PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Thập Lục Tự Kim Phê (2)

Cả người lệch sang một bên khiến nàng sợ hãi hét to:

- A....Ahhhh, ngay cả cái dù bằng giấy dầu cũng ném đi.

Tần Tiêu vội vàng tăng thêm mấy phân lực khí giữ chặt nàng, Thượng Quan Uyển Nhi thừa cơ nhảy một bước, lập tức cả người đã lên thuyền. Tần Tiêu dứt khoát dùng một tay ôm lấy hông nàng, tay kia nâng chân của nàng lên, ôm Thượng Quan Uyển Nhi vào trong lòng

Thượng Quan Uyển Nhi kinh hồn chưa định nằm ở trong ngực Tần Tiêu, vẻ mặt đỏ bừng thở hổn hển, hai cái cánh tay gắt gao ôm lấy cổ Tần Tiêu không chịu buông tay.

Đuôi thuyền thuyền nhỏ có chút vểnh lên, Tần Tiêu vội vàng ôm nàng đi đến trong khoang thuyền, khẽ cong eo, đem nàng đặt ở thảm nhung trên boong thuyền.

Thượng Quan Uyển Nhi hít vài hơi thật sâu vỗ vỗ bộ ngực trắng như tuyết của mình nói:

- Làm ta sợ muốn chết! Đều tại ngài, còn nói không có việc gì!

Tần Tiêu Đều tại ngươi Tần Tiêu cười trên sự đau khổ của người khác xấu xa nói:

- Thuyền này còn chưa bị lật mà phải không?

Thượng Quan Uyển Nhi chớp chớp đôi mắt trong veo như nước nhìn Tần Tiêu, dựng thẳng lên một ngón tay điểm nhẹ đầu Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ nói:

- Ah, ta đã biết, ngài là cố ý mượn cơ hội chiếm tiện nghi ta, đúng hay không?

Tần Tiêu cười ha ha:

- Trời đất chứng giám, đây chính là cô nương trượt chân. Ta nếu không tiếp được cô, cô bây giờ đã là một tượng đất rồi! Thật sự là người tốt không có hồi báo a~

- Khanh khách!

Thượng Quan Uyển Nhi che miệng cười lên:

- Coi như vậy đi, xem ngài chăm chú nhiệt tình vậy nên ta chỉ nói giỡn với ngài thôi. Nhanh lái thuyền a lái thuyền a, ta muốn đến giữa hồ đi xem thanh thủy của Giang Nam, coi như là kỉ niệm tới đây.

- Được!

Tần Tiêu bỏ giầy sải bước đi đến đuôi thuyền, cầm lấy cây trúc dài đẩy vào bờ một cái, thuyền đánh cá di chuyển ra giữa hồ.

Mưa phùn bồng bềnh, gió nhẹ giương nhẹ, hồ nước thanh thanh, sóng gợn nổi lên. Xa xa núi đá lục lâm, phảng phất phủ thêm một tầng áo ngoài trắng sữa mông lung và ý thơ. Trên mặt hồ, còn có mấy cái thuyền đánh cá đang du động vung lưới bắt cá, còn có tiếng ca tục tằng của người đánh cá vang lên.

Thượng Quan Uyển Nhi hào hứng bừng bừng ngồi ở buồng nhỏ trên tàu hỉnh thoảng vươn tay, tìm một chút hồ nước mát lạnh, thỉnh thoảng truyền ra từng tiếng cười vui kinh hỉ như chuông bạc. Hết thảy trước mắt đối với Thượng Quan Uyển Nhi quanh năm trong thâm cung mà nói, thật sự là quá mới lạ và thú vị!

- Tần đại nhân, ngài cũng học những người ngư dân, hát mấy bài ca về cá đó đi, như vậy mới có hương vị a.

Thượng Quan Uyển Nhi quay đầu lại hướng về phía Tần Tiêu nói, trong thanh âm của nàng tràn đầy vẻ mừng rỡ cùng sung sướng.

- Được, cô nghe nhé. E hèm...! xem tại TruyenFull.vn

Tần Tiêu hắng giọng một cái, hát lên một thủ do sơn ca cải biên: "Sơn Ca Hảo Bỉ Xuân Giang Thủy": Xướng sơn ca lai giá biên xướng lai na biên hợp, na biên hợp. Sơn ca hảo bỉ xuân giang thủy dã, bất phạ than hiểm loan hựu đa lâu loan hựu đa....

Thanh âm của Tần Tiêu vốn là giọng trầm, mười phần hùng hồn và cứng cáp, đem một thủ sơn ca hát rất dễ nghe, ẩn sâu sự tục tằng ấy vào bên trong còn phối hợp cùng cảnh trí trước mắt.

Ngư dân bên cạnh nghe được thì nhao nhao lên tiếng khen:

- Ca hay, ca hay!

Thượng Quan Uyển Nhi mừng rỡ kêu lên:

- Ôi. Không nghĩ tới, Tần đại nhân còn có ngón này, quả nhiên là chân nhân bất lộ tướng nha!

- Ha ha, quá khen quá khen!

Thượng Quan Uyển Nhi ngồi vào trong khoang thuyền:

- Tần đại nhân, trong khoang thuyền có điểm tâm, ngài còn chưa ăn chút gì, mau tới nghỉ ngơi ăn một ít đi. Thuyền nhỏ cứ để nó trôi như thế cũng có chút thú vị a.

- Được!

Tần Tiêu thu hồi cây trúc, đi chân trần vào trong khoang thuyền, học bộ dạng của những người ngư dân cười ngây ngô chất phác với Thượng Quan Uyển Nhi.

Thượng Quan Uyển Nhi nói những lời tự đáy lòng:

- Ta thích loại cuộc sống này. Ta thích Giang Nam, ta thích nước, ưa thích thuyền. Tương lai nếu có thể sống yên ổn tại Giang Nam, cho dù là gả cho một người ngư dân ta cũng đồng ý.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Cho dù nguyện ý, hoàng đế bệ hạ cũng sẽ không. Nữ quan tài giỏi và đắc lực như cô nương sẽ không tìm ra người thứ hai trong nội cung đâu.

- Ai!!!

Thượng Quan Uyển Nhi thở dài một hơi:

- Nói thì nói như thế. Nhưng mà nói câu bất kính thì bệ hạ cuối cùng là đã sắp tám mươi rồi, ai biết người còn có thể khống chế thiên hạ bao nhiêu năm nữa? Có câu một đời vua một đời thần, những năm gần đây này, Uyển nhi bởi vì thay bệ hạ làm việc đã chuốc hận với không ít cừu gia. Những người này không dám oán trách bệ hạ, liền đem một ít oán khí nộ khí đều chuyển đến trên người Uyển nhi. Nói thật sống trong cung đình như ta không phải là quá tốt, vì thế ta mới nghĩ tới sinh hoạt bình tĩnh an nhàn một chút, cũng không nguyện ý trôi ngược trong triều đình sóng to gió lớn. Nữ nhân cuối cùng cũng phải lập gia đình, có thể như bệ hạ trở thành người đứng đầu thiên hạ cũng chỉ có một người lưu danh thiên cổ.

Tần Tiêu cầm lấy một khối bánh ngọt ăn hết, cười nhạt an ủi:

- Uyển nhi có qua tiêu cực hay không? Có câu cây to đón gió chắc chắn sẽ có một ít người nghĩ chuyện xấu, nhưng Uyển nhi không phải cũng đã làm một ít chuyện tốt sao? Nói thí dụ như, hai năm trước xuất thủ cứu Vĩnh Thái quận chúa làm cho vương công Lý gia mang ơn.

Thượng Quan Uyển Nhi chớp chớp đôi mắt, vẻ mặt nhìn Tần Tiêu có biểu lộ thâm ý, lạnh nhạt cười nói:

- Cũng không coi là xuất thủ cứu giúp a. Theo như luật pháp triều đình của ta, Vương thân đế trụ không được dùng trượng hình, Uyển nhi bất quá là từ bên cạnh nhắc nhở bệ hạ mà thôi. Tần đại nhân bỗng nhiên nhắc tới việc này, hẳn là có dụng ý khác?

Tần Tiêu không nhìn vào mắt Thượng Quan Uyển Nhi mà tặc lưỡi cười:

- Trong lòng Thượng Quan đại nhân thật sự không rõ dụng ý của Tần mỗ?

Thượng Quan Uyển Nhi nhíu mày, không vui mà nói:

- Cái gì " Thượng Quan đại nhân ", " Tần mỗ ", nghe được thực không được tự nhiên. Tần đại ca có chuyện không ngại thẳng thì tốt hơn. Uyển nhi tuy rằng không dám cam đoan không biết không nói, nhưng ít ra có thể nói đấy, đều sẽ nói cho ngươi biết.

Ánh mắt của Tần Tiêu sáng lên, hắn vui mừng nói:

- Vậy thì thật là tốt. Thật sự của ta có việc muốn hỏi Uyển nhi, cũng không biết bệ hạ biết được bao nhiêu chuyện của Vĩnh Thái quận chúa?

Thượng Quan Uyển Nhi có chút ngẩn người, lập tức giảo hoạt cười nói:

- Uyển nhi chỉ có thể nói, phải biết hẳn là cũng biết. Không biết thì lão nhân gia có lẽ cũng đoán được một ít. Đại ca chớ xem thường bệ hạ thường ở thâm cung, tin tức của ngài linh thông khắp thiên hạ.

Tần Tiêu vẻ mặt đau khổ hỏi:

- Vậy, chuyện này bệ hạ biết được bao nhiêu rồi?

Thượng Quan Uyển Nhi giang tay ra làm ra một bộ dạng bất đắc dĩ nói:

- Những chuyện này, bệ hạ cũng không nói với ta. Huống hồ, như nói, ta cũng không dám tùy tiện truyền đi ra ngoài. Tần đại ca, ngài phải thông cảm cho sự khó xử của ta, đừng ép hỏi nữa.

Chương 177: Mông của cọp chỉ dùng để đánh

- Được. Ta không hỏi nhiều nữa.

Kỳ thật Tần Tiêu trong lòng minh bạch, có Phạm Thức Đức một mực mai phục bên cạnh chính mình, đoán chừng hoàng đế đối với chuyện của Vĩnh Thái quận chúa rõ tới mức cái rắm có đánh không cũng biết. Nếu không phải là mình cuối cùng tỉnh ngộ thì sợ là hiện tại Lý Tiên Huệ đã sớm bị bắt tại sơn thôn rồi.

- Ta hỏi lại một câu cuối cùng.

Tần Tiêu dựng thẳng lên một cái ngón tay chăm chú hỏi:

- Lúc bệ hạ phái muội tới có dặn dò muội về việc xử lý quận chúa hay không? Cái này, muội nhất định phải nói cho ta biết, bởi vì hơi không cẩn thận sẽ liên quan tới nhân mạng. Nói không chừng còn có thể khiến trong triều nhấc lên một hồi gió tanh mưa máu.

- Ai!

Thượng Quan Uyển Nhi thở dài một hơi chậm rãi lắc đầu, trầm thấp nói:

- Ta biết ngay, Tần đại nhân chịu ăn nói khép nép như vậy giúp ta nhất định là có dụng ý khác. Được rồi, ta cho đại nhân biết, kỳ thật bệ hạ nói không nhiều lắm, chỉ có mười sáu chữ: "Kỳ hành nan xá, kỳ tình khả mẫn; kỳ tội đương tru, kỳ chí khả gia" ( Khó tha cho đi, nhưng giữ lại thì thương, tội khác đáng giết, nhưng lại có thể khen). Về phần bệ hạ là có ý gì, Tần đại nhân tự mình chậm rãi đoán đi.

Nói đến phần sau, thanh âm của Thượng Quan Uyển Nhi đã hoàn toàn thay đổi như là một điệu hát.

Tần Tiêu một mực nhớ kỹ này mười sáu chữ, vội vàng hướng Thượng Quan Uyển Nhi giải thích:

- Uyển nhi đừng hiểu lầm, Tần Tiêu là thật tâm chân ý nguyện ý cùng muội đi chơi, nói chuyện trời đất, chống thuyền chơi hồ. Được rồi, chủ đề kia đừng nhắc tới nữa khiến cho Uyển nhi mất hứng.

Thượng Quan Uyển Nhi rốt cục thoải mái cười cười:

- Cũng không có gì, có lẽ do ta đa tâm. Ừ. Ngư ca ngài vừa rồi hát thật là dễ nghe, Uyển nhi vô lễ, cầu xin Tần đại ca hát một lần nữa cho Uyển nhi nghe. Ta lớn như thế này rồi mà chưa từng nghe qua ca khúc đặc sắc như vậy.

Tần Tiêu từ Thập Lục Tự Kim Phê của Thượng Quan Uyển Nhi mà trong lòng đã an tâm rất nhiều. Chỉ cần Võ Tắc Thiên không có một lòng muốn giết Lý Tiên Huệ thì chuyện kia dễ làm nhiều hơn, ít nhất có chỗ để lách qua. Chỉ cần hơi đùa nghịch một chút thủ đoạn, không cho Lý Tiên Huệ đi ra trắng trợn rêu rao khắp nơi, trên cơ bản vấn đề cũng không lớn lắm!

Trong lòng của Tần Tiêu âm thầm suy nghĩ: Hiện tại, ta đã có thể bắt đầu áp dụng kế hoạch đã chuẩn bị rồi.

Tâm tình tốt lên, Tần Tiêu trước mặt Thượng Quan Uyển Nhi cũng càng biểu hiện sinh động hơn. Hắn dựa vào trí nhớ của mình, đem một ít ca khúc được yêu thích lúc còn đi học, hát linh tinh một trận khiến cho Thượng Quan Uyển Nhi cười khanh khách không ngừng. Tần Tiêu thậm chí còn dùng cây trúc trên thuyền đâm xuống hồ bắt được một con cá chép lớn làm cho Thượng Quan Uyển Nhi kinh hô một hồi, sau đó trầm trồ khen ngợi mãi. Đến trưa hai người đều cảm giác có chút đói bụng, Tần Tiêu liền đề nghị đem thuyền tấp vào bờ làm một cái lều nhóm lửa nướng cá.

Thượng Quan Uyển Nhi quanh năm ở trong thâm cung, nào đã được chứng kiến loại chuyện này, lúc này cảm giác thật là mới lạ cùng mừng rỡ, nàng hoàn toàn không còn vẻ đoan trang cùng rụt rè trước đó nữa, sau khi tìm được bó củi thì hô to gọi nhỏ đi theo Tần Tiêu. Còn bất chấp quần áo đẹp đẽ quý giá trên người làm cho nó dơ dáy, nàng nằm trên mặt đất há miệng thổi lửa, khói đen cùng bụi đất lấm lem trên mặt giống như một ông lão bán than.

Tần Tiêu chỉ vào mặt của Thượng Quan Uyển Nhi cười ha ha. Thượng Quan Uyển Nhi vô ý thức sờ soạng một cái mặt, suýt nữa cả kinh khóc:

- Ai nha, mặt của ta... Hư mất hư mất, thế này làm sao dám đi ra ngoài gặp người.

- Không chỉ là mặt đâu.

Tần Tiêu cười sắp vỡ bụng luôn:

- Trên tóc của muội cũng đầy là tro bụi, trên quần áo đều dính bùn đất. Muội bây giờ ở đâu còn như một đệ nhất nữ quan trong nội cung tới, rõ ràng chính là một nữ nhân nông thôn đi kéo bễ lò rèn.

- Đều tại ngài!

Thượng Quan Uyển Nhi hờn dỗi trừng mắt với Tần Tiêu, nhưng lập tức nàng lại thoải mái cười lên:

- Bất quá, chơi như vậy thật là rất thú vị, rất vui vẻ. Ta đã lớn như vậy, cho tới bây giờ chưa thử qua chuyện vui như thế. Tần đại ca cá ngươi đã nướng chín chưa, ta đói rồi, ta muốn ăn.

- Ừ! Đại công cáo thành!

Tần Tiêu đem cá nướng trên cành trúc đưa cho Thượng Quan Uyển Nhi:

- Nếm thử đi. Đây là phương pháp nấu nướng phong cách cổ xưa nhất trên đời đó.

Thượng Quan Uyển Nhi mừng rỡ nhận lấy, lan hoa chỉ thanh tú nhẹ nhàng xé một miếng cho vào miệng:

- Oa, thật nóng chứ! Bất quá, ăn thật ngon, rất có hương vị. Cá mình nướng ăn rất ngon.

Dứt lời, nàng lại xé một miếng cá nóng hổi cho vào miệng, hoàn toàn không giống thục nữ gặm lấy gặm để.

Tần Tiêu nhìn Thượng Quan Uyển Nhi ngấu nghiến, trong bụng "Ọt ọt " một hồi. Hắn nuốt từng ngụm nước miếng, ngượng ngùng nói:

- Này, Thượng Quan đại nhân, con cá này hình như là ta xiên được, cũng do ta nướng thì ta cũng có phần chứ?

- Không có phần, không có thương lượng!

Thượng Quan Uyển Nhi ra vẻ ngang ngược kiêu ngạo quay người chuyển cá sang một bên:

- Rõ ràng là ta thấy được cá nói cho ngài, sau đó ta nhặt bó củi, ta nhóm lửa, ta thêm củi, vì thế con cá này là của ta. Hì hì, nếu ngài muốn ăn thì kiếm thêm một con nữa đi.

Tần Tiêu vẻ mặt cầu xin, cười khổ nói:

- Không phải chứ? Qua sông đoạn cầu. Uống nước phải nhớ nguồn a, ăn cá lại quẳng đầu bếp kiêm ngư dân ta đây, muội thật là nham hiểm.

- Vậy được rồi!

Thượng Quan Uyển Nhi phảng phất khai ân ban thưởng nói:

- Thưởng cho ngươi cái mông cá.

- Mông cá?

Tần Tiêu sững sờ tròn đôi mắt:

- Muội nói cái gì cơ? Ta lớn chừng này, mò cá mười năm còn chưa nghe nói cá có mông.

- Hì hì. Nó là đuôi cá đó, cái đuôi không phải trên mông thì ở đâu. Tính ra còn thưởng cho ngài hơi hậu dấy.

Thượng Quan Uyển Nhi chỉ vào một đoạn cá đằng sau cho Tần Tiêu thấy:

- Ta nói trước chỉ cho ngài ăn một đoạn này, nếu nhiều quá sẽ phạt ngài.

Tần Tiêu nhìn Thượng Quan Uyển Nhi hoàn toàn thay đổi thì cười ha ha nói:

- Muội ăn đi, một người ăn, ăn hết đi.

Thượng Quan Uyển Nhi nghi hoặc cau lại lông mày:

- Như thế nào, mới vừa rồi còn hung hăng muốn đoạt nó mà? Sao lại không lấy nữa?

Tần Tiêu cười:

- Muội là khách mà, ta phải nhường cho muội là đúng rồi.

Trong lòng Tần Tiêu minh bạch, nếu ta không đoạt thì ngươi làm sao ăn có mùi vị gì. Kỳ thật con cá này không có vị gì, ngay cả muối dầu cũng không có thì ăn sao ngon được? Chỉ có điều tranh nhau như thế mới thú vị thôi. Uyển nhi nha Uyển nhi, Tần Tiêu ta lớn chừng này chưa từng nịnh bợ ai, ngươi là người đầu tiên. Nếu không phải có chuyện cầu ngươi thì còn lâu ta mới ăn nói khép nép như thế.

- Thôi đi, lại muốn lấy lui làm tiến để cho ta thương hại ngài, để cho lương tâm ta trỗi dậy chia cá cho ngài sao?

Thượng Quan Uyển Nhi cười rộ lên, vẻ mặt xấu xa nói:

- Nói cho ngài biết a, lần này ta sẽ không coi trọng ngài. Ta muốn một người ăn sạch nó.

Chương 178: Mông của cọp chỉ dùng để đánh (2)

Đây là lần đầu tiên ta rời cung đi xa, một sự kiện lần đầu tiên tới Giang Nam cực kỳ có ý nghĩa, ta muốn thoải mái hưởng thụ một phen. Hắc hắc! Ngài ngồi một bên chờ đi.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Được rồi, nể mặt đại nhân ta, muội chầm chậm hưởng thụ đi, bổn khâm sai hầu hạ bên cạnh? Hảo hảo hửng thụ tiệc cá nướng Giang Nam của ngươi, chỉ là loại cá nướng này ăn nhiều sẽ bị tiêu chảy đó, đừng trách ta không có nhắc nhở muội.

- Đáng ghét!

Thượng Quan Uyển Nhi nhăn mày một cái rồi trừng mắt lườm Tần Tiêu:

- Ta đang ăn ngon, ngài lại nói mấy thứ buồn nôn này.

- Rất rõ ràng.

Tần Tiêu cười cười tà tà:

- Ta là cố ý đấy! Cái này gọi là trả thù có biết không?

Thượng Quan Uyển Nhi tức giận đứng lên vung cánh tay ngọc muốn đánh Tần Tiêu. Tần Tiêu cười ha hả đứng dậy vây quanh đống lửa chạy trốn, hai người cười toe toét kẻ truy đánh người trốn chạy.

Ở bên trong lều trại vui đùa một hồi, cá nướng bị Thượng Quan Uyển Nhi chuyển động đánh Tần Tiêu không cẩn thận khiến cho rơi xuống đất. Thượng Quan Uyển Nhi đau lòng ngồi xổm xuống chuẩn bị nhặt lên, đã thấy cá dính nhiều bùn đất tro bụi, không khỏi oán trách Tần Tiêu:

- Đều tại ngài, chọc ta đuổi đánh ngài. Hiện tại xong chưa, không có mà ăn! Cá của ta nha!!! Ngài bồi thường cho ta.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Được. Ta đền, ta đền. Ngày mai bắt cho muội thêm ba con nữa, toàn bộ nướng cho muội ăn cho tới khi muội bị tiêu chảy mới thôi, được chưa?

- Được thì có được...

Trên mặt Thượng Quan Uyển Nhi đột nhiên nhiều hơn thần sắc cô đơn:

- Nhưng mà đây chính là con cá nướng lần thứ nhất ta ăn, cứ như thế bỏ đi thật là đáng tiếc.

Tần Tiêu vội vàng an ủi:

- Không phải là một con cá thôi sao? Đừng nghĩ quá nhiều. Ngày mai chúng ta lại nướng cá ăn, hảo hảo đền bù tổn thất cho muội được không?

- Phàm là chuyện tốt đẹp thì luôn dễ dàng mất đi. Tình cảm ban đầu không bao giờ thay thế được.

Thượng Quan Uyển Nhi ngơ ngác nhìn cá nướng trên mặt đất phảng phất lầm bầm lầu bầu trầm ngâm nói.

Trong lòng Tần Tiêu bắt đầu thở dài: Ài! Thi nhân! Thi nhân!!

Đúng lúc này, Tần Tiêu xa xa chứng kiến hai chiếc thuyền lớn đi tới, vì vậy hắn vỗ vỗ vai Thượng Quan Uyển Nhi chỉ cho nàng xem:

- Uyển nhi muộii nhìn, đám người Nghĩa Hưng Vương đã trở lại.

Thượng Quan Uyển Nhi nghe vậy đứng dậy, vứt bỏ tâm sự cá nướng đứng lên cười nói:

- Đúng a, tới thật nhanh chứ! Theo lý thuyết, dùng tính tình của Nghĩa Hưng Vương nếu đã bỏ nhiều thì tuyệt sẽ không trở về sớm như thế.

Tần Tiêu thần bí cười cười:

- Nói không chừng, có lẽ lần này tính tình Nghĩa Hưng Vương thay đổi thì sao? Chúng ta cũng lên thuyền trở lại Sở Tiên Sơn Trang chờ bọn hắn ở đó.

- Được!

Hai người lại lần nữa lên thuyền, bởi vì cách sơn trang khá gần nên một lát là đến. Thượng Quan Uyển Nhi lập tức trở về phòng rửa mặt. Qua một hồi sau thì đám người Lý Trọng Tuấn mới tới.

Tần Tiêu xa xa chứng kiến thân thể như hắc tháp của Thiết Nô, hắn đứng ở đầu thuyền thấy Tần Tiêu hưng phấn hoa chân múa tay vui sướng "Ô ô " gọi to. Bên cạnh hắn là Tử Địch phảng phất như đại tướng quân thắng trận trở về, thần sắc kiêu căng vênh váo tự đắc, nhưng lại chỉ không thấy Lý Trọng Tuấn.

Thuyền lớn cập bờ, Tử Địch khinh thân nhảy lên trước rơi xuống thuyền, cố làm ra vẻ hướng về phía Tần Tiêu chắp tay chào theo nghi thức quân đội:

- Bẩm khâm sai đại nhân, Tử Địch không có nhục mệnh, đem Thiết Nô trở về.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Tốt, vất vả nàng rồi. Nghĩa Hưng Vương Điện Hạ đâu rồi?

Tử Địch nhếch mũi, ánh mắt đảo qua khoang thuyền:

- Hắn hả? Một người trốn ở trong khoang thuyền khóc đấy! Hắc hắc! Không nói nữa, ta đi tìm tỷ tỷ, ngài tự mà đi hỏi hắn.

Dứt lời, nàng nhanh chân chạy tới Sở Tiên Sơn Trang.

Trong lòng Tần Tiêu xấu hổ một hồi:

- Sẽ không khoa trương như vậy chứ? Nghĩa Hưng Vương bị Tử Địch đánh cho khóc luôn? Cái này...

Thiết Nô rơi xuống thuyền, hướng về phía Tần Tiêu quỳ té xuống, ngẩng đầu lên. Tần Tiêu nâng hắn dậy, vỗ cỗ thân thể rắn chắc như núi nói:

- Về Sở Tiên Sơn Trang nghỉ ngơi trước, tối nay ta tới tìm ngươi nói chuyện.

Thiết Nô "Ô ô " gật đầu, đi về phía Sở Tiên Sơn Trang.

Quân sĩ bên trên lục tục xuống thuyền, Tần Tiêu vẫn không có nhìn thấy Lý Trọng Tuấn. Trong lòng Tần Tiêu đang buồn bực thì một quân sĩ từ trong khoang thuyền tiểu chạy đến, nói khẽ với Tần Tiêu:

- Tần đại nhân, Nghĩa Hưng Vương cho mời.

- Hả?

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm nghi hoặc, lên thuyền đi vào trong khoang đã thấy Lý Trọng Tuấn sắc mặt trắng bệch ngồi bên trong, trên người bọc lấy một cái chăn lông, thần sắc uể oải tới cực điểm.

Tần Tiêu đi đến bên cạnh Lý Trọng Tuấn, dùng thanh âm trầm thấp hỏi:

- Điện hạ, ngài bị sao thế?

- Đừng nói nữa! Quá tổn thương tự tôn!

Lý Trọng Tuấn suýt nữa khóc lên, phiền muộn nói:

- Bổn vương kua gái cả đời, còn chưa từng gặp ai đau đầu như thế. Không phải là chỉ tới gần "chạm" tay nàng một cái thôi sao? Không ngờ nàng, không ngờ....

Tần Tiêu đã đoán được đại khái, cố nín cười ra vẻ kinh ngạc mà hỏi:

- Tử Địch đã làm gì ngài.

Lý Trọng Tuấn nhấc chăn ra, lộ ra thân thể không mảnh vải, hắn hắc xì một cái rồi thương tâm gần chết kêu lên:

- Nàng không ngờ ném bổn vương vào trong sông. Ô ô ô, nước sông này không phải lạnh bình thường...Hắt...hắt xì!!! Cái này bổn vương xem như lĩnh... hắt xì...lĩnh giáo.

Tần Tiêu rốt cục nhịn không được cười ha hả, thay Lý Trọng Tuấn dắp chăn lại:

- Điện hạ hảo hảo đắp lại đi, đừng gặp cảm lạnh.

- Ta đã cảm luôn rồi.

Lý Trọng Tuấn oán hận trừng mắt với Tần Tiêu:

- Ta nói huynh đệ ngươi thật không đủ cốt khí, giữ lại một người dịu dàng, đưa một con cọp cái cho ta. Hết lần này tới lần khác nàng lại là người của ngươi, bổn vương đã không thể đánh, cũng không nên mắng, rõ ràng mặc cho nàng trước mặt quân sĩ lên gối, chấn chỏ, đau tới kêu cha gọi mẹ. Sau đó nàng không cần suy nghĩ ném bổn vương xuống hồ nước lạnh băng. Trời có mắt không? Lý Trọng Tuấn ta có bao giờ ăn loại thiệt thòi này chứ?

Tần Tiêu cố nín cười miễn cưỡng nói:

- Điện hạ, hình như Tần Tiêu cũng không có tiến cử với ngài, mà là chính ngài anh dũng tự chọn. Ha ha! Điện hạ thứ tội, Tần Tiêu thật sự là nhịn không được muốn cười to! Tử Địch nha đầu kia từ trước đến nay thần kinh có chút không bình thường, mềm cứng đều không ăn. Lúc trước, có nhiều lần cũng còn thiếu chút nữa dùng đao làm thịt ta.

Lý Trọng Tuấn hít hít cái mũi nặng nặng vô cùng:

- Con bé này thật đúng là khắc tinh của bổn vương. Tần huynh đệ, ngươi nói đi kỳ quái không, nàng giày vò bổn vương như vậy, bổn vương rõ ràng không có tức giận? Nữ tử như nàng cực kỳ đặc biệt. Bổn vương chắc là không hết hy vọng! Một ngày nào đó, ta muốn nàng...Hắt xì...cam tâm tình nguyện theo ta.

- Chuẩn! Kiên nhẫn lên, tinh thần như thế rất đáng khen.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Tiếp tục cố gắng điện hạ cố gắng tranh thủ mới có giá trị.

Chương 179: Hết thảy đều kết thúc

Lý Trọng Tuấn ủ rũ cúi đầu, sa sút tinh thần nói:

- Ta cũng không tin, bằng thân phận phong lưu tài trí của bổn vương còn không thu được một tiểu nữ nhân của Giang Nam. Tần huynh đệ, nàng là người của ngươi, ngươi cần phải giúp đỡ ta!

Tần Tiêu vẫn cười to:

- Việc này không thể miễn cưỡng. Điện hạ nếu thật muốn thử tư vị khổ tẫn cam lai (thời kỳ cực khổ đã qua tới lúc ngọt bùi) một lần thì phải kiên trì ý nghĩ của mình. Điện hạ bảo trọng, Tần Tiêu cáo từ.

- Chớ đi! Chớ đi!

Lý Trọng Tuấn uể oải kêu lên:

- Trong nội tâm của ta không sợ huyên náo, mau giúp ta trò chuyện.

Tần Tiêu cười ha ha lui ra ngoài, hoàn toàn không để ý tới Lý Trọng Tuấn hô to gọi nhỏ, trong lòng càng sớm cười nở hoa: thật đúng là có chút ý tứ, Nghĩa Hưng Vương thu cả ngàn vạn nữ lại không thể nắm được tiểu nha đầu Tử Địch vào trong tay. Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn! Thú vị, thú vị! !

Trở lại Lăng Vân Cư ở bên trong Sở Tiên Sơn Trang, Tần Tiêu cách một tầng cửa sổ chợt nghe Tử Địch trong phòng cười trên sự đau khổ của người khác kêu to:

- Tỷ tỷ, tỷ không hiểu cái gì hết. Cái loại người như hắn thì phải ra oai phủ đầu, bằng không thì sau này hắn sẽ một mực khi dễ chúng ta!

Mặc Y thấp giọng oán trách:

- Muội đúng là quỷ liều lĩnh. Nếu là chọc giận Nghĩa Hưng Vương có lẽ sẽ mang đến cho đại nhân phiền toái cùng phức tạp thì sao? Sau này nhất định phải chú ý nhiều hơn, đám con cháu quan lại đó mỗi người đều là mông cọp không được sờ, muội không được lỗ mãng như thế nữa.

- Cái gì chứ?

Tử Địch rõ ràng không phục lắm, kêu la:

- Mông cọp không phải để sờ mà là để đánh, tỷ càng đánh nó mạnh thì nó càng vui vẻ, tỷ càng sợ nó thì nó càng đắc ý.

Tần Tiêu nghe được mà sững sờ, trong lòng nhịn không được cười to nói:

- Thiên tài! !

Mấy ngày qua đi, một ít việc nhỏ vụn vặt cuối cùng cũng xong xuôi.

Lại giằng co với Lý Trọng Tuấn thêm mấy ngày, cả người đều ỉu xìu, cũng may trong quân còn có tướng lãnh đắc lực khác quản lý quân vụ rõ ràng. Trương Nhân Nguyện Ngạc Châu cùng Cao Tiên Chi cũng nhao nhao phái người đưa tin nói bên kia chuẩn bị thỏa đáng, chỉ chờ Lý Trọng Tuấn ra lệnh một tiếng, có thể khải hoàn về triều.

Tần Tiêu lúc thu hôn lễ gần tám mươi triệu bạc cùng sáu ngàn thất tơ lụa, cùng nhau đóng gói lên xe, để cho Lý Trọng Tuấn mang về kinh đô, giao cho hoàng đế xử trí.

Lý Trọng Tuấn cùng Thượng Quan Uyển Nhi nhìn tiền bạc và tơ lụa chồng chất như núi thì chặc lưỡi không thôi.

Lý Trọng Tuấn kéo Tần Tiêu tới một gian phòng lặng lẽ nói với hắn:

- Tần huynh đệ, ta khuyên ngươi đừng nên giao những vật này cho triều đình thì tốt hơn.

Tần Tiêu nghi ngờ hỏi:

- Xin chỉ giáo cho.

Lý Trọng Tuấn bí mật nói:

- Ngươi suy nghĩ một chút đi, nếu là đại thần trong triều, nhất là những nhân vật như ngự sử thấy được sẽ nói như thế nào? Chắc chắn rằng: hay cho Tần Tiêu ngươi đi một chuyến Giang Nam, có thể thu lấy nhiều hối lộ như vậy, Giang Nam thực hủ hóa thành cái dạng kia rồi sao? Rõ ràng là ngươi cường hành tác hối, sau đó lại dùng tang vật dâng lên tranh công. Huynh đệ ngươi cũng biết đấy, tham quan bị phát hiện cũng không nhiều, những vật này của ngươi một khi đem ra sẽ khó tránh khỏi mọi người nghi kỵ cùng ghen ghét. Cũng không phải trông mà thèm ngươi phát tài bao nhiêu mà ngươi bây giờ một lần hành động phá án nghịch đảng Giang Nam đã nổi tiếng cả triều và thiên hạ rồi. Có câu cây to đón gió, ngươi thêm cử động như vậy, cũng có cố ý rước thêm nhiều phiền toái.

Tần Tiêu nhíu nhíu mày:

- Vậy ý tứ của điện hạ là gì? Truyện được copy tại

- Nếu không ta thấy thế này...

Lý Trọng Tuấn thâm ý hướng về phía Tần Tiêu cười nói:

- Những vật này bổn vương thay ngươi mang trở lại kinh thành, chờ lúc ngươi lên kinh nộp thì tự mình nói với hoàng đế, hỏi nàng nên xử trí như thế nào. Như vậy đến lúc đó nếu như là xử lý chuyện theo như ý tứ của lão nhân gia thì triều thần cũng không dám nhiều lời. Hơn nữa, ta đoán chừng hoàng đế vì che dấu chuyện tình Giang Nam... Hắc hắc, không nói nữa. Huynh đệ ngươi cảm thấy, đề nghị của ta như thế nào đây?

Tần Tiêu cười ha ha, xem như đã hiểu được ý của Lý Trọng Tuấn, hắn gật đầu nói:

- Được rồi! Thì theo như ý của điện hạ xử lý vậy. Làm phiền điện hạ trước đem những vật này thay ta mang về kinh đô bảo quản mấy ngày.

Lý Trọng Tuấn cười ha hả:

- Tần huynh đệ, lần này ngươi thật đúng sắp được thăng quan phát tài rồi. Kỳ thật tám mươi triệu bạc của ngươi đối với thu thuế ruộng trận chiến Thiên Thánh Sơn chỉ là một bữa ăn sáng. Hôm nay Cao Tiên Chi kiểm kê kết quả rồi đưa tới cho ta, ngươi có biết nơi đó dấu bao nhiêu đồ không?

Tần Tiêu hỏi:

- Bao nhiêu?

Lý Trọng Tuấn chậc chậc lắc đầu:

- Thật sự là không thể tưởng được, Từ Tiểu Nguyệt có thể tích lũy tài phú cùng vật chất thật lớn như thế! Trước tạm chế tạo tiền chỉ riêng vàng bạc đã có giá trị tám trăm vạn quan trở lên! Chiến giáp đủ để trang bị một chi quân đội mười vạn người, lương thảo đủ để chèo chống những người này ăn uống một năm. Chậc chậc, thật là lợi hại!

Tần Tiêu cũng tặc lưỡi:

- Quả nhiên lợi hại! Giang Nam là nơi giàu có và đông đúc, những năm gần đây trong tay Từ Tiểu Nguyệt nắm những người kia cả trong sáng và ngoài tối không biết bao nhiêu vàng bạc. Sở Tiên Sơn Trang trước mắt nghe nói là Từ Tiểu Nguyệt từ ba năm trước đây bắt đầu xây dựng, chuẩn bị tương lai dùng làm sào huyệt nghịch kiến một tòa Hành Điện, nghe nói giá trị cũng ít nhất trăm vạn trở lên! Về sau mới tạm thời lấy ra hối lộ kéo Tần Tiêu nhập bọn.

- Ah. Về sơn trang này.

Lý Trọng Tuấn nói:

- Cũng tạm thời là chỗ nghỉ chân của Giang Nam khâm sai ngươi. Khâm sai đại nhân tuần án địa phương châu huyện cũng phải có một chỗ ở. Ngươi cũng đừng vội vã che dấu. Nói không chừng hoàng đế vì ban thưởng ngươi sẽ đem sơn trang này tặng cho ngươi đó. Hơn nữa hiện tại Sở Tiên Sơn Trang này do Tần đại nhân dùng qua, làm gì có ai dám đi vào ở? Ha ha, hoàng đế nhất định có thể hiểu được đạo lý này, vì thế Sở Tiên Sơn Trang để không thì không bằng hoàng đế thuận nước giong thuyền ban thưởng cho ngươi. Vì thế địa phương này sớm muộn sẽ danh chính ngôn thuận thuộc về Tần đại nhân ngươi! Mấy ngày nay rảnh rỗi, ngươi sai người đem thôn trang tu sửa quản lý rồi mướn thêm mấy hạ nhân tiến vào. Ngày nào đó bổn vương lại đến chơi Giang Nam thì nơi này của ngươi chính là chỗ hoan nhạc của ta.

Tần Tiêu cười to:

- Được rồi! Dù sao chúng ta hiện tại cũng không còn chỗ đặt chân, vậy tạm thời ở chỗ này. Nhiệm kỳ của Tần Tiêu tại Giang Nam còn có hai ba tháng, chờ hết nhiệm kỳ sẽ về kinh đô thì khóa nơi này lại.

Lý Trọng Tuấn thở dài một hơi:

- Lần này xuôi nam, bổn vương thật chân chính lãnh hội được tư vị của Giang Nam, đúng là có chút không muốn rời đi. Trở lại kinh đô suốt ngày đấu tranh với đám triều thần dụng tâm bất lương khiến người ta bị đè nén.

Chương 180: Tiên nhi trọng sinh

Làm sao có thể so với Giang Nam phong hoa tuyết nguyệt tiêu dao khoái hoạt. Ách, đúng rồi. Hai ngày gần đây, sao không gặp nha đầu Tử Địch?

Tần Tiêu cười mờ ám hắc hắc:

- Điện hạ còn nhớ nàng sao? hình như phong hàn của ngươi còn chưa khỏi hẳn?

Lý Trọng Tuấn hơi khựng người lại, hắn cười khổ nói:

- Ai!!! Đừng nói nữa! Những ngày này bổn vương sinh bệnh rõ ràng chỉ mong nàng tới bưng trà, thấy đám sĩ quan đần động vụng về kia làm việc chỉ khiến bổn vương tức giận đá mông chúng. Hỏa lớn thì khí vượng, bệnh đương nhiên là chậm khỏi...Ngươi mau nói xem đã giấu nàng đi đâu rồi?

Tần Tiêu tiến đến bên tai Lý Trọng Tuấn, trầm thấp nói hai chữ:

- Quận chúa.

Hai ba ngày trước đó, Tần Tiêu vào đêm khuya đã âm thầm phái Mặc Y cùng Tử Địch đi ra ngoài, dựa theo chỉ dẫn của mình vào sơn thôn kia tìm Lý Tiên Huệ. Thứ nhất Tần Tiêu lo lắng Lý Tiên Huệ ở bên trong sơn thôn sẽ cô đơn tịch mịch không quen, thứ hai là báo cho nàng tin bình an, nói cho nàng biết đại sự kết cục hoàn mỹ để nàng khỏi lo lắng. Sau đó mới là trọng yếu nhất để cho hai tỷ muội hóa trang cho Lý Tiên Huệ một lần thay đổi mặt nạ, đến lúc đó thì khó ai mà nhận ra.

Lý Trọng Tuấn nghe xong hai chữ này, trong lòng mừng thầm gật đầu nói:

- Tốt, tốt. Có Tần huynh đệ ngươi xử lý, bổn vương một vạn cái yên tâm. Bất quá, Tử Địch nha đầu kia ngươi nên thay bổn vương trông chừng, ngàn vạn đừng để cho người đàn ông nhà khác chiếm được... Nhất là chính ngươi, ngươi cũng đừng biển thủ, bằng không thì đến lúc đó bổn vương sẽ trở mặt liều mạng với ngươi đấy!

Tần Tiêu cười gượng:

- Điện hạ yên tâm, khi trở lại kinh đô, Tần Tiêu tự nhiên sẽ đến quý phủ của điện hạ đưa tin.

Lý Trọng Tuấn cũng cởi mở cười ha hả:

- Được rồi, Tần huynh đệ. Yến hội Giang Nam ta liền ăn tới đây, rời đi trước. Chờ đến kinh đô, chúng ta lại gặp. Hôm nay chúng ta liền cáo từ, Tần huynh đệ tiếp tục làm khâm sai đại nhân! Ah, đúng rồi, Thượng Quan Uyển Nhi hôm nay cũng sẽ cùng bổn vương ly khai, hồi cung nộp chỉ.

Thần sắc Lý Trọng Tuấn ám muội cười mờ ám với Tần Tiêu:

- Ngươi muốn nói lời tạm biệt cùng nàng hay không?

Tần Tiêu cười cười, gật gật đầu:

- Nói lời tạm biệt thì không cần, hôm qua chúng ta trò chuyện tới khuya. Bất quá mấy ngày nay ở chung, Tần Tiêu phát hiện Thượng Quan Uyển Nhi có lẽ không hề giống nhân vật phiền toái trong tưởng tượng, cũng có vài phần tính cách hợp với ta. Hơn nữa chuyện tình Giang Nam còn có nhiều địa phương nhờ nàng nói tốt trước mặt hoàng đế nữa.

Lý Trọng Tuấn bĩu môi làm vẻ mặt khinh thường, hắn dùng thanh âm quái dị chọc:

- Người như ngươi đúng là phúc hậu, Không phải là coi trọng người ta sao phải dùng tới nhiều lý lẽ như thế? Thật sự là... Nhìn trúng thì nhận đi....Ách! Bất quá, nàng cũng không quá tốt giống như bộ dạng đâu. ha ha! Xem như ta chưa nói, xem như ta chưa nói. Loại chuyện này chính ngươi xem rồi xử lý a.

Tần Tiêu thở dài một hơi:

- Điện hạ, may mắn ngài cũng hồi kinh, bằng không thì Tần Tiêu theo ngài lăn lộn được mấy ngày, sẽ trở nên tà ác như ngài mất.

Lý Trọng Tuấn cười ha ha, đập vào bả vai Tần Tiêu:

- Được rồi Tần huynh đệ tà ác, bổn vương cáo từ. Ngàn vạn nhớ rõ thay ta trông nom tiểu nha đầu kia, còn có, đến kinh đô, trước tiên tìm bổn vương, có biết không?

Nói tới đây, đám người Tần Tiêu bái biệt Lý Trọng Tuấn cùng Thượng Quan Uyển Nhi bên ngoài sơn trang. Trong quân còn đặc biệt trang bị cho Thượng Quan Uyển Nhi một chiếc xe ngựa. Thượng Quan Uyển Nhi đứng ở bên cạnh xe nói với Tần Tiêu:

- Tần đại nhân, cám ơn ngài những ngày này làm bạn với Uyển nhi. Kỳ thật trong nội tâm của ta biết rõ, ngài ước gì ta sớm chút đi một chút đúng không?

Tần Tiêu cười:

- Muội nhìn muội đi, nói những lời này làm gì? Muội biết rõ ta không có cái loại ý tứ này mà! Uyển nhi nếu là có thể ở lại Giang Nam lâu hơn thì Tần Tiêu ta cam tâm tình nguyện.

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng vung lên ngăn cản mành che phía trước mỉm cười nói:

- Nhớ rõ ah, ngài còn thiếu nợ ta mấy con cá nướng. Còn có câu chuyện Bạch Xà Truyện còn chưa nói hết, Uyển nhi tinh tường nhớ rõ, ngài chỉ nói đến đoạn muốn dâng nước khắp Kim Sơn. Ngài phải sửa cốt truyện đó lại, nhớ kỹ không được trở thành bi kịch, chờ trở về kinh đô, ngài nhất định phải tới tìm ta, đem những vật này hoàn lại. Bằng không thì Uyển nhi sẽ hận ngài cả đời.

- Được mà, được mà.

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Uyển nhi lên đường bình an. Trở về trong nội cung, nhớ rõ thay Tần Tiêu hướng hoàng đế bệ hạ hỏi thăm thánh an của lão nhân gia ngài.

- Được. . Chào tạm biệt gặp lại sau, Tần đại nhân.

Thượng Quan Uyển Nhi hướng về phía đám người Lý Tự Nghiệp, Phạm Thức Đức, Tần Tiêu gật nhẹ đầu:

- Tạm biệt chư vị. Chúng ta gặp lại ở kinh đô.

Những ngày này, Thượng Quan Uyển Nhi một mực đều ở bên trong Sở Tiên Sơn Trang, sống chung với nhau đương nhiên mọi người cảm thấy thân cận.

Lý Trọng Tuấn trở mình lên ngựa lớn tiếng nói:

- Tần đại nhân, nhớ rõ sự tình bổn vương dặn dò ngươi. Cáo từ!

Tần Tiêu mang theo mọi người sau lưng chắp tay nói:

- Điện hạ thuận buồm xuôi gió!

Đại quân rốt cục xuất phát, đại quy mô hướng Ngạc Châu mà đi.

Tần Tiêu rốt cục thở ra một hơi, hắn nói:

- Được rồi, chuyện tình Hỏa Phượng cuối cùng đã qua một đoạn thời gian. Trong lòng ta coi như là buông xuống một tảng đá lớn. Ngày mai chúng ta phải đi Giang Châu Phủ, theo thói quen của chúng ta Thanh Minh Tế Tổ còn hai mươi ngày nữa sắp tới. Ta phải nắm chặt thời gian, về nhà tế bái mẫu thân mới được.

Vào ban đêm cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa tơi tí tách tại mặt ngói trên nóc nhà. Trong lòng Tần Tiêu tràn ngập một cỗ hưng phấn cùng nôn nóng không hiểu, bước chân hắn đi thong thả qua lại trong phòng, không hề cảm thấy buồn ngủ.

Đại đội nhân mã của Lý Trọng Tuấn đi rồi, toàn bộ Sở Tiên Sơn Trang đều yên tĩnh trở lại. Một sơn trang lớn thế này hiện giờ chỉ có Tần Tiêu, Lý Tự Nghiệp, Phạm Thức Đức cùng Thiết Nô bốn người khiến nó lộ ra vẻ quạnh quẽ.

Nhưng trong lòng Tần Tiêu lại xuất hiện cảm giác nôn nóng chưa từng có. Bởi vì, Mặc Y cùng Tử Địch có lẽ sắp trở lại rồi. Theo lý thuyết, các nàng dò thăm tin tức Lý Trọng Tuấn ly khai sẽ mang theo Lý Tiên Huệ trở về. Đây là dặn dò của Tần Tiêu lúc các nàng rời đi. Bạn đang đọc chuyện tại

Hiện tại, đoán chừng là thời điểm về đến nhà!

Tần Tiêu thật vất vả kiềm chế tâm thần ngồi xuống bên cạnh bàn, nhìn ngọn đèn mờ nhạt trong cái chén nhỏ, trong đầu hắn hồi tưởng đến lần tương kiến trong nhà đá ở hoang đảo, từng tràng cảnh ở chung với Lý Tiên Huệ.

Thời gian từng giây từng phút lướt qua, Tần Tiêu nhìn ngọn lửa nhảy lên, ngón tay trên bàn không tự giác gõ một tiết tấu theo bài hát "Thời gian bị di vong" trong nhà đá. Hồi lâu qua đi, Tần Tiêu cảm giác đôi mắt hơi cay, mông cũng cảm thấy run lên, hắn lại đứng lên, đẩy cửa ra đi đến ngoài phòng tản một hồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau