hai người đang trò chuyện hợp ý, mật ý nồng đậm, phòng ngoài truyền tới tiếng gào đinh tai nhức óc của của Lý Tự Nghiệp:

- Đại nhân, ngươi ở bên trong hả? Lão Lý ta về rồi đây.

Sau đó còn nghe được hắn cùng Thiết Nô nói chuyện:

- Này Mụn đen, có thấy đại nhân đâu không? Cái gì, ở bên trong... Này, ngươi kéo ta làm cái gì? Để ta đi vào! Ngươi...Ngươi... cái tên mụn đen này, thật sự là tức chết ta rồi!

Tần Tiêu cười nhẹ, hắn biết rõ Thiết Nô đang kéo Lý Tự Nghiệp không cho hắn vào được, vì vậy đối với Lý Tiên Huệ nói:

- Tiên nhi, chính muội tự sửa sang lại đi, sau đó để Mặc Y dẫn muội tới chánh đường. Lý Tự Nghiệp đi ra ngoài làm việc đã trở lại, ta ra ngoài xem một chút.

- Ưm! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lý Tiên Huệ chui vào trong chăn, vui sướng gật đầu, khuôn mặt như trăng rằm tràn đầy vẻ sung sướng cùng thỏa mãn.

Tần Tiêu nhẹ nhàng vỗ một cái trên chăn nàng, sau đó quay người đi ra mở cửa.

Lý Tiên Huệ một mực lẳng lặng nhìn Tần Tiêu, thẳng đến cánh cửa trước mắt đóng lại, người nam nhân kia biến mất trước mắt của mình. Sau đó, nàng vươn tay ra, hung hăng véo một cái lên mặt mình, đau tới nỗi thấp giọng kêu lên "Ôi". Nàng lầu bầu một tiếng:

- Thật sự, thật sự, không phải nằm mơ! Lý Tiên Huệ, hết thảy trước mắt đều là sự thật. Ngươi rốt cục có thể có cuộc sống của mình rồi.

Lý Tiên Huệ kéo chăn lại, chui đầu vào trong, trong lòng âm thầm kích động hồi lâu.

Tần Tiêu đi ra ngoài chứng kiến Lý Tự Nghiệp mặc Thiên Ngưu Vệ bào khải uy phong lẫm lẫm cùng đạo cô tĩnh như mặt nước phẳng lặng bên cạnh hăn thì chắp tay hướng về phía chắp hướng về phía nàng hành lễ:

- Vân nhi bái kiến đại nhân!

Mạc Vân Nhi bị Lý Tự Nghiệp từ Vũ Xương U Vân Đạo Quan mời tới! Chạng vạng tối ngày hôm qua, Tần Tiêu phái Lý Tự Nghiệp khởi hành tiến đến mời nàng, không nghĩ tới buổi sáng hôm nay đã đến.

Lý Tự Nghiệp thi lễ một cái nói:

- Đại nhân, ta báo cáo kết quả công tác rồi, ta đi ngủ đây. Mệt chết ta được.

Tần Tiêu cười gật gật đầu, Lý Tự Nghiệp cáo từ rời đi. Nhìn Mạc Vân Nhi bộ dạng lạnh nhạt, sắc mặt cũng hồng nhuận phơn phớt, Tần Tiêu thoả mãn nở nụ cười, gật đầu nói:

- Xem ra, Vân nhi những ngày này coi như không tệ. Thế nào, hiện tại đã quen chưa?

Mạc Vân Nhi cười nhẹ:

- Tạ đại nhân quan tâm, Vân Nhi sớm thành thói quen sinh hoạt trong đạo quán, hiện tại cũng khá tốt. Vân Nhi tại Vũ Xương, nghe nói đại nhân một lần hành động đánh tan nghịch đảng Giang Nam lập được kỳ công hiển hách. Vân Nhi sớm có tâm đến đây chúc mừng đại nhân, chỉ là trở ngại việc vặt trong đạo quán quá nhiều nên không thể tới được.

- Ừ. Vân Nhi có phần tâm ý này khiến ta rất cao hứng.

Tần Tiêu gật đầu cười nói:

- Lại nói tiếp, lần này ta có thể phá án nghịch đảng Giang Nam, ngươi có công lao hàng đầu nha, sau khi về triều ta sẽ báo cáo hoàng đế thưởng công cho nàng.

Mạc Vân Nhi kinh ngạc, sau đó hiểu ý cười nói:

- Đại nhân, hẳn là Đạo Đức Kinh Vân Nhi đưa cho đại nhân thật đúng có chút tác dụng?

Tần Tiêu cười ha ha:

- Đâu chỉ là "có tác dụng", quả thực có thể nói là đủ trân quý, rất quan trọng. Vì thế, sư phụ của nàng Hổ Vạn Cầu cũng là đại công thần, chỉ tiếc hắn kém may mắn nên không thể đạt được ban thưởng. Ân, nói đến Hổ Vạn Cầu, bản thân ta muốn giới thiệu hai người cho nàng làm quen, nàng đi theo ta.

Mạc Vân Nhi đi theo sau lưng Tần Tiêu thấp giọng hỏi:

- Xin hỏi đại nhân, giới thiệu người phương nào cho Vân Nhi nhận thức?

- Con gái của Hổ Vạn Cầu, Mặc Y cùng Tử Địch.

- Chuyện này...

Mạc Vân Nhi dừng chân, có chút chần chờ nói:

- Năm đó, mẫu thân của ta cùng sư phụ có quan hệ...có thể làm cho hai tỷ muội nàng ghi hận trong lòng, tương kiến xấu hổ hay không?

Tần Tiêu quay người trở lại, nhìn Mạc Vân Nhi, hắn cười thoải mái:

- Yên tâm đi, quả quyết không biết. Hơn nữa hai tỷ muội này thông tình đạt lý, chuyện của nàng ta cũng nói với các nàng nghe rồi. Kỳ thật, các nàng cũng rất muốn gặp nàng.

!

Chương 185: Thổ hoàng đế của Giang Nam

Mạc Vân Nhi nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhàn nhạt cười:

- Nếu tương kiến phá hủy không khí của bữa tiệc thì Vân Nhi tình nguyện cáo từ tại đây.

- Cáo từ?

Tần Tiêu ra vẻ nghiêm túc nói:

- Chỉ sợ Dật Như Sư Thái không dễ dàng rời khỏi Sở Tiên Sơn Trang đâu. Ta cũng định cho nàng định cư ở nơi này làm Đại tổng quản của Sở Tiên Sơn Trang. Sau trận này, ta cũng phải rời đi hoặc dò xét Giang Nam, hoặc hồi kinh báo cáo công tác sợ rằng sẽ rất ít có thời gian ở đây. Chỗ này tạm thời sẽ do nàng quản lý.

- Chuyện này!

Mạc Vân Nhi kinh ngạc mở to đôi mắt:

- Vân Nhi chỉ sợ lực bất tòng tâm, không quản được! Đại nhân hay là sớm mời người khác cao minh hơn đi.

- Yên tâm, ta nói nàng làm được thì tuyệt đối sẽ làm được.

Tần Tiêu nói:

- Nói không chừng đến lúc đó hoàng đế ra thánh dụ thưởng thôn trang này cho nàng kiến tạo thành miếu đạo sĩ lớn nhất Giang Nam cũng nói không chừng đấy.

Mạc Vân Nhi cuống quít quỳ xuống:

- Vân Nhi tuyệt đối không dám!

Tần Tiêu đỡ nàng dậy rồi nói:

- Vân Nhi, sau này đừng cứ động một chút lại hành đại lễ với ta, Tần Tiêu là thật tâm cảm kích nàng. Hơn nữa trong lòng ta đã coi nàng là muội muội, rồi có biết không?

Mạc Vân Nhi kích động gật đầu:

- Tạ ơn đại nhân!

- Ừ. Được rồi. Những sự tình này trước không nói nhiều. Ta dẫn nàng đi gặp hai tỷ muội Mặc Y.

Hai tỷ muội Tử Địch Mặc Y sáng sớm sau khi trở về thì không ngừng chạy đi chạy lại, vốn là đi phiên chợ một chuyến thay Lý Tiên Huệ mua quần áo, sau đó về sơn trang lại giúp đỡ Phạm Thức Đức quản lý trong trang không có chút nào nghỉ ngơi. Lúc này tỷ muội hai người mới được chút ít nhàn rỗi, trở lại trong phòng thay thuốc cho vết thương, chỉnh lại quần áo. Nghe được Tần Tiêu ở ngoài cửa gõ cửa, Mặc Y vội vàng đi lên mở cửa, dẫn Tần Tiêu cùng Mạc Vân Nhi vào trong.

Tần Tiêu nói:

- Mặc Y, Tử Địch, vị này chính là Mạc Vân Nhi. Các nàng không phải nói sớm đã muốn gặp nàng sao? Hiện tại ta đã mời người tới.

Mạc Vân Nhi khiêm cung chắp tay hành lễ:

- Vân Nhi bái kiến hai vị tỷ tỷ.

Tử Địch bị kích động chạy đến trước mặt Mạc Vân Nhi như dò xét văn vật trân quý, sau khi đi lòng lòng nhìn Mạc Vân Nhi một hồi, hì hì cười nói:

- Ha ha! Tỷ tỷ, đây là tiểu sư điệt của chúng ta đó, nàng rất xinh đẹp a.

Mặc Y buồn cười quá lên tiếng:

- Muội muội, không có cấp bậc lễ nghĩa gì hết. Ai là sư điệt của muội, thật là... Vân Nhi muội muội, mau ngồi đi, ở xa tới chắc cũng mệt lắm rồi hả?

Tử Địch nhếch miệng phân bua: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Vốn là vậy mà. Cha chúng ta là sư phụ của mẹ nàng, chúng ta đây không phải là sư thúc của nàng sao? Có gì không đúng. Hì hì. Không nghĩ tới chúng ta trở thành trưởng bối rồi, đúng là rất vui a.

Tần Tiêu nhịn không được cười ha hả:

- Các muội trò chuyện đi, ta còn có chút sự tình khác. Hôm nay là thời gian đại đoàn viên khó có được, lát nữa mọi người cùng nhau đến chánh đường thay Tiên nhi chúc mừng sinh nhật.

- Được!

Tam nữ trăm miệng một lời đáp.

Đi ra cửa bên ngoài, Tần Tiêu nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhẹ giọng nói:

- Đại đoàn viên, không dễ dàng! Nghĩ tới Tần Tiêu ta từ thế kỷ 21 cô đơn lẻ loi một mình, đi vào Đại Đường, mẫu thân cùng lão sư đều lần lượt bỏ ta mà đi. Bây giờ có nhiều tri tâm hảo hữu như vậy làm bạn, cũng không uổng cuộc đời này rồi!

Mưa phùn khẽ phất phơ, sóng nước khẽ dao động, một chiếc thuyền hoa lớn theo gió theo gió vượt sóng hướng về phía Giang Châu.

Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ đứng ở đầu thuyền, nghe tiếng sóng nước dưới chân nức nở nghẹn ngào, tiếng gió gào thét bên tai lặng im không nói gì, cả hai chỉ thưởng thức cảnh trí ven đường.

Hai bên bờ sông đều đã phủ thêm một màu xanh non biêng biếc, sắc trời tuy có chút ít tối tăm mờ mịt, không khí lộ ra vẻ tươi mát và dễ chịu khiến lòng người cảm thấy khoan khoái/ Tần Tiêu không khỏi nhớ tới, không lâu trước mình cũng lên đại thuyền hoa, đi tới Giang Nam bắt đầu làm Khâm Sai Đại Nhân Tuần Đạo Giang Nam hành trình tới Giang Nam. Thời gian tháng hai ngắn ngủn đã xảy ra chuyện tình như vậy, thật sự là khó đoán trước, sự tình không do người.

Tâm chí của Tần Tiêu cũng trở nên càng thêm thành thục hơn trước kia, lĩnh ngộ rất nhiều sự tình trên quan trường, những thứ này đều tiến hành thay đổi một cách vô tri vô giác. Nếu như nói lúc trước cước thứ nhất đạp vào Giang Nam, hắn còn là một Võ Trạng Nguyên nhiệt huyết tỉnh tỉnh mê mê thì hai tháng này đã tẩy lễ tôi luyện, Tần Tiêu có thể nói là thoát thai hoán cốt, suy nghĩ của mình, tư tưởng của mình càng thêm sát nhập vào hoàn cảnh này.

Sau nửa ngày, Lý Tiên Huệ mới mở miệng nói:

- Tần đại ca, tại sao huynh cứ cả ngày tương tư một mình vậy? Ngày hôm qua sao huynh lại nghĩ tới đặt một cái bàn lớn, bên trên là phát hỏa bồn, khung sắt bên trên nướng đồ ăn. Thật là rất thú vị ah! Điều này làm cho muội hồi tưởng lại ngày đó, trong nhà đá ở hoang đảo.

Tần Tiêu ha ha cười nói:

- Cũng không có gì. Ta từ nhỏ ưa thích làm chút ít vật ly kỳ cổ quái. Nếu muội tới nhà ta, chứng kiến những vật quái dị đó mới thú vị. Tiên nhi, muội cố ý theo ta tới tế mẫu Giang Châu, chân của muội không sao chứ?

- Ưm. Đã không sai biệt lắm sắp lành rồi.

Lý Tiên Huệ cười nhàn nhạt:

- Hiện tại Tiên nhi là đường muội đồng tông bà con xa của Tần đại ca, mẫu thân của Tần đại ca lúc đó chẳng phải thân nhân của muội sao? Đúng lẽ phải tế bái a. Còn có nữa, muội nghe người ta nói, Tần đại ca từ nhỏ đã có danh tiếng thần đồng, chính tai muội muốn nghe các vị hương thân nói khi còn bé huynh thần kỳ như thế nào?

- Ha ha!

Tần Tiêu cười nói:

- Kỳ thật cũng không có cái gì. Bất quá là... Một ít trí nhớ khác với bình thường. Khi đó còn nhỏ, ta đã không giống người thường làm náo động rồi, vì thế vị các hương thân châm biếm xưng hô đó. Phải nói thực học ta rất dốt, cái gì làm thơ đối từ ta dốt đặc cán mai, nhiều lắm là đùa nghịch quyền cước thôi. Chỉ có thể đi thi Võ Trạng Nguyên thôi. Ha ha!

- Làm gì có? Theo muội thấy, Tần đại ca mới thật sự là tài tử. Có thể ứng dụng học vấn trong hiện thực chính là thực học vấn. Những đại thi nhân nói thơ phú ngàn vạn kia có phá nổi án ở Giang Nam như huynh không? Uổng danh những người này tự xưng tài hoa hơn người trí sâu như biển, một khi gặp được những sự kiện khó giải quyết sợ là mỗi người cũng phải thúc thủ vô sách.

- Ha ha, Tiên nhi, muội đã thành công biến thành một truy tinh lộc hợp cách rồi.

- Còn nói muội mê tín, sùng bái mù quáng chứ! Cũng thế, điều này cũng không có gì không tốt, muội chỉ tin tưởng một mình huynh, trong thiên hạ huynh là người thông minh nhất xuất sắc nhất, hì hì, buồn nôn a, đập chết huynh.

Hai người đều cười ha ha.

Mặc Y từ trong buồng nhỏ trên tàu đi ra bên cạnh hai người khẽ nói:

- Đại nhân, Lý tướng quân ói vẫn chưa ngừng, ngay cả mật xanh mật vàng cũng ói ra rồi, phải làm sao đây?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau