PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Đậu hũ yêu tinh

Từ Tiểu Nguyệt cười nhạt một tiếng, uống xong chén trà vẫn biểu lộ như cũ, tự nhiên nói ra:

- Nhung mặc kệ giao tình của chúng ta thế nào thì chỉ cần là quan hệ tới chuyện của Hỏa Phượng thì ta tạm thời không nói cho ngươi biết. Bởi vì ngươi là một nhân vật lợi hại, trước khi ta hoàn toàn hiểu về ngươi thì ta không thể hoàn toàn tín nhiệm ngươi. Cho nên ta hy vọng ngươi có thể mau chóng làm cho ta tin tưởng.

Tần Tiêu cười nói:

- Ngươi nói quá thẳng thắn rồi.

- Đối với người như ngươi thì không cần khách sáo. Bởi vì quanh co lừa dối là dư thừa, chẳng bằng ăn ngay nói thật, ngươi cho rằng đúng như vậy không? Hơn nữa từ khi ngươi đi vào cửa cho tới bây giờ ta nói mỗi câu với ngươi đều là thật. Bởi vì ta biết rõ lời nói dối căn bản không thể gạt được ngươi.

- Ta tin tưởng.

Tần Tiêu nhìn qua Từ Tiểu Nguyệt, nói:

- Bởi vì trí tuệ không có khả năng tưởng tượng ra lời nói dối không tưởng tượng nổi, bởi vì làm vậy càng khiến người ta càng nghi ngờ.

Trong nội tâm lại nghĩ thầm: nói như vậy thì Từ Tiểu Nguyệt nói mỗi câu đều là sự thật, mỗi câu đều có thể tin. Nàng có thể nắm giữ lòng người, nhìn người rất chuẩn, loại người này quả thực chính là thiên tài tâm lý học ở thế kỷ hai mươi mốt! Có lẽ nàng cố ý nói ra những lời nói không hợp thói thường, ngay cả người tự cho mình là thông minh như ta ngược lại cũng phải tin tưởng, cũng không phải là không có khả năng.

- Tần Tiêu.

Từ Tiểu Nguyệt lần đầu tiên gọi tên của Tần Tiêu, cười khanh khách, nói:

- Ta phát hiện, ta gần đây có chút thích ngươi rồi. Qua nhiều năm như vậy ta mới gặp được người thú vị như ngươi. Nếu không phải trở ngại tình cảm của quận chúa thì ba mười mấy năm qua ta ngược lại lần đầu tiên muốn mặt trang phục màu đỏ, gả cho ngươi đấy.

- Tao phụ!

Trong nội tâm Tần Tiêu mắng to, trên mặt vẫn vui vẻ như cũ:

- Ta không sao cả. Cưới một hai người cũng không là cái gì cả, quan to trong triều, quan lại châu huyện có ai không thê thiếp thành đàn. Tần mỗ lẻ loi một người hình như hơi khác loại.

Từ Tiểu Nguyệt mị nhãn như tơ:

- Có ý tứ. Không nghĩ tới Tần đại nhân trừ thông minh hơn người ngay cả lúc sỗ sàng cũng nghiêm túc như vậy!

Tần Tiêu sờ mò cái cằm, vẻ mặt cười dâm đãng:

- Ân, răng tốt, khẩu vị cũng tốt. Đừng nói là đậu hủ, cho dù là cục sắt cũng ăn được hai cân đấy.

Vừa nói xong lời này nội tâm của hắn thầm nghĩ: không thể ngờ ở phương diện đùa nghịch lưu manh ta cũng rất có thiên phú! Từ Tiểu Nguyệt, ngươi không phải giả bộ thành nữ nhân đơn thuần sao, ta gặp người nói tiếng người, gặp quỷ rồi nói chuyện ma quỷ, ta cũng học được từ ngươi đấy.

Từ Tiểu Nguyệt che miệng cười rộ lên, chậm rãi đứng lên, nói:

- Không nói với ngươi nữa. Hôm nay ta liền cáo từ. Chờ ngày đại hôn của ngươi ta lại tới chúc mừng.

- Ta tiễn ngươi!

Tần Tiêu ngông nghênh đứng lên, nói:

- Nói như thế nào hiện tại ta cũng là trang chủ.

- Không cần, ngươi nghỉ ngơi đi. Chuẩn bị buổi sáng ngày mai đi nghênh tiếp tân nương. Ta đem Mặc Y cùng thiết nô lưu lại trong trang quản lý sự vụ. Ngươi an tâm làm chú rể đi.

Từ Tiểu Nguyệt nhìn qua Tần Tiêu cười nói tự nhiên, quay người nhìn ra ngoài cửa, Phượng Hoàng hỏa hồng hết sức bắt mắt.

Trong nội tâm Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng: yêu tinh! Dâm phụ! Rõ ràng là hai cọc gỗ nhìn chằm chằm vào ta a.

Từ Tiểu Nguyệt đi ra cửa thì tới chỗ rẽ không nhìn thấy bóng dáng.

Tần Tiêu lập tức cảm giác thấy thú vị, nhìn qua cây cọc đen như thiết nô lại có chút hứng thú, vì vậy nhìn qua hắn ngoắc ngoắc ngón tay.

Rốt cuộc thiết nô nháy mắt một cái đi đến trước mặt của Tần Tiêu, mặt không biểu tình đứng đấy.

- Nghe hiểu được tiếng Hán không?

Thiết nô gật đầu.

- Biết nói không?

Thiết nô lắc đầu, hắn mở cái miệng như bồn máu cho Tần Tiêu xem, không ngờ chỉ còn nửa cái lưỡi.

Trong nội tâm Tần Tiêu phát lạnh: thật ác độc! Không ngờ đã cắt lưỡi người ta! Trách không được thiết nô không mở miệng nói chuyện. Vốn định nói chuyện phiếm thì không thể nói gì mười phần.

- Mặc Y!

Tần Tiêu la lớn, thiết nô thức thời đứng ở một bên, hắn lại biến thành tượng đất.

Vừa mới dứt lời Mặc Y giống như quỷ mị thoáng cái hiện ra ở cửa ra vào.

- Đại nhân có gì phân phó?

- Đã ghiền! xem tại TruyenFull.vn

Trong nội tâm Tần Tiêu vui cười, nói:

- Chỉ gọi thôi, thử cảm giác làm thổ hoàng đế thật đúng là không tệ!

- Tới đây uống trà nói chuyện phiếm với ta.

- Mặc Y không dám!

- Tới!

Tần Tiêu đề cao ngữ điệu.

Mặc Y cắn cắn bờ môi, kiên trì ngồi ở trước mặt của Tần Tiêu. Tần Tiêu cầm lấy ấm trà, thay nàng rót một ly trà, đưa tới trước mặt nàng.

Mặc Y cúi thấp đầu xuống, không có mở mắt nhìn Tần Tiêu. Lúc này hơi có chút chần chờ cầm chén trà lên, lại lẳng lặng ngây người.

Tần Tiêu uống một ngụm:

- Tại sao không uống? Trà ngon nha!

Trên mặt của Mặc Y cười khổ, nói:

- Mặc Y chỉ sợ uống hết trà ngon này sẽ trở thành như thiết nô, không có đầu lưỡi.

- Vì sao?

- Đại nhân có chỗ không biết.

Mặc Y đem chén trà đặt lên bàn, nói:

- Đồ của chủ nhân trừ phi nàng ban thưởng cho chúng ta, chúng ta mới dám dùng. Nếu như nàng không cho phép mà dám lấy trộm thì đó chính là kết quả của thiết nô.

Tần Tiêu mỉm cười một tiếng, trong nội tâm ẩn ẩn có chút tức giận: không phải là một chén trà sao? Nhưng mà cứ xem xét như vậy thì Từ Tiểu Nguyệt có bổn sự, đúng là không giống bình thường. Những chuyện mà thuộc hạ của nàng biết cũng không bao giờ dám nói ra... Chuyện này kỳ quái, vì cái gì ngay cả Hổ Vạn Cầu tôn sùng nàng như thần cũng bị nàng nhẫn tâm giết chết!

Tần Tiêu chậm rãi uống chút nước trà, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Mặc Y, nhìn qua làm nàng luống cuống tay chân, toàn thân không được tự nhiên, ngay cả mặt cũng đỏ hồng lên.

- Mặc Y, hiện tại ở chỗ này thì ta là trang chủ, đồ vật này cũng có thể thuộc về ta mới được. Ta bảo ngươi uống thì ngươi phải uống.

Mặc Y chần chờ cầm lấy chén trà, thiết nô sau lưng Tần Tiêu có chút kinh hoảng kêu lên "A... A...!" Còn không ngừng khoát tay trên mặt kinh hoảng không thôi.

Trong nội tâm Tần Tiêu cố nén giận một hồi, lớn tiếng trách mắng:

- A..., A... Cái gì a...! Thiết nô, ngươi tới đây uống cho ta!

Thiết nô lắc đầu như trống bổi, đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.

Tần Tiêu nhíu mày, trong ánh mắt bắn ra sát khí lăng lệ ác liệt.

- Vậy ngươi tin hay không ta hiện tại liền giết ngươi!

Dứt lời tay trái nhanh chóng đưa ra cầm lấy Hỏa Trúc Xà Nhi kiếm bên hông của Mặc Y, thình lình xuất hiện trong tay của hắn.

Mặc Y quá sợ hãi!

Cơ thịt trên mặt của thiết nô run lên, không thể làm gì liền đi đến bên cạnh bàn của Tần Tiêu, cầm lấy một chén nước trà đưa lên cổ uống cạn, rất có bộ dáng thấy chết không sờn.

- Yên tâm đi, không chết được.

Tần Tiêu vuốt vuốt trường kiếm huyết hồng trong tay, cười mỉm nhìn qua thiết nô.

- Nếu ta không làm chủ được một chén trà thì chủ nhân nhà ngươi cũng không phải phí quá nhiều tâm tư mời ta tới sao?

Chương 102: Lách vào ngồi cùng bàn

Thiết nô đã khôi phục biểu lộ giống như người chết, ngơ ngác đứng ở một bên, ngay cả con mắt cũng không chuyển động.

Nhưng mà Tần Tiêu cũng không có quan tâm tới biểu hiện của hắn. Hắn vốn muốn nói cho Mặc Y nghe.

Mặc Y cầm lấy chén trà đặt lên môi, trầm thấp hớp một hơi, nàng nhẹ tay buông chén trà xuống.

Bên ngoài sắc trời đã tối dần lại. Đã sớm có người hầu châm đèn ở bên ngoài.

Tần Tiêu muốn từ trong miệng của Mặc Y moi ra cái gì thì nàng trừ nói ra vài lời "Mặc Y không biết, đại nhân thứ tội" ra thì không có gì khác biệt cả.

Tần Tiêu chưa phát giác ra có chút bực mình, dứt khoát đùa nghịch một cước đá một cước lên bàn đá, lớn tiếng cả giận nói:

- Không thú vị, bổn quan không chơi! Tất cả đều đều chút ít không thú vị, buồn chết người!

Dứt lời liền đi ra ngoài phòng.

Mặc Y vội vàng đứng dậy:

- Đại nhân đi nơi nào?

- Nhà vệ sinh!

Đi ra phòng ngoài, năm ba người hầu đang châm đèn, ngay ngắn nhìn qua những người này Tần Tiêu liếc mắt hung hăng nhìn qua bọn họ.

- Dẫn đường, bổn quan muốn đi nhà vệ sinh!

Toàn thân mọi người run rẩy, ngay ngắn đi tới phía trước, dẫn đường ở phía trước. Mặc Y cùng thiết nô cùng đi ra ngoài, không nhanh không chậm đi tới gần Tần Tiêu.

Trong nội tâm Tần Tiêu vừa bực mình vừa buồn cười: đi tới nhà vệ sinh cũng giống như hoàng đế đi tuần, chẳng phải sao?

Từ nhà vệ sinh đi ra Tần Tiêu có chút hô to thần kỳ: quái tai, quái tai! Trong nhà vệ sinh này không có chút mùi thúi nào, hơn nữa lắp đặt thiết bị trong phòng ngủ! Ta đi ngoài mà các người vây ở ngoài như thùng sắt thì làm sao ta giải quyết được chứ?

Tần Tiêu đi đến bên người của Mặc Y, quái khang quái điều nói ra:

- Nói đi, Đại tổng quản. Hiện tại bổn quan nên làm gì?

Mặc Y thấp tay chắp tay đi vái chào:

- Mặc Y chỉ là hạ nhân, đại nhân cũng đừng có giễu cợt... Sắc trời đã tối đại nhân nên dùng bữa tối, sau đó tắm rửa đi ngủ. Ngày mai trước khi gà gáy còn phải xuất phát đi Ngạc Châu, nghênh tiếp tân nương trở về.

- Ân, vậy được rồi. Đi ăn cơm.

Vừa nói ra lời này Tần Tiêu nhịn không được có chút muốn cười: kéo hết đi ăn!

Trong đại sảnh rộng rãi này có hơn mười cái chụp đèn lưu ly trắng sáng, ngọn nến chiếu sáng nơi này như ban ngày. Nhìn thấy Tần Tiêu tiến đến thì bảy tám nha hoàn ngay ngắn quỳ rạp xuống đất, oanh oanh yến yến kêu lên:

- Đại nhân.

Trên người Tần Tiêu hơi nổi da gà.

- Bắt đầu từ bây giờ không có việc gì thì đừng có quỳ như vậy, đại nhân ta còn chưa có chết đấy.

Trong nội tâm thì ác hàn: tại sao ta có cảm giác như tiến kỹ uống rượu hoa vậy nè? (Tiến kỹ là đi thanh lâu)

Một bàn tiệc rượu lớn như vậy, bát lớn đầy bàn chỉ nhìn thôi Tần Tiêu đã no hơn phân nửa. Một mình một người ngồi ở bàn lớn như vậy có bảy tám người đứng hầu, cảm giác thật có chút không quen.

Tần Tiêu đem chiếc đũa vỗ bàn một cái, nói:

- Mặc Y, tới ăn cơm với ta. Còn các ngươi nữa.

Tần Tiêu chỉa chỉa đám nha hoàn đứng bên cạnh, nói:

- Đều tới đi, ngồi xuống ăn cơm với bổn quan!

Mặc Y tự nhiên là vẻ mặt kho xử, đám tiểu nha hoàn kia thì càng cúi thấp đầu xuống.

- Nô tài không dám!

- Không dám?

Tần Tiêu dứt khoát đùa nghịch tới cùng, nói:

- Vậy chém toàn bộ! Đều tới đây ngồi cho bổn quan!

Vừa nói ra lời này kể cả Mặc Y và một đám nha đầu ngay ngắn chạy tới bên bàn ngồi xuống.

Tần Tiêu một lần động đũa: xem tại TruyenFull.vn

- Ăn!

Mọi người nhao nhao giơ chiếc đũa lên, run như cầy sấy gắp rau.

Dù sao tràng diện có chút áp lực.

Tần Tiêu nháy con mắt, tà ác cười rộ lên:

- Nghe kỹ! Đồ ăn trên bàn ngày hôm nay phải ăn hết! Ai ăn được nhiều nhất thưởng mười quan! Ăn được ít nhất đêm nay không cho phép ngủ, đi rửa nhà vệ sinh!

Tần Tiêu nói ra lời này giống như chất xúc tác vậy, tăng thêm động lực cho đám nha hoàn.

Đây là chuyện tốt, một đám nha hoàn nhanh chóng động đũa, lúc này đã nhanh hơn trước rất nhiều, hơn nữa còn mang theo bộ dáng mê say. Dần dần thậm chí còn có mấy nha đầu ném đũa đi, thò tay hướng bốc thức ăn.

Khí thế sôi sục ngất trời.

Mặc Y ngồi ở bên người của Tần Tiêu thì không được tự nhiên, dở khóc dở cười một hồi.

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Lúc này mới thú vị!

Ta cũng nên gia nhập vào đại quân thôi, nương tựa vào thân thủ nhanh chóng bỏ đầy đồ ăn vào chén của mình.

Ăn nhiều một hồi Tần Tiêu đã no bụng, cũng không có đi tranh đoạt với đám nha đầu này, nhìn qua Mặc Y hỏi:

- Thiết nô đâu rồi?

Mặc Y đang nhét thức ăn vào bụng:

- A... Ở bên ngoài.

Tần Tiêu đứng dậy, đi đến ngoài cửa đại sảnh thì nhìn thấy thiết nô đang ngồi trên bậc thang, trong tay bưng một cái bát lớn, đang dùng tay bóc thức ăn trong bát. Tần Tiêu nhìn kỹ thì thấy đều là một ít khoai lang, cám bã, rau quả trộn lẫn thành, nấu thành một đoàn đen sì mà thiết nô vẫn ăn rất ngon lành.

Tần Tiêu nhìn qua thiết nô đang vùi đầu đau khổ ăn thì động lòng trắc ẩn. Bước đi đến bên bàn ăn cầm lấy một con heo sữa đã ăn được một nửa, lấy ra ném vào trong tô của thiết nô, hung dữ dặn dò:

- Ăn sạch nó, bằng không thì giết ngươi!

Thiết nô khẽ giật mình, ngẩng đầu nhìn qua Tần Tiêu, gật gật đầu, cái miệng rộng mở to cắn con heo sữa.

Tần Tiêu nhìn qua mỡ trên khóe miệng của thiết nô thì cười lên. Trong nội tâm có một loại băn khoăn.

Tần Tiêu kéo ghế ngồi bên cạnh nghiêng đầu nhìn qua ghế, một chân đặt lên lan can cười ngây ngô nhìn qua đám nha đầu đang giành ăn.

Sau nửa canh giờ thức ăn trên bàn, ngay cả súp cũng không thừa, kể cả Mặc Y ở bên trong thì tất cả mọi người âm thầm vuốt cái bụng, thỉnh thoảng ợ một tiếng.

Tần Tiêu cười to:

- Tốt, tốt lắm. Hôm nay mọi người biểu hiện không tệ, đều có phần thưởng, mỗi người mười quan. Ngay hôm nay bất kể là lớn nhỏ, đều phải như hôm nay, ăn không được dư thừa, nói chưa?

Chúng nha đầu đứng dậy, vừa ợ vừa nói:

- Nhớ kỹ... Ách... Đại nhân... Ách!

Tần Tiêu cười vui vẻ, trong lòng nghĩ đến: Từ Tiểu Nguyệt, ngươi lợi hại, lão tử cũng nghiêm túc. Xem ta từ từ phá vỡ những quy cũ mà ngươi đã định ra! Ta muốn phát huy giá trị của thế kỷ hai mươi mốt vào trong Sở Tiên sơn trang này, đầu tiên chính là phải học phục tùng. Ta lập thành quy củ đầu tiên là ăn cơm ngồi cùng bàn, không cho phép lãng phí, ha ha!

Lúc Tần Tiêu đi vào phòng tắm thì không khỏi sợ hãi cảm thán một tiếng, thầm khen cao nhân đã thiết kế nên Sở Tiên Sơn Trang!

Phạm vi năm sáu trượng trong phòng tắm, trên mặt đất đều được lát đá cẩm thạch đã được mài đến bóng loáng nhẵn nhụi, bốn bên vách tường thì được dát ngọc lưu ly màu xanh nhạt, ở giữa là một cái hồ tắm nhỏ hình trứng, có đường kính khoảng một hai trượng. Một bậc thang nhỏ uốn lượn, có thể trực tiếp đi vào hồ tắm. Vài bức tượng tiên nữ với y phục gợi cảm, dung thái vạn phương đứng ở bốn góc phòng tắm, trong tay cầm một ngọn liên hoa đăng, ở giữa cắm một cây nến to bằng cánh tay trẻ con.

Chương 103: Hậu cung Sở Tiên

Ánh nến hắt lên tường, làm nổi lên một hồi quang ảnh màu xanh lưu ly rực rỡ. Hơi nước mù mịt bốc lên khắp nơi, cả phòng tắm lộ ra vầng sáng mông lung nhàn nhạt màu vàng.

Thần kỳ nhất chính là mấy con tiên hạc bên cạnh hồ tắm, hình thái tuy khác nhau, nhưng miệng đều mở rộng, hướng về phía hồ tắm, một dòng nước ấm phun ra từ miệng của chúng, chảy thẳng vào hồ nước.

- Có ý tứ!

Tần Tiêu đột nhiên cảm thấy rất có hứng thú, chạy tới bên ngoài phòng tắm, phát hiện một căn phòng nhỏ nằm chếch một bên, quả nhiên nhìn thấy một cái đỉnh đồng cao qua đầu người, vài người hầu đang đút củi vào phía dưới đỉnh đồng, vài người thì đang leo lên phía trên đổ nước vào, còn có một người chịu trách nhiệm kiểm tra nhiệt độ của nước. phía trên đỉnh đồng có năm ba cái ống đồng rỗng ruột khá lớn, nghiêng chúc xuống, trực tiếp thông vào phòng tắm, nước nóng sau đó lại phun ra từ miệng tiên hạc.

Tần Tiêu hớn hở chạy về phòng tắm, đóng cửa chính, đang chuẩn bị cởi sạch quần áo nhảy vào hồ thì lại thình lình bị một màn trước mắt làm cho sợ tới ngây người!

Trong màn hơi nước mờ mịt, bảy tám nữ tử mặc sa mỏng, nhất tề quỷ gối bên cạnh hồ tắm, mái tóc xõa dài, e ấp che khuất cảnh xuân gần như đã lộ hết ra trước ngực, không hẹn mà cùng cúi đầu, đồng thanh nói:

- Nô tỳ hầu hạ đại nhân tắm rửa thay đồ.

Mỗi người đều xinh đẹp uyển chuyển, quả thực có thể khiến cho người ta siêu hồn lạc phách!

Hai mắt Tần Tiêu nhất thời hoa lên, đây chẳng phải là mấy nha hoàn vừa nãy phụ trách hầu hạ ở sảnh chính sao, sao bây giờ lại chạy hết cả vào đây thế này?

Định chơi NP sao? Không ổn nha!

Trán Tần Tiêu không khỏi rịn một lớp mồ hôi lạnh, trên danh nghĩa, ngày mai ta còn phải thành thân…

- Các ngươi…. Khụ! Các ngươi làm gì vậy?!

Tần Tiêu phát hiện, đây đúng là câu nói vớ vẩn nhất từ trước tới nay, thế nên liền đổi giọng,

- Mặc y phục vào hết đi, muốn tắm rửa thì đi qua chỗ khác, muốn tắm thế nào thì cứ tắm! Ta… bản quan quen tắm rửa một mình rồi. Đi ra ngoài, mau ra hết cả đi!

Rống lên một hồi, lại chẳng thấy ai có vẻ như muốn đứng dậy cả.

Cánh cửa phía sau bị đẩy ra, Mặc Y đi vào.

Tần Tiêu không khỏi trừng to hai mắt lên nhìn, bởi vì Mặc Y đã thay bộ nhung trang của nàng ta, phía trên chỉ có một kiện áo lót màu đen, bên dưới là một cái váy ngắn ngang gối, chân để trần, lộ ra đôi chân trơn bóng trắng nõn, đỏ mặt, cúi đầu, đi tới bên cạnh Tần Tiêu.

Vốn là một nữ kiếm khách anh tư hiên ngang, lại trở thành một thiếu nữ yểu điệu duyên dáng, khiến người khác cảm thấy thương tiếc.

- Đại nhân…

Mặc Y hoàn toàn không còn chút anh khí cùng khí thế nào của một kiếm khách, trong giọng nói tràn ngập vẻ thẹn thùng cùng sợ hãi,

- Chúng ta đều là nô tỳ của chủ nhân tặng cho đại nhân ngài. Nếu như không hầu hạ đại nhân thật tốt thì nhất định sẽ mất mạng. Nếu đại nhân tốt bụng, xin thương cho mấy tỷ muội chúng ta, đừng tiếp tục từ chối nữa…

Mặc Y đứng gần trong gang tấc, làn da trơn bóng phát ra ánh sáng màu cam nhàn nhạt, gương mặt ửng đỏ, đôi hoa tai xanh biết nhẹ nhàng lay động, khiến cho gương mặt lúc bình thường vốn đã thập phần thanh tú, nay lại thêm vài phần vũ mị.

Yết hầu của Tần Tiêu bất giác giật một cái, cảm giác miệng lưỡi một hồi khô đắng, trong lòng xấu hổ thẩm nghĩ:

- Lẽ nào lão xử nam ba mươi mấy tuổi như ta, hôm nay chạy không khỏi số phận, phải chết thảm trong tay một đám nữ lang Giang Nam hay sao?

Lại nhớ tới lời nói của Mặc Y, cái gì mà "Chủ nhân tặng cho đại nhân", Tần Tiêu đột nhiên lại cảm thấy hơi tức giận. Vì sao đám người kia sống chết gì cũng chỉ biết nghe lời mỗi mình Từ Tiểu Nguyệt, chẳng để vị "trang chủ" như ta vào mắt chút nào, chẳng lẽ bọn họ không biết đạo lý huyền quan bất như hiện quản hay sao?

Hơn nữa, tuy rằng hắn tới Đại Đường đã mười năm rồi, cũng biết rõ trong nhà của quan lại địa chủ, thậm chí là bình dân có chút của cái, nha hoàn cùng nô bộc cũng chẳng khác gì súc vật trong nhà. Đối với nha hoàn, chủ nhân khi nào cảm thấy thích thì kéo lên giường vài lượt, xem như vinh hạnh của nàng.

Có người vận khí tốt một chút thì còn được làm tiểu thiếp, coi như cũng có chút thân phận, ít nhất thì mỗi ngày cũng không cần sống trong vất vả, khổ cực. Vận khí tốt hơn chút nữa thì sinh cho chủ nhân một thằng nhóc mập mạp, kế thừa hương hỏa, có lẽ là được sủng thêm một chút, từ nay về sau cả đời không lo cơm áo, cũng không tới mức bị người khác ức hiếp thái quá.

Vận khí không tốt, gặp phải chủ mẫu lợi hại lại hay ghen thì không sống được yên ổn, Về phần nha hoàn vận khí kém tới cực điểm thì bị chủ nhân giết chết như giết trâu mổ heo, có người phát hiện thì chủ nhân nhiều lắm cũng chỉ nộp ít tiền phạt. Cho dù không có của cải thì bất quá là ăn vài chục đại bổng là xong việc, cùng lắm là bị lưu vong mà thôi, Đại Đường thậm chí còn có luật quy định về giá cả thị trường của nha hoàn nô bộc, dùng để mua bán cũng là chuyện quá đỗi quen thuộc.

Tần Tiêu không khỏi cười khổ một hồi, phải cùng loại người từ nhỏ đã bị đầu độc bởi tư tưởng bị nô dịch này giảng giải cái gì "nhân quyền" "tôn nghiêm" phỏng chừng còn khó hơn cả đàn khảy tai trâu.

Chỉ là Tần Tiêu từ tận trong cốt tủy vẫn không thể tiếp thu được loại tư tưởng xem mạng người như cỏ rác, thịt cá này. Huống hồ gì, khụ khụ… mười người cùng lên, chuyện này đúng là hơi khó một chút!

Tần Tiêu chỉnh lại vạt áo, khoanh tay lại, làm ra bộ dáng hiên ngang lẫm liệt,

- Các ngươi đều nghe kỹ cho bản quan. Từ giờ trở đi, bản quan chính là chủ nhân duy nhất của Sở Tiên sơn trang này. Ta mặc kệ là trước đây các ngươi nghe lời ai, Phượng tỷ đã giao các ngươi cho bản quan thì các ngươi chính là người của bản quan. Bản quan nói như thế nào thì các ngươi liền làm như thế đó. Nhưng nếu có ai dám làm trái….

Tần Tiêu gằn giọng:

- Giết không cần nói!

Chúng nha hoàn sợ tới mức quỳ rạp trên mặt đất, toàn thân run rẩy.

- Còn không mau đi ra ngoài cho ta!

Tần Tiêu vung tay lên, còn kém mỗi cái không dẫm chân thôi, trong lòng oán hận nghĩ: mấy người này, trong lòng có còn xem bản thân là người nữa không? Ngoại trừ "giết" cùng "thưởng" ra, hình như không còn thứ gì có thể đả động được họ, Ai, xem ra, ta muốn làm "linh hồn xông trình sư" của mấy người này đúng là quá mức gian nan! Nói không chừng ngày nào đó ông đây không còn nhẫn nại được nữa, đơn giản lôi hết cả đám các ngươi ra sủng hạnh, thỏa mãn tâm nguyện của các ngươi… ai nha, nói như vậy, chẳng phải ta đã thành một con lợn giống rồi sao?! Loại tư tưởng này thật sự là quá tà ác!

Tiếng gầm của Tần Tiêu thật sự có tác dụng, đám nha hoàn đều bật dậy, cố gắng cúi đầu thật thấp, gương mặt ai nấy đơ bừng, nối đuôi nhau ra ngoài.

Tần Tiêu thở hắt ra một hơi, vừa mới chuẩn bị cởi quần áo ra thì lại phát hiện Mặc Y vẫn còn đứng ở đó, không khỏi nhíu mày:

- Tại sao ngươi lại không ra?

Mặc Y cắn môi:

- Mặc Y là của hồi môn của quận chúa… Mặc kệ là lúc nào, cũng đều phải hầu hạ đại nhân, không được rời khỏi nửa bước.

Chương 104: Ôn nhu trí mạng

- Của hồi môn?

Mặt của Tần Tiêu biến thành khổ qua, dường như nhớ là có chuyện như vậy: Phàm là nhà của quan lại có danh vọng gả con gái, đều lưu hành thứ gọi là "của hồi môn". Chính là tại trước ngày thành thân động phòng, nhà gái phái ra hai nha hoàn (bình thường đều là thiếp thân nha hoàn của tân nương, hoặc là biểu tỷ muội gì đó) tới để "hầu hạ" nhà trai một hai ngày, nhìn xem phương diện sinh lý của nhà trai có thiếu hụt chỗ nào hay không.

Nói trắng ra thì chính là tới để "kiểm hàng", hoặc là tiến hành "dạy dỗ chuyện giường chiếu"!

Tần Tiêu không khỏi choáng váng:

- Không được nha… không cần đâu! Ta đường đường là huyết khí nam nhi, cái này….

Mặc Y đột nhiên bật cười:

- Đại nhân, mặt của ngài đỏ hết lên rồi!

Tần Tiêu phảng phất giống như con thỏ bị người ta giẫm phải đuôi vậy, tâm lý một trận bị đè nén, lúc này tức giận không có chỗ trút, không khỏi nảy sinh ý nghĩ lớn mật, một phát nắm lấy Mặc Y, khiêng nàng trên vài, đi tới bên hồ.

- Tốt! Thưởng cho ngươi được đấm lưng cho bản quan!

Độ nóng của nước vừa phải, lực đạo của những ngón tay thon dài cũng vừa đủ.

Cực kỳ mỹ diệu.

Tần Tiêu khoát hai tay lên thành hồ, lưng tựa vào vách đá bên hồ, hưởng thụ đôi tay nhu hoạt như ngọc của Mặc Y xoa bóp cho hắn.

Tần Tiêu rốt cuộc cũng không kéo Mặc Y vào trong hồ nước mà chỉ để nàng ở cạnh thành hồ, còn mình thì cởi sạch quần áo thân trên rồi ngồi vào trong.

Mặc Y đã từng luyện võ, mười ngón tay cũng có lực hơn người bình thường. Tần Tiêu không ngừng nói cho nàng biết phải làm thế nào, ấn vào đâu, Mặc Y đều nhất nhất nghe theo, làm vô cùng chuẩn xác. Tần Tiêu cảm giác cơ bắp căng cứng trên vai vì dạo gần đây một mực không được nghỉ ngơi cuối cùng cũng dần dần thả lỏng, ngay cả đầu óc cũng cảm thấy thoải mái.

Mặc Y quỳ gối bên cạnh hồ, xoa bóp một hồi, rốt cuộc cũng nhịn không được mà phì một cái cười thành tiếng:

- Đại nhân, nào có ai lại mặc quần áo mà tắm rửa!

- Ưm….

Tần Tiêu nhắm mắt lại, cười nhẹ,

- Tiện thể giặt quần áo luôn.

Tần Tiêu không có cảm giác, bên tai lại truyền tới một hồi tiếng nước bì bõm. Tần Tiêu mở to mắt, phát hiện Mặc Y đang từ từ bước xuống hồ, chầm chậm tới gần hắn.

Tần Tiêu nhìn thấy trong mắt Mặc Y cơ hồ phát ra xuân ý, tim không khỏi nhảy lên một cái:

- Được rồi, xem như ta nhận mệnh. Nếu như ngươi thật sự có lòng yêu thương nhung nhớ vậy thì ta đây cũng đành phải nhận vậy. Chả trách lại có người nói, con người ta khi đã phát tài thì càng sa đọa lại càng khoái lạc nha!

Mặc Y chậm rãi bơi tới trước mặt của Tần Tiêu, trên mặt đã đỏ bừng cả lên. Hai cánh tay nhu hoạt hệt như rắn nước nhẹ nhàng khoát lên đôi vai lộ trên mặt nước của Tần Tiêu, nhẹ nhàng vuốt ve qua lại.

Tần Tiêu thản nhiên nhìn Mặc Y, bất giác khóe miệng liền cong lên, lộ ra một nụ cười mà chính hắn cũng cho là rất dâm đãng.

Mặc Y cúi đầu e lệ, xấu hổ chớp mắt, hàng mi cong dài nhanh chóng vũ động.

Mặt nước khẽ gợn theo chuyển động cơ thể của Mặc Y. Cái eo thon mềm mại nhẹ chuyển vài cái, Mặc Y ngồi xuống đùi của Tần Tiêu.

Hai người nháy mắt đã thành tư thế ôm nhau ngồi.

Tần Tiêu thầm hít một hơi thật dài, cảm giác thấy đan điền bắt đầu khô nóng.

Mặc Y nhẹ nhàng chôn đầu tựa vào vai Tần Tiêu, vòng một tay ra sau lưng hắn.

Môt mảnh vài màu đen trôi lửng lờ tới trước mặt. Tần Tiêu cảm thấy trước ngực một hồi mềm mại nóng bỏng.

Đang lúc giãy giụa, Mặc Y lại hôn lên vai hắn, hơn nữa còn chậm rãi di chuyển lên phía tai của hắn.

Tần Tiêu nhắm mắt lại, rút tai cánh tay lại cho vào trong nước, biến thành hai còn rắn nước linh hoạt mà xảo trá khác, du động bốn phía.

Đôi môi đỏ tươi ướt át của Mặc Y chậm rãi dời lên phía tai Tần Tiêu. Đôi mắt vốn đang nhắm nghiền lại chậm rãi mở ra, trong giây lát liền lộ ra hung quang!

Tần Tiêu đột nhiên mở to hai mắt, tay trái nhanh như chớp, nhanh chóng bắt được cánh tay phải của Mặc Y đang đặt trên cổ mình. Tay kia thì giống như gọng kiềm, một phát bóp chặt cái cổ trắng nõn của Mặc Y!

Trên cánh tay trái của Mặc Y rõ ràng có ba cây kim châm dài gần một tấc màu u lam, lóe ra quang mang quỷ dị!

Tần Tiêu mày kiếm khẽ nhíu, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Mặc Y.

Mặc Y cũng không giãy dụa, tức giận trừng mắt nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu.

Một khắc trước, hai người còn ái muội không thôi, không khí hương diễm âm mỹ, giờ này đây lại thành giương cung bạt kiếm.

- Lý do?

Tần Tiêu phun ra hai chữ, thả lỏng cánh tay đang siết cổ Mặc Y. Bởi vì hắn nhìn thấy, trên thân Mặc Y đã hoàn toàn xích lõa, ngay lúc bị mình bóp cổ nhấc lên thì xuân quang đã trực tiếp lộ ra hết ngay trước mắt mình. Xem ra kim châm của nàng ta được giấu ở phía sau nội y, dụng tâm thật đúng là khổ cực một cách xảo diệu.

Mặc Y cố gắng rụt người vào trong nước:

- Ta nói rồi. ta sẽ không bỏ qua cho ngươi. Sỉ nhục ngày đó trên Thiên Thánh Sơn, ta muốn trả lại cho ngươi gấp ngàn lần!

Tần Tiêu nhếch miệng cười lạnh:

- Đây không phải lí do. Cũng không phải tác phong của ngươi, nếu ngươi giết ta lúc này, Phượng tỷ nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.

- Mặc Y chỉ còn con đường chết!

Dứt lời, Mặc Y đã giơ tay lên, đưa ra hai ngón tay nhanh chóng đâm về phía huyệt thái dương của mình! Truyện được copy tại

Tần Tiêu ra tay nhanh như chớp, bắt lấy tay của nàng ta, sau đó dùng sức ném lên, cả người Mặc Y liền bay lên khỏi mặt nước, xoay người giữa không trung rồi rơi xuống bên cạnh hồ.

Tần Tiêu cũng không quay đầu lại, cầm lấy cái áo của mình ở bên cạnh ném cho nàng ta:

- Mặc vào đo. Cho ngươi một cơ hội giết ta.

Dứt lời, song chưởng của Tần Tiêu đã đập xuống hồ, cả người bay lên, đứng bên cạnh hồ, đưa lưng về phía Mặc Y.

Mặc Y đón được cái áo của Tần Tiêu ném tới, qua loa khoác lên người, tay trái giơ lên, ba cây kim châm nhắm thẳng vào đều Tần Tiêu.

- Ngươi tình nguyện chết cũng không chịu nói ra lý do muốn giết ta sao?

Tần Tiêu chậm rãi xoay người lại, từng giọt nước lăn dài trên cơ thể hắn, chậm rãi chảy xuống,

- Ta thì lại càng thêm có hứng thú với động cơ của ngươi, vì vậy càng không thể để cho ngươi chết được.

Mặc Y oán độc trừng mắt nhìn Tần Tiêu. Tay phải che ở trước ngực, vịn chặt y phục mà Tần Tiêu ném cho nàng ta. Quần áo của Tần Tiêu đối với nàng ta mà nói thì quá rộng, hơn nữa nàng cũng không có thời gian mà mặc loại hồ phục này cho đàng hoàng được, nên chỉ cần sơ ý một chút thì xuân quang sẽ phát hết ra ngoài.

- Tần Tiêu, ngươi là tên chết tiệt!

Mặc Y cắn môi, tức giận quát khẽ,

- Loại tình huống như vậy mà còn có thể mang tâm đề phòng với ta, ngươi rốt cuộc có phải là nam nhân hay không? Ngươi không sợ bị đoạn tử tuyệt tôn à?!

- Sợ, đương nhiên là sợ rồi.

Tần Tiêu nhếch miệng cười, lộ ra vẻ mặt cả người lẫn vật đều vô hại.

Chương 105: Hổ huyệt du long

- Nếu như ta thật sự chết trên tay của ngươi thì đó mới đúng là đoạn tử tuyệt tôn, không có cơ hội nối dõi tông đường. Cho nên ta đều một mực cẩn thận, cũng rất muốn biết rõ, vì sao một sát thủ hắc vũ luôn xinh đẹp cao ngạo lại có thể thay đổi nhanh như vậy, hệt như biến thành một ngời khác. Ta thừa nhận, nhan sắc của ngươi đúng là rất hấp dẫn, ta gần như cũng bị ngươi mê hoặc, thế nhưng, ngươi lại để lộ một sơ hở rất lớn.

Mặc Y cau mày:

- Là cái gì?

- Đó chính là ngươi giả quá giống, hoàn toàn khác hẳn trước kia, chẳng để lại chút sơ hở nào.

Tần Tiêu bước thêm vài bước về phía Mặc Y, trên mặt mỉm cười, lộ ra vẻ tự tin tới mức cuồng vọng,

- Có đôi khi, quá giống, ngược lại càng không giống. Ngươi nghĩ sao?

- Ngươi! Ngươi đứng lại!

Mặc Y tức giận, cánh tay trái đang cầm kim châm siết chặt, kêu lên răng rắc,

- Nói hươu nói vượn!

Tần Tiêu thì mặt mày mang theo ý cười, thản nhiên nhìn chằm chằm Mặc Y hồi lâu, sau đó lại nói:

- Ngươi, là muội muội song sinh của Mặc Y, Tử Địch!

Mặc Y (Tử Địch?) đột nhiên mở to hai mắt, thân thể cũng run lên:

- Ngươi… ngươi làm sao biết được?

Trong phòng tắm tràn ngập hơi nước, một nam nhân thân thể tráng kiện, cùng một nữ nhân toàn thân ướt sũng, y phục không chỉnh tề, giống như hai con thú hoang gầm ghè, đánh giá sự kiên nhẫn của nhau.

Tần Tiêu cười lớn một hồi:

- Bắt đầu từ lúc ta vào trang thì ngươi vẫn như hình với bóng, bám sát theo ta, chính là vì muốn tìm cơ hội giết ta sao? Tỷ tỷ của ngươi hẳn là đã nói cho ngươi biết, muốn giết chết Tần mỗ chẳng phải chuyện dễ dàng. Bởi vì ta vốn sợ chết, nên lúc nào cũng rất cẩn thận. Hơn nữa, hình như cũng biết chút võ công. Vì vậy nên ngươi mới chơi trò giả làm "của hồi môn" đến ám sát ta. Ngươi biết không, Mặc Y trước kia chưa từng nói qua với ta chuyện của hồi môn gì cả. xem cách hành sự tỉ mỉ của nàng ta, nhất định sẽ không quên. Hơn nữa… loại chuyện thế này, nếu như nàng ta đã sớm biết thì mỗi lúc đối mặt với ta, tuyệt đối không thể trưng ra vẻ mặt tự nhiên như thế được, ít nhất nàng ta cũng phải lộ ra vẻ xấu hổ gì đấy mới đúng. Chính là nàng ta lại không có. Vì vậy, ngay từ lúc ngươi vừa xuất hiện, ta liền kết luận, ngươi căn bản không phải là Mặc Y.

Tử Địch oán hận trừng mắt nhìn chằm chằm Tần Tiêu, trong mắt gần như phát ra lừa, thanh âm run rẩy, gầm nhẹ:

- Tần Tiêu, ngươi đúng là một tên đại gian tặc! Ta rốt cuộc đã rõ vì sao tỷ tỷ một mực ngăn cản ta, nói ngươi là một kẻ đáng sợ! Hiện tại xem như ta đã biết rõ, ngươi quả thực là một yêu quái!

Tần Tiêu cười:

- Vậy thì quá khen rồi. hiện tại, ngươi có thể nói cho ta biết, vì cái gì mà hai tỷ muội các người, thân là người của Hỏa Phượng, nhưng vẫn không tiếc bỏ bao nhiêu công sức để giết ta? Tần Tiêu trước kia hình như cũng không đắc tội với ai, cũng không làm mấy chuyện giết người, phóng hỏa, ngay cả lúc làm khâm sai ngự sử cũng chưa từng có cơ hội tịch biên gia sản, giết chết cả nhà ai hết. Lẽ nào, Tần mỗ lớn lên giống hệt với kẻ nào đó có thâm thù đại hận gì với các người hay sao?

- Đồ mồm thối, ăn nói bậy bạ!

Tử Địch tức giận mắng.

Tần Tiêu nhìn chằm chằm vào Tử Địch, trong ánh mắt nhìn như bình tĩnh đạm mạc, mơ hồ lộ ra một cỗ tức giận và sát khí.

Tử Địch không tự chủ được mà lùi về sau nửa bước, bàn tay trái đang cầm kim châm cũng cảm thấy có chút đau nhức, vì vậy liền nhanh chóng đổi đến tay phải.

- Nói.

Gương mặt Tần Tiêu hệt như mặt giếng cổ, không chút dao động, trong thanh âm cũng tràn ngập lãnh ý.

Thân thể Tử Địch khẽ run, cắn cắn môi, gương mặt tràn ngập giận dữ và không cam lòng, nói:

- Ta không giết Bá Nha, Bá Nha lại vì ta mà chết!

Tần Tiêu nhíu mày một cái, nghiêng đầu, nhìn Tử Địch đầy vẻ khó hiểu:

- Ý gì?

- Hừ!

Tử Địch cười lạnh,

- Không phải ngươi vẫn luôn tự cho là mình rất thông minh sao?

Tần Tiêu giật mình hiểu ra, vỗ trán một cái:

- Ngươi là nói tới Hổ Vạn Cầu! Lẽ nào các ngươi là con gái của Hổ Vạn Cầu?

Tử Địch oán hận nói:

- Qủa nhiên là đủ gian!

Tần Tiêu thở dài một hơi, lắc đầu:

- Rõ rồi! Cư nhiên lại là loại chuyện này! Xem ra, Tần mỗ đây, vô duyên vô cớ dính một cái oan to trên đầu. không có gì để nói nữa, ta tiếp tục đi tắm rửa của ta, hai tỷ muội các ngươi cứ tìm cơ hội tới giết ta đi.

Dứt lời liền không coi ai ra gì mà đi về phía hồ nước.

- Ngươi!

Tử Địch tức giận, oán hận giẫm chân một cái.

- Ngươi đừng có mà xem thường người khác! Sớm muộn gì cũng có một ngày ta giết chết ngươi.

Dứt lời, vừa xấu hổ vừa giẫn dữ chạy về phía cửa.

Tần Tiêu từ từ trầm mình vào trong hồ, sau đó than ngắn thở dài một hồi, ai, còn tưởng là diễm ngộ! thiếu chút nữa là mất cái mạng nhỏ rồi!

Tử Địch vừa chạy tới cửa thì đột nhiên cánh cửa lại bật ra, một bón người đứng ngay trước cửa, chặn mất đường đi của nàng ta.

- …. Tỷ tỷ…

Tần Tiêu liền vui vẻ: có ý tứ, hai tỷ muội đều tới cả rồi!

Mặc Y khẽ kéo Tử Địch, từ từ đi tới phía sau Tần Tiêu, thấp giọng, nói:

- Tần đại nhân, ta thay mặt muội muội ta xin lỗi ngài. Truyện được copy tại

Mặc Y.

Tuy rằng hai tỷ muội lớn lên giống hệt như nhau, nhưng thanh âm của Mặc Y rõ ràng là trầm ổn và thành thục hơn rất nhiều.

Tần Tiêu đĩnh đạc khoát tay vài cái:

- Thôi đi! Lần sau muốn động thủ thì chọn cách nào mới lạ chút đi. Hai người đi đi, ta muốn an tâm tắm rửa, có thể thành toàn cho ta một chút không?

- Tỷ tỷ, chúng ta đi! Ta không tin, lần sau còn không giết được tên gian tặc này, hừ!

- Càn rỡ, im miệng đi!

Mặc Y kéo Tử Địch lại, lấy hết kim châm trên tay nàng ta bỏ vào cái túi da bên hông.

- Đại nhân cứ tắm rửa, hai tỷ muội chúng ta lát nữa lại tới hầu hạ.

Dứt lời liền vang lên một hồi tiếng bước chân, hai người đi ra khỏi phòng.

- Lại tới "hầu hạ"? Hầu hạ cái gì?

Tần Tiêu không khỏi cười khổ,

- Con gái của Hổ Vạn Cầu quả đúng là cọp mẹ. Nếu cứ tiếp tục hầu hạ như vậy, Tần mỗ đúng là ăn không ngon, ngủ không yên, cho dù không bị các ngươi giết chết thì cũng phát điên mà chết mất.

Tần Tiêu trở lại phòng ngủ, nhìn thấy phía trước đại môn có một quái vật khổng lồ đang đứng, Thiết Nô.

Thiết Nô vẫn là bộ mặt si ngốc không chút biểu tình, Tần Tiêu cũng không thèm quan tâm, đi lướt qua hắn, mở cửa phòng ngủ ra. Lúc này Thiết Nô "ô" một tiếng, còn quay qua nhanh chóng gật đầu một cái với Tần Tiêu, sau đó lại khôi phục vẻ mặt như cũ.

Xem như là chào hỏi hắn sao? Tần Tiêu cười, cũng gật đầu với hắn một cái, trong lòng thẩm nghĩa: đúng là không dễ dàng chút nào! Tên Thiết Nô này, xem ra cũng không ngu si mấy, cũng biết chút tốt xấu. ta cho hắn ăn heo sữa quay, hiện tại nhìn thấy ta ít nhất cũng biết lên tiếng chào hỏi.

Tần Tiêu quay người đóng cửa lại, đang chuẩn bị đốt đèn thì trước mắt sáng lên, ngọn đèn trên bàn đã được đốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau