PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Thiên thủ hồ vương (1)

Mặc Y cùng Tử Địch nhất tề ngồi cạnh bàn, hai tỷ muội đều nhìn chằm chằm vào hắn.

Trong lòng Tần Tiêu kêu khổ một tiếng, thật sự nhịn không được muốn ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng:

- Hai vị tỷ tỷ, để cho ta ngủ một giấc có được không?

- Không cần hầu hạ đâu, các người cũng đi ngủ đi.

Tần Tiêu thản nhiên đi qua hai người, ngồi xuống mép giường.

Tỷ muội hai người bất vi sở động, đi đến bên giường, hai bên trái phải ngồi bên cạnh hắn.

Thế này là có ý gì đây? Chẳng lẽ muốn dùng thủ đoạn như lúc trong nhà tắm để diễn lại một lần nữa à? Tần Tiêu không khỏi nổi cáu:

- Ta đã nói rồi, hai người các ngươi làm ơn đổi mới một chút…. Bạn đang đọc chuyện tại

Lời còn chưa dứt, tỷ muội ha người đã một trái một phải ấn hắn ngã xuống giường, nài ép lôi kéo vào giữa giường, trong đó còn có một bàn tay nhỏ bé che kín miệng của hắn.

- Đại nhân nhỏ tiếng một chút, tai vách mạch rừng. Chúng ta có chuyện muốn nói với đại nhân.

Vừa nói, màn che cũng đã bị thả xuống, cũng không biết là ai xốc chăn lên, trùm kím ba người lại.

Trong lòng Tần Tiêu không khỏi vui vẻ: quả nhiên! Xem ra lần này thu được tình báo ngoài ý muốn! xem ra, đẹp trai đôi khi cũng có chỗ tốt, ha ha!

Ba người nằm trong chăn, trùm thành một cục. tỷ muội hai người, một trái một phải ép sát trên người Tần Tiêu, hai gương mặt giống nhau như đúc đối diện với ánh mắt Tần Tiêu, gần trong gang tấc, có thể nghe được rõ ràng hơi thở của đối phương.

Tần Tiêu không khỏi cười khổ: Cứ thế này chẳng phải là quá khiêu khích bản năng của ta sao? Hai tỷ muội này thật đúng là sáng tạo, cả chiêu này cũng nghĩ ra được!

Chẳng lẽ các người thật sự cho rằng Tần Tiêu ta là thái giám đi ra từ hoàng cung, không thể làm gì được hay sao? Hoặc là nói, bọn họ thật sự coi ta là quân tử ra vẻ đạo mạo lương thiện rồi?

Đúng là quá bi ai!

Qúa đáng giận mà!

- Đại nhân, ta là Mặc Y, là tỷ tỷ.

- Tử Địch, Mặc Y, nhỏ hơn nàng nửa nén hương.

- Ừ, có chuyện gì thì nói nhanh đi, kẻo ta chết ngộp mất.

- Chúng ta là con gái của Hổ Vạn Cầu.

- Đúng vậy, là con gái của Hổ Vương Bàng Châu, Hổ Vạn Cầu, Hổ lão tặc.

- Nói nhảm thế làm gì! Đơn giản chút đi, ngắn gọn lại! Nói vào trọng điểm đi!

- Đại nhân, có phải là ngài đã biết là ai giết chết Hổ Vạn Cầu không?

- Đúng! Tuy rằng ngươi cũng là một trong những hung thủ gián tiếp, nhưng chúng ta lại càng muốn biết rõ là ai đã hạ thủ!

- Hô… chỉ là suy đoán, không có căn cứ. Hổ Vạn Cầu chính là bị Phượng tỷ xử tử, các ngươi không thể nào không biết nha?

- Cái gì?

- Chuyện đó là không thể nào!

- Có gì mà không thể! Hổ Vạn Cầu ở Hán Dương huyện giải thoát Phạm Thế Đức, lại tha cho ta ở Qủy khốc sơn cốc, phỏng chừng chính là vì chuyện đó mà bị Phượng tỷ hẹ lệnh xử tử.

- Không thể!

- Ngươi thúi lắm! Phượng tỷ làm sao lại giết lão gia hỏa kia! Nhất định là người trong tổ chức, thấy hắn có quan hệ thân thiết với ngươi, sợ hắn làm hỏng việc, nên mới lén lút giết hắn sau lưng Phượng tỷ! Nói tới nói lui thì cũng là vì ngươi!

- Cứu Phạm Thế Đức và dẫn ngươi vào Thiên Thánh sơn đều là mưu kế của Phượng tỷ. Mục đích chính là hấp dẫn ánh mắt của ngươi, biết rõ chuyện ở Ngạc Châu không nhỏ, sau đó thừa cơ kéo ngươi xuống nước. Một tên khâm sai ngự sử Giang Nam còn hữu dụng hơn mấy tên châu quan thứ sử nhiều lắm!

- Cái gì?

Tần Tiêu giật mình, muốn ngồi dậy, lại bị hai tỷ muội ép lại.

- Nói như vậy, huyện lệnh Hán Dương, Hùng Tri Quyền cũng chỉ là con tốt thí chịu chết thôi sao?

- Phượng tỷ đã muốn giết hắn từ sớm rồi,

- Tên đó đúng là khốn kiếp, cư nhiên dám ăn xén tiền của Thiên Thánh sơn, vừa hay mượn được tay ngươi xử lí hắn!

Tần Tiêu nằm xuống, trong lòng thầm nhủ: Lợi hại thật! Đúng là quá lợi hại! Từ Tiểu Nguyệt, ngươi thật sự là một nữ nhân vô cùng lợi hại!

- Tần Tiêu! Ngươi cứ nói thật đi, Hổ Vạn Cầu có phải là do ngươi giết không?

- Đúng! Có phải là ngươi giết lão tặc kia không?

Tần Tiêu quả thực là dở khóc dở cười, hai tỷ muội này đúng là đáng yêu thật đấy. Ai đời lại gọi thẳng tên họ của cha mình, lại còn gọi là "lão tặc" nữa chứ? Chẳng lẽ trong đó còn có ẩn tình gì sao?

- Ta không có. Cũng không cần phải giết hắn, cái này chắc các người cũng hiểu được. tuy rằng trên danh nghĩa ta và Hổ Vạn Cầu là kẻ thù, nhưng bọn ta cũng có chút giao tình. Tần mỗ kính trọng hắn là một hảo hán, hắn cũng nhiều lần giúp đỡ ta. Giống như các người nói, Hổ Vạn Cầu không phải bị Phượng tỷ hạ lệnh xử tử hay nàng ta tự tay giết chết…. nhưng Tần mỗ lại tìm thấy mảnh vại bị xé từ áo của Phượng tỷ bên cạnh thi thể của Hổ Vạn Cầu, chuyện này phải giải thích thế nào?

- Một mảnh vải rách thì có thể xem như chứng cứ sao?

- Ngươi lại nói hưu nói vượn!

- Các người nghe ta nói đã… khụ khụ, ta nói, các người có thể xích xuống một chút được không, cái thứ trước ngực các ngươi…. Ép ta có chút thở không nổi. Nếu như nói, Hổ Vạn Cầu giúp đỡ ta như vậy đều là mưu kế của Phượng tỷ, như vậy, cái chết của Hổ Vạn Cầu cũng chỉ có một cách giải thích!

- Là cái gì?

- Bớt dông dài đi! Nói mau!

- Ta nói, hai tỷ muội các người, cùng một ý mà lại muốn nói hai lần. Có thể chỉ một người lên tiếng nói có được không, cũng tiện ột bên tai của ta được yên tĩnh chút?

- Được.

- Vậy ta nói! Ngươi nãy giờ dài dòng đủ lắm rồi, tranh thủ nói nhanh đi!

- Ách…. Hay là để Mặc Y nói đi, ngươi im lặng một chút cho ta. Nếu như Hổ Vạn Cầu không phải bị Phượng tỷ tự tay giết chết hay bày kế giết thì như vậy, hắn chính là chết vì tình.

- Cái gì? Chuyện này không thể nào!

- Mẹ nó! Toàn bịa đặt!

- Tử Địch, nếu như ngươi không câm miệng lại, ta liền lột sạch y phục của ngươi rồi ném ngươi ra khỏi sơn trang, thưởng cho đám lính canh đói khát kia! Hôm nay lúc ta và Phượng tỷ nói chuyện phiếm có nhắc tới năm đó vị cao nhân kia thay Đoạn Như trị thương, đã biến gương mặt của Đoạn Như thành giống hệt như Phượng tỷ, lúc ấy ta cũng đã hỏi, vị cao nhân kia có phải là trong lòng ngưỡng mộ Phượng tỷ hay không, Phượng tỷ lúc ấy cũng không phủ nhận.

- Ta đoán là Hổ Vạn Cầu nhất định cũng thích Đoạn Như, mới có thể hao phí nhiều tâm lực như vậy, đưa nàng đi trị thương. Chính là về sau, Đoạn Như tâm như tro tàn, luân lạc phong trần. Ta đoán là Hổ Vạn Cầu đối với nàng vẫn cuồng dại không đổi, yêu ai yêu cả đường đi lối về, thành ra lại thích Phượng tỷ giống hệt Đoạn Như…

- Đoạn Như!

- Tiện nhân! Năm đó chính là vì tiện nhân đó khiến cho lão tặc thần hồn điên đảo, ngay cả con gái cũng không cần, ném bọn ta cho Hỏa Phượng! Qua nhiều năm như vậy cũng không thèm đoái hoài tới bọn ta.

Tần Tiêu giật mình: xem ra chuyện của Hổ Vạn Cầu và Đoạn Như thực sự không đơn giản như mình nghĩ!

- Ta đoán là Hổ Vạn Cầu hẹn gặp Phượng tỷ ở thôn Phu Hưng vào buổi tối, cho nên bị cao nhân tìm thấy, chính là vị cao thủ biết dịch dung kia tới giết chết!

Chương 107: Thiên thủ hồ vương (2)

- Sư phụ?

- Không thể nào!

- Tại sao lại không thể?!

- Sư phụ và Hổ Vạn Cầu là bằng hữu chí thân!

- Hơn nữa, ba năm trước sư phụ đã qua đời rồi!

Tần Tiêu đột nhiên ngồi dậy, nhấc hai tỷ muội qua một bên:

- Nói như vậy thì các người và Vĩnh Thái quận chúa thật sự là đồng môn sao? Ta hỏi các ngươi, sư phụ của các ngươi tên họ là gì?

Hai tỷ muội lại lần nữa đè Tần Tiêu xuống, chui vào trong chăn.

- Thiên thủ hồ vương. Bạn đang đọc chuyện tại

- Vi Đình.

- Thiên thủ hồ vương, Vi Đình? Chưa từng nghe qua, bất quá ta đoán là kiểu nhân vật như hắn hẳn là rất bận rộn, che giấu phải rất tốt, chưa từng nghe qua danh hào của hắn cũng là đương nhiên. Các ngươi nói, hắn đã chết ba năm rồi? Vậy trước đó hắn làm việc gì?

- Ở Phòng Châu ngây ngốc vài năm. Bằng không cha ta cũng sẽ không biết có nhân vật như hắn.

- Lão tặc cũng sẽ không thể kết thành bằng hữu với hắn, bán hết cả nhà cho Hỏa Phượng! Nếu không phải mẹ ta mất sớm thì không chừng hiện tại ngay cả mẹ ta cũng phải bán mạng ở Hỏa Phượng rồi!

- - Phòng Châu?

Trong lòng Tần Tiêu đột nhiên sáng tỏ, lại bật người ngồi dậy,

- Ở Phòng Châu, lẽ nào là làm quan?

- Không phải!

- Bớt có đoán bậy đoán bạ đi!

Hai tỷ muội lại đè hắn xuống.

- Hừ, các người thì biết gì! Chẳng phải hắn biết dịch dung sao? Ta đoán là các ngươi còn chưa ừng thấy qua gương mặt thật của hắn đâu! Một mặt làm quan, một mặt thu nhận đồ đệ, vẫn không quên làm việc cho Hỏa Phượng, ít nhất cũng phải chuẩn bị ba thân phận, hắn đúng là người bận rộn!

- Cái gì?

- Ngươi nói vậy là có ý gì?

- Ý của ta là, cái người Vi Đình, căn bản chưa chết! Bây giờ vẫn còn sống rất tốt, hơn nữa, các người còn thường xuyên giáp mặt với hắn kia!

- Là ai?

- Ngươi nói mau lên! Không thì ta thiến ngươi!

- …. Tử Địch, ta đã quyết định, lột sạch ngươi rồi thưởng cho Thiết Nô! Kẻ kia, tuy rằng ta không thể khẳng định hoàn toàn, nhưng ít nhất cũng chắc tới chín phần, hắn chính là thứ sử Ngạc Châu Ngô Hưng Quốc!

- Cái gì?

- &*#¥%!!!.

- Không sai, Ngô Hưng Quốc. hắn chính là thứ sử hiện tại của Ngạc Châu, Ngô Hưng Quốc, đồng thời là Ngô Hưng Quốc đã truy đuổi thái tử Lý Hiển ở Quân Châu, Phòng Châu suốt mười bốn năm, Vi Đình mà Hổ Vạn Cầu quen ở Phòng Châu, cũng chính là sư phụ của các ngươi và Vĩnh Thái quận chúa. Đồng thời, hắn cũng là một trong tứ đại hộ vệ năm đó của Từ Kính Nghiệp, hiện tại là nguyên lão của Hỏa Phượng, là tình nhân, hộ vệ và cánh tay phải của Phượng tỷ!

- Ngươi dựa vào cái gì mà dám khẳng định như vậy?

- Cho dù ngươi lột sạch ta rồi ném cho lợn rừng đi nữa thì ta cũng nói là sư phụ ta đã chết cách đây ba năm rồi, làm sao lại vô duyên vô cớ chạy tới Ngạc Châu làm thứ sử chứ?

- Không phải mới nãy ta đã nói rồi sao? Hai tỷ muội các người cũng chưa chắc đã biết rõ mặt thật của hắn! Các người nghĩ lại đi, lúc sống cùng với hắn, có phải là cảm thấy hành tung của hắn rất quỷ dị khó đoán hay không? Đó là do hắn dùng nhiều thân phận khác nhau, không ngừng làm việc! Còn có, ba năm trước, thái tử Lý Hiển được gọi trở về triều đình làm thái tử một lần nữa, thân phận Vi Đình này có cũng được, mà không có cũng chẳng sao, hoặc là nói, chết đi thì càng tốt!

- Vì vậy hắn liền để cho Vi Đình chết đi, chỉ làm một Ngô Hưng Quốc, dễ dàng che giấu hơn. Ba năm trước đây Ngô Hưng Quốc từ Phòng Châu liền thăng bốn cấp, tới Ngạc Châu làm thứ sử, cái này chắc là các ngươi biết chứ hả? Tại sao lại có chuyện trùng hợp như vậy, Vi Đình ở đâu thì Ngô Hưng Quốc ở đó, Vi Đình vừa chết thì Ngô Hưng Quốc lại lên làm quan lớn, chuyện quá rõ ràng! Đạo lý trong chuyện này, các người cẩn thận nghĩ lại thì tự nhiên sẽ hiểu!

Hai tỷ muội nhìn nhau với vẻ mặt kinh hoàng một hồi, mới đồng thời giật mình nói quả thật là hắn!

Trăng sáng vằng vặc, sao trời lấp lánh, xem ra khí trời ngày mai nhất định rất tốt. đêm đã khuya, tiếng côn trùng kêu ra rả cùng tiếng sàn sạt vang lên khi gió thổi qua cỏ cây càng làm sao Sở Tiên sơn trang thêm phần tĩnh lặng.

Thiết Nô vẫn đứng ở trước cửa, lắng nghe tiếng thì thầm mơ hồ, cùng với tiếng cọt kẹt của ván giường bị lung lay phát ra từ trong phòng, ngoác miệng ra cười ngây ngốc, để lộ mấy cái răng cửa.

Tỷ muội hai người nghe Tần Tiêu nói xong, ngây dại nhìn nhau, chỉ là biểu hiện trên mặt không ngừng biến hóa, giống như phẫn nộ, giống như thương tâm, cũng hệt như sợ hãi.

Tần Tiêu một mực bị đè ở dưới, vô cùng buồn bực, lúc này mới nói:

- Hỏi xong hết chưa? Hỏi xong rồi thì làm ơn để nghi phạm là ta được ngủ cái đi! Ngày mai còn có chuyện quan trọng phải làm nữa.

Tỷ muội hai người chậm rãi ngồi dậy, trầm mặc.

Tử Địch cắn môi, đột nhiên mày liễu nhướng lên, nhảy xuống giường, rồi chạy ra ngoài. Mặc Y nhanh chóng đứng dậy túm lấy bờ vai của nàng ta, Tử Địch giãy giụa một cái, thoát khỏi cánh tay của Mặc Y đang chộp lấy vai mình, lách qua người nàng ta, chạy thẳng về phía cửa phòng.

Nhưng đột nhiên, một thân ảnh cao lớn chắn trước mặt nàng, hơn nữa còn một phát nắm được cánh tay cua nàng, hơi khom người một cái liền vác nàng lên vai, sau đó đi về bên giường.

- Tần Tiêu, ngươi là đồ khốn! gian tặc!

Tử Địch hạ thấp giọng, oán hận gầm nhẹ,

- Thả ta xuống!

Thiết Nô đứng ngoài cửa lại ngoác miệng ra rộng hơn, lộ thêm mấy cái răng, cười đến ngu ngốc.

Tần Tiêu khiêng Tử Địch đi tới giường, Mặc Y vội bước lên ôm lấy Tử Địch, thấp giọng mắng bên tai nàng:

- Ngươi điên rồi! Lại hồ đồ như vậy!

- Ta muốn đi giết lão tặc Vi Đình kia! Báo thù cho Hổ lão tặc!

Tần Tiêu nghe mà buồn cười, giết một lão tặc để báo thù ột lão tặc khác, có ý tứ.

- Ngươi còn đánh không lại ta mà cũng muốn đi tìm sư phụ báo thù sao?

Mặc Y tức giận, thấp giọng mắng.

- Đây chẳng phải là đi chịu chết sao? Chẳng nói đâu xa, ngay cả tên Thiết Nô ở ngoài cửa ngươi cũng chẳng làm được gì.

- Ai cần ngươi lo!

Tử Địch trừng đôi mắt hạnh.

- Lúc này rồi mà còn gọi lão tặc kia là sư phụ! Hổ lão tặc cho dù đáng giận nhưng cũng là cha chúng ta, có chết cũng chỉ có thể chết trên tay chúng ta, sao có thể bị người khác giết được! Không được, ta muốn đi hỏi cho rõ ràng!

Tần Tiêu khẽ cười một cái, ngồi xuống bên cạnh Tử Địch, một tay đặt lên vai nàng ta, khiến cho tính toán đào tẩu của nàng ta lại phá sản lần nữa.

Tử Địch chỉ cảm thấy trên vai như bị tảng đá ngàn cân đè lên, thân thể căn bản không thể cử động, vô cùng tức giận, oán hận trừng mắt nhìn Tần Tiêu:

- Gian tặc! Đại gian tặc! Ta thực hối hận vì vừa rồi không thiến ngươi!

Lời vừa ra khỏi miệng, Tử Địch liền nhớ tới tao ngộ vừa nãy trong phòng tắm, mặt mày không khỏi đỏ lên.

- Địch Nhi, ngươi quá càn rỡ rồi! Ngươi khi nào thì lại trở nên không biết tốt xấu, không nói phải trái như vậy?

Mặc Y có chút tức giận.

- Ngươi biết rõ là Tần đại nhân là người tốt mà còn ăn nói bậy bạ như vậy!

Chương 108: Tỷ muội dở hơi

- Hừ!

Tử Địch hừ một tiếng, quay đầu qua chỗ khác, lông mày nhíu chặt thành một đường.

Tần Tiêu ngoác miệng cười toe:

- Như vầy đi, chuyện của hai tỷ muội các người ta cũng không muốn quản nhiều. Hôm nay cái giường này để cho hai tỷ muội các người nằm, xem như ta xin hai người yên tĩnh một chút có được không? Ta nằm trên ghế là được, nói thế nào đi nữa thì cũng phải nghỉ ngơi một chút, ngày mai còn bận rộn cả ngày.

- Tần đại nhân…

Mặc Y dùng ánh mắt nóng rực nhìn Tần Tiêu,

- Chúng ta… có thể tin người được không?

- Tốt nhất là không nên.

Tần Tiêu cười,

- Hiện tại, ta ngay cả chính bản thân mình cũng không rõ, ta rốt cuộc là người như thế nào.

- Người thế nào ấy à? Dâm tặc, tham quan ô lại, gian tặc! Còn cái gì mà không rõ chứ?

Tử Địch nghiến răn nghiến lợi.

- Ngươi câm miệng!

Mặc Y đưa tay bịt miệng Tử Địch, đè nàng ta nằm xuống giường, mặc kệ nàng ta ô ô giãy giụa dưới tay mình.

- Tần đại nhân, người đừng trách muội muội ta, nàng trẻ người non dạ, dễ xúc động…

Mặc Y nói xong, chính mình cũng nhịn không được mà cười khẽ một tiếng, lại nói, nàng cũng chỉ lớn hơn muội muội mình nửa nén nhang mà thôi.

- Không sao hết.

Tần Tiêu đứng dậy.

- Nếu như không còn chuyện gì nữa thì ta đi ngủ đây. Các người cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi, đừng nghĩ nhiều.

- Đợi một chút, Tần đại nhân!

Mặc Y giơ tay nắm lấy ống tay áo của Tần Tiêu,

- Kỳ thật, hai tỷ muội chúng ta cũng không muốn làm tay sai cho kẻ khác, cũng không muốn làm loạn thần tặc tử! Ta hy vọng đại nhân có thể giúp chúng ta!

- Ngươi nói gì vậy!

Tần Tiêu cúi người xuống, làm động tác im lặng.

- Cái gì mà tay sai, mà loạn thần tặc tử! Hỏa Phượng thay trời hành đạo, xem giúp người như nhiệm vu của mình, chẳng phải rất tốt sao? Ngươi xem, bản quan không phải cũng bỏ gian tà, theo chính nghĩa, gia nhập vào Hỏa Phượng sao? Những lời này của ngươi, nếu như để Phượng tỷ nghe thấy, nàng nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu, từ nay về sau đừng nói bừa như thế nữa.

Trong lòng Tần Tiêu biết rất rõ: trước khi nắm chắc tuyệt đối thì với tình cảnh của mình bây giờ, không được dễ dàng tin tưởng bất kỳ kẻ nào!

Tử Địch liều mạng gạt tay của tỷ tỷ ra, ngồi phắt dậy:

- Ta nhổ vào! Cẩu quan! Tỷ tỷ, ngươi thế nào mà lại tìm loại người này hỗ trợ? Thật sự là xúi quẩy mà!

Mặc Y giơ tay lên, một chưởng đánh vào sau cổ của Tử Địch, Tử Địch trừng mắt tức giận, sau đó liền mềm nhũn té xỉu.

Tần Tiêu lại có cảm giác như trút được gánh nặng, thở hắt ra một hơi,

- Tần đại nhân, ta biết rõ.

Mặc Y nhìn vào mắt Tần Tiêu, nói với vẻ thành khẩn,

- Ngươi bây giờ sẽ không tin tưởng bọn ta. Nhưng ta biết rõ cách làm người của ngươi, ngươi nhất định sẽ không khuất phục trước kẻ xấu. Ngươi gia nhập Hỏa Phượng tự nhiên là có mục đích của mình.

Tần Tiêu nhìn Mặc Y, trầm mặc không nói, trong lòng không khỏi cảm thấy căng thẳng: Ngay cả Mặc Y cũng nhìn thấy rõ ràng như vậy, lấy sự khôn khéo của Phượng tỷ thì lý nào lại không rõ? Nhưng thoạt nhìn Phượng tỷ có vẻ như rất yên tâm, lẽ nào nàng ta căn bản không cần lo lắng chuyện ta sẽ phản lại nàng ta hay sao?nàng ta rốt cuộc là dựa vào cái gì mà dám chắc là có thể nắm chặt được ta? Thật đúng là một nữ nhân đáng sợ!

- Tuy là hai tỷ muội bọn ta ở Hỏa Phượng cũng đã làm qua chuyện xấu, thế nhưng niệm tình chúng ta đã cứu quận chúa, Tần đại nhân, người nhất định phải giúp chúng ta!

Mặc Y cắn môi, gương mặt thoáng run rẩy, nhìn như có chút kích động,

- Bọn ta chỉ muốn làm người bình thường, giống như nữ hài nhà người ta, mặc y phục mình thích, sống cuộc sống yên bình không có chém giết! chẳng lẽ nguyện vọng này rất quá đáng sao?

- Ở Hỏa Phượng, địa vị của các ngươi cũng xem như không thấp, cuộc sống cũng không hẳn là khó khăn đúng không?

Tần Tiêu nói.

- Đừng nghĩ nhiều nữa. Cuộc sống và địa vị của các ngươi bây giờ còn không biết khiến bao nhiêu kẻ thèm thuồng. Được rồi, không nói nữa, ta đi ngủ đây.

- Ngươi!....

Mặc Y kích động quát khẽ một tiếng, lập tức cúi đầu xuống,

- Đại nhân ngủ ngon!

- Ừ, ngươi cũng nghỉ ngơi sớm đi.

Tần Tiêu đứng dậy, đi về phía phòng khách ở bên ngoài,

- Chuyện đêm nay, ta sẽ coi như chưa từng xảy ra, các ngươi cũng đừng nghĩ ngợi nhiều nữa.

Tần Tiêu ra phòng khách, lấy mấy cái ghế dài ghép lại thành một cái giường nhỏ.

Ngồi lên hai tay nằm xuống ghế, Tần Tiêu lại không cảm thấy buồn ngủ chút nào, trong lòng vẫn âm thầm suy nghĩ: đây đúng là hai tỷ muội dở hơi, ta có nên tin tưởng bọn họ không?

Cả đêm không chợp mắt được, mắt thấy bầu trời bên ngoài dường như đã sáng, Tần Tiêu ở trên ghế dài xoay người, duỗi thân thể vài cái, sau đó ngáp dài mấy cái.

Kéo cửa ra, thì nhìn thấy Thiết Nô vẫn đứng y như tòa tháp sắt ở ngoài cửa. Tần Tiêu đi ngang qua hắn, cũng không thấy hắn có một chút phản ứng nào. Tần Tiêu có chút nghi hoặc quay đầu lại nhìn hắn một cái, phát hiện hai mắt hắn nhắm nghiền, hô hấp thở ra đều đều, khóe miệng dường như còn có chảy nước miếng nữa.

Tần Tiêu không khỏi buồn cười: người này có ý tứ, đứng ngủ cả đêm!

A, vậy còn hai tỷ muội dở hơi thì sao? Nghĩ tới đây, Tần Tiêu quay người đi vào trong phòng, tiến vào phòng ngủ.

Trên chiếc giường lớn, hai tỷ muội kia đang ngủ say sưa, đầu đối đầu, mặt hướng vào nhau, còn tự mình lấy cánh tay đặt trên eo trên vai của đối phương.

Lúc này nhìn kỹ thì thấy bộ dạng hai tỷ muội nhà này giống nhau như đúc, so với hài tử của nhà dân bình thường thì thật sự không có khác nhau lắm. Hơn nữa có thể nhìn ra được, hai tỷ muội này từ nhỏ đã sống nương tựa lẫn nhau, tình cảm với nhau rất là tốt.

Tần Tiêu khẽ nở nụ cười nhàn nhạt, nhấc chân bước ra cửa bên ngoài.

- Chào đại nhân...

Sau lưng truyền đến âm thanh.

Chính là Mặc Y!

Hiện tại, Tần Tiêu có thể từ giọng nói đoán ra được người nào là tỷ tỷ, người nào là muội muội. Nhưng nếu tỷ muội nhà này mà mặc quần áo giống nhau, trang điểm giống nhau, rồi đứng ở trước mặt mình không nói lời nào thì thật đúng là khó phân biệt ai là tỷ ai là muội.

- Ừ, chào buổi sáng!

Tần Tiêu đưa lưng về phía hai tỷ muội kia, rồi nói:

- Ta muốn đi Ngạc Châu. Các ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi.

- Đại nhân đợi một chút, Mặc Y muốn đi cùng với ngài! Khi nào đến bái kiến quận chúa điện hạ, đại nhân tự nhiên sẽ hiểu, cách làm người của hai tỷ muội chúng ta.

Sau lưng vang lên mấy âm thanh sột soạt, chắc là Mặc Y đang mặc y phục vào.

- Tỷ tỷ còn tin tưởng tên gian nhân này sao! Hừ! Ta không đi, thật vất vả mới có được giây phút nhàn rỗi, nên ngủ thì tốt hơn.

- Ngươi cũng đứng dậy đi! Hôm nay phòng này sẽ được bố trí cho việc động phòng, ngươi ngủ ở trong này thì còn ra thể thống gì nữa! Thật là quá vô lý hết sức! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tần Tiêu lắc đầu cười, đi đến cửa trước:

- Muốn đi thì đi, nhưng mà nhanh lên đấy.

Trong lòng lại nghĩ thầm: các ngươi chẳng lẽ biết ta muốn thành thân đến thế hay sao? Hai người tỷ muội các ngươi lại dám chiếm đoạt phòng động phòng một đêm!

Chương 109: Hắc Đản trở về

Đi vào chánh đường, nha hoàn đã sớm chuẩn bị một cái bàn thật lớn, đám nô bộc thì đang bận rộn trang trí bên ngoài hỉ đường, mấy kiện hàng được bao bọc màu hồng màu vàng được chuyển tới đình viện, xem ra là lễ hỏi dùng để đi đón dâu đây.

Tần Tiêu cũng không ngồi xuống, cầm lấy cái bánh bao lớn ở trên bàn, đi qua đi lại khắp nơi, nhìn thấy mấy người hầu vội vội vàng vàng đi qua đi lại, cảm giác như mình là người ngoài cuộc chứ không phải là chú rể nữa.

Không bao lâu, trong đình viện đã bày đủ đồ lễ hỏi chất đầy trên bảy tám chiếc xe. Trong đó có một người hầu hơn bốn mươi tuổi đi tới bên cạnh Tần Tiêu bẩm báo với hắn:

- Đại nhân, đây là danh sách sính lễ để đưa tới Ngạc Châu, mời đại nhân kiểm kê lại.

- Không cần, ngươi kiểm kê là được rồi.

Tần Tiêu muốn nói: dù sao những vật này cũng không phải ta bỏ tiền ra, cho nên có thiếu sót gì thì cũng không liên quan đến a. Hắn nhớ rõ người hầu này, dường như đã từng nói chuyện với hắn rồi, nói là Phượng Tỷ phái hắn tới làm tổng quản quản lý tiệc cưới, tên là Mã Nam. xem tại.

Tần Tiêu cảm giác hơi nhàm chán một chút, đợi đến khi nhóm nô bộc này đã chuẩn bị đồ xong xuôi, sẽ lên đường đi Ngạc Châu.

Đúng lúc này, có một tiếng rống từ rất xa truyền đến:

- Đại nhân, ta tới rồi đây!!!

Trong lòng Tần Tiêu mừng rỡ là Lý Tự Nghiệp đến!

Phía trước là một cái cầu nhỏ hình vòm, một tên quái vật khổng lồ đang hoa tay múa chân vui sướng chạy nhanh về phía bên này, không phải là Lý Tự Nghiệp chứ là ai nữa!

Mấy ngày nay không thấy, Tần Tiêu hơi có chút nhớ tới hán tử cao lớn thô kệch kia.

Lý Tự Nghiệp chạy đến trước mặt Tần Tiêu, quỵ một gối xuống:

- Đại nhân, ta đã trở lại!

Tần Tiêu một phát bắt được cánh tay của Lý Tự Nghiệp:

- Huynh đệ mau đứng lên! Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Lập tức nhìn thấy khuôn mặt hắn đen thui, ngay chỗ thái dương ở trên mặt đang tuôn mồ hôi như mưa, trên người cũng dày đặt một tầng bụi bặm, không sót chỗ nào.

- Ta nói huynh đệ này, ngươi làm sao mà giống như mấy người dân chạy nạn vậy? Mấy ngày nay ngươi đã đi đến nơi nào thế?

Tần Tiêu kéo Lý Tự Nghiệp vào trong phòng.

- Mau tới đây, trước tiên ăn cái gì đi đã.

Lý Tự Nghiệp nhìn thấy mọi người xung quanh đi qua đi lại, liền nuốt lời nói đang định nói ra khỏi miệng xuống, chỉ ngây ngô cười hắc hắc một lúc, rồi đi theo Tần Tiêu đi vào sảnh chính.

- Mẹ của ta ơi, đại nhân, mấy ngày không thấy, ngươi chẳng những muốn thành hôn, còn tưởng là thăng quan tiến chức rồi chứ! Xem cái trang viện này đi, lão Lý ta nhìn thấy không khác gì với hoàng cung a! Còn có điểm tâm sáng nữa chớ, chậc chậc, ăn sáng mà cũng nhiều nha hoàn hầu hạ quá nha! Phát đạt, xem ra, quả nhiên là phát đạt thật rồi!

Lý Tự Nghiệp đĩnh đạc ngồi vào bàn bên cạnh, cầm lấy chiếc đũa gắp một miếng thịt gà bỏ vào trong miệng:

- Thực con mẹ nó ngon! Hai ngày nay lão Lý ta một đường thẳng tiến không có dừng lại! Hiện tại trở về cần phải tẩm bổ rồi!

Tần Tiêu cười cười, nói với mấy nha hoàn bên cạnh:

- Các ngươi, đều xuống hết đi.

Trong nội tâm thầm nghĩ: Lý Tự Nghiệp nhìn qua có vẻ khờ ngốc, nhưng kỳ thật trong nội tâm đều hiểu rõ mọi chuyện. Hắn bảo ta kêu những nha hoàn này ra ngoài, nhất định là có mấy lời trọng yếu để nói với ta chăng?

Đám nha hoàn theo thứ tự lui xuống, Lý Tự Nghiệp đột nhiên nghiêng đầu ghé đến bên tai của Tần Tiêu, âm thanh giảm xuống một chút:

- Mọi việc đã hoàn thành!

Tần Tiêu tung ra một chưởng:

- Tốt quá! Vất vả cho ngươi rồi, huynh đệ tốt! Nói ta nghe xem, làm sao ngươi làm được vậy?

Lý Tự Nghiệp cười to, vui cười hớn hở nói:

- Ta rời khỏi Thanh Lương hồ, liền có một người âm thầm đi theo ta. Ta liền hiểu, vì sao đại nhân không cần ta phải đi theo đến trạm dịch để gửi phong thơ rồi, cả Ngạc Châu, phỏng chừng khắp nơi đều là tai mắt của Hỏa Phượng!

- Ừ, về sau thì sao?

- Lão Lý ta cũng không có đần. Hỏa Phượng này thật là lợi hại, còn có thể trông nom trụ sở thu nhập của dân chúng Ngạc Châu nữa sao? Lão Lý ta liền chạy đến đổ phường: ở sòng bạc lăn lộn đến nửa đêm, nhìn trúng hai con bạc đang thua sạch tiền cờ bạc phải bán lão bà tiểu thiếp cho đổ phường, ta liền kéo bọn họ đến kỹ viện ăn cơm, hắc hắc!

- Ha ha, ngươi nói đúng! Ở kỹ viện rồng rắn lẫn lộn, đích xác là một địa phương tốt để tránh đi tai mắt của người khác.

- Kỹ viện này làm ăn rất mập mờ! Châu quan, quan huyện lớn nhỏ ở Ngạc Châu đều đến chỗ đó để tiêu khiển hết. Ta tìm một căn nhà nhỏ bằng gỗ, gọi hai con bạc đi vào, nói với bọn họ chỉ cần gửi giúp ta hai phong thư đến dịch quán Kinh Châu, lão Lý ta sẽ cho mỗi người bọn họ một trăm lượng bạc!

- Ngươi không sợ bọn họ cầm bạc liền không làm việc cho ngươi hay sao?

Tần Tiêu ngạc nhiên nói ở ngoài như vậy, nhưng trong nội tâm thầm nghĩ, hiện tại mở cửa càng khiến dân chúng thêm giàu có, sĩ tử văn nhân, quan to hiển quý đã trở thành một bầu không khí chung, nếu không sẽ bị người coi thường, sự khác biệt có thể được danh hào "Phong lưu nhân sĩ". Có rất nhiều đại danh nhân nhà Đường cùng kỹ nữ có chuyện xưa, còn bị quan lại dùng danh tiếng "Giai thoại" này lưu truyền xuống dưới. Nhìn chung các triều đại Trung Quốc cũng thay đổi, nhưng chỉ sợ cũng chỉ có triều đại Đường mới có loại chuyện này.

- Đại nhân, người đừng cho lão tử ta là người khờ. Ta lấy hai trăm lượng ngân phiếu, chia thành ba phần, đưa cho bọn hắn mỗi người một phần, đến lúc đó phải đến dịch quán Kinh Châu lấy một bằng chứng, rồi lại đến Ngạc Châu tìm ra để cầm lấy đoạn ngân phiếu còn lại, hắc hắc!

Tần Tiêu không khỏi cười to:

- Quả nhiên là ý kiến hay! Hai con bạc này muốn có tiền đến điên lên rồi, khẳng định sẽ cam tâm tình nguyện chạy đi một chuyến.

Trong nội tâm thầm nghĩ: chuyển gửi tấu chương đến Kinh Châu, cũng không đánh mất thì là biện pháp tốt. Chỉ là không biết rằng trong đoạn đường bọn họ đi tới đó, phải mất thời gian bao lâu đây! Hơn nữa, giao cho hai con bạc làm việc, mình cũng không thấy đáng tin lắm. Hơn nữa, vạn nhất dịch quán Kinh Châu cũng có tai mắt của Hỏa Phường thì sao, hoặc là hai người kia đã sớm bị Hỏa Phượng để mắt tới, vậy thật sự phiền toái! Xem ra, không thể dựa vào Lý Tự Nghiệp nghĩ biện pháp được, phải đổi kế sách mới là...

Lúc này, Lý Tự Nghiệp đột nhiên nở nụ cười, làm ra vẻ mặt thần bí, nói rằng:

- Đêm qua, có một người giống tên tiểu bạch kiểm tên là Cao Tiên Chi tìm được ta, nói cho ta biết đến nơi này tìm đại nhân, ta liền khởi hành. Khi ta từ Ngạc Châu đi ra, lúc ở ngoài thành ta lại còn gặp được một người quen. Hơn nữa, hắn dường như cố ý ở tại đó đợi ta. Đại nhân, ngươi dù có thông minh đến đâu, nhất định cũng không đoán được, người kia là ai!

- Ai?

- Nghĩa Hưng Vương điện hạ, Lý Trọng Tuấn!

Tần Tiêu đang muốn hỏi Lý Tự Nghiệp tình hình hiện giờ cho rõ ràng, thì nhìn thấy ngoài cửa hai tỷ muội Mặc Y cùng Thiết Nô đang đi tới từ xa, vì vậy làm ra một động tác chớ lên tiếng. Lý Tự Nghiệp hiểu ý, chỉ chuyên tâm vào việc ăn uống.

Chương 110: Cố nhân đến thăm

Mặc Y đi đến đại đường:

- Đại nhân, sính lễ đã chuẩn bị xong hết rồi, giờ lành cũng đã đến, hiện giờ đi được chưa ạ?

- Ừ, được rồi.

Tần Tiêu đứng dậy, nói với Mặc Y rằng:

- Vị này chính là Thiên Ngưu vệ Lý Tự Nghiệp tướng quân, là đội trưởng đội hộ vệ khâm sai là huynh đệ tốt của bản quan, hôm nay nghỉ ngơi ở sơn trang này, các ngươi nên chiêu đãi cho tốt đó.

Lý Tự Nghiệp bỗng nhiên đứng dậy, trong miệng còn hàm chứa đồ ăn, nói năng không rõ ràng lắm:

- Đại nhân, mạt tướng cũng muốn đi cùng!

Đảo mắt một vòng bỗng nhiên nhìn thấy Thiết Nô đứng ở bên cạnh cửa, không khỏi mở to hai mắt nhìn rồi chỉ vào hắn cười nói:

- Người này so với lão Lý ta còn đen hơn, khuôn mặt đen của ta có thể tỏa sáng được rồi, ha ha!

Thiết Nô cũng nhìn thẳng về phía hắn, bộ dạng cũng cảm thấy hứng thú.

Tần Tiêu vui cười hớn hở, nói chuyện với Lý Tự Nghiệp:

- Chúng ta ngồi thuyền đi.

- Lại là thuyền!

Lý Tự Nghiệp phẫn nộ nói:

- Ta không đi nữa. Ở trong này nghỉ một lát, đợi đại nhân rước tân nương tử về, bây giờ ta dưỡng đủ tinh thần để lúc đó náo động phòng, hắc hắc!

Mặc Y cười lạnh nhạt:

- Đại nhân yên tâm, nhất định sẽ hầu hạ tốt Lý tướng quân. Tử Địch, Phượng Tỷ vốn an bài ngươi đi Ngạc Châu, nhưng nếu ngươi không chịu đi thì ta đây đi cũng được, ngươi cùng với Mã Nam Mã tổng quản cố gắng quản lý Sở Tiên sơn trang cho tốt, ngàn vạn chớ hé ra khuôn mặt mệt mỏi đó. Ta cùng đại nhân đi Ngạc Châu đây, ngươi cùng Thiết Nô ở lại sơn trang này, nhớ chiêu đãi Lý tướng quân cho tốt!

- Biết rồi! Dù sao bộ dạng hai tỷ muội giống nhau như đúc, ai đi cũng như vậy mà thôi.

Tử Địch không nhìn đến Lý Tự Nghiệp một cái nào, kéo dài âm thanh một cách khó hiểu, giọng điệu vô cùng kì quái.

Tần Tiêu mở hai mắt trừng Tử Địch vài cái, cố ý nói giọng nghiêm trang:

- Nhớ hầu hạ Lý tướng quân cho tốt, để cho hắn hưởng thụ nước tắm ở Sở Tiên sơn trang một chút đi. Ngươi nhìn toàn thân hắn vô cùng bẩn thỉu kia kìa, tốt nhất nên tắm cho kỹ.

Tử Địch vừa nghe thấy lời này, biết rõ Tần Tiêu đang cố ý nhắc tới chuyện ngày hôm qua đến trêu ghẹo nàng, khiến nàng không khỏi đỏ mặt, oán hận trừng Tần Tiêu một cái Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Hừ!

Đúng lúc này, bên ngoài phòng lại xuất hiện một người, ở ngoài cửa quỳ một chân trên mặt đất báo cáo:

- Tần địa nhân, tiểu nhân Cao Tiên Chi đến đây phục nhiệm vụ!

Trên tay cầm một cái vải bọc, bên cạnh cũng đặt hai cái rương gỗ, đúng là hai rương hoàng kim mà Ngô Hưng Quốc đưa cho Tần Tiêu lúc trước.

Tần Tiêu tiến lên tiếp nhận cái bọc:

- Đứng lên đi, vất vả cho ngươi rồi!

Mở cái bọc ra, lấy ra một khối bạc vụn cho hắn, cười cười:

- Vất vả cho ngươi quá, một chút bạc vụn ấy coi như là khen thưởng cho ngươi, đi đi!

-Tạ đại nhân!

Cao Tiên Chi chắp tay vái chào, bái biệt rồi đi.

Tần Tiêu lấy cái túi tiền ra nhét vào trong tay Tử Địch, vẻ mặt cười xấu xa:

-Đại tổng quản, những số tiền này xem như khen thưởng cho đám nha hoàn người hầu, coi như giao lại cho ngươi. Còn nữa, thấy ở cửa có hai cái thùng đó không? Đây chính là ta tham quan mới được đó, thật vất vả mới có một chút gia sản, ngươi giúp ta cất đi.

Tử Địch cầm lấy túi tiền, ngượng ngùng nhìn Tần Tiêu một chút, nhỏ giọng oán hận:

- Chỉ giỏi thu mua lòng người! Để ta phân phát hết số tiền ngươi tham ô, rồi mọi người cùng nhau ôm tiền chuồn đi!

Tần Tiêu vui vẻ nở nụ cười hớn hở:

- Tốt nhất là tháo dở luôn Sở Tiên sơn trang luôn đi! Mặc Y thời gian không còn sớm nữa, đi thôi!

Tần Tiêu từ trong bao quần áo lấy ấn tín khâm sai cùng văn thư, thở dài nói:

- Đồ tốt đồ tốt, Tần mỗ ta có thể làm giàu được hay không thì tất cả đều nhờ các ngươi hết đó!

Lý Tự Nghiệp chớp con mắt nhìn Tần Tiêu một cái, trong nội tâm rầu rĩ thầm nghĩ: huynh đệ của ta, có phải đang chơi trò gì phải không? Vài ngày không gặp mà người giống như thay đổi rồi...

Tần Tiêu cùng Mặc Y mang theo nô bộc phụ giúp dịch chuyển bảy tám xe quà tặng, đi ra ngoài sơn trang, nhìn thấy Quan Thiết Sơn dẫn theo một đội binh lính, đang chờ xuất phát. Nhìn thấy Tần Tiêu đi phía trước, Quan Thiết Sơn vội vàng xuống ngựa, tiến lên tiếp cận:

- Mạt tướng chúc mừng đại nhân! Cái này đúng là hỉ kết lương duyên! nếu Đại nhân đã chuẩn bị xong mọi thứ, hiện tại chúng ta có thể khởi hành rồi.

Tần Tiêu móc ra một khối bạc vụn giao cho Quan Thiết Sơn, cười ha ha:

- Cùng vui cùng vui! Mấy ngân lượng này xem như mời các huynh đệ uống rượu, Quan Thiết Sơn nhận lấy đi. Quan tướng quân cùng các vị huynh đệ đường đường đều là binh tướng của thiên triều, lại vì hôn sự của Tần mỗ mà đến, quả nhiên là được sủng ái mà rung sợ!

Quan Thiết Sơn nhận lấy bạc, vẻ mặt cười lớn nói:

- Đa tạ đại nhân!

Trong nội tâm lại có cảm giác như bị người ta quất cho vài roi vô cùng khó chịu, không khỏi oán hận thầm nghĩ: mỗi lần Tần Tiêu nói chuyện, trong bông luôn luôn có kim, giết người trong vô hình... Những lời nói vừa rồi, không phải đang châm chọc chúng ta thì còn là cái gì nữa chứ? Đáng giận mà!

Trong nội tâm Tần Tiêu đang cười trộm, cũng không quan tâm sắc mặt của Quan Thiết lúc xanh lúc trắng, cưỡi một ngựa cao to màu đỏ xoay người tiến về phía trước. Mặc Y liếc Quan Thái Sơn một cái, cao giọng nói:

- Quan tướng quân, người giúp ta mang những đồ quà tặng này lên trên thuyền nhé. Ta đuổi theo đại nhân đây.

Dứt lời giương roi lên, đuổi theo Tần Tiêu.

Quan Thiết Sơn oán hận sử dụng khí lực nắm thật chặt mấy khối bạc vụn mà Tần Tiêu đã cho kia, quát lên với mấy binh lính thủ hạ:

- Còn đứng ngây ra đó làm cái gì! Không mau động thủ đi!

Tần Tiêu chạy đến bờ sông, nhìn thấy chiếc thuyền lớn ở phía xa, bên cạnh còn có bảy tám tốp binh sĩ đang đứng. Nhìn thấy Tần Tiêu, hai binh lính từ xa chạy tới, thay Tần Tiêu cùng Mặc Y dắt ngựa. Trong đó có một binh lính bẩm báo rằng:

- Bẩm đại nhân, trong thuyền có hai người tự xưng là người quen biết cũ của đại nhân, muốn cùng đi thuyền với ngài đến Ngạc Châu.

Tần Tiêu xuống ngựa, kỳ quái nói:

- Người nào mà có gan lớn đến như vậy, thuyền của quan quân mà cũng dám đi sao?

Quân lính nói:

- Người đó khí thế phi phàm, cũng không biết danh tính như thế nào. Hắn đưa cho đám người tiểu nhân nhìn một vật, là hoàng gia kim lệnh, vì vậy tiểu nhân mới không dám ngăn trở, để hắn lên thuyền.

- Hoàng gia kim lệnh sao?

Trong lòng Tần Tiêu hơi nghi hoặc nói:

- Chẳng lẽ giống như lời Lý Tự Nghiệp nói, là Nghĩa Hưng Vương Lý Trọng Tuấn sao? Hắn đến đây làm cái gì?

Trong lòng hơi nghi hoặc, Tần Tiêu liền bước nhanh về phía chiếc thuyền, đẩy cửa khoang ra, quả nhiên đập vào mắt hắn là bóng dáng hai người quen, không khỏi vui mừng hô:

- Nghĩa Hưng Vương điện hạ, Trương Húc huynh! Từ lúc chia tay đến giờ không có xảy ra chuyện gì chứ!!

Lý Trọng Tuấn cùng Trương Húc đang ngồi ở bên trong khoang thuyền uống rượu nói chuyện phiếm, nhìn thấy Tần Tiêu tiến đến, Lý Trọng Tuấn đứng dậy:

- Được, ngươi đi Giang Nam làm khâm sai Tần đại nhân, thăng quan phát tài, khí thế cũng thật lớn! Lấy lão bà cũng là chuyện lớn, vậy mà ngươi cũng không nói cho huynh đệ chúng ta biết một tiếng, thật sự là không được đâu nha!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau