PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Cân nhắc quyết định (2)

Ít nhất biểu hiện ra ngoài dễ dàng, không có chuyện đầu đường cuối ngõ miệng tai tương truyền, huyên náo xôn xao.

Tần Tiêu hít sâu một hơi, cất bước đi đến trong quân bên ngoài sơn trang.

Cửa sơn trang, Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức đứng hai bên trái phải. Lý Tự Nghiệp đổi lại bộ đồ khác, hoa văn trước ngực là một đôi hùng ngưu, thân mặc Thiên Ngưu Vệ. Trên lưng vác chiến đao màu đỏ tươi, trường đao khóa nghiêng uy phong lẫm lẫm. Trái lại Phạm Thức Đức thì khác hắn, không nói tới hình thể của hắn vốn là hơi gầy, mấy ngày nay hắn bị Từ Tiểu Nguyệt bắt được, nhét vào trong bồn tắm ép hỏi tung tích hạ lạc của Thủy Nhạc Sách, thiếu chút nữa bị giết chết, lúc này đi đường còn có chút bay bổng.

Tần Tiêu nhìn bộ dạng uể oải không phấn chấn của Phạm Thức Đức, trong lòng âm thầm buồn cười, phất phất tay:

- Đi thôi!

Tần Tiêu lần đầu thay Hồ phục, mặc vào quan bào phi sắc, bên hông treo bạc túi, đầu đội mũ quan hai cánh chuồn chuồn, biến hóa nhanh chóng, trở thành một đại nhân nho nhã. Dựa theo quy củ của Đường Cao Tông truyền thừa, quan viên Tam phẩm trở lên thượng triều hoặc tham gia lễ nghi trọng đại, lúc xử lý chính sự phải mặc áo bào tím, bội kim ngư. Ngũ phẩm trở lên lấy phi bào, bội ngân ngư. Lục phẩm trở xuống mặc áo lục không có bội ngư. Bộ quan phục này, Tần Tiêu sớm mang bên người nhưng đây là lần đầu tiên mặc vào. Tuy rằng thoải mái dễ chịu, nhưng cảm giác có chút câu thúc, không quá tự do.

Đến bên ngoài quân trại, Phạm Thức Đức xuất ra thánh chỉ trong hộp gấm Thượng Quan Uyển Nhi Thượng Quan Uyển Nhi, cung kính nâng hai tay nói:

- Đại nhân, mời bái thánh chỉ vào đường, trên mặt bắc mà bái, mở lại đường thẩm án.

Tần Tiêu gật đầu tiếp nhận, tay phải giơ cao thánh chỉ, sải bước đi vào trong trại. Trước trướng Trung quân, 3000 Vũ Lâm tướng sĩ chấp thương hai bên, Lý Trọng Tuấn cùng Thượng Quan Uyển Nhi bên cạnh bàn chia làm tả hữu.

Nhìn thấy Tần Tiêu đi tới, Lý Trọng Tuấn cùng Thượng Quan Uyển Nhi tiến lên nghênh đón, cách Tần Tiêu còn có hơn mười bước thì quỳ hai đầu gối xuống, cùng hô lên:

- Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

3000 Vũ Lâm Vệ ầm ầm quỳ một gối xuống hành quân lễ:

- Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

Gặp khâm sai đại nhân tay cầm thánh chỉ thì coi như hoàng đế đích thân tới!

Tay trái Tần Tiêu nâng lên:

- Nghĩa hưng Vương Bình thân, Thượng Quan Uyển Nhi bình sinh. Chư tướng sĩ bình thân!

Mọi người đứng lên, Lý Trọng Tuấn chắp tay vái chào, sau đó lên tiếng:

- Khâm sai đại nhân, Hình Đường đã chuẩn bị xong, mời Diện Bắc Tạ Ân, sau đó khai mở đường thẩm án.

Tần Tiêu gật đầu, bước lên bàn làm chứng, hai tay giơ cao thánh chỉ quá đỉnh đầu, hai đầu gối quỳ xuống, lớn tiếng nói:

- Giang Nam Đạo Tuần Tra Sử Tần Tiêu cẩn chịu Hoàng mạng toàn quyền quản thiện Giang Nam. Tạ bệ hạ thiên ân, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

Một loạt lễ tiết rườm rà diễn ra, Tần Tiêu ngồi trên bàn phía bắc, Lý Tự Nghiệp chấp đao đứng hầu bên trái, tay nâng thánh chỉ; Phạm Thức Đức bên phải chấp bút mài mực chuẩn bị ghi chép đường thẩm. Thượng Quan Uyển Nhi cùng Lý Trọng Tuấn cách bàn chín, yên vị dưới một cái bàn, xem như thẩm án bên cạnh.

Vừa mới chuẩn bị bắt đầu thẩm án, một gã tiểu hiệu phi ngựa hướng quân doanh chạy tới, trong miệng hô to:

- Báo!

Lý Trọng Tuấn cười cười với Tần Tiêu nói:

- Khâm sai đại nhân, tin chiến thắng đến rồi!

Tiểu hiệu đến cửa liền xoay người xuống ngựa chạy đến trước đường, hắn quỳ một chân trên đất, bẩm:

- Khởi bẩm khâm sai đại nhân, Nghĩa Hưng Vương Điện Hạ: Tịnh Châu Đại Đô Đốc Trương Nhân Nguyện Trương tướng quân giờ Tý hôm nay công phá Ngạc Châu phủ binh doanh, chém đầu bảy trăm, bắt được tù binh hơn ngàn người. Ngạc Châu phủ đã bị Trương tướng quân toàn quyền tiếp quản, tin chiến thắng tấu lên!

Lời vừa nói ra, cả sảnh đường chúc mừng!

Tiểu hiệu vừa mới lui ra, bên ngoài lại xông vào một người hô to báo tiệp.

- Bẩm khâm sai đại nhân, Nghĩa Hưng Vương Điện Hạ: Cao Tiên Chi Cao Tướng quân, dâng tặng Nghĩa Hưng Vương quân lệnh, tiến về Thiên Thánh Sơn Tra tiêu diệt, đến nay giờ sửu dừng lại, đã toàn bộ tiêu diệt tiễn lương giáp trận giấu kín trong núi, đánh chết nghịch đảng phỉ chúng hơn năm trăm người. Cao Tiên Chi tướng quân tự mình dẫn nhân mã đem vật tư thu hoạch vận tới Ngạc Châu, đặc biệt truyền tin chiến thắng tới.

Lý Trọng Tuấn vỗ tay cười ha hả:

- Khâm sai đại nhân, ngươi quả nhiên là thần cơ diệu toán! Lúc này đây, chúng ta thật là lấy được đại toàn thắng, thống khoái, thống khoái ah!

Tần Tiêu chắp tay cười:

- Vẫn là do Nghĩa Hưng Vương có phương pháp điều binh, ta nào có công lao gì!

Sau đó, Tần Tiêu vỗ đường mộc, quát lớn:

- Mang Giang Nam nghịch đảng trùm thổ phỉ, phạm nhân Ngô Hưng Quốc!

Từ Tiểu Nguyệt là tuyệt không tồn tại, vì thế trùm thổ phỉ đương nhiên là Ngạc Châu thích sứ Ngô Hưng Quốc rồi!

Ngô Hưng Quốc bị hai gã lâm quân sĩ thân thể khoẻ mạnh kéo "loạt xoạt" đi vào, khi ách đường hai mươi bước lúc, một gã Vũ Lâm Vệ quân sĩ đột nhiên đạp xuống một cước vào gối Ngô Hưng Quốc. Ngô Hưng Quốc Sớm đã toàn thân vô lực quỳ nằm xuống dưới, đầu cũng sát mặt đất.

Tần Tiêu lạnh lùng nhìn Ngô Hưng Quốc đã chỉ còn nửa cái mạng, hắn lãnh đạm nói:

- Nghi phạm Ngô Hưng Quốc, nguyên hệ Ngạc Châu châu thích sứ. Thân là thần tử Đại Chu không thay thiên tử tuyên giáo, vì vạn dân tạo phúc, lại ám hoài dã tâm mưu đồ làm loạn, ý muốn phản loạn. Phát hiện chứng cớ vô cùng xác thực không tha. Phán, trảm lập quyết!

Thân thể Ngô Hưng Quốc nằm rạp trên mặt đất đột nhiên run lên, rốt cục thân thể nghiêng một cái lật sang một bên, một đôi mắt như là cá chết trừng lên nhìn về phía Tần Tiêu, bờ môi khẽ mở ra nhưng không nói ra lời.

Tần Tiêu cầm lấy một cây đường ký ném xuống trước mặt Ngô Hưng Quốc, hắn vỗ đường ký:

- Mang xuống, chém!

Vũ Lâm Vệ quân sĩ nhặt đường ký lên, giọng nói run run đáp:

- Vâng!

Sau đó kéo ngược Ngô Hưng Quốc đi ra ngoài.

Từ đầu đến cuối, Ngô Hưng Quốc đều cũng không nói một lời nào.

Tần Tiêu trong lòng âm thầm cười lạnh: Vi Đình, bọn chuột nhắt nhát gan ngươi, đám tiểu nhân xấu xa, rõ ràng sợ chết mà dám làm chuyện này.

Phạm Thức Đức sau lưng múa bút thành văn đem từng câu từng chữ Tần Tiêu cùng đường thẩm ghi lại kỹ càng.

- Mang nghịch đảng trọng yếu Giang Nam - Phạm Phụ Ngô Tiên Nhi!

Đồng dạng đạo lý, bởi vì Từ Tiểu Nguyệt không tồn tại, liền chỉ có thể xuất hiện "Ngô Tiên nhi ".

Ngô Tiên nhi tóc rối tung, mặt như giấy trắng, phảng phất trong vòng một đêm già hơn hai mươi tuổi, bộ dáng như là lão phu nhân tiều tụy. Vẻ mặt chết lặng, trong lúc còn ngốc trệ bị quân sĩ kéo đến, dùng một cước đạp vào gối quỳ xuống. Thân thể cố gắng đứng lên, nhưng mặt không biểu tình ánh mắt trống rỗng nhìn Tần Tiêu.

Tần Tiêu lạnh nhạt nhìn ngô Tiên nhi vài lần, mở miệng nói:

- Ngô Tiên nhi, ta và ngươi đấu trận này, tuy rằng hiện tại thắng bại đã phân, nhưng bổn quan không thể không thừa nhận, ngươi là một nhân vật lợi hại.

Ngô Tiên nhi hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu qua một bên, lại không nói một lời.

Chương 167: Hoa đào ba tháng

Tần Tiêu hơi cau mày, chứng kiến khóe miệng ngô Tiên nhi có vết máu tuôn ra, trong lòng mới hiểu được nàng sớm đã bị cắt mất đầu lưỡi!

Xem ra, Lý Trọng Tuấn sớm sớm đã có một ít động tác, chính là sợ những người này đến quan tòa khóc lóc om sòm, kể một ít lời không nên nói.

Tần Tiêu cũng không hề nói nhảm, hắn sang sảng nói:

- Phạm Phụ Ngô Tiên Nhi, làm con gái của chủ phạm Ngô Hưng Quốc cùng cha cấu kết ý muốn mưu phản. Càng lợi dụng Dịch Dung Thuật loại giang hồ trá thuật giả trang Vĩnh Thái quận chúa đã qua đời lường gạt thiên hạ, sinh sự bịa đặt ý đồ giá họa Lý Gia Vương Thân, dụng tâm cực kỳ ác độc, quả thực tội không thể xá! Phát hiện chứng cớ vô cùng xác thực không tha. Lôi ra ngoài! Chém!

Ngô Tiên nhi trợn trừng mắt, hướng về phía Tần Tiêu nhổ ra một búng máu, trong ánh mắt tràn đầy oán độc, không cam lòng, phẫn nộ cùng tuyệt vọng.

Lý Trọng Tuấn liếc Tần Tiêu, vẻ mặt mỉm cười âm thầm hướng hắn dựng thẳng ngón tay cái, thấp giọng nói:

- Cao minh!

Mà nhìn ngô Tiên nhi bị bắt đi ra ngoài, trong lòng của Tần Tiêu đột nhiên sinh ra rất nhiều cảm khái. Hồi tưởng lại từng màn cùng nàng lục đục so dũng khí đấu trí, cảm giác trong lòng, hơi có chút phức tạp khó tả.

Kế tiếp, bị dẫn tới chính là Đại Tiểu Thủ Lĩnh sát thủ Chu Đại Thông cùng Hỏa Phượng, đồng dạng bị phán "Trảm lập quyết ".

Mặc Y cùng Tử Địch thân là thành viên của Hỏa Phượng cũng quỳ đến trước đường. Bất đồng là lúc này tay chân đều không có đeo xiềng xích, quần áo trên người cũng rất sạch sẽ. Kỳ thật ngày hôm qua các nàng căn bản không có bị bắt, Lý Trọng Tuấn sớm nhận thức Mặc Y, biết rõ nàng cùng Tần Tiêu quan hệ "Mật thiết ", hơn nữa Tần Tiêu cũng chào hỏi hắn nói các nàng là công thần lần này kích phá Hỏa Phượng, vì vậy lấy lễ để đối đãi. Chỉ có điều vì dấu tai mắt của mọi người, hiện tại như đi ngang sân khấu mà thôi.

Nhị nữ quỳ gối trước đường cúi thấp đầu.

Tần Tiêu sang sảng tuyên:

- Mặc Y, Tử Địch, tỷ muội hai người nguyên là phụ thuộc nghịch đảng Hỏa Phượng, nguyên bổn không thể khoan dung. Nhưng niệm tình không phạm phải đại ác, lại lạc đường biết quay đầu lập lại trật tự, trợ bổn quan kích phá Hỏa Phượng lập nhiều đại công. Thưởng phạt tương đương, đặc xá vô tội.

Tỷ muội hai người cùng đồng thanh hô to:

- Tạ khâm sai đại nhân!

Tần Tiêu mỉm cười:

- Đứng lên đi, xuống dưới hảo hảo dưỡng thương.

Vừa đứng dậy, Tử Địch đã đảo đảo đôi mắt, nàng lại quỳ xuống:

- Khâm sai đại nhân, dân nữ có chuyện muốn nói.

- Nói đi.

Tần Tiêu cười.

Tử Địch tựa hồ còn cười trộm vài tiếng, nàng nói:

- Tỷ muội hai người chúng ta chịu an đức của đại nhân, không thể báo đáp, nguyện làm nô tỳ hầu hạ đại nhân cả đời. Đại nhân nhất định phải đáp ứng!

Tần Tiêu trợn tròn đôi mắt cười khổ, hạ giọng:

- Nha đầu kia, sao lại nói chuyện này trên công đường, còn không mau xuống dưới!

Tử Địch nhẹ giọng nói nhỏ:

- Ta chính là muốn cho tất cả mọi người nghe thấy! Bằng không thì ngươi nhất định sẽ chống chế!

Lý Trọng Tuấn bên cạnh nghe xong ngắt lời Tần Tiêu, cười to nói:

- Ai, khâm sai đại nhân thật đúng là không hiểu phong tình, loại yêu cầu này sao có thể cự tuyệt! Ngươi đã đáp ứng! Ngày khác đến kinh đô, nếu có nhàn rỗi cũng có thể mang theo tỷ muội này tới vương phủ ta chơi.

Trong lòng Tần Tiêu mồ hôi lạnh chảy ròng: Hay cho Lý Trọng Tuấn vô sỉ dâm đãng. Trên công đường vạn chúng nhìn trừng trừng cũng đùa nghịch.

Tần Tiêu khoát khoát tay:

- Được rồi, ta đáp ứng rồi, các ngươi nhanh xuống dưới!

Tử Địch vui mừng đứng dậy, kéo lấy Mặc Y nhanh tay bước đi. Truyện được copy tại

Tần Tiêu chứng kiến khuôn mặt của Mặc Y đã hồng lên, hiển nhiên nàng cũng bị Tử Địch quậy phá làm cho có chút khó chịu. Nhưng từ ánh mắt của nàng, Tần Tiêu lại phảng phất đọc được cảm giác ôn nhu và ngượng ngùng.

Thượng Quan Uyển Nhi ngồi yên lặng rốt cục nhịn không được cười ra tiếng, thấp giọng cười mắng:

- Còn nói không có diễm phúc!

Tần Tiêu giả bộ như không có nghe được, vội ho một tiếng, chợt vỗ mộc kinh đường:

- Mang Đỗ Ân, Vương Tứ, Lưu Nhất Hải, Lưu Đại Long và một trăm bốn mươi bảy tên tòng phạm lên đây.

Những người này đều là quan viên các nơi Giang Nam, Tần Tiêu dựa theo ghi chép của Thủy Nhạc Sách thì biết những người này đều là mật chúc đáng tin của Hỏa Phượng, không giống với quan viên Hỏa Phượng khác bị ép gia nhập. Tần Tiêu tối hôm qua đột thẩm những người này một phen làm rõ sự tình.

Những người này thời điểm bị áp đến, miệng đều bị vải bịt lại, toàn thân trói gô, trên người hoặc nhiều hoặc ít mang theo một ít tổn thương.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm cười lạnh: thật thương hại những đám này, gặp được ta coi như các ngươi không may. Trời đưa đất đẩy làm sao mà những chứng cớ kia rơi vào trong tay của ta? Không phải như vậy, cho dù Hỏa Phượng sớm muộn tất bại, một số người trong các ngươi lại có thể chơi ve sầu thoát xác nhởn nhơn ngoài vòng pháp luật!

- Trảm lập quyết!

Ba chữ vừa ra, một trăm bốn mươi bảy đầu lâu bay lên. Kể cả hôm qua quan viên theo bọn phản nghịch bị nạn binh hoả, nhân số nhiều đến hơn ba trăm người!

Hơn nữa già trẻ tôn thất gia tộc những người này cũng tuyệt đối không có khả năng hy vọng sống sót.

Trong lòng Tần Tiêu thở dài, lần này ta xem như có tiếng tại Giang Nam rồi!

Tích! tí tách! Giọt mưa rơi bên ngoài cửa sổ khiến trong lòng của Tần Tiêu không khỏi có chút khó chịu, đột nhiên hắn có cảm giác mưa dầm ở Giang Nam, thật sự rất đáng ghét.

Hắn đã bỏ một mình Lý Tiên Huệ ở tại một sơn thôn đã hai ngày hai đêm rồi, cũng không biết tình huống hiện giờ của nàng ra sao. Hai ngày này Lý Trọng Tuấn tuy rằng một mực không có tìm hắn nhắc tới việc này, nhưng Tần Tiêu nhiều lần từ trong ánh mắt của hắn đọc được một chút tin tức, đó chính là hai ngày nay Lý Trọng Tuấn cũng một mực suy nghĩ vấn đề này.

Tần Tiêu im im lặng lặng đứng ở phía trước cửa sổ, cố gắng điều chỉnh dòng suy nghĩ của mình, không cho nó loạn, trong lòng tự hỏi một phương pháp xử lý thích đáng hoàn mỹ để giải quyết chuyện này.

Để cho hắn cảm thấy hơi có chút sợ hãi chính là tâm tư trước đó hắn phải cứu Lý Tiên Huệ, một là xuất phát từ "Nhiệm vụ " cần; hai là đối với nàng có chút thương cảm cùng kính nể. Nhưng bây giờ, mỗi khi nghĩ đến Lý Tiên Huệ, nghĩ đến trong hồ nước Bành Lễ Bành Lễ lạnh như băng đêm hôm đó, nhìn gương mặt tái nhợt và điềm tĩnh của nàng, trong lòng Tần Tiêu không khỏi cảm thấy cay mũi và đau lòng.

Phảng phất có một thanh âm trong lòng Tần Tiêu vang lên: ngươi có tư tâm rồi.

Tần Tiêu nhếch miệng cười, hắn cười lạnh nhìn bên ngoài cửa sổ, lầm bầm lầu bầu giống như nói một mình: Lão tử cũng không phải thánh nhân, làm người không vì mình thì trời tru đất diệt, tư tâm không đúng sao? Trong nháy mắt giết ngàn người thì như thế nào? Một nữ nhân cũng không giữ được, còn lăn lộn giang hồ làm gì? Đó có khác gì đám hèn nhát đâu.

Vừa trách móc xong, Tần Tiêu trộm nghe ngoài phòng hành lang gấp khúc bên cạnh truyền đến tiếng bước chân, Tần Tiêu vội vàng im lặng, hắn nhịn không được cười nhạo chính mình thiếu kiên nhẫn.

Chương 168: Hoa đào ba tháng (2)

Tần Tiêu nhìn hướng ra ngoài, là Mặc Y cùng Tử Địch hai tỷ muội vai kề vai tiêu sái đến, trong tay còn cầm hộp cơm, đoán chừng là một ít điểm tâm cùng rượu.

Ngày hôm qua nạn hỏa binh, đầu bếp nha hoàn lớn nhỏ của Sở Tiên Sơn Trang chết thì chết, sống thì chạy không còn một mống. Lý Trọng Tuấn điều mấy hoả đầu quân đến làm việc lặt vặt, tốt xấu cũng thu dọn lại một chút diện mạo của Lăng Vân Cư. Nhưng bọn họ thường ngày quen nấu bát, ăn tô, đồ ăn quả thực có chút khó ăn, vì vậy quyền lợi nấu cơm liền bị Mặc Y tỷ muội hai người cướp đoạt thay thế. Hai tỷ muội không để ý vết thương ở vai, kiên trì tự mình xuống bếp chuẩn bị một ngày ba bữa cho Tần Tiêu, đồ ăn phong phú, hơn nữa sắc hương đều đủ để cho Tiêu rất là thoả mãn cùng cảm động.

Hai tỷ muội đi đến phía trước cửa sổ, chứng kiến Tần Tiêu đứng ở phía trước cửa sổ, cả hai liền cúi thấp người hành lễ:

- Đại nhân còn chưa nghỉ ngơi sao?

Tần Tiêu cười:

- Tất cả mọi người là bằng hữu, sau này đừng có khách khí như vậy, tới đây ngồi đi.

Tỷ muội hai người đẩy cửa vào, đem ba cái đĩa ăn sáng cùng một bình rượu nguyên chất trong hộp cơm lên cái bàn, Mặc Y nói:

- Tốt, cám ơn hai nàng. Mọi người cùng ngồi đi.

Tần Tiêu cầm lấy một khối điểm tâm, cười nói:

- Món này là biết, nó tên là Tùng Ngọc Bách Hợp Tô. Ngày đầu tiên đến phủ thứ sử, quận chúa đã làm cho ta nếm thử.

Hai người tỷ muội vẫn đang đứng ở bên cạnh bàn, không chịu ngồi xuống. Mặc Y nghe Tần Tiêu nói thì có chút sững sờ một chút, nàng hỏi:

- Đại nhân, ngài là nói, quận chúa làm Tùng Ngọc Bách Hợp Tô cho ngài ăn sao?

Tần Tiêu cắn điểm tâm một cái rồi đáp:

- Đúng vậy a, có cái gì không đúng sao?

Mặc Y lắc đầu, sắc mặt có chút xấu hổ:

- Không có... Không có gì. Chỉ là không nghĩ tới, quận chúa cũng sẽ đích thân xuống bếp.

Tần Tiêu hơi nhíu lông mày nói:

- Ân, hai nàng cũng ngồi xuống ăn đi, chưa quên lúc ta lập thành quy củ ở Sở Tiên Sơn Trang sao? Ăn cơm ngồi cùng bàn, không cho phép lãng phí. Nhiều đồ ăn như thế, một mình ta làm sao ăn hết được, tới giúp ta đi.

Trong lòng Tần Tiêu lại nhớ tới, trước đó Phạm Thức Đức nói mấy câu Tùng Ngọc Bách Hợp Tô: Tiếp diệp đa trọng, hoa vô dị sắc, hàm lộ đê thùy, tòng phong yển liễu. Bách hợp giả, bách niên hảo hợp. Không phải là Ngô đại nhân cùng Ngô tiểu thư cố ý đối với đại nhân nhà của ta sao? Tuy rằng lúc ấy, Lý Tiên Huệ dùng thân phận Ngô Tiên Nhi đến câu dẫn ta, nhưng mà từ biểu lộ của Mặc Y thì hẳn là Tùng Ngọc Bách Hợp Tô thật sự có thâm ý gì? Chẳng lẽ... Vừa mới bắt đầu, Lý Tiên Huệ đã vừa ý ta?

Ai nha, ta có phải phát xuân rồi không?

Tần Tiêu một mình nghĩ tới không khỏi cười khẽ một tiếng.

Đôi mắt của Tử Địch đảo đảo một vòng:

- Đại nhân cười cái gì? Hơn nữa, cười thật là dâm đãng a!

Mặc Y hung hăng trừng nàng nói:

- Không giữ mồm giữ miệng, đáng đánh.

Tử Địch cười khanh khách trốn tránh:

- Đó là sự thật mà, tỷ nhìn hắn đi, cười tới nỗi híp cả mắt, rõ ràng chính là trong lòng ngấp nghé sắc đẹp của tỷ mà! Ôi! Hảo tỷ tỷ của ta, xem ra mộng tưởng của tỷ sắp thành sự thật rồi...Ái da, đau quá, đừng đụng tới miệng vết thương.

Mặc Y lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt, hung ác véo mũi Tử Địch vài cái.

Tần Tiêu cũng nhịn không được cười ha hả, vừa mới hậm hực có tâm tư lập tức chuyển biến tốt đẹp, nhất thời hắn trở nên hào hứng, cầm lấy chén rượu tự rót uống một mình. Tỷ muội hai người vẫn đang âm thầm náo nhiệt, dưới đáy bàn ngươi véo ta một cái, ta vặn ngươi một cái, vẻ mặt hai nàng như hát kinh kịch, không ngừng thay đổi.

Vẻ mặt?

Trong lòng của Tần Tiêu đột nhiên sáng ngời, hắn lập tức đứng dậy, đóng cửa lại cửa sổ.

Mặc Y Tử Địch nhìn cử động kỳ quái của Tần Tiêu không khỏi nổi lên nghi ngờ.

Tần Tiêu đi đến bên cạnh hai nàng rồi thấp giọng thầm thì:

- Dị Dung Thuật của Vi Đình hai nàng nắm mấy thành.

Mặc Y chớp đôi mắt nhìn Tần Tiêu một hồi, ngạc nhiên nói:

- Có biết một hai, nếu không phải người quen biết chăm chú phân biệt, cũng nhất thời khó nhận ra. Lúc ấy chúng ta chỉ dùng mặt nạ da người làm tìm thế thân thay quận chúa chết rồi. Đại nhân khi không hỏi cái này làm gì?

Trong lòng Tần Tiêu vui mừng nói:

- Vậy các ngươi hiện tại làm cho ta một cái. Là nữ, đúng vậy, càng nhanh càng tốt.

- Vâng.

Thấy Tần Tiêu bức thiết như thế, Mặc Y biết chắc là chuyện trọng yếu, cũng không hỏi nhiều nữa, Tử Địch cười cười tà tà:

- Ta biết rõ, mặt nạ này đại nhân làm cái gì rồi.

Tần Tiêu nghiêm mặt trừng mắt nhìn nàng nói: Truyện được copy tại

- Tiểu hài tử chớ nói lung tung, ngươi biết cái gì! Ngươi nếu dám nói lung tung, hừ hừ, chuyện vụng trộm của các ngươi ta còn nắm trong đó.

Tử Địch cúi đầu lầm bẩm:

- Người ta chỉ lỡ lời thôi mà...Hung dữ như vậy, làm như người ta sắp bán đứng nhà của ngươi không bằng.

Tần Tiêu cười khổ:

- Nhà của ngươi là ý gì hả?

Tử Địch cười hì hì:

- Nhà của ngươi là cái gì à, chính là của ngươi đó. Trong lòng ngươi hiểu rõ mà, người ta còn làm cả Tùng Ngọc Bách Hợp Tô cho ngươi ăn hì hì!

Dứt lời, nàng đột nhiên che miệng lại, bộ dạng hoảng sợ nhìn Mặc Y.

Mặc Y quả nhiên oán hận véo đùi nàng một cái khiến nàng đau tới nhe răng nhếch miệng.

Trong lòng Tần Tiêu đã minh bạch: xem ra, Tùng Ngọc Bách Hợp Tô thật là có ý nghĩa biểu tượng nào đó. Hơn nữa, Mặc Y... khục khục đúng là đại vận của tháng ba, hoa đài nở hai đóa a.

Nhìn Mặc Y có chút quẫn bách, Tần Tiêu nghĩ một hồi liền chuyển chủ đề:

- Ừ! lại hỏi các ngươi một sự kiện. Thiết Nô trước kia có một muội muội bị Từ Tiểu Nguyệt mua cùng một chỗ với hắn, hiện giờ các ngươi biết nàng ở đâu không?

- Chết rồi.

Tử Địch trả lời dứt khoát.

- Năm năm trước đã chết rồi, khi đó chúng ta còn chưa có đi Lạc Dương, biết rõ chuyện này. Cô bé đó rất đáng thương, mỗi ngày phải đi đổ bô cho đám người Từ Tiểu Nguyệt. Có ngày không cẩn thận là chết một cây hoa của Từ Tiểu Nguyệt, nghe nói nó rất trân quý nên bị loạn bổng đánh chết.

Tần Tiêu phẫn nộ:

- Buổi sáng hôm nay lúc hạ lệnh, ta làm sao lại không nghĩ tới đánh chết nữ nhân rắn rết Từ Tiểu Nguyệt đó bằng loạn bổng chứ? Thật sự là thất sách! Giờ thì tốt rồi, ta đáp ứng Thiết Nô thay hắn tìm muội muội, hiện tại coi như hỏng rồi. Ai!!!

Mặc Y kỳ quái hỏi:

- Thiết Nô? Hình như vài ngày rồi chúng ta không gặp hắn, hắn bây giờ đang ở đâu, đại nhân làm thế nào biết?

Tần Tiêu cười cười, dứt khoát nhàn rỗi không có việc gì theo chân bọn họ trò chuyện, đem chuyện trong nhà đá nói cho các nàng.

Tử Địch trừng lớn đôi mắt, miệng cũng đã trương thành một vòng tròn:

- Trời ơi, cỏ lau này ta biết rõ phạm vi hai mươi dặm, nghe nói đường vào rất khó, ngư dân hồ Bành Lễ cũng không dám đi vào, không ngờ ngươi cõng quận chúa bơi ra được. Lợi hại! Lợi hại!

Nói đến đây, Tần Tiêu dứt khoát nói:

- Tử Địch ngươi biết cái chỗ kia? Vậy thì thật là tốt, nếu không như vậy đi.

Chương 169: Tâm tư của Uyển nhi

- Ngày mai ta tìm Nghĩa Hưng Vương mượn hai chiếc thuyền, phái chút ít quân sĩ cho ngươi, ngươi mang Thiết Nô tới, nếu không biết đường đi thì đốt toàn bộ cỏ lau đi, cũng dễ thôi.

Tử Địch sững sờ một chút:

- Vì một nô bộc ngoại bang không đáng tiền mà đại nhân cũng phí khí lực lớn như thế đưa hắn tới đó sao.

Tần Tiêu cười:

- Tử Địch, nhân mạng lớn hơn trời, là người thì phải được tôn trọng? Hơn nữa, hắn lúc ấy giúp ta rất nhiều, bằng không ta không có khả năng thuận lợi như vậy né tránh ánh mắt của Từ Tiểu Nguyệt trà trộn vào vừa xong. Trước đó chuyện ta từng hứa sau khi chuyện xong xuôi sẽ đưa hắn trở về. Chuyện đã hứa thì nhất định phải làm được giống như ta đã hứa báo thù cho các ngươi.

Tử Địch hít hít cái mũi:

- Đại nhân, kỳ thật ta phát hiện, ngươi đúng là người tốt. Chỉ là có một chút... Thích bày trò gian trá.

Tần Tiêu cười hắc hắc làm bộ dạng sắc lang:

- Hơn nữa, ta còn rất " dâm đãng ", ưa thích tắm uyên ương.

- Hừ!

Khuôn mặt của Tử Địch lập tức trở nên mảnh ửng đỏ, quay mặt đi. Mặc Y cùng Tần Tiêu đều cười ha ha.

Tần Tiêu cảm giác, chính mình càng ngày càng ưa thích đôi tỷ muội này. Từ lúc vừa bắt đầu đối địch sinh tử chi giao đến nghi kỵ lợi dụng lẫn nhau, sau đó là hoạn nạn sinh tử, hiện tại lại có thể ngồi cùng một chỗ ăn điểm tâm nói chuyện phiếm. Sau khi tới Đại Đường không có ai cùng có nhiều "quan hệ" pức tạp như vậy.

Càng quan trọng hơn là đôi hoa tỷ muội là mỹ nữ. Ha ha! Dính chút quang mang của mỹ nữ đúng là một chuyện vui sướng.

Trong lòng Tần Tiêu chưa có cân nhắc chuyện này thì cửa vang lên tiếng gõ, thanh âm châu tròn ngọc sáng của Thượng Quan Uyển Nhi ở bên ngoài:

- Tần đại nhân đã thức dậy chưa?

Trong lòng Tần Tiêu cười thầm: Ai dà. tháng ba, công việc thật đúng là nhiều a!

Nhìn thấy Thượng Quan Uyển Nhi đến, hai tỷ muội Mặc Y Tử Địch đứng dậy nói:

- Thượng Quan đại nhân tới, Tần đại nhân, nô tỳ cáo lui.

Tần Tiêu cười, gật đầu.

Hai tỷ muội vừa ra cửa, Thượng Quan Uyển Nhi cười hì hì nói:

- Ai nha, ta càng ngày càng bội phục Tần đại nhân rồi. Không ngờ còn có thể từ bên trong địch doanh chiếm được một đôi người ngọc như thế. Thủ đoạn này, chậc chậc, quả nhiên là kinh thế hãi tục.

Tần Tiêu cười ha ha ra hiệu Thượng Quan Uyển Nhi ngồi xuống:

- Thượng Quan cô nương cũng nói, vận khí của Tần mỗ không phải bình thường. Chỉ là vận khí tốt thôi.

- Ah, thật sao?

Thượng Quan Uyển Nhi cười yếu ớt, ngồi xuống. nguồn TruyenFull.vn

Hôm nay nàng đã đổi một thân Hồ phục, mặc quần áo và trang sức cung đình. Cổ tròn tay áo ngắn, váy tím ngắn lộ ra da thịt tuyết trắng, bên hông bó một mảnh tơ lụa màu xanh nhạt, bộ ngực thập phần no đủ như là nụ của búp sen.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm cảm thán: cũng chỉ có Đại Đường mới có loại trang phục thời thượng lớn mật này, thời điểm nói chuyện phiếm uống rượu cùng Lý Trọng Tuấn, Trương Húc. Hai người này học đòi văn vẻ thường xuyên nói về loại trang phục này. "Phấn hung bán yểm nghi ám tuyết", "Trường lưu bạch tuyết chiêm hung tiền" gợi cảm thì gợi cảm nha, ha ha, phải dùng tới quanh co lòng vòng sao?

Thượng Quan Uyển Nhi bỏ cái mũ cánh chuồn đi, tóc búi thành kiểu của vọng tộc Kinh Thành, búi tóc cao ngất. Bên trên cắm ba cây trâm và một cái lược vàng, cổ đeo một cái vòng vàng kim, giữa lông mày thoa một chút phấn hoa mai khiến cho Thượng Quan Uyển Nhi ngày thường có vẻ phóng khoáng, hiện tại càng thêm đoan trang cao quý.

Tần Tiêu không thể không âm thầm bội phục cách ăn mặc của Đại Đường. Tuy rằng trước đó mình cũng có vào cung kiến giá, nhưng Thượng Quan Uyển Nhi cùng Võ Tắc Thiên đều ăn mặc y phục hàng ngày bình thường, sau khi tới Giang Nam cũng tiếp xúc không ít với phu nhân, nhưng chính thức để cho hắn lần thứ nhất cảm thấy kinh diễm chính là Thượng Quan Uyển Nhi.

Đây không chỉ đơn giản là "Đẹp đẽ quý giá ", "Gợi cảm " có khả năng hình dung, mà một loại khí chất ung dung phát ra từ bản thân. Phối hợp cách ăn mặc tinh tế làm cho người ta có một loại cảm giác hài hòa, thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui).

Tần Tiêu thầm suy nghĩ nói: những diễn viên trên điện ảnh TV nếu chính thức nhìn thấy cách ăn mặc của nữ tử Đường triều, có lẽ sẽ không dám nhìn thẳng. Những đạo cụ cùng trang điểm vụng về kia há có khả năng bằng người thật sao? Diễn nghệ cao minh sao có thể đạt tới hiệu quả cùng cảnh giới tự nhiên và hoàn mỹ như thế này?

Đây là lần thứ nhất Tần Tiêu thấy Thượng Quan Uyển Nhi đeo nữ trang, hắn không khỏi gật đầu tán thưởng:

- Nguyên bản cô nương Thượng Quan lại đẹp như vậy!

Thượng Quan Uyển Nhi bất động thanh sắc liếc mắt nhìn Tần Tiêu, nàng oang oang nói:

- Như thế nào, nguyên bản Tần đại nhân trước đó một mực đều cho rằng Uyển nhi là người quái dị sao?

Tần Tiêu mỉm cười:

- Ngươi biết rõ, ta không phải ý tứ kia. Tục ngữ đạo nhân dựa vào y trang, cách ăn mặc của Thượng Quan cô nương quả thực làm cho người ta có chút cảm giác kinh diễm.

Môi son Thượng Quan Uyển Nhi khẽ lộ nụ cười:

- Xem ra, Tần đại nhân thật cũng không quá biết dỗ nữ hài tử mà! Cái gì gọi là " người dựa vào y trang ", ý của ngươi là cách ăn mặc của ta chính là người quái dị sao?

Tần Tiêu nhịn không được ngửa mặt lên trời thở dài:

- Ngươi để tâm vào chuyện vụn vặt, ta cũng không có biện pháp! Được rồi, người đẹp và quần áo đẹp cùng một chỗ, xa thì không thể khiến ta bình tĩnh nổi. Khục, ngươi nếu bức ta nghĩ từ ngữ ca ngợi thì thật xin lỗi, ta không còn nữa.

Thượng Quan Uyển Nhi che miệng, cười ha ha:

- Được rồi, tha cho ngươi. Tần đại nhân, Giang Nam là một nơi tốt. Uyển nhi ngây người trong cung mười tám năm, lần đầu có cơ hội đến địa phương là Giang Nam. Ngài thân là chủ nhân Giang Nam phải hảo hảo chơi với ta một chút.

Tần Tiêu cười cười, nói:

- Tốt thì tốt. Chỉ là không biết Thượng Quan cô nương thường thấy những thứ quý giá đẹp đẽ ở nội cung, có thể còn thích Giang Nam nghèo nàn này sao? Nói đi, cô nương muốn đi nơi nào chơi, ta dẫn cô nương đi tới đó.

Thượng Quan Uyển Nhi vui mừng gật đầu, dựng thẳng ngón trỏ lên để nhẹ vào môi như làm bộ suy nghĩ, nàng nghĩ một hồi mới lên tiếng:

- Kỳ thật Sở Tiên Sơn Trang nơi này rất không tồi nha! Dục tri kham duyệt nhĩ, duy thính thủy linh linh. Nham hác tứ đăng lâm, oánh mục phục di tâm. Phong hoàng loại trường địch, lưu thủy đương minh cầm.

(Tuyền thạch nhiều tiên thú, núi đá thì có nhiều hình thù kỳ lạ, nhắm mắt có thể nghe thanh âm vui tai, làn gió mang theo hơi nước mát mẻ. Du ngoạn sơn thuỷ ở núi đá khiến cho trong lòng cảm thấy vui sướng. Gió thổi như ống sáo, nước chảy như minh cầm.)

(Chú thích: Đoạn này em nó làm thơ.)

Chỉ là đáng tiếc, mấy ngày nay sát phạt quá nặng, huyết tinh bao phủ khiến cho nó giảm đi nhiều. Nếu không như vậy đi Tần đại nhân, đã tới vùng sông nước Giang Nam thì chúng ta đi chơi nước a, Ngày mai, ta mang ta đi chơi hồ được không?

Tần Tiêu nói:

- Tốt, chỉ cần cô nương thích là được.

Chương 170: Tâm tư của Uyển nhi (2)

Trong lòng Tần Tiêu lại âm thầm cả kinh phục nữ tử tài hoa hơn người trước mắt, đúng là danh bất hư truyền xuất khẩu thành thơ, hơn nữa tài văn chương không tệ nha.

Thượng Quan Uyển Nhi vui mừng nói:

- Thật không? Vậy thì tốt rồi! Chỉ là này mấy ngày qua, ta cuộn lại trên đại quân thuyền Nghĩa Hưng Vương chán quá. Ta muốn ngồi thuyền đánh cá loại nhỏ có mái che, tự mình chèo thuyền, thò tay có thể cảm nhận được đồng cỏ và nguồn nước trong hồ nước, ngửi được hương vị hơi nước mới thú vị!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Được rồi! Ngày mai ta tự mình đi lấy mái chèo dẫn khách quý phương xa tới như cô nương đi chơi ở vùng sông nước Giang Nam.

Thượng Quan Uyển Nhi cười khanh khách:

- Được a! Xem ra mặt mũi của ta cũng khá lớn đó chứ. Ngày mai Giang Nam Đạo Khâm Sai Đại Nhân để ta chèo thuyền, ôi, nếu để cho hoàng đế bệ hạ thì không biết có phạt ta không? Khâm sai đại nhân còn là thân tín của hoàng đế đó.

Tần Tiêu chớp chớp đôi mắt, ra vẻ nghiêm túc nói:

- Ừ. thuận tiện phạt cô nương, để đệ nhất nữ quan nội cung này mỗi ngày phải giặt đồ bổn đại nhân. Nói như vậy, ta mỗi ngày phải thay đồ tới mười bộ. hắc hắc

Không nghĩ tới Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng cảm thán một tiếng, sâu kín nói: "

- Kỳ thật, bản thân ta còn muốn thay người giặt quần áo chứ! Đã lớn như vậy, còn không có giặt qua một bộ y phục, không biết giặt quần áo có tư vị thế nào. Kỳ thật có thể làm chút chuyện cho thân nhân cũng không tệ nha. Chỉ là đáng tiếc, trong ấn tượng của Uyển nhi, ngay cả bộ dạng của phụ thân ra sao cũng không biết. Mẫu thân trước kia mang theo ta không có dịch đình (*thứ chứng minh thân phận thường được để cạnh trẻ nhỏ khi nó không được sống cùng cha mẹ ruột), sau đó ta ở trong cung. Không lâu sau khi, hoàng đế bệ hạ cáo mệnh ta chưởng quản trong nội cung, đạo thánh chỉ đưa tới cho Tần đại nhân chính là Uyển nhi tự tay viết đó.

Tần Tiêu sớm đã nghe nói rồi, năm đó tổ phụ của Thượng Quan Uyển Nhi - Thượng Quan Nghi giữ chức tể tướng khi Cao Tông tại vị. Năm đó, Thượng Quan Nghi bởi vì đã từng thay Cao Tông khởi thảo chiếu thư phế Võ Tắc Thiên, về sau bị Vũ Hậu giết chết, nam đinh dân tộc Mãn đều không được may mắn thoát khỏi. Thượng Quan Uyển Nhi bởi vì còn trong tã lót, mới có thể may mắn thoát khỏi. Hơn mười năm qua đi, Thượng Quan Uyển Nhi bởi vì tài văn chương cùng thông minh xuất chúng càng ngày càng đạt được yêu thích của Võ Tắc Thiên. Hiện tại ngoại trừ chưởng quản thiên hạ thi văn bình luận thuật cũng bởi vì chữ tốt nên ngay cả thánh chỉ đều do nàng viết. Hơn nữa, năm gần đây bởi vì Võ Tắc Thiên tuổi tác đã cao tinh lực không tràn đầy giống trước, vì thế dứt khoát đem tấu chương trình lên giao cho Thượng Quan Uyển Nhi xem qua, thình thoảng lúc khẩn yếu còn hỏi Thượng Quan Uyển Nhi ý tứ xử lý một ít tấu chương.

Vì thế, hiện tại Thượng Quan Uyển Nhi, tuy rằng không có quan hàm phẩm trật gì hiển hách nhưng thực tế thì đã trở thành Tể tướng trên ý nghĩa rồi. Thậm chí còn trên cả Tể tướng, gần sát Võ Tắc Thiên, càng có phân lượng khi nói chuyện.

Tần Tiêu thấy vẻ ưu thương nhàn nhạt trên mặt Thượng Quan Uyển Nhi thì nhẹ giọng an ủi:

- Thượng Quan cô nương, chuyện tình không vui trước kia cũng đừng có nghĩ tới nữa. Cô nương bây giờ không phải là rất tốt sao? Đã thật vất vả đến Giang Nam một chuyến rồi thì bỏ những việc vặt đó, đi du lãm một phen.

Khuôn mặt của Thượng Quan Uyển Nhi giãn ra, nàng cười nói:

- Tần đại nhân nói rất đúng. Uyển nhi hồ đồ rồi. Nhân tâm luôn không biết thỏa mãn, bao nhiêu người đều hy vọng xa vời có thể vào nội cung, hưởng vinh hoa phú quý. Uyển nhi lại có chút chán ghét nó, chỉ hy vọng có thể qua thời gian an nhàn, nói thí dụ như đến Giang Nam chơi hồ ngắm cảnh, phẩm trà làm thơ thì rất không tồi nha!

Tần Tiêu cười cười:

- Thượng Quan cô nương đến Giang Nam, có lẽ cũng có chút thời gian a? Những ngày này lại không đi chơi sao?

Thượng Quan Uyển Nhi lập tức đáp:

- Đâu có đâu! Cả ngày buồn bực trốn ở trong quân trướng, cùng một số đám người giang hồ lăn lộn đổ mồ hôi đầm đìa hôi hám, đừng nói về họ nữa. nguồn TruyenFull.vn

Lập tức nàng phát giác chính mình nói lỡ miệng, vội che miệng lại, chớp chwps mắt nhìn về phía Tần Tiêu.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Xem ra, Thượng Quan cô nương là tới từ Trường An cùng một chỗ với Trương Nhân Nguyện Đại tướng quân mà.

Thượng Quan Uyển Nhi hơi nhíu lông mày một chút, nàng nhếch miệng:

- Hừ! Hay cho Tần đại nhân, điều này cũng còn chơi lừa gạt. Ngài trực tiếp hỏi Uyển nhi, Uyển nhi có thể không nói cho ngài sao? Đúng vậy! Ta là cùng Trương tướng quân cùng lúc xuất phát. Hoàng đế bệ ha phái ta tới trong quân chính là hạ thánh chỉ này cho ngài.

- Uyển nhi...

Tần Tiêu lần thứ nhất đổi giọng gọi nàng là Uyển nhi, lộ ra vẻ thân cận rất nhiều, tiếp tục thấp giọng nói:

- Thật sự, có một đạo thánh chỉ sao?

Thượng Quan Uyển Nhi nghi ngờ nói:

- Đương nhiên là một đạo. Uyển nhi còn dám giấu thánh chỉ sao?

Tần Tiêu nhàn nhạt cười, chậm rãi lắc đầu:

- Uyển nhi nha, có một số việc vốn không nên chọn cách nói toạc ra. Chỉ là Tần Tiêu coi cô là bằng hữu mới tùy tiện tâm sự thôi. Hoàng đế bệ hạ ở tại phía xa ngoài ngàn dặm, nửa tháng trước khi điểm tướng phát binh đến Giang Nam, hẳn là nàng có thể biết trước Tần Tiêu có thể một lần hành động đánh tan Giang Nam nghịch đảng sao? Trên thánh chỉ nói được rõ ràng, ban thưởng ta chuyên đoạn chi quyền (quyền to sinh sát). Bất luận quan lại gì ở Giang Nam đều có thể tiền trảm hậu tấu...Đây có phải là quá thần kỳ không?

Thượng Quan Uyển Nhi kinh ngạc tới ngẩn ngơ, sau đó khẽ thở dài một hơi, nói:

- Tần đại nhân, ngươi thật sự là rất thông minh. Nhưng mà nhiều khi vẫn nên giả bộ thì tốt hơn. Vọng sủy thánh ý (đoán ý của thánh thượng) là điều tối kỵ của thần tử. Nói chuyện phiếm cùng Uyển nhi thì không sao, nhưng sau này nhớ lấy không được nói với người khác nói cái chủ đề này, nhất là trước mặt hoàng đế, có biết không?

- Biết rõ.

Tần Tiêu cười nhìn Thượng Quan Uyển Nhi:

- Ta cũng tin tưởng Uyển nhi, mới có thể nói cho cô nường biết. Kỳ thật cũng không phải là Vọng Sủy Thánh Ý, chỉ là Tần Tiêu trời sinh kỹ tính, Uyển nhi có thể nói cho ta biết, thánh chỉ này không chỉ có một phần phải không? Hoặc là đã giấu một phần đi?

Thượng Quan Uyển Nhi có chút không vui, nàng cong miệng lên:

- Không có, nói những chuyện phiền lòng này làm gì chứ? Thật sự là mất hứng!

Tần Tiêu cười cười xin lỗi, nhưng hắn không có ý định buông tha:

- Uyển nhi ngoan, mau nói cho ta biết, để ngày sau ta tiến cung diện thánh cũng không phải băn khoăn.

Thượng Quan Uyển Nhi bất đắc dĩ thở dài một hơi:

- Kỳ thật cũng không có gì, ngài sớm đã nghĩ tới, còn hỏi rõ ràng như vậy làm cái gì? Thánh chỉ đích thật là có hai phần... Phần hạ đưa cho Nghĩa Hưng Vương Lý Trọng Tuấn, nếu như ngài làm việc thất bại thì quyền lực trước kia đưa cho ngài sẽ giao lại cho Nghĩa Hưng Vương, hơn nữa toàn bộ dùng vũ lực đến giải quyết chuyện tình Giang Nam. Bệ hạ cũng là vì chuẩn bị không sơ hở chút nào, ngài đừng để bụng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau