NƯƠNG NƯƠNG LẠI TÌM ĐƯỜNG CHẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Nương nương lại tìm đường chết - Chương 31 - Chương 34

Chương 25-3: Thâm tình cưng chiều

Editor: Mứt Chanh & Sunn

Tô phu nhân từ trong phòng Tô Hoài Cẩn đi ra, càng nghĩ càng không cam lòng, chính mình vốn đi chuyến này muốn mạch ngọc, kết quả hiện tại bị người đuổi khác đuổi ra, hơn nữa còn không chừa chút mặt mũi nào!

Tô phu nhân là phu nhân phủ Thừa tướng, nào chịu được tức giận như vậy, suýt nữa muốn nổ tung.

Bà ta nghĩ như vậy, dứt khoát không trở về phòng, trực tiếp mang theo nha đầu bà tử, cùng nhau đi ra hoa viên đào mạch ngọc.

Tô phu nhân vào hoa viên đã nghe được âm thanh "leng keng leng keng", thật là đang đào mạch ngọc, ở hoa viên có một đống thợ thủ công, khua chiêng gõ mõ bận rộn.

Theo lý mà nói, nhiều người ngoài như vậy, còn đều là thợ thủ công thô sử, Tô phu nhân tự cho mình siêu phàm nên sẽ không tới nơi như vậy, chẳng qua trong lòng Tô phu nhân thật sự đã tò mò muốn chết, mạch ngọc rốt cuộc có bộ dạng như thế nào?

Đều nghe nói đào được ngọc bích là mọi thứ phát đạt, nếu có thể đào ra một cái mạch ngọc, không phải cả đời không cần lo cơm ăn áo mặc, mà là đời đời đều không cần lo nghĩ. Nếu có thể khai thác được một khối ngọc đẹp, không cẩn thận trở thành quốc bảo, vậy thì càng chở che cho con cháu, quả thực phúc phận kéo dài!

Tô phu nhân có thể không động tâm sao?

Tô phu nhân vừa tiến đến, những thợ thủ công kia đều trợn tròn mắt, còn Tô Thần cùng Tô Ngọ đang trông coi cũng trợn tròn mắt. Phu nhân thế nhưng chạy tới, nhiều thô sử làm việc cực nhọc còn đang ở đây. Nếu sự việc này truyền ra bên ngoài còn không phải nháo thành một trận mưa gió sao?

Tô phu nhân thăm dò qua phía này, quả nhiên thấy được mạch ngọc, không khỏi phát ra "oaaa——" một tiếng hít không khí, hung hăng hít hà một hơi, thật là mạch ngọc!

Tô phu nhân khiếp sợ mở to hai mắt, trong ánh mắt đều là hưng phấn, nha hoàn bà tử bên cạnh vội vàng nhắc nhở Tô phu nhân, Tô phu nhân lúc này mới ho khan một tiếng, thu hồi ánh mắt.

Sau đó nói với Tô Thần cùng Tô Ngọ bên cạnh: "Ngọc đào được để ở chỗ nào?"

Tô Thần đáp lời nói: "Hồi phu nhân, khi đã xong việc liền thu về nhà kho."

Tô phu nhân vừa nghe, còn vào nhà kho nữa, Tô Hoài Cẩn làm việc lại cẩn thận như thế, cũng thật là vênh váo!

Vào kho thì không tiện động vào,Tô phu nhân nhìn kỹ liền nhìn thấy một cái sọt đầy ngọc, tất cả đều là mới đào ra tới, còn chưa kịp đưa về kho.

Tô phu nhân lập tức đi qua, Tô Thần Tô Ngọ nhanh chóng ngăn cản rồi nói: "Phu nhân, nơi này hỗn loạn bẩn thỉu, thỉnh phu nhân tránh sang một bên."

Tô phu nhân lạnh giọng nói: "Làm càn! Các ngươi là thứ gì? Dám sai sử ta?"

Tô phu nhân nói, lại muốn đi đến bên giỏ ngọc mới đào, Tô Thần vội vàng ngăn cản nói: "Phu nhân, không phải tiểu nhân to gan lớn mật, mà là chất ngọc, khai thác như thế nào, qua tay ai vận chuyển, làm sao vào kho, đại tiểu thư đều có quy củ, một cái là một cái. Nếu như xảy ra chuyện gì, hoặc là thiếu, hoặc là mất, hay là tổn hại, nên tìm ai xử trí. Nếu phu nhân bỗng dưng sờ soạng, này...... Chúng tiểu nhân cũng gánh không nổi, còn thỉnh phu nhân minh giám!"

Tô phu nhân nghe hắn nói quy quy củ củ, lại một câu một cái đại tiểu thư, cái gì đều là đại tiểu thư quy định thì cực kỳ khó chịu, nhưng ngặt nỗi Tô Thần Tô Ngọ vẫn luôn ngăn cản, bên cạnh còn nhiều thô sử cu li như vậy, một đám đều đánh giá Tô phu nhân.

Tô phu nhân tuy da mặt dày nhưng cũng không dám đoạt lấy liền phất tay áo lạnh giọng nói: "Thật là không quy củ, đen đủi."

Bà ta nói xong, quay đầu liền đi rồi.

Tô Thần Tô Ngọ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm......

Lục Y nghe nói chuyện này lập tức bẩm báo với Tô Hoài Cẩn, dẩu miệng nói: "Tiểu thư, thật không phải Lục Y nói láo nói toét, phu nhân cùng Tô Cẩm Nhi kia, tất nhiên là nghe nói tiểu thư bắt được mạch ngọc liền chạy tới! Ngày thường sao không thấy bọn họ tới?"

Tô Hoài Cẩn có thể không biết lý lẽ này ư?

Lục Y lại nói: "Tiểu thư người cần phải xem cẩn thận, tâm tư nho nhỏ của phu nhân bọn họ, chắc chắn sẽ mang mạch ngọc đi!"

Tô Hoài Cẩn cười cười, nói: "Không cần khẩn trương như thế, nên làm việc nên làm, nên khai thác như thế nào thì vẫn khai thác như thế đó, ghi lại rõ ràng, nếu thiếu cái nào thì chúng ta cũng có chuyện để nói."

Lục ý dùng sức gật đầu: "Đúng ạ."

Sau khi Lục Y gật đầu lại thở dài: "Haizz, tiểu thư, người nói xem, chúng ta ở đây sống rất tốt, phu nhân cùng Tô Cẩm Nhi lại chạy tới, thật sự đen đủi lợi hại. Người không biết đâu, Tô Cẩm Nhi vẫn luôn khóc từ lúc hôm qua bị phu nhân đánh, vẫn luôn khóc đến hôm nay, lại là thắt cổ, còn không thì tuyệt thực, bọn nha hoàn của nàng ta tăng cường năn cản, Lục Y nói người nghe làm nha đầu của nàng ta cũng thật không dễ dàng."

Tô Hoài Cẩn thản nhiên nói: "Không cần quản nàng ta, nơi này cũng không phải là kinh thành, cũng không có phụ thân cưng chiều, nàng ta muốn thắt cổ thì thắt cổ, muốn nhảy hồ thì nhảy hồ, mặc kệ nàng ta."

Lục Y che miệng cười rộ lên: "Phải! Thế nhưng sau này ngày nào Tô Cẩm Nhi cũng khóc nháo, tiểu thư cũng chưa được một ngày thanh nhàn, cũng không biết các nàng khi nào mới đi."

Tô Hoài Cẩn nghĩ đến đây cũng phiền lòng, lúc trước là Tô phu nhân cảm thấy Tô Hoài Cẩn từ hôn mất mặt, thổi gió bên tai Tô Chính đuổi nàng tới nhà cũ, kết quả hiện tại là tất cả đều chạy tới.

Tô Hoài Cẩn thật sự chưa thấy qua người nào da mặt như vậy.

Tô Hoài Cẩn lập tức đứng lên, nói: "Đi, chúng ta đi ra ngoài giải sầu."

Lục Y cười nói: "Lục Y biết! Đi cửa hàng của Thủy công tử có phải không ạ?"

Tô Hoài Cẩn gật gật đầu: "Không biết Thủy đại ca có tìm cho chúng ta nhà nào chế tạo ngọc tốt tốt hay không."
Tô trạch đào ra một cái mạch ngọc, khai thác ngọc là một chuyện, đồng thời còn phải chính tay bán đi mới được. Tô Hoài Cẩn ở đây không có nhân mạch gì, dù sao thì nàng cũng chỉ vừa mới bắt đầu kinh doanh, không hiểu cũng là chuyện đương nhiên.

Nhưng Thủy Tu Bạch lại không như vậy. Nhà họ Thủy kinh thương nhiều năm, nhân mạch rất rộng lớn, muốn tìm một ít nhà thu ngọc chẳng phải chuyện đơn giản à?

Tô Hoài Cẩn nhờ Thủy Tu Bạch chỉ điểm phương pháp, đáp ứng sẽ hậu tạ cho Tu Bạch một phần, đừng nhìn chỉ là một phần nhưng cũng coi như là tay không bắt cướp. Dù sao cũng là một cái mạch ngọc, một phần tuyệt đối đã là giá trên trời.

Tô Hoài Cẩn chân trước ra cửa thì chân sau Tứ hoàng tử Tiết Trường Du đã biết được, Cẩn Nhi nhà hắn thế nhưng lại chạy đi tìm Thủy Tu Bạch.

Thị vệ Phùng Bắc ôm quyền bẩm báo, thấy sắc mặt Vương gia có biến, nghĩ nghĩ mới bổ sung: "Tô cô nương hình như đi tìm Thủy công tử để dò hỏi chuyện khai thác ngọc."

Tiết Trường Du nhăn mày lại mới nói: "Khai thác ngọc?"

Tiết Trường Du ghen, chỉ sợ Tô Hoài Cẩn ba ngày hai đêm đi tìm Thủy Tu Bạch, ban đầu là không có gì, nhưng cuối cùng sớm chiều cùng nhau thì trở nên có cái gì đó.

Chẳng qua trên đỉnh đầu của hắn còn có công vụ khẩn, thật sự không thể xuất ra công phu bay tới bên kia, đành phải gấp rút bận rộn, tính toán để mọi chuyện xong xuôi, sau đó đi tìm Cẩn Nhi

Thời điểm Tiết Trường Du làm xong thì đã là buổi chiều, hoàng hôn đang dần buông ngoài cửa, bây giờ đi tìm Tô Hoài Cẩn cũng không thỏa đáng cho lắm, chỉ sợ khiến người ta đàm tiếu, nói láo nói toét.

Tiết Trường Du nhanh chóng đứng lên, vừa muốn đi nhanh ra cửa lại đột nhiên lui trở về. Phùng Bắc đưa bội kiếm cho Tiết Trường Du, có chút hoài nghi, nhưng hắn ta vốn không phải người nói nhiều, chỉ phụ trách bảo hộ an nguy cho Vương gia, lời nào dư thừa không nên nói không nên nghe tự nhiên sẽ không tò mò.

Phùng Bắc cũng lui theo liền thấy Vương gia quay về nội thất nhìn gương soi soi, sau đó "haiz" một tiếng, tựa hồ không vừa ý cái gì đó mà vẫy tay với Phùng Bắc.

Phùng Bắc nhanh bước lên trước, nói: "Vương gia?"

Tiết Trường Du nói: "Ngươi xem xiêm y này của ta có ổn không? Hay là đổi sang kiện màu trắng? Trắng này đẹp hay trắng kia đẹp?"

Phùng Bắc sửng sốt, tuy hắn ta luôn luôn lãnh đạm không nhiều lời, nhưng trán cũng phải kinh hoàng nảy lên hai cái, ngay sau đó chắp tay nói: "Vương gia phẩm mạo xuất chúng, mặc kiện nào lên người cũng như hạc trong bầy gà."

Tiết Trường Du lại lầm bầm lầu bầu một tiếng, nói: "Không biết Cẩn Nhi thích kiện nào?"

Trán Phùng Bắc lại nhảy dựng lên, bởi vì hắn ta là thị vệ phụ trách bảo hộ Tứ hoàng tử, cho nên tai thính mắt tinh. Vương gia lầm bầm lầu bầu, hắn đều nghe được rành mạch, trán có thể không nhảy sao?

Phùng Bắc thấy Vương gia do dự không thọi thì vội vàng nói: "Vương gia, nếu còn chậm trễ thì sắc trời sẽ tối, đến thăm nhà cũ họ Tô có chút bất tiện."

Phùng Bắc xem như đã nói đến điểm mấu chốt, Tiết Trường Du lúc này mới tỉnh mộng, vội vàng vẫy tay bảo Phùng Bắc đuổi kịp, leo lên ngựa chạy đến nhà cũ họ Tô.

Tiết Trường Du tới nhà cũ họ Tô vừa lúc Tô Hoài Cẩn còn chưa trở về, thế nhưng xe ngựa dù sao cũng đã tới nhà cũ nhà hõ Tô.

Tiết Trường Du cũng không biết Tô Hoài Cẩn đi ra ngoài lâu như vậy, còn cho là Cẩn Nhi trở về đã lâu, hắn quen cửa quen nẻo vào cổng lớn nhà cũ họ Tô, không nhìn thấy Tô Thần Tô Ngọ ngày xưa hay nghênh đón hắn, đón hắn vào cửa lại là một hạ nhân lạ mặt nào đó.

Tiết Trường Du nói: "Tiểu thư nhà các ngươi đâu rồi?"Hạ nhân kia nói: "Hồi Vương gia, đại tiểu thư đi ra cửa chắc sắp về rồi, chỉ có nhị tiểu thư ở phủ."

Tiết Trường Du nhăn nhăn mày, có ai hỏi Tô Cẩm Nhi có ở đây đâu, người hắn hỏi chính là Tô Hoài Cẩn.

Tô Hoài Cẩn đi ra ngoài lâu như vậy còn chưa trở lại, Tiết Trường Du lập tức lại ghen tuông, dạ dày chua không chịu nỗi, nhưng chẳng trách người khác, chỉ có thể tự mình chua chát.

Tiết Trường Du nói: "Cho dù có nhanh chóng trở lại thì bổn vương chờ một lát, cũng được."

"Dạ, Vương gia, thỉnh ngài qua bên này."

Gã sai vặtmời Tiết Trường Du đến chính sảnh. Lúc này, Tiết Trường Du lập tức đã thấy được "người quen".

Người quen này không ai khác chính là Tô gia nhị tiểu thư, dưỡng nữ Tô Chính, Tô Cẩm Nhi!

Tô Cẩm Nhi cũng nghe nói Yến Vương đến bái phỏng, hưng phấn đến tột cùng, nhưng ả ta không dám cứ như vậy xuất đầu lộ diện, trong lòng lại so đo Tứ hoàng tử sao lại để bụng Tô Hoài Cẩn đến vậy.

Tô Cẩm Nhi cảm thấy, chính mình cần phải làm chút gì đó mới được, nếu bằng không, Tô Hoài Cẩn thật sự đem linh hồn nhỏ bé Tứ hoàng tử câu đi mất rồi.

Tô Cẩm Nhi tưởng tượng như vậy, vội vàng làm bộ ngạc nhiên, xuất hiện ở trước mặt Tiết Trường Du. Ả ta không đi đến sảnh chính mà lại mang theo nha hoàn bà tử ra hoa viên, xa xa có thể nhìn thấy Tiết Trường Du.

Mà Tiết Trường Du xa xa cũng có thể nghe rõ các ả nói chuyện.

Tô Cẩm Nhi nháy mắt với nha hoàn, nha hoàn kia cố ý cao giọng nói: "Nhị tiểu thư, ngài biết không? Đại tiểu thư lại đi tìm Thủy công tử đấy!"

Bà tử Tô Cẩm Nhi nói: "Phải không, lão nô cũng nghe nói, đại tiểu thư từ khi tới nhà cũ, hình như cùng với Thủy công tử qua lại cực kỳ gần gũi."

Tô Cẩm Nhi lúc này lại nói với giọng yếu ớt: "Các ngươi không cần nói đại tỷ tỷ như vậy, đại tỷ tỷ cùng Thủy công tử là thanh mai trúc mã, ngày thường đi đi lại lại cũng là điều hiển nhiên."

Nha đầu nói: "Nhị tiểu thư, người không biết! Nô tỳ nghe người ta nói, đại tiểu thư cùng Thủy công tử, không thanh bạch mắt đi mày lại rất nhiều lần, người nào cũng thấy. Nô tỳ còn nghe nói......"

Nha hoàn kia nói tới đây, Tiết Trường Du đã từ chính sảnh đi ra.

Tô Cẩm Nhi thấy Tứ hoàng tử đi tới bên này, trong lòng lập tức như thỏ con nhảy loạn, vội vàng sửa sang lại một chút tóc mai, kim thoa, góc váy,... lộ ra dáng vẻ lại ngượng ngùng tươi cười......

Tô Hoài Cẩn xuống xe ngựa đã nghe hạ nhân nói, Tứ hoàng tử Tiết Trường Du lại tới bái phỏng, đã ở chính sảnh chờ.

Tô Hoài Cẩn có chút bất đắc dĩ, lập tức mang theo bọn hạ nhân chuẩn bị đi đón, nào biết còn chưa tới chính sảnh đã nghe được giọng Tô Cẩm Nhi cùng nha hoàn bà tử của ả ta nói chuyện.

Nha hoàn kia cùng bà tử hiển nhiên nói láo nói toét, hơn nữa rõ ràng là nói cho Tứ hoàng tử nghe được.

Lục Y nhất thời phát hỏa, tức giận nói: "Tiểu thư, để Lục Y sang bên đó xe nát miệng các nàng ta ra!"

Chỉ là Lục Y còn chưa tới kịp đi xé miệng nha hoàn cùng bà tử kia, đã thấy Tứ hoàng tử Tiết Trường Du từ chính sảnh đi ra, không thấy được Tô Hoài Cẩn đến, chỉ đi tới Tô Cẩm Nhi.

Tô Hoài Cẩn nheo nheo mắt, đứng ở tại chỗ không nhúc nhích, nàng lại thật sự muốn biết Tiết Trường Du khi nhìn thấy Tô Cẩm Nhi lúc không có người khác, sẽ phản ứng như thế nào?

Tiết Trường Du bước qua, hắn không nhìn thấy Tô Hoài Cẩn mới vừa vào cửa, chỉ muốn ngay lập tức đi tới chỗ Tô Cẩm Nhi, sau đó đứng ở trước cửa hoa viên không hề rời đi.

Tô Cẩm Nhi ngượng ngùng ngẩng đầu lên, kết quả liền thấy được đôi mắt Tiết Trường Du đầy khói mù, không khỏi hoảng sợ, không hiểu sao lại run rẩy, giọng điệu nũng nịu không biết đi đâu mất lại biến thành giọng nói ngập ngừng đứt quãng: "Cẩm, Cẩm Nhi bái kiến Vương gia."

Tiết Trường Du không nói ả ta được phép miễn lễ, cũng không hề đáp lễ, ánh mắt như cũ, đè nặng khóe miệng, híp một đôi mắt hổ, lại cùng giọng nói rét căm căm tựa như mang theo tầng băng: "Không ai được phép đặt điều nói xấu Hoài Cẩn."

Hắn nói tới đây, nha hoàn kia cùng bà tử sợ tới mức "rầm!" một tiếng liền quỳ trên mặt đất, run rẩy dập đầu nói: "Vương gia, Vương gia tha mạng!"

Tiết Trường Du không nhìn các nàng ta, lại nói với Tô Cẩm Nhi: "Bao gồm cả ngươi."

Hai chân Tô Cẩm Nhi không nghe theo mình nữa rồi, cũng "rầm" một tiếng liền quỳ xuống, vội vàng giảo biện: "Cẩm Nhi, Cẩm Nhi không có, Vương gia......"

Tô Cẩm Nhi còn chưa giảo biện xong, Tiết Trường Du đã cúi mắt bễ nghễ nhìn Tô Cẩm Nhi, giọng điệu thản nhiên: "Bởi vì ngươi không xứng."

Tô Cẩm Nhi muốn nói gì đó nhưng lập tức bị nghẹn lại, lên xuống không được, sắc mặt trắng bệch, xanh đỏ, hận không thể tìm được khe đất để chui vào.

Tô Hoài Cẩn không nghĩ mọi thứ thế nhưng sẽ là như thế này, nàng đứng rất xa, nghe thấy giọng nói của Tiết Trường Du, ngực không lý do "thình thịch" tàn nhẫn hai cái......

Chương 26: Nhất định phải thoải mái

Editor: Mứt Chanh

Tô Hoài Cẩn nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tiết Trường Du thì trong lòng có chút hoài nghi, tựa như đang ở trong đám mây mù vốn dĩ không phân biệt rõ ràng lắm cuối cùng trước mắt nàng nhìn thấy là cái gì......

Theo lý mà nói, nếu Tứ hoàng tử Tiết Trường Du vốn muốn mượn sức nhà họ Tô mà lấy lòng Tô Hoài Cẩn thì lấy lòng như thế cũng thôi đi, vậy vì sao ở chỗ Tô Hoài Cẩn vốn nhìn không thấy, cũng "lấy lòng" như vậy?

Ngày xưa bản tính Tiết Trường Du kia chuyên quyền độc đoán, thậm chí có chút bảo thủ lại táo bạo dễ giận, bây giờ lại như là đổi tính vậy.

Không, cũng không phải là là đổi tính, dù sao Tiết Trường Du đối đãi với người khác vẫn cứ dễ giận như vậy, duy tại thời điểm đối đãi với Tô Hoài Cẩn, trên đỉnh đầu chỉ hận không thể hiện ra hai lỗ tai chó mà thôi!

Tiết Trường Du mới vừa dứt lời thì cảm giác phía sau có người, xoay người lại thế nhưng là Tô Hoài Cẩn đã trở lại!

Tiết Trường Du không ngờ như thế, còn tưởng rằng Cẩn Nhi phải mất một thời gian mới có thể trở về, mình nói chuyện cùng Tô Cẩm Nhi không biết Cẩn Nhi có hiểu lầm không nữa.

Tiết Trường Du nghĩ tới đây lại đau đầu, vội vàng bước qua, vẻ giận dữ và uy nghiêm trên khuôn mặt biến thành một nụ cười dịu dàng, hận không thể mang khuôn mặt kia cười ra nếp gấp: "Cẩn Nhi, nàng đã trở lại? Ra ngoài có lẽ là mệt mỏi rồi, mau vào sảnh nghỉ tạm một lát."

Hắn nói xong mới xoay người nói với Tô Thần Tô Ngọ: "Mau mau, châm trà cho tiểu thư các ngươi đi."

Tô Thần cùng Tô Ngọ vội vàng nghe lời, từ từ đi ra ngoài bưng trà.

Tô Hoài Cẩn có chút bất đắc dĩ, xem ra Tứ hoàng tử Tiết Trường Du đã thành công đánh vào "địch doanh", rõ ràng đây là nhà họ Tô, Tô Thần Tô Ngọ rõ ràng là tâm phúc của mình làm sao lại nghe lời của Tứ hoàng tử. Hoá ra đây là nhà của hắn cùng vẻ mặt chủ nhà, ngược lại chính mình mới là khách.

Tô Hoài Cẩn có chút bất đắc dĩ, vẫy tay ý bảo Lục Y rồi đi vào bên trong.

Còn Tô Cẩm Nhi bị mắng muốn ngã quỵ, tuy rằng Tiết Trường Du cũng chưa nói gì quá nhiều nhưng Tô Cẩm Nhi nghe thấy là tay chân lạnh lẽo. Có thể nói là Tứ hoàng tử nghiêm túc cự tuyệt ả ta.

Hơn nữa không nể mặt mũi chút nào.

Tô Cẩm Nhi nghiến răng nghiến lợi nắm chặt khăn tay của mình, cắn chặt răng, thở hổn hển nhưng trong lòng ả ta còn tức giận. Một nha hoàn chạy tới, nói: "Nhị tiểu thư, đại tiểu thư gọi nha hoàn cùng bà tử bên cạnh người qua đó rồi."

Tô Cẩm Nhi vừa nghe thấy, hoảng sợ mới nói: "Gọi tôi tớ của Cẩm Nhi qua làm cái gì?"

Nha hoàn cùng bà tử vừa nghe xong đã lập tức sợ tới mức chân mềm ra, "rầm" một tiếng quỳ trên mặt đất, ôm lấy chân Tô Cẩm Nhi, nói: "Tiểu thư! Nhị tiểu thư! Cứu cứu chúng tôi! Cứu cứu chúng tôi!"

Tô Hoài Cẩn ngồi ở sảnh chính, nhàn nhã uống trà thì nghe thấy bên ngoài quỷ khóc sói gào một trận, ngay sau đó Tô Cẩm Nhi cùng nha hoàn bà tử của ả ta đi đến.

Vừa tiến đến, Tô Cẩm Nhi muốn đi trước làm khó dễ, khóc thút thít: "Đại tỷ tỷ, Cẩm Nhi......"

Ả ta còn chưa dứt lời, Tô Hoài Cẩn đã giơ tay lên cắt đứt câu chuyện của ả ta, thản nhiên nói: "Ta biết, ngươi quản giáo không nghiêm cũng có tội nên không cần tự mình thừa nhận. Ngươi đứng ở một bên trước đi, chờ ta xé rách miệng nha hoàn cùng bà tử không hiểu chuyện này rồi tranh luận với ngươi."

Tô Cẩm Nhi hoảng sợ, vội vàng ngẩng đầu nhìn sang Tứ hoàng tử Tiết Trường Du ngồi bên cạnh. Ả ta không nghĩ rằng Tiết Trường Du ở đây mà Tô Hoài Cẩn có thể không cho ả ta mặt mũi như vậy.

Mà Tiết Trường Du thì sao?

Lúc này Tiết Trường Du còn đang mang vẻ mặt "say đắm", hết sức chăm chú nhìn chằm chằm Tô Hoài Cẩn, trong lòng nghĩ, lúc Cẩn Nhi nhà hắn tức giận cũng tươi đẹp động lòng người như thế, đặc biệt dáng vẻ mày liễu nhướng lên tức giận, trông thật khiến người ta thương yêu.

Lời nói của Tô Cẩm Nhi bị chặn lại, hai nha hoàn cùng bà tử kia vội vàng quỳ xuống khóc lóc xin tha.

"Đại tiểu thư! Đại tiểu thư tha mạng! Tha mạng!"

"Nô tỳ cũng không dám nữa!"

"Đại tiểu thư tha cho bọn nô tỳ!"

"Bọn nô tỳ cũng là, cũng là phụng mệnh hành...... A!"

Nha hoàn còn chưa nói xong đã bị Tô Cẩm Nhi đạp một phát, Tô Cẩm Nhi lúc này cũng chẳng quản gì nữa, một chân đá vào eo chủa nha hoàn kia. Nha hoàn không kịp phòng bị nên nhất thời ngã lăn quay, câu chuyện cũng ngừng lại.

Tô Cẩm Nhi khóc lóc oan ức: "Nha hoàn này, nói năng thô tục gì đấy, ngày thường Cẩm Nhi đối xử với ngươi như thân tỉ muội, hiện giờ ngươi lại đổ sai lầm lên trên người chủ tử, lời như vậy sao có thể nói?"

Tô Hoài Cẩn nhìn Tô Cẩm Nhi làm bộ làm tịch, còn lcười cười: "Không cần phải nói, Vương gia tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe ra, nhà họ Tô ta không có cái loại mất mặt thể thống đều ném đi thế này, người đâu, kéo đi, xử trí theo gia pháp."

Nha hoàn cùng bà tử kia nghe xong nhất thời sợ tới mức cả người không có xương cốt, lập tức xụi lơ trên mặt đất, trên mặt mồ hôi lạnh liên tục, một câu xin tha cũng chẳng nói ra được.

Tô Cẩm Nhi chớp mắt, nới với giọng đau khổ: "Đại tỷ tỷ, Cẩm Nhi......"

Ả ta như cũ chưa nói xong thì lại bị Tô Hoài Cẩn ngắt ngang, chỉ nghe Tô Hoài Cẩn cười nói: "Ngươi cũng không cần nhiều lời, thân là chủ tử, quản không được miệng của nha hoàn bà tử, người đâu, mang nhị tiểu thư quỳ từ đường, chép tổ huấn."

Mắt Tô Cẩm Nhi đột nhiên trợn lên, tức đến độ cả người liên tục phát run, lại ngại Tứ hoàng tử ở bên cạnh không thể tức giận được, lắp bắp một trận mới ậm ừ nói: "Vâng......"Tô Cẩm Nhi cùng nha hoàn bà tử rất nhanh đã được mang xuống, nên dùng gia pháp thì gia pháp, nên quỳ từ đường thì quỳ từ đường.

Tiết Trường Du nhìn thấy người dư thừa đều đã đi rồi, lúc này mới cười nói: "Ta mang theo một ít điểm tâm tới, không biết có ngon miệng hay không."

Hắn nói xong thì bảo thị vệ Phùng Bắc mang điểm tâm tới. Thật ra tuy Tiết Trường Du nói như vậy nhưng hắn ta biết, đều là do Tô Hoài Cẩn thích điểm tâm, chỉ là vì khiến Tô Hoài Cẩn vui mà thôi.

Tô Hoài Cẩn cực kỳ cung kính: "Đa tạ Vương gia, thật sự quan tâm Hoài Cẩn."

Tiết Trường Du cười nói: "Không cần cảm ơn, nếu ngon miệng, ngày khác ta lại mang một ít lại đây."

Tiết Trường Du nói như vậy, lại quanh co lòng vòng: "Cẩn Nhi hôm nay lại ra ngoài à?"

Tô Hoài Cẩn không biết hắn đang ghen mình cùng Thủy Tu Bạch qua lại, cho nên nàng nói thật, dù sao chuyện này cũng không phải bí mật gì.

Tiết Trường Du nghe thấy, quả nhiên là như Phùng Bắc nói, Tô Hoài Cẩn đi tìm Thủy Tu Bạch thương lượng chuyện mạch ngọc này.

Tiết Trường Du vội vàng cười ân cần: "Cẩn Nhi đang tìm nhà buôn sao? Vừa lúc, tiểu vương tuy rằng bất tài nhưng là ở kinh thành cũng quen biết mấy người buôn ngọc. Nếu như Cẩn Nhi không chê, tiểu vương liền đi liên lạc, đến lúc đó Cẩn Nhi so sánh đối chiếu, nhìn xem nhà ai tốt hơn nhé?"

Nhân mạch của Tứ hoàng tử tất nhiên nhiều hơn Thủy Tu Bạch rồi. Nếu thật sự có thể nhiều tìm thêm mấy nhà buôn nữa, so sánh đối chiếu xong thì tất nhiên càng tốt, như vậy sản xuất ngọc cũng sẽ không lỗ.

Chỉ là......

Tô Hoài Cẩn không nghĩ ra được Tiết Trường Du làm như vậy có chỗ tốt nào.

Chẳng lẽ là vì muốn lấy một phần trung gian sao?

Tô Hoài Cẩn nghĩ như vậy thì lập tức sáng tỏ, tuy rằng Tứ hoàng tử Tiết Trường Du có bổng lộc, hơn nữa lại là hoàng tử, càng không lo ăn không lo mặc nhưng củng cố địa vị bản thân cũng cần tiền tài. Hơn nữa, Tứ hoàng tử chính là người có dã tâm, tất nhiên yêu cầu càng nhiều tiền tài để lung lạc nhân tâm.

Khấu trừ một phần ở mạch ngọc đã không tính là số nhỏ, có lẽ Tiết Trường Du đang vội vã muốn dùng này kia.

Tô Hoài Cẩn cười cười, chuyện này dù sao mình cũng không có hại, khấu trừ cho ai cũng được. Nếu có thể bán được giá tốt, chính mình cũng có lợi, là cùng có lợi.

Tô Hoài Cẩn nói: "Vậy làm phiền Vương gia lo lắng, nếu đến lúc đó thành công, Hoài Cẩn chắc chắn cho người mang một phần đến trong phủ của Vương."

Tiết Trường Du nghe xong, thiếu chút nữa đứt ruột đứt gan. Hoá ra Cẩn Nhi hiểu lầm, hắn sao có thể vì phần chiết khấu mà ân cần như thế?

Hắn hoàn toàn là vì lấy lòng Tô Hoài Cẩn, vì giành được nụ cười của người đẹp......

Tiết Trường Du vội vàng nói: "Chuyện nhỏ không tốn sức gì mà thôi, sao có thể để Cẩn Nhi mở miệng được?"Hắn nói như thế, Tô Hoài Cẩn càng hiểu lầm hơn. Trong lòng nghĩ, thằng cha này, Tứ hoàng tử sợ là cảm thấy một phần quá ít?

Tiết Trường Du thấy sắc mặt Tô Hoài Cẩn có biến, lập tức hiểu, chẳng lẽ là vẻ mặt mình không thành khẩn, thoạt nhìn rất ham tiền sao?

Tiết Trường Du lập tức dở khóc dở cười, liên tục nói: "Cực kỳ chính xác, tiểu vương một phần cũng không muốn, làm như vậy chỉ là muốn...... khiến Cẩn Nhi vui thôi."

Tô Hoài Cẩn có chút giật mình, nhưng khi nghe xong, trái tim nàng lại đập hai lần không rõ lý do.

Tô Hoài Cẩn không dấu vết đè nén cảm giác tim đập nhanh như lúc này, nghĩ thầm chuyện này không thể nào. Tiết Trường Du tuy rằng có một gương mặt lạnh nhưng lại hay lời ngon tiếng ngọt, không có cách nào tiếp tục được.

Tiết Trường Du cũng không biết như thế nào, vừa rồi còn nói chuyện bình thường, trong nháy mắt thái độ của Tô Hoài Cẩn lại lạnh nhạt, nói cái gì cũng đều cung cung kính kính, tuy rằng lễ nghĩa chu toàn nhưng cực kỳ xa cách.

Thấy không còn sớm nữa, Tiết Trường Du ở lại cũng có bất tiện nên đứng dậy cáo từ.

Tô Hoài Cẩn chờ Tiết Trường Du đi rồi, lúc này mới hơi chút thở phào nhẹ nhõm, nhìn dáng vẻ của Tiết Trường Du thì nheo mắt lại......

Sáng sớm tinh mơ ngày thứ hai, Tô Hoài Cẩn vừa mới rửa mặt xong thì bên ngoài có chút ồn ào, Tô Hoài Cẩn nhăn mày hỏi: "Phu nhân lại gây chuyện xấu gì? Hay là nhị tiểu thư chép xong tổ huấn rồi?"

Lục Y cười cười, nói: "Khả năng là gây chuyện rồi, tổ huấn sao, ba ngày cũng chép không xong, Lục Y đi nhìn một cái!"

Tô Hoài Cẩn gật gật đầu, Lục Y rất nhanh đã nhảy nhót đi ra ngoài, tâm tình dáng vẻ dường như rất tốt.

Những chủ ý nhỏ của Lục Y, Tô Hoài Cẩn có thể không biết sao? Lục Y vui, đơn giản là vì Tô Cẩm Nhi bị nhốt ở trong từ đường, quỳ chép tổ huấn. Tô Hoài Cẩn nói tổng cộng chép mười bảng, không chép cong thì đừng mơ mà bước ra khỏi từ đường.

Cửa từ đường còn có Tô Thần cùng Tô Ngọ bắt tay, quyết định sẽ không để Tô Cẩm Nhi rời khỏi.

Bởi vì điều này, Lục Y gọi là giải hận, từ tối hôm qua đến sáng hôm nay cũng không ngừng đắc ý, cười đến si ngốc.

Tô Hoài Cẩn lo tự chải đầu, cố định trâm lại thì Lục Y lại đã trở lại, kinh ngạc nói: "Tiểu thư, công chúa nước Thương Dương kia lại tới nữa!"

Tô Hoài Cẩn nhíu mày nói: "Nàng ta lại tới làm cái gì?"

Lục Y nói: "Không phải tới tìm tiểu thư, nói là tới bái kiến Thừa tướng phu nhân! Phu nhân đã ở phía tiền sảnh chiêu đãi công chúa nước Thương Dương, không biết đang nói cái gì, không gọi Lục Y qua, mới vừa đến gần là bị đuổi đi."

Tô Hoài Cẩn hoài nghi suy nghĩ một chút, công chúa nước Thương Dương tới tìm Tô phu nhân, không biết là chuyện gì nhưng nhất định không phải chuyện gì tốt.

Công chúa nước Thương Dương lúc trước buông lời tàn nhẫn, nói muốn mạch ngọc, hiện giờ lại đây tìm Tô phu nhân sợ là cũng có liên quan với mạch ngọc.

Tô Hoài Cẩn còn đang thấy kỳ quái, thình lình nghe "Đinh ——" một tiếng, thế nhưng hệ thống lại vang lên.

【 hệ thống: Công chúa nước Thương Dương cùng phu nhân Thừa tướng có ý đồ hợp mưu ám sát, chiếm đoạt mạch ngọc 】

Tô Hoài Cẩn đang suy nghĩ có cần đến tiền sảnh nghe lén hay không thì hệ thống cho nàng một đáp án rõ ràng.

Công chúa nước Thương Dương quả nhiên là vì mạch ngọc mà đến, lại còn cùng Tô phu nhân chuẩn bị hợp mưu ám sát chính mình?

Tô Hoài Cẩn lắc lắc đầu, cười một tiếng: "Lại là ám sát, cũng không có trò nào mới mẻ?"

Lục Y có chút mê mang, thấy tiểu thư đột nhiên lầm bầm lầu bầu, cũng nghe không rõ ràng lắm, liền hỏi: "Tiểu thư? Cái trò gì mới mẻ ạ? Tiểu thư muốn ra ngoài sao?"

【 hệ thống: Mời phối hợp ám sát, hoàn thành việc hệ trọng thứ năm 】

Tô Hoài Cẩn cười cười, phối hợp ư, tất nhiên là phải phối hợp rồi. Dù sao cmình cũng không có tổn thất gì, lúc này không phải thay người khác chắn đao chắn kiếm, độ khó nên bớt một chút, tìm đường chết cũng dễ dàng hơn một chút chứ nhỉ?

Người nước Thương Dương đầu tiên là đập bờ bao xả lũ, gây lũ lụt cho bá tánh trong trấn, làm hại bá tánh trôi dạt khắp nơi, vợ chồng tử tán; sau đó lại ám sát đặc sứ nước Tiết là Tiết Trường Du, một đao này là do Tô Hoài Cẩn cứng rắn chắn, tuy rằng không đau không ngứa nhưng oán hận xem như thêm một bút; sau đó lại nhảy nhót lung tung tay không bắt cướp muốn cướp lấy mạch ngọc nhà họ Tô.

Chuyện tới bây giờ còn nghĩ ra thủ đoạn hạ lưu ám sát này.

Tô Hoài Cẩn cảm thấy thù mới hận cũ thêm lên cũng đủ để mình chơi một hồi, hơn nữa lúc này......

Nhất thiết phải thoải mái!

Chương 26-2: Nhất định phải thoải mái 2

Lục Y không biết tiểu thư đang cười cái gì, có chút hoài nghi mà gãi mái tóc mình.

Chỉ nghe Tô Hoài Cẩn nói: "Lục Y, em lại đây, ta phân phó em đi chuẩn bị một ít đồ."

Lục Y nhanh chóng đưa lỗ tai qua: "Tiểu thư, người phân phó đi ạ!"

Tô Hoài Cẩn có chút thần thần bí bí mà nói: "Hôm nay phòng bếp ăn gà sao?"

Lục Y một câu cũng không nghe hiểu, nói với giọng kỳ quái: "Ăn gà? A? Tiểu thư người muốn uống canh gà hả?"

Tô Hoài Cẩn cười cười: "Không, ta muốn em lấy cho ta môt chút máu gà tới đây."

Lục Y càng nghe càng không hiểu: "Muốn...... Muốn máu gà làm cái gì ạ?"

Tô Hoài Cẩn nói: "Cái gì cũng có tác dụng của riêng nó."

Lục Y dù sao cũng nghe không hiểu, dứt khoát không cần hiểu đã gật đầu nói: "Dạ, tiểu thư, Lục Y đi liền."

Tô Hoài Cẩn gật đầu: "Đừng kinh động đến người khác, em nói với nhà bếp ta muốn ăn chút gì, sau đó lúc đầu bếp đổ máu đi thì em lấy cho ta."

Lục Y dùng sức gật đầu: "Tiểu thư, người yên tâm đi, muốn nhiều hay ít? Một thùng? Hai thùng? Hay ba thùng?"

Tô Hoài Cẩn suýt nữa cười: "Nửa thùng là đủ rồi, không được nhiều như vậy."

Lục Y lại gật đầu: "Lục Y nhớ kỹ."

Tô Hoài Cẩn lại nói: "Còn nữa em tìm cho ta một mảnh vải trắng đi."

Lục Y vội vàng ghi nhớ: "Đúng rồi, một mảnh vải trắng, nửa thùng máu gà, tiểu thư người yên tâm đi, còn phân phó gì khác không ạ?"

Tô Hoài Cẩn ngẫm nghĩ, tựa hồ như đang suy nghĩ gì đó, cuối cùng thản nhiên nói: "Lại đi tìm Yến Thân Vương, nói ngài ấy mấy câu của ta."

Tô Hoài Cẩn nói như thế khiến Lục Y sợ tới mức mở to hai mắt, há to miệng, kinh ngạc không thôi. Dù sao thời gian gần đây lâu như vậy, đều là Yến Thân Vương tự mình đến thăm, tới bái kiến Tô Hoài Cẩn còn Tô Hoài Cẩn chưa từng chủ động bái kiến Yến Thân Vương, tiện thể nhắn gì đó càng không có.

Tô Hoài Cẩn vẫy tay để Lục Y đưa lỗ tai lại đây, nhỏ giọng nói hai câu.

Lục Y liên tiếp gật đầu: "Tiểu thư, người yên tâm, Lục Y sẽ không làm hư chuyện đâu."

Tô Hoài Cẩn nói: "Đi đi, động tác nhanh nhẹn một chút, đừng để người khác nhìn thấy."

Lục Y lập tức đáp lại rồi vội vàng chạy ra ngoài, bận rộn chuyện tiểu thư phân phó.

Bên kia Tô phu nhân cùng công chúa nước Thương Dương ăn nhịp với nhau, hai người đều muốn mạch ngọc nhưng hiện tại mạch ngọc do Tô Hoài Cẩn quản, hai người kia vốn không chiếm được vào tay, càng miễn bàn làm sao mà tham ô.

Hai người suy nghĩ chu đáo chặt chẽ, thương lượng kỹ một trận, sai gã sai vặt nha hoàn bà tử đi hết, chung quanh chính sảnh còn có người gác vì chỉ sợ Tô Hoài Cẩn biết.

Nhưng mà hai người này chu đáo chặt chẽ như thế lại trăm triệu không thể tưởng được, Tô Hoài Cẩn vốn không cần tốn công nghe lén như vậy đã hoàn toàn biết được bí mật của hai người.

Tô phu nhân có chút khẩn trương, nhỏ giọng hỏi: "Thật sự có thể thành công sao? Người của ngài có đáng tin không?"

Công chúa nước Thương Dương cười cười: "Cái gì mà người của ta? Lần này là ta tự mình động thủ."

Công chúa nước Thương Dương từ nhỏ đã tập võ, công phu tất nhiên không yếu. Nếu để người khác động thủ, chỉ sợ là không đủ chu đáo chặt chẽ, cho nên tính toán tự mình động thủ.

Tô phu nhân vừa nghe thấy cũng có chút sợ hãi, không nghĩ đến công chúa thế nhưng muốn tự mình động thủ. Chẳng qua tự mình động thủ cũng tốt, miễn cho để người khác còn phải lo lắng.

Tô phu nhân lau mồ hôi lạnh, run giọng hỏi: "Được không?"

Công chúa nước Thương Dương tựa như cực kỳ tự phụ về công phu của mình nên nói: "Ngươi yên tâm, Tô Hoài Cẩn không có võ, ta sớm đã thử qua, bóp chết nàng ta chẳng qua như là bóp chết một con con kiến, không cần tốn nhiều sức."

Ả ta lại nói: "Qua giờ Tý ta sẽ lại đây, ngươi an bài cho tốt, dời hộ viện cùng thủ vệ, khiến cho phía cửa nhà sau không có trở ngại thì tốt. Sau khi ta hành động thành công thì cần phải nhanh chóng rời khỏi nhà họ Tô, miễn cho để lộ tin tức, biết chưa?"

Tô phu nhân vội vàng gật đầu: "Đây là việc nhỏ, đều do ta làm."

Hai người kia nhìn nhau cười, cảm thấy mưu kế của mình thật hoàn hảo, công chúa nước Thương Dương giết người, Tô phu nhân làm đồng lõa, Tô Hoài Cẩn vừa chết bọn họ chia đều mạch ngọc!

Tô phu nhân cùng công chúa nước Thương Dương thương lượng xong, thế nhưng hai người đều không tín nhiệm đối phương, sợ đối phương phản bội hoặc là độc chiếm từ từ mạch ngọc, vì thế hai người còn trao đổi vật bên người làm tín vật, lúc này mới yên tâm rời đi.

Lúc Tô Hoài Cẩn ở hoa viên tản bộ thì nhìn thấy công chúa nước Thương Dương rời khỏi sảnh chính, vẻ mặt cùng dáng vẻ thỏa thuê đắc ý, đối phương tựa hồ cũng thấy được Tô Hoài Cẩn thì nheo mắt lại, khiêu khích cười một tiếng, sau đó quay đầu rời đi, giống như cực kỳ khinh thường.

Tô Hoài Cẩn cười cười, nhìn dáng vẻ của công chúa nước Thương Dương thì thản nhiên nói: "Thỉnh ân huệ."

Vào ban đêm, đã đêm khuya tĩnh lặng, các chủ tử nhà họ Tô đều nghỉ ngơi, nha hoàn bà tử gã sai vặt cũng có thể thả lỏng, từng người trở về nghỉ tạm, toàn bộ nhà họ Tô đắm chìm trong yên tĩnh vô biên, ngoại trừ âm thanh của gió thu thì cũng chẳng còn tiếng động nào cả.

Một bóng đen rất nhanh đã tiến vào nhà họ Tô, lặng yên không một tiếng động, quen cửa quen nẻo chạy đến sân của Tô Hoài Cẩn, sân không có ai cũng không có nha hoàn cùng gã sai vặt trực đêm. Bóng đen kia trực tiếp đi vào từ cửa sổ đang hé mở sau đó chậm rãi tới gần giường.

Bóng đen che mặt nhưng lại có thể nhìn thấy cặp mắt kia sáng lên, bên trong tràn đầy ý cười, còn có một loại gần như điên cuồng hưng phấn.

Đột nhiên giơ đao lên, phát điên nảy sinh ác độc mà đâm xuống......

"Đinh ——"

【 hệ thống: Việc hệ trọng thứ năm, đạt thành 】

Bóng đen đột nhiên rút đao ra, hưởng thụ sung sướng máu tươi bắn toé, đôi tay phát run, còn với qua sờ cổ của người nằm trên giường.

"Chết rồi......"

Bóng đen kia lẩm bẩm mở miệng, nghe giọng nói quả nhiên là công chúa nước Thương Dương!

Công chúa nước Thương Dương nắm lấy cổ Tô Hoài Cẩn, cảm thụ một chút lại thăm dò hơi thở của nàng, sau đó lại vui mừng lẩm bẩm: "Chết rồi! Chết rồi! Thành công rồi! Mạch ngọc là của ta!"Công chúa nước Thương Dương áp chế không được vui sướng của bản thân, lẩm bẩm vài câu, suýt nữa hưng phấn đến choáng váng, lại sợ bị người khác phát hiện nên vội vàng nhét đao vào, vội vàng xoay người nhảy ra từ cửa sổ, nhanh chóng chạy về phía cổng sau.

Tô Cẩm Nhi ở từ đường chép xong tổ huấn, đã mệt không còn hình dạng người, hai chân quỳ không thể động đậy tựa như đã tàn tật nên được nha hoàn bà tử nâng trở về.

Lúc này, đột nhiên một bóng đen từ đâu hiện lên trước mặt bọn họ, bóng đen kia còn dính đầy máu tươi, Tô Cẩm Nhi sợ tới mức trực tiếp kêu to: "A ——!!"

Nha hoàn cùng các bà cũng không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng cũng đều thấy được máu tươi, cũng sợ tới mức la hoảng lên.

"Có...... Có thích khách!!!"

"Hộ viện! Hộ viện!!"

Công chúa nước Thương Dương không ngừng nghỉ chút nào, nhanh chóng chạy ra cổng sau, trực tiếp hoàn toàn đi vào trong đêm tối.

Lúc này nhà họ Tô mới ầm ầm loạn cả lên.

"Đại tiểu thư bị đâm!!"

"Đại tiểu thư! Đại tiểu thư!! Gọi đại phu!"

"Thật nhiều máu! Đại tiểu thư bị đâm!!"

Nhà họ Tô hoàn toàn hỗn loạn, tiếng kêu của nha hoàn gã sai vặt hết đợt này đến đợt khác, những hạ nhân nhanh chóng chạy qua, đã loạn thành một nồi cháo......

Còn công chúa nước Thương Dương dưới sự sắp xếp của Tô phu nhân rất nhanh đã chạy ra từ cổng sau, quả thực không gặp trở ngại, nhanh chóng trở về dịch quán, trèo tường vào, lập tức đi thẳng vào phòng mình.

"Kẽo kẹt ——" một tiếng, công chúa đi vào thì có nha hoàn đang chờ đợi, thấy công chúa trở về đã nhanh chóng chạy tới.

Công chúa nước Thương Dương còn đang đắm chìm bên trong vui sướng, giọng nói cũng phấn khích: "Mau, thay quần áo cho ta, lát nữa mang quấn áo dính máu ra ngoài, trực tiếp đốt, đã biết chưa?"

"Đã biết."

Nha hoàn kia nhanh chóng vâng lời, vội vàng chuẩn bị thay quần áo cho công chúa.

Kết quả ngay lúc này, nha hoàn sửng sốt, ngay sau đó sắc mặt trắng bệch lên tựa như mù mịt, cuối cùng một mặt trắng bệt, mở to hai mắt nhìn, đôi tay run rẩy chỉ vào phía cửa sổ, "rầm!" một tiếng lại ngã ngồi ở trên mặt đất, sợ tới mức thất thanh hét lên.

Công chúa nước Thương Dương bị nàng ta dọa sợ, phẫn nộ quát lên: "Không có quy củ gì cả, làm cái gì!"

Ả ta nói xong đã thấy ngón tay nha hoàn run rẩy chỉ vào cửa sổ, tiếng nói tựa như nuốt xuống vỏ cây cổ thụ: "Công...... Công chúa...... Cửa sổ...... Cửa sổ......"

Công chúa nước Thương Dương không để bụng, quay đầu nhìn lại thì lập tức "A!!!" một tiếng, hít hà một hơi lui về phía sau hai bước, "ầm!!" đánh vào phía sau bàn, lập tức đẩy hết những công văn trên bàn.

Máu!

Là máu!

Cửa sổ đen nghìn nghịt ngập tràn máu tươi, "tích tách" nhỏ xuống theo song cửa, sau đó theo cửa số tiến vào trong hệt như là trời đang mưa.

Máu loãng tản ra mùi tanh hôi tràn ngập toàn bộ cửa sổ. Trong nháy mắt, tại đây "bang!!!" một tiếng vang lớn, cửa sổ giống như bị cái gì mạnh mẽ đẩy tới, phát ra một tiếng giòn vang, giá gỗ đỡ cửa sổ đột nhiên rớt xuống dưới, cửa sổ "rầm!" một tiếng khép lại.

Nha hoàn "A ——" kêu to, kêu: "Quỷ...... Quỷ!! Công chúa, có quỷ!!"
Cửa sổ bị va đập thật mạnh buộc phải khép lại, cùng lúc đó phát ra âm thanh "loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng", giống như có cái gì đó ở bên ngoài kéo cửa sổ ra, cửa sổ không ngừng run rẩy phát ra tiếng vang "loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng" dồn dập.

Nha hoàn sợ tới mức hoảng sợ thất thố, vội vàng bò về sau thì nghe được công chúa thét giọng chói tai, nha hoàn ngoảnh đầu lại nhìn, cửa lớn "rầm!!!" một tiếng mở ra, một cái bóng trắng tóc tai bù xù, cả người đều là máu từ bên ngoài phiêu diêu đi vào.

"A!!! Cứu mạng —— cứu mạng ——"

Nha hoàn sợ tới mức vẫn luôn bò vào trong, hét lên to hai tiếng. Bóng trắng kia đột nhiên ngẩng đầu lên ngay lập tức, phát ra một tiếng "hơ ——", một người nhịn không nổi mà trực tiếp ngất đi.

Công chúa nước Thương Dương cũng sợ không nhẹ, run rẩy liên tục, quát to: "Ngươi là ai! Ngươi là người hay quỷ! Còn giả thần giả quỷ làm gì!?"

Bóng trắng kia chậm rãi ngẩng đầu lên, tóc đen tản ra một chút lộ ra một gương mặt đẫm máu, giọng nói khàn khàn kéo dài âm ra: "Ta là người hay quỷ, chẳng lẽ ngươi không biết?"

Công chúa nước Thương Dương vừa nghe thấy, sợ tới mức lại hét lên một tiếng, là Tô Hoài Cẩn!

Là Tô Hoài Cẩn!

Tuyệt đối không sai, giọng nói kia chính là của Tô Hoài Cẩn!

Bóng trắng kia vừa ngẩng mặt lên thì công chúa nước Thương Dương sợ tới mức "rầm" một tiếng, cũng ngã xuống đất, đôi tay run rẩy, bò cũng bò không nổi.

Tô Hoài Cẩn khoác một tấm vải trắng, đương nhiên đây là sáng nay nàng kêu Lục Y đi tìm, còn cố ý sờ máu gà trên mặt mình thật nhiều. Lúc nhìn thấy trò hề của công chúa nước Thương Dương thì nàng nhịn cười, cực kỳ nghiêm túc giả thần giả quỷ.

Công chúa nước Thương Dương nào biết Tô Hoài Cẩn sẽ "khởi tử hồi sinh", ả ta đã tự tay đâm xuyên tim Tô Hoài Cẩn, trên người còn dính máu của Tô Hoài Cẩn, hiện giờ Tô Hoài Cẩn tóc tai bù xù xuất hiện ở trước mặt ả ta, công chúa nước Thương Dương tất nhiên tin tưởng không nghi ngờ rằng đây là quỷ hồn tới báo thù!

Nước Thương Dương cũng là một nước có Tôn giáo, tất nhiên tin tưởng ma quỷ, đặc biệt ả ta vừa mới động thủ giết người, trong lòng đang chột dạ nên càng tin tưởng không nghi ngờ.

"A!"

Công chúa nước Thương Dương hét to một tiếng: "Đừng! Đừng tới đây! Ngươi đừng tới đây! Đều là ngươi ép ta! Là ngươi ép ta......"

Tô Hoài Cẩn chậm rãi tới gần ả ta, vẫn cứ kéo dài âm: "Ta chết thảm quá...... Là ngươi giết ta...... Ta muốn ngươi đền mạng!"

"Không! Không không không!"

Công chúa nước Thương Dương vội vàng xua tay: "Không phải! Không phải! Là phu nhân Thừa tướng, là bà ta chủ mưu, mặc kệ chuyện của ta, oan có đầu nợ có chủ, ngươi đi tìm bà ta, bà ta cũng muốn mạch ngọc, là bà ta nói hận không thể giết chết ngươi!"

Tô Hoài Cẩn còn chưa "tra tấn dã man", công chúa nước Thương Dương vội đem đồng lõa ra nhận lỗi, quả thực không cần tốn nhiều sức.

Tô Hoài Cẩn lại nói: "Là ngươi......"

Công chúa nước Thương Dương nói: "Không phải ta...... Không phải ta! Thật sự không phải ta, là bà ta nói muốn giết ngươi trước! Ta có chứng cứ, ta...... Ta có tín vật! Ngươi xem, cho ngươi xem!"

Công chúa nước Thương Dương run tay ném túi thơm của Tô phu nhân qua, sợ tới mức lại xoa tay.

Trong lòng Tô Hoài Cẩn cười lạnh, quả nhiên chó cùng rứt giậu.

Nhưng mục đích của nàng không chỉ là bắt được một mình Tô phu nhân mà còn những chuyện tốt khác mà nước Thương Dương làm.

Tô Hoài Cẩn cố ý đi qua tới gần công chúa nước Thương Dương, gây áp lực cho ả ta, dùng gương mặt đầy máu trừng mắt nhìn ả ta: "Ngươi xem...... ngoại trừ ta, còn có rất nhiều oan hồn tới tìm ngươi, ngươi nghe được không, tiếng khóc...... Cẩn thận nghe đi."

Công chúa nước Thương Dương sợ tới mức run lên bần bật, dùng sức nhắm mắt lại: "Cứu mạng —— cứu mạng!!"

Tô Hoài Cẩn lại nói: "Nghe chưa...... Là những dân chạy nạn chết đuối do lũ lụt, là ngươi hạ lệnh xả đê, hại chết những người này, nhóm oan hồn tới tìm ngươi đã đến rồi!"

Công chúa nước Thương Dương "hơ hơ" thở phì phò, dùng sức che hai mắt của mình lại rồi lại đi che lỗ tai mình, hận không thể nhiều hơn hai tay rồi thét chói tai: "Không phải ta! Không phải ta! Ta chỉ là công chúa, cũng là nghe lệnh vương thượng! Là vương thượng làm vỡ đê, không phải ta!"

Ảnói đến đây thì nghe thấy tiếng bước chân, cực kỳ dồn dập, từ bốn phương tám hướng tiến lại đây.

Công chúa nước Thương Dương có chút sững sờ, mở choàng mắt thì thấy oan hồn Tô Hoài Cẩn trước mặt đang sửa sang lại đầu tóc của mình.

Đúng rồi, sửa sang lại đầu tóc......Sau đó từ trong lòng móc ra một chiếc khăn gấm chà lau máu trên mặt mình, động tác chậm rãi, đâu lại vào đấy.

Mà bên ngoài phòng, "ầm ——" một tiếng, vô số binh lính của nước Tiết bước vào, người áo giáp đen đi tuốt đàng trước, eo đặt Nhai Tí bội kiếm, dáng người cao to, khuôn mặt lạnh lùng rắn rỏi, mím chặt khóe miệng, hai mắt tức giận.

Thế nhưng là Tứ hoàng tử của nước Tiết, Yến Vương đương triều, Tiết Trường Du!

Tiết Trường Du vung tay lên, Phùng Bắc lập tức hạ lệnh: "Sứ đoàn nước Thương Dương cố ý xả lũ, ý đồ mưu hại con gái Thừa tướng triều ta, bắt lấy!"

Công chúa nước Thương Dương còn đang sững sờ, ngã ngồi trên mặt đất, vẻ mặt ngây ngốc, trong mơ cũng không phản ứng kịp.

Binh lính đã chen chúc tới, lập tức bắt giữ công chúa nước Thương Dương, công chúa nhìn ra bên ngoài, tuy rằng đã qua giờ Tý nhưng đèn đuốc ở dịch quán sáng trưng, binh lính xếp hàng ngay ngắn, sứ đoàn nước Thương Dương đại loạn, chuẩn bị bị bắt giam.

Công chúa nước Thương Dương lúc này mới phản ứng lại, chính mình tựa hồ đã bị lừa!

Tô Hoài Cẩn lau máu trên mặt mình, nhướng mày cười nói với công chúa nước Thương Dương: "Thì ra công chúa cũng sợ quỷ à? Thật là đa tạ công chúa phối hợp, chính miệng thừa nhận hành vi phạm tội của mấy người."

Công chúa nước Thương Dương lập tức thét chói tai: "Ngươi!!"

Chỉ là ả ta bị binh lính bắt giam, vốn dĩ giãy giụa không thoát.

Tiết Trường Du lập tức đoạt lấy, cực kỳ quan tâm mà nói Tô Hoài Cẩn: "Nàng có bị thương không?"

Tô Hoài Cẩn cười cười, nói: "Chẳng qua là máu gà thôi."

Chương 26-3: Nhất định phải thoải mái 3

Tô phu nhân ở trong phòng nôn nóng, chợt nghe bên ngoài truyền đến tiếng la rung trời.

"Có thích khách! Có thích khách!!"

"Đại tiểu thư bị đâm! Mau kêu đại phu!"

"Đại tiểu thư ——"

Tô phu nhân nghe đến đó, đột nhiên tinh thần tỉnh táo, đôi mắt trợn tròn, ánh mắt bóng lưỡng.

Lúc này có nha hoàn chạy tới gõ cửa "cộc cộc cộc", ở bên ngoài hét to: "Phu nhân! Không tốt không tốt! Đại tiểu thư bị đâm! Ngài mau đi xem một chút ạ!"

Tô phu nhân làm bộ khiếp sợ, áp chế phấn khích trong lòng mình, đột nhiên khóc huhu: "Cái gì? Con gái cưng của ta! Mau, đi, mau đi xem một chút!"

Tô phu nhân chạy ra cửa phòng thì thấy được Lục Y, Lục Y dùng khăn tay che mặt, hai vai run rẩy tựa như khóc cực kỳ thảm thiết, trong miệng kêu: "Tiểu thư! Tiểu thư —— tiểu thư ——"

Tô phu nhân vội vàng tiến lên, thử nói: "Lục Y, tiểu thư nhà ngươi đâu?"

Lục Y vẫn dùng khăn tay che mặt, tiếng nói thê lương: "Tiểu thư...... Tiểu thư...... Phu nhân, tiểu thư sợ là không xong rồi......"

Nàng ấy nói như vậy thì khóe miệng Tô phu nhân cũng phải nhếch lên, cực lực khắc chế, cũng theo Lục Y khóc hu hu.

Lục Y dùng khăn tay che lại mặt mình, thật ra đều không phải là đang khóc mà là sợ bản thân cười thành tiếng.

Hiện giờ tiểu thư nhà nàng ấy vốn không ở trong phòng mà là đi dịch quán. Lục Y ở chỗ này kéo dài thời cơ, tiểu thư nói, để nàng ấy bám sát Tô phu nhân.

Lục Y sợ chính mình lòi ra, bởi vậy dùng khăn tay che mặt mình lại, Tô phu nhân không nghi ngờ gì cả, còn tưởng rằng Lục Y khóc đau thương.

Mặt mày Tô phu nhân hớn hở, nhưng tiếng lao xao đột ngột ập đến, ngôi nhà cũ vốn đang lộn xộn của nhà họ Tô bỗng nhiên sáng lên. Một toán binh lính từ bên ngoài xông vào, trực tiếp xông qua cửa nhà họ Tô mà không thèm để ý đến nhà sau.

Tô phu nhân hoảng sợ: "Làm càn! Các ngươi là người nào?"

Bà ta vừa mới dứt lời thì đã thấy được người mang binh, không phải người khác mà đúng là Tứ hoàng tử Tiết Trường Du!

Tiết Trường Du lạnh mặt, thản nhiên vẫy tay: "Áp lên."

Tô phu nhân lắp bắp kinh hãi, trong lòng hoảng sợ nhưng trên mặt vẫn ngang ngạnh: "Làm cái gì!? Lão gia nhà ta chính là Thừa tướng! Các ngươi làm cái gì! Nếu bắt người, dù sao cũng phải có công văn! Có cái đạo lý!"

Tiết Trường Du lạnh lùng cười, cũng không nói lời nào.

Tô phu nhân nghe thấy một giọng trong trẻo, du dương khẽ nói: "Thông đồng với địch bán nước, có tính là không đạo lý hay không?"

Nàng vừa dứt lời, Tô phu nhân sợ tới mức "A ——" một tiếng kêu to, suýt nữa ngồi dưới đất, trừng lớn mắt tựa như gặp quỷ.

Đúng rồi, giống như gặp quỷ!

Giọng nói trong trẻo dễ nghe kia vốn là của Tô Hoài Cẩn đã chết thế nhưng nàng chậm rãi từ trong đám người đi ra, bước chân cực kỳ nhàn nhã, tiếng nói cực kỳ bình tĩnh, dáng vẻ không loạn chút nào.

Tô phu nhân sợ không nhẹ, môi run run, nhất thời không dám nói lời nào.

Tô Hoài Cẩn lấy ra túi thơm bên người công chúa nước Thương Dương, trình nó lên và cười thật dịu dàng: "Mặt mũi của phu nhân thật lớn, Yến Vương tự mình tới bắt bà cũng coi như là hết sức vinh quang rồi."

Tô phu nhân vốn còn muốn chống chế nhưng thấy Tô Hoài Cẩn lấy túi thơm thì lập tức hiểu ra, công chúa nước Thương Dương thất bại, tuyệt đối khai mình ra..

Tô phu nhân còn muốn giảo biện, lập tức khóc lóc: "Con gái ngoan, con gái ngoan nghe ta nói, túi thơm thơm kia, túi thơm không phải của ta, là ta......"

"Lại là bà vứt có phải thế không?"

Bà ta còn chưa nói xong, Tô Hoài Cẩn đã cực kỳ hiểu rõ gốc rạ tiếp theo, cười nói: "Lời này không cần phải nói, nếu muốn nói thì chờ vào Đại Lý Tự rồi nói đi!"

Tô phu nhân nghe đến đó thì hai chân nhũn ra, cuối cùng cũng không nhịn nữa, "rầm" một tiếng ngồi ở trên mặt đất, gần như là nằm liệt.

Binh lính tiến lên bắt người, Tô phu nhân còn muốn chống cự, hô to: "Ta...... Ta chính là thê tử của Thừa tướng, ta là thê tử của đương kim Thừa tướng!"

Chỉ là bất kể Tô phu nhân la to thế nào thì binh lính tất nhiên sẽ không tha cho bà ta, hơn nữa Tiết Trường Du đã sớm không vừa mắt với bà mẹ kế này của Cẩn Nhi, về công về tư thì đều nên xả cơn giận này mới được.

Tiết Trường Du cực kỳ không không kiên nhẫn phất tay, Phùng Bắc lập tức sai người bịt miệng Tô phu nhân lại, trong nháy mắt nhà họ Tô lập tức yên tĩnh hẳn.

Công chúa nước Thương Dương muốn ngầm chiếm mạch ngọc, không nghĩ đến vừa mất cả chì lẫn chài, một chút cuối cùng cũng không vớt vát được mà còn nhận tội việc vỡ đê của nước Thương Dương.

Không chỉ như vậy, cuối cùng còn khai Tô phu nhân ra, quả nhiên chuyện này không chê là lớn.Tô Hoài Cẩn cùng Tiết Trường Du đều có thể nói là thu hoạch khá tốt, Tiết Trường Du thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ đặc sứ, bắt chẹt nhược điểm của nước Thương Dương, chuẩn bị hồi kinh phục mệnh.

Mà Tô Hoài Cẩn đâu dựa vào cơ hội này, tất nhiên có thể giải quyết bà mẹ kế Tô phu nhân không có gì lại ăn no gây chuyện này, không chỉ như vậy, còn thu hoạch việc hệ trọng thứ năm.

Lần này việc hệ trọng thứ năm, vẫn cứ cho thêm 6 điểm bất kỳ, lại còn kích hoạt thêm một thuộc tính mới—— vận may cấp một.

Tô Hoài Cẩn có chút không rõ, vận may là có ý tứ gì? Chẳng lẽ cùng may mắn không phải một ý sao?Cứ như vậy, Tô Hoài Cẩn có tổng cộng các thuộc tính dung nhan, dáng vẻ, mị lực, may mắn, khổ sở, uy nghi, bạc triệu cùng vận may, tính sơ qua đã thêm được tám thuộc tính.

Nhưng sau khi thăng lên việc hệ trọng thứ năm, số điểm cộng thêm vẫn chỉ được cộng sáu điểm nên nếu phân đều thì chưa đủ.

Tô Hoài Cẩn nghĩ hệ thống là đồ ngốc, mị lực luôn chỉ nhìn về phía Tiết Trường Du, chuyện này thật sự quá tệ. Tuy rằng Tô Hoài Cẩn cảm thấy không có tác dụng gì quá lớn nhưng chỉ số quá thấp, cũng không dùng tốt lắm vẫn cần lên cao một ít.

Hiện giờ may mắn đã cấp tám, quả thực là may mắn tới cực hạn. Tô Hoài Cẩn cảm thấy lần này cũng không cần thăng may mắn vì thế ở bạc triệu tăng thêm một điểm, tiền tài tự nhiên là càng nhiều càng tốt.

Ngoài phần thưởng vận may mới mở, chọn một cái, tuy không biết là cái gì nhưng cũng phải thêm hai cấp trở lên, chỉ cần cái này còn cấp một thì khiến Tô Hoài Cẩn thoạt nhìn thật sự không vui.

Vì thế dư lại bốn điểm nâng cấp, Tô Hoài Cẩn dự định dốc hết vốn của mình một hơi đều đập vào mị lực, như vậy sẽ không sợ mị lực phun bậy lên Tiết Trường Du nữa.

Tô Hoài Cẩn nghĩ đến đấy thì không khỏi cười cười, nghĩ thầm chính mình vì cái này cũng coi như là khổ công.

【 hệ thống: Tùy ý thêm điểm, có hiệu lực 】

【 hệ thống: Dung nhan cấp hai, dáng vẻ cấp hai, mị lực cấp sáu, may mắn cấp tám, khổ sở cấp hai, uy nghi cấp ba, bạc triệu cấp hai, phúc khí cấp hai.】

【 hệ thống: Việc thêm điểm không thể được đặt lại, vui lòng thêm chúng cẩn thận】

Tô Hoài Cẩn thêm thành công, lần này mị lực thêm vào cũng không có đòn chí mạng nào phát sinh giống lần trước nhưng cấp sáu thoạt nhìn đã rất khó lường rồi.

Tô Hoài Cẩn chỉ là vì để mị lực không tùy tiện rò rỉ mà thôi, cảm giác cũng đủ dùng rồi, này quả thực là biện pháp một lần vất vả cả đời nhàn hạ.

Bởi vì Tô phu nhân bị bắt, đây chính là chuyện lớn của nhà họ Tô, bởi vậy Tô Hoài Cẩn cần phải trở lại kinh thành một chuyến. Tối hôm trước qua loa thu dọn một lần, sáng ngày thứ hai phải khởi hành, ra roi thúc ngựa chạy về kinh thành.

Tô Hoài Cẩn được Lục Y đỡ từ trong phòng ra ngoài, Tô Thần Tô Ngọ bởi vì là thân tín của Tô Hoài Cẩn cho nên cũng cùng đi theo Tô Hoài Cẩn trở lại kinh thành.

Tô Thần nói: "Tiểu thư, xe ngựa đã bị chuẩn bị xong."

Tô Ngọ nói: "Tiểu thư, Thủy công tử đích thân tới tiễn."

Tô Hoài Cẩn gật đầu: "Không còn sớm nữa, khởi hành thôi, trên đường đi nhanh mau chút."

Tô Thần Tô Ngọ nhanh chóng cung kính vâng lời, mọi người cùng nhau ra tới cổng lớn nhà cũ, quả nhiên đã nhìn thấy Thủy công tử Thủy Tu Bạch đã ở cửa chờ.

Thủy Tu Bạch nhìn thấy Tô Hoài Cẩn ra tới, cười chắp tay: "Nghe nói nha đầu hôm nay phải hồi kinh, ta đặc biệt tới tiễn."

Tô Hoài Cẩn cười cười: "Đa tạ Thủy đại ca."

Thủy Tu Bạch: "Hẳn là lần này muội trở về cũng là chuyện tốt, sức khỏe muội không tốt, nơi nhỏ này không thoải mái bằng trong kinh đâu."

Tô Hoài Cẩn nói: "Ngày khác Thủy đại ca tới kinh thành buôn bán nhất định phải tới Tô phủ, để cho Hoài Cẩn làm hết lễ nghĩa của chủ nhà, không chừng còn có thể trùng hợp gặp được gia huynh hồi kinh."Thủy Tu Bạch cười nói: "Đúng rồi, nếu có cơ hội, ta nhất định tiến đến quấy rầy, chỉ sợ nha đầu cùng đại ca muội ghét bỏ ta."

Hai người nói nói cười cười, Tô Hoài Cẩn thấy không thể dừng nữa mới chuẩn bị đi, ngay sau đó nói cùng Thủy Tu Bạch: "Thủy đại ca, Hoài Cẩn về kinh thành, người không ở nhà cũ, mạch ngọc cũng chưa khai thác toàn bộ, dư lại làm phiền Thủy đại ca giúp đỡ một ít."

Thật ra chuyện này Tô Hoài Cẩn đã đi tìm Thủy Tu Bạch, Thủy Tu Bạch tất nhiên hiểu nhà cũ họ Tô không nhiều người của Tô Hoài Cẩn. Tô Hoài Cẩn sợ sau khi đi thì không ai có thể kiềm chế bọn họ, nhưng cũng không thể không trở lại kinh thành, bởi vậy nghĩ tới nghĩ lui đành phải làm phiền Thủy Tu Bạch.

Thủy Tu Bạch xác thật có chút khó xử, nhưng cuối cùng vẫn đáp ứng Tô Hoài Cẩn, tận lực giúp đỡ.

Thủy Tu Bạch chắp tay: "Mau lên xe thôi, không còn sớm nữa chỉ sợ sẽ trễ, trên đường phải đuổi theo vất vả."

Tô Hoài Cẩn gật đầu, chia tay cùng Thủy Tu Bạch. Lục Y nhẹ nhàng buông màn xe xuống, Tô Thần Tô Ngọ cũng cáo từ Thủy Tu Bạch, hạ lệnh khởi hành, một chiếc xe ngựa đuổi theo một chiếc xe ngựa, xa xa đi phía trước.

Lục Y nhẹ nhàng vén màn lên, nhìn ra bên ngoài ngay sau đó cười hai tiếng.

Tô Hoài Cẩn nói: "Cười cái gì?"

Lục Y lúc này mới buông mành, thấp giọng nói: "Tiểu thư, Thủy công tử còn đứng chỗ đó, không đi!"

Tô Hoài Cẩn gật đầu, nói: "Đừng cậy mạnh, ngồi xuống, cẩn thận kẻo ngã đấy."

Lục Y cười nói: "Lục Y vẫn phải thương tiểu thư, Lục Y cũng không thể ngã được."

Nàng ấy nói xong đã nhanh ngồi xuống.

Tô Hoài Cẩn có chút bất đắc dĩ, chẳng qua cũng chưa nói cái cả.

Lục Y nghĩ nghĩ, lại cười rộ lên: "Tiểu thư, người nói...... Là thủy công tử tốt một chút hay là Tứ hoàng tử tốt một chút?"

Tô Hoài Cẩn có chút kinh ngạc, nghiêng đầu nhìn thoáng qua Lục Y, ngay sau đó nói: "Nha đầu này, lại ba hoa rồi."

Lục Y nói: "Tiểu thư, thật thật mà! Thủy công tử nho nhã lễ độ, săn sóc quan tâm, Tứ hoàng tử thì......"

Nàng ấy nói tới đây mới ngập ngừng một chút.

Tô Hoài Cẩn có chút tò mò: "Tứ hoàng tử như thế nào?"

Lục Y lnói: "Tứ hoàng tử tuấn dật thoát trần, khí độ bất phàm, hơn nữa lập được nhiều công trạng trong triều đình, ngày nào đó chắc chắn làm nên chuyện. Đối với tiểu thư mà nói, thật sự là khó nói không nên lời."

Lục Y nói như vậy, nghĩ nghĩ lại nói: "Nếu theo Lục Y thì vẫn là Tứ hoàng tử cao hơn một bậc."

Tô Hoài Cẩn cười một tiếng: "Ồ? Cao hay không cao một bậc, tiểu nha đầu như em có thể nhìn ra được?"

Lục Y lập tức nói: "Nhìn ra được, nhìn ra được, xem rõ ràng chính xác, rành mạch!"

Tô Hoài Cẩn còn tưởng rằng nàng ấy muốn nói gì, nghiêm túc như thế thì nghe Lục Y tiếp tục nói: "Tứ hoàng tử càng anh tuấn hơn một ít!"

Tô Hoài Cẩn bất đắc dĩ, một miệng trà suýt nữa sặc chính mình, còn tưởng rằng Lục Y nhìn ra môn đạo cao thâm nào đó, thì ra chỉ là...... Xem mặt.

Lục ý nói với giọng chân thành: "Thật sự!"

Tô Hoài Cẩn không hề trả lời nàng sau đó nhặt một quyển sách chuẩn bị ở trên xe ngựa giết thời gian.

Lúc này đây, thình lình nghe thấy tiếng vó ngựa, Lục Y kỳ quái vén màn xe lên xem, lập tức kinh ngạc: "Tiểu thư! Là đội ngũ của Tứ hoàng tử!"

Tô Hoài Cẩn theo màn xe trông ra, quả nhiên là đội ngũ Tiết Trường Du hồi kinh, đội kỵ mã ngay ngắn trật tự, còn có vài chiếc xe áp giải phạm nhân nước Thương Dương.

Tiết Trường Du mặc một thân vương bào màu đen, đầu đội vương mũ màu đen, thắt lưng ngọc bốn ngón quanh eo và đeo một thanh kiếm ở thắt lưng, cưỡi trên một con tuấn mã màu mận chín, cả người quả nhiên khí chất xuất trần. Nếu luận dung mạo thì nam tử trong thiên hạ này tuyệt không ai bằng hắn.

Tiết Trường Du một hàng ra roi thúc ngựa, lướt qua xe ngựa của Tô Hoài Cẩn. Tô Hoài Cẩn còn tưởng rằng bọn họ muốn lướt qua nên không để người dừng xe xuống dưới.

Bên kia Tiết Trường Du không ngừng đẩy nhanh tốc độ mới đuổi kịp tới, đội ngũ bọn họ vốn tính sau giờ ngọ khởi hành, nào biết Phùng Bắc sau khi nghe ngóng nói là Tô cô nương đã khởi hành, bởi vậy Tiết Trường Du lập tức hạ lệnh khởi hành.

Tiết Trường Du thật vất vả chạy tới, sao có thể lướt qua được. Hắn một bàn tay lôi kéo cương ngựa, một bàn tay đặt ở hàm thiếc và dây cương. Lúc chạy song song với xe ngựa với Tô Hoài Cẩn, hắn nhẹ nhàng nới lỏng dây cương cho ngựa chạy chậm lại..

Tiết Trường Du cười cười, cười dịu dàng như nước, tiếng nói khàn khàn trầm thấp, tràn ngập từ tính: "Thật trùng hợp, Cẩn Nhi đây là về kinh thành à?Vậy chúng ta vừa lúc tiện đường, cùng nhau đi đi."

Tô Hoài Cẩn: "......"

Mí mắt của Tô Hoài Cẩn nhảy loạn, "thật trùng hợp" đã trở thành câu cửa miệng của Yến Vương, Tiết Trường Du cũng thật là một tay cừ khôi trùng hợp

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước