PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Đạo cô Dật Như

Đi ra ngoài ứng phó khách mới? Trong lòng Tần Tiêu vui vẻ, lập tức cảm giác phong tục kết hôn ở Giang Nam này còn rất nhân tinh đấy!

Mặc dù như thế, tràng diện bắt đầu không rõ ràng. Tần Tiêu miễn cưỡng cười vui nói chuyện tào lao cùng Lý Tiên Huệ một hồi, đứng dậy nói ra:

- Tiên Nhi nghỉ ngơi đi, ta đi ra ngoài chiếu cố đám khách nhân!

Lý Tiên Huệ gật đầu:

- Sao lại xưng hô thiếp là Tiên Nhi, nương tử không dễ nghe sao? Hì hì, tướng công đi tốt!

Tần Tiêu cũng không quản sau đó nàng nói cái gì, lúc này như được đại xá thoát ra khỏi phòng, chạy đến chánh đường Lăng Vân Cư. Nơi này đã chuẩn bị sẵn hơn trăm bàn tiệc rượu, mọi người hiện giờ đã nhập tiệc. Tần Tiêu không khỏi âm thầm khâm phục đám đầu bếp, nha hoàn, nô bộc của Sở Tiên sơn trang.

Vừa vào chánh đường Tần Tiêu đã bị Lý Tự Nghiệp bắt được, kéo hắn ngồi vào một bàn vui cười ha ha rót một chén rượu cho hắn:

- Tần huynh đệ, hôm nay lão Lý ta phải xưng hô với ngươi là huynh đệ rồi, không đem ngươi trở thành đại nhân. Hôm nay là ngày lành của ngươi, nếu ngươi không cho lão Lý ta ăn uống thật tốt thì lão Lý ta không cho ngươi vào động phòng đâu!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Huynh đệ, ngươi đừng nói lời này, Tần Tiêu hôm nay cũng muốn say cùng với ngươi đấy.

Dứt lời hai người đã đối ẩm một ly.

Lúc này còn chưa bắt đầu nhập tiệc chính thức, khách nhân tới chúc mừng đang ở chỗ của tổng quản Mã Nam ở trước Lăng Vân Cư, giao hạ lễ. Tất cả đều là bạc và tơ lụa, hiện tại đã chồng chất một gian phòng, Mã Nam cùng Mặc Y, Tử Địch đang mời khách vào trong, loay hoay bận chết đi được, tiên sinh chấp bút phòng kế toán đang ngồi ở bàn dài dưới ngòi bút huy sái không ngừng, dần dần có xu thế đổ mồ hôi lạnh.

Tần Tiêu nhìn vào trong mắt, trong lòng vui mừng mà nói: ngày ấy ta ở Vũ Xương giận dữ mắng mỏ Triệu Thế Tài gả nữ thu lễ, nhưng không nghĩ tới sau hai tháng tự mình cưới vợ thu tiền phi nghĩa. Những tiền biếu này thu vào ta đoán chừng có thể mua được cả Sở Tiên sơn trang thế này!

Hơi qua đi và chúng khách mới từ từ nhập tọa, tiếng xôn xao lại vang lên náo nhiệt hơn trước.

Lý Tự Nghiệp hạ giọng, cười hắc hắc: Bạn đang đọc chuyện tại

- Huynh đệ, lão Lý hôm nay lại gặp được người quen.

- Lại?

Tần Tiêu cười nói.

- Lần này là ai? Hẳn là Lâm Truy Vương cũng tới hay sao?

Lý Tự Nghiệp cười nói:

- Không phải làm quan, có thể là người quen. Hơn nữa nàng là tới chúc mừng cho huynh đệ ngươi đấy, còn mang theo lễ vật của nhà mình, cần phải tự mình giao cho huynh đệ.

Tần Tiêu ngạc nhiên nói:

- Người ở nơi nào?

- Hậu đường vượt qua sảnh phía tây. Lão Lý ta mời nàng tới đó. Chánh đường người quá nhiều.

- Đi, thừa dịp hiện tại còn chưa chính thức nhập tiệc đi xem một chút!

Hai người đi qua một góc phòng tránh mọi người chú ý, đến hậu đường. Lý Tự Nghiệp mang theo Tần Tiêu đi tới một gian phòng đẩy cửa vào.

Trong phòng có một đạo cô mặc đạo bào đoan chính tay cầm phất trần ngồi đó, nhìn thấy Tần Tiêu tiến đến thì vẻ mặt vui vẻ đứng dậy đón chào:

- Bần đạo Dật Như, cố ý tới đây tham gia tân hôn của đại nhân.

Tần Tiêu hai mắt tỏa sáng, kinh hỉ nói ra:

- Mạc Vân Nhi, là ngươi? Không phải ngươi xuất gia làm ni hay sao, sao lại giữa đường làm đạo cô?

Mạc Vân Nhi cười mỉm nhìn qua Tần Tiêu:

- Đại nhân, mấy ngày không gặp đại nhân phong thái càng tăng lên, Vân nhi thật là vui mừng. Vân nhi hổ thẹn, vốn muốn cắt tóc xuất gia làm ni, nhưng nội tâm không cách nào quên được mẫu thân của mình, sư thái trong am nói ta trần duyên không dứt khích lệ ta không nên tu hành. Không khéo là Triệu Oánh Oánh lại ở trong am... Tương kiến xấu hổ, Vân nhi rời khỏi cổ am này đi tới một đạo quan làm nữ đạo sĩ, cũng có danh hiệu " Dật Như ". " dật " trong phiêu dật, âm hài với " ức " trong ký ức, chính là kỷ niệm mẫu thân của ta, Đoạn Như.

Tần Tiêu nhìn qua Mạc Vân Nhi khoang thai đỉnh đạt thì cười rộ lên:

- Nhìn thấy Vân nhi thong dong bình tĩnh hiện giờ, thần thái sáng láng ta rất vui vẻ. Xem ra Vân nhi đã dứt bỏ tâm ma, làm lại chính mình rồi.

Mạc Vân Nhi cười ha hả, gật gật đầu:

- Những chuyện này đều do đại nhân ban tặng, trong nội tâm Vân nhi mang ơn rất nhiều. Đúng rồi, Vân nhi hôm nay đến đây là cố ý chúc mừng tân hôn của đại nhân, còn dâng một phần lễ vật, không thành kính ý.

Tần Tiêu cười:

- Vân nhi có thể tới, Tần mỗ đã rất vui vẻ, lễ vật thì không cần, ta tự tâm lĩnh.

Mạc Vân Nhi lấy ra một gói nhỏ, dùng bao lụa tím bao lại đưa cho Tần Tiêu, thần bí nói ra:

- Phần lễ vật này đại nhân sẽ thích đấy. Đây chính là sư phụ của thầy ta đưa cho ta và cũng lệnh cho ta chuyển tặng cho đại nhân.

- Sư phụ của thầy ngươi?

Tần Tiêu không muốn từ chối hảo ý của Mạc Vân Nhi, cười ha hả tiếp nhận, bên trong hình như là sách.

- Tần mỗ hình như không quen đạo sĩ nào a, mà sư phụ của thầy là sao?

Mạc Vân Nhi loay hoay phất trần, thần bí cười:

- Sư phụ của mẫu thân ta có thể gọi là sư phụ của thầy hay không?

Tần Tiêu nhíu mày, trong lòng nghiêm nghị nói: Hổ Vạn Cầu?

Thứ này là Hổ Vạn Cầu lưu lại, cũng âm thầm gọi Mạc Vân Nhi đưa cho ta?

Trong nội tâm Tần Tiêu nghi hoặc, hắn vạch tấm lụa tím ra, đập vào mắt của hắn là một quyển sách bìa da tên là "Đạo Đức Kinh".

Tần Tiêu khó hiểu hỏi:

- Vân nhi, sư phụ của thầy ngươi chính là Hổ Vạn Cầu hổ lão tiền bối, sao lại đưa cho ngươi món đồ như thế này? Là hắn bảo ngươi chuyển cho ta sao?

Mạc Vân Nhi gật gật đầu:

- Đúng rồi! Ước chừng một tháng trước Vân nhi vừa tới am ni cô Vũ Xương ngày thứ ba thì sư phụ của thầy đã tới tìm ra.《 Đạo Đức Kinh 》 là điển tịch của đạo gia, Vân nhi lúc ấy lại đang ở trong phật môn. Vân nhi cảm thấy có chút quái dị nhưng mà không dám hỏi nhiều cái gì. Sư phụ của thầy đưa kinh thư cho ta, vào thời điểm tới thăm ta lần thứ hai thì thần sắc của hắn vào ngày đó rất cô đơn, còn hơi có chút khẩn trương. Hắn lúc ấy nói với Vân nhi hắn mỗi cách năm ngày sẽ tới thăm ta một lần. Nếu như ba lượt không tới thì ta phải đem bản《 Đạo Đức Kinh 》này chuyển cho đại nhân. Mà hôm nay là ngày thứ mười sáu, hôm qua Vân nhi nghe nói đại nhân sắp kết hôn nên liền vội vàng chạy tới đem kinh thư đưa cho đại nhân. Cũng không biết sư phụ của thầy gần đây bận rộn việc gì, đã nửa tháng nay chưa tới thăm Vân nhi.

Tần Tiêu nhíu mày gật gật đầu, trong nội tâm nghĩ thầm: nửa tháng trước không phải là thời điểm Hổ Vạn Cầu bị giết hay sao? Xem ra đồ vật này đúng là phi thường trọng yếu. Bằng không hắn cũng không đại phí chu chương (*tốn công tốn sức) muốn nhờ Vân nhi làm việc này. Hơn nữa hắn cũng ngờ tới chuyện xảy ra với mình nên mới gọi Vân nhi mang kinh thư này cho ta sau nửa tháng hắn chết đi. Hổ Vạn Cầu, rốt cuộc hắn muốn nói gì với ta?

Chẳng lẽ nguyên nhân chân chính về cái chết của Hổ Vạn Cầu chính là bản thân kinh thư thần bí này sao?

Chương 122: Lễ vật thần bí

Tần Tiêu mở trang sách ra, trên trang đầu tiên viết:

Ngày này trôi qua, mệnh sẽ lâm nguy,

Cá mà thiếu nước sống có gì vui?

Mạc Vân Nhi thấy Tần Tiêu trầm tư thì tự hành nói ra:

- Đại nhân, hai câu này là ngữ kệ của phật gia, tên của nó là " Hoàng Hôn Kệ ". Vân nhi đã sớm lật ra xem rồi, sư phụ của thầy thật đúng là kỳ quái, tên là kinh điển của đạo gia nhưng lại ghi kệ ngữ của phật gia. Hơn nữa bản kinh thư này là do hắn chép tay. Vân nhi đọc qua cảm giác cảm thấy có chút không đúng. Đại nhân không tin thì tự mình nhìn xem, phân loại đều quái dị. Có trang chỉ có mười chữ, có trang nhiều nhất là ba mươi hai chữ. Hơn nữa trình tự tiêu đề chương cũng không phải dựa vào thường quy của《 Đạo Đức Kinh 》, đúng là hỗn loạn.

Tần Tiêu âm thầm lấy làm kỳ, mở trang sách ra xem tiếp, quả nhiên là viết tay. Không nghĩ tới Hổ Vạn Cầu có chữ cứng cáp và hữu lực như vậy. Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: hẳn là bản kinh thư này giống như trong phim ảnh từng xem qua, chính giữa trang giấy có kẹp bí mật gì đó?

Đang chuẩn bị cẩn thận nghiên cứu bản kinh thư này một phen, ngoài phòng nghe tiếng bước chân vang lên thật nhanh, Tần Tiêu mang kinh thư kín đáo đưa cho Lý Tự Nghiệp, trịnh trọng dặn dò:

- Huynh đệ, vật này cực kỳ trọng yếu, cần phải đảm bảo!

Lý Tự Nghiệp tiếp nhận, hạ giọng lẫm lẫm nói ra:

- Huynh đệ yên tâm, lão Lý ta dù ném đầu đi cũng không làm mất bản kinh thư này!

Ngoài phòng có hai người hầu đi qua, còn trầm giọng lẩm bẩm:

- Ngươi nói lão gia làm chú rể thật kỳ quái, tiệc cưới sắp diễn ra còn hại chúng ta chạy đi tìm bốn phía.

Mạc Vân Nhi nhàn nhạt cười:

- Đại nhân, Vân nhi liền cáo từ. Hy vọng Vân nhi đưa lễ vật cho đại nhân sẽ có hữu dụng.

Tần Tiêu cười:

- Vân nhi đã đến thì rời đi làm gì sớm thế? Tốt xấu gì cũng phải ở lại tham gia náo nhiệt, ăn cơm xong rồi rời đi.

Mạc Vân Nhi cười cười, lắc đầu:

- Đại nhân, Vân nhi hiện tại đã là đạo cô...

Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ, vỗ trán một cái, tự cười nhạo nói:

- Hổ thẹn hổ thẹn, Tần mỗ thiếu chút nữa đã quên mất, Vân nhi hiện tại đã là người tu hành siêu thoát thế tục, cần gì phải trà trộn vào đám phàm phu tục tử chúng ta? Nếu không như vậy đi, chờ Tần mỗ xử lý xong chuyện này sẽ đi tới đạo quan thăm Vân nhi nhé.

- Tốt lắm!

Mạc Vân Nhi vui sướng gật đầu, nói:

- Vân nhi đang ở trong U Vân đạo quan ở Vũ Xương.

Tần Tiêu cười lên, Mạc Vân Nhi hiện tại tuy đang mặc một thân đạo bào, tóc dùng ngọc quan buối lên, đây là cách ăn mặc của đạo cô điển hình, nhưng mà thần sắc và biểu lộ của nàng so với thiếu nữ cũng không có gì khác nhau.

Tần Tiêu lại tưởng tượng thiệt tình vui vẻ cho Mạc Vân Nhi.

Mạc Vân Nhi phất phất trần, chắp tay nói:

- Tần đại nhân, Lý tướng quân, Dật Như cáo từ, nhị vị trân trọng.

- Vân nhi trân trọng.

Tần Tiêu gật đầu.

- Ta và đại nhân có rảnh thì nhất định đi thăm ngươi. Tiểu oa nhi, ngươi còn nhớ rõ ngươi đã cào phá bao nhiêu da của lão Lý ta hay không? Ha ha! Lão Lý ta đời này chỉ bị nha đầu ngươi khi dễ thôi đấy.

Trên mặt của Mạc Vân Nhi đỏ hồng lên, cười hì hì hai tiếng rồi quay người cáo từ rời đi.

Tần Tiêu nhìn qua bóng lưng rời đi của Mạc Vân Nhi thì hít sâu một hơi, nói ra:

- Huynh đệ, thật không ngờ một Mạc Vân Nhi không có ý nghĩa lại cùng với Hổ Vạn Cầu mà chúng ta từng đánh một trận lại có quan hệ này, mà lần này đi Giang Nam nàng biến thành nhân vật mấu chốt mười phần.

Lý Tự Nghiệp cũng gật đầu nói: nguồn TruyenFull.vn

- Huynh đệ, có câu lời nói thế này, thiện ác cuối cùng sẽ có báo. Huynh đệ ngươi làm chuyện tốt ở Vũ Xương, cho dù lúc trước ngươi là cừu nhân của Hổ Vạn Cầu nhưng cuối cùng cũng đào ngũ giúp ngươi. Cho nên lão Lý ta nói công đạo tự tại nhân tâm. Ngươi nhìn Mạc Vân Nhi này chẳng phải cũng là được ngươi chỉ điểm, hiện tại sống rất tốt sao? Người tốt có tốt báo, lời này không giả!

Tần Tiêu ngạc nhiên dò xét Lý Tự Nghiệp một hồi, kỳ quái nói ra:

- Ta nói huynh đệ, sao hôm ngươi ngươi như biến thành người khác thế, nói chuyện thì có đạo lý nhiều thế này, chuyện này không giống ngươi nha, cảm giác ngược lại có chút giống Phạm Thức Đức lão toan hủ đấy.

- Ta nhổ vào, đừng nhắc tới tên kia!

Lý Tự Nghiệp cười nói:

- Hôm nay nhìn thấy bộ dạng của bà mối kia lão Lý ta thiếu chút nữa cười rơi đầu lưỡi rồi đấy.

Nói đến Phạm Thức Đức thì Tần Tiêu lại nhớ tới một chuyện vô cùng trọng yếu, vì vậy nhìn Lý Tự Nghiệp nói ra:

- Huynh đệ, có chuyện cần phải nói với ngươi. Phạm Thức Đức hẳn là người hoàng đế phái tới giám sát theo dõi. Sau này phàm là có chuyện trọng yếu không nên nhắc tới trước mặt của hắn, nhất là chuyện có quan hệ tới thân vương Lý gia, ngươi hiểu chứ?

Lý Tự Nghiệp trừng to mắt, trên mặt đã có nộ khí:

- Lão cẩu này lại là gian tế! lão Lý ta thật muốn dùng một đao bổ chết hắn! Ta không quen nhìn đám gia hỏa âm thầm làm chuyện xấu này!

Tần Tiêu khoát khoát tay:

- Cũng không hẳn là gian tế nha. Phạm Thức Đức cũng có chức trách của mình, hoàng đế cố ý an bài như thế cũng không phải do hắn kháng chỉ. Việc này cũng không thể oán hắn, chúng ta sau này chú ý nhiều hơn là được. Còn nữa, nhớ rõ đừng ở trước mặt hắn vạch trần việc này, hắn khó chịu nổi là chuyện nhỏ, hoàng đế biết rõ mới thật sự là khó chịu, ngươi hiểu chứ?

- Đi, huynh đệ ngươi phân phó thế nào thì lão Lý ta sẽ làm thế đó. Huynh đệ ngươi là người thông minh nhất là lão Lý ta nhìn thấy, ngươi nói chuyện thì ta nghĩ mãi không rõ, nhưng mà ta sẽ chiếu theo lời ngươi làm.

Tần Tiêu cười lên, vỗ vỗ vai của Lý Tự Nghiệp, nói:

- Đi thôi, sắp mở tiệc rồi. Hôm nay chúng ta không nên buồn phiền chuyện này, đi uống say thôi.

Lý Tự Nghiệp cười to:

- Uống say sao? Nếu uống say sao ngươi có thể động phòng chứ? Đêm tân hôn cũng đừng mềm như chân cua!

Tần Tiêu cười to, trong nội tâm thì thầm kêu khổ: Hắc Đản a Hắc Đản, nếu ngươi là hán tử sinh long hoạt hổ thế này, ngươi thế thân ta vào động phòng đi, dọn dẹp dâm phụ Từ Tiểu Nguyệt!

Tiệc cưới đã cao trào, Tần Tiêu theo thường lệ bị rót uống thất điên bát đảo. Hơn trăm bàn tiệc rượu, mặc dù nói không phải từng người mời rượu, nhưng đi dạo một vòng thì Tần Tiêu chỉ cảm đầu choáng mắt hoa bước chân cũng lảo đảo.

Tần Tiêu thề hắn sống hai đời rồi nhưng chưa từng uống nhiều rượu như vậy. Tuy rượu ngon của Giang Nam vô cùng tốt, nhưng uống đến cuối cùng thì vừa vào miệng chẳng khác gì nước sôi. Tần Tiêu nghĩ tới những chuyện mình gặp phải trong mấy ngày nay thì chỉ có hai chữ 'chó má' mới hình dung được, còn không phải 'chó má' bình thường a. Những tên quan lớn quan nhỏ đều vội vã đi tới lôi kéo làm quen với Giang Nam Khâm Sai đại nhân, trừ khoác lác thúc ngựa dâng tặng sính lễ thì cũng có người âm thầm đưa tặng ngân phiếu.

Đây là diễn trò nha, tự nhiên phải làm tới cùng rồi. Dù sao Tần Tiêu cũng nghĩ thầm: ta trước tạm thời không cự tuyệt ai cả, nhận lấy của từng người, chờ ngài Tần Tiêu ta báo lên thì phải nộp lại tiền tham ô a, ha ha!

Chương 123: Động phòng sắc dụ

Thật vất vả tìm ra lỗ hổng, Tần Tiêu chạy thẳng vào nhà xí, hắn dùng ngón út móc lưỡi gà đem rượu vùa uống xong ói ra toàn bộ. Hắn cũng không muốn vào thời khắc mấu chốt hiện giờ bởi vì chính mình say rượu làm hỏng đại sự.

Trong bụng cồn cào như sóng biển gầm thét, thật là khó chịu. Tuy bước chân hơi có chút phiêu hốt nhưng là ý nghĩ cũng thanh tỉnh hơn rất nhiều, tư duy cũng nhanh nhẹn hơn.

Trở lại yến tiệc, Tần Tiêu bắt đầu đùa nghịch như trước, sau khi cụng ly với đám ma cũ thì luyện thành tuyệt chiêu giả say bất tỉnh. Ghé vào bàn thì bắt đầu nói xong mê sảng, còn khoa tay múa chân vui sướng một hồi. Ngô Hưng Quốc vội vàng giải vây cho hắn, hắn cũng ứng phó với đám khách nhân mời rượu, gọi mấy gã sai vặt nha hoàn tắm rửa cho Tần Tiêu một chút, sau đó mang tới phòng hoa chúc.

Tần Tiêu nhắm mắt lại, cánh tay bị mấy người mang đi, lung la lung lay đi tới phòng hoa chúc, trong nội tâm thì âm thầm suy nghĩ: thời khắc mấu chốt nhất đã bắt đầu tới rồi.

Cửa phòng hoa chúc mở ra, Lý Tiên Huệ cũng không có bận tâm hay tức giận với Tần Tiêu, trách cứ hạ nhân:

- Đám các ngươi sao trơ mắt nhìn tân lang bị chuốc say thế này, chẳng lẽ không biết say rượu thì hại thân sao? Thật sự là đáng giận!

Vài người khúm núm trả lời vài câu, Lý Tiên Huệ không kiên nhẫn phất tay:

- Lui ra!

Lý Tiên Huệ vai khiêng Tần Tiêu dìu hắn nằm xuống giường, sau đó thở dài một hơi, trở ra đóng cửa phòng.

Trong phòng nến đỏ chập chờn, yên tĩnh im ắng. Trên cửa dán chữ hi và thêu uyên ương, hào khí bắt đầu ám muội.

Tần Tiêu mặc kệ ba bảy mươi mốt, ngược lại nằm trên giường giả bộ hồ đồ nằm nghiêng người, vớ giày quần áo cũng không cởi ra, hằn xoay người ôm lấy cái chăn kéo vào trong người.

Trong lòng Tần Tiêu nhịn không được cười thầm: ta hiện giờ thật buồn cười a? Thật sự là bị đè nén! Đường đường là một người đàn ông lớn lại sợ một nữ nhân phi lễ! Từ Tiểu Nguyệt ah Từ Tiểu Nguyệt, nếu không phải lo lắng làm lỡ chuyện trọng yếu, ngươi đoán ta sẽ giày vò ngươi thế nào? xem tại

Đang nghĩ ngợi thì Lý Tiên Huệ ngồi vào bên giường, nhẹ nhàng nắm chặt lấy vai của Tần Tiêu, kéo chăn bông ra khỏi người của hắn, trong miệng còn oán trách nói:

- Thật sự là chán ghét! Không ngờ say thành thế này!

Tần Tiêu tăng thêm vài phần khí lực, đem chăn bông ôm chặt hơn, Lý Tiên Huệ kéo một hồi không có động tĩnh,Tần Tiêu cũng không quay người lại.

Lý Tiên Huệ thở dài một hơi, ngồi ở cuối giường, cởi giày cho Tần Tiêu.

Dù sao Tần Tiêu liều chết bất động, rất giống như một con lợn chết dính vào ván giường, ngay cả chân cũng không động đậy. Lý Tiên Huệ làm một hồi cũng cởi được giày của hắn ra.

Tần Tiêu nghe được Lý Tiên Huệ than nhẹ:

- Sống nửa đời người, lần đầu tiên cởi giày lại là trượng phu giả, ai!

Tần Tiêu nhịn xuống không cười, tiếp tục giả vờ chết.

Lý Tiên Huệ hơi nghỉ một lát, thò tay tìm kiếm bên hông của Tần Tiêu. Trong nội tâm Tần Tiêu cười thầm: tìm đi, trên người của ta trừ tiền thì cái gì cũng không có.

Không ngờ Tần Tiêu cảm giác đai lưng của mình buông lỏng, Lý Tiên Huệ dùng tay co lại, đai lưng bị nàng kéo ra. Ngay sau đó áo choàng chú rể bị nàng rời ra, nội y bên trong lộ ra ngoài.

Trong nội tâm của Tần Tiêu ác hàn: như vậy cũng được?

Ngay sau đó tự nhiên là quần!

Tay của Lý Tiên Huệ vừa mới chạm vào eo bụng của hắn, muốn cỡi dây lưng thì Tần Tiêu nghiêng người, tựa đầu vào giường bắt đầu ói mửa.

Lý Tiên Huệ sợ tới mức nhảy dựng lên, dùng tay che mũi cau mày, nói:

- Thực buồn nôn!

Tần Tiêu ói một hòi làm bộ tỉnh táo lại, xin lỗi nói:

- Thực xin lỗi nha, Tiên Nhi, ha ha! Khách mới quá nhiều, cho dù là diễn trò kết hôn giả cũng nên làm tốt một chút mới được. Lần này uống hơi nhiều rồi.

- Xem như vậy đi.

Lý Tiên Huệ lại ngồi xuống bên người của Tần Tiêu, còn vỗ nhè nhẹ lên lưng của hắn, thật là đau lòng nói:

- Xem ngươi khổ như vậy, chắc là ủy khuất nhiều lắm.

Tần Tiêu khoát khoát tay, cuối cùng là ngừng nôn mửa, từ trên giường bò xuống, đứng lên nhìn Lý Tiên Huệ nói ra:

- Quận chúa tự mình nghỉ ngơi đi, Tần mỗ thanh lý những dơ bẩn này xong sẽ đi ra sảnh ngủ.

Dứt lời liền chuẩn bị quay người rời khỏi.

Lý Tiên Huệ nhanh chóng đứng dậy bắt lấy tay áo của Tần Tiêu, nói:

- Tướng công không vội!

Sau đó đi đến trước mặt của Tần Tiêu và tiến sát người của hắn, vẻ mặt đầy xuân ý nhìn mắt của Tần Tiêu:

- Đã đến nơi này thì xem như ván đã đóng thuyền đi, Tiên Nhi cũng nhận mệnh. Từ hôm nay trở đi ngươi chính là tướng công của ta, chúng ta...

Dứt lời còn tựa đầu vào ngực của Tần Tiêu.

Tần Tiêu liên tục lui một bước, ra vẻ kinh hoảng nói ra:

- Tần Tiêu nào dám lợi dụng lúc người gặp khó khăn, khi dễ quận chúa! Không được!

Lý Tiên Huệ tiến lên một bước, dính chặt hơn, hai tay ôm lấy hông của Tần Tiêu, âm thầm đẩy hắn lên giường, nói:

- Tướng công... Có phu quân như thế Tiên Nhi cầu còn không được...

Trong nội tâm của Tần Tiêu ác hàn, hận không thể một tay đẩy nữ nhân dâm đãng này ra, tát nàng vài cái cho thống khoái!

Thân thể Lý Tiên Huệ hơi chấn động, lúc này đẩy Tần Tiêu ngã xuống giường, hơn nữa nằm lên người của hắn, trong ánh mắt sớm đã đầy xuân tình.

Tần Tiêu lại nghiêng người, từ dưới thân lật lên, đem Lý Tiên Huệ áp đảo xuống dưới thân thể, nhàn nhạt nhìn chăm chú vào nàng một lát, chậm rãi đứng dậy, có chút nghiêm nghị nói ra:

- Quận chúa trân trọng! Tần Tiêu cũng không phải sắc quỷ hay là tiểu nhân cháy nhà hôi của.

Lý Tiên Huệ chậm rãi ngồi dậy, lạnh lùng hừ một tiếng, ngữ khí nặng nề nói ra:

- Tần Tiêu, ngươi đúng là không biết điều! Ngươi cho rằng ta nhìn tên mặt trắng như ngươi vài lần thì ngươi có thể tùy ý trút giận lên người của ta sao?

Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng, xem ra nàng muốn chọc phá tầng cửa sổ này!

Trong ánh mắt của Lý Tiên Huệ đã lộ ra hàn khí, trong âm thanh mang theo tức giận.

- Chuyện đùa giỡn đã diễn đến nước này cũng nên xong việc. Tần Tiêu, mặc kệ ngươi có nguyện ý hay không, từ giờ trở đi ngươi chỉ có thể cùng ta đồng tâm hiệp lực, họa phúc cùng chịu. Cho nên ta nói cái gì ngươi tốt nhất nên nghe theo. Bằng không thì tất cả mọi người sẽ chết rất thảm!

Tần Tiêu hơi sửa sang y phục trên người một chút, ngồi lên ghế bên cạnh, nhìn Lý Tiên Huệ cười lạnh:

- Kể cả cùng ngươi chung giường chung gối, điên loan đảo phượng sao? Giả như Tần mỗ quả thật là người vô sỉ bỉ ổi như thế, lại là kẻ phản phúc thì ngươi cũng không phải nghĩ ra nhiều biện pháp như thế để lung lạc ta. Ta nói đúng không, Tiên Nhi. Ah không đúng, có lẽ nên gọi ngươi là " Phượng tỷ " mới đúng. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Phượng tỷ mặt như sương lạnh nhìn chằm chằm vào người Tần Tiêu, nghe hắn nói xong cũng không có biểu lộ kinh ngạc chút nào, chỉ có khinh thường hừ lạnh một tiếng, nói ra:

- Hình như ngươi đã quá mức tự phụ rồi, Tần đại nhân. Ngươi đúng là có chút tiểu thông minh, thời điểm đón dâu ở Ngạc Châu bơi vì Mặc Y xú nha đầu kia liều lĩnh nên ngươi nhìn ra sơ hở của ta. Nhưng đó cũng không phải vấn đề mấu chốt. Sở dĩ ta giả thành Lý Tiên Huệ cũng bởi muốn mượn gương mặt của nàng dụ ngươi cùng ta thống khoái một hồi. Ha ha ha...

Chương 124: Bách biến yêu nghiệt

- Dâm đãng! Yêu phụ! Tiện nhân!

Trong nội tâmTần Tiêu tức giận mắng, trên mặt vẫn trầm tĩnh như lúc ban đầu, nhàn nhạt nói ra:

- Phượng tỷ, nếu ngươi đã nói Tần mỗ tự phụ thì cứ xem như vậy đi, mục đích của ngươi cũng không phải la lung lạc Giang Nam Khâm Sai như ta, hẳn là ngươi còn nguyên nhân khác?

Phượng tỷ ngồi ngay ngắn tại chỗ, nhìn qua Tần Tiêu:

- Tần Tiêu, ta cho ngươi biết. Ngươi đừng có tự cho là thông minh làm ra vẻ trước mặt ta. Nhất cử nhất động của ngươi ta đều rành mạch. Thậm chí ngày đó ở trong chăn cùng Mặc Y hai tỷ muội nói cái gì ta cũng biết. Còn có Nghĩa Hưng Vương Dương Châu Đại Đô Đốc Lý Trọng Tuấn kia, hừ! Cho rằng dựa vào mấy ngàn quân mã là có thể hạ ta sao? Ai! Những người các ngươi quá xem thường ta rồi.

Trong nội tâm của Tần Tiêu nghiêm nghị rung động một chút, nghĩ thầm: Phượng tỷ biết rõ chuyện của ta cùng Lý Trọng Tuấn đem binh mã tới, cho dù ta có thông minh hơn nữa cũng không giải thích được. Kỳ quái là nàng đã biết rõ Lý Trọng Tuấn đem binh tới đây lại thờ ơ vô tư không quan tâm. Nàng vụng trộm có mưu đồ gì?

- Như thế nào, sao không nói gì?

Trong âm thanh của Phượng tỷ đầy đắc ý, dần dần ngữ khí còn có chút chậm rãi nói nhỏ một câu.

- Cho nên ta nói Tần đại nhân nên hợp tác với ta cho tốt, như vậy thì với ngươi và ta cùng có lợi. Nếu có một ngày Từ Tiểu Nguyệt ta có thể hoàn thành đại sự, gạt bỏ Võ Chiếu giúp đỡ giang sơn Lý Đường thì công lao khai quốc của ngươi không nhỏ, dưới một người trên vạn người!

A! Khẩu khí thật sự quá lớn a! Trong nội tâm của Tần Tiêu cười khinh bỉ.

Thần sắc trên mặt của Phượng tỷ lúc này càng nhu hòa hơn, gần như là tình nhân đang dỗ ngon dỗ ngọt nhau vậy:

- Tần đại nhân, ta biết rõ hiện tại ngươi còn không chịu tin tưởng Tiểu Nguyệt ta nói. Nhưng mà ngươi nên tín nhiệm ta, những chuyện này ta thật có thể làm được. Điều kiện tiên quyết là ngươi phải hợp tác với ta.

Tần Tiêu cười cười, nói:

- Được rồi, cho dù ta hợp tác với ngươi thì ta có thể làm cái gì? Ta chỉ là Khâm Sai mà thôi, ngay cả quyền điều động binh mã cũng không có. Nhiều lắm chỉ có thể giúp ngươi nắm giữ chút ít quan viên trong tay, lừa dối ra một ít tiền. Nhưng mà những thứ này hình như Phượng tỷ cũng không thiếu tiền xài.

Phượng tỷ cười nhạt nói:

- Binh mã, thuế ruộng ta cũng không thiếu. Đội ngũ sáu bảy ngàn người của Lý Trọng Tuấn ta có thể khiến chúng chết sạch tại Giang Nam này, không một người một con ngựa nào còn sống rời đi. Về phần tiền tài, tất nhiên là không cần phải nói. Một cái Sở Tiên sơn trang nho nhỏ này giá trị gần trăm vạn lượng bạc, cũng chỉ là hạ lễ tân hôn mà thôi.

Tần Tiêu gật đầu:

- Ta biết rõ ngươi thực sự rất có tiền. Ngươi không chỉ có thể tự tạo tiền đồng, năm đó phụ thân ngươi tuy binh bại nhưng thực sự lưu cho ngươi không ít vàng bạc a?

Thân thể của Phượng tỷ có chút chấn động, trên mặt cũng lộ ra một cổ tức giận, nhưng rất nhanh che dấu đi, nhàn nhạt nói ra:

- Không sai. Ngày đó gia phụ khởi binh thì thu hối toàn bộ kho ngân của Dương Châu, Đức Châu, Nhuận Châu ba châu, cũng thu ngoài chín thành gia sản của phú thương, dùng làm quân phí. Trong đó có nửa số đều lưu cho ta. Ngươi biết số tiền kia ta tự mình trù bị trong những năm qua bắt đầu chất đống bao nhiêu không?

Phượng tỷ có chút thảm đạm cười cười.

- Nếu là toàn bộ đổi thành đồng tiền thì đủ lấp đầy xếp thành Lăng Vân Cư này, nhưng mà những thứ này không thể đổi mạng của phụ thân ta về.

Trong lòng Tần Tiêu cả kinh: dùng đồng tiền xếp thành Lăng Vân Cư? Đây phải dùng " tấn " để đo đấy!

Phượng tỷ tiếp tục nói:

- Tần Tiêu, ta và ngươi tính toán ra cũng có thể là thế giao. Tổ tiên của ngươi là Tần Thúc Bảo, mà tổ tiên của ta là Từ mậu công, từng là sinh tử chi giao. Chẳng lẽ hôm nay ngươi lại không giúp ta một tay?

Tần Tiêu cười:

- Chuyện tổ tiên không cần kéo vào. Tần Tiêu sợ bôi nhọ thanh danh tổ tông. Ngươi nên nói đi, rốt cuộc muốn ta giúp ngươi thế nào.

Phượng tỷ hít sâu một hơi, quyết đoán nói ra:

- Đem vật kia, cho ta.

Tần Tiêu mở to hai mắt:

- Đồ vật kia? Đó là cái gì? Tần Tiêu trừ cái túi da này cũng chỉ thừa lại tiền hối lộ mấy ngày nay mà thôi, cùng với ấn tín Khâm Sai mà hoàng đế ban cho. Ấn tín này nếu ngươi có chỗ dùng thì ngươi cầm lấy đi, làm gì phí công phu như vậy chứ.

Trên mặt của Phượng tỷ lộ ra thần sắc tức giận, nặng nề nói ra:

- Tần Tiêu, ta dùng lý đối đãi là thiệt tình muốn nhờ, ngươi cần gì phải vòng quanh diễn trò với ta?

Tần Tiêu làm ra bộ dáng đau khổ, nói:

- Tần Tiêu thật không biết, Phượng tỷ cần vật gì?

Phượng tỷ mặt lạnh lùng, nói ra:

- Ta cũng nhắc nhở ngươi một câu, Hổ Vạn Cầu ngày đó có từng giao đồ vật gì cho ngươi không?

Bỗng nhiên nội tâm của Tần Tiêu sáng ngời, chẳng lẽ là bản《 Đạo Đức Kinh 》? Nhưng mà bản kinh thư này mới có được vào hôm nay, Mạc Vân Nhi mới lấy tới cho ta!

Xem ra Phượng tỷ vẫn cho rằng bản kinh thư này sớm ở trên tay của ta nên mới hao hết nhiều tâm tư như vậy, để ta lên thuyền hải tặc của nàng? Nói như vậy thì mục đích nàng lôi kéo ta cũng không phải như Mặc Y nói được đơn giản như vậy, bởi vì ta " là Giang Nam đạo Khâm Sai, còn nhiều hơn một Thứ Sử tướng quân " đơn giản như vậy?

Bản《 Đạo Đức Kinh 》 này trọng yếu như thế, trong đó rốt cuộc giấu bí mật gì?

Nếu trọng yếu như vậy thì trừ phi đầu của ta bị rút gân, nếu không cũng không có giao cho ngươi! Nếu như giao cho ngươi, chẳng phải là phá hỏng đại sự sao, mạng nhỏ của ta cũng xong đời.

Tần Tiêu tập trung tư tưởng nhìn qua Phượng tỷ:

- Hổ Vạn Cầu và Tần Tiêu đúng là không đánh không quen biết. Tần Tiêu nghe nói hắn từng là cựu thần mà phụ thân ngươi giao lại cho ngươi, trung thành và tận tâm với ngươi như vậy. Thật sự là không nghĩ ra vì sao ngươi giết hắn!

Phượng tỷ cười lạnh:

- Xử tử Hổ Vạn Cầu có thể nói là bày mưu đặt kế, cũng có thể nói là ngoài ý muốn.

Tần Tiêu nghi hoặc nói:

- Chỉ giáo cho?

Phượng tỷ nói:

- Hổ Vạn Cầu là lão cổ hủ, mặc dù trung thành nhưng trong đầu chỉ có trung nghĩa và ngay thẳng, thấy ta những năm này vụng trộm làm không ít chuyện xấu thì rất không vừa mắt. Những ngày gần đây thì trong lòng của hắn có ý phản loạn. Nếu không phải trở ngại có hai con gái là thủ hạ của ta, ta đoán chừng hắn sớm phản rồi. Đáng hận là trước đó một hồi hắn còn làm một chuyện khiến ta tức giận, vì vậy ta đã ra lệnh xử tử hắn. Nhưng không đợi ta ra lệnh thì hắn đã bị người giết. Lý do hắn chết cũng gần như hoang đường như chính lão quỷ Hổ Vạn Cầu này, hắn vừa ý lão bà của người ta, còn âm thầm gặp gỡ lão bà của người ta! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Vừa ý lão bà người ta?

Trong nội tâm của Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ, hai con mắt híp lại, nhìn chằm vào gương mặt giống Lý Tiên Huệ như đúc.

Chương 125: Ma cao một trượng

Một lúc sau Tần Tiêu mới nặng nề nói ra:

- Cảm ơn ngươi đã nói cho ta biết chuyện trọng yếu như vậy. Kỳ thật ta cũng sớm nên nghĩ đến nhìn thấy nữ nhân trong Sở Tiên sơn trang lúc trước cũng không phải Phượng tỷ chân chính. Đây chẳng qua là khôi lỗi của ngươi thôi! Phượng tỷ chính thức vĩnh viễn giấu ở sau lưng người khác, thậm chí không tiếc hóa thân thành tiểu nha hoàn hầu hạ Vĩnh Thái quận chúa, âm thầm thao túng mọi chuyện. Ta nói đúng không Ngô Tiên Nhi. Gọi thân thiết một chút là Tịch Nhi!

Phượng tỷ sững sờ và khẽ giật mình, lập tức cười lên ha hả, thậm chí còn vỗ tay:

- Đặc sắc đặc sắc! Không thể ngờ ta thật sự là không thể ngờ dược! Mười mấy năm qua thân phận chân chính của ta dấu kín vô cùng tốt, trong thiên hạ cũng chỉ có không hơn năm người biết thân phận chân chính của ta, ngay cả Mặc Y Tử Địch cũng không biết được. Không ngờ ngươi trong thời gian ngắn như vậy lại biết được rõ ràng như thế! Tần Tiêu ah Tần Tiêu, ngươi biết hiện giờ trong lòng của ta nghĩ thế nào không? Ngày đó Lệ tỷ nói cho ta biết ngươi là kẻ thông minh hơn người, phong lưu tiêu sái, công phu sỗ sàng ngoài miệng không tệ lắm, làm cho nữ tử nhìn qua vô số mỹ nam cũng phải động tình. Hiện tại ta có thể nói cho ngươi biết, ta cũng như vậy.

Da mặt của Tần Tiêu có chút run lẩy bẩy, cố gắng nặn ra nụ cười mỉa mai:

- Chuyện này đúng là vinh hạnh nha. Ngày đó trong phủ Thứ Sử ngươi nói đến " sỗ sàng ", ta cũng đã hoài nghi vấn đề của ngươi rồi. Ngươi nói Lệ tỷ chính là nữ nhân tự xưng là Phượng tỷ mà ta gặp lần đầu tiên trong Sở Tiên sơn trang đúng không? Nàng hẳn là lão bà của Ngô Hưng Quốc. Hoặc là nói là lão bà của Vi Đình còn chuẩn xác hơn.

Phượng tỷ cười to, cười run rẩy toàn thân:

- Tần Tiêu, ngươi đúng là rất cẩn thận, một câu như vậy ta nghe thì rất thuận tai, ngươi cũng có thể phát hiện mánh khóe, không tệ, rất không tồi. Chuyện ngươi biết còn nhiều hơn tưởng tượng của ta. Không sai, Lệ tỷ cùng Vi Đình vốn là phu thê. Bọn họ là hai người trong bốn đại hộ vệ của phụ thân ta năm đó, Thiên Thủ Hồ Vương Vi Đình, Khôi Hoa Nương Tử Tuân Lệ Lệ. Hai phu thê bọn họ hai mươi năm trước là là đôi đạo tặc tiếng tăm lừng lẫy ở Giang Nam, bởi vì phụ thân của ta có ân cứu mạng với bọn họ, thả bọn họ ra khỏi lao tù, những năm gần đây lại thề chết thuần phục ta. Ngay cả Hổ Vạn Cầu cũng là do Vi Đình tiến cử tới.

- Hổ Vạn Cầu?

Tần Tiêu bất đắc dĩ thở dài, nói:

- Hắn thật sự là người đáng thương! Nhưng mà yêu ai yêu cả đường đi, ưa thích Đoạn Như lại chọc vào Khôi Hoa Nương Tử, cuối cùng còn mang họa sát thân.

Phượng tỷ hứng thú nhìn qua Tần Tiêu, cười nói:

- Thông minh, Tần đại nhân, lần này ngươi nói sai một chỗ.

Tần Tiêu nghi nói:

- Sai ở đâu?

Phượng tỷ lắc đầu:

- Kỳ thật ta vốn không nên vạch trần chuyện của người khác, bởi vì đây là chuyện xưa. Nhưng mà vì tỏ thành ý ta nói cho ngươi biết những chuyện này cũng không sao. Kỳ thật Khôi Hoa Nương Tử lúc ban đầu căn bản chính là nữ nhân của Hổ Vạn Cầu. Về sau Hổ Vạn Cầu phát hiện nữ nhân này phẩm hạnh không đoan chính cho nên mới từ nàng. Chỉ có điều Hồ lão quái là đầu óc điên khùng, tuy từ nàng nhưng trong nội tâm vẫn yêu nàng. Cho nên khi hắn mang theo Đoạn Như bị thương đi cầu Vi Đình trị thương thì kinh ngạc phát hiện Tuân Lệ Lệ đã trở thành phu nhân của Vi Đình, thâm thụ kinh ngạc nên cả người phát ngốc. Hơn nữa Vi Đình và Tuân Lệ Lệ nói bóng nói gió cực lực lôi kéo, Hổ Vạn Cầu lại từ chỗ có ý áy náy với Tuân Lệ Lệ nên bái huynh đệ sinh tử với Vi Đình, cùng nhau gia nhập vào tổ chức Hỏa Phượng do Tuân Lệ Lệ cầm đầu. Ngươi nói loại nam nhân này có quái lạ hay không? Hai thiên sinh tình địch, mỗi người có mục đích riêng mà kết nghĩa sinh tử với nhau! Ha ha! Nam nhân thật sự là dối trá.

Tần Tiêu nhíu mày:

- Nói như vậy, Mặc Y cùng Tử Địch, là con gái của Tuân Lệ Lệ?

Phượng tỷ bĩu môi một cái:

- Chuyện này ai mà biết. Năm đó ta còn chỉ có mười mấy tuổi, thời điểm mang hai tỷ muội Mặc Y tới còn nằm trong tả lót, đây là chuyện tư mật của bọn họ. Có lẽ những chuyện này nên hỏi Tuân Lệ Lệ mới có thể tinh tường. Nhưng mà lục lâm hào kiệt trời sinh tính phong lưu, ở bên ngoài tìm nữ nhân sinh một nam nửa nữ cũng không phải chuyện kỳ quái. Cho dù Tuân Lệ Lệ lúc trước sinh con gái cho Hổ Vạn Cầu. hơn nữa Mặc Y cùng Tử Địch hai tỷ muội này nàng cũng không có nhận là con. Bởi vì qua nhiều năm như vậy Tuân Lệ Lệ vẫn dùng thân phận " Phượng tỷ " ra lệnh, nếu ta nói ra chuyện này thì uy tín của nàng sẽ giảm xuống. Hơn nữa ta cũng không cho phép nàng bởi vì công phế tư, làm hỏng đại sự của ta!

Thật là nữ nhân ác độc! Ngay cả cốt nhục thân sinh cũng không chịu nhận! Trong nội tâm Tần Tiêu ẩn ẩn tức giận, hơn nữa còn thương tâm thay cho hai tỷ muội Mặc Y, bởi vì phụ thân của các nàng vô cùng có khả năng bị mẫu thân ruột của mình mưu đồ với nam nhân khác giết chết.

Tần Tiêu hơi thở dài một hơi, nói ra:

- Rốt cuộc là Hổ Vạn Cầu làm chuyện gì mà ngươi lại xử tử hắn, ngay cả phu thê Vi Đình cũng giết hắn?

Phượng tỷ hừ lạnh một tiếng:

- Ngươi không nên tiếp tục giả vờ ngây ngốc. Những năm gần đây Hỏa Phượng vẫn do phu thê Vi Đình lo liệu, ta chỉ đang âm thầm phát lệnh. Hổ Vạn Cầu bất hòa với bọn họ cũng là chuyện trong dự tính. Về phần ta muốn giết hắn nguyên nhân chính là hắn đánh cắp một vật tư mật, cũng âm mưu bán đứng toàn bộ Hỏa Phượng. Ngươi nói ta có nên giết hắn không?

Tần Tiêu nói:

- Rốt cuộc là vật gì?

Phượng tỷ cười lạnh:

- Hổ Vạn Cầu giao cho ngươi cái gì thì chính là nó đấy!

Trên mặt Tần Tiêu biến thành thần sắc vô tội, lớn tiếng kêu oan:

- Tần Tiêu thật sự nhớ không rõ! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Trong ánh mắt của Phượng tỷ lộ ra sát khí, nói:

- Tần Tiêu, khuyên bảo ngươi một câu: vĩnh viễn không nên xem thường nữ nhân. Ngươi đừng nhìn Từ Tiểu Nguyệt ta tay trói gà không chặt, không có bổn sự tự tay giết ngươi. Nhưng mà ngươi tin hay không, ta có thể khiến mọi người trong thiên hạ muốn giết ngươi, lại còn làm trên lưng của ngươi mang theo bêu danh?

- Tin tưởng, tin tưởng! Cũng từng có người nói như vậy với ta rồi!

Tần Tiêu liên tiếp gật đầu, làm ra bộ dáng kinh hãi, nói:

- Chỉ cần ngươi thả ra tin tức nói ta ham phú quý sắc đẹp, đại nghịch bất đạo kháng chỉ lấy Vĩnh Thái quận chúa bị hoàng thượng giết chêt và cùng Hỏa Phượng các ngươi tạo phản, như vậy ta thật sự xong đời rồi. Nhưng mà trước đó ngươi nên nói cho ta biết món đồ kia vì sao trọng yếu với ngươi như vậy.

Phượng tỷ nhìn qua bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi của Tần Tiêu thì rất tức giận, kêu rên vài tiếng, tức giận và bất đắc dĩ nói ra:

- Là một phần danh sách! Tát cả quan lại văn sĩ dưới trướng của ta ở Giang Nam này đều trong danh sách này. Những năm gần đây ta bỏ bao công sức kinh doanh lâu như vậy mới có những người này ngoan ngoãn đầu nhập vào trướng của ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau