PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Ăn nhịp với nhau

Tần Tiêu mỉm cười:

- Ví dụ như chuyện gì?

- Ví dụ như...

Tuân Lệ Lệ giương mắt nhìn qua Tần Tiêu, hời hợt nói ra một câu:

- Thủy Nhạc Sách.

"Phốc" một tiếng, ngư dân ở đầu thuyền đang thả lưới, mặt nước truyền tới từng tiếng vang từng hồi. Mấy thuyền đánh cá chung quanh có vài người đang ca hát.

Hơi nước mờ mịt trên mặt hồ, tràn đầy sinh khí bừng bừng. Một ngay mới tràn đầy hy vọng đã tiếp diễn.

Tư tưởng và ý niệm mới hiện ra trong đầu, trong lòng của Tần Tiêu bắt đầu suy nghĩ.

- Đánh bạc hay không đánh bạc?

Trong nội tâm của Tần Tiêu suy tư:

- Đánh bạc Tuân Lệ Lệ này thật sự quan tâm con gái của mình hay không, có thật sự muốn đoạt mất quyền lực của Từ Tiểu Nguyệt?

Tuân Lệ Lệ thỉnh thoảng đánh giá Tần Tiêu, trên mặt hiện ra vui vẻ. Từ khi nàng nói ra ba chữ Thủy Nhạc Sách" thì hào khí trong khoang thuyền đã biến hóa.

Mặt hồ bên ngoài thuyền sinh khí dạt dào; trong khoang thuyền không khí như đông cứng lại, áp bách khiến người ta không thở nổi.

- Vì sao đại nhân lại nói lời này?

Tuân Lệ Lệ diêm dúa lẳng mấp máy bờ môi, cười nói:

- Hẳn là có chỗ cố kỵ?

- Đúng vậy, thật sự có chỗ cố kỵ.

Tần Tiêu cười, cười như gian tặc:

- Trong nội tâm của ta đang suy nghĩ một chuyện rất trọng yếu. Trước khi thảo luận Thủy Nhạc Sách thì chuyện này ta phải biết rõ.

Tuân Lệ Lệ mỉm cười, đưa một ly trà cho Tần Tiêu:

- Ah, nhưng không biết là chuyện gì lại để cho Tần đại nhân anh minh buồn rầu như vậy. Có thể nói nghe một chút?

Tần Tiêu tiếp nhận nước trà, khẽ nhấp một ngụm, nghiền ngẫm chén trà trong tay, như có điều suy nghĩ nói ra:

- Vấn đề này cũng không phải rất rõ ràng, ta lo lắng lần sau Phượng tỷ cho ta uống chính là trà độc.

- Có nghiêm trọng như vậy không?

- Nhìn là có!

Tuân Lệ Lệ chậm rãi lắc đầu, khẽ cười nói:

- Không thể ngờ là Tần đại nhân anh minh cũng có thời điểm nhát gan đấy.

Tần Tiêu tự giễu cười cười:

- Kỳ thật vấn đề này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Giống như một cánh cửa giấy mỏng và muốn xuyên phá cùng không xuyên phá là hai chuyện khác xa nhau.

Khóe mắt Tuân Lệ Lệ hiện ra một tia nghi kỵ, lập tức nổi lên hiểu ý mỉm cười:

- Ta nghĩ ta hiểu ý của ngươi!

Tần Tiêu cười ha hả, cầm chén trà trong tay cụng ly với Tuân Lệ Lệ một cái:

- Lệ tỷ quả nhiên thông minh.

Tuân Lệ Lệ có chút bất đắc dĩ lắc đầu, vẻ mặt giận nhưng vẫn cười nói:

- Ngươi đúng là Tần công tử phong lưu không bị trói buộc, chiếm tiện nghi con gái của ta lại xưng hô ta là tỷ tỷ. Đây không phải làm loạn bối phận hay sao?

Tần Tiêu gượng cười hai tiếng:

- Lệ tỷ trẻ tuổi như vậy, thật sự không nghĩ ra xưng hô nào khác, một chữ " tỷ " này ta cảm thấy mình đã già đấy.

Tuân Lệ Lệ có chút nghi hoặc và kinh hỉ nhìn qua Tần Tiêu:

- Nói nghe xem. Ngươi từ lúc nào phát hiện ta không phải Phượng tỷ, làm sao biết được tỷ muội Mặc Y là con gái của ta.

Tần Tiêu buông tay, làm vẻ mặt người vô tội nói ra:

- Thật ra trước đó không lâu có người nói cho ta biết.

Trong nội tâm của Tần Tiêu cười to: không dậy nổi không dậy nổi, ta rõ ràng đang vu oan giá họa đấy. Xem ra nói mấy chuyện xấu này bổn sự của ta còn dưới Từ Tiểu Nguyệt cùng Tuân Lệ Lệ đấy!

Tuân Lệ Lệ nhíu mày:

- Là nàng?

Tần Tiêu bĩu môi, hơi nhíu mày giữ im lặng.

- Tiện nhân kia!

Tuân Lệ Lệ nhịn không được thốt ra.

- Luôn thiếu kiên nhẫn như vậy...

Vừa mới dứt lời giống như cảm thấy mình nói sai, tự giễu cười cười:

- Ta cùng với Phượng tỷ thân như tỷ muội, thường xuyên cười mắng với nhau. Tần đại nhân chớ trách.

Tần Tiêu nhếch miệng cười cười:

- Hoà hợp êm thấm, chỉ như vậy mới giải quyết tốt công việc.

Trong nội tâm thì mừng thầm: chiếu tình huống bây giờ mà nhìn thì Tuân Lệ Lệ trong tưởng tượng căn bản không có đem Từ Tiểu Nguyệt đặt vào trong lòng. Nói như vậy mình đánh bạc lần này không tính là thua a? Cùng "Phượng tỷ" tay nắm thực quyền này cùng làm chuyện xấu còn tốt hơn ngồi chung thuyền với Phượng tỷ bị mất quyền lực a, chỗ tốt rất lớn! Hơn nữa chỉ cần ở trong lòng các nàng có ngăn cách và mâu thuẫn thì không gian sinh tồn của ta càng lớn.

Tuân Lệ Lệ như nhớ ra cái gì đó, nói ra:

- Xem ra ta đã hiểu một ít cái gọi là cố kỵ của Tần đại nhân rồi.

Tần Tiêu cười:

- Thông minh như Lệ tỷ nhất định là hiểu nổi khổ tâm của Tần mỗ rồi. Truyện được copy tại

- Đúng vậy a, ta hiểu rồi.

Tuân Lệ Lệ gật gật đầu, nói:

- Kẹp ở giữa chúng ta thật sự là khó xử cho ngươi. Nhưng mà Tần đại nhân, Lệ tỷ rất hiểu bổn sự và năng lực của ngươi. Trong lòng ngươi khẳng định có nghĩ cách cùng ý định khác, đúng hay không?

Tần Tiêu lắc đầu, hơi có chút cô đơn thở dài:

- Nói thật, còn không có. Lúc này ta cảm giác trong nội tâm thật khó có ngọn nguồn. Vạn nhất một cước này bước không tốt thì lật thuyền trong mương, từ nay về sau không có thời gian xoay sở.

Tuân Lệ Lệ thâm ý nhìn qua Tần Tiêu:

- Chỗ ngươi cố kỵ là Lệ tỷ cùng Phượng tỷ, có lẽ ngươi phải tin tưởng ai hơn. Hoặc là nói ai mới thật sự là là người nắm giữ thực quyền, đúng không? Thủy Nhạc Sách nên giao cho Phượng tỷ hay là Lệ tỷ, vấn đề này đáng giá cho ngươi thận trọng.

- Không sai!

Tần Tiêu gật gật đầu, nhíu mày:

- Lệ tỷ thật sự là người hiểu ý, không để cho Tần Tiêu phải nói ra. Thủy Nhạc Sách là tiền vốn mạng sống của Tần Tiêu, cùng là căn bản. Nếu như giao không đúng người thì không có kết cục tốt. Là như thế này, đúng không Lệ tỷ?

Tần Tiêu âm thầm bội phục nữ nhân trước mặt này, cổ tay nàng không kém gì Từ Tiểu Nguyệt. Nói chuyện luận chuyện, nói thẳng giống như có thể nhìn thấu tâm tư của người khác. Nếu nói Từ Tiểu Nguyệt lợi hại bố cục âm mưu tinh xảo và tâm tình như rắn rết, mà Tuân Lệ Lệ thì am hiểu tra xét nhân tâm, hành vi xử sự đều nằm giữ chủ động và tiên cơ. So sánh mà noi thì hình như Tuân Lệ Lệ còn lợi hại và cay độc hơn một chút.

Tuân Lệ Lệ cười:

- Ngươi cũng rất ngay thẳng, Tần đại nhân.

Tần Tiêu bất đắc dĩ thở dài:

- Bởi vì bây giờ không phải đấu tâm nhãn, và múa mép khua môi.

Tuân Lệ Lệ cười khanh khách, lộ ra hàm răng trắng bóng như tuyết:

- Ngươi nói ra những lời này thì tỏ vẻ ngươi càng muốn tin tưởng ta đúng không?

Tần Tiêu nỗ bĩu môi, cười ha hả, nói:

- Xem như thế đi!

Tuân Lệ Lệ nói ra:

- Kỳ thật, từ khi vừa bắt đầu ta đã nghĩ rất rõ ràng. Tần đại nhân với chúng ta mà nói ý nghĩa tuyệt đối là cực lớn. Trong Hỏa Phượng này chỉ còn thiếu nhân tài như đại nhân mà thôi. Văn võ song toàn, tâm tư kín đáo, đã có thể xuất trận thì đã trù tính trước mọi chuyện. Quan trọng hơn là dùng thân phận của đại nhân có thể cung cấp nhiều thứ cho Hỏa Phượng, chúng ta cần gấp vài thứ, nói thí dụ như tin tức trong triều. Cho nên ta cho tới nay thái độ khác với Phượng tỷ. Ý của nàng là kéo ngươi và đạt được Thủy Nhạc Sách sau đó một cước đá văng ngươi đi, mà ta thì thật tâm thành ý muốn mời Tần đại nhân gia nhập chúng ta, trở thành phần tử của chúng ta, cùng chia sẻ thành công và thất bại. Cho dù như thế nào thì Tuân Lệ Lệ ta được đại nhân đánh giá cao, cảm thấy thập phần vinh hạnh.

Chương 132: Ám kiếm giao phong

Tần Tiêu cười to:

- Tần mỗ cũng hiểu rất rõ ràng, trong nội tâm cũng rất rõ ràng. Chỉ có Lệ tỷ mới thật sự đáng giá cho ta hợp tác mà thôi. Cho nên ta cũng không có động phòng đêm qua, đem Thủy Nhạc Sách giao cho Phượng tỷ chính thức, mà là chờ Lệ tỷ nói chuyện ái mộ với ta.

Hai gia hỏa dã tâm gia lại giả bộ ra biểu hiện của người lương thiện, không khí âm u đè nén trong khoang thuyền lại nhộn nhạo, hai gia hỏa này hận không thể gặp nhau sớm hơn.

Tần Tiêu cảm giác mình học được gián điệp và ý thức gián điệp trong bộ đội, hiện tại trong đấu trí vi diệu này ẩn ẩn bắt đầu phát huy tác dụng cực lớn.

Sau khi ngư dân đầu thuyền thả lưới thì ngồi xổm người ở đầu thuyền, đưa lưng về khoang thuyền nhỏ mà ngẩng người, giống như toàn bộ thế giới câu chuyện này không liên quan gì tới mình.

Hồ nước nhẹ nhàng lai động chiếc thuyền, liên tục phát ra âm thanh giòn vang.

Trong nội tâm của Tần Tiêu giống như tảng đá ngầm dưới nước, lại bắt đầu bốc lên: Tuân Lệ Lệ này lại cao minh hơn Từ Tiểu Nguyệt rất nhiều! Giống như vừa rồi Từ Tiểu Nguyệt nhất định sẽ nói thành " không tệ, ta nghĩ như vậy ". Mặc kệ Tuân Lệ Lệ phải chăng dối trá gian trá thì phương thức nàng nói chuyện không kiêu ngạo không siểm nịnh, càng giống như tri kỷ, quả thực rất có lực tương tác, dễ dàng lung lạc người ta. Loại nữ nhân như nàng có lẽ xem như điển hình khẩu phật tâm xà; mà Từ Tiểu Nguyệt là nóng bỏng rực cháy. Trong lòng thuật thật dạ, Từ Tiểu Nguyệt xem như thấp hơn Tuân Lệ Lệ một bậc.

Cho tới bây giờ đi tới Giang Nam, tiếp xúc với nhiều sự kiện quan trường, sau khi gặp được ít người của Hỏa Phượng này thì Tần Tiêu càng có nhiều ý nghĩ hơn, mọi chuyện bất tri bất giác sinh ra cải biến. Ví dụ như lúc trước hắn cho rằng mình thông minh hơn người đời này. Bởi vì mình tới từ ngàn năm sau, hơn nữa còn được huấn luyện tinh anh của bộ đội đặc chủng, dù nói thế nào thì tuyệt đối cũng cao hơn người nơi này một bậc. Sự thật chứng minh cái quan điểm này ở phương diện khác rất chính xác. Nhưng mà trong một ít hoàn cảnh và sự kiện đặc thù lại không hẳn vậy. Trong thời đại này nhất là ở Đại Đường, triều đại có học vấn cao có chút trí tuệ đều không kém.

Rõ ràng nhất chính là chính trị.

Không riêng gì cục diện trong triều, trên quan trường, trong giang hồ, so đấu trí tuệ và dũng khí với Hỏa Phượng này cũng có thể xưng là chính trị. Nhiều thứ rất vi diệu khó nói thành lời, cũng không phải dăm ba câu là có thể nói rõ ràng. Tần Tiêu đã nhìn thấy không ít người trí tuệ xuất chúng trong chính trị, đại biểu nổi bật nhất chính là Võ Tắc Thiên. Nữ hoàng đế này có thể trong một xã hội nam quyền leo lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn đứng đầu thiên hạ, quả nhiên nàng có điểm xuất chúng hơn người, hơn nữa còn là phi thường xuất chúng.

Tần Tiêu có cảm giác chính mình có ưu thế chính là hiểu được chút ít lịch sử thô sơ giản lược, hoặc nói là "Đoán được ", nhưng điểm này bởi vì chính mình xuyên qua nên hình như sinh ra biến hóa, lúc nào cũng không nắm chắc nó chính xác. Một ưu thế khác chính là ý thức tư tưởng, phương pháp tư duy cùng vượt qua kiến thức và lịch duyệt của người đời nay.

Nhưng mà phương diện chính trị hắn lại không chiếm ưu thế đáng nói. Trước mắt Tuân Lệ Lệ, Từ Tiểu Nguyệt cũng đứng cùng trục hoành với hắn, thậm chí bởi vì ít năm "Tu luyện" hơn nên hai nữ nhân này kỹ cao một bậc so với hăn. Thắng bại ưu khuyết chỉ có chút xíu.

Tần Tiêu giật mình, cẩn thận cảm giác thì loại cảm giác này càng làm hắn cảm thấy khủng bố, nhiều hơn chính là kích thích và khiêu chiến.

So với làm ra một ít tiểu phát minh khiến người ta kinh ngạc thì Tần Tiêu càng cảm thấy thích so đấu dũng khí và trí tuệ hơn. Trong máu của hắn có được tín niệm của quân nhân, trừ chiến trường khói thuốc súng cùng kèn thì so đấu chính trị cũng làm hắn nhiệt huyết sôi trào, hưng phấn không hiểu.

Trà của Tuân Lệ Lệ ngâm trước sau vẫn khoai khoái dễ chịu và thoải mái, Tần Tiêu uống bốn năm chén như ác thú uống nước.

Tuân Lệ Lệ thấy Tần Tiêu chỉ lo uống trà và ít nói chuyện, mỉm cười nói:

- Như thế nào, Tần đại nhân, ngay cả ngươi cũng nói nguyện ý hợp tác với ta, nhưng lại không chịu mang Thủy Nhạc Sách cho ta sao?

Tần Tiêu cười:

- Thứ quan trọng như thế Tần Tiêu sẽ không đặt bên người. Nhưng nói thật cho dù đặt bên người thì Tần Tiêu cũng không liều lĩnh mang nó giao cho ngươi đâu. Lệ tỷ, ngươi là người thông minh chắc hiểu ý của ta chứ?

Tuân Lệ Lệ mỉm cười:

- Đại nhân có chủ trương như vậy cũng là thường tình của con người. Nhưng mà ta ngay cả hai con gái yêu thương cũng giao cho ngươi rồi, tuy nói còn chưa ra khỏi cửa nhưng tính toán ra ta cũng xem như nửa nhạc mẫu rồi. Có mẫu thân nào hại con của mình chứ? Tục ngữ đều nói, rể tốt hơn con ruột, nhạc mẫu đau lòng con rể là đau thật tâm, cũng giống như đau cho con gái của mình vậy. Tần đại nhân, ta thật tâm coi trọng ngươi, cũng hy vọng Mặc Y cùng Tử Địch là hai nha đầu số khổ sau này có thể đi theo ngươi, cho dù là cầm cây chổi xách giày chỉ cần cả đời trôi qua an toàn thoải mái dễ chịu là ta đã thoả mãn.

Tần Tiêu trong lòng hoảng sợ: tốt cho thế công thân tình thật mạnh! Hình như ta và hai tỷ muội này còn chưa có cái gì nha? Tân nương tử thì đùa giỡn giả bộ thì đứng nói chi là nạp thiếp! Việc này căn bản không thấy, nhưng mà trong miệng của Tuân Lệ Lệ thì y như thật vậy.

Tần Tiêu cười cười:

- Lệ tỷ, kỳ thật ta càng có thói quen xưng hô ngươi làm tỷ tỷ. Chuyện của Mặc Y Tử Địch các nàng ta chỉ có thể nói thương nghị sau. Tuy ta rất cảm kích Lệ tỷ để mắt ta như thế, nhưng mà ta tự hỏi Tần Tiêu ta là người chân thật, cho tới bây giờ không quá tin tưởng loại tình cảm này. Ha ha, thật xin lỗi, dùng hoàn cảnh hiện tại của Tần Tiêu ta thì khó có thể dựa vào thân tình mà giao cả tính mạng của mình, cũng hy vọng Lệ tỷ hiểu.

Tuân Lệ Lệ gật đầu: Truyện được copy tại

- Được rồi, nói ra điều kiện của ngươi đi, nếu Tần đại nhân đã nói thẳng thì ta cũng không quanh co lòng vòng làm gì. Chỉ cần chúng ta có thể hợp tác vui vẻ thì chỉ cần có thể cho ngươi ta tuyệt đối nghiêm túc.

Tần Tiêu tinh thần chấn động, mừng rỡ thầm nghĩ: nếu có thể từ chỗ Tuân Lệ Lệ cùng Từ Tiểu Nguyệt chủ sự này đồng thời đạt được ủng hộ thì mọi việc thuận lợi.

Con mắt của Tần Tiêu làm bộ suy tư cẩn thận, chăm chú nói ra:

- Đầu tiên ta mặc kệ ngươi và Phượng tỷ ai là người câm quyền chân chính, Hỏa Phượng tuyệt đối được phép áp đảo trên đầu của ta, ý của ta Lệ tỷ hiểu chứ?

Tuân Lệ Lệ cười, gật đầu:

- Hiểu rồi. Chuyện này tuyệt đối không thành vấn đề. Trong tưởng tượng của ta thì Tần đại nhân là người không thích như vậy.

- Vậy là tốt.

Tần Tiêu tiếp tục nói:

- Ta muốn đưa không phải giả dối. Đối với chuyện của Hỏa Phượng ta cũng có thể cầm quyền, cũng có thể ra đối sách. Nói cụ thể: gần đây thời gian cử binh, lộ tuyến hành quân cùng với binh trận lương thảo do phân phối ta phải biết rõ, hơn nữa có quyền cải biến một ít thứ ta không hợp ý.

Chương 133: Tiếp xúc Thủy Nhạc

- Không có vấn đề.

Tuân Lệ Lệ quyết đoán làm cho Tần Tiêu có chút kinh ngạc, nói:

- Nếu như khởi binh, thì Tần đại nhân xuất thân trạng nguyên võ cử sẽ là Đại Nguyên Soái. Những chuyện này ngươi không cần hỏi, ta nhất định sẽ tìm ngươi thương nghị.

- Tốt lắm tốt lắm!

Tần Tiêu khoan khoái cười to.

- Lệ tỷ quả nhiên là người làm đại sự!

Tuân Lệ Lệ cười:

- Ta nghi người thì không dùng, dùng người thì không nghi người. Nếu như có kỳ tài như Tần đại nhân trương trợ thì đầu tiên phải hoàn toàn tín nhiệm. Ta cũng tin tưởng Tần đại nhân là người thủ tín trọng nghĩa sẽ không phụ ta.

Trong lòng Tần Tiêu cười ha hả: thốt ra lời này ngược lại lộ ra một tia vô sỉ, ha ha! Nhưng mà cho dù nói lý do đường hoàng nào đối với thắng được trận đấu trí này cũng không có ý nghĩa. Chỉ có lợi ích, lợi ích mới là thứ ta truy cầu nhất!

Tần Tiêu tiếp tục nói:

- Cuối cùng, trước khi ta lấy ra Thủy Nhạc Sách cùng chuyện Lệ tỷ cử binh phục Đường thì ta phải gặp được Lý Tiên Huệ. Là chân thân chứ không phải người mang mặt nạ giả mạo. Chỉ mong Lệ tỷ tin tưởng, Tần Tiêu hiện tại hoàn toàn phân biệt được ai là thật là giả.

- Điểm này, ta tự nhiên là tin tưởng.

Rốt cuộc Tuân Lệ Lệ nhíu mày.

- Nhưng vì cái gì ngươi nhất định phải gặp được nàng? Nàng chỉ là con rối thôi!

Trong lòng Tần Tiêu nghiêm nghị nói: quả nhiên là nữ nhân lợi hại! Nếu thương lượng vấn đề mấu chốt và trí mạng nàng sẽ không chịu nhượng bộ!

Tần Tiêu đặt chén trà xuống, hơi có chút xúc động nói ra:

- Lệ tỷ, chuyện này nếu ngươi hỏi Tần Tiêu lý do thì Tần Tiêu cũng sẽ hỏi Lệ tỷ trước, trả lời vấn đề ta vừa hỏi?

- Tốt, không ngại nói.

Tần Tiêu hơi dừng một chút, trong ánh mắt tràn ngập chân thành nhìn qua Tuân Lệ Lệ:

- Lệ tỷ yên tâm đem hai nữ nhi giao cho Tần Tiêu, nguyên nhân là do đâu?

Tuân Lệ Lệ cười:

- Tự nhiên là nhìn trúng nhân tài văn võ song toàn như Tần đại rồi, ngươi có tướng mạo long phượng. Còn có một nguyên nhân nữa chính là Tần đại nhân ổn trọng và mang sắc thái nam nhân, chỉ có như vậy mới khiến nữ nhân an toàn và hạnh phúc. Đây mới là trọng yếu nhất. Làm mẫu thân thì tự nhiên muốn nữ nhi của mình cả đời bình an, hạnh phúc.

Tần Tiêu không đợi Tuân Lệ Lệ nói dứt lời đã nói tiếp.

- Lệ tỷ, vì sao không cho ta gặp Lý Tiên Huệ?

Trên mặt của Tuân Lệ Lệ xuất hiện nghi kỵ và kinh ngạc.

- Nếu nói như vậy Tần đại nhân thật sự nhìn chúng Vĩnh Thái quận chúa?

Gương mặt Tần Tiêu nghiêm túc:

- Hẳn là thế, Lệ tỷ cho rằng Tần Tiêu là thế hệ thiếu gia ăn chơi lỗ mãng, còn cầm loại chuyện này ra nói đùa sao?

- Cũng không phải ý này!

Trên mặt Tuân Lệ Lệ xấu hổ, lập tức giải thích, nói:

- Ta chỉ có chút kỳ quái, Tần đại nhân cũng biết đó là nữ nhân số khổ, hồng nhan bạc mệnh. Nhưng cũng khó trách Vĩnh Thái quận chúa thiên tư quốc sắc, làm người lại thông tình đạt lý ôn nhu uyển chuyển hàm xúc, là giai ngẫu khó tìm.

Tần Tiêu cười khổ:

- Lệ tỷ cũng là người từng trải. Mắt thấy người trong lòng của ta bị nhốt thì ta cũng không thể sênh ca khoái hoạt được, tình này làm sao chịu nổi.

Tuân Lệ Lệ chấn động một chút, gật đầu thở dài: nguồn TruyenFull.vn

- Dễ dàng tìm vô giá bảo, khó được hữu tình lang. Không nghĩ tới Tần đại nhân lại là người trọng tình trọng nghĩa như vậy. Tuy trong nội tâm của ta vẫn ghen ghét thay cho tỷ muội Mặc Y, nhưng mà ta đáp ứng ngươi.

- Đa tạ Lệ tỷ!

Tần Tiêu chắp tay vái chào, làm ra bộ dạng cảm kích, nhưng trong lòng thì mừng thầm: bất kể như thế nào Tuân Lệ Lệ cùng Từ Tiểu Nguyệt là hai nữ nhân đều đáp ứng ta, như vậy cách thành công cuối cùng cũng tiến thêm một bước!

Chuyện cho tới bây giờ Tần Tiêu cũng nên xuất ra thẻ đánh bạc "Giao dịch", không đợi Tuân Lệ Lệ hỏi thì Tần Tiêu chủ động nói ra:

- Chỉ đợi nhìn thấy Lý Tiên Huệ, ta lập tức lấy ra Thủy Nhạc Sách, giao cho Lệ tỷ. Nhưng mà không biết chuyện này Phượng tỷ biết rõ nàng sẽ có cảm tưởng thế nào, hoặc là xử quyết Tần Tiêu ra sao?

- Yên tâm đi.

Tuân Lệ Lệ lạnh nhạt cười lên, sắc mặt lộ ra vẻ cao thâm mạt trắc không thể xâm phạm.

- Nàng sẽ không biết. Hơn nữa cho dù biết rõ thì ta cũng đảm bảo ngươi không có việc gì. Ta cũng không muốn hai con gái của ta chưa có phu quân đã thủ tiết rồi.

- Như thế rất tốt!

Tần Tiêu cười, cảm kích nhìn qua Tuân Lệ Lệ.

Nhìn qua Tuân Lệ Lệ này Tần Tiêu ngược lại có chút cảm kích từ nội tâm. Mặc kệ trong nội tâm nàng mang mục đích thế nào, cho dù nàng độc ác mang con gái của mình ra làm mồi câu nhử mình, nhưng trên thực tế Tuân Lệ Lệ hiện tại trong hoàn cảnh khó khăn của hắn tăng thêm bảo hộ và mở đường sinh cơ, càng làm cho hắn thành công cứu được Lý Tiên Huệ tỷ lệ tăng nhiều.

Hơn nữa nàng lại là mẫu thân của tỷ muội Mặc Y... Mặc Y, Tử Địch, nếu biết được chuyện này thì các nàng sẽ vui mừng thế nào? Tuy ta bây giờ chưa hiểu về các nàng, nhưng mà vấn đề này đáng giá suy nghĩ. Dù sao đến lúc đó một khi chiến đấu chính thức thì hai tỷ muội này khó tránh khỏi bị cuốn vào. Hẳn là ta phải dùng binh đao tương kiến các nàng?

- Được rồi, hôm nay chúng ta trò chuyện tới đây thôi. Ta tin tưởng Tần đại nhân nhất định là người trọng tình nghĩa và thủ tín. Ba ngày sau ta sẽ cho ngươi nhìn thấy Vĩnh Thái quận chúa Lý Tiên Huệ. Như ngươi mong muốn, lúc này đây là thực, ha ha!

- Đa tạ Lệ tỷ!

Tuân Lệ Lệ cầm lấy chén trà, nghiêng người qua, đem chén trà hất nước lên người của ngư dân đang ngồi kia. Ngư dân này lập tức đứng lên cầm lấy sào trúc đem thuyền đưa tới bờ sông.

Tần Tiêu nghi hoặc nhìn qua ngư dân, lại nhìn Tuân Lệ Lệ nói ra:

- Người này là thân tín của Lệ tỷ sao?

- Đúng, vừa điếc lại vừa câm. Nhưng là luyện được một thân công phu trên nước rất tốt, với ta cũng trung tâm như sắt.

Thuyền đã cập bờ, Tần Tiêu rời thuyền, Tuân Lệ Lệ vẫn lưu lại trên thuyền như trước, nhìn qua Tần Tiêu mỉm cười:

- Tần đại nhân, như vậy chúng ta từ biệt, ta còn có tục vụ khác cần xử lý. Ba ngày sau ở nơi này ta mang Lý Tiên Huệ tới gặp ngươi, chớ thất ước.

Trong lòng Tần Tiêu rất mừng, chắp tay đáp:

- Một lời đã định.

Ngư dân mặt không biểu tình chống sào trúc, thuyền đánh cá lại lướt đi trên mặt hồ lưu lại một chuỗ gợn sóng thật dài, trong khoảnh khắc chỉ còn vết ngấn.

Sương mù tán đi, đổi lại một mảnh mưa bụi và hơi nước dày đặc, đem rừng hoa đầu trong Sở Tiên sơn trang bao phủ một tầng mông lung. Tần Tiêu bước chậm về hướng Lăng Vân Cư, trong nội tâm thì nghĩ tới chuyện trọng yếu nhất, vật mấu chốt chính là Đạo Đức Kinh.

Sau khi có được bản Đạo Đức Kinh này thì hắn không hiểu nhiều, bên trong nhấy định cất giấu bí mật rất lớn, hơn nữa vô cùng có khả năng có quan hệ tới Thủy Nhạc Sách. Bất kể là tư cách bùa hộ mệnh mặc cả với Từ Tiểu Nguyệt cùng Tuân Lệ Lệ, hay là mấu chốt cuối cùng đánh tan Hỏa Phượng thì Thủy Nhạc Sách đều là mấu chốt trong mấu chốt. Bản kinh thư này có giá trị và ý nghĩa phi phàm.

Chương 134: Ám tát thiên võng

Trong nội tâm của Tần Tiêu âm thầm suy nghĩ: hẳn là trong bản kinh thư này giống như đã từng xem trên TV, dấu diếm một tấm bản đồ nào đó, từ đó tìm ra đồ cần tìm chính là nơi che dấu Thủy Nhạc Sách? Hoặc là nói không phải địa đồ mà tàng đầu thơ?

Tàng đầu thơ?

Trong nội tâm của Tần Tiêu giật mình chấn động, nhớ tới một câu kệ ngữ của phật gia trên bia quyển sách đạo gia, "Hoàng Hôn Kệ":

Ngày này trôi qua, mệnh sẽ lâm nguy,

Cá mà thiếu nước sống có gì vui?

Trên một điển tịch của đạo gia viết kệ ngữ phật gia đúng là có chút quái dị. Từ lý giải mặt ngoài thì Hổ Vạn Cầu lúc ấy nhất định là chán nản, mỗi ngày còn sống đều có cảm giác nhạt nhẽo thống khổ, như con cá rời khỏi nước, chỉ ở chờ chết.

Nước?

Thủy Nhạc Sách?

Trong nội tâm Tần Tiêu sáng ngời, âm thành vui mừng như điên: câu đầu tiên có "Này ", câu thứ hai thứ có "Mệnh", câu thứ ba có "Nước" Câu cuối cùng thứ tư có "Vui", nếu đặc liền câu thì chẳng phải là "Dưới nước có Nhạc" sao!

Trách không được Mạc Vân Nhi đã từng nói qua tiêu đề chương của quyển kinh thư này phân loại quái dị, xem ra Hổ Vạn Cầu đã đem lời muốn nói đều giấu ở trong kinh thư.

Suy diễn theo cách này sẽ tìm được lời cần nói trong quyển sách đó.

Chỉ cần hoàn toàn suy nghĩ cẩn thận thì sẽ hiểu tại sao hắn lại đặt tiêu đề loạn như vậy, mỗi khi sắp chữ đều cao thấp không đều! Cũng thuận tiện che dấu ý đồ của mình!

Hổ Vạn Cầu ah Hổ Vạn Cầu, nếu như sự thật là như vậy thì ngươi thật sự công thần giúp Tần Tiêu ta phá đại án ở Giang Nam này rồi.

Tuy chúng ta không phải địch cũng không phải bằng hữu, gặp gỡ vội vàng, cũng từng gạch đá cùng nát, nhưng mà ta cũng phải nói một tiếng cảm tạ trước anh linh của ngươi.

Nghĩ thông suốt những câu nói trong Đạo Đức Kinh này, tinh thần Tần Tiêu đại chấn, hết sức kiềm chế kích động trong nội tâm, cẩn thận tính toán bước hành động kế tiếp.

Đầu tiên phải thuyết phục được Lý Trọng Tuấn lui binh, ít nhất phải giả bộ lui binh, như vậy mới có thể tranh thủ được tín nhiệm của Từ Tiểu Nguyệt, tiếp xúc được cơ mật của Hỏa Phượng hơn nữa.

Tiếp theo mau chóng giải mã những gì ẩn trong Đạo Đức Kinh, cũng phải tìm được Thủy Nhạc Sách cầm vào trong tay, bởi như vậy chính mình chính thức nhéo cổ họng của Hỏa Phượng. Tất cả bọn quan lại cao cấp ở Giang Nam đang bạo lộ ở trước mặt của mình. Chuyện này chính là điểm mấu chốt của vấn đề, đồng thời xử lý tốt Thủy Nhạc Sách, còn phải mưu sâu tính kỹ. Tuân Lệ Lệ cùng Từ Tiểu Nguyệt hai nữ nhân này rất khó đối phó, phải bằng vào Thủy Nhạc Sách này khiến bọn họ tranh đấu nội bộ, chính mình từ trong đó mưu lợi bất chính.

Cuối cùng là cứu Lý Tiên Huệ! Chính thức tuyên chiến với Hỏa Phượng! Nên đánh trận thì phải đánh. Nếu như mình trong tay có Thủy Nhạc Sách, đồng dạng có thể âm thầm khống chế binh mã của Từ Tiểu Nguyệt cùng Tuân Lệ Lệ. Về phần dò xét và áp chế thế nào thì đại khái chính là hai nữ nhân này, xuất hiện nhiều thứ cần phải làm. Đem chiến sự thu nhỏ hết mức có thể, cũng là một trong những nhiệm vụ này.

Hiểu rõ ràng những chuyện này Tần Tiêu không tự chủ hai tay nắm lại thành quyền, thần thái sáng láng, nội tâm tràn ngập hưng phấn và kích động không hiểu.

Những chuyện này từ khoảng khắc đi tới Giang Nam này đã bắt đầu rồi, rốt cục cũng tới thời điểm phân thắng bại! Tấm lưới này cũng phải tới thời điểm kéo lên thôi!

Lăng Vân Cư lớn tới mức khoa trương, chánh đường này lại mang thức ăn lên, đầu bếp trong Sở Tiên sơn trang thật thần kỳ, đã sớm chuẩn bị tốt các bữa ăn sáng tốt nhất của Giang Nam này, đủ cho cả ngàn người hưởng dụng.

Về phần Lý Trọng Tuấn đang kê cao gối mà ngủ trên giường, trong miệng đầy mùi rượu phun loạn, đem đầu gối lên đùi của ca kỹ xinh đẹp, chép miệng lâm vào mộng đẹp.

Tần Tiêu đi tới ngoài phòng của Lý Trọng Tuấn thì Cao Tiên Chi đang đứng ở cửa ra vào, nhìn qua Tần Tiêu chắp tay cười nói:

- Tần đại nhân thức sớm! Điện hạ còn đang kê gối cao đầu mà ngủ, say rượu chưa tỉnh.

Tần Tiêu cười nhìn Cao Tiên Chi gật gật đầu:

- Không sao. Bổn quan lại tới sao. Cao Tiên Chi, Nghĩa Hưng Vương điện hạ là chủ tử tốt, đi theo hắn nên mưu xuất thân cho tốt, chớ để cho ta thất vọng.

Cao Tiên Chi đang chuẩn bị quỳ xuống tạ lệ bị Tần Tiêu giữ chặt:

- Ta và ngươi chính là bằng hữu, sau này không cần đa lễ như vậy. Điện hạ nếu tỉnh lại thì thông báo với hắn một tiếng, nói Tần Tiêu có việc tìm hắn.

- Vâng, đại nhân.

Lúc này, trong phòng lại truyền tới tiếng kêu to của Lý Trọng Tuấn:

- Đợi một chút, chớ đi chớ đi, bổn vương tỉnh rồi, cút ngay, còn đè nặng chân của bốn vương, coi chừng ta chặt cái đầu xuống cho ngươi, đi mở cửa, lăng đầu lăng não cả đời làm kiếp ca kỹ.

Tần Tiêu âm thần bật cười: tối hôm qua chắc bài ra tư thế điện hạ mười phần a, cũng không biết có bao nhiêu mỹ nữ hầu hạ...

Sau đó cửa bị bị kéo ra, một nữ nhân đầu tóc rối tung và quần áo xốc xếch, sợ hãi lui qua một bên:

- Nô tỳ bái kiến đại nhân.

- Bỏ đi, tất cả các ngươi lui ra.

Tần Tiêu hơi vung tay lên, ca kỹ đi rồi thì Tần Tiêu lại quay đầu nhìn qua Cao Tiên Chi nói ra:

- Bất luận kẻ nào cũng không được đi vào, trông coi cẩn thận.

Cao Tiên Chi chắp tay:

- Đại nhân yên tâm.

Lý Trọng Tuấn nằm chổng vó trên giường, ngáp dài, chầm chập ngồi dậy, ăn mặc quần áo:

- Giày vò một đêm, mệt mỏi chết bổn vương... A..., huynh đệ có chuyện gì quan trọng, sớm như vậy đã ra khỏi phòng hoa chúc đến quấy nhiễu hương mộng của bổn vương?

Tần Tiêu đi đến bên người Lý Trọng Tuấn, cười nói:

- Điện hạ thứ tội... Thật ra là có chuyện cực kỳ quan trọng.

Lý Trọng Tuấn "Ah" một tiếng, hắn khôi phục tinh thần lại, nhanh chóng mặc quần áo tử tế, lại đi tới bàn rửa mặt một chút, nói:

- Huynh đệ ngồi xuống nói chuyện. Chuyện quan trọng ra sao?

Tần Tiêu ngồi xuống bàn bên cạnh, thần sắc nghiêm túc nhìn qua Lý Trọng Tuấn, nói ra:

- Tần Tiêu muốn mời điện hạ lui binh mã An Châu Trương Nhân Nguyện lại.

- Cái gì?

Không nằm ngoài sở liệu của Tần Tiêu, Lý Trọng Tuấn đề cao âm thanh, nghi hoặc khó hiểu còn có chút giận dỗi nhìn qua Tần Tiêu, nói:

- Cử động lần này có ý gì?

Tần Tiêu nhíu mày, nói:

- Nói rất dài dòng. Nếu điện hạ tin tưởng Tần Tiêu thì nên nghe lời của Tần Tiêu. Nếu muốn nói rõ lí do, đơn giản mà nói muốn cứu Vĩnh Thái quận chúa, triệt để tan rã Hỏa Phượng, điện hạ, nhất định phải triệt binh.

Thần sắc Lý Trọng Tuấn ngưng trọng nhìn qua Tần Tiêu vài lần, bất động thanh sắc trầm mặc.

Qua một lát Lý Trọng Tuấn chậm rãi thò tay xuất ra ra một ly trà, tự rót một chén, ngữ khí hơi dừng một chút, hung hăng nói ra:

- Bổn vương, theo ngươi là được!

Tần Tiêu vui mừng quá đỗi:

- Đa tạ điện hạ!! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Không vội đa tạ!

Lý Trọng Tuấn vung tay lên, nói:

- Tần Tiêu, ngươi là người thông minh, nên hiểu rõ ràng làm như vậy có hậu quả gì!

Tần Tiêu gật đầu:

- Tần mỗ hiểu. Cũng rất rõ ràng chuyện này.

Chương 135: Thủy Nhạc bí mã (1)

Lý Trọng Tuấn hít sâu một hơi, trịnh trọng nói ra:

- Tướng sĩ binh mã chỉ dựa vào vài ba câu của ngươi mà lui lại. Chớ nói ngươi là Giang Nam đạo Khâm Sai, cho dù Lý Trọng Tuấn ta đường đường là quận vương lãnh binh cũng không có làm qua loại chuyện này. Nếu như cuối cùng có kết quả tốt thì Tần Tiêu ngươi chính là đại công thần; nếu như hơi có sai lầm... Không chút nào giấu diếm thì ngươi xong rồi. Nếu không Ngự Sử trong triều cũng không bỏ qua cho ngươi, dùng văn làm võ chính đem ngươi giám quan (*vạch tội), bệ hạ cũng không bỏ qua cho ngươi. Bổn vương cũng sẽ vì chuyện này mà mang theo một vết khắc thật sâu.

Tần Tiêu hiểu rõ, Lý Trọng Tuấn thực sự không phải đang nói chuyện giật gân. Phủ binh của vương triều Đại Chu đều trực thuộc mười hai chỉ huy. Đề phòng hình thành chuyện ủng binh tự trọng cắt đất xưng vương, điều khiển phủ binh và quyền chỉ huy thuộc về triều đình.

Nghiêm khắc mà nói phàm là phát binh vượt qua mười người thì trừ tình huống khẩn cấp ra cũng phải có Thượng Thư Tỉnh, Môn Hạ Tỉnh ban phát hoàng đế "Sắc thư" cùng Đồng Ngư Phù, cũng do Thứ Sử cùng thống lĩnh phủ binh ở địa phương và Chiết Trùng Đô úy hợp lại cùng quyết định mới dám phát binh. Huống chi binh mã Trương Nhân Nguyện vốn phụng lệnh của hoàng thượng đóng ở An Châu, hiện tại chỉ dựa vào yêu cầu của mình mà thoái lui thì trừ vi phạm thiết quy điều động binh mã của Đại Chu thì cũng phạm vào tội lớn bất tuân!

Tần Tiêu cắn cắn môi, quyết đoán gật đầu:

- Điện hạ, chuyện cho tới bây giờ vì giải quyết chuyện của Hỏa Phượng thì không còn biện pháp khác. Tần Tiêu hôm nay sẽ đem đầu trên cổ gửi vào trong tay của điện hạ. Nếu như sau đó có bất cứ chỉ trích gì thì toàn bộ dùng đầu Tần Tiêu mà đổi lấy!

Lý Trọng Tuấn dùng sức vỗ vai của Tần Tiêu, gật đầu, âm thanh run run nói:

- Huynh đệ, đừng động một chút là muốn chết. Bổn vương kính nể dũng khí của ngươi, càng tin tưởng năng lực của ngươi, cũng mới dám đem chuyện này nhận lời. Nhưng mà cho dù là lui binh cũng có thể tạm lui mà thôi. Về phần phương án cụ thể ngươi còn phải nói rõ cho bổn vương.

Tần Tiêu gật đầu:

- Đây là tự nhiên. Tần Tiêu hôm nay ước hẹn với điện hạ thời gian bảy ngày. Trong vòng bảy ngày ta chắc chắn sẽ cứu Vĩnh Thái quận chúa Lý Tiên Huệ thành công; bảy ngày sau điện hạ chia ra ba đường một đường lấy Ngạc Châu, nơi đó là hang ổ của Hỏa Phượng, không dùng vũ lực không thể tận trừ u ác tính, cần phải đem phủ binh Ngạc Châu phủ cầm xuống; thứ hai là thủy quân nhập Trường Giang, thẳng đến hồ Bành Lễ, cũng phải làm tốt chuẩn bị ứng chiến, một đường thẳng tới Sở Tiên sơn trang. Khi đó ở nơi này có lẽ diễn ra trò hay, chờ điện hạ tới hát chào cảm ơn; đường thứ ba phải xuất phát sớm hơn hai đạo binh kia, hành quân lặng lẽ ẩn ẩn mà đi, có lẽ Cao Tiên Chi thống lĩnh biết rõ nơi này, mục tiêu chính là Thiên Thánh Sơn thôn Phu Hưng, huyện Hán Dương!

Lý Trọng Tuấn lập tức cảm giác hai mắt tỏa sáng, lại vỗ vai của Tần Tiêu:

- Có thể nha huynh đệ, điều binh khiển đem ngươi cũng được!

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Thời gian khẩn cấp, Tần Tiêu bao biện làm thay, điện hạ chớ trách tội!

- Ngươi là huynh đệ của ta, vì sao luôn khách khí như vậy.

Lý Trọng Tuấn mặt lộ vẻ vui mừng,

- Một đường phân hai lộ binh mã, bổn vương đã từng an bài như vậy rồi. Trương Nhân Nguyện tập kích bất ngờ Giang Châu, bổn vương suất lĩnh tứ tướng dưới trướng dẫn đầu thủy binh Dương Châu tập kích thẳng vào hồ Bành Lễ. Nhưng mà không biết lộ binh mã thứ ba có dụng ý gì?

Tần Tiêu hơi nhíu mày, hắn nở nụ cười lạnh, nói:

- Thiên Thánh Sơn mới là hang ổ chức thức của Hỏa Phượng! Đại bộ phận tài phú và vật tư của bọn chúng đều đóng ở đó. Mấy ngày trước Tần mỗ từng diễn trò dẫn quân đi tiêu diệt nơi đó rồi, nhưng lại có Ngô Hưng Quốc cùng Quan Thiết Sơn ở cùng. Hai người này đều là người của Hỏa Phượng. Cho nên ta cố ý không có vạch trần chuyện này. Trong Thiên Thánh Sơn trừ sơn động tạo tiền đồng thì chính thức che dấu bí mật chính là phía sau sơn cốc, tồn trữ thất cực lớn!

Lý Trọng Tuấn ngạc nhiên nói:

- Những chuyện này, ngươi làm sao biết rõ? Ngày khác Cao Tiên Chi lãnh binh tiến đến thì làm sẽ tìm được nơi đó?

Tần Tiêu cười:

- Có thể tìm được, nhất định có thể tìm được. Ngày đó thời điểm chúng ta kiểm tra thực hư sơn động thì Hỏa Phượng cố ý làm ra một cái động giả, còn tâm ngoan thủ lạt giết mấy người một nhà, bố trí thành chuyện chuyển vật tư rời đi. Nhưng nếu tìm kiếm kỹ lưỡng thì trong Thiên Thánh Sơn nhất định sẽ tìm dược khu vực hạch tâm của Hỏa Phượng, cũng là nơi bọn chúng cất giữ lương thảo và vật tư, tập trung quân nhu. Huống chi Tần Tiêu tự nhận nhìn người cũng chính xác. Cái này gọi là Cao Tiên Chi ngày đó đã từng theo ta đi tới Thiên Thánh Sơn thì dùng tinh tế và tài tình của hắn thì hoàn thành nhiệm vụ này có lẽ không thành vấn đề.

Lý Trọng Tuấn lắc đầu, chậc chậc khen:

- Tần huynh đệ nha Tần huynh đệ, bổn vương phát hiện cho dù bổn vương làm người thông minh và khôn khéo, thì ra ta vẫn xem thường người. Trong đầu của ngươi cả ngày đều suy nghĩ cái gì? Vì cái gì mỗi một việc ngươi đều có thể tính toán tinh tường như vậy? Nói như vậy bổn vương cầm lấy vương tước áp lên người của, cũng xem như lợi nhuận không ít. Không có gì có thể nói, huynh đệ, bổn vương toàn lực ủng hộ ngươi! Huynh đệ ngươi nhất định phải cho bổn vương chút ít nhan sắc đấy!

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Điện hạ quá khen, Tần Tiêu cũng không quá đáng là một mình thôi, mưu chuyện lạ, trong ngày lưu tâm không dám lười biếng. Điện hạ, thời khắc mấu chốt hươu chết về tay ai còn chưa biết, bất luận chuyện xấu gì cũng có khả năng xuất hiện. Điện hạ phải làm việc cẩn thận, bảo trọng!

Lý Trọng Tuấn vui mừng gật gật đầu, đứng dậy:

- Đi, nhiều lời vô ích. Ta và ngươi hai người thương nghị như vậy đi. Bảy ngày sau bổn vương tự mình suất quân, đến hồ Bành Lễ Sở Tiên sơn trang, tụ hợp với Tần huynh đệ. Để tránh nhân thủ không đủ bổn vương sớm xin thánh dụ đem bốn ngàn quân trong An Châu cũng vời xuống dưới trướng làm việc. Bổn vương hiện tại trở về An Châu, lập tức suất quân lui ra sau ba trăm dặm.

Tần Tiêu đứng dậy, vái chào thật sâu:

- Tần Tiêu, lần nữa cảm tạ điện hạ!

- Ta nói ngươi có phiền hay không!

Lý Trọng Tuấn cầm lấy cánh tay của Tần Tiêu kéo hắn ra ngoài.

- Đi một chút đi, cùng đi ra ngoài ăn sáng. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Kế hoạch bảy ngày sau mới là mấu chốt. Trong bảy ngày phàm là khách nhân lui tới Sở Tiên sơn trang đều sống phóng túng, chỉ cần không hủy đi thôn trang thì đều hoan nghênh.

Vì ứng phó những thực khách này, ngay cả nhà vệ sinh cũng tăng lên bốn mươi cái.

Tần Tiêu cười khổ: một đám này rốt cuộc là tạo phản gì chứ! Phong tục của Giang Nam này đúng là xa xỉ vô độ, phi thường không thể làm. Kết hôn cũng phải phô trương như vậy sao? Hơn ngàn người ăn cá ăn thịt uống rượu trong bảy ngày, tốn hao chi phí đoán chừng đủ nuôi vạn quân đấy, chuyện này quá mức lãng phí.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau