NƯƠNG NƯƠNG LẠI TÌM ĐƯỜNG CHẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nương nương lại tìm đường chết - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Ngồi xuống

Editor: Mứt Chanh

"Tiểu thư...... Người thật sự muốn đến nhà cũ sao?"

Lục Y có chút không chắc chắn. Hôm nay là ngày lên đường xuất phát. Mấy ngày trước, lão gia cùng phu nhân gọi Tô Hoài Cẩn đến, đúng lý hợp tình để Tô Hoài Cẩn đến nhà cũ tránh đầu sóng ngọn gió.

Đừng nhìn Lục Y tuổi còn nhỏ nhưng trong nội tâm nàng ấy cũng rõ ràng. Lão gia sĩ diện, phu nhân lại muốn chèn ép tiểu thư. Bởi thế mà phu nhân chỉ cần nói tốt mấy câu thì lão gia đã đồng ý đem tiểu thư đưa đến quê nhà tránh đi đầu sóng ngọn gió.

Nơi nhà cũ kia, bây giờ đã không còn người Tô gia ở đó nữa, chỉ còn lại một đám hạ nhân quản lý âm trạch*. Vào ngày lễ ngày tết thì người Tô gia sẽ qua tế tổ, cho dù trước kia là nơi phong thủy trù phú, thế hệ mai sau hưng thịnh. Nhưng sau bao nhiêu năm, cuối cùng cũng không còn nhân khí nữa, vô cùng u ám.

阴宅: Âm trạch là nơi chôn cất quan tài của tổ tiên, là nơi tổ tiên có thể yên nghỉ trong một thời gian dài. Âm trạch phụ thuộc vào phong thủy. (baidu)

Tuy tiểu thư nhìn ngoài mặt thì có da có thịt đấy nhưng thân thể vẫn luôn gầy gò. Nếu mà đến chỗ đấy, không chừng còn bệnh thêm nữa là.

Huống hồ cái địa phương nhỏ kia, muốn cái gì cũng không có thì làm sao mà có thể sống thoải mái được đây?

Còn có một nguyên nhân quan trọng......

Lục Y bĩu môi, vô cùng không tình nguyện mà nói: "Tiểu thư người không biết đâu, quản sự ở nhà cũ bây giờ chính là anh em họ của nhà chú thứ hai của nhà dì thứ ba của nhà mẹ đẻ phu nhân......"

Lục Y còn chưa nói xong thì Tô Hoài Cẩn đã ngắt lời nàng ấy, giơ tay lên: "Em lại nói cái gì vậy? Mệt cái miệng lưỡi lanh lợi này của em."

Lục Y nói: "Này! Nói dễ hiểu, thì quản sự nhà cũ là thân tín của nhà mẹ đẻ phu nhân! Phu nhân kêu lão gia đưa tiểu thư đi, nhất định không có ý tốt! Đại công tử mới rời khỏi kinh thành mà phu nhân đã chèn ép tiểu thư như thế, Lục Y đều xem không vừa mắt! Tiểu thư, chúng ta đừng đi mà!"

Tô Hoài Cẩn cười cười, nói: "Đi, tất nhiên là phải đi."

Lục Y bẹp bẹp miệng, nếu tâm ý tiểu thư đã quyết thì nàng ấy không có gì để nói cả. Huống hồ tiểu thư đã mở miệng, không biết như thế nào, tuy rằng cái gì cũng chưa nói nhưng giọng điệu kia lại giống như một viên thuốc an thần, quả nhiên đã động viên Lục Y, cảm giác nháy mắt cái gì cũng không cần cố kỵ.

Quản hắn là dì cậu cháu họ nhà ai chứ.

"Đại tiểu thư!"

Bên ngoài đã có nha đầu lại đây, nói: "Xe ngựa đã chuẩn bị xong, phu nhân đang thúc giục tiểu thư."

Lục Y nhăn mày, khịt khịt cái mũi, cũng không dám nói gì nữa. Nhưng trong lòng vẫn nhắc đi nhắc lại, phu nhân hoàn toàn đều không muốn tiểu thư sống tốt, đã đáp ứng hôm nay sẽ khởi hành thế nhưng còn thúc giục, dường như sợ tiểu thư đổi ý.

Tô Hoài Cẩn hít một hơi thật sâu, nhà cũ đối với những người khác mà nói thì ý tứ chính là "bị đày", nhưng đối với Tô Hoài Cẩn mà nói, đã đến lúc nàng muốn dựa vào bản lĩnh của mình. Ở kinh thành vướng chân vướng tay, ngược lại đến nhà cũ thì cũng tốt, trời cao xa hoàng đế, có thể triển khai quyền cước, không chỗ nào cố kỵ nữa.

Tô Hoài Cẩn đã cùng Tứ hoàng tử từ hôn, chặt đứt ý niệm này, nên về sau chính mình nên mưu đồ một chút. Nàng tuyệt không thể giống đời trước như vậy, nghe theo ý tứ phụ thân chỉ mưu cầu gả cho một lang quân như ý.

Trong lòng Tô Hoài Cẩn nổi lên hàng ngàn cơn sóng, trên mặt lại vô cùng trấn định, nói một cách thản nhiên: "Đi đi."

Lục Y đỡ Tô Hoài Cẩn nhanh chóng ra khỏi cửa khuê phòng. Bên ngoài đã có xe ngựa chờ, bởi vì Tô Hoài Cẩn vẫn là cô nương chưa lấy chồng, cho nên xe ngựa đã thoát ngựa, đem xe kéo đến trước cửa khuê phòng. Chờ Tô Hoài Cẩn lên xe lại dùng sức ngựa kéo ra ngoài, đến cửa phủ sẽ tròng ngựa lên là đã có thể xuất phát rồi.

Tô Hoài Cẩn lên xe, Lục Y cũng theo sau hầu hạ. Xe ngựa rất nhanh đã đến cổng lớn của Tô phủ, sau đó ngừng lại, gã sai vặt kia đã dắt xe ngựa, phu xe đã đứng ở một bên.

Quang cảnh đây chính là Tô Chính cùng Tô phu nhân đi ra, ở cửa đưa tiễn Tô Hoài Cẩn.

Tô phu nhân mang theo khăn che mặt, trong miệng "oa oa", như là đang thống khổ không muốn rời Tô Hoài Cẩn. Thật ra hai vai bà ta run rẩy, vốn chính là đang cười, chỉ là không muốn để người khác nhìn thấy, làm bộ làm tịch mà thôi.

Tô phu nhân nói một cách thống khổ: "Hoài Cẩn ơi, tâm can của mẹ, mẹ cũng không muốn con đi xa đến vậy, mẹ đau lòng con còn không kịp, chỉ là...... Chỉ là...... Trong kinh thành này, tin đồn nhảm nhí đều giống như lưỡi dao đả thương người khác, mẹ nghe xong, trong lòng cũng thay con khổ sở."

Tô Hoài Cẩn cũng phớt lờ bà ta, Tô phu nhân một mình diễn kịch nửa ngày. Tô Chính tựa hồ có chút lo lắng cho nữ nhi, Tô phu nhân liền nói: "Lão gia, người yên tâm đi! Quản sự của nhà cũ kia là người cực tốt, biết nóng biết lạnh, tay chân lanh lẹ, lại cực kỳ hiểu quy củ. Mấy năm nay không phải trông coi nhà cũ cẩn thận sao? Tế tổ không phải vẻ vang sao? Hiện giờ Hoài Cẩn đi qua đó, quản sự kia cũng sẽ...... Chiếu cố chiếu cố Hoài Cẩn thật tốt."

Tô phu nhân nói xong, trong ánh mắt xẹt qua một tia hưng phấn, hiển nhiên là sớm có chuẩn bị, muốn cho Tô Hoài Cẩn qua đó chịu khổ.

Tô Hoài Cẩn cũng không nói ra, cười cười, nói: "Vẫn là phu nhân nghĩ thật chu đáo."

Tô phu nhân nói: "Còn không phải sao? Tuy con không phải cốt nhục của ta, nhưng so với quan hệ huyết thống còn thân thiết hơn, đáy lòng của ta đều thương con!"

Tô Hoài Cẩn gật gật đầu, nói: "Hoài Cẩn phải khởi hành, có một câu muốn cùng phu nhân lảm nhảm."

Tô phu nhân có chút hoài nghi, nhìn về phía Tô Hoài Cẩn.

Tô Hoài Cẩn cười tủm tỉm: "Phu nhân, đồ của mình thì giữ cho cẩn thận, đừng hôm nay ném cái trâm cài, ngày mai lại ném cái vòng ngọc, sẽ bị người khác cố ý thừa cơ chen vào."

Tô phu nhân vừa nghe xong, này không phải ám chỉ chuyện Tử Kiều phía trước sao? Lập tức sắc mặt có chút không tốt.

Tô Chính vội vàng hoà giải: "Được rồi, cũng không còn sớm nữa, mau chút khởi hành đi, trên đường còn quá xa."

Tô Hoài Cẩn lại gật gật đầu, nhưng không để Lục Y lập tức buông mành, đột nhiên nói: "Phụ thân, Cẩm Nhi muội muội có tốt không?"

Tô Chính sửng sốt, trên mặt có chút mất tự nhiên.

Tô Hoài Cẩn lại nói: "Hoài Cẩn nghe nói, đầu đêm hôm qua, Tử Kiều ở trong ngục sợ tội tự sát."

Sắc mặt Tô Chính càng mất tự nhiên.

Đáy lòng Tô Hoài Cẩn hiểu rõ. Tuy rằng Tô Chính ngại mặt mũi với Tiết Trường Du, bắt Tử Kiều vào ngục, giam lỏng Tô Cẩm Nhi nhưng chuyện này nếu thật là do người nhà họ Tô sai sử, truyền ra ngoài không thiếu người nói ông trị gia không nghiêm, dùng tội danh phụ tá gì đó, bởi vậy Tô Chính không để mình xảy ra sự cố.

Tô Chính ngày thường đối đãi với Tô Cẩm Nhi cực kỳ tốt, dù sao cũng là trung thần, Tô Chính về tình về lý đều nên như vậy, đặc biệt Tô Chính cực kỳ yêu mặt mũi, sợ người ngoài nói ông khắc nghiệt với dưỡng nữ, tất nhiên càng thiên vị Tô Cẩm Nhi một chút.
Nhưng chuyện lần này, đều không phải là là Tô Chính thiên vị Tô Cẩm Nhi, mà là Tô Chính thiên vị chính mình, muốn áp chuyện xấu của Tử Kiều xuống.

Trong lòng Tô Hoài Cẩn tựa như gương sáng, Tử Kiều bị bắt vào ngục, người có thể có quyền thế làm Tử Kiều "sợ tội tự sát", chỉ có phụ thân Tô Chính mà không phải là Tô Cẩm Nhi hay khóc sướt mướt.

Tô Chính nghe xong, trong lòng chột dạ, ngay sau đó thở dài: "Hoài Cẩn, con phải hiểu được khổ tâm của phụ thân, bây giờ thế cục này, phụ thân cũng khó xử......"

Ông nói tới đây, câu chuyện đã bị Tô Hoài Cẩn ngắt ngang, Tô Hoài Cẩn nhàn nhạt nói: "Đúng rồi, làm nữ nhi tất nhiên hiểu rõ nỗi khổ tâm của phụ thân, hiện giờ nha hoàn to gan lớn mật sợ tội tự sát kia, nhưng...... không được có lần sau, làm phiền phụ thân chuyển lời với Cẩm Nhi muội muội, để nàng ta tự giải quyết cho tốt."

Tô Hoài Cẩn ngay sau đó thấp giọng: "Nữ nhi cáo từ."

"Rầm!" một tiếng, Lục Y buông màn xe, đoạn tuyệt với ánh mắt thấp thỏm của Tô Chính còn có Tô phu nhân với ánh mắt phấn khởi, hết thảy đều cách trở bên ngoài.

Ánh mắt Tô Chính lóe lên, nhìn chằm chằm vào xe ngựa. Phu xe thúc giục một tiếng, xe ngựa nhanh như chớp đã đi về phía xa.

Mà trong lòng Tô Chính lúc này còn đang hoảng hốt. Thậm chí tim ông đập còn như là gõ trống, kinh thiên động địa, không nghĩ chuyện đã giấu diếm như vậy vẫn để Tô Hoài Cẩn biết được, không chỉ như vậy, Tô Hoài Cẩn còn rõ ràng.

Tô Chính cảm thấy, nữ nhi cùng phía trước...... Không giống nhau.

Trời vừa sáng Tô Hoài Cẩn đã xuất phát, ước chừng đi khoảng hai giờ thì Tô phủ đã có khách tới thăm. Vị khách đến thăm này không phải người khác, thế nhưng lại chính là người vừa mới cùng Tô Hoài Cẩn từ hôn Tứ hoàng tử Tiết Trường Du!

Tiết Trường Du bị Hoàng Thượng lệnh cưỡng chế cấm túc, hiện giờ vừa mới bỏ lệnh cấm.

Hắn tuy rằng bị cấm túc ở trong phủ thân vương, nhưng lỗ tai cũng có thể nghe được đủ loại đồn đãi vớ vẩn, đều tổn thương Cẩn Nhi, suy đoán sôi nổi nhưng đều không dễ nghe, còn có rất nhiều người bỏ đá xuống giếng, cố ý phỉ báng.

Trong lòng Tiết Trường Du vô cùng yên tâm, một khi bỏ lệnh cấm, bất chấp việc tiến cung diện thánh, lập tức ra khỏi cửa phủ, cưỡi ngựa đuổi tới phủ Thừa tướng.

Hạ nhân trông cửa nhìn thấy Tứ hoàng tử "đằng đằng sát khí" tới, giật nảy mình, còn tưởng rằng Tứ hoàng tử là tới cửa đòi nợ, dù sao là do đại tiểu thư nhà bọn họ lui hôn sự với Tứ hoàng tử.

Nhưng những người này đều đã đoán sai, Tiết Trường Du vốn không phải lại đây đòi nợ.

Tô Chính nơm nớp lo sợ nghênh đón, Tiết Trường Du lại sốt ruột nói: "Cẩn Nhi đâu? Mấy ngày nay tiểu vương bị cấm túc, bên ngoài nhiều đồn đãi vớ vẩn như vậy, Cẩn Nhi có ổn không?"

Tô Chính nhất thời mang vẻ mặt hoài nghi, cả người đều ngốc, này......

Giọng điệu của Tứ hoàng tử, tựa hồ cũng không có trách tội, ngược lại còn đều là lo lắng?

Tuy Tô Chính là nguyên lão hai triều, thế nhưng không thể lĩnh hội được thâm ý trong đó.

Tô Chính nơm nớp lo sợ: "Hồi bẩm Tứ hoàng tử, bởi vì trong kinh thành có nhiều lời nói tổn thương, cho nên tiểu nữ...... Tiểu nữ đến nhà cũ để tránh đầu sóng ngọn gió rồi."

Trong lòng Tiết Trường Du chấn động, híp mắt nói: "Đi rồi sao?"

Tô Chính vội vàng nói: "Đúng ạ, hai canh giờ trước, vừa mới khởi hành."

Trong lòng Tiết Trường Du chấn động rồi từ từ bình tĩnh trở lại, lại khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt không cảm xúc, chỉ là ánh mắt hơi hơi lóe lên. Bởi vì hắn híp mắt cho nên không thấy rõ, trong miệng nhẹ nhàng nỉ non một tiếng: "Đi rồi......"

Từ kinh thành đến nhà cũ, trên đường ít nhất cũng mất hết năm sáu ngày nếu thuận lợi. Nếu gặp phải gió cuốn mấy trôi thì cũng mất hết bảy tám ngày, mười ngày cũng có thể.
Thân thể Tô Hoài Cẩn không phải tốt cho lắm, tuy rằng thoạt nhìn chắc nịch nhưng lại rất suy yếu, đặc biệt là dễ dàng phát ban, xuân thu đổi mùa, không quen với khí hậu cũng dễ dàng phát ban.

Tô Hoài Cẩn một đường đi qua, xe ngựa xóc nảy, lại vừa lúc gặp phải thời tiết đổi mùa, không tránh khỏi bị nhiễm phong hàn. Lục Y ở trong lòng đều sốt ruột, nhưng may mà hôm nay là có thể tới nhà cũ rồi.

Lục Y nói: "Tiểu thư, lại nhịn một chút, chờ xuống xe, Lục Y kêu phòng bếp làm chút canh trĩ lạnh cho người."

Tô Hoài Cẩn ngồi lệch qua trong xe ngựa, gật gật đầu, nhắm mắt lại dưỡng thần.

Tuy rằng lúc này thân thể nàng không dễ chịu nhưng tâm tình lại cực kỳ tốt, cũng không biết có phải giải quyết được chuyện quan trọng trong lòng hay không, hay là do rời xa thị phi nơi kinh thành cho nên trong lòng Tô Hoài Cẩn cực kỳ thả lỏng.

Rất nhanh, xe ngựa đã ngừng lại. Lục Y gấp không chờ nổi vội vén rèm lên, nhanh chóng nhảy xuống xe, sau đó đỡ Tô Hoài Cẩn xuống xe.

Chỉ là lần này, Lục Y lập tức mê man, sửng sốt: "Tiểu thư? Tại sao cửa lớn lại đóng thế này? Một người chờ cũng không có?"

Theo lý thuyết, trước khi các nàng đến đã lệnh người đưa tin. Tô Hoài Cẩn tốt xấu gì cũng là đích nữ của Thừa tướng, cho dù trở về nhà cũ, sao có thể có người không cho nàng vào nhà, tất nhiên phải mở cửa lớn ra mà nghênh đón chứ.

Tô Hoài Cẩn nhìn thấy cửa lớn đã đóng chặt tựa như không có người sinh sống, nhất thời hiểu rõ, cười lạnh một tiếng, đúng rồi, tất nhiên là Tô phu nhân "chăm sóc" rồi.

Quản sự nhà cũ là thân tín nhà mẹ đẻ của Tô phu nhân, Tô phu nhân lăn lộn Tô Hoài Cẩn đến nơi này, sao có thể để nàng sống tốt được? Còn không phải là dùng hết uy nghiêm của mình sao?

Lục Y trừng mắt, nói: "Có chuyện gì xảy ra? Quá làm càn rồi?"

Tô Hoài Cẩn ngược lại cũng không tức giận, dù sao trong lòng nàng đã sớm có chuẩn bị, chỉ là nói: "Lục Y, em đến kêu cửa."

Lục Y để gã sai vặt đi theo đến kêu cửa, gã sai vặt vỗ "đùng đùng đùng" một trận, ước chừng thời gian một nén nhang, bên trong mới truyền đến lời đáp.

"Đập cái gì, đập cái gì gấp thế hả, vội vàng đầu thai sao?"

Lời vừa nói xong, "kẽo kẹt ——" một tiếng, cửa lớn mở ra một vết nứt. Một người đàn ông trung niên thoạt nhìn 50 tuổi, mặc hoa bào màu nâu, trên người nạm vàng nạm bạc, khuôn mặt dữ tợn đầy thịt, ưỡn lấy bụng. Lúc nhìn thấy các nàng, vô cùng cà lơ phất phơ nói: "Ôi chao? Đại tiểu thư tới rồi sao?"

Người đàn ông trung niên này đúng là quản sự nhà cũ, quản sự họ Mã, mọi người đều gọi lão ta là Mã quản gia, người lén lút nịnh bợ hắn liền gọi hắn là Mã đại gia.

Mã quản sự cà lơ phất phơ nói, bên trong mấy hạ nhân quét tước chậm trễ tiếp đón, nói: "Tới tới tới, đại tiểu thư tới, làm gì thế hả! Nói ngươi đấy? Lại đây, không phải muốn chờ sao?"

Lục Y vừa nghe thấy, tức giận muốn chết, Mã quản sự này tất nhiên là cố ý. Cái bản mặt nhọn kia, Lục Y muốn hung hăng bẻ miệng hắn!

Tô Hoài Cẩn thấy Mã quản sự nắm hai gã sai vặt, một nha hoàn lại đây, bốn người xếp thành một hàng. Mã quản sự vẫn hết sức cà lơ phất phơ, nói: "Đại tiểu thư đường xa mà đến, nơi này của chúng tôi không dễ chịu như phủ Thừa tướng, mong rằng đại tiểu thư rộng lòng tha thứ."

Tô Hoài Cẩn cười cười, chỉ là nụ cười của nàng khiến sống lưng người phía sau phát run một trận. Mã quản sự này cũng không biết như thế nào, chỉ cảm thấy gió thu càng thêm lạnh đến thấu xương.

"Đinh ——"

【 hệ thống: Kích hoạt thuộc tính ẩn kép 】

【 hệ thống: Uy nghi cấp một 】

【 hệ thống: Uy nghi cấp một, có hiệu lực 】

【 hệ thống: Xin mời mau chóng hoàn thành việc quan trọng thứ ba 】

Tô Hoài Cẩn thong thả ung dung tháo trâm cài trên đầu mình xuống. Nàng là con gái của Thừa tướng, cho dù ngày thường không thích trang điểm nhưng trên đầu mang trân bảo hiếm thấy, càng đừng nói ở trong mắt những người ở nơi nhỏ bé này.

Tô Hoài Cẩn đùa nghịch trâm cài một chút, phía trên trâm cài được khảm đá quý rực rỡ, tuy không lớn như trứng bồ câu nhưng là mắt mèo thì luôn có, xa hoa vô cùng.

Tô Hoài Cẩn cười nói: "Trọng thưởng xuống, người nào dũng cảm, ai tới hung hăng tát tên quản sự không biết tiếng người này, trâm cài chính là của người đó."

Lời nàng vừa nói ra, Mã quản sự trừng lớn đôi mắt, sợ tới mức không nhẹ, nhưng lại hừ lạnh một tiếng. Hắn không nói lời nào nhưng Tô Hoài Cẩn đều biết hắn nghĩ gì. Nơi xa hoàng đế thì hắn chính là hoàng đế của đất này, ai dám đánh hắn?

Hai gã sai vặt cùng nha hoàn có chút ngo ngoe rục rịch, nhưng trước sau không dám, sợ hãi bị trả thù.

Tô Hoài Cẩn lại nói: "Trừ bỏ trâm cài, còn có khế ước nô lệ, ai vươn tay ra, ta sẽ xé khế ước nô lệ của người đó, vô luận là văn khế cầm cố hay là văn tự bán đứt."

Nàng vừa dứt lời, "chát!!!" một tiếng giòn vang, theo sau chính là âm thanh rên la của Mã quản sự.

Hai gã sai vặt bên cạnh trực tiếp lao ra, tiến lên xách cổ áo Mã quản sự, tay năm tay mười, "bạch bạch bạch" vài tiếng, liền vả mặt Mã quản sự đến sưng đỏ mới thôi.

Lục Y lắp bắp kinh hãi, ngay sau đó "haha" một tiếng bật cười.

Tô Hoài Cẩn không có gì kinh ngạc, dù sao nàng cũng ra điều kiện hậu đãi mê người, có thể có lợi, tất nhiên có người thay nàng làm rồi.

Mã quản sự kêu thảm thiết liên tục, cuối cùng bị đánh trực tiếp lăn trên mặt đất, bụm mặt lăn lộn, không đứng dậy nỗi.

Tô Hoài Cẩn cúi đầu nhìn hắn, vẫn là ánh mắt bình tĩnh đến thế, tựa hồ không hề gợn sóng. Nhưng cả người Mã quản sự run lên, vẫn cứ không biết tại sao, chỉ cảm thấy ánh mắt đại tiểu thư tựa như là lưỡi dao đáng sợ vô cùng!

Giọng Tô Hoài Cẩn mềm mại, chỉ thản nhiên: "Đúng rồi, nơi này cách xa nơi hoàng đế, cho nên...... Đừng để đến lúc đó ngươi chết rồi, mới có người từ kinh thành chạy tới chống lưng cho ngươi mà đổi thành nhặt xác ngươi. Ngươi nên hiểu rõ...... Nơi này là chỗ ai làm chủ."

Chương 17: Làm chủ

Editor: Sunn & Mứt Chanh

"Các người nghe thấy gì chưa? Đại tiểu thư hôm qua vừa về nhà đã tát Mã quản gia!"

"Hả? Làm sao có khả năng?Không phải Mã quản gia là thân tín của nhà mẹ đẻ đại phu nhân trong kinh thành sao?"

"Ha! Sao lại không có khả năng? Tô đại phu nhân kia cũng chỉ là vợ kế, lại còn là thân tín của nhà mẹ đẻ, quăng tám thước cũng không tới! Ngươi không nghĩ xem đại tiểu thư là ai à? Hôm qua ta lén nhìn thoáng qua đại tiểu thư, ngươi đoán dáng vẻ của tiểu thư như thế nào?"

"Dáng vẻ gì? Người ở kinh thành này thật sự ta chưa từng gặp ai như vậy cả."

"Thì chính là...... Vừa đoan trang lại xinh đẹp, bên trong cao quý còn hơi mang theo ba phần uy nghi, chao ôi, cái miệng ngốc này của ta có miêu tả cũng không ra được."

Lục Y bưng trà nóng từ một bên đi qua liền nghe được tiểu nha đầu ở bên nhau bàn luận chuyện ngày hôm qua tiểu thư giáo huấn Mã quản sự.

Lục Y cười một tiếng, nhanh chóng bưng trà đến sân của tiểu thư. Cũng thật là, hôm qua thật sự được mở mang tầm mắt. Khí thế kia của tiểu thư quả thật không phải là nhỏ, răng Mã quản sự trực tiếp rơi đầy đất. Ban đầu còn không phục, nhưng sau đó thật sự không chịu nổi khi bị đánh như vậy nên uất ức hèn nhát gì cũng phải phục.

Không chỉ như thế, tiểu thư thật sự nói là làm, lập tức gọi người tới lấy khế ước bán thân của hai gã sai vặt, còn là văn tự bán đứt, "xẹt xẹt" hai tiếng, cũng không hề mang theo do dự, không đánh hay nói lắp, trực tiếp xé làm đôi.

Hai gã sai vặt kia vừa nhìn thấy thì tầm mắt nhất thời choáng váng, dù sao cũng là khế ước bán đứt đấy, đời này cũng đừng nghĩ đến việc muốn ra phủ. Không chỉ là đời này của bọn họ, ngay cả nếu sau này bọn họ có hài tử, hài tử cũng là người của Tô gia.

Không nghĩ đến tiểu thư lại sảng khoái như vậy, nói được là làm được. Hai gã sai vặt kia cực kỳ cảm động, bởi vì bọn họ không hề có vướng bận, sau khi ra khỏi Tô gia cũng không có nơi nào thuê họ làm việc cho nên luôn muốn ở lại, ở lại hầu hạ bên người tiểu thư.

Như thế này cũng tốt, tiểu thư vừa mới đến Tô gia đã có thêm hai gã sai vặt tâm phúc khăng khăng một mực.

Thật vừa vặn, hai gã sai vặt kia ngày thường cao lớn cường tráng, là hai gã sai sử tốt, hơn nữa đã đánh Mã quản sự một lần, Mã quản sự thấy liền sợ hãi.

Lục Y bưng trà, gõ cửa, sau đó đẩy cửa đi vào thì thấy tiểu thư ngồi ở bên bàn không biết suy nghĩ đến cái gì, tựa hồ đang mơ hồ đến ngẩn người, liền cười nói: "Tiểu thư, uống chút trà nóng đi!"

Tô Hoài Cẩn vẫn còn đang xuất thần thì bị giọng nói của Lục Y kéo lại, bưng chén trà lên nhẹ uống một ngụm.

Lục Y thấy nàng vẫn cứ có chút xuất thần liền nói: "Tiểu thư đang nhớ nhà sao?"

Tô Hoài Cẩn bất đắc dĩ cười một tiếng, nhìn ánh mắt quan tâm kia của Lục Y, hận không thể xem mình là gốm sứ, chỉ cần chạm vào một chút liền vỡ.

Người khác đều nghĩ rằng Tô Hoài Cẩn đến nhà cũ để chịu tội. Dù sao nhà cũ cũng là nơi hẻo lánh, tuy không thể nói là ở nông thôn nhưng cũng chỉ là một vùng sông nước nhỏ không hề phồn hoa. Không nói đến vùng sông nước nhỏ này vừa mới đến mùa hè đã bị ngập lụt qua một lần.

Vốn là một vùng sông nước không phồn hoa lại càng trở nên tiêu điều, có một loại ảo giác chưa gượng dậy nổi.

Người khác chỉ cho rằng Tô Hoài Cẩn tới nơi này bị phạt chịu tội, chỉ có một mình Tô Hoài Cẩn biết, đây tuy là một vùng sông nước nhỏ thôi nhưng nó rất khó lường.

Tô Hoài Cẩn vẫn đang xuất thần, nếu mình đã đến đây thì nên bắt đầu công việc kinh doanh của mình như thế nào, chờ tới khi quay trở lại kinh thành còn có thể gỡ cái vòng tay kì quái này ra hay không?

Tô Hoài Cẩn đứng dậy rồi đi đến trước bàn trang điểm, mở ra một cái tráp vàng. Lục Y còn tưởng rằng tiểu thư mình không hài lòng về trang trang điểm ngày hôm nay, muốn đổi một món đồ mới.

Lục Y đi tới, cười nói: "Tiểu thư, người muốn cài thêm một cái cây trâm nào nữa?"

Tô Hoài Cẩn nghĩ nghĩ, nói: "Không, cái nào cũng không mang."

Lục Y có chút giật mình, nói: "Dạ?"

Nàng ấy vừa nói vừa gãi gãi đầu tóc của bản thân, đều bị tiểu thư làm cho hồ đồ rồi.

Tô Hoài Cẩn nói: "Lục Y, một lát nữa kêu Tô Thần và Tô Ngọ đến đây, cầm mấy món đồ trang sức này đi ra ngoài đổi ngân phiếu về đây."

Tô Thần và Tô Ngọ chính là hai gã vừa vả miệng Mã quản sự ngày hôm qua, hiện giờ đã thành tâm phúc của Tô Hoài Cẩn.

Bởi vì bọn họ bị bán vào phủ làm sai vặt, cho nên không có tên họ của mình, nên đều theo họ của Tô gia. Hai danh hào Tô Thần và Tô Ngọ vừa là dựa theo cầm tinh cùng bài tự, bởi vậy mới là một cái thần một cái ngọ.

Lục Y lắp bắp kinh hãi, nói với giọng kinh ngạc: "Đổi...... Đổi thành ngân phiếu?"

Tô Hoài Cẩn gật gật đầu, vân đạm phong khinh, tựa như mang theo vẻ mặt vốn không đáng nhắc tới.

Lục Y càng thêm giật mình, trước khi tiểu thư ra khỏi kinh thành còn đặc biệt dặn dò nàng ấy mang theo trang sức cùng tiền riêng, tất cả đều mang theo. Lục Y còn đang suy nghĩ, khẳng định là tiểu thư sợ chính mình sau khi ra khỏi kinh thành thì phu nhân bên kia sẽ giả bộ đui mù không quan tâm đến.

Tiểu thư tuy rằng không yêu thích trang điểm, nhưng trang sức của người lại không ít, hơn nữa lại còn rất quý báu, tất cả đều là do quan viên thương gia đưa cho. Dù sao tiểu thư cũng là đích nữ duy nhất của phủ Thừa tướng, thử hỏi có bao nhiêu người muốn nịnh bợ?

Đương nhiên, còn có hỉ sự "Mỹ đức" này nữa. Năm đó hoàng gia gia ban thưởng, đừng nhìn tất cả đều là trang sức của nữ nhi, nhưng không hề nói quá lên khi tất cả đều có giá trị liên thành.

Hơn nữa tiền riêng của tiểu thư cũng không phải là con số nhỏ.
Lục Y cho rằng tiểu thư sợ Tô phu nhân sẽ khắt khe về tiền bạc của mình, nào biết thế nhưng tất cả đều là mình bị lừa!

Lục Y nói: "Này...... Tiểu thư, chúng ta là...... Là quả thực thiếu tiền bạc đến vậy sao?"

Tô Hoài Cẩn hơi hơi mỉm cười, nói: "Đúng vậy, quả thực rất thiếu tiền bạc."

Lục Y càng không rõ, hiện giờ tuy rằng phải ở lại nhà cũ nhưng rốt cuộc cũng sẽ không thiếu tiền bạc đến nỗi phải đi kiếm ăn bên ngoài chứ hả? Huống chi hôm qua vừa đến, tiểu thư đã ra oai phủ đầu, Mã quản sự sợ hãi muốn chết, hiện tại vẫn còn đang dưỡng thương. Trong nhà ai cũng rất dễ bảo với tiểu thư, ai dám làm tiểu thư phải bán trang sức đi kiếm ăn chứ?

Tô Hoài Cẩn chỉ mỉm cười, nụ cười còn có chút cao thâm khó đoán. Lục Y nghe không hiểu, thế nhưng vẫn ôm tráp vàng, dáng vẻ cực kỳ luyến tiếc, chuẩn bị đi ra ngoài.

Lục Y đi ra ngoài hai bước thì quay đầu nhìn Tô Hoài Cẩn, chần chờ nói: "Tiểu thư, cái kia...... Vòng hồng ngọc cũng phải bán hết sao?"

Tô Hoài Cẩn nghe được liền theo bản năng cúi đầu nhìn thoáng qua tay mình, vòng hồng ngọc......

Vòng hồng ngọc này chính là hệ thống, là một kho báu thực sự. Dựa theo sự hiểu biết mấy ngày nay của Tô Hoài Cẩn thì sao có thể đem bảo vật này bán đi được cơ chứ?

Tô Hoài Cẩn thuận miệng nói: "Không cần, em cứ đi đi."

Lục Y gật gật đầu, thế nhưng nhìn ánh mắt Tô Hoài Cẩn vẫn mang theo chút "vi diệu" cùng "phức tạp", sau đó liền ôm tráp vàng đi ra ngoài.

Tô Hoài Cẩn nhìn thấy ánh mắt kia của Lục Y, nhất thời không nhịn xuống, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, duỗi tay đỡ lấy trán mình, có cảm giác Lục Y đã suy nghĩ nhiều rồi.

Lục Y sợ là cảm thấy vòng hồng ngọc này là tín vật đính ước Tứ hoàng tử đưa cho mình, tình cũ của mình chưa xong, tuy rằng đã lui hôn nhưng vẫn không bỏ được vòng ngọc.

Tô Hoài Cẩn cực kỳ bất đắc dĩ, không biết cả ngày trong đầu nhỏ của Lục Y này nghĩ cái gì......

Tô Thần cùng Tô Ngọ làm việc rất nhanh nhẹn, bọn họ đều là người địa phương cho nên biết nơi nào có hiệu cầm đồ. Hơn nữa trang sức của Tô Hoài Cẩn đều là vật tốt mà địa phương nhỏ này khó gặp được, bởi vậy bán đi cực kỳ dễ dàng.

Hơn nữa nơi này chỉ là một vùng sông nước nhỏ, nhà cũ của Tô gia ở đây chính là đại gia số một số hai, cho nên cũng không có người dám lừa bọn họ. Tô Thần và Tô Ngọ nhanh chóng mang theo ngân phiếu quay trở lại.

Tô Thần đưa ngân phiếu cho Lục Y, Lục Y cầm lấy ngân phiếu vui mừng chạy đến báo cho tiểu thư.

Tô Hoài Cẩn nhìn thấy ngân phiếu, cũng khá nhiều, tùy ý từ giữa xấp ngân phiếu rút ra ba tờ, một tờ đưa cho Lục Y, hai tờ còn lại đưa cho Lục Y giao cho Tô Thần cùng Tô Ngọ.

Tô Thần cùng Tô Ngọ nhận được chỗ tốt, tất nhiên sẽ càng thêm ra sức làm việc cho Tô Hoài Cẩn.

Lục Y cũng không biết tiểu thư muốn lấy nhiều ngân phiếu như vậy để làm gì, tiểu thư không nói, khẳng định là đã có tính toán cho nên Lục Y cũng không hỏi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Hoài Cẩn đứng dậy, mặc cho Lục Y rửa mặt chải đầu trang điểm cho mình. Tuy trang sức không thừa nhiều, nhưng Tô Hoài Cẩn trời sinh đã xinh đẹp, không mang những món đồ đó ngược lại có vẻ siêu trần thoát tục.

Tô Hoài Cẩn nói: "Không cần quá rườm rà, một hồi ta muốn ra cửa."Lục Y kinh ngạc nói: "Tiểu thư, chúng ta đi đâu?"

Tô Hoài Cẩn cười cười, nói: "Đến lúc đó em sẽ biết."

Vừa nói chuyện, bên kia Tô Thần cách cánh cửa đã cao giọng nói: "Tiểu thư, xe ngựa đã ở cửa."

Tô Hoài Cẩn đứng lên đi ra cửa phòng, Tô Thần ở ngoài cửa chờ. Bởi vì đây là nhà cũ, lối đi không rộng cho nên xe ngựa vào không được, cho nên chỉ có thể ngừng ở bên ngoài cửa lớn của tòa nhà, thỉnh Tô Hoài Cẩn đi qua.

Tô Thần cùng Lục Y đi trước, nha hoàn vây quanh Tô Hoài Cẩn nhanh chóng đi ra ngoài. Đám nha hoàn của nhà cũ hai ngày này vẫn luôn lén đàm luận Tô Hoài Cẩn, chỉ là vô duyên vô cớ gặp nhau, hiện giờ tiểu thư thật vất vả muốn ra cửa, rất nhiều nha hoàn đều tránh sang một bên, lặng lẽ xem mọi chuyện diễn ra.

Xem qua rồi thì một lúc sau đều phải cảm thán một câu, tiểu thư từ kinh thành tới quả nhiên là không bình thường.

Tô Ngọ chờ ở xe ngựa đã lâu, sau khi Tô Hoài Cẩn lên xe ngựa thì xe ngựa đi một lúc cũng nhanh chóng ngừng lại.

Lục Y đỡ Tô Hoài Cẩn từ trên xe ngựa đi xuống.

Một chút tới liền ngây ngốc, đây là...... Ngừng ở trước một cửa hàng.

Mà đây còn là cửa hàng gì vậy?

Lục Y nhìn không ra, bởi vì cửa hàng này còn chưa chính thức khai trương. Cửa cũng không có treo biển bán hàng, quạnh quẽ, rèm cửa thật ra lại rất lớn, cửa lại hoàn toàn không đóng lại, bên trong cũng trống trơn. Liếc mắt một cái liền đi vào, còn không kịp đặt mua cái gì cả.

Thế nhưng bên trong cánh cửa này lại có người, một nam tử trẻ tuổi mặc bạch y ngồi ở quầy, bưng chung trà nhưng chưa uống. Bên cạnh có vài nam tử trung niên đang đứng, tựa hồ như đang bẩm báo cái gì đó.

Tô Hoài Cẩn ở cửa, sai Tô Ngọ đi qua thông báo một tiếng, trao một cái thiệp.

Thời điểm Lục Y còn đang kinh ngạc thì chỉ thấy nam tử trẻ tuổi bỗng nhiên đứng lên, vội vàng đi nhanh đến, trên mặt còn mang theo vài phần vui sướng, nói: "Chính là Hoài Cẩn đây sao?"

Nam tử trẻ tuổi kia đã cập quan, xem tuổi này, xấp xỉ bằng tuổi huynh trưởng của Tô Hoài Cẩn.

Dáng người cao gầy, khí chất dịu dàng, một bộ áo bào trắng càng giúp cho nam tử kia càng thêm nho nhã xuất chúng. Tướng mạo nam tử cũng rất tuấn tú dịu dàng, cho người ta một cảm giác rất ấm áp.

Nam tử bước nhanh tới khiến mọi người chú ý, thời điểm nam tử xoải bước, chân trái tựa hồ có chút thọt, không hề phối hợp nhịp nhàng.

Sau khi nam tử kia bước nhanh ra thì nhìn Tô Hoài Cẩn. Trên dưới đánh giá, một mặt sợ thất lễ, một mặt lại nhịn không được đánh giá, cười nói: "Thật là nha đầu Hoài Cẩn, lớn như vậy ta nhận không ra."

Tô Hoài Cẩn cười cười: "Là bởi vì Hoài Cẩn mập lên sao?"

Nam tử kia vừa nghe xong đã trả lời: "Không phải, chỉ còn lại da, ta lúc này mới không dám nhận."

Nam tử này không phải ai khác, vừa lúc cũng coi như là thanh mai trúc mã của Tô Hoài Cẩn, tên gọi là Thủy Tu Bạch.

Nhà họ Thủy cũng là một danh môn vọng tộc nhưng không lớn bằng nhà họ Tô mà thôi. Năm đó khi còn nhỏ, Tô Hoài Cẩn cùng đại ca Tô Hoài Chẩn ở nhà cũ mấy năm, hai người liền kết bạn với Thủy Tu Bạch.

Thủy Tu Bạch có thể nói là nhìn Tô Hoài Chẩn lớn lên, là thanh mai trúc mã của Tô Hoài Cẩn.

Năm đó Tô Hoài Cẩn còn nhỏ, cũng không có cố kỵ nam nữ cho nên mỗi ngày đi theo đại ca leo lên nóc nhà lật ngói. Thủy Tu Bạch là con trai độc nhất của nhà họ Thủy, ngày thường không có gì thì cùng nhau chơi, liền đuổi theo hai người Tô Hoài Cẩn cùng Tô Hoài Chẩn. Hai người kia gây sự, Thủy Tu Bạch ở phía sau hỗ trợ thu dọn bãi chiến trường.

Sau này trưởng thành rồi, Tô Hoài Cẩn trở về kinh thành còn Tô Hoài Chẩn vào quân doanh. Chưa đến hai năm sau Thủy Tu Bạch cũng vào quân doanh. Đừng nhìn hắn có dáng vẻ dịu dàng, thật ra võ nghệ cũng không kém hơn so với Tô Hoài Chẩn. Lại thêm có tài văn chương nên ở trong quân doanh một đường thăng chức.

Chỉ là Thủy Tu Bạch nhanh chóng từ quân doanh lui xuống dưới, không vì cái gì khác, chỉ vì hắn một lần trong trận chiến bị thương ở chân. Tuy rằng trị liệu kịp thời, nhưng vẫn để lại cho Thủy Tu Bạch chân thọt tàn tật. Mới từ trong quân lui xuống nên trở lại địa phương nhỏ này.

Thủy Tu Bạch qua bao nhiêu năm chưa nhìn thấy Tô Hoài Cẩn, cười nói: "Mau vào ngồi, quán này của ta còn chưa có khai trương, cực kỳ đơn sơ, chỉ sợ chiêu đãi không chu toàn."

Thủy Tu Bạch phí công, lại nói: "Hôm nay mùa hè nơi này lũ lụt vừa mới náo loạn, vẫn là nước Thương Dương bên cạnh cố tình làm vỡ đê, không chừng mấy ngày tới đây phải cùng nước Thương Dương náo loạn một phen, ấy vậy mà sao muội lại chạy đến đây?"

Tô Hoài Cẩn ngồi xuống, cười cười rồi nói: "Thủy đại ca có chuyện vẫn chưa biết, Hoài Cẩn lần này tới...... Là tới để làm chủ."

Thủy Tu Bạch hồ nghi nói: "Làm chủ?"

Tô Hoài Cẩn đem một xấp ngân phiếu lớn đặt ở trên bàn, duỗi tay nhẹ nhàng gõ gõ ngân phiếu, cười nhìn Thủy Tu: "Nghe nói Thủy đại ca đang muốn khai trương, thế nhưng nơi này mới vừa trải qua hồng thủy, còn đang bị bỏ hoang rất nhiều, không biết Thủy đại ca có thể quay vòng vốn một cách suôn sẻ hay không. Ở đây Hoài Cẩn có một ít tiền để không không làm gì, không bằng cùng Thủy đại ca góp vốn, không biết Thủy đại ca có ghét bỏ hay không?"

Thủy Tu Bạch vừa nghe liền cười một tiếng: "Muội, cái nha đầu này."

Chương 18: Trời đất tạo nên

Editor: Mứt Chanh

Vùng sông nước vị trí hẻo lánh, đã là biên giớI của nước Tiết.

Theo lý mà nói, khu vực dựa núi gần sông như thế, còn có thể cùng nước Thương Dương lui tới mua bán, hẳn là tương đối phồn vinh mới đúng.

Chẳng qua quan hệ giữa nước Tiết cùng nước Thương Dương cho tới nay tương đối giằng co, cho nên cũng liên lụy tới mấy cái thành nhỏ ở bên này.

Vùng sông nước tuy không cực kỳ phồn vinh nhưng cũng có thể coi như tạm được, bởi vì phía trước sinh ra một Thừa tướng nhà họ Tô, hiện giờ lại có nhà họ Thủy giàu có, mấy năm nay vùng sông nước này cũng vừa vặn phát triển.

Ai ngờ vào mùa hè năm nay, cũng chính là chuyện mới vừa xảy ra chưa đến ba tháng, vùng sông nước thế nhưng lại xảy ra một chuyện lớn.

Nước Thương Dương cho tới nay luôn có lượng nước dồi dào, mùa hè xảy ra rất nhiều trận lụt, lũ lụt vào mùa hè năm nay cũng chẳng phải là ngoại lệ. Nào nghĩ đến nước Thương Dương không rút được lũ, thế nhưng còn vỡ đê, trực tiếp dẫn nước lũ đến vùng biên giới nước Tiết.

Trong lúc nhất thời, biên giới của nước Tiết bị ngập lụt, vùng sông nước êm đềm nay lập tức biến thành nơi cho dân chạy nạn. Đồng ruộng bị bao phủ, cửa hàng bị phá tan, bên đường đều là dân chạy nạn bá tánh ăn xin.

Tuy rằng nhà họ Thủy là một gia đình giàu có, không đến mức phải ra phố ăn xin, nhưng cũng bị tổn thất trầm trọng. Rất nhiều cửa hàng mặt tiền đều phải khai trương một lần nữa. Đồng ruộng của nhà họ Thủy không ít, hiện giờ bị tàn phá, lại phải khai khẩn một lần nữa.

Này kia đều cần có tiền bạc.

Nhà họ Thủy tuy là danh môn vọng tộc ở địa phương, nhưng cũng không thể so sánh với đám danh môn vọng tộc ở kinh thành phía xa được. Cho nên quay vòng vốn tất nhiên có chút khó khăn, hơn nữa Tô Hoài Cẩn hiểu rõ bản tính của Thủy Tu Bạch, dù sao cũng cùng quậy phá mà lớn mà.

Cái tên Thủy Tu Bạch này cực kỳ biết phân biệt lý lẽ, nhìn thấy trên trấn nhiều dân chạy nạn như vậy, có thể không ra tay tiếp tế sao? Nhà họ Thủy của bọn họ vốn tổn thất nghiêm trọng, lại ra tay tiếp tế cho dân chạy nạn, tiền bạc càng không thể quay vòng nữa.

Tô Hoài Cẩn chỉ muốn "tận dụng thời cơ này", ra tay giúp đỡ tiền bạc, lại làm chủ một cửa hàng.

Dù sao Tô Hoài Cẩn cũng chỉ là một đứa con gái, nơi nơi xuất đầu lộ diện cũng có nhiều bất tiện, thân thể cũng không chịu đựng nổi, vung tay như thế thành chưởng quầy là tốt nhất. Hơn nữa người hợp tác còn là người mà nàng hiểu tận gốc rễ, vậy càng tốt rồi.

Dựa theo Tô Hoài Cẩn nghĩ, cái này gọi là...... Tay không bắt cướp.

Thủy Tu Bạch vừa nghe xong, có chút bất đắc dĩ. Tuy hắn là người trong quân lui ra, nhưng tài văn chương xuất chúng, cân não cũng linh hoạt, cũng không phải là kẻ ngốc, sao có thể nhìn không thấu tâm tư của Tô Hoài Cẩn đây.

Thủy Tu Bạch nói: "Nha đầu muội tới cùng nhau làm ông chủ, tất nhiên là tốt, chỉ là......"

Thủy Tu Bạch có chút khó xử, lại nói tiếp: "Muội mới đến cho nên có khả năng không biết, nước Thương Dương cho tới nay luôn gây khó dễ với nước Tiết chúng ta. Lần này biên thành bị ngập lụt, thành trấn cũng không tốt lắm. Nếu muội ném tiền bạc vào, rất có thể là ném đá trên sông, cũng có thể mười năm tám năm cũng không vớt nổi một chút lợi về được."

Thủy Tu Bạch thực sự là một người tốt, nếu giống như thương nhân, có người ở tình cảnh này ra tay tương trợ thì đã sớm vui sướng rồi, lập tức đáp ứng rồi. Nhưng Thủy Tu Bạch lại muốn nói trước với Tô Hoài Cẩn rằng chuyện này nhất định không có lợi nhuận.

Tô Hoài Cẩn cười khẽ một tiếng, nói: "Thủy đại ca, nào có chuyện đẩy kết phường đi ra ngoài hả? Huynh như vậy, quả nhiên không kiếm được lợi nhuận mà."

Thủy Tu Bạch cười cười, nói: "Này không phải...... Sợ huynh trưởng của muội mang đao tới đuổi ta sao?"

Tô Hoài Cẩn sau khi cười xong lại nói: "Thủy đại ca chớ sợ, việc này đương nhiên là có thể có lợi, huynh chỉ cần lấy ngân phiếu đi, nhưng đừng ghét bỏ ngân phiếu của Hoài Cẩn quá ít, không lọt nổi vào mắt của Thủy đại ca."

Thật ra ngân phiếu của Tô Hoài Cần không ít, dù sao cũng là một địa phương nhỏ, nếu ngân phiếu này dùng ở kinh thành mà nói thì khẳng định mở chẳng được một cửa hàng nào cả. Nhưng cầm tới nơi này, bất luận là đất đai hay sức người cũng r3 hơn nhiều so với kinh thành.

Hơn nữa......

Tô Hoài Cẩn cũng không phải là hứng thú nhất thời, liền đem toàn bộ "tài sản" của mình giao cho Thủy Tu Bạch. Nàng hiết rằng vào hai năm sau, cũng chính là đầu xuân năm thứ hai, nước Thương Dương cách vách nghênh đón hạn hán lớn trăm năm khó gặp, không chỉ không có lũ lụt mà ngược lại nước mưa khô kiệt, không có thu hoạch.

Dưới tình huống như thế, nước Thương Dương bất đắc dĩ chỉ có thể bày tỏ với nước Tiết, kỳ thật chính là mua lương thực.

Tô Hoài Cẩn làm sao mà có thể buông tha cho cơ hội tốt này chứ? Trong một năm này, chỉ cần tổ chức người tới khai khẩn ruộng tốt một lần nữa, nhiều hơn lương thực bên trong. Chờ tới lúc nước Thương Dương xảy ra nạn hạn hán, thì nâng giá lương thực lên, hung hăng đâm nước Thương Dương một đao, vậy cũng kiếm bộn rồi.

Thủy Tu Bạch nghe tâm ý đã quyết của Tô Hoài Cẩn, liền nói: "Như vậy cũng đúng, ngân phiếu kia ta lấy trước, sau đó liệt kê sổ sách chi tiết, dùng ở nơi nào, sẽ cho người mang đến chỗ của muội."

Tô Hoài Cẩn gật gật đầu, nói: "Làm phiền Thủy đại ca, đúng rồi......"

Nàng lại nói: "Hoài Cẩn một đường đến đây, nhìn thấy trên trấn có không ít dân chạy nạn, trong lòng thực sự không đành lòng, cho nên liền thỉnh Thủy đại ca giúp Hoài Cẩn."

Tô Hoài Cẩn lại giang giải về một mẩu giấy đặt trên bàn, Thủy Tu Bạch nhìn vào đó, là bản chi tiết của Tô trạch, mặt trên viết về lương thực ở Tô trạch.

Thủy Tu Bạch cười một tiếng, nhìn Tô Hoài Cẩn bằng ánh mắt khác biệt rồi nói: "Muội cứ an tâm, ngày mai ta sẽ cho người đi xá lương."

Nước Thương Dương nhất thời vỡ đê đã chọc giận đương kim thánh thượng, hiện giờ hai biên thành đang trong tuyệt vọng, lũ lụt đã được khống chế nhưng nước Thương Dương từ đầu đến cuối chỉ nói một câu xin lỗi, còn lại cái gì cũng chưa tỏ vẻ. Ngay cả một xu cũng không lấy ra, càng miễn bàn cãi là phải bồi thường.

Đương kim thánh thượng đứng ở kim điện, trên điện đã quỳ một đám đại thần, nơm nớp lo sợ nghe giáo huấn.

Hoàng Thượng mang vẻ mặt phẫn nộ, nói: "Đã ba tháng, nước Thương Dương một chút động tĩnh cũng không có, là muốn mưu toan lừa gạt qua sao! Đại sự lệnh* của trẫm, chính là như vậy chủ trì ngoại vụ?"

* 大行令: quan chưởng quản quan hệ ngoại giao sự vụ với các nước phụ thuộc
Đại sự lệnh quỳ trên mặt đất, liên tục dập đầu cùng tiếng nói run rẩy: "Hoàng Thượng...... Hoàng Thượng bớt giận, lão thần đã...... Đã nhiều lần thư từ qua lại cùng nước Thương Dương, chuẩn bị phối hợp việc này, nhưng...... Nhưng nước Thương Dương khăng khăng không để ý tới......"

Hoàng Thượng cười lạnh một tiếng, quét lư hương mtrên bàn xuống đất, phát ra tiếng "Leng keng!!!", nói: "Khăng khăng không để ý tới? Vậy ý tứ của ngươi là, chuyện này muốn đẩy cho Binh Bộ tới làm sao?"

Đánh giặc......

Đại sự lệnh nghe xong, càng thêm run rẩy mà quỳ trên mặt đất, đập đầu xuống đất không dám nói lời nào.

Tứ hoàng tử Tiết Trường Du đứng ở một bên, nghe đến đó thì nheo mắt lại, hắn trước đó vài ngày đi một chuyến đến phủ Thừa tướng, thế nhưng Tô Chính nói, Tô Hoài Cẩn hai canh giờ trước, đã xuất phát rời kinh.

Tiết Trường Du thân là hoàng tử, lại là thân vương, nếu không có Hoàng Thượng cho phép thì không có khả năng rời kinh.

Mà trước mắt...... Chính là cho Tiết Trường Du một cơ hội.

Trấn bị ảnh hưởng bởi vỡ đê của nước Thương Dương vừa lúc là quê quán của nhà họ Tô. Nếu Tiết Trường Du có thể ôm lấy củ khoai lang bỏng tay này tất nhiên sẽ có thể rời kinh.

Thánh thượng tức giận quăng đồ rồi quay đầu nhìn hai hoàng tử, Thái Tử Tiết Ngọc Ngọc cúi đầu đứng ở một bên còn ánh mắt củaTứ hoàng tử Tiết Trường Du thì thâm trầm, tựa hồ đang suy tư cái gì đó.

Hoàng Thượng quét nhìn hai đứa, nếu Tứ hoàng tử Tiết Trường Du có thể rxuất mã bình chuyện này thì vẫn là tốt nhất. Dù sao Hoàng Thượng biết rõ tài cán cùng năng lực của đứa con trai này, ra tay sấm rền gió cuốn, rất có phong phạm năm đó của tiên hoàng. Tứ hoàng tử Tiết Trường Du cũng từng có hai lần kinh nghiệm ngoại giao, thật sự là người được chọn tốt nhất.

Chỉ là trước đó vài ngày Tiết Trường Du còn đang bị cấm túc, nháo ra gièm pha từ hôn, bởi vậy Hoàng Thượng cảm thấy vẫn không nên lệnh Tiết Trường Du vào việc chung.

Nhưng Thái Tử Tiết Ngọc, hành sự tác phong tương đối hòa nhã, nước Thương Dương lại khinh người quá đáng. Nếu Thái Tử xuất mã, không biết có thể kinh sợ nước Thương Dương hay không nữa.

Hoàng Thượng tưởng tượng đến đây, hơi thở càng thêm không thuận, tức đến độ sắc mặt đỏ lên.

Mà Thái Tử cúi đầu kính cẩn, treo lên dáng vẻ mọi chuyện không liên quan đến mình. Dù sao trong lòng của Thái Tử cũng có dự tính, thái độ của nước Thương Dương rõ ràng không chỉ là phỏng tay, hơn nữa còn có thủ đoạn độc ác, Thái Tử sao có thể vác xác ra đấy?

Hoàng Thượng vừa định kêu Thái Tử bước ra khỏi hàng thì Tứ hoàng tử Tiết Trường Du đột nhiên bước ra khỏi hàng, cung kính chắp tay nói: "Phụ hoàng, nhi tử nguyện vì phụ hoàng phân ưu."

Hắn vừa nói xong, mọi người đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Tiết Trường Du, còn tưởng rằng Tiết Trường Du mấy ngày nay bị cấm túc cấm đến choáng váng, bằng không người khác tránh còn không kịp, tại sao Tứ hoàng tử đứng mũi chịu sào chứ?

Mọi người nghĩ phải nghĩ trái, tất nhiên không biết con gái lớn của phủ Thừa tướng về quên tránh nạn, còn tưởng rằng Tứ hoàng tử bởi vì phạm tội cho nên muốn ở trước mặt hoàng thượng nỗ lực thể hiện, một lần nữa nhận được sự coi trọng của Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng vốn cảm thấy lão tứ thích hợp, hiện giờ lão tứ lại chủ động xuất đầu, Hoàng Thượng nghĩ nghĩ, cuối cùng liền nói: "Nếu chính con đã chờ lệnh, vậy thì làm thật tốt cho trẫm, đừng để nước Thương Dương xem náo nhiệt."

Tiết Trường Du một trận mừng rỡ như điên, trong lòng kinh hoàng, lập tức chắp tay nói: "Dạ, phụ hoàng!"

Tiết Trường Du chờ lệnh ngoại giao, hắn vốn chính là thân vương, hiện giờ quán đại sự, rất nhanh đã tề nhân mã. Chưa đến ba ngày, liền vội vội vàng lên đường khởi hành, ra roi thúc ngựa, cả ngày lẫn đến chạy đến vùng sông nước.

Tiết Trường Du một đường ra roi thúc ngựa, lộ trình năm sáu ngày, đã rút ngắn xuống thành bốn ngày. Khoảng giữa trưa ngày thứ tư, đội ngũ của Tiết Trường Du đã vào thủy trấn, chuẩn bị trú tại quan phủ.
Tiết Trường Du ngồi trên lưng ngựa, mắt thấy đã tới thủy trấn, đã có thể xa xa nhìn đến cửa thành thủy trấn, trong lòng tức khắc có một trận rung động, thật lâu không thể bình tĩnh lại được.

Ngay lúc này, dân chạy nạn từ bên cạnh bọn họ đi ngang qua, từng nhóm từng nhóm, tựa hồ như chuẩn bị vào thành.

Tiết Trường Du nhìn thấy nhiều dân chạy nạn như thế, nhăn nhăn mày, tất nhiên là trấn vô duyên vô cớ bị lụt, chẳng qua lại có chút hoài nghi. Dân chạy nạn kết bè kết nhóm như thế, lại ngay ngắn trật tự, không chen không lấn, cùng dân chạy nạn màTiết Trường Du đã từng gặp qua hoàn toàn không giống nhau.

Liền nghe mấy dân chạy nạn nhỏ giọng thảo luận nói: "Trong thành thật sự có ăn sao?"

"Ngươi yên tâm, có lương thực! Trong thành tới một người lương thiện, nghe nói là Bồ Tát sống, ta may mắn gặp qua một lần, thật sự là thiên tiên hạ phàm!"

"Bồ Tát sống sao?"

"Đúng rồi, chính là Bồ Tát sống, nghe nói là đại tiểu thư nhà họ Tô về quê sống, mấy ngày này vẫn luôn liên tục xá lương, ngươi nói có thể không phải Bồ Tát sống sao?"

Tiết Trường Du vừa nghe xong, quả nhiên là Tô Hoài Cẩn.

Mấy người kia lại nói: "Thị trấn của chúng ta, vốn là có Bồ Tát sống, hiện giờ lại tới nữa một Bồ Tát sống!"

"Ta biết, ngươi nói Bồ Tát sống, có phải đại công tử nhà họ Thủy hay không?"

"Đúng vậy, Thủy công tử hiện giờ cùng đại tiểu thư nhà họ Tô đang xá lương đấy! Ngươi nói chúng ta đụng phải vận may gì đây? Thế nhưng có thể ở nạn đói gặp được hai Bồ Tát sống như thế chứ?"

"Thật đừng nói, Thủy công tử nhân hậu, Tô đại tiểu thư lại mềm lòng, này không phải vừa lúc là trời đất tạo nên sao?"

"Ai nói không phải? Ta nghe nói, Thủy công tử cùng Tô cô nương còn nghịch ngợm từ nhỏ đến lớn......"

Tiết Trường Du nghe những dân chạy nạn kia nói chuyện, vốn còn rất vui vẻ, Tô Hoài Cẩn quả nhiên ở chỗ này. Nhưng sau khi nghe được tới kia thì hương vị tức khắc thay đổi.

Bên cạnh Tô Hoài Cẩn thế nhưng nhảy ra một thanh mai trúc mã à?

Không chỉ là thanh mai trúc mã, mà còn là hai nhỏ vô tư cùng nhau lớn lên.

Tiết Trường Du lập tức hoảng loạn chua chát, dạ dày đều muốn thiêu cháy, mắt thấy đã đến cửa thành, quan viên địa phương đều ở cửa thành chuẩn bị nghênh đón thì Tiết Trường Du đột nhiên nắm lấy hàm thiếc và dây cương của ngựa, nói: "Các ngươi vào thành trước, bổn vương có việc phải làm."

Thủ hạ đi theo cũng không biết Tứ hoàng tử muốn đi đâu, nhưng không dám làm trái cho nên nhanh chóng mang theo đội ngũ tiến đến cửa thành, còn Tứ hoàng tử đơn độc nhảy ra khỏi đội ngũ, nhanh chóng đến cửa thành.

Hôm nay Tô Hoài Cẩn nhàn ra, may mà không có chuyện gì để làm liền mang theo Tô Thần Tô Ngọ, còn có Lục Y ra ngoài một chút, thuận đường đến xem cửa hàng của Thủy Tu Bạch.

Tiệm lương thực của Thủy Tu Bạch rất nhanh đã phải khai trương, hơn nữa mấy ngày nay xá cháo xá lương, nhân khí thực vượng, còn chưa đi đến trước mặt mà rất xa đã có thể nhìn thấy một con rồng dài.

Kỳ thật Tô Hoài Cẩn bảo Thủy Tu Bạch xá lương, cũng là vì nhân khí, có nhân khí thì chờ sau khi khai trương, chẳng phải là dễ làm ăn sao? Kinh doanh nếu không thuận lợi thì sẽ khó khăn thôi.

Tô Hoài Cẩn đi qua đó, Thủy Tu Bạch đang ở trong đám người, tự mình mang theo xá lương. Lúc nhìn thấy Tô Hoài Cẩn tới liền nhanh chóng buông đồ trong tay xuống rồi giao cho gã sai vặt bên cạnh, sau đó tự mình chào đón.

Thủy Tu Bạch sửa sang lại một chút xiêm y của bản thân, áo ngoài màu trắng có chút xám đi, tự giễu cười cười, nói: "Dáng vẻ này của ta thật sự thất lễ, để cho muội xem trò vui rồi."

Tô Hoài Cẩn cười cười, nói: "Thủy đại ca nói quá lời, Thủy đại ca thiện ý xá lương cho dù xiêm y chật vật, cũng mạnh hơn nhiều so với các thương nhânquần áo gọn gàng làm giàu bất nhân, không phải sao?"

Tô Hoài Cẩn lại nói: "Thủy đại ca, trán huynh chảy mồ hôi kìa."

Thủy Tu Bạch giơ tay lau qua, thế nhưng càng lau càng nhiều, Tô Hoài Cẩn suýt chút nữa bị hắn chọc cười, dù sao trên tay Thủy Tu Bạch đều là mồ hôi.

Tô Hoài Cẩn vội vàng lấy khăn ra, đưa cho Thủy Tu Bạch, nói: "Thủy đại ca, dùng cái này đi."

Thủy Tu Bạch nói cảm tạ, lại vội vàng chối từ. Dù sao nếu hắn dùng khăn tay của Tô Hoài Cẩn, chỉ sợ đối với khuê danh củaTô Hoài Cẩn có ảnh hưởng.

Ngay lúc này, một bóng đen nghiêng trên mặt đất, đột nhiên có một người bước nhanh bước lên, túm một cái đã bắt được cổ tay của Tô Hoài Cẩn.

Tô Hoài Cẩn hoảng sợ, muốn giãy giụa nhưng đối phương lại kìm chặt, căn bản thoát không ra.

Mà người siết chặt tay nàng, vô luận là nhiệt độ cơ thể hay là cảm giác đều vô cùng quen thuộc.

Trong nháy mắt, trong lòng Tô Hoài Cẩn "Đinh" nhảy một tiếng......

Lại là Tiết Trường Du!

Chương 19: Sánh bằng sao?

Edit: Sunn & Mứt Chanh

Mã quản gia sợ tới mức sửng sốt, ngay sau đó cũng không biết chuyện gì xảy ra, hai đầu gối mềm nhũn "rầm!" một tiếng, tự động quỳ gối trên mặt đất.

Chờ Mã quản gia phản ứng lại thì đã thấy chính mình run rẩy quỳ gối trên mặt đất. Vẻ mặt của Tô Hoài Cẩn lạnh nhạt, trong ánh mắt phảng phất có thể nhìn thấu hết thảy, dọa hắn ta đến mức run lên bần bật, vội vàng dập đầu khóc lóc: "Tiểu thư! Đại tiểu thư! Ngài nói cái gì mà nô tài căn bản nghe không hiểu! Đại tiểu thư, nô tài sao có thể ngóng trông ngài cùng Tứ hoàng tử xảy ra chuyện chứ? Nô tài vừa rồi còn phấn đấu quên mình, muốn xông vào cứu ngài cùng Tứ hoàng tử!"

Hắn ta nói rồi vội vàng hỏi gã sai vặt bên người, gầm lên: "Ngươi nói, có phải hay không!"

Gã sai vặt kia hoảng sợ, không dám hé răng mà vâng vâng dạ dạ.

Hiển nhiên là không phải.

Chỉ là ngại ngày thường Mã quản gia lợi dụng quyền uy, bởi vậy mới không dám nói lời nào thôi.

Mã quản gia thấy hắn vâng vâng dạ dạ, gầm lên: "Ngươi nói đi!"

Gã sai vặt kia sợ tới mức nói không được, sắc mặt đều tái nhợt, vâng vâng dạ dạ nói: "Dạ...... Dã......"

Mã quản gia thở phào nhẹ nhõm rồi cầu xin: "Nô tài là một mực trung thành, đại tiểu thư xin đừng oan uổng chết nô tài!"

Tô Hoài Cẩn cũng không tỏ thái độ gì, chính lúc này, gã sai vặt bên kia đã mang theo đại phu nhanh chóng chạy tới.

Nha đầu Lục Y nhanh chóng lôi kéo đại phu, nói: "Đại phu, mau khám cho tiểu thư nhà chúng ta!"

Tô Hoài Cẩn từ đầu tới đuôi đều không có bị thương, dựa theo hệ thống nói, chính mình cũng không có bất luận đau đớn gì do lửa đốt, chỉ là hít vào một ít khói đặc, sau đó lại ngất đi. Thế nhưng hiện tại cũng không cảm thấy giọng nói hay mũi có cái gì khổ sở.

Tô Hoài Cẩn nói: "Không cần, trước tiên hãy xem thương thế cho Tứ hoàng tử."

Tiết Trường Du che chở cho Tô Hoài Cẩn chạy ra, hắn không giống Tô Hoài Cẩn có hệ thống trong chiếc vòng hồng ngọc. Lúc hắn xông vào thì làn khói đã dày đặc, lửa lớn đầy trời, trên người chỉ khoác một kiện quần áo ướt đơn sơ, sau đó lại đưa kiện quần áo ướt kia cho Tô Hoài Cẩn. Lúc này cánh tay Tiết Trường Du bỏng một mảng, thoạt nhìn thấy ghê người, giọng nói cũng bị hun đến nỗi khàn khàn, thường thường phải ho khan vài tiếng.

Đừng nhìn sắc mặt của Tô Hoài Cẩn vẫn luôn duy trì vẻ trấn định, nhàn nhạt, nhưng khi Tô Hoài Cẩn ở giữa biển lửa, trong nháy mắt nhìn thấy Tiết Trường Du lao đến, cảm thấy cả trái tim đều rung động. Cái loại cảm giác này từ trước đến nay đều quy về bình tĩnh rung động, tro tàn lại cháy......

Tô Hoài Cẩn tận lực bình phục tâm tình của mình, yêu cầu đại phu nhanh chóng xử lý miệng vết thương cho Tiết Trường Du. Cho nên đại phu nhanh chóng làm một ít xử lý khẩn cấp.

Tiết Trường Du cũng không hề chú ý đến miệng vết thương của bản thân, dù sao hắn cũng là người đã trải qua sóng to gió lớn, đối với một đế vương cuối cùng chết trận, điểm này cũng chỉ là một chút xíu đau xót, không hề cào ngứa là mấy, cũng không đáng nhắc tới.

Hắn hiện tại chỉ có thể gọi là may mắn, lửa lớn cháy thành như vậy, Cẩn Nhi thế nhưng không có việc gì. Nếu thật sự có bất trắc gì, Tiết Trường Du không biết chính mình sẽ như thế nào, khả năng sẽ nổi điên lên chứ?

Tiết Trường Du nghĩ như vậy thì ngước mắt lên nhìn Tô Hoài Cẩn, chính hai mắt Tô Hoài Cẩn nhìn chằm chằm vào vết bỏng trên cánh tay Tiết Trường Du, nhìn không chớp mắt, thoạt nhìn rất lo lắng.

Còn nói với đại phu: "Đại phu, thế nào? Miệng vết thương rất nghiêm trọng sao?"

Đại phu vội vàng trả lời, lửa lớn như vậy, miệng vết thương lại không tính là quá nghiêm trọng, kỳ thật lần này Tiết Trường Du cũng là nhờ vào "May mắn ncấp hai" của chiếc vòng hồng ngọc bằng không một trận lửa lớn như vậy, khắp nơi đều là khói đặc, Tiết Trường Du lại không quen thuộc khuê phòng của Tô Hoài Cẩn, căn bản không có khả năng tìm được đường ra. Hơn nữa cửa phòng không hề có một chút tổn hại nào, đến khi bọn họ chạy ra, lúc này mới chính thức sụp đổ.

Đây đã là trong cái rủi có cái may rồi!

Tiết Trường Du nhìn khuôn mặt Tô Hoài Cẩn, đột nhiên cười khẽ một tiếng, Tô Hoài Cẩn kinh ngạc nhìn về phía Tứ hoàng tử.

Nghĩ thầm, Tứ hoàng tử trước kia đã "ngốc", hiện giờ gặp một lửa lớn như thế, chẳng lẽ trở nên càng thêm ngốc sao? Nếu không phải như thế thì tại sao bị thương lại còn cười ra được, thoạt nhìn còn mang theo bộ dạng rất thoải mái?

Tiết Trường Du đột nhiên thấp giọng nói: "Cẩn Nhi là đang lo lắng cho ta sao?"

Tô Hoài Cẩn vừa nghe xong, trái tim "bang bang" một tiếng kinh hoàng, phảng phất giống như nổi trống tiến quân, vội vàng áp xuống loại rung động này, nhàn nhạt nói: "Vương gia xông pha biển lửa cứu giúp, Hoài Cẩn vô cùng cảm kích, tự nhiên sẽ lo lắng, cũng là lẽ thường tình thôi."

Nàng nói như vậy liền nghe thấy Tiết Trường Du đột nhiên "A ——" một hơi, sau đó còn nhăn nhăn mày rất khổ sở.

Tô Hoài Cẩn hoảng sợ, vội vàng nói: "Đại phu, nhẹ một chút!"

Đại phu sợ tới mức không thể nhẹ hơn, chỉ hận không thể giơ hai tay lên để chứng minh sự trong sạch. Vừa rồi ông căn bản không hề đụng tới Tứ hoàng tử, không biết Tứ hoàng tử tại sao đột nhiên đau đớn như thế?

Tiết Trường Du đương nhiên không phải rất đau, chỉ là cố ý hít một ngụm không khí, quả nhiên Tô Hoài Cẩn bị dọa cho phát sợ, một bộ dạng hoang mang lo sợ quan tâm, dáng vẻ đó thật sự rất đáng thương.

Tô Hoài Cẩn sau đó biết chính mình đã bị lừa, nhìn đôi mắt của Tiết Trường Du ánh lên vẻ vui thích. Nếu đối phương không phải đương kim Tứ hoàng tử, không phải Yến thân vương được ngự phong thì Tô Hoài Cẩn hẳn sẽ ném cho hắn một cái nhìn xem thường.

Tô Hoài Cẩn không tiếp tục nhìn Tiết Trường Du nữa mà quay đầu đi, nhìn Mã quản gia vẫn như cũ quỳ trên mặt đất.

Mã quản gia vừa rồi bị uy hiếp ở "Uy nghi cấp hai", không tự chủ được quỳ xuống, lại bị Tô Hoài Cẩn bắt quỳ ở đây một hồi lâu, trong lòng đã mắng Tô Hoài Cẩn không biết bao nhiêu lân.

Tô Hoài Cẩn chỉ nhìn hắn ta một cái, Mã quản gia vội vàng thu hồi biểu tình ngạo mạn kiêu ngạo, cố làm ra vẻ cung kính, tỏ lòng trung thành với Tô Hoài Cẩn: "Tiểu thư! Tiểu thư! Thật may, ngài không có việc gì, thật là may mắn, nô tài còn chưa kịp vui mừng."
Ánh mắt Tô Hoài Cẩn đảo qua liền trực tiếp rời đi, căn bản không thèm liếc hắn ta nhiều thêm một cái. Sau đó đặt ánh mắt ở trong đám người, tựa hồ như đang tìm kiếm cái gì đó.

Mã quản gia kinh ngạc một trận, không rõ nguyên do.

Tô Hoài Cẩn đang tìm kiếm cái gì?

Đương nhiên là tìm kiếm người phòng hỏa mà hệ thống nhắc nhở, hắn nhìn cái tên nô bộc lén lút kia.

Tô Hoài Cẩn xoay chuyển ánh mắt lập tức liền tìm ra rồi, cái tên nô bộc kia đứng ở trong đám người, quả thực không hề thu hút ánh nhìn.

Tô Hoài Cẩn cười một tiếng, vì sân vắng nên đã tản bộ qua. Mọi người e ngại uy nghi của Tô Hoài Cẩn, tất cả đều lập tức tản ra nhường một đoạn đường nhỏ.

Miệng vết thương của Tiết Trường Du được bôi thuốc qua loa, thì đã thấy Tô Hoài Cẩn vẫn luôn đi về phía trước, cảm thấy có chút kỳ quái liền lập tức đi theo.

Tô Hoài Cẩn nhanh chóng đi đến trước mặt gã sai vặt kia, sau đó đứng yên. Gã sai vặt kia sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, chậu nước đang nắm trên tay đều đang run rẩy, vội vàng đè thấp đầu, cũng muốn giống như những người khác nhanh chóng tránh ra. Thế nhưng Tô Hoài Cẩn đã nâng tay lên làm một động tác tay muốn hắn phải đứng yên.

Gã sai vặt kia lập tức không dám cử động, cúi đầu, cực kỳ run rẩy.

Tô Hoài Cẩn cười cười, nói: "Ngươi tên là gì?"

Gã sai vặt kia càng sợ tới mức run rẩy lợi hại.

Tiết Trường Du vừa nhìn thì càng thêm hoài nghi, Cẩn Nhi đi một đường đến đây, thế nhưng lại đi hỏi tên của một cái gã sai vặt là gì? Xuất phát từ "cảnh giác", Tiết Trường Du lập tức liếc mắt đánh giá gã sai vặt kia một cái, từ trên xuống dưới, toàn bộ đều đánh giá.

Cũng không có cái gì, muốn dáng người cũng không có, muốn tư sắc cũng càng không có, càng không thể so sánh với bản thân dù chỉ là 1/1000......

Nghĩ đến đây, Tiết Trường Du đột nhiên sửng sốt, chính mình là Yến Vương đương triều, thế nhưng lại không thu hút bằng một gã sai vặt...... Không sánh bằng sao?

Vì Tiết Trường Du chạy nhanh nên khẽ ho khan một tiếng, tất nhiên đều do người tên Thủy Tu Bạch kia, nếu không thì làm sao Tiết Trường Du lại cảm giác được rất nhiều nguy cơ xung quanh mình như vậy. Đây có thể coi như là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng không nhỉ?

Gã sai vặt kia sợ tới mức thiếu chút nữa cũng quỳ xuống, nói với giọng run rẩy: "Tiểu nhân...... Tiểu nhân gọi là Tô Dậu."

Tô Hoài Cẩn gật gật đầu, cười nói: "Tô Dậu, ta nghe nói ngươi vào phủ cũng đã được mấy năm, nhưng nhìn quần áo này của ngươi lại rất ngăn nắp tươi đẹp, không hề giống với dáng vẻ hạ nhân nên có, tựa như là phân nửa chủ tử rồi còn gì! Nghe nói ngươi là con được Mã quản gia nhận nuôi?"

Tô Dậu nghe đến đây, lúc này đã bị dọa sợ, nhanh chóng "ầm" một tiếng, cũng quỳ gối trên mặt đất. Hắn ta không biết vì sao, chỉ cảm thấy tay chân nhũn ra, so với đứng, khả năng quỳ sẽ càng thoải mái hơn một ít.

Tô Dậu hô to: "Tiểu thư! Đại tiểu thư tha mạng!"

Tô Hoài Cẩn cười thêm nhu hòa, nói: "Tha mạng cái gì? Ta chưa nói là ngươi phóng hỏa."

Tô Hoài Cẩn vừa nói như vậy, bên cạnh là một mảnh xôn xao, kinh ngạc mở to hai mắt, tất cả đều nhìn về phía Tô Dậu. Nha đầu Lục Y nhảy lên, hô to: "Hóa ra chính là ngươi!"Tô Dậu sợ tới mức sắc mặt là một mảnh tái nhợt, vội vàng xua tay nói: "Không không không, không phải ta...... Tiểu thư tha mạng! Tha mạng!"

Tiết Trường Du nghe đến đó, lập tức sắc mặt trầm xuống, trong ánh mắt đều là khói mù. Hắn suy nghĩ, đang êm đẹp như vậy làm sao có thể cháy? Hóa ra là có người cố ý phóng hỏa.

Nhưng những câu nói này đã chạm phải vảy ngược của Tiết Trường Du, đời trước chính Tiết Trường Du đã ra sức đạp cửa lớn cung Du Cẩn, nhưng cửa lớn là do gỗ ngàn năm khắc mà thành, hoàn toàn an toàn, ngay cả xe công thành cũng không có cách nào xuyên thấu. Tiết Trường Du trơ mắt nhìn lửa đốt cháy toàn bộ cung Du Cẩn, đây là một cây gai ngược trong lòng hắn, hung hăng cứa nát tâm can.

Lúc này may mắn có thể cứu Cẩn Nhi ra, trong lòng Tiết Trường Du không biết đã cảm thấy mình may mắn như thế nào.

Hắn có bao nhiêu may mắn, thì có bấy nhiêu phẫn hận, hận không thể lột da rút gân kẻ phóng hỏa kia.

Tô Hoài Cẩn nghe thấy hắn ta phủ nhận, cười nói: "Đúng không? Chắc là do ta hoa mắt, lúc ấy ta ở bên cạnh khuê phòng nhìn thấy có ai đó lén lút, đó không phải là ngươi sao?"

Tô Dậu vừa nghe đến đây, sợ tới mức cả người xụi lơ, hận không thể quỳ rạp trên mặt đất, tròng mắt điên cuồng xoay chuyển, một đầu toàn mồ hôi lạnh.

Kỳ thật Tô Hoài Cẩn lúc ấy cũng không hề phát hiện, nếu không phải có hệ thống nhắc nhở có người phóng hỏa, Tô Dậu khả năng sẽ không bị ai phát hiện được.

Nha đầu Lục Y tựa hồ như nhớ tới cái gì rồi nói: "À thì ra! Quả nhiên là ngươi! Lúc ấy ngươi kêu ta đi, nói là muốn ta đi ra bếp xem xét đồ ăn cho tiểu thư, chỉ chớp mắt thì đã không thấy tăm hơi ngươi đâu, nói là có chuyện gấp! Hóa ra là đánh lạc hướng ta đi chỗ khác để tiện bề phóng hỏa!"

Tô Dậu liên tục phủ nhận, mắt thấy mọi người đều nhìn chằm chằm mình, vội vàng quỳ gối một bên Mã quản gia xin tha, nói: "Nghĩa phụ! Nghĩa phụ! Cứu cứu nhi tử! Cha...... Cứu nhi tử!"

Hắn ta vừa nói đầu gối vừa đi đi về phía trước, muốn túm lấy Mã quản gia. Mã quản gia chớp mắt, sợ tới mức nhanh chóng thối lui vài bước rồi nói: "Tiểu thư! Chuyện này nô tài không biết, người phải tin tưởng nô tài!"

Tô Dậu vừa nghe xong, có chút ngây ngốc, cũng nhanh chóng phủ nhận: "Tiểu nhân cũng không biết chuyện gì, tiểu nhân thật sự không biết chuyện gì, không phải tiểu nhân làm."

Mã quản gia lại nói: "Tiểu thư, Tô Dậu là một tên nô tài tốt, ai chẳng biết hắn vào phủ đệ luôn giữ khuôn phép, hiện giờ...... Hiện giờ tiểu thư nếu nhận định Tô Dậu phóng hỏa, thì phải có chứng cứ chứ?"

"A......"

Tô Hoài Cẩn cười lạnh một tiếng, nói: "Được thôi, ngươi thích chứng cứ, nhưng ta lại là một tiểu nữ tử điêu ngoa, không hiểu được đạo lý lớn này, ta chỉ thích...... Đánh cho nhận tội."

Nàng nói xong liền lập tức cao giọng: "Người đâu đánh hắn cho ta, ta muốn nhìn thử xem là miệng hắn chặt, hay vẫn là gia pháp của nhà họ Tô cứng rắn hơn?"

Tô Thần cùng Tô Ngọ lập tức lao tới, bắt lấy Tô Dậu, liền lập tức áp dụng gia pháp.

Tô Dậu hô to: "Cha! Cha! Cứu con! Cứu con!"

Hắn ta kêu cực kỳ thương tâm, nhưng Mã quản gia đã sợ tới mức không làm gì được, căn bản không để ý tới, nhắm thẳng cửa sau mà lao đến.

Tiết Trường Du thấy tình trạng này liền nheo mắt lại, ngay sau đó liền chuyển cổ tay tới, cười nói: "Cẩn Nhi nếu muốn áp dụng gia pháp, không bằng theo lệnh tiểu vương giam bọn chúng vào đại lao. Dù sao chuyện này cũng có quan hệ với tiểu vương, tiểu vương tuy rằng bất tài, nhưng quy củ trong quân thì ta vẫn hiểu được một vài thứ, roi nhà người khác thì ta không dám nói, roi này của tiểu vương một khi đã đi xuống, nhiều nhất mười cái, thì một con trâu cũng không chịu được."

"Mười...... Mười......"

Tô Dậu run rẩy nói lắp bắp, thì nghe thấy Tô Hoài Cẩn cười nói: "Vậy làm phiền Vương gia."

Tiết Trường Du cực kỳ phối hợp, lập tức tiếp nhận roi trong tay Tô Thần, "chát!" một tiếng, cổ tay run lên, roi ở không trung vỡ ra một tiếng giòn vang. Ai mà không biết Tứ hoàng tử Tiết Trường Du nổi danh trên lưng ngựa, võ nghệ siêu quần, hơn nữa lực lớn vô cùng, một roi này nếu thực sự đi xuống, đừng nói là da tróc thịt bong, xương cốt phỏng chừng đều có thể nứt ra.

Tiết Trường Du đột nhiên giơ roi lên cao, thì ngũ quan của Tô Dậu lập tức dúm lại, thất thanh kêu to: "Là Mã quản gia!! Mã quản gia sai khiến ta phóng hỏa!"

"Ngươi ngậm máu phun người!!"

Mã quản gia sợ tới mức không biết nặng nhẹ, vội vàng quát bảo ngưng lại rồi nói: "Uổng công ta ngày thường luôn cảm thấy ngươi tốt, ngươi lại dám ngậm máu phun người, biết kết cục của chính mình sao?!"

Mã quản gia rõ ràng là đang uy hiếp Tô Dậu, Tô Dậu lại sợ tới mức đã muốn đái trong quần, căn bản bất chấp lời uy hiếp trong miệng Mã quản gia mà hô to: "Thật sự! Thật là Mã quản gia! Tiểu nhân không dám có nửa câu nói dối! Tiểu nhân có chứng cứ, Mã quản gia cho tiểu nhân rất nhiều tiền tài, lệnh tiểu nhân phải làm những việc trơ trẽn! Còn...... Còn đem khế ước bán thân trả lại cho tiểu nhân, chỉ cần tiểu nhân phóng hỏa, là có thể...... Là có thể xa chạy cao bay!"

Lúc này Tô Hoài Cẩn lại cười, cực kỳ lạnh nhạt mà nói: "Người tới, đi lục soát một chút, nhìn xem có phải thật sự có tiền tài cùng nô khế hay không......"

Tô Hoài Cẩn nhìn Mã quản gia cười xinh đẹp, lại nói: "Cũng đừng oan uổng Mã quản gia trung thành và tận tâm."

Mã quản gia nghe đến đó, đã "rầm" một tiếng, trực tiếp nằm liệt trên mặt đất.

Tiết Trường Du ném roi sang một bên, hiển nhiên đã không cần "đánh cho nhận tội", hắn nhìn nghiêng khuôn mặt của Tô Hoài Cẩn, muốn nhìn âu yếm thế nào thì có âu yếm như thế ấy, nhưng vẫn đượm buồn. Trong mắt Mã quản gia thì chỉ thấy đại tiểu th "hung thần ác sát", lúc này ở trong mắt hắn, không biết có bao nhiêu xinh đẹp, ngay cả một nụ cười lạnh há cớ gì lại dịu dàng như vậy.

Tô Hoài Cẩn đang uy nghiêm, không biết tại sao lại cảm thấy run run, chỉ cảm thấy từng đợt lạnh lẽo thổi đến, thiếu chút nữa lại nổi da gà......

Chương 20: Thiếu

Nguồn nhảy chương mời các bạn xem chương tiếp theo

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau