PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Lục đục với nhau

Tần Tiêu nghe được rõ ràng. Hai tỷ muội này lần đầu tiên xưng hô Hổ Vạn Cầu là "Phụ thân". Trong lòng của hắn suy nghĩ: nếu như đem quan hệ giữa Hổ Vạn Cầu, Tuân Lệ Lệ, Vi Đình ba người nói cho hai tỷ muội này biết không biết các nàng sẽ có cảm tưởng gì.

Mặc Y tiếp tục nói nhỏ:

- Đại nhân, dùng võ công của chúng ta hợp lại cũng không phải đối thủ của Vi Đình. Chúng ta được hắn dạy dỗ, hơn nữa Vi Đình thâm tàng bất lộ, võ công của hắn rốt cuộc cao tới trình độ nào chúng ta cũng không rõ ràng. Hơn nữa người này vô cùng gian hoạt, quỷ kế đa đoan... Ta nghĩ trên đời này chỉ có trí kế và võ công của đại nhân là áp hắn. Cho nên chúng ta không thỉnh đại nhân bất kể là báo thù cũng tốt, vẫn đi theo đại nhân còn tốt hơn đi với Hỏa Phượng nhiều, chúng ta nhất định phải giết hắn!

Tần Tiêu nhìn vẻ mặt căm phẫn của Mặc Y, nháy mắt mấy cái, khóe miệng của hắn mỉm cười khó hiểu.

Tần Tiêu khẽ cười, nói:

- Được rồi, ta đáp ứng các ngươi. Nhưng các ngươi từ nay về sau mặc kệ làm chuyện gì, nhất định phải phục tùng an bài của ta. Bằng không thì chuyện này khó thành công. Vi Đình đúng là nhân vật khó chơi, ta đã gia nhập Hỏa Phượng chính là muốn làm chuyện lớn, là phải nghĩ biện pháp trước tiên dọn tảng đá lớn khóa chân này.

Trong lòng Tần Tiêu rất rõ ràng: nếu hai tỷ muội này không đầu nhập vào ta mà cam chịu sa đọa, chủ động đầu nhập vào phản tặc ô quan thì khó thành công, tương kế tựu kế thuận tay đẩy thuyền, hợp tác với các ngươi cũng không sao. Bởi như vậy không quản các ngươi thiệt tình tìm ta hỗ trợ hay là Phượng tỷ phái tới dò hỏi, đến lúc đó ta đều bàn giao tốt. Không tới mức vì chuyện của các ngươi làm hỏng đại kế của ta. Đến lúc đó cho dù bị lộ thì động tác của ta tối đa sẽ bị Hỏa Phượng xem là tranh quyền đoạt lợi bài trừ đối lập, cũng không thể hủy kế hoạch trong tay của nữ nhi được.

Hai tỷ muội mặt lộ vẻ vui mừng, cùng kêu lên nói ra:

- Đa tạ đại nhân!

Sau đó đều chui vào trong chăn, dùng chăn phủ kín đầu và toàn thân

Cánh tay phấn nộn của Tử Địch từ trong chăn vươn ra, đem từng món quần áo kéo vào trong chăn.

Tần Tiêu nhịn không được mà thở dài: ai!! Những ngày gần đây ta đúng là xử nam tuyệt thế mà, nhiều lần bị nữ nhân khiêu khích và uy hiếp, nhưng mà bởi vì có trở ngại nên không có làm bước cuối cùng. Mượn chuyện hôm nay mà nói nếu ta mà làm cái gì, cùng đại chiến 3P với các nàng một hồi thì Hổ Vạn Cầu còn không từ địa phủ chạy ra xé xác ta sao? Lại nói nếu các ngươi thật tâm nhờ ta báo thù mà không phải là người nào phái tới nằm vùng theo dõi, ta chẳng phải làm một chuyện cắn rứt lương tâm sao?

Bỏ đi bỏ đi, nhịn một hồi sóng yên biển lặng, vì không có phiền toái ngày sau thì hoặc là lưu lại tiếc nuối, hoặc là thủ vững trận địa của mình! Không được bởi vì dục vọng nhất thời mà làm hỏng đại kế.

Tần Tiêu đứng dậy, đi vào trong nội đường lấy hai cái ghế dài ghép lại, giả vờ giả vịt thở dài một tiếng, nằm ngủ.

Hai tỷ muội từ trong chăn ló đầu ra, hai mặt nhìn nhau một hồi, sau đó lại nhao nhao mờ mịt lắc đầu, lùi về trong chăn.

Tần Tiêu nằm trên ghế dài, trong nội tâm miên man bất định: làm người thật khó! Nhất là làm một nam nhân cây cao đón gió! Lại thực tế, hiện giờ địch ta khó phân, dưới tình huống từng bước hiểm trở thì phải bảo trì tín niệm của mình, càng khó! Mặc Y, Tử Địch chỉ mong các ngươi thật tâm, biểu hiện hiện tại ngàn vạn lần không phải mưu mô gì đó. Bằng không ta không biết phải dùng thái độ gì đối đãi với các ngươi, cuối cùng nên bàn giao với Hổ Vạn Cầu thế nào!

Sáng sớm hôm sau Tần Tiêu thức dậy cực sớm. Đẩy cửa đi ra ngoài phòng thì thấy mưa phùn mịt mờ, bầu trời còn hơi tối. Lá trúc trước phòng có từng hạt nước trượt xuống nhỏ vào bùn đất, không khí tươi mát hơi chút ít lạnh gia. Tần Tiêu dùng sức duỗi lưng vài cai, cảm giác tinh lực dồi dào.

Những ngày này hắn không nghỉ ngơi thật tốt. Không nghĩ tới đêm qua lại ngủ một giấc thật thoải mái.

Tần Tiêu đi vào trong đình viện, cơ hồ tất cả các lều đều đóng kín, không có người nào chui ra. Tần Tiêu không tự giác bước tới bờ sông.

Kỳ quái là chiếc thuyền đánh cá ngày hôm qua như cố ý ở đó chờ đợi hắn, lặng yên lướt qua.

Thuyền đánh cá cập bờ, vẫn là hán tử ngư dân chân trần như trước, mặt không biểu tình vẻ mặt như than chì nhìn qua Tần Tiêu, đờ đẫn nháy hai con mắt, ý bảo hắn lên thuyền.

Trong nội tâm Tần Tiêu nghi hoặc bất định, trong khoang thuyền có âm thanh truyền ra:

- Lên thuyền a, Tần đại nhân.

Tần Tiêu có chút cả kinh, âm thanh của nữ nhân!

Vừa thả người lên thuyền thì ngồi trong khoang thuyền chính là Từ Tiểu Nguyệt.

Nhìn thấy Lý Tiên Huệ đổi mặt nạ, đổi về gương mặt của Tịch Nhi, Từ Tiểu Nguyệt.

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm kinh nghi: quái tai! Từ Tiểu Nguyệt đang ở trên thuyền? Nhưng lại cố ý chờ mình ở trên thuyền. Hẳn là ngư dân này chính là gia hỏa trung tâm như sắt theo lời của Tuân Lệ Lệ, bán đứng hai chúng ta?

Trong lòng có chút kinh nghi bất định, Tần Tiêu ngồi vào trong khoang thuyền, nhìn qua Từ Tiểu Nguyệt.

- Ngươi làm chuyện ngu xuẩn.

Từ Tiểu Nguyệt mặt không biểu tình nói thẳng ra, âm thanh lạnh như băng như ném tảng băng vào mặt nước.

Tần Tiêu cười mỉa:

- Xem ra tai mắt của Phượng tỷ linh thông hơn xa tưởng tượng của ta. Thất kính thất kính.

Từ Tiểu Nguyệt cười lạnh:

- Chỉ là một chân chạy nô tài còn vọng tưởng lấy ra âm thầm lấy mất quyền lực của ta, thậm chí còn muốn vật ngã. Ngươi nói có thể sao? Từ Tiểu Nguyệt ta nếu vô năng dễ khi dễ thì chẳng phải sớm xong đời, còn có thể sống tới ngày nay? Tần đại nhân, ta có thể tha thứ cho ngươi gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói chuyện ma quỷ. Nhưng mà tình thế trước mắt ngươi cũng rõ ràng. Bất kể là nô tài thân phận cao bao nhiêu thì vĩnh viễn chỉ là nô tài, tuyệt đối không thể nào xoay người cưỡi lên đầu của chủ nhân. Điểm này ngươi nhất định phải hiểu rõ.

Trong lòng Tần Tiêu đổ mồ hôi: Tuân Lệ Lệ, Từ Tiểu Nguyệt, hai nữ nhân này đấu pháp đúng là lợi hại không hợp thói thường a! Ha ha, cũng tốt cũng tốt, các ngươi đấu với nhau đi, đấu được càng hung ác thì ta lại càng vui vẻ!

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười cười:

- Tình cảnh của Tần mỗ có thể lo như vậy, đây chẳng phải là chuyện không có biện pháp sao? Không đáng cùng Tuân Lệ Lệ kéo da mặt, trực tiếp cự tuyệt nàng a? Về phần nói bậy một ít sau lưng của Phượng tỷ thì đành phải xin lỗi ngươi vậy.

Từ Tiểu Nguyệt khoát khoát tay, cười:

- A! Tuân Lệ Lệ yêu tinh già như vậy ngươi thấy như vậy là hiểu rồi. Nữ nhân này trước kia còn tập qua mị công, không biết hại chết bao nhiêu nam nhân. Nói đứng đắn thì binh mã Lý Trọng Tuấn rút lui ta đã biết rõ. Ta vừa mới từ An Châu trở về gấp, tận mắt nhìn thấy hắn lui binh về phía sau. Dựa theo ước định hiện giờ ta mang ngươi đi gặp Lý Tiên Huệ. Đồng dạng Thủy Nhạc Sách ngươi đã chuẩn bị tốt chứ?

Chương 142: Vĩnh Thái quận chúa (1)

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Chỉ cần nhìn thấy Lý Tiên Huệ mọi chuyện đều dễ nói.

Từ Tiểu Nguyệt cười mập mờ:

- Trách không được ngươi không chịu thân mật với ta, còn nói cái gì nếu ta mang theo mặt nạ thì dù ngồi trong ngực của ngươi thì cũng không có tác dụng gì. Ta vốn cho rằng ngươi là tiểu tử thâm tàng bất lộ, không ngờ lại vừa ý Vĩnh Thái quận chúa. Không tệ lắm, giả rất giống, ta thậm chí cũng từng nghĩ tới ngươi là Liễu Hạ Huệ đấy.

Tần Tiêu gượng cười ha hả, cười tự giễu khoát khoát tay:

- Ai da, bụng dạ hẹp hòi một chút, làm sao có thể dấu diếm được tuệ nhãn của Phượng tỷ, hổ thẹn hổ thẹn!

Trong nội tâm có chút mừng rỡ: chuyện tốt, từ những lời này này hình như càng thuyết phục hơn nữa. Đoán chừng là người cùng thuyền nha, xem ra phải nói rõ chuyện ta và Tuân Lệ Lệ nói chuyện ngày đó cho Từ Tiểu Nguyệt nghe a. Nhưng mà hơi kỳ quái, Tuân Lệ Lệ không phải nói ngư dân này bị câm và điếc sao? Còn có Từ Tiểu Nguyệt, biết rõ ta cùng với Tuân Lệ Lệ có âm thầm " cấu kết " lại còn bất động thanh sắc, xem ra cũng không phải là tôt như vậy! Hẳn là nàng âm thầm động sát cơ với ta?

Hai nữ nhân này thật sự không đơn giản a! Kẹp ở giữa các nàng và chen vào tranh đấu sống chết này cảm giác như mình là một con thuyền trong sóng lớn a, ai, khổ ah!

Nhưng mà hắn cười khổ trong lòng lại càng yêu thích chuyện khiêu chiến như thế!

Đến đây đi, ta sẽ châm ngòi thổi gió sau lưng của các ngươi, cho các ngươi tranh đấu mạnh hơn nữa.

Tuân Lệ Lệ, Từ Tiểu Nguyệt ta cũng không tin, ta là đàn ông bộ đội đặc chủng của thế kỷ hai mươi mốt, chẳng lẽ không đấu lại lão yêu tinh xã hội phong kiến các ngươi sao!

Ngư dân ngồi đầu thuyền, chiếu thuyền nhỏ bỏ lưới.

Từ Tiểu Nguyệt nhìn qua Tần Tiêu cười cười:

- Đừng nghi hoặc Tần đại nhân. Vốn ta cũng muốn giáo huấn ngươi một chút, thậm chí nghĩ tới không tiếc tất cả hậu quả giết ngươi. Nhưng nghĩ lại Tuân Lệ Lệ cũng có chút chuyện cần xử lý, có lẽ so với ta càng thỏa đáng hơn. Ta đang suy nghĩ có nên xem ngươi là đối tác chính thức hay không, lại muốn dùng một cước đá xuống. Ngươi đúng là nhân tài, không dùng được nhân tài như ngươi mới là đáng tiếc.

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười lên:

- Tạ Phượng tỷ cất nhắc. Tần Tiêu muốn nói thì Tuân Lệ Lệ đã từng nói qua. Tin tưởng Phượng tỷ cũng biết tường tận, Tần Tiêu cũng không muốn dong dài.

Từ Tiểu Nguyệt cười, khóe miệng nổi má lúng đồng tiền:

- Đó là tự nhiên. Tuân Lệ Lệ này sau lưng có nhiều ám chiêu, đầu óc cũng nhiều mưu mô, lại hạ độc tên ngư dân này làm câm điếc, còn giả vờ giả vịt ra vẻ người tốt thương cảm thu mua nhân tâm, sao ta không nhân cơ hội này kéo hắn vào dưới trướng chứ? Ha ha! Mười năm! Mười năm nay chỉ có mình ta biết rõ đầu hoạt long này có thể nói chuyện, cũng có thể nghe được thanh âm. Đúng không, Chu Đại Thông? Lái thuyền đi!

Ngư dân ở đầu thuyền ( Chu đại thông ) nghe vậy đáp:

- Vâng, đại tiểu thư!

Dứt lời hắn đứng lên chông sào trúc chèo thuyền đánh cá đi về phía trước.

Trong nội tâm của Tần Tiêu âm thầm kinh ngạc: xem ra hai nữ nhân này từ lúc ban đầu đã sớm âm thầm đấu pháp rồi! Mình bây giờ giống như cỏ đầu tường, gió hướng nào thì ngã về hướng ấy, lại giống như chất xúc tác a, ha ha, hay lắm hay lắm! Đấu đi, các ngươi đấu càng hung ác ta càng vui vẻ!

Từ Tiểu Nguyệt mị nhãn như tơ, có phần có thâm ý nhìn qua Tần Tiêu, cười nói:

- Ta biết rõ Tần đại nhân có tư tâm, vì vậy đã sớm hơn Tuân Lệ Lệ một ngày mang ngươi đi gặp Lý Tiên Huệ. Thế nào, ta làm lão bà cũng xem như rộng lượng a, vội vã mang ngươi đi gặp nữ nhân khác, ngươi thấy ta thế nào?

Tần Tiêu gượng cười, nói:

- Phượng tỷ thật sự biết chê cười, muốn lấy Tần mỗ tìm vui sao?

Nhưng trong lòng thầm nghĩ: ngươi có hảo tâm chiếu cố ta như vậy sao? Ngươi đang lo lắng Tuân Lệ Lệ đoạt trước ngươi thôi, đạt được Thủy Nhạc Sách a! Vì vậy ngươi mới trước một ngày dẫn ta đi gặp Lý Tiên Huệ.

Thuyền đánh cá trượt đi cực nhanh, Chu Đại Thông này không có tỏ vẻ gì, chỉ dựa vào một cây sào trúc là có thể chèo thuyền nhanh chóng. Thuyền đánh cá này đi một thời gian ngắn lại quẹo vào một lõm nước đầy, nơi này rất lộn xộn, bên cạnh có bụi cỏ lau cao hơn đầu người san sát như rừng.

Tần Tiêu nhìn vào trong mắt, trong nội tâm âm thầm bối rối: hiện giờ cảnh trí nguyên trí và khó tìm quá đấy? Đường thủy phức tạp như vậy, bên cạnh lại có cỏ lau che ánh mắt thì khó mà tìm đúng nơi, làm sao nhớ rõ đường đi đây? Từ Tiểu Nguyệt đem Lý Tiên Huệ giấu ở nơi quỷ quái này, đúng là dụng tâm hiểm ác!

Thuyền đánh cá lướt đi nhanh như cắt, đi vào nơi có dòng chảy quanh co khúc chiết đã làm cho Tần Tiêu đầu choáng mắt hoa.

Tần Tiêu nhìn ra Chu Đại Thông đang cố ý đùa nghịch quỷ kế, cố ý làm cho Tần Tiêu không nhớ rõ đường nước phức tạp này. Tuy Tần Tiêu được huấn luyện bộ đội đặc chủng rất nghiêm khắc, năng lực ghi nhớ không phải người bình thường có thể so sánh được, nhưng mà bây giờ hắn đành phải cười khổ mà thôi.

Đầu tiên không có biện pháp nào làm dấu ven đường, tự nhiên không cần phải nói định vị vệ tinh; ngay cả tìm vật làm tiêu điểm cũng khó, mà đường đi toàn lau sậy và nước chảy xiết. Tần Tiêu thậm chí hoài nghi những bụi cỏ lau và đường nước này là Từ Tiểu Nguyệt cố ý sai người bố trí. Đường nước chảy đều rất rộng, vừa vặn cho một chiếc thuyền rộng một trượng vượt qua; cỏ lau đều té rạp chỉnh tề, quả thực là bình chướng thiên nhiên.

Từ Tiểu Nguyệt đắc ý cười hì hì:

- Tần đại nhân, ngươi đừng vọng tưởng nhớ kỹ đường nhỏ đi vào trong đám cỏ lau này đấy. Ngay cả ngư dân có kinh nghiệm nhất hồ Bành Lễ cũng không dám tới đây thả lưới, chính là sợ lạc đường không quay về nhà được. Nhưng ngoại trừ Chu Đại Thông, trừ hắn thì không ai có thể ra vào tự nhiên nơi này được. Ngay cả ta cũng không thể. Truyện được copy tại

Tần Tiêu giả bộ như không sao cả, đỉnh đạc nói:

- Có Phượng tỷ tiếp ta xuất nhập, ta còn phí tâm tư ghi nhớ làm gì, chẳng lẽ ta ăn no không có việc gì làm sao? Trừ phi Phượng tỷ nhẫn tâm đem Tần Tiêu ném vào trong nơi này.

Từ Tiểu Nguyệt cười khanh khách:

- Vậy cũng nói không chính xác! Ngươi là phụ tâm lang, nên đem ngươi vứt bỏ!

Tần Tiêu gượng cười:

- Phượng tỷ đang hù dọa Tần mỗ!

Đúng lúc này Chu Đại Thông hô lên:

- Đại tiểu thư, đến rồi.

Từ Tiểu Nguyệt cười:

- Xuống dưới gặp bảo bối tâm can của ngươi đi đại tình thánh. Nàng nhất định rất nóng lòng rồi.

Tần Tiêu nhìn qua Từ Tiểu Nguyệt vài lần:

- Phượng tỷ không xuống thuyền sao?

- Người yêu gặp lại thì ta đứng bên cạnh làm, làm cột đèn sao. Đi thôi, ta ở trên thuyền chờ ngươi.

Trong nội tâm Tần Tiêu sinh nghi: yên tâm như vậy?

Tần Tiêu đi lên mũi thuyền, đập vào mắt làm hắn cả kinh: một thân ảnh khổng lồ to lớn đứng bên cạnh bờ, mặt không biểu tình đánh giá mình.

Thiết nô!

Tần Tiêu nghĩ thầm: ta nói tại sao kỳ quái như vậy, hai ngày này không có gặp thiết nô. Thì ra là bị phái tới canh giữ Lý Tiên Huệ!

Chương 143: Vĩnh Thái quận chúa (2)

Xem ra thiết nô này cũng là nô bộc trung thành với Từ Tiểu Nguyệt ah! Thằng này nhìn thì ngu si, nói không chừng có nhiều chuyện cần nói với Từ Tiểu Nguyệt. Nói thí dụ như ngày đó ở trong chăn cùng tỷ muội Mặc Y tỷ mật đàm.

Từ Tiểu Nguyệt thản nhiên ngồi trong khoang thuyền, ung dung nói ra:

- Tần đại nhân, thiết nô trời sinh có chút ngu dại, nhưng mà lỗ tai của hắn nghe được rất xa. Ngươi và điện hạ mật đàm cái gì thì tốt nhất nên tránh hắn thật xa! Bằng không thì hắn sẽ đem khuê ngôn mật ngữ của các ngươi nói lại với ta, hì hì! Bạn đang đọc chuyện tại

- Dâm phụ!

Tần Tiêu âm thầm tức giận mắng, oán hận nuốt xuống một hơi, rời thuyền đi lên bờ. Thiết nô nhìn cũng không thèm nhìn Tần Tiêu, xoay người máy móc dẫn ở phía trước.

Tần Tiêu dò xét tình cảnh trong mắt một hồi, nơi này là một ngôi vùng đất phạm vi năm sáu trượng ruộng cạn ( hơn trăm m²), trung ương có xây một tòa miếu, tất cả đều do đá xây thành. Nó có cánh cửa sắt rất bắt mắt. Cả ruộng cạn này không có thảm thực vật gì cả, trụi lủi lộ vẻ sỏi đá. Khá tốt bây giờ là thanh minh, chưa tới giữa hè. Nếu không thì nơi này bị mặt trời thiêu đốt chói chan, đoán chừng sẽ nóng chết người ta.

Tần Tiêu đi theo thiết nô tới trước nhà đá, đột nhiên nghe sau lưng có người hô:

- Tần đại nhân, mọi việc bận rộn, ta trước hết cáo từ. Ngày mai lúc này ta lại tới đón đại nhân. Đại nhân nên quý trọng đêm hôm nay đi!

Tần Tiêu giận dữ, xoay người nhìn lại thì thuyền đánh cá đã biến mất trong lau sậy.

- Hỗn đản! Nàng đang tính toán cái gì đây?

Tần Tiêu cảm giác không ổn: rốt cuộc nàng muốn làm cái gì? Chẳng lẽ Thủy Nhạc Sách cũng không cần?

Đúng lúc này thiết nô đẩy cửa sắt ra, sau tiếng vang chói tai thì một âm thanh mềm mại vang lên.

- Tần đại nhân, là ngươi tới sao?

Nghe được thanh âm này thì Tần Tiêu đi tới cửa nhà đá, trong nội tâm an ủi.

Vĩnh Thái quận chúa, Lý Tiên Huệ!!

Lập tức kinh hỉ qua đi, nhìn vào tình cảnh trong mắt thì Tần Tiêu lại giận dữ.

Vĩnh Thái quận chúa ôn nhu hàm xúc khuynh thành lẳng lặng ngồi ở trên một cái ghế đá nhỏ, bên hông lại bị một thiết hoàn lớn buộc ngang hông. Thiết hoàn này nối với một sợi xích thật dài lớn cỡ bàn nắm tay trẻ con! Khóa sắt chia làm ba đầu khảm vào trong vách đường đá cứng rắn.

Lý Tiên Huệ vẫn y quan chỉnh tề như cũ, thần sắc giữa lông mày cũng tự nhiên tiêu sái, không có chút ai oán và sầu não nào. Nhưng mà gương mặt của nàng rất tiều tụy, giống như bệnh nặng mới khỏi.

Tần Tiêu nhìn thấy Lý Tiên Huệ đang mỉm cười với mình, ánh mắt của của nhân như đón chào khách quý, mừng rỡ lộ ra áy náy.

Tâm của Tần Tiêu lại đau một hồi!

Đám gian tặc này đáng chém ngàn đao mà! Lại dùng thủ đoạn này đối phó một nữ tử nhu nhược.

Tần Tiêu đi đến trước mặt của Lý Tiên Huệ, chậm rãi ngồi xổm người xuống nhìn qua nàng, thâm trầm nói ra:

- Nàng phải chịu khổ rồi, Tiên Nhi!

Tần Tiêu lần đầu cảm giác âm thanh của mình khô khan và có cảm giác vô lực như lúc này, giọng nói như biểu hiện đau thương và phẫn uất của hắn.

Lý Tiên Huệ lạnh nhạt lắc đầu, mỉm cười:

- Không sao. Tần đại nhân lâm vào giữa bầy phản tặc kia mới thật sự lo lắng và mệt mỏi không chịu nổi. So sánh thì Tiên Nhi lúc này thanh nhàn vô sự, so với đại nhân thì nhàn nhã nhiều lắm. Đại nhân ở xa tới vất vả, mời ngồi đi.

Cả gian thạch thất này này chỉ có một cái ghế đá. Lý Tiên Huệ đang muốn đứng lên rồi lại chán nản ngồi xuống, lấy tay che eo, cho dù cắn môi thì vẫn đau kêu "Ah" một tiếng.

Tần Tiêu tức giận:

- Làm sao thế, bọn súc sinh này còn đả thương nàng sao?

Thái dương của Lý Tiên Huệ từng giọt mồ hôi lạnh chảy xuống, nhưng vẫn cố tỏ ra vui vẻ:

- Chuyện này thì không có, nhưng mà cái khóa sắt này rất nặng. Bọc ở bên người của ba ngày ba đêm eo bị đau nhức.

Tần Tiêu đi tới sau lưng của Lý Tiên Huệ, xem đoạn cuối của xích sắt này một hồi, thì ra cái thiết hoàn này luôn dính sát vào trong eo của nàng, lúc nào hông cũng phải chống đỡ sức nặng không đau người chết mới là lạ! Đoán chừng da thịt cũng tím xanh rồi.

Sau thiết hoàn là một cái khóa đồng, từ hình dáng và độ nặng của đồng thì đoán chừng cũng phải nặng hơn năm cân!

Tần Tiêu tức giận, chạy ra ngoài nhà đá, nhìn thấy thiết nô đứng si ngốc ở trước cửa thì tức giận quát:

- Thiết nô, lấy chìa khóa ra!

Thiết nô vỗ đầu, nháy mắt mấy cái, làm ra bộ dáng nghi hoặc.

Tần Tiêu quát:

- Chìa khóa mở thiết hoàn cho quận chúa!

Thiết nô lắc đầu, làm ra động tác khoát tay, sau đó chỉa chỉa trên người, ý đại khái là: ta không có, không tin ngươi có thể tìm!

Tần Tiêu hận đến mức nghiến răng ngứa, lập tức hung hăng vỗ trán của mình một cái: ta thật sự là gấp váng đầu! Dùng gian trá tinh tế của Phượng tỷ thì làm sao giao chìa khóa cho thiết nô!

Tần Tiêu lại đi trở lại gian nhà đá, cẩn thận dò xét tình huống trong phòng một hồi, phát hiện trừ cái ghế đá Lý Tiên Huệ ngồi thì còn một ít mảnh đất bên cạnh còn trống, dùng hòn đá cách lên, ẩn ẩn có mùi thúi bay lên. Tần Tiêu không cần nghĩ cũng biết đât là nơi vệ sinh duy nhất. Trừ nơi đó ra thì trong nơi này rốt cuộc không có vật khác. Nếu không phải bên cạnh tường có hai lỗ thoát khí thì đoán chừng đóng cửa sắt lại cùng buồn bực chết người!

Tần Tiêu đứng ở cửa ra vào, kéo thiết nô một cái:

- Đi đổ đi!

Thiết nô đờ đẫn đi vào trong phòng, cầm lấy cái thùng gỗ lớn đi ra ngoài, đi tới bờ sông.

Tần Tiêu đi đến bên người Lý Tiên Huệ ngồi xổm người xuống, hắn nhíu mày, con mắt của hắn nhìn qua thiết hoàn bên hông của nàng.

Lý Tiên Huệ lẳng lặng nhìn Tần Tiêu, chậm rãi duỗi duỗi bàn tay lung linh như ngọc dùng ngón tay như búp măng của mình nhẹ nhàng sờ lên trán của Tần Tiêu.

Tần Tiêu có chút ngẩn ngơ, ngẩng đầu nhìn qua Lý Tiên Huệ.

Trong mắt Lý Tiên Huệ đã có nước mắt, cắn môi, nghẹn ngào nói ra:

- Thực xin lỗi, Tần đại nhân. Đều tại ta vô dụng, mang cho ngươi nhiều phiền toái thế này, mang cho mọi người quá nhiều phức tạp, còn làm cho Lý gia cùng xã tắc bị long đong... Ta sớm nên tự tuyệt cho rồi, sống ở trên đời này chỉ có thể làm kẻ gây tai họa, mang đến cho người khác tai nạn...

Trong nội tâm của Tần Tiêu rung động và sợ hãi, ê ẩm đau nhức nhịn không được bắt lấy tay của Lý Tiên Huệ:

- Chớ nói lung tung, Tiên Nhi. Những tặc tử này cho dù không có nàng cũng sẽ tìm biện pháp làm chuyện xấu. Nàng là người vô tội, nàng chỉ là người bị hại, ngàn vạn lần không nên suy nghĩ bậy bạ. Ta nói rồi, ta sẽ giúp nàng, cũng nhất định không cho chúng thực hiện được.

Rốt cuộc trong mắt của Lý Tiên Huệ có nước mắt lăn dài, từ gương mặt tái nhợt của nàng chảy xuống khóe miệng, cằm, óng ánh sáng long lanh.

Tần Tiêu duỗi một tay ra, dùng ngón tay lau nước mắt cho nàng:

- Đừng khóc! Chúng ta, ta nhất định sẽ thành công!

Lý Tiên Huệ khẳng định gật gật đầu, lông mi thật dài run rẩy, hai hàng nước mắt càng chảy ra nhiều hơn:

- Ta tin tưởng ngươi!

Chương 144: Vĩnh Thái quận chúa (3)

Trong nội tâm của Tần Tiêu đau đớn một hồi, duỗi hai bàn tay lớn đến trước mặt nàng, ngón tay của hắn lau nước mắt:

- Không có việc gì, chúng ta nhất định sẽ thành công! Ta trước nghĩ biện pháp thay nàng mở thiết hoàn này.

Gương mặt vốn trắng bệch của Lý Tiên Huệ lúc này dần dần đỏ ứng lên, lộ ra thần sắc e thẹn. Bạn đang đọc chuyện tại

Tần Tiêu lúc này mới phát hiện là mình đường đột, nhẹ nhàng buông tay ra, xấu hổ cười cười.

Lý Tiên Huệ cũng cười, hít sâu một hơi, ngừng nghẹn ngào, nhàn nhạt tự giễu nói ra:

- Ta thực là vô dụng, động một chút là khóc, làm cho người ta tâm phiền. Ta thật không ngờ Tịch Nhi mới thật sự là Phượng tỷ. Trước kia ta còn nói với đại nhân, phụ tử Ngô Hưng Quốc mới là người có thể tín nhiệm, thật sự là ngây thơ và tức cười!

Tần Tiêu nói:

- Phản tặc nham hiểm, những chuyện này chẳng trách nàng. Ta lúc đó cũng không phải bị chúng lừa gạt khắp nơi đó sao? Đúng rồi, bọn họ làm sao bắt nàng tới đây?

Lý Tiên Huệ nhăn cau mày:

- Ngày ấy ngươi rời khỏi lầu các thì Tịch Nhi cho ta uống một chén nước trà, ăn một ít ăn khuya, lúc đó ta cũng mê man. Khi tỉnh dậy thì đã ở nơi này, thành trạng thái hiện tại. Buổi tối mấy ngày hôm trước đột nhiên Tịch Nhi độc thân tới đây quan sát, ta còn tưởng rằng nàng cũng bị bắt như ta. Về sau nàng mới chủ động nói cho ta biết nàng mới thật sự là Phượng tỷ Từ Tiểu Nguyệt, còn nói với ta một ít chuyện, ngươi cùng bọn họ đã chung thuyền, ta lúc này mới kinh sợ. Ta thực rất hận chính mình, đã hơn một năm qua lại không phát hiện nàng mới thật sự là Phượng tỷ.

Tần Tiêu cười cười, an ủi:

- Từ Tiểu Nguyệt trăm phương ngàn kế thiết kế cái bẫy tốt như vậy, há lại dễ dàng cho nàng nhìn thấu? Nữ nhân này không đơn giản nha, có thể tổ kiến tổ chức khổng lồ như vậy đủ để thấy nàng lợi hại. Đúng rồi, nàng ở nơi này ba ngày ba đêm, ăn uống giải quyết như thế nào?

Trên mặt của Lý Tiên Huệ có vệt nước như trước, nhưng mà nàng vẫn vui vẻ:

- Từ Tiểu Nguyệt mỗi ngày đều đến đây nhìn ta một cái, sau đó cho ta ăn một chút gì đó. Ngày hôm qua nàng tới thì nói với ta hôm nay sẽ mang ngươi tới gặp ta, nói cái gì cho uyên ương số khổ chúng ta gặp nhau. Thật sự là buồn cười, hẳn là nàng còn cho rằng chúng ta có tư tình?

Tần Tiêu xấu hổ sờ lên cằm, gượng cười vài tiếng, nói cho Lý Tiên Huệ chính mình làm thế nào đối phó Tuân Lệ Lệ cùng Từ Tiểu Nguyệt, chính mình ái mộ Lý Tiên Huệ sâu sắc ra sao.

Lý Tiên Huệ nghe được cười khanh khách:

- Ngươi đúng là vô lại mà! Nhưng mặc kệ ngươi vô lại thế nào thì Từ Tiểu Nguyệt cũng mang ngươi tới gặp ta. Nàng đã từng nói qua có ta bị tù đày ở đây thì ngươi không dám hành động thiếu suy nghĩ. Cho ngươi tới gặp ta có thể hoàn thành sính ước với ngươi. Cho nên ta mới nói nữ nhan vô dụng như ta mới mang phiến toái cho ngươi...

Tần Tiêu cười:

- Ta nói rồi, đừng nói những lời ủ rũ này.

Nhưng trong lòng ẩn ẩn cảm giác có chút không ổn: mục đích của Từ Tiểu Nguyệt chẳng lẽ là đem ta và nàng giam ở đây sao, nàng thật sự không cần Thủy Nhạc Sách?

Tần Tiêu chậm rãi đứng dậy, lâm vào trầm tư: nếu ta là Từ Tiểu Nguyệt, tại sao phải giam Tần Tiêu ở nơi này? Làm như vậy có chỗ tốt gì? Hẳn là, nàng...

Lý Tiên Huệ nhìn thấy Tần Tiêu lâm vào trầm tư, lấy làm kỳ hỏi:

- Như thế nào? Có cái gì không đúng sao?

Tần Tiêu chậm rãi lắc đầu, trầm thấp nói ra:

- Khả năng chuyện này có chút không ổn. Từ Tiểu Nguyệt từ chỗ mật thám thăm dò được ta thích nàng, vì vậy mới mang ta tới đây. Sau đó ta đoán chừng nàng sẽ dùng chuyện này uy hiếp bức ta giao ra Thủy Nhạc Sách. Đơn giản mà nói nàng không cho chúng ta ăn uống miễn phí, hoặc là nói dùng sinh tử của nàng áp chế... Không nghĩ tới ta vì lừa tín nhiệm của Tuân Lệ Lệ lại hỏng việc như thế!

Lý Tiên Huệ nói:

- Chắc có lẽ không a! Nàng không phải còn muốn ta biến thành con rối của nàng sao? Còn nữa, nàng nói trên tay ngươi có Thủy Nhạc Sách vô cùng trọng yếu với nàng, nàng còn nói với ta chỉ cần ta khuyên ngươi mang vật kia ra là có thể thả ta. Nếu bởi vậy mà chọc ngươi giận, ngươi không giao cho nàng thì chẳng phải nàng ngọc đá cùng nát sao?

Tần Tiêu cười khổ lắc đầu:

- Nàng không hiểu Từ Tiểu Nguyệt rồi. Nàng ta thật sự là quá khôn khéo! Mặc kệ ta lường gạt diễn trò thế nào, Từ Tiểu Nguyệt đều biết rõ, ta là tuyệt đối không bỏ nàng, không dám dùng tính mạng của nàng nói đùa. Nàng cho rằng Từ Tiểu Nguyệt thật không dám giết nàng sao? Từ Tiểu Nguyệt có thuật Dịch Dung rất cao siêu, quả thực là khó phân thật giả. Ngày ấy ta đến Ngạc Châu đón dâu thì Từ Tiểu Nguyệt giả trang thành bộ dạng của nàng, ta suýt nữa bị lừa rồi. Nếu cuối cùng Từ Tiểu Nguyệt không kiễn nhẫn mà giết nàng, sẽ tìm thế thân đóng giả là nàng... Đây cũng là cực kỳ có khả năng.

Lý Tiên Huệ thở dài một tiếng:

- Không nghĩ tới, ta là nữ nhân tai họa a, còn làm hại ngươi bị giam chung với ta.

Sắc trời dần tối, từng trận gió nổi lên. Trời khoảng tháng ba tháng tư thường có mưa, không khí vừa trong lành lại có chút se lạnh. Trong nhà đá lạnh như băng, lại càng làm tăng thêm cỗ hàn ý lạnh thấu xương.

Tần Tiêu cẩn thận nghiên cứu cái khóa đồng lớn bên hông Lý Tiên Huệ một hồi, trong lòng đã âm thầm có chủ ý. Lúc này, trong bụng vang lên một tiếng "ọc ọc", mới nhớ ra cả ngày hôm nay mình chẳng ăn uống gì, đi vào nhà đá này cũng phải nửa ngày rồi mà cũng chẳng thấy Lý Tiên Huệ ăn uống chút gì luôn.

Tần Tiêu nhíu mày hỏi:

-Hôm nay Từ Tiểu Nguyệt không có mang thứ gì để ăn tới à?

Lý Tiên Huệ lắc đầu:

-Hôm nay nàng ta chính là tới cùng với ngươi một lúc thôi, hôm qua có đưa tới mấy cái bánh bao với chút nước uống, đã ăn hết rồi….

Tần Tiêu mắt thấy sắc trời bên ngoài đã bắt đầu tối, dứt khoát đứng dậy, đi về phía ngoài cửa:

-Trước chờ một lát, ta đi một chút rồi về.

-Ừ, chờ ngươi.

Thanh âm của Lý Tiên Huệ trầm trầm và bình thản, nhưng Tần Tiêu lúc này lại nghe ra trong đó tràn đầy ỷ lại và tín nhiệm.

Tần Tiêu cười với hắn, đi ra ngoài nhà đá, vỗ Thiết Nô một cái, khoát tay nói với hắn:

-Đi, theo ta đi tìm đồ ăn.

Thiết Nô đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó chép miệng một cái, hung hăng nuốt nước bọt, sải chân đi về phía bờ sông theo Tần Tiêu.

Cả gò đất là một mảnh đất hoang, ngoại trừ cát đá và bùn đất ra thì hầu như chẳng còn thứ gì khác nữa. Tần Tiêu đến bờ sông, cởi quần áo ném cho Thiết Nô, tung người nhảy xuống sông.

Vào trong nước rồi, Tần Tiêu lập tức cảm nhận được một trận hàn ý lạnh thấu xương. Tinh thần cũng phấn chấn một chút, bơi về phía đám cỏ lau mọc um tùm ở trước mặt. hiện tại xem ra, Từ Tiểu Nguyệt đúng là dụng tâm ác độc. đám cỏ lau kia cách bờ cũng khoảng hơn một dặm. người nào bơi không tốt, muốn bơi qua cũng có chút khó khăn.

Bất quá, mấy thứ này đối với người từ nhỏ đã ngâm trong sông nước Giang Nam mà lớn lên, lại trải qua huấn luyện bơi lội của bộ đội đặc chủng ở thế kỷ 21 như Tần Tiêu mà nói thì chẳng khác gì một bữa ăn sáng.

Chương 145: Tuyệt xứ cầu sinh

Bên cạnh lùm cỏ lau là một bãi nước cạn đầy bùn lầy, Tần Tiêu nhấc chân, cẩn thận từng tí đi về phía đám cỏ. sau đó cúi người, bẻ hơn mười cây cỏ lau héo khô ở giữa lùm, cột thành một bó to, khuân lên vai, sau đó lại theo lối cũ bơi về.

Lộ trình bơi về thì không nhẹ nhàng như lúc đi. Tần Tiêu phải đội bó cỏ lau đó lên người, hai tay giữ chặt, tận lực không để cho chúng bị ướt nước, chỉ dựa vào hai chân đạp nước mà bơi về phía bên cạnh gò đất nhỏ.

Thiết Nô vội vàng đi lên cầm bó cỏ lau khiêng lên vai, rồi chỉ chỉ mặt nước phía sau Tần Tiêu, sau đó lắc lắc đầu. Tần Tiêu coi như đã rõ ý của hắn: Thực xin lỗi, ta không biết bơi, bằng không cũng sẽ giúp ngươi một tay.

Tần Tiêu thở hổn hển, Thiết Nô một cái:

-Cầm bộ đồ tới cho ta. Về nhà đốt lửa lên đi,

Thiết Nô gật đầu một cái, vác cỏ lau đi về phía nhà đá. Tần Tiêu lại nhảy xuống sông lần nữa, bơi vè phía đám cỏ lau vừa nãy. Vừa rồi hắn nhìn thấy, chỗ nước cạn bên cạnh đám lau mọc một mảnh măng non, tuy rằng bây giờ còn chưa trưởng thành, nhưng ít ra cũng có thể ăn.

Lại chuyến qua lại, Tần Tiêu cầm theo một đống măng non bọc trong y phục đi về nhà đá.

Xem ra tên Thiết Nô này cũng không tới nỗi ngốc lắm, sớm lấy đá chụm lại, ở giữa để cỏ lau khô, đốt thành một đống lửa.

Dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt Lý Tiên Huệ, mang theo nụ cười mỉm phơi phới gió xuân giống như khuê tú xuân thì, vừa ôn nhu lại e thẹn.

Tần Tiêu đi tới bên cạnh Lý Tiên Huệ, lấy ra một củ măng non đưa cho Lý Tiên Huệ:

-Ủy khuất cho nàng rồi! Ăn cái này lót dạ trước đi.

Lý Tiên Huệ giơ tay ra cầm, nhẹ nhàng bóc một đi lớp vỏ màu xanh non bên ngoài, lộ ra thịt măng trắng nõn, sau đó đưa tới bên miệng Tần Tiêu:

-Vất vả cho ngươi rồi, ngươi ăn trước đi.

Tần Tiêu nhếch môi cười, há miệng cắn một miếng:

-Rất ngon, ngọt lắm đó. Nàng mau ăn đi, ta lấy thêm vài thứ nữa.

Lý Tiên Huệ đưa tay giữ chặt hắn:

-Thế này đủ ăn rồi, không cần vội.

Tần Tiêu lắc đầu:

-Nhất định phải ăn đầy đủ, sau đó, chúng ta có chuyện quan trọng…

Nói đoạn liếc qua nhìn Thiết Nô đang khều khều đống lửa, nuốt câu tiếp theo vào bụng, lấy ra một mục măng non ném cho Thiết Nô:

-Ngươi cũng ăn đi.

Thiết Nô kích động đưa tay ra nhận, ngay cả vỏ cũng không kịp lột đã vội vàng nhét hết vào miệng.

Lý Tiên Huệ khẽ thở dài một hơi:

-Từ Tiểu Nguyệt cũng quá nhẫn tâm. Một hán tử lớn xác như vậy, mỗi ngày chỉ cho hắn ăn mỗi một cái bánh bao. Ta thấy hắn đáng thương, nên hai hôm nay có gì cũng chia một nửa cho hắn ăn…

Tần Tiêu mỉm cười:

-Xem ra mọi người đều đói cả. chờ ta một chút, ta đi kiếm thứ gì ngon ngon để bồi bổ cho mọi người.

Dứt lời liền rút ra một cây cứng nhất trong mớ lau sậy, tước hết lá, ở trên tường đá mài thành một đầu nhọn.

Lý Tiên Huệ nghi hoặc hỏi:

-Ngươi định làm gì?

Tần Tiêu cười:

-Lên núi kiếm ăn, xuống sông lấy nước. Người sống sờ sờ ra đó còn có thể bị đói được sao.

Dứt lời liền xoay người đi ra ngoài. Thiết Nô nhìn theo bóng lưng Tần Tiêu, hưng phấn đứng phắt dậy, đưa mục măng trong tay cho Lý Tiên Huệ, "ô ô" vài tiếng rồi vội vàng chạy theo Tần Tiêu.

Lý Tiên Huệ cúi thấp đầu, chậm rãi lột vỏ măng, nhỏ giọng thì thầm:

-Tại sao ta không gặp được nam nhân này sớm hơn một chút…

Lúc Thiết Nô theo tới bờ sông thì Tần Tiêu đã trầm hơn nửa người xuống nước, hơn nửa còn giơ cao cây lao làm bằng lau sậy lên, đứng im như tượng, không chút động đậy, Thiết Nô mở to hai mắt nhìn, lặng lặng đứng trên bờ nhìn.

Qua một lúc sau, chỉ nghe được tiếng nước chảy nhẹ nhàng cùng với tiếng sàn sạt khi gió lùa qua đám cỏ lau.

Đột nhiên, cây lao trong tay Tần Tiêu nhanh chóng đâm xuống, lúc nhấc lên thì đã có một con cá lư nặng chừng hơn ba cân đang quẫy đuôi giãy đành đạch.

Tần Tiêu quá đỗi vui mừng:

-Chà chà, không thể tin được, ở đây mà cũng có thể bắt được một con cá lư lớn như vầy! xem ra bản lĩnh dùng lao bắt cá luyện được lúc nhỏ này cũng có lúc xài được!

Leo lại lên bờ, Tần Tiêu ném cá cho Thiết Nô cầm, chính mình đập một tảng đá nhỏ, lấy ra một khối bén nhất trong đó, cần thận rạch bụng cá, ném hết đầu và nội tạng có khả năng chứa độc tố đi, sau đó vui đến quên cả trời đất trở lại nhà đá với Thiết Nô.

Thiết Nô cúi rạp thân thể khổng lồ trên đất, thổi lửa, thêm củi, mặt mũi toàn tro bụi. Tần Tiêu cẩn thận xoay cành cây xiên cá lư, nướng con cá lư thật lớn kia tới mức thơm lừng bốn phía.

Lý Tiên Huệ lột một miếng măng nhét vào trong miệng Tần Tiêu, cười nói ha ha:

-Không thể tin được, ở nơi như thế này mà còn có may mắn ăn được hai món trong ba món ăn trứ danh đất Giang Nam, Tần đại nhân, ngươi thật đúng là có bản lĩnh nha!

Tần Tiêu vui vẻ nói:

-Ha ha, quá khen rồi! Ta biết ngay là người sống sờ sờ ra đó, há có thể chết đói được! Ba món ăn trứ danh của Giang Nam, măng, rau nhút, cá lư, ta không ngờ tới là tốn chút sức thôi đã tìm được hai món, quả thực là không thể mong gì hơn!

Tần Tiêu đưa con cá lư đã nướng chín cho Lý Tiên Huệ:

-Chín rồi đây, mau ăn đi! Ăn nhiều một chút để lấy lại tinh thần!

Lý Tiên Huệ cười híp mắt, nhẹ nhàng xé một miếng nhét vào miệng, lập tức kêu lên:

-A…. nóng quá! Ha ha, thơm quá!

Tần Tiêu cười đầy thỏa mãn:

-Thơm thì ăn nhiều một chút!

Lý Tiên Huệ xé một miếng cá nhanh chóng đưa tới bên miệng Tần Tiêu:

-Ngươi cũng cùng ăn đi, oa, nóng quá, mau ăn đi! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tần Tiêu há miệng cắn một miếng, giống như con cá cắn phải móc câu, không chú ý cũng ngậm luôn cả đầu ngón tay của Lý Tiên Huệ, vội vàng há miệng nhả đầu ngón tay của nàng ta, lại bất ngờ bị miếng cá nóng hôi hổi làm cho bỏng cả lưỡi "hô hô" thổi vài cái.

Lý Tiên Huệ cười khanh khách, phất tay vân vê chơi đùa lọn tóc rũ xuống bên thái dương, tiếp tục xé từng miếng cá ăn. Đúng lúc này, hai người đều nhất tề nghe được một tiếng nuốt nước bọt rõ to, không khỏi cười phá lên. Quay đầu nhìn về phía Thiết Nô, chỉ thấy hắn ngơ ngác nhìn chằm chằm vào thứ hai người đang ăn mà không ngừng nuốt nước bọt.

Tần Tiêu bẻ khúc đuôi cá, chắc nặng cỡ chừng hơn một cân đưa cho Thiết Nô:

-Ăn đi, Thiết Nô. Còn có măng nữa, ngươi muốn ăn bao nhiêu thì cứ ăn bấy nhiêu.

Thiết Nô sững sờ nhìn Thiết Nô một hồi, nhận lấy đuôi cá, đưa lên miệng cắn ăn liên tục, ngay cả xương cá cũng nhai tới nét vụn rồi nuốt cái ực, không rơi một miếng nhỏ. Sau đó lại cầm măng ở một bên lên ăn một lần sáu bảy miếng như hổ đói.

Tần Tiêu và Lý Tiên Huệ chậm rãi xé cá ăn, không hẹn mà cùng nhìn Thiết Nô, sau đó không khỏi nhìn nhau mỉm cười, trong nội tâm đều thầm vui vẻ.

Tần Tiêu nhích người, chuyển tới ngồi bên cạnh Thiết Nô. Thiết Nô vội vàng dịch mông sang bên cạnh, còn ô ô gật đầu với hắn.

Tần Tiêu đưa tay vỗ vỗ Thiết Nô một cái:

-Này, Thiết Nô, ngươi là người nước khác, như thế nào lại thành nô lệ của Phượng tỷ? Ngươi tới Đại Chu như thế nào?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau