PHỐ PHƯỜNG (THỊ TỈNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phố phường (thị tỉnh) - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Edit: Dờ

Vốn đang định buông Thu Thu ra, vừa được cậu hôn, Tần Sấm lại bổ nhào tới ấn Thu Thu xuống, "Lại hôn cái nữa."

Làm mẫu ban đầu rồi, Thu Thu cũng đã thực hiện, cậu hoàn toàn hiểu được ý của Tần Sấm. Hôn xong cái nữa, Tần Sấm vẫn không chịu buông Thu Thu ra, kéo cậu đòi hôn cái thứ hai rồi thứ ba.

Thu Thu lén nhìn qua khe hở rèm che, đang giữa trưa, bên ngoài vô cùng im lặng. Rất nhiều tài xế đều về xe ngủ, thỉnh thoảng lại có tiếng vật liệu thép rơi uỳnh xuống đất.

Không ai chú ý cậu và Tần Sấm đang trốn trong xe hôn hết cái này tới cái khác.

Tần Sấm mặt dày vô sỉ hôn Thu Thu, cậu bị hôn tới mức chào thua.

Hôn đủ rồi lại không chịu buông cậu ra, Thu Thu đẩy vai Tần Sấm, anh dứt khoát nằm xuống luôn, để Thu Thu nằm lên ngực anh.

"Thu Thu, rốt cuộc em có hiểu hay không?" Tần Sấm lấy hai tay làm gối đầu, ngẩng lên nhìn Thu Thu.

Cằm đặt trên ngực anh, chỉ cần Tần Sấm lên tiếng là Thu Thu sẽ cảm nhận được lồng ngực anh chấn động, khiến cậu tê dại toàn thân. Tần Sấm đối xử với cậu rất tốt, cực kỳ tốt, Thu Thu không rõ mình có cảm giác gì với anh, nhưng ít nhất, cậu không ghét.

"Vốn định mua cho em cái di động." Tần Sấm ngừng một lát, chỗ này rất hẻo lánh, không phải trung tâm thành phố ở Lào. Có lẽ Thu Thu cũng biết, nhưng hai người trao đổi khó khăn nên Tần Sấm sợ hỏng việc, "Thôi, chờ mấy ngày nữa về Vân Nam rồi mua."

Cho tới hiện tại, hình thức ở chung của hai người là Tần Sấm nói, Thu Thu nghe, bây giờ vẫn vậy.

Xe đỗ nửa ngày ở kho hàng để dỡ hết vật liệu xây dựng xuống, có lẽ đêm nay sẽ bắt đầu sang kho hàng khác bắt đầu xếp quặng lên để quay về Vân Nam, có điều xếp hàng sẽ tốn thời gian một chút.

Tần Sấm lơ đễnh vén tay áo của Thu Thu lên, trước giờ anh vẫn dùng màu da mình làm tiêu chuẩn để so với da của Thu Thu nên luôn cảm thấy cậu trắng nõn, bây giờ nhìn thấy làn da dưới áo mới biết, hóa ra Thu Thu cũng bị cháy nắng.

Không phải vợ mình thì sẽ không đau lòng, Tần Sấm chậc lưỡi, "Về rồi sẽ mua cho em áo chống nắng hay là kem chống nắng gì gì đấy." Chuyện này anh chưa bao giờ để ý, toàn là nghe em gái nói.

Từ lúc Tần Sấm bắt đầu lái xe đường dài, da anh thiếu điều đen thui như mực, em gái anh suốt ngày kêu ca bảo dù gì cũng nên chú ý hình tượng, vợ không dễ tìm, huống hồ giờ người ta không chỉ nhìn vào hoàn cảnh mà còn đánh giá cả ngoại hình.

Tần Sấm là một tên đàn ông thô kệch nên không dùng những thứ đó, nhưng vì em gái cứ nhắc mãi nên cũng nhớ sơ qua, lấy di động mở app mua sắm.

Tần Sấm để lại một khoảng trống trong vòng tay, bảo Thu Thu nằm xuống rồi chỉ vào di động, "Thích cái nào? Chọn màu đỏ đi, em mặc chắc chắn sẽ đẹp." Chọn lựa cả nửa ngày Thu Thu mới hiểu ra là Tần Sấm muốn mua cho cậu, cậu chọn màu đen Tần Sấm thì lại lắc đầu, bảo cậu nhìn thử màu hồng nhạt.

Đắn đo cân nhắc một hồi, cuối cùng chọn một cái áo màu xanh dương.

Search đồ chống nắng sẽ ra cả đống kem chống nắng, ô che nắng... Tần Sấm còn mua thêm một chiếc quạt mini cho Thu Thu cầm theo.

Địa chỉ ghi là khách sạn bên Vân Nam, tính thời gian thì quay về là vừa kịp ngày nhận hàng.

Buổi chiều, một đoàn xe bắt đầu rời kho hàng để đến kho chứa quặng. Trong đoàn xe phải xuất phát, trừ Tần Sấm ra thì có cả Lý Thuận.

Tạm biệt chị Tề và chồng chị, Tần Sấm mang Thu Thu lên đường. Đường xá ở đây còn không bằng đường nhỏ dưới nông thôn ở quốc nội, chiều lại còn đổ mưa, đường gồ ghề lầy lội khiến đoàn xe lắc lư như đi tàu lượn.

Kho hàng bên này xuống cấp kinh khủng, WC lộ thiên, hệ thống nước cũng không có, chỉ có thể sống dựa vào mấy bình nước khoáng, rửa mặt cũng trở thành một chuyện xa xỉ.

Tần Sấm có thể lôi thôi nhưng anh không nỡ để Thu Thu chịu khổ. Anh đổ chút nước ra để Thu Thu lau người, sau đó ké vợ, dùng khăn ướt lau lên người mình luôn.

Lúc đoàn xe tới nơi thì đã không còn sớm, ngủ một giấc tới sáng, hôm sau còn phải chuyển xe, chờ quặng được xếp lên xe xong xuôi rồi mới có thể quay về cửa khẩu Boten, nếu may mắn thì một hai ngày là được về nước. Sáng nay bắt đầu mưa tầm tã, kéo bàn ra ngoài nấu cơm thật sự rất bất tiện, vả lại hôm nay trời mưa, không khí hơi lành lạnh, Tần Sấm mang Thu Thu đi mua nước, mỳ ăn liền và bánh kẹo linh tinh rồi mới quay về xe.

Người ta hay nói vô gian bất thương, bên Lào này nhiều người nghèo khổ, thấy nước ngoài lái xe sang thì giở trò lừa lọc chặt chém giá cả.

Chờ cho Thu Thu xổ xong một tràng tiếng Lào chua loét, đám người kia mới hậm hực đưa hàng tốt ra, Thu Thu quay đầu lại cười với Tần Sấm.

Tần Sấm biết, như vậy có nghĩa là thương lượng giá cả xong rồi.

Trở lại xe, Tần Sấm bắt đầu trụng mì, đây là một loại việc không cần tới kỹ thuật cao siêu gì, anh làm giùm Thu Thu. Trong lúc chờ mì chín, Tần Sấm cầm di dộng lên ngắm vuốt một lát.

Không có vợ thì không quan tâm ngoại hình mình ra sao, nhưng có Thu Thu rồi, Tần Sấm bắt đầu để ý tới vẻ ngoài, "Thu Thu, sao râu anh mọc nhanh thế nhỉ, trông như người rừng ấy."

Cũng thật là thiệt cho Thu Thu khi cậu nghe không hiểu, nếu hiểu được không chừng sẽ vật ra mà cười.

"Em sờ xem." Tần Sấm nắm tay Thu Thu áp lên cằm anh, râu cứng đâm vào ngón tay truyền ra một cảm giác tê tê, Tần Sấm cố ý cọ cằm vào tay cậu, "Đau đúng không."

Anh tò mò sờ cằm Thu Thu, ngạc nhiên nói: "Em dậy thì chưa đấy? Sao lại không thấy mọc râu?"

Cằm Tần Sấm làm tay cậu ngứa ngáy, Thu Thu đẩy tay anh ra. Tần Sấm càng nói càng hăng hái, một tay có thể cầm hết hai cổ tay Thu Thu, "Anh nhìn yết hầu của en còn không rõ, đừng bảo là con gái thật đấy nhé."

Tần Sấm mở miệng trêu đùa, cũng biết Thu Thu sợ ngứa giãy lên như cá mắc cạn nhưng vẫn không buông tha, "Để anh kiểm tra xem nào."

Yết hầu Thu Thu rất nhỏ, dùng ngón tay khẽ đặt lên phía trên là có thể phác họa ra hình dáng. Biết Tần Sấm rất nhây, càng trốn anh càng hăng, cậu không lay chuyển được anh đành để mặc cho anh sờ.

Người trong lòng không giãy giụa nữa, Tần Sấm cười, "Ngoan vậy luôn, anh muốn sờ là cho anh sờ?"

Tần Sấm không đùa tục với người khác bao giờ, với Thu Thu thì chẳng khi nào đứng đắn, lại ỷ vào việc Thu Thu không hiểu, quả thực là bộc lộ khí chất lưu manh từ trong xương.

Hai người quấn lấy nhau đùa giỡn, đột nhiên bên ngoài vang lên một tiếng "rầm" thật lớn.

Chương 22

Edit: Dờ

Thu Thu nhạy bén như một con thú nhỏ, cậu đẩy Tần Sấm rồi ghé vào kính xe nhìn ra ngoài, đúng lúc thấy Lý Thuận lén lút chạy đi.

Tần Sấm đang chìm đắm trong say mê, bị Thu Thu bất ngờ đẩy một cái thì nằm ngửa ra giường, anh sờ sờ sau gáy, "Tiếng gì vậy?" Nói xong cũng bò ra ghế lái nhìn thử.

Hai người dựa vào kính xe nhìn ra, không phát hiện cái gì lạ thường. Thu Thu muốn nói cho Tần Sấm rằng cậu thấy Lý Thuận lấm lét chạy đi nhưng không biết nói thế nào để anh hiểu. Trong lúc cậu còn đang rối rắm, có mấy người mặc đồ rách nát cầm theo gậy gộc từ xa đi về phía này.

Không biết đã xảy ra chuyện gì, thấy đám kia hùng hổ đi tới, Tần Sấm khóa cửa xe lại không cho Thu Thu đi xuống.

Đám người kia càng đến gần thì hai người dần phát hiện ra bọn họ đi về phía xe của Tần Sấm, nhìn cách ăn mặc và ngôn ngữ thì hẳn là dân địa phương.

Đám người đó cầm gậy gộc đập lên kính xe, thậm chí còn tìm cách mở cửa xe ra.

Tuy cửa xe đóng chặt nhưng Thu Thu vẫn loáng thoáng nghe được bọn họ nói cái gì mà trộm đồ, đền tiền.

Tần Sấm không rõ tình huống nên càng muốn giữ Thu Thu ở trong xe không cho cậu lộn xộn. Thu Thu gấp đến độ toát mồ hôi, cổ tay bị Tần Sấm nắm chặt.

Quá quan tâm sẽ bị loạn, Tần Sấm quên mất Thu Thu là người Lào, nhưng cho dù có nhớ rõ thì anh cũng không dám để cậu xuống xe giằng co với đám người mang theo vũ khí này.

Âm thanh đập phá ngày càng lớn, Thu Thu sợ bọn họ đập hư kính xe, cắn một phát lên hổ khẩu bàn tay Tần Sấm. Anh bị đau thì kêu lên sợ hãi buông lỏng tay ra, Thu Thu liền mở cửa xe nhảy xuống.

Mấy thấy Thu Thu đã đi tới chỗ đám người kia, Tần Sấm thân là một người đàn ông làm sao có thể ngồi yên được nữa, cũng theo Thu Thu nhảy ra ngoài.

Thu Thu mở miệng hỏi, người Lào cầm gậy kia không ngờ trên xe lại có người nước mình, lúc này mới chịu mở miệng nói chuyện đàng hoàng.

Tần Sấm không hiểu một chữ nào, hai tay đặt lên hai đầu vai Thu Thu, anh cảm giác mình hơi lo lắng thái quá.

Thu Thu cuối cùng cũng hiểu được đầu đuôi, tảng đá giặt quần áo của nhà ai đó bị trộm mất, bọn họ đuổi một đường tới kho hàng ở đây.

Thu Thu là dân bản xứ nên biết thừa chiêu trò của đám người này, bần cùng sinh đạo tặc, có lẽ bọn họ đã chủ động vứt tảng đá vào chỗ này từ trước, ai lại trộm tảng đá giữa ban ngày ban mặt cơ chứ.

Chỉ đơn giản là thấy người nước ngoài nên ỷ vào bất đồng ngôn ngữ để lừa một chút tiền thôi. Rất nhiều tài xế nước ngoài không muốn gặp phiền phức nên sẽ vung tay cho một ít.

Giải thích rõ ràng là xong chuyện, ai ngờ Thu Thu vừa quay đầu lại thì thấy Lý Thuận lén lút nấp ở sau lốp xe cách đó không xa nhìn về phía này.

Thu Thu bực trong lòng mà không biết xả đi đâu. Nếu không có mình ở đây, có lẽ Tần Sấm phải ngầm bồ hòn làm ngọt, bất kể là bị lừa tiền hay bị đánh thì cũng không phải chuyện nhỏ.

Tần Sấm đối xử tốt với cậu từ đáy lòng, cậu cũng muốn báo đáp anh. Cậu không có tài cán gì để giúp Tần Sấm, nhưng ít nhất cậu sẽ không để anh vô duyên vô cớ bị gây khó dễ.
Không biết Thu Thu đã nói gì với đám người Lào này, bọn họ cầm gậy gộc quay lại phía sau, Tần Sấm đang định đuổi theo nhìn cho rõ thì Thu Thu ôm lấy cánh tay anh.

"Chuyện gì vậy?" Tần Sấm không hiểu chuyện gì xảy ra, tò mò muốn đi ra xem trò vui.

Không muốn để Tần Sấm biết những suy nghĩ trong lòng mình, Thu Thu liếm liếm môi, giữ chặt không cho anh đi.

Đột nhiên nhớ ra hai người còn đang ăn mì dở, Tần Sấm vỗ đầu nói, "Đói bụng hả."

Chuyện tới nhanh mà đi cũng nhanh, Tần Sấm không nghĩ nhiều nữa, cùng Thu Thu trở lại xe.

Ăn mì xong hai người lại dính lấy nhau mà ngủ. Sau khi quặng được xếp lên xe xong xuôi, Tần Sấm xuống xe ký đơn hàng rồi chuẩn bị xuất phát, thấy Lý Thuận mặt mũi bầm dập đứng giữa đoàn xe.

Lý Thuận cúi đầu không dám nhìn Tần Sấm, hắn nằm mơ cũng không ngờ vợ Tần Sấm biết nói tiếng Lào.

Vốn tưởng đám kia nhận chút tiền rồi sẽ đánh Tần Sấm một trận, lừa của anh một ít tiền, ai dè người phải xì tiền lại là chính hắn.

Chờ cho Lý Thuận mặt mày xám xịt rời đi, mấy tài xế khác mới thầm thì bàn tán.

"Lý Thuận bị vợ đánh à?"

"Sao có thể chứ?" Một người lên tiếng, "Không biết có phải nó trêu đùa con gái nhà ai hay không, tao thấy một đám người Lào cầm gậy đuổi đánh nó."

"Không biết nhục, vợ nó còn theo xe tới tận đây mà còn không biết đường bớt bớt lại, đáng đời." Tần Sấm nghe mà như lọt vào sương mù, mấy người Lào mà mọi người đang bàn tán hẳn là đám vừa rồi, ngẫm lại cũng không liên quan gì đến anh, anh không nhiều lời, về xe chuẩn bị xuất phát về nước.

Lúc xe đỗ ở cửa khẩu Boten chờ thông quan, Tần Sấm dựa người vào ghế lái xoa xoa vai, "Thu Thu, lại đây, xoa bóp cho lão công."

Thu Thu quay ra nhìn anh, biết cậu không hiểu, Tần Sấm lay lay cánh tay nói tiếp, "Nào, vợ à, lại đây."

Cứ khi nào mở vòng tay ra với Thu Thu thì cậu sẽ ngoan ngoãn lại gần, ghế lái chật chội, Tần Sấm chỉnh ghế ngả về sau một chút rồi để Thu Thu ngồi trên đùi anh.

Thu Thu khóa ngồi trên chân Tần Sấm, mặt đối mặt với anh.

Tần Sấm cầm tay Thu Thu đặt lên vai mình, "Xoa bóp cho lão công em đi."

Tuy cậu hiểu ý Tần Sấm muốn cậu xoa bóp cho anh, nhưng từ lúc được Tần Sấm hôn, loại tư thế này khiến Thu Thu thấy rất xấu hổ.

Cậu đỏ mặt, tay nhẹ nhàng xoa bóp vai cho Tần Sấm.

Có vợ rồi thật là sướng.

Tần Sấm không thích chơi di dộng, lúc trước chờ xe thông quan sẽ ngồi trên xe như hòa thượng, bật vài bài hát lên nghe. Lúc nào nhàm chán cực điểm rồi thì sẽ dùng chất giọng không đủ ngũ âm của mình nghêu ngao hát theo một lát.

Bây giờ thì khác rồi, anh đùa giỡn Thu Thu không biết mệt, dù cho Thu Thu vẫn mịt mù không hiểu nhưng vẫn không làm Tần Sấm giảm đi hứng thú trêu đùa cậu.

"Ái chà, còn biết đỏ mặt cơ đấy."

Không biết Tần Sấm nói gì nhưng giọng điệu du côn của anh khiến Thu Thu xấu hổ vô cùng, miệng "ưm ưm" từ chối, muốn chạy trốn.

Tần Sấm nhanh tay giữ chân cậu lại, nhéo mông Thu Thu một cái, "Thật sự hiểu rồi hay là giả vờ hiểu với anh đấy?"

Tần Sấm càng ngày càng lấn tới, bàn tay trượt từ sau mông cậu ra phía trước, nhẹ nhàng nhéo một cái. Thu Thu khẽ rên một tiếng, Tần Sấm còn không chịu buông tha, tiếp tục ấn tay lên vật nhỏ kia của Thu Thu.

Thu Thu giật mình, mông trượt về phía sau, ngồi hẳn lên vô lăng.

"Bíp!!!"

Tiếng còi đinh tai nhức óc vang lên khiến cậu nhảy bổ vào lòng Tần Sấm, Tần Sấm bị chọc cười, vờ vịt vỗ lưng an ủi Thu Thu, "Đừng sợ đừng sợ, lão công ở đây."

Chương 23

Edit: Dờ

Xe chờ hai ngày trước cửa khẩu Boten, để ăn được đậu hủ của Thu Thu, Tần Sấm không từ thủ đoạn.

Sờ soạng tới nỗi Thu Thu né trái né phải, từ ghế phụ lái nhảy lên giường, Tần Sấm giống như một tên biến thái, đuổi theo Thu Thu từ giường dưới lên giường trên.

May mà khổ người Tần Sấm lớn nên không theo lên được, hai người giằng co một hồi lâu.

"Nào, xuống đây." Tần Sấm gọi cậu, "Không bắt nạt em nữa."

Kệ Thu Thu có hiểu hay không, cậu không tin Tần Sấm. Mặc cho Tần Sấm nói gì đều núp ở mép giường trên nhìn xuống, lắc đầu không chịu.

Nói thật, Tần Sấm cũng sờ tới nỗi bốc hỏa, muốn làm gì đó với Thu Thu nhưng không biết nên làm gì, không quản nỗi tay mình nữa.

Đầu tiên là muốn ôm Thu Thu vào lòng, sau đó lại muốn xoa nắn, xoa không đủ lại sờ một số chỗ không tiện nói.

Thứ đồ vật mà Thu Thu có anh cũng có, thậm chí lớn hơn cậu không chỉ một chút, nhưng cảm giác lại không giống, mềm mại nhẹ nhàng, chẳng những không ghê tởm mà càng sờ càng hăng.

Nhưng tới lúc thật sự đặt Thu Thu lên giường, Tần Sấm không thể xuống tay, chỉ có thể sờ sờ hôn hôn cho đỡ vã.

Thu Thu sợ hãi chạy lên giường trên, áo phông tuột xuống cánh tay để lộ ra bả vai, cậu cảnh giác nhìn Tần Sấm sợ anh trèo lên.

Anh cứ luôn thích sờ soạng cậu, Thu Thu cảm thấy vô cùng kỳ cục, cậu chưa từng có loại cảm giác này, những nơi mà Tần Sấm chạm vào đều nóng cháy.

Ép Thu Thu trèo lên giường trên, Tần Sấm không dám theo lên sợ cậu nóng nảy thì hỏng chuyện.

Lúc xe chuẩn bị thông quan, Tần Sấm để Thu Thu nằm rạp trên giường trên, còn mình thì khởi động xe chuẩn bị xuất phát về nước.

Đoàn xe về nước lần này chở quặng, sau khi đỗ xe ở nơi dỡ hàng, Tần Sấm không nghe thấy động tĩnh của Thu Thu, đang định gọi cậu xuống xe thì thấy Thu Thu ghé vào giường ngủ say sưa.

Tần Sấm bật cười, "Thu Thu..."

Có lẽ nghe thấy giọng Tần Sấm, Thu Thu hơi siết chặt tay lại. Tần Sấm lại gọi, "Thu Thu, có đói bụng không?"

Thu Thu mơ màng mở mắt ra, Tần Sấm đứng trước mặt, cậu vẫn chưa tỉnh ngủ, vươn ra dụi vào lồng ngực anh.

Đỡ lấy Thu Thu, Tần Sấm đánh vào mông cậu một cái, "Còn chạy nữa không?"

Thu Thu mềm nhũn không giãy giụa, tựa vào đầu vai Tần Sấm mặc cho anh xằng bậy.

Cũng may Tần Sấm biết điểm dừng, chờ Thu Thu tỉnh hẳn, hai người thu dọn đồ đạc rồi đi vào khách sạn.

Đồ đạc lúc trước đã bị khách sạn dọn hết, Tần Sấm lần này khôn ra, lấy một gian phòng chỉ có một giường lớn, sau đó gọi đồ ăn, cùng Thu Thu dùng bữa trong phòng.

Cá sốt cà tím, nem rán và canh cá, Tần Sấm im lặng chú ý đến khẩu vị của Thu Thu, cậu thích vị ngọt của cà tím, nem cũng ăn, nhưng gần như không động vào canh cá.

Lúc trước anh để ý Thu Thu không ăn lòng đỏ trứng, hiện giờ thấy cậu không thích cá, có lẽ là không thích mùi tanh đi.
Theo xe là một chuyện vô cùng nhàm chán, đi đường lâu, chờ xếp hàng dỡ hàng cũng phải nửa ngày, thời gian chờ vô cùng buồn tẻ.

Thu Thu không tránh nổi bị Tần Sấm sàm sỡ, nhưng Tần Sấm rất buồn bực, tự mình châm lửa rồi không dập được.

Tần Sấm muốn làm một số chuyện khác để phân tán sự chú ý, ví dụ như dạy tiếng Trung cho Thu Thu.

Hai người đã nhiều lần rơi vào tình huống bế tắc vì không thể giao tiếp.

"Thu Thu... Anh dạy em nói tiếng Trung nhé."

Thu Thu mở mắt nhìn anh, Tần Sấm tự cho là cậu đã đồng ý.

Dùng mình làm ví dụ, Tần Sấm chỉ chỉ chính anh, "Lão công..."

Hai chữ này không xa lạ với Thu Thu, cậu phát âm rất tiêu chuẩn, "Lão công..." Cậu không rõ mục đích của Tần Sấm, chần chừ một lát mới gọi.

Thật sướng, Tần Sấm thích nghe cậu gọi hai chữ này.

Tần Sấm chỉ phòng tắm, "Tắm rửa..." (洗澡 /xǐ zǎo/)

"Tắm... dửa..." (起澡 /qǐ zǎo/)

Tần Sấm lại chỉ đống đồ ăn trên bàn, "Ăn cơm..." (吃饭 /chīfàn/)

"Ăng...cơm..." (起饭 /qǐ fàn/)

"Chậc..." Tần Sấm nhíu mày, sao lại giống bị nói ngọng vậy. Anh không cam lòng, nắm cằm Thu Thu nghiêm trang nói, "Để anh xem nào, có phải em ngậm cái gì trong miệng không?"
Thu Thu không biết phải làm sao, môi giương lên, đầu lưỡi đo đỏ vô thức liếm liếm môi.

"Ực..." Tần Sấm nuốt nước miếng, ra vẻ đạo mạo nghiêm túc nói, "Không có hả? Vậy tại sao lưỡi không thẳng được?"

Thu Thu nào biết Tần Sấm đang lẩm bẩm cái gì, cậu bị anh nắm cằm, nước miếng sắp rớt khỏi khóe miệng.

Cậu khẽ rên rỉ một tiếng, vẫn không ngăn được dòng nước trào ra.

Mắt thấy nước miếng sắp rớt lên tay, Tần Sấm còn không chịu buông, "Đầu lưỡi không thẳng được đúng không?"

Dứt lời, anh vươn lưỡi trườn vào miệng Thu Thu, hai đầu lưỡi quấn vào nhau, nước miếng bị chặn ở bên trong.

"Ưm..." Bị Tần Sấm ngậm lấy đầu lưỡi, Thu Thu mềm nhũn cả người.

Hai người chưa từng thân thiết đến mức này, Tần Sấm trước kia cũng hay dùng râu cọ cậu, nhưng chưa bao giờ giống như bây giờ, loại cảm giác không thể trốn tránh này dần chiếm lấy đầu óc cậu.

Người dưới thân sắp bị hôn tắt thở, Tần Sấm mới chưa đã ghiền mà buông ra.

Thu Thu thiếu khí nên mặt đỏ bừng, đôi môi ướt sũng hơi run, ánh mắt né tránh không dám nhìn Tần Sấm.

Một cảm giác nóng rực từ khắp nơi trong thân thể lập tức truyền xuống dưới đũng quần, đây không phải lần đầu anh có cảm giác ấy. Lúc trước không muốn làm Thu Thu sợ nên cố gắng nhịn lại, vả lại lái xe cũng không tiện làm mấy chuyện đó.

Hiện giờ hai người nằm trên giường, không khí điều kiện vô cùng thích hợp, đầu Tần Sấm không ngừng nhảy số.

Anh sờ lên môi cậu, "Thu Thu... Không thích vị tanh à?"

"Một tý xíu đã không chịu nổi, vậy nếu có thứ còn tanh hơn thì phải làm sao đây?"

Nếu Thu Thu hiểu tiếng Trung thì chắc chắn cậu sẽ xấu hổ vô cùng, đáng tiếc là cậu lại bình tĩnh nhìn Tần Sấm, vẻ mặt hơi khó hiểu.

Nhìn vợ mình mê mang mịt mờ, Tần Sấm sắp không nhịn được nữa, cánh tay chuyển ra sau lưng lột áo, cơ ngực rắn chắc hiện ra trước mắt, chỉ mặc một chiếc quần rồi bò lên người Thu Thu.

Đầu tiên là cổ, rồi đến ngực, khi hôn tới lưng cậu, Tần Sấm ngây cả người.

Đầu óc anh đang gào thét, anh muốn làm gì đó với Thu Thu, nhưng lại không biết phải làm gì, tiến thoái lưỡng nan.

Vuốt ve hay hôn cậu cũng chỉ là giải cơn khát tạm thời, nhìn được mà không làm gì được, Tần Sấm gấp tới độ hậm hực giậm chân. Thu Thu vẫn cứ mờ mịt nhìn anh.

Tần Sấm xuống khỏi người Thu Thu, đắp chăn cho cậu rồi ủ rũ chạy vào phòng tắm.

Nghe thấy tiếng nước chảy vọng ra, Thu Thu núp nửa khuôn mặt trong chăn, tim còn đập thình thịch. Vừa rồi cậu hơi mong chờ, còn có một chút sợ hãi, thấy Tần Sấm trốn vào phòng tắm thì lại hụt hẫng.

Tâm trạng rối bời, khó có thể miêu tả thành lời.

Chương 24

Edit: Dờ

Mua di động cho Thu Thu là chuyện cấp bách, hôm sau Tần Sấm mang cậu ra ngoài.

Hai người vào một cửa hàng điện thoại, sau khi nghe nhân viên bán hàng chém gió giới thiệu một hồi, đừng nói Thu Thu, ngay cả Tần Sấm cũng ngớ người.

Di động của Tần Sấm chủ yếu dùng để liên lạc, thỉnh thoảng dùng để giải quyết vấn đề sinh lý, các chức năng khác rất ít dùng tới.

Thấy khách hàng có vẻ chưa hiểu, nhân viên hướng dẫn tiếp tục đẩy mạnh tiêu thụ, "Anh muốn dùng thử không ạ?"

Vốn là mua cho Thu Thu, Tần Sấm nhận lấy chiếc điện thoại rồi đưa cho cậu, quay ra hỏi nhân viên, "Di động này có phiên dịch được không? Phiên dịch tiếng Lào ấy."

"Đương nhiên là có chứ." Nhân viên cẩn thận giải thích, "Còn có thể chỉnh ngôn ngữ thành tiếng Lào. Mua cho em trai này dùng đúng không ạ? Để em chỉnh giúp anh."

Nhân viên chỉnh ngôn ngữ thành tiếng Lào, sau đó mở app phiên dịch ra, "Anh cứ bấm vào đây là được, sau đó có thể chuyển đổi giữa tiếng Lào và tiếng Trung."

Đối với đồ công nghệ cao, Tần Sấm cũng thấy mới lạ, anh cầm điện thoại giống như cầm bộ đàm, "Thu Thu, đói bụng chưa?"

Di động lập tức phát ra một giọng nữ máy móc, Thu Thu sửng sốt, sau đó lắc lắc đầu.

"Ha!" Tần Sấm hưng phấn như một tên ngốc, "Đỉnh quá vậy!"

Sau đó anh còn mua cho Thu Thu một cái dây điện thoại đeo lên cổ cậu, hai người về khách sạn chụm đầu nghiên cứu chiếc điện thoại mới mua.

Có điện thoại quả thật tiện hơn rất nhiều, lúc trước rất ít khi nghe Thu Thu mở miệng, giờ thấy cậu thao thao bất tuyệt xổ toàn tiếng Lào, Tần Sấm nghe mà thấy lạ.

Tần Sấm lưu số của mình vào máy Thu Thu, đặt quay số nhanh là "1", anh nhắc lại mấy lần, nói rằng chỉ cần cậu ấn "1" là có thể gọi cho anh.

Anh lại dùng app phiên dịch nói cho Thu Thu, lúc đi lạc thì có thể tìm người qua đường nghe điện thoại giùm.

Trở về Vân Nam đổ vật liệu xong cũng không đi Lào ngay được.

Trừ chuyện chờ xe thông quan ra thì còn phải chờ hàng, vừa lúc bọn họ còn phải ở Vân Nam thêm mấy ngày, Tần Sấm đem xe tới gara để trùng tu.

Lốp xe phải thay mới, phanh cũng cần chỉnh lại, nháy mắt đi luôn hai ba nghìn tệ.

A Lan vẫn cứ dáng vẻ đó, thấy Tần Sấm thì nhiệt tình hẳn lên, "Về rồi hả? Sấm ca." Bất ngờ nhất chính là thằng nhóc kia vẫn đi theo Tần Sấm.

Thằng nhóc đó là Thu Thu, khô khan, lúc nào cũng im như thóc, ra ngoài một chuyến không những không gầy đi mà có da có thịt hẳn lên, khuôn mặt trắng trắng hồng hồng, mềm mại láng bóng, nhìn mà thấy thích.

Bất kể là nhìn vào quần áo ngăn nắp sạch sẽ hay chiếc điện thoại trên ngực cậu, ai cũng nhìn ra được Tần Sấm đối xử với cậu rất tốt.

Giao xe cho đám nhân công, Tần Sấm bị A Lan ngăn ở cửa, "Lần này không vội đi nữa chứ?"

"Ừ, còn phải ở lại mấy ngày, không vội." Tần Sấm nắm tay Thu Thu theo thói quen, cậu phải ở trong phạm vi tầm mắt anh thì anh mới yên tâm. Thu Thu rất ỷ lại vào Tần Sấm, hai tay cậu nắm lấy bàn tay to lớn của anh, không nóng vội giục Tần Sấm đi mà chỉ im lặng đứng chờ.

"Sấm ca..." A Lan vuốt ve cánh tay Tần Sấm, anh né đi theo bản năng, A Lan cũng không xấu hổ, trái lại còn chuyển đề tài tới Thu Thu, "Thằng nhóc này, sao chẳng thấy nói năng gì thế?"

Tần Sấm không quen nổi cái thói động tay động chân của A Lan, cứ cảm giác cô gái này như thể có độc, vừa chạm vào sẽ khiến anh dựng tóc gáy, người ngợm lạnh ngắt đi.

Nói tới Thu Thu, Tần Sấm cũng không che giấu, "Không hiểu tiếng Trung, người Lào đấy."

A Lan không ngạc nhiên, nhướn mi nói gì đó với Thu Thu, giọng điệu chua loét khiến Tần Sấm không nhận ra được là tiếng Thái hay tiếng Lào.

Thu Thu không ngờ A Lan lại nói chuyện với cậu, càng không ngờ vừa mở miệng đã hỏi cậu với Tần Sấm có quan hệ gì.

Thu Thu cũng không biết, cậu ngẩng lên nhìn anh rồi mất tự nhiên cúi đầu. A Lan thấy thế, cười như có như không.

Cậu và Tần Sấm là quan hệ gì ư, đương nhiên là do Tần Sấm quyết định rồi, cậu không thể quyết định hộ Tần Sấm được.

A Lan lại nói, "Nếu cậu và Tần Sấm không có quan hệ đặc biệt gì, vậy thì cậu không phiền nếu chị thích ảnh chứ?"

Ỷ vào việc Tần Sấm không hiểu, A Lan ngang nhiên khiêu khích Thu Thu, cậu không kìm lòng nổi, nắm tay anh thật chặt.

Thấy biểu cảm của Thu Thu thay đổi, Tần Sấm hơi lo lắng, anh không muốn A Lan đứng quá gần Thu Thu, liền chen vào giữa ngăn cách tầm mắt A Lan, giọng điệu hậm hực, "Nói cái gì với em ấy vậy?"

A Lan thong thả nhún vai, "Hỏi một chút xem bao tuổi."

Tần Sấm sửng sốt, đây quả thật là một vấn đề nghiêm túc, nhìn dáng người Thu Thu không đoán được cậu bao nhiêu tuổi, Tần Sấm lo cậu còn chưa trưởng thành. Nếu đúng là vị thành niên, vậy thì anh sờ soạng hôn hít cậu bao lâu nay chẳng khác nào một tên biến thái. Tần Sấm bây giờ mới sực nhớ ra, lắp bắp nói, "Thế em ấy bảo sao? B... bao nhiêu tuổi?"

A Lan hỏi lại một lần, Thu Thu nhỏ giọng đáp cậu mười chín tuổi.

Sau khi biết được tuổi của Thu Thu, Tần Sấm thầm thở phào nhẹ nhõm, quay lại muốn mang Thu Thu đi về, "Bọn anh đi trước, xe giao lại chỗ em đấy."

"Ok! Sấm ca!" A Lan ôm lấy cánh tay anh, bộ ngực như vô tình cọ vào, "Khi nào tới lấy xe?"

Tần Sấm xem phim đen nhiều, nhưng đến khi bị gái động chạm vào thật thì nhảy dựng lên, mất tự nhiên đẩy A Lan ra, "Mấy... mấy ngày nữa tới lấy..."

Sau khi rời khỏi gara xe, cảm giác sởn tóc gáy mới dần dần giảm bớt, Tần Sấm mang Thu Thu về khách sạn, không ra ngoài phơi nắng nữa.

Vừa rồi bị A Lan hỏi, Thu Thu cảm thấy mờ mịt. Cậu chỉ mong không bị Tần Sấm đuổi đi, thuận theo sự yêu thích của anh, vậy là được rồi.

Về phần cậu có thích hay không thì chẳng quan trọng, cậu chưa từng tự hỏi mình. Thậm chí, Thu Thu nghĩ việc này cậu không thể quyết được, quyền chủ động ở trên tay Tần Sấm.

Tần Sấm thích, cậu sẽ không ghét. Tần Sấm muốn, cậu sẽ không từ chối.

Tần Sấm không phải là người tinh ý trong chuyện tình cảm, anh vẫn chưa nhận ra vẻ mặt đăm chiêu của Thu Thu. Vừa ra ngoài một chuyến, nóng toát cả mồ hôi, anh lấy quần áo cho Thu Thu rồi bảo cậu mau đi tắm.

Tiếng nước róc rách truyền ra như ngàn vạn con sâu bọ bị tiếng sáo làm cho thức tỉnh. Đầu óc Tần Sấm tràn ngập những hình ảnh ướt át, thiếu điều ghé vào cửa phòng tắm lén nhìn Thu Thu tắm.

Anh chưa từng thích ai, càng chưa từng thích con trai. Không ai dạy Tần Sấm phải làm thế nào, anh chỉ ôm Thu Thu theo bản năng, nhưng sự khuyết thiếu kinh nghiệm đã cản bước hết lần này tới lần khác.

Tần Sấm vò đầu bứt tai, chợt nhớ ra mấy bộ phim cấp ba từng xem, lầm bầm nói, "Sao lại không có phim con trai với con trai nhỉ."

Ngẫm lại thấy không đúng, anh chưa xem bao giờ, làm sao biết được là không có? Một khi đã có ý nghĩ này trong đầu, Tần Sấm giống như thấy được cánh cửa thế giới mới, lập tức lấy di động ra mở trình duyệt lên.

Có trách cũng phải trách Tần Sấm không có văn hóa, từ khóa tìm kiếm vô cùng trực tiếp và thô bỉ, "Đàn ông làm như thế nào?"

Kết quả ra toàn "đàn ông làm thế nào thắt ống dẫn tinh", "đàn ông làm thế nào kéo dài" đủ mọi thể loại, nhưng không có thứ Tần Sấm muốn tìm.

Anh đổi một chuỗi từ khóa thô tục khác, "Con trai với con trai làm với nhau thế nào?"

Các từ ngữ và hình ảnh đồng loạt hiện ra, Tần Sấm nhìn thoáng qua mà mặt mày đỏ lựng lên, còn xấu hổ hơn so với lúc anh xem đĩa phim đen.

Anh không nghe thấy âm thanh cửa phòng tắm mở ra, cho đến khi giọng Thu Thu vang lên sau lưng, "Sấm ca..."

Tần Sấm như thể lén lút làm chuyện xấu bị người ta bắt quả tang, anh giật bắn mình ném di động lên gối đầu, ấp úng nói: "Tắm...tắm xong rồi hả..."

Chương 25

Edit: Dờ

Mỗi cảm giác như điện giật truyền lên đỉnh đầu Tần Sấm, khiến mỗi lỗ chân lông như giãn nở ra.

Trước đây anh cùng mấy thằng trong thôn lén lút xem phim cũng chưa từng hồi hộp đến thế, Tần Sấm không biết làm sao, vươn tay ra, "Thu Thu..."

Phản ứng của Tần Sấm khiến Thu Thu vô cùng kinh ngạc, mình có làm gì đâu? Chỉ gọi Tần Sấm một tiếng thôi mà anh đã phản ứng mạnh như vậy.

Ánh mắt lóe lên, tay chân không biết để đâu, không biết bắt đầu thế nào, Tần Sấm vốn tính vô sỉ giờ đây cũng phải căng thẳng thần kinh.

Bầu không khí rất xấu hổ mập mờ, Thu Thu đưa lưng về phía Tần Sấm, ngồi lên giường chậm rãi lau tóc.

Mùa hè mặc áo phông vải cotton dễ hút nước, đặc biệt là sau khi tắm xong, lưng còn ướt nên nước thẩm thấu qua lớp vải, khiến tấm áo trở thành màu trong suốt.

Vải áo dính sát, có thể thế mơ hồ nhìn thấy tấm lưng mỏng của Thu Thu, ngay cả sống lưng cũng như ẩn như hiện.

Tần Sấm căng thẳng là vì vừa rồi nhìn thấy hình ảnh trên điện thoại, hai người đàn ông lực lưỡng quấn vào nhau, trông có vẻ còn đô con hơn cả Tần Sấm.

Hai người dùng một tư thế khó nói đan vào với nhau, hình ảnh đánh sâu vào đầu óc như sóng cuộn triều dâng, xô Tần Sấm ngã lên bờ cát, mắt nổi đom đóm, đầu kêu ong ong.

Cái chỗ đó thực sự có thể... Tần Sấm vô thức vuốt mặt nuốt nước miếng ừng ực, đầu lưỡi mấp máy trong miệng, cảm thấy đắng ngắt khô khốc.

Ánh nhìn của Tần Sấm không quá nóng bỏng nhưng rất chuyên chú, bề ngoài thì Thu Thu vờ lau tóc, nhưng trong lòng đã sớm chuẩn bị tâm lý Tần Sấm sắp bổ nhào lên.

Bởi vì anh chưa từng thành thật, nếu có cơ hội đặt ngay trước mắt, anh sẽ không bỏ lỡ.

Nhưng mà hiện tại Tần Sấm không nhúc nhích, nặng nề hít thở. Dù Thu Thu không quay đầu lại cũng biết anh đang nhìn cậu chằm chằm.

Như một con sói đói yên lặng ẩn núp rình mồi, cảm giác này quá áp lực quá khó chịu. Thậm chí Thu Thu nghĩ, thà rằng Tần Sấm cứ làm luôn đi, cảm giác bị treo ngược chờ hành quyết này không dễ chịu chút nào hết.

Từng cử chỉ của cậu đều rơi vào mắt Tần Sấm. Thu Thu ra vẻ bình tĩnh, đổi tư thế, đạp rơi dép ra rồi ngồi xếp bằng lên giường.

Sự hồi hộp không thể che giấu, ngón chân cậu khẽ cuộn lại níu lấy drap giường.

Đầu Tần Sấm vẫn còn không dứt được hình ảnh hai tên đàn ông lực lưỡng lao vào nhau, vừa sợ vừa phấn khích, vô thức so sánh Thu Thu với bọn họ và với đàn ông bình thường.

Thật ra mà nói, Thu Thu không hề đặc biệt, chả phải ba đầu sáu tay, chỉ là xinh đẹp một chút, thắt lưng nhỏ một chút, chân thon một chút, cánh tay cũng gầy một chút, da thịt trắng nõn như thể không bao giờ cháy nắng, khuôn mặt nhỏ nhắn đã có da có thịt hơn.

Nghĩ tới đây, Tần Sấm ngứa tay muốn nhéo má cậu, chầm chậm đi về phía Thu Thu.

Dép loẹt quẹt trên sàn, Thu Thu cũng run rẩy. Tần Sấm chậm rãi lại gần cậu, giây tiếp theo, anh ôm cậu vào trong ngực.

Bàn tay lớn của anh bóp má Thu Thu, cậu bất mãn nhìn Tần Sấm. Anh luôn thích dùng cách đùa trẻ con này để chọc cậu.

Mềm, anh không nỡ buông tay, Thu Thu lại vừa tắm xong nên quanh người thoảng mùi sữa tắm.

"Thu Thu... Tắm sạch sẽ rồi chứ?" Tần Sấm dùng đùi chặn chân cậu, "Để lão công giúp em kiểm tra."

Không hiểu lời anh nói nhưng Thu Thu có thể đọc được ánh mắt anh. Dục vọng chiếm đoạt, dục vọng chinh phục đang hừng hực cháy trong mắt Tần Sấm, Thu Thu có thể thấy được hình ảnh phản chiếu của mình in trên đôi con ngươi anh.

Tần Sấm đè Thu Thu bổ nhào xuống giường, cậu vẫn cứ mịt mờ không hiểu. Anh không thích cái thứ tình cảm mơ hồ thế này, anh muốn cho Thu Thu biết hai người đang làm gì, liền vươn tay lên đầu giường lấy chiếc di động của Thu Thu.

Sao lại có người mặt dày vậy chứ, dưới khí thế của Tần Sấm, Thu Thu bị ép gật đầu.

Rất nhanh, Thu Thu có phản ứng trong tay Tần Sấm, dương v*t đứng thẳng, lỗ nhỏ phía trên rỉ ra nước.

Loại chuyện như xóc lọ này Tần Sấm rất quen thuộc, Thu Thu rất nhanh đã ra trong tay anh, chất lỏng nóng hầm hập dính trên bàn tay Tần Sấm.

Với Thu Thu thì cảm giác này thật xa lạ, mờ mịt nhưng rất thoải mái. Ánh mắt cậu trống rỗng nhìn Tần Sấm, vốn tưởng thế là xong, ai dè anh bắt đầu cởi sạch, lau chỗ tinh dịch vừa rồi vào đống quần áo, trần như nhộng đè lên người Thu Thu.

Tần Sấm nhìn cậu như ăn tươi nuốt sống, dạo đầu rồi áo mưa gì gì đó, anh chỉ còn một chút lý trí trong đầu, phần tiếp theo hoàn toàn dựa vào bản năng.

Khách sạn không thiếu bao cao su, anh tiện tay xé một cái, lần đầu không có kinh nghiệm, chất lỏng trong bao bị rớt dây ra ngực, Tần Sấm đành cuộn lại đưa cho Thu Thu, dừng dương v*t đã cứng ngắc chọc vào đùi cậu, "Đeo vào cho anh."

Trước kia Thu Thu không hiểu thì còn có thể cho qua, nay đã có di động phiên dịch, đừng hòng Tần Sấm buông tha cho cậu, anh trêu đùa Thu Thu bằng đủ mọi cách.

Bao cao su dinh dính trùm xuống từ đỉnh dương v*t, có lẽ là cỡ hơi nhỏ, lớp màng bao chặt lấy dương v*t thô to, lộ ra gân mạch máu, dáng vẻ vô cùng dữ dằn.

Lấy một ít chất nhầy trên bao, Tần Sấm dùng ngón tay bôi lên hậu huyệt của Thu Thu, cậu lập tức hoảng sợ muốn tránh.

"Đừng động đậy, Thu Thu..." Giọng điệu nhuốm màu tình dục, Thu Thu như bị anh mê hoặc, hai tay đặt lên đầu vai anh rồi cắn chặt môi.

Ngón tay thăm dò trong huyệt, vì Thu Thu hồi hộp nên chỗ đó càng thít chặt hơn. Tần Sấm tách hai chân cậu ra, cúi đầu chăm chú nhìn cái động phía dưới.

"Uh..." Thu Thu căng chặt bụng nhỏ, vặn vẹp thắt lưng, chỗ xấu hổ kia bị xâm phạm mạnh mẽ, vừa xa lạ vừa sợ hãi, lại thêm Tần Sấm không hề lên tiếng giống như một thợ săn đang chờ chực con mồi, Thu Thu càng không dám mở miệng.

Huyệt động bị ép mở ra không hề dễ chịu, Tần Sấm lại đưa tay vuốt ve vật nhỏ đang nằm úp sấp của Thu Thu, khoái cảm của đàn ông phần lớn tới từ chỗ này, dù phía sau đang đau đớn thì Thu Thu cũng không thể bỏ qua cảm giác kích thích ở đây. Tần Sấm nhịn không được thầm oán, sao nơi này của Thu Thu lại đáng yêu vậy? Không hung ác không dữ tợn, cứng rồi cũng vẫn trắng trắng xinh xinh.

Nghĩ vậy, Tần Sấm không khống chế được đầu óc nữa, cúi xuống ngậm vào miệng.

Cảm giác được bao bọc trong khoang miệng khiến Thu Thu không kìm lòng nổi, hai chân kẹp vào cổ Tần Sấm, tay nắm chặt drap giường, tiếng rên rỉ tràn ra khỏi miệng, "A..."

Đầu lưỡi anh cọ xát vào lỗ nhỏ trên đỉnh, cậu không biết mình muốn đi tiểu hay là muốn bắn nữa, thét lên một tiếng rồi nín bặt.

Tần Sấm thấy trong miệng nóng lên, Thu Thu bắn không hề báo trước, anh liếm liếm môi, vị rất nhạt.

Thấy Thu Thu còn đang xoay đầu khóc rưng rức, Tần Sấm lật người cậu lại, lồng ngực rắn chắc áp lên lưng Thu Thu, dương v*t nóng bỏng cọ vào cánh mông cậu.

"Thu Thu..." Vén lọn tóc ướt mồ hôi của cậu lên, Tần Sấm hôn nhẹ lên khuôn mặt Thu Thu, "Sao em lại xinh đẹp đến như vậy?"

Bất kể là tiếng Trung hay tiếng Lào thì Thu Thu đều không còn tâm trí lắng nghe, cậu vừa khóc vừa rên rỉ, ngón tay trong hậu huyệt rút ra, chợt đổi thành một thứ lớn hơn chặn lại ở lối vào.

"Có chịu được không? Hửm? Không chịu được thì nói với lão công em một tiếng." Miệng thì vờ vịt an ủi Thu Thu, dương v*t lại như dã thú xổng chuồng muốn chen vào bên trong.

"Hức..." Thu Thu giống như một con thú nhỏ không thể chạy thoát, chỉ có thể bị Tần Sấm nuốt vào miệng, ngoài khóc nức nở một cách đáng thương thì chẳng nghĩ nổi chuyện gì khác.

Tần Sấm ôm thắt lưng Thu Thu nâng mông cậu lên, hai cánh mông ửng đỏ dính chất lỏng trong suốt, như đang mời gọi anh đi vào.

Cách một lớp bao cao su, Tần Sấm chậm rãi đẩy vào, âm thanh dính nhớp phát ra từ chỗ hai người kết hợp, tiếng nước, còn có tiếng thân thể va chạm vào nhau.

Lúc dương v*t được rút ra thì mang theo chất lỏng bên trong ra ngoài, qua nhiều lần cọ xát, xung quanh huyệt động ướt át đầy bọt nước.

Thu Thu quỳ gối trên giường ngửa đầu lên, cần cổ căng ra. Mỗi một lần Tần Sấm đi vào, cậu như được lấp đầy, cảm giác đau đớn và thỏa mãn cùng ập tới không rõ là khó chịu hay thoải mái.

Với Tần Sấm thì khoái cảm thực sự như từng con sóng ùn ùn kéo đến, chỗ đó của Thu Thu chặt tới mức khiến da đầu anh tê dại, Tần Sấm phải cắn chặt răng nhưng vẫn không khống chế được tiếng thở. Trừ sướng ra, anh không nghĩ được gì khác.

Thu Thu thuận theo quỳ gối dưới thân anh, bàn tay lớn của Tần Sấm nắm cằm Thu Thu bắt cậu quay đầu lại, sau đó hôn liếm lên đôi môi cậu.

Đầu lưỡi liếm như có như không khiến Thu Thu ngứa ngáy, cậu bất giác vươn đầu lưỡi ra, chủ động thân mật với Tần Sấm.

Lần đầu tiên Tần Sấm nhận ra mình có dục vọng chinh phục rất mạnh, anh mừng rỡ vô cùng khi thấy Thu Thu đáp lại, nhưng một khi thú tính đã bị khơi mào, Thu Thu dám chủ động thì anh càng không buông tha. Rút dương v*t ra, anh lật Thu Thu lại để hai người đối mặt với nhau, Tần Sấm lại đâm vào.

Thu Thu thấy mình như một quả bóng, chỉ khi được Tần Sấm lấp đầy mới không bị xẹp xuống.

dương v*t màu tím đỏ ra vào hậu huyệt, Thu Thu rên rỉ theo từng nhịp chuyển động, cao thấp thở dốc từng hồi.

"Thu Thu... Có thích lão công làm như vậy không...." Tần Sấm đỡ thắt lưng cậu, nói, "Sao bên trong lại nóng như vậy? Hửm?"

Thu Thu mất đi năng lực suy nghĩ, mờ mịt lắc đầu, móng tay đâm sâu vào cánh tay của Tần Sấm. "Sấm ca..."

Tần Sấm rất thích nhìn Thu Thu si mê rên rỉ một cách mềm nhũn như vậy. Rung động nhất chính là trình độ tiếng Trung của Thu Thu có hạn, trừ chữ Sấm ca thì không nói được bất cứ chữ gì khác.

Đâm rút khoảng trăm lần, Tần Sấm cũng tới cực hạn, anh hôn cắn ngực cậu, thắt lưng run lên thật mạnh rồi xuất ra.

Hai chân Thu Thu vốn kẹp chặt lấy hông Tần Sấm, giờ mở rộng ra rơi xuống giường. Cách lớp áo mưa có thể nhìn thấy huyệt động bị chọc tới đỏ bừng, trên bao còn có ít bọt trắng sinh ra do cọ xát.

Tần Sấm thở hổn hển tháo bao ra, một túi căng phồng. Anh tiện tay liệng vào thùng rác, nằm sấp trên người Thu Thu nghỉ ngơi.

Khóc là phản ứng sinh lý khi làm tình, Thu Thu vẫn còn đang đỏ mắt khóc nức nở, chợt cậu thấy Tần Sấm chống tay ngồi lên, anh lại cứng rồi.

Không có lớp bao trói buộc nữa, huyệt động lại hoàn toàn được mở ra, Tần Sấm thuận lợi chen vào bên trong, không do dự mà bắt đầu chuyển động.

dương v*t chọc tới chỗ sâu nhất, Tần Sấm vô liêm sỉ nói, "Thu Thu, đây là cái gì?"

Thu Thu không chịu nổi Tần Sấm như vậy, di động phát ra tiếng phiên dịch rất khó nghe, khiến Thu Thu chỉ muốn lấy tay rút con họa mi của Tần Sấm ra.

Tần Sấm sao có thể để cậu làm vậy, anh được nước lấn tới, "Không biết chứ gì? Để lão công dạy em."

Tần Sấm ghé vào tai Thu Thu, "Nói lão công chịch em..."

Thu Thu hét lên giật lấy di động, không chịu mở miệng, Tần Sấm nhất quyết nhây đến cùng, "Ngoan, Thu Thu. Không muốn học tiếng Trung à?"

Tần Sấm giống hệt một tên lưu manh, người đứng đắn ai lại dạy tiếng Trung vào lúc này.

"Nói đi Thu Thu..." Nắm lấy vật nhỏ của cậu rồi nhấn một cái, Thu Thu cất giọng rên rỉ, Tần Sấm thừa thắng xông lên, "Thu Thu, mau nói đi..."

"Lão công..." Thu Thu xấu hổ cùng cực, "Chịch em..."

Thu Thu nằm mơ cũng không ngờ di động sẽ dùng cho mục đích như vậy, sớm biết Tần Sấm sẽ bắt cậu nói những câu bậy bạ như thế, cậu sẽ không bao giờ nhận chiếc di động đó.

Thu Thu bị bắt nạt đủ kiểu rồi nằm gục trên giường, không còn sức lực chống lại Tần Sấm.

Tần Sấm thì hay rồi, xuất ra mấy lần, tinh thần sảng khoái dính lấy Thu Thu hôn hít vành tai cậu, thầm thì gọi tên cậu, gọi đến là nổi gai ốc.

"Có đau không Thu Thu?" Tần Sấm xoa xoa thắt lưng gầy nhỏ mỏng manh như thể đụng vào sẽ gãy đôi của Thu Thu, "Nói với lão công một tiếng xem nào."

Thu Thu không hiểu, nhưng đoán được là không phải lời hay ý đẹp gì nên đẩy đầu Tần Sấm ra, xấu hổ tránh đi.

"Xấu hổ rồi?" Tần Sấm dùng râu cọ lên má cậu.

Tần Sấm thật đáng ghét, lúc uống rượu xong rất đáng ghét, khi đùa giỡn cậu cũng vô cùng đáng ghét.

Thu Thu bực chính mình, nhưng không bực nổi với Tần Sấm, trong lòng cũng hơi ấm áp, niềm mong muốn được anh ôm vào lòng đã chiến thắng sự xấu hổ.

Mặt mày đỏ lựng, cậu ôm chầm lấy cổ Tần Sấm, vùi đầu vào đầu vai anh, "Sấm ca."

Tần Sấm thiếu chút nữa gào lên rằng ông trời có mắt, anh vốn là người thẳng tính, không bao giờ muốn nghi ngờ và do dự, cũng không thích che giấu điều gì.

Anh muốn Thu Thu có thể mở lòng làm nũng với anh, cho dù cậu vẫn xấu hổ đỏ mặt nhưng vẫn nhào vào lòng anh một cách nhiệt tình, một Thu Thu như thế khiến Tần Sấm mê đắm đến hồn xiêu phách lạc.

Đã tiếp xúc thân mật, Thu Thu lúc này nhớ tới vấn đề mà A Lan hỏi cậu, sự mờ mịt không rõ ràng trong lòng bắt đầu nứt vỡ ra một tia sáng.

A Lan không thể theo đuổi Tần Sấm, cậu không biết Tần Sấm nghĩ thế nào, nhưng ít nhất với cậu, Tần Sấm là người cậu không thể chia sẻ với ai khác.

Thấy Thu Thu thất thần, Tần Sấm nắm ngón tay cậu, dùng giọng nói kéo cậu về hiện thực, "Trở về chúng ta sẽ mua nhẫn, đeo lên ngón tay em, như vậy em có chạy đằng trời."

Tần Sấm cười cong cả mắt, Thu Thu chờ điện thoại phiên dịch nhưng không biết app đã tắt từ lúc nào, cậu nghe không hiểu.

Tần Sấm xoa ngón áp út của cậu đến nóng lên, Thu Thu lắc lắc cổ tay, năm ngón đan vào tay Tần Sấm.

Đã tiếp xúc thân mật, bầu không khí giữa hai người không còn giống trước kia nữa.

Loại thay đổi này chủ yếu tới từ Thu Thu, khi hai người xem TV ở khách sạn, Thu Thu sẽ chủ động ghé vào người Tần Sấm, thăm dò nằm xuống bên tay anh.

Tần Sấm đắc ý nhướn mày với cậu, Thu Thu cũng cười ngọt ngào với anh, thoải mái dụi vào lồng ngực Tần Sấm.

Vào khoảnh khắc Thu Thu không nhìn thấy, khóe miệng Tần Sấm cong lên. Bé huơu sao nhỏ đã sa vào lưới, cảm giác này thật tuyệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau