PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Thủy Nhạc bí mã (2)

Hơn nữa khách mời này đều là quan lại và tướng lĩnh của Giang Nam, bảy ngày cần phải xử lý bao nhiêu công vụ? Nghĩ đến đây Tần Tiêu ngược lại cảm thấy trong lòng sáng ngời: những người này ở đây chắc chắn có rất nhiều người là Hỏa Phượng a? Sao không hiện tại dò xét đôi chút?

Ăn sáng qua đi, Lý Trọng Tuấn cao giọng nói ra:

- Tần huynh đệ, bổn vương còn có công vụ quán thân, xin được cáo lui trước. Ngày sau có rảnh lại tới bái phỏng.

- Điện hạ đi thong thả!

Tần Tiêu khom người tiễn khách, quan lại lớn nhỏ các cấp cũng ngay ngắn hành lễ tiễn đưa Lý Trọng Tuấn.

Bộc nô thì nhanh chóng thu thập hiện trường, các tân khách nhao nhao thức thời ra khỏi Lăng Vân Cư, hoặc xa hoặc gần đi du lịch chung quanh hồ Bành Lễ. Tần Tiêu tìm được Lý Tự Nghiệp, kéo hắn vào sau sảnh đường, đóng cửa lại.

- Huynh đệ, ngươi đi ra ngoài nhìn, nói là ta đang luyện công, bất luận kẻ nào cũng không nên quấy nhiễu! Lấy Đạo Đức Kinh ra!

Lý Tự Nghiệp lấy quyển kinh thư trong ngực của mình ra đưa cho Tần Tiêu:

- Đại nhân yên tâm, lão Lý ta ngay cả con muỗi cũng không cho bay vào!

Tần Tiêu lấy một cây bút tự chế và giấy ra chuẩn bị biên dịch văn tự trên đó, Lý Tự Nghiệp ngạc nhiên nói:

- Đại nhân, đây là cái đồ vật gì? Ngài không cần mài mực, chẳng lẽ định viết chữ sao?

Tần Tiêu cười:

- Đây chính là bút ta tự chế, tên là " bút máy ". Ngươi xem, đầu bút ta tỉ mỉ mài rồi, tốc độ viết cực nhanh, hơn nữa không sợ dính mực, viết chữ cũng rất nhỏ, dễ dàng giảm bớt trang giấy và dễ cất giấu.

Lý Tự Nghiệp trừng to mắt nhìn một hồi, thổn thức nói:

- Đại nhân, tại sao ngươi luôn làm ra những thứ cổ quái kỳ lạ thế này? Lúc tỷ thí võ cử thì ngươi dùng tam hoàn tiễn, về sau lại còn đánh răng, còn làm cái gì quạt tự động... Thật sự là kỳ quái!

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Nhàm chán nhàn rỗi thì làm chơi thôi mà! Huynh đệ đừng nhiều lời, ngày sau có thời gian lại trò chuyện. Hiện tại thời gian cấp bách, nhanh chóng ra ngoài cửa thủ hộ cho ta.

- Ân, ta đi!

Tần Tiêu tập trung tư tưởng suy nghĩ chăm chú, mở Đạo Đức Kinh ra,hắn dựa theo suy nghĩ lúc trước, chữ đầu tiên, chữ thứ hai, từng chữ từng chữ ghi chép lại.

Tờ thứ nhất ba mươi hai chữ cũng không có biên dịch ghi chép xong, trong nội tâm Tần Tiêu kích động lên "Sơn cốc, xà huyệt. Nhập động bảy bước, móc bốn xích, chứng cớ ở đây."

Quỷ Cốc sơn cốc, trong sào huyệt của mãng xà, không ngờ nơi đó lại là nơi cất giấu chứng cớ của đám quan lại này a! Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Xem ra nguyên nhân làm cho Từ Tiểu Nguyệt thẹn quá hóa giận, trừ đánh cắp danh sách Thủy Nhạc Sách này thì những chứng cớ quan lại cũng bị Hổ Vạn Cầu lấy đi.

Trách không được trách không được! Trong nội tâm Tần Tiêu trong nội tâm vui mừng! Cho dù cuối cùng đem Thủy Nhạc Sách giao cho Từ Tiểu Nguyệt hoặc là Tuân Lệ Lệ thì trong người chỉ là một đống chữ, nhưng tuyệt đối không nói cho các nàng biết.

Tần Tiêu kiềm chế vui sướng trong lòng, nhanh chóng ghi chép:

- Ngạc Thứ Sử, Ngô, một trong bố hộ vệ!

- Ngạc phủ Chiết Trùng Địch Úy Tiêu Điền, Kiên Quả Úy Quan Thiết Sơn, trưởng quân ngũ Dương Châu phản quân, lúc không tham chiến, sau nhập...

Tần Tiêu nhìn thấy biên dịch những câu chữ này, mặc dù có chút tối nghĩa không lưu loát, nhưng mà giải đáp đều nói ra. Hơn nữa, có một ít nhân vật trọng yếu còn thuyết minh một ít chi tiết rõ ràng, cũng ghi chú rõ vật chứng tồn tại.

Tần Tiêu hạ bút như bay, trong khoảnh khắc đã giải được một nửa quyển Đạo Đức Kinh này, ghi chép năm sáu trang giấy trắng.

Đúng lúc này ngoài cửa có âm thanh truyền tới, âm thanh của nữ nhân:

- Hắc Đản, có thấy Tần đại nhân đâu không?

- Khốn khiếp, tiểu oa nhi nhà ngươi, Hắc Đản là để cho ngươi gọi sao? Mà ngươi là tỷ tỷ hay là muội muội vậy?

Trong nội tâm Tần Tiêu hiểu rõ: tiểu nha đầu Tử Địch tới rồi!

Tần Tiêu đem Đạo Đức Kinh và trang giấy cất đi, đi tới bên giường ngồi xuống, nhìn cánh cửa trước mặt nói ra:

- Lý tướng quân, để cho nàng vào đi.

Cửa bị đẩy ra Tần Tiêu còn nhìn thấy Tử Địch đang ở ngoài cửa lè lưỡi ngáo ộp với Lý Tự Nghiệp, có chút vui cười.

Mặc Y, Tử Địch hai tỷ muội này tuổi lớn nhỏ kém nhau chỉ một nén hương mà thôi, tính cách sao lại khác nhau đến lạ lùng? Mặc Y trầm ổn nội liễm, Tử Địch hoàn toàn là tâm linh quỷ tinh.

Tử Địch đẩy cửa đi vào quay người đi tới gần Tần Tiêu, đứng ở bên giường lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu, trên mặt có chút cười cười, biểu lộ cổ quái.

Tần Tiêu nhìn qua nàng, chưa phát giác ra cảm giác mạc danh kỳ diệu, liền bật cười:

- Ngươi tìm được ta, có việc gì thế?

Tử Địch lắc đầu nhìn qua chung quanh:

- Hắc Đản nói ngươi đang luyện công.

Không khỏi chú ý tới hắn.

- Ân, như thế nào?

- Thế nhưng mà, ta sẽ tiến tới.

- Ha ha!

Tần Tiêu lại cười rộ lên, nói:

- Cả hai chúng nó có quan hệ sao? Có việc gì thì nói đi, chuyện gì?

Tử Địch cắn môi, dậm chân một cái, oán hận nói:

- Không có việc gì! Ta đi!

Dứt lời liền xoay người đi ra ngoài.

Tần Tiêu thực sự có chút đau đầu vì cô nàng này:

- Đợi một chút, thật không có chuyện gì?

Tử Địch dừng chân, đứng nguyên tại chỗ khẽ giật mình:

- Tỷ tỷ bảo ta đi xin lỗi ngươi!

- Ah, là việc này? Được rồi, ta biết rõ.

Tử Địch cũng không có quay người lại, nhanh chân rời khỏi phòng giống như chạy trốn.

Tần Tiêu âm thầm buồn cười:

- Tiểu nha đầu quật cường, có chút ý tứ!

Tần Tiêu lấy ra một bản danh sách, nhìn kỹ một hồi, thu vào trong ngực. Sau đó đi ra ngoài cửa nhìn Lý Tự Nghiệp nói ra:

- Huynh đệ, đi tìm người giúp ta đến đây. Tìm Giang Châu Thứ Sử Hà Khai tới, nói là ta có việc cần tìm hắn thương lượng, về mấy ngày nữa ta sẽ về quê tế bái mẫu thân.

- Vâng!

Lý Tự Nghiệp vừa chắp tay, tự rời đi.

Tần Tiêu ở trong phòng chậm rãi đi lại, trong nội tâm âm thầm suy tư nói: không thể ngờ những danh sách này còn có rất nhiều nghịch đảng của Từ Kính Nghiệp năm đó. Giang Châu Thứ Sử Hà Khai bị bọn chúng bắt lấy tóc mới bị lợi dụ cưỡng bức gia nhập Hỏa Phượng. Người như vậy càng dễ dàng ép hỏi hơn...

Không bao lâu qua, Lý Tự Nghiệp dẫn theo một nam nhân năm mươi tuổi nhìn thấy Tần Tiêu liền cúi đầu hành lễ. Tần Tiêu liền tranh thủ đỡ lấy hắn.

- Hà đại nhân không cần hành đại lễ, nghĩ tới lúc trước Hà đại nhân tiến cử Tần mỗ đi kinh đô tham gia võ cử, bằng không Tần mỗ không có ngày hôm nay. Tính toán ra Hà đại nhân có ơn tri ngộ với Tần mỗ.

Hà Khai nói:

- Đại nhân văn võ toàn tài, toàn bộ dân chúng Giang Châu không người nào không biết không người nào không hiểu, thăng chức rất nhanh chỉ còn là chuyện sớm muộn, ty chức tuyệt đối không dám nhận hư danh này.

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Đại nhân khách khí. Đến đây, chúng ta ngồi xuống nói chuyện.

Hai người phân biệt ngồi xuống, Tần Tiêu chậm rãi nói ra:

- Hà đại nhân, bổn quan lần này thay hoàng đế đi tuần, đảm nhiệm Giang Nam đạo Khâm Sai, nhiệm vụ là chỉnh đốn dân phong quan lại. Đến Giang Nam hơn tháng, bổn quan đã nhận được không ít thư nặc danh.

Chương 137: Án đồ tác ký

Hà Khai lộ ra vẻ cả kinh, hàm râu xám run rẩy một hồi, sợ hãi nói gấp:

- Đại nhân, hẳn là có người tố cáo?

- Đúng vậy a...

Trên mặt của Tần Tiêu cười thần bí, kéo dài ngữ điệu.

- Hơn nữa, chuyện nặc danh này làm cho Tần mỗ có chút khó xử, không biết nên xử lý như thế nào.

Hà Khai sợ tới mức quỳ xuống đất, cũng không sợ sàn nhà bằng đá xanh làm bị thương đầu gối của hắn, hắn nhanh chóng quỳ xuống:

- Đại nhân, đại nhân xin ngài minh xét! Nhất định là có tiểu nhân oan uổng ty chức.

Tần Tiêu đưa tay vịn hắn lên, ấn hắn ngồi lên ghế và từ từ đi thong thả chung quanh, tự nhiên nói ra:

- Hà đại nhân năm đó cũng là quan phụ mẫu của Tần Tiêu, Tần Tiêu với đại nhân vẫn còn có chút hiểu nhau. Ta cũng sợ có người vu oan cho ngươi, trong nội tâm Hà đại nhân cũng nên tự hiểu đôi chút.

Hà Khai ngồi trên ghế lạnh run, mồ hôi lạnh trên trán đổ xuống. Khâm Sai đại nhân tìm hắn nói ra đôi chút lời thú vị? Xem ra trong tay có cầm chứng cớ a! Làm không tốt bãi quan miễn chức thậm chí mất mạng cũng có khả năng!

Hà Khai ngập ngừng nói:

- Không biết... Ty chức bị người ta tố cáo chuyện gì?

Tần Tiêu cười cười, dừng thân hình lại, đứng bên cạnh hắn, nói:

- Sáu năm trước Giang Châu lũ lụt, triều đình cấp thuế ruộng cứu trợ thiên tai, nhưng mà thuyền tiến vào Trường Giang đã chìm hai chiếc, ngươi lại không có báo cáo, chỉ đem thuế ruộng còn lại cấp cho người dân, có việc này không?

Hà Khai mở to mắt ra, cuống quít giải thích:

- Cái này... Cái này! Đại nhân, đúng là có chuyện này, ty chức cũng không dám qua loa tắc trách. Lúc ấy năm thuyền chở đầy lương thực, nhưng mà nhập vào trong Trường Giang lại bị đánh đắm hai chiếc... Ty chức không dám báo lên, bằng không thì khẳng định bị Ngự Sử dùng tội danh tham ô khiển trách và bãi chức điều tra. Đại nhân ngài biết rõ, sáu năm trước cũng không so với hiện tại, Ngự Sử lúc ấy là...

Trong nội tâm Tần Tiêu bật cười: việc này thời điểm hắn ở Giang Châu cũng từ "Tin tức nho nhỏ" nghe tới, cũng không phải trong Thủy Nhạc Sách ghi lại. Nói ra chỉ là hắn lừa dối mà thôi, xem hắn có thành thật hay không a. Sáu năm trước Võ Tắc Thiên còn đang trị tội một đám ác quan, những chuyện này rơi vào tay triều đình thì Hà Khai cũng xong đời.

Tần Tiêu cười nói:

- Hà đại nhân không cần khẩn trương, chuyện này đã qua nhiều năm, cũng không cách nào thăm dò chứng nhận. Nhưng còn có một chuyện khác...

Hà Khai sợ hãi nói:

- Chuyện gì?

- Ba năm trước đây, một trang viện ở Giang Châu phát sinh hoả hoạn, toàn bộ trang hơn sáu mươi khẩu toàn bộ bị mất mạng, đều chết trong hỏa hoạn. Lúc ấy ngươi chậm chạp không làm rõ chân tướng, cũng bắt không bắt được hung phạm, tùy tiện vu oan giá họa ấy phạm nhân, buộc đám người này " gặp tài sinh ý, phóng hỏa hành hung " đồng ý nhận tội, kết thúc bản án này, có việc này không?

- Ah!

Hà Khai lúc này cả kinh nhảy dựng lên, nếu không phải Tần Tiêu một phát bắt được hắn thì hắn đã quỳ lại.

- Đại nhân, chuyện này... Ty chức nhất thời hồ đồ, kính xin đại nhân khai ân!

Tần Tiêu thở dài một hơi, lắc đầu:

- Ai, hơn sáu mươi nhân mạng đấy... Hà đại nhân, ngươi muốn bổn quan khai ân ngươi thế nào?

Kỳ thật trong nội tâm của Tần Tiêu đang cười trộm: trên Thủy Nhạc Sách ghi rõ ràng, kỳ thật vụ giết người phóng hỏa này là do Hỏa Phượng đặt bẫy, mượn chuyện này kéo hắn nhập bọn. Không thể không nói đám Hỏa Phượng này là kẻ biết đặt kế mà, bọn chúng biết rõ gì Hà Khai nhát gan sợ chết, đồng thời không am hiểu tra án xử lý công việc, cho nên đặt bẫy chờ Hà Khai sa lưới.

Hà Khai lạnh rung đứng ở nơi đó, quần áo toàn thân ướt đẫm, cà lăm nói ra:

- Đại... Đại nhân, ty chức nhà còn thê nhi con trẻ, việc này nếu trình lên triều đình, ty chức nhẹ thì bị giáng chức, nặng thì nhập lao ah! Đại nhân, ngài nhất định phải khai ân, chừa cho ty chức con đường sống.

Tần Tiêu chậc chậc lắc đầu:

- Người tố cáo đem lời khai năm đó lúc ngươi thẩm án ghi chép tang chứng vật chứng đều thu thập đủ. Hơn nữa những vật này hiện tại đang trong tay bổn quan. Hà đại nhân... Việc này thật sự là khó làm ah!

Con mắt của Hà Khai sáng ngời, thấp giọng nói ra:

- Đại nhân muốn ty chức làm thế nào, hoặc là cần ty chức hiếu kính cái gì, cứ mở miệng...

- Ai!

Tần Tiêu như bắt được cái gì đó, kéo hắn qua bên cạnh, lại cho hắn ngồi xuống.

- Hà đại nhân nói gì vậy! Tần mỗ là tiểu nhân hèn hạ chuyên vơ vét tài sản hay sao! Tần mỗ thỉnh Hà đại nhân đến chính là có dụng ý khác, Hà đại nhân hẳn là nghĩ mãi không rõ nha?

Hà Khai mở to mắt, cẩn thận suy tư một hồi đột nhiên tỉnh ngộ nói:

- Cái này... Tần đại nhân, những vật chứng này sao ở trong tay của đại nhân? Nó trước kia không phải?

Hà Khai thiếu chút nữa đã lộ ra khỏi miệng, sinh sinh dừng lại, xấu hổ cúi đầu xuống.

Tần Tiêu cười lạnh nhìn chằm chằm vào Hà Khai:

- Trước kia không phải ở trong tay của Phượng tỷ đúng không Hà đại nhân?

Thân thể khô gầy của Hà Khai đã căng lên như bóng da, mềm xuống như bánh dẻo, thiếu chút nữa đã chảy dài mà thôi.

Tần Tiêu thừa dịp truy hỏi:

- Hà đại nhân, ngươi cũng đã biết phía trước bổn quan theo như lời ngươi nói thì những chuyện ngươi phạm phải bổn quan sẽ giúp ngươi, nhiều lắm là bãi miễn chức quan, nói không chừng còn có thể tại chức đấy, lập công chuộc tội. Nhưng mà chuyện cuối cùng...

Tần Tiêu hơi đề cao âm thanh một chút, nói:

- Đây chính là tội tịch thu tài sản và giết cả nhà đấy!

Hà Khai thân sắc ngốc trệ, trong miệng thì thào:

- Xong, xong... Lần này xong rồi!

Lập tức cái khó ló cái khôn nhớ ra một chuyện, hắn nói giống như kêu gào.

- Đại nhân, chẳng phải lúc này...

- Cũng gia nhập Hỏa Phượng, đúng không?

Tần Tiêu cười khẽ, nhìn chằm chằm vào Hà Khai, nói:

- Hà đại nhân a Hà đại nhân, người ai không sai, biết sai có thể thay đổi, đây là việc thiện. Kỳ thật ngươi cũng không phạm phải bao nhiêu chuyện, bổn quan niệm tình cảm đồng hương, còn nhận được chiếu cố lớn của ngươi cho nên mở một mặt lưới. Thế nhưng mà ngày hôm nay... Ai! Bổn quan thân nhập hang hổ, bởi vì xác minh hành động của Hỏa Phượng. Lại không hiểu đơn độc biết rõ chứng cứ phạm tội của Hà đại nhân. Nói tới đây... Bổn quan muốn cho Hà đại nhân một con đường sống, Hà đại nhân cũng chưa chắc nguyện ý đi...

Hà Khai co rúm thân thể lại, nằm sấp té trên mặt đất, dập đầu như bằm tỏi:

- Đại nhân, nếu có chỗ nào cần thì ty chức nguyện ý nghe đại nhân dạy bảo, muôn lần chết không dám làm trái!

Trong lòng Tần Tiêu vui vẻ: tốt! Việc này có lẽ thành!

Tần Tiêu đem Hà Khai nâng lên, còn hạ người vỗ bụi trên người của hắn, nói nhẹ nhàng:

- Hà đại nhân tuổi tác đã cao, cũng không nên lúc nào cũng hành đại lễ này. Chuyện này Tầm mỗ không xem vào đâu, tổn thương thân thể luôn không tốt! Kỳ thật Tần mỗ thỉnh đại nhân tới chính là cho đại nhân con đường sống. Bằng không Tần mỗ đem việc này báo lên chẳng phải xong việc sao, còn phiền toái như vậy?

Chương 138: Gậy ông đập lưng ông

- Dạ dạ, đa tạ Tần đại nhân rủ lòng thương! Kính xin Tần đại nhân dạy bảo, ty chức nên làm cái gì bây giờ?

- Rất đơn giản!

Tần Tiêu nghiêm nghị nhìn qua Hà Khai, nói:

- Hỏa Phượng làm cách nào áp chế ngươi, muốn ngươi làm chuyện gì, toàn bộ nói chi tiết cho ta nghe!

Hà Khai nuốt lấy nước bọt, nhưng hắn chậm chạp không nói chuyện.

Tần Tiêu nhíu mày, hắn trừng mắt hừ một tiếng.

- Hạ quan nói, hạ quan nói...

Hà Khai giơ tay áo lên lau mồ hôi lạnh, nói:

- Lúc đầu năm Phượng tỷ phái người đến tìm hạ quan. Nói bảo hạ quan trước tháng sáu năm sau chuẩn bị cho tốt một vạn thạch lương thảo, cùng hai mươi vạn quân lương. Đầu tháng sáu phải mang tới Ngạc Châu...

Tần Tiêu chau mày:

- Chỉ đơn giản như vậy?

Hà Khai nuốt một miếng nước bọt:

- Còn nữa... Đầu tháng năm đem toàn bộ quan viên phản nghịch không theo chúng ở Giang Châu phủ toàn bộ bắt lại! Trên tường thành phải theo cờ của Hỏa Phượng. Mặt khác binh lính Giang Châu phủ và Thắng Địch Đô Úy Lý Quang Bình vào khi đó sẽ dẫn binh chiếm giữ Giang Châu, ngày sáu tháng sáu Giang Châu được xưng là thủ đô thứ hai, trở thành nơi đóng quân của Hỏa Phượng...

Tần Tiêu cười lạnh:

- Tưởng tượng rất chu đáo! Đám người Hỏa Phượng kia cho rằng vương triều Đại Chu là đồ chơi mà, tùy ý giày vò thế nào cũng được? Vương triều Đại Chu cả triều văn võ trăm vạn hùng binh, há lại bất tài? Hà đại nhân, ngươi qua hồ đồ! Nhưng mà khuyết điểm nho nhỏ này lại bị người ta áp chế để làm chuyện đại nghịch bất đạo! Đây chính là muốn tru diệt cửu tộc, vứt xác vứt bỏ tổ!

Hà Khai dường như đã có chút chết lặng, chỉ máy móc nói ra:

- Dạ dạ, đại nhân răn dạy phải! Ty chức lúc ấy cũng không biết Hỏa Phượng muốn làm tội ác tày trời này. Nhất thời khiếp đảm sợ chết nên bị bọn chúng kéo lên thuyền. Không nghĩ tới trên đường đi tới ty chức càng lún càng sâu, đã không cách nào tự kềm chế. Hiện tại chỉ trông mong vào đại nhân có thể chỉ cho ty chức một con đường sống!

Tần Tiêu cười cười:

- Lao động chân tay tự nhiên là có, Hà đại nhân không cần nóng vội. Còn Giang Châu phủ binh Đô Úy tên là Lý Quan Bình đúng không? Khi Từ Kính Nghiệp làm phản hắn chỉ là một tiểu quan trong quân mà thôi, đã bị Hỏa Phượng kéo vào trong lửa, quả thực so với ngươi còn hồ đồ hơn.

Hà Khai kinh ngạc nói:

- Đại nhân ngươi cũng biết.

Tần Tiêu ngạo mạn nói ra:

- Vậy ngươi cho rằng bổn quan làm Giang Nam đạo Khâm Sai, cả ngày chỉ biết ăn uống vui đùa không làm gì sao? Không phải là biết rõ, Lý Quang Bình có phụ thân là Lý Lạc, năm đó Từ Kính Nghiệp binh bại thì hắn đào binh, từ trong quân đội trộm mấy đồ vật quay về, ta đều có chứng cớ, ngươi tin hay không?

- Ah!

Hà Khai quá sợ hãi, nói:

- Chứng cớ của Lý Quang Bình đã ở trên tay ngài?

- Cũng không phải như vậy.

Tần Tiêu lạnh nhạt cười nói:

- Có thể nói đám quan lại Giang Châu các ngươi không ai trong sạch cả, ai phụ thuộc vào Hỏa Phượng ta đều biết rõ ràng. Hơn nữa còn có chứng cớ, tất cả đều nằm trong tay của ta.

Hà Khai thở dài một hơi:

- Ai! Phượng tỷ gặp đối thủ như Tần đại nhân thì đó là không may! Đại nhân, ngài nói đi, muốn ty chức làm như thế nào! Ty chức cái khác không dám nói, chỉ cần có Tần đại nhân ở sau lưng làm chỗ dựa thì chuyện ở Giang Châu ty chức vẫn lo chu toàn.

Trong nội tâm Tần Tiêu nhịn không được cười to: có ta làm " chỗ dựa "? Từ ngữ này dùng đúng rồi. Mặt khác hiện tại chứng cớ của các ngươi đang nằm trong tay của ta. Áp chế các ngươi là ta chứ không phải Phượng tỷ!

Tần Tiêu rèn sắt khi còn nóng, nói ra:

- Rất đơn giản! Quan viên Giang Châu chỉ cần lần này dừng cương trước bờ vực và không theo Hỏa Phượng làm phản, cũng trợ bổn quan tiêu diệt toàn bộ Hỏa Phượng, những chứng cớ và sai lầm của các ngươi bổn quan xem như không nhìn thấy, nhất định sẽ không báo cáo triều đình. Hơn nữa người có công bổn quan sẽ báo lên triều đình, nhận được khen ngợi và còn được thứ tội.

- Tốt!

Hà Khai chưa từng có quyết đoán dũng cảm như lúc này, hắn đứng phất dậy, nói:

- Đại nhân yên tâm! Có những lời này của đại nhân thì quan tướng Giang Châu sẽ do đại nhân chủ thị, quyết không hai lòng! Kỳ thật chúng ta cũng bị ép gia nhập, gặp nạn nói nỗi khổ tâm. Nếu có được đắc xá của triều đình thì tất cả đều vui vẻ. Lần này chúng ta không cầu có công, nhưng cầu vượt qua kiếp nạn, chỉ mong đại nhân cho đường sống. Bằng không chúng ta chỉ có thể theo chân Hỏa Phượng làm phản!

Tần Tiêu đứng dậy, cầm chặt tay của Hà Khai, cười nói:

- Hà đại nhân, Tần mỗ ngay từ đầu đã nói rồi, chỉ bảo Hà đại nhân lao động chân tay mà thôi. Hà đại nhân cũng là người biết chuyện. Bằng chút thủ đoạn ma quỷ của Hỏa Phượng thế này thì có thể lay động trời đất sao? Cho nên sớm bỏ gian tà theo chính nghĩa, đây là chính đạo! Chậm trễ thêm một chút nhẹ thì mất mạng, nặng thì ngọc thạch câu phần, thân thiết cửu tộc hoang tàn ah!

Hà Khai hung hăng gật gật đầu:

- Đại nhân, kỳ thật những ngày này quan lại Giang Châu chúng ta đều rất lo lắng. Đến lo lắng bị người ta đem chứng cứ năm đó ra gièm pha, thứ hai lo lắng Hỏa Phượng muốn bức chúng ta theo bọn phản nghịch tạo phản, khi đó không được sống yên ổn. Hôm nay đại nhân cho chúng ta con đường sống, mọi người chúng ta nhất định sẽ quý trọng như vàng! Đại nhân yên tâm, sau đó ty chức sẽ bí mật đi gặp Lý Quản Bình Lý tướng quân, đem ý của đại nhân nói cho hắn biết.

Tần Tiêu cười lên:

- Như vậy, chuyện ở Giang Châu ta giao toàn quyền cho Hà đại nhân.

Hà Khai khom người bái thật sâu:

- Tần đại nhân yên tâm, Hà Khai muôn lần chết cũng không dám làm lỡ đại sự này!

Hà Khai đi rồi, Tần Tiêu dùng sức đánh một quyền, kích động như muốn nhảy dựng lên!

Chuyện lần này mới thật sự là kế rút củi đáy nồi.

Hổ Vạn Cầu, Mạc Vân Nhi, Tần Tiêu ta thiệt tình cảm kích các ngươi a!

Việc này không nên chậm trễ, Tần Tiêu lập tức động thủ lần nữa, từ khi đem những chữ còn lại trong Đạo Đức Kinh chép ra, hơn nữa nhanh chóng ghi lại một nửa "Thủy Nhạc Sách" báo cáo công tác với Tuân Lệ Lệ cùng Từ Tiểu Nguyệt là được. Về phần các nàng hỏi vì sao không phải nguyên kiện thì trả lời rất tốt, tất cả giữ một phần để kiềm chế lẫn nhau, chỉ có như vậy mới có thể hợp tác tốt đẹp với nhau!

Vừa mới bận việc xong, ngoài cửa Lý Tự Nghiệp gõ gõ cửa:

- Đại nhân, xong chưa vậy? Ta muốn đi nhà vệ sinh!

Tần Tiêu thu hồi phần danh sách vừa viết xong:

- Ngươi đi đi. Ta bận việc. xem tại

Tiện tay đem 《 Đạo Đức Kinh 》trong tay ném vào trong lò than.

Sau khi làm xong việc thì Tần Tiêu mới dám thư giãn gân cốt, hắn cảm thấy cái lưng mỏi nhừ, trong nội tâm cực kỳ thống khoái. Vừa mới chuẩn bị đi ra ngoài cửa nhìn một chút thì ngầm trộm nghe được tiếng bước chân người, chính là hướng về bên này mà tới.

Trong nội tâm Tần Tiêu nghi hoặc, nói:

- Đến không ít người, sợ rằng chí ít có hơn mười người. Chẳng lẽ là Từ Tiểu Nguyệt phát hiện có chút mánh khóe, tìm ta gây phiền toái?

Chương 139: Một đá ngàn sóng

Lúc này cửa ra vào có âm thanh truyền tới.

- Tần đại nhân, ty chức Hà Khai có việc cầu kiến đại nhân.

A, tới tốt! Trong lòng Tần Tiêu vui vẻ:

- Vào đi.

Cửa bị đẩy ra, hơn mười người nối đuôi nhau mà vào, cúi thấp đầu giống như bị người ta bắt gian tại giường.

Hà Khai nói với hai người sau lưng.

- Hai người các ngươi đi ngoài cửa trông coi, ngàn vạn lần không cho ai tới đây.

Hai người sau lưng tuy mặc quần áo tùy tùng, nhưng nhìn tướng mạo lỗ võ hữu lực thì hẳn là võ tướng, lúc này chắp tay nghiêm nghị nói:

- Vâng!

Quay người đi ra ngoài, đứng ở ngay cửa.

Tần Tiêu lẳng lặng nhìn qua đám người kia, cười nhạt nói:

- Chư vị đồng liêu mời ngồi, hôm nay tìm bổn quan có việc gì quan trọng không?

Hà Khai đến gần bên người Tần Tiêu, hạ giọng thì thầm nói:

- Tần đại nhân, những người này đều là bằng hữu thân quen của hạ quan nhiều năm, hơn nữa đều là bị Hỏa Phượng cưỡng ép kéo lên thuyền. Đại nhân thỉnh xem, vị này chính là Viên Châu Thứ Sử Lưu đại nhân, vị này chính là Hồng Châu phủ Chiết Trùng Đô Úy Phong tướng quân, vị này chính là Kinh Châu Tư Mã Hạ đại nhân...

Hà Khai giới thiệu từng người cho Tần Tiêu, người bị chỉ nhao nhao cúi đầu khom người vái chào Tần Tiêu, trong phòng ngược lại vô cùng yên tĩnh, duy chỉ có nghe được tiếng nói nhỏ của Hà Khai.

Giới thiệu xong thì Tần Tiêu gật gật đầu, cười nói:

- Chư vị ý đồ đến bổn quan đã biết được. Chư vị đồng liêu yên tâm, Tần Tiêu cũng không phải Lai Tuấn Thần, Tác Nguyên Lễ ác quan, động một chút là bắt là giết, liền đem gia sản tịch thu hay giết cả nhà, đẩy vào tử lộ. Tâm tư của chư vị Tần Tiêu cũng hiểu. Yên tâm đi, Tần Tiêu hứa hẹn với Hà đại nhân đồng thời cũng hứa hẹn với chư vị. Chỉ cần mọi người thiệt tình sửa đổi theo thiện, bổn quan cam đoan mọi người nhất định bình yên vô sự, người có công sẽ được khen thưởng.

Mọi người nhao nhao mừng rỡ, ngay ngắn quỳ rạp xuống đất, thấp giọng thở nhẹ nói:

- Tạ ân đức tái sinh của đại nhân!

Tần Tiêu làm ra thủ thế im lặng, phất phất tay, bảo những người này đứng lên, nói:

- Bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, sợ tai vách mạch rừng, hôm nay cũng không bàn nhiều hơn. Mọi người nhớ kỹ, ngàn vạn lần phải bảo thủ bí mật ngày hôm nay. Bằng không thì Tần Tiêu tự nhiên cũng xong đời, hơn nữa chư vị chỉ có thể đi làm loạn thần tặc tử, chờ bị Đại Chu vương triều tru diệt cửu tộc.

Mọi người ngay ngắn gật đầu chắp tay đồng ý. Hà Khai thấp giọng nói: xem tại TruyenFull.vn

- Đại nhân, những người này đều là đại quan và tướng lĩnh các châu, bọn họ đồng thời có thể khuyên giải những quen viên cùng châu với mình cải tà quy chính. Nếu không ta thấy như vậy, đại nhân, ngài cũng không cần khuyên từng người, việc vặt còn lại giao cho đám hạ quan xử lý. Trong vòng ba ngày phàm là quan lại tướng quân tin tưởng được đều khuyên giải. Nếu không chúng ta ra ám hiệu với đại nhân? Trong ba ngày phàm là quan tướng lãnh không quy hàng Hỏa Phượng thì bên hông đeo một cái túi lụa màu đỏ, đại nhân, ngài thấy thế nào?

- A... Được rồi.

Tần Tiêu cười:

- Các vị, nơi này không thể ở lâu, các vị mời rời đi. Nhớ kỹ, các ngươi vừa rồi, là tới tìm ta báo cáo chiến tích và châu vụ. Ân, mọi người tán đi, quan trọng hơn là vạn nhất tiết lộ thì chuyện này không ổn đâu.

Mọi người ngay ngắn khom người bái thật sâu, chậm rãi đi ra cửa.

Những người này vừa đi thì Tần Tiêu lẳng lặng ngồi xuống, trong nội tâm lẫm lẫm thầm nghĩ: xem ra chiêu này vẫn còn tác dụng a, một tảng đá kích vạn sóng, quan lại đi theo Hà Khai quy hàng tin tưởng sẽ không phải số ít. Từ trước quan trường rắc rối khó gỡ, chúng quan liêu vãng lai mật thiết, chuyện như vậy sớm nằm trong dự liệu. Tin tưởng lúc ấy bọn người Từ Tiểu Nguyệt cũng hiểu rõ và lợi dụng quan hệ này, bốn phía hạ độc thủ, kéo người nhập bọn a? Chỉ có điều ta hiện tại làm loại chuyện này chính là Hỏa Trung Thủ Lật (mình làm người khác hưởng), hơi chút vô ý sẽ lật thuyền, giống như đi trên dây, không được phép có nửa phần sơ sót. Vạn nhất sau đó có tình huống gì thì chính mình ngược lại có thể dựa vào một thân võ dũng và Thủy Nhạc Sách che chở, chạy ra tìm đường sống. Nhưng mà Lý Tiên Huệ...

Lập tức nhớ tới chuyện khẩn yếu nhất chính là gặp Lý Tiên Huệ!!

Ngày mai, có lẽ chính là ngày tin tức Lý Trọng Tuấn lui binh. Đến lúc đó bất kể là Từ Tiểu Nguyệt hay là Tuân Lệ Lệ đều đáp ứng cho ta gặp nàng.

Ngày mai, ngày mai... Tất cả vấn đề mấu chốt đều lưu lại chờ ngày mai giải quyết.

Hiện tại phải làm tan rã Hỏa Phượng đã không phải là việc khó, nhưng muốn chính thức giải quyết hoàn mỹ chuyện ở Giang Nam này sẽ chờ tới ngày đó!

Tần Tiêu lặng lẽ tự định giá, Lý Tự Nghiệp đến, đi vào trong căn phòng nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Đại nhân ngươi nói kỳ quái không, hai ngày này lão Lý ta không có nhìn thấy gia hỏa đen thui kia. Hắn chạy đi đâu rồi?

Tần Tiêu nghi nói:

- Thiết nô?

Lý Tự Nghiệp gật đầu:

- Đúng vậy a. Tên kia thật ý tứ, đần độn, chỉ biết lắc đầu cùng gật đầu, nhưng mà lão Lý ta nói chuyện với hắn thì hắn lại có thể nghe rõ, ha ha. Hơn nữa thằng này có chút man lực ah, khí lực kia không nhỏ hơn lão Lý ta đâu.

Trong nội tâm Tần Tiêu phát lạnh: Lý Tự Nghiệp cùng thiết nô ở chung không tệ lắm!

Sau đó Tần Tiêu tránh thoát tai mắt của người khác tiến vào phòng tân hôn, phát hiện đúng lúc Từ Tiểu Nguyệt không ở đây liền đem một phần danh sách đã sao chép xong nhét vào một khe nhỏ dưới giường, trừ phi mở giường gỗ ra, hoặc là cố ý tìm, nếu không không có khả năng phát hiện. Làm xong những chuyện này Tần Tiêu vui cười: Từ Tiểu Nguyệt nha Từ Tiểu Nguyệt, ngươi làm sao cũng không nghĩ tới thì ngươi tìm kiếm đau khổ lại ở dưới giường của ngươi!

Chạng vạng tiệc tối lại bắt đầu, Tần Tiêu cố ý lưu ý bên eo của các khách mời, phát hiện quả nhiên có vài chục người mang theo túi đỏ trên dây lưng lụa, hơn nữa thời điểm nhìn qua Tần Tiêu thì ẩn ẩn lộ ra ánh mắ sợ hãi, hào quang lập loè.

Trong nội tâm Tần Tiêu cười thầm: không tệ lắm! Tiến triển rất nhanh! Những người này đều cho rằng trong tay của ta nắm giữ chứng cớ của bọn họ. So với việc không có lựa chọn đi theo Hỏa Phượng tạo phản, bọn họ càng muốn đánh cược một keo, đi theo ta lăn lộn có hậu quả gì cũng không cần biết. Xem ra trước lợi ích của bản thân thì những người này cũng rất sáng suốt. Dù sao đi theo triều đình chính thống thì đó mới là vương đạo mà!

Sau tiệc tối thì một chuyện khó giải quyết lại xuất hiện trước mặt của Tần Tiêu: động phòng, tiến vào hay không đây? Ta tốt xấu gì cũng là thanh niên, chẳng lẽ thật sự bị mụ già lẳng lơ Từ Tiểu Nguyệt kia chờ đạp hay sao?

Đúng lúc này hai ngày nay Ngô Hưng Quốc chạy việc sứt đầu mẻ trán rốt cuộc tìm được Tần Tiêu, nhìn hắn nói ra:

- Hiền tế, theo như tập tục của Giang Nam, hôm nay là hai bên tiến vào Đường Môn, buổi chiều nên tiến vào phòng hồi môn.

Tần Tiêu ngạc nhiên sững sờ: tại sao nam nhân Giang Nam Ngạc Châu này có thể lấy vợ? Nhiều lễ nghi phiền phức và tốn kém thấy sợ!

Chương 140: Dùng thân tương cầu

Khó trách khó trách, buổi sáng hôm nay nha đầu Tử Địch lại đi tới tìm ta, thần sắc quái dị muốn nói lại thôi, hơn phân nửa là có quan hệ tới chuyện này a!

Tần Tiêu đi vào trong phòng hai tỷ muội Mặc Y, phát hiện nơi này trang trí thật đẹp, nến đỏ lụa đỏ, mỗi thứ một đôi, cũng không có khác gì phòng hoa chúc.

Nhưng điểm khác biệt duy nhất là hai tỷ muội này mặc tiện trang (* trang phục vẫn ăn mặc hàng ngày) đang ngồi ngay ngắn trên bàn, ánh mắt đánh giá Tần Tiêu.

Tần Tiêu đóng cửa phòng, vội ho một tiếng:

- Quy củ cũ. Các ngươi ngủ trên giường, ta ngủ trên ghế!

Mặc Y đứng dậy, đi đến bên người của Tần Tiêu, hơi cúi đầu xuống:

- Đại nhân, ngủ trên giường đi... Bằng không thì tỷ muội chúng ta thật xong rồi!

Tần Tiêu nghi nói:

- Có chuyện gì thế?

Mặc Y khẽ nâng đầu lên, lập tức lại cúi thấp đi, trên mặt thoáng chốc trở nên đỏ bừng:

- Có lẽ trong nội tâm của đại nhân cũng rõ ràng. Thời điểm Ngạc Châu phủ Thứ Sử đón dâu thì hai tỷ muội chúng ta làm sai chuyện, vốn nên bị Phượng tỷ khiển trách. Nếu không phải có danh tiếng của hồi môn này che chở thì đoán chừng tỷ muội chúng ta đầu thân một nơi rồi.

Tần Tiêu cười một cái, nói ra:

- Không có nghiêm trọng như vậy. Các ngươi chính là thủ hạ ái tướng của Phượng tỷ. Nàng làm sao giết các ngươi được.

Mặc Y chán nản lắc đầu:

- Mới không phải... Hổ lão quái là nguyên lão còn bị bọn họ giết, huống chi tiểu nhân vật như chúng ta chứ!

Tần Tiêu cũng thầm gật đầu, trong nội tâm nghĩ thầm: xem ra hai tỷ muội này còn không biết thân phận thật sự của mình, xem ra Phượng tỷ đều diễn Song Hoàng. Hơn nữa, hai nữ nhân diễn Song Hoàng này có một trong đó chính là mẹ ruột của các nàng... Ai, thật sự là phức tạp. Hai tỷ muội này thật đáng thương.

Tử Địch ngồi ở bên cạnh cắn cắn môi nghe hai người nói chuyện, lúc này từ trên ghế đứng lên, chạy tới bên giường, chạy tới trên giường, kéo chăn mền che từ đầu xuống mông.

Mặc Y cũng cúi thấp đầu đi tới bên giường, rút vào trong chăn, đem từng món quần áo trên người cởi ra, lúc này nàng trốn vào trong chăn.

Tần Tiêu thấy chuyện này liền dở khóc dở cười: còn có chuyện như vậy? Cùng hai tỷ muội này ở trên giường là có thể bảo trụ tánh mạng các nàng? Trên giường cứu người? Thật sự là kỳ văn!

Hai tỷ muội này không có nghĩ ngợi gì mặc cho người ta bài bố nhục nhã như vậy sao? Không nghĩ tới chuyện khác? Huống chi các nàng còn có thù cha chưa báo đấy!

Tuy từ biểu hiện này thì các nàng không có cảm giác tốt với phụ thân mình.

Hổ Vạn Cầu lão ca: bọn họ do ngươi bảo hộ mà lớn lên, ta làm sao nhẫn tâm đem hai con của ngươi cho người ta bài bố chứ?

Tần Tiêu đi đến bên giường, ngồi xuống bên giường vỗ nhẹ chăn mền.

Hai tỷ muội này vốn dùng chăn che đầu lại, lúc này thân thể đều run lên.

Tử Địch ló đầu ra ngoài:

- Đừng có đùa giỡn nữa! Tỷ muội chúng ta đã nhận mệnh rồi, coi như bị quỷ đè một đêm, ngươi lên đi, hừ!

Tần Tiêu thật sự nhịn không được cười ra tiếng:

- Ta nói hai tỷ muội các ngươi thật sự hoang đường không hợp thói thường. Trừ sợ chết còn nghĩ qua việc khác chưa?

- Ta nhổ vào, lại giáo huấn chúng ta! Ngươi cũng xứng...

Một bàn tay từ trong chăn che miệng Tử Địch. Mặc Y nửa ngồi dậy, chăn tụt xuống lộ da thịt lõa lồ ra ngoài, cúi đầu xuống nói ra:

- Đại nhân giáo huấn chúng ta rất phải, đúng là thầm nghĩ muốn sống. Đều do Mặc Y vô dụng, không thể chiếu cố tốt muội muội.

Nghe lời này Tần Tiêu nhíu mày, trong lòng nghĩ: không đúng! Hai tỷ muội này nói chuyện vô cùng ăn ý, xem ra thật sự có chuyện gạt ta.

Tần Tiêu suy nghĩ một chút, nhếch miệng cười nói:

- Ta biết rõ hai tỷ muội các ngươi đem Tần Tiêu ta trở thành thế hệ tham tài háo sắc. Mưu toan hi sinh thân thể cầu ta làm chuyện giúp các ngươi, đúng hay không?

Mặc Y không tự chủ thân thể chấn động, Tử Địch cũng từ trong chăn chui ra ngoài, còn kém xông lên che miệng của Tần Tiêu, lại bị tỷ tỷ kéo lại.

Tử Địch thấp giọng nói:

- Ngươi nói nhỏ đi! Lần trước chúng ta nói chuyện đã bị Phượng tỷ biết rõ, thiếu chút nữa chém bọn ta rồi đấy!

Tần Tiêu hiểu ý cười cười: hiểu rồi, quả là thế!

Mặc Y hơi chuyển động thân thể, tiến gần người của Tần Tiêu nói nhỏ vào tai của hắn:

- Đã bị đại nhân nhìn thấu, chúng ta cũng không che dấu. Không sai, chúng ta muốn đại nhân trợ giúp hợp lực giết Vi Đình!

Tần Tiêu giật mình nói:

- Sư phụ các ngươi?

Mặc Y cắn môi, mặt mũi tràn đầy hận ý gật gật đầu:

- Đúng! Nếu như đại nhân giúp bọn ta, tỷ muội chúng ta hai người sống là người của đại nhân, chết là quỷ của đại nhân. Vô luận đại nhân bảo chúng ta làm cái gì thì không oán hận câu nào!

Tử Địch cũng góp lời vào, vẻ mặt bức thiết gật gật đầu:

- Ân, lần này ta và tỷ tỷ giống nhau! Mỗi ngày đều bị quỷ áp, hoặc là ném tính mạng này ta cũng chịu!

Tần Tiêu ngạc nhiên sửng sốt.

Không nghĩ tới hai tỷ muội này vì chuyện báo thù lại có biểu hiện kiên quyết thế này. Chiếu theo lời của bọn họ thì các nàng vừa sinh ra không bao lâu đã bị Hổ Vạn Cầu ném vào trong Hỏa Phượng, có lẽ không có cảm tình gì với hắn mới đúng. Trái lại Vi Đình là sư phụ của các nàng, dưỡng dục các nàng nhiều năm như vậy, các nàng với sư phụ này chẳng lẽ không có chút cảm tình nào hay sao?

Mặc Y nhìn qua Tần Tiêu, ánh mắt to tròn lưu chuyển bốn phía, nói:

- Ta biết rõ đại nhân nghi hoặc. Kỳ thật những năm gần đây Hổ Vạn Cầu không có thể hiện trách nhiệm của phụ thân gì, nhưng mà cuối cùng vẫn là phụ thân. Hơn nữa chúng ta biết rõ hắn vụng trộm chiếu cố chúng ta. Sinh nhật hai chúng ta hắn từ ngàn dặm chạy tới để thăm chúng ta, lại sợ Phượng tỷ phái hắn đi làm việc. Những chuyện này chúng ta cũng hiểu. Hắn vẫn đem cảm tình vùi vào trong lòng. Bằng không sau khi hắn chết thì chúng ta cũng không có báo thù đâu. Đại nhân, ngươi biết không sau khi phụ thân chết thì hai tỷ muội chúng ta vụng trộm khóc không biết bao nhiêu nước mắt. Nhưng mà chúng ta khóc vì phụ thân bị xử tử, chúng ta còn sống đã là không tệ, vạn lần không dám tỏ ra bất mãn cái gì.

Trong nội tâm của Tần Tiêu nhịn không được co rút lại: xem ra tỷ muội này cũng giống như phụ thân Hổ Vạn Cầu, đều là dùng tình cảm sâu đậm, hơn nữa có thói quen đem tình cảm ẩn dấu trong lòng!

Tử Địch nghe được tỷ tỷ nói chuyện thì trong ánh mắt có nước mắt tuôn ra, âm thanh nghẹn ngào oán hận nói:

- Vi Đình là ngụy quân tử. Những năm gần đây hắn giả vờ hòa khí với chúng ta, kỳ thật hắn còn chỉ con lừa nói con ngựa với chúng ta, làm công cụ giết người cho hắn, khi nào đối đãi với chúng ta là người đâu? Chúng ta đã sớm hận không một đao giết hắn! Hiện tại hắn lại giết phụ thân của ta, ngươi nói chúng ta có thể buông tha hắn không? Vốn cho rằng hắn đã sớm chết rồi, không nghĩ tới hắn chỉ đổi gương mặt và sống rất tốt, còn cả ngày lắc lư ở trước mặt của bọn ta... Đáng hận là hắn và chúng ta đi theo quận chúa nhiều năm, đi vào Ngạc Châu thì nhất thời không nhận ra, bằng không đã dốc sức liều mạng với hắn rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau