PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Phong lưu Trường An (2)

Mọi người bên cạnh mắt thấy sắp có tai họa đều ngay ngắn kinh hô một tiếng, sau đó nhao nhao lắc đầu thầm hô: thân thủ thật nhanh! Giữa ban ngày hẳn là gặp quỷ rồi?

Ngay cả người đang cưỡi ngựa cũng cả kinh, con ngựa đang chạy đột nhiên bị cả kinh liền hí vang đem người áo đen đang cưỡi ngựa hất xuống đất.

- Ah nha!

Lưng của người áo đen chạm vào mặt đất cứng rắn nhưng may mắn có tuyết động dày cho nên không bị thương.

Trong nội tâm Tần Tiêu cười lạnh: vi phạm luật lệ thì có ngã chết cũng đáng đời! Nếu đổi lại là ngàn năm sau tiểu tử ngươi gặp gỡ ta làm cảnh sát giao thông thì trước sau phải phạt ngươi thật đau mới được, sau đó giam ngươi lại vài ngày cho bê trễ công việc, chậm rãi tra tấn ngươi.

Người áo đen làm xấu trước mặt mọi người thì tức giận không chịu nổi, hắn lòm còm bò dậy và đi lên vài bước vung rơi ngựa trong tay quất xuống Tần Tiêu!

Tần Tiêu ngồi chồm hổm trên mặt đất vuốt đầu đứa trẻ mỉm cười an ủi nó. Bỗng nghe tiếng gió sau lưng thì khóe miệng nở nụ cười lạnh khinh thường, ôm thân hình hài đồng nhanh nhẹn nhảy qua vài bước, đưa nó vào trong đám trẻ đang ngây người ở bên kia, buông đứa trẻ ra và lắc đầu nói:

- Tiểu đệ đệ, về sau phải cẩn thận đấy, chơi trong sân không nên đi ra ngoài đường.

Hài đồng vẻ mặt sùng bái nhìn qua Tần Tiêu, trong đôi mắt ngây thơ tràn ngập nước mắt chăm chú gật gật đầu:

- Cám ơn đại ca ca! Ta biết rõ!

Trong nội tâm Tần Tiêu xuất hiện một tia khoái ý: không thể tưởng được ta cũng có ngày trở thành "Hiệp khách". Nếu tại ở thế kỷ hai mươi mốt có một thân bổn sự này tối thiểu nhất có thể trở thành đại minh tinh, chơi đùa kinh công trên màn ảnh cũng không cần cáp treo sau lưng, còn hơn Lý Tiểu Long nữa đấy. Nếu không thì che mặt đi ra ngoài làm Spider Man? Được a! Chơi cái này rất là dọa người, người ngoại quốc sẽ sùng bái siêu anh hùng như hắn.

Những năm gần đây hắn được lão nhân trong mộng dạy một bộ pháp "Trong truyền thuyết, vô cùng huyền diệu, kinh công đệ nhất thiên hạ " "Phi Tiên Bộ", Tần Tiêu sau khi dung hợp với Tán Thủ của mình thì còn huyền diệu hơn nữa.

Tên áo đen kia thẹn quá hóa giận, quái thanh thét to:

- Tốt cho một điêu dân không biết sống chết, lại dám miệt thị vương pháp?

Hắn hét lên rồi dùng roi quát Tần Tiêu.

Tần Tiêu nhịn không được đã tức giận lên, nếu không phải những năm gần đầy hắn từ bỏ rất nhiều thói quen được bồi dưỡng trong bộ đội thì còn kém trách mắng câu: "Ngươi mới là điêu dân! Mẹ ngươi bị lợn lòi chơi nên sinh ra một ngu dân như ngươi!"

Mắt thấy tên áo đen xông tới gần Tần Tiêu nắm tay lại và mặt đầy tức giận, trong nội tâm quát: còn dám đánh lén cảnh sát? Ngươi còn dám lấy roi quất lão tử, lão tử cho một chiêu "Ma Vân Câu Quyền" đánh ngươi thành Transformers!

Ma Vân Câu Quyền chính là Tần Tiêu học được từ "Ma Vân Chưởng " được lão nhân trong mộng dạy cho, uy lực cực kỳ bá đạo!

Đúng vào lúc này sau lưng có tiếng hét chói tai vang lên:

- Nô tài lớn mật, còn không ngừng tay!

Người áo đen nghe tiếng quát này lập tức như bị định thân, thân thể cứng ngắt lại, roi ngựa đang giơ cao trong tay cũng rủ xuống.

Trong nội tâm Tần Tiêu cả kinh, lẳng lặng xoay người lại nhìn qua người hét lên. Chỉ thấy người nọ mặc cẩm bào màu tím và mang theo một cái áo gió, thân hình dung quang đẹp đẽ mà cao quý, mặc dù nhất thời không thấy rõ mặt nhưng mà Tần Tiêu cũng biết người như vậy không phú cũng quý.

Người áo tím chậm rãi đi tới bên cạnh Tần Tiêu, thời điểm đi qua người của tên áo đen trầm giọng quát lên:

- Kỹ thuật cưỡi ngựa không tinh suýt nữa đụng vào người đi đường, cũng nhờ vị công tử này ra tay mới tránh được một hồi tai nạn. Ngươi dám công nhiên gây chuyện! Bản thân của ngươi trở về lĩnh năm mươi côn, nếu có đánh nhẹ không nghiêm thì ta sẽ cho người đánh lại!

Toàn thân người áo đen khẽ run rẩy, thân thể mềm nhũn như quỵ xuống.

- Nô... Nô tài tuân mệnh...

- Còn không mau cút đi!

- Vâng...

Người áo đen đi tới con ngựa kia không ngờ người áo tím lại quát chói tai:

- Ngựa lưu lại, bản thân ngươi chạy về!

Nhìn qua người áo đen chán nản bỏ chạy trở về thì nội tâm của Tần Tiêu xuất hiện khoái ý, xem ra người áo tím này cũng không phải là người không phân phải trái, cho nên sinh ra vài phần hảo cảm.

Người áo tím thấy người áo đen đã rời đi thì gương mặt anh tuấn nở nụ cười lạnh nhạt, ôm quyền nhìn qua Tần Tiêu, nói:

- Đa tạ huynh đài nghĩa khí viện thủ mới miễn một hồi tai họa! Huynh đài có thân thủ thật tốt!

Tần Tiêu ôm quyền đáp lễ:

- Huynh đài không cần phải nói vậy, chỉ là tiện tay mà thôi, nên không cần phải cảm tạ.

Người áo tím sảng khoái cười to.

- Tốt cho một câu tiện tay mà thôi, trong mắt của ta thì thủ đoạn này quá phi phàm! Nhanh như sóc tuyết, huynh đài có thể uống với ta vài ly được không, cùng nhau thưởng thức cảnh tuyết hôm nay?

Trong nội tâm Tần Tiêu vui lên:

- Tốt, cầu còn không được! Ta đang lo tìm không thấy được khách điếm đây! Trường An lớn như vậy rất nhiều khách điếm đã đầy người rồi.

Âm thanh của người áo tím vui sướng, nói:

- Ha ha, như thế rất tốt, có thể gặp được huynh đệ thì chúng ta có duyên phận rất sâu a! Tại hạ bình sinh thích kết giao với anh hùng hào kiệt, anh hùng hiệp sĩ như huynh đệ thật sự là cầu không được! Huynh đài, chúng ta cùng đi uống rượu nào!

Người áo tím này nhìn qua thì có tuổi tác tương tự như Tần Tiêu, trên mặt toát ra nét phú quý hồn nhiên thiên thành, làm cho Tần Tiêu âm thầm khâm phục.

Người áo tím vung tay lên đem thiếu niên dẫn tới bên cạnh con ngựa của người áo đen lúc nãy, tự tay đưa dây cương cho Tần Tiêu.

- Thỉnh!

- Ngựa tốt!

Tần Tiêu xoay người lên ngựa.

- Hảo thân thủ! Hảo nam nhi!

Người áo tím cũng trở lại ngựa của mình, âm thanh tán thưởng.

- Ha ha ha!

Hai người cất tiếng cười to phấn khởi cưỡi ngựa đi về phía trước, sau lưng lại một đám bông tuyết.

Dân chúng sau lưng âm thầm nói với nhau:

- Thiếu niên kia là người nào, không ngờ có thể đồng hành với Lâm Truy Vương!

- Ngươi không biết rồi! Lâm Truy Vương thuở nhỏ hào sảng hơn người, không bao giờ ra oai với dân chúng bình thường, trong gia tộc vương công hiếm có người nào như Lâm Truy Vương!

- Nghe nói hắn còn rất trẻ tuổi nhưng rất được hoàng đế yêu thích.

- Cũng không phải, năm nay Lâm Truy Vương còn chưa tới mười tám tuổi đâu...

Gió tuyết càng ngày càng mạnh, trời đất như đông cứng lại nhưng mà công tác chuẩn bị lễ xuân vẫn đang được chuẩn bị.

Một đoàn người ngựa dừng lại trước một quán rượu, Tần Tiêu đưa mắt nhìn nó, quán rượu tên là Thiên Khách Vạn Lai!

Chương 12: Người phong lưu (1)

Mọi người xoay người xuống ngựa, mấy người áo đen sau lưng cùng đi liền nhận lấy cương ngựa trong tay của áo bào tím và Tần Tiêu, bọn họ dẫn theo ngựa đi, người áo bào tím vung tay lên.

- Huynh đài, thỉnh!

- Thỉnh!

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm tán thưởng: không hổ là đô thành Trường An, ngay cả quán rượu cũng có vận khí như vậy, cũng xem như khách sạn năm sao trong vương triều Đại Chu.

Hai người đi vào trong quán rượu thì sớm có người nghênh đón, quán lúc này đã đông nghẹt người, khom người đi qua một bên, cúi đầu nói:

- Công tử gia đến, mau mời lên lầu.

- A....

Âm thanh người áo tím đáp, áo choàng trên người chấn động, nhìn qua người kia, nói:

- Sinh ý của Triệu lão bản tốt chứ? Bằng hữu của ta đến chưa?

Triệu lão bản cúi đầu khom lưng:

- Nhờ phúc ấm của công tử, sinh ý tiểu điếm xem như khá lắm. Hai vị bằng hữu cua công tử đã tới, hiện đang chờ trên lầu.

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm suy nghĩ: vị "Công tử gia" này xem ra gia thế không kém, ngay cả lão bản của quán rượu này cũng phải ăn nói khép nép, đoán chừng là nhị thế tổ gia tộc quyền quý a?

Công tử gia cởi bỏ áo choàng tím đưa cho Triệu lão bản, nhưng tư thái lỗi lạc bề ngoài của hắn không phải tục, tuổi cùng Tần Tiêu tương xứng, trên người lộ ra quý khí.

- Huynh đài, chúng ta nên đi lên lầu gặp hai vị bằng hữu của ta.

Công tử gia nhìn Tần Tiêu cười nói.

- Bọn hắn đều là nhân vật thú vị.

- Huynh đài mời lên trước.

Triệu lão bản đứng hầu ở một bên trong lòng kinh hoàng: đây cũng là hậu duệ vương công quý tộc sao, không ngờ có thể xưng huynh gọi đệ với Lâm Truy Vương, nhìn bề ngoài của hắn không giống đệ tử thế gia a...

Tần Tiêu theo sát sau lưng công tử sau này đi lên lầu hai, nhìn thấy bố trí tinh xảo của quán rượu này, bình phong cẩm tú tường gỗ điêu khắc tỉ mỉ, dưới chân được trải lụa đỏ. Lan can sáng bóng không nhiễm hạt bụi nào, ngay cả mấy tấm tranh chữ bên cạnh cũng có phong thái bất phàm, nghiễm nhiên xuất từ thủ bút của danh gia. Khách ở quán rượu này là người phong lưu, hoặc ngâm thi tác đối, hoặc hành lệnh so rượu, lúc nào cũng phát ra tiếng cười vui sướng.

Thái bình thịnh thế dân phong vật phụ, xem ra đây mới là thái bình thại thế thật sự..

Lầu hai cơ bản đều là phòng ngăn cách với nhau, công tử mang theo Tần Tiêu đi vào " Lưu Vân Phủ Nguyệt Các" thì dừng lại, tiện tay đẩy cửa và một làn hơi ấm phà vào mặt, không ngờ bên trong bố trí lò sưởi tinh xảo.

Tần Tiêu đưa mắt nhìn vào bên trong, trừ thán phục nhã các tráng lệ ra đồng thời trong lòng thầm cả kinh, chỉ thấy có một người nằm trên mặt đất, trên thân cởi sạch sẽ, bên người có thùng mực nước và tờ giấy trắng lớn, dùng tóc của mình chấm mực viết nhanh trên tờ giấy!

Tần Tiêu sinh hoạt trong Đại Đường này cũng hơn mười năm, đối với kiểu hưởng thụ của của thi nhân trong lịch sử cũng có hiểu biết, lúc này thốt lên:

- Người đang viết chữ hắn là Trương Húc?

Công tử quay đầu cười cười, khen:

- Hảo nhãn lực, kiến văn rộng rãi!

Tần Tiêu trong nội tâm nói thầm: " Trương Húc Tam Bôi Thảo Thánh Truyện, ngũ mũ trước vương công, múa bút rơi giấy như mây khói ", một số năm sau trong thơ Đỗ Phủ chẳng phải có nói hắn cởi sạch sẽ dùng tóc viết chữ sao? Không thể ngờ ta được may mắn nhìn thấy, cùng thơ ca của Lý Bạch thì Bùi Mân Kiếm Vũ được xưng là "Tam tuyệt" với lối viết chữ của Trương Húc...

Hai người đi vào nhã các, Trương Húc đang vùi đầu viết nhanh, một người đang ngồi chờ còn lại thì cười lên:

- A Man, rốt cuộc ngươi cũng tới rồi! Ngươi xem tên điên này đi, uống mấy chén rượu đã quên mọi thứ rồi!

Công tử cũng lên tiếng cười to:

- Đại ca luôn đi trước tiểu đệ một bước nha, đi đầu làm cho tên điên này uống quá chén, lại lừa bịp một bản vẽ đẹp của hắn rồi, dụng tâm bất lương, dụng tâm bất lương nha!

Tần Tiêu nhìn người nọ một chút, người này cũng không phải ăn mặc quá đẹp đẽ, tuổi chừng hai mươi hai đầu lông mày hào khí tách ra.

Công tử dẫn Tần Tiêu tới bên cạnh người nọ, nhìn thiếu niên nói ra:

- Vị huynh đài này chính là huynh trưởng của ta, Trọng Tuấn. Đại ca, đây là chí sĩ hào kiệt mà ta gặp trên đường!

- Tại hạ Tần Tiêu.

Tần Tiêu ôm quyền cười cười. Trọng Tuấn cẩn thận dò xét Tần Tiêu, gật đầu nói:

- Tốt, tốt! Quả nhiên là người phong lưu! A Man, ngươi luôn gặp được kỳ nhân dị sĩ a, đại ca ta đúng là hâm mộ đấy!

A Man?! Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: cái tên hiệu này quá kỳ quái, còn "May mắn" nữa chứ! Mà Tào Tháo dùng hai chữ này làm nhũ danh của hắn a. Trước kia ngẫu nhiên có người nghe nói qua, Vương hậu trong triều có người lấy tên hiệu cho con mình là A Man, là ai đây? Chẳng lẽ là...

Công tử ( A Man ) khẽ cười nói:

- Thì ra Tần huynh tục danh khí thế lớn như vậy, đúng là không phải nhân vật bình thường! Đến, A Man trước kính Tần huynh một ly, tương thỉnh không bằng vô tình gặp được, chúng ta gặp mặt xem như duyên phận.

Ba người cùng ngồi xuống, riêng phần mình nâng chén đối ẩm một ly, đã thấy Trương Húc kia đang nằm rạp trên mặt đất rung đùi đắc ý, trên người mồ hôi rơi như mưa. Mái tóc dính mực của hắn lúc này lại như lưu thủy hành văn, trên tờ giấy viết xuống mấy chữ to, thực " thay đổi vẫn còn quỷ thần, không thấy mánh khóe "!

Tuy Tần Tiêu không tính là nhà thơ văn nhân gì đó, nhưng hắn cũng bị hấp dẫn thật sâu, nhìn chằm chằm vào mấy chữ mà Trương Húc đang viết, đó là một bài thơ:

Bản vi quý công tử,

Bình sinh thực ái tài.

Cảm thì tư báo quốc,

Bạt kiếm khởi hao lai.

Tây trì đinh linh tái,

Bắc thượng đan vu đài.

Đăng sơn kiến thiên lý,

Hoài cổ tâm du tai.

Thuỳ ngôn vị vong hoạ,

Ma diệt thành trần ai?

Dịch thơ:

Vốn ta công tử thế gia

Thật tâm mến đức, thiết tha yêu tài!

Ưu tư nợ nước bao ngày

Hùng anh vung kiếm quét loài cỏ hoang.

Bao phen rong ruổi Tây phương

Đan vu mạc Bắc phong sương dãi dầu.

Trông xa muôn dặm non cao

Nhớ ngày xưa ấy mà nao nao lòng.

Mấy ai bảo nạn hanh thông?

Cũng thành các bụi hư không thôi mà!

(* Đầy là bài Cảm ngộ kỳ 35 của Trần Tử Ngang.)

- Chữ tốt! Thơ hay!

Tần Tiêu thán phục từ tận đáy lòng, âm thanh thở dài vang lên.

Trương Húc viết xong chữ cuối cùng đột nhiên đứng dậy, mực trên mái tóc của hắn chưa khô nên rơi tí tách xuống sàn, hắn cất tiếng cười to:

- Diệu quá thay diệu quá thay, thống khoái thống khoái!

Sau đó xoay người lại cầm bầu rượu trên bàn giật miếng che ở miệng hủ và uống cạn.

A Man mỉm cười:

- Đúng là si nhân mà!

Hai người cùng cười to.

Chương 13: Người phong lưu (2)

Trương Húc vui sướng không coi ai ra gì, khoa tay múa chân.

- Cảm giác lúc tư đền nợ nước, rút kiếm khởi hao lai. Tây trì leng keng nhét, Bắc thượng Thiền Vu đài, thống khoái, thống khoái ah! Đáng tiếc Trần Thập Di hôm nay không thể đến đây, không thể tự mình thưởng thức thơ hay tuyệt diệu này, phối hợp với chữ tốt của ta.

Tần Tiêu một suy tư, nói ra:

- Theo lời của Trương Húc đại nhân thì đang nói tới Trần Tử Ngang tiền bối?

- Đúng là người này.

Trọng Tuấn đáp, mỉm cười nhìn qua Tần Tiêu.

- Tần huynh quả nhiên kiến văn rộng rãi. Trần Thập Di chính là bạn vong niên của chúng ta, thường thường cùng tụ hội ở nơi này, đáng tiếc hắn hai năm trước hắn vì giữ đạo hiếu nên với phụ thân nên trở về quê quán Tứ Xuyên, hôm nay không thể gặp chúng ta.

Tần Tiêu âm thầm thổn thức Trường An này, quả nhiên danh nhân chống chất a! Tùy tiện đi một chút đã gặp được các danh nhân nổi tiếng.

Lúc này Trương Húc đã khôi phục tinh thần lại, cũng không đi mặc quần áo, tùy ý cho mực chảy xuống đất, ngồi xuống nói ra:

- Trần Thập Di là nhà thơ của thiên hạ, người phương nào không biết, người phương nào không hiểu? Một câu " tiền bất kiến cổ nhân, hậu bất kiến lai giả, niệm thiên địa chi du du, độc thương nhiên nhi thế hạ ' cũng đủ để nổi tiếng đời sau! Ồ, vị huynh đệ này nhìn không quen mặt...

A Man cùng Trọng Tuấn cười rộ lên, A Man nhìn Trương Húc nói:

- Ngươi trầm mê trong văn chương, chúng ta nói chuyện ngươi không nghe lọt câu nào. Vị huynh đệ này không phải nhân vật phàm trần, thiếu niên hiệp sĩ, họ Tần, tên một chữ Tiêu, Trương đại ca, hay là ngươi đi tắm đi, nhìn toàn thân của ngươi toàn mực nước thì nhã các này lại dơ bẩn rồi.

Trương Húc nghe vậy cất tiếng cười to:

- Hôm nay cao hứng nên viết vài chữ, bây giờ đi tắm. Mấy vị chờ chút, Trương mỗ đi rồi trở lại ngay.

Dứt lời cầm lấy quần áo mặc lên người và đi ra ngoài.

Tần Tiêu buồn cười, nói:

- Thật sự là kỳ nhân dị sĩ, quái đản không bị trói buộc!

Lúc này Trọng Tuấn đột nhiên trở nên vẻ mặt nghiêm túc, đối với A Man nói:

- A Man, tính ngày tới bây giờ thì ngươi tiêu phú ở nơi này cũng được một tháng, toàn bộ do đại ca xử lý; lúc trước ngươi muốn thớt Thất Tuyến Điền Mã ta cũng tặng cho ngươi; ngay cả ca vũ ngoại bang múa bụng mắt xanh cũng tặng cho ngươi...

A Man tức giận cười lên nhìn qua Trọng Tuấn, tự nhiên nói ra:

- Đại ca nói cái gì thế, đại ca muốn bản vẽ đẹp của Trương Húc thì cứ nói là được, đệ cũng không tranh giành với đại ca.

Trọng Tuấn cả kinh, nói:

- Đệ hảo tâm như vậy sao? Trước kia đệ vì Trương Húc tranh chữ của tên điên Trương Húc này có thể tranh giành với ta tới mức đánh nhau, hôm nay vì sao...

A Man cười cười, giơ chén rượu lên nhìn Tần Tiêu nói:

- Hôm nay thu hoạch lớn nhất chính là quen biết với Tần huynh, so với bản vẽ đẹp của tên điên này càng muốn trân quý hơn rất nhiều. Một ngày không tìm hai bảo, đệ thấy đủ rồi, ha ha! Tần huynh, thỉnh!

Tần Tiêu nâng chén nói:

- Tại hạ vô danh mạch thảo, được công tử coi trọng rất vui mừng, thỉnh!

Trong nội tâm lại thầm suy nghĩ: A Man này thật sự rất biết cách nói chuyện, nói tâng bốc trong lòng người thoải mái tới chết, xem ra hắn là nhân vật quan trọng lăn lộn trong quan trường. A Man cùng Trọng Tuấn này đều làm bạn với một ít người phong lưu, hẳn bọn họ là Lý Long Cơ cùng Lý Trọng Tuấn? Lý Long Cơ ngày sau trở thành Đường Minh Hoàng nha! Lúc tuổi còn trẻ cũng tự xưng là A Man!

Nghĩ đến đây Tần Tiêu bắt đầu ngạc nhiên.

Hai người ngửa cổ uống cạn chén rượu, Trọng Tuấn thì sững sờ nhìn qua Tần Tiêu, tên này rốt cuộc có địa vị gì mà khiến Lâm Truy Vương coi trọng như vậy?

Sơn trân hải vị lục tục mang lên mặt bàn, ba người này vừa uống vừa tín khẩu trò chuyện hàng ngày.

Trọng Tuấn nói:

- Tiếp qua hai ngày triều đình bắt đầu mở võ cử, đến lúc đó chắc chắn có náo nhiệt để xem rồi! Đây chính là lần rầm rộ nhất đấy, võ giả thiên hạ không kể xuất thân đều cò có thể tới hoàng thành tham gia.

A Man gật đầu đồng ý, nói ra:

- Phải nói đương kim bệ hạ thật đúng là thánh minh thần võ, nhiều lần khai sáng non sông, ta thấy cử động mở võ cử lần này có thể mang lại rất nhiều nhân tài cho Đại Chu!

Tần Tiêu mỉm cười không nói, hắn chỉ lo uống rượu, tinh tế nhấm nháp. Sau khi đi vào Đại Đường thì hắn vô cùng tán thưởng kỹ thuật ủ rượu ở thời đại này. Những hảo tửu tinh khiết này không có trải qua gia công hiện đại hoá công nghiệp nên uống còn thoải mái hơn rượu XO nhiều.

Đột nhiên A Man nghĩ tới cái gì đó, cả kinh " ồ " một tiếng, nhìn qua Tần Tiêu nói:

- Tần huynh thân thủ như thế, không lẽ chính là tới tham gia võ cử?

Tần Tiêu cười:

- Không dối gạt nhị vị, Tần mỗ đúng là tới tham gia!

A Man đại hỉ, hai tay nắm thành quyền, lớn tiếng vui mừng nói:

- Dùng thân thủ của Tần huynh thì nhất định nổi tiếng tam giáp! Đến đến, đại ca, chúng ta tới sớm chúc mừng Tần huynh tam giáp đăng khoa, sau này trở thành một danh đại tướng của vương triều Đại Chu!

Trọng Tuấn giơ chén rượu lên, ánh mắt nghi hoặc nhìn qua A Man vẽ mặt hưng phấn tới đỏ bừng, trong nội tâm thầm nghĩ thật sự hắn ta sẽ đạt được vị trí cao như vậy sao?

A Man càng ngày càng cảm thấy hứng thú với "Tần Tiêu" này, thậm chí còn đưa ra lời mời kết nghĩa kim lan, nhưng bị Tần Tiêu uyển chuyển cự tuyệt. Thời điểm chia tay Tần Tiêu đã lén xưng hô với hắn là "Lâm Truy Vương".

Trong nội tâm A Man thầm nghĩ:

- Thật sự là người cẩn thận, hơn nữa kiến thức bất phàm. Từ ngàn dặm xa xôi đi tới kinh thành còn biết rõ nhiều chuyện như vậy, không ngờ còn biết Lý Long Cơ tự xưng A Man, đường huynh của Lý Trọng Tuấn là Nghĩ Hưng Vương... Có ý tứ, thật là có ý tứ! Mà thời điểm tham gia lần võ cử người này sẽ trổ hết tài năng, đợi một thời gian nhất định là nhân vật phi phàm.

Trường An Đại Chu, công nguyên năm 702, tháng giêng ngày mười lăm, võ đài cấm quân Vũ Lâm Vệ.

Chỗ này hôm nay từ xưa tới nay đều được chọn làm võ đài trận chung kết của võ cử. Sau khi trải qua đào thải hơn ngàn người đã còn lại mười hai người xuất chúng. Mười hai người này đều là nhân vật xuất sắc nhất của võ cử, sau đó từ trong những người này chọn ra ba người xuất sắc nhất, do quan viên và Võ Tắc Thiên tự mình giám sát, bình chọn ra tam giáp: trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa.

Gió táp phần phật, binh qua sinh huy (*chiếu sáng), mười hai dũng sĩ đang mặc giáp trụ trang nghiêm và cưỡi ngựa, chuẩn bị một vòng tỷ thí cuối cùng.

Chương 14: Phi tiên thần tiễn

Hôm nay Võ Tắc Thiên tự mình tới xem ngồi ngay ngắn trên ghế rồng có mái che, hào hứng bừng bừng nhìn qua quân tư uy vũ của mười hai dũng sĩ sinh long hoạt hổ này thì trong nội tâm vui vô cùng, đồng thời câu dẫn hoài niệm nhớ về Địch Nhân Kiệt. Hơn một năm trước vào lúc Địch Nhân Kiệt lâm chung đã can gián xin mở võ cử. Cho đến ngày nay cuối cùng đã như nguyện. Mười hai dũng sĩ này uy vũ bất phàm võ nghệ tinh thuần... nhưng mà có người nọ trong lời của Địch công nói hay không? Võ Tắc Thiên hứng thú nổi lên, kiềm chế hiếu kỳ của mình không đi xem danh sách của Binh Bộ. Nàng tin tưởng Địch Nhân Kiệt, tin tưởng hắn nói nhân vật này sẽ xuất hiện trước mặt của mình.

Một gã Vũ Lâm giáo úy giục ngựa đi ra, mở một phong sách đọc trước mặt mười hai vị dũng sĩ:

- Trận chung kết hôm nay trận đầu chính là tỷ thí cưỡi ngựa bắn cung. Khoảng cách phi ngựa cách năm mươi bước, mỗi người mười mũi tên. Mỗi khi bắn trúng hồng tâm được mười điểm, bia kế được năm điểm, bắn không trúng bia khấu trừ mười điểm, người xuống ngựa bị loại!

Tần Tiêu tay cầm dây cương và cầm cung, trên mặt tràn đầy nụ cười tự tin, con mắt không tự giác nhìn qua phía quần thần, phát hiện Lý Long Cơ cùng Lý Trọng Tuấn đang ngồi ở bên trong âm thầm dựng ngón cái với mình. Tần Tiêu cười cười, có chút gật gật đầu.

Trong nội tâm Tần Tiêu nói thầm: vừa tới Trường An đã quen được Lý Long Cơ, người này còn muốn kết nghĩa kim lan với mình. Tuy người này hợp tính khí nhưng ta cũng không muốn từ rễ cỏ mà trèo lên phú quý. Ngày sau nếu hắn thật sự làm hoàng đế thì ta làm huynh đệ của hoàng đế, nói dễ vậy sao? Đừng nói là huynh đệ kết nghĩa, cho dù thân huynh đệ tàn sát nhau còn ít sao?

Một tiếng chiêng vang lên, một người lớn tiếng hét "Giá!", giục ngựa chạy ra, vung mạnh cung gẩy mũi tên, từng mũi tên đen nhánh bắn trúng mục tiêu, từng âm thanh trầm trồ khen ngợi vang lên. Khảo hạch hoàn tất, giám khảo tiên lên kiểm tra đối chiếu, lớn tiếng nói:

- Sáu mũi tên bắn trúng bia, có ba mũi tên trống hồng tâm, một mũi tên bắn không trúng, tổng cộng sáu mươi lăm phân.

Ngay sau đó lại có năm sáu người đi ra khỏi hàng, điểm thi đa số từ sáu mươi tới tám mươi. Lúc này đến phiên một đại hán bên cạnh Tần Tiêu đi ra. Đại hán hô lên:

- Đùa chơi chết chim! Con ngựa ngu xuẩn này ngày hôm qua chắc ăn bậy rồi, hiện tại chân lại run, lần này làm sao mà so tài đây?

Tần Tiêu nhìn qua đai hán này, nhịn không được cười lên, trong nội tâm thầm nghĩ:

- Làm gì có chuyện ăn bậy chứ, ngươi nhìn bộ dáng của mình xem nặng bao nhiêu ký, nhất định là con ngựa này không chở nổi ngươi đây mà!

Tần Tiêu nhớ rõ đại hán này tên là " Lý Tự Nghiệp ", tuổi chừng hai mươi nhưng mặt đầy râu quai nón, ngày thường chiều cao bảy xích (2,1 m) thân hổ eo gấu, cánh tay to như bắp đùi. Tần Tiêu từng thấy hắn biểu diễu một bộ đao pháp, quả nhiên là đặc sắc tuyệt luân nên được mọi người trầm trồ khen ngợi, là người có khả năng đạt giải quán quân nhất.

Lý Tự Nghiệp vẻ mặt quẫn bách thì thào tự nói, dùng sức thúc cổ con ngựa:

- Ngươi là đồ bất tranh khí, thời điểm này mà sinh bệnh cái gì chứ?

Tần Tiêu xoay người xuống ngựa, nhìn qua Lý Tự Nghiệp nói:

- Lý huynh, dùng ngựa của ta đi, con ngựa này của ta là ngựa tốt, huynh có thể cưỡi đấy.

- A?

Lý Tự Nghiệp cả kinh, âm thanh thô to nói:

- Vậy còn ngươi? Ngươi không tranh đoạt trạng nguyên sao?

- Không sao! Ta cưỡi ngựa của huynh là được!

Tần Tiêu nhìn Lý Tự Nghiệp cười cười, đem dây cương đưa cho Lý Tự Nghiệp. Lý Tự Nghiệp sững sờ nói:

- Tần gia huynh đệ, huynh thật sự là người tốt! Nhưng mà không được. Nếu ảnh hưởng huynh đoạt trạng nguyên thì nội tâm của ta rất khó chịu. Ta cưỡi con ngựa ngu này ra là được rồi.

Đúng lúc này, lính liên lạc bắt đầu thúc giục:

- Vị thứ bảy, Lý Tự Nghiệp Cao Lăng! Nhanh chóng lên sân khấu tham gia tỷ thí cỡi ngựa bắn cung!

Tần Tiêu đập một cái trên đùi Lý Tự Nghiệp nói:

- Nhanh, gọi huynh đấy! Cưỡi ngựa của ta, nhanh đi!

Lý Tự Nghiệp kinh sững sờ một chút, âm thanh thô to, nói:

- Cảm ơn huynh đệ!

Dứt lời xoay người xuống ngựa cỡi ngựa của Tần Tiêu, hắn cưỡi ngựa lao ra ngoài mà thân thể to lớn khiến nhiều người kinh hô.

Tần Tiêu cỡi ngựa của Lý Tự Nghiệp thì phát hiện con ngựa đỏ này thở dài như được giải thoát, làm cho Tần Tiêu vui vẻ cười rộ lên. Nhìn qua bóng lưng của Lý Tự Nghiệp và nội tâm của Tần Tiêu có chút kinh nghi:

- Lý Tự Nghiệp, chính là danh tướng đời Đường, trong lịch sử có mạch đao tiếng tăm lừng lẫy, niên đại của hắn rất sôi động, có lẽ phải sinh ra muộn vài chục năm nữa mới đúng. Hẳn là bởi vì nguyên nhân của ta nên sinh ra vặn vẹo, ngay cả một ít nhân vật lịch sử cũng sinh ra cải biến? Lúc này hắn lại suy nghĩ sẽ không đem Tần Thúc Bảo Trình Giảo Kim xuất hiện ở thế kỷ hai mươi mốt đấy chứ?

Tần Tiêu âm thầm kinh hãi bởi vì đây là chuyện tốt hay là chuyện xấu đây?

Trong tràng, Lý Tự Nghiệp đã cưỡi ngựa chạy ra ngoài, thân hình to lớn không có chậm chạp chút nào, giương cung bắn tên, mũi tên lóe hàn quang làm mọi người kinh hô Võ Tắc Thiên cũng vui vẻ ra mặt trầm trồ khen ngợi. Sau đó giám khảo tiến lên kiểm tra, tuyên bố:

- Chín mũi tên trúng hồng tâm, một mũi tên trung bia, chín mươi lăm điểm.

Mọi người đồng thời kinh hô, đây là số điểm cưỡi ngựa bắn tên cao nhất hôm nay, hơn nữa vượt lên rất nhiều người!

Tần Tiêu thúc ngựa đi ra, hắn nhìn qua Lý Tự Nghiệp và dựng ngón tay cái với hắn.

- Tốt lắm!

Lý Tự Nghiệp cười vài tiếng, nói ra:

- Huynh chắc cũng bắn rất tốt, ta nhìn huynh hơn phân nửa chính là trạng nguyên lần này, cũng đừng làm cho huynh đệ thất vọng!

Tần Tiêu gật gật đầu, giục ngựa đi ra. Mà con ngựa này bị Lý Tự Nghiệp áp bách hồi lâu lúc này toàn thân nhẹ nhõm, bước chân vô cùng nhẹ nhàng làm cho Lý Tự Nghiệp trợn tròn con mắt:

- Con ngựa súc sinh này khi dễ lão tử trung thực đấy mà! Đi theo người khác thì nhanh như vậy!

Tần Tiêu thân thể hơi phục, tay trái gỡ bảy đầu tên, tay phải rút ra một mũi tên đặt lên trên dây cung, từng tiếng rít gào " vèo " ngân vang! Mũi tên này bắn trung vào hồng tâm!

Thực đi nhanh như gió, mũi tên bay như điện!

Mũi tên này làm cho mọi người trầm trồ! Bởi vì Tần Tiêu xuất tiễn tốc độ cực nhanh nên thời gian đó hắn cũng không thèm nhắm tên!

Một mũi tên trúng hồng tâm làm nội tâm Tần Tiêu rất mừng, tin tưởng tăng lên:

- Trụ cột xạ kích ta được sư phụ dạy một bộ tiễn pháp tên là " Cửu Tiêu Chấn Lôi Tiễn ", hơn nữa ta trước đó trong bộ đội đặc chủng học cưỡi ngựa rồi, hai cái kết hợp càng thêm lợi hại.

Cổ tay phải run lên, hắn lại rút ba mũi tên đặt lên dây cung, kéo cung trăng rằm, uốn éo cánh tay nín thở, mũi tên như lưu tinh bay ra, tiếng rít lao thẳng tới ba hồng tâm.

Đám người đứng ngoài hét lên! Tiếng kinh hô vang lên bốn phía.

Chương 15: Đăng khoa giải nhất (1)

Võ Tắc Thiên vỗ án, mặt lộ vẻ cuồng hỉ:

- Chân Thần bắn tên! Mặc dù ngũ hổ thần tiễn Hoàng Trung tái thế cũng không ai qua được!

Tần Tiêu cũng vui mừng quá đỗi: ha ha! Ta học không sai mà!

Vì vậy hắn lại lây ra ba mũi tên bắn ra, lại trúng ba hồng tâm.

Ba mũi tên này bắn ra đã có được bảy hồng tâm.

Chúng quân sĩ Vũ Lâm Vệ là người chinh chiến sa trường trở về, thấy tình cảnh này nhiệt huyết sôi trào hào khí tận trời, cho nên lúc này cũng rống to lên.

Đây là sĩ khí của quân sĩ nha!

Tần Tiêu càng thêm dũng cảm hơn trước, hắn xuất thân quân nhân nên nghe tiếng rống này chỉ cảm thấy một hồi nhiệt huyết sôi trào, toàn thân như khô nóng. Bệnh ưa thích náo nhiệt lại bôc lên lần nữa, giữa ngực và bụng có một cổ chân khí, hai chân dùng sức đạp mạnh và thân thể rời khỏi yên ngựa, hắn như chim én bay vọt về phía trước, cung trong tay kéo căng như trăm rằm, một tiếng dây cung nổ vang, ba mũi tên ra hết, ba tiếng nổ cuối cùng bắn thủng ba hồng tầm, tấm bia ngã xuống đất!

Cung tiễn trong tay của hắn lúc này cũng gãy làm hai đoạn.

Thân hình Tần Tiêu lại rơi xuống, hắn đáp xuống yên ngựa và cưỡi ngựa chạy đi.

Đám người đứng ngoài xem yên tĩnh, không có một tiếng động, lặng ngắt như tờ.

Võ giám khảo bước nhanh tới đống bia, nâng mặt bia dậy, lớn tiếng hoảng sợ nói:

- Tần Tiêu Giang Châu, mươi mũi tên trúng hồng tâm, được một trăm điểm.

Mấy ngàn Vũ Lâm Vệ lớn tiếng rống lên!

Âm thanh chấn trời cao!

Võ Tắc Thiên tâm thần rung động Giang Châu, " Tần " Tiêu! Xem ra hẳn là người này! Quả nhiên là thiếu niên anh hùng, hào kiệt hơn người! Truyện được copy tại

Thượng Quan Uyển Nhi đứng hầu bên cạnh Võ Tắc Thiên lẩm bẩm.

- Phi Tiên Bộ, Cửu Tiêu Chấn Lôi Tiễn!

Võ Tắc Thiên cả kinh, quay đầu nói:

- Uyển Nhi, ngươi nói cái gì?

Thân hình Thượng Quan Uyển Nhi chấn động, mới biết chính mình thất thần, cuống quít nói:

- Khởi bẩm bệ hạ, nô tài vừa rồi lỡ lời nói ra Phi Tiên Bộ, Cửu Tiêu Chấn Lôi Tiến.

Võ Tắc Thiên ngạc nhiên nói:

- Đó là ý gì? Ngươi nói người đàn ông tên Tần Tiêu sử dụng võ công nào sao?

Thượng Quan Uyển Nhi cúi đầu nói:

- Nô tài tín khẩu nói loạn, bệ hạ chớ trách. Phi Tiên Bộ cùng Cửu Tiêu Chấn Lôi Tiến này đã xem trong tạp sử nói lại, truyền thuyết đây là tuyệt kỹ của danh tướng Vũ Văn Thành Đô, chỉ là truyền thuyết nhưng chưa từng thấy qua. Vừa rồi nô tài nhìn thấy Tần Tiêu tráng sĩ kỹ nghệ kinh người, không khỏi liên tưởng tới chuyện này, mong rằng bệ hạ thứ cho nô tài nói bậy...

Võ Tắc Thiên nhoẻn miệng cười:

- Mặc kệ cái gì là Phi Tiên Bộ, Vũ Văn Thành Đô. Chỉ cần có thể kiến công lập nghiệp cho Đại Chu thì từ đâu học được kỹ nghệ cũng không quan trọng.

Tần Tiêu quay trở về, Lý Tự Nghiệp nhe răng trợn mắt nhìn hắn cười ngây ngô:

- Mẹ ta ơi, tên mặt trắng nhỏ ngươi thật lợi hại! Từ nơi này học được công phu này vậy, so với thần tuiễn áo trắng trong truyền thuyết Vương Bá Đương Canh Thần, thiên ngoại phi tiên a!

Tần Tiêu phiền muộn đưa tay vuốt mặt, cười khổ nói:

- Huynh đệ, ngươi đừng có nói chuyện trước mặt của ta như thế, bằng không thì ta sớm muộn gì cũng bị ngươi làm chết đuối đấy.

Vòng đấu kế tiếp Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp dùng tư thế ưu dị đứng đầu mọi người. Bây giờ tiến hành vòng chung kết thứ hai, cũng là tỉ thí hạng mục quan trọng, mã thương kỵ binh.

Mã thương kỵ binh chú ý chính là kỹ thuật và cưỡi ngựa. Thí sinh phóng ngựa chạy vào một con đường có đây con rối, trên đỉnh đầu của con rối có cắm một tấm ván đỏ, cưỡi ngựa dùng thương nhọn đánh trúng tấm ván gỗ mà con rối không ngã thì thành công, đâm trúng nhiều tấm gỗ nhất thì thành công, đâm ngã con rối thì khấu từ điểm.

Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp sóng vai dựa vào một chỗ, nhìn hắn nói ra:

- Tỷ thỉ còn lại thật thú vị, đáng tiếc ta không có thói quen sử dụng mộc thương, không biết có thể đổi binh khí hay không.

Lý Tự Nghiệp nghe xong hai tay vỗ vào nhau, âm thanh như sấm rền kêu lên:

- Cũng giống ta, ta cũng không thích dùng thương! Cầm mạch đao trong tay lập tức có thể chém tận giết tuyệt, như vậy mới thống khoái! Mộc thương trong tay của ta chẳng tác dụng gì, không có tí sức lực nào!

Lý Tự Nghiệp cao giọng nói lên, hắn rống lên cả giáo trường ai cũng nghe được, mọi người nhao nhao nhìn qua hai người. Binh Bộ Thị Lang đi đến bên cạnh hai người, nhìn Lý Tự Nghiệp nổi giận nói:

- Chớ có làm càn, đây là quy định khảo thí, tất cả mọi người phải tuân thủ!

Lý Tự Nghiệp co rụt đầu lại, lè lưỡi:

- Sợ quá, những người này thật hung dữ! Ta tùy tiện nói thôi mà!

Tần Tiêu nhịn không được cười to, Lý Tự Nghiệp này có tính cách không khác gì hắn trước kia, đều là tâm huyết thẳng tính, hơn nữa thân thể của hắn khổng lồ, nếu như hắn lại xuyên việt qua thế kỷ hai mươi mốt tùy tiện luyện luyện bóng rổ đi thi NBA thì chắc chắn lăn lộn như diều gặp gió, hẳn không phải việc khó a.

Võ Tắc Thiên ở trên đài xa xa cũng nghe được tiếng rống của Lý Tự Nghiệp, không khỏi cười nói:

- Đại hán mặt đen này đúng là người chân chất. Kỳ thật hắn nói có đạo lý, khảo thí vòng này nên cho mọi người phát triển sở trường, chọn lựa binh khí tiện tay. Uyển Nhi!

- Có nô tỳ!

- Ngươi xuống dưới nói với Binh Bộ là cuộc thi mã thương kỵ binh này thí sinh có thể chọn binh khí.

- Vâng!

Đến phiên Lý Tự Nghiệp lên sân khấu thì hắn chạy lên khung binh khí chọn một cây Đại Khảm Đao nặng hơn trăm cân, trên mặt vui cười nở hoa, hắn nghiêng người nhảy lên con ngựa của Tần Tiêu lúc trước, sao đó phóng vào rừng con rối.

(Trăm cân của Khựa chỉ bằng khoảng 40 ký)

Thân thể con ngựa trầm xuống, hai chân bắt đầu phát run! Lý Tự Nghiệp làm gì bận tâm tới những chuyện này, vác đại đao vỗ mông con ngựa.

- Xông lên a! Giết ah!

Quả thực là sát tinh hạ phàm, sát khí trùng thiên!

Chuôi đại đao nặng hơn trăm cân này hắn múa nhẹ như bông gòn, trái đâm phải chọc, quét ngang chẻ dọc, phàm là nơi hắn xông qua, tấm ván nhỏ trên đầu con rối bị hắn trảm nát bấy, con rối lại không chút sứt mẻ!

- Hảo đao pháp!

Tần Tiêu nhịn không được lớn tiếng trầm trồ, mọi người cũng ồn ào lên.

Thời điểm Lý Tự Nghiệp xông tới con rối cuối cùng dùng thành tích hoàn mỹ hoàn thành tỷ thí, con ngựa đáng thương lúc này không chịu nổi, móng trước khẽ đảo cả người lẫn ngựa ngã về phía trước.

Lý Tự Nghiệp rống to một tiếng.

- Ối mẹ ơi!

Thân thể to lớn như thái sơn áp đỉnh của hắn ngã xuống đè con rối lún xuống tận gốc, hắn ôm bụng lăn mấy vòng trên đất, đại đao bị ném ra xa.

Mọi người quá sợ hãi, sau đó nhìn Lý Tự Nghiệp lăn lộn trên mặt đất, thân hình như mình đồng da sắt đứng thẳng lên không chút tổn thương, mọi người cười lên vang dội.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau