PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Đô đốc dương châu

Trương Húc cũng khó có lúc tươi cười với Tần Tiêu, chắp hai tay lại:

- Chúc mừng Tần đại nhân!

Tần Tiêu nói với Mặc Y đứng ở sau lưng:

- Ra ngoài chờ!

Đóng cửa khoang, vui vẻ hớn hở đi đến trước mặt hai người:

- Thật hổ thẹn hổ thẹn, đột nhiên xảy ra việc này, cho nên cũng không kịp thông báo cho các vị. Sao đây, Nghĩa Hưng Vương ở Trường An xa lắc, mà cũng tiên đoán được Tần mỗ sắp đón dâu cho nên cố ý đến ăn uống miễn phí phải không?

- Đúng vậy! Ha ha!

Lý Trọng Tuấn đỡ Tần Tiêu cùng Trương Húc ngồi xuống, từ trong ngực lấy ra hai quyển sổ con, ném cho Tần Tiêu.

- Bổn vương còn cố ý mang đến một phần hạ lễ cho Tần huynh đệ, không biết huynh đệ có thích hay không?

Tần Tiêu nghi hoặc tiếp nhận quyển sổ con, mở ra xem xét, không khỏi giật mình, đây không phải là tấu chương mà Lý Tự Nghiệp nhờ hai con bạc đưa ra ngoài rồi sao?! Phía trên còn có kim ấn khâm sai của mình nữa!

Tần Tiêu hạ giọng, giọng có vẻ kỳ quái hỏi:

- Kì lạ! Vật này, sao lại ở trong tay của điện hạ vậy?

Bên ngoài thuyền nghe có tiếng người hô ngựa hý, đoán chừng là bọn Quan Thiết Sơn đến, vì vậy Tần Tiêu thu tấu chương vào trong ngực, những lời muốn hỏi cũng đếu nuốt xuống hết. Đúng lúc này, Quan Thiết Sơn ở ngoài khoang thuyền lên tiếng nói:

- Đại nhân, mạt tướng nghe nói, có người muốn lên thuyền, cho nên cố ý đến xin hỏi ý kiến của đại nhân một chút.

Tần Tiêu nói:

- Quan tướng quân không ngại thì tiến vào nói chuyện đi.

Quan Thiết Sơn kéo cửa khoang đi vào, Lý Trọng Tuấn vẻ mặt khinh thường trừng mắt hắn rồi cười lạnh, nhếch miệng:

- Một cái Đô uy nho nhỏ mà cũng muốn quản chuyện này sao, bổn vương muốn đến ăn mừng tân hôn của Tần đại nhân, sao, ta muốn đi cùng thuyền, cũng phải được ngươi cho phép mới được lên hay sao?

Vẻ mặt Quan Thiết Sơn kinh hoàng nhìn về phía Tần Tiêu, Tần Tiêu chắp tay đối với Lý Trọng Tuấn:

- Đây là Nghĩa Hưng Vương điện hạ!

Quan Thiết Sơn cuống quít quỳ rạp xuống đất:

- Điện hạ thứ tội! Mạt tướng thất lễ!

Lý Trọng Tuấn không kiên nhẫn khoát tay áo:

- Đi ra đi ra!

Quan Thiết Sơn khúm nún lui ra ngoài, đóng cửa khoang lại.

Tần Tiêu cười nói:

- Hiện tại ta lại cảm thấy Quan Thiết Sơn này có chút đáng thương. Hai ngày qua, luôn bị người ta châm chọc khiêu khích, ha ha! Kỳ thật coi như hắn cũng là người có thể mang binh đánh giặc, chỉ tiếc, đầu lại cúi phục kẻ cắp.

Lý Trọng Tuấn cầm lấy một chén rượu, cười như không cười nhìn Tần Tiêu một chút, uống xong một ngụm, sau đó nói:

- Tần huynh đệ nói "Kẻ cắp" không biết là đang chỉ ai thế?

Tần Tiêu cười:

- Nghĩa Hưng Vương xem ra đã sớm biết rõ nội tình rồi còn gì, cần chi phải hỏi lại ta chứ?

Lý Trọng Tuấn cố tình làm ra vẻ nghi hoặc, chỉ vào Trương Húc nói:

- Bổn vương quả thật là không biết! Chẳng qua bổn vương đáp ứng đến điểm hẹn của Trương Húc huynh đệ mà thôi, chỉ đến Ngạc Châu du sơn ngoạn thủy!

Hôm nay tâm tình của Trương Húc coi như không tệ, cũng ha ha cười nói:

- Nghĩa Hưng Vương gần đây được trao quyền quản lý phần lớn Dương Châu. Tuy là thực quyền, nhưng thỉnh thoảng cũng phải đến đó xem xét. Cũng không biết hắn làm thế nào lại biết Trương mỗ ở Ngạc Châu, liền đến đây tìm, ta bị hắn bắt được khi đang ở tửu quán của Ngạc Châu đó.

Lý Trọng Tuấn nhíu lông mày lại, nói tiếp:

- Quản lý phần lớn gì cơ chứ, là tự bổn vương đảm nhận nhiệm vụ. Bổn vương ở Trường An thống lĩnh Vũ lâm vệ.

Tần Tiêu khẽ gật đầu, coi như đã biết rõ. Vương tử của hoàng tộc, trên danh nghĩa là quản lý phần lớn việc, coi như cũng là chuyện bình thường vì hơn phân nữa đều là chức vị tượng trưng mà thôi. Võ Ý Tông xú danh lừng lẫy hắn cũng biết đến. Người này dáng người thấp bé, lưng uốn éo, tướng mạo xấu xí. Nhưng tính tình thì tàn bạo, giỏi về mấy vụ vu hãm, xú danh mấy năm qua là một bằng chứng

Lý Trọng Tuấn dùng con mắt lợi hại của mình nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu, buông tay hắn ra:

- Tấu chương đâu, lấy ra. Thứ này chính là trọng yếu. Lúc này đặt ở trên người bổn vương còn hữu dụng hơn so với đặt ở trong ngực của ngươi nhiều lắm.

Tấn Tiêu lấy tấu chương đưa ra giao cho Lý Trọng Tuấn:

- Xin chỉ giáo cho?

Lý Trọng Tuấn thu hai bản tấu chương vào trong ngực, cười cười thần bí: nguồn TruyenFull.vn

- Ta nói Tần huynh đệ này, việc ngươi thông minh hơn người thì chuyện đó không là giả. Chỉ là chuyện trên quan trường ngươi cần phải học hỏi thêm một chút nữa. Ngươi suy nghĩ kĩ một chút đi, ngươi bây giờ được phong làm Khâm sai đại nhân quyền quý, lại còn cố ý cưới vợ nạp thiếp ở Giang Nam, mua ruộng mua đất ở đó. Những chuyện này nếu rơi vào tay Ngự Sử ở triều đình, thì ngươi đừng hòng dâng được một quyển nào hết. Bọn họ cũng mặc kệ Tần đại ngươi vì tra án mà phải hy sinh nhan sắc, xâm nhập vào hang hổ. Có thể hai bản tấu chương này là chứng cứ biện bạch, thì cũng không sợ những Ngự Sử kia bắt bẻ được. Nhưng mà, loại chứng cớ này, cũng là do người khác trình lên có tốt không, Tần huynh đệ, ngươi cho rằng sao?

Tần Tiêu lập tức hiểu ra, không khỏi cười khổ nói:

- Điện hạ nói rất có lý, còn Tần Tiêu lại quá sơ sót, đa tạ điện hạ đã nhắc nhở chiếu cố đến ta. Xem ra, Nghĩa Hưng Vương đối với chuyện ở Ngạc Châu rõ như lòng tay rồi phải không?

Lý Trọng Tuấn cười thần bí:

- Có biết vài thứ.

Tần Tiêu truy hỏi:

- Thế nào là vài thứ, là biết bao nhiêu?

Lý Trọng Tuấn cười nói:

- Một là một cái tổ chức nào đó; hai là một nữ tử. Một nữ tử có số khổ thật đáng thương.

Trong lòng Tần Tiêu nhanh chóng nghĩ đến việc: Lý Trọng Tuấn và Lý Tiên Huệ là huynh muội cùng cha khác mẹ, từ nhỏ đi theo Lý Hiển lưu vong ở khắp nơi, coi như là cùng chung hoạn nạn, cảm tình cũng không có tệ. Chẳng lẽ, Lý Trọng Tuấn thật sự đã biết chuyện trong phủ Ngạc Châu đang cất giấu một người tên là Lý Tiên Huệ sao?

Trên mặt Tần Tiêu nổi lên vui vẻ, nhìn về phía Lý Trọng Tuấn. Lý Trọng Tuấn cũng nhìn Tần Tiêu, hai người hiểu ý cùng nhau cười, ngầm hiểu ý lẫn nhau.

Lý Trọng Tuấn cầm lấy một chén rượu, nói với Tần Tiêu:

- Tần huynh đệ, hôn sự lần này, chúng ta cũng đứng cùng với nhau, quan hệ lại càng thêm thân. Mặc kệ hôn sự này là thật hay là giả, tình huynh đệ của chúng ta cũng không phải là giả, không cần phải lo lắng!

Tần Tiêu cười, lặng yên không nói, cầm lấy chén rượu:

- Mời điện hạ!

Trương Húc ở bên cạnh nãy giờ không chen vào lời nói nào, sững sờ ngồi xem hai người diễn Song Hoàng (hát bè) một người hát một người biểu diễn động tác, không khỏi có chút buồn bực, cầm lấy chén rượu, giọng nói có vẻ buồn bực:

- Toàn là những người khó chịu! Nói chuyện cũng phải giả tạo khách sáo như vậy sao, nghe như lời gió thổi qua! Có rượu uống là được rồi!

Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn đều cười ha ha, đồng thời nâng chén kính Trương Húc.

Đúng lúc này, mọi việc ở ngoài khoang thuyền cuối cùng cũng xong, Quan Thiết Sơn lớn tiếng hét to vài tiếng, thuyền lớn bắt đầu di chuyển, tiến về phía Ngạc Châu.

Trong nội tâm Tần Tiêu một mực thầm nghĩ: Lý Trọng Tuấn này thật là kỳ lạ, âm thầm giữ lại tấu chương mà Lý Tự Nghiệp đưa ra ngoài, như vậy là có ý gì đây?

Chương 112: Tảng đá lớn trong lòng

Lý Trọng Tuấn nhìn thấy Tần Tiêu lúc nào cũng có bộ dáng đang suy nghĩ, không khỏi khẽ cười hỏi:

- Huynh đệ có tâm sự sao?

- Có.

Tần Tiêu thẳng thắn đáp, cười nói:

- Ta cũng muốn biết, điện hạ làm thế nào lại sờ đến Ngạc Châu, chẳng lẽ trên người của Trương Húc huynh đệ có mùi, có thể khiến điện hạ ở xa ngàn dặm cũng bị hấp dẫn mà tới đây sao?

Trương Húc trừng mắt Tần Tiêu:

- Mấy ngày nay, mỗi ngày Trương mỗ đều tắm rửa thay quần áo đó!

Lý Trọng Tuấn cười nói:

- Tần huynh đệ, người ngoài cuộc luôn sáng mắt, bổn vương cũng không nói ám chỉ. Lần này bổn vương tới Ngạc Châu, nói là đi ngắm cảnh nên tiện thể đi ngang qua, hơn nữa, bí mật nhận được ý chỉ của bệ hạ đi ngoài giải quyết việc chung.

Tần tiêu không khỏi nghi hoặc nói:

- Bệ hạ?

Lý Trọng Tuấn nở nụ cười thần bí khó lường, có chút sâu xa nhìn Tần Tiêu:

- Tần huynh đệ, nói cho ngươi một câu: vĩnh viễn không nên coi thường nữ nhân. Bệ hạ rõ ràng cố ý chiếu cố ngươi,

Tần Tiêu không khỏi giật mình, trong nội tâm âm thầm nghĩ: xem ra chuyện này, Lý Trọng Tuấn là vì chuyện Hỏa Phượng mà tới đây! Hơn nữa, hắn giữ lại bản tấu chương của ta, chính là không muốn chuyện ở Giang Nam phơi bày ra ánh sáng, rõ ràng hắn nhất định biết sự tồn tại của Lý Tiên Huệ! Đáng sợ hơn chính là, mấy chuyện này Võ Tắc Thiên cũng đã sớm biết hết rồi, hơn nữa vẫn âm thầm vấn vương ở trong lòng!

Vẫn là câu nói kia của Lý Trọng Tuấn nói cho cùng vĩnh viễn không nên coi thường nữ nhân!

Lý Trọng Tuấn nhìn thấy sắc mặt Tần Tiêu thay đổi, hơn nữa lại trầm mặc, không khỏi cười nói:

- Huynh đệ làm sao vậy. Chẳng lẽ lại bị mấy câu nói của bổn vương hù dọa rồi hay sao? Nơi này không có người ngoài, những lời này cũng chỉ có mấy huynh đệ chúng ta nên ta mới nói thôi, xem như nhắc nhở Tần huynh đệ một cái.

Tần Tiêu cười tự giễu: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Thực không dám giấu gì, tuy Tần mỗ không có dám khoa trương rằng mình có chút sợ hãi, nhưng quả thực có chút kinh ngạc ngoài ý muốn, Không nghĩ tới, bệ hạ ở phía kinh thành xa xôi, đối với chuyện ở Giang Nam lại rõ như lòng tay. Hơn nữa đột nhiên bắt đầu kế hoạch giải quyết chuyện bên này.

Kỳ thật, cũng không đúng như thế.

Lý Trọng Tuấn làm vẻ mặt thần bí như trước

Võ Hoàng bệ hạ tin tức linh thông, đây là chuyện mà trong thiên hạ ai cũng đều biết. Nhưng mà, chuyện của Giang Nam vẫn giấu kín cực kỳ sâu, bệ hạ cũng không nắm chắc được chuẩn xác. Trong lúc này có rất nhiều tình huống, đều là Tần huynh đệ ngươi nói cho bệ hạ. Bằng không, bệ hạ cũng không chờ tới bây giờ mới bắt tay vào giải quyết chuyện ở Giang Nam đâu.

Tần Tiêu giương lông mày lên, trong lòng đột nhiên hiểu rõ là Phạm Sĩ Đức sao?!

Lý Trọng Tuấn cười:

- Xem ra trong nội tâm Tần huynh đệ đã biết phải không? Bệ hạ là người thông minh tháo vát, nàng sẽ làm bất cứ chuyện gì, cũng không phải tâm huyết dâng trào xử theo cảm tính đơn giản như vậy đâu. Tần huynh đệ à, ha ha! Lần hành trình đến Giang Nam này, xem ra có thể khiến ngươi lấy được nhiều lợi ít hơn đó! Với sự thông minh trí tuệ của ngươi mà giới văn võ mới có, nhất định tương lai sẽ có đất dụng võ! Đến đây, Trương Húc huynh đệ chẳng phải ngươi vẫn có thành kiến đối với Tần huynh đệ hay sao, hiện tại chắc hiểu rõ cách làm người của Tần huynh đệ rồi phải không? Chúng ta cùng nhau kính hắn một ly đi, chúc hắn sớm thăng chức nhanh đi!

Tần Tiêu đờ đẫn giơ chén rượu lên, cùng Lý Trọng Tuấn và Trương húc cạn chén, bên ngoài là thế nhưng bên trong nội tâm đã sớm dâng sóng cuồn cuộn: xem ra, ngay từ lúc vừa bắt đầu, ta đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi! Võ Tắc Thiên nào có qua loa như vậy chứ, chỉ dựa vào Địch Nhân Kiệt tiến cử, lại nghe Thượng Quan Uyển Nhi nói chuyện cả buổi, liền bổ nhiệm vị trí khâm sai Giang Nam thuộc hàng tứ phẩm Ngự Sử! Về chuyện ở Giang Nam, nàng tuyệt đối nghe thấy rồi, lúc này mới nghĩ đến mà thôi, sau đó lại phái một khuôn mặt mới đến làm khâm sai Giang Nam. Nói như vậy, cũng sẽ không khiến cho quá nhiều người chú ý, cũng sẽ không tạo nhiều ảnh hưởng cho lắm. Hiện tại thời đại hưng thịnh đất nước thái bình, Võ Tắc Thiên tuyệt đối sẽ không nghĩ tới việc đem loại chuyện này ra khiến cho lòng người ở thiên hạ hoang mang. Đối với nàng mà nói, vững chắc đế vị cùng xã hội trật tự, so với cái khác thì cái đó trọng yếu hơn!

Hiện tại, Võ Tắc Thiên lại âm thầm phái Lý Trọng Tuấn tới giúp ta giải quyết chuyện ở Giang Nam, đủ để thấy, nàng chủ trương ra sức muốn xử lý êm thấm chuyện ở Giang Nam, tốt nhất là giải quyết một cách vô hình!

Nếu ta hoàn thành việc này, thành công giải quyết chuyện cho Hỏa Phượng, thì coi như ta lập công lớn, tất cả mọi người đều xuống đài, tất cả đều vui vẻ; còn vạn nhất ta làm hỏng.... thì Lý Trọng Tuấn, sẽ lấy thân phận Quận Vương xuất binh, đến lúc đó dùng sức mạnh đàn áp thậm chí là huyết tẩy Giang Nam, chuyện đó cực kỳ có khả năng xảy ra. Tính tình người này mới đầu nhìn có vẻ hào phóng tiêu sái không có khuôn phép, nhưng những người xuất thân từ hoàng gia, nhất là người như hắn từ nhỏ đã trải qua bao nhiêu sóng gió rèn luyện, đều là lòng dạ sâu không thấy đáy, ai có thể cam đoan hắn không có nhận cái ý chỉ gì khác nữa cơ chứ, ví dụ như, để bịt miệng, đến lúc đó coi chừng hắn cũng nói ta đây là một "Tội thần" rồi tiêu diệt, triệt để phong tỏa đối với mọi chuyện ở Giang Nam?!

Huống chi, ta còn biết chuyện về Lý Tiên Huệ! Sự tồn tại của Lý Tiên Huệ, đối với Lý gia mà nói tuyệt đối là một nguy cơ ẩn núp, việc này ai cũng có thể nghĩ ra được!

Nghĩ tới đây, trên mặt Tần Tiêu luôn nở nụ cười, nhưng trong nội tâm lại không cười một chút nào hết.

Sau khi Võ Tắc Thiên leo lên đế vị, luôn lo lắng người khác mưu phản sẽ tạo sự uy hiếp đến đế vị của nàng. Vì vậy sắp đặt Bắc Môn bác sĩ, thường nhiễu vượt Môn hạ tỉnh, Trung thư tỉnh làm tiền lệ cho các quan lại ác độc giết hại các quan lại chống đối, vu cáo hãm hại nhiều vô kể, những người này đều có tên trong lịch sử! Hơn nữa, Võ Tắc Thiên đối với người khai báo cũng chỉ là phương tiện mở rộng cánh cửa. Phàm là người tới khai báo, từ châu tới huyện, quan viên các cấp không được hỏi, ở trạm dịch quan phủ còn được chiêu đãi rượu thức ăn ngon. Hơn nữa nếu chuyện khai báo được thẩm tra, thì cho dù người khai báo có xuất thân gì đều được trọng thưởng thăng quan tiến chức, ngay cả khai báo những chuyện không có căn cứ thì cũng không bị hỏi tội.

Đây cũng là "Gián điệp chính trị" đặc biệt của Đại Chu. Dưới loại chính trị này, tất cả mọi người trong thiên hạ đều là giám sát viên, quan lại vương công, hầu như không có một bí mật nào cả! Cơ quan gián điệp của hoàng đế triều đại này hơn các triều đại khác, rõ ràng là cao siêu hơn rất nhiều!

Điều này cũng làm cho hắn cảm thấy kì lạ, vì sao Võ Tắc Thiên lại sớm biết được chuyện của Giang Nam!

Kỳ thật Tần Tiêu đối với Võ Tắc Thiên trong lịch sử cũng tương đối kính nể. Nữ hoàng đế đầu tiên và duy nhất trong lịch sử và có một không hai từ xưa đến nay, nàng tuyệt đối thông minh hơn người.

Chương 113: Ngạc Châu đón dâu (1)

Trong suốt triều đại, cũng làm rất nhiều việc dựng nước lợi dân - chuyện tốt, tỷ như sự kiện khởi công xây dựng thủy lợi, khuyên học một khóa trồng cây dâu bên nông nghiệp, chống đỡ giặc ngoại xâm vân vân, Triều đại Chu cũng rất yên ổn phồn vinh hơn triều đại trước. Chỉ có điều nàng có bệnh đa nghi rất nặng, phân công cho các ác quan làm gián điệp chính trị, còn dùng thủ đoạn độc ác giết người như ngóe, rất là phản cảm.

Chỉ là không nghĩ tới, cái loại "Gián điệp" này lại có một tên ở bên cạnh mình! Ngay từ đầu, hắn đã ở bên phe Võ Tắc Thiên, lại ẩn mình như vô hình hoàn toàn!

Tần Tiêu bắt đầu có chút căm hận cái tên nghèo hèn mục nát kia, trước kia hắn đều rất kính trọng Phạm Thức Đức. Những lúc Lý Tự Nghiệp mắng hắn là con chó già rụng lông, giờ ngẫm lại cũng thật hả giận! Con chó già này, từ lúc vừa mới bắt đầu đều do Võ Tắc Thiên phái tới "Giám sát", đến tột cùng hắn đã báo cáo bao nhiêu chuyện cho Hoàng đế rồi?

Tần Tiêu dường như cảm giác mình thật vô tích sự, đã không điều tra được vụ án tử, dân thường thì bị oan, chỉ đơn giản là hù dọa quan địa phương. Một chân của hắn đã bắt đầu mạnh mẽ tiến vào chính trị của triều đình. Chuyện trước mắt, ngoại trừ khó phân biệt vụ án, càng nguy hiểm hơn chính là sự đấu tranh chính trị phức tạp ở sau lưng hắn!

Những chuyện này, càng nghĩ càng rõ ràng, Tần Tiêu có cảm giác, có một tảng đá to lớn vô hình hiện đang nặng nề đè ở trong lòng của mình. Nói đơn giản một chút thì chuyện của Hỏa Phượng, nếu được giải quyết tốt thì mọi chuyện hết thảy đều dễ dàng, sau này con đường riêng của mình sẽ đi thoải mái hơn rất nhiều; còn nếu giải quyết không tốt thì liền bị mất mạng, chuyện đó vô cùng có khả năng xảy ra!

Đi ngược dòng và ngược theo chiều gió, cho nên biết thuyền không thể đi nhanh được. Đã đến buổi trưa mà đường đến Ngạc Châu còn cách một đoạn đường nữa.

Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn đều ăn ý không có tán gẫu những chủ đề mẫn cảm, mà cùng Trương Húc tán gẫu về thiên văn, nghe hắn nói một ít chuyện lý thú của giới văn học, soi xét và thưởng thức làn điệu thơ ca hiện tại.

Có người gõ nhẹ ván cửa của buồng nhỏ trên tàu, thanh âm của Mặc Y truyền vào:

- Điện hạ, đại nhân, đến lúc dùng cơm trưa rồi ạ.

Lý Trọng Tuấn nhoẻn miệng cười:

- A, không thể tưởng tượng được, trên thuyền quân còn có nữ nhân nữa chứ! Tần huynh đệ, ngươi thật đúng là phong lưu nha, ha ha!

Tần Tiêu khoát tay áo, cũng cười ha ha theo Lý Trọng Tuấn, sau đó nói với cửa đối diện:

- Đem vào đi!

Trong nội tâm thầm nghĩ: đệ tử hoàng gia đại Đường, đều nổi tiếng phong lưu háo sắc. Vậy thì Lý Trọng Tuấn càng không cần phải nói, cho tới bây giờ hắn đều yêu thích thứ đồ tươi mới, đối với cuộc sống phóng túng với nữ nhân, tuyệt đối là một tay lão luyện!

Cửa khoang mở ra, Mặc Y cầm một cái hộp cơm lớn tiến vào, cụp mi xuống cung kính đi đến.

Ánh mắt Lý Trọng Tuấn lại bắt đầu tỏa sáng, lớn tiếng khen:

- Được! Nữ tướng quân oai hùng xinh đẹp động lòng người. Tới đây cùng bổn vương uống hai chén nào!

Trong nội tâm Tần Tiêu ớn lạnh: Đến rồi! Thói quen của người này lại phát tác!

Mặc Y nghe thấy lời Lý Trọng Tuấn nói thì không khỏi ngẩn người, nhưng không dám phản bác nên đành phải kiên trì đi đến bàn bên cạnh rồi quỳ xuống, khẽ cúi đầu, nhanh chóng lấy từng món ăn và rượu ở trong hộp cơm ra.

Hai con mắt Lý Trọng Tuấn híp lại, trên mặt nở nụ cười vô cùng tà ác, đánh giá Mặc Y chằm chặp.

Tần Tiêu cùng Trương Húc nhìn thấy bộ dạng Lý Trọng Tuấn dường như sắp sửa muốn ăn tuoir con người ta, không khỏi cười khổ. Tần Tiêu cảm giác có chút khó chịu, Mặc Y biết rõ ràng chuyện của Hỏa Phượng cho nên vô cùng trọng yếu đối với hắn, vạn nhất nếu bị hoa hoa đại thiếu gia này bỏ vào túi làm đồ chơi, thì cũng thật không có lợi cho lắm.

Rượu và thức ăn đã dọn lên xong, Lý Trọng Tuấn không chờ được một phen nắm được tay của Mặc Y, kéo nàng xuống bên cạnh của mình:

- Bổn vương ban thưởng cho ngươi được ngồi xuống, cùng bổn vương uống rượu nào, ha ha!

Mặc Y không dám trốn tránh, đành phải để Lý Trọng Tuấn tùy ý lôi kéo tay của nàng, ngồi xuống bên cạnh hắn, khóe mắt nàng cứ nhìn sang phía Tần Tiêu, trên mặt đã ửng đỏ nguyên một mảnh.

Tần Tiêu rõ ràng nhìn thấy, trong ánh mắt của Mặc Y có ý tứ cầu cứu.

Lý Trọng Tuấn vui vẻ ra mặt, còn chính mình động thủ rót một chén rượu đưa cho Mặc Y, bỗng một cánh tay trái thần không hay quỷ không biết vòng ra đằng sau lưng nàng, giống như có ý muốn ôm nàng vào trong lòng.

- Uống, uống nào! Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Lý Trọng Tuấn tự mình uống cạn một chén rượu, lại tiếp tục cười ha ha. Nhìn thấy cảnh đó, nếu không phải có Tần Tiêu và Trương Húc ở đây, thì chắc lúc này hắn đã bổ nhào vào đẩy ngã Mặc Y xuống mặt đất rồi.

Mặc Y hơi nhíu đôi mày nhỏ lại, ngẩng cái cổ lên, nhanh chóng uống hết rượu, sau đó buông ly rượu không xuống, nói giọng điệu e sợ với Lý Trọng Tuấn:

- Tạ điện hạ...

Lý Trọng Tuấn mừng rỡ, một phen tóm lấy bên hông của Mặc Y, kéo nàng về phía ngực mình:

- Tửu lượng tốt tửu lượng tốt, mau cùng bổn vương uống thêm hai chén nữa đi!

Mặc Y vặn vẹo thân người, linh hoạt tránh ra bên cạnh Lý Trọng Tuấn, quỳ ở một bên:

- Điện hạ thứ tội... Thiếp thân đã là người của Tần đại nhân rồi...

Lý Trọng Tuấn bắt hụt, có chút giận dỗi:

- Ngươi! Lớn mật!...A, ngươi vừa mới nói cái gì vậy?

Dứt lời quăng ánh mắt về phía Tần Tiêu:

- Huynh đệ, nàng vừa mới nói cái gì?

Tần Tiêu ngây người há to miệng, dở khóc dở cười một lúc. Chuyện cho tới nước này thôi vì muốn cho tất cả mọi người đều xuống đài được, hắn đành phải giúp đỡ Mặc Y nói dối về chuyện này vậy, vì vậy hắn nói:

- Điện hạ có chỗ không biết rồi. Ở tại Giang Nam này, lưu hành một phong tục có tên là Của hồi môn. Cái gọi là của hồi môn, chính là...

Tần Tiêu tiến đến bên tai Lý Trọng Tuấn thì thầm nói cho hắn biết về chuyện Của hồi môn này.

Mặc Y quỳ gối ở một bên, khuôn mặt đã ửng đỏ đến tận cổ rồi, nhưng cũng không dám tiếp tục ngẩng đầu lên.

Nghe Tần Tiêu nói xong Lý Trọng Tuấn cảm thấy rất hứng thú, không khỏi cười ha ha:

- Thì ra là thế thì ra là thế, không thể tưởng tượng được ở tại Giang Nam này còn có lưu hành một phong tục như thế. Xem ra bổn vương cũng nên xem xét, ở Giang Nam nạp vài tiểu thiếp rồi, ha ha! Tần huynh đệ, ngươi thật tốt số, chính thê còn chưa có về nhà chồng, ngươi đã lấy được một tiểu thiếp rồi, ha ha!

Trương Húc bĩu môi một cái, tự mình uống một chén rượu, khinh thường nói mấy câu:

- Hừ! Đều là hạng người háo sắc phong lưu thành tánh mà thôi!

Lý Trọng Tuấn lại cười to thêm một lúc nữa. Tần Tiêu cũng cùng cười khan với hắn, vụng trộm ném cho Mặc Y một cái ánh mắt: còn không mau đi!

Mặc Y lập tức tỉnh ngộ, bái chào:

- Tiện thiếp cáo lui...

Lý Trọng Tuấn hung hăng nhìn chằm Mặc Y một cái, giống như hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng:

- Ừ, nếu là nữ nhân của Tần huynh đệ, bổn vương tự nhiên cũng dùng ánh mắt khác để đối đãi rồi, không dám khinh bạc nữa.

Chương 114: Ngạc Châu đón dâu (2)

- Tần phu nhân! Vừa rồi bổn vương có chút đắc tội, mong phu nhân rộng lòng tha thứ!

- Điện hạ nói quá lời rồi, tiện thiếp nào dám... Tiện thiếp cáo lưu.

Tần Tiêu không kiên nhẫn khoát tay áo:

- Còn không mau lui xuống, ở trong này thật khiến ta mất mặt!

Lý Trọng Tuấn lại cười to một hồi, cầm lấy chén rượu kính Tần Tiêu:

- Tần huynh đệ, thật không thể tưởng tượng được, ngươi cũng là người có phương pháp quản lý nữ nhân nha! Ha ha, đúng lúc bổn vương cùng ngươi đi trên một con đường, đến, chúng ta tiếp tục uống hết chén này!

Mặc Y rời khỏi buồng nhỏ ở trên thuyền, kéo cửa khoang, nhịn không được thở ra một hơi dài, lau lau mồ hôi ở trên trán. Mới vừa giương mắt lên, thì nhìn thấy Quan Thiết Sơn ở đối diện nhìn nàng cười châm biếm, khiến nàng có chút tức giận, đi đến bên cạnh hắn, lạnh lùng nói:

- Khi nào điện hạ cùng đại nhân cần thêm rượu, ngươi đi tới hầu hạ.

Quan Thiết Sơn sững sờ:

....Vậy còn ngươi thì sao?

Mặc Y trừng mắt hắn:

- Sao, chuyện của bổn tướng, còn muốn ngươi trông nom sao? Ít lải nhải đi!

Quan Thiết Sơn tức giận đến nỗi cổ đều muốn to lên rồi, nhưng chỉ có thể nén cơn giận lại:

- Mạt tướng tuân mệnh. Cô nương bớt giận.

- Hừ!

Mặc Y xoay người rời đi.

Quan Thiết Sơn không khỏi một bụng uất ức, trong nội tâm âm thầm oán hận nói: người là đồ xú nương, luôn miệng xưng mình là Bổn tướng, chẳng qua là thủ hạ của Phượng Tỷ chỉ có cái chức tướng quân hữu danh vô thực, ỷ có Phượng Tỷ làm chỗ thì liền làm cao! Nếu thật sự có chiến tranh, loại đàn bà như ngươi, còn có thể được phép lên chiến trường hay sao?

Trong lòng căm giận không ngớt, cho nên Quan Thiết Sơn nhìn ai cũng không vừa mắt. Vừa nhìn thấy Cao Tiên Chi đứng ở trên mũi thuyền, hắn liền kéo tới:

- Ngươi, Tần đại nhân không phải rất thích ngươi hay sao? Vậy đi vào đi, thêm rượu cho điện hạ cùng đại nhân đi!

Quan Thiết Sơn nghĩ tới hai ngày nay bị Tần Tiêu châm chọc khiêu khích, còn Nghĩa Hưng Vương thì thái độ khinh thị, trong nội tâm cảm thấy mình giống như phạm nhân. Loại Quân vương hay quan lớn này, nếu nịnh bợ không được, thì ít đi chọc thì tốt hơn.

Trong nội tâm của Cao Tiên Chi cũng âm thầm vui mừng.

Lại qua thêm một canh giờ, thuyền lớn rốt cuộc cũng đã đến được Ngạc Châu.

Tần Tiêu cùng với bọn người Lý Trọng Tuấn xuống thuyền, bên cạnh bờ là Quan Thiết Sơn cùng đám quân sĩ bận rộn vận chuyển lễ hỏi.

Lý Trọng Tuấn nói với Tần Tiêu:

- Tần huynh đệ, ngươi cứ yên tâm. Người ngươi tiến cử, bổn vương nhất định sẽ đối đãi thật tốt, để hắn có một cái xuất thân.

Dứt lời liền kêu Quan Thiết Sơn tới, nghênh ngang kêu ngạo nói:

- Cái tên tiểu binh tên Cao Tiên Chi, bổn vương muốn hắn. Nhìn hắn bộ dạng giống một người, vừa lúc cần hắn làm đầy tớ. Dầu gì ngươi cũng là quan trên của hắn, bổn vương tới thông báo với ngươi một tiếng. Hộ tịch của hắn, nhờ ngươi giúp đỡ.

Quan Thiết Sơn tự nhiên khúm núm không dám nói nữa chữ không, trong nội tâm lại lớn tiếng gào thét: Con mẹ nó, một tên Cao Ly tiểu tốt, dựa vào bộ dạng tuấn tú đi đâu cũng thấy lại được ưa thích, còn lão tử đường đường là lão tướng ở nơi sa trường!!!...

Chẳng bao lâu sau, mấy thứ lễ vật linh tinh gì đó đều đã được chuẩn bị sẵn sàng, trên người Tần Tiêu cũng khoác lên miếng lụa đỏ thẫm của tân lang, xoay người phóng lên con ngựa to, Mạc Y thân là "của hồi môn", tự nhiên cũng đứng một bên cầm dây dẫn ngựa, cứ như thể trói Tần Tiêu lại rồi "lôi" tới giao cho tân nương tử.

Lý Trọng Tuấn ha ha cười nói:

- Tần huynh đệ, hôm nay ngươi là tân lang, vừa vặn bổn vương cũng đến đây rồi, coi như là người chủ hôn cho ngươi. Hôm nay ngươi chính là quý nhân, cưỡi ngựa lên phía trước đi, không cần bận tâm đến mấy quy củ ngày thường đâu. Bổn vương cùng Trương Húc huynh đệ đi theo phía sau ngươi, cũng làm người chủ hôn cho ngươi, ha ha!

Tần Tiêu cười ha hả

- Vậy thì đa tạ điện hạ!

Theo lý mà nói, Tần Tiêu hẳn là phải cưỡi ngựa đi sau Lý Trọng Tuấn, lúc này lại giục ngựa chạy lên phía trước, đằng sau dẫn theo đội ngũ trên dưới khoảng một trăm người, rồng rắn kéo nhau đi về phía phủ thứ sử Ngạc Châu.

Mạc Y nắm dây cương, đi bên cạnh Tần Tiêu, hạ giọng nói:

- Đa tạ đại nhân….

Tần Tiêu liếc nàng một cái, khẽ gật đầu.

Đi được nửa đường, chính thức gặp được Phạm Thức Đức, dẫn theo vài tên sai vặt, cùng với chút lễ vật, tiến lên nghênh đón tân lang.

Phạm Đức Thức hôm nay trông rất buồn cười, theo phong tục Giang Nam, mặc một thân y phục màu đỏ lòe hệt như mấy bà mối, trên đầu còn cài một đóa hoa đỏ thẫm, mặt cũng trát chút son, bộ dáng kia, rất giống mấy chú hề trong đoàn xiếc.

Mọi người nhìn thấy, tự nhiên là ai cũng buồn cười, một tràng tiếng cười vang lên không ngớt.

Phạm Thức Đức cũng cười to theo, hắn gọi thủ hạ cùng vài tên sai vặt mang theo ít quà tặng, phát cho đám người đi theo Tần Tiêu đón dâu, cưỡi ngựa đi phía trước mặt Tần Tiêu, chắp tay vái chào:

- Chúc mừng Tần đại nhân, chúc mừng tân lang! Phạm mỗ thân là bà mối, nên bây giờ chính là tới cản đường đòi tiền lì xì đây!

Mọi người một chuyến hoan thanh tiếu ngữ tiến vào thành Ngạc Châu.

Dân chúng Ngạc Châu lúc này đứng kín hai bên đường, cao hứng bừng bừng quan sát đội ngũ đón dâu, quả thực là tiếng vang huyên náo cực lớn, cơ hồ đạt tới tình trạng người nào cũng xông ra đường.

Tần Tiêu cưỡi con ngựa lớn nhìn qua mọi người chắp tay vái chào, một gã sai vặt đi theo thỉnh thoảng lấy ra bánh ngọt cho vài người, càng khiến mọi người tranh nhau nên vô cùng náo nhiệt.

Trong đám người càng có kẻ nghị luận:

- Xem kìa, đó chính là đương kim Võ Trạng Nguyên, Giang Nam đạo Khâm Sai, hiện tại thành con rể của Thứ Sử rồi... truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Đúng là suất khí oai hùng! Nếu con gái nhà ta năm đó gả cho người như vậy thì ta an tâm muốn chết!

- Thứ Sử đại nhân thật sự có ánh mắt độc đáo, thoáng cái đã chọn được rể quý thế này, xem hắn còn trẻ như vậy sau này còn làm quan lớn cũng không biết chừng!

- Cũng không phải, hiện tại cũng lưu hành chuyện quan lại bao che cho nhau đấy...

- Ngươi nhỏ giọng một chút...

Tần Tiêu nghe vào trong tai, buồn bực trong lòng, thầm suy nghĩ: nếu qua ít ngày ta tự tay đem đám lão đại kia vật ngã xuống thì những người này không biết chừng sẽ bình luận ta thế nào đây? Còn nữa, không phải là đón dâu sao, tại sao lại có nhiều người vây xem như vậy? Nhiều cửa hàng cũng đóng cửa, hình như là cố ý tới đây tham gia náo nhiệt a, chuyện này có chút không bình thường. Hẳn là Ngô Hưng Quốc cố ý đem việc này huyên náo cho toàn thành biết là tạo dư luận ình? Tên khốn này giảo hoạt như lão hồ ly vậy!

Gần tới phủ Thứ Sử thì không biết từ nơi nào xuất hiện kèn trống rung trời, tiếng kèn và chiêng vang lên âm vang, bọn sai vặt cũng đốt pháo mừng, người chung quanh thì oanh động trầm trồ khen ngợi, tràng diện náo nhiệt tới cực điểm.

Tần Tiêu không thể nghi ngờ là người vạn chúng chú mục, cả đội ngũ chầm chậm đi tới nơi cần tới, lúc cách phủ Thứ Sử chừng trăm bước thì bọn người này huyên náo tới tận nửa canh giờ.

Chương 115: Nghi ngờ lại sinh ra

Vào tới phủ Thứ Sử thì cửa đóng chặt, không có một người nào nghênh đón.

Tần Tiêu xoay người xuống ngựa, nghi hoặc nhìn qua Phạm Thức Đức hỏi:

- Phạm tiên sinh, đây là phong tục gì? Hình như Giang Châu không có loại chuyện này.

Phạm Thức Đức cười hắc hắc, nói ra:

- Tân lang, lần này ngươi phải nhập gia tùy tục rồi. Ta cũng nghe theo lời của Ngô đại nhân nói, Ngạc Châu này lưu hành tập tục " ngăn cửa ", đem giấu cô dâu sau vài lớp cửa, tân lang phải đích thân mở ra từng cánh cửa, lúc này còn phải xem chú rể còn có thành ý hay không? Còn nữa a, phải có " mãi môn thải ", mỗi một tầng cửa sẽ có người giữ cửa, đều là thân thích của nhà gái hoặc là hảo hữu, ngươi phải ứng phó cho tốt, ha ha!

Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ, cười khổ:

- Giày vò như vậy bao lâu cho hết? Nếu phủ Thứ Sử có nhiều cửa thì phải làm sao!

Đám người cười to một hồi, đã có người hô:

- Tân lang, nhanh vào gọi cửa đi!

Tần Tiêu cười to, đi tới cửa chính cầm lấy cái vòng trong miệng con nghê, dùng sức đập vài cái:

- Mở cửa mở cửa, bổn quan... Ách, tân lang đến lấy lão bà.

Đám người lại cười to, có người nói:

- Làm gì có chú rể nào kêu cửa như vậy! Ngươi phải hạ giọng mới được, đang có việc cầu người đấy!

Quả nhiên cửa không có chút phản ứng, chỉ nghe bên trong có người cười hì hì.

Tần Tiêu buồn bực, đành phải khép nép nói:

- Vãn sinh Tần Tiêu đến đây nghênh đón Ngô gia đại tiểu thư, mời làm giai ngẫu, thỉnh cầu chư vị mở cửa, tạo thuận lợi!

Trong cửa lại cười hì hì, có giọng nữ kêu lên:

- Mở cửa thì được, nhưng phải có mãi môn thải!

Tần Tiêu vỗ trán một cái:

- Không tốt! Tiền bạc ta đều khen thưởng cho hạ nhân rồi, nhiều cũng không mang đến, cái này...

Lý Trọng Tuấn ở bên cạnh cũng đang ở bên cạnh cười ha ha, đi đến bên người Tần Tiêu kín đáo đưa cho hắn một bao bạc:

- Huynh đệ, ba trăm lượng, có lẽ đủ! Ta đang đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, nhớ rõ vốn và lãi phải đưa đủ cho ta!

Đám người thổn thức:

- Ba trăm lượng mãi môn thải, không hổ là làm quan nhi! Thực sự có tiền!

Tần Tiêu cười khổ tiếp nhận:

- Tạ điện hạ...

Dứt lời đem một thỏi bạc ném vào trong cửa:

- Mãi môn thải đã có, thỉnh cầu mở cửa!

Người sau cửa kinh hô, cánh cửa lập tức mở ra, mấy tiểu nha đầu cười toe toét nhìn Tần Tiêu xoay người hành lễ:

- Đa tạ cô gia khen thưởng, xin mời!

Tần Tiêu như trút được gánh nặng, dẫn theo bà mối bước vào trong cửa phủ Thứ Sử.

Trong phủ thứ sử đã sớm có lụa đỏ chữ hỉ đầy đủ, trang hoàng cực kỳ đại khí, ở ngoài đang có một đám quan viên của phủ Ngạc Châu tề tựu, vui vẻ ra mặt đi lên chúc mừng Tần Tiêu.

Tần Tiêu cũng không đợi Phạm Sĩ Đức giải thích, đoán chừng đều là người tới đây chúc mừng, muốn lấy chỗ tốt gì đó. Không có nói gì, phân a phân a, chia tiền a!

Mọi việc như thế trọn vẹn làm ầm ĩ mười hiệp, rốt cục khi tới khuê phòn của Ngô tiểu thư thì thủ vệ đương nhiên là lão tử Ngô Hưng Quốc.

Tần Tiêu đã mỏi mệt không chịu nổi, tìm Lý Trọng Tuấn mượn bạc cũng tiêu sạch rồi, vẫn còn tới chỗ Phạm Thức Đức chỗ mượn thêm một trăm lượng. Đi đến nơi đây đã hai tay trống trơn.

Tần Tiêu đang chuẩn đi tìm người vay để vượt qua mãi môn thải, cửa khuê phòng đã mở ra, Ngô Hưng Quốc cười ha hả ngồi ở ghế thái sư trước cửa lớn, nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Hiền tế, vi phụ không muốn mãi môn thải, nhưng muốn bái ba đường, khi đó con gái của ta chính là của ngươi.

Tần Tiêu nghe xong thì tức giận: đòi tiền thì được rồi, còn muốn lão tử bái lão tặc ngươi? Nhưng mà đùa giỡn tới mức này cũng phải tiếp tục thôi.

Tần Tiêu cười hì hì đi đến trước mặt Ngô Hưng Quốc xoay người bái hắn, trong nội tâm mắng thầm:

- Ta bái ngươi bán thân bất toại!

- Ta bái ngươi già bị si ngốc!

- Ta bái ngươi chết không toàn thây, ha ha, ta thật sự là quá ác độc!

Tần Tiêu bái xong, Ngô Hưng Quốc cười ha ha mang Tần Tiêu nâng dậy, lại kín đáo đưa cho hắn một cái gì đó, thì ra là một tấm ngân phiếu, nhìn hắn nói ra:

- Hiền tế chớ trách, phong thổ Ngạc Châu này là như thế, giày vò ngươi mệt lắm a? Đây là tiền vi phụ đưa cho ngươi qua " mãi môn thải ". Mà tiền này cũng là phong tục bản địa, coi như hồi báo hao tốn của ngươi, ha ha! Nước phù sa không lưu ruộng người ngoài, nói như thế nào cũng không thể tiện nghi kẻ khác a!

Tần Tiêu cầm lấy ngân phiếu nhìn qua, trong nội tâm vui mừng mà nói:

- Ba ngàn quan, đây chính là ba ngàn lượng bạc! Ha ha, thoáng cái đã thu lại cả vốn lẫn lời!

Ngô Hưng Quốc tránh khỏi ghế thái sư, cười ha hả nói ra: xem tại TruyenFull.vn

- Hiền tế mau vào đi! Tân nương tử đã đợi trong phòng từ lâu rồi.

Tần Tiêu giống như tháo được tảng đá lớn, rốt cục cũng thở dài một hơi, chắp chắp tay đi vào trong phòng.

Trong phòng Lý Tiên Huệ ăn mặc hoa bào màu đỏ rực, ngồi ngay ngắn ở mép giường, nhìn thấy bộ dáng chật vật của Tần Tiêu thì cười rộ lên:

- Tần đại nhân, mệt chết a?

- Nàng nói hay lắm!

Vẻ mặt Tần Tiêu cười khổ đi qua bên cạnh bàn, cầm lấy nước trà trên bàn tự rót một bát lớn và uống cạn. Lúc nãy hắn phải vượt qua mười tám cửa mới đi tới nơi này được, cuống họng đã khát khô rồi.

Cách ăn mặc của Lý Tiên Huệ hôm nay vô cùng xinh đẹp, áo hoa đỏ rực, mũ phượng khăn quàng vai, trâm cài Loan Phượng, trên trán thì thiếp một đóa hoa mai càng động lòng người, kiểu diễm sinh tư.

Tần Tiêu trong lúc lơ đãng đưa mắt nhìn qua vài lần, trong nội tâm lại thầm rung động, nhất thời sinh ra một ít ảo giác, hắn suy nghĩ có nên làm cho tràng kết hôn giả này thành thật hay không?

Ngô Hưng Quốc cười ha hả kéo cửa lại tự đi ra ngoài, thấy hắn ra ngoài cửa thì đoàn náo động ở bên ngoài cười vang, đều chúc mừng hắn.

Lý Tiên Huệ đi tới bên cạnh Tần Tiêu nói nhỏ vào tai của hắn, nói:

- Tần đại nhân, hẳn là Trọng Tuấn huynh trưởng của ta cũng tới Ngạc Châu?

Tần Tiêu ngạc nhiên nói:

- Nàng làm sao biết?

Lý Tiên Huệ nói ra:

- Hôm qua Tịch Nhi trên đường phố đi mua chút đồ cho tiệc cưới thì nhìn thấy trên đường.

Tần Tiêu thầm than, trong nội tâm suy nghĩ: Tịch Nhi, tại sao nàng lại lưu ý tới Lý Trọng Tuấn? Nàng là con gái Thứ Sử thì sao nhận ra Nghĩa Hưng Vương? Nếu Tịch Nhi đều sớm nhìn thấy Lý Trọng Tuấn thì Phượng tỷ bên kia khẳng định không có đạo lý không biết. Bọn chúng có thể vì Lý Trọng Tuấn bất ngờ tới mà sinh ra một ít hoài nghi, sau đó áp dụng các biện pháp thi triển thủ đoạn hay không?

Còn có Tịch Nhi, nếu phụ thân hắn là người xấu thì cũng nên cẩn thận tự định giá cân nhắc một chút, nha đầu kia là nhân vật nào!

Lý Tiên Huệ chân thành ngồi bên cạnh bàn, trâm cài trên đầu của nàng phát ra tiếng vang leng keng, cười mỉm nhìn qua Tần Tiêu:

- Tần đại nhân, Tiên Huệ chưa từng nghĩ tới còn có cơ hội mặc áo đỏ thêu phượng, đội mũ phượng và khăn quang vai hỉ đấy, gả ột người tuy là diễn trò, nhưng mà cũng hoàn thành một tâm nguyện của ta, cám ơn ngài ah!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau