PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Phân chia tang vật

Tần Tiêu mỉm cười gật đầu:

- Ta hiểu rồi. Cám ơn Uyển nhi.

Nhưng trong lòng Tần Tiêu lại nghĩ thầm: xem ra, dự liệu của ta trước đó cũng không sai. Chỉ cần ta vừa sẩy tay, Lý Trọng Tuấn sẽ sử dụng vũ lực, đối với Hỏa Phượng Giang Nam tạo phản thì tiến hành cường lực đàn áp. Về phần vận mệnh của ta sao, ha ha, nhẹ thì từ nay về sau bị phế cách chức làm thứ dân, nặng thì, đương nhiên là giống như bọn phản nghịch quan lại Giang Nam. Chém!! Những lời này, Thượng Quan Uyển Nhi sẽ không nói ra miệng. Lúc này đây thành công giải quyết Hỏa Phượng, không thể không nói, thật sự ta thắng được phi thường may mắn, quả nhiên là cẩn thận nha!

Thượng Quan Uyển Nhi đột nhiên giảm thấp thanh âm xuống, nàng trịnh trọng nói:

- Tần đại nhân, lần này ngài trở thành nhân vật nổi tiếng thiên hạ, đại hồng nhân trong triều rồi. Ngài biết không, kỳ thật trong triều một ít lão thần nội các, đối với chuyện bệ hạ trao cho ngài chức quan trọng yếu như thế luôn không cho là đúng, cho rằng bệ hạ dùng người không khách quan. Hiện tại thì tốt rồi, tương đương hung hăng tát cho bọn người đó một cái tát, mang lại thể diện cho bệ hạ. Lúc này đây ngươi về triều, nhất định sẽ có trọng thưởng, có khi tiếp tục thăng quan đó.

Tần Tiêu cười:

- Thật sao? Nhiệm kỳ Giang Nam còn có hai tháng, nói không chừng đằng sau sẽ không tầm thường vô vị đâu.

Thượng Quan Uyển Nhi hơi có chút hưng phấn khoát tay chặn lại:

- Nhất định sẽ có! Ngài hiện tại chỉ cần nằm chơi ở sơn trang hai tháng cũng vẫn có phần thưởng. Gần vài năm nay có rất ít người làm ra thành tích như đại nhân. Tần đại nhân lúc này đây là phải gương mẫu phong thưởng để khích lệ quan viên khác một phen.

Tần Tiêu cười ha hả:

- Tốt nha, thăng quan phát tài ai cũng thích. Bất quá lại nói tiếp, ta thật sự phải cảm kích cô nương rồi, nếu không phải lúc trước cô đề nghị bệ hạ để ta tới Giang Nam làm khâm sai, ta cũng không có thành tích như hôm nay.

- Ồ!

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng nhếch môi lên:

- Tần đại nhân, ngài quá đề cao Uyển nhi rồi. Uyển nhi làm gì có năng lực lớn như thế, tác động được tới quyết định của bệ hạ với quan viên. Thật ra là trong lòng bệ hạ sớm có quyết định... Ừ, những lời này coi như ta chưa nói. Hì hì. Ta không phải cố ý, đều tại ngài lừa dối ta nói lung tung! Nếu như bị bệ hạ biết thì chắc sẽ đánh ta chết mất.

Tần Tiêu cười mờ ám:

- Được rồi, Uyển nhi vừa rồi cái gì cũng không nói, ta cũng không có nghe được gì. Chúng ta một mực trò chuyện ngày mai đi ra ngoài chơi hồ vui đùa.

Trong lòng của Tần Tiêu nghĩ đến: Thượng Quan Uyển Nhi là thiếp thân tâm phúc của hoàng đế đối với chuyện tình trong nội cung tình rõ như lòng bàn tay. Mình muốn một mình lăn lộn trong triều đình thì phải thân cận với nhân vật như thế. Thân là thần tử còn có cái gì so với chuyện đoán được thánh ý hơn đây?

Huống chi, Thượng Quan Uyển Nhi còn là một mỹ nữ khí chất phiêu trần thoát tục.

Ai nha, chẳng lẽ, ta gần đây thật sự có vận đào hoa? Mười năm trước các ngươi nấp ở đâu mà giờ nhảy ra toàn bộ thế này?

Đêm đã khuya, từng hạt mưa nhẹ nhàng bay lả tả trên lá cây và tí tách rơi tren cửa sổ phát ra những tiếng sàn sạt nhỏ. Trong phòng ngủ Lăng Vân Cư vẫn đang có ánh nến chập chờn, thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười sung sướng hoặc hùng hồn cứng cáp hoặc thanh uyển chuyển.

Trong một gian phòng bên cạnh Lăng Vân Cư, Tử Địch bĩu môi tức giận nói với Mặc Y:

- Tỷ tỷ, tỷ xem Thượng Quan Uyển Nhi đúng là mặt dày mà? Đuổi chúng ta ra còn ngồi tới nửa đêm, đúng là... Đại nhân buồn ngủ nàng có biết không? Ai nha, nàng sẽ không qua đêm ở nơi này... vậy thì...vậy thì...

Mặc Y nhẹ nhàng trừng mắt với nàng:

- Ngươi cứ mở miệng ra là không dừng lại được. Thượng Quan đại nhân là đặc sứ hoàng đế phái tới, là nữ quan tâm phúc của hoàng đế, ngay cả đại nhân cũng phải nể mặt nàng ba phần. Người ta đêm tới, nhất định là có công vụ muốn thương nghị mà!

Tử Địch thiếu chút nữa nhảy lên:

- Ai nha. Tỷ tỷ ngốc nghếch của ta, tỷ muốn tự bịt tai đi trộm chuông để lừa mình dối người hay sao? Tỷ nhìn cách ăn mặc của nàng hôm nay rõ ràng chính là cố ý câu dẫn đại nhân mà! Ngực thì xẻ cổ thật thấp, phấn son trên mặt đánh cẩn thận, quần áo trang sức trên người thì hoa lệ đắt đỏ. Chậc chậc, thật sự là... Tỷ tỷ, tỷ gặp phiền toái rồi, chân chính đụng độ cường địch. Tỷ phải vì hạnh phúc cả đời mà phải khiêu chiến đó.

- Im ngay!

Mặc Y cắn môi, xấu hổ đỏ mặt, cười mắng véo mông muội muội mình.

- Ôi! Đau quá. Hì hì! Bị ta nói trúng tim đen rồi phải không!

...

Tần Tiêu đứng ở ngoài cửa, nghe được mà cười trộm trong lòng, hắn vừa vặn tiễn Thượng Quan Uyển Nhi ly khai, lúc trở lại đi qua phòng của các nàng, không nghĩ qua là nghe trộm được mật ngữ khuê phòng của hai tỷ muội nàng.

Tần Tiêu nhẹ chân nhẹ tay đi trở về phòng của mình, trong lòng âm thầm cân nhắc nói: xem ra, muội tử Mặc Y đối với ta có chút ý tứ nha...mà hình như trước mặt nàng ta cũng chưa ân cần gì, cái này hẳn là nhân phẩm tốt, vận khí trong truyền thuyết tới rồi thì ván cửa cũng ngăn không được? Hắc hắc!

Tần Tiêu trở lại trong phòng, vừa mới chuẩn bị đóng cửa phòng lên giường ngủ, thình lình cửa bị một cái đại thủ chặn, Lý Trọng Tuấn cười mờ ám với Tần Tiêu:

- Không tệ lắm, tâm phúc của hoàng đế mà ngươi cũng dám thông đồng, sự tình ngay cả ta cũng không dám làm mà ngươi cũng dám. Xem ra ta một mực đều xem thường ngươi rồi!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Điện hạ mời vào. Đã trễ thế như vậy điện hạ còn không nghỉ ngơi, đến tìm ta có việc sao? Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Lý Trọng Tuấn nhíu lông mày, ngượng ngùng cười:

- Như thế nào, không có việc gì không thể đến sao? Ta dò xét từ xa xa rất lâu, thấy hai tốp mỹ nữ đều đi mới dám tới quấy rầy. Thế nào, huynh đệ ta có nghĩa khí không?

Lý Trọng Tuấn nghênh ngang vào phòng, đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống:

- A! Tùng Ngọc Bách Hợp Tô! Xem ra, hai tỷ muội hoàn toàn chính xác là người của ngươi.

Tần Tiêu đóng cửa lại ngồi xuống bên cạnh Lý Trọng Tuấn, cầm lấy một miếng Tùng Ngọc Bách Hợp Tô nhìn trái nhìn phải một hồi:

- Như thế nào, một khối Tô Đường cũng có thể để cho điện hạ nhìn ra mánh khóe sao?

Lý Trọng Tuấn chậc chậc lắc đầu:

- Ai nha, Tần huynh đệ, ta bắt đầu có chút ghen ghét ngươi rồi. Bổn vương đã lớn như vậy, còn chưa có cô nương nào nguyện ý chủ động làm Tùng Ngọc Bách Hợp Tô cho ta ăn, ta phần lớn đều là đến ăn trong kỹ viện của những nữ tử phong trần hoặc là dứt khoát đến khách điếm mua ăn. Huynh đệ có chỗ không biết, Tùng Ngọc Bách Hợp Tô là món ăn bình dân của điển hình của thánh đô, có một phong tục, nếu cô nương nhà ai coi trọng tiểu gia hỏa nhà nào thì chủ động thổ lộ ý nghĩ yêu thương, làm món này cho tiểu tử đó ăn. Tiểu tử ăn được càng nhiều thì biểu thị đối với cô nương càng hợp ý. Ngươi xem một chút, cái mâm lớn thế này mà ngươi ăn hơn phân nửa. Ái chà! vậy thì trong lòng hai tỷ muội kia nở hoa luôn rồi.

Chương 172: Phân chia tang vật (2)

Tần Tiêu cười ha ha:

- Cũng không phải mình ta ăn, Thượng Quan Uyển Nhi cũng ăn hết không ít.

- Ngươi đúng là thằng ngốc.

Lý Trọng Tuấn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép oán hận nói:

- Làm sao ngươi có thể để cho cô nương khác ăn Tùng Ngọc Bách Hợp Tô của hai tỷ muội kia được? Nếu để các nàng biết, không phải thương tâm tới chết sao? Tần huynh đệ nha, uổng ngươi thông minh hơn người, chiêu thức đối phó nữ nhân còn không được ah! Ha ha, hôm nào đến kinh đô, chúng ta cùng nhau gọi A Man dẫn ngươi ra ngoài hảo hảo học hỏi kinh nghiệm.

Học hỏi kinh nghiệm? Cái gì học hỏi kinh nghiệm, không phải là đi dạo kỹ viện uống hoa tửu sao? Nói hàm súc như vậy làm cái quái gì. Các ngươi đối với huynh đệ phong lưu đây còn có đùa giỡ gì. Trong lòng Tần Tiêu âm thầm cười to, sau đó thay đổi chủ đề:

- Điện hạ tới tìm ta, nhất định là có chính sự rồi.

Lý Trọng Tuấn có chút thở dài một hơi:

- Cũng không phải. Có một số việc, nghĩ đến tâm phiền, trong quân đồn cách đây mười dặm lật qua lật lại ngủ không được nên tới tìm huynh đệ tâm sự thương nghị.

Tần Tiêu nhàn nhạt cười: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Vậy điện hạ thỉnh giảng, Tần Tiêu rửa tai lắng nghe, xem có thể giúp đỡ điện hạ hay không?

Lý Trọng Tuấn cầm lấy ly rượu củaTần Tiêu uống một hơi cạn sạch, thở dài nói:

- Chuyện này, nếu ngay cả Tần huynh đệ cũng giúp không được, trên đời này không ai có thể giúp đỡ rồi.

Tần Tiêu cười:

- Xem ra buồn rầu trong lòng điện hạ cũng chính là chuyện vẫn đang đè nặng trong lòng ta mấy ngày nay.

Lý Trọng Tuấn nhìn thật sâu Tần Tiêu vài lần, thở dài nói:

- Ai! Kỳ thật, vừa mới bắt đầu đánh, ta vẫn đang tự hỏi vấn đề này. Huynh đệ ngươi nói đi... Ta cũng thương muội tử, đến tột cùng nên xử trí như thế nào đâu này? Hoàng đế nói rõ là không muốn cho thế nhân biết rõ sự hiện hữu của nàng. Nhưng mà muốn ta tự tay xử tử nàng, vậy cùng cầm thú còn có gì khác biệt? Ta Lý Trọng Tuấn tuy rằng không phải là người thiện tâm, trên chiến trường sát nhân còn thống khoái hơn là giết gà, cũng không nháy đôi mắt. nhưng đối với muội tử số khổ này ta không hạ thủ nổi. Thứ nhất là từ nhỏ chúng ta hoạn nạn cảm tình cực kỳ thâm hậu. Thứ hai là vương muốn Lý gia chúng ta tàn sát lẫn nhau, cảm thấy không thoải mái. Nhưng nghĩ lại, hiện tại dù sao cũng là hoàng đế nãi nãi cầm quyền, là Vũ gia cầm quyền... Trái lo phải nghĩ... Trong lòng ta giống như có một con mèo đang cào cào, khó có thể quyết định. Thật muốn tìm người sống đến chém một đao để phát tiết.

Tần Tiêu cầm lấy bầu rượu, khoan thai rót một chén rượu cho Lý Trọng Tuấn một lần nữa, hắn thấp giọng nói:

- Điện hạ chớ gấp. Kỳ thật Tần Tiêu hai ngày này đã nghĩ ra một biện pháp tốt.

Lý Trọng Tuấn bỗng chốc mở to đôi mắt, kinh hỉ hỏi:

- Huynh đệ nói nhanh lên, biện pháp tốt ra sao?

- Điện hạ có từng biết rõ, Vĩnh Thái quận chúa ngày đó bị Vũ Hoàng hạ lệnh xử tử sống sót như thế nào không?

Lý Trọng Tuấn gật nhẹ đầu:

- Ta cũng từng nghe qua, hình như lần trước ngươi nó đó là dùng ve sầu thoát xác, dùng thế thân chịu hình phải không?

Tần Tiêu gật đầu:

- Nói được cụ thể một chút là Dị Dung Thuật! Tỷ muội Mặc Y cũng có một chút về mật thuật này. Điện hạ ngài thấy... Ngày hôm qua ta thẩm đường, Ngô Tiên Nhi lợi dụng thuật lừa dối ngụy trang Vĩnh Thái quận chúa nghe nhìn lẫn lộn. Chúng ta sao không tương kế tựu kế chuyển đổi? Nói trên đời căn bản không có Vĩnh Thái, sau đó ta lại đổi khuôn mặt Vĩnh Thái đi tới một chỗ khác thì không có người nhận ra. Điện hạ nghĩ sao?

Lý Trọng Tuấn nhíu mày:

- Tốt thì tốt... Nhưng mà sợ cuối cùng là giấy không thể gói được lửa. Hơn nữa, lần này Giang Nam án, tai mắt hỗn tạp, người biết rõ nội tình tương đối nhiều. Vạn nhất tin tức này rơi vào tai hoàng đế thì chẳng phải là hỏng đại sự sao?

- Chưa hẳn!

Tần Tiêu cười, tràn đầy tự tin:

- Điện hạ suy nghĩ một chút, kỳ thật hoàng đế không phải là muốn xử tử Vĩnh Thái một lần nữa. Rất nhiều thứ đã cho thấy ý tứ này, nói thí dụ như phái ngươi tới xử lý chuyện tình Giang Nam, sau đó nàng lại để cho Thượng Quan Uyển Nhi truyền mật chỉ, ý là đừng cho thế nhân biết rõ tồn tại của Vĩnh Thái quận chúa. Nhưng mà nàng cũng không có nói thẳng muốn ta giết nàng! Có lẽ trong lòng hoàng đế có ý định gì khác, nếu muốn chúng ta giết nàng thì không cần úp úp mở mở như thế. Ít nhất đối với Thượng Quan Uyển Nhi thì cũng không cần.

Lý Trọng Tuấn chậm rãi gật đầu:

- Có lý... Chỉ là.. ngươi chớ xem thường Thượng Quan Uyển Nhi, nàng tuy rằng tuổi còn trẻ nhưng từ nhỏ lớn lên trong cung, lòng dạ thâm sâu không kém chúng ta. Có lẽ trong nội tâm nàng có cách nghĩ khác hoặc là hoàng đế bí mật giao cho nàng nhiệm vụ gì khác, nàng không nói cho chúng ta biết cũng có khả năng. Tóm lại, hết thảy phải cẩn thận mà làm việc.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- "Điện hạ nói đúng. Mọi thứ cẩn thận là hơn. Việc này nếu tốt thì hoàng đế mở một con mắt nhắm một con mắt, tất cả mọi người sống khá giả; khiến cho không tốt, hoàng đế giở pháp quy ra thì cuối cùng hạ sát thủ với Vĩnh Thái, thậm chí ngay cả chúng ta cũng bị liên qua. Thượng Quan Uyển Nhi bên kia, ta mấy ngày tới sẽ ở cùng nàng thăm dò chuyện này, sau khi rõ ràng mới tính tiếp chuyện của Vĩnh Thái.

Lý Trọng Tuấn rốt cục thở ra một hơi thật dài:

- Bổn vương có thể ngủ được rồi. Có huynh đệ ngươi lo nghĩ, chắc chắn sẽ không sai lầm. Đúng rồi, muội tử của ta hiện tại ở nơi nào? Ta muốn gặp nàng một lần.

Tần Tiêu nhàn nhạt cười:

- Điện hạ không được nóng vội, sớm muộn nhất định có thể nhìn thấy. Bất quá điện hạ nhất định phải nhớ kỹ một việc, chuyện tình của Vĩnh Thái càng ít người biết rõ, nàng liền càng an toàn. Tần Tiêu đề nghị, điện hạ sau khi hồi cung cũng không nên nói chuyện này với thái tử cùng Thái Tử Phi...

Lý Trọng Tuấn "A "cảm thán một tiếng:

- Ngươi cái tên này, như thế nào còn khẩn trương hơn cả người làm ca ca này hả? Hay ngươi thật coi trọng Tiên nhi? Khá lắm! Ta nói cho ngươi biết trước, ngươi nếu cùng Tiên nhi thật sự có cái gì rồi, nàng chỉ có thể làm chính thê...

Tần Tiêu vội vàng phất tay ngắt lời Lý Trọng Tuấn, cười nói:

- Điện hạ nghĩ quá xa rồi, không hợp thói thường, không hợp thói thường rồi, ha ha!

Vẻ mặt Lý Trọng Tuấn cười xấu xa chỉ vào Tần Tiêu mắng:

- Tên khốn ngươi đúng như lời của Trương Húc nói, chính là một bình hồ lô khó chịu! Ngươi nhìn ngươi một chút đi, đi dạo Giang Nam vài ngày, nữ nhân bên cạnh có thể biến thành một chi quân đội! Ngay cả Từ Tiểu Nguyệt hồ ly tinh cũng muốn thông đồng với ngươi.

Chuyện bị đè nén trong lòng Lý Trọng Tuấn xem như có hơi có chút tin tức, hắn lập tức khôi phục tính tình phóng đãng ngày bình thường, kéo lấy Tần Tiêu, khe khẽ nói:

- Huynh đệ, lần này chúng ta làm anh em đồng hao như thế nào đây? Hoa tỷ muội, ta một người ngươi một người, như thế này đi, xem như ngươi trước tới, ta xếp hàng không được sao?

Chương 173: Vô tâm trồng liễu

Ngươi trước chọn, còn lại bổn vương lại thay huynh đệ chia sẻ. Thế nào, đề nghị này rất hay đúng không, không rồi nhỉ?

Tần Tiêu hơi ngửa đầu, ồ lên một tiếng làm ra một bộ dạng kinh ngạc:

- Điện hạ, ta như thế nào lại có cảm giác, chúng ta đây là đang phân chia tang vật nhỉ?

Hôm sau, bầu trời lác đác mấy cơn mưa, Tần Tiêu mở cửa sổ ra ngáp dài, hắn vặn hông bẻ cổ. Sau khi đến Giang Nam, không có mấy ngày hắn ngủ yên như hôm qua. Tần Tiêu cảm giác sảng khoái tinh thần, tâm tình cũng cực kỳ tốt.

Miệng rộng còn không có khép lại, Tần Tiêu đảo mắt lại thấy được Thượng Quan Uyển Nhi đứng ở ngoài phòng đang cầm một cây dù cười cười với mình.

Tần Tiêu vội vàng khép lại miệng, cười ha ha:

- Uyển nhi thức dậy thực sớm, tại sao không gõ cửa gọi ta, chờ lâu chưa?

- Cũng không có lâu, vừa mới tới thôi.

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng chuyển động cán dù trong tay, mỉm cười nói:

- Tần đại nhân mấy ngày liên tiếp khổ cực, Uyển nhi sao dám đánh thức đại nhân. Hơn nữa, Uyển nhi gặp trận mưa này, cảnh trí phàm trần cũng có vài phần thích thú nên đứng ở chỗ này ngắm mưa chốc lát.

Tần Tiêu mở cửa, đón nàng tiến đến:

- Uyển nhi xin chờ một chút. Ta rửa mặt rồi lập tức dẫn cô nương đi hồ chơi. Hôm qua cô nương đi rồi, ta lập tức sai người đi làm một cái thuyền đánh cá nhỏ, ha ha đúng là loại có mui che ở Giang Nam, hai mái chèo đó.

- Hay quá!

Thượng Quan Uyển Nhi vui mừng dị thường:

- Bất quá đại nhân nên ăn một chút gì trước đi, bằng không thì trong chốc lát không có khí lực chèo thuyền đâu, hì hì!

Tần Tiêu xuất ra bàn chải chuẩn vị đánh răng thì lại phát hiện đã không có muối mịn ngâm nước, hắn ra khỏi cửa thì gặp Mặc Y cầm một chậu nước ấm bằng đồng và một số đồ đạc khác tới. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Tần Tiêu tiếp nhận chậu đồng:

- Vất vả cho nàng rồi... Mặc Y, ta đã nói chúng ta là bằng hữu, coi nhau như người cùng một nhà, nàng không cần phải hầu hạ ta như hạ nhân thế, biết không?

Mặc Y cười nhẹ:

- Đó là việc nên làm.

Vừa mới bước vào bên trong, thấy Thượng Quan Uyển Nhi ngồi ngay ngắn tại chỗ đó, nàng không khỏi có chút cúi đầu:

- Thượng Quan đại nhân tới sớm vậy.

Thượng Quan Uyển Nhi khẽ cười nói:

- Ừ. Cô là tỷ tỷ hay là muội muội? Ta thật đúng là nhận không ra.

Mặc Y khiêm cung trả lời:

- Ta là tỷ tỷ, Mặc Y.

Thượng Quan Uyển Nhi hứng thú đánh giá Mặc Y:

- Thật sự là một mỹ nhân ôn nhu. Ai, ta nếu có một tỷ muội song bào thai như thế thì tốt rồi. Ừ. Tần đại nhân, sao ngài lại cầm cái đó cọ qua cọ lại như thế, không bị đau sao?

Trong miệng Tần Tiêu ngậm mấy thứ nên không dễ nói chuyện, Mặc Y tiếp lời:

- Đây là vật mà đại nhân phát minh, tên là đánh răng. Dùng để vệ sinh miệng, rất là thoải mái dễ chịu.

Thượng Quan Uyển Nhi chớp chớp đôi mắt, ngạc nhiên nói:

- Đánh răng?

- Đúng rồi!

Mặc Y mở cái hộp nhỏ trong tay ra, sau đó lấy ra một cái bàn chải đánh răng đưa cho Thượng Quan Uyển Nhi:

- Lần trước, nô tỳ về nhà, hai ngày rảnh rỗi không có việc gì nên cũng học làm một cái, chỉ là khẳng định không có làm tốt như cái của đại nhân.

Thượng Quan Uyển Nhi hào hứng bừng bừng nói tiếp, nàng cầm nó trong tay quan sát một hồi rồi hơi có chút kinh hỉ nói:

- Thú vị, thật là có ý tứ! Mặc dù chỉ là một vật nho nhỏ nhưng thực sự lộ ra tâm tư độc đáo, tay nghề tinh xảo! Mặc Y hảo muội muội, không bằng cái bàn chải này ngươi tặng cho ta nhé.

- Được!

Mặc Y nhẹ nhàng đáp, trong lòng nhưng có chút âm thầm không vui. Vốn cái bàn chải đầu tiên này nàng muốn tặng cho Tần Tiêu.

Thượng Quan Uyển Nhi cầm bàn chải đánh răng đi đến bên cạnh Tần Tiêu, nghiêng đầu mở to đôi mắt, nhìn Tần Tiêu đánh răng. Tần Tiêu cảm giác toàn thân không được tự nhiên, hắn dừng lại động tác trong tay cũng ngơ ngác nhìn Thượng Quan Uyển Nhi.

- Đừng ngừng nha, tiếp tục.

Thượng Quan Uyển Nhi cười ha hả nói:

- Ta đang theo học mà.

Tần Tiêu đem cái hộp muối mịn vừa rồi Mặc Y lấy ra đưa cho Thượng Quan Uyển Nhi, ra hiệu nàng dùng bàn chải đánh răng dính vào một ít, sau đó chà trong miệng. Thượng Quan Uyển Nhi do dự học làm một chút, vừa mới đem bàn chải đánh răng cho vào miệng thì lập tức cả kinh hô:

- Ôi...có vẻ là lạ.

Mặc Y đi đến bên cạnh Thượng Quan Uyển Nhi nói với nàng:

- Vừa mới bắt đầu là như vậy, dùng mấy lần thành thói quen. Hiệu quả về sau quả thật sự không tệ, cảm giác sạch sẽ trong miệng nhẹ nhàng mà sung sướng lắm.

- Thật không?

Thượng Quan Uyển Nhi nghe vậy thật là có chút vui vẻ, lập tức học động tác của Tần Tiêu chà trong miệng.

Tần Tiêu nhìn động tác không lưu loát của Thượng Quan Uyển Nhi như là tiểu hài tử học đánh răng thì nhịn không được âm thầm có chút buồn cười. Thời gian Thượng Quan Uyển Nhi đánh răng gấp ba bốn lần Tần Tiêu, rốt cục dừng tay, nàng đưa tay hà từng hơi rồi ngửi một chút. Sau đó thè lưỡi ra liếm hàm răng trắng nõn như ngọc, hưng phấn nói:

- Ai nha. Thật sự a! Cảm giác thật thoải mái!

Dứt lời Thượng Quan Uyển Nhi chạy đến trước mặt Tần Tiêu nói với hắn:

- Tần đại nhân, ngươi xem một chút, ở bên trong miệng ta có chà sạch chưa? Có còn cái gì không?

Dứt lời nàng mở cái miệng anh đào nhỏ nhắn ra về phía Tần Tiêu, còn hà từng hơi ra.

Tần Tiêu giả vờ giả vịt cẩn thận nhìn một hồi rồi nói:

- Có nha... Còn có rất nhiều chứ. Nói thí dụ như, hàm răng, đầu lưỡi...

Thượng Quan Uyển Nhi tức giận trừng mắt với Tần Tiêu:

- Đáng ghét! Ta hỏi thật mà.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Chà sạch sẻ, rất sạch sẽ. Thật đó.

Mặc Y một mực im im lặng lặng đứng đấy, lúc này cảm giác mình như một người ngoài cuộc dư thừa nhẹ nhàng nói:

- Tần đại nhân, Thượng Quan đại nhân, Mặc Y xin được cáo lui trước, sau đó lại đến hầu hạ hai vị đại nhân dùng đồ ăn sáng.

- Mặc Y...

Tần Tiêu cảm giác ra một tia khác thường, gọi lại nàng, áy náy nói:

- Nàng vừa mới bị thương, nên nghỉ cho khỏe đi. Chúng ta đến trong quân trong quân là được rồi, dù sao chúng ta cũng muốn đi tìm Nghĩa Hưng Vương có chuyện phải làm.

Lời nói của Tần Tiêu còn không có vừa dứt, bên ngoài truyền đến thanh âm hô to gọi nhỏ của nha đầu kia Tử Địch:

- Đến rồi~ đến rồi~ sắp đến rồi!!!

Tiểu nha đầu ba bảy hai mốt vọt tới, chứng kiến trong phòng có ba người đang đứng thì ngơ ngác nói:

- Ách... Ta chỉ chuẩn bị một phần a, vậy phải làm sao bây giờ?

- Vậy chính ngươi ăn đi.

Tần Tiêu, Thượng Quan Uyển Nhi, Mặc Y ba người trăm miệng một lời nói.

- Ôi xong rồi! Lần này đắc tội ba người luôn.

Tử Địch cả kinh chợt hô to rồi cuống quít chuồn mất. Sau đó, Mặc Y cũng cáo từ.

Thượng Quan Uyển Nhi nhìn bóng lưng của Mặc Y thoáng chút đăm chiêu nói:

- Xem ra, Tần đại nhân cùng hoa tỷ muội cảm tình không tệ lắm!

Tần Tiêu đang rửa mặt, không chút để ý đáp:

- Coi như cũng được. Không có trở ngại.

- Coi như cũng được, không có trở ngại? Đây là ý gì đâu này?

- Hả?

Chương 174: Vô tâm trồng liễu (2)

Tần Tiêu phục hồi tinh thần lại, mỉm cười nói:

- Đôi tỷ muội đó cũng đáng thương, cha mẹ trước sau qua đời ở bên trong án nghịch đảng Giang Nam. Hơn nữa, phụ thân của các nàng còn là công thần trong vụ án này, cũng là bạn vong niên của ta, đối thủ tri kỷ không đánh nhau thì không quen biết. Thời khắc cuối cùng, hai tỷ muội các nàng cùng Tần Tiêu kề vai chiến đấu giết ra một cái đường máu, còn bị thương. Nếu không có các nàng từ bên cạnh hiệp trợ, ta thực không dễ dàng toàn thân trở ra. Tính ra, các nàng cũng đều là có công, vì thế Tần Tiêu giữ các nàng lại coi như muội muội.

- Muội muội?

Thượng Quan Uyển Nhi cười gian:

- Sợ là không có đơn thuần như vậy a?

- Vậy cô cho là cái gì?

Tần Tiêu giả vờ ngây ngốc, ra vẻ nghi hoặc khó hiểu hỏi lại.

- Coi như vậy đi, không nói chuyện tào lao với ngài nữa. Ngài lúc nào cũng láu cá không thành thật một chút nào, chuyện gì cũng muốn tính toán thiệt hơn. Ta không chịu nổi ngài luôn.

Thượng Quan Uyển Nhi đánh sang chuyện khác:

- Được rồi Tần đại nhân của chúng ta rốt cục ăn mặc đã xong, hiện tại có thể xuất phát đi chơi hồ rồi chứ?

- Đương nhiên!

Tần Tiêu khoa trương làm một cái động tác chủ nhân mời, hắn xoay người chắp tay nói:

- Xin mời, Thượng Quan đại nhân.

- Hì hì! Mời ngươi, Tần đại nhân!

Thượng Quan Uyển Nhi cầm dù bằng giấy dầu lên, nhẹ nhàng chuyển động.

Mưa bên ngoài cũng không lớn, theo như thói quen của Tần Tiêu, là tuyệt sẽ không bung dù. Nhưng bây giờ trong tay có cái dù không dùng thì hơi dở, nhất là khi hắn cùng Thượng Quan Uyển Nhi sóng vai đi cùng một chỗ thời điểm, đi trước thì đường đột mà đi sau thì không có khí độ. Vì thế Tần Tiêu dứt khoát chui vào ở bên trong cái dù của nàng nhận lấy cái dù trong tay của Thượng Quan Uyển Nhi.

Bước chân của Thượng Quan Uyển Nhi chậm rãi, hào hứng dạt dào thưởng thức cảnh mưa của Sở Tiên Sơn Trang, nàng nhàn nhạt than nhẹ:

- Tễ hiểu khí thanh hòa, phi khâm thưởng bệ la. Đại mạo ngưng xuân sắc, lưu ly dạng thủy ba. Kỳ thạch liêu trường khiếu, phàn tùng sạ đoản ca. Trừ phi vật ngoại giả, thùy tựu thử kinh quá.

- Thơ hay...

Tần Tiêu tán thưởng tự đáy lòng.

Thượng Quan Uyển Nhi cười nói ha ha:

- Không bằng Tần đại nhân cũng làm một bài thơ đi.

- Cái này?

Tần Tiêu xấu hổ cười:

- Tần mỗ không hiểu đạo này, chỉ là một kẻ vũ phu mà thôi.

Trong lòng lại thầm suy nghĩ nói: coi như vậy đi, các triều đại đổi thay đại thi nhân đại văn hào, ta liền không làm chuyện đạo thơ để lấy tiếng. Trước mặt người Hồ tùy tiện nói hai câu dọa người, chứ múa rìu qua mắt thợ như Thượng Quan Uyển Nhi là thi văn thiên hạ thì không nên. Vạn nhất làm không tốt, danh tự của Tần Tiêu ghi vào thi từ sử sách, đến lúc đó lên tòa chiến bản quyền sẽ bị khẩu tru bút phạt.

Thượng Quan Uyển Nhi nghiêng đầu nói:

- Còn lâu ta mới tin. Ngài thích giả heo ăn thịt hổ, nội tình bên trong lại cười nhạo người khác. Nói không chừng, trong lòng ngài hiện tại đang mắng Uyển nhi làm thơ khó nghe như thế.

- Không có a! Ta thật tâm khen ngợi cô nương a. Hơn nữa, Tần Tiêu hoàn toàn chính xác không sở trường làm thơ, không tin cô nương có thể hỏi Nghĩa Hưng Vương nha, hắn biết rõ a.

Tần Tiêu nhìn cây dù giấy dầu trong tay, đôi mắt hắn đảo đảo:

- Nếu không như vậy đi. Tần Tiêu tuy rằng không am hiểu làm thơ, nhưng dã sử thú văn thượng vàng hạ cám nghe không ít. Không bằng, ta kể một câu chuyện cho cô nương nghe.

- Câu chuyện? Tốt lắm!

Thượng Quan Uyển Nhi có chút vui vẻ. Vốn nàng là người yêu thơ văn, đối với chính sử, thi văn cùng dã sử từ trước đến nay đều tương đối cảm thấy hứng thú, lời nói của Tần Tiêu đã khơi dậy hứng thú của nàng.

Tần Tiêu lo nghĩ, nói:

- Ừ! Có một câu chuyện gọi là Bạch Xà Truyện, cô nương có từng nghe chưa?

- Bạch Xà Truyện? Chưa từng nghe.

Thượng Quan Uyển Nhi hứng thú giục:

- Nhanh kể, nhanh kể đi!

Trong lòng Tần Tiêu cười trộm: ngươi nghe qua mới là lạ chứ! Đây chính là câu chuyện lưu hành ở thời Minh, Thanh. Đến hơn một nghìn năm sau mới trở thành kịch truyền hình nổi tiếng.

Tần Tiêu dừng dừng lại, hắn hắng giọng bắt đầu kể.

- Kỳ thật, Bạch Xà Truyện cũng bắt đầu từ một cái dù bằng giấy dầu. Lại nói năm đó, tháng đó ngày đó, mưa phùn bay tán loạn. Trên Đoạn Cầu Kiều Tây Hồ có một tiểu tử tên là Hứa Tiên....

- Ấy! Đợi một chút.

Thượng Quan Uyển Nhi đột nhiên lên tiếng ngắt lời Tần Tiêu:

- Hàng Châu có một Tây Hồ ta biết rõ, nhưng mà có cây cầu đó sao?

Tần Tiêu sững sờ một chút, lúc này mới nhớ tới, Tây Hồ tại Đường triều lúc còn không tính là điểm du lịch nổi danh, đến Tống triều, Tây Hồ mới được mô phỏng sơ sơ, nói thí dụ như Tô Đông Pha ngay tại Tây Hồ trúc Tô đê còn có Tây Hồ Thập Cảnh phần lớn là sau khi tới Đại Tống mới sửa phong cảnh trở nên nổi danh. Tần Tiêu cười khan một hồi nói:

- Uyển nhi thật đúng là bác học. Bất quá câu chuyện chính là câu chuyện, ngươi cũng đừng coi nó là thật, tức là nó không tồn tại.

Thượng Quan Uyển Nhi gật đầu:

- Vậy được rồi, đoạn kiều Tây Hồ...nghe danh tự có vẻ thảm thiết đây. Ngài kể tiếp đi.

Tần Tiêu xiết lấy cái dù, dựa vào ký ức xem qua kịch truyền hình kể cho Thượng Quan Uyển Nhi nghe Bạch Xà Truyện. Thượng Quan Uyển Nhi nghe mà mê say, mưa rơi cũng lớn dần, thời gian dần trôi càng sát vào người Tần Tiêu. Cuối cùng phảng phất như là dựa vào ngực Tần Tiêu, tóc cọ mặt hắn. Tần Tiêu từ "Đoạn kiều mượn cái dù " Bạch nương tử cùng Hứa Tiên gặp nhau, phàm là chuyện không nhớ, hắn chỉ còn cách lấy tưởng tượng của mình thêm mắm thêm muối cũng tới được đoạn " nước khắp Kim Sơn ". Đang chuẩn bị nói về Bạch nương tử bức Pháp Hải đòi Hứa Tiên, chuẩn bị dâng nước khắp Kim Sơn thì Thượng Quan Uyển Nhi rốt cục kiềm chế không được, oán hận mắng:

- Ta nếu là Bạch Tố Trinh còn lâu mới cứu trượng phu ngu xuẩn nhu nhược vô năng lại không lương tâm này. Hừ, nam nhân như vậy quả khiến cho người ta bội phục.

Tần Tiêu nhìn Thượng Quan Uyển Nhi cau mày bực tức phảng phất như đang tức giận thì cười ha ha nói:

- Uyển nhi đừng nóng giận, không phải là câu chuyện sao, đừng coi là thật, dù sao nó cũng chỉ là hư cấu.

Thượng Quan Uyển Nhi tức giận liếc Tần Tiêu:

- Đều tại ngài, ngài không thể đem kết cục sửa cho tốt được sao? Làm gì cứ cho hòa thượng béo Pháp Hải đi ra, vợ chồng son người ta vốn hảo hảo gắn bó với nhau. Hừ, lại nói tiếp vẫn là tên Hứa Tiên đáng giận, rõ ràng tin một hòa thượng mập mạp bỏ cả thê tử đang mang thai.

Tần Tiêu cười nói:

- Không phải là chưa có kết thúc sao? Ta đâu nghĩ là cô nương xúc động như thế, được rồi cô nương đã không thích, ta đây không nói nữa.

Thượng Quan Uyển Nhi phảng phất nóng nảy, nàng dựa vào Tần Tiêu kéo cánh tay đang cầm dù của hắn:

- Ta thích mà, chỉ là hữu cảm nhi phát (có cảm xúc nên phát ra) thôi. Ngươi kể tiếp mà!

- Ơ, hai vị đại nhân, còn bước chậm trong mưa nữa, thật là nhàn hạ thoải mái nha!

Chương 175: Thập Lục Tự Kim Phê

Đại đầu quỷ Lý Trọng Tuấn không biết từ nơi này chui ra, mà nhìn Tần Tiêu cùng Thượng Quan Uyển Nhi, ánh mắt là lạ nói:

- Nói cái gì hăng say như vậy, để cho bổn vương cũng nghe với.

Đôi mắt của Lý Trọng Tuấn nghiêng mắt nhìn trên người Thượng Quan Uyển Nhi cùng Tần Tiêu, vẻ mặt cười xấu xa chớp chớp đôi mắt với Tần Tiêu, phảng phất như đang nói: Không tệ nha, nhanh như vậy thân mật khăng khít, thật sự là hảo thân thủ nha!

Tần Tiêu nhíu lông mày, trả lại cho Lý Trọng Tuấn một vẻ mặt vô tội ta không phải cố ý!

Ba người kết bạn cùng đi ra khỏi Sở Tiên Sơn Trang về phía hồ. Chỗ đó đã chuẩn bị sẵn hai cái thuyền lớn cùng một cái thuyền đánh cá loại nhỏ.

- Tần đại nhân kể loại câu chuyện này, điện hạ sợ là sẽ không thích.

Thượng Quan Uyển Nhi cướp lời Tần Tiêu cười cười nói:

- Câu chuyện tình yêu của tiểu nữ nhân bình dân sợ sẽ làm chán tai đại nhân vật quát tháo sa trường như điện hạ.

Tần Tiêu cười ha hả đem cái dù đưa cho Thượng Quan Uyển Nhi, đi ra cái dù bên ngoài cùng Lý Trọng Tuấn đứng ở trong mưa:

- Điện hạ, sáng sớm như thế này đã đến tìm ta có chuyện gì sao?

Lý Trọng Tuấn trừng mắt nhìn như hết sức hưng phấn:

- Còn có thể có chuyện gì! Thì sự tình ngày hôm qua, ngươi một mực ấp úng không có đáp ứng ta! Ta đã nói trước rồi, nàng đến mượn thuyền, ta muốn cùng theo.

Tần Tiêu mở to đôi mắt sững sờ nói:

- Ngươi đường đường một cái Vương gia, đi đón một kẻ ách nô hình như quá không hợp thói thường à nha?!

- À. Chuyện này ngươi không cần quản!

Lý Trọng Tuấn xem ra hào hứng còn không phải bình thường, hắn kéo Tần Tiêu qua một bên, khe khẽ nói nhỏ:

- Tần huynh đệ ngươi yên tâm, nếu là di tử (dì nhỏ) của ngươi thì bổn vương tuyệt không dám khó xử nàng. Nàng nguyện ý liền nguyện ý, không muốn, bổn vương tuyệt không miễn cưỡng, như vậy được chứ? Ngươi cũng đừng nói không đáp ứng, bổn vương hiện tại đã lui để cầu xin a.

Vẻ mặt Tần Tiêu cười khổ, ngượng ngùng nói:

- Điện hạ, ngươi đây là cản đường ăn cướp, có biết không? Bất quá điện hạ hứa hẹn như vậy rồi, Tần Tiêu ta cũng không nguyện làm tiểu nhân. Tiểu cô nương nguyện ý với ngươi cũng là vận mệnh của nàng; nếu không phải đồng ý, ngươi phải theo như hứa hẹn làm việc! Bằng không thì dùng võ công của nàng, đoán chừng còn có thể trị ngươi.

Lý Trọng Tuấn hưng phấn xoa xoa tay:

- Hảo hảo, đi, bổn vương đã đáp ứng. Huynh đệ ngươi yên tâm, bổn vương tuyệt không trăng hoa như những nữ nhân bình thường... Hắc hắc, Giang Nam mỹ nữ, bổn vương đến rồi!

Tần Tiêu thở dài một tiếng, trong lòng thầm nghĩ: người này t*ng trùng lên não không thể cứu được! Ngươi nếu là có thể cua được nha đầu quỷ linh tinh quái Tử Địch thật đúng là có bản lĩnh! Đến lúc đó đừng để nàng giày vò tới thở không ra hơi thì tốt.

Nói có khéo hay không, vừa vặn lúc này Tử Địch đến rồi. Không cần bung dù che mưa đã chạy tới bờ sông, lúc tới trước mặt ba người thì nhanh chóng hành lễ theo thứ tự:

- Bái kiến điện hạ, bái kiến Tần đại nhân, bái kiến Thượng Quan đại nhân! Ai nha, mưa thật lớn mà sao còn đứng trên bờ?

Tinh quang trong mắt Lý Trọng Tuấn bạo phát:

- Vậy thì lên thuyền, lên thuyền. Tử Địch cô nương, chúng ta cùng lên thuyền a! xem tại TruyenFull.vn

Tử Địch nghi hoặc nhìn Lý Trọng Tuấn một chút, sau đó liếc về phía Tần Tiêu:

- Tần đại nhân cùng Thượng Quan đại nhân không lên thuyền sao?

Lý Trọng Tuấn khoát tay chặn lại:

- Ngươi không cần quản, Tần đại nhân người ta cùng Thượng Quan cô nương còn có chuyện tình "trọng yếu" đi làm.! Đi thôi Tử Địch cô nương, bổn vương hôm nay cùng ngươi đi chơi.

Lý Trọng Tuấn cố ý đem hai chữ "trọng yếu" nhấn mạng.

- Ngươi?

Tử Địch kinh ngạc mở to đôi mắt, lập tức lập tức có chút vui mừng nói:

- Hay quá, hay quá. Ta còn lo lắng phải chỉ huy đám đại đầu binh này. Vậy mau đi thôi!

Dứt lời nàng vui mừng hướng trên thuyền đi đến.

Vẻ mặt Lý Trọng Tuấn đắc ý cười xấu xa vụng trộm ném đi Tần Tiêu một câu:

- Có cá tính, ta thích!

Tần Tiêu nhếch nhếch miệng, nói thầm: chúc bạn may mắn. Nghĩa Hưng Vương Điện Hạ. Qua không được bao lâu, ngươi sẽ biết rõ, cô nương thần kinh không ổn định này võ nghệ không tầm thường, đừng tự hại mình là được rồi.

Thượng Quan Uyển Nhi đi lại gần kỳ quái hỏi:

- Ngươi cùng Nghĩa Hưng Vương Điện Hạ đang âm mưu cái gì thế?

Tần Tiêu "Nha" một tiếng, cười nói:

- Không có gì. Chờ thuyền lớn của bọn hắn rời đi, chúng ta sẽ lên thuyền. Bằng không thì thuyền nhấc lên gợn sóng lớn như thế có thể đem thuyền nhỏ của chúng ta lật thuyền.

Thượng Quan Uyển Nhi cười ha ha:

- Không sai. Cái này cũng nghĩ ra, đại nhân thật cẩn thận.

Tần Tiêu cũng cười:

- Không có gì. Bất quá là từ nhỏ lớn lên ở vùng sông nước Giang Nam nên có kinh nghiệm phương diện này mà thôi.

Trong lòng Tần Tiêu đã bắt đầu cân nhắc, như thế nào từ trong miệng Thượng Quan Uyển Nhi moi ra một chút tin tức, hoặc là cùng nàng đi được gần một chút để nàng nói tốt và che dấu thay mình trước mặt hoàng đế. Rất rõ ràng hoàng đế không phải tín nhiệm tín nhiệm không phải bình thường, nếu có thể nắm miệng của nàng nói một vài sự tình trước mặt hoàng đế thì so với việc mình biện bạch đau khổ có hiệu quả gấp nhiều lần.

Hai chiếc thuyền lớn rời đi, Tử Địch hưng phấn đứng ở đuôi thuyền hướng về phía Tần Tiêu phất tay:

- Chúng ta đi đây. Ha ha, thuyền thật lớn! Chào tạm biệt gặp lại sau Tần đại nhân, Thượng Quan đại nhân!

Hình thức giống như là đang chuẩn bị tiến hành một chuyến du lịch trong vũ trụ vậy.

Thượng Quan Uyển Nhi che miệng cười ha ha:

- Muội muội này rõ ràng hoạt bát hơn tỷ tỷ nàng rất nhiều! Tâm tính ngây thơ, bộ dáng thiện lương xinh đẹp, đúng là đối tượng để người ta yêu thích. Trách không được Nghĩa Hưng Vương Điện Hạ đối với nàng có ý đồ.

Tần Tiêu không khỏi ngẩn ngơ:

- Ngươi cũng nhìn ra được sao?

- Ừ!

Thượng Quan Uyển Nhi cười khẽ

- Tần đại nhân cho rằng, Uyển nhi thật là không có mắt sao? Một chút tâm tư như vậy, ta vẫn có thể hiểu rõ. Chỉ là ta xem lúc này đây Nghĩa Hưng Vương hơn phân nửa muốn bại. Tiểu cô nương này bất đồng cùng nữ hài tử bình thường, giống như cũng không có để danh hiệu Vương gia vào mắt, hành vi cử chỉ không có một chút câu thúc.

- Ha ha, có lẽ a!

Tần Tiêu qua loa ứng phó rồi đề nghị:

- Chúng ta cũng lên thuyền a. Trên thuyền có lẽ có thức ăn, ta bắt đầu đói rồi.

Thời điểm đi đến bên cạnh thuyền nhỏ, Thượng Quan Uyển Nhi không khỏi nhíu mày kinh ngạc nói:

- Ai nha, thuyền nhỏ như vậy một người đứng đã lung la lung lay rồi, sẽ không lật chứ? Ta không biết bơi đâu?

- Yên tâm đi, sẽ không lật đâu.

Tần Tiêu đến bên cạnh thuyền, bước lên trên, hai chân giang ra hai bên đứng vững vàng, sau đó đưa tay đỡ Thượng Quan Uyển Nhi:

- Lại đây, ta kéo cô lên.

Thượng Quan Uyển Nhi thu hồi cây dù, cẩn thận từng li từng tí nhẹ nhàng bước ở bờ sông, nàng sợ hãi bước lên đầu thuyền đưa tay cho Tần Tiêu. Tần Tiêu vừa mới tiếp được tay của nàng chuẩn bị kéo nàng đi lên, không ngờ Thượng Quan Uyển Nhi trượt chân,

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau