PHONG LƯU TIỂU TỬ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Phong lưu tiểu tử - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Bắt Đầu Học Võ Công

Giang hồ sóng gió ta mặc kệ, nâng chén rượu đầy gối mỹ nhân, lòng ta thảnh thơi không lo nghĩ, cuộc sống ta chọn thật tiêu dao.

Giữa trời đất giao thoa non nước giao hòa, có một gian nhà nhỏ như ẩn mình giữa khu vực núi Cồn Long xung quanh là cây cối. Trong không gian tĩnh lặng đầy tiếng chim hót vào buổi sáng này, ở giữa sân nhà xuất hiện hai bóng người một nữ một nam hài.

Nữ nhân khuôn mặt tinh xảo mày liễu mắt phượng, mũi dao miệng nhỏ, trên gương mặt như ngọc thấu ra sự bóng loáng trong suốt, làm lộ ra vẻ tự tin lờ mờ và xinh tươi, ngực bự nhô cao nảy tưng tưng cùng bờ mông căng tròn lùng lẳng mỗi khi di chuyển quả thực một thân hình hoàn mỹ.

Ngồi viết lách ở bàn là nam hài chừng 5 tuổi thần khí sung túc xen lẫn phần dễ thương, tuy nhiên nam hài này tay tuy viết nhưng cặp mắt lại dán vào bờ mông đang cúi xuống lại càng làm thêm sự to bự của nó.

- Mông a di to thật nếu như được sờ vào thì quả thực mỹ diệu phải biết. Chết cũng đáng!

- Cái gì chết vậy Vũ nhi?

Đông Phương Nghi phơi xong quần áo thì thấy Vân Vũ hai tay giơ trước khoảng không rồi làm động tác bóp bóp khiến nàng phải lắc đầu bật cười, đứa nhỏ này thật dễ thương quá.

Vân Vũ giật mình đỏ mặt lắc đầu.

- Không có gì hết á! Mà a di, con đã viết xong bài rồi.

- Mặt con đỏ lắm bị ốm sao?

Đông Phương Nghi cúi người làm lộ ra hai cặp bưởi căng tròn hằn hai núm bởi lẽ cái áo mỏng quá và có thể thấy rõ được cái rãnh sâu hắm tỏa hương thơm dụ người.

- Con đi đây.

Vân Vũ vội đứng dậy chạy nhanh ra ngoài trong khi dưới quần hắn thằng em đang biểu tình dữ dội bỏ lại Đông Phương Nghi khó hiểu nhìn hắn.

Vân Vũ chạy được một đoạn rồi dừng nghỉ tại một cái hồ nhỏ trong vắt, hắn quyết định tắm một cái cho vơi đi cái dục vọng trong người, theo một theo quen hằng ngày Vân Vũ bơi quanh hồ vài vòng.

Hắn lặn xuống đáy hồ Vân Vũ bất chợt thấy một viên Lưu Ly sáng bóng lập lòe ánh sáng đáy hồ, Vân Vũ mỉm cười nhanh chóng nhặt những viên Lưu Ly theo những vị trí khác nhau thầm nghĩ "A di sẽ rất vui đây. Có lẽ nhặt thêm vài viên nữa rồi về." rồi hắn liếc vào tiểu thông đạo mà hắn để ý thấy có phát sáng dị thường.

Vân Vũ ngoi lên lấy hơi sau đó lặn xuống hồ, hắn cố trợn mắt nhìn xuống, cái lỗ nhỏ ngày càng sáng hơn, thậm chí còn sáng hơn lúc ban ngày. Nơi ánh sáng phát ra có một động khẩu khác, ngoại trừ ánh sáng phát ra thì không nhìn rõ cái gì nữa.

Hắn vẫn dùng tay phải cố thăm dò, hắn quyết tâm tìm hiểu tới cùng. Dưới sự hoạt động của bàn tay, hắn cảm giác được đây là một tiểu động khá sâu.

Cũng không thể xác định bên trong có nguy hiểm hay không, hiện tại Vân Vũ có hai con đường lựa chọn: mạo hiểm xông vào, hay từ bỏ. Nhưng từ bỏ là chuyện không có khả năng, không nghi ngờ gì nữa hắn chắc chắn sẽ chọn cái thứ hai.

Hắn ngoi lên mặt nước hít một cái thật sâu, sau đó lại lặn xuống nước thêm một lần nữa. Lần này Vân Vũ xem xét động khẩu rất cẩn thận. Cửa động ước chừng đủ cho một người chui lọt, tuổi còn trẻ bởi thế tính cách rất bồng bột, hiếu thắng, thấy khó chẳng sợ, dù cửa động hơi hẹp nhưng hắn vẫn cố lách người tiến vào.

- Oạp!!!!

Vân Vũ ngoi lên trố mắt quan sát bởi đây là một hang động lớn nhưng đúng hơn là một thạch thất lớn.

Thạch thất ở giữa có chứa một chiếc hộp bên trong chứa những hạt châu lấp lánh có ánh sáng màu vàng.

Từ trong thạch thất nơi đến tận ngoài động đều được chiếu sáng bởi những hạt châu này.

Cuối cùng khi tiến đến lỗ nhỏ nhìn lại, chỉ cảm giác thạch thất rất cao và nhọn. Thì ra mật thất đã có nhiều tổn hại, có lẽ do thời gian nên đã bị nước ao ăn mòn, dùng sức đẩy mạnh vách thạch thất. Thạch không vẫn đứng yên không chuyển động, chỉ có một ít tiếng ồn.

Điều mà Vân Vũ không hiểu chính là tại sao nước trên hồ lại không thể chảy xuống đây. Còn có điều nữa là ở đây một lúc cũng không nhìn ra đây là địa phương gì? Tới đây không biết là họa hay là phúc nữa?Nhưng bất ngờ Vân Vũ mới để ý có một lão già ngồi xếp bằng ở phiến đá đầu rủ xuống, tóc trắng như mây lù xù bù có lẽ là cao nhân chăng? Cái này thì Vân Vũ bắt đầu sợ, rón rén đi thật nhẹ nhàng rời đi.

- Vù!!!!

- Oái!!!!!

Tay lão đạo kia đột nhiên giơ lên như trảo thủ, Vân Vũ hét toáng cả thạch thất chạy như chưa bao giờ được chạy như thể cái chết sắp đến nhưng hắn không tài nào chạy được mà còn bị hút về phía sau.

Pặc.

Lão đạo kia đã tóm gọn cổ Vân Vũ và hắn chỉ còn biết vũng vẫy như giun.

- Tiền bối, tha cho tiểu bối đã làm động nơi tịnh tu của ngài. Làm ơn...ơn tha cho tiểu bối.

- Là người sao? Ha...Ha...Ha...Ha

Lão đạo cười lớn làm rung chuyển của thạch thất có vài viên đá theo âm lượng đó mà rơi xuống. Lão đạo ném Vân Vũ xuống nền đất, hắn vội đứng dậy xoa cổ, biết rằng giờ chạy thì cũng chẳng thoát nổi, thấy lão đạo kia cứ cười mãi không dứt.

- Tiền bối...tiền bối...tiền bối à.

Bốp!!!!

- Oái!!!

Vân Vũ cầm lấy viên đá ném thẳng vào mặt lão đạo khiến ông bị ngã ngửa ra sau.

- Tiểu tử ngươi dám ném đá vào ta.- Tại tiền bối cứ cười mãi mà tiểu bối gọi không được nên...Mà tiền bối là ai ạ?

- Hứ, nói cho nhà ngươi biết ta là "Độc Cô Cầu Bại-Vương Việt Quân".

Giọng điệu đây vẻ ngạo mạn kiêu căng.

- Độc Cô Cầu Bại- Vương Việt Quân?

Vân Vũ lẩm nhẩm nhắc lại, Vương lão đạo thấy thế tưởng Vân Vũ nghe danh mà đứng hình.

- Thế nào danh tiếng ta khiến ngươi đứng tim rồi hả? Ha...Ha...Ha...Ha

- Tiểu bối chưa nghe cái tên đó bao giờ.

- Cái gì? Danh tiếng ta nổi như cồn sao lại thế được. Mà kệ đi, Độc Cô Cầu Bại ta bây giờ đã gặp được được một người coi như ông trời vẫn chưa muốn võ công ta thất truyền.

Vân Vũ không xuất thân trong giang hồ từ nhỏ đến giờ toàn trong rừng chỉ một vài lần là ra mấy khu làng gần để mua đồ. Hơn nữa nhìn ông già này như ma không biết bạn hay thù đây.

- Tiểu tử có muốn mạnh không? Có muốn được danh tiếng tiền tài? Ai ai cũng phải cúi đầu trước ngươi không? Nếu có hãy bái ta làm sư phụ ta sẽ dạy ngươi nhưng gì ta biết.

- Không...không có muốn học. Tiểu bối muốn về nhà.

Vân Vũ mặt chảy nước mắt đầm đìa tỏ vẻ đáng thương nhưng trong đầu lại chửu um lên.

"Chó chết, tự dưng gặp phải lão già điên".

- Ngươi nên biết có nhưng kẻ đến bái ta nhưng ta còn không để vào mắt. Ngươi là kẻ đầu tiên đấy.

- Tiểu tử thúi, còn muốn chạy… mau quay lại!

Vương lão đạo cười lớn ha hả, bàn tay vung lên, Vân Vũ cảm thấy sau lưng có một lực lượng cường đại kéo mình lại, hai chân không tự chủ được bị nhấc lên, cả người bay vọt về phía sau.

- A

Vân Vũ kinh hãi hét lên một tiếng, hắn thật sự rất hoảng sợ. Rất nhanh Vương lão đạo phất ra chỉ lực đánh vào các huyệt đạo của hắn rồi thả xuống.

- Tiểu tử, ta đã đưa một tia chân khí vào người ngươi chỉ cần ngươi trái lệnh ta lập tức bạo thể. Thế nào có bái ta làm sư phụ không?

Không còn cách nào khác Vân Vũ quỳ xuống.

- Đồ nhi bái kiến sư phụ.

- Tốt lắm, mà mai tới đây bắt đầu luyện công giờ ta đi ngủ đây. À quên nhớ mang ít đồ ăn đến đấy.

Chương 2: Thổ Lộ

Vân Vũ thất thểu về nhà, ngồi phệt xuống ghế mặt đần thối ra. Đông Phương Nghi từ nhà bếp đi ra thấy Vân Vũ ngồi bần thần vội đặt nồi cơm xuống chạy lại gần.

- Vũ nhi, con sao vậy? Sao lại ướt nhẹp thế này.

- Không có gì hết á.

Vân Vũ vội ngoẳng mặt đi bởi toàn thân Đông Phương Nghi toát ra mùi thơm dụ người, mỗi một bộ phận trên cơ thể đều là căng tràn phong tình mê hoặc khiến thằng em lại nổi dậy biểu tình.

- Không có gì sao mà từ sáng tới giờ a di thấy con lạ lắm.

Vân Vũ đột nhiên ôm eo Đông Phương Nghi áp môi và mũi vào má hồng, mũi hít lấy hít để mùi thơm quyến rũ mệ hoặc kia, môi thì thơm chùn chụt lên làn da mặt mềm mại nõn nà của nàng.

- Con..con...thực ra con yêu a di từ lâu rồi nhưng không dám nói vì sợ chúng ta mà xa lạ. Con yêu a di.

Vân Vũ gằn giọng, lớn tiếng nói ra, trong lòng cũng không chút ngượng ngùng nữa, hắn nín nhịn lâu rồi bây giờ được ăn cả ngã về không cũng được vì cái lão già không biết lão định giở trò gì với Vân Vũ nên giờ cứ thổ lộ ra hết.

Đông Phương Nghi bối rối không biết làm sao nàng trong thâm tâm thì ngạn vàn lần đồng ý vì nàng cũng yêu Vân Vũ nhưng nếu làm vậy thì sẽ là loạn luân sẽ bị người đời dèm pha. Thấy nàng cứ im im Vân Vũ kiễng chân áp môi vào môi nàng, lưỡi hắn không yên phận chui vào miệng nàng quấy phá, chọc ghẹo cái lưỡi rụt rè, còn chút lo sợ của nàng.

Đông Phương Nghi cảm nhận lưỡi hắn đi vào miệng thì hoảng hốt muốn đẩy hắn ra, nhưng bị bàn tay của hắn chộp vào bờ mông cao căng tròn to bự mà xoa nắn mãnh liệt.

Cái lưỡi Vân Vũ chả biết học ai mà sục xạo khắp ngõ ngách, hai cái lưỡi cuốn quít mút nhau trao những "cục đờm béo ngậy" khiến nàng mê ly.

Rốt cục Đông Phương Nghi chịu không nổi, tay vòng ra sau cổ hắn mãnh liệt đáp trả hôn mút liếm đê tê mê lê tê phê, cái lưỡi rụt rè kia giờ đây là vô cùng can đảm xông vào miệng hắn, quấn lấy lưỡi hắn, cùng hắn trao đổi nước bọt.

Đông Phương Nghi bế xốc Vân Vũ hướng vào phòng ngủ(hơi ngược nhỉ), tay Vân Vũ như rắn chạm đủ chỗ nhạy cảm khiến Đông Phương Nghi như lên mây.

Roạt!!!
Vân Vũ xé toác cái áo mỏng lộ ra hai cặp vú cỡ quả dưa hấu. Trời ạ, đây là thật sao, Vân Vũ sợ rằng mình đang mơ, hai tay không tự chủ mà tấn công hai quả dưa hấu một bên xoa bóp đủ hình dạng, bên còn lại bú mút chùn chụt đánh lưỡi vào đầu núm vú tạo khoái cảm mãnh liệt cho Đông Phương Nghi rên rỉ.

Rất nhanh hai người không còn mảnh vải nào trên người.

- A di, a di có sướng không?

- Vũ nhi xấu...ta rất sướng...

Vân Vũ mỉm cười tách hai chân nàng thành chữ "M" và vùng cấm đã hiện ra trước mắt hắn. Phần mu hướng lên đầy khiêu khích và trên hết có hai cánh hoa nhỏ nở ra trên âm vật được che bằng nếp thịt hồng và chỗ đó đang ra rất nhiều nước.

- Đừng Vũ nhi, a di xấu hổ lắm.

Đông Phương Nghi định lấy tay che lại nhưng Vân Vũ đã ngăn lại, hắn úp mặt vào sông quê liếm láp đánh lưỡi vào hột le khiến Đông Phương Nghi hét lên và ra nước như tràn bờ đê.

Cơ thể Đông Phương Nghi cong người và đạt cực khoái bên dưới nàng co giật và nước nôi ướt đẫm ra giường.
- A di, ta đút vào nhé?

- Đây là lần đầu của a di.

Đặt một nụ hôn lên môi nàng, Vân Vũ cầm thằng em đã biểu tình dữ dội chà sát nhẹ lên miệng âm đ*o và nhẹ nhàng đẩy vào. Bên trong nó rất khít như từ chối thằng em Vân Vũ và hắn cố đẩy sâu hơn trước khi dừng lại thứ gì đó như màng mỏng.

- A di chịu đau một chút nha.

Đông Phương Nghi gật đầu và Vân Vũ đẩy hông phá bỏ màng trinh.

- Hức...hức...đau quá....

Thấy vậy, Vân Vũ dừng lại hôn môi nàng như làm giảm bớt cơn đau.

- Vũ nhi, tiếp tục đi.

Nghe lời đó, Vân Vũ bắt đầu nhấp chậm rãi rồi từ từ nhanh dần cùng cơn rên rỉ đầy khoái cảm, bên ngoài âm đ*o sủi lên nhưng bong bóng nhỏ mỗi khi Vân Vũ nhấp và mỗi lần như vậy nó lại bó chặt hơn.

Nhấp được hơn trăm phát Vân Vũ vừa thở vừa nói.

- A di, ta sắp ra.

- Hãy ra bên trong thiếp đi.

Đông Phương Nghi ôm chặt lấy hắn, hay chân cũng quặp vào. Vân Vũ gồng mình đâm sâu nhất có thể phun ra tinh hoa tràn đầy tử cung nàng.

Chương 3: Buổi Sáng Mỹ Diệu

Sáng ngày hôm sau, Đông Phương Nghi từ trong mộng tỉnh giấc, đôi mắt ngọc từ từ mở ra, đập vào mắt là gương mặt ngây thơ của đứa cháu 5 năm dưỡng dục, hôm qua đã làm cho nàng trở thành chân chính phụ nhân.

Mang theo nụ cười mê hồn, Đông Phương Nghi đưa đùi thon dài khoát lên lưng Vân Vũ, hạ thể hai người dán cùng một chỗ.

Đông Phương Nghi cảm thụ được cái thứ làm cho mình vô hạn sảng khoái, đại gia hỏa vẫn thô sáp nhét trong thân thể của mình, không khỏi nhớ lại hôm qua hết thảy. Tại lúc đó Đông Phương Nghi cho là mình thăng rồi, một loại sung sướng đến tận linh hồn mà nàng nghĩ đến bốn chứ "Hồn Phi Phách Tán".

Nhưng nàng đột nhiên thở dài, liệu rằng làm thế này là đúng hay sai và hơn nữa bí mật về thân thế Vân Vũ nàng chưa dám nói ra, lúc này nàng có thể bảo vệ được hắn nhưng nếu như có vài việc xảy ra mà nàng không thể bên cạnh hắn liệu rằng hắn có thể tồn tại hay không nhưng nàng lắc đầu dù sao đây khoảnh khắc hạnh phúc của nàng và nàng sẽ tận hưởng nó.

Vụng trộm nhìn thoáng qua Vân Vũ, thấy hắn còn không có tỉnh, trên xì khẽ cắn môi dưới, bờ mông một trước một sau động đậy, cảm thụ được cái dương v*t to dài cứng cáp ở hạ thể, mang đến tư vi sảng khoái làm Đông Phương Nghi không khỏi nheo mày lại, tốc độ càng lúc càng nhanh.

- Tiểu A di, hôm qua làm vẫn chưa đủ sao? Như nào lại làm trộm?

Đông Phương Nghi đã nhấp sảng khoái, nghe âm thanh trêu trọc, chỉ thấy khuôn mặt dễ thương đang tươi cười nhìn mình, nàng bật dậy để Vân Vũ nằm dưới còn mình cưỡi lên bụng, mặt đối mặt với hắn.

Bờ mông bự ngạo nghễ mỗi lần nhấp xuống là tạo làn sóng nhỏ "Phạch Phạch" thật mỹ diệu, Vân Vũ khoái chí xoa nắn cặp mông.

Đông Phương Nghi lúc này sắp đến giai đoạn cao trào, mông lớn mãnh liệt lên xuống, đứt quãng từng lời nói.

- Cái này thực sướng...ta...nữ nhân..của ngươi...cả ngày muốn...cùng Vũ Nhi hoan ái...A di...yêu...Vũ Nhi nhiều lắm...Nhanh...nhanh dùng cái đó...Nghi nhi không còn khí lực...nhanh dùng nó hung hăng làm đi...

Hai người nhanh chóng đổi vị trí, Vân Vũ phía trên hung hăng đ-t, một vú to xoa nắn đủ hình dạng.

- Nghi nhi, l-n nàng kẹp kẹp chặt làm sướng chết ta, ta muốn cùng nàng mỗi ngày đều hoan ái, làm cho Nghi nhi là nữ nhân vui sướng nhất thiên hạ.

Đông Phương Nghi lúc này lạc vào trong khoái cảm, thở hổn hển qua từng lần nhấp của hắn.

- Đúng...Nghi nhi...là nữ nhân hạnh phúc nhất thiên hạ...Vũ nhi chẳng những yêu thương Nghi nhi...mà còn lợi hại trên giường...như vậy...Sướng...Sướng chết mất...Nghi nhi...sắp...sắp ra...

Đông Phương Nghi quặp lấy eo Vân Vũ dường như muốn dương v*t của hắn đâm sâu nhất có thể, mông lớn mãnh liệt run rẩy từng cỗ d*m thủy tiết ra không ngừng rửa lấy đầu cu Vân Vũ cùng đó hắn cũng xuất năm đợt tinh hoa thẳng đến tử cung nàng.

Sau một hồi, Đông Phương Nghi mới đình chỉ run rẩy nàng vô lực ngã xuống giường, ánh mắt thâm tình chằm chằm vào Vân Vũ

- Lão công, ngươi thật là lợi hại, đ-t được Nghi nhi sướng chết.

Vân Vũ mỉm cười áp miệng hắn vào Đông Phương Nghi, hai người hai lưỡi lại tìm kiếm nhau, thẳng đến Đông Phương Nghi không thở nổi mới dừng.

Đến lúc này tâm trí Đông Phương Nghi chỉ có duy nhất hình bóng Vân Vũ đối với mỗi tấc ở cơ thể nàng nguyện dâng hiến tất cả cho hắn và ngược lại những nam nhân thiên hạ, nàng đều không vừa mắt thậm chí bài xích mãnh liệt.Đông Phương Nghi như một hiền thê mặc quần áo giúp Vân Vũ, việc này cũng không tránh va chạm lại khiến dục vọng nàng nổi lên nhưng có kiềm lại, dù sao hai người cũng là lần đầu tốt nhất không nên làm nhiều quá.

- Nghi nhi, nàng làm cho ta ít đồ ăn ta ra ngoài một lát.

- Vâng, lão công.

Vân Vũ nhanh chóng di chuyển đến cái hồ, lập tức lặn xuống bơi vào thông đạo. Vương Việt Quân thấy Vân Vũ đến cười khà khà.

- Đến rồi đó hả? Ta cứ tưởng ngươi không đến chứ?

Vân Vũ đương nhiên hiểu được phải mạnh thì mới có thể bảo vệ được Nghi nhi nên hắn sẽ rất quyết tâm trong kỳ ngộ này. Hắn dõng dạc nói.

- Con sẽ quyết tâm học nên sư phụ hãy tận tình chỉ dạy con.

- Tốt, khẩu khí nam nhân phải vậy. Trước tiên khi dạy con, thì cũng phải biết về lai lịch giáo phái ta.

Vân Vũ nhanh chóng sắp xếp đồ ăn bày ra, Vương Việt Quân vừa ăn vừa nói.

- Giáo phái mà ta có tên "Diệt Thiên" do chính ta sáng lập và chỉ truyền cho một người duy nhất, từ 60 năm trước ta và các tướng dưới trướng tung hoành võ lâm khiêu chiến cướp đoạt giết vô số người, hai bàn tay ta không ngày nào mà không nhuốm máu đỏ tươi đến nỗi sau này ta phát tởm vì nó.

Và rồi đột nhiên một ngày ta cảm thấy chán cảnh chém giết và muốn ở ẩn tìm truyền nhân nhưng cũng là lúc ta bị những kẻ mà ta coi là huynh đệ hãm hại trong đó có cả người mà ta yêu thương nhất có lẽ là do ông trời trừng phạt cho ta sống đến giờ với nỗi ăn năn và thù hận. - Được rồi, nói đến đây cũng đủ còn nhưng phần còn lại ta sẽ nói sau.

- Vậy sư phụ chuyên về cầm nã, đao pháp, hay kiếm pháp,...và sẽ dạy con những gì mà con có tư chất tuyệt đỉnh gì không con nghe người ta nói có tư chất tốt thì luyện công cũng dễ dàng hơn?

- Cái gì ta cũng tinh thông. Tỷ như kiếm pháp "Thiên Kiếm Chi Vương" của ta biến hóa tinh vi, nó cốt ở việc lấy tĩnh để che động, mượn cái thế của đối phương mà chống đỡ thế công, nhưng không kém phần uy mãnh, tinh mà cương, dẫu cho có bị hãm trong vòng vây trùng điệp của các cao thủ vẫn có thể thong dong ứng phó được uy lực thì miễn chê, hoặc đao pháp "Diệt Thiên Tà Vương" đao chiêu tà ý lẫm liệt, diệt tuyệt thương sinh thiên hạ, xuất thủ đánh ra thế tất thương người, nói cái lý thì là bằng vào một cơn đại thịnh nộ ầm ầm như sóng thần tàn phá dữ dội ở ngoài biển khơi, không có gì có thể ngăn cản cho nên nếu là người tâm địa tốt thì không thể nào có khí thế để xuất thủ, lúc ấy thì dẫu cho có khổ công suốt một đời cũng khó mà thành được.

Còn về cái tư chất thì ngươi yêu con mẹ nó nghiệt rồi, ngươi sinh ra là để luyện công, không học thì phí hoài tư chất đó. Ở võ lâm có một số cực ít người với tư chất thiên bẩm chỉ cần luyện công có vài năm đã có thể tung hoành khiêu chiến cao thủ.

Học võ công của ta cốt nhất là mắt phải thật tinh, tức mục lực phải thật sắc bén, nhìn thoáng qua thấy được ngay hết mọi chi tiết, xuất chiêu ào ạt tuôn ra ngàn dặm, vậy bây giờ lão phu trước hãy dậy cho ngươi cách thở hít tức bồi nguyên để tăng cường mục lực.

Tiếp đó, Vương Việt Quân bắt đầu truyền khẩu quyết nội công tâm pháp "Vô Diệt Nguyên Khí", không biết bao lâu Vân Vũ cũng vận khí thành công dần dần cũng thấy thuần nhã.

Vụt!!!!!

Chả biết Vương Việt Quân từ đâu bắn ra một vật thể lạ nhanh như cắt. Thủ pháp ném vật của Vương Việt Quân cực kỳ chính xác và rất có cỡ nên vật mà lão ném tuy có trúng phải ngực Vân Vũ nhưng cũng không nặng lắm.

Vân Vũ cầm vật lạ ở trong tay chỉ cảm thấy nó dính dính chứ không phân biệt được đó là vật gì?

- Cốt Long Đơn được tinh luyện từ tủy Hỏa Băng Ngục Long Lân, trên đời không quá 10 viên, lão phu chinh chiến may mắn có hai viên, một cái ta đã phục dụng cái còn lại cho ngươi coi như quà của sư phụ.

- Đệ tử đa tạ sư phụ.

Dứt lời liền nuốt gọn Cốt Long Đơn.

Nuốt ực một cái, lập tức dược đơn phát huy tác dụng, một cơn hỏa diệm trong người bừng phát nổi lên từ đan điền như muốn thiêu đốt cơ thể, Vân Vũ không chịu được gầm thét vang oang cả động không dừng lại ở đó lại một cỗ nhiệt hàn băng xuất hiện, lửa băng giao nhau hai thứ tương sinh tương diệt hòa trộn làm một một cỗ nội khí cuộn trào trong người.

Vương Việt Quân lập tức đi đến trảo thủ đặt lên đỉnh đầu hắn truyền nội khí áp chế nói lớn.

- Huyệt Phi Long đưa nhanh Hổ Huyệt, mau lên.

Vân Vũ hiểu ý cắn răng chịu đau hai tay tạo thành vòng tròn cửu sơn đại mạch, dần dần làm chủ được hỏa băng dẫn dụ qua các kinh mạch gân cốt tu bổ trăm mạch thông nhau tràn đầy khí lực.

Thu hồi nội khí, thở ra một ngụm bạch khí, cơ thể tưởng chừng phải đau lắm nhưng lạ thay lại thấy rất sảng khoái nhẹ nhõm. Vương Việt Quân thấy biểu hiện này gật đầu hài lòng.

Chương 4: Sơ Ngộ Linh Nguyệt

Và khóa huấn luyện địa ngục bắt đầu với Vân Vũ tưởng chừng có lúc hắn đã muốn bỏ cuộc.

Lúc này tại nhà Vân Vũ, Đông Phương Nghi với khuôn mặt kiều diễm nhưng thần thái hết sức băng lãnh nhìn thiếu nữ đeo khăn nạng trắng che đi vẻ đẹp kiều diễm không hề thua kém Đông Phương Nghi, mái tóc như mây, mắt sáng môi hồng, cổ dài trắng noãn, thân hình lại rất đẫy đà.

- Tỷ cố chấp như vậy sao?

- Nguyệt muội, ngươi đừng hỏi câu đấy nữa, ta làm gì ta biết, Thiên Nữ Kiếm đã khai trừ ta thế nên quan hệ hai bên không còn nữa.

Linh Nguyệt chau mày nhưng điều đó lại góp phần làm tăng vẻ đẹp kiêu sa, giọng nàng đã chứa đầy tức giận.

- Tỷ có biết sư phụ khi ra quyết định như vậy người đã đau khổ như thế nào không?

Đông Phương Nghi nhìn ra ngoài cửa, ánh mắt nàng chứa đựng nỗi buồn trong quá khứ, nàng thở dài.

- Ta biết khi sư phụ ra quyết định như vậy là rất khó nhưng ta đã quyết rồi, ta phải chăm sóc cho Vân Vũ thật tốt.

- Hừ, tỷ muốn chôn chân tại cái nơi hẻo lánh này sao? Vì một lời hứa mà chôn vùi tài năng? Tỷ bị sao vậy?

Uỳnh!!!!

Đông Phương Nghi nhíu mày nhìn Linh Nguyệt, nói Vân Vũ như vậy khác gì nói nàng, nữ nhân khi yêu là vậy, đụng tới người mình thương là không được nhất là khi đó là tình lang.

Cỗ uy lực nhắm thẳng vào Linh Nguyệt nhất thời hai luồng khí áp bức nhau xung quanh đồ vật trong nhà đều lung lay bắt đầu rơi xuống, những vách tường bắt đầu xuất hiện những vết nứt. Nhưng không biết vì lý do gì mà nội kình Đông Phương Nghi tăng tiến, toàn thân như thoát thai hoán cốt mặc dù không sử dụng võ công đã lâu.

Nhất thời Linh Nguyệt không chịu được xoay người bay ra cửa tránh thoát khỏi kình lực mạnh mẽ.

- Tỷ đã mạnh hơn? Sao có thể như vậy?

Đông Phương Nghi nhìn nàng lắc đầu nói.

- Muội về đi, từ giờ về sau muội đừng đến đây nữa?

- Muội thật lời với tỷ nhưng muội vẫn phải nhắc tỷ, La Sát Giáo và Thánh Minh Vực bắt đầu động thủ tốt nhất tỷ nên cẩn thận.

- --------------------------------------------------

- Hi...hi...Nghi chắc đang nhớ ta lắm? Đã hai ngày không gặp nhau rồi.

Vân Vũ lúc này giả vờ xin phép Vương Việt Quân ra ngoài mua đồ nên nhanh chóng chạy về nhà để làm vài hiệp thỏa mãn nỗi nhớ.

Vân Vũ hướng mặt phía trước, đồng tử hắn bỗng co rút lại lập lèo sắc vàng, đây là một kỹ thuật "Thấu Thiên Nhãn" có khả năng nhìn từ xa nội công càng mạnh thì nhìn được càng xa không những vậy còn có tác dụng trong chiến đấu, nhìn thấu chuyển động và động tác đối thủ từ đó mà đưa ra tấn công phù hợp.

- Hử? Có người đang hướng đến chỗ mình. Oa, nội công thật mạnh. Là nữ nhân?

Phía ngược lại Linh Nguyệt mặc dù không có kỹ năng như Vân Vũ nhưng nàng cũng có thể cảm nhận được luồng nội công đang hướng về mình, nhưng lại hoàn toàn khác biệt với nhưng người mà nàng từng gặp.

- Chả lẽ La Sát Giáo hay Thánh Minh Vực đã phái người tới đây? Không được, phải ngăn chặn hắn lại.

Linh Nguyệt thuận thế nhanh như thiểm điện rút kiếm trong tay, thân kiếm chạm vào vỏ kêu "Keng" một tiếng sắc bén, không gian tràn ngập mùi tử khí, nàng quát lớn.

- Phong Hoa Tuyết Vũ!!!!!!!! Roẹt!!!!!!!!!

Linh Nguyệt vung kiếm tạo ra một đạo kiếm khí cong chứa đầy uy lực kinh người bay với tốc độ nhanh thẳng hướng Vân Vũ.

- Oái!!!!

Vân Vũ hoảng hốt nhanh chóng né sang trái.Đoàng!!!!

Hắn nhìn lại ra sau rồi trố mắt nhìn đạo kiếm đó đã tạo ra một vết cắt sâu dài dưới nền đất, cây cối đủ rụp khói bụi mù mịt bốc lên chứng tỏ người phía trước đang có sát ý với hắn nhưng Vân Vũ vân chưa hiểu vì sao thì hắn lại cảm nhận nữ nhân phía trước lại tấn công tiếp.

Linh Nguyệt huy động kiếm pháp trường kiếm rung lên uyển chuyển như hoa đào bay, hơn mười đường kiếm ảnh chụp lên toàn thân Vân Vũ, chắc chắn phủ kín yếu huyệt trên người hắn. Chỉ nhìn Linh Nguyệt xuất thủ là biết võ công nàng chắc chắn thuộc top cao thủ nhưng nàng bắt đầu nhận ra một điều vô lý đó là nàng tấn công nhiều nhưng nàng lại không tài nào chạm vào được một góc áo đối phương.

Vân Vũ khó hiểu nhưng chỉ dùng 3 thành công lực hóa giải kiếm chiêu Linh Nguyệt, một mặt thì la lớn.

- Khoan...khoan đã...đừng có đánh nữa.

- Cái gì?

Giọng đối phương là của nam hài, Linh Nguyệt vội thối lui lúc này khói cũng bớt đi, Vân Vũ ho sụ sụ vẩy tay trước làn khói trắng.

- Oa, là một mỹ nhân.

Linh Nguyệt nghe vậy mỉm cười cơn gió bay nhẹ phấp phớp lớp khen che dung nhan kiều diễm, Vân Vũ thấp thoáng thấy được không thua kém gì Đông Phương Nghi.

Chả biết vì sao khi thấy Vân Vũ, Linh Nguyệt lại nảy sinh một tia dao động trong tâm nàng thứ mà nàng luôn khắc chế. Linh Nguyệt vội đến gần Vân Vũ xem xét hắn có bị thương đâu và miệng xinh thì luôn nói "Xin Lỗi".

- Tiểu đệ, đại tỷ xin lỗi đã tấn công.

Cảm thụ được mùi thơm mỹ diệu và trên hết là hai bàn tay mềm mịn đang dò xét khắp người hắn, Vân Vũ lắc đầu.

- Không có gì hết á, tỷ tỷ không phải ăn năn gì đâu.

- Không được, ta phải tạ lỗi nhưng giờ ta không có đem nhiều tiền. Phải rồi, ở gần đây có quán ăn ta đưa đệ đến đó mời một bữa cơm. Thế có được không?

Được ăn cùng với mỹ nhân thì còn gì tuyệt hơn, Vân Vũ liền gật đầu.

Rất nhanh hai người đến một quán ăn, sinh ý cũng có vẻ tạm ổn, kẻ vào người ra cũng lác đác vài người. Hai người vào quán nhất thời những người trong quán đều đổ dồn về Linh Nguyệt cơ hồ toàn bộ đều bị vẻ mỹ lệ của nàng làm cho ngây ra.
Nhưng khi Linh Nguyệt ánh mắt lạnh tanh phát ra kình lực khiến cho những kẻ đang nhìn nàng đầu óc quay cuồng không dám nhìn nữa.

- Tiểu đệ muốn ăn gì?

- Gì cũng được tỷ á. Đệ bụng tốt lắm đó.

Vân Vũ cười hi hi càng làm tăng cái vẻ dễ thương khiến bao người nhìn mà muốn cưng nựng.

- Được rồi, chủ quán mang cho ta vài món này.

- Có ngay.

Bữa cơm nhanh chóng được bày biện khá nhiều, Vân Vũ lúc nãy luyện công cũng không có ăn gì nhiều bây giờ trước mắt là những món ngon nên nhai ngấu nghiến cho thỏa cơn đói.

Nhìn Vân Vũ ăn, Linh Nguyệt khẽ mỉm cười bất giác nàng đưa tay gạt hạt cơm trên khóe miệng rồi lại đưa tay mút lại mà Vân Vũ cũng không chú ý, hành động đó vô tình làm nàng bừng tỉnh, mặt nàng bắt đầu đỏ.

"Trời ạ, ta đang làm gì thế này? Sao lại hành động một cách như vậy? Tại sao mỗi lần nhìn tiểu đệ này tim ta lại đập rộn ràng".

Nàng khẽ lắc đầu xoa tan suy nghĩ đó.

- Đại tỷ, tỷ ăn đi chứ. Không là đệ ăn hết đó.

- Không sao, đệ cứ ăn đi. Ta không có đói. Mà ta hỏi đệ.

- Vâng, tỷ cứ hỏi đi.

- Lúc nãy ta vô tình tấn công đệ, nhưng đệ lại có thể hóa giải kiếm chiêu của ta việc mà ít người có thể làm được. Vậy tông sư nào đã dạy đệ vậy?

- À, sư phụ đệ. Để xem nào tên lão là gì ấy nhở...đúng rồi là Vương Việt Quân.

- Vương Việt Quân?

Linh Nguyệt lẩm nhẩm trong đầu nhưng không biết là có nhân vật trong võ lâm tên như vậy.

- Đúng rồi ta còn chưa biết tên đệ. Ta là Linh Nguyệt.

- Đệ là Vân Vũ, vân là mây, vũ là mưa. A di nói đệ sinh trong cái ngày nhiều mây nhiều mưa. Đệ có thể gọi tỷ là Linh tỷ được không?

Linh Nguyệt gật đầu thay lời nói.

- Vui quá, chắc tỷ là người của võ lâm nên đi nhiều nơi lắm nhỉ? Để khi nào đệ xin phép a di cho đệ ra ngoài chứ a di không cho phép đệ ra ngoài khu vực này.

Linh Nguyệt xoa đầu hắn rồi nói.

- Võ lâm khiến ta luôn có những cái nhìn tươi đẹp nhưng thực chất đó là nơi mưu mô thủ đoạn, chém giết ta nghĩ đó là lý do mà a di đệ không cho ra ngoài. Chỉ khi nào có được bản lãnh tốt thì miễn cưỡng có thể đi được.

Vân Vũ hăng hái dõng dạc giơ cao cái tay trái cầm đùi gà tuyên bố.

- Vậy đệ phải chăm chỉ luyện công rồi để còn gặp lại tỷ nữa.

- Ừm.

Chương 5: Đại chiến đông phương nghi

Ánh nắng tháng 5 giữa trưa thật oi bức, vô số ánh nắng xuyên qua cành lá tươi tốt như vô số đạo chỉ chọc giữa rừng xanh rậm rạp âm u. Người đi đường ai ai trên trán cũng lấm tấm mồ hôi thỉ thoảng lại quệt vài cái cho bớt chỉ mong tìm được cái cây lớn hoặc quán nước để nghỉ ngơi.

Nhưng xuyên qua đoàn người đi lại là một đạo ảnh không rõ mà người đi đường lại càng không cảm nhận được chỉ là thoáng qua cơn gió rồi mất hút.

Đạo ảnh đó không phải xa lạ, chính là Vân Vũ sau khi chia tay Linh Nguyệt, hắn khinh công xuyên qua không gian với tốc độ cực nhanh mà quân áo trên dưới đầu tóc không chút lay động cách giải thích duy nhất Vân Vũ đã sử dụng hộ thể chân khí.

Nhưng vừa sử dụng hộ thể chân vừa sử dụng khinh công nhanh như vậy mà không mệt mỏi chỉ biết là lão Vương đã huấn luyện Vân Vũ tốt đến nhường nào.

Rất nhanh Vân Vũ đã về đến nhà, loáng thoáng thấy khói từ phòng bếp, Vân Vũ biết ngay Đông Phương Nghi chắc đang nấu cơm, Vân Vũ di chuyển không gây tiếng động, hơi lấp ló ở cửa. Đông Phương Nghi đang cúi người thổi lửa, tư thế này làm cho cặp mông lớn của nàng in hằn rõ căng đầy.

Hắn bất ngờ ôm chầm lấy eo Đông Phương Nghi, nàng giật mình định tung chưởng đánh kẻ lạ mặt nhưng khi cảm nhận được hơi thở quen thuộc biết đó là Vân Vũ, nàng ấp úng thở gấp trong khi Vân Vũ đã thò vào áo nàng dày vò một bên vú to, tay còn lại thò xuống mông nàng xoa nắn.

- Tiểu phong tử...ngươi...ngươi...về mà không nói sớm...

- A di, ta nhớ nàng.

- Hừ...mới có 2 ngày mà nhớ cái gì...Ah...Ah...

- Ta nhớ nàng một thì bên dưới nhớ nàng mười.

Vân Vũ cười dâm khéo léo cởi phăng váy nàng ném sang một bên, Đông Phương Nghi á một tiếng nhưng dù sao có cản được nữa đâu. Cái váy mất đi để lộ cặp đùi thon dài, và cái âm đ*o hồng hào với cái khe vẫn đang ngậm chặt đang rỉ nước.

- Đừng...Vũ nhi...ở đây không hay...ôi...hay chúng ta vào trong buồng rồi chàng muốn gì cũng được.

- Hì, nhưng ta thích làm ở đây hơn.Vân Vũ không để Đông Phương Nghi nói tiếp mà nhanh tay ném cái áo và yếm lộ cặp vú căng tròn, tay nàng cho vào quần Vân Vũ, nàng cũng nhanh nhẹn cởi quần hắn, sờ bên ngoài đã thấy 1 khúc cộm quá to, ôi sướng. Đông Phương Nghi bắt đầu cho tay vào xoa c-c, to thật, nóng hổi, cả 2 vội vã cởi đồ cho nhau đến khi đều hoàn toàn khỏa thân, Đông Phương Nghi quỳ dùng tay sục sục c-c, l-n nàng đã ra khí dầm dề, sẵn sàng được đ-t.

Vân Vũ xoa cặp mông tròn nàng đầy thèm khát, hắn đẩy nàng ra cái bàn, nàng xếp áo choàng lên rồi chống tay ưỡn cao mu lên mời gọi, tay nàng day day hột le trong khi nhìn con c-c Vân Vũ đang tiến sát huyệt thịt của mình. Hắn kê c-c ngay cửa động trong cơn n*ng dâm hung tợn, người đẹp hắn thèm thuồng đang dâng l-n cho hắn đ-t. Hắn nắc mạnh vào l-n Đông Phương Nghi làm nàng á lên văng cả nước miếng, những cú nắc liên tục vào cái l-n ngon ngọt của mỹ nhân, Đông Phương Nghi vừa rên la vừa khẩu dâm.

- Vũ nhi... Tiểu lão công... ngươi đ-t... Nghi nhi đấy... Ah... Dâm huyệt sảng khoái... Lại dùng lực... Dùng sức đâm ta... Đem Nghi nhi... Tiểu dâm huyệt đ-t... đ-t nát a... Ah... Nghi nhi yêu Vũ nhi.... Cái lồng mỗi ngày đều... đều muốn cùng ngươi... Ah... hoan ái.

- Hảo lão bà...l-n Nghi nhi kẹp chặt sướng chết lão công, lão công cũng muốn mỗi ngày đều cùng ngươi đ-t, ta muốn để cho Nghi nhi sướng đến điên.

Đông Phương Nghi cảm nhận con c-c đâm vào tử cung mình, ngoáy 1 vòng rồi bỗng dừng lại, ôi nàng cố thở để lấy hơi sau liên tục những cú đ-t làm nàng sướng đến ngộp thở.

Vân Vũ gầm lên thúc mạnh làm Đông Phương Nghi ưỡn cong người đón nhận từng nắc hung bạo. Cảm giác bị đ-t lúc này sao mà đã quá không biết, nàng ưỡn mông mạnh đón nhận hàng chục cú dập tê tái l-n c-c của Vân Vũ, cơn lên đỉnh đến Đông Phương Nghi á mạnh lên khi hắn xịt tinh nóng bỏng cháy rực âm động của mình.

Một hồi sau, Đông Phương Nghi mới ngừng run rầy rồi vô lực ngã xuống bàn.
- Lão công, ngươi thực mạnh làm Nghi nhi hồn bay phách tán.

Vân Vũ cười nhẹ áp miệng hắn vào Đông Phương Nghi sục sạo miệng nàng thẳng đến khi nàng không thở nổi mới buông ra. Sau đó bữa cơm trưa cứ thế mà để đấy trong khi Vân Vũ và Đông Phương Nghi đ-t nhau đến tận đêm khuya mà Đông Phương Nghi trong ngày hôm nay tiết thân không dưới hai mươi lần.

Cuộc sống Vân Vũ cứ như vậy trôi đi, sáng luyện công tối về đ-t Đông Phương Nghi.

Vân Vũ cùng Đông Phương Nghi giống như phu thê mới cưới, ân ân ái ái triền miên không dứt. Căn nhà nhỏ mà khắp nơi đều có dấu vết ân ái của hai người, bất cứ chỗ nào cũng có thể trở thành chiến trường để bọn họ "chiến đấu".

Đông Phương Nghi đã hoàn toàn đắm chìm trong mật ngọt hạnh phúc. Trải qua chiều chuộng thương yêu hết lòng của Vân Vũ, toàn thân nàng cũng toát lên vẻ diễm sắc kinh người.

Khuôn mặt càng ngày càng hồng nhuận, bộ ngực càng ngày càng cao vút, kiều đồn cũng kiên đĩnh tròn trịa hơn, bước chân phiêu động như bay, thân thể vốn thành thục lại càng thêm mê người, nhất cử nhất động, toàn thân trên dưới đều toát ra vẻ phong tình say đắm.

Đông Phương Nghi, dưới bàn tay chăm sóc của hắn đã trở nên vô cùng viên nhuận, đặc biệt là trải qua song tu, biến hóa quả thực vượt quá tưởng tượng. Điều này khiến Vân Vũ vô cùng ngạc nhiên, phong nhũ của nàng càng ngày càng lớn, càng lúc càng cao, đồn bộ cũng căng mẩy hơn nhiều.

Đông Phương Nghi thi thoảng vẫn trách Vân Vũ, sờ mó thế nào mà hai nơi đó cứ lớn dần lên, lúc đi ra làng mua đồ, vô số ánh mắt tham lam của người đi đường, bọn họ luôn dụng ánh mắt nam nhân nóng bỏng chằm chằm nhìn vào ngực nàng, điều này khiến cho Đông Phương Nghi vô cùng xấu hổ và cũng rất tức luôn dùng kình lực uy áp lại chúng, thân thể nàng chỉ có một người- Vân Vũ mới được phép nhìn còn ai khác thì đừng hòng điều này cũng nảy sinh trong suy nàng mọi nam nhân đều ghê tởm chỉ duy mỗi một người hằng ngày ra vào trong cơ thể nàng.

Mà hơn nữa trải qua song tu nên cơ thể Đông Phương Nghi ngày càng nhạy cảm, chỉ cần Vân Vũ có động tác vào cơ thể là nàng hứng tình, hai người điên cuồng thử qua các loại tư thế, sau cùng mệt nhọc tê liệt nằm im trên giường.

Vân Vũ đối với biểu hiện trên giường của Đông Phương Nghi thì vô cùng vừa ý, ngày thường là a di đoan trang ưu nhã hiền thục, trên giường lại chính là mỹ phụ vũ mị phóng đáng. Loại tư vị này đặc biệt sảng khoái, hơn nữa nàng rất dễ hưng phấn, mẫn cảm vô cùng, chỉ cần sờ một chút, d*m thủy đã tuôn ra ào ạt.

Tuy hoan ái nhiều với Đông Phương Nghi nhưng hắn không quên phải luyện công, lão Vương đã nói "Muốn bảo vệ được thân nhân thì trước hết phải bảo vệ được bản thân, chỉ có mạnh thì mới có thể bảo vệ được người mình yêu quý".

Trong thời gian này, Vân Vũ đã lĩnh hội: "Thiên Kiếm Chi Vương"-kiếm pháp uy mãnh tinh mà cương, ""Diệt Thiên Tà Vương"-đao pháp duyệt tuyệt tương sinh thiên hạ, "Vô Diệt Nguyên Khí"-đã đạt cảnh giới viên mãn- Địa Giai Cấp chỉ kém Hắc Giai Cấp của lão Vương, "Thiên Diệt Thiên Chưởng"-chưởng pháp chuyên "clear map", "Phá Không Nguyên Thủ"-chú trọng quyền cước biến hóa, công thủ toàn diện, ngoài ra vô số võ công mà hắn thâu nghệ được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau