PHONG LƯU TIỂU TỬ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Phong lưu tiểu tử - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Đấm không trượt phát nào (1)

Dù đã đêm khuya nhưng bên ngoài đường hàng loạt những đèn lồng treo cùng vô số những màu sắc sặc sỡ tỏa sáng lung linh, người ngoài đường dù đã tối những vẫn đông đều đều, các hàng quán inh ỏi những lời nói cười đùa làm huyên náo cả kinh thành nhưng nó lại chẳng liên quan.

Tại căn phòng bên trong là những âm thanh tiêu hồn của nữ nhân, Vân Vũ hai tay giữ lấy cặp mông lớn Bạch Ngọc Tiên Lộ thúc từng nhát c-c thật mạnh vào l-n nàng.

- A… A… Phu...quân, mạnh nữa lên, đ-t chết ta đi.

- A… sướng...sướng quá... ta chết mất.

Sau tiếng hét to, Bạch Ngọc Tiên Lộ phun ra d*m thủy như tháo nước vào c-c của Vân Vũ. Nhưng hắn thân có nội lực cao cường, làm sao có thể dễ dàng ra vậy được, chính vì vậy mà hắn cứ mạnh mạnh dâm từng cú thật sâu, đâm thẳng vào tử cung. Mỗi lần đâm thì d*m thủy lại trào ra mà Bạch Tiên Lộ như bay lên chín tầng mây.

Bạch Ngọc Tiên Lộ lúc này đã hết sức lực, đôi mắt nàng trắng dã, miệng chảy đầy nước bọt, hai bên vú to thì xuất hiện vô số những vết bấu cắn nếu như người trong giang hồ mà biết thì nước mà tức chết, nữ thần trong lòng của các nam nhân đang bị đ-t một cách tàn bạo.

Nàng rệu rạo quay sang nhìn muội muội của mình đang nằm dạng háng co giật từ phía dưới chảy một đống tinh dịch mà đâu chỉ có ở đó mà toàn thân đang phủ đầy tinh dịch mới đúng, nhất là trên miệng nàng mỗi lần nấc lại là một đống tinh dịch ào ra.

Trời ạ, nàng cùng Vân Vũ đã làm tình 2 canh giờ liền mà nàng đã lên đỉnh bảy lần còn hắn mới ra tính cả lúc làm mới muội muội là bốn lần. Dù cho là thú vật lúc động dục cũng không làm được lâu như thế. Giờ đây thân thể nàng chỉ mặc cho hắn bài bố.

Sau khi đâm thật sâu vào tử cung tầm vài chục lần, Vân Vũ cũng hét lên một tiếng “A” rồi phun dòng tinh dịch nóng bỏng vào tận cùng nơi đó.

Thở hổn hển một chút hắn rút con c-c dính dầm d*m thủy ra, cắm thẳng vào miệng Bạch Ngọc Tiên Lộ, sâu tới tận cuống họng. Con c-c kia làm cho nàng hít thở không thông.

Dù nàng đã rất rệu rã đi nhưng đầu lưỡi của nàng vẫn cử động theo phản xạ liếm con c-c nhớm nháp kia.

Vân Vũ vừa cắm chuyển động con c-c, vừa hưởng thụ việc đầu lưỡi của nàng bú chỉ sau hơn chục lần nhấp, Vân Vũ lại bắn tiếp đống tinh dịch vào miệng nàng. Hắn thỏa mãn chậm rãi rút con c-c nhớp nháp kéo đó là đống tinh dịch cùng nước miếng.

Bạch Ngọc Tiên Lộ đánh lưỡi quanh miệng thu hết đống tinh dịch rồi nhóp nhép nuốt hết, nàng biết làm thế này phu quân của mình rất thích.

Vân Vũ trìu mến vuốt ve khuôn mặt nàng rồi áp miệng nàng hôn nụ thật sâu, hai cái lưỡi hòa quyện như hai con rắn, khám phá mọi ngóc ngách đối phương những tiếng chụt chụt thật kích thích lòng người, thẳng đến khi Bạch Ngọc Tiên Lộ không thở nổi mới dứt.

Vân Vũ rời giường vào phòng tắm lấy ra một chậu nước cùng khăn sạch cẩn thận chu đáo lau những vết ân ái trên người nàng và muội muội, sự cảm động dâng mạnh trong lòng, nàng thầm nghĩ thật may mắn khi có phu quân hoàn mỹ như vậy và trong đầu nàng bỗng lóe ra một ý nghĩ.

- Nếu như sư phụ gặp phu quân thì sao nhỉ? Nếu vậy thì thật tốt, có thêm người sẽ thỏa mãn được phu quân.

Vân Vũ nãy giờ thấy Bạch Ngọc Tiên Lộ mỉm cười bèn hỏi.

- Nàng cười gì vậy?

- Không có gì đâu.

Vân Vũ xoa nhẹ vú nàng rồi bưng chật cất đi mà không biết rằng ái thê hắn đang tìm cách để cho hắn đ-t sư phụ nàng.

- -------------------------------------------------------------

Nhà trọ Như Ý không những có rau thịt, mà còn có rượu ngon, rất nhiều đại hào, phú thương trong thành cũng thường đến chỗ này thưởng thức. Đó là vì cái thứ rượu độc nhất vô nhị ở đây tên gọi là "Xuân thảo nhưỡng", mỗi khi rượu ủ vừa tới lứa, người giàu trong thành nghe thấy đều kéo đến nơi này.

Vân Vũ cùng hai ái thế của mình ngồi dùng bữa sáng ở sảnh quán, đặc biệt là hai nàng không dịch dung mà để mặt thật nhất thời cả quán đều giật mình như gặp người trời, ngay đến ăn mà cũng quên tuốt, không khí chùng xuống cả buổi trời mới nhiệt náo trở lại.

Ai ai trong đầu cũng nghĩ Bạch Ngọc tỷ muội nổi danh trong võ lâm: kiêu ngạo, lạnh lùng, xinh đẹp lại còn tầm sự học đạo Thái Bạch Hồ Cơ một trong những người có công ngăn chặn Ma Giáo hoành hành nên có thân thủ rất mạnh. Chỉ biết thêm nữa là hai nàng từng thề với nhau sẽ chung phu thế nên nam nhân truy cầu hai nàng không hề ít toàn những anh tài lớn nhưng chưa từng lọt vào mắt hai nàng, ấy thế mà hôm nay một nam nhân lạ mặt ngồi cùng hai nàng lại còn được Bạch Ngọc tỷ muội phục vụ chu đáo. Đồng thời tất cả ánh mắt trong quán phóng về phía Vân Vũ đầy đố kỵ. Nhưng không ai lên tiếng vì nghĩ rằng Vân Vũ có thể là người có danh lớn trong võ lâm đăng sau có thế lực.

Vân Vũ quét mắt nhìn rồi nhấp một ngụm "Xuân Thảo Nhưỡng" rồi nói.

- Nhìn xem, vẻ đẹp hai nàng làm choáng ngợp tất cả mọi người trong đây.

Bạch Ngọc Tiên Phi nhí nhảnh ôm lấy cánh tay hắn ép chặt vào đôi bồng đào nảy nở khiến Vân Vũ phía dưới có chút động đậy.

- Thì sao chứ, để cho chúng biết đây là phu quân của ta. Đúng không tỷ tỷ?

Bạch Ngọc Tiên Lộ mỉm cười gật đầu, bỗng hai nàng kêu nhẹ "Ưm" một tiếng hai tay chặn lấy vạt váy trước, Vân Vũ cười dâm hai tay xoa hai cặp mông nảy nở hai nàng.

Không những thế đôi tay sói vẫn chưa chịu rời vị trí nhạy cảm! Các ngón tay di chuyển còn thọc sâu vào giữa hai cặp mông dẻo dai cùng khe đùi đầy đặn, cách lớp vải y phục tận lực mò mẫm, vê nắn phần mu thịt nhỏ nhắn mềm mại nhú ra nơi vùng tam giác tư mật đầy mê người.

Hai nữ nhân tuyệt sắc mặt ửng đỏ bị trêu chọc đến không ngừng thở dốc, cố nén từng đợt khoái cảm vô lực tựa người vào Vân Vũ khiến cả quán thầm uất ức.

- Ư...ah...Đừng trêu chọc thiếp nữa.

- Chàng là...là đồ bại hoại...Tối qua còn...Ư...Ahh...chưa đủ sao.

Bạch Ngọc tỷ muội càng là phượng nhãn hàm lệ, câu hồn đoạt phách, không biết là mơ màng thật hay giả nói ra những câu thoại vô cùng mập mờ.

Lúc này, từ bên ngoài kéo vào bảy tám hán tử giang hồ mang theo binh khí, dẫn đầu là một thanh niên trong bộ dạng công tử phú gia, sắc mặt lợt lạt, nhãn thần tán loạn, mới nhìn qua đã biết là người tửu sắc quá độ. Đi bên cạnh hắn còn có một thanh niên vận bạch y, tuổi độ hai mươi, áo quần hoa mỹ, nghi biểu bất phàm, vai mang trường kiếm.

Người có bộ dạng phú gia công tử vừa tiến vào đã quát lớn.
- Chưởng quầy đâu, mau chuẩn bị cho bổn công tử một bàn rượu thịt thượng hảo hạng, ngoài ra còn có hai vò "Xuân thảo nhưỡng".

- Con mẹ nó, thứ rượu ngon như vầy mà dùng để xuất ngoại, có tiền cũng không thể mua được, thật đúng là ngu mà.

Đoạn rồi quay sang thanh niên đứng cạnh bên nói.

- Biểu huynh, xin mời qua bên này

Chưởng quầy nhận ra thiếu chủ của Thiết Kiếm môn Lam Tinh, bèn nhanh chóng lấy lòng.

- Lam công tử đừng trách, xin chờ một chút, tạm thời không có chỗ nào trống!

- Cái gì? Ta mà cũng chờ để được ăn?

Lam Tinh phẫn nộ, vươn trảo chộp lấy cổ áo của chưởng quầy.

Là một người đã hơn sáu mươi tuổi rồi, chưởng quầy không thể nào chịu nổi ác trảo đó, liền luôn mồm cầu cứu.

Lam Tinh hừ lạnh một tiếng, vung tay ném chưởng quầy xuống đất, rồi quay sang bạch y thanh niên hỏi.

- Biểu ca, xin huynh chờ một chút, đệ tìm bàn!

Thần thái của thanh niên vận bạch y rất cao ngạo, khẽ nhíu mày, rồi gật gật đầu, có vẻ như y làm động tác như vậy là để biểu thị sự nể mặt đối với Lam Tinh.

Lam Tinh quét mắt nhìn các thực khách đang ồn ào, toàn bộ họ đều hoảng hốt cúi đầu, chuyên tâm ăn uống, ai cũng sợ bị hắn đụng đến. Xem ra ác danh của hắn đã sớm lan truyền rất xa.

Lam Tinh đột nhiên sững sờ, bởi vì chỉ vừa nhìn thấy nét đẹp lạnh lùng đôi tỷ muội Bạch Ngọc, nước miếng của hắn đã tứa ra ào ào. Hắn giả vờ như không có chuyện gì, tiến đến gần bàn Vân Vũ.

- Tiểu huynh đệ, bàn này ngươi nhường cho ta, tiền ăn uống ta trả.

Một cách thể hiện với gái của một kẻ lắm tiền nhưng óc chỉ như bã đậu. Vân Vũ nhíu mày nhìn cái thằng điên nào tự dưng đòi ngồi bàn hắn mà bên cạnh hắn cảm nhận được sát khí của hai ái thê.

Vân Vũ thương hại nhìn Lam Tinh, chỉ nhún vai nói.

- Xin lỗi nhé, hai thê tử ta không đồng ý.

Lòng tự tôn của Lam Tinh bị tổn thương sâu sắc, đặc biệt là lúc này lại có hai mỹ nữ ở đây, khiến con tim chùng xuống của hắn lúc nãy giờ đột nhiên như tứa máu, làm cho hắn cũng muốn cho người khác lưu huyết giống như vậy.

- Xoẹt!

Một âm thanh cất lên, trường kiếm dài ba xích được rút ra. Hắn tức giận quát

- Ta chính là Thiết kiếm môn thiếu môn chủ Lam Tinh.

Chương 12: Đấm không trượt phát nào (2)

Các thủ hạ đi theo thấy hắn bạt kiếm liền nhanh chóng phân ra bao vây.

Các thực khách thấy tình thế như vậy đều dừng lại, để ý quan sát sự thể phát sinh thế nào.

Vân Vũ nhíu mày nhìn cái gì mà thiếu chủ Thiết Kiếm Môn.

Tiếc là Vân Vũ chưa từng nghe qua, có lẽ cũng không phải là đại phái gì. Kỳ thực hắn không biết Thiết Kiếm Môn tuy rằng không lớn, nhưng người trong môn phái toàn là cao thủ, lợi hại nhất là chưởng môn đương thời, người này gọi là Lam Hồ.

Hắn mê luyện kiếm chính là đỉnh đỉnh cao thủ bài danh thứ mười ba trên Thập Cửu Thánh, dương danh thiên hạ.

Vì người đứng đầu là người hay bao che khuyết điểm, cho nên Thiết Kiếm Môn mặc dù không lớn, môn đệ có hơn trăm người, nhưng môn hạ đệ tử khi hành tẩu võ lâm, không có người nào dám đắc tội với bọn họ, để tránh dẫn đến cao thủ bao che bênh vực thuộc hạ.

Bạch Ngọc Tiên Phi nhíu mày, giọng nói nàng đã chứa sát khí, động ai chứ động vào phu quân chính là vảy ngược của hai nàng.

- Hừ! Thiết Kiếm Môn to lắm sao, ngay cả cha ngươi-Lam Hồ đến đây cũng phải nể mặt tỷ muội bọn ta. Đừng tưởng mang danh thiếu chủ muốn làm gì thì làm.

- Ngươi dám...

Bị mỹ nhân xỉ nhục trước mặt, Lam Tinh định hùng hổ nhưng lời chưa ra hết phải nuốt vào, sao mà hắn không biết hai vị mỹ nhân trước mặt là ai, đó là đệ tử Thái Bạch Hồ Cơ, cha hắn dù có danh lớn trong chính phái nhưng cũng phải cúi đầu trước Thái Bạch Hồ Cơ mà đặc biệt Bạch Ngọc tỷ muội là tâm phúc của nàng nếu như hai đệ tử yêu quý có hề gì thì e rằng nàng sẽ lục tung cả giới võ lâm truy bằng được hung thủ.

Kể ra thì Lam Tinh chỉ được cái danh hão, võ công thì lẹt đẹt người ta sợ thì chỉ có sợ cha hắn nếu không có cha hắn đứng chống lưng thì hắn đã chết từ lâu rồi. Mấy việc xấu không có cái gì mà không qua tay hắn nhất là con gái nhà lành, khiến cho bao thiếu nữ còn thanh xuân trước mặt phải tự tử.

Vân Vũ cũng ngứa mắt cái thằng công tử bột này lắm rồi.

- Ta không cần biết ngươi là ai nhưng cái kiểu hách dịch của ngươi thì đừng mơ ta nhường bàn. Và cất cái con mắt dê xồm nhìn thê tử của ta đừng để ta phải trông thấy nếu không thì ngươi sẽ không nhìn thấy ánh sáng vĩnh viễn.

Sĩ diện quá lớn cùng nhiều ánh mắt hướng về hắn khiến nỗi sợ lấn át mà cha hắn từng nói không được đắc tội với vài người nhưng Lam Tinh không kìm được, gầm lên một tiếng, cử kiếm chém tới Vân Vũ.

Kiếm pháp của hắn có vài phần khí thế, dưới sự thịnh nộ, một kiếm đã vận đủ mười thành công lực, kiếm quang chụp lấy tử huyệt Vân Vũ, kiếm phong chỉ cách cổ họng của Vân Vũ có ba thốn mà thôi.

Hắn chợt đắc ý mỉm cười, nhất định là sẽ sắp được ngửi mùi máu rồi! Chỉ có điều thiết kiếm đó vô pháp tiến lên thêm nữa. Bạch Ngọc Tiên Lộ không biết đã kẹp chặt lưỡi kiếm từ lúc nào, ngón tay nàng búng nhẹ thanh kiếm làm gãy đôi cùng đó là làm Lam Tinh phải thối lui, nhìn bề ngoài có vẻ bình thường nhưng bên trong thì chứa hàm nội lực mạnh.

Lam Tinh cả kinh vội hét lớn.

- Biểu ca giúp đệ.

Bốp!!!

Lời vừa dứt thì Lam Tinh bỗng cảm thấy má trái mình đau đớn đến muốn gào thét, những tấc da tấc thịt như muốn bị xé tung khiến cơn đau vật vã. Lam Tinh ôm mặt ngơ ngác nhìn Vân Vũ túm cổ áo hắn đầy lạnh lùng.

Biểu huynh của Lam Tinh đứng cách đó khá xa, thấy biểu đệ rơi vào nguy hiểm, bèn nhanh chóng phóng đến.

Ai ngờ Lam Tinh tự phụ hơn người là vậy, lại không chịu nổi quá một chiêu, kiếm gãy phun huyết!

Vân Vũ trầm giọng nói.

- Thứ nhất là cho thê tử ta, ngươi dám nhìn bằng cái mắt chó chết.

Lam Tinh miệng đầy máu lắp bắp nói.

- Ngươi dám...dám...đánh ta. Một thằng bình thường nhưng lại hỏi một câu ngu người thế nên Vân Vũ có nhiệm vụ là đấm tiếp một cái nữa cho thằng ôn này biết. "Bốp" lại một đấm bên má phải, trời ạ, cú này còn đau hơn trước khiến Lam Tinh muốn hét mà không hét được đúng kiểu sống không được mà chết không xong.

- Vị bằng hữu này, xuất thủ độc ác lắm.

Vân Vũ liếc nhìn giọng nói phát ra từ bạch y thiếu hiệp, nhìn qua Vân Vũ đoán ngay người này võ công không hề tầm thường.

- Một tiểu bạch kiểm cuồng vọng, ta mạnh tay làm gì? Có điều hắn xuất kiếm là muốn giết ta, ngươi thấy đấy.

Bạch y thiếu hiệp ôm quyền nho nhã nói.

- Biểu đệ cùng ta đến đây, hắn bị ngươi đả thương, ta không còn mặt mũi nào nếu bỏ qua. Tại hạ Vu Kiến Tranh thỉnh xuất chiêu.

Nói xong kiếm đã rút trong tay, mọi người trong quán lại được phen "Ồ" lên đầy ngạc nhiên, hôm nay có nhiều ngạc nhiên mà đó lại là đệ tử Kiếm Thần. Vân Vũ nghe đám người bàn tán biết qua thân phận Vu Kiến Trang nhưng chả có làm hắn lung lay tâm trí.

- Ha...ha...ha.

Tiếng cười thánh thót từ hai vị mỹ nhân trong quán phát ra, Bạch Ngọc Tiên Lộ cười lạnh nói.

- Biểu đệ ngươi ngang tàng hách dịch chiếm bàn ta, còn xuất thủ muốn lấy mạng phu quân ta, ngươi thử xem có đáng để bao che. Ta thấy sư phụ ngươi dạy ngươi võ công chắc đã quên dạy điều phải trái rồi.

- Khốn nạn, ngươi có tư cách gì nhục mạ gia sư chứ.

Vân Vũ nhếch mép quay lại nhìn hai ái thê.

- Hai nàng không cần nói nhiều cho mệt nếu hắn muốn xử lý ta thì cứ làm thôi xem hắn có bản lĩnh đến đâu tiện đây cũng cho mọi người biết đụng đến hai ái thê của ta thì chỉ chết hoặc tàn phế.

Nói xong Vân Vũ bồi một đá vào giữa chân Lam Tinh chỉ nghe thấy một tiếng "Á" tê tái tạo cảm giác đau đớn tột độ cho người nhìn phải ghê rợn khiến đám nam nhân vô thức ôm phía dưới còn nữ nhân thì quay mặt không dám nhìn, phen này Lam Tinh tuyệt tử tuyệt tôn là cái chắc.

Lam Tinh ôm háng, nước mắt nước mũi hay đủ thể loại nước có thể thải ra thì cũng ra hết rồi, hắn rên rỉ bò như con giun túm lấy giày Vu Kiến Tranh.- Giết...Giết...hă...

Vu Kiến Tranh trừng mắt nhìn Vân Vũ, cơn giận đã phát hắn hét lớn.

- Ngông cuồng, xem chiêu!!!

Vu Kiến Tranh điên cuồng thôi động chân khí trong người, sát khí như ánh mặt trời xuyên mặt băng, từng luồng từng luồng như thủy như băng, băng thủy giao tạp, chém tới Vân Vũ.

Vân Vũ thi triển thân pháp ảo diệu né đòn mỗi tấc kiếm Vu Kiến Tranh cứ gần chạm tới thì lại trượt.

Cơn giận làm lóa mắt Vu Kiến Tranh trường kiếm rung lên, hơn mười đường kiếm ảnh chụp lên toàn thân Vân Vũ, chắc chắn phủ kín yếu huyệt trên người hắn.

Nhìn là biết Vu Kiến Tranh này kiếm pháp không kém, tuổi trẻ có võ công như vậy cũng là không tệ, đúng là đệ tử Kiếm Thần.

Vân Vũ nhếch mép cười khiến Vu Kiến Tranh cực kỳ khó chịu, hắn không thể nào hiểu được tại sao hắn không thể chạm nổi vào một góc áo Vân Vũ.

Lúc này Vân Vũ rất dễ dàng chặn lại hơn mười đường kiếm của Vu Kiến Tranh, tuyệt học "Đông Long Du Kiếm" nổi danh của Kiếm Thần với độ chính xác cực cao mà giờ bị một kẻ lạ mặt hóa giải dễ dàng.

Hắn tức giận quát Vân Vũ.

- Ngươi dám khinh thường ta. Còn không mau lôi tuyệt học của ngươi ra.

- Hạ ngươi thì không cần đến tuyệt học.

Bạch Ngọc tỷ muội thì được phen chứng kiến phu quân tài ba của mình, không nghĩ rằng võ công Vân Vũ lại cao thâm đến vậy ít nhất là hai người nghĩ đến giờ.

Dần dần đôi tay trần Vân Vũ ép lui Vu Kiến Tranh từng bước lùi về sau, trên mặt mồ hôi như mưa, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi.

Mỗi lần Vu Kiến Tranh chỉ cảm thấy trường kiếm và tay chạm nhau, cả hữu thủ đều chấn động tê dại, khí huyết toàn thân quay cuồng, trong lòng khó chịu cùng cực.

Định vận công ép cảm giác khó chịu xuống, tiếc rằng Vân Vũ bức đến rất mau, căn bản không thể được.

Quyền pháp Vân Vũ đánh ra tự nhiên không hề nương tay. Sắc mặt Vu Kiến Tranh như tro tàn, toàn thân khắp nơi đã không dưới hai chục vết thương, cả người đầy máu tươi, toàn bộ y phục bị máu tươi của mình thấm ướt.

Vân Vũ biết đã đến lúc kết thúc dồn một chưởng áp nhẹ vào ngực Vu Kiến Tranh.

Vu Kiến Tranh miệng đầy máu nhìn Vân Vũ chỉ biết nói

- Ngươi...

Uỳnh!!!

Một đạo kình bỗng phát ra từ sau lưng Vu Kiến Tranh thổi lui đám người tạo ra một đường thẳng Vu Kiến Tranh phun ngụm huyết rồi gục người ngã xuống.

Vân Vũ liếc nhìn đám người rồi cùng cùng hai ái thê rời quán.

Chương 13: Dạo chơi

Hai nữ tử nhìn hắn, Bạch Ngọc Tiên Lộ sắc mặt đỏ tươi, e thẹn động người.

Còn trong mắt Bạch Ngọc Tiên Phi hàm chứa thâm tình, nguýt hắn một cái, phong vận không thể tả, mê nhân dục túy.

Nói thật Vân Vũ cũng thấy mình số hưởng, vừa ra ngoài không lâu đã có hai mỹ nhân làm thê tử, lại còn lần lượt xếp hạng 3, 4 bảng Bách Hoa Phổ một diễm ngộ mà tất cả nam nhân đều muốn đánh đổi.

Tuy hai nàng đã đeo khăn nạng che đi dung nhan tuyệt thế của mình nhưng mà cũng không dấu nổi thân hình bốc lửa của mình, Vân Vũ thấy rất hãnh diễn, hắn luồn tay qua hai eo hai nàng rồi kéo sát vào hắn, hưởng thụ hai cơ thể đầy hương thơm mỹ diệu.

Bạch Ngọc tỷ muội đỏ mặt sau lớp khen che nhưng chỉ dãy vài cái tượng trưng chứ hai nàng cũng rất thích cảm giác này, một cảm giác rất an toàn khi còn ở bên sư phụ. Bạch Ngọc Tiên Lộ nhìn phu quân mình rồi nói.

- Vũ lang, chàng làm thiếu chủ Thiết Kiếm Môn tuyệt tử tuyệt tôn, thiếp e là cha hắn sẽ không để yên chuyện này đâu. Chúng thiếp thì không sao vì hắn không dám dây dưa, chàng thì thiếp rất lo.

Vân Vũ chỉ mỉm cười.

- Hai nàng không phải lo chuyện đó, nếu như hắn muốn tìm thì cứ tìm nhưng dám đụng người thân yêu của ta thì ta sẽ đồ sát hắn.

Một lời nói ra hùng hồn khiến Bạch Ngọc tỷ muội xúc động liền ôm chặt lấy hắn, đôi môi hai nàng chúm chím thơm nhẹ lên má hắn.

- Lộ nhi, chỗ nàng chắc không ít các đệ tử? Thái Bạch tiền bối nổi danh giang hồ chắc môn hạ không hề ít?

- Ưm, đệ tử ngoài thiếp và Phi nhi thì có Mộng Liên, Nghiên Chúc, Thiên Vân tổng có năm người tất cả. Mỗi người các nàng sắc đẹp và thực lực không hề kém cạnh chúng thiếp chỉ là các nàng không hay ra ngoài nên mọi người không biết. Còn thực ra lúc đầu sư phụ không có tính thu nạp đệ tử mà sống quy ẩn. Thiếp nghĩ sau khi đại hội võ lâm tổ chức xong thì thiếp sẽ dẫn chàng đến gặp mọi người.

- Được rồi, giờ ta dẫn hai nàng đi chơi, hiếm khi đến đây nên hãy chơi cho thật thỏa thích.

Bạch Ngọc tỷ muội đã khá lâu không rời Thiên Nhai Cốc nên khi nghe nói đi chơi thì thập phần cao hứng. Người đi như mắc cửi trên đường, những thứ rất hấp dẫn vừa nhiều vừa lạ, khiến hai nàng như hai cô bé, nắm chặt tay hắn, chạy động chạy tây, lộ xuất vẻ khả ái ngây thơ.

Chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ hai nàng như vậy là người đi đường mặt ngây ngốc mồm chảy nước dãi, thầm than sao Vân Vũ lại diễm phúc đến như vậy!- Vũ lang, nhìn cái này xem, cái kẹp tóc trang sức này đẹp ghê, muội rất thích.

- Đây nữa, muội cũng thích cái trâm này.

Bạch Ngọc Tiên Lộ cùng Bạch Ngọc Tiên Phi đứng trước cửa hàng trang sức, mỗi người lần lượt cầm một cái kẹp tóc và trâm cài giơ trước mặt hắn. Đương nhiên là hai nàng không hề thiếu tiền nhưng là con gái thì chỉ muốn vòi vĩnh tình lang nên Vân Vũ gật đầu liền mua luôn hai cái.

- Được rồi để ta đeo! Chà...phải nói thế nào giờ giống như hai vật này chỉ tạo ra dành cho hai ái thê của ta vậy.

- Miệng lưỡi trơn tru, người ta không tin đâu.

Bạch Ngọc tỷ muội đồng thanh nói nhưng trong lòng thì như ăn mật ngọt, đúng là khi rơi vào lưới tình thì mọi lời nói Vân Vũ rất ngọt như mía lùi.

Khi đến các tòa lâu các ở trong rừng khá ít người, tiếng đàn vọng ra từ đó như hư ảo, lững lờ, hấp dẫn bước chân của Vân Vũ.

Người đi trên đường đột nhiên đông đúc, đều hướng đến chỗ có tiếng đàn mà đi, lại có người nói.- Như Mộng tiểu thư đang ở Túy Tâm hồ, mau đến xem! A Ngưu, ngươi chạy nhanh chút nếu không lão tử không đợi ngươi đâu!

- Con mẹ nó, ai đạp lên giày của ta thế này.

- Tên kia đừng có xô đẩy. Ê, đây là chỗ của ta.

Thấy bọn nam nhân sốt ruột như vậy Vân Vũ thầm nghĩ "Như Mộng tiểu thư này có thể khiến nam nhân sốt ruột thế kia chắc là mỹ nhân đây".

Bạch Ngọc tỷ muội trước đây đã đến Lâm An, nên hiểu biết tự nhiên là nhiều hơn Vân Vũ, nhìn gã giận dữ bảo

- Túy Tâm hồ chung quanh đều là kỹ lâu. Như Mộng chắc là cô nương của kỹ lâu, xem bọn nam nhân sốt ruột như vậy, đến thần hồn cũng đi đâu mất.

Rồi đột nhiên cười nói

- Đó là chưa nói, xem ra cũng làm chàng mất hồn rồi.

Vân Vũ toát mồ hôi

- Hai người các nàng đối với mình ôn nhu như vậy, sao mà mình vẫn sợ thế?

- Ha ha! Có hai nàng bên cạnh, ta còn đi xem Như Mộng gì đó làm chi!

Bất quá tâm tính của thiếu niên ai cũng rõ, càng bảo là không muốn đi, trong lòng lại nóng ruột muốn được bay đến đó ngay lập tức.

Chương 14

Theo đám đông ba người bước nhanh đến bên Túy Tâm hồ, dòng nước lóng lánh dưới ánh mặt trời thật diễm lệ. Nhìn ra phía xa, một nữ tử yêu kiều đang ngồi trước mũi thuyền, đáng tiếc lại dùng một tấm sa màu bạc ngăn cách, không thể nhìn thấy rõ dung mạo của nàng trong thuyền. Một đợt gió nhẹ bỗng thổi qua, tấm sa lay động, bóng dáng nữ tử đó thoáng ẩn thoáng hiện, thướt tha như tiên nữ say đắm người nhìn.

Nữ tử ngón tay điêu luyện lướt nhẹ cây cầm, từng đoạn âm thanh theo tay truyền ra khiến khách nhân dự khán trên bờ bất tri bất giác đều bị tiếng đàn làm cho si dại, ánh mắt đều hướng tới nàng, thần tình chăm chú ngây ngốc.

Tất cả không ai ồn ào sợ rằng sẽ mất đi cái âm thanh du dương của tiếng đàn.

“Cầm kỹ của Như cô nương quả thật tuyệt đỉnh xem chừng có thể vượt mặt cầm kỹ của phái Thiên Long” Vân Vũ khoanh tay gật gù tán thưởng.

“Đương nhiên rồi, Như cô nương tài sắc vẹn toàn mà” Bạch Ngọc Tiên Phi nói.

“Sao chàng động tâm lắm phải không? Ta biết mà, nam nhân đã được cái này lại muốn cái khác. Hứ” Bạch Ngọc Tiên Phi tỏ vẻ làm nũng ôm lấy eo Vân Vũ, trời ạ cái cô nương này thích làm nũng vậy sao? Vân Vũ bẹo cái má mềm mịn trơn nhẵn.

“Có hai nàng là đủ, sao ta có thể tơ tưởng ai khác chứ?”

“Ai biết được mai sau thế nào nhưng bây giờ thế này ta rất mãn nguyện”

“Nàng đúng là nghĩ ngợi nhiều. Mà ta thấy Như cô nương dường như không phải người trong kỹ lâu mà là làm cái gì đó, phải không?”

“Chàng đoán không sai, Như cô nương là người bán tin tức.”

“Bán tin tức?”

“Phải, Như cô nương đứng đầu một tổ chức tình báo chuyên cung cấp tin tức về Tà Giáo hay đại loại mọi thông tin trên giang hồ bất kể ai đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Nói chung là Chính Phái chúng ta có được thiên hạ thái bình đến bây giờ cũng là công lớn của cô ta cho nên Chính Phái rất kính trọng” Bạch Ngọc Tiên Lộ chậm rãi nói.

“Kia có phải Huyễn Ảnh Song Kiếm. Đúng không tiểu Phi”

Bạch Ngọc Tiên Lộ vỗ vai Bạch Ngọc Tiên Phi, đôi mắt nhìn trong đám đông, dường như nam nhân phía bên kia cũng đã nhận ra Bạch Ngọc tỷ muội, liền nhanh chóng đi đến. Nam nhân thần thái sung túc, nhân phẩm bất phàm, mày kiếm mắt sao, cực kỳ tuấn tiếu, trên khuôn mặt luôn giữ nụ cười ôn hòa tạo cảm giác gẫn gũi. Người danh tự là Hoa Thiên Long đệ tử Lạc Lão nổi danh với võ công Âm Dương Kỳ Kinh và mới 16 tuổi mà đã làm công việc đưa tin cho Chính Phái đúng là tuổi trẻ tài cao.

Hoa Thiên Long ôm quyền.

“Nhị vị Bạch Ngọc cô nương, hảo”

“Hảo” Bạch Ngọc tỷ muội cũng đáp lễ lại.

Hoa Thiên Long lúc này mới để ý đến Vân Vũ, hắn thấy Vân Vũ đứng cạnh nói chuyện với Bạch Ngọc tỷ muội liền xem là người có tiếng tăm nên có chút sợ thất lễ liền cúi đầu chào.

“Đại hiệp, hảo”
“Ấy…ấy…không cần làm vậy. Hảo…Hảo” Vân Vũ vội xua tay.

“Hoa thiếu hiệp chẳng hay có chuyện gì đến đây?” Bạch Ngọc Tiên Lộ mỉm cười hỏi.

“Minh chủ vừa ra sắc lệnh điều mọi người đến thủ phủ Chính Phái để bàn luận đại hội võ lâm, tại hạ đến đây để thông tri cho Như cô nương. Nhị vị Bạch Ngọc hai người đại diện cho Bạch Thái tiền bối được chứ, lần trước tại hạ vừa đặt chân ở cửa đã bị kiếm ý của tiền bối cho một nhát giờ cái tay vẫn còn ê ẩm”

“Được, tỷ muội ta sẽ đến”

“À, vị đại hiệp cũng sẽ đến chứ?”

“Ta? Được đến sao? Có tiện không?” Vân Vũ chỉ tay vào mặt mình hỏi lại.

“Được chứ sao không? Càng đông càng vui. À quên mất tại hạ chưa biết danh xưng đại hiệp?”

“Ta là Vân Vũ”

“Nhìn đại hiệp già dặn hơn tại hạ, chi bằng ta gọi một tiếng Vũ ca, được chứ”

“Được…được chứ. Không thành vấn đề” Vân Vũ tươi cười vỗ vai Hoa Thiên Long.

“Tốt quá, cuối cùng ta cũng có hảo hữu đầu tiên”
“Hảo hữu đầu tiên? Vậy ngươi giống ta! Ta cũng là có hảo hữu đầu tiên”

“Thật?”

“Thật đó”

Hai người nhìn nhau cười phớ lớ như hảo huynh đệ lâu năm.

Đột nhiên giữa hồ truyền lại một thanh âm du dương, âm sáo triền miên, uyển chuyển và thanh thoát. Thanh âm đó hòa quyện vào tiếng đàn, hai thanh âm hợp lại tạo thành một khúc nhạc hài hòa tuyệt mỹ. Tiếng đàn chợt chuyển, huyền âm trở nên cấp thiết, hoàn toàn không còn nhẹ nhàng, tiếng sao bất chợt dừng lại trong giây lát nhưng sau đó đã nhanh chóng bắt kịp tiết tấu của tiếng đàn. Trong tiếng sáo như có sự đắc ý, âm thanh chợt như tới gần, một du thuyền tao nhã dừng lại bên bờ của vườn hoa, thổi địch trước mũi thuyền là một bạch y nhân, dáng người mảnh khảnh, nhẹ nhàng tiến lên vườn hoa, đàn và địch cùng dừng lại.

Trên bờ các nam nhân bắt đầu có những lời phê phán, trách móc kẻ đã thổi sáo vừa đi thuyền tới, người này trông dáng vẻ hết sức tiêu sái.

Bạch y nhân đứng tại mũi thuyền, hướng tới Như cô nương trong bức sa trướng thi lễ nói "Tại hạ Ngao Hạ, mạo muội cầu kiến Như Mộng cô nương! Thỉnh cầu cô nương ưu ái cho tại hạ được mở rộng tầm mắt!"

Lời vừa dứt, mọi nam nhân đều chửi um cho rằng hắn là một tên phá đám bỉ ổi lựa đúng Như cô nương đánh đàn rồi giở trò văn vẻ tán tỉnh.

"Ngao công tử muốn thỉnh cầu chuyện gì?” Thanh âm trong như nước, nhẹ nhàng thanh nhã, không nghe ra hỷ nộ.

“Tại hạ mong muốn Như cô nương có thể dạy cầm kỹ”

“Ồ hóa ra là vậy. Nếu thế thì mời công tử lên thuyền”

Ngao Hạ thầm đắc ý nhưng lập tức hắn bị dội cho một gáo nước lạnh. Vốn tưởng rằng có thể ngắm nhìn dung tuyệt sắc Như cô nương nhưng hắn lại bị nha hoàn xếp ngồi ngoài boong thuyền.

“Vũ ca, huynh có muốn thử chứ? Với dung mạo tuấn tú của huỳnh sợ rằng Như cô nương đổ ngay đấy” Hoa Thiên Long đứng cạnh buông câu đùa.

Vân Vũ chỉ cười nhẹ, ánh mắt nhìn hai tiểu kiều thê.

“Thử làm gì trong khi ta có bảo bối”

Hoa Thiên Long không hiểu ý Vân Vũ, ánh mắt hắn nhìn phía thuyền trôi chậm.

“Người mà có sắc đẹp như Như cô nương, thật hiếm thấy, tất cả mọi người đều muốn lên thuyền để gặp Như cô nương nhưng mấy ai có tâm địa thực sự tốt. Giang hồ này nữ nhân thật khó bảo toàn dù là mạnh thế nào”

Mặt trời đang ngả về phía tây, ánh hồng dương loang khắp trên mặt nước. Ba người chia tay Hoa Thiên Long, ở nơi phong trần những ánh mắt tham lam của nam nhân quả là không chút úy kỵ, dù Bạch Ngọc tỷ muội dùng nhãn thần giết người, cũng không thể cản được

Chương 15: Đàm Đạo

Vân Vũ xếp bằng trong tư thế thoải mái nhất, tâm niệm điều khiển chân khí ở trong các tiểu chu thiên, kinh mạch tự động vận hành, nếu là muốn tiến một bước gia tăng công lực, đi đến đại chu thiên thì không thể vận hành khí đó Vô Tướng Phá Nguyên Khí âm thầm vận hành chân khí từ hạ đan điền từ từ vận hành lên thượng đan điền, hai đạo chân khí hỏa băng cân bằng, lại giống như từ hai vùng ở đan điền từ từ lưu động tới các xương ở tứ chi, chân khí toàn thân vận hành một lần nữa, sau đó lại trở về hai vùng ở đan điền, chân khí tụ tập ở thượng đan điền, tiếp tục theo con đường ban đầu trở về hạ đan điền.

Vân Vũ thu hai tay thở một ngụm khí trắng, đôi mắt sáng bừng trong bóng tối.

“Đã lên được tầng 11 trong 15 tầng Vô Tướng Phá Nguyên Khí”

Hắn cảm giác rõ ràng được võ công mình lúc này, đã đạt tới cảnh giới chí cao vô thượng, so với trước đây, võ công tăng lên chừng một tầng, điều này cực kỳ khó được.

Lúc này để kiểm nghiệm, hắn vận công Ly Hỏa Công và Huyền Băng Quyết, đan điền trong người xoay tròn như cánh quạt lập tức hai đạo chân khí nóng lạnh đan xen tỏa khắp người, cảm tưởng hắn chỉ cần vung tay nhẹ thì lập tức vật thể bị dính sẽ tan nát.

Sắc trời lờ mờ sáng, Bạch Ngọc tỷ muội vẫn say giấc nồng, Vân Vũ khẽ kéo chăn đắp cho hai người rồi rời khỏi phòng.

Bên ngoài, các gian hàng cũng bắt đầu dọn đồ bày bán gian hàng. Vân Vũ đi dạo hít thở buổi sáng trong lành tiện thể vào quán ăn ven đường.

Có hai bàn, một bàn có bốn người ngồi bàn còn lại chỉ duy có Vân Vũ ngồi ăn.

“Tên kia, ngươi ra khỏi bàn này đi”

Miếng bánh bao chưa kịp vào miệng, một giọng nói đầy hách dịch pha chút nữ tính từ một kẻ đứng trước mặt hắn. Vẻ mặt khá kiêu ngạo và giống một tiểu bạch kiểm, sau lưng đeo trường kiếm sáng lấp lánh, tự tin nhìn Vân Vũ với hàm ý “Nhanh mà đứng dậy có biết ta là ai không?”

Vân Vũ nhíu mày nhìn cái thằng ất ơ nào tự dựng chạy đến đuổi người khác, không biết thân phụ thân mẫu tên này là ai mà không dạy dỗ mấy phép xử sực cơ bản.

“Ngươi có bị thần kinh không?” Sau đó nhai nuốt miếng bánh rất trêu tức.

Người này hơi bất ngờ trước câu nói nhưng lập tức là sự tức giận, tay nắm lấy chuôi kiếm định xử lý.

“Đông nhi”

Giọng nói có vẻ tức giận từ đằng sau Đông Lãng. Vân Vũ ngó mắt thì đó là một ông lão, người này tuy cao tuổi nhưng vẫn giữ được cái thần thái uy mãnh, eo lưng thẳng tắp, đôi mắt thần quang nội liễm, tóc mi đã toàn bộ trắng, một bộ râu phiêu trước ngực, thật có dáng dấp tiên phong đạo cốt rất phong trần không màng thế sự.

Ông lão đi đến chắp quyền tỏ ý tạ lỗi, Đông Lãng thấy thế vội ngăn lại nhưng bắt gặp ánh mắt uy nghiêm từ sư phụ nên hắn chỉ còn cách im miệng nhưng ánh mắt thì như thú dữ nhìn Vân Vũ.

“Thiếu hiệp, ta thay mặt đệ tử tạ lỗi. Nó còn non trẻ chưa đi ra ngoài bao giờ nên có chút lỗ mãng”

“Không sao! Tiểu bối không có để ý” Vân Vũ xua tay.

“Thiếu hiệp có vẻ là ngồi một mình! Chẳng hay ta có thể ngồi đây”

“Được chứ, không vấn đề gì”

Hắn nhanh kéo ghế cho ông lão còn Đông Lãng hậm hực liền kéo mạnh cái ghế ngồi xuống kêu to hét lớn gọi món, ông lão chỉ có thể lắc đầu cười xấu hồ về cách hành xử tên đệ tử.

Vân Vũ không quá để ý tiếp tục thưởng thức nốt bữa sáng.

“Trộm!!!!!!Có ai không? Có trộm”Tiếng hét thất thanh từ mộ thiếu phụ hớt hải đuổi theo một nam nhân đang ôm bọc vải, dường như tên trộm này lợi dụng buổi sáng ít người mà hành sự. Tay Vân Vũ kín đáo đặt phía dưới bàn ngưng tụ ra một tia chân khí băng.

Á!!!!!!

Tên trộm ngã nhoài phía trước lăn lộn mấy vòng ôm chân đau đớn.

Chỉ là Vân Vũ nhíu mày nhìn tên trộm đang bị mọi người chế trụ. Hắn chưa hề ra đòn và ngay tại thời điểm trước khi tên trộm ngã trong khoảng 3 giây hắn đã cảm nhận được một tia kiếm khí phát ra từ ông lão. Vân Vũ liếc nhìn, ông lão vẫn ung dung thoải mái thưởng thức trà như chưa hề nghe thấy tiếng kêu cứu. Bắt gặp ánh mắt soi xét, ông lão hạ chén trà mỉm cười.

“Thiếu hiệp đã thấy rồi sao?”

Vân Vũ gật đầu rồi nói.

“Là La Phi Kiếm tuyệt học phái La Phù Thiên Sơn? Và có phải tiền bối là La Thiên Võng”

Phải, đó chính là La Thiên Võng, có thể nói là đã nhiều năm cùng với “Kiếm Thần” Thập Tam nổi danh là nhị kiếm tuyệt thế võ lâm cao thủ. Nhiều năm trước, một mình dựa vào ba đường La Phù Kiếm Pháp đả bại người được xưng là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm lúc đó là Hoàng Dương đạo trưởng, sau đó mang kiếm đến Thiên Nhai Sơn, quyết đấu thành thiên hạ không địch thủ, được mệnh danh là La Phù Kiếm Tiên sau đó khai sinh ra La Phù Thiên Sơn nổi danh toàn võ lâm.

La Thiên Võng ánh mắt có chút thưởng thức Vân Vũ, không nghĩ chỉ cần nhìn lướt qua mà có thể đoán được võ công gì có chăng người trước mặt đây là một cao thủ là một thiên tài võ học.

“Hay! Tốt cho con mắt tinh tưởng thiếu hiệp. Ra đòn với tốc độ nhanh như vậy mà thiếu hiệp cũng bắt kịp được. Chẳng hay danh xưng thiếu hiệp là gì?”

“Tiểu bối danh tự Vân Vũ”

La Thiên Võng cười khà khà vuốt chòm râu rung rinh, nói đoạn quay sang Đông Lãng chỉ đang cắm đầu ăn.

“Đông nhi, con nên học tập Vân thiếu hiệp. Người ta chỉ cần nhìn qua là có thể biết được võ công nào. Điểm đó con nên quan sát kỹ”“Hừ, chỉ là đoán bừa thôi. Thử so tài xem con dạy dỗ hắn thế nào” Đông Lãng lườm nhìn Vân Vũ.

La Thiên Võng chỉ biết lắc đầu nhìn đệ tử cứng đầu, có lẽ sau chuyến này nên cho đi lịch lãm lấy kinh nghiệm.

“Nói đi nói lại ta cũng cảm nhận luồng chân khí trong người thiếu hiệp là một cỗ băng hỏa giao nhau, rất cường mãnh. Thiếu hiệp tu luyện nội công tâm pháp hỏa băng?”

“Phải, tiểu bối luyện Ly Hỏa Huyền Băng Công”

“Ra vậy, tâm pháp tuyệt đỉnh của Như Lai, ta nghĩ nó đã thất truyền từ rất lâu rồi kể từ khi Độc Cô Cầu Bại – Vương Việt Quân mất tích bí ẩn”

“Vậy tiền bối biết rõ Độc Cô Cầu Bại? Tiền bối có thể kể một chút?”

“Vương Việt Quân….Vương Việt Quân” La Thiên Võng lúc như nhớ lại quá khứ, ông nhấp một ngụm trà rồi nói.

“Hắn, không ai rõ từ đâu nhưng theo một số người thì hắn đến từ một nơi gọi là Thần Địa nơi tập hợp những kẻ có sức mạnh tuyệt đối tại đó. Một mình hai tay cầm kiếm đao, hắn càn quét khắp võ lâm chỉ để tìm ra kẻ có sức mạnh để đánh bại hắn”

“Hắn mạnh một cách điên rồ, không hề có điểm yếu trong các chiêu thức dường như mỗi khi kẻ địch tấn công một bước thì đã bị hắn giết chết hoặc bị thương. Có lẽ điểm yếu duy nhất của hắn là lòng tin tưởng. Bị những người hắn tin tưởng hãm hãi và môt đời kiêu hùng chỉ mong muốn bị đánh bại nhưng bị đánh bại một cách nhục nhã”

“Vậy lý do gì mà những kẻ thân tín lại phản bội?”

“Do tranh đoạt thần binh và rồi những kẻ phản bội lại tự tay giết nhau thành ra chết hết”

“Hả? Chết hết?” Vân Vũ giật mình trố mắt hỏi.

“Đúng vậy, tất cả chết hết. Chuyện này nổi tiếng trong võ lâm sao thiếu hiệp không biết?”

Vân Vũ cười trừ

“Là do không hay đi ra ngoài nên không biết. Mà chuyện thần là thế nào?”

“Trên giang hồ thì có mười thần binh trong đó Độc Cô Cầu Bại nắm giữ Cuồng Băng Diệt Kiếm và Tà Hỏa Diệt Đao. Ai tập hợp được đầy đủ sẽ hiệu lệnh thiên hạ nhưng chỉ cần nắm giữ một trong số đó thì đã xưng bá võ lâm rồi nên những kẻ kia muốn đoạt lấy là điều đương nhiên. Mà trong đó có minh chủ chính phái nắm giữ Phục Ma Hoa Linh Kiếm”

“Mà thôi, đến giờ ta phải đi. Thiếu hiệp, hẹn ngày tái ngộ”

“Tiền bối đi thong thả”

“Hừ, người liệu hồn, ta sẽ kiếm ngươi sau”

Đông Lãng trước khi đi cảnh cáo Vân Vũ nhưng tâm trí hắn đầu có để tâm, vậy việc báo thù thay sư phụ là thế nào đây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước