PHỐ PHƯỜNG (THỊ TỈNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phố phường (thị tỉnh) - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Edit: Dờ

Có không ít tài xế bị kẹt xe tại Vân Nam, Lý Thuận cũng trong số đó. Mưa lớn liên tiếp vài ngày, hắn và vợ xuống xe thuê phòng khách sạn. Trời mưa bao nhiêu ngày thì vợ hắn chửi bấy nhiêu ngày.

Lòng buồn bực khó tả, trời vừa tạnh mưa Lý Thuận liền lẻn ra ngoài, lại nghe vợ hắn rống lên: "Ông lại định đi đâu! Á à! Định đi gặp con nào chứ gì!"

Lý Thuận đi xa rồi mà vẫn nghe thấy âm thanh rung chuyển trời đất vang bên tai, hắn không quay đầu lại, "Đi dạo một tý, lát nữa về ngay."

Mặc kệ bà vợ la hét, hắn thọc tay vào túi quần đi ra phố.

Hắn đi dọc ra ngã tư đường, trong đầu không ngừng nghĩ tới Thu Thu.

Tần Sấm đã đánh hắn một trận, vợ hắn cũng đã mắng nhiếc chán chê nhưng Lý Thuận vẫn còn cái ý định đó trong đầu.

Càng không bắt được tới tay thì mong ước, lòng ngứa ngáy không yên.

Hắn còn nhớ rõ Thu Thu hôm đó mặc quần đùi trèo lên xe, hai chân trơn bóng lồ lộ, ngại ngùng đưa cho hắn một chai nước.

Lý Thuận từng tiếp xúc với không ít phụ nữ, đa số đều là những cô gái làm nghề kinh doanh vốn tự có, nếu có cô nào coi như đứng đắn thì cũng là người từng ly dị.

Đám phụ nữ ấy đa số đều lõi đời, nhất là lại làm cái nghề kia, tinh như cáo, không sạch sẽ đáng yêu như Thu Thu.

Gặp bao nhiêu mỹ nhân đẫy đà nở nang, lần đầu thấy một người thuần khiết như Thu Thu, Lý Thuận nhớ mãi không quên.

Nếu muốn tìm người giống như Thu Thu thì chắc chắn là con gái nhà lành, chẳng ai muốn dây vào một tên đàn ông đã có vợ.

Lại nghĩ về bà vợ dữ như cọp nhà hắn, muốn ly dị cũng không được, cô ta hung hãn vô cùng, lại dỗ ngọt đến nỗi cha mẹ hắn đều nghe theo. Lý Thuận chỉ có cái gan háo sắc, còn bình thường thì nhưu con rùa rụt cổ, thấy khó là lui.

Lý Thuận bực bội dập tàn thuốc rồi ném ra đất, tàn thuốc dính nước mưa phát ra tiếng "xèo". Vừa ngẩng đầu lên, đứng trước quầy bán bỏng ngô kia chẳng phải người mà hắn đang mong nhớ sao?

Lý Thuận thậm thụt nhìn tứ phía, thế mà lại không thấy Tần Sấm đâu, Tần Sấm dám để cô vợ nhỏ xinh đẹp ra đường một mình ư.

Cũng khó trách Thu Thu dễ lừa, một cái máy nổ bỏng tàn tạ cũng có thể khiến cậu hào hứng sáng mắt lên.

Tần Sấm dễ dàng bắt được một em gái xinh đẹp như vậy, Lý Thuận càng nghĩ càng không cam lòng.

Hắn vừa định đến gần thì một tên đàn ông lạ mặt lén đến phía sau Thu Thu, túm lấy cổ tay cậu hùng hổ lôi đi.

Nhất thời Lý Thuận không biết có nên xông lên không, hắn sững người tại chỗ, vừa lúc tiếng kêu sợ hãi của Thu Thu lọt vào tai Tần Sấm.
Quả nhiên Tần Sấm vẫn ở gần đó, có vợ đẹp như vậy nào ai lại muốn buông tay.

Lý Thuận nghển cổ nhìn, cho đến khi bóng dáng hai người biến mất, hắn mới sực nhớ ra tên đàn ông lúc nãy.

Hắn nghe loáng thoáng tên đó nói cái gì mà mua mua bán bán trả tiền, liền bám theo gọi lại.

"Huynh đệ, chờ một chút!"

Tên đàn ông kia đang nổi nóng, trợn mắt quay lại quát, "Chuyện gì!"

Lý Thuận khom lưng nói, "Ông quen cô gái vừa rồi à?" Dứt lời lấy bao thuốc ra nịnh nọt mời một điếu.

Thấy vẻ mặt cười nhăn nhở của Lý Thuận, tên đàn ông kai tuy vẫn bực nhưng cũng không trút giận với người lạ.

"Cô gái nào!" Tên đàn ông nhận điếu thuốc, Lý Thuận đưa bật lửa qua châm, gã rít một rơi chậm chầm nhả khói, cơn tức giận tan đi hơn nửa, "Con trai đấy..." Tên đàn ông thấp giọng, "Mua từ bên Lào."

Nói xong lại đánh giá Lý Thuận từ trên xuống, vật họp theo loài, đều giống nhau cả nên nhìn cái là đoán ra Lý Thuận là loại người gì, gã nói cho hắn cũng chẳng sợ, "Sao? Ông cũng muốn mua?"

Chuyện này Lý Thuận đã từng nghe, hắn rất kinh hãi, không ngờ Thu Thu lại là con trai, hắn há miệng thở hổn hển, "A, là con trai à..."

Dáng vẻ kinh ngạc của Lý Thuận lọt vào mắt tên đàn ông kia, gã thầm nghĩ, lại là một con chuột nhát cáy, "Đúng thế, không mua được gái đâu."

Nghĩ lại, Tần Sấm cả ngày đều dính lấy Thu Thu, hóa ra tên đó còn có khẩu vị ấy. Thấy bộ dạng cúi đầu luống cuống tay chân của Lý Thuận, tên đàn ông hừ lạnh, "Chê trai à? Nhưng nếu nó không đẹp thì cũng chẳng bị bán sang đây."

Đúng là như vậy, Thu Thu đẹp, dù là con trai cũng không khiến người ta thấy chán ghét. Lý Thuận lắp bắp, "Cũng không phải..."

"Xì." Gã gặp nhiều người như Lý Thuận rồi, có lòng muốn ăn cướp mà không có gan làm.

Tiếng cười khinh của gã khiến Lý Thuận bực bội, hắn nói, "Vậy sao lại đi theo Tần Sấm? Tần Sấm mua lại của ông à?"

Nói tới chuyện này, gã lại tức, "Có cái đếch!" Gã hung tợn rít một hơi thuốc, "Nó bỏ chạy giữa đường, bây giờ lại đi cùng thằng khác. Tiên sư nó, tức vl."

Nghĩ một lát, gã nói tiếp, "Ông quen thằng đó đúng không?" Gã lập tức cảnh giác, sợ Lý Thuận tới dò la tin tức.

Lý Thuận rối rít xua tay, "Không quen không quen!" Hắn thầm thì, "Bị tẩn cho một trận thôi..."

Hai người đứng gần, một chữ cũng không lọt ra ngoài. Gã đàn ông cười nhạo một tiếng, nhìn rõ ràng từng cử chỉ của Lý Thuận, "Ông nhìn trúng thằng đĩ kia đúng không?"

Nếu chưa biết Thu Thu là con trai thì Lý Thuận sẽ thừa nhận ngay, bây giờ lại do dự. Gã đàn ông khinh bỉ nói, "Còn không dám thừa nhận."

Mấy lần bị gã đàn ông kia nói đểu, Lý Thuận cảm thấy bị xúc phạm, "Đúng thì sao?"

Gã đàn ông chà xát tay, tới gần nói cho Lý Thuận, "Ông đưa tôi tiền, tôi mang nó kia về bán lại cho ông, thế nào?"

Lý Thuận bị mỡ lợn che mắt, hơi động tâm nhưng vẫn nghi ngờ hỏi, "Ông đưa về kiểu gì? Ông có bắt được đâu."

"Tôi có cách của tôi, ông có mua hay không, người tới tay rồi đưa tiền sau cũng được." Gã đàn ông hứa hẹn.

"Nếu nó không chịu đi theo tôi thì sao, tôi nhìn có vẻ nó rất tin tưởng Tần Sấm."

Gã đàn ông liếc mắt nhìn hắn, "Nó không biết tiếng Trung, cứ bắt thả lên xe rồi chở về nhà, nó còn chạy được đi đâu?" Gã im lặng đánh giá thái độ của Lý Thuận, "Hơn nữa, Tần Sấm cái gì, chẳng phải cũng chỉ là một thằng đàn ông nó mới quen hay sao? Nếu thấy người mất tích, thằng đó có tìm được cũng không báo án được."

Lý Thuận càng nghĩ càng thấy có lý, "Vậy... ông bắt người về trước đã..."

Gã đàn ông cười cười rồi đồng ý, gã biết Lý Thuận động tâm rồi.

Lý Thuận bắt đầu cân nhắc tới việc làm thế nào để ly hôn, sau đó đem Thu Thu về quê.

Chương 32

Edit: Dờ

Mưa lớn như muốn sập trời, qua một buổi chiều thì rốt cuộc cũng chịu tạnh.

Kho hàng gọi điện cho Tần Sấm bảo chuẩn bị xuất phát, đoàn xe lục tục kéo ra cửa khẩu.

Hai người ở lại Vân Nam một thời gian dài, vật dụng hằng ngày cũng đã tiêu hao gần hết, Tần Sấm mang Thu Thu đi mua đồ bổ sung.

Giấy vệ sinh, đồ ăn, quan trọng nhất là nước khoáng. Thu Thu rất thích đi siêu thị, vẫn không bỏ được thói quen quay đầu lại hỏi ý Tần Sấm khi muốn mua gì đó.

Tần Sấm cười không nói, chờ Thu Thu quyết định, nếu cậu thích thì sẽ ngắm nghía lâu hơn một chút, thấy giá quá cao thì dùng dằng mãi không dám mua.

Tần Sấm im lặng không lên tiếng, đi theo sau Thu Thu nhặt những món đồ cậu thả lại lên kệ hàng.

Lúc tính tiền phát hiện ra có thêm một số thứ, Thu Thu khó hiểu nhìn Tần Sấm.

Tần Sấm bất đắc dĩ đưa túi đồ cho cậu cầm, dùng cách ấy để đánh lạc hướng. Dẫn theo Thu Thu cứ theo dẫn trẻ con vậy, cho cậu tự làm gì đó thì cậu sẽ rất vui vẻ.

Hai người vừa ra tới cửa siêu thị, Tần Sấm vô thức sờ túi quần muốn hút thuốc, bao thuốc chỉ còn lại vài sợi lá thuốc vụn.

Chỉ cái di động trên ngực Thu Thu, Tần Sấm dặn dò, "Ở đây chờ anh, anh đi mua bao thuốc." Anh vỗ vai Thu Thu rồi thọc tay vào túi, đi vào trong.

Người mua Thu Thu tên là Hồ Nã, từ lúc giao dịch với Lý Thuận xong, mấy ngày nay gã đều canh trước cửa khách sạn, rốt cuộc cũng đợi được ngày hôm nay hai người ra cửa.

Bám theo suốt dọc đường mà không có cơ hội ra tay, cuối cùng tranh thủ được lúc Tần Sấm đi mua thuốc lá.

Gã kéo thấp mũ, nhanh chóng tiếp cận Thu Thu túm chặt lấy tay cậu, một tay thì bịt miệng Thu Thu. Có kinh nghiệm lần trước, lần này gã lái xe tới, lôi Thu Thu đi rồi nhét lên xe.

Thu Thu hoảng sợ cố gắng mở cửa, Hồ Nã lập tức khóa xe, cười lạnh một tiếng rồi khởi động xe, "Tao rõ đất Vân Nam này như lòng bàn tay, xem mày chạy đi đâu."

Bất đồng ngôn ngữ khiến sự sợ hãi lớn hơn, Thu Thu giãy giụa kịch liệt, chồm từ ghế sau lên ghế lái muốn cướp tay lái của Hồ Nã.

Xe mới chạy chưa bao xa, Hồ Nã dừng xe trước gờ giảm tốc, đứng lên định lấy dây thừng trói Thu Thu lại.

Thu Thu né trái né phải, thấy Hồ Nã vươn tay lại thì cắn một phát vào mu bàn tay hắn, tay chân giãy mạnh, mắt sáng quắc như một con báo nhỏ phục kích trong bóng đêm chờ chực con mồi.

Lần trước bị bán qua đây thì thằng nhãi này vẫn còn sợ sệt khúm núm, đi đường còn xiêu vẹo sắp ngã như thể gió thổi là bay.

Hồ Nã không ngờ Thu Thu lại có sức lực mạnh như thế, hai người giằng co một lúc lâu, gã không hề chiếm thế, trên tay còn bị cắn bị thương. Nếu không phải vừa rồi gã ra tay đột ngột thì còn lâu mới dễ dàng lôi Thu Thu lên xe.

Nơi Tần Sấm và Thu Thu vào mua đồ là một siêu thị nhỏ, loại thuốc lá bình thường Tần Sấm quen hút đã bán hết, nhân viên thu ngân đành vào kho lấy cho anh, phải đợi trong chốc lát.

Mà khi anh ra ngoài thì chẳng còn bóng dáng Thu Thu đâu nữa, trên mặt đất là đồ vật rơi rớt tung tóe và một đám bà cô ra hôi của.

Tần Sấm lập tức dụi tàn thuốc trên tay, túm lấy cổ tay một người trong số đó, "Thằng nhóc vừa đứng ở đây đâu? Em ấy xách mấy túi đồ này này."

Bà cô nhặt cả đống đồ, sợ Tần Sấm đòi đền tiền nên vội vàng thả lại trên đất, "Tôi không biết đâu... Thấy không ai tới nhận nên tôi mới nhặt đấy chứ..."

Tần Sấm nhớ ra di động của Thu Thu, mặc kệ cậu có nghe hiểu được hay không, Tần Sấm vẫn gọi qua.

Di động Thu Thu chỉ lưu một số duy nhất, màn hình hiển thị tên người gọi đến là tiếng Trung, đó nhất định là Tần Sấm. Cậu nhanh chóng ấn nút nghe, Hồ Nã hốt hoảng định cướp lấy, bị Thu Thu đá một cước giữa ngực.

"Sấm ca!" Thu Thu khàn giọng kêu Tần Sấm.

Tuy Thu Thu không hề nói gì khác nhưng chỉ bằng âm thanh run rẩy gọi "Sấm ca" này thôi, Tần Sấm đã cảm thấy kinh hãi.

Thấy Thu Thu gấp tới toát mồ hôi, Hồ Nã chợt nhớ ra thằng ranh này là người Lào, không biết tiếng Trung, nghe điện thoại cũng chẳng làm được gì.

Gã cười cười giả vờ muốn cướp di động, thấy Hồ Nã tới gần, Thu Thu chỉ có thể phát ra những âm thanh kêu rên bất lực.
"Cộc cộc" hai tiếng, tiếng gõ cửa kính xe vang lên, bên trong xe đột nhiên trở nên im lặng. Chưa biết bên ngoài có phải Tần Sấm hay không nhưng Thu Thu đã lập tức thụi khuỷu tay vào cửa xe tạo tiếng động.

Hồ Nã cả kinh, ấn cậu xuống ghế xe, "Ai đó!"

"Phiền anh hạ kính xe xuống." Người bên ngoài ra lệnh, "Đỗ xe ở đây làm gì, yêu cầu anh xuất trình giấy tờ xe."

Giọng nói đó không phải là Tần Sấm, Thu Thu trộm liếc Hồ Nã, thấy sắc mặt hắn xanh mét, nói chuyện cũng lắp bắp: "Ơ... tôi... lái đi bây giờ đây..."

Người bên ngoài không buông tha, lặp lại lần nữa, "Hạ cửa kính xe xuống, xuất trình giấy tờ xe."

Lần khần tốn bao nhiêu thời gian với thằng ranh này, Hồ Nã không ngờ cảnh sát giao thông đã để mắt tới, gã vội đẩy Thu Thu vào trong rồi đi xuống sập cửa xe lại.

Gã nịnh nọt khom lưng nói: "Tôi lái đi bây giờ đây..."

Thu Thu bám lấy cửa xe, người bên ngoài đang nói chuyện, trong điện thoại vẫn là giọng Tần Sấm, "Thu Thu! Em ở đâu? Đưa điện thoại cho người khác nghe giùm em đi!"

Không có sự hỗ trợ của app phiên dịch, hai người trao đổi rất khó khăn. Thu Thu đỏ bừng mắt, cậu không biết anh đang nói gì, cũng không biết bên ngoài là ai.

Càng không biết Hồ Nã muốn dẫn cậu đi đâu, cậu thậm chí còn nghĩ, đã mấy phút không nhìn thấy Tần Sấm rồi, lẽ nào sau này không được gặp lại anh nữa sao.

"Thu Thu!" Tần Sấm gào khản cổ, giọng anh khiến Thu Thu giật mình nuốt lại dòng nước mắt sắp ứa ra.

Lúc này ngay cả cảnh sát giao thông cũng thoáng nghe được âm thanh, nhìn chằm chằm cửa xe, "Trong xe có chuyện gì vậy?"

Hồ Nã căng thẳng, hai tay lúng túng lau mồ hôi lên quần áo, nói bừa, "Em... em gái tôi giận dỗi tý thôi..."

Cảnh sát giao thông nhìn Hồ Nã, thu giấy bút lại, "Phiền anh mở cửa xe một chút."

"Thật sự là em gái tôi mà." Hồ Nã thầm thấy không ổn, nghĩ Thu Thu không biết tiếng Trung, chỉ cần cậu không mở miệng thì không sao. Nêu như cậu dám gào khóc, gã sẽ nói bừa là do đầu óc Thu Thu có vấn đề.

"Mong anh hợp tác." Cảnh sát giao thông lặp lại một lần.

"Được..." Hồ Nã chần chừ mở cửa, "Đầu óc nó không tốt, không biết nói..."

Tia sáng lọt vào trong xe qua khe cửa, Thu Thu dùng toàn lực đẩy ra định bụng chạy trốn ra ngoài, sau đó đụng mạnh vào người viên cảnh sát giao thông.

Chương 33

Edit: Dờ

Cảnh sát và Hồ Nã một trái một phải kéo tay Thu Thu, Thu Thu chạy được ra ngoài thì y như con báo nhỏ, bị giữ tay vẫn có thể nâng chân đá người.

"Anh nhìn đi, đầu óc nó có vấn đề..." Hồ Nã cười ha ha, muốn nhanh chóng nhét Thu Thu về xe, ai ngờ tay chợt cảm thấy đau nhói, Thu Thu cắn mạnh lên tay gã khiến gã rống lên, "Buông ra! Con mẹ mày buông ra cho tao!"

Di động còn đang mở, Tần Sấm nghe thấy giọng một gã đàn ông thô lỗ gào rống, không rõ tình huống bên Thu Thu là thế nào, anh lớn tiếng gọi, "Thu Thu!"

Nghe thấy giọng Tần Sấm, Thu Thu càng cảm thấy chua xót, tay liên tục giãy ra, run rẩy nức nở gọi anh, "Sấm ca! Sấm ca!"

Nghe thấy tiếng trong điện thoại, thêm vào việc trong xe có giấu người, cảnh sát giao thông chưa rõ tình huống, đồng chí cảnh sát ở bên kia đường thấy vậy thì chạy qua.

Người ở trong xe có vấn đề về thần kinh hay không, cảnh sát chưa rõ, nhưng bọn họ có thể chắc chắn rằng người này rất sợ hãi, nhìn thấy ai cũng cảnh giác đề phòng, còn có giọng nói của một người đàn ông liên tục phát ra từ chiếc di động trên ngực.

"Chuyện gì vậy?" Đồng chí cảnh sát kia hỏi, vài người đều chạy qua đây vây quanh Thu Thu.

Khoảng thời gian chấp hành nhiệm vụ này xuất hiện nhiều vụ lớn nhỏ, cảnh sát rất nhạy, bọn họ cảm thấy Hồ Nã có vấn đề, nghiêm giọng nói: "Anh buông cậu ấy ra trước đã."

Trái phải đều bị vây không chạy được, Hồ Nã tiến thoái lưỡng nan, chần chừ buông Thu Thu ra, mấy lần liếc nhìn xe định chớp thời cơ chạy trốn nhưng đều bị ánh mắt lạnh lùng của cảnh sát khiến cho sợ hãi không dám làm gì.

Di động vẫn phát ra âm thanh, cảnh sát chậm rãi nói chuyện với Thu Thu, "Cô đừng sợ, cô có quen người này không?"

So với Hồ Nã, những người xa lạ mặc đồng phục này khiến cậu cảm thấy an toàn hơn. Nhưng hỏi cũng bằng không, Thu Thu không hiểu, cậu nắm chỗ cổ tay bị siết đỏ, liên tiếp lắc đầu.

Phản ứng như vậy khiến cảnh sát chắc chắn về suy đoán của mình, có lẽ là một vụ mua bán người. Giao tiếp khó khăn, cảnh sát chỉ di động của Thu Thu, chậm rãi nói từng tiếng, "Ai đang gọi điện thoại cho cô?" Sau đó làm động tác nghe điện thoại, "Tôi có thể nghe không?"

Thu Thu cảnh giác nhìn, cậu chưa rõ ý của đối phương là gì, uể oải lùi về phía sau, nghẹn ngào nói: "Sấm ca... uh..."

"Thu Thu!" Tần Sấm gấp đến độ toát mồ hôi, từ đầu chí cuối Thu Thu chỉ khóc gọi Sấm ca, căn bản không biết cậu xảy ra chuyện gì, "Có người ở đó không? Có thể nghe điện thoại không?"

Cảnh sát nghe rất rõ ràng, một người thử lấy di động của Thu Thu nhưng cậu lại kháng cự tránh đi. Cảnh sát vỗ vai cậu, lần này Thu Thu đứng im không nhúc nhích.

"Chào anh."

Tiếng Trung truyền đến từ đầu kia điện thoại, Tần Sấm như trút được gánh nặng, tựa vào tường thở phào một hơi, "Chào anh chào anh, có phải anh đang ở cùng một cậu nhóc không? Anh nói địa điểm đi, tôi tới đón em ấy."

Cậu nhóc? Cảnh sát khó hiểu nhìn Thu Thu, "Cậu nhóc? Anh với cậu ta có quan hệ gì?"

"Tôi là..." Tần Sấm nghẹn họng, trong khoảnh khắc, chính anh cũng không rõ quan hệ giữa mình và Thu Thu là gì.

Đối phương trả lời ấp úng khiến cảnh sát càng thêm nghi ngờ, "Chào anh, tôi là cảnh sát thuộc đại đội Cảnh sát Giao thông số xxxxxx huyện Mường La. Chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan đến đường dây giao dịch mua bán người, chúng tôi sẽ liên hệ với Đồn Công an huyện Mường La ngay bây giờ, yêu cầu anh phối hợp điều tra."

Đầu kia điện thoại im lặng, Tần Sấm một lúc lâu sau mới đáp lại: "Có thể nói cho tôi biết các anh đang ở đâu không?"

Cảnh sát giao thông chậm rãi trả lời, "Chúng tôi sẽ đưa cả hai tới đồn Công an..." "Được." Tần Sấm ngắt lời, "Tôi sẽ tới, tôi có thể nói với em ấy mấy câu không?"

Không chắc Tần Sấm có phải người mua hay không, cũng không biết Thu Thu liệu có biết tiếng Trung, sợ hai người câu kết, cảnh sát giao thông uyển chuyển từ chối, "Anh cứ tới đồn trước đã."

Biết được vị trí của Thu Thu, tảng đá trong lòng đã rơi xuống. Tần Sấm cảm thấy hai chân nhũn như chi chi, không phải vì anh sắp phải lên đồn, mà vì Thu Thu mất tích, tim anh cũng như bị cậu mang đi mất rồi.

Vốn định đi bộ lên đồn để ổn định tâm trạng nhưng Thu Thu còn đang chờ anh, anh không cho phép mình trì hoãn, liền bắt taxi đi.

Đồn công an tìm người nói tiếng Thái, tiếng Việt Nam, tiếng Lào đến giao tiếp với Thu Thu, chỉ khi nghe thấy đối phương nói tiếng Lào, mắt cậu mới sáng lên, nhưng vẫn không chịu mở miệng.

Thu Thu túm chặt lấy viên cảnh sát khi nãy nghe điện thoại của Tần Sấm, muốn gọi cho anh nhưng đều bị cảnh sát ngăn lại.

Trong phòng thẩm vấn, Hồ Nã ngoại trừ lên tiếng phủ nhận việc mua bán người thì im miệng không nói gì nữa.

Tần Sấm xuống xe trả tiền, tiền thừa cũng chưa cầm đã vội vã chạy vào đồn Công an. Từ phía xa, anh nhìn thấy Thu Thu thành thật ngồi trên ghế, một tay túm chặt lấy một cảnh sát mặc đồng phục.

"Thu Thu!" Tiếng gọi của anh vang vọng khắp hành lang, anh bước nhanh về phía cậu. Thu Thu ngẩng mạnh đầu lên, gạt đám cảnh sát chạy ra như một con thỏ nhỏ, bổ nhào vào lòng Tần Sấm dụi đầu không chịu ngẩng lên.

Tần Sấm ôm hai chân cậu nhấc cả người Thu Thu lên, biết không thể về ngay, anh liền đi vào trong.

Hai người thân mật vô cùng khiến đám cảnh sát thấy hơi xấu hổ, Thu Thu cao khoảng 1m72, Tần Sấm thì cao hơn. Tần Sấm ôm Thu Thu lên giống như bồng một đứa trẻ, quả thật có hơi quá.

Cảnh sát hắng giọng, Tần Sấm nghe thấy thì nhìn qua.

Cảnh sát nói, "Phiền anh xuất trình chứng minh nhân dân."
Tần Sấm một tay ôm Thu Thu, lấy chứng minh thư đưa cho cảnh sát.

"Người Trùng Khánh?" Cảnh sát nâng mắt nhìn Tần Sấm.

"Phải."

"Đến Vân Nam làm gì?"

"Chở hàng."

Cảnh sát lại nói, "Vậy phiền anh trình thêm giấy tờ xe."

Xác nhận thân phận của Tần Sấm xong, cảnh sát tiếp tục hỏi, "Hai người quen nhau thế nào? Cậu ấy là... con trai mà."

Theo lý mà nói, đối tượng bị mua bán chủ yếu là phụ nữ, đa số bán cho người mua về làm vợ. Thu Thu cột tóc đuôi ngựa, nhìn thoáng qua không giống con trai.

"Lúc trước trên đường về Trùng Khánh thì em ấy lén trốn ra, tôi nhặt được." Nhặt được một người sống sờ sờ, nghe quả thực buồn cười, huống hồ quan hệ giữa hai người nhìn thế nào cũng thấy mập mờ.

Tần Sấm ngừng một chút, "Đúng là lúc trước em ấy bị bán qua đây..."

Cảnh sát không tỏ rõ ý kiến, bảo Tần Sấm vào phòng thẩm vấn, chỉ Hồ Nã đang lấm lét ngồi trong đó, "Anh biết người này không?"

Hiển nhiên, sau khi nhìn thấy Hồ Nã thì Tần Sấm lồng lộn lên, muốn đi lên tẩn gã một trận. Cảnh sát quát anh lại, "Anh đừng làm bừa! Đây là đồn Công an!"

Thu Thu tựa vào đầu vai anh khóc nấc, Tần Sấm vỗ vỗ lưng cậu, "Có quen, lúc trước thấy gã định kéo Thu Thu đi."

Hồ Nã vốn ngậm miệng không chịu khai, giờ thấy Tần Sấm nói thì bắt đầu cuống, "Tôi... Tôi còn chưa bắt đi được..."

Cảnh sát mặc kệ Hồ Nã nói nhảm, "Vừa rồi hỏi thì sống chết không khai. Bảo Tiểu Lý vào lấy lời khai đi, đồng lõa, người mua, phải hỏi rõ ràng bằng hết."

Ra khỏi phòng thẩm vấn, Tần Sấm biết việc này vẫn chưa xong được, nhưng anh vẫn ôm chút hy vọng hỏi: "Tôi dẫn em ấy đi được chưa?"

"Dẫn đi?" Cảnh sát gõ bàn, "Cậu ta không có giấy thông hành biên giới, giấy thông hành nhập xuất cảnh cơ bản cũng không có, không có bất cứ thứ gì để chứng minh thân phận, anh muốn dẫn cậu ta đi đâu?"

Mua bán giao dịch ở vùng biên giới giữa hai quốc gia diễn ra thường xuyên, nếu không kiểm tra khắt khe, không có giấy tờ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng một khi đã liên quan đến vấn đề buôn bán người, cảnh sát sẽ không dễ dàng thả đi.

Tần Sấm buồn bực nói: "Vậy em ấy không thể ở lại Mường La? Phải quay về Lào?"

Ai tinh mắt đều có thể nhìn ra quan hệ của hai người, cảnh sát sao có thể không biết Tần Sấm nghĩ gì, "Có thể ở lại, nhưng ban ngày qua đây làm việc, tối phải về Lào, không thì phải bổ sung giấy tờ. Vả lại sự tình chưa giải quyết rõ ràng, cậu ta phải ở lại đồn."

Nói xong lại chỉ Tần Sấm, "Còn anh, khoảng thời gian này không được phép rời khỏi Tây Song Bản Nạp, lời khai vừa rồi của anh còn cần kiểm chứng lại."

Chương 34

Edit: Dờ

Hồ Nã rốt cuộc cũng chịu khai, từ lúc bắt đầu vụ mua bán người, Thu Thu là mua từ tay ai, vì sao chạy rồi lại gặp nhau, có phải còn người mua khác hay không.... Cho tới khi hỏi ra tên Lý Thuận, cảnh sát ra ngoài xác nhận với Tần Sấm một lần nữa.

Không thể mang Thu Thu đi, Tần Sấm cũng không tùy tiện đi được. Anh ngồi ở ghế chờ ôm Thu Thu, cậu quay đầu khó hiểu nhìn anh như là đang thúc giục anh mau dẫn cậu đi về.

Tần Sấm vỗ lưng cậu, không địch giải thích, "Bé ngoan, đói bụng không?"

Viên cảnh sát ngồi một bên uống trà suýt thì sặc nước, vẻ mặt kỳ quái nhìn hai người.

Thông qua phiên dịch, Thu Thu mệt mỏi lắc đầu. Môi cậu khô nứt, liền dùng lưỡi liếm, cả người tựa vào Tần Sấm, rất ỷ lại anh như một chú mèo nhỏ không muốn rời xa chủ nhân.

Ghi giấy tờ xong, cảnh sát đi ra tìm Tần Sấm vừa lúc thấy cảnh hai người dính lấy nhau, anh ta liếc mắt nhìn đồng nghiệp, đồng nghiệp cũng quăng lại một ánh mắt chế nhạo.

"Tần Sấm." Cảnh sát gọi, "Qua bên này lấy lời khai."

Tần Sấm để Thu Thu ngồi trên ghế, nói: "Anh quay lại ngay, cứ ở đây đợi là được." Thu Thu không yên lòng kéo áo anh, miệng rầm rì.

"Không sao, ngoan." Tần Sấm trùm tay lên tay cậu, "Anh sẽ quay lại ngay."

Cảnh sát nhíu mày, gõ nhẹ lên tường thúc giục. Thu Thu dùng dằng không chịu buông Tần Sấm ra, nước mắt lưng tròng nhìn anh đi vào phòng.

Tần Sấm thuật lại đơn giản anh và Thu Thu gặp nhau như thế nào, cảnh sát vừa ghi chép vừa hỏi: "Anh có quen Lý Thuận không?"

"Quen." Tần Sấm không biết vì sao cảnh sát lại hỏi tới Lý Thuận trước, "Cũng là tài xế xe tải."

Cảnh sát hỏi tiếp: "Theo như lời Hồ Nã nói, người mua lần này chính là Lý Thuận, bình thường các anh có liên lạc với nhau không?"

Tần Sấm lắc đầu. Trước khi gặp Thu Thu thì anh cũng chẳng có ấn tượng gì về Lý Thuận, người ngợm gầy gò, lúc nào cũng khom lưng khúm núm.

Ngẫm lại lúc trước hắn có ý đồ với Thu Thu, bây giờ không biết làm cách nào mà biết được lai lịch của cậu. Tần Sấm nghĩ mà lạnh người, nếu như Lý Thuận thực hiện thành công, Thu Thu bị hắn mang đi, sau đó anh và Thu Thu sẽ mỗi người một phương, Tần Sấm chỉ nghĩ thôi cũng thấy lạnh gáy và phẫn nộ vô cùng.

Anh trầm giọng hỏi, "Lý Thuận có tính là phạm pháp không?"

"Đương nhiên là có." Cảnh sát ngừng một chút, "Chúng tôi gọi đến rồi cảnh cáo thôi, không xử phạt hành chính."
Vừa nghe lời này, Tần Sấm kích động đứng phắt lên, "Vậy hắn... không phải chịu hình thức xử phạt nào hay sao?"

Cảnh sát liếc nhìn anh, nhàn nhạt nói: "Tôi biết anh nghĩ gì, tôi hiểu. Bất kỳ ai gặp loại chuyện này sẽ có tâm lý trả thù, nhưng dù sao cũng là trái pháp luật, tôi khuyên anh không nên liều. Cho dù anh và cậu nhóc kia không có quan hệ mua bán... Tôi mặc kệ hai người có quan hệ gì, tạm thời cứ cho là tự do yêu đương, nhưng dù gì thì cậu ấy cũng không thể ở lại quốc nội. Tôi mong anh hiểu được điểm này."

Nói đến chuyện này, cảnh sát cảm thấy hơi xấu hổ, liên tục lặp lại rằng Tần Sấm không nên làm chuyện trái pháp luật và nhắc nhở Tần Sấm về giấy tờ của Thu Thu.

Chuyện này với Tần Sấm mà nói thì cứ như đánh vào bông, như thể có một con chó dại cứ lượn lờ trước mặt anh, anh không muốn quan tâm, người khác cũng khuyên anh không cần chấp nhặt với súc vật. Nhưng nếu anh thật sự động thủ đánh nó, xảy ra chuyện rồi chủ nhân của con chó sẽ tìm đến cắn ngược.

So với việc ghê tởm Lý Thuận, Tần Sấm thấy sốt ruột vì không thể mang Thu Thu đi hơn, "Nếu tôi không được dẫn em ấy đi, vậy các anh sẽ xử lý thế nào?"

"Xong vụ này rồi sẽ đưa về Lào."

Tần Sấm ở lại đồn công an một đêm với Thu Thu, dù anh không nói gì nhưng Thu Thu vẫn cảm nhận được sự bất an. Nửa đêm tỉnh lại ghé vào ngực anh, mở to đôi mắt mong ngóng nhìn Tần Sấm.

Mệt mỏi cả ngày, cằm Tần Sấm lại toàn là râu mọc lỉa chỉa như thể tang thương đi thật nhiều tuổi, Thu Thu vươn tay ra sờ sờ.

Khi nào thì cậu mới có thể cạo râu giùm anh đây, khi nào mới được trở về xe, khi nào mới được về nhà cùng anh. Rõ ràng chỉ là những chuyện rất đỗi bình thường, Thu Thu lại cảm thấy sao mà quá khó thực hiện.

Sáng sớm hôm sau, Tần Sấm gặp Lý Thuận ở đồn. Lý Thuận bị cảnh sát giáo huấn xong thì mặt mày xám xịt, nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Tần Sấm thì run rẩy vội vã ra khỏi đồn công an.

Tần Sấm chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, bây giờ anh lo cho Thu Thu hơn, anh chưa từng gặp chuyện như thế này. Cảnh sát có nói cho anh một chút, phần còn lại anh phải tự tìm hiểu. Chuyện Thu Thu phải quay về Lào như ván đã đóng thuyền. Tần Sấm chỉ có thể quay về khách sạn chuẩn bị ít giấy tờ định bụng cùng theo qua. Khuyên Thu Thu mãi, cậu mới nước mắt nước mũi đồng ý theo cảnh sát quá quan trước. Tới khi Tần Sấm quay về khách sạn, anh thấy A Lan và một người thanh niên đang đứng chờ dưới tầng.

"Sấm ca..." Vẫn là chất giọng đầy lả lướt ấy, A Lan bực bội nói: "Hôm qua đi tìm anh mà anh không ở đây..." A Lan tò mò nhìn phía sau Tần Sấm, ngạc nhiên vô cùng vì không thấy cái đuôi nhỏ đi theo, lại nhìn thấy sắc mặt nghiêm trọng của anh, liền hỏi: "Nhóc kia đâu?"

Tần Sấm không có thời gian đánh Thái Cực với A Lan, đang định lên tầng thì đột nhiên nhớ ra một chuyện, A Lan chẳng phải người nước ngoài hay sao? Chuyện giấy tờ chắc chắn là cô biết rõ nhất.

Nghĩ tới đây, Tần Sấm do dự lau mồ hôi tay lên quần, cười gượng nói: "Bị trục xuất về nước... Anh muốn hỏi em tý chuyện, nếu muốn em ấy ở lại bên này thì cần thủ tục gì?"

A Lan cũng không ngạc nhiên, nhún vai nói: "Lúc trước em đã định nhắc anh rồi, nhìn nhóc ấy giống như... bị bán sang đây đúng không?"

Tần Sấm từ chối trả lời, A Lan hỏi tiếp: "Sao lại bị trục xuất?" Theo lý thuyết mà nói, khắp nơi bên này đều có người Việt Nam hoặc Lào sang sinh sống làm ăn, cảnh sát sẽ không kiểm tra từng người một.

Kể chuyện Lý Thuận và Hồ Nã cho A Lan nghe, nhắc tới Lý Thuận, Tần Sấm càng nghĩ càng giận, bàn tay siết chặt kêu kèn kẹt.

A Lan khoanh tay trước ngực, cười: "Thực ra nếu muốn trút giận ấy mà, nói cho vợ Lý Thuận là được." Đúng là như vậy, theo như tính nết của vợ Lý Thuận, một khi biết chuyện sẽ làm ầm lên long trời lở đất. A Lan nói: "Nhưng trước đó cứ tìm chỗ vắng người rồi tẩn hắn một trận đã."

Tần Sấm sửng sốt. Lúc trước bị cảnh sát hù dọa, lại một lòng lo lắng cho Thu Thu nên không nghĩ tới, nay được A Lan nhắc nhở mới sực tỉnh ra.

"Em có thể cùng anh qua Lào. Anh không biết tiếng, em có thể giúp anh nói chuyện." A Lan vẫn cứ vậy, bả vai lồ lộ vô tình cố ý đụng lên người Tần Sấm, "Em giúp anh rồi, anh có cân nhắc đến em một chút không?"

Tiếng cảm ơn nghẹn trong miệng, Tần Sấm không biết đáp gì, cũng không dám đồng ý với sự giúp đỡ của A Lan. A Lan thấy mặt anh cứng đờ thì phì cười: "Trêu anh thôi." Như trút được gánh nặng, cô nhún vai, "May mà anh không có ý đó với em, nếu theo anh về Trùng Khánh thật, em tiếc cái gara của em bên này lắm."

A Lan giậm giậm mũi giày cao gót, "Em tới tìm anh là muốn anh giúp một chuyện, người này..." A Lan chỉ thanh niên bên cạnh, lúc này Tần Sấm mới chú ý đến người đó.

A Lan nói: "Em định để cậu ấy chạy xe tải nên muốn tới thỉnh giáo anh. Em giúp anh rồi, anh có thể giúp lại em không?"

Thanh niên kia có vóc dáng ngang với Tần Sấm, im lặng đứng cạnh A Lan, tới khi Tần Sấm nhìn qua thì mới ngơ ngác gật gật đầu.

"Cậu ta..." Tần Sấm muốn hỏi quan hệ của cậu ta và A Lan, ngẫm nghĩ một lát lại không hỏi nữa, "Chắc chắn rồi."

A Lan giống như oán giận, lại giống như khoe khoang: "Cậu ta ngố lắm, cảm phiền Sấm ca quan tâm nhiều hơn."

Chương 35

Edit: Dờ

Thanh niên đi theo A Lan tên là Dương Húc, thoạt nhìn nhỏ tuổi hơn Tần Sấm nhiều, như một con chó ngoại cỡ theo phía sau A Lan vậy.

Đêm đó trời âm u gió mịt mù, Tần Sấm và Dương Húc rình lúc Lý Thuận đi qua, Tần Sấm bảo Dương Húc đứng canh, không cho cậu ta đi lên hỗ trợ. Còn anh thì trùm bao tải Lý Thuận, đánh cho hắn một trận khóc lóc kêu cha gọi mẹ.

Đánh Lý Thuận xong thì gửi tin nhắn nặc danh cho vợ hắn, nói chồng cô lừa cô mua vợ bé, không tin thì lên đồn công an mà hỏi, còn lại phải xem vợ Lý Thuận làm loạn thành thế nào.

Sau đó Tần Sấm cùng A Lan sang Lào, Dương Húc nói kiểu gì cũng phải đi theo.

Rõ ràng chỉ mới nửa ngày không gặp Thu Thu, Tần Sấm thấy lòng không yên ổn. Lúc ngồi trên xe, anh cứ có cảm giác giống như hồi nhỏ đi thi mà không ôn bài, gãi gãi lòng bàn tay che giấu nội tâm bất an.

A Lan nhắc anh: "Anh không thử gọi điện hỏi xem nhóc ấy ở đâu hả?"

Quá quan tâm sẽ bị loạn, Tần Sấm gật đầu liên tục, luống cuống lấy điện thoại ra định gọi cho Thu Thu.

Tiếng chuông chờ thật lâu, Tần Sấm có rất nhiều suy đoán. Điện thoại của Thu Thu hết pin rồi sao, anh đã mua sim Lào rồi, Thu Thu không nghe điện thoại của người lạ hay thế nào? Sau khi trở lại Lào, cậu có xảy ra chuyện gì không? Cậu liệu còn muốn theo anh về nhà?

A Lan thản nhiên nói trong lúc nghe chuông chờ, "Hay là để em nói chuyện, nhóc ấy không hiểu mà đúng không?"

Đầu óc Tần Sấm mụ mị, mịt mờ nghe theo A Lan, đưa điện thoại cho cô.

Chờ một lúc lâu nữa, A Lan tắt máy bất đắc dĩ nhìn Tần Sấm, Tần Sấm cảm thấy lòng hẫng một chút, có khi nào dự đoán của anh đã ứng nghiệm.

"Sấm ca... Số của Thu Thu vẫn còn là số điện thoại trong nước đúng không..." A Lan nói, giọng điệu hơi chế nhạo.

Tần Sấm bừng tỉnh, khô khốc cười một tiếng, "Đúng...đúng nhỉ... em xem đầu óc anh này..."

Không liên hệ được với Thu Thu, Tần Sấm chỉ có thể gọn qua đồn hỏi vị trí cụ thể của cậu, phía cảnh sát cũng chỉ có thể cung cấp một cái địa danh, còn lại Tần Sấm phải tự tìm.

"Cũng may, không xa Boten lắm." A Lan an ủi.

Tần Sấm cười cười xấu hổ, quay ra nhìn cửa sổ. A Lan nói tiếp: "Sấm ca, làm thủ tục xong là anh có thể đón Thu Thu về nước, đừng căng thẳng, cứ thư giãn đi."

Tần Sấm gật đầu rồi tiếp tục quay đầu nhìn bên ngoài.

Trước kia chưa từng nghĩ chờ xuất cảnh làm một việc có bao nhiêu giày vò, bây giờ mỗi giây đồng hồ trôi qua anh đều cảm thấy đằng đẵng như một năm.

Ngay cả chính anh cũng không biết mình đang căng thẳng vì cái gì, là sợ mất Thu Thu hay sự kích động vui sướng khi hai người sắp được gặp lại, anh cũng không rõ nữa.

Tới nơi, việc hỏi đường gần như dựa vào A Lan, Tần Sấm chỉ đi theo cô một cách máy móc. Cho tới khi nhìn thấy bóng dáng Thu Thu giữa hoàn cảnh lạ lẫm, đôi mắt u ám tràn ngập cô đơn của Tần Sấm mới lóe lên một tia sáng.

"Thu Thu!" Tiếng gọi này của Tần Sấm quá đầy cảm xúc, gọi xong mà mắt cũng đỏ lên.

Nghe lời Tần Sấm, Thu Thu ngoan ngoãn về Lào trước. Nửa ngày về đây, cậu suy nghĩ miên man không hề ít hơn Tần Sấm.

Cậu không biết Tần Sấm không liên lạc được với cậu, lúc nào cũng nắm chặt điện thoại sợ lỡ mất cuộc gọi của anh, lại không dám ấn sáng màn hình, cậu không có sạc.

Cậu sợ Tần Sấm không cần mình nữa. Giờ phút này cậu mới hiểu ra, cậu không sợ khổ mà sợ cô độc, có người ở bên rồi, cậu tham lam muốn giữ lại.

Nghe được tiếng gọi ngày nhớ đêm mong, Thu Thu ngẩng mạnh đầu lên. Từ trước tới nay cậu chỉ thấy dáng vẻ ngả ngớn của anh, lần đầu tiên Thu Thu thấy anh rơi lệ.

Thu Thu thấy được trong mắt anh không chỉ có nước mắt mà còn có một thứ cảm xúc giống như cậu. Thu Thu vô thức sờ lên má, không có nước mắt, cậu không khóc mà trái lại khóe miệng tươi cười thật rực rỡ.

"Thu Thu..." Xúc động qua đi, Tần Sấm nghẹn ngào gọi tiếng thứ hai.

Thu Thu đi về phía trước hai bước, sau đó dần dần đổi thành chạy, bổ nhào vào lồng ngực anh, thấp giọng gọi, "Sấm ca..."

Cho tới khi chân chính ôm cậu trong lòng, Tần Sấm cảm thấy như đã trải qua mấy đời.

Thủ tục làm visa và xuất cảnh không quá phiền phức, huồng hồ bên này chỉ cần có tiền là xong chuyện. Mấy ngày sau, Tần Sấm đã có thể mang Thu Thu về nước.
Chuyện lúc trước đồng ý với A Lan anh cũng giữ lời, giới thiệu nguồn hàng và mấy tài xế đáng tin cậy cho Dương Húc.

Trước khi đi thì ghé gara xe của A Lan ăn bữa cơm, rượu qua ba tuần mới hỏi ra, Dương Húc không phải người ở đây, đến bên này kiếm sống thôi. Việc chưa tìm được lại còn đụng phải kẻ cắp, tiền trên người vốn không nhiều, sau khi bị trộm càng thêm nghèo rớt mồng tơi. Thấy gara của A Lan thông báo tuyển công nhân thì liền xin vào làm.

Tần Sấm cũng không định chạy xe tải nữa, nhân cơ hội này mà nhường lại cho người khác.

Tạm biệt A Lan và Dương Húc, Tần Sấm và Thu Thu nghỉ ngơi ở khách sạn một đêm, ngày hôm sau liền lấy xe dẹp đường về Trùng Khánh.

Không chở hàng nên Tần Sấm cũng không vội về, tới xế chiều thì dừng xe ở khu phục vụ.

Từ lúc gặp nhau tới giờ hai người đều không nhắc tới chuyện kia, cùng nhau chen trên giường nhỏ, Tần Sấm co chân lên, Thu Thu ghé vào ngực anh.

"Về Trùng Khánh tìm người dạy tiếng Trung cho em." Tần Sấm nghĩ mà sợ, không mở di động phiên dịch, Thu Thu nghe chỉ hiểu loáng thoáng.

Lần trước được cùng nhau ngủ trên xe cứ như chuyện đời trước, Tần Sấm không biết mình lại có thể mùi mẫn đến độ này, may mà Thu Thu không hiểu, anh vẫn có thể duy trì hình tượng.

Xấu hổ một mình xong, Tần Sấm đưa tay xoa sau lưng Thu Thu, không kìm lòng được liền gọi cậu: "Thu Thu..."

Thu Thu ngước lên nhìn dáng vẻ lôi thôi của Tần Sấm, cậu dịch người bò lên trên.

"Sấm ca..."

Nghe được giọng Thu Thu, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu xuất hiện trước mặt anh, Tần Sấm nhướn mày, ngả ngớn đáp: "Vợ à..."

Không phân biệt được "Thu Thu", "Vợ à" và "Bé ngoan" khác nhau thế nào, Thu Thu chỉ biết Tần Sấm đang gọi cậu.

Cậu chủ động cúi đầu xuống hôn môi anh, Tần Sấm vô cùng phấn khích trước sự chủ động lạ thường của Thu Thu, hai tay bắt lấy tay cậu, "Đùa giỡn lưu manh hả?"

Thu Thu rụt vai, Tần Sấm xoay người đè cậu xuống dưới thân, cố ý cọ râu lên mặt cậu: "Có phải đang đùa giỡn anh không?"

Cảm giác ngứa ngáy khi cằm cọ vào cần cổ trắng mịn khiến Thu Thu cười khúc khích không ngừng, bàn tay nhỏ ỡm ờ đẩy bả vai Tần Sấm.

Thấy Thu Thu cười vui vẻ đến không ra hơi, nằm ở dưới thân anh thở dốc, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên, Tần Sấm khựng lại, cứ nghĩ tới việc anh suýt thì không được gặp lại cậu, mũi bỗng thấy chua xót, anh dụi đầu vào cổ cậu: "Mẹ kiếp, làm anh sợ muốn chết..."

Thu Thu nghe thấy giọng nói run rẩy của anh, đồng thời cần cổ cảm nhận được sự nóng ướt. Tần Sấm không ngẩng đầu lên, cọ nước mắt lên cổ cậu.

Thu Thu học theo dáng vẻ dỗ dành của Tần Sấm, vỗ vỗ sau lưng anh, lại nắm lấy vành tai Tần Sấm, dịu dàng gọi một tiếng: "Sấm ca..."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau