PHỐ PHƯỜNG (THỊ TỈNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phố phường (thị tỉnh) - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Edit: Dờ

Có đôi khi việc chở hàng này rất xui xẻo. Tần Sấm tới Vân Nam cũng không thể bốc hàng đi Lào ngay, may là anh không vội việc khác, một tháng chạy được dăm chuyến, lời được năm sáu nghìn tệ.

So với việc chạy đôn chạy đáo cả ngày, Tần Sấm thích an nhàn tự tại hơn, rảnh rỗi có thời gian sẽ đi trêu chọc Thu Thu.

Vì lúc trước dùng di động để làm một số việc không thể miêu tả, Thu Thu không thích dùng, vẫn cứ là thái độ bình nứt cho vỡ luôn, có thể hiểu thì tốt, không hiểu thì mặc kệ Tần Sấm.

Tần Sấm sao có thể để Thu Thu làm vậy, tiếng Trung là phải học, dù dùng phương thức nào đi nữa.

Thu Thu để di động cạnh gối đầu rồi ngồi cách thật xa, chuyên chú xem TV.

Tần Sấm bật cười, "Em xem có hiểu không?" Phim tiếng Trung, ngay cả phụ đề cũng là tiếng Trung.

Tất nhiên là Thu Thu không hiểu, cậu chỉ nhìn hình ảnh giết thời gian thôi, nghe thấy Tần Sấm nói chuyện thì quay lại nhìn anh.

Tần Sấm nằm trên giường vẫy tay, "Lại đây."

Một người đàn ông đang cởi trần, nhướn mày vênh mặt đắc ý bảo bạn về giường, là người đứng đắn thì đều không muốn đến gần.

Sau cái đêm ấy, Tần Sấm không ép Thu Thu làm gì nữa, nhưng tay chân chẳng an phận là bao. Thu Thu ngoan ngoãn, cứ để anh sờ soạng chán chê, không còn hơi sức mà bực mình.

Thu Thu có giận cũng chỉ một lúc rồi thôi, quá lắm thì trừng mắt với Tần Sấm, sau đó giả câm giả điếc mặc kệ anh.

Nhưng Tần Sấm mặt dày, dùng giọng điệu uy hiếp nói với Thu Thu, "Thu Thu, nếu em không lại đây anh sẽ ra bắt em đấy, bắt được rồi sẽ không buông tha cho em đâu."

Dù Thu Thu không hiểu nhưng vẫn nghe ra được giọng điệu ngả ngớn của anh.

Cậu chần chừ một lát rồi miễn cưỡng đứng dậy.

Tần Sấm gõ gõ di động của Thu Thu, màn hình sáng lên, anh mở app phiên dịch ra, "Hửm? Không cần di động nữa à?"

Bây giờ di động với Thu Thu như một quả bom nổ chậm, cậu không muốn động vào.

Tần Sấm lại nói, "Của em." (你的/ Yours.)

Thu Thu rất muốn nói là cậu không cần nữa, không phải của cậu. Tần Sấm bóp má Thu Thu nặng nề lặp lại, "Của em." (你的/ Yours.)

Cậu không biết anh đang muốn dạy cậu tiếng Trung hay muốn cậu nhận điện thoại, Thu Thu đành cầm lấy, ngập ngừng nói: "Của anh." (你的/ Yours.)

"Ha ha." Tần Sấm vui vẻ, "Không phải của anh (你的/Yours), là của em(我的/ Mine)."

Anh muốn sửa lại cách dùng từ cho Thu Thu, bèn đứng ở góc độ của Thu Thu chỉ vào di động, "Của em." Sau đó lại chỉ Thu Thu, "Của anh." Tần Sấm hất cằm chỉ vào di dộng, Thu Thu nói với vẻ không chắc chắn, "Của em..."

Tần Sấm lại chỉ cậu, Thu Thu hơi hiểu ra vấn đề, "Của anh..."

Tần Sấm đắc ý vênh mặt lên trời, chụt một cái hôn lên mặt Thu Thu, "Đúng, đúng rồi! Là của anh!"

Tần Sấm phần lớn dạy Thu Thu các từ vựng, đôi khi sẽ dạy cậu đánh vần từng chữ một. Hiện tại Thu Thu có thể hiểu được những từ đơn giản thường dùng.

Tuy chuyện chở hàng không vội nhưng xe đã trùng tu xong, Tần Sấm không thể để xe của mình chiếm chỗ làm ăn của người ta.

Hai người ăn xong, Tần Sấm mang Thu Thu tới lấy xe. Thanh toán xong xuôi, A Lan cười nói: "Sao vội đi thế, phí đỗ xe có hai ba chục một ngày thôi, mà cũng không chiếm chỗ đâu."

Tần Sấm cười, "Phiền lắm, chỗ em còn phải làm ăn chứ. Với lại cứ đỗ mãi ở đây cũng không phải cách, ra bãi thì chỉ được mấy ngày."

A Lan cũng biết chút chút về nghề lái xe, những tài xế ghé qua thỉnh thoảng sẽ kể chuyện dăm câu.

"Mấy ngày nay vừa lúc chưa có hàng mà?" A Lan nói chuyện cứ thích động chân động tay với Tần Sấm, ngón tay không biết từ bao giờ sờ lên cánh tay anh, "Anh lại còn khách khí với em."

Nói xong cô lại quay ra nhìn Thu Thu, "Cậu nói có đúng không?" A Lan nói tiếng Trung, Thu Thu không hiểu, Tần Sấm cũng không biết A Lan có ý gì.

Thu Thu mở miệng nhưng không nói, cậu không thích những lúc thế này, cậu không biết họ đang nói gì, giống như thế giới bên ngoài ngăn cách bởi Tần Sấm không hề an toàn, rất xô bồ chen lấn.

Đáng sợ nhất là có thể A Lan đang ngầm khiêu khích, cái cảm giác mơ hồ này chỉ có Thu Thu và cô nàng biết, Tần Sấm không hề nhìn ra.
A Lan đột nhiên gọi một công nhân lại, "Trời nóng, lấy cho cậu nhóc này chai nước lạnh." Bắt nạt người miệng mềm, huống hồ Thu Thu còn không thể đáp lại.

Cô nghĩ ngợi một lát rồi nói tiếp, "Sấm ca có uống gì không?"

Những lời này quả nhiên vẫn có sức hấp dẫn, trên đường chạy xe Tần Sấm không có cơ hội uống. Nếu không ai nhắc thì cơn thèm rượu này sẽ không tồn tại, nhưng một khi đã nhắc tới, cơn thèm bắt đầu dâng lên.

"Sốt ruột lái xe làm gì, đang sẵn ít đồ nhắm đây, uống một chút chứ?"

Đúng là không vội vã gì thật, A lan cứ mời mãi, anh ngại từ chối trước mặt bao nhiêu công nhân nên định đồng ý, lời ra tới miệng thì Thu Thu kéo áo anh lại.

Cậu không biết Tần Sấm muốn làm gì, nhưng lần trước tới đây tự dưng anh lại cởi quần áo, tóm lại cô gái A Lan này rất nguy hiểm.

"Sao vậy?" Tần Sấm hỏi, thấy Thu Thu giật khóe môi muốn nói lại thôi, anh định lấy di động ra để Thu Thu nói chuyện.

Ai dè Thu Thu bước tới gần Tần Sấm, thầm thì với anh một câu, "Của em..."

A Lan khoanh tay trước ngực, cười như không cười nhìn Thu Thu, cô nàng không hề ngạc nhiên, nghe Thu Thu nói xong thì cô không dính lấy Tần Sấm nữa.

Tần Sấm thì hơi giật mình, xoay người lại hỏi, "Hả? Gì?"

Anh rõ ràng đã nghe thấy nhưng vẫn muốn hỏi lại, giống như người cha trẻ tuổi lần đầu tiên nghe con mình gọi ba, phấn khích đến run rẩy.

Thu Thu nắm tay anh kéo về phía xe, muốn anh đi về. Tần Sấm còn đang phê pha quên trời đất, vừa đi theo Thu Thu vừa nói với A Lan, "Thôi, em ấy không muốn ở lại."

Thấy Tần Sấm vẫn còn quay đầu nói chuyện với A Lan, Thu Thu không vui siết chặt cổ tay anh, "Ưm!" Giục anh lên xe.

Khóe miệng sắp toét ra tới mang tai, Tần Sấm nhanh nhẹn trèo lên, đóng cửa cắm chìa khóa xe. Anh vẫn chưa lái đi vội mà vẫy tay với Thu Thu, cậu hiểu ý, bò từ giường nhỏ ra sau lưng anh.

Thông qua điện thoại phiên dịch, Tần Sấm hỏi có phải cậu ghen hay không, sắc mặt Thu Thu hết đỏ lại trắng.

Thu Thu không đáp được, dáng vẻ đắc ý của Tần Sấm khiến cậu nghẹn họng.

Thấy Thu Thu đang ngượng nghịu, Tần Sấm vươn tay ra ôm, cắn một miếng lên miệng cậu.

Anh vô sỉ nói, "Người ta mời anh uống rượu, giờ em kéo anh đi về, em đền anh kiểu gì đây?"

Thu Thu thấy chua chua, hóa ra Tần Sấm muốn ở lại. Cậu lén lút cào lên ghế lái, thầm trút ra cảm xúc bất an trong lòng.

Dáng vẻ tức giận mà không dám xả ra của cậu khiến Tần Sấm yêu thương vô cùng, anh bóp hai má cậu, "Về khách sạn xử lý em sau."

Chương 27

Edit: Dờ

Thu Thu có lẽ vẫn chưa hiểu "về khách sạn xử lý em sau" nghĩa là gì. Sau khi gửi xe xong, hai người lại bắt taxi về, Tần Sấm tiện thể mua mấy lon bia ở dưới tầng rồi mới quay về phòng khách sạn.

Đi ra ngoài một lát mà toát mồ hôi đầy người, Tần Sấm không vội làm gì Thu Thu, hai người an phận đi tắm rửa trước. Chờ tới lúc Tần Sấm tắm xong mặc áo ba lỗ đi ra, Thu Thu đang ngoan ngoãn ngồi xem TV.

Tần Sấm đi lên tắt TV, thấy Thu Thu mịt mờ nhìn mình, anh với tay lấy mấy lon bia vừa mua về, "Thu Thu, chưa tính sổ với em đâu đấy."

Lắc lon bia lên, Tần Sấm mở "tạch" một cái rồi đưa cho Thu Thu, cậu cầm lấy ngửi thử, là mùi mà cậu không thích, ghét bỏ trả lại Tần Sấm.

Tần Sấm không nhận, lại mở lon khác ra rồi ngồi xuống bên cạnh cậu, "Cầm lấy." Sau đó quay ra lấy di động của Thu Thu, "Một mình uống không vui, như này đi, dạy em nói tiếng Trung, nếu em nói không tốt thì phạt uống một hớp. Nếu không muốn uống, vậy em phải cởi quần áo."

Bia chưa vào bụng mà Tần Sấm đã bắt đầu giở trò lưu manh, Thu Thu kệ xác anh, sao lại có người mặt dày như vậy.

Nhung Tần Sấm có cách để thuyết phục cậu, "Em bơ anh là anh đi tìm người khác uống đấy."

"Người khác" này chắc chắn là A Lan, Thu Thu nghe vậy thì càng bất mãn, ngồi im nhìn Tần Sấm nhìn xem anh có nói thật hay không. Tần Sấm diễn thì diễn tới cùng, làm bộ đứng lên chuẩn bị đi, quả nhiên Thu Thu bổ nhào giữ lại không cho anh đi.

"Đồng ý rồi?" Tần Sấm đạt được mục đích, hỏi lại lần nữa.

Thu Thu gật gật đầu.

Học được hay không học được, ranh giới giữa hai chuyện này rất mong manh, bởi vì tất cả là do Tần Sấm quyết định, dù sao Thu Thu cũng là người chịu thiệt, thừa lúc cậu còn chưa suy xét cẩn thận, Tần Sấm đã chiếm được hời lớn.

Học gì là do Tần Sấm định đoạt, cơ hội tốt thế này đương nhiên không phải là lúc học hành gì hết.

Tần Sấm vươn tay ra kéo Thu Thu vào trong ngực, Thu Thu cần lon bia sợ đổ ra ngoài nên không dám giãy giụa, ngoan ngoãn ngồi lên đũng quần Tần Sấm.

Hai thân thể kề sát nhau, Tần Sấm cúi xuống ngửi cần cổ Thu Thu, giọng nói khàn khàn như âm thanh truyền đến từ rất xa, "Thu Thu, chỗ này là cổ."

Đầu lưỡi khẽ liếm sau gáy cậu, Thu Thu siết chặt tay, lon nước bị bóp đến biến dạng, bia sánh ra ngoài một ít. Tần Sấm tiếp tục, "Cổ..."

Như bị sâu bọ lúc nhúc bò lên người, Thu Thu muốn trốn cũng không được, tim đập thình thịch, khẽ lặp lại lời anh, "Cổ..."

Có lẽ là do nghe nhiều, nói cũng nhiều, Thu Thu phát âm tốt hơn trước. Tần Sấm chẳng moi được sai sót gì, "Chậc..."

Nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của anh, Thu Thu thầm thấy không ổn. Cậu tưởng mình nói không tốt nên đáng thương quay đầu nhìn Tần Sấm, lại bị anh giữ gáy, "Chúng ta tiếp tục." Hôm nay Thu Thu mặc một cái áo sơ mi vàng nhạt, Tần Sấm chậm rãi cởi từng chiếc nút áo, tay lướt dọc từ bụng cậu lên tới xương sườn.

Ngón tay khẽ chạm lên da, hơn nữa do Thu Thu căng thẳng nên thở gấp, xương sườn dưới ngực như ẩn như hiện.

Ngực của đàn ông chẳng có gì mà xem, Tần Sấm cũng có, bằng phẳng khô khan. Nhưng Thu Thu thì khác, anh vuốt ve rất sướng tay, hai điểm nhỏ kia như biết chạy trốn, loáng cái đã trượt khỏi tay anh.

"Thu Thu, ti em sao nhỏ y như trym em vậy?" Cũng may Thu Thu không phải con gái, con gái nhà ai mà chịu được cái tính lưu manh này của Tần Sấm.

Mặc cho Thu Thu giãy giụa, Tần Sấm nóng lòng, "Em không tin đúng không? Không tin thì tự nhìn đi." Sau đó thuận tay cởi quần cậu ra.

Thu Thu sợ hãi kêu lên một tiếng, lon bia vẫn cầm trong tay, cậu không biết che phía trên hay phía dưới trước.

Người trong lòng quần áo xộc xệch, hơi thở hỗn loạn, áo sơ mi được mở ra, phía dưới lộ cả quần lót.

Cồn nhanh chóng xông lên não, Tần Sấm bị kích thích, bàn tay luồn xuống quần lót của Thu Thu, "Sao lại nhỏ như vậy? Trym, mau đọc theo anh."

Thu Thu tức chết rồi, muốn quay lại cắn anh một phát nhưng vừa mới nghiêng mặt đã nhìn thấy nụ cười cưng chiều của Tần Sấm.

Người đang yêu rất kỳ lạ, rõ ràng là những hành động và lời lẽ rất phản cảm, nhưng nếu đối phương là Tần Sấm, Thu Thu không còn thấy ghét nữa.
Tần Sấm nói năng ngả ngớn, hai tay xấu xa đụng chạm Thu Thu, ép cậu vào đường cùng, nhưng tới lúc hơi quá đà thì anh lại xụ mặt nhận lỗi lấy lòng cậu.

Hành vi mang tính mặt dày này nhìn thì như t*ng trùng lên não, xét cho cùng vẫn là tình thú.

Niềm vui lớn nhất khi tán tỉnh ve vãn, chính là một người xấu hổ, một người mặt dày. Mà Thu Thu rõ ràng là người sẽ xấu hổ, cắn chặt răng không chịu mở miệng.

Tần Sấm muốn thương lượng, lùi một bước nói, "Không muốn nói thì uống một hớp bia đi."

Miễn cưỡng chấp nhận đề nghị của Tần Sấm, Thu Thu nhấp một ngụm nhỏ, cậu vẫn không thích vị này. Thu Thu lè lưỡi, mềm thắt lưng tựa vào ngực Tần Sấm sau đó ngước lên oán hận trừng anh một cái.

Môi cậu còn đọng lại chút bia, Tần Sấm lấy cái lon trong tay cậu, một tay kéo Thu Thu lên giường rồi mình cũng đè xuống, anh ngẩng đầu tu một hớp bia, cúi xuống dùng miệng chuyền qua cho Thu Thu.

Đầu lưỡi hơi tê, Thu Thu phát ra âm thanh nuốt ừng ực. Chờ cậu uống xong, Tần Sấm mới buông ra, chống hai tay từ trên cao nhìn xuống, "Ngoan, hôm nay sẽ làm chết em."

Trước mắt Thu Thu tối sầm, Tần Sấm lại đè lên. Đang học hành tử tế thì tình hình lại phát triển theo chiều hướng không hiểu ra sao, cậu không phục cũng chỉ có thể lặng lẽ nhéo vai Tần Sấm xả giận.

Tần Sấm lột áo ra, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại.

"Chậc..." Tên đã lên dây, bây giờ trời sập anh cũng không quan tâm. Nhưng tiếng chuông réo liên hồi, Thu Thu đẩy vai Tần Sấm.

Anh nghĩ là điện thoại gọi đi bốc hàng, hôm nay anh không muốn đi, cùng lắm đợi mấy ngày nữa rồi tính sau, nhưng ai ngờ lại là điện thoại của ông em rể.

"Đại ca!" Giọng cậu em rể vừa vui vừa vội vã, "Tiểu Lệ sinh rồi, con gái!"

Tần Sấm vỗ đầu, mau chóng xuống khỏi người Thu Thu. Từ sau khi có Thu Thu, anh quên béng mất chuyện em gái anh sắp có đứa thứ hai. Nhà em rể vẫn luôn mong con gái, bây giờ xem như thỏa lòng.

Cậu em rể lại dông dài thêm một lúc, nói là mẹ tròn con vuông, cả hai đều bình an. Tần Sấm vẫn còn cởi trần, vừa nghe vừa sờ chân Thu Thu, "Đầy tháng anh sẽ về."

Nhân lúc Tần Sấm nghe điện thoại, Thu Thu cũng lén ghé vào gần nghe ngóng. Tần Sấm vừa quay ra thấy vẻ mặt khó hiểu của cậu thì bật cười, nói với cậu em rể, "Đúng lúc để anh mang một người về, lần trước về Trùng Khánh vội đi quá nên chưa có cơ hội giới thiệu."

"Ai hả anh?" Cậu em rể không mấy nhanh nhạy trong các vấn đề kiểu này, đã nói rõ như vậy mà còn ngốc nghếch hỏi lại.

Tần Sấm đắc ý cười, "Chị dâu chú mày."

Chương 28

Edit: Dờ

"Chị dâu" còn đang mịt mờ không biết Tần Sấm nói mình, Thu Thu mặc lại cái áo sơ mi đã tuột xuống tận tay, ngồi xuống cạnh anh. Không biết anh còn nghe điện thoại bao lâu, Thu Thu ngồi im không làm phiền.

Chuyện tốt bị cắt ngang, đã thế cậu em rể còn chưa có ý định cúp máy, hỏi Tần Sấm là gái nào nhà ai, nhưng bên này Tần Sấm đang dục hỏa đốt người, sắp cháy ra cả phòng rồi.

"Đại ca, là ai vậy? Sao chưa nghe anh nhắc bao giờ." Cậu em rể tiếp tục hỏi.

Tần Sấm định đánh tiếng cho em rể trước, ai dè lại nghe cậu ta nói: "Tiểu Lệ đang sốt ruột muốn biết đây này, đại ca, là ai vậy?"

Bên này anh đang bùng cháy mà cậu em rể vẫn còn bám dai như đỉa, lại còn thêm cả em gái anh cũng vào góp vui.

Đột nhiên cảm thấy bên người ấm áp, Tần Sấm xoay đầu thì thấy Thu Thu đang mờ mịt nhìn mình, anh không nhịn được nuốt nước miếng.

Anh chỉ chỉ môi Thu Thu, rồi chỉ xuống háng mình, Thu Thu hiểu ý anh, cậu thầm nghĩ sao anh lại vô sỉ tới vậy chứ? Còn đang nghe điện thoại mà còn nghĩ tới mấy chuyện bậy bạ.

"Nói thì mấy đứa cũng đâu biết, chờ đầy tháng rồi anh đưa về gặp sau." Thấy Thu Thu ngượng ngùng, Tần Sấm càng nổi ý xấu, thúc giục cậu.

Thu Thu tức muốn chết, bàn tay nhỏ vươn ra tét vào cái thứ nóng bỏng kia, dù Tần Sấm có da dày thịt béo thế nào thì chỗ đó cũng không chịu một một phát đánh này của cậu, anh hít khí, "Aishhh..."

"Đại ca, tiếng gì vậy?" Đầu kia đang hóng chuyện về chị dâu nên rất chú ý nghe.

Tần Sấm bất ngờ bị Thu Thu đánh một cái thì ngớ người, há miệng không nói nên lời, nhìn Thu Thu với ánh mắt oán giận xen lẫn tủi thân.

Chỗ hung thần ác sát kia vì quá sợ hãi mà trông có vẻ hơi đáng thương, Thu Thu hoảng hốt, sợ mình đánh mạnh quá thì hỏng mất, cậu mím môi không dám lên tiếng.

Không thấy anh trả lời, bên kia càng gấp gáp, "Có thể để chị dâu nghe điện thoại không?"

Tần Sấm nghĩ thầm sao lúc nào cũng có người quấy rầy vậy, "Em ấy không hiểu tiếng Trung." Tần Sấm cố ý nhe răng trợn mắt, ý bảo Thu Thu anh là rất đau, muốn cậu đau lòng cho anh.

Thu Thu nửa tin nửa ngờ, phát đánh vừa rồi đúng là hơi mạnh thật, nhưng cậu bị Tần Sấm lừa nhiều rồi nên cũng biết cảnh giác, câu chuyện cậu bé chăn cừu này ai mà không biết. Biết Thu Thu mềm lòng, Tần Sấm giả vờ nhíu mày ngửa ra sau tựa vào tường, vẻ mặt tủi thân, giọng điệu cũng cố tình yếu ớt, "Người nước ngoài, ừ đúng, người nước ngoài đấy. Tới lúc đó anh dẫn về là có thể gặp mặt rồi."

Vừa nghe thấy là người nước ngoài, em gái và em rể tò mò không thôi, "Gọi video đi anh, chào nhau một tiếng."

Còn đang trần như nhộng, Tần Sấm thầm nghĩ gọi video cái gì mà gọi, gọi lúc nào chẳng được, lại canh đúng lúc này. Càng nghĩ càng phiền, lông mày nhíu chặt.

Thấy Tần Sấm liên tục thay đổi sắc mặt, Thu Thu dù vẫn còn nghi ngờ nhưng cũng sợ mình nặng tay, dựa vào Tần Sấm cúi người xuống trước mặt anh.

"Urgh..." Tần Sấm bỗng căng thẳng, cúi đầu thì thấy Thu Thu nằm sấp, cảm xúc ấm áp khiến Tần Sấm như thăng thiên, vội vã cúp máy, "Về... về rồi nói chuyện sau."

Tắt máy xong, Tần Sấm xoa đỉnh đầu Thu Thu, "Ngoan, nằm ra bên kia..."

Lúc Thu Thu tỉnh lại đã là hơn ba giờ sáng, thân thể như bị xe nghiền, chân tay rệu rã. Tần Sấm vẫn còn dính lên người cậu, cậu vừa thức, anh cũng tỉnh theo.

"Tỉnh rồi à, vợ." Tần Sấm chưa tỉnh ngủ nhưng quen mui luồn tay vào áo Thu Thu, "Mấy giờ rồi?"

Tần Sấm cứ như uống nước tăng lực, mỗi lần làm Thu Thu đau thì ngon ngọt dỗ dành cậu, nhưng động tác thì chẳng hề dừng lại. Cánh tay bị Thu Thu nhéo đau, Tần Sấm mới dần hồi thần, thở dốc ngồi dậy dựa vào tường. Từ nhỏ anh đã là người thô lỗ, không biết thương hương tiếc ngọc, thích thì sẽ liều mạng đòi hỏi.

Nhưng cũng may là anh da mặt dày, biết nhận sai, rõ ràng biết Thu Thu còn đang giận anh vì không biết điểm dừng nhưng vẫn vô sỉ dính lên người cậu.

"Vẫn còn giận sao?" Tần Sấm ngái ngủ, vừa nói vừa cọ lên cổ, lên đầu vai Thu Thu khiến cậu ngứa ngáy. Anh còn cứng miệng, "Còn không phải vì ít cơ hội sao? không có kinh nghiệm, chúng ta làm thêm vài lần đi. Anh thề! Lần sau sẽ không đau."

Nói một tràng mà không dùng di dộng, Thu Thu căn bản không hiểu, Tần Sấm lại ôm cậu vào ngực, "Ài... anh sai rồi, hôn một cái."

Râu ria lởm chởm nhìn như người vô gia cư, anh cọ râu lên mặt Thu Thu, "Nốt chuyến này là về Trùng Khánh rồi."

Nói tới chuyện về Trùng Khánh, Tần Sấm hơi tỉnh ra một chút. Anh cúi xuống nhìn Thu Thu, cậu đang oán giận ghé vào ngực anh, Tần Sấm tự quyết định nói, "Có phải chạy xe đường dài mệt lắm không? Hay là, chuyến này về chúng ta đổi nghề khác đi."

Kiếm tiền với Tần Sấm mà nói cũng chỉ có vậy mà thôi. Tiền kiếm được chẳng lẽ không phải để cưới vợ, để tiêu tiền vì vợ hay sao? Lúc trước Tần Sấm còn cô đơn thì anh kiếm tiền để sống. Anh không bệnh tật ốm đau, một ngày ba bữa ăn gì cũng được, quần áo cũng không mấy chú trọng.

Trừ ăn mặc đi lại thì anh chi tiêu nhiều nhất vào thuốc lá và rượu. Thực ra cũng không đến mức nghiện, bây giờ Tần Sấm bắt đầu tính toán về tương lai của anh và Thu Thu.

Nói tới đây, Tần Sấm như mở máy hát, "Mở cửa hàng đi, mở ngay ở tiểu khu dưới chung cư, siêu thị được không?"

"Ưm..." Thu Thu không đáp, Tần Sấm chỉ có thể tự hỏi tự trả lời, "Siêu thị thì mệt quá nhỉ, cũng đi sớm về khuya, đổi cái khác thoải mái hơn nhé."

Thu Thu không hiểu Tần Sấm đang ba hoa cái gì, nhưng hai người có thể nằm ôm nhau thế này, cậu được nghe tiếng anh nói, vậy là thỏa mãn rồi.

"Mở đại lý xổ số đi, cái này được đấy." Tần Sấm nói một tràng dài, "Nhưng mà cả ngày chỉ ở trong tiệm thôi, quá chán, còn không bằng chạy xe."

Bất giác, Tần Sấm đã nói rất nhiều dự định sau khi về Trùng Khánh, quyết định, phủ định, rồi lại nảy ra ý tưởng mới.

Mí mắt dần nặng trĩu, ngoài cửa sổ dần sáng lên, ngã tư đường vang vọng âm thanh rao bán hàng huyên náo, hòa lẫn với tiếng ồn giữa lòng thành phố, hai người chìm sâu vào giấc ngủ.

Chương 29

Edit: Dờ

Trời không chiều lòng người, Tần Sấm không ngờ vừa phải đợi hàng lại còn gặp đúng đợt mưa liên tiếp mấy ngày liền ở Mường La. Địa thế hiểm trở, nước ngập tới tận đầu gối, rất nhiều tài xế đều kẹt xe ở cửa khẩu.

May mà có Thu Thu bầu bạn, Tần Sấm không thấy chán. Chỉ khổ cho Thu Thu, ngày nào cũng phải đối phó với một tên lưu manh.

Trông sao ngóng trăng, vất vả lắm mới đợi được lúc trời nhiều mây không mưa, Tần Sấm ôm Thu Thu đứng cạnh cửa sổ, thấy cách đó không xa là bầu trời xám xịt, mây đen đang tới gần, trận mưa tiếp theo sắp sửa kéo tới.

"Bé ngoan, có muốn ra ngoài không?" Sợ Thu Thu buồn, Tần Sấm nhìn thoáng qua dưới lầu.

Khách sạn này nằm ở vị trí cao, mưa không bị ngập, trên đường vẫn có người đi rao hàng, xe chạy qua vang lên âm thanh tạt nước.

Tính cách Thu Thu khá im lặng, cậu ở cùng anh có ăn có mặc, cậu không ngại phiền. Huống chi có Tần Sấm ở bên, Thu Thu cũng không phải muốn ra ngoài lắm, ngoan ngoãn nghe theo ý của Tần Sấm.

Biết Thu Thu là người không có chủ kiến, Tần Sấm không ép buộc cậu, "Đi xuống mua bánh hoa hồng ăn lót dạ, sau đó đi ăn cơm, được không?"

Lúc Tần Sấm không đùa giỡn thì giọng nói rất trầm ổn vững vàng, quanh quẩn bên tai Thu Thu. Đây là chuyện mà Thu Thu hưởng thụ nhất, cậu tựa vào ngực Tần Sấm, nghe di động phiên dịch xong thì mới yên lặng gật đầu.

Hai người đang chuẩn bị xuống tầng thì có tiếng nổ "bùm" một phát đinh tai nhức óc. Thu Thu sợ tới mức dụi đầu vào ngực anh. Tần Sấm xoa xoa trán cậu, duỗi cổ ra ban công, thầm thì nói, "Cái gì vậy nhỉ?"

"À." Tần Sấm ngoái lại nhìn, "Nổ bỏng ngô."

Nghe thấy giọng Tần Sấm, Thu Thu tò mò kéo góc áo anh, Tần Sấm đứng lên kéo Thu Thu dậy, "Đi, đi xuống xem."

Mưa liên miên mấy ngày, nhiệt độ ở Mường La giảm mạnh, Tần Sấm có vợ rồi thì trở nên tâm lý hơn, biết khoác thêm áo cho Thu Thu.

Dưới lầu có một ông lão tóc bạc trắng đang tìm chỗ sạch sẽ để đặt bếp lò, tay cầm máy nổ bỏng ngô. Bây giờ đa số toàn là loại bắp rang bơ trong rạp chiếu phim, chỉ còn rất ít loại bỏng ngô được làm theo cách này.

Tần Sấm là hoài niệm, còn Thu Thu thì tò mò.

Có lẽ là vì trời mưa, người vây xem rất ít, người tới mua từ thiện cho ông lão cũng ít. Tần Sấm mang theo Thu Thu đi ra, liền khiến cho ông lão chú ý.

"Mua một ít chứ?"
Loại bỏng ngô này không đắt, hai tệ là mua được cả túi to. Tần Sấm đếm rồi đưa năm tệ mua ba túi mới ra lò nóng hầm hập.

Hai người định dạo phố một lát, Thu Thu cầm một túi trong tay để ăn, còn hai túi nữa mang theo không tiện, Tần Sấm nói với cậu, "Ở đây chờ anh, anh lên cất rồi xuống ngay."

Ánh mắt Thu Thu hoàn toàn bị chiếc máy nổ bỏng ngô thu hút, Thu Thu cầm túi bỏng ngô gật gật đầu, mắt nhìn chăm chú động tác tay của ông lão.

Thấy Thu Thu cứ cầm mà không ăn, ông lão cười nhắc, "Nếm thử đi."

Thu Thu nhìn túi to trong tay mình, cậu hiểu ý ông lão, vốc một chút cho vào miệng, đầu lưỡi nếm được một chút vị ngọt, hơi khô nhưng rất thơm, cậu thích mùi vị của bỏng ngô.

Máy nổ bỏng kêu lọc xọc dần bị hun nóng trên bếp lò, ông lão gỡ máy xuống cho vào cái sọt trúc, lại nói với Thu Thu, "Lui ra phía sau một tý."

Tuy không hiểu rõ lời ông lão, nhưng Thu Thu cũng lùi lại theo bản năng, mắt thấy ông lão dùng chút lực trên tay, "đùng" một tiếng, sọt trúc tỏa khói, bỏng ngô nỏng hổi cũng phụt ra.

Thu Thu đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn bị giật mình, sau đó ngốc nghếch nở nụ cười. Lần đầu tiên nhìn thấy thứ này, cậu thấy rất mới mẻ, tim còn sợ hãi đập thình thịch mà vẫn không nỡ né ra.

Buôn bán rất kỳ lạ, chỉ cần có một người khách đứng xem thì dần dần dẫn tới rất nhiều người. Một lát sau, đám trẻ tốp năm tốp ba cầm tiền lẻ đi đến mua bỏng ngô của ông lão.

Đám người chen chúc nhau, Thu Thu lui về sau mấy bước nhường chỗ cho bọn trẻ. Đột nhiên cổ tay bị siết chặt, cậu tưởng Tần Sấm đi xuống, ai ngờ lại là một người đàn ông khác.
Người đàn ông kia túm Thu Thu kéo ra ngoài, vừa kéo vừa gầm lên, "Cuối cùng cũng tìm được mày! Tao trả tiền rồi đấy! Mày còn dám chạy! Lần này xem mày chạy đi đâu!"

Túi ni lông mỏng manh bị kéo nên rách ra, bỏng ngô rơi xuống nền đất đầy nước mưa, Thu Thu cố gắng gỡ tay tên đàn ông kia ra, "Ưm... uh... Sấm ca!"

Cậu biết tên đàn ông này, lúc cậu cùng bạn cùng thôn chạy tới đây, người đến đón chính là tên này. Tên đó nói gì đó nhưng cậu không hiểu, tỉnh tỉnh mê mê đi theo bạn mình, không bao lâu sau thì người bạn kia chẳng thấy tăm hơi đâu nữa.

Lúc đó cậu muốn hỏi bạn cậu đã đi đâu, nhưng tên đàn ông đó chỉ cười cho có lệ sau đó dẫn cậu tới một căn phòng. Thừa dịp hắn không chú ý, Thu Thu lén chạy được ra ngoài.

Đến giờ phút này Thu Thu vẫn chưa nhận ra, cậu bị người bạn kia bán sang bên này.

Tần Sấm vừa xuống tầng một thì nghe thấy tiếng kêu hoảng sợ của Thu Thu, anh vội chạy ra thì thấy một tên đàn ông xa lạ đang lôi kéo cậu.

Thu Thu nhìn thấy Tần Sấm, mắt lóe sáng, vội vàng vươn tay về phía anh, "Sấm ca! Sấm ca!"

"Mẹ mày! Mày là ai? Buông em ấy ra!" Tần Sấm không do dự kéo Thu Thu về, che trước người cậu.

Dù sao đây cũng không phải chuyện vinh quang gì, tên đàn ông thấy Tần Sấm thì buông tay ra, mạnh mồm nói, "Liên quan đéo gì đến mày! Thằng nhóc này không có quan hệ gì với mày hết!"

Thật nực cười, Thu Thu không quan hệ với anh thì quan hệ với ai? Tần Sấm không chịu được khi người khác khiêu khích anh, liền túm cổ áo tên đàn ông kia, "Mày dám cướp người giữa thanh thiên bạch nhật, coi trời bằng vung hả? Đi lên đồn nói chuyện!"

Thân hình cao lớn che trước mặt Thu Thu, cậu sợ hãi dụi trán vào lưng anh, hai tay ôm chặt eo Tần Sấm.

Ông lão bán bỏng ngô vẫn chưa hồi hồn, chờ tên đàn ông kia bỏ đi rồi mới hỏi, "Có chuyện gì vậy?"

Tần Sấm phất tay, "Không sao, mấy thằng vớ vẩn thôi." Anh quay lại ôm lấy Thu Thu, xảy ra chuyện như vậy cũng lười lên phố, Tần Sấm ôm cậu về khách sạn dỗ dành, định gặng hỏi sự tình cho rõ ràng.

Bỏng ngô không còn trên tay, Thu Thu ủ rũ muốn bắt lấy thứ gì đó để cảm thấy an toàn, sau khi được Tần Sấm ôm, cậu đưa tay túm lấy vành tai anh.

Xúc cảm lành lạnh trên vành tai truyền đến tay cậu, Thu Thu không nhịn được, "Ưm..."

Tần Sấm vỗ vỗ lưng cậu, "Đừng sợ, ngoan."

Chương 30

Edit: Dờ

Thu Thu bị dọa sợ nên ngồi dính sát lấy Tần Sấm, hai chân vòng quanh eo anh không buông, tay thì túm lấy hai vành tai anh.

"Không sao không sao." Tần Sấm hít khí, "Bé ngoan, bỏ tay ra đi, tai lão công sắp bị em kéo rớt rồi."

Bình thường Thu Thu đã không hiểu Tần Sấm nói gì, huống chi là vào lúc này Thu Thu đang căng thẳng tột độ. Tần Sấm càng muốn gỡ tay cậu ra, cậu lại càng túm chặt.

Không dám mạnh bạo với Thu Thu, Tần Sấm ôm cậu đi qua đi lại trong phòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cho cậu.

"Hức..." Thu Thu khóc đứt quãng, nhiệt độ cơ thể của Tần Sấm rất ấm, cậu dụi lên người anh, khóc tới toát mồ hôi trán, miệng còn lầm bẩm thứ ngôn ngữ mà Tần Sấm nghe không hiểu.

Việc này khiến Tần Sấm thấy hơi khó xử, anh ôm Thu Thu về giường đặt cậu nằm xuống, bàn tay lớn vuốt lưng Thu Thu, chờ tới khi tiếng khóc của cậu dần nhỏ đi.

Anh cố gắng giao tiếp với Thu Thu, trán kề trán bốn mắt nhìn nhau, "Bé ngoan..."

Tần Sấm cúi đầu ngậm lấy môi Thu Thu, hôn từng chút từng chút một, không xâm nhập vào bên trong.

Qua một lúc lâu, rốt cuộc Thu Thu cũng mềm nhũn lên tiếng: "Sấm ca..."

Chuyện của Thu Thu rất đơn giản. Vùng biên giới Lào rất nghèo, nhà Thu Thu chỉ có mình cậu, cậu không biết khổ cực là gì, chỉ biết là cơm không đủ ăn áo không đủ mặc.

Cậu nghe người cùng thôn nói về Vân Nam rằng, chỉ cần vượt qua trạm kiểm soát thì quả thực khác nhau một trời một vực, cậu nghe vậy thì rất mơ ước, nhưng không biết làm thế nào để đi qua.

Có một người bạn trong thôn biết chút ít tiếng Trung đã từng qua Vân Nam. Mà cậu chưa tiếp xúc bao giờ, cũng không có gan một mình lên đường.

Cho tới khi người đó nói với cậu rằng bọn họ có thể đi cùng nhau, với điều kiện cậu phải nghe lời bọn họ.

Thực ra người dân Lào hoặc Việt Nam sinh sống ở khu vực giáp ranh Trung Quốc muốn vượt biên không hề khó. Có giấy chứng minh nhân dân vùng biên giới là có thể xuất nhập cảnh, nhưng Thu Thu không có kiến thức nên mới dễ dàng bị lừa.

Để đề phòng tình trạng buôn bán người, người ta sẽ thắt chặt kiểm tra an ninh với nữ giới hơn một chút. Nhưng Thu Thu là nam, cố tình bên mua lại muốn mua nam giới.

App phiên dịch không chính xác lắm, câu chữ dịch ra hơi lộn xộn nhưng Tần Sấm cũng đoán được gần hết. Thu Thu bị bán sang đây, tên vừa rồi có lẽ là người đã mua cậu.

Tần Sấm vẫn luôn lo có một ngày Thu Thu muốn về nước, nay nghe trong nhà cậu không còn ai, anh vừa xót lòng lại vừa cảm thấy may mắn.

Đây là lần đầu tiên Tần Sấm nói rõ ràng chuyện về Trùng Khánh với Thu Thu, "Sau chuyến này sẽ trở về, chúng ta không về đó nữa.." Tần Sấm ngồi xổm xuống, lòng vẫn không yên, "Thu Thu! Em có theo anh về nhà không!"

Gào lên lớn tiếng như vậy app phiên dịch không nhận được, Tần Sấm đành lặp lại lần nữa.
Tần Sấm vận hết dũng khí mới dám cất giọng hỏi Thu Thu, ai dè app lại tắt ngúm vào thời khắc quan trọng.

Không nghe được phiên dịch, Thu Thu sụt sịt hít mũi nhìn Tần Sấm.

Đàn ông đàn ang không ai lại khó chịu vì chuyện cỏn con này, Tần Sấm dịu dàng ôm cánh tay Thu Thu, gằn lại từng chữ, "Thu Thu! Em có đồng ý theo anh về nhà không?"

Nghe xong giọng phiên dịch cứng nhắc, mắt Thu Thu như sáng lên.

Tần Sấm muốn cậu đi thì cậu sẽ đi, muốn cậu ở cậu đương nhiên sẽ ở, dường như Thu Thu sẽ đồng ý với mọi yêu cầu của anh. Nhưng tự đáy lòng, có một âm thanh vẫn luôn vang vọng nói rằng cậu không nỡ rời xa Tần Sấm, không muốn rời khỏi anh.

Không phải là tham luyến cuộc sống anh cho cậu, mà là không nỡ rời xa chính bản thân Tần Sấm.

Thu Thu không cần phải suy nghĩ quá nhiều về câu hỏi của Tần Sấm. Đi đâu không quan trọng, cho Thu Thu một bến bờ ấm áp để quay về không phải là một căn nhà, mà chính là Tần Sấm.

Không chỉ sưởi ấm bàn tay cậu, mà còn sưởi ấm cả trái tim.

Không thấy Thu Thu đáp lại, Tần Sấm lắp bắp định chuyển đề tài cho bớt xấu hổ, "Cái di động chết tiệt này... có... có phải phiên dịch.... bị hỏng rồi hay không..."

Chiếc di động vô tội bị Tần Sấm gõ cồm cộp, Thu Thu không biết anh đang làm gì, liền cầm lấy tay anh.

Tần Sấm hốt hoảng, Thu Thu vừa chạm vào, anh liền cảm thấy bình nứt thì cho vỡ luôn, "Thu Thu! Em cho anh một câu trả lời rõ ràng đi! Nếu em muốn ở lại Vân Nam... cũng được. Chúng ta về Trùng Khánh một chuyến rồi... anh theo em về đây, hay là em muốn thế nào khác..."

Tần Sấm cứ sốt ruột là nói năng loạn xạ, còn phun cả tiếng địa phương, app phiên dịch cũng bó tay chịu chết. Tuy không biết anh đang lải nhải cái gì nhưng thấy vẻ mặt nóng ruột của anh, Thu Thu muốn nói anh không cần phải sốt sắng như vậy, cậu nâng cằm chủ động hôn Tần Sấm.

Con chó săn lồng lộn như nhìn thấy đồ ăn, dần yên lặng trở lại, mắt sáng ngời nhìn Thu Thu.

Tần Sấm mặt dày, vô liêm sỉ nói, "Anh coi như em đồng ý rồi đấy nhé! Về sau không được chối đâu!" Sau đó anh lập tức xoay người đè Thu Thu xuống dưới thân.

Hơi thở nóng cháy phả lên làn da cậu, như thể mọi ngóc ngách trên cơ thể đều bị Tần Sấm chiếm đóng.

"Về Trùng Khánh rồi phải tìm người dạy tiếng Trung cho em." Tần Sấm cắn chóp mũi cậu, "Không thể dùng di động mãi được, em không hiểu anh nói gì anh sốt ruột lắm, anh thiệt quá mà."

"Hm?" Thu Thu chớp mắt ngây ngô.

Không định giải thích cho cậu, Tần Sấm cúi người hôn lên mặt Thu Thu.

Mắt Thu Thu vẫn còn đọng nước mắt từ trận hoảng hốt vừa rồi, trước mắt cậu như có sương mù, mơ hồ nhìn Tần Sấm.

Môi chợt nóng lên, đôi môi mềm ướt át của cậu bị anh cắn tới sưng đỏ, tới khi Thu Thu sắp không thở nổi nữa, Tần Sấm mới chịu buông ra.

"Sạo lại ngọt vậy?" Tần Sấm cố ý trêu cậu, sự đáp lại trúc trắc của Thu Thu cũng đủ khiến Tần Sấm máu nóng sôi trào.

Như bị bỏ bùa, anh cắn tai Thu Thu, mở app phiên dịch ra, nhất quyết muốn hỏi Thu Thu cho bằng được.

"Có phải ăn kẹo rồi hay không?"

Thu Thu lắc lắc đầu, nói cậu ăn bỏng ngô.

Hai người nói chuyện không cùng kênh, Tần Sấm vốn là định đùa giỡn cậu, Thu Thu còn mơ màng cho là thật.

Tần Sấm ngang ngạnh tách môi cậu ra, "Ăn rồi chứ gì, để anh xem nào."

Hơi thở ướt át đan vào nhau, Thu Thu thuận theo Tần Sấm vươn đầu lưỡi ra, đầu lưỡi cậu đỏ hồng, không biết là do thẹn thùng hay là do Tần Sấm cắn ra nữa.

Hai đầu lưỡi chạm vào nhau, Thu Thu cũng thấy ngọt, cậu thỏa mãn mút lưỡi anh, hai chân chủ động kẹp lấy thắt lưng Tần Sấm, còn cố tình nâng eo lên thuận theo anh.

Tần Sấm cười cười, xấu xa nói, "Là em tự tìm đấy."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau