PHỐ PHƯỜNG (THỊ TỈNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Phố phường (thị tỉnh) - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Edit: Dờ

Lưu Thủy Thủy: Phải nói trước là cuộc sống trong truyện vừa khổ vừa mệt, nhưng tình cảm thì rất ngọt, dù sao đây cũng là điền văn theo hướng hiện thực.

Nếu có sai sót về vị trí địa lý hoặc các vấn đề khác, mọi người cứ mạnh dạn chỉ ra để tôi sửa, ngành nghề vận tải này tôi cũng không rõ ràng lắm, tất cả đều là do tôi đi hỏi các tài xế lái xe tải, đường đi và các tình huống xảy ra trên đường là tôi đi hỏi người khác, nhất định sẽ có chỗ sai sót.

- ---------------------------

Tần Sấm hùng hổ bước từ trên xe xuống, anh sập cửa xe rầm một cái thật mạnh, "Mẹ bà bọn ất ơ giả vờ nghe không hiểu! Không buộc chặt vải bạt cho tao để lên đường cao tốc bay mẹ hết hàng à? Cụ tổ nhà chúng nó!"

Bất đồng ngôn ngữ, lại vội vận chuyển hàng mấy ngày nay nên Tần Sấm ở trên xe suốt. Thời tiết vừa nóng vừa ẩm, dù Tần Sấm là một người xuề xòa thì cũng không chịu được, chỉ muốn tìm chỗ nào đó nhanh nhanh tắm rửa cho sạch người.

Qua cửa khẩu Mường La - Ma Hàm là được hít thở không khí của tổ quốc, Tần Sấm lúc này mới dần cảm thấy mình trở lại làm người.

Đúng lúc gặp trời mưa, may là đã qua cửa khẩu, mưa bên Mường La cũng đã ngừng. Tần Sấm trèo lên thùng xe quấn vài vòng dây cột chặt vào song sắt.

"Mẹ bọn đầu căx, may mà bố mày phát hiện ra sớm, bị mưa ướt hết hàng thì không biết phải đền bao nhiêu tiền."

Tần Sấm đã từng chịu khổ như thế này một lần. Mấy tên khuân vác hàng bên Lào cực kỳ lươn lẹo, ỷ vào bất đồng ngôn ngữ để đòi tiền, hàng gì cũng phải đưa tiền, không đưa thì không chuyển hàng, mua nước hay mua thuốc lá đều khinh không thèm nhận.

Lần đầu đi Tần Sấm không biết quy tắc này, mấy tên chuyển hàng mặt thì tươi cười, sau lưng anh thì làm hỏng bao nhiêu kiện hàng, khiến Tần Sấm phải bồi thường một khoản lớn, đã thế còn không có chỗ xả giận, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Nhanh chóng lật hàng ra kiểm tra, hai bàn tay dính toàn dầu máy, Tần Sấm tiện thể chùi luôn vào quần áo, anh buồn đi tiểu nãy giờ rồi, vốn định tới chỗ có WC rồi giải quyết nhưng bây giờ đằng nào cũng đã xuống xe, xung quanh lại vắng vẻ, anh lén lút đi vào rừng cây nhỏ ven đường.

"Hm~ hm~" Giải quyết nỗi buồn xong, Tần Sấm thích ý ngâm nga bài hát yêu thích rồi kéo quần lên, đúng lúc xoay người lại thì bụi cỏ bên cạnh phát ra tiếng lạo xạo, "Đệt!"

Tần Sấm sợ gặp phải rắn rết linh tinh gì đó, tiếng "đệt" kêu lên còn hơi vỡ giọng, anh nhảy lùi lại một cái rồi quay lưng muốn chạy thẳng về xe.

Bỗng nhiên, một người bụi bặm đầy mặt chui ra, tóc tai bù xù, nhìn có vẻ vô cùng hoảng hốt.

Chỗ này chưa lên đường cao tốc, chưa tới trạm thu phí, hoang tàn vắng vẻ, thỉnh thoảng có vài chiếc xe tải chạy ngang qua, gặp quỷ cũng không phải là chuyện lạ.

Thấy rõ đó là một người, Tần Sấm thở phào như trút được gánh nặng, "Đi tiểu thôi mà cũng bị dọa cho thòng tim."

Anh không muốn thừa nhận rằng lúc người kia lao ra, anh sợ tới tới mức xoạc ngang chân.

Đi chưa được mấy bước thì phía sau có âm thanh xào xạc, Tần Sấm quay lại thì nhìn thấy cái người trông như ăn xin kia lén lút đi theo anh, thấy anh dừng lại thì cũng ngừng bước không dám động đậy.

"Tôi nói này!" Tần Sấm nâng giọng lên vài tông để che giấu nội tâm đang hoảng sợ, "Có sao không đấy!" Người này không điên thì chắc cũng là ăn mày, tóc dài chấm cổ, nam nữ không rõ, quần áo rách tung tóe từ trên xuống dưới, bẩn thỉu vô cùng.

Lại còn đi chân trầm giẫm lên đất bùn đen kịt, có cả... máu đỏ?

Tần Sấm há miệng nói không nên lời, theo vết máu nhìn ra phía sau, có lẽ là người này giẫm phải cành cây hay vật cứng nào đó nên bị rách chân.

Tần Sấm cao lớn thô kệch, người nào gắt với anh thì anh cũng gân cổ chửi lại cho bằng chết, có điều Tần Sấm lại không chịu nổi những người tội nghiệp thế này. Anh trông thì cục súc nhưng thực ra rất tình cảm, bèn nhỏ giọng lại, chỉ tay vào chỗ máu, "Từ chân cậu chảy ra đúng không?"

Người trước mặt đột nhiên ú ớ nói gì đó, cảnh tay mảnh khảnh vươn về phía Tần Sấm.

Ngôn ngữ giống hệt đám khuân hàng khi nãy, Tần Sấm nóng đầu lên, phức tạp nhìn người kia, "Vượt biên?"

Tuy người đó cứ ngây ngốc đứng đó không trả lời nhưng Tần Sấm cũng đã biết được đáp án.

Muốn qua cửa khẩu thì cần hộ chiếu, nhưng nếu là cửa khẩu nhỏ thì dân chúng sát biên giới vẫn đi lại bình thường, xe chở hàng từ quốc nội ra biên giới rồi đến cửa khẩu Lào bên kia, muốn nhập cư trái phép không phải chuyện khó.

Dù sao bên kia vừa nghèo vừa khổ, rất nhiều người muốn vượt biên.

Tần Sấm không muốn tiếp tục ở đây nữa, hai người chỉ là bèo nước gặp nhau, nếu là quen biết nhau thì còn giúp đỡ, chứ cái người này.... Tần Sấm sợ gặp phải bọn lừa đảo.

Không thấy vết thương bị chảy máu ở đâu, chỉ thấy vài chỗ đã kết vảy thành màu đen kịt, hai chân gầy trơ xương ngại ngùng giẫm lên nhau, Tần Sấm nhìn mà không chịu nổi, "Chậc."

Anh hất cằm về phía xe hàng, "Lên đi, tìm chỗ nào tắm rửa." Tuy người kia không hiểu Tần Sấm đang nói gì, nhưng thấy cửa xe đã mở rộng, đôi mắt bị mái tóc che lấp bỗng sáng lên, khập khiễng chạy theo Tần Sấm.

Sắp lên đường cao tốc, điểm tốt là nơi này sẽ có khu phục vụ, có nước nóng, có WC.

Hai người bất đồng ngôn ngữ, mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, người kia chật vật co rúm ngồi trên ghế xe, tay chân không dám tùy tiện đụng vào thứ gì như thể sợ thân thể bẩn thỉu của mình làm bẩn xe của Tần Sấm.

Tần Sấm không nói gì, chỉ tập trung lái xe. Đến khu phục vụ thì sắc trời đã xế chiều, bên trong có không ít xe tải cũng tấp vào nghỉ ngơi.

Anh lấy chậu rửa mặt với khăn từ trong xe ra, lại lấy thêm một cái áo phông và quần đùi, còn có một đôi dép lê. Tần Sấm đưa cho người kia, cũng mặc kệ người đó có nghe hiểu hay không, chỉ tay về hướng WC, "Đi vào tắm rửa đi."

May mà trước WC vẫn có biển hiệu thông dụng toàn thế giới, người đó nhận lấy, chần chừ một lát mới đi vào WC.

Người đó vừa đi vào, tiếng còi xe đinh tai nhức óc vang lên. Tài xế xe tải phía sau cất cao giọng nói với Tần Sấm, "Dịch xe lên một tý chú em ơi, để anh lái vào cái!"

Xe tải vào khu phục vụ thì không quay đầu được, Tần Sấm phất tay bảo biết rồi, sau đó leo lên xe lái về phía trước một đoạn.

Trên ghế phụ lái còn vương một ít bùn đất, Tần Sấm thở dài, "Coi như làm việc thiện."

Nhưng chờ mãi không thấy người kia đi ra, Tần Sấm duỗi cổ ra nhìn, đầu xe không nhìn được phía sau, anh lập tức giật mình, "Thôi xong."

Vội vàng đi xuống tìm về chỗ đỗ xe vừa rồi, quả nhiên nhóc ăn xin đang ôm cái chậu rửa mặt bên trong đựng đống quần áo cũ, đứng ngơ người chờ anh.

Người đó tắm rửa rồi, mặc quần áo rộng thùng thình của Tần Sấm, quần đùi lỏng toẹt, cạp quần quá rộng chỉ có thể túm lại mới miễn cưỡng không bị rớt xuống.

Chiếc áo phông dài thượt lại còn rộng, dáng vẻ như bơi trong áo, giống một đứa trẻ lén mặc quần áo của người lớn vậy.

Đôi chân mảnh khảnh trắng mịn, tóc dài tới vai, khuôn mặt nhỏ vô cùng thanh tú. Giữa ráng chiều, nhóc con lấm lét nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng Tần Sấm, lúc chạm mắt Tần Sấm thì đôi con ngươi như bừng sáng.

Tần Sấm ngẩn người, trong một khoảnh khắc, anh không phân biệt được nhóc nhập cư trái phép này là nam hay nữ.

Đôi mắt cậu như có ánh sao thu hút Tần Sấm đi qua đó, Tần Sấm chạy ba bước thành hai, đến trước mặt cậu mới hồi thần, gãi gãi đầu che giấu sự xấu hổ.

"Chuyển xe lên chỗ kia." Anh vươn tay chỉ hướng xe đằng xa, chợt nhớ ra người này không nghe hiểu, "Haiz" một tiếng bảo lên xe đi.
Tần Sấm mới đi được hai bước thì nghe thấy tiếng bụng người đi sau bắt đầu đánh trống.

Lúc ở Lào anh ăn no ngủ kỹ mới ra cửa khẩu, sơ ý không nhớ tới việc cơm nước cho người này.

Anh vội hỏi, "Cậu chưa ăn cơm đúng không?" Nói xong Tần Sấm tự vỗ mồm mình, "À quên nghe không hiểu."

Dẫn người lên xe, Tần Sấm tìm thùng mì ăn liền, anh chỉ thùng mì rồi lại chỉ khu phục vụ, kệ người kia có hiểu hay không, anh lại nhảy xuống xe đi lấy nước trụng mì.

Đưa bát mì nóng hổi cho người kia, Tần Sấm ra hiệu ý bảo ăn đi.

"Ực" một tiếng, tiếng nuốt nước miếng vang lên vô cùng rõ ràng trong khoang xe, Tần Sấm hất cằm, ý bảo cứ ăn đi đừng ngại.

Khu phục vụ đủ loại người tốt xấu, chỉ có xe con mới dám ở qua đêm, các loại xe chở hàng cỡ lớn thà ra ven đường tìm chỗ nghỉ hoặc đến bãi đỗ xe chứ không muốn ở lại.

Bất kể là gặp bọn trộm dầu hay là bị trộm hàng, đối với các tài xế thì đều là tổn thất rất lớn.

Người bên cạnh vô cùng im lặng, ăn xong còn ngốc nghếch ngồi ôm hộp mì.

Tự dưng trên xe nhiều thêm một người, Tần Sấm muốn nói chuyện mà không biết nên nói gì, do dự mở miệng, "Rốt cuộc là gái hay trai thế?"

Hỏi như không hỏi, người kia nghe thấy thì ngẩng đầu lên, mặt tỏ vẻ khó hiểu, Tần Sấm thấy thế thì thôi không hỏi gì nữa.

Xong chuyến này rồi nói sau vậy. Tần Sấm đỗ xe vào bãi, mang theo người này cũng không phải là cách hay, không quen không biết, huống hồ còn bất đồng ngôn ngữ, nói chuyện như đàn gảy tai trâu, đi đường chắc chắn sẽ rất bất tiện.

Chung quy không có cách nào giao tiếp, không biết được ý muốn của người ta.

Tần Sấm thả cái giường xuống, lẩm bẩm, "Hay là sáng mai xuống xe?" Sống chết có mệnh, phú quý tại trời, anh sao có thể giúp cậu ta cả đời?

Nghe thấy giọng Tần Sấm, người kia dùng đôi mắt lóng lánh như có nước sơn nhìn anh, Tần Sấm nghẹn họng, lời ra tới khóe miệng rồi lại thôi, khoát tay nói: "Đi lên ngủ đi."

Thể trọng của Tần Sấm mà cùng nhau ngủ trên giường gấp thì chắc sập mất, nhóc ăn xin này nằm thì vừa vặn.

Ánh mắt cậu quét qua Tần Sấm rồi nhìn cái võng nhỏ, cậu hiểu được ý của Tần Sấm, lập tức đứng dậy khỏi ghế phụ lái, hai tay chống mép giường trèo lên.

Vừa duỗi chân thì cái quần đùi lỏng cạp chợt rơi xuống tận đầu gối, cậu túm lấy cạp quần theo bản năng, một tay không trèo nổi, suýt thì ngã lăn quay ra bảng điều khiển.

May mà Tần Sấm nhanh tay lẹ mắt đỡ được, chết ở chỗ quần đùi đã tụt xuống, cái mông mềm nhũn đập lên tay anh.

Vừa chạm phải khối thịt mềm này khiến Tần Sấm không kịp phản ứng, anh lầm bầm nói: "Là... con trai à..."

Cậu rõ ràng cũng hoảng sợ, kêu lên một tiếng, mượn lực tay của Tần Sấm mà trèo lên trên.

Tần Sấm thoáng nhìn thấy vẻ mặt đỏ ửng mất tự nhiên của nhóc ăn xin, anh xấu hổ, lắp bắp nói: "Ngủ... ngủ đi."

Nằm được một lúc, trên giường phát ra tiếng loạt soạt, Tần Sấm nâng chân đạp nhẹ lên, "Làm gì đấy? Rán cá hả?"

Đương nhiên không có lời đáp lại, anh lo lắng bò dậy mở đèn trong xe lên, cúi đầu nhìn nhóc ăn xin.

Ngón tay túm lấy chân, vết thương đỏ bừng, Tần Sấm lúc này mới nhớ ra nhóc ăn xin bị thương ở chân, vỗ đầu, "Quên béng đi mất." sau đó lấy hòm thuốc ra.

Bắt lấy bàn chân cậu, Tần Sấm cười nói, "Cậu cứ như con gái ấy nhỉ." Cuối cùng buông chân cậu ra, "Bôi xong rồi, mau ngủ đi."

- ----------------------

Thích bộ này quá nên lại bắt đầu quá trình tự hành xác.

Chương 2

Edit: Dờ

Lần này không thấy người bên trên trở mình nữa, Tần Sấm ngẩn người nhìn chăm chú phía trên.

Không gian trong xe rất hẹp, lúc trước chỉ có một mình Tần Sấm, cái giường phía trên vẫn luôn gấp lại không mở ra, không chật chội như bây giờ, giường treo trên đỉnh đầu, cảm thấy vô cùng áp lực.

Nhìn nhóc ăn xin mặt mày thanh tú này, tuy Tần Sấm nói là tiện tay làm việc thiện nhưng trong lòng anh vẫn mong chờ đó là một cô gái, có một cô nàng xinh đẹp ngồi bên cạnh, tốt đẹp biết bao nhiêu.

Lái xe đường dài trừ tiêu hao thể lực thì còn vô cùng cô đơn, chuyến này phải đi ít nhất nửa tháng, vừa đến nơi thì đã nửa đêm, chẳng có ai để trò chuyện.

Người khác đều mang theo vợ lên xe, nếu không thì là hai tài xế thay phiên nhau lái, còn anh thì không yên tâm giao xe cho người khác, luôn cô đơn lẻ bóng.

Nói không hâm mộ là giả, nhưng bây giờ có nhiều người lãng mạn, ai mà không muốn một cuộc tình rầm rộ oanh liệt? Nếu muốn tiến thẳng tới hôn nhân thì e là chẳng có cô nào đồng ý.

Lúc ở Lào thấy có tài xế mang theo vợ, đến giờ ăn có vợ làm cơm, anh không quen không biết, lại không muốn quấy rầy hai vợ chồng người ta nên bốn năm ngày liền chỉ ăn mì, ngẫm lại mà thấy thật khổ.

Một bộ quần áo mặc mấy ngày liền, không phân biệt xuân hạ thu đông, cũng mặc kệ sạch hay bẩn, không ai giặt giùm anh, không ai giúp anh dọn dẹp. Không phải anh ngại làm mà là vì không có thời gian rảnh rỗi, tích quần áo bẩn thành đống rồi mới giặt qua loa một lần.

Ăn ở đi lại cũng chưa phải điểm quan trọng nhất, chủ yếu là anh vẫn còn đang độ thanh niên trai tráng, đêm dài không chịu nổi tịch mịch.

Mùa này ở Vân Nam ban ngày nóng, về đêm thì lạnh. Đêm khuya tối om, trong xe lành lạnh, được ôm vợ ngủ là hy vọng xa vời, nỗi buồn của thanh niên lẻ bóng.

Lái xe một ngày, Tần Sấm mệt mỏi rã rời, đầu óc không cho phép anh suy nghĩ miên man nữa, nằm một lúc liền ngủ thiếp đi, tỉnh lại trời đã tờ mờ sáng.

Tần Sấm mơ màng mở mắt, cảm giác ngủ một giấc dậy tỉnh táo tinh thần, anh vươn vai, cảm giác ngái ngủ dần lui xuống.

Một đôi chân thò xuống từ phía trên, trắng trắng mịn mịn, chỉ to bằng cánh tay Tần Sấm. Tần Sấm nhìn lên, đột nhiên nhớ ra hôm qua nhặt được một nhóc ăn xin nhập cư trái phép.

Đôi chân này thực sự quá tuyệt, so với đám đàn bà đi theo xe kia còn đẹp hơn. Chân gọn ghẽ xinh đẹp không có một vết sẹo, bàn chân cũng không lớn, nếu không có mấy vết thương loang lổ trên đó thì có lẽ càng đẹp hơn nữa.

Tần Sấm hắng giọng bò ra, nhóc ăn xin vẫn ngoan ngoãn ngồi, vẻ mặt lấm lét ngượng ngùng, Tần Sấm trèo ra ghế lái, "Tỉnh rồi à..."

Cậu không hiểu tiếng Trung nhưng cũng không ngại nghe Tần Sấm nói, run rẩy đi xuống.

Sáng sớm bụng réo òn ọt, Tần Sấm ngại bắt người ta ăn mì tiếp, nói: "Bên ngoài có quán cơm, chúng ta tới đó ăn cơm hộp."

Tần Sấm lấy khăn rửa mặt, không chú ý nhóc ăn xin đang làm gì, hai chân khép chặt, đầu ngón tay gầy guộc túm lớp bọc da trên ghế phụ lái.

"Trên xe hình như vẫn còn khăn mặt và bàn chải mới, để tôi tìm cho cậu." Tần Sấm thu giường lại, "Haiz, bé như mắt muỗi thế này biết cất vào đâu."

Nhóc ăn xin rụt người lại, dựa vào ghế phụ lái, mím môi, khẽ bật khóc như sắp không nhịn được nữa, "Ưm..."

"Tôi đã bảo rồi, ở đây..." Tần Sấm khó hiểu nhìn cậu, "Cậu..."

Môi bị cắn trắng bệch, bàn tay nhỏ che lấy đũng quần, mắt của nhóc ăn xin đã đỏ bừng lên rồi.

Tần Sấm bị dọa thòng tim, đang yên đang lành lại bị làm sao vậy, "Cậu... bị làm sao thế?" Anh vỗ đầu, "Cậu muốn đi tiểu phải không!"

Mặc kệ có phải hay không, Tần Sấm lập tức nhảy xuống xe, chạy ra ngoài mở cửa cho cậu, "Xuống đây đi." Tần Sấm vươn tay ra đón, giây tiếp theo, nhóc ăn xin nhào thẳng vào ngực anh.

Không kịp xỏ dép, Tần Sấm ôm cậu chạy vào WC, "Trời ơi cậu nhịn bao lâu vậy?" Sau đó anh để nhóc ăn xin đứng trên chân mình, kéo quần của cậu xuống, tiếng nước tí tách vang lên.

Giải quyết xong vấn đề sinh lý, Tần Sấm mới ôm người đi về, "Có chuyện gì vậy, đi tiểu thì cứ gọi tôi, hoặc là cậu tự xuống xe tìm chỗ nào đấy mà đi là được rồi."

Không thấy người kia đáp lại, Tần Sấm rót nước nóng trong phích ra, hai người rửa mặt đánh răng sạch sẽ rồi mới đóng cửa xe đi đến quán cơm.

Tần Sấm có vóc dáng rất cao, đi được mấy bước lại dừng lại đợi, anh quay lại nhìn nhóc ăn xin chật vật túm cạp quần chạy theo mình, quả thực khiến Tần Sấm dở khóc dở cười.

Tần Sấm ngồi xổm xuống trước mặt cậu, buộc một cái nút trên cạp quần, lúc này nhóc ăn xin mới miễn cưỡng mặc chiếc quần tử tế.

Lúc Tần Sấm một mình thì không muốn ăn cơm trong tiệm, cơm ở mấy chỗ này toàn chặt chém cắt cổ, ăn không được mấy miếng mà giá thì toàn trên trời. Thứ hai là vì quá quạnh quẽ, ồn áo náo nhiệt mới đến tiệm cơm, một thân một mình thì ăn gì chẳng được.

Lần này gọi vài món cũng rất gì và này nọ, anh không hỏi được nhóc ăn xin thích ăn gì, đành gọi theo màu sắc.

Tuy đỗ xe ở trong bãi nhưng vẫn anh vẫn không yên tâm, Tần Sấm kêu chủ quán đóng gói thức ăn mang về.

Mới quay đầu lại thì thấy nhóc ăn xin đang tha thiết nhìn mình, Tần Sấm bật cười, xem ra không vứt được rồi.

Ngẫm lại tối qua anh định thả cậu xuống ở chỗ này, giờ nhìn dáng vẻ ỷ lại này của cậu, e là có đuổi cũng không đi.

Chung quy vẫn không biết sắp xếp thế nào cho cậu, Tần Sấm định mang theo cậu nhóc này một thời gian, được tới đâu tính tới đó.

"Ấy, chủ quán cho nhiều cơm tý, chân gà cũng lấy hai cái." Mua xong đồ ăn lại mua hai chai nước khoáng, sau đó bọn họ mới về xe.

Tần Sấm lấy thức ăn trong túi ra bảo nhóc ăn xin ăn trước, còn anh thì nhảy xuống xe lấy nước pha một ấm trà đặc, lái xe đường dài sợ nhất là ngủ gật, uống trà đặc cho tỉnh táo.

Tới lúc Tần Sấm xách ấm nước quay lại thì thấy đồ ăn vẫn còn nguyên, nhóc ăn xin ngồi nghiêm chỉnh đợi anh về.

Hê, Tần Sấm thầm vui vẻ trong lòng, đã bao lâu rồi không có ai chờ cơm anh như thế.

Nhóc ăn xin không ăn nhiều, ăn nửa bát cơm đã ợ no một tiếng, ngượng ngùng liếc mắt nhìn Tần Sấm.

Tần Sấm cao giọng nạt: "Cậu ăn nhiều tý đi, tới Trùng Khánh mới được ăn cơm tiếp đấy, giờ còm sớm!"

Nhóc ăn xin khó hiểu nhìn anh, có lẽ là bị giọng nói của Tần Sấm dọa sợ, cậu ôm hộp cơm không biết nên làm gì.

Nhìn thân thể nhóc ăn xin này có lẽ chẳng nhồi thêm cơm được nữa, Tần Sấm xoay người lục lọi cái túi to bên chân anh, lấy một nải chuối ra nhét vào tay nhóc ăn xin.

"Ông chủ thuê xe cho đấy, lần nào cũng cho cả túi to, không ăn cơm nữa thì ăn hoa quả đi."

Nhóc ăn xin vặt một quả ra, bóc vỏ rồi đưa cho Tần Sấm, "Ưm!"

Tần Sấm lắc đầu, "Cậu cứ ăn đi, bây giờ tôi nhìn thấy chuối là ngán tới óc."
Cậu nghe không hiểu, nhưng Tần Sấm lắc đầu thì cậu biết, nhóc ăn xin ngại ngùng cười cười, miệng nhỏ bắt đầu cắn quả chuối.

Bên cạnh có thêm một người, ăn cơm cũng náo nhiệt hẳn lên, Tần Sấm bưng hộp cơm tọng một miếng to, lén đánh giá nhóc ăn xin.

Nhóc ăn xin ăn một cách từ tốn, rũ mắt chuyên chú ăn chuối, cái miệng nhỏ ngậm vào cắn một miếng rồi chậm rãi nhai nuốt, cuối cùng còn vươn đầu lưỡi ra liếm môi, bàn tay nhỏ vén tóc ra sau hai tai, lộ ra sườn mặt vô cùng xinh đẹp.

"Ực...." Tần Sấm không kìm lòng được nuốt nước miếng, nếu đây là một cô gái thì tốt biết mấy, nói không chừng cứ mang theo thế này rồi thành vợ mình luôn, anh thầm oán trong lòng.

Nhóc ăn xin cảm giác được Tần Sấm đang nhìn cậu, quay đầu qua nhìn anh. Tần Sấm nhìn lén tiểu mỹ nhân bị người ta phát hiện, cho dù anh mặt dày tới đâu thì cũng thấy hơi xấu hổ.

Anh hắng giọng, nói năng lộn xộn, "Cậu nói xem, tôi nói cậu nghe không hiểu, cậu nói thì tôi cũng không hiểu, cậu bao tuổi rồi? Tên là gì vậy?" Anh không thể gọi là nhóc ăn xin mãi được.

Nhóc ăn xin trừng mắt nhìn anh, không hiểu ý Tần Sấm lắm.

Hộp cơm trong tay đã được Tần Sấm dọn sạch sành sanh, anh buông xuống, chỉ vào mình rồi nói: " Tần Sấm!", lại chỉ nhóc ăn xin, ý muốn hỏi tên cậu.

Nhóc ăn xin vẫn không hiểu, mơ màng nhìn anh.

"Tần Sấm." Tần Sấm chọt chọt ngực mình, lặp lại, " Tần Sấm." (Qín Chuǎng)

"Thức dậy..." (qǐ chuáng) Nhóc ăn xin học theo phát âm của anh.

"Chậc, cái éo gì vậy, tự dưng thức dậy." Tần Sấm không nản chí, " Tần Sấm, Tần... Sấm."

Khóe miệng nhóc ăn xin run rẩy, cắn chặt răng không dám phát âm hai chữ ấy, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại, cậu thấy Tần Sấm bắt đầu sốt ruột.

"Thấy cậu nhỏ hơn tôi, vậy đừng gọi tên, gọi Sấm ca đi." Tần Sấm lớn tiếng nói: "Sấm ca."

"Lão công..." Không biết nhóc ăn xin nghe thế nào lại phát âm thành lão công.

"Lão công cái gì!" Tần Sấm không nhịn được phì cười, tật xấu lưu manh khó bỏ, "Bảo gọi ca thì không gọi, giờ thì không biết xấu hổ kêu lão công luôn rồi."

Đàn ông cô đơn, thấy người đẹp bất kể là nam hay nữ thì đều muốn trêu chọc một chút.

"Sấm ca." Cười thì cười, Tần Sấm vẫn tiếp tục sửa cho đúng.

Không biết Tần Sấm đang cười mình, nhóc ăn xin nghẹn nửa ngày mới vụng về gọi, "Sấm ca..."

"Ầy! Đúng rồi! Sấm ca! Chính là anh đây này!" Tần Sấm lại chỉ nhóc ăn xin, giờ thì cậu hiểu ý của anh, cậu nói một tràng gì đó, Tần Sấm trợn mắt há mồm.

"Ríu rít chíp chíp cái gì vậy? Tên cậu dài vậy luôn?" Tần Sấm vỗ đầu, "Dù sao anh cũng không hiểu, thôi thế được rồi."

Tần Sấm dừng một chút, vỗ vỗ bả vai nhóc ăn xin, "Cậu nói cái gì mà chíp chíp... Đúng rồi! Thu Thu*!"

*Chíp chíp (啾啾 /jiu jiu/), Thu Thu (秋秋 /qiu qiu/).

Nhóc ăn xin nghiêng đầu không hiểu, thấy Tần Sấm lại chỉ vào anh, "Sấm ca.", chỉ nhóc ăn xin, "Thu Thu."

Nhóc ăn xin đột nhiên hiểu ra, "Sấm ca... Thu Thu..."

Biết tên rồi vẫn chưa đủ, nếu lại xảy ra chuyện như sáng nay thì cậu bạn nhỏ này lại nhịn tiểu tới bệnh mất.

Tần Sấm cao giọng, sợ Thu Thu không nghe rõ, thực ra là bởi cậu nghe không hiểu mà thôi, "Cậu, nếu lại đi WC." Tần Sấm chỉ WC, "Gọi anh."

Lặp lại vài lần như thế, Thu Thu gật đầu, cái hiểu cái không.

Chương 3

Edit: Dờ

Có người bên cạnh, lộ trình dài không còn cô đơn như trước.

Nhưng có thêm người thì sẽ luôn vô thức để ý. Lúc Tần Sấm nhìn tấm kính xe bên phải, ánh mắt của Thu Thu cũng đuổi theo anh, hai người chạm mắt nhau một giây, Thu Thu ngọt ngào nở nụ cười với Tần Sấm.

Sợ Thu Thu không quen với cái tên mới, Tần Sấm rảnh ra lại gọi Thu Thu, ban đầu Thu Thu chưa kịp phản ứng, kêu thêm mấy lần sau, cậu có thể nhận ra được Tần Sấm đang gọi mình.

Lái xe trên đường cao tốc không rảnh tay uống nước được, Tần Sấm trước kia chỉ có thể chịu khát tới khi không chịu được nữa mới tìm chỗ đỗ xe để uống, bây giờ chỉ cần hất cằm về bình trà rồi chu môi, Thu Thu sẽ nhanh nhẹn mở nắp bình ra rót một chén trà nhỏ, tri kỷ thổi nguội mới đưa cho Tần Sấm.

Thu Thu rất ngoan, cậu cũng khá hứng thú với chuyện lái xe, trừ việc bưng trà rót nước thì đa số thời gian cậu đều tập trung nhìn phía trước, thỉnh thoảng tò mò đánh giá xem thao tác trên bảng điều khiển.

Đến 3 giờ sáng xe xuống khỏi đường cao tốc, may mà lúc này đi vào chợ rau quả sẽ không bị tắc, nhưng Tần Sấm gặp một vấn đề khác lớn hơn.

Ông chủ thuê xe này 5 giờ sáng mới mở cửa bán hàng, bây giờ hai người về nhà cũng không kịp, ngồi trong xe thì nhất định sẽ ngủ mất, ngủ được một giờ lại phải tỉnh, quá mức khổ cực.

Điều hòa mở cả ngày, không khí không tốt, mở cửa sổ cho thoáng gió thì nóng chảy mỡ còn làm mồi cho muỗi, người ngợm toàn mồ hôi dính ở sau áo thật sự quá khó chịu.

Tần Sấm vỗ đầu, rút chìa khóa, ra hiệu cho Thu Thu xuống xe.

Thu Thu mơ màng theo Tần Sấm đi xuống, đầu óc phỏng chừng cũng đã mệt rã rời, tay nhỏ vỗ hai má, sợ bị Tần Sấm bỏ lại, cậu vô thức túm lấy góc áo của anh.

"Hê." Tần Sấm vui vẻ, đi chậm lại để Thu Thu đuổi kịp.

Hai người đi vào một quán thịt nướng, vùng này rất nhiều xe vận tải ra vào, nơi thú vị nhất chính là chợ đêm, rạng sáng ba bốn giờ vẫn còn nhiều bàn ngồi chật kín.

Bàn bên hò hét khí thế, than nướng là loại than rẻ tiền nhất, dầu mỡ chảy xuống phát ra tiếng lách tách vui tai, gió nóng thổi đến đưa mùi hương đặc thù của quán thịt nướng bay đi, thêm cả mùi ớt cay mà dân bản xứ thích nhất, tức thì, cơn buồn ngủ của Thu Thu bay sạch.

Hôm nay mới chỉ ăn bữa sớm, nếu không phải vì buồn ngủ thì bụng Thu Thu đã đánh trống từ lâu.

Tần Sấm tiện tay chọn mấy xiên thịt, thấy dáng vẻ cẩn thận rụt rè của Thu Thu, anh đưa cái rổ cho cậu, bảo cậu tự chọn.

Mỗi lần chọn xiên thịt nào đó, Thu Thu đều đưa mắt lén nhìn Tần Sấm. Anh biết cậu đang hỏi ý mình nên không dám tự tiện lấy, Tần Sấm bèn đi ra nói chuyện với ông chủ, lúc này Thu Thu mới tự nhiên hơn.

Tần Sấm coi như khách quen của chỗ này, lần nào về Trùng Khánh vào ban đêm cũng tới quán này ăn một bữa.

Ông chủ bận bịu không ngừng, thuần thục quét gia vị lên xiên thịt, miệng ngậm một điếu thuốc, híp mắt lại vì khói xông lên, nói với Tần Sấm, "Về rồi hả? Lần này đi đâu thế?"

"Vân Nam chứ đâu, chở chuối." Tần Sấm rút một điếu thuốc trong bao ra kính ông chủ. Điếu trên miệng chưa hút hết, ông chủ nhận lấy rồi cài ở sau tai.

"Tài xế các cậu cá kiếm phết đấy, đi đây đi đó vui biết bao nhiêu, ở nhà chỉ tổ mụ người."

Tần Sấm cũng châm thuốc cho mình, quạt quạt khói trước mặt mình, "Ôi giời, kiếm cái gì đâu. Cả ngày dầm mưa dãi nắng, cứ như mấy ông hóa ra lại ổn định. Chạy xe cứ có cảm giác không có tương lai, chân không chạm đất mà, không yên tâm."

Nói chuyện phiếm chẳng qua chỉ là khách sáo qua lại, hai người cười nói một lát, vừa lúc Thu Thu đã chọn xong, giơ cái rổ đi tới chỗ Tần Sấm.

"Xong rồi?" Tần Sấm thuận miệng hỏi, nhận lấy cái rổ rồi đưa cho ông chủ.

Ông chủ quán nhận lấy rồi ném điếu thuốc đã cháy sát đầu lọc xuống chân giẫm, đánh giá Thu Thu từ trên xuống dưới, "Gái nhà ai đây?"

Cũng không trách ông chủ nhận nhầm Thu Thu thành con gái được, dáng vẻ Thu Thu gầy teo nhỏ nhắn, cao hơn con gái bình thường một chút nhưng lại không cao như đàn ông, cậu mặc cái áo phông nam rộng thùng thình, tóc còn dài chấm vai.

Tần Sấm không biết nên trả lời thế nào, may mà Thu Thu không nghe hiểu, sẽ thấy không xấu hổ.

Ông chủ thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của Tần Sấm, cười nói: "Hả? Tìm cô gái nhỏ này ở đâu đấy? Vợ hả?" Nếu thật thì tốt quá, tiếc là không phải. Tần Sấm cười khổ một tiếng, chuyển đề tài, "Thôi mau nướng hộ tôi cái." Dứt lời, anh dẫn Thu Thu đi tìm bàn ngồi.

Ông chủ vui ra mặt, mặc định luôn là Tần Sấm ngầm thừa nhận, cao giọng gọi: "Không uống à?"

"Không." Tần Sấm lắc đầu, "Năm giờ phải lái tiếp rồi, lấy hai coca thôi."

Đợi hai mươi phút đồ ăn mới bưng lên, Tần Sấm nhìn đống ớt đỏ lòm sợ Thu Thu không ăn được, có điều anh lo thừa rồi, Thu Thu không kén ăn, môi bị cay tới đỏ bừng nhưng vẫn ăn rất ngon lành.

Sắp năm giờ, Tần Sấm mang cậu tới chợ rau quả, chỉ một giờ thôi mà hàng quán và xe hàng đến đã chật kín.

Chợ rau quả ồn ào náo nhiệt, người ra vào không ngớt, đừng nói lái xe, đi bộ vào còn khó.

Ấy mà ông chủ còn thúc giục, "Chạy xe tới bên này đi."

Tần Sấm leo lên xe, Thu Thu cũng không dám chần chừ, theo sát sau anh. Bóp còi hai tiếng, dòng người chật kín bên dưới dần tản ra lấy lối đi.

Điểm mù rất nhiều, Thu Thu lại không giao tiếp được với anh, Tần Sấm đành vươn cổ ra gọi hai người khuân vác, "Lão sư*, căn xe giùm em với."

*(Có vẻ như) Trùng Khánh không gọi sư phụ (师傅) mà gọi lão sư(老师), hoặc lão sư -er (老师儿).

Bẻ lái hết cỡ, Tần Sấm nhìn công nhân khuân vác ra hiệu thông qua kính chiếu hậu rồi dần buông vô lăng, đuôi xe dịch vào được một chút.

Cũng may là mọi người cũng tinh ý, thấy xe đang lùi thì hỗ trợ nhau ra hiệu.

Hạ phanh tay xuống, lúc này Tần Sấm mới chú ý đến Thu Thu, cậu đang ghé vào cửa kính quan sát xung quanh, nghe được tiếng động cơ xe dừng hẳn thì quay đầu lại vui vẻ vỗ tay.

"Hê." Tần Sấm nhếch miệng cười, "Giỏi không." Không có kinh nghiệm thì không dám lái vào trong chợ đâu.

Thu Thu sùng bái nhìn anh, Tần Sấm bắt đầu thao thao bất tuyệt, "Trước kia vào chợ rau quả nhiều lần rồi, còn nhiều người hơn thế này."

Tuy Thu Thu không hiểu nhưng có thể nhìn ra được vẻ mặt khoe khoang đắc ý của Tần Sấm, cậu cũng cười theo. Đỗ xe xong, Tần Sấm mang quần áo và vỏ chăn ở trên xe xuống, Thu Thu cũng đi xuống giúp anh xách đồ.

Tần Sấm không để ý lắm, nói chuyện với ông chủ, "Dạo này làm ăn thế nào? Xe hàng này bao lâu thì bán xong?"

"Một ngày là xong."

Hoa quả chuyển từ Vân Nam về đều được đưa ra bán ngay, thời gian rảnh này Tần Sấm có thể về nhà ngủ một giấc, sau đó đưa xe đi bảo dưỡng.

Xong xuôi mọi việc thì đã là 6 giờ sáng, đầu Tần Sấm đặc sệt như keo, lái xe mang Thu Thu về nhà. Anh có một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách trong thành phố.

Tuy nói là nhà, thực ra chỉ là chỗ dừng chân sau khi về Trùng Khánh. Nửa tháng không ai quét tước dọn dẹp, bụi bám một tầng dày.

Đuổi Thu Thu vào phòng tắm bảo cậu tắm rửa sạch sẽ, sau đó anh chuẩn bị khăn mặt bàn chải mới cho cậu. Trong lúc chờ, Tần Sấm đánh vật với cái giường, mỗi lần đổi vỏ chăn với drap giường đều như tra tấn.

Đàn ông thô kệch làm kiểu gì cũng không đẹp, drap giường trải ra nhăm nhúm, chăn lồng vào bị đùn lên một đống. Thu Thu lau tóc đi ra, đúng lúc nhìn thấy dáng vẻ sứt đầu mẻ trán của Tần Sấm.

"Xong rồi?" Tần Sấm ném cái chăn trên tay ra, giận dữ nói: "Tý nữa đi ra làm tiếp vậy."

Thu Thu không hiểu lời anh nói, thấy Tần Sấm đi ra khỏi phòng, cậu đứng bên giường nhìn đống bùi nhùi kia, ôm chăn lên trải lại drap giường, cũng lồng lại vỏ chăn.

Tới lúc Tần Sấm tắm xong quay lại, hai người đều ngẩn người. Tần Sấm giật mình vì Thu Thu đã dọn giường ngăn nắp sạch sẽ, nhìn mà thấy thích mắt.

Mà Thu Thu thì còn đang ngạc nhiên vì Tần Sấm vừa cạo râu, như đổi thành người khác vậy, sạch sẽ gọn gàng hơn nhiều, trông trẻ ra thấy rõ so với lúc râu ria đầy mặt.

Thấy Thu Thu ngẩn ngơ nhìn mình, Tần Sấm vuốt cái cằm bóng loáng, "Không quen à?" Tắm rửa xong thoải mái dễ chịu, Tần Sấm lười dọn phòng bên kia cho Thu Thu, dù sao bọn họ cũng không ở đây lâu, thôi thì ngủ chung đi.

Tần Sấm vỗ vỗ gối đầu, nằm xuống nói: "Ngủ ngủ ngủ, có chuyện gì mai nói sau."

Điều hòa để 24 độ, hai người đắp chăn dính vào gối là ngủ ngay, ngủ trên giường thoải mái hơn trên xe rất nhiều, giường vừa mềm vừa lớn, không bị đau xương sống đau thắt lưng, lại còn có thể trở mình thật thoải mái, vì vậy khi Thu Thu trở mình lăn vào trong lồng ngực anh, anh vẫn chưa có cảm giác gì.

Tần Sấm tỉnh lại thì đã là sáng ngày hôm sau, đầu óc còn chưa tỉnh hẳn, trong lồng ngực có một cái gì đó rất ấm áp khiến anh kìm lòng không đặng muốn ôm chặt hơn.

Buổi sáng là lúc đàn ông hưng phấn nhất, Tần Sấm lấy hai chân kẹp chặt, cọ cọ dụi dụi người trong lòng, đầu chỉ nghĩ được một chữ, phê.

Vừa vặn thoải mái, mơ hồ ngửi thấy mùi sữa tắm thơm thơm, quả thật không muốn buông tay.

Thu Thu bị ôm đến hít thở không nổi, cậu hơi giãy ra, miệng khẽ phát ra tiếng rầm rì, ngước cổ lên muốn hít khí.

Lồng ngực tê dại, còn có hơi thở nóng ướt phả vào, Tần Sấm cúi đầu thấy khuôn mặt đang ngủ của Thu Thu. Đang nửa mê nửa tỉnh, anh giật mình buông tay ra.

"Chết..." Tần Sấm vuốt mặt, khẽ kêu, "Ngủ mụ cả đầu, còn tưởng là cô nàng nào."

Thấy Thu Thu chưa tỉnh, không có người ôm chặt thì thoải mái chép miệng ngủ tiếp.

Nhìn khuôn mặt nam nữ khó phân biệt này, đầu óc vừa tỉnh của Tần Sấm lại trở nên mịt mù, anh cúi đầu đánh giá Thu Thu, "Ha, đùa chứ nhìn xinh phết... cũng không thấy bị cháy nắng..."

Cảm giác nước miếng chắp chảy tới mặt Thu Thu rồi, Tần Sấm mới hồi thần, nghiêm mặt xoa xoa miệng.

Nửa người Thu Thu lộ ra khỏi chăn, Tần Sấm thuận tay kéo chăn lên cho cậu rồi mới dậy đánh răng rửa mặt.

Chương 4

Edit: Dờ

Vừa rửa mặt xong, Tần Sấm chưa kịp kêu Thu Thu dậy ăn sáng thì ông chủ bán chuối đã gọi điện bảo anh tới tính tiền xe.

Chạy xe đường dài tốt ở chỗ ấy, thanh toán ngay sau mỗi chuyến. Trước kia Tần Sấm cũng nhận chở hàng trong phạm vi thành phố nhưng lúc thanh toán rất lằng nhằng, chạy mấy chuyến mới được thanh toán một lần, tiền công cũng không nhiều như bây giờ.

Vả lại ở nhà thì tiêu tiền rất nhiều, anh lại làm nghề tự do, nếu hôm sau không có chuyến nào thì sẽ hẹn đám bạn bè ra uống rượu.

Lần này được gần 20 nghìn tệ, nhưng xe còn cần bảo dưỡng, thùng xe cũng phải sơn sửa lại, thay dầu thay lốp, tất cả đều cần tiền.

Một tháng phải thay dầu một lần, thay tất cả 12 cái lốp, nháy mắt đi tong hơn 10 nghìn tệ.

Đưa xe tới gara sửa chữa, Tần Sấm bắt xe về nhà. Sắp trưa rồi, không biết Thu Thu dậy chưa.

Tần Sấm đi không được bao lâu thì Thu Thu đói bụng tỉnh dậy, cậu tìm Tần Sấm khắp nhà vẫn không thấy anh đâu, lại không dám tự ý đi ra ngoài, không biết liên hệ với Tần Sấm kiểu gì.

Cậu ngẩng đầu lên nhìn bụi bặm dính đầy trần nhà, bèn xắn tay áo đi vào phòng tắm xả một chậu nước bưng ra.

Thu Thu biết rằng Tần Sấm mang theo cậu xuất phát từ hảo tâm, cậu rất sợ bị đuổi đi, làm việc nặng cậu không ngại mệt, cậu cũng không thông minh, chỉ mong Tần Sấm có thể tiếp tục mang theo cậu.

Căn hộ không lớn, chỉ tầm 70-80 mét vuông. Lau hết đồ gia dụng trong nhà, Thu Thu lại lau sàn hai lần, cuối cùng ôm đống chăn của Tần Sấm bỏ vào máy giặt, nhưng nhìn thấy toàn tiếng Trung, cậu không biết phải làm sao.

Tần Sấm mở cửa nhà ra thì không dám đặt chân vào, sàn nhà còn bóng nước vừa lau sàn, đồ trong phòng khách gọn gàng sạch sẽ, rõ ràng đã có người quét dọn.

Không chắc đây có phải nhà mình không, Tần Sấm lùi lại nhìn biển số nhà, đúng nhà mình mà, anh do dự gọi một tiếng, "Thu Thu!"

Phòng khách vang lên tiếng bước chân, Thu Thu thấy Tần Sấm về nhà thì cười rất vui vẻ.

Tần Sấm cũng vui lây, "Cậu quét dọn hả?" Thu Thu nhìn anh không đáp, Tần Sấm tự thừa nhận nói: "Đỉnh, quá đỉnh, nhà anh đã lâu rồi không sạch sẽ như thế."

Từ lúc cha mẹ qua đời, chỉ có em gái qua dọn nhà giúp anh, sau đó em gái kết hôn có gia đình có con nhỏ không rảnh rỗi được nữa, nhà anh từ đó cũng rất ít được quét tước.

Nhà cũ Tần Sấm ở dưới huyện, may mắn nằm trúng lô đất mà chính phủ muốn giải phóng mặt bằng, thế là được đền bù tiền chuyển đi nơi khác. Tiền bồi thường hơn triệu tệ, một bước lên mây trở thành sách nhị đại*, đáng tiếc cha mẹ chưa kịp hưởng phúc thì đã qua đời.

*Sách nhị đại: thế hệ con sở hữu đất đai do cha mẹ để lại trên khu vực mà chính phủ muốn giải phóng mặt bằng xây dựng công trình mới sẽ được đền bù hỗ trợ nhà hoặc tiền mặt chuyển đi nơi khác. Những người phất lên trong một đêm như thế được gọi là sách nhị đại.

Tần Sấm có xe có nhà, vốn tưởng có thể tìm được người vợ mà kết hôn, đáng tiếc trời không chiều lòng người, đến giờ vẫn phòng không gối chiếc.

Đổi giày xong, không kịp hỏi Thu Thu muốn ăn gì đã bị cậu kéo vào phòng tắm, Thu Thu sốt sắng chỉ cái máy giặt.

"Ồ, không biết dùng hả. Để anh." Tần Sấm chọn chế độ giặt rồi ấn bắt đầu giặt. Máy giặt kêu rừm rừm khiến Tần Sấm sinh ra ảo giác hai người đang chung sống với nhau.

Nhìn thấy nụ cười tỏa sáng của Thu Thu, Tần Sấm hơi hoảng hốt. Vốn nghĩ mang theo cậu là gánh nặng, không ngờ Thu Thu lại có khả năng này, so với người chỉ biết lái xe mà không thể tự gánh vác sinh hoạt như anh thì cậu giỏi hơn nhiều lắm.

Ý định giữ Thu Thu ở lại nảy mầm trong lòng Tần Sấm, Thu Thu phải có thân phận thì mới có thể ở lại, kiểu như kết hôn thì có thể giải quyết mọi chuyện nhanh hơn, kết hôn?

Tần Sấm bị cái ý nghĩ kinh người của mình dọa sợ run rẩy, Thu Thu là con trai, kết hôn cái gì chứ.

Vẻ mặt của Tần Sấm thay đổi liên tục, Thu Thu nghiêng đầu khó hiểu nhìn anh, bầu không khí chợt trở nên xấu hổ.

May mà di động của Tần Sấm vang lên, anh sực tỉnh luống cuống bắt máy, "A lô?"

"Về Trùng Khánh rồi à? Tần Sấm." Ống nghe truyền đến một giọng nam nặng nề.

Tần Sấm nhìn tên trên màn hình, là đại ca cùng chạy xe đường dài, "Trương ca, em về rồi, hôm qua vừa về tới nơi."

Trương ca ở đầu kia cười cười, "Thằng nhãi nhà mày vẫn chưa định lấy vợ à?"

Thu Thu vẫn đang chăm chú nhìn anh, ngeh thấy chữ "lấy vợ", Tần Sấm run rẩy, "Chưa anh ạ, em còn chưa xem bát tự."

"Ha ha ha..." Trương ca tiếp tục, "Là thế này, chị dâu mày lại có bầu, bà bầu lớn tuổi rồi, mấy tháng này anh không định chạy xe nữa, ở nhà với cô ấy."
Vợ Trương ca hơn 40 tuổi, có thể mang thai ở tuổi này cũng thật liều mạng. Tần Sấm không chịu nổi ánh mắt sáng ngời của Thu Thu, cao giọng nói: "Vậy chúc mừng anh chị nhé!"

"Bên Lào đang muốn làm cái dự án xây dựng, chạy đi chạy lại giữa Lào với Vân Nam, anh không đi được, chợt nhớ đến chú mày." Trương ca làm người rất chân thành, "Khổ thì khổ thật nhưng kiếm nhiều, ít nhất 30 nghìn tệ."

Giá này thật sự không tồi, đối với thanh niên độc thân như Tần Sấm, trong nhà không ai quản, thừa lúc tuổi trẻ muốn xông pha thật nhiều.

Huống hồ bây giờ bên cạnh anh có thêm một người. Thu Thu vẫn chăm chú nhìn anh, tuy không hiểu lời Tần Sấm nói nhưng vẫn im lặng đứng nghe. Thu Thu có ý định ấy không? Thu Thu có định đi cùng anh không?

Thu Thu không có chứng minh nhân dân, ở lại quốc nội không tiện, Vân Nam là lựa chọn tốt nhất, lỡ mà cậu còn muốn về nhà thì sao.

"À thì..." Tần Sấm lúng túng nói: "Được, để em tính xem ngày mai có thể xuất phát không, cảm ơn Trương ca."

Bình thường về Trùng Khánh phải nghỉ ngơi bốn năm ngày, lần đầu tiên gấp gáp thế này, Tần Sấm liên hệ với bên chuyển hàng, sáng mai sẽ bốc hàng, nửa ngày sau là có thể xuất phát.

Nhưng anh không biết giải thích với Thu Thu thế nào, anh sờ sờ gáy, "Ngày mai... sẽ đi..."

"Lào... bên đó có người nhà không?"

"Cậu... qua bên này kiểu gì vậy, hay là nhân chuyến này anh đưa cậu về đó luôn?"

Thu Thu có thể hiểu được biểu cảm của Tần Sấm, rối rắm do dự, cậu không biết Tần Sấm nghĩ gì, chỉ sợ anh đuổi cậu đi.

Bàn tay nhỏ run run cầm lấy tay Tần Sấm, không thể thông qua lời nói để biểu đạt sự khẩn cầu, Thu Thu cúi đầu, đầu gối mềm nhũn suýt thì quỳ xuống chân Tần Sấm.

Tần Sấm nhanh tay kéo cậu lên, "Làm gì vậy!"

Giọng nói rất lớn rất thô lỗ, Thu Thu run rẩy.

Tần Sấm chậc lưỡi, lắp bắp giải thích, "Đi Vân Nam chở hàng thôi. Anh... anh trước kia cũng chạy qua chạy lại hai bên nhiều rồi, lần này đi gấp hơn một chút..."

Bởi vì không thể câu thông, Tần Sấm nói năng lộn xộn vẫn không giải thích rõ ràng được, "Đệch mẹ nó..."

"Ăn cơm!" Tần Sấm xách nách Thu Thu lên, "Đói meo cả buổi sáng rồi, để anh gọi đồ ăn."

Thu Thu bị xoay vòng vòng, giọng điệu của Tần Sấm hình như tốt hơn rồi, cậu mơ màng không hiểu, bị quăng lên sofa cũng không dám nhúc nhích.

Chờ đồ ăn ship tới vô cùng lâu, anh không chịu nổi ánh mắt của Thu Thu, chỉnh volumn TV lên mức to nhất, cố gắng tránh né ánh mắt người bên cạnh.

Chương 5

Edit: Dờ

Tần Sấm dành ra nửa ngày để đi mua cho Thu Thu hai bộ quần áo và đồ dùng trên xe. Ra ngoài ăn cơm, Thu Thu vẫn cứ bẽn lẽn như trước, hai người trao đổi cực kỳ khó khăn, đến nỗi Tần Sấm quyết định bỏ cuộc luôn.

Buổi tối cơm nước xong hai người xách đồ quay về, Tần Sấm và Thu Thu đi cạnh nhau, cảm giác cứ sai sai nhưng không biết sai ở đâu.

Thời gian bốc hàng sẽ là sáng sớm hôm sau, hai người dậy sớm đi gara lấy xe, dọc đường mặt Thu Thu cứ buồn rười rượi, chắc là do không muốn đi.

Tần Sấm cũng phát sầu, nói sùi bọt mép khoa chân múa tay đủ kiểu mà Thu Thu vẫn không hiểu.

Vị trí bốc hàng ở ngoại thành, xe lái vào trong nhà máy, bên trong đã có vài xe chờ sẵn. Các vị tài xế lái xe không quen nhau nhưng nói chuyện một hồi là thân thiết.

Tần Sấm coi như là người trẻ nhất trong cả đoàn xe, những người khác toàn trên dưới bốn mươi, mang theo cả người nhà.

Chỗ bốc hàng này xa nội thành, quán cơm gần nhất cũng cách đó gần mười phút đổi trạm xe bus. Rất nhiều người mang theo vợ lên xe, lắp thêm inverter và đem bình siêu tốc để tiện nấu cơm. Tần Sấm không biết nấu cơm cho lên không lắp đặt inverter trong xe làm gì.

Nhà xưởng rộng rãi, vừa tới giữa trưa, lối đi nhỏ giữa đoàn xe có khói bếp lượn lờ bay lên, tiếng xào nấu xì xèo, dầu vào chảo dính nước bắn tung tóe ra ngoài.

Mùi đồ ăn thu hút Thu Thu, không phải cậu tham ăn, cậu bị thu hút vì các chị các bác bắt đầu chiên xào nấu nướng. Thu Thu ngoan ngoãn đứng nhìn ở một bên.

Tuy hoàn cảnh thiếu thốn nhưng vẫn không làm khó được các cô gái, dùng nồi điện mini nấu cháo hoa, lại đem thịt khô và lạp xưởng từ nhà đi, mở thêm mấy món đồ hộp, một bữa cơm đơn giản ra lò.

Đám đàn bà lau mồ hôi trên trán, gọi chồng của các cô, "Ăn cơm!"

Ai cũng ngồi trước xe nhà mình ăn cơm, chỉ có Thu Thu ngốc nghếch đứng nhìn, cô gái thấy người lạ bèn hỏi: "Dô, ai thế này?"

Tạm biệt đám tài xế, Tần Sấm vô thức nhìn quanh tìm Thu Thu, không biết từ lúc nào Thu Thu đã chạy ra chỗ xe của nhà khác.

Nghe thấy giọng cô gái, Tần Sấm vội vàng nhận, "Nhà tôi nhà tôi!" Vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, anh nghĩ Thu Thu đói bụng nên đến nhìn người ta ăn, "Thu Thu! Lại đây!"

Thu Thu nghe thấy giọng Tần Sấm thì lập tức quay lại, chầm chậm chạy về bên anh.

Nếu Tần Sấm là người trẻ nhất trong đám tài xế thì Thu Thu còn nhỏ tuổi hơn. Mọi người xung quanh cũng bật cười, giống như nhìn thấy trẻ con nhà ai chạy ra đòi ăn vậy.

Cũng không biết là ai lên tiếng, "Vợ cậu hả?"

"Hả?" Tần Sấm bỗng nhiên thấy không đúng, tóc Thu Thu quá dài, ai cũng nhận nhầm cậu thành con gái, nhưng giờ chuẩn bị xuất phát rồi, không có thời gian mang cậu đi cắt tóc. Mà cái vấn đề này cũng khó xử, nếu hai người không phải quan hệ nam nữ mà lại cùng ở trên xe thì không tốt lắm, anh lười giải thích Thu Thu là con trai, nói ra không chừng còn lằng nhằng hơn.

Tần Sấm nhìn trái nhìn phải, "Tôi dẫn em ấy đi ăn cơm." sau đó quay lại nói với cậu, "Đi thôi, Thu Thu."

Thu Thu túm góc áo Tần Sấm, không muốn đi, cậu chỉ cái bát của người ta. Tần Sấm dở khóc dở cười, "Giờ đi ăn cơm đây."

Dứt lời lại định đi ra khỏi xưởng, Thu Thu sốt ruột không biết ý định của Tần Sấm, cậu túm cánh tay anh lôi về phía bàn cơm nhà người ta.

"Trời ơi..." Tần Sấm không nhịn được nữa, chạy tới trước bàn cơm nhà người ta quá mất mặt, anh bắt lấy tay cậu, "Ăn cơm, đi ra ngoài ăn."

Vợ chồng nhà nọ cười hiền hòa, "Ăn cùng nhau đi?"

Tần Sấm không mặt dày đến thế, dù sao cũng không thân quen, anh nói: "Thôi thôi, dẫn ra ngoài ăn." Sau đó quay lại trầm giọng gọi, "Thu Thu."

Thu Thu mím môi, ánh mắt trông mong nhìn cái nồi mini, sau đó theo Tần Sấm ra ngoài.

Mua cơm xong, Thu Thu vẫn uể oải không thôi, Tần Sấm chưa bao giờ nhẫn nại với ai đến vậy, "Chạy tới bàn cơm nhà người ta làm gì? Đói bụng cậu cứ nói với anh."

Ai dè cậu bạn nhỏ này vô cùng bướng bỉnh, vẻ mặt u buồn không vui lên tý nào. Tần Sấm biết cậu không hiểu, liền đổi cách khác giao tiếp với Thu Thu, anh dùng đũa gõ bát ý bảo cậu mau ăn đi, "Có phải người ta làm ngon hơn không, mà cậu phải chạy tới đó nhìn."

Bất kể là châm chọc hay khuyên bảo Thu Thu vẫn không hiểu, chỉ lúc Tần Sấm đổi sắc mặt thì cậu mới khúm núm ngoan ngoãn trở lại. Hai người ăn xong rồi quay về xưởng, đúng lúc tài xế cũng vừa ăn xong đang thu dọn bát đũa. Thu Thu vẫn còn nhìn chằm chằm cái nồi mini trong tay cô gái.

Tần Sấm đột nhiên ngộ ra, "Muốn cái nồi kia à?"

Thu Thu khó hiểu nhìn anh, Tần Sấm gọi cô gái kia lại, "Chị gì ơi, nồi mua đâu thế?"

Hỏi xong, Tần Sấm vui vẻ nói với Thu Thu, "Cậu biết nấu cơm không? Có nồi nhưng trên xe chưa lắp inverter, cậu biết nấu thì tới Vân Nam chúng ta mua sau."

Cô gái nghe tiếng gọi thì đáp lại, "Mua trên mạng đấy, các cậu đến Vân Nam rồi hẵng mua."

Thấy Thu Thu vẫn đang nhìn mình, Tần Sấm chỉ cái nồi trong tay cô gái, "Đến Vân Nam rồi mua."

Không biết Thu Thu có hiểu không, dù sao cậu cũng cười lên rồi.

Thấy bốc hàng chưa xong, Tần Sấm muốn tranh thủ thời gian chợp mắt, buông tay lái ra thì thầm với Thu Thu, "Anh ngủ một lát, cậu đừng chạy loạn lỡ anh không tìm thấy."

Thu Thu thấy Tần Sấm đã nhắm mắt lại thì ghé cửa kính xe nhìn xuống. Xe dừng sẽ tắt động cơ, một là tiết kiệm dầu, hai là cho an toàn. Điều hòa tắt, trong xe cũng nóng như bên ngoài.

Tần Sấm đã sớm quen rồi, vô tư chợp mắt. Thu Thu nghe thấy tiếng ngáy nhỏ thì quay lại nhìn anh, vài giọt mồ hôi chảy xuống trên má Tần Sấm.

Thu Thu tiện tay cầm lấy tấm bìa carton quạt cho Tần Sấm, gió nhè nhẹ thổi quả thật dễ chịu hơn nhiều. Tần Sấm khẽ phát ra tiếng rầm rì, ngáy to hơn.

Mồ hôi chảy xuống từ hai bên tóc mai, Thu Thu rút khăn giấy ra cẩn thận lau cho anh. Cậu sợ Tần Sấm tỉnh nên không dám lau mạnh, chỉ dám chấm chấm khăn giấy hút mồ hôi.

Nhịp thở của Thu Thu hòa cùng với Tần Sấm, bỗng nhiên "đùng" một tiếng, xe rung lắc mãnh liệt. Thu Thu hoảng sợ nhìn Tần Sấm ngủ như lợn chết, cậu lập tức leo xuống xe.

Mấy công nhân bốc hàng thấy cậu xuống thì cúi đầu khom lưng nói: "Ngại quá, trượt tay. Bọn tôi sẽ cẩn thận hơn."

Thu Thu không hề có ý trách móc, cậu cũng không nói gì, chỉ tìm một cái ghế con ngồi xuống. Bốc hàng dưới tầm mắt chủ xe, mấy tên khuân vác không dám mạnh tay vứt hàng nữa, thành thật chuyển hàng lên xe.

Tần Sấm bị nóng đến tỉnh ngủ, đưa tay vuốt mặt lau mồ hôi, anh mơ màng nhìn di động. Chợp mắt một lúc mà những 2 tiếng rồi, Tần Sấm vô thức đi tìm Thu Thu.

"Chạy đi đâu vậy?" Tần Sấm xuống xe dạo quanh một vòng, thấy Thu Thu ngồi dưới trời nắng chang chang, người vã mồ hôi nhìn đám công nhân bốc hàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau