PHONG LƯU TIỂU TỬ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu tiểu tử - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Đông phương nghi bỏ đi

Thời gian cứ vậy trôi qua không đợi ai, mùa nối mùa cảnh vật thay nhau thay đổi khung cảnh cũng đã được 14 năm tròn.

Bây giờ đang là mùa đông, tuyết rơi phủ kín mọi thứ, núi thì tuyết đã phủ đầy, tuyết trắng bao trùm cả chân núi, ngọn núi giờ trông giống như một nữ thần băng thanh ngọc khiết.

Phía xa xa là một bãi đất trống xuất hiện một thân ảnh cao lớn, nhìn rõ thì đó là một thiếu niên khỏe khoắn khôi ngô tuấn tú đứng giữa nền đất trắng, nếu những thiếu nữ nào nhìn thấy e rằng hằng đêm sẽ khó xóa được trong giấc mơ, mày kiếm, mũi cao, ánh mắt đầy sắc bén nói chung là hội tụ tất cả các đặc điểm của người phong lưu.

Chỉ là giữa mùa đông giá rét thế này mà hắn chỉ mặc đúng một cái quần dài, chân trần, trên người cũng trần nốt hiện ra những đường cơ bắp hoàn mỹ do rèn luyện nghiêm túc và Vân Vũ trong tay là một đoạn đao ngắn hiện đang làm đúng bốn động tác chém lên và xuống, trái, phải nhưng chỉ đứng yên một chỗ.

Mỗi động tác hắn làm lại tạo ra một đạo vết cắt sâu dưới mắt đất cùng tiếng gió rít rất mạnh và hiện giờ cũng hơn nghìn vết. Thoạt nhìn giống như chậm chạp, trên thực tế lại rất nhanh.

- Hây ya!!!!

Vân Vũ tung chiêu cuối cùng, loan đao trong tay xoay tròn bổ xuống một lực cực mạnh xé tan mọi thứ trước mặt, cây cối đổ rụp tuyết bắn tung tóe cùng một vết hằn sâu dài.

- Sư phụ, con đánh hơn mười nghìn đường đao rồi.

Lão Vương nằm chểnh ểnh trên cành cây vừa ăn vừa nhìn Vân Vũ luyện công.

- Phẹt!!!

Nhổ cái hạt táo trong miệng, Lão Vương lèm bèm phẩy tay.

- Xong rồi thì thấy mấy tảng đá lớn kia không?

Lão Vương chỉ tay về phía Đông nơi những tảng đá lớn từ núi Cồn Long lăn xuống.

- Có.

- Đấy, dùng tay không đấm vỡ mà nhớ mỗi tảng đá chỉ được phép đánh một quyền.

- Trời ạ, sư phụ có sao không đấy? Võ công của người con thâu hết toàn bộ từ 3 năm trước rồi sao mấy năm gần đây người toàn bắt con làm những việc như này.

- Làm đi luyện gân luyện cốt không bao giờ thừa cả.

Vân Vũ ngán ngẩm nhưng vẫn nghiêm túc làm theo lời lão Vương. Thoáng cũng đã xế chiều, Vân Vũ lau mồ hôi rồi gọi lớn.

- Sư phụ, con làm xong con về đây.

- Ờ!!!!

Nói đoạn lão Vương lăn ra ngủ tiếp mặc kệ trời đất dù có sập chắc cũng không tỉnh, hắn lắc đầu cười rồi khinh công mất hút. Cầm trêm tay vài bông hoa đẹp Vân Vũ thầm nghĩ Đông Phương Nghi sẽ thích lắm nên hắn tăng nhanh cước bộ.

- A di ta về rồi đây.

Nhưng không có tiếng nói đầy yêu thương dành cho hắn mỗi khi về đến nhà, phòng bếp hắn vào vẫn nghi ngút khói chứng tỏ nàng vừa mới nấu cơm, Vân Vũ nghĩ chắc nàng ra chợ nên đi vào phòng khách.

Vừa đặt người xuống ghế, hắn nhất thời chuyển động chân khí một cách nhanh chóng, lục thức giải khai, tra xét động tĩnh khắp bốn phương. Rất nhanh đã phát hiện ra một thanh trường kiếm chết người ngay tại phía sau, cực quỷ dị công kích bản thân, không có lấy một tiếng động phát ra.Vân Vũ nghiêng người né đòn, hắn chấn động, đây là một loại kiếm pháp rất kỳ đặc, vô thanh vô tức tiếp cận bản thân mình một cách nhanh chóng, âm thanh toàn bộ khắp nơi đều biến mất, không thể phát hiện được kẻ nguy hiểm này.

Đồng thời Vân Vũ lanh lẹ chuyển thân né tránh, xoay người lại một cách nhanh chóng, đúng là một thân pháp vô song. Vân Vũ trừng mắt nhìn kẻ địch trước mắt đó là một nam tử tuổi chắc phải hơn hắn vài tuổi, người này khuôn mặt âm u âm hiểm võ công cao cường nhưng cái quan trọng là nhãn thần hắn đã tố cáo hắn là một kẻ máu lạnh.

Vân Vũ trầm giọng.

- "Lôi Âm Kiếm Pháp" nhanh như sét, âm hồn bất tán. Ngươi là ai?

Nam tử cười nhếch mép nhưng đôi mắt vẫn chứa đầy sát khí.

- Khá khen cho ngươi chỉ mới nhìn một chiêu đã nhận ra kiếm pháp ta sử dụng, nhưng người chết rồi thì đừng hỏi nhiều làm gì. Xem chiêu!!!!

Vân Vũ lặng nhìn trường kiếm ngụy dị công đến, hàn quang âm u trong mắt nam nhân, trường kiếm trong tay xuôi theo đường lối kỳ lạ đánh về phía hắn. Trường kiếm khẽ lay động, liên tiếp chín đạo kiếm ảnh như lớp lớp con sóng không ngừng tấn công, mỗi kiếm đều chỉ vào tử huyệt của hắn, hiển nhiên muốn đưa hắn vào đất chết.

Vân Vũ nhanh tay ngón tay phải xoay nhẹ trong không trung, năm đạo chân khí mạnh mẽ xoay tròn công tới, đồng thời ngón giữa ở tay trái bật một cái, một đạo chỉ lực vô thanh vô tức bắn tới đùi nam nhân.

Bị tấn công bất ngờ, nam nhân ngã quỵ xuống, cùng lúc đó Vân Vũ lòng bất an khi nam nhân kia cười ranh mãnh. Vân Vũ như bừng tỉnh vận hộ thân chân khí một vầng khí thể hồng sắc bộc phát trên người hắn, bảo hộ toàn thân hắn.

Cùng lúc đó, lại thêm một kẻ khác tung chưởng vào lưng, bị dính chưởng Vân Vũ trong người nổi lên cảm giác khó chịu chỉ cảm thấy chưởng lực vô cùng âm độc.

Chưởng lực chứa kịch độc, trúng người ắt chết.

- Con bà nó.

Vân Vũ chửi um lên, chân trái đá hậu phía sau vào ngực kẻ lạ mặt rồi vội thối lui ra sân, vận công trị thương, bị một chưởng tổn thương không nhẹ.
Hai nam nhân này nhìn nhau rồi cười biết Vân Vũ đã trúng độc chưởng chống đỡ không được bao lâu nữa rồi.

Hai người nghiêng mình công đến, chiêu thức mau lẹ ác liệt, công lực thâm hậu, mỗi chiêu mỗi thức đều là nhắm thẳng tử huyệt trên người Vân Vũ.

Hắn lách người tránh thế công của hai người, đồng thời vận công chữa thương, đan điền mỗi lần xoay tròn một vòng, thương thế liền giảm đi mấy phần, không bao lâu thương thế cơ bản đã khôi phục.

Hai nam nhân kia bắt đầu sốt ruột, bị trúng độc chưởng không thể nào trụ được lâu như vậy, mà việc đối đầu với Vân Vũ là ngoài dự tính.

Nhất thời cả hai tận lực phối hợp với nhau để tấn công, muốn mau chóng giết chết Vân Vũ.

Cực hàn trong mắt Vân Vũ càng đậm, hắn đã động sát cơ, tay Vân Vũ dùng "Lăng Không Cách Vật" hút lấy con dao bổ củi gần đó.

- Các ngươi chết chắc rồi!!!!!!!

Con dao xoay tròn, hai nam nhân đưa mắt ra hiệu, kẻ dùng chưởng nghiêng người nhào về Vân Vũ, song thủ đen xì đánh ra veo véo chứa cái chết đau đớn hông khí mạnh mẽ ép đến khiến người khó mà hô hấp.

Phía sau người dùng "Lôi Âm Kiếm pháp" y như độc xà, âm hồn không tan hướng đan điền mà đâm. Nhưng tất cả đều bị chặn bởi con dao khiến thế công hai kẻ kia vô lực.

- Chết đi.

Vân Vũ thân pháp uyển chuyển thoắt ẩn thoắt hiện sau lưng kẻ dùng kiếm bị bất ngờ nhưng không kịp hoàn thủ thì bị Vân Vũ chém mạnh xuống chặt đứt hai tay, một tiếng kêu gào đau đớn, máu bắn tung tóe.

Kẻ dùng chưởng hoảng sợ trước võ công Vân Vũ, vội thoái chạy.

- Chạy trốn hả? Đừng hòng!!!! Băng Tâm Chưởng!!!!!!!!

Vân Vũ tụ hàn chân khí rồi tung chưởng đóng băng kẻ địch tiếp đó một đao bổ xuống đánh vỡ nát.

Quét mắt nam nhân bị cụt hai tay Vân Vũ túm cổ xách lên, bị bóp cổ như này nam nhân cơ hồ khó thở nhưng nét mặt vẫn cười ranh đầy thách thức.

- Ngươi...ngươi...giết ta...thì vẫn có kẻ đến giết ngươi...ha...ha...

- Tốt nhất ngươi nên nói rõ cho ta biết ngươi đến đây là có việc gì sao lại đến nhà ta?

Nam nhân không nói không rằng đột nhiên hai mắt trắng trợn sủi bọt mép, tên này chứng tỏ được huấn luyện kỹ càng về độ trung thành. Một lúc sau cơ thể hắn đột nhiên biến thành một vũng máu.

- Chết thật! Không biết a di sao rồi?

Vân Vũ mới sực nhớ nhưng hai tên sát thủ này đã chết thì đào đâu ra thông tin. Hắn đi lại trong phòng rồi bất chợt thấy một phong thư lộ ra dưới gối.

"Vân Vũ, a di sẽ đi ra ngoài một thời gian nên sẽ không về nhà. Đừng đi tìm ta. Yêu chàng!"

- Rốt cuộc là có chuyện gì ở đây vậy? Ta thật không hiểu nổi.

Chương 7: Tái Ngộ Linh Nguyệt

Trời đã tối mịt bên ngoài gió rét mùa đông thổi như những tiếng gào rít giữa không gian. Trăng đã lên cao tỏa ánh sáng mờ ảo, tiếng sói tru ảm đảm lại càng làm cho đêm này thật buồn tẻ cùng âm u.

Ngọn nến bay phập phù uyển chuyển chống lại cơn gió nhỏ luồn lách qua khe cửa, Vân Vũ nằm trên giường nhưng sao không ngủ được, ánh mắt cứ chằm chằm lên trần nhà.

- A di rốt cuộc là có chuyện gì mà nàng lại rời đi mà bỏ lại ta ở đây?

Tiếng gió bên ngoài càng lúc càng lớn làm cánh cửa tạo tiếng cành cạch, bất giác thần thức Vân Vũ đột biến, hắn cảm nhận được bên ngoài có người đang đi đến gần đây, Vân Vũ chồm dậy đi ra cửa ghé mắt qua khe dòm ngó.

Bên ngoài tối thui sẽ rất khó nhìn với người thường nhưng hắn lại khác biệt, "Thấu Thiên Nhãn" lập tức xoay tròn. Tại đây hắn thấy được một người trùm kín người và người này có một nguồn nội công rất quen thuộc nhưng hắn không nhớ đã gặp ở đâu.

Càng lúc người lạ mặt đến gần, Vân Vũ cũng đã chuẩn bị động thủ nếu như người kia có hành động xấu.

Cộc Cộc

Tiếng gõ cửa vang lên, Vân Vũ lên tiếng.

- Là ai?

Bên ngoài im lặng không tiếng đáp lại chỉ có tiếng gió rít, Vân Vũ lại lên tiếng.

- Là ai ở ngoài đó?

Vẫn không một tiếng đáp lại nhưng "Xoạc", trường kiếm đột nhiên xuất hiện đâm xuyên qua cánh cửa nhắm trúng bụng Vân Vũ, hắn lách mình thối lui ra sau trên miệng thì chửi.

- Con mẹ nó chứ, hôm nay dẵm phải cứt chó sao vậy?

Đùng!!!!! Cánh cửa bị phá vỡ toan nát, người trùm kín mặt tay lăm lăm trường kiếm đầy sát khí, chỉ là trùm kín mặt nên Vân Vũ không nhìn được diện mạo, hắn chau mày quát lớn.

- Chó chết! Vào nhà người khác rồi đâm chủ nhà. Xem ta dạy dỗ ngươi.

Nói xong, Vân Vũ đá cái bàn bay về phía hắc nhân, hắc nhân này vẫn bình tĩnh trường kiếm trong tay chém nhẹ giữa không gian chẻ ngọt cái bàn thành làm hai.

Kiếm phong nổi lên.

Trường kiếm trên tay hắc nhân rung động, lúc đầu tiếng vang như có như không, đảo mắt đã biến thành như rồng ngâm thấu trời, vang tận biển sâu, tiếng kiếm rít phiêu hốt hư miễu đến cực điểm.

Chín mũi kiếm hóa thành chín đóa hoa xinh đẹp bao trùm lên Vân Vũ khiến hắn không còn đường thoát, Vân Vũ không hề kém cạnh lập tức sử dụng "Phá Không Nguyên Thủ" quyền kình mạnh mẽ phá tan chín mũi kiếm khí, mặt khác tấn công nhanh chóng không cho kẻ kia có cơ hộ hoàn thủ.Hai người giao chiến rất quyết liệt nhưng thân là đệ tử "Độc Cô Cầu Bại" Vân Vũ há có thể để kẻ kia áp đảo thế thì quá là xấu mặt Vương Việt Quân, quyền kình Vân Vũ rất mạnh, cứng, nhanh đánh ra như sóng đánh dồn dập, không ngừng bao vây, quấn lấy, kẻ khác muốn thoát ra cũng khó.

Hắc nhân kia mỗi lần trường kiếm va chạm với quyền pháp là lập tức trường kiếm rung lên truyền lên cánh tay tạo cảm giác tê rân khó chịu trong người, vốn tạo khoảng cách với Vân Vũ để có chút ít thời gian vận công áp chế nhưng Vân Vũ thế công rất nhanh không cho hắc nhân cơ hội.

- Hây da!!!!

Một giọng nói thanh thoát từ hắc nhân phát ra là của nữ nhân, giọng nói đầy êm dịu mê hoặc lòng người mà Vân Vũ bỗng ngưng tấn công, giọng nói này rất quen chả lẽ là...

Nhận thấy Vân Vũ có sơ hở nữ hắc nhân(hắc nhân->nữ hắc nhân) trường kiếm của nữ hắc nhân bỗng hóa thành một vệt sáng, tạo thành một con đường lớn, kiếm xuất ra vơi tốc độ kinh người công thẳng vào ngực Vân Vũ.

Hắn vội vận hộ thân chân khí nhưng chỉ kịp tạo một lớp trước ngực nhưng chưa đủ để chặn hoàn toàn, Vân Vũ vẫn bị đánh lui ra sau, trong miệng xuất hiện hai tia máu.

- Linh Nguyệt? Là tỷ sao?

Nữ hắc nhân tay nắm chặt trường kiếm chĩa thẳng vào cổ Vân Vũ.

- Ngươi là ai? Sao lại biết tên ta?

"WTF" cái đéo gì trong tình huống này vậy, xông vào nhà người ta rồi tấn công như muốn giết chết rồi lại hỏi ngược lại. Vân Vũ cười khổ.
- Là đệ đây-Vân Vũ 15 năm trước đã được tỷ đưa ăn cơm đó.

- Vân Vũ? Sao đệ lại ở đây?

Linh Nguyệt bỏ cái mũ trùm ra, "Trời ạ" Vân Vũ thầm than trong đầu, trước kia hắn và nàng gặp nhau thì hắn vẫn chưa được nhìn rõ dung mạo nàng và giờ đây hắn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng vẫn còn chút ngây thơ, Linh Nguyệt vội thu kiếm dìu Vân Vũ lên giường, tay nàng áp lên lưng hắn truyền khí chữa nội thương trong khi đầu thì nghĩ đến chuyện khác.

Sau một hồi thì xong, nàng kéo ghế mặt đối mặt với Vân Vũ, hắn bị nhìn chằm chằm thế này đúng là có chút ngại ngùng, trò chuyện với phái nữ hắn chưa nói với ai ngoài Đông Phương Nghi và các bà hàng chợ.

- Tỷ vẫn khỏe chứ?

- Ngươi là Vân Vũ.

Cách xưng hô của Linh Nguyệt thay đổi ánh mắt nàng không còn hiện vẻ dịu dàng với hắn như lúc trước mà thay đó là một chút sát khí một chút tức giận.

- Đệ là Vân Vũ mà sao tỷ lại hỏi vậy?

Vân Vũ khó hiểu.

- Quả đúng như vậy, lúc ngươi nói danh tự là ta có chút nghi ngờ nhưng không nghĩ lại đúng như vậy?

- Linh tỷ, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?

Trời đất, Vân Vũ chắc điên ngày hôm nay mất, mọi chuyện nó cứ đảo lộn từ lúc chiều đến giờ. Linh Nguyệt lạnh giọng nói

- Đừng gọi ta là Linh tỷ. Nghi tỷ ở đâu?

Nhắc đến Đông Phương Nghi, Vân Vũ thở dài rồi lắc đầu nói.

- Cũng không biết a di đi đâu nữa? Lúc về đã không có ở nhà, chỉ nhắn là đi ra ngoài một thời gian đừng có tìm.

Linh Nguyệt nhíu mày thầm nghĩ rồi như một tia sáng xẹt qua nàng chậm rãi nói.

- Có lẽ ta đoán Nghi tỷ đến Đại Hội Võ Lâm.

Chương 8: Hành trình bắt đầu

Vân Vũ thấy lạ, a di vốn từ trước đến nay đúng kiểu là một thôn phụ chưa thấy nàng dụng võ bao giờ nay Linh Nguyệt lại nói a di đến Đại Hội Võ Lâm thật làm cho hắn cảm thấy a di có quá nhiều bí mật mà chưa bao giờ nói cho hắn biết và mỗi lần nhắc đến phụ mẫu Vân Vũ là nàng lại lảng sang chuyện khác.

Chẳng lẽ quá khứ có điều gì khúc mắc hay sao? Bắt đầu thấy đau đầu với vấn đề này, Vân Vũ vừa dựng lại cánh cửa vừa nói.

- Đại Hội Võ Lâm? Có phải là ngày mà các cao thủ, các bang phái tụ họp rồi chọn ra minh chủ phải không?

- Phải, đại hội sẽ được cử hành sau 1 tháng tại đỉnh Hoa Sơn.

- Ồ! Vậy chắc nàng biết quá khứ của a di? Có thể kể cho ta nghe?

Lại nhắc đến quá khứ, tay Linh Nguyệt nắm chặt chuôi kiếm thần sắc có chút tức giận, mất mát cùng buồn bã, giọng pha chút đượm buồn.

- Nghi tỷ trước kia là đệ tử Thiên Nữ Kiếm, là một thiên tài kiếm pháp, người mà chưởng môn cũng là sư phụ chúng ta nói rằng tỷ ấy sẽ là người sẽ đưa danh tiếng Thiên Nữ Kiếm vang xa võ lâm.

Nhưng rồi một sự việc đã xảy ra, muội muội của tỷ cũng chính là mẫu thân ngươi- Đông Phương Tuyết người có thể sánh ngang tỷ ấy đã có thai ngoài ý muốn. Việc này như một cái tát vào mặt chưởng môn, khi chưởng môn đã dự tính gả mẫu thân ngươi với Hoàng Quyết con trai minh chủ võ lâm bấy giờ.

Chưởng môn lúc đó rất giận lệnh cho Tuyết nhi phải bỏ cái thai sau đó dùng một thủ thuật vá lại màng trinh nếu không làm việc này mối quan hệ hai bên Thiên Nữ Kiếm và chính phái sẽ rất căng thẳng khi mà Thiên Nữ Kiếm đã nhận rất nhiều trợ giúp từ chính phái và Hoàng Quyết lúc đó rất say mê mẫu thân ngươi.

Đương nhiên là Tuyết nhi không chấp nhận và cầu xin cho nàng giữ đứa bé rồi sau đó sẽ chịu trách nhiệm tội lỗi của mình. Là muội muội mình Nghi tỷ không thể đứng yên nhìn muội muội mình ngày ngày đau khổ thế là tỷ ấy đã quyết định giúp Tuyết Nhi thoát khỏi ngục giam và đưa đến một nơi kín đáo chờ ngày sinh nở.

- Thật chó chết mà!

Vân Vũ chửi um lên cả người phát kình lực khiến bốn bức tường xung quang bắt đầu rạn nứt, mỗi lời Linh Nguyệt nói ra lại khiến hắn rất thương mẫu thân vì hắn mà chịu đau khổ.

- Và ngày sinh cũng thuận lợi nhưng cũng là lúc Tuyết Nhi kiệt sức mà qua đời, Nghi tỷ đau khổ nhiều ngày nhưng rồi quyết định trở về chịu phạt và hình phạt dành cho tỷ là trục xuất khỏi phái. Ta giao tình tốt với Nghi tỷ nên đã sắp xếp một nơi ở đây.

Lời nói vừa dứt cùng là lúc những tiếng khóc Vân Vũ xuất hiện, những giọt nước mắt len lỏi qua hai bàn tay che lên khuôn mặt điển trai, người ta thường nói người đàn ông không dễ rơi nước mắt trừ khi đó là người thân của mình.

Linh Nguyệt im lặng để cho Vân Vũ khóc cho vơi cái nỗi đau thương, một lúc sau hắn lau mặt rồi hỏi tiếp.

- Vậy nơi chôn cất mẫu thân ta ở đâu? Ta phải đi tìm.

- Nơi chôn cất mẫu thân ngươi ta không hề biết chỉ có Nghi tỷ mới biết.

- Vậy mục đích a di đến Đại Hội Võ Lâm là gì?

- Ta cũng không rõ.

- Được rồi, cảm ơn nàng.

- Thôi, ta đi đây.

Linh Nguyệt đứng dậy rời đi thì cánh tay nàng đã bị bàn tay rắn chắc Vân Vũ nắm lại, Linh Nguyệt vốn là người không hề thích ai chạm vào mình nhất là nam nhân nhưng Vân Vũ nàng lại không hề nổi lên cảm giác tức giận, nàng nhỏ nhẹ nói.

- Ngươi làm gì vậy? Mau bỏ tay ra.- Nàng nhìn ngoài kia đã khuya rồi, nghỉ ở đây đi. Yên tâm ta ngủ ở phòng bếp.

Thấy ý Vân Vũ nói ra rồi lại nhìn ngoài trời, Linh Nguyệt đành gật đầu dù sao đi đêm trong thời tiết này cũng không an toàn. Một đêm trôi đi mà cả hai khó vào giấc ngủ trong nỗi trằn trọc.

Buổi sáng tuy ngoài trời tuyết vẫn phủ kín nhưng do có chút ánh mặt trời mà tuyết tan đi không ít. Vân Vũ tỉnh giấc thì Linh Nguyệt đã rời đi từ lúc nào không hay.

- Đi mà không nói gì sao?

Vân Vũ lầm bầm sắp xếp chút quần áo, vật dụng, tiền để dành dù gì chuyến đi này cũng khá dài không biết bao lâu sẽ quay lại nơi đây, đầu tiên hắn phải đến cáo biệt sư phụ trước rồi mới lên đường.

Nghĩ vậy liễn khinh công mất hút, đến nơi Lão Vương vẫn nằm ngủ, Vân Vũ đặt ít bánh với hoa quả lên bàn đá thì lão Vương lên tiếng.

- Đến rồi hả?

- Vâng sư phụ. Con...

- Ngươi định đi đâu phải không?

- Dạ phải! Con đi đến Hoa Sơn nơi sẽ cử hành Đại Hội Võ Lâm.

- Hừ! Một nơi của lũ tạp nham tự cao tự đại. Tốt nhất ngươi đừng dính vào bọn chúng. Đi theo ta!

Lão Vương đứng dậy rồi đến một cánh cửa đá sau đó lão xoay tròn nút vặn ở bên trái. Cánh cửa liên mở ra một thông đạo sâu hút tối tăm một luồng gió lạnh thổi ra khiến Vân Vũ lạnh sống người, lão Vương cầm ngọn đuốc đi đến đâu châm mấy ngọn đuốc ở trên tường đến đấy.

Vân Vũ đi càng sâu thì cảm giác có một cái gì đó rất mạnh mẽ rất nguy hiểm dường như đó một con quái vật đang có thoát khỏi xiềng xích khỏi cửu u.- Sư phụ nơi này là gì vậy?

- Sắp đến rồi. Có vài thứ đưa cho ngươi.

Lời vừa dứt, cả hai đã đến một khoảng đất trống mà ở giữa là một hòn đá nơi mà một thanh kiếm và một thanh đao cắm ở đó xung quanh là xích quấn chặt tỏa ra khí kình kinh người khiến hô hấp Vân Vũ có chút rối loạn phải dùng nội công áp chế.

Lão Vương đến gần, hai binh khí như cảm nhận được chủ nhân của mình đến, tự động rung rung như muốn thoát khỏi nơi cầm tù.

Lão Vương hai tay nắm chặt chuôi hai binh khí một lực mạnh mẽ rút ra lập tức cả khu động đá này rung chuyển, Vân Vũ hơi hoảng vội lui ra sau.

Một lúc sau thần lực hai binh khí mới dứt, lão Vương hai tay xoay tròn vũ khí như món đồ chơi rồi nói.

- Thanh kiếm này là "Cuồng Băng Diệt Kiếm" còn thanh đao này là "Tà Hỏa Diệt Đao" cả hai đều rèn từ sừng Hỏa Băng Ngục Long Lân được nung bằng hơi thở lửa và hơi thở băng nên rất cứng và bén. Cầm lấy!

Nói đoạn lão Vương ném hai binh khí, Vân Vũ nhanh tay đoạt lấy nhưng khi vừa cầm lập tức hai cỗ băng hỏa từ hai thần binh chảy ngược vào người hắn, cái lạnh cái nóng này khác xa hắn chịu được.

- Vận huyệt Tri Thu và Tri Tất giao hòa hai cỗ hỏa băng vào đan điền.

Được chỉ điểm Vân Vũ lập tức vận công 36 vòng chu thiên hai cỗ băng hỏa chảy vào đan điền khiến hắn như điên lên nóng không ra nóng mà lạnh cũng chả ra lạnh. Không thể chịu được Vân Vũ chỉ có thể làm bằng cách vừa vận công vừa cầm đao kiếm chém lung tung.

Sau một hồi Vân Vũ hét lớn vang cả thạch động, hai tay hai thần binh đập vào nhau tạo tiếng vang chứa kình lực phá nát mặt đất.

Vân Vũ chống đao quỵ xuống thở hồng hộc, cơ thể hắn nửa đỏ của hỏa nửa xanh của băng dần đân dịu đi rồi biến mất, hắn vừa thở vừa nói.

- Sư phụ, thần binh tốt.

- Hứ! Không tốt mới lạ, mà phải nói là tuyệt đỉnh mới đúng.

Quay trở lại thạch thất chính, Vân Vũ lúc này quỳ xuống.

- Sư phụ, ơn của người con nhất định không bao giờ quên nay con cũng không có gì đáp lại sư phụ nên nếu như người có nỗi lòng mà chưa làm được người hãy nói, con sẽ làm thay người.

Lão Vương nước mắt suýt chảy nhưng vẫn kiềm lại.

- Hảo đồ nhi, tâm ý của con ta nhận, như ta đã nói với con từ đầu lúc nhận con làm đệ tử, con hãy thay ta báo thù bốn kẻ đã hãm hại ta: Vĩnh Xương, Đồ Long, Vô Diện, Ưng Phúc.

- Con sẽ báo thù thay người?

Tuyết lại rơi dày hơn, Vân Vũ đứng trước nhìn lại ngôi nhà nhỏ, xoa nhẹ lên cánh cửa như nhớ lại quá khứ rất có thể rất lâu sau này hắn sẽ về nơi đây. Hành trình hương diễm phong lưu của hắn đã bắt đầu.

Chương 9: Phong lưu tiểu tử

Vân Vũ lên đường mang theo lo lắng cùng háo hức khi bước chân vào giang hồ nơi sẽ đầy rẫy những thử thách cho hắn.

Tính từ lúc bắt đầu ở Cồn Long đến nay cũng đã được ba ngày đường và điểm dừng chân đầu tiên sẽ là thành Lâm An một trong những nơi sầm uất ồn ào giao thương từ nhiều nơi đổ về đây.

Đã gần xế chiều, Vân Vũ đứng trên ngọn cây cao nhất trong rừng quan sát khung cảnh, nó thật yên bình những loáng thoáng chút ghê rợn, từng nhịp đập cánh chim bay theo đàn tìm nơi nghỉ ngơi báo hiệu một ngày sắp trôi đi.

- Có lẽ nghỉ ở đây.

Nghĩ xong Vân Vũ đáp xuống mặt đất lập tức đi kiếm ít cành khô lá khô để nhóm lửa cho đêm nay cũng tiện kiếm chút gì chứ hôm trước ăn 5 cái bánh bao hết gần xâu tiền khiến hắn còn chả dám đi đại tiện.

Đêm đã đến, Vân Vũ ngồi bó gối tay cầm que chọc vào lửa nghịch ngợm, trong đầu quá nhiều câu hỏi mà hắn cần phải biết câu trả lời nhưng mà trước hết phải tìm được a di cái đã rồi mới ra chuyện mẫu thân.

Bất chợt một loạt tiếng người từ xa đang đến gần chỗ Vân Vũ, càng lúc càng gần, lập tức xuất hiện hai thiếu nữ nhưng hai người này dường như đang bị thứ gì đó đuổi từ đằng sau, mặt ai cũng lấm tấm mồ hồi cùng bạc nhược do tiêu hao nội công quá độ.

Một trong hai thiếu nữ thấy Vân Vũ như vớ được cây gỗ giữa sông.

- Thiếu hiệp, cầu ngươi cứu bọn ta. Bọn ta bị kẻ xấu truy đuổi.

- Hử?

Vân Vũ chưa kịp định hình câu chuyện thì hai nàng đã ngất lịm, sau đó một lão già bụng béo mặt dâm từ phía hai thiếu nữ xuất hiện. Lão cười dâm nhìn hai thiếu nữ như muốn ăn tươi nuốt sống hai nàng, lão già dê chuyển sang Vân Vũ, lão cười hề hề nói.

- Tiểu tử, giao hai cô nương kia cho ta.

Vân Vũ nhíu mày trong đầu nhớ lại cái khuôn mặt này hắn đã nhìn đâu đó mấy hôm trước trên tờ truy nã, kẻ này tuy nội công cũng gọi là mạnh nhưng thứ hắn giỏi lại là độc, rất nhanh hắn đã nhớ cái người trước mặt là một tên dâm tặc Vạn Độc Xâm chuyên hãm hại nhiều thiếu nữ đến độ bị điên có khi phải tự tử.

- Ngươi là Vạn Độc Xâm?

- Hê...hê...tiểu tư ngươi cũng biết danh tiếng ta sao? Đúng vậy, ta là Vạn Độc Xâm. Khôn hồn thì giao ngươi cho ta thì ta sẽ cho ngươi sống.

Vân Vũ nhếch mép trong khi tay vận công búng một chỉ lực xuyên đầu Vạn Độc Xâm chết tươi trong khi thao thao bất tuyệt khoe khoang với Vân Vũ.
- Ngươi chết là tốt nhất.

Nói xong hắn liền quay ra kiểm tra hai cô nương kia, thấy mạch còn đập liền dìu hai nàng dựa vào cây.

Đoạn liền vận công giúp hai nàng hồi tỉnh. Trong chốc lát hai nàng đã tỉnh nhưng mồ hôi ra đầy người, thấm ướt cả áo để lộ đôi nhũ hoa trông thật quyến rũ gợi tình

Hai nàng tỉnh dậy nhưng vẫn còn mơ màng nhưng đều uốn éo cơ thể có vẻ bứt rứt không yên.

Một nàng liền sa vào Vân Vũ lời nói hổn hển đầy gợi tình trong khi cặp vú thì rung rung theo nhịp thở, đôi mắt trong veo có chút nước mắt khiến nam nhân muốn thương yêu nàng thật nhiều.

- Chàng ơi! Thiếp khó chịu quá. Nóng quá. Mau giúp thiếp!

- Ơ! Thế này là thế nào? Chả lẽ trúng dâm độc.

Rồi nàng ta không thể chịu thêm được nữa đã xé tan mảnh áo trên người trông nàng lúc này thật mê hoặc, phía dưới quân Vân Vũ từ lúc nào đã dựng đứng. Không nói nhiều mà chỉ hành động, Vân Vũ đã lột áo của mình, cây thương được phá bỏ nơi chật hẹp đã dựng đứng thật hùng vĩ.

Hai nàng liền quấn lấy hắn, mặt dán vào cây thương và thi nhau liếm mút nó trông thật hoang dại. Vân Vũ thấy một cảm giác thật sung sướng như lên tiên. Một nàng đứng dậy đẩy hắn nằm xuống, ngồi vào mặt Vân Vũ. Cả nắm lông l-n che kín khuôn mặt chàng, nàng ép hẳn l-n vào mặt Vân Vũ.
Hắn lập tức hiểu ra liền há mồm ngoạm cả cái l-n, cái lưỡi không ngừng đánh sâu vào trong l-n nàng liếm láp thi thoảng lại còn cắn nhẹ vào hột le khiến nàng rên lên ư ử rồi bắn ra vài tia nước lóng lánh.

Một mùi thơm thoang thoảng khiến hắn không khỏi đê mê. Trong khi đó thì nàng đang đặt l-n vào mặt chàng thì rên rỉ không ngừng. Hai tay nàng bóp vú liên tục cảnh tượng lúc đó thật dâm dật.

Chừng như không thể chịu thêm được nữa nàng đang mút cu liên vạch l-n để lộ khe l-n hồng hào của gái trinh thật đẹp, hai mép l-n căng mọng, đầy nước.

Ót! Tiếng con cu chàng đâm vào khiến nàng ta rung động không ngừng cái cơn đau khi mất trinh cùng cơn khoái cảm ập đến khiến nàng lên đỉnh cong mông dập liên hồi vào con cu lực lưỡng.

Vân Vũ cũng không thể chịu được hắn liền vật cô nương kia dậy và bắt đầu dã liên tục vào cái l-n tuyệt đẹp kia. Những cú giã mà mỗi lần hắn rút ra và đâm vào là lúc nàng như cảm thấy linh hồn mình bị rút sạch.

Cả hai thở hổn hển, trong khi đó cô nương còn lại ghé sát miệng vào bú hai hòn dái. Vân Vũ vừa đ-t vừa bóp vú nàng. Cặp vú trắng phau cùng hạt đậu hồng đã cương cứng, nàng ta vẫn rên rỉ không ngừng.

Nhấp được hơn trăm nhịp Vân Vũ mới xuất dòng tinh nóng hổi trong khi cô nàng dưới thân đã lên đỉnh năm lần, hai mắt trắng dã cùng cái miệng mở to dãi chảy đầy miệng.

Tiếp đó lại nhìn sang cô nàng còn lại thì đã n*ng lắm rồi, tay nàng bóp vú và thủ dâm thật dâm mỹ.

- Chàng...chàng...mau...làm với thiếp...thiếp không chịu được nữa rồi.

Khỏi cần nói, Vân Vũ vừa làm xong cũng chưa thỏa mãn, nhanh chóng tách đôi chân ngọc ngà rồi cắm thẳng con cu dính đây tinh và d*m thủy phá tan màng trinh của thiếu nữ khiến nàng rú lên vì đau cùng thốn.

Thiếu nữ hét lên thì tay bị một bàn tay bịt cứng cùng mông thì bị tát đen đét khi nàng giãy giụa, cả thân nàng không ngừng giụi về phía trước do con c-c đó thúc ngày càng mạnh, nàng cảm thấy con c-c thật cương cứng.

Những cú thúc làm mất đi màng trinh của nàng và tốc độ cũng những số lượng những cú nắc chan chát cứ lao vào l-n nàng, hai tay Vân Vũ không ngừng xoa bóp vú nàng, miệng thì không ngừng hôn cổ, hôn lưng, hôn dái tai nàng, thậm chí còn nghịch ngợm thò tay bẻ vú nàng cong 1 bên để gã thò miệng tới mà bú liếm.

- Ôi! Sướng quá! Mạnh lên chàng ơi....

Như một liều thuốc Vân Vũ càng thúc mạnh hơn đâm thẳng lên tử cung nàng khiến l-n bót nghẹt con c-c làm Vân Vũ quá phê hắn không ngừng thúc ra đẩy vào khiến cơn sướng của hắn và thiếu nữ cứ tăng dần.

Thiếu nữ xoay đầu lại đôi môi hé mở để cho cái lưỡi Vân Vũ và nàng quấn chặt lấy nhau, những tiếng “thiếp yêu chàng, mạnh nữa lên” vang lên liên miên bất tận cho đến khi Vân Vũ xuất hai đợt tinh thì thiếu nữ cũng khuỵu xuống mệt mỏi và thỏa mãn.

Chương 10: Nhặt được hai vợ; đến lâm an; hiểu rõ đôi chút về võ lâm

Bình minh đã gần ló nhưng sao Vân Vũ vẫn không ngủ được cũng chẳng có đáng ngạc nhiên khi mà hắn vừa phá trinh hai vị cô nương lạ mặt.

Lại chuyển ánh nhìn sang hai cô nương đang say giấc nồng, lại đang lõa lồ gần như toàn bộ cơ thể chỉ đắp ngang bụng tấm áo Vân Vũ mà không biết rằng hai vị mỹ nhân cũng đã tỉnh giấc.

Hai cô nương chuyển mình ngồi dậy cùng đó là hai quả cầu căng tròn lủng lẳng trước ngực cũng chuyển động theo quả thực là một hình ảnh đầy khiêu khích với nam nhân.

Vân Vũ lúng túng nhìn sang chỗ khác nói lắp bắp.

- Nhị...nhị...vị cô nương...ta...ta...để quần áo bên cạnh.

Hai người nhìn nhau rồi lại thấy xác Vạn Độc Xâm gần đó đang thối rữa, hai nàng rùng mình nghĩ đến suýt chút nữa trinh tiết của mình bị tên dâm tặc kia lấy mất. Hai nàng lại nhìn Vân Vũ với ánh mắt cảm kích.

Vân Vũ đợi hai nàng mặc xong quần áo rồi mới quay lại, bây giờ tình cảnh khá là khó xử, Vân Vũ thực sự chưa va chạm giang hồ nhưng cũng được dạy dỗ cẩn thận đối với người khác giới chỉ là hai nàng liệu có chấp nhận? Trong khi Vân Vũ vẫn lăn tăn chưa biết nói gì thì Bạch Ngọc Tiên Lộ lên tiếng.

- Chúng ta nói chuyện một chút. Thiếp có điều muốn hỏi chàng.

Vân Vũ gật đầu hai người đi ra một tảng đá gần suối. Khi ba người yên vị, Bạch Ngọc Tiên Lộ nói.

- Đầu tiên hai chúng thiếp đa tạ chàng đã cứu giúp khỏi tên dâm tặc và thứ hai chàng tên là gì?

- Ta gọi là Vân Vũ còn hai nàng.

- Thiếp là Bạch Ngọc Tiên Lộ còn bên cạnh thiếp là Bạch Ngọc Tiên Phi cùng là đệ tử Thái Bạch Hồ Cơ.

Lại để ý thấy Bạch Ngọc Tiên Phi khuôn mặt ửng đỏ cúi mặt chôn vào hai quả đào bự, hai tay vân vê tà áo đúng kiểu thiếu nữ ngượng ngùng khi gặp tình lang.

- À đó là người mà giang hồ ca tụng là một trong những người mạnh nhất trong võ lâm mà còn là nữ nhân. Đúng chứ?

- Đúng vậy! Sở dĩ chúng thiếp bị nạn là do sư phụ lệnh xuống núi giết tên Vạn Độc Xâm nhưng ai ngờ hắn lại hạ độc chúng thiếp nhưng thực may là gặp được chàng.

Vân Vũ nghe Bạch Ngọc Tiên Lộ nói hắn lại càng thêm sự xấu hổ mà mặt ngoài chỉ có biết cười trừ và gật đầu.

Bạch Ngọc Tiên Phi lúc này mới lên tiếng, cái giọng nói thánh thót cùng chút non nót mê hoặc lòng người.

- Vân Vũ, chàng từ môn phái nào? Có thể hạ gục Vạn Độc Xâm mà không hề hấn thì môn phái chàng phải mạnh lắm hả?

Vân Vũ ậm ừ nói dối việc mình có võ công từ đâu, thứ nhất cũng là vì hắn sợ sẽ gây phiên phức cho sư phụ, thứ hai sẽ nguy hiểm nếu như kẻ thù sư phụ biết nơi ẩn náu.

- Ta không xuất thân từ môn phái lúc nhỏ may mắn gặp một cao nhân truyền võ công. Mà Vạn Độc Xâm đã chết vậy hai nàng định làm gì tiếp?

Nói xong Vân Vũ thấy Bạch Ngọc tỷ muội mặt ửng đỏ trong khi Bạch Ngọc Tiên Lộ lí nhí nói.
- Thân thể hai chúng thiếp chàng đã thấy sự trong sạch cũng là chàng lấy vậy chàng đi đâu chúng thiếp đi đó.

Đầu Vân Vũ choáng lời nói này ý là gì chả phải là thừa nhận hắn là phu quân hai nàng rồi sao?

- À ừm vậy hai nàng thấy có được không? Ta thì không vấn đề ta sẽ bảo vệ và yêu thương hai nàng.

- Vâng

Vân Vũ mừng rơn, ai ngờ mới đi có ba ngày mà đã có hai vị mỹ nhân làm vợ quả thực ông trời ưu ái cho hắn quá. Vân Vũ nhanh ôm lấy eo hai người kéo lại gần rồi mỗi người một nụ hồn nồng cháy thẳng đến khi không thở nổi mới dứt.

Bạch Ngọc Tiên Phi cùng Bạch Ngọc Tiên Lộ mặt đỏ bừng dấu trong ngực Vân Vũ thở gấp trong khi hắn thò tay vào áo hai người vạch ra một bên vú để lộ liễu rồi xoa nắn vân vê hai quả cầu thịt săn chắc đan hồi mà phía dưới hạ thể hai nàng đã bắt đầu chảy nước nôi.

- Phu quân, bây giờ chúng ta đi đâu?

- Chúng ta sẽ đến Lâm An.

Bạch Ngọc tỷ muội mới phá thân nên đi có chút khó khăn nên sau khi lấy được kha khá tiền từ Vạn Độc Xâm, Vân Vũ đã thuê một xe ngựa chở ba người thẳng đến thành Lâm An.

Trong xe, Vân Vũ gác tay sau gáy mắt lim dim hưởng thụ Bạch Ngọc tỷ muội phục thị bú mút cây thương to lớn theo chỉ dẫn của hắn, trời ạ hai cái lưỡi mỹ nhân liếm mút con trym thật tiêu hồn một nàng mút trym một nàng bú dái không những thế lại được thêm quà phần xóc lọ bằng vú nữa.

Chỉ chốc lát Vân Vũ gầm nhẹ bắn tinh như vòi phun nước, Bạch Ngọc tỷ muội nhanh chóng đưa miệng xinh hừng toàn bộ chỗ tinh dịch rồi thè lưỡi cho Vân Vũ xem mình đã nuốt hết. Vân Vũ cười dâm kéo hai nàng thưởng cho mỗi người một nụ hôn mà tay vẫn hoạt động mạnh mẽ phía dưới nàng làm Bạch Ngọc tỷ muội rên ư ử đến phát tiết vô lực ngã xuống ngực hắn.

- Thiếu hiệp, chúng ta sắp đến cổng phía Đông thành Lâm An.

Tiêu xe lên tiếng Vân Vũ hé mở màn che cửa nhìn sắc trời đã chuyển gần tối nhưng ngoài đường vẫn đông đúc người đi lại. Thuận lợi vào công thành, Vân Vũ thầm tán thưởng nơi hội tụ của các thương nhân phương Bắc, đường đi thì rộng rãi, các cửa hiệu san sát nhìn mãi không thấy điểm dừng. Tuy đã nửa đêm nhưng trên đường phố người đi lại không ngớt, thậm chí rất nhiều cửa hiệu vẫn còn sáng đèn buôn bán.Vân Vũ cùng Bạch Ngọc tỷ muội(sau khi dịch dung) chọn một lữ điếm hào hoa bước vào, chỉ thấy đại sảnh vẫn còn giăng đèn sáng rực, vài người đang túm năm tụm ba ăn đêm tại phòng ăn nằm cạnh đại sảnh.

Sanh ý của lữ điếm này vô cùng tốt, khi Vân Vũ tiến vào thì chỉ còn thừa hai phòng đơn và đôi, mười nén bạc một ngày cho phòng đơn và mười lăm nén bạc cho phòng đôi. Vân Vũ đối với bạc cũng không có chút khái niệm gì bởi vì trên người hắn còn có khá nhiều bạc mà vẫn chưa dùng hết bao nhiêu. Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều liền móc ra sáu mươi nén bạc trả tiền phòng cho bốn ngày.

Nhận được phòng, Vân Vũ gọi ngay đồ ăn và hai bộ đồ dành cho nữ nhân.

Bạch Ngọc Tiên Phi vào phòng đã nằm ngay vào giường ôm gối với vẻ mặt thỏa mãn vung vẩy đôi chân ngọc trắng như ngó sen. Bờ mông tròn trịa ẩn hiện sau làn váy, nẩy nẩy lên theo từng nhịp chân cùng với âm thanh réo rắt tươi vui của đôi chuông nhỏ quấn quanh cổ chân tinh tế.

Bạch Ngọc Tiên Lộ thì lại lắc đầu cười nhìn muội muội.

Vân Vũ bước vào phòng trên tay cầm khay thức ăn còn hai bên nách kẹp hai bộ quần áo nữ nhân.

"Rột...roạt" một lọat âm thanh của nước từ phòng tắm cùng tiếng cười đùa hai nữ nhân, Vân Vũ thầm nuốt ực một tiếng, nhanh chóng đặt khay thức ăn cùng quần áo lên bàn. Hắn đưa mắt nhìn qua khe cửa phòng tắm nhưng hơi nước phủ lên làm mờ mờ nhưng càng làm tăng độ mê ảo trong căn phòng.

Ngọc thể hai nàng lộ ra trong không khí ngọc nhũ trong suốt đó như chén ngọc kháp lên, đỉnh nhọn của ngọc nhũ vì có gió nhẹ thổi qua nên co rút lại chỉa lên, hơi nhẹ rung, tiểu phúc như là một mặt kính sáng sạch trơn nhẵn, Vân Vũ ráng tưởng tượng ra xúc cảm trơn tuột muợt mà đó.

Cặp chân ngọc của mỗi người thon dài ưu mỹ, phát tán ra vẻ sáng bóng như ngà voi, ghê gớm nhất là từ phía bên hông hai nàng Vân Vũ nhìn thấy một giải đất nhỏ tam giác có lông mọc cuốn lên, làm mạch máu của hắn muốn nổ tung ngay lên, dục hỏa bùng lên. Bất giác Bạch Ngọc Tiên Phi nói.

- Tỷ tỷ liệu rằng phu quân có nhìn lén chúng ta không?

- Chắc chắn rồi, ta nghĩ đang có cặp mắt cho sói đang nhìn chúng ta mà.

Nói xong Bạch Ngọc Tiên Lộ búng tay bắn hai tia nước qua khe cửa lập tức một tiếng ngã ruỳnh kêu la oai oái làm hai nàng phì cười.

- Nhanh mặc đồ không phu quân lại nổi hứng.

Bữa cơm diễn ra vui vẻ, từ Bạch Ngọc tỷ muội mà Vân Vũ hiểu kha khá về võ lâm tỷ như là tam tôn ghi danh ba vị chí tôn võ lâm, thập cửu thánh ghi danh mười chín đại cao thủ song sự chênh lệch giữa tam tôn và ngũ thánh có sự chênh lệch rất lớn nếu xét về võ công thì người đứng đầu ngũ thánh cũng chỉ xấp xỉ 6-7 phần với tam tôn ở ví trí thứ ba.

Để có thể vào được vị trí Tam Tôn ngoài việc có võ công cao thì phải có uy lớn trong chính phái và tà phái tuy nhiên còn nhiều điều phải làm nên rất khó mà ghi danh vào. Do độ khó tam tôn quá lớn và khoảng cách khó bắt kịp thế nên thập cửu thánh là giấc mơ mưu cầu của nhiều người.

Bởi vì từ tam tôn và thập cửu thánh mà khiến cho người võ lâm vì muốn được nổi danh trên bảng mà dốc sức luyện võ, phong trào tập võ rất hưng thịnh, khiến nhiều người đều khổ luyện võ công, cố gắng để một đêm thành danh.

Kể từ đó, người võ lâm lớp lớp xuất hiện, cao thủ như mây, việc tranh giành vị trí thập cửu thánh cũng càng lúc càng khó khăn, rất nhiều cao thủ võ công xuất chúng, vì đủ loại quy tắc nên không thể tiến vào thập cửu thánh, tâm tro ý lạnh, chuyển sang tổ bang lập phái, muốn lấy cách thức khác để thành danh, nhằm đạt được mục đích.

Bang phái trong võ lâm mọc lên như rừng, nhất thời không ít nhân vật phong vân, nổi danh tuyệt không dưới thập cửu thánh. Cũng chính khi đó mà chính phái lập ra thêm nhiều vị trí bài danh khác như là Long Thần Bảng ghi danh những cao thủ trẻ, tổng cộng có 16 người, người nào được ghi danh thì người đó có vinh quang vô thượng, đó chính là cung điện trong tim vô số thiếu niên.

Đối ngược Long Thần Bảng và Phượng Hoàng Bảng ghi danh thiếu nữ. Thêm đó là Thiên Tiên Phổ và Bách Hoa Phổ ghi danh những mỹ nhân một khi ghi danh tuyệt không đổi, cứ vài năm số lượng lại tăng, nữ nhân có khả năng tiến vào tuyệt đối phải là nhân nhi mỹ lệ nhất thiên hạ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau