PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Phát hiện kinh người

- Cám ơn ta? Cám ơn ta cái gì?

Tần Tiêu nhìn qua vẻ mặt cô đơn ôn nhu của Lý Tiên Huệ thì nhất thời nghĩ đến đây có phải diễn trò hay không, nhưng mà cứ xem như đây là chuyện tốt, không nên nói nhiều.

- Tần mỗ cũng vạn lần không ngờ có thể làm lễ bái đường với hoàng thân quốc thích Đại Đường đấy, xem như một lần kết hôn đi, mặc dù chỉ là diễn trò, ha ha!

Lý Tiên Huệ che miệng cười rộ lên:

- Đại nhân thật biết chê cười!

Tần Tiêu cười:

- Vốn chính là thế! Cũng không phải là tất cả mọi người đều có thể chờ mong được cưới công chúa đấy. Dù sao công chúa của đại Chu số lượng có hạn a.

Lý Tiên Huệ cười khanh khách, nói:

- Không nghĩ tới bổn sự sỗ sàng của đại nhân cũng nghiêm túc như vậy.

Tần Tiêu cười ha hả, trong lòng thì nhịn không được run lên, nói:

- Những lời này " bổn sự sỗ sàng của đại nhân cũng nghiêm túc như vậy ", nghe thế nào cũng thấy quen tai, chẳng lẽ...

Đột nhiên nội tâm của Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ, Lý Tiên Huệ này chẳng lẽ là giả mạo?

Phượng tỷ?

Trong lòng kinh hãi như thế nhưng trên mặt của Tần Tiêu lại bất động thanh sắc, tiếp tục cùng Lý Tiên Huệ nói chuyện phiếm. Sắc trời đã hơi muộn, xem ra hôm nay còn phải qua đêm trong phủ Thứ Sử này, vốn Ngô Hưng Quốc an bài cũng là ngày mai mới quay về Sở Tiên sơn trang, cử hành đại lễ kết hôn.

Với tính tình của Tần Tiêu thì cẩn thận quan sát sơ hở của Lý Tiên Huệ trước mặt, hơn nửa ngày cũng không có phát hiện điều gì khac thường. Lý Tiên Huệ trước mắt này giơ tay nhấc chân đều giống Vĩnh Thái quận chúa như đúc, giống đến mức không hề có một điểm sai lầm!

Hẳn là ta lo ngại? Trong nội tâm Tần Tiêu thầm suy nghĩ như vậy, nhưng nói thầm: vì cái gì từ khi nghe được nàng nói câu đó trong lòng của ta lại có cảm giác khác thường? Trực giác nói cho ta biết ở trong đó nhất định có cái gì không đúng! Nhưng rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

Tần Tiêu tiếp tục nói chuyện phiếm với Lý Tiên Huệ, hy vọng có thể từ cử động ngón tay của nàng moi ra một ít môn đạo:

- Tiên Nhi, lúc trước bệ hạ tứ hôn nàng và Võ Duyên Cơ thì không có cử hành hôn lễ sao?

Lý Tiên Huệ nhíu mày:

- Ngày đại hôn không nên đề cập tới chuyện xấu này. Ta không phải đã nói với ngài rồi sao? Bệ hạ vừa mới tứ hôn thì ta cùng Võ Duyên Cơ đi vào nội cung theo thông lệ nên sinh ra rắc rối bị xử tử, làm gì có cơ hội bái đường.

Lý Tiên Huệ dừng một chút, đột nhiên trên mặt xuất hiện nụ cười quỷ dị vui vẻ, nói:

- Đại nhân cố ý nói như vậy là đang lo lắng Tiên Nhi ta không còn hoài bích đúng hay không? (*Hoài bích là còn trinh)

Tần Tiêu trong lòng mồ hôi, không khỏi tranh luận nói:

- Tần Tiêu tuyệt không có ý này! Đây chỉ là chuyện phiếm mà thôi, quận chúa không nên trách!

Trong nội tâm thì nghĩ tới: tuy người trước mặt này và Vĩnh Thái quận chúa Lý Tiên Huệ giống như đúc, âm thanh khác nhau không nhiều lắm, nhưng mà ta vẫn cảm giác được có chút không đúng! Người trước mặt và Lý Tiên Huệ gặp lần trước lại nhiều hơn một cổ hương vị dâm tà ngả ngớn... Tuy Lý Tiên Huệ trước khi cũng vì thăm dò ta từng có cử động khiêu khích câu dẫn, nhưng lúc ấy xem ra chỉ có sắc mà không có dâm, hương diễm mà không hạ lưu. Hiện tại quận chúa này nói chuyện...

Lúc này tiếng động bên ngoài của đám người từ từ yên tĩnh lại, xem ra đều bị Ngô Hưng Quốc an bài vào trong ăn tiệc cưới. Qua trong chốc lát cửa phòng bị gõ vang, Tần Tiêu đi ra gõ cửa, chính là Mặc Y.

Mặc Y đứng ở cửa ra vào nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Tân lang quan, khách nhân cả sảnh đường đều chờ đợi ngài đi mời rượu đấy! Tại sao ngài vừa chui vào trong khuê phòng của tân nương không nỡ ra thế này? Ha ha!

Tần Tiêu cười mỉa:

- Ta lập tức tới ngay.

Trong phòng Lý Tiên Huệ kêu lên:

- Là Tử Địch tỷ tỷ sao? Nhanh mời vào trong ngồi, ta đang chán muốn chết!

Đột nhiên trong lòng của Tần Tiêu sáng ngời: Lý Tiên Huệ này không ngờ không phân biệt được Mặc Y cùng Tử Địch? Quả nhiên không đúng!

Mặc Y đi vào trong khuê phòng, Lý Tiên Huệ vội vàng kéo nàng lại:

- Hảo tỷ tỷ, mau ngồi xuống tâm sự với ta đi! Những ngày này ngươi cùng Mặc Y tỷ tỷ bận rộn ở đâu cũng không tới thăm ta.

Tần Tiêu đi tới bên cạnh bàn làm bộ muốn châm trà uống, nghe hai người nói chuyện.

Mặc Y hơi có chút xấu hổ trầm thấp cúi đầu, nói:

- Quận chúa điện hạ, là tỷ tỷ Mặc Y... Vốn Phượng tỷ đã an bài Tử Địch tới đón thân, nhưng mà tiểu nha đầu này phát tính tình nên ta lưu nàng lại Sở Tiên sơn trang xem thôn trang...

Tần Tiêu nhìn thấy khóe mắt của Lý Tiên Huệ có một tia khẩn trương và hoảng sợ, nhưng nàng nhanh chóng che dấu, tự trách nhẹ lắc đầu, ôn nhu nói:

- Ngươi nhìn ta xem, mấy ngày không gặp hai tỷ muội các ngươi thì không nhận ra rồi! Cũng chỉ trách các ngươi lớn lên cũng quá giống nhau!

Trong nội tâm Tần Tiêu sáng ngời Mặc Y cùng Tử Địch làm bạn với Lý Tiên Huệ nhiều năm, Lý Tiên Huệ làm gì có đạo lý không phân biệt được! Quận chúa này tất nhiên là giả!

Tần Tiêu nhìn hai nữu nhân, nói: xem tại TruyenFull.vn

- Các nàng ở đây trò chuyện đi, ta đi ra ngoài tiếp khách. Không bao lâu thì gọi nha đầu mang đồ ăn tới đây. Ah, đúng rồi, Tiên Nhi, hôm nay từ cửa vào không gặp Tịch Nhi, tại sao thời gian trọng yếu này không thấy nàng hầu hạ, chạy đi đâu rồi?

Lý Tiên Huệ cười nói:

- Tiểu nha đầu này có lẽ chạy đi đâu đó, chắc cũng đang đi tìm lang quân như ý trong sảnh thôi! Lại nói nàng cũng không phải nha hoàn, nếu bảo nàng luôn hầu hạ ta thì cũng không tốt lắm đâu? Hôm nay phủ Thứ Sử nhiều người nên Ngô Thứ Sử sợ nàng bị người ta nhận ra nên cố ý mang nàng đi nơi khác rồi.

- Ah, là như thế sao.

Tần Tiêu lơ đãng nói ra.

- Ta đây đi, các nàng chậm rãi trò chuyện.

- Đi thôi!

- Đại nhân đi tốt.

Tần Tiêu đi ra khỏi khuê phòng đóng cửa phòng, lập tức phóng bước nhanh tới thính đường. Đi ra mấy bước đột nhiên thả người lên nóc nhà, nhẹ chân nhẹ tay vạch một một mảnh ngói.

Không nằm ngoài sở liệu của Tần Tiêu, trong khuê phòng Mặc Y quỳ rạp xuống đất cúi thấp đầu xuống, Lý Tiên Huệ có chút tức giận ngồi ở trên ghế, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn qua nàng, bờ môi rung lên như đang nói cái gì đó..

Nóc nhà tương đối cao, âm thanh của Lý Tiên Huệ cực thấp, hoàn toàn không nghe nàng nói cái gì.

Nhưng có mà trước mắt là đủ rồi!

Tần Tiêu đã hoàn toàn hiểu được đây là chuyện gì xảy ra! Còn có Ngô Hưng Quốc, Tịch Nhi, Hỏa Phượng cùng với tân nương tử gọi là Lý Tiên Huệ kia là có chuyện gì rồi!

Tần Tiêu xoay người nhảy xuống, kiềm chế ở tâm thần đi tới chánh đường.

Trong chánh đường đã sớm ca múa hân hoan, mùi rượu dâng trào tràn ngập đại sảnh. Ngô Hưng Quốc sớm đã uống thất điên bát đảo, đi đường có chút xiêu xiêu vẹo vẹo.

Ngô Hưng Quốc nhìn thấy Tần Tiêu đã đến thì như được đại xá, hắn như nhìn thấy cọng cỏ cứu mạng, thất tha thất thểu đi tới, một phát bắt lấy hắn miệng đầy mùi rượu nói loạn:

- Hiền... Hiền tế, nếu ngươi không tới thì lão phu hôm nay phải say chết ở đây rồi.

Chương 117: Sợ ném chuột vỡ bình

Tần Tiêu đỡ lấy hắn, nói:

- Tiểu tế thất lễ, phụ thân chớ trách! Các vị chớ trách!

Lúc này Lý Trọng Tuấn ngồi ở xa nhất nhìn qua Tần Tiêu hô to:

- Tần huynh đệ, tân lang quan, tới tới, bổn vương phải uống mười chén với ngươi.

Tần Tiêu nhìn qua phía hắn, thấy trong mắt của hắn có mấy phần thâm ý.

Tần Tiêu cười ha hả đi đến bên người Lý Trọng Tuấn, người bên cạnh thì thức thời né ra, bộc nhân lập tức chuyển cái ghế tới, Tần Tiêu ngồi xuống.

Lý Trọng Tuấn nhìn ra có vài phần men say, trên mặt thì đỏ bừng, lôi kéo Tần Tiêu hơi có chút mơ hồ nói không rõ:

- Huynh đệ, tới Giang Nam... Giang Nam xử lý hôn sự, chuyện này thật ý tứ nha. Bổn vương... Bổn vương cũng muốn có thị thiếp ở Giang Nam chơi đùa! Lại làm con rể của Giang Nam này! Ngô Thứ Sử!

Lý Trọng Tuấn liền vỗ bàn một cái.

- Ngô Thứ Sử, bổn vương bảo ngươi còn không mau tới! xem tại.

Ngô Hưng Quốc lúc này đã trốn qua bàn rượu khác, vụng trộm trì hoãn thì bỗng nghe được Lý Trọng Tuấn hô to, hắn tỉnh rượu hơn phân nửa vội vàng chạy tới, xoay người chắp tay nghe hắn phát biểu.

Lý Trọng Tuấn hít thở thật sâu, đỉnh đạc nói ra:

- Ngô Thứ Sử, ngươi còn con gái nào không? Gả một người cho bổn vương làm thị thiếp! Bổn vương cũng muốn như Tần huynh đệ, náo một hồi... Ah... Cáp a, thật là ý tứ.

Ngô Hưng Quốc dở khóc dở cười, mặc dù biết những chuyện này là say rượu mê sảng nói ra, nhưng không dám phản bác, nói:

- Hồi bẩm điện hạ, vi thần chỉ có một con gái, hiện đã gả cho Tần đại nhân, cái này...

Lý Trọng Tuấn vừa trừng mắt, âm thanh khí thế nói ra:

- Không có... Sao không sinh ra mấy người? Người muốn bổn vương lấy con gái của họ không biết bao nhiêu mà kể, nhưng mà ngươi nói với bổn vương là không có con gái? Phế vật! Tức chết bổn vương!

Ngô Hưng Quốc sợ tới mức cuống quít quỳ rạp xuống đất:

- Vi thần có tội! Điện hạ xem mặt mũi của tiểu tế ngàn vạn thứ tội! Vi thần già nua thê thiếp không đồng đều, cũng không có sinh thêm con gái.

Khách trong sảnh đường này bị hù sợ, tràng diện lập tức có chút tỉnh táo lại.

Trong nội tâm Tần Tiêu cười trộm, nhìn nhạc phụ trên danh nghĩa này vẫn phải chiếu cố mặt mũi của hắn, vì vậy đi ra hoà giải:

- Điện hạ, xin nghe vi thần một lời... Điện hạ chính là vương gia, còn sợ không lấy được thị thiếp của Giang Nam hay sao? Ngày khác vi thần sẽ bố cáo Giang Nam một câu, phàm là quan viên ngoài tứ phẩm ở Giang Nam, ai ở nhà còn có con gái xinh đẹp chưa gả chồng thì tự nguyện gả cho điện hạ, nhanh chóng tới báo danh. Đến lúc đó đoán chừng điện hạ cũng không cần quan tâm cái gì, ngồi trong phủ chờ đợi nhiều mỹ nữ Giang Nam tới gả cho ngươi, ha ha!

Lý Trọng Tuấn nháy mắt mấy cái, lập tức vỗ tay cười to:

- Aha Hàaa... Hay lắm, vẫn là huynh đệ thông minh, ý kiến hay, quả thực là ý kiến hay! Ngô Thứ Sử ngươi đứng lên đi, bổn vương chỉ nói đùa với ngươi mà thôi, không cần cho là đúng. Ngươi cho rằng bổn vương thực say chờ ngươi sinh con rồi chờ lớn sao, bổn vương chẳng phải đã biến thành lão già rồi sao? Lấy được thê thiếp chắc cũng không còn xài được, ha ha!

Lập tức quay đầu nở nụ cười giả tạo nhìn qua Tần Tiêu nói ra:

- Nếu không, bổn vương nghe theo ý của Tần huynh đệ vừa rồi nhé?

Tần Tiêu cúi đầu cười:

- Giao cho vi thần lo việc này là được...

Lý Trọng Tuấn lung la lung lay đứng lên, nhìn hắn đứng không vững Tần Tiêu vội vàng đứng dậy đỡ hắn. Lý Trọng Tuấn lắc lắc đầu:

- Huynh đệ, cùng ra ngoài thay quần áo với bổn vương.

- Vâng, điện hạ!

Tần Tiêu nhìn thấy khóe miệng của Lý Trọng Tuấn mỉm cười, biết rõ hắn đang cố ý trêu chọc Ngô Hưng Quốc, trong nội tâm cũng cười rộ lên.

Tần Tiêu dìu lấy Lý Trọng Tuấn ra khỏi chánh đường, nghe được tiêng thở dài của đám khách mời bên trong.

Lý Trọng Tuấn hé miệng cười ha hả, hắn cũng đứng vững lên. Tần Tiêu cũng cười to:

- Điện hạ, vô duyên vô cớ vì sao xỉ nhục Ngô Hưng Quốc kia vậy?

Lý Trọng Tuấn khoát tay, nhàn nhã tự nói:

- Tần huynh đệ, nếu trước mắt không giả vờ phóng đáng phong lưu cậu ấm, ta dùng bộ mặt nghiêm nghị vương gia thì chẳng phải khiến người ta đề phòng sao?

Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ, nhất thời thốt ra:

- Tần mỗ hiểu rồi. Điện hạ đang "Trang bức"?

- 'Trang bức'?

Lý Trọng Tuấn nghi hoặc nháy mắt con ngươi, sững sờ nhìn qua Tần Tiêu, nói:

- Lời nầy là ý gì tư, vì sao bổn vương chưa từng nghe qua?

Tần Tiêu nhịn không được cười rộ lên, lập tức qua loa tắc trách nói:

- Điện hạ có chỗ không biết, đây là từ địa phương quê của hạ quan. Ý tứ nghĩa là giả vờ ngây ngốc, giả heo ăn thịt hổ.

Lý Trọng Tuấn cười to:

- Huynh đệ thông minh! Một điểm tức thông! Trong ba mươi sáu kế nó hữu dụng nhất, quan trường như chiến trường, sâu sắc phải hữu dụng mới được.

Tần Tiêu nhịn xuống không có cười to:

- Điện hạ mới thật sự là người thông minh, Tần mỗ bội phục!

- Đâu có đâu có...

Lý Trọng Tuấn cười ha ha, bước đi nhanh hơn, đi tới nhà vệ sinh, trong miệng thì âm thầm lẩm bẩm:

- 'Trang bức'? 'Trang bức'... Từ ngữ Giang Nam này thật có ý tứ!

Hai người thuận tiện ra ngoài, Lý Trọng Tuấn hữu ý vô ý mang theo Tần Tiêu đi dạo quanh phủ Thứ Sử. Đi đến chỗ hẻo lánh Lý Trọng Tuấn nhìn qua Tần Tiêu, thấp giọng nói ra:

- Huynh đệ, phát hiện cái gì không đúng không?

Tần Tiêu hỏi lại:

- Điện hạ có phát hiện gì?

Lý Trọng Tuấn nhíu mày, thấp giọng nói ra:

- Vừa rồi trên yến tiệc có bốn thành khách mời lại là quan quân phủ binh của Ngạc Châu này. Tuy bọn họ ăn mặc y phục thường ngày nhưng thời gian bổn vương mang binh cũng không tính là ngắn, có thể nhìn qua cử động ngón tay của bọn họ nhìn ra một điểm đầu mối. Ngươi biết đó là ý gì chứ?

Tần Tiêu ngưng trọng gật gật đầu:

- Tần Tiêu hiểu. Những chuyện này đã sớm nằm trong dự liệu của Tần mỗ rồi. Từ Kính Nghiệp năm đó phản loạn thì số lượng quan quân tiểu quan đi theo cũng không ít, triều đình làm sao có thể gạt bỏ từng cái được? Những năm này thì có rất nhiều người đã trà trộn lên các chức quan khác nhau. Hỏa Phượng thủ lĩnh chính là Từ Tiểu Nguyệt, cũng không biết từ nơi nào tìm được chứng cứ bọn họ từng đi theo Từ Kính Nghiệp làm phản, bắt những người này sẵn sàng góp sức cho Hỏa Phượng. Ta đoán chừng trong châu phủ Giang Nam Ngạc Châu này quan quân nghe lệnh của Hỏa Phượng số lượng cũng không ít. Hơn nữa Hỏa Phượng kinh doanh Giang Nam nhiều năm như vậy, vô cùng có khả năng âm thầm bố trí rất nhiều quan quân trức cao vọng trọng.

Lý Trọng Tuấn tức giận gật gật đầu:

- Những loạn thần tặc tử này đập cờ hiệu giúp đỡ Lý Đường thì bốn phía làm bậy khắp nơi, đây không phải muốn làm tổn hại danh dự của Lý gia sao? Rất đáng hận! Nhưng mà bệ hạ anh minh âm thầm phái bổn vương đến xử lý việc này, xử lý việc cố ý giá họa cho Lý gia, lại nói tiếp bổn vương lần này rất cảm kích bệ hạ.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Bệ hạ khôn khéo hơn người, tự nhiên có thể nhìn thấy chuẩn bị của những người này, sẽ không để cho đám tiểu tặc này làm hỏng đại sự. Nhưng mà điện hạ, vừa rồi Tần Tiêu cũng phát hiện một chuyện làm cho người ta kinh ngạc, nói ra hy vọng sẽ không giật mình.

Chương 118: Phòng ngừa chu đáo

Lý Trọng Tuấn ngạc nhiên nói:

- Nói nghe một chút.

Tần Tiêu biểu lộ nghiêm túc:

- Lần này tân nương tử hình như không phải là Vĩnh Thái quận chúa ta gặp trước kia, mà là...

Lý Trọng Tuấn mở to hai mắt:

- Ai?

Tần Tiêu nhíu mày lại, thấp giọng nghiêm nghị nói ra:

- Thủ lĩnh Hỏa Phượng, con gái Từ Kính Nghiệp, Từ Tiểu Nguyệt!

Quả nhiên Lý Trọng Tuấn quá sợ hãi, suýt nữa đề cao âm thanh, cưỡng ép âm điệu của mình, tức giận gầm nhẹ nói:

- Vậy còn em gái của bổn vương, Vĩnh Thái quận chúa đâu rồi?

Vẻ mặt Tần Tiêu trầm xuống, chậm rãi lắc đầu:

- Cũng còn chưa biết...

Lý Trọng Tuấn tức giận dậm chân, nói:

- Từ Tiểu Nguyệt, tốt cho nữ nhân âm tàn! Bổn vương vốn định xử lý xong đám tặc này, tụ tập đầy đủ sẽ tới Sở Tiên sơn trang hốt gọn một mẻ! Nhưng mà kể từ bây giờ lại sợ ném chuột vỡ bình! Rất là đáng hận!

Cảnh ban đêm càng đậm, cháng đường phủ Thứ Sử vẫn tiếp tục yến hội như trước, hơn nữa lúc này còn tiếng vào giai đoạn cao trào. Mấy nữ tử áo đỏ áo xanh chính là ca vũ nổi tiếng ở Giang Nam này, âm điệu của nhạc và tiếng chén đũa giao thoa, mọi người thỉnh thoảng ré lên trầm trồ khen ngợi, tiếng hoan hô cười to truyền ra thật xa.

Trong một góc đại sảnh Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn đang nói chuyện với nhau.

Tần Tiêu nghe Lý Trọng Tuấn nói muốn tới Sở Tiên sơn trang đem đám tặc này " một mẻ hốt gọn ", hỏi:

- Điện hạ lần này xuôi nam mang bao nhiêu binh mã?

Lý Trọng Tuấn nói ra:

- Không dối gạt huynh đệ, bổn vương lần này nghe theo mật chỉ để tránh bị người ta nghi kỵ, thời điểm rời khỏi kinh thành một mình một ngựa đi tới đây. Lúc đi vào rừng thì bệ hạ mới ra lệnh cho Đại Đô Đốc Trưởng Sử, Trương Nhân Nguyện Trương tướng quân lãnh binh đến phụ trợ, đoán chừng lúc này binh mã của Trương tướng quân cũng đã tới phía bắc Ngạc Châu rồi. Hơn nữa bổn vương đã phát quân lệnh cho Dương Châu phát ra quân lệnh, lệnh cho Lý Tư Trùng, Lý Thừa Huống, Độc Cô Húy Chi, Sa Trá Trung Nghĩa bốn người tất cả lãnh binh mã xuất phát từ Dương Châu tụ hợp với Trương Nhân Nguyện. Trương Nhân Nguyện nghe đế lệnh tiến tới gần Ngạc Châu, cũng thuận đường hội hợp với binh mã Dương Châu đang đóng quân ở An Châu, bởi vậy có lẽ tránh được tai mắt của người khác. Hơn nữa bệ hạ nói cho ta biết lần này chuyện ở Giang Nam trong triều nàng chỉ nghe mình bổn vương nói. Ngay cả Trương Nhân Nguyện cũng không biết được. Vài ngày trước Trương Nhân Nguyện sai người đến Ngạc Châu báo tin cho bổn vương, cũng đã ước định với bổn vương mỗi ngày bổn vương sẽ phát một phong thơ cho hắn. Nếu như một ngày không phát hắn sẽ mang binh tiến vào Ngạc Châu, đến đây tiếp ứng cho bổn vương!

Tần Tiêu âm thầm sợ hãi thán phục, những người này đều là danh tướng lừng lẫy của Đại Đường trong lịch sử!

Lý Trọng Tuấn nhìn thì táo bạo nhưng hắn là người tinh minh giỏi giang, nhất là an bài quân sự càng lộ ra nét xuất chúng. Hắn sắp xếp như vậy đúng là không khiến người ta hoài nghi. Dù sao hiện tại tai họa ngầm ở biên cương đang xuất hiện, phủ binh đúng hạn phải đổi nơi là chuyện bình thường. Một khi Trương Nhân Nguyện mang binh tới thì đó giống như thần binh hàng lâm, giết những người này không kịp trở tay.

Tần Tiêu hỏi:

- Điện hạ, Tần Tiêu đần độn, tư lịch cũng ít, đối với chuyện quân vụ càng không quá hiểu. Không biết điện hạ mang bao nhiêu binh tướng, Giang Nam phủ Ngạc Châu này có bao nhiêu binh mã? Đến lúc đó có thể ứng phó ra sao?

Lý Trọng Tuấn nhếch miệng lên, lộ ra một tia khinh thường cười lạnh:

- Huynh đệ, nói thật cho ngươi biết. Đô đốc trú ở Dương Châu chính là Tả Vũ Lâm Vệ Thân Huân Truân Doanh của bổn vương. Còn binh mã Trương Nhân Nguyện mang tới cộng lại ước chừng năm ngàn người, Giang Nam phủ Ngạc Châu này không hề có chiến sự nên theo bổn vương hiểu thì binh sĩ ba phủ cũng chỉ chừng sáu ngàn người. Cho dù bọn chúng âm thầm mang binh từ nơi khác tới cũng có ba năm vạn, bổn vương không đem đám ô hộp này đặt vào trong mắt. Huynh đệ có khả năng không biết, Vũ Lâm Vệ của bổn vương vốn là hoàng đế vệ suất, hảo thủ ngàn dặm chọn một người. Binh mã thủ hạ của Trương Nhân Nguyện tướng quân càng là hổ sư chi binh thân kinh bách chiến, há đem đám binh tôm tướng cua quen thói an nhàn ở Giang Nam này đặt vào trong mắt.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Bởi vậy nói đến có chiến sự xảy ra, thế tất không cần phải sợ bọn chúng. Nhưng tình huống trước mắt là bệ hạ cố ý ít xuất hiện, không muốn đại khai sát giới khiến cả nước đều biết. Hơn nữa nếu có thể đánh nhau sống chết giải quyết được chuyện của Hỏa Phượng thì bệ hạ cũng không kiềm chế tới bây giờ!

Lý Trọng Tuấn vỗ tay vào nhau, gật đầu khen:

- Huynh đệ nói rất có đạo lý. Bệ hạ đúng là ý này! Nhưng vấn đề trước mắt là Vĩnh Thái quận chúa không biết thân ở phương nào! Cho dù chúng ta bắt được giặc, bắt bớ Từ Tiểu Nguyệt thì nàng nhất định không nói ra chỗ của Vĩnh Thái quận chúa, xem như bùa hộ mạng, liều chết không thú nhận. Vạn nhất chuyện này làm không tốt nàng lại vò đã mẻ lại sứt, đem chuyện Vĩnh Thái quận chúa còn sống ở nhân gian thêm mắm thêm muối nói vào nhân gian thì đến lúc đó càng không vãn hồi được!

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Đúng vậy a! Không nghĩ tới Từ Tiểu Nguyệt vào thời khắc cuối cùng còn chơi một chiêu này. Nếu không phải ta kịp thời phát hiện sơ hở thì đoán chừng còn hồ đồ đi vào động phòng với nàng ta đấy, đến lúc đó bỡn quá hoá thật bị nàng đùa bỡn trong tay cũng có khả năng. Nữ nhân này tâm trí gan dạ sáng suốt, quả nhiên là không giống bình thường. Tần Tiêu đoán chừng lúc trước nàng muốn kéo lưng Tần Tiêu chính là cố ý cho ta phát hiện cái gọi là con gái Ngô Thứ Sử, Ngô Tiên Nhi, chính là Vĩnh Thái quận chúa. Bởi vì bằng vào chuyện ta kết hôn với con gái Thứ Sử thì một chút tài vật không cách nào lay động ta được. Nhưng nếu như ta phát hiện chuyện của Vĩnh Thái quận chúa thì không giống. Mặc kệ ta cam tâm tình nguyện không vui, thế tất chỉ có thể đáp ứng yêu cầu của chúng, kết hôn với Vĩnh Thái quận chúa!

Lý Trọng Tuấn ngạc nhiên nói:

- Vậy nữ nhân gọi là Từ Tiểu Nguyệt kia thật sự lợi hại như vậy?

Tần Tiêu khẳng định nói ra:

- Đúng là phi thường lợi hại! Điện hạ ngươi nghĩ lại đi, nếu ta không đáp ứng kết hôn thì Từ Tiểu Nguyệt sẽ dùng an nguy của Vĩnh Thái quận chúa thả ra làm cho Ly gia long đong, Tần Tiêu vạn lần không muốn thấy chuyện này, nếu ta đáp ứng thì mặc kệ trong nội tâm của ta có suy nghĩ gì, nếu đã kết hôn với Vĩnh Thái quận chúa thì đã là người cùng thuyền với chúng, nếu ta muốn vặn ngã chúng thì thế tất phải chết đuối bản thân mình. Những ngày này bọn chúng thậm chí còn không phòng bị Tần Tiêu ta, tuyệt không lo lắng ta biết rõ Vĩnh Thái quận chúa tồn tại, hơn nữa hình như rất thích ý khi ta biết rõ chân tướng. Trong mắt của bọn chúng thì Tần Tiêu chính là "con vịt" bị đun sôi, muốn bay cũng không bay được. Điện hạ ngài nói một chút, Từ Tiểu Nguyệt này có đơn giản hay không?

Chương 119: Mạch nước ngầm mãnh liệt (1)

Lý Trọng Tuấn nghe xong những lời này thì lắc đầu, thở dài:

- Nữ nhân như vậy nếu sanh ra ở gia đình hoàng gia thì với tâm trí quyền mưu như vậy tất nhiên có thể khiêu chiến nhân vật như Vũ Hoàng! Những ngày này bổn vương vẫn cảm thấy kỳ quái, dùng thế lực của Hỏa Phượng ở Ngạc Châu này không có đạo lý không biết bổn vương tới Ngạc Châu. Kỳ quái là bên người của bổn vương cực kỳ yên tĩnh, không hề có động tĩnh gì, bọn chúng thậm chí còn không phái người theo dõi. Ngược lại bổn vương trước đó vài ngày ở thành Ngạc Châu Lý Tự Nghiệp tìm tới kỹ viện gặp được bổn vương thì sững sờ, hắn còn tìm người đưa tấu chương, may mắn bị vương bản nhìn thấy nên nửa đường chặn lại. Nếu không phải như thế bị người của Hỏa Phượng tìm được thì càng phiền toái.

Tần Tiêu gượng cười vài tiếng, tự giễu nói ra:

- Việc này còn oán Tần Tiêu, trước đó chuẩn bị chưa đủ Tần Tiêu cũng tuyệt đối không ngờ rằng chuyện ở Ngạc Châu khó giải quyết như vậy, lúc này mới phạm sai lầm, nghĩ tới nhờ Lý Tự Nghiệp đi tìm viện binh.

Lý Trọng Tuấn cười vỗ vỗ vai Tần Tiêu:

- Đừng tự trách, huynh đệ. Ngươi đã rất không dễ dàng! Đơn thương độc mã một mình đi vào Giang Nam có thể tra ra nhiều chuyện như vậy, trừ Địch công tái thế thì trong triều đoán chừng không có người thứ hai. Lần này nếu có thể thành công tiêu diệt Hỏa Phượng thì bệ hạ nhất định cực kỳ vui mừng, đến lúc đó huynh đệ ngươi có chỗ tốt rồi, ha ha!

Tần Tiêu cười:

- Chuyện như vậy ai dám đòi khen thưởng? Lại nói chuyện của Hỏa Phượng đã lâm vào hoàn cảnh lưỡng nan, Tần Tiêu xem ra chỉ co thể học điện hạ " 'trang bức' ", ha ha! Coi như cái gì cũng không biết, đi theo đám người kia an bài. Nhìn xem Phượng tỷ này rốt cuộc muốn thế nào!

Lý Trọng Tuấn cười to:

- Được rồi huynh đệ, ngươi phải bảo trọng. Nhập động phòng, cũng đừng bị Phượng tỷ kia mê tới thất khiếu xuất quan, mất tâm trí là tốt rồi. Còn nữa, mấu chốt trước mắt chính là tìm được em gái Tiên Nhi của bổn vương, nếu có thể đem nàng cứu ra thì chuyện Hỏa Phượng sẽ dễ làm.

Tần Tiêu dũng cảm quả quyết gật đầu:

- Hiểu, điện hạ yên tâm, Tần Tiêu có liều cái mạng này cũng phải đem Vĩnh Thái quận chúa bình yên giao cho điện hạ!

Lý Trọng Tuấn cười, vẻ mặt kỳ quái nhin qua Tần Tiêu:

- Hẳn là, Tần Tiêu huynh đệ, thật sự ưa thích em gái của bổn vương?

Tần Tiêu gượng cười ha hả, nói:

- Tuy Tần Tiêu có sắc đảm bao thiên cũng không dám có ý nghĩ này. Nhưng mà Tần Tiêu trước đó từng ưng thuận chuyện làm cho quân chúa thì sẽ không để cho nàng gặp chuyện không may!

Sáng sớm ngày thứ hai Tần Tiêu uống rượu say mềm bị Mặc Y đánh thức, cảm thấy đầu choáng mắt hoa.

Ngoài phòng thì có tiếng người huyên náo lớn, xem ra đã có rất nhiều nô bộc đang bận rộn đại sự hôm nay. Mặc Y lấy chậu đồng khăn mặt, cành liễu và muối hầu hạ Tần Tiêu rửa mặt đánh răng.

Tần Tiêu hữu ý vô ý quan sát Mặc Y vài lần, phát hiện nàng hôm nay quả nhiên trầm mặc ít nói, lông mi có thần sắc u buồn.

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm nghĩ: đoán chừng hai tỷ muội này bởi vì chuyện đón dâu cũng bị Phượng tỷ xử phạt.

Tần Tiêu rửa mặt, nhìn qua cành liễu trên bàn thì buồn cười: người nhà Đường dùng cành liễu đánh răng cộng thêm chút muối để vệ sinh răng. Thậm chí việc đánh răng bằng nước trà đậm đặc hoặc là ngậm chút muối mà thôi, lấy ngón tay lau lau xem như xong. Chính mình lúc nào cũng phải đụng một ít người hoặc lớn hoặc nhỏ miệng thối, may mắn những năm này xem như quen rồi.

Tần Tiêu lấy bàn chải đánh răng do mình chế tác, ngậm chút nước muối đánh răng.

Mặc Y ở bên cạnh kinh ngạc, nhịn không được nói ra:

- Đại nhân, đây là vật gì, dùng nó chà răng không sợ đau sao?

Tần Tiêu đánh răng xong nhìn nàng cười nói:

- Tất nhiên nàng không biết. Đây là bổn quan tự chế, tên là " đánh răng ". Nàng nhìn xem ba phiến gỗ hòe tạo thành, ở trong chỗ khẹp lại có chút lông lợn tạo thành, dùng cành liễu đánh răng thật phiền toái, dùng cách này tốt hơn nhiều.

Mặc Y lòng hiếu kỳ nổi lên, trong ánh mắt lóe lên hào quang khắc thường, nói:

- Đại nhân có thể cho Mặc Y xem không?

- Cầm lấy đi.

Mặc Y mừng rỡ tiếp nhận, trong tay tinh tế quan sát một hồi, mở miệng hỏi:

- Đại nhân, cái này là lông lợn ngâm dược tề sao?

- Ah, cũng không dùng dược tề gì. Mang lông lợn ra mặt trời phơi khô, lại chưng trong nồi một giờ thì lông lợn sẽ cứng lại nhưng rất mềm dẻo, hơn nữa không có mùi vị khác thường và độc tố, như vậy là có thể dùng.

Mặc Y kinh ngạc nói:

- Đơn giản như vậy sao?

Tần Tiêu cười:

- Nói thì đơn giản, thời điểm bổn quan còn nhỏ phải mất nửa năm mới tạo thành. Vốn định tặng cho ân sư, không nghĩ tới ông ấy đã dời tới Giang Châu, vì vậy lưu lại tiếc nuối.

Mặc Y cắn cắn môi, hạ quyết tâm nói ra:

- Đại nhân có thể cấp cho Mặc Y thứ này không?

Tần Tiêu sững sờ, nói:

- Được thôi! Bất quá, nhưng ngươi dùng làm gì?

Trên mặt Mặc Y nổi mây đen, thấp giọng nói:

- Tỷ muội hai người chúng ta muốn rời khỏi giang hồ, muốn tạo dựng sự nghiệp của mình. Chỉ mong ngày sau có thể làm ra loại hàng này như đại nhân, mỗi ngày bán được ba năm đồng tiền ăn cháo là được.

Tần Tiêu buồn cười:

- Đang êm đẹp như này, vì sao lại có suy nghĩ tiêu cực thế? Nàng đang là thủ hạ đại tướng của Phượng tỷ đấy, tương lai sẽ được trọng dụng. Nhưng mà đánh răng này nếu nàng muốn thì tặng cho nàng đi. Bổn quan còn có một cái để dùng.

Trong nội tâm thì buồn cười: Mặc Y này không biết " All Rights Reserved " sao, mình là người phát minh còn mượn chuyện này kiếm chác món lợi kếch sù đấy!

Mặc Y vui mừng quá đỗi:

- Đa tạ Đại nhân!

Tần Tiêu nói:

- Ta lại dạy nàng một thứ chính nàng ghi nhớ. Dùng cành liễu, cành hòe, cây dâu cho vào nước luộc thành cao, lại thêm vào khương thủy cùng cây tế tân. Cầm loại cao này đi làm thuốc đánh răng có thể làm cho hàm răng trắng tinh sáng bóng, trong miệng không có mùi vị hôi, so với nước muối còn tốt hơn nhiều. Bổn quan lúc ở Bành Trạch nhàn rỗi thường thường loay hoay làm những chuyện này, hôm nay bận rộn ngược lại đã quên mất.

Kỳ thật Tần Tiêu biết rõ những thứ này, nhưng mà trong bộ đội đặc chủng bị bắt buộc học thông hiểu đạo lý sống sót trong hoàn cảnh dã ngoại. Loại phương thức chế tác kem đánh răng này là người Đại Tống sử dụng rộng rãi, xem như hình thức ban đầu của kem đánh răng.

Mặc Y kinh ngạc chớp đôi mắt đen nhánh nhìn qua Tần Tiêu:

- Đại nhân, ngài thật sự là toàn tài! Mặc Y càng bội phục đại nhân hơn đấy!

Tần Tiêu cười:

- Chút tài mọn, không cần phải nói. Đi thôi, nhìn xem bên ngoài đã làm thế nào rồi.

Trong nội tâm cũng đang cười thầm: nếu không phải ta hơi thông minh một chút, kiến thức nhiều một chút, chẳng phải sống không công ở thế kỷ hai mươi mốt sao? Mặc Y này xem ra ngày hôm qua bị Phượng tỷ mắng không nhẹ, còn muốn thoát ly tổ chức, nào có chuyện dễ dàng như vậy.

Chương 120: Mạch nước ngầm mãnh liệt (2)

Phủ Thứ Sử lúc này đã sớm người ta tấp nập. Quan lại đến đây chúc mừng, đoàn đón dâu lúc này chiêng trống vang lên, pháo đội, nha hoàn tiễn chân, nô bộc, chỉnh tề đứng vào đội hình, xếp quanh một cái kiệu lớn, chỉ còn chờ chú rể tân nương chuẩn bị thỏa đáng là giờ lành vừa đến sẽ xuất phát.

Nhìn thấy Tần Tiêu đi ra thì mọi người nhao nhao chúc mừng. Tần Tiêu hai ngày nay đã phản ứng thành thạo rồi, cười ha hả chắp tay đáp lễ, sau đó xuất tiền túi khen thưởng những kiệu phu.

Một giờ sau, giờ lành đã đến, Phạm Thức Đức giả vờ giả vịt thét to:

- Giờ lành đã đến, tân nương lấy chồng, theo phu trở về nhà!

Tần Tiêu bước trở lên ngựa của mình. Pháo chiêng trống bổ vang lên thật lớn, Lý Tiên Huệ thì thước tha từ trong khuê phòng đi ra, do Mặc Y cùng Ngô Hưng Quốc dắt díu, ngồi vào kiệu hoa.Tám hán tử vai mặc áo hồng kết hoa mang kiệu lên đi theo con ngựa của Tần Tiêu, lúc này rời khỏi phủ Thứ Sử.

Đường cái của Ngạc Châu lúc này còn nhiều hơn cả ngày hôm qua, chật như nêm cối, khí thế ngất trời. Phạm Sĩ Đức dẫn theo bảy tám sai vặt đem mấy xe lễ vật mới khiến dân chúng Ngạc Châu nhường lối đi, đại quân đón dâu lúc này thuận lợi rời khỏi thành Ngạc Châu, đến bờ sông.

Tần Tiêu nhìn thấy bờ sông có tám chiếc quân thuyền lớn, cơ hồ mỗi con thuyền đều co hơn trăm người nhao nhao hướng Tần Tiêu chắp tay chúc mừng. Những người này Tần Tiêu hơn phân nửa không biết, nhưng có chút liên hệ, đều là quan lại của các châu trong phủ Ngạc Châu, đương nhiên còn có một ít tướng lĩnh quân đội. Chính giữa có một chiếc thuyền lớn dán vải đỏ, lại có nhiều người đang đứng, đều là binh sĩ dẫn đội đứng hầu, lúc này có Lý Trọng Tuấn, Trương Húc cùng Cao Tiên Chi ba người đang ở trên thuyền. Xem ra đây cũng là chủ thuyền của hôn lễ, chuyên cung cấp cho họ hàng bên vợ và bà mối, người chứng hôn.

Nửa canh giờ sau đội đón dâu cũng lên thuyền, gần ngàn người cũng đều dàn xếp ổn định. Sau một tràng đốt pháo thì tám chiếc thuyền lớn lục tục rời đi.

Tần Tiêu ngồi trong khoang thuyền, nhịn không được thật dài than một hơn.

Lý Trọng Tuấn cùng Trương Húc đều cười ha hả, Cao Tiên Chi cũng vui cười một hồi. Lý Trọng Tuấn nói:

- Huynh đệ, tục ngữ nói làm việc tốt thường gian nan, ngươi coi như là lịch lãm rèn luyện đi. Ngày khác bổn vương tới Giang Nam lấy thiếp thì xin mời ngươi tới thu xếp. Nói như thế nào ngươi cũng là người từng trải, có kinh nghiệm mà. Bạn đang đọc chuyện tại

Tần Tiêu cười khổ:

- Điện hạ, ngài cũng đừng đang tố khổ với Tần Tiêu ta. Mấy ngày nay ta thật sự choáng váng rồi!

Mọi người tự nhiên là cười to một hồi. Đột nhiên Lý Trọng Tuấn hạ giọng, nói ra:

- Huynh đệ, binh mã của Trương Nhân Nguyện đã đóng quân ở An Châu, cách Ngạc Châu chưa đủ trăm dặm. Bổn vương vừa ra lệnh thì nhất định sáng đi chiều đến. Hiện tại bổn vương cùng mấy ngàn nhân mã dẫn theo huynh đệ tìm kiếm nơi hạ lạc của Tiên Nhi!

Tần Tiêu nhíu mày, gật gật đầu:

- Điện hạ kính xin không được nóng vội... Chuyện đã khẩn trương trước mắt, chúng ta càng không được nóng vội, nếu không sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Theo ta đoán chừng thì Tiên Nhi trước mắt ít nhất là tuyệt đối an toàn, nếu chúng ta vọng động can qua thì kho bảo toàn Tiên Nhi sẽ không tao ngộ nguy hiểm.

Lý Trọng Tuấn hơi có chút nôn nóng, thở dài một hơi:

- Đáng hận! Nếu là quang minh chính đại chém giết một hồi thì thống khoái dứt khoát. Những tặc tử này lại khắp nơi chơi ám chiêu, lúc nào cũng dùng quỷ kế, thật đúng là trơn như cá trạch, bắt không được nó.

Tần Tiêu cười:

- Điện hạ chớ gấp, dù trơn như cá chạch chúng ta giội nước nóng thì chúng cũng không cách nào trốn thoát. Chuyện này chắc chắn có biện pháp giải quyết.

Lý Trọng Tuấn nhíu mày, mặt lộ vẻ mặt vui mừng:

- Hẳn là huynh đệ đã có tính trước kỹ càng?

Tần Tiêu làm ra vẻ mặt cười cười nhìn qua Lý Trọng Tuấn, từ chối cho ý kiến.

Lý Trọng Tuấn cũng không hề truy vấn, trong nội tâm thầm suy nghĩ: Tần Tiêu này tuổi còn trẻ, trong sợ hãi tột cùng như vậy cũng có thể bảo trì bình tĩnh thong dong như vậy, thật đúng là có phong phạm tướng soái. Nhưng không biết trong lòng hắn hiện tại có bao nhiêu phần nắm chắc?

Trên đường đi xuôi dòng thuận phong, thuyền đi cực nhanh. Chỉ dùng thời gian nửa ngày đội tàu đã tới bờ hồ Bành Lễ.

Tần Tiêu xuống thuyền thì xa xa nhìn thấy bố trí của Sở Tiên sơn trang giống như tiên cung, ngay cả hoa cỏ cây cối đều dùng tơ lụa trang trí; con đường trước của trang viên đều dùng hoa mà trải đường. Quan lại hộ tống từ Ngạc Châu tới đây đêu chặc lưỡi tán thưởng, có người trợn mắt há hốc mồm nghi là đến tiên cảnh.

Chiêng trống pháo tự nhiên lại vang lên lần nữa, đội ngũ đón dâu khổng lồ đi theo con ngựa to lớn của Tần Tiêu, chậm rãi tiến vào Sở Tiên sơn trang. Trước Lăng Vân Cư có Lý Tự Nghiệp, Tử Địch cùng tổng quản Mã Nam dẫn theo một đám nha hoàn bộc nô, ngay ngắn đi vào con đường tiến vào nhà, hoan nghênh tân nương tử. Đại sảnh của Lăng Vân Cư đã bố trí thỏa đáng, hai chữ hỷ đỏ thấm trên lễ đường và khắp nơi lộ ra vẻ vui mừng.

Chuyện kế tiếp không còn là tiếp kiệu của Tần Tiêu, nhân vật mới bái đường còn đầy lễ tiết. Trong tiếng hoan hô của hơn ngàn người Tần Tiêu đờ đẫn đi theo Phạm Thức Đức hoàn thành vô số lễ nghi. Thời điểm chỉ còn lại bái cao đường thì tâm thần mới xem như tinh tường một ít, theo thường lệ Ngô Hưng Quốc đang âm thầm ngồi trên ghế thái sư cười cười.

Sau khi Lý Trọng Tuấn rống to một tiếng "Đưa vào động phòng ", rốt cuộc thái dương của Tần Tiêu có mồ hôi lạnh chảy xuống: Wow, ta làm sao nghe được " giải vào nhà tù "? Trong chốc lát phải đối mặt cũng không phải là thiếu nữ hoàng thất cách hắn cả ngàn năm, mà là như một Phượng tỷ Từ Tiểu Nguyệt như lang như hổ ah!

Lý Tiên Huệ ( tạm thời như thế xưng hô tân nương tử a ) nhìn qua những lễ tiết rườm rà chết tiệt này, cưỡi mũ phượng trâm cài thở một câu thật dài. Tần Tiêu kiên trì đi tới bên cạnh bàn, thay nàng rót một chén nước:

- Như thế nào, mệt chết?

Lý Tiên Huệ ngẩng đầu lên, nhìn qua Tần Tiêu cười nói:

- Tướng công, quan nhân, bây giờ chàng vẫn không cho tiện thiếp xưng hô như vậy sao?

Trong nội tâm Tần Tiêu dâng lên một trận ác hàn, suýt nữa đã trốn ra ngoài, cảm giác toàn thân nổi da gà, lúc này cũng chỉ có thể miễn cưỡng cười vui, từ trong khẽ răng nói ra mấy chữ:

- Nương tử... Tại sao lại mệt chết?

Vừa mới dứt lời trong đầu Tần Tiêu đã tưởng tượng chính mình vịn góc tường, điên cuồng nôn mửa.

Quan nhân? Nương tử? Xưng hô này đối với Tần Tiêu mà nói nghe có chút không được tự nhiên, huống chi Tần Tiêu đã biết rõ nữ nhân trước mắt này là giả trang. Hơn nữa lại giả trang thành tân nương tử, còn vô cùng có khả năng mang theo dâm niệm không tinh khiết, trong nội tâm có chút không muốn.

Lý Tiên Huệ ngược lại không có cảm giác không ổn nào, trái lại còn như cao hưng bừng bừng, nói:

- Tiện thiếp không mệt mỏi, hơi nghỉ ngơi một chút là được. Nhưng mà tướng công sau đó phải đi ra ngoài tiếp khách rồi, cũng mệt mỏi lắm!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau