PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Đăng khoa giải nhất (2)

Lý Tự Nghiệp căm giận đứng dậy, phủi bụi đất trên người, nhổ ra một ngụm nước miếng đấy cát, nghiến răng nghiến lợi oán hận mắng:

- Ta kháo!

Con ngựa này giãy dụa vài cái trên mặt đất, rốt cục không thể đứng lên nổi, xem ra hai chân trước bị gãy rồi.

May mắn mã thương kỵ binh không có quy định ngã ngựa là bị loại, quan chủ khảo tiến lên kiểm nghiệm:

- Lý Tự Nghiệp Cao Lăng, đánh trúng bốn mươi con rối, đánh ngã một tượng gỗ, chín mươi sáu điểm!

Lý Tự Nghiệp vốn hậm hực nghe thành tích như thế không khỏi mừng rỡ nhếch môi, bước nhanh đi qua phía Tần Tiêu nói:

- Huynh đệ, xin lỗi! Làm ngựa của ngươi... nguồn TruyenFull.vn

Tần Tiêu dùng sức nện vào ngực của Lý Tự Nghiệp một cái:

- Ta xem như phục ngươi! Ngươi ăn sữa gì lớn lên thế?

Mọi người cười vang lên, Lý Tự Nghiệp gãy đầu, nói:

- Bộ dạng thân thể này của ta ngày thường quá nặng, ta cũng không có biện pháp sao! Ngày khác ra trận giết địch, ta sẽkhông cưỡi ngựa, làm bộ binh là được!

Tần Tiêu trở mình lên ngựa, nhìn Lý Tự Nghiệp nói:

- Lý huynh, ta đi!

- Ân!

Lý Tự Nghiệp vỗ mông ngựa của Tần Tiêu một cái.

- Làm huynh đệ tốt, phải đạt được toàn bộ điểm mới có thể trở thành trạng nguyên đấy.

Con ngựa đau đớn hí dài, chạy như bay ra ngoài.

Nhìn qua thân hình nhẹ nhàng linh hoạt của Tần Tiêu thì Lý Tự Nghiệp cảm thấy ê ẩm, nếu ta có bộ dáng như Tần Tiêu là tốt rồi.

Tần Tiêu nhảy xuống ngựa chọn lựa binh khí, cẩn thận lựa một phen vẫn không chọn được, Binh Bộ đi tới, nói:

- Vì sao còn không chọn binh khí?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Không có vũ khí tiện tay.

- Ah?

Quan viên Binh Bộ nói:

- Mười tám món binh khí đều đã đủ, tại sao không có binh khí của ngươi?

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười cười, nói ra:

- Nếu tại hạ... Bỏ đi, chọn cây thương thép này vậy!

Tần Tiêu cầm vũ khí phượng sí lưu kim đảng a, chính là vũ khí tiện tay của danh tướng Vũ Văn Thành Đô! Nếu là binh khí lạ Binh Bộ binh khí của Binh Bộ không có! Võ công lão nhân trong mộng dạy Tần Tiêu chính là cầm phượng sí lưu kim đảng.

Tần Tiêu cầm thương lên ngựa, hai chân thúc vào bụng ngựa.

- Giá!

Con ngựa chạy nhanh ra ngoài, người như điện, chạy như bay.

Tay cầm thương thép hai mét, Tần Tiêu múa nó nhẹ nhàng như không có sức nặng.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, khối gỗ nhỏ trên đầu con rối bị đánh tan như chuồn chuồn lướt nước, ngay ngắn rơi xuống mặt đất.

Hành vân lưu thủy, công tác liên tục!

Tần Tiêu phóng ngựa như bay vào trong đám con rối, đám người đứng ngoài nhìn bộc phát âm thanh như bài sơn đảo hải! Đông đảo binh sĩ là người biết hàng, nhìn thấy thương pháp của Tần Tiêu ưu nhã trầm ổn và có thần, nhịn không được lớn tiếng khen hay.

Tỷ thí mã thương kỵ binh Tần Tiêu lại được toàn bộ số điểm.

Sau khi tất cả kỹ dũng kết thúc thì Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp dùng toàn bộ ưu thế trổ hết tài năng. Quan viên Binh Bộ thương nghị một hồi, tuyên bố trước mọi người:

- Võ cử lần này tỷ thí kỹ dũng chấm dứt, Tần Tiêu Giang Châu, Lý Tự Nghiệp Cao Lăng, Điền Trân Trường Châu lọt vào top ba.

Điền Trân chính là một dũng sĩ trẻ tuổi xuất sắc, tuổi chừng hai mươi lăm, bình thường trầm mặc ít nói không lên tiếng, nhưng là nhân vật hòa khí nội liễm, cũng giống như Lý Tự Nghiệp, hắn dùng đao.

Nội dung kiểm tra tiếp theo là thân thể và giọng nói. Thân thể người bình thường đều có thể thông qua, chỉ cần không dị tật và bệnh là được, từ vài ngày trước đã làm xong rồi.

Lại nói tới Lý Tự Nghiệp mặt biến thành sầu khổ, nhìn Tần Tiêu thì thầm nói:

- Con mẹ nó còn khảo thí, lão tử khẳng định không qua được!

Trong lòng Tần Tiêu buồn cười, an ủi Lý Tự Nghiệp nói:

- Đừng sợ, chỉ là làm theo phép thôi. Chỉ cần không phải cà lăm và không biết nói tiếng phổ thông thì vấn đề cũng không lớn.

Lý Tự Nghiệp đại hỉ:

- Thuận miệng chửi mẹ nó cũng được? Cho dù không chửi mẹ nó lão tử cũng ưa thích " kháo ", vạn nhất nói vạ miệng không phải xong đời?

Tần Tiêu cười to, lập tức chớp mắt nhìn Lý Tự Nghiệp nói ra:

- Lý huynh, dạy ngươi một cách. Hiện tại, không lưu hành nói " kháo ", đều nói " Pháp Khắc ". Về sau ngươi dùng nó mắng người thì nói " Pháp Khắc ", ha ha! " Pháp Khắc " (*****), nghe rõ chưa? Bây giờ người nghe hiểu rất ít, mọi người cũng không biết ngươi đang mắng ai.

Lý Tự Nghiệp trợn mắt:

- Pháp Khắc? Pháp Khắc chính là " kháo" sao? Cái gì, đây là cách nói của đám người tóc vàng mắt xanh sao? Tốt, lão Lý ta biết rõ, ha ha!

Mười hai quan viện Binh Bộ tạo thành một tổ hỏi thăm một chút vấn đề đơn giản, như là quê quán xuất thân vân vân, quả nhiên như Tần Tiêu nói, chỉ cần không cà lăm, biết nói tiếng phổ thông lưu loát thì đều nhất trí thông qua. Nhưng chỉ có Lý Tự Nghiệp lên sân khấu thì bị những quan viên này trêu đùa, hỏi hắn một đống vấn đề, thẳng đem khi hắn quên cả nhà mình ở đâu thì Lý Tự Nghiệp vẻ mặt bối rối khiến mọi người cười rạp, Lý Tự Nghiệp cảm giác khẩn trương cuối cùng rống một câu:

- Các ngươi lại bức ta, ta thật muốn " Pháp Khắc "! Sớm biết khảo thi võ cử có nội dung khó như vậy ta đã không đến! Sung quân làm tiểu binh cũng tốt.

Đám giám khảo lúc này thấy vậy mới buông tha hắn, nhưng không tránh được một phen cười to.

Thời gian chừng hai giờ thì giám khảo võ cử mới công bế thứ tự chính thức tam giáp là: Tần Tiêu, Lý Tự Nghiệp, Điền Trân!

Trong nội tâm Võ Tắc Thiên có chút vui mừng, nói nhỏ: quả nhiên không ngoài sở liệu của Địch công! Lập tức nhin qua Thượng Quan Uyển Nhi nói ra:

- Uyển Nhi, sau khi mọi chuyện chấm dứt ngươi mang Tần Tiêu dẫn vào ngự thư phòng gặp trẫm!

Lập tức tuyên bố:

- Trẫm đêm nay bày yến tiêc ở điện Lân Đức, mời các chiến sĩ dùng cơm tẩy trần, chúng quan tướng cùng nhau tiếp khách!

- Tạ Hoàng Thượng thiên ân! Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

Tuy mười hai dũng khí ở chung với nhau rất ít nhưng đều là đàn ông huyết khí, lúc này đều chạy tới chúc mừng Tần Tiêu. Lý Tự Nghiệp càng vui vẻ ôm lấy Tần Tiêu ném lên bầu trời, phần đông quân sĩ Vũ Lâm Vệ cũng xông vào tham gia náo nhiệt, Tần Tiêu bị mọi người ném lên không và rơi xuống thì cả giáo trừng cũng vui vẻ hơn.

Trong nội tâm Tần Tiêu rất là vui mừng:

- Không phụ danh tiếng bộ đội đặc chủng, được thông qua Võ Trạng Nguyên cũng không tệ! Ha ha!

Sau nửa canh giờ Tần Tiêu mới trở lại nơi nghỉ ngơi, chuẩn bị cách ăn mặc để tham gia yến tiệc tối nay. Triều đình vì các võ sĩ tham gia lần võ cử này nên chuẩn bị nơi ở riêng cho mọi người.

Vừa mớ tắmi rửa thay quần áo xong thì một quân sĩ chạy đến phòng của Tần Tiêu, vẻ mặt giả tạo nhìn hắn nói ra:

- Tần Trạng nguyên, có người tới tìm ngài!

Chương 17: Vào cung diện thánh (1)

Tần Tiêu nhìn qua biểu lộ cổ quái của binh sĩ chưa phát giác ra chuyện gì, nói:

- Đỗ đại ca làm gì bật cười, chẳng lẽ có cô nương tới phòng của nam nhân sao?

Tần Tiêu nhìn ra người quân sĩ này, hắn là sĩ tốt chân chạy.

Đỗ đại ca tiến đến bên tai Tần Tiêu, thần bí nói:

- Ngươi khoan hãy nói, đúng là cô nương! Hơn nữa xinh đẹp muốn chết!

Tần Tiêu chưa phát giác ra đã buồn cười, người tham gia quân ngũ ai cũng giống ai, thời đại nào cũng như nhau, gặp heo mẹ đều nói mỹ nữ, nói không chừng còn là khủng long nữa, vì vậy nói: nguồn TruyenFull.vn

- Chớ giễu cợt, ở nơi nào, ta đi gặp nàng.

Lập tức đi ra khỏi phòng.

Bên ngoài phòng, Thượng Quan Uyển Nhi đang mặc nam trang, đầu đội mũ hai cánh, đang nhàn nhã đi qua đi lại. Xa xa nhìn thấy bộ dáng long hành hổ bộ của Tần Tiêu thì chạy lại gần, một khỏa tâm hồn thiếu nữ nhảy loạn lên, trong nội tâm lẩm bẩm nói: không thể ngờ được Võ Trạng Nguyên lại tuấn mỹ như vậy.

Con mắt Tần Tiêu sáng ngời, đây không phải thị nữ bên cạnh hoàng đế sao? Tại sao tới tìm ta? Đúng là rất xinh đẹp, nếu như sinh hoạt ở thời hiện đại thì loại mỹ nữ này cũng xưng là cực phẩm.

Tần Tiêu đi đến bên người Thượng Quan Uyển Nhi, bình tĩnh tâm thần, ôm quyền nói:

- Tại hạ Tần Tiêu, không biết gọi ta có chuyện gì?

Hắn nhất thời không biết nên xưng hô thế nào? Thượng Quan Uyển Nhi. Tiểu thư? Cô nương? Đại nhân? Nhìn thế nào cũng không thỏa đáng, đành phải nói câu làm lành. Bất kể như thế nào ánh mắt của hắn hoàn toàn bị thân hình thanh lệ thoát tục của Uyển Nhi hấp dẫn.

Trên mặt Thượng Quan Uyển Nhi có một rạng mây đỏ hiện lên, cười cười nói:

- Ngài chính là tân khoa Võ Trạng Nguyên Tần Tiêu?

- Chính là tại hạ.

Tần Tiêu phát hiện Thượng Quan Uyển Nhi chính trực thẳng nhìn qua hắn, âm thầm cả kinh: mặc dù dân phong hiện tại cởi mở, cô gái trước mặt này quả nhiên là lớn mật, nào có người nào nhìn con trai mà không ngại ngùng chứ!

- Bệ hạ triệu kiến ngài.

Âm thanh của Thượng Quan Uyển Nhi trở nên vô cùng thấp, trong mắt xuân ý sáng lạn.

- Ta tới tiếp dẫn ngài.

Trong lòng Tần Tiêu như có dòng diện chạy qua, âm thanh thật êm tai! Thân thể run lên, nói:

- Vâng,... Kính xin tỷ tỷ dẫn đường.

- Tỷ tỷ?

Thượng Quan Uyển Nhi che miệng cười rộ lên, nàng cười bộ ngực run run lên, nói:

- Như thế nào, ta nhìn già lắm sao?

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm kinh hô "Ah", lập tức sửa lời nói:

- Vậy mời muội muội dẫn đường.

Thượng Quan Uyển Nhi càng cười nhiều hơn, ngón tay thon dài mân mê đôi môi anh đào, cười khanh khách không ngừng, âm thanh như thanh tuyền:

- Bỏ đi, tùy ngươi gọi thế nào cũng được. Nhưng mà tên của ta là Thượng Quan Uyển Nhi.

Tần Tiêu cả kinh, cô gái trước mắt lại là Thượng Quan Uyển Nhi? Đó là người văn vẻ xuất chung a, Thượng Quan Uyển Nhi được hoàng đế bệ hạ tín nhiệm sao? Có lẽ nàng không trẻ tuổi như vậy mới đúng, chẳng lẽ cũng như Lý Tự Nghiệp sao, tuổi hỗn loạn? Trong lịch sử Thượng Quan Uyển Nhi chính là nhân vật nổi danh. Nàng hầu hạ Võ Tắc Thiên nên được coi trọng và tín nhiệm, trừ chưởng quản thi văn bình thiết luật của thiên hạ, hình như các tấu chương bình thường phải trải qua nàng phê duyệt mới bẩm báo cho Võ Tắc Thiên. Cho nên mặc dù nàng không phải Tể Tướng nhưng lại có thực quyền của Tế Tướng, là nhân vật nắm thực quyền trong triều.

- Ân...

Thượng Quan Uyển Nhi cuối cùng không có cười nữa, nhìn qua Tần Tiêu thật sâu.

- Chúng ta đi thôi, bệ hạ đang ở ngự thư phòng.

Nhưng trong lòng thầm nghĩ: Võ Trạng Nguyên này thật ý tứ, cả triều văn võ đều cung kính với Thượng Quan Uyển Nhi cùng ta có thừa, nhưng đều bằng mặt không bằng lòng. Nhưng chỉ có người này cảm giác chân thật với ta...

Thượng Quan Uyển Nhi đi ở phía trước, dáng người thướt tha hấp dẫn ánh mắt của nam nhân, cũng hấp dẫn lực chú ý của Tần Tiêu. Dọc theo con đường đi vào hoàng thành tráng lệ Tần Tiêu có cảm giác như mộng như ảo, chẳng lẽ thật sự đi vào hoàng thành Đại Đường sao, Đại Minh cung?

Trong ngự thư phòng Võ Tắc Thiên có chút không yên lòng phê duyệt tấu chương, vừa nhìn thấy Thượng Quan Uyển Nhi vào phòng, vội vàng hỏi:

- Có mang người tới chưa?

- Hồi bẩm bệ hạ, tâm khoa Võ Trạng Nguyên Tần Tiêu đang ở bên ngoài ngự thư phòng truyền triệu.

- Nhanh cho hắn vào!

Võ Tắc Thiên vui vô cùng, trong nội tâm lẩm bẩm nói: Địch công ah Địch công, ngươi đã tặng cho ta vạn hộc minh châu rồi, không ngờ phải hai năm mới thu được hắn!

Tần Tiêu đi nhanh vào ngự thư phòng, khom người quỳ xuống nói:

- Thảo dân Tần Tiêu, tham kiến bệ hạ, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

- Nhanh bình thân!

Võ Tắc Thiên khó dấu nổi ý cưng chiều, quay đầu nhìn Uyển Nhi nói ra:

- Ngươi gọi người lui ra đi.

Quan nga thái giám đều rời khỏi ngự thư phòng, chỉ còn lại Thượng Quan Uyển Nhi đứng hầu ở bên cạnh.

Tần Tiêu đứng dậy, dò xét qua Võ Tắc Thiên, trong nội tâm âm thầm cả kinh nói:

- Đây chính là Nữ Hoàng Võ Tắc Thiên duy nhât trong lịch sử sao? Nàng còn lớn tuổi hơn ân sư một chút, hẳn là hơn bảy mươi tuổi rồi, bảo dưỡng đúng là tốt! Bây giờ nhìn lại giống như mới bốn mươi tuổi, dung quang chói lọi như trước, hơn nữa uy nghiêm mười phần, so với những nhân vật đóng phim trên TV còn đẹp hơn nhiều.

Võ Tắc Thiên cẩn thận dò xét Tần Tiêu vài lần, gật đầu khen:

- Tốt, tốt! Không hổ là Võ Trạng Nguyên Đại Chu, bộ dáng đường đường, thân thể lẫm lẫm! Không hổ là hậu nhân của Tần công, môn sinh Địch công!

Tần Tiêu kinh hãi:

- Bệ hạ biết xuất thân của thảo dân?

Võ Tắc Thiên cười to, đem những lời tấu của Địch Nhân Kiệt lúc lâm chung nói ra, nhìn Tần Tiêu nói:

- Đây là phần tấu chương cuối cùng trước lúc lão sư ngươi lâm chung lưu lại. Trong tấu chương hắn long trọng tiến cử ngươi cho ta, Giang Châu Bành Trạch Lang Tần Tiêu. Ngươi đã là Võ Trạng Nguyên, là môn sinh của thiên tử nên không cần xưng là thảo dân.

Buổi nói chuyện này làm cho Tần Tiêu nhớ tới Địch Nhân Kiệt, vô cùng thương cảm nói:

- Vâng, bệ hạ... Chỉ tiếc mấy năm trước lão sư bị điều đi Hà Bắc nên chúng thần đã rời xa nhau. Từ đó về sau vi thần không có duyên gặp lại lão nhân gia. Thời điểm ân sư đi về cõi tiên vi thần bởi vì ở nhà chiếu cố mẫu thân bệnh nguy kịch nên không thể đi phúng viến, thật là tội bất hiếu!

Hai năm trước Địch Nhân Kiệt qua đời thì trước đó một năm mẫu thân Tần Tiêu là Chu thị cũng lâm trọng bệnh, bệnh nặng nên qua đời. Trong lúc nhất thời Tần Tiêu cô đơn chiếc bóng, cảm giác cô đơn quạnh quẽ. Sau này huyện luyện Bành Trạch Huyện biết Tần Tiêu là thiếu niên lang văn võ song toàn vì vậy tiến cử hắn dự thi võ cử, đang rãnh rỗi và tinh thần sa sút vì vậy cũng thuận miệng đáp ứng đi vào Trường An.

Chương 18: Vào cung diện thánh (2)

Võ Tắc Thiên gật gật đầu, nói:

- Việc này không cần lo lắng. Địch công chính là người lòng dạ khoáng đạt, chắc hẳn hắn cũng không trách tội ngươi. Đúng rồi, Tần Tiêu. Lần này ngươi đạt giải nhất võ cử có muốn được ban thưởng cái gì không? Cứ mở miệng nói đi, trẫm nhất định đáp ứng ngươi! Mặt khác trẫm đã có ý chỉ rồi, chỉ chờ ngày mai tuyên đọc mà thôi, phong ngươi làm Vũ Lâm Vệ Thiên Kỵ Trung Lang Tương, chính là quan chức tứ phẩm.

Tần Tiêu nghe vậy thì thầm giật mình, tướng quân Vũ Lâm Vệ tứ phẩm, trời ạ, đây chẳng phải là chức quan to sao? Lập tức nghĩ tới ta còn trẻ tuổi như vậy sau lưng không có chỗ dựa, cũng không có lập công lao sự nghiệp gì, thoáng cái đưa lên làm quan lớn như thế chẳng phải bị người ta chửi mắng sao, mắng ta đi cửa sao nhờ quan hệ? Loại chuyện này cũng không phải thật khéo sao? Hắn nói:

- Vi thần trẻ người non dạ tư lịch cực mỏng làm sao đảm nhiệm chức quan to như vậy? Vi thần tình nguyện làm tiểu binh, bằng quân công của mình lấy được ban thưởng, cũng tốt phục chúng.

Tần Tiêu biết rõ phàm là văn khoa trạng nguyên đều không có trực tiếp làm chức quan ngoài tứ phẩm, có khối người bắt đầu từ thất phẩm bát phẩm. Quan viên tứ phẩm trong triều có được được gọi là quan to, ngay cả Thứ Sử một châu chỉ mới tứ phẩm mà thôi.

Võ Tắc Thiên cười nhạt một tiếng, nói:

- Cho dù ngươi không phải Võ Trạng Nguyên thì quan chức tứ phẩm cũng đáng. Trẫm tin tưởng Địch quốc lão, cũng tin tưởng ánh mắt của mình, ngươi nhất định đảm nhiệm chức này được!

Tần Tiêu nhất thời im lặng, trong nội tâm thầm nghĩ:

- Đây chính là vương triều phong kiến, quả nhiên hoàng đế nói được là được, nếu ở thế kỷ hai mươi mốt cho dù là nhân vật thiên tài cũng không có chút vốn tư lịch và kinh nghiệm thì đứng nghĩ làm quan to.

Lúc này Thượng Quan Uyển Nhi bên người Võ Tắc Thiên nhẹ nhàng góp lời vào, nói nhỏ:

- Bệ hạ, nô tài cũng nghĩ ý kiến như vậy cũng không quá tốt.

- Ah, nói nghe một chút.

- Đầu năm nay triều đình đang phái Khâm Sai tiến vào các châu nghe ngóng dân tình. Không bằng bổ nhiệm hắn làm Giang Nam đạo Khâm Sai. Sau khi làm ra thành tích lại cho về triều làm quan to, đúng như lời của Tần công tử nói, đến lúc đó cũng có thể phục kẻ dưới. Hơn nữa mẫu thân Tần công tử mới có tang nên cho người hầu ở Giang Nam một thời gian tảo mộ tận hiếu tâm cũng tốt.

Võ Tắc Thiên nghe vậy mừng rỡ:

- Tốt, Uyển Nhi quả nhiên nghĩ ra ý kiến hay!

- Tần Tiêu, vừa rồi Uyển Nhi nói ngươi nghe chứ? Ngươi có bằng lòng đảm nhiệm chức Khâm Sai hay không, thay trẫm đi tuần tra Giang Nam?

Tần Tiêu nghe vậy vui mừng quá đỗi:

- Vi thần nguyện ý, tạ bệ hạ thiên ân, tạ Thượng Quan cô nương!

Trong nội tâm nghĩ đến:

- Khâm Sai? Chuyện tốt ah! Năm đó ân sư Địch Nhân Kiệt đảm nhiệm chức Khâm Sai này, giết quan tham trừ kẻ ác rất nhiều, phá kỳ án, uy phong bát diện, đã ghiền! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Võ Tắc Thiên cùng Thượng Quan Uyển Nhi đều cười rộ lên, Võ Tắc Thiên nói:

- Địch quốc lão làm quan cả đời cũng không có một tên sai vặt biết ăn nói, trừ tạ trẫm thì không bao giờ tạ Uyển Nhi! Nhanh dứng dậy đi, đừng quỳ.

Thượng Quan Uyển Nhi thẹn thùng thối lui ra sau lưng, nhìn qua bộ dáng tuấn mỹ khù khờ của Tần Tiêu thì trong nội tâm kích thích rung động nhiều hơn.

Võ Tắc Thiên nhìn qua Tần Tiêu, trong lòng càng ngày càng ưa thích, lòng hiếu kỳ cũng tăng cao hơn, hỏi:

- Tần Tiêu, ngươi nói cho trẫm biết, ngươi cùng Địch quốc công quen biết thế nào, làm sao bái nhập môn tường. Theo lời của Địch quốc công nói thời điểm ngươi bái sư thời không tới mười tuổi, ngươi lúc đó chỉ khoảng năm sáu tuổi. Ngươi thân là hậu nhân của danh tướng vì sao lại lưu lạc ẩn nấp ở dân gian Giang Châu?

Tần Tiêu cười ha hả, trong nội tâm thầm nghĩ:

- Nếu nói cho hoàng đế là ta bị một cước của huấn luyện viên đá từ thế kỷ hai mươi mốt tới thời đại này, nàng nhất định sẽ không tin tưởng. Nói không chừng còn giận dữ phán cho ta tội " khi quân ", ta không phải bị chém đầu hay sao?

Tần Tiêu sửa sang suy nghĩ một chút đem chuyện phụ thân mất sớm, mẫu thân mang theo hắn trở về nhà mẹ đẻ, cũng như chuyện làm sao gặp được Địch Nhân Kiệt, từ đầu chí cuối nói ra. Võ Tắc Thiên cùng Thượng Quan Uyển Nhi tập trung tinh thần lắng nghe, liên tục gật đầu. Nghe được chuyện thú vị như Tần Tiêu thấy hai người hàng xóm cãi nhau vì phân heo thì cười ha hả, nhất thời hào khí cũng hài hòa hơn, điều này làm cho Tần Tiêu thở dài, âm thầm yên lòng.

Thượng Quan Uyển Nhi bên cạnh nhịn hồi lâu, rốt cục kềm nén không được nhẹ giọng nói với Võ Tắc Thiên:

- Bệ hạ, nô tỷ thấy Tần công tử võ nghệ tuyệt luân, thật sự không rõ hắn học được ở đâu...

Võ Tắc Thiên gật gật đầu:

- Ân, trẫm cũng tò mò. Tần Tiêu, ngươi nói đi, võ nghệ của ngươi học được ở đâu? Là thần thánh phương nào dạy dỗ ra đồ đệ tốt như vậy?

- Cái này...

Tần Tiêu khó xử khẽ giật mình, nhưng cũng không nên giấu diếm hoàng đế, đành phải nói ra:

- Thực không dối gạt bệ hạ, võ nghệ vui của vi thần đều học từ trong mộng mà ra. Sư phụ của vi thần không bao giờ đề cập tới tên của mình. Mấy ngày trước sư phụ trong mộng nói với thần, chỉ cần ta thi đậu Võ Trạng Nguyên thì duyên phận của chúng ta đã cạn, sau này không gặp lại nữa.

- Ah, có bực chuyện lạ này?

Võ Tắc Thiên và Thượng Quan Uyển Nhi nói:

- Vậy ngươi cũng biết sư phụ là người phương nào không?

Tần Tiêu trì độn một hồi, nói ra:

- Trong mộng sư phụ trong mộng dạy võ nghệ cho vi thần mười lăm năm, phân biệt học Phi Tiên Bộ, Ma Vân Chưởng, Cửu Tiêu Chấn Lôi Tiến cùng Phượng Sí Lưu Kim Đảng. Tuy lão nhân gia không bao giờ nói ra tên của mình, nhưng mà vi thần được Địch Sư lưu lại Hoài Anh Thủ Trát thì biết được ít môn đạo. Lão nhân gia dạy võ công cho ta đoán chừng là danh tướng nhà Tùy Vũ Văn Thành Đô. Là một trong chín tướng khai quốc, danh hiệu Ngư Câu La. Lão nhân gia đã từng đã nói với ta, " lão phu năm đó từng là một viên phụ tướng của Tần công, hôm nay đem một thân võ nghệ truyền cho ngươi đã giúp Đại Đường có một danh tướng", đoán chừng năm trong đó trong trận chiến hắn đã giết Vệ Hoàng Vương Lý Nguyên Bá!

( Tác giả có vẻ nhầm lẫn, Vũ Văn Thành Đô và Ngư La Câu là hai danh tướng khác nhau chứ)

Võ Tắc Thiên kinh hãi, thở dài:

- Kỳ quá thay! Quái tai! Không ngờ có loại chuyện này! Ngư Câu La, đúng là hơn trăm tuổi rồi, hơn nữa có lẽ đã sớm chết rồi. Địch công tên chữ là Hoài Anh, trong bản Hoài Anh Thủ Trát này hẳn là ngưng tụ trí tuệ một đời của Địch công, đây là chí bảo vạn kim khó cầu.

Chương 19: Kết nghĩa kim lan (1)

Tần Tiêu nói tiếp:

- Đúng là như thế, vi thần mấy năm qua cẩn thận nghiên cứu qua, càng cảm thấy bản chép tay này bát đại tinh thâm. Nhất là lão sư những đoạn kỳ án do lão sư năm đó phá giải, thật khiến người ta xem mà thán phục, không thể tưởng tượng!

Nghe được chuyện đó Võ Tắc Thiên thầm nghĩ trong lòng: Địch lão phán xét án như thần thiên hạ đều biết, Tần Tiêu kế thừa y bát của hắn vậy thì chính là văn võ toàn tài. Trong lòng càng thêm vui mừng, càng thêm kiên định bổ nhiệm Tần Tiêu làm Khâm Sai đại thần.

Một lần nói chuyện này chừng hai canh giờ, mắt thấy tiệc tối sắp bắt đầu Võ Tắc Thiên còn chưa thỏa mãn nói với Tần Tiêu:

- Tần Tiêu, ta và Địch công là quân thần, cũng là tri kỷ. Địch công đã từng bình luận về trẫm trước mặt ngươi không? Trẫm muốn biết, trẫm là bằng hữu cũ hắn đánh giá thế nào về trẫm.

- Cái này...

Tần Tiêu dừng một chút, trong nội tâm nghĩ thầm: mặc dù nói thiên xuyên vạn xuyên mã thí tâng bốc cũng không bằng, nhưng mà khoác lác vỗ mông ngực không phải năng khiếu của ta! Hơn nữa Võ Tắc Thiên trà trộn trong quan trường chính trị nhiều năm như thế, hiện tại lại làm hoàng đế nhiều năm đã thành nhân tinh, nói cái gì dấu diếm được chứ? Là thiên cổ nhất đế trước nay chưa từng có? Chóng mặt, những lời này không nói mới tốt.

- Nói đi, bất kể là nói cái gì cứ theo tình hình thực tế nói đi, trẫm cũng không trách tội ngươi, càng không trách Địch công.

Tần Tiêu cái khó ló cái khôn, ngẫu nhiên nhớ tới có một lần Địch Nhân Kiệt nói chuyện phiếm với hắn, ngược lại có nói hai câu, vì vậy nói ra:

- Lúc ấy vi thần tuổi nhỏ đã không nhớ được nhiều. Chỉ nhớ mang máng ân sư nói cho ta biết, hoàng đế nãi nãi là một người đáng tôn kính.

- Ngươi nói cái gì?

Võ Tắc Thiên ngữ điệu đề thăng, không thể tưởng tượng nổi hỏi lại.

Tần Tiêu kinh cả, thầm nghĩ:

- Không tốt! Chẳng lẽ ta nói sai cái gì sao, chẳng lẽ nói bậy?

Nhưng đã nói ra khỏi miệng thì hắn không dám không nói, đành phải lắp bắp.

- Trong ấn tượng của vi thần, ân sư đã nói với vi thần là: hoàng đế nãi nãi là một người đáng giá tôn kính. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Ha ha! Tốt, hoàng đế nãi nãi...

Võ Tắc Thiên cười ha hả, trong nội tâm trầm tư, lẩm bẩm nói:

- Tốt một cho " hoàng đế nãi nãi ". Hoàng tử hoàng tôn cả triều đình cũng không có người nào xưng hô với trẫm như vậy...

Nhìn qua bộ dáng cao hứng của Võ Tắc Thiên thì Tần Tiêu thở dài một hơn, nói thầm: trách không được mỗi người đều nói gần vua như gần cọp, đúng là cảm giác này. Đi Giang Nam làm Khâm Sai? Được rồi, làm quan bé ở xa hoàng thành thì còn tốt hơn nhiều, ít nhất không cần nhìn thấy hoàng đế là run như cầy sấy.

Thượng Quan Uyển Nhi dẫn Tần Tiêu ra khỏi ngự thư phòng, ngượng ngùng cúi đầu cười. Tần Tiêu có chút buồn bực, kết quả là đi lên vài bước, nói:

- Thượng quan cô nương, vừa rồi Tần mỗ có nói sai sao?

- Không có nha!

Thượng Quan Uyển Nhi dừng bước lại, vẻ mặt vui vẻ nhìn qua Tần Tiêu, nói:

- Chẳng những không có nói sai, còn nói rất khá. Nhìn ra được, bệ hạ rất thích ngươi đấy.

Thân hình Tần Tiêu chưa định, không tự giác tới gần Thượng Quan Uyển Nhi, hai người gần trong gang tấc, hình thành vẻ mặt mập mờ cực độ, thậm chí Tần Tiêu cũng cảm giác được mùi hương trên người của Thượng Quan Uyển Nhi, cùng với hô hấp bối rối.

Không ngờ Thượng Quan Uyển Nhi không có ý lãng tránh, ngược lại ngẩng đầu nhìn gần thêm, nói ra:

- Tần công tử, ngài thật sự chưa có thê tử sao?

- Không có...

Tim của Tần Tiêu đập dồn dập, một hồi miệng khô lưỡi nóng, trong lòng thì càng thất thố, vội vàng che dấu nói:

- Tần Tiêu sao dám khi quân!

- Hì hì!

Thượng Quan Uyển Nhi cười lên rất xinh đẹp, ngóc đầu đi về phía trước.

- Đi nhanh đi, ta mang công tử đi tới điện Lân Đức. Nếu ngài không đi theo ta khẳng định bị lạc đường!

Tần Tiêu nhìn qua Uyển Nhi bỏ đi, trong nội tâm có chút ảo não.

- Ta đường đường là một đàn ông, trước mặt tiểu nương tử này mà còn ăn thiệt thòi, thật sự là phiền muộn! Hiện tại ta cũng hiểu vì cái gì pháp luật ở thế kỷ hai mươi mốt quy định nam nhân mười tám tuổi có thể tham gia quân ngũ, nhưng phải tới hai mươi hai mới có thể kết hôn. Đối phó đám tiểu nương tử này còn khó hơn đối phó địch nhân nhiều mà!

Đúng lúc này có hai người trước mặt đi về phía bọn họ. Tần Tiêu nhìn kỹ, hai người này mặc cẩm phục vương công là Lý Long Cơ cùng Lý Trọng Tuấn. Thượng Quan Uyển Nhi dừng bước thi lễ:

- Uyển Nhi bái kiến Nghĩa Hưng Vương điện hạ, bái kiến Lâm Truy Vương điện hạ.

Lý Long Cơ vội nói:

- Uyển Nhi tỷ tỷ miễn lễ.

Còn duỗi tay nâng nàng dậy. Tần Tiêu bước nhanh lên đang muốn thi lễ, bị Lý Long Cơ đè lại, kéo lấy tay hắn đi qua bên cạnh:

- Tần huynh không cần đa lễ, đến đây, chúng ta đi qua tiểu đình nhỏ nói chuyện.

Thượng Quan Uyển Nhi vội la lên:

- Lâm Truy Vương, bệ hạ đang thiết yến ở điện Lân Đức, đang chờ nhị vị điện hạ cùng Tần trạng nguyên tới đấy!

Lý Trọng Tuấn lắc đầu, nói:

- Uyển Nhi, ngươi cũng không phải không biết tính của A Man. Cho hắn đi thôi, sẽ không chậm trễ chính sự.

Thượng Quan Uyển Nhi cúi đầu, nói:

- Điện hạ nói phải...

Lý Long Cơ đem Tần Tiêu kéo dài tới một tiểu đình, hưng phấn nói ra:

- Tần huynh, ta biết ngay ngươi khẳng định là trạng nguyên, ha ha! Ngươi còn nhớ rõ ngươi đã đáp ứng ta cái gì sao? Chỉ cần được trạng nguyên thì chúng ta kết nghĩa kim lang! Nếu không ta thấy đêm nay đi! Sau khi yến hội kết thúc chúng ta cùng đốt giấy vàng, uống huyết tửu!

Tần Tiêu im lặng, đành phải tùy ý Lý Long Cơ cao hứng bừng bừng kéo hắn đi điện Lân Đức.

Cùng Đường Minh Hoàng kết nghĩa kim lan? Tần Tiêu nhịn không được nhức đầu!

Nhìn thấy Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ, Lý Trọng Tuấn kết bạn đi vào điện Lân Đức, đám quan viên tới trước lau mắt mà nhìn, trong nội tâm thầm nghĩ: xem ra Tần Tiêu thật nhanh tay chân, đã tìm được chỗ dựa rồi?

Tiệc tối này Võ Tắc Thiên hào hứng khá cao, lại uống vài chén, cùng quần thần nói đủ chuyện vui vẻ, hào khí cực kỳ nhiệt liệt. Sau khi rượu qua ba tuần thanh nhạc tấu lên, một đám mỹ nữ xinh đẹp ca múa. Tần Tiêu khắc sâu ấn tượng nhất cũng không phải tư thái mượt mà của các mỹ nhân đang múa, mà hắn chú ý tới nữ nhân mặc nhung trang gọi là "Công Tôn đại nương", còn có "Kiếm khí vũ" tuyệt diệu.

Đường triều ca múa chia làm hai loại, có danh dự cực cao trong lịch sử. Một loại là kiện vũ, một loại là nhu vũ. Mà Công Tôn đại nương múa kiếm khí vũ không thể nghi ngờ là phái nhất lưu của đời Đường có danh khí cao nhất.

Chương 20: Kết nghĩa kim lan (2)

Hiện tại trừ diễn xuất trong hoàng cung thì những nơi khác không bao giờ nhìn thấy Công Tôn đại nương biểu diễn tuyệt kỹ, nhiều lắm chỉ gặp được đồ đệ của nàng, nhưng cũng không phải nơi bình thường có thể nhìn thấy được. Tần Tiêu xuất thân quân nhân nên đối với loại biểu hiện sinh hoạt trong quân nhân như khí kiếm vũ ra vào sa trường hùng tráng cực kỳ ưa thích. Thời điểm ở thế kỷ hai mươi mốt hắn nhớ rõ thi thánh Đỗ Phủ từng có câu thơ tán dương Công Tôn đại nương múa kiếm khí vũ.

Xưa người đẹp Công Tôn múa kiếm

Khí tung hoành rung chuyển bốn phương.

Người xem khiếp đảm lạ thường

Điệu cao nhịp thấp tựa nương đất trời.

Rực như Nghệ bắn rơi chín quạ

Vững như rồng tiên chúa cưỡi chơi.

Tan cơn giận dữ thiên lôi

Dừng như bể đọng ánh ngời sông trong...

* Đây là bài Quan Công Tôn đại nương đệ tử vũ kiếm khí hành của Đỗ Phủ.

Hôm nay có thể tận mắt nhìn thấy Tần Tiêu chưa phát giác mình đã như ăn no rồi! Sinh hoạt trong hoàng thất thật không giống a.

Trên tiệc rượu ngược lại cũng có không ít quan viên lôi kéo làm quen với Tần Tiêu, nâng ly cạn chén đàm tiếu sinh hoan. Tần Tiêu ai cũng không cự tuyệt, hắn đều tươi cười đón chào. Trong nội tâm không ngừng suy nghĩ: niên đại khác nhau nhưng đạo lý quá giống nhau. Hôm nay ta được trạng nguyên, ngay cả quan nào cũng chào hỏi ta vài châu, giả sử ngày nào đó thất thế hoặc gặp rủi ro bị ném vào đại lao, những người này hẳn sẽ xa cách vạn dặm a!

Sau khi tiệc tối đã xong thì Tần Tiêu say chếnh choáng bị Lý Long Cơ kéo ra ngoài hoàng thành, đi bảy tám khúc cua tới một tòa miếu lớn. Mấy hòa thượng cuống quít chào đón, Lý Long Cơ vung tay lên:

- Các ngươi lui ra, không có chuyện của các người. Ta hôm nay cố ý tới bái Phật tổ, Đại Hùng Bảo Điện cho ta mượn nửa canh giờ, ngoại nhân không được đi vào.

Nói xong liền kéo Tần Tiêu đi vào trong Đại Hùng Bảo Điện, bọn họ quỳ trước tượng phật tổ màu vàng to lớn, dập đầu kết nghĩa kim lan. Tính cả tuổi tác thì Tần Tiêu còn lớn hơn Lý Long Cơ một tuổi.

Tần Tiêu có chút chóng mặt, nhưng có chuyện hắn không bao giờ quên, " huynh đệ hoàng đế dễ làm sao? ". Vì vậy hắn nhìn Lý Long Cơ nói ra:

- Lâm Truy Vương, theo lý thuyết huynh là thân vương, ta chỉ là kẻ thảo dân, ta vốn không nên trèo cao kết nghĩa cùng huynh. Nhưng mà đã có duyên và ta cũng thích huynh, ngược lại cũng không sao. Chỉ có điều có câu tục tĩu ta phải nói trước, huynh nghe xong đừng giận.

Lý Long Cơ nghiêm mặt:

- Đại ca, huynh nói gì vậy? Hiện tại chúng ta đã là huynh đệ, huynh có lời gì cứ nói đi. Còn nữa, đừng Lâm Truy Vương Lâm này Lâm Truy Vương nọ, ngươi nên gọi ta là " A Man " hoặc là " Long Cơ " a!

Tần Tiêu nhịn không được cười ha hả:

- Ngực cao, mũi long, dung nhan không nộ tự uy, người như huynh thật hiếm thấy!

Lý Long Cơ nghe không hiểu ra sao, hắn quả thật không hiểu là cái gì, cộng thêm uống không ít nên đầu óc lộn xộn.

Tần Tiêu cười một hồi, nói ra:

- A Man, chúng ta ai cũng không nói rõ ràng ngày mai có chuyện gì. Huynh là vương công, ta là thần tử. Nói không chừng ngày nào đó ta phạm chuyện gì đó hoặc là đắc tội huynh, huynh có thể chém ta không?

Lý Long Cơ nghiêm mặt, nói:

- Đại ca huynh nói gì vậy! Ta làm sao lại chém huynh? Đừng nói là ta, cho dù người khác muốn chém huynh, trừ phi phải chém ta trước rồi nói sau!

Dứt lời dùng sức vỗ ngực nói:

- Ta Lý Long Cơ tuy không phải anh hùng hào kiệt gì, hai chữ nghĩa khí này vẫn hiểu. Hôm nay chúng ta kết bái ta gọi huynh một tiếng đại ca; ngày nào đó nếu ta làm hoàng đế, huynh vẫn là đại ca của ta. Ta làm hoàng đế thì huynh chính là vương gia đệ nhất thiên hạ, ha ha ha!

Buổi nói chuyện tuy là rượu nói ra, thực sự làm cho Tần Tiêu có cảm giác hào khí trùng thiên, vì vậy cũng không giếu diếm, nói thẳng:

- A Man, ngươi đừng trách đại ca nhỏ nhen. Ngươi đã nghĩa khí như vậy thì hôm nay ngươi gọi ta là đại ca, ngày khác mặc kệ đại ca phạm chuyện gì, ngươi cũng phải tha thứ cho đại ca một lần. Cho dù là tội lớn cũng phải cho toàn thây

Lý Long Cơ nghe xong liên tục nhả mấy ngụm nước miếng:

- Xui! Xui! Phật tổ, đồng ngôn không cố kỵ, đại ca ta không hiểu chuyện, vừa rồi nói cái gì ngài cũng đừng có nghe thấy.

Lập tức cởi ngọc bội màu xanh nằm trên eo xuống, trịnh trọng nhét vào tay của Tần Tiêu, nói ra:

- Đại ca, đây là ngọc bội tùy thân của nương ta tặng, hôm nay ta tặng cho huynh, xem như bằng chứng chúng ta kết nghĩa. Sau này mặc kệ Lý Long Cơ ta có thất ý chán nản hay đường quan rộng mở, chỉ cần huynh cầm khối ngọc bội này tới gặp ta, bất kể là chuyện gì ta có liều mạng cũng thành toàn cho đại ca.

Tần Tiêu nhìn qua biểu lộ ngưng trọng mà chân thành của Lý Long Cơ, đột nhiên có cảm giác mình hơi hèn mọn bỉ ôi, trong nội tâm hung hăng chửi mình vài câu, cũng không có ý tứ đi nhận cái ngọc bội kia. Lý Long Cơ thấy Tần Tiêu chần chờ dứt khoát đem ngọc bội nhét vào bên hông của Tần Tiêu, nói:

- Quân tử nhứt ngôn, tứ mã nan truy. Lý Long Cơ ta hôm nay thề với phật tổ, đại ca nên tin tưởng, tiểu đệ là có thành ý a?

Tần Tiêu ám thầm mắng mình:

- Phi! Ta kháo con mẹ nó, còn nói mình là quân nhân! Một chút khí phách cùng độ lượng cũng không có!

Sờ khắp trên người nhưng không có vật gì đáng giá, cũng không có cái tiêu chí gì rất mạnh, đành phải lấy ra một đồng tiền, kẹp vào ngón trỏ và ngón giữa, giơ tay lên nhìn tượng phật, sáng sủa nói ra:

- Tần Tiêu ta thề với phật tổ, kể từ hôm nay xem Lý Long Cơ là thân huynh đệ, không cầu cùng phú quý, nhất định chung hoạn nạn. Dùng đồng tiền này làm bằng chứng, ngày khác Lý Long Cơ có chuyện gì thì cho dù có cắt cái đầu của ta xuống cũng không oán không hối!

Dứt lời Tần Tiêu đem đồng tiền đưa tới trước mặt Lý Long Cơ. Lý Long Cơ chậm rãi tiếp nhận đồng tiền, đột nhiên cất tiếng cười to:

- Hảo huynh đệ! Chúng ta là hảo huynh đệ, ha ha ha!

Tần Tiêu nhìn qua bộ dáng liều lĩnh của Lý Long Cơ, thầm suy nghĩ đến:

- Lý Long Cơ, Đường Minh Hoàng, quả nhiên còn còn trẻ ưa thích phóng túng, lưu luyến thanh sắc, là phong lưu tiêu sái, phóng đãng không bị trói buộc... Tuy ta không nhớ rõ Đường Minh Hoàng trong lịch sử rốt cuộc là thế nào, nhưng mà thời đại Khai Nguyên thịnh thế là do một tay hắn khai sáng, thịnh thế thiên triều cũng bởi vì An Sử chi loạn cho nên mới từ từ sụp đổ, hai chuyện này ta nhớ rõ. Nhưng mà vì sao hai chuyện này lại xảy ra trên cùng một người?

Tần Tiêu từ đáy lòng tràn ngập hiếu kỳ với Lý Long Cơ này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau