PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Nhảy dù siêu cấp (1)

Mặt trời hè nóng bức, thời gian là ba giờ chiều.

Khói trắng từ cánh máy bay phun ra cuồn cuộn, bốn chiếc máy bay vận tải màu xanh lá cách nhau một đoạn đang gầm gú bay trên không trung.

Ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng. Nhìn xuống dưới đất, cây cối và kiến trúc như mô hình đồ chơi.

Lần đầu tiên lên không thực tập, dù sao cũng có kích thích và cảm giác mới lạ. Nhưng mà cảm giác hưng phấn và mới lạ này qua đi thì tám binh sĩ trong buồng phi cơ đều không hẹn mà cùng khẩn trương.

Với tư cách bộ đội đặc chủng dự bị bọn họ đều được chọn ra trong các quân nhân xuất sắc nhất. Hôm nay huấn luyện chính là kỹ năng nhảy dù của bộ đội đặc chủng.

Trước khi lên phi cơ thì bọn họ cũng có nhiều lần thực tập trên mặt đất rồi, thao túng, tin tức manh mối và cách thích ứng hoàn cảnh trong khi nhảy. Nhưng lần đầu tiên đối mặt với thực tập chân chính và đối mặt với độ cao hơn hai ngàn mét các binh sĩ vẫn không nhịn được bản năng run sợ.

Độ cao không ngừng gia tăng thì cảm xúc các binh sĩ càng trở nên khẩn trương, không khí cũng bắt đầu nặng nề. Phụ trách nhảy dù là Trương huấn luyện viên, hắn lúc này huyên thuyên nói về các trường hợp cần tránh, kiểm tra tình huống an trí cho các binh sĩ và các binh sĩ có chút không yên lòng, thần sắc của mọi người hơi ngây ngốc.

Trương huấn luyện viên đã nhìn quen tình huống này rồi, thấy không khí trầm lắng thì rống to lên:

- Mọi người chuẩn bị đã tốt chưa?

Thân thể các binh sĩ chấn động giống như có cây búa nện vào đầu vậy, bản năng đáp lời.

- Chuẩn bị tốt!

Trong nội tâm Trương huấn luyện viên mỉm cười. Đám đệ tử bộ đội đặc chủng này là đám tốt nhất từ trước tới nay, bất kể là tố chất rèn luyện hay các kỹ năng đều là nhất lưu. Mặc dù như thế gương mặt của hắn vẫn nghiêm nghị như không có việc gì, giọng điệu chậm rãi nói ra:

- Lần đầu tiên nhảy dù khẩn trương là khó tránh khỏi. Nhưng mà chúng ta là tinh anh nên so với người khác thì tốt hơn. Đừng nói với tôi là các người còn mắc chứng 'đổ bộ tư lệnh' ( sợ hãi nhảy dù ở lại trên máy bay )", đến lúc đó tôi sẽ một cước đạp người đó xuống. Hiện tại buông lỏng trong thời gian năm phút. Năm phút sau bắt đầu huấn luyện hôm nay.

Các binh sĩ nghe huấn luyện viên khoa trương như vậy thì buông lỏng hơn nhiều. Mọi người nhao nhao lắc lắc cổ, giãn cánh tay làm ra các tư thế chuẩn bị đơn giản, hào khí lúc này cũng hòa hoãn lại.

Đúng lúc này không biết có ai hát lên

- Ta không phải Hoàng Dung, ta không có công phu...

Âm thanh tục tằng rất to lại cố ý làm ra giọng điệu của con gái nên âm thanh này giống như tiếng vịt cồ, người nào nghe cũng sợ hãi trong lòng.

Trương huấn luyện viên có chút dở khóc dở cười, chỉ vào binh sĩ đang ngồi ở bên trái mắng:

- Tần Tiêu, tiểu tử ngươi có ác tâm đúng không. Tiếng hét như bò rống mà cứ khoái hát.

Mọi người cùng cười vang lên.

Tần Tiêu đứng nghiêm lên tiếng:

- Báo cáo huấn luyện viên, tôi là người đầu tiên buông lỏng nhất.

Trương huấn luyện viên nhìn qua Tần Tiêu có gương mặt anh tuấn này, trong lòng vừa yêu vừa hận. Tiểu tử này các hạng kỹ năng đều là đỉnh cấp, rất có tiền đồ. Nhưng mà tính cách của hắn rất láu cá, ưa thích xuất chút ít danh tiếng, thỉnh thoảng làm còn làm ra các trò đùa dai như hôm nay lấy lòng mọi người. Nhưng mà gia hỏa này rất nhiệt tình, đối nhân xử thế hoà hợp êm thấm với mọi người, hắn là nhân vật được hoan nghênh trong bộ đội đặc chủng, cũng xem như có chút danh khí.

Trương huấn luyện viên bất động thanh sắc, nhìn hắn vẫy tay:

- Anh tới đây.

Tần Tiêu sững sờ một chút, bước ra hai bước đi đến trước mặt huấn luyện viên, hắn đứng nghiêm thẳng tắp.

Trong nội tâm Trương huấn luyện viên cười trộm tiểu tử ưa thích hoạt náo này, hôm nay sẽ cho hắn phong quang, ồ, trong miệng hắn có gì...

- Tần Tiêu, trong miệng nhai cái gì?

Trong nội tâm Tần Tiêu phát lạnh:

- Báo cáo huấn luyện viên, chính là kẹo cao su. Tôi nghe nói, nhai kẹo cao su có thể giảm vận áp khi đi máy bay, sẽ không ù tai, cho nên...

- Vô liêm sỉ! Anh là quân nhân hay là côn đồ? Nhổ ra cho tôi.

Trương huấn luyện viên tức giận quát.

- Hôm nay anh sẽ là người nhảy dù đầu tiên. Nghiêm túc cho tôi, nếu như có sơ suất gì thì mất mạng cũng không ai khóc tang cho anh đâu.

Dứt lời thì Trương huấn luyện viên kéo cửa khoang máy bay ra, tiếng gió mạnh thổi vào khoang và tiếng động cơ gầm rú truyền vào.

Tần Tiêu nuốt nước miếng, hắn cứng ngắt đi tới cửa khoang, khí lưu thổi mạnh vào mặt của hắn và da thịt trên mặt nhăn lại giống như gợn sóng trong nước. Tần Tiêu hít sâu một hơi khôi phục tinh thần, trong nội tâm cũng còn bình tĩnh, dù sao Trương huấn luyện viên nói rất nhiều, hơn nữa với tư cách một bộ đội đặc chủng nên tố chất tâm lý tố của hắn cũng vượt qua thử thách cơ bản, nếu không làm được thì Tần Tiêu cũng không thể vào bộ đội đặc chủng.

Sững sờ vài giây, Tần Tiêu chậm chạp không có nghe được tiếng Trương huấn luyện viên hét hắn phải nhảy.

- Tại sao lại cao như vậy?

Trong nội tâm Tần Tiêu đang buồn bực và chuẩn bị quay đầu lại liếc mắt nhìn thì có một cước đá vào mông của hắn, đột nhiên thân thể của hắn lao ra khỏi cabin, thẳng tắp rơi xuống.

Thân thể thoáng cái mất trọng lượng và đại não có chút mê muội.

Trong nội tâm Tần Tiêu tức giận:

- Mụ nội Trương huấn luyện viên, không ngờ dùng ám chiêu này hại mình! Đợi lão tử thăng quan lên làm thủ trưởng thì mỗi ngày đá mông của ngươi!

Nhưng sau khi thoáng qua một chút nội tâm của Tần Tiêu khẩn trương lên, nguyên nhân là dù không thể mở ra.

Tần Tiêu nhanh chóng bắt lấy dây thừng bung dù khẩn cấp ở thắt lưng chuẩn bị mở dù dự bị, dùng sức kéo một cái lại không có phản ứng.

Lại kéo, kéo, giật nhẹ và kéo!

Tất cả không có phản ứng.

Trong đầu của Tần Tiêu trống rỗng, hắn tuyệt vọng nghĩ tới: hết! Hết rồi! Không thể ngờ mình lại xui xẻo như vậy, lần đầu tiên nhảy dù đã không được chôn cất rồi!

Tốc độ rơi xuống rất nhanh, cuồng phong gào thét bên tai như dã thú, trong đáy lòng của Tần Tiêu rùng mình, hắn gào thét tuyệt vọng.

Sau vài giây đồng hồ Tần Tiêu đã đem toàn bộ tổ tông của Trương huấn luyện viên ân cần hỏi thăm một lượt, hiện tại hắn muốn mang theo thuốc nổ đi tự sát chết chung với Trương huấn luyện rồi.

- Không thể ngờ Tần Tiêu ta anh minh thần võ cả đời lại bị chết như thế này cơ chứ, nhục nhã quá đi, mình còn chưa cưới vợ nữa mà.

Tần Tiêu tuyệt vọng nhắm mắt lại, trong đầu của hắn không ngừng hiện ra các loại suy nghĩ loạn thất bát tao.

Trong lúc này Tần Tiêu cảm giác thân thể của hắn xoay tròn nhanh chóng, hơn nữa còn là bay nghiêng.

Chương 2: Nhảy dù siêu cấp (2)

- Chuyện gì xảy ra!

Tần Tiêu hoảng sợ mở to mắt, phát hiện thân thể của mình đang rơi xuống và di động cực nhanh, hơn nữa cả thân thể xoay tròn còn nhanh hơn cả động cơ phản lực, mình căn bản không thể chuyển động được.

Khí huyết bốc lên trong đầu từ từ mê man. Mặc dù là bộ đội đặc chủng được huấn luyện nên có thể chất kinh người nhưng Tần Tiêu cũng mất đi ý thức, ngất đi.

Cảnh vật trước mắt vô cùng hỗn độn, toàn thân bủn rủn vô lực.

- Ta như thế nào?

- Ta đang ở nơi nào?

- Chuyện gì phát sinh?

Tần Tiêu thì thào tự nói, chung quanh người của hắn là một mảnh đen kịt, dưới lòng bàn chân cũng là hư vô, hắn đang bay giữa không trung.

Đúng lúc này bên tai có âm thanh già nua vang lên.

- Luyện công công, ngươi còn lười nhác sao?

Tần Tiêu kinh hãi

- Là ai?

Lập tức nhảy lên bày ra Tán Thủ Thế của thực chiến.

- Ân?

Âm thanh này càng gần, một lão nhân áo xám râu dài cao lớn và khuôn mặt gầy xuất hiện, trên người của lão nhân lộ ra khí tức trầm ổn. Truyện được copy tại

- Ngươi đứa nhỏ này, hôm nay như thế nào? Hai thầy trò chúng ta mấy ngày trước đã nói ngươi vừa vào mộng ta liền đi dạy võ nghệ cho ngươi, chẳng lẽ ngươi đã quên?

Tần Tiêu ngạc nhiên: sư phụ? Đi vào giấc mộng? Võ nghệ?

Lão nhân kinh nghi nhìn qua Tần Tiêu:

- Ngươi là thế nào, một bộ dáng mờ mịt? Hôm qua ngươi còn thề son sắt với ta muốn học được hảo công phu, lập nên một phen sự nghiệp to lớn, hôm nay bắt đầu hồ đồ sao?

Tần Tiêu không có nghĩ tới, nhìn trang phục và cử động của lão nhân này thì nhịn không được cười lên:

- Lão nhân gia, ngài đây đang quay phim sao? Tên đạo diễn quá keo kiệt rồi, cho ngài bộ đồng phục và đạo cụ không xứng.

Trong nội tâm lại thầm nghĩ đoán chừng là đóng vai phụ.

Lão nhân nhíu mày:

- Quay phim? Đạo diễn? Trang phục và đạo cụ? Ngươi, tên tiểu tử này, hôm nay vì sao lại nói điên khùng như vậy, không phải là bị cửa kẹp đầu đấy chứ?

Lão nhân lại hô lên trầm thấp.

- Vì sao ngươi không đứng trung bình tấn như ta đã dạy lúc luyện khí thế, lại bày ra tư thế vụng về như vậy?

Tần Tiêu nghe mà không phục.

- Lão nhân gia, quay phim thì quay phim, lời kịch cũng không nên nói bậy đấy, đây là thế thủ lợi hại của bộ đội đấy, rất nổi tiếng.

Tần Tiêu chậm rãi thu hồi giá thức, hắn có chút không kiên nhẫn giải thích:

- Xem ra, lão nhân gia ngài cũng không hiểu đâu.

Trên mặt của lão nhân gia có hàn khí, hơi phẫn nộ quát:

- Tiểu tử thật cuồng vọng.

Giọng nói vừa vang lên thì thân thể lão nhân giống như quỷ mị đánh úp tới thân thể của Tần Tiêu, tay phải một chưởng đập thẳng vào ngực của Tần Tiêu.

Tần Tiêu còn chưa kịp phản ứng thì bản năng hét thảm một tiếng.

Bỗng nhiên trước mắt sáng ngời, Tần Tiêu tỉnh lại. Đầu rất đau, trên người hư thoát không còn chút khí lực nào cả, trong nội tâm bản năng liền nghĩ tới: hôm nay không có tập hợp khẩn cấp nửa đêm sao? Không ngờ ngủ một giấc như chết, nếu không tập hợp thì xong đời rồi.

Tần Tiêu thống khổ mở to mắt thử lắc lắc cổ, xuất hiện ở trước mặt của hắn là phu nhân hơn ba mươi tuổi, nàng đang dùng vẻ mặt ai oán và lo lắng nhìn hắn:

- Ngươi đứa nhỏ này, hù chết mẫu thân! Hơn nửa đêm không ngủ được, gào cái gì?

Tần Tiêu kinh hãi, hắn ngồi phất dậy:

- Ngươi là ai? Lại là quay phim nữa sao?

Hắn nhìn thấy người này xưng là mẫu thân của hắn đang mặc một bộ áo vải cổ tròn, trên người là bộ áo ngủ của người cổ đại!

Thiếu phụ vẻ mặt kinh dị nhìn qua Tần Tiêu, thò tay sờ lên trán của hắn, nói:

- Tiêu nhi, con không sao chớ? Con không phải sinh bệnh nên mê sảng đấy chứ, mà ngay cả mẫu thân cũng không biết?

- Tiêu... Tiêu gì?

Tần Tiêu ngạc nhiên đánh giá thiếu phụ, lập tức lại nhìn qua bộ dáng hài đồng của mình bây giờ, lập tức cả kinh kêu lên.

- Sao, tại sao lại biến thành như vậy? Ta, sao ta lại biến thành thế này?

Lúc này trong đầu của hắn xuất hiện cảnh tượng kỳ dị, hắn thấy mình đang cưỡi trên lưng trâu, thổi sáo chăn trâu cùng một ít đám trẻ mò cua bắt cá, mà "Mẫu thân" ở trước mặt đi trên bờ sông trách cứ và cưng chiều gọi hắn quay về ăn cơm; bên cạnh bàn ăn gỗ đào và "Mẫu thân" gắp một đuôi cá còn sót lại vào bát cơm của hắn, còn đem nửa chén cơm của mình cho hắn nữa...

Một mảnh hỗn loạn!

Trong nội tâm Tần Tiêu kinh hãi, vẻ mặt ngốc trệ, ngơ ngẩn cùng hoảng sợ ta như thế nào có các trí nhớ này? Nữ nhân trước mặt này ta lại rất quen thuộc nàng, cảm giác rất thân mật, chẳng lẽ nàng thật sự là mẫu thân của ta?

Nhìn thấy bộ dáng của hài tử thì phu nhân bị dọa cho sợ, bối rối đắp kín chăn cho hắn, dặn dò hắn không nên lộn xộn sau đó khẩn trương đi ra ngoài!

- Mẫu thân!

Tần Tiêu mình cũng kỳ quái, vì sao lại thuận miệng kêu như vậy.

- Mẫu thân đi đâu vậy?

- Hài tử, con đã sinh bệnh rồi, ta đi mời lang trung xem bệnh cho con. Con không được chạy loạn khắp nơi, hại mẫu thân lo lắng!

Trong đầu của Tần Tiêu càng thêm hỗn loạn, nhất thời nói không ra lời.

Phu nhân vội vã rời đi, còn lại Tần Tiêu đang sững sờ trên giường không biết làm cái gì.

Bởi vì thần kinh của Tần Tiêu rất tốt cho nên sau khi kinh hoảng một lúc hắn đã dần dần tỉnh táo lại, cẩn thận quan sát hoàn cảnh bốn phía.

Đây là gian nhà gỗ một gian cũ nát, cơ hồ không có đồ dùng gì trong nhà cả. Bàn nhỏ bên giường có một chén đèn dầu và ngọn lửa lay lắt chiếu sáng lờ mờ trong phòng, cả phòng nồng đậm hương vị khói lửa, mùi nấm mốc nhàn nhạt chỉ có trong mùa mưa lũ ở Giang Nam. Trên người của hắn đang mặc vải thô bông màu xanh, còn có mấy miếng vá chằng chịt. Vỗ vỗ ván giường thì không phải giường thép của bộ đội, chỉ vỗ mấy cái mà tấm ván giường run lên như sắp vỡ vụn ra.

Đúng lúc lúc này Tần Tiêu có chút mót, hắn nghiêng người muốn đi xuống đất và đột nhiên phát hiện thân thể của mình nhỏ đi rất nhiều, cái giường gỗ này cũng không quá cao, chỉ tới eo của hắn.

Tần Tiêu thật sự bị dọa hỏng rồi, đây là chuyện gì? Ta thực biến thành tiểu hài tử? Bối rối lục lọi trong cơ thể của mình và phát hiện trên người của mình chỉ mặc cái áo vải thô bông ngắn không tay, xương cốt da thịt là của con nít không sai được.

Mơ màng Tần Tiêu cũng không có rõ ràng cầm theo cái chén nhỏ có ngọn đèn lay lắt, hắn đi ra ngoài vệ sinh, dưới chân của hắn trơn trượt. Bên ngoài có mưa nhẹ đi dưới mái hiên lầy lộn nên chân bị dơ.

- Ah nha... Thực thối! Không có bồn cầu tự hoại cũng không sao, ít nhất cũng phải có xi măng xây bệ cầu chứ.

Chương 3: Nhân sinh mới (1)

Quá mót nên Tần Tiêu tạm thời cũng bất chấp nhiều, bối rối cởi dây lưng bên hông xuống, nhấc quân lên nhìn giữa hai chân, hắn tuyệt vọng hô lên:

- Xong rồi, con rắn biến thành con giun!

- Trương huấn luyện viên, ngươi là đồ khốn khiếp, ngươi đá một cước quá hiểm mà! Diêm vương gia chỉ đá người đi đầu thai mà ngươi lại đá một cước đưa ta đi tới nơi nào không biết, còn biến thành trẻ con nữa chứ! Tại sao ngươi không đi tham gia làm cầu thủ bóng đá đi, có chân sút như ngươi thì quốc gia còn lo gì không giành chức vô địch thế giới!

Tần Tiêu vô cùng đau đớn phàn nàn một hồi, lập tức nghĩ lại một chuyện thì toàn thân của hắn đổ mồ hôi lạnh.

- Hẳn là số ta đen đuổi tới mức suốt trăm năm, ngàn năm qua vừa nhảy dù xuống gặp phải thời không đứt gãy, xuyên qua?

- Aaaaaaaa! Mấy tiểu thuyết rác rưởi kia ta chỉ xem vài cuốn mà thôi, chẳng lẽ số ta xui như vậy? Lúc này ta đang ở thế giới khác hay là triều đại nào đây không biết nữa? Ta không muốn làm súc vật ngựa giống a.

Mùi hôi ngập trời của nhà xí kết hợp với từng tiếng thét thảm thiết vang lên không dứt bên tai.

Tần Tiêu đã nhớ không rõ tên lang trung vô dụng kia nói huyên thuyên không dứt cái gì đó rồi rời đi. Trước khi ra cửa thì Tần Tiêu còn nhìn thấy "Mẫu thân" kín đáo đưa cho phế vật kia một thứ gì đó, đại khái là mấy đồng tiền.

Tần Tiêu ngơ ngác ngồi bên cạnh bàn, tuy trong đầu có chút hỗn loạn, nhưng một ít tin tức kỳ quái hiện ra trong đầu của hắn, đầu của hắn lúc này giống như cái máy tính vậy, từng chuyện từng chuyện hiện ra trong đầu của hắn.

Hắn biết rõ mình thật sự xuyên qua rồi. Hơn nữa đi vào thời nhà Đường triều Võ Chu. Thân thể của mình, nguyên chủ nhân trước đó cũng có tên là "Tần Tiêu", hắn trùng họ trùng tên với mình, bây giờ còn là một hài tử bốn năm tuổi, mà chuyện làm Tần Tiêu kinh ngạc không thôi chính là phu nhân Chu thị trước mặt chính là mẫu thân của Tần Tiêu lại là nữ nhân góa đáng thương, hắn đã từng là người trong danh môn vọng tộc.

Hơn nữa "Danh môn vọng tộc" này Tần Tiêu tuyệt không lạ lẫm, tổ tiên nổi danh nhất chính là danh tướng khai mở triều Đường, cũng là nhân vật sánh vai với võ thánh Quan Vũ, Tần Quỳnh, Tần Thúc Bảo!

Phụ thân của Tần Tiêu là thứ xuất trong gia tộc Tần Quỳnh, bởi vì tang sớm khiến cho trên lưng Chu thị có bêu danh là "Khắc chồng", người trong gia tộc xa lánh khi dễ khắp nơi, đành phải mang theo Tần Tiêu còn nhỏ vào bốn năm năm trước về nhà mẹ đẻ mai danh ẩn tích. Mà địa phương bọn họ đang ở chính là một tiểu thôn ở Giang Nam, Tê Phượng Thôn, một phần của Giang Châu huyện Bành Trạch.

Tần Tiêu có chút buồn bực, trong nội tâm thì thào tự nói với mình: ta hiện tại rốt cuộc là bộ đội đặc chủng Tần Tiêu hay là hài tử Tần Tiêu?

Chu thị than ngắn thở dài nhìn Tần Tiêu ngồi bên cạnh, hơi có chút oán trách nói ra:

- Tiêu nhi, cũng may lang trung nói con không có việc gì, bằng không thì mẫu thân lo lắng chết rồi. Con nói mấy ngày gần đây nhất con như thế nào? Hai ngày trước trong đêm con không phải khua tay thì dậm chân, hôm nay lại phát ra tiếng hét kỳ quái, còn nói không biết mẫu thân. Nếu con bị điên thì mẫu thân phải sống thế nào đây...

Nói xong thì phu nhân này nhớ lại chuyện xưa mà chua xót trong lòng, âm thanh có chút nghẹn ngào.

Trong nội tâm Tần Tiêu có chút nhói đau, không tự chủ được nói ra:

- Mẫu thân, con không sao. Mấy ngày nay sợ ban ngày con chơi nhiều quá nên căng thẳng, buổi tối nằm ngủ không an ổn.

Chu thị thở dài một hơi:

- Giày vò nửa đêm, hôm nay sắp sáng rồi. Bảo Giáo đại nhân thôn bên cạnh ngày hôm qua giao cho mẫu thân vài món xiêm y để mẫu thân may vá, còn có một chút chưa làm xong, hiện tại đi đuổi công. Con nên nghỉ sớm đi, hừng đông hôm nay đi làm cho người ta, hôm nay chính là ngày thả trâu thường lệ đấy. Hàng xóm ở đây xem như có ân huệ với hai mẫu tử chúng ta, con cũng đừng ham chơi mà làm mất trâu của họ.

Nói xong cũng đứng dậy, nàng nhấc rèm vải đi qua một gian phòng khác.

Tần Tiêu có chút ngạc nhiên, trong đầu của hắn hiện ra chút ít trí nhớ về căn nhà mới này: bởi vì "Chính mình" còn nhỏ, không có năng lực lo liệu gia nghiệp nên những năm gần đây mẫu thân phải đi làm chút ít việc vặt kiếm chút bạc vụn nuôi hắn. Hàng xóm có ít chỗ tốt gì cũng nhao nhao tới chiếu cố. Bỉ Dụ Lưu đại thiện nhân thường thường đi gọi Tần Tiêu làm chút chuyện đơn giản cho hắn, khen thưởng mấy đồng tiền. Rhời triều Võ Chu này dân phong cởi mở, đổi lại thời Tông, Minh thì một quả phụ như thế này không có ai dám tới thăm. Đã từng có người giới thiệu cho Chu thị một tân phu gia (nhà chồng), gia thế người này không tệ, nhưng Chu thị bởi vì lo lắng cho Tần Tiêu nên quả quyết cự tuyệt. Bạn đang đọc chuyện tại

Nghĩ tới đây trong nội tâm Tần Tiêu ê ẩm. Tần Tiêu trước đây trước khi làm bộ đội đặc chủng thì từ nhỏ lại là cô nhi, thiếu khuyết thân tình. Tuy bình thường hắn có bộ dạng cà lơ phất phơ nhưng trong nội tâm của hắn vô cùng khát vọng có được tình thân.

- Xem đây là trò đùa của ông trời hay là chiếu cố mình đây?

Trong nội tâm của Tần Tiêu có đủ mọi mùi vị.

- Ta nên phát huy tố chất của bộ đội đặc chủng thôi, bị huấn luyện viện đá một cước bay tới Đại Đường, còn có một mẫu thân góa đáng thương.

Đúng là Giang Nam mùa mưa dầm, ngoài phòng mưa nhỏ rơi tí tách trên mái hiên, trong nội tâm Tần Tiêu không cách nào bình tĩnh được. Tâm tư trải qua những giãy dụa thì Tần Tiêu cắn răng một cái:

- Nếu như đã tới thì không thể thay đổi được nữa, có trở về hay không thì không biết được. Đã đến nơi này thì phải thích ứng. Từ hôm nay trở đi, ta chính là Tần Tiêu đại Đường, hảo hảo sáng cả cuộc đời này!

Tần Tiêu ngồi dậy dựa vào trí nhớ đi vào trong phòng bếp, hắn tìm trong đống củi kiếm được một cây đao, đi vào trong phòng nói một câu:

- Mẫu thân, con đi ra ngoài!

Chu thị nhanh chóng chạy ra ngoài:

- Trời chưa sáng và còn mưa, ngươi đi ra ngoài làm gì?

Tần Tiêu mở cửa ra, cũng không quay đầu mà chạy ra ngoài, nói vọng vào:

- Con đi ra ngoài bắt vài con cá cho mẫu thân bồi bỗ! Ai nha...

Dưới chân lảo đảo suýt nữa bị bùn lầy lội làm trượt chân, trong nội tâm âm thầm hận: xem ra ngày nào đó ta cũng nên phát minh ra xi măng thôi, phải tráng xi măng trước sân nhỏ nhà mình! Đúng rồi, còn có cái WC kia, cũng quá ác tâm! Phải ăn cắp sáng kiến...

Trên mặt Chu thị vui vẻ thỏa mãn, nhẹ lắc đầu, thở dài một hơi:

- Đứa nhỏ này... Cũng khó cho nó, tuổi còn nhỏ như vậy, cũng tại mình làm mẫu thân quá vụng về, thời gian qua khổ cho nó, ai!

Chương 4: Nhân sinh mới (2)

Tần Tiêu trực tiếp chạy vào trong rừng trúc, hắn chém ngang một cây trúc to bằng cánh tay của mình và tước cành lá, cắt đứt còn một cây gậy trúc chừng ba mét, một cái đầu vót nhọn, cầm cây tre đi tới con sông đầu thôn. Thời điểm làm những chuyện này Tần Tiêu nhịn không được có chút thở hổn hển, cảm giác thể lực của mình quá kém, lực lượng không phải quá nhiều. Dù sao thân thể của hắn vẫn là hài tử, hơn nữa cái thân thể này quá gầy, thể chất cũng không được tốt.

Tần Tiêu đi tới bờ sông nhìn thấy mặt nước lưu động chậm rãi, trong lòng của hắn vui sướng một hồi. Thời đại này các dòng sông không có ô nhiễm gì, người vớt tôm cá cũng không phải quá nhiều. Làm như một gã bộ đội đặc chủng thì sinh tồn dã bắt tôm mò cá là chuyện đơn giản nhất. Con sông trước mặt nước trông suốt, nước sông cũng không sâu, khả năng nhìn vào rất tốt nên xem ra thu hoạch sẽ khá đây.

Tần Tiêu xoáy ống quần lên tới đầu gối, đem cây gậy trúc nâng lên vai phải và hai tay kéo kéo ra sau, thân thể của hắn hơi cong, lẳng lặng đứng trên bờ sông nhìn không chằm chằm vào bờ sông không rời mắt.

Qua hồi lâu cũng nhìn thấy con cá, thời điểm từ xa bơi tới và đưa miệng lên đớp khí và ăn rễ cây nhưng không tới gần bờ sông. Tần Tiêu cảm giác tay của mình mỏi nhừ và vô lực, trong nội tâm oán hận thân thể này quá kém mà, đúng là phải rèn luyện thôi! Đổi lại thân thể của ta trước kia thì đứng bên bờ sông này một ngày một đêm cũng quả quyết không có cảm giác mệt mỏi như vậy.

Cũng may trời không phụ lòng người, sau nửa giờ hắn đã thấy được mấy con cá mập mạp, đám cá bơi tới gần bờ mút lấy sương sớm.

Trong nội tâm Tần Tiêu vui vẻ, hắn đâm một gậy thật mạnh xuống.

- Ha ha! Có rồi!

Tần Tiêu vui vẻ thu hồi cây gậy trúc, một con cá chép vảy vàng bị đâm xuyên qua người, dốc sức liều mạng vẫy vẫy thân hình.

- Tốt cho cá béo, sợ rằng nặng ba bốn cân đây!

Tần Tiêu tay chân lanh lẹ bẻ một nhánh cây xuyên qua người con cá, cầm cây tre và con cá quay trở về nhà. Lúc này thình lình nhìn thấy bên cạnh bờ sông thấy một con rùa như cái bát bơi tới, lúc này đang bò lên bờ.

Trong nội tâm Tần Tiêu vui sướng, nhẹ chân nhẹ tay đặt con cá chép xuống, hắn đi vòng tới gần con rùa:

- Rùa nha, hôm nay đời của ngươi không may rồi, mượn ngươi đưa cho mẫu thân hầm cách thủy ăn đi, xem như lễ gặp mặt!

Ô hô ai tai! Đáng thương cho con rùa, nó chuẩn bị lên bờ đẻ một đám trừng rùa lại bị Tần Tiêu vương bát đản bắt được dễ như trở bàn tay, dùng mấy nhánh cây trói gô lại và mang con cá chép thắng lợi quay về nhà.

Tần Tiêu vui sướng hài lòng quay trở về nhà của mình. Đi qua mấy căn nhà hàng xóm đã thấy mấy người này cãi lộn không dứt. Tần Tiêu bị câu dẫn hiếu kỳ nên đi qua chuẩn bị xem náo nhiệt.

Thì ra hai nhà hàng xóm này tranh luận một chuyện. Hai nhà hàng xóm này ngày bình thường đều đối đãi mẫu tử Tần Tiêu không tệ, Tần Tiêu cũng lưu ý tranh luận của bọn họ nhiều hơn, đại khái là có một việc: hai nhà hàng xóm này đồng thời nuôi heo sữa, ngày hôm qua heo sữa của hai nhà lạc đường, buổi sáng hôm nay mới tìm được cùng chỗ, thì ra là hai con heo sữa chơi đùa nên rớt xuống một cái động. Cũng bởi vì vậy mà không phân được heo sữa của nhà nào với nhau, hai nhà hàng xóm bởi vì heo mập heo gầy nên tranh luận không ngớt.

Tần Tiêu thấy vậy trong nội tâm buồn cười, nói thầm: chẳng lẽ cổ nhân thực còn đần hơn người hiện đại sao? Vấn đề đơn giản như vậy cũng không nghĩ được. Vì vậy hắn lách vào trong đám người, âm thanh non nớt của hắn vang lên:

- Tề nhị bá, Lưu đại thúc, các người cũng đừng tranh giành nữa! Muốn phân ra heo còn không dễ dàng sao? Đem những con heo này giam chung một chỗ, bỏ cho nó đói rồi dắt heo mẹ tới đây. Heo sữa con sẽ đi tìm mẹ của nó mà bú sữa, vậy chẳng phải phân biệt đơn giản sao?

Hai đại hán cao lớn nghe vậy sờ đầu của mình, bọn họ sững sờ tới nửa khắc sau mới vỗ tay cười rộ lên:

- Biện pháp tốt, quả thật là biện pháp tốt! Tiểu tử Tần gia, ngươi thật thông minh.

Tần Tiêu cười hắc hắc, cầm theo con ba ba cùng cá chép nhanh chóng chạy về nhà. Trong nội tâm âm thầm vui mừng nói: cái này thông minh? Nếu như ta nói được vài câu tiếng Anh thì chăng phải ta là thần đồng sao?

Sau lưng của hắn một lão giả tướng mạo khôi ngô cười ha hả vuốt chòm râu, có chút gật gật đầu, nhìn hai đại hán nói ra:

- Đào Kiền, Mã Vinh, hai người cùng quay trở về huyện nha một chuyến, vác một túi gạo và mấy cân vải dầu tới.

Hai đại hán phía sau sững sờ, một người trong đó nói ra:

- Lão gia cần hai thứ này làm gì? Chớ không phải chúng ta vừa mới bố thí cho người nghèo khổ rồi sao? Bạn đang đọc chuyện tại

Lão giả sờ sờ cái bụng của mình, cười ha hả, nói:

- Đây cũng không phải là người nghèo khổ bình thường. Tổ tiên hài tử nhà này chính là trung thần lương tướng tiếng tăm lừng lẫy nhà Đường đấy!

Thời điểm chạy vào Tiêu gia thì Chu thị đã nghỉ thêu thùa, thời điểm này đang nấu điểm tâm. Trong phòng bếp đã toát ra khói bếp và mùi gạo thơm tán dật ra chung quanh.

Tần Tiêu kích động chạy vào trong phòng:

- Nương, mau đến xem, con bắt được tốt một đầu cá chép lớn, còn có một rùa to nữa ah!

Chu thị vỗ vỗ tro bụi trong phòng bếp đi ra ngoài, nhìn thấy trong tay Tần Tiêu có một con cá chép lớn và một con rùa thì kinh hỉ nói:

- Con ta lại có bản lĩnh như vậy, vì sao trước kia chưa từng phát hiện?

Dứt lời trìu mến xoa xoa đầu Tần Tiêu, theo trên tay hắn tiếp nhận cá chép:

- Con cá này mẫu tử chúng ta hầm cách thủy ăn đi, con rùa này lát nữa tặng cho Lưu đại thiện nhân, coi như hiếu kính.

- Tặng cho người khác?

Trong nội tâm của Tần Tiêu có chút không vui, nhưng cũng không có phủ nhận tâm ý của Chu thị, vui sướng đáp:

- Ân, Tiêu... Tiêu nhi biết rõ. Nương, ngài đi làm đồ ăn đi, mưa đã tạnh nên con ra sân luyện quyền.

Câu " Tiêu nhi " từ trong miệng của hắn nói ra thì có chút cảm giác không được tự nhiên. Dù nói thế nào thì tâm tính của hắn là người hai mươi tuổi.

Chu thị cả kinh nói:

- Luyện quyền? Vì cái gì con lại học người ta luyện quyền? Chẳng lẽ gần đây con thích múa đao luyện bỗng nên không muốn học chữ sao?

Tần Tiêu miệng mở rộng ngơ ngác, không biết nên giải thích cho Chu thị nghe thế nào, hắn đành cười ngây ngô một lúc rồi nhanh như chớp chạy vào trong sân, hắn bắt đầu luyện quyền. Chu thị vẻ mặt kinh nghi chưa định:

- Đứa nhỏ này, hai ngày nay vì sao lại như biến thành người khác vậy? Trước kia nó hình như chưa từng hoạt bát hiếu động như vậy, hiện tại không chỉ bắt được cá lớn còn có thể đánh quyền, thật sự là kỳ quái...

Chương 5: Văn võ song tu (1)

Tần Tiêu chạy vào trong sân hít thở sâu một hơi, khẽ quát một tiếng làm nhiều việc cùng lúc (tay năm tay mười), liên tục đánh ra vài quyền, đấm thẳng, đấm móc, bộ pháp dưới chân nhanh chóng biến hóa, lui bước bên này cất bước bên kia, nội bước, che bước, chọc bước, kê lót bước, hóp bụng đề mông, giống như nước chảy mây trôi.

Một bộ quyền pháp này vừa xong thì Tần Tiêu đã thở hồng hộc, cảm giác thể lực của mình đã cạn. Hơn nữa đánh quyền đá chân thì cơ bắp và dây chằng cũng đau âm ỉ. Hắn lúc này mới nhớ mình bây giờ đang chiếu theo tiêu chuẩn bộ đội đặc chủng, mỗi sáng sớm đều luyện một bộ quyền pháp, nhưng mà thân thể hiện giờ chỉ sợ không chịu được giày vò này, may mắn không cần phải nai lưng ra chạy năm mươi cây số. Tần Tiêu có chút ảo não.

Đang lúc hắn đang thu quyền nghỉ ngơi thì sau lưng có âm thanh hùng hậu truyền tới:

- Hảo quyền pháp!

Tần Tiêu nhìn lại thì đó là hai người đàn ông lực lưỡng, hai người này đi hai bên một lão giả ở chính giữa. Trong đó trên lưng của một người đàn ông còn có một bao lương thực, tên còn lại trong tay cầm theo một vại dầu, ba người đều mỉm cười nhìn hắn.

Tần Tiêu đứng thẳng, nói:

- Các người là...

Lão giả cười ha hả đi đến trước mặt của Tần Tiêu, ngồi xổm xuống:

- Tiểu huynh đệ, ngươi có phải tên là Tần Tiêu?

Tần Tiêu trong nội tâm cả kinh:

- Đúng vậy... Thế nhưng mà ta không biết các người.

Đại hán phía sau nói:

- Vị này chính là huyện lệnh đại nhân của bổn huyện, lần này tới thăm hai mẫu tử các ngươi.

Tần Tiêu há hốc mồm, nói:

- Huyện thái gia nha... Không biết Huyện thái gia tìm nhà ta có chuyện gì?

Đúng lúc này Chu thị vội vã từ trong phòng chạy ra, quỳ gối trước mặt ba người, còn lôi kéo Tần Tiêu cùng quỳ xuống, nói:

- Dân nữ Chu thị bái kiến Huyện lệnh đại nhân. Tiểu nhi tuổi nhỏ không hiểu chuyện, vô lễ với đại nhân, kính xin đại nhân thứ tội!

Lão giả nhanh chóng nâng Chu thị dậy, nói:

- Chu đại tẩu mau mau đứng lên, bổn huyện mạo muội tới chơi, chuyện này là có nguyên nhân, kính xin đại tẩu không nên trách cứ bổn huyện tự dưng nhiễu dân mới tốt.

Tần Tiêu cảm thấy hứng thú nhìn qua Huyện lệnh đại nhân, trong nội tâm nghĩ đến:

- Quân thời này không phải rất kiêu ngạo hay sao? Theo lý thuyết thì phải quan uy mười phần mới đúng, hiện tại là xã hội phong kiến nên chế độ đẳng cấp nghiêm lắm. Cho dù là ngàn năm sau một trưởng khoa bé như hạt vừng cũng thần khí mười phần, không phải dựng râu trừng mắt đùa nghịch giọng bề trên sao? Nói thí dụ như tên Trương huấn luyện viên quân hàm là đại úy cũng lên mặt được, đáng hận!

Chu thị đứng ở một bên cúi đầu:

- Nếu thái gia đã tới chơi thì xin mời vào trong nhà ngồi. Nhưng mà nhà của tôi có chút đơn sơ chỉ sợ đại nhân trách móc.

Huyện thái gia vuốt râu trắng hàm dưới, cười ha hả nói:

- Không sao, không sao. Hai người các ngươi đem lượng thực và dầu cải tặng cho Chu đại tẩu đi, cùng nhau chuyển vào trong nhà.

Chu thị liên tục khoát tay:

- Đại nhân, tuyệt đối không được... Chuyện này tiểu nhân sao dám nhận.

Huyện thái gia khoát khoát tay:

- Đại tẩu không cần phải khách khí, đây là một chút tâm ý nhỏ của Bành Trạch huyện nha. Hơn nữa theo luật lệ thì những tặng phẩm này cũng là hợp tình hợp lý, đại tẩu không cần phải khách khí.

Trên mặt Tần Tiêu cười cười, trong nội tâm nói:

- Cũng là quan tốt. Nhưng mà hắn chỉ là Huyện lệnh, xem nương là quả phụ nên có ý đồ bất lương sao? Ừ, ta cần phải nhìn chằm chằm vào một chút!

Chu thị dẫn Huyện thái gia và ba người tiến vào trong nhà, bối rối dùng tay áo lau sạch cái bàn, mời bọn họ ngồi xuống, bản thân mình cúi đầu đứng ở một bên. Huyện thái gia đốn dừng một chút, nói với hai người sau lưng:

- Hai người các ngươi mang Tần Tiêu tiểu huynh đệ vào trong sân chơi đùa đi, bổn huyện có chuyện còn phải hỏi Chu đại tẩu.

Trong nôi tâm Tần Tiêu thầm hô:

- Quả nhiên có ý đồ, có ý đồ ah!

Nhưng hắn lại không tự chỉ được đi theo hai đại hán vào trong sân.

Hai hán tử này ngồi xổm xuống, một người trong đó nói:

- Tiểu huynh đệ, ta tên là Đào Kiền

- Ta tên là Mã Vinh. Tiểu huynh đệ luyện bộ quyền pháp vừa rồi tên là gì, thật đúng cực kỳ đặc sắc nha!

Tần Tiêu thuận miệng đáp:

- Tên sao? Tán Thủ, cũng gọi là Tán Đả, vật lộn tự do.

Nhưng trong lòng nghi nói:

- Đào Kiền, Mã Vinh, hai cái tên này hình như rất quen thuộc nha?

Đào Kiền Mã Vinh hai mặt nhìn nhau một hồi:

- Tán Thủ, Tán Đả? Đây là môn công phu gì, chưa bao giờ nghe nói qua.

Đột nhiên lúc này Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ nhớ tới:

- Đào Kiền Mã Vinh không phải là hai vũ phu tùy tùng bên người của Địch Nhân Kiệt hay sao? Tại sao lại...

Lập tức lại nghĩ tới, Giang Châu Bành Trạch huyện, trong lịch sử triều Võ Chu, Địch Nhân Kiệt đã từng bị bọn người Lai Tuấn Thần mưu hại, lưu vong giáng chức quan đi tới nơi này làm Huyện lệnh a, chẳng lẽ thật sự trùng hợp như vậy?

Nghĩ đến đây Tần Tiêu kích động, nhìn Đào Kiền Mã Vinh nói ra:

- Hai vị đại ca, Huyện thái gia có phải tên là Địch Nhân Kiệt hay không?

Trên mặt Đào Kiền Mã Vinh ẩn ẩn lộ ra một chút không vui, gọi thẳng tính danh có thể xem là đại bất kính với Huyện thái gia, nhưng thấy hắn là tiểu hài tử cũng không có so đo cái gì, hai người gật gật đầu:

- Đúng vậy.

Trong nội tâm của Tần Tiêu vui mừng như điên, gặp được thần tượng!

Từ nhỏ tới lớn Tần Tiêu đã xem Đường triều Địch Nhân Kiệt là thần tượng, thứ nhất là bởi vì hắn làm người thông minh trung với nước, thứ hai chính yếu nhất là vì Địch Nhân Kiệt có danh là "Thần thám". Tần Tiêu từ nhỏ đã tràn ngập tự tin với trí lực của mình, hâm mộ hắn, thường thường theo tình tiết mà phỏng đoán các vụ án. Thực tế thích xem phim Địch Nhân Kiệt Dò Xét Án, hắn với vị danh tướng Đường triều này có thể nói là sùng bái tới cực điểm! Mộng tưởng ban đầu của Tần Tiêu chính là làm một thám tử tư, đáng tiếc cái chức nghiệp này vào lúc đó đã bị thủ tiêu, về sau trời xui đất khiến mới gia nhập bộ đội đặc chủng.

Tần Tiêu cũng bất chấp rất nhiều, hắn đi vào trong nhà, thiếu chút nữa đã đụng vào người của Chu thị.

Chu thị vỗ vỗ đầu của Tần Tiêu:

- Ngươi đứa nhỏ này, không có việc gì thì vội vàng làm gì, trước mặt Huyện thái gia cũng không thể vô lễ.

Địch Nhân Kiệt sau lưng vui tươi hớn hở cười nói:

- Không sao không sao, Chu đại tẩu, ngươi nên cho hắn tiến vào.

Tần Tiêu bị kích động chạy đến trước mặt của Địch Nhân Kiệt, tỉ mỉ nhìn qua lão giả hơn sáu mươi hòa ái dễ gần này, lão giả ẩn ẩn có khí thế không giận tự uy, cổ họng có chút phát khô, còn kém chút hô lên "Thần tượng, ta rốt cục nhìn thấy ngươi rồi!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau