NƯƠNG NƯƠNG LẠI TÌM ĐƯỜNG CHẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nương nương lại tìm đường chết - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Vui sướng không thôi

Editor: Sunn & Mứt Chanh

Tô Hoài Cẩn lắp bắp kinh hãi, đây chính là hệ thống bên trong vòng ngọc sao?

Hết thảy đều xảy ra trong chớp nhoáng, bức hoành từ trên trời giáng xuống, nện xuống một cái rầm. Khuôn mặt Tô Cẩm Nhi nhất thời đầy máu, chung trà nóng lại còn hắt lên mu bàn tay của Tiết Trường Du.

Mà Tô Hoài Cẩn đâu rồi?

Thật là cực kỳ may mắn, vậy mà một chút xíu cũng không sao. Bức hoành khó khăn lắm mới xẹt qua nhưng chỉ chạm vào một chút xíu, trà nóng cũng không hắt lên người nàng, góc áo Tô Hoài Cẩn cũng không hề bị ướt.

"A ——!!!"

Tô Cẩm Nhi kêu to, "ầm!" một tiếng rồi ngã trên mặt đất cùng nửa bên mặt máu me nhầy nhụa. Tay Tô Cẩm Nhi run rẩy không dám đụng vào mặt mình, trong nháy mắt đã choáng váng ngồi đó.

Đâu chỉ có một mình Tô Cẩm Nhi choáng váng mà ngay cả Tô Chính ở bên cạnh đó cũng sững sờ.

Tiết Trường Du "A......" một tiếng, trà này vẫn còn rất nóng nên khi hắt lên mu bàn tay của Tiết Trường Du, dù cho hắn không phải là một kẻ yếu ớt thì lúc này mu bàn tay cũng đỏ rực lên một mảng bọt nước, một vết phồng rộp nổ ra và ngay lập tức phồng lên.

Mà Tiết Trường Du thì sao,trong câu cảm thán kia, không đi xem xét tình trạng của Tô Cẩm Nhi trước tiên hay cũng không để ý đến mu bàn tay đang phồng rộp của mình, mà chỉ lo lắng cho Tô Hoài Cẩn.

Hết sức ân cần ôm lấy Tô Hoài Cẩn, nói với giọng khẩn trương: "Cẩn Nhi, có trúng vào người nàng không? Có bỏng đến nàng không? Nàng có bị thương ở đâu không?"

Tô Hoài Cẩn cũng hơi có chút phát ngốc, trong nháy mắt, ánh mắt Tiết Trường Du vừa thâm tình lại lo lắng, suýt nữa đem Tô Hoài Cẩn nhấn chìm vào sự ôn nhu ấy.

Đúng rồi, đời trước của nàng, chính là vì sa vào cảm tình bên trong ánh mắt này, Tô Hoài Cẩn không muốn thừa nhận, nhưng Tiết Trường Du trời sinh khôi ngô tuấn tú, đặc biệt là nét lãnh đạm trên mặt kia. Một khi lộ ra quan tâm ôn nhu sẽ khiến cho tâm của người đối diện trở nên mềm mại.

"Đinh ——"

hệ thống: Mị lực cấp một, có hiệu lực

Tức khắc trong đầu Tô Hoài Cẩn hiện ra một ít văn tự kì quái khiến nàng lập tức hoàn hồn, chắc rằng Tiết Trường Du quan tâm mình như vậy nguyên nhân là do có hệ thống này can thiệp.

Nghĩ thầm hệ thống này đối với ai cũng có hiệu lực như vậy sao? Quả nhiên là đối xử bình đẳng.

Nàng trước kia không quá tin tưởng, nhưng hiện giờ thì thật sự tin rồi. Một màn trùng sinh này có hệ thống quả thật là ông trời cho nàng một cơ hội tốt!

Hơn nữa hiệu quả của hệ thống lại không thể tốt hơn.

Tô Hoài Cẩn cho rằng Tiết Trường Du quan tâm mình là do mị lực của hệ thống, bởi vậy lập tức bình tĩnh lại, áp xuống một mảng mơ hồ trong lòng cùng nhịp tim đập nhanh kia, nói thật thản nhiên: "Đa tạ Vương gia, Hoài Cẩn không có việc gì."

Bên kia Tô Cẩm Nhi còn ngã trên mặt đất, che mặt mình khóc nấc lên: "Ta...... Ta...... mặt của Cẩm Nhi......mặt của Cẩm Nhi!"

Vì tiếng khóc của nàng ta, mọi người mới hồi phục lại tinh thần, Tô Chính vội vàng hô: "Mau! Ngự y đã đến chưa! Đem ngự y kêu tới!"

Nha hoàn cùng bọn hạ nhân chen chúc nhau lao ra khỏi cửa, vội vàng kêu ngự y.

Ngự y còn chưa kịp rời khỏi Tô phủ thì mồ hôi đầy đầu chạy vọt vào thính đường. Kết quả đến khi vào, Tô Chính còn chưa kịp kêu ngự y đến xem gương mặt kia của Tô Cẩm Nhi, thì Tứ hoàng tử Tiết Trường Du đã cướp lời nói trước.

Tiết Trường Du nói: "Ngự y đến đây xem cho đại tiểu thư trước đi, kiểm tra xem nàng có vấn đề gì không."

Ngự y ngay lập tức có chút mơ hồ, rõ ràng người đang ngã trên mặt đất kêu khóc không thôi, mặt đầy máu tươi là Tô nhị tiểu thư, còn Tô đại tiểu thư nhìn thoáng qua thì thấy mọi thứ đều ổn, không hề biến sắc, vẻ mặt hoàn toàn trấn tĩnh.

Nhưng Tứ hoàng tử Tiết Trường Du đã lên tiếng, tuy rằng bên này đường đường là một người đứng đầu tam công Thừa tướng, là phụ thân của tay cầm binh quyền đại nguyên soái thiên binh vạn mã, nhưng Tứ hoàng tử chính là thân vương á, hơn nữa Hoàng Thượng lại vô cùng cưng chiều hoàng tử, không cần phải nói, ngự y đương nhiên sẽ nghe theo lệnh của Tứ hoàng tử rồi.

* Tam công (ba chức quan cao nhất thời phong kiến gồm: thái sư, thái phó, thái bảo)

Tô Hoài Cẩn lúc này mới "khéo hiểu lòng người" nói: "Đại nhân, không vội xem cho Hoài Cẩn, vừa rồi tay của Tứ hoàng tử bị nước trà bắn trúng nên đã phỏng rồi, thỉnh đại nhân nhìn xem mới phải."

Tiết Trường Du nghe xong nhất thời trong lòng mừng rỡ như điên, cũng mặc kệ mu bàn tay đang toàn là bọt nước, nhìn Tô Hoài Cẩn cười cười, cười cực kỳ ôn nhu, làm gì còn có lời đồn lưu truyền trên phố nữa, dám nói Tứ hoàng tử là người mặt lạnh tâm lạnh? Rõ ràng là người cực kỳ ôn nhu đấy!

Tiết Trường Du thụ sủng nhược kinh, cười với Tô Hoài Cẩn: "Cẩn Nhi quan tâm ta như vậy, tiểu vương thật sự vui mừng không thôi."

* Thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ. Trong lòng Tô Hoài Cẩn thản nhiên nói, trước kia cũng không phát hiện ra Tiết Trường Du lại là đứa ngốc như vậy, đường đường là Tứ hoàng tử vậy mà cũng có có lúc ngốc như vậy à?

Cũng chỉ là lời khách sáo thôi, chẳng lẽ tên này nghe không ra à?

Hơn nữa, Tô Hoài Cẩn nói những lời này chỉ vì muốn kéo dài thời gian trị liệu, suy ra cho cùng nàng không muốn Tô Cẩm Nhi sống quá tốt.

Bên này Tiết Trường Du liếc mắt đưa tình nhìn Tô Hoài Cẩn, Tô Hoài Cẩn thì "dịu dàng hiền thục", lúc này đã đem yêu cầu trị liệu cho Tô Cẩm Nhi ném sang một bên.

Tô Cẩm Nhi ngây ngốc nhìn Tứ hoàng tử quan tâm Tô Hoài Cẩn, suýt nữa cắn chảy máu môi, đôi tay nắm chặt lại. Trên mặt nàng ta có bao nhiêu đau đớn thì trong lòng cũng có bao nhiêu phẫn hận.

Tô Chính hoảng loạn không thôi, lại không thể cùng Tứ hoàng tử đoạt lấy ngự y, vội vàng nhìn sang nhi tử Tô Hoài Chẩn ở bên cạnh, khẽ nháy mắt ra dấu.

Tô Hoài Chẩn đoan chính ngồi ngay ngắn ở trên ghế, cũng chưa đứng lên, tựa hồ như không thực sự quan tâm.

Sự thật chính là như vậy, hắn vốn dĩ không quan tâm Tô Cẩm Nhi sống chết ra sao, vì Tô Hoài Chẩn cảm thấy Tô Cẩm Nhi không phải là một con chim hiền lành như vẻ bề ngoài của nàng ta.

Từ khi Tô Cẩm Nhi bước vào gia môn, Tô gia bắt đầu có chướng khí mù mịt, phụ thân rõ ràng thiên vị Tô Cẩm Nhi nhiều hơn một ít. Mỗi lần Tô Cẩm Nhi vừa khóc thì cái gì cũng có, Tô Hoài Chẩn không thích nhìn người khác khóc, không phải là vì vừa khóc đã thấy mềm lòng, mà là vừa khóc đã thấy thực phiền lòng.

Hơn nữa, hắn không giống phụ thân, phụ thân thiên vị dưỡng nữ, tất nhiên Tô Hoài Chẩn sẽ muốn thiên vị muội muội của mình hơn.

Hiện giờ mẫu thân cũng không còn nữa, phụ thân thiên vị người ngoài. Thân làm huynh trưởng nếu không thiên vị muội muội, Tô Hoài Chẩn sẽ cảm thấy bản thân không phải là một vị ca ca tốt.

Tô Hoài Chẩn ngồi không nhúc nhích, cũng không phát hiện ra mặt Tô Cẩm Nhi toàn là máu.

Cuối cùng Tô Chính cũng không còn cách nào khác, căng da đầu thỉnh ngự y xem xét cho Tô Cẩm Nhi. Nghe Tô Cẩm Nhi khóc thét không ngừng, trong lòng cũng bực bội, phất tay: "Mau mau, đem nhị tiểu thư đỡ về phòng."

Tô Cẩm Nhi khóc thét rất lâu, vốn là muốn khóc cho Tứ hoàng tử Tiết Trường Du xem, nhưng trong mắt Tứ hoàng tử bây giờ không hề để mắt đến bất cứ ai, chỉ tập trung nhìn Tô Hoài Cẩn mà thôi.

Tô Cẩm Nhi nhất thời nghiến răng nghiến lợi, thật không hiểu Tô Hoài Cẩn cho Tứ hoàng tử ăn mê hồn dược hay gì mà Tứ hoàng tử lại đột nhiên thay đổi tính tình, thật sự si tình với Tô Hoài Cẩn.

Tô Cẩm Nhi bị đỡ đi ra ngoài, chính đường bây giờ mới từ từ thanh tịnh trở lại.

Tô Chính vội vàng nói: "Vương gia, tay của ngài......"

Tuy rằng mu bàn tay của Tiết Trường Du đỏ lên, thậm chí còn nổi lên mấy mụn bọc nước, nhưng vì hắn hàng năm tập võ, vết thương nhỏ như thế này căn bản không để ở trong lòng, huống hồ mới vừa rồi Tô Hoài Cẩn còn quan tâm hắn, trong lòng Tiết Trường Du đang vui mừng không kịp, tất nhiên sẽ không cảm thấy đau đớn.
Tiết Trường Du nói: "Không có vấn đề gì."

Tô Chính nhẹ nhàng thở ra, nếu Tiết Trường Du thực sự truy cứu xuống thì thảm rồi.

Nào biết được Tiết Trường Du bỏ qua chuyện này, nhưng lại bắt đầu truy cứu chuyện khác.

Tiết Trường Du đột nhiên nói: "Thừa tướng đại nhân, mới vừa rồi có mấy tên nô tài lớn mật dám mưu hại Cẩn Nhi, xử lý như thế nào?"

Tô Chính còn tưởng rằng trải qua nháo loạn của Tô Cẩm Nhi, chuyện này sẽ nhanh chóng êm xui cho qua, nào biết vốn dĩ trong ánh mắt của Tiết Trường Du không chứa nổi một hạt cát, thế nhưng lại nhắc tới chuyện này.

Lập tức trán của Tô Chính toát mồ hôi, vội vàng nâng tay áo lên xoa xoa, nói một cách ngập ngừng: "Chuyện này......Chuyện này......"

Tô Hoài Cẩn hoài nghi nhìn thoáng qua Tiết Trường Du, như vậy xem ra, Tiết Trường Du có mật thám ở Tô gia. Nếu là như vậy, Tiết Trường Du nhất định cũng biết, chuyện Tử Kiều hạ độc cũng có liên quan đến Tô Cẩm Nhi.

Không nghĩ rằng Tiết Trường Du lại không giúp đỡ thanh mai trúc mã Tô Cẩm Nhi, ngược lại còn muốn truy cứu việc này sao?

Tô Chính "này" nửa ngày, trong lòng Tiết Trường Du chợt hiểu rõ.

Tô Chính này, Tiết Trường Du lại quen thuộc vô cùng. Dù sao Tiết Trường Du cũng là "người từng trải", Tô Chính là Thừa tướng tam triều, Tiết Trường Du làm sao có thể không quen thuộc.

Kỳ thật nói đến Tô Chính, mới đầu cũng rất tốt. Nhà hắn là dòng dõi thư hương, tổ tiên nhiều thế hệ đều làm quan, từ xưa đã có thanh danh tốt đẹp, đến phiên đồng lứa của Tô Chính, tất nhiên cũng noi theo tổ tiên. Tô Chính thi đậu có công danh, đứng đầu khoa cử cho nên tiến vào triều đình vô cùng thuận lợi, một đường thăng chức.

Tiên hoàng lúc tuổi già, cũng chính là hoàng gia gia của Tiết Trường Du lúc tuổi già. Chính vì Tô Chính có công nên mới được đề bạt trở thành Thừa tướng đứng đầu tam công.

Không chỉ như vậy, Tô Chính còn là người dạy học cho phụ thân của Tiết Trường Du, Hoàng Thượng cũng tôn xưng ông là sư phó.

Có tài cán như Tô Chính, ngày thường là người hiền lành, toàn bộ triều đình đều biết, Tô Chính cái gì cũng vâng vâng dạ dạ, thậm chí còn là dạng người hiền lành lo sợ phiền phức.

Chính vì như vậy, tới khi Tiết Trường Du trở thành tân hoàng thì Tô Chính đã là nguyên lão tam triều, hơn nữa lại còn là ân nhân của tân hoàng.

Ở trong mắt Tô Chính, tân hoàng sở dĩ có thể đăng cơ đều là bởi vì thế lực Tô gia của bọn họ. Thế lực Tô gia che phủ toàn bộ triều đình tựa như muốn một tay che trời.

Bởi vậy sau này Tiết Trường Du bắt đầu dùng một đám người mới thì Tô Chính cảm thấy Tiết Trường Du muốn lay động căn cơ Tô gia, vì những người mới đó sẽ trở thành trở ngại cho sự hưng thịnh của Tô gia.

Tô Chính từ một người hiền lành, trở thành một người có dã tâm bừng bừng, một lòng muốn khống chế Tiết Trường Du, nắm giữ toàn bộ triều chính. Những người mới kia có chủ trương làm cho suy yếu thế lực của Thừa tướng, Tô Chính làm sao có thể chịu đựng được bọn họ?

Vì thế từ đây bắt đầu xung đột không ngừng, dã tâm của Tô Chính từ từ nảy sinh, mà Tiết Trường Du trùng hợp là một người rất có chủ kiến, thậm chí vô cùng bảo thủ với quyết định của mình. Sau khi đăng cơ hiển nhiên sẽ không chấp nhận có người bày bố. Tô Chính cũng dần dần cảm giác được vị hoàng đế trẻ tuổi đang chậm rãi thoát khỏi lòng bàn tay của Tô gia. Chính điều này đã thúc đẩy Tô Chính làm phản sau này.

Bởi vì lòng tham của Tô Chính, các cường quốc xung quanh lợi dụng điểm này để mua chuộc Tô Chính, đáp ứng sẽ cho hắn địa vị, dã tâm của Tô Chính sao có thể không động đậy đây?

Tiết Trường Du nheo nheo mắt, hắn hiểu rõ, rất rõ ràng Tô Chính là một người như thế nào. Hiện giờ Tô Chính không phải nguyên lão tam triều, phụ hoàng vừa mới đăng cơ, bởi vậy Tô Chính đang áp dụng chính sách "bo bo giữ mình" để tiếp tục làm quan, muốn hạ thấp bản thân một chút để tránh bị cắt chức sau này.

Cứ như vậy, Tô Chính sao có thể đem nha hoàn trong phủ mình giao cho quan trên cớ chứ?

Đây không phải khiến cho mọi người trong kinh thành chế giễu ông ta sao?

Tiết Trường Du cũng không thèm để ý đến chuyện này, hắn tất nhiên không muốn cho Tô Hoài Cẩn chịu một chút ít ấm ức nào cả!

Tiết Trường Du cười một tiếng, thu hồi thần sắc, sắc mặt cực kỳ ôn hòa mà nói: "Đúng rồi, Thừa tướng đại nhân luôn luôn công tư phân minh, trong ánh mắt không chứa nổi hạt cát, phụ hoàng cùng hoàng gia gia vẫn luôn tán thưởng điểm này của Thừa tướng đại nhân, luôn răn dạy tiểu bối chúng ta phải học tập Thừa tướng đại nhân, nói như vậy...... nô tài hạ độc kia chắc chắn đã đưa đến quan phủ rồi chứ nhỉ?"

Trên mặt Tô Chính đều đang chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, vội vàng lại giơ tay xoa xoa, một màn tâng bốc này làm cho cổ Tô Chính có cảm giác đau đau.

Tiết Trường Du đang cố tình chặn đầu Tô Chính, Tô Chính đành phải ho khan một tiếng, nói: "Đúng vậy, đúng vậy, Vương gia nói đúng, hạ quan đang muốn đem tên nô tài to gan lớn mật kia giao cho quan phủ, không nghĩ đến một việc nhỏ như vậy còn khiến Vương gia phải bãi giá đến đây, hạ quan quả là đáng chết, đáng chết."

Tiết Trường Du cười cười, nghiêng đầu nhìn thoáng qua Tô Hoài Cẩn. Tô Hoài Cẩn nổi đầy da gà, chỉ cảm thấy Tứ hoàng tử gần đây chắn đã ăn phải đồ hỏng gì rồi, bằng không vì sao ánh mắt nhão dính dính thế kia?

Tiết Trường Du nhàn nhạt nói: "Chỉ cần là chuyện có liên quan đến Cẩn Nhi, ở trong mắt tiểu vương, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, tất nhiên sẽ không còn là việc không đáng nhắc đến nữa."

Chương 12: Thiếu

Chương set pass, cập nhật sau.

Chương 13: Giáng một đòn cảnh cáo

Editor: Mứt Chanh

Mọi người vốn dĩ không nhìn thấy Tô Hoài Cẩn động thủ mà Tô Cẩm Nhi đã vững chãi đập vào khung cửa, "đùng——" một tiếng, còn kèm theo cả tiếng vọng. Nhóm đại phu cùng nha hoàn xem đến ngốc cả, đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích.

Đầu Tô Cẩm Nhi đập vào trên cửa, miệng vết thương trên mặt lập tức rách ra, chỉ thấy tấm vải trắng ban đầu chỉ có chút hồng ngay sau đó nhanh chóng tràn ra, lập tức chuyển sang đỏ sẫm.

Tô Cẩm Nhi ngẩn người. Lúc kịp thời phản ứng thì lập tức che mặt mình lại, hô to: "A —— mặt của ta!! Mặt của ta!!"

Tiếng la của nàng ta cực kỳ thê lương, đại phu cùng nhóm nha hoàn bận rộn cả lên, nhanh chóng vây quanh đỡ Tô Cẩm Nhi bị thương lần thứ hai.

Tô Cẩm Nhi kêu to bị nâng vào, Lục Y thật sự không nhịn nỗi, tức khắc "haha——" bật cười, thấp giọng nói: "Tiểu thư, nàng ta thật giỏi pha trò nha!"

Tô Hoài Cẩn cũng cười cười, đích thực là như thế rồi. Trong quá khứ Tô Cẩm Nhi đòi sống đòi chết đều tìm thứ gì đó không liên quan, không dễ dàng bị thương. Nhưng lần này thì hay rồi, cứng rắn đập vào trên cửa.

Tô Hoài Cẩn cười nhạt, nghĩ thầm về chiếc vòng hồng ngọc này. Tuy rằng hơi có chút phiền toái nhưng cuối cùng vẫn là thứ tốt.

Trong Lê Hương viện bận rộn hết cả lên, Lục Y đã đỡ Tô Hoài Cẩn đi ra sân, thong thả ung dung trở về khuê phòng của mình.

Lục Y cười nói: "Tiểu thư! Lục Y nghe nói, lần này lại là Tứ hoàng tử anh hùng cứu mỹ nhân sao?"

Tô Hoài Cẩn nghe nàng ấy nhắc tới Tiết Trường Du, trên mặt không có quá nhiều cảm xúc. Thoạt nhìn Lục Y có ấn tượng cực kỳ tốt với Tứ hoàng tử Tiết Trường Du.

Đích thực là như thế, Tứ hoàng tử Tiết Trường Du trầm ổn cẩn thận, tuy không giống Thái Tử dịu dàng quan tâm như thế nhưng bởi vì diện mạo vô cùng anh tuấn nên loại trầm ổn này cũng trở nên hết sức hấp dẫn. Chẳng phải năm đó Tô Hoài Cẩn cũng bị hắn hấp dẫn sao?

Tô Hoài Cẩn nghĩ nghĩ, mới vừa rồi Tứ hoàng tử cũng chắn cho mình một chút trà nóng. Nếu không tỏ vẻ gì thì thoạt nhìn cũng quá không ra thể thống. Cho dù không phải quan tâm thì cũng nên có chút ý tứ cùng thể diện, miễn cho bị người khác đưa lên đầu đề câu chuyện, nói nàng là đại tiểu thư Tô gia nhưng lại không có quy củ.

Tô Hoài Cẩn dù sao cũng là "người từng trải", hành sự tất nhiên phải cẩn thận một ít rồi.

Tô Hoài Cẩn nghĩ ngợi rồi nói với Lục Y: "Em đi ra lò thuốc nhìn một chút, có dược liệu bày ra thì tùy tiện chọn hai thứ, để cho người chạy việc đưa đến phủ Thân Vương đi."

Lục Y vừa nghe xong đã cười ngay lập tức: "Lục Y hiểu rõ! Tiểu thư người cứ yên tâm!"

Lục Y rất nhanh đã đến lò thuốc nhặt dược liệu. Nhưng dù sao nàng ấy cũng không phải đại phu, cũng không biết kiểm tra dược liệu cho nên vội lấy thứ quý nhất, nhặt hai củ nhân sâm rồi báo cho quản sự trong phủ. Quản sự liền đem hai củ nhân sâm đặt ở một chiếc hộp gấm được sơn màu đỏ thẫm, cẩn thận bao bọc nó.

Quản sự lại phân phó một gã sai vặt chạy việc, cung kính đưa đến trong phủ Thân Vương cho Tứ hoàng tử Tiết Trường Du.

Còn về phần Tiết Trường Du, chân trước mới vừa trở về phủ Thân Vương, còn chưa kịp thay ngoại thường thì đã có gã tùy tùng đi tới, trong tay cầm một chiếc hộp gấm màu đỏ thẫm, cung kính nói: "Gia, phía phủ Thừa tướng đưa tới cho ngài một hộp dược liệu."

Người kia nói xong, đem hộp gấm đặt ở trên bàn.

Tiết Trường Du đời trước chính là Hoàng Thượng, tuy rằng cuối cùng làm một quân vương mất nước nhưng dược liệu quý giá gì mà hắn chưa thấy qua? Trên đời này thứ tốt nhất hắn đều đã gặp qua, những thứ nhỏ bé thật sự không lọt vào mắt hắn.

Tiết Trường Du một mặt thì cởi bỏ ngoại thường, tùy tiện cởi ra, ném ở một bên, một mặt thuận miệng hỏi: "Thừa tướng cho người đưa tới sao?"

Gã tùy tùng cung nghênh đáp lời: "Không, không phải Thừa tướng, là đại tiểu thư Tô phủ cho người đưa tới."

Động tác cởi ngoại thường của Tiết Trường Du chợt ngừng lại, ngay sau đó nhanh chóng quay đầu lại nhìn thoáng qua hộp gấm trên bàn, ánh mắt kia lập tức liền khác biệt.

Gã tùy tùng không khỏi nheo mắt, vì sao Vương gia luôn luôn không quan tâm nhưng ánh mắt nhìn hộp gấm kia có chút phóng "ánh sáng của sói" chứ? Khiến cho người nhìn sau gáy đều lạnh lẽo.

Tiết Trường Du thu lại ánh mắt thất thố của mình, ho khan thật nhỏ một tiếng, nói: "Được rồi, ngươi lui xuống đi."

"Vâng."

Chờ gã tùy tùng đi rồi, Tiết Trường Du gấp không chờ nổi liền ngồi ở bên cạnh bàn, đem hộp gấm "tách" một tiếng mở ra. Bên trong đặt hai củ nhân sâm, cũng không phải nhân sâm cực phẩm gì nhưng cũng chẳng kém.

Mu bàn tay của Tiết Trường Du bị phỏng, nhân sâm vốn dĩ không đúng bệnh. Chỉ là lúc Tiết Trường Du nhìn thấy hai củ nhân sâm kia, trên mặt không khỏi treo lên một nụ cười thật dịu dàng.

Hiển nhiên là Tiết Trường Du hiểu sai ý, còn tưởng rằng Tô Hoài Cẩn là đang quan tâm mình. Thật ra Tiết Trường Du suy nghĩ nhiều rồi, Tô Hoài Cẩn chẳng qua chỉ là qua loa lấy lệ một chút với Tiết Trường Du, miễn cho người khác nói nàng không hiểu quy củ thôi.

Từ ngày đến đêm, khi hạ nhân đi ngang qua trước cửa phòng của Tứ hoàng tử thì có thể nhìn thấy Tứ hoàng tử chuyên chú nhìn hai củ nhân sâm, ánh mắt kia không hòa tan nỗi dịu dàng, còn thỉnh thoảng vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve, thật giống như hai củ nhân sâm kia là giai nhân tóc đen, giơ tay nhấc chân đều tràn ngập yêu thương say đắm......

Tiết Trường Du ăn một quả "táo đỏ thẫm" mà Tô Hoài Cẩn đưa đến đây, trong lòng đắc ý, còn tưởng rằng Tô Hoài Cẩn vẫn là tiểu nữ tử đời trước lưu luyến si mê mình không thôi, trong lòng vốn không có chút hoài nghi nào cả.
Hắn nào biết, Tô Hoài Cẩn sau khi đưa "táo đỏ thẫm" qua, kế tiếp lại chính là chày gỗ lớn......

Chuyện Tô Cẩm Nhi náo loạn cả đêm, chẳng qua Tô Hoài Cẩn không bị ảnh hưởng nên vẫn nghỉ ngơi yên ổn như thường. Cũng vì Tô Cẩm Nhi cùng Tô phu nhân bị lệnh cưỡng chế cấm túc còn Tử Kiều bị đưa đến quan phủ, bởi vậy đêm nghỉ của Tô Hoài Cẩn cực kỳ yên ổn thoả mãn.

Ngày thứ hai dậy sớm, Tô Hoài Cẩn đã ngồi ở trước bàn trang điểm, Lục Y cười nói: "Tiểu thư, hôm nay mang cái này thì thế nào?"

Tô Hoài Cẩn nhìn gương một chút, lắc đầu nói: "Không thể, cái này quá hoa lệ, phải trang trọng một chút."

Lục Y kinh ngạc: "Trang trọng? Tiểu thư muốn đi nơi nào?"

Tô Hoài Cẩn thản nhiên nói: "Hôm nay ta muốn theo huynh trưởng tiến cung."

Đúng rồi, tiến cung.

Tô Hoài Cẩn không quên. Theo như lời nàng nói cùng đại ca vào ngày trước, trước hết nàng muốn đích thân tiến cung diện thánh, thỉnh cầu Hoàng Thượng giải trừ hôn ước.

Tô Hoài Cẩn vừa mới sửa sang lại cho tốt thì Tô Hoài Chẩn đã tới rồi, đứng ở ngoài cửa không vào. Nhìn tấy Tô Hoài Cẩn sửa sang mọi thứ lại cho thỏa đáng, có chút chần chờ: "Hoài Cẩn, muội thật sự nghĩ kỹ rồi sao?"

Tô Hoài Cẩn gật đầu, giọng điệu tuy rằng thờ ơ nhưng vẫn không dao động: "Tất nhiên là nghĩ kỹ rồi, huynh trưởng cứ yên tâm."

Tô Hoài Chẩn muốn nói gì đó nhưng Tô Hoài Cẩn cười cười, nói: "Khó có khi đại ca cũng muốn thay Tứ hoàng tử nói chuyện nhỉ?"

Tô Hoài Chẩn thật sự là muốn thay Tiết Trường Du nói tốt, bởi vì hai lần gặp mặt này, Tiết Trường Du đều toàn lực bảo vệ Tô Hoài Cẩn, khiến cho cái nhìn về Tứ hoàng tử trong mắt đại ca có chút đổi mới.

Trong lòng Tô Hoài Cẩn cười lạnh, đúng rồi, nàng suýt nữa đã quên, Tứ hoàng tử có bãn lĩnh thu phục lòng người nhất. Năm đó Tứ hoàng tử cũng là như thế này, khiến mình mê mẫn đến đầu óc choáng váng, đâu chỉ có mình, những triều thần kia không phải cũng như thế sao?

Một đám đều cảm thấy Tứ hoàng tử có công lao hơn so với Thái Tử, có sách lược có quyết đoán, quan trọng nhất chính là các triều thần còn cảm thấy Tứ hoàng tử cẩn trọng, không có bất luận dã tâm gì, là người khiêm tốn an phận hiếm thấy, rồi lại là hoàng tử có thực lực nữa chứ.

Trên thực tế thì sao?

Tiết Trường Du mới là kẻ có dã tâm, là một tên có dã tâm triệt để.

Bên ngoài đã có xe ngựa chờ sẵn, Tô Hoài Chẩn để nha hoàn đỡ muội muội lên xe còn Tô Hoài Chẩn cũng không lên xe. Tuy là huynh muội nhưng vẫn muốn tránh hiềm nghi, chỉ có thể cưỡi ngựa dẫn đường.

Tô Hoài Chẩn ngồi trên lưng ngựa, nha hoàn vừa muốn buông màn xe xuống thì Tô Hoài Chẩn đột nhiên nói: "Chờ một chút."

Tô Hoài Cẩn có chút hoài nghi nhìn về phía đại ca, chỉ thấy Tô Hoài Chẩn hơi chần chờ, nhưng vẫn cứ nói: "Hôm qua Tứ hoàng tử cùng phụ thân nói chuyện, huynh hẳn là nói với muội một tiếng." Tô Hoài Cẩn càng hoài nghi, vậy là hôm qua, Tiết Trường Du bảo mình lui ra rồi nói chuyện sao?

Tô Hoài Chẩn đem chuyện hôm qua Tiết Trường Du hết sức bảo vệ Tô Hoài Cẩn, hơn nữa mỉa mai Thừa tướng không nên thiên vị dưỡng nữ, tất cả ngọn nguồn đều nói ra một lần.

Trong lòng Tô Hoài Cẩn có chút kinh ngạc, nhịn không được mà nhìn thoáng qua Tô Hoài Chẩn, không hiểu sao trái tim lại đập loạn hai lần. Đó là một loại rung động mà đời trước nàng cực kỳ quen thuộc.

Tô Hoài Cẩn tuy không thừa nhận, tuy cảm thấy tâm lặng như nước, nhưng nàng đối với Tiết Trường Du vẫn cứ có lưu luyến. Phần lưu luyến kia theo trôi theo năm tháng, tựa như đã khắc vào trong xương cốt của nàng, chảy xuôi theo máu nàng, không biết còn bao nhiêu năm tháng mới có thể tiêu tan.

Trong lòng Tô Hoài Cẩn lại đập rộn nhưng rất nhanh đã ổn định cảm xúc của bản thân. Chính mình đã chết quá một lần, chẳng lẽ còn muốn giẫm lên vết xe đổ nữa sao?

Một câu chậm rãi dịu dàng của Tứ hoàng tử là có thể bảo vệ chính mình sao?

Chính mình vẫn là đứa ngốc kia, vì Tứ hoàng tử mà bẻ gãy bản tính con người sao?

Tô Hoài Cẩn chậm rãi nheo mắt lại, ngay sau đó nói với giọng lạnh nhạt: "Muội muội biết."

Tô Hoài Chẩn nghe nàng nói như vậy, gật đầu nhưng vẫn cứ nói: "Mặc kệ Hoài Cẩn muội quyết định như thế nào, đại ca đều sẽ nghe muội."

Tô Hoài Cẩn cười một tiếng, nói: "Đa tạ đại ca."

Tô Hoài Chẩn từ biên quan trở về, vào điện tạ ơn. Lệnh bài đặt trước cửa cung rất nhanh đã bị gọi vào, đồng thời gọi đến còn có đích muội Tô Hoài Chẩn, nữ nhi Tô Hoài Cẩn của Thừa tướng đương triều.

Hai người đi vào đại điện, ngoài diện kiến thánh thượng, bên cạnh người còn có đương kim quốc mẫu Hoàng Hậu, cũng chính là mẹ đẻ của Thái Tử Tiết Ngọc Ngọc.

Không chỉ là Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu, còn có hai người đang đứng trên điện, đoán chừng là sớm tới thỉnh an. Chính là Thái Tử đương triều Tiết Ngọc Ngọc cùng Tứ hoàng tử Tiết Trường Du.

Hôm qua Tiết Trường Du mới vừa "ăn" " táo đỏ thẫm" mà Tô Hoài Cẩn đưa tới, hôm nay vừa nhìn thấy Tô Hoài Cẩn, ngay lập tức vui lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tô Hoài Cẩn không buông.

Tô Hoài Cẩn như có gai sau lưng, cảm giác thiếu chút nữa đã bị ánh mắt của Tứ hoàng tử thiêu đốt ra hai lỗ thủng lớn, cũng không biết Tứ hoàng tử có phải đêm qua nghỉ ngơi bị gió xấu thổi trúng hay không, bằng không tại sao mới sáng sớm mà ánh mắt đã quỷ dị như vậy chứ?

"Hoài Cẩn khấu kiến thánh thượng, bái kiến Hoàng Hậu nương nương."

Tô Hoài Cẩn cung kính hành lễ, liền nghe được "Đinh ——" một tiếng, hiển nhiên là hệ thống lại có hiệu lực.

【 hệ thống: Dáng vẻ cấp một, có hiệu lực 】

Hoàng Thượng rất hiền từ ôn hòa, lệnh cho huynh muội Tô gia đứng dậy, còn Hoàng Hậu nương nương cười cười cũng rất là hiền từ, nói: "Hoàng Thượng, người nhìn một cái xem, đại cô nương Tô gia đúng là không bình thường. Thiếp từng nghe có người nhắc tới đại cô nương Tô gia hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn, trong lòng vẫn luôn không tin, còn tưởng rằng thêu dệt thôi. Mới gặp hôm nay, dung mạo chỉ là thứ hai thôi, nhưng dáng vẻ đoan trang này ngay cả nữ nhi của nữ nhi cũng không sánh bằng, thật là tiểu thư khuê các. Khắp thiên hạ này, không người nào sánh kịp rồi."

Hoàng Thượng cũng cẩn thận đánh giá Tô Hoài Cẩn. Đây là lần đầu tiên ông gặp Tô Hoài Cẩn, chỉ cảm thấy Tô Hoài Cẩn tuy mới mười sáu tuổi, nhưng dáng vẻ thướt tha này lại khiến tất cả mọi người không sánh bằng, quả nhiên là cực phẩm.

Hoàng Thượng cười nói: "Đúng rồi, lão tứ cũng là có phúc khí, chờ ngày sau hai đứa thành hôn, cũng thường xuyên đi lại trong cung. Hoàng Hậu thích gặp con như thế, thì cùng trò chuyện giải buồn với Hoàng Hậu nhé."

Tiết Trường Du nghe thấy Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu khích lệ Tô Hoài Cẩn, thật ra hơn phân nửa là lời khách sáo, nhưng đáy lòng lại cực kỳ vui, Cẩn Nhi là tốt nhất.

Ngay lúc Tiết Trường Du cười nhạt thì Tô Hoài Cẩn lại đột nhiên quỳ xuống, nàng vừa mới hành lễ bình thân, đột nhiên quỳ xuống khiến mọi người sửng sốt, không biết chuyện gì xảy ra.

Tô Hoài Cẩn cung kính: "Hoàng Thượng, Hoàng Hậu nương nương, Hoài Cẩn có một thỉnh cầu quá đáng, còn thỉnh Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu nương nương thành toàn."

Hoàng Hậu nương nương kinh ngạc: "Mau đứng lên, tại sao lại quỳ xuống? Thân thể con yếu ớt như thế, trên điện lại lạnh, mau đứng lên."

Hoàng Thượng lại nói: "Lão tứ, còn không nâng Tô nha đầu dậy?"

Tiết Trường Du vừa muốn bước qua đỡ Tô Hoài Cẩn dậy thì Tô Hoài Cẩn đã tiếp tục cung kính nói: "Hoài cẩn muốn thỉnh Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu nương nương giải trừ hôn ước giữa Hoài cẩn cùng Tứ hoàng tử."

"Cái gì?"

Có thể nói đây là tiếng sét lớn giữa trời quang. Tay Tiết Trường Du còn chưa thu vào, nhất thời cứng đờ giữa không trung, đêm qua " táo ngọt" còn chưa ăn xong, trong miệng vẫn còn giữ hương vị nhè nhẹ, thế nhưng đang ăn đã giáng một đòn cảnh cáo. Tuy Tiết Trường Du kiến thức rộng rãi, vinh nhục không sợ hãi thì hắn cũng bị đánh cho đến nỗi chóng mặt nhức đầu, sững sờ kinh ngạc.

Chương 14: Lời thề

Mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía Tô Hoài Cẩn, không một ai là không chấn động, tựa như đều cảm thấy lời của Tô Hoài Cẩn nói ra hết sức kinh người.

Ngay lúc này, tất cả đều không có phản ứng thì Tô Hoài Cẩn lại cung kính nói: "Hồi Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu nương nương, Tứ hoàng tử cùng gia muội tình đầu ý hợp, càng là thanh mai trúc mã, lưỡng tiểu vô sai(1), tên huý của gia muội bên trong cũng có một chữ "Cẩm", tuy không phải ngọc thạch cẩn, nhưng cuối cùng cũng là một dải lụa đẹp(2), vừa lúc muội ấy cùng Tứ hoàng tử cũng xứng đôi, coi như cũng là một cái "Mỹ Đức", sẽ không cô phụ ý tốt của tiên hoàng......"

(1) Ý nói là đôi nam nữ lúc nhỏ chơi cùng nhau vô tư vô lự, không có nghi ngờ lẫn nhau.

(2) "Cẩn" và "Cẩm" trong tiếng Trung phát âm giống nhau

Tứ hoàng tử Tiết Trường Du nghe đến đấy, trong đầu liền "ầm ——" một tiếng.

Thời điểm kiếp trước, Tô Cẩm Nhi cũng từng nháo loạn trước hôn sự của bọn họ. Tiết Trường Du mang máng nhớ rõ chính xác có việc nhảy hồ vừa nói, cũng không biết có phải có chuyện đòi thắt cổ tự vẫn hay không, ồn ào huyên náo, nhưng cuối cùng Tô Hoài Cẩn vẫn cứ gả cho chính mình, là chuyện ván đã đóng thuyền.

Tiết Trường Du không nghĩ tới sống lại một đời, thế nhưng lại xuất hiện biến cố như thế. Tô Hoài Cẩn vậy mà lớn mật đến nỗi trước mặt thánh thượng lại đề ra ý tứ muốn từ hôn.

Hơn nữa nàng vẫn là một nữ tử, lại muốn từ hôn với hoàng tử đang được sủng ái nhất!

Lòng Tiết Trường Du nóng như lửa đốt, muốn mở miệng ngăn cản nhưng chưa kịp mở lời đã nghe Tô Hoài Cẩn nói tiếp: "Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu nương nương có lẽ có điều không biết, gia muội si tình với Tứ hoàng tử, nghe được chuyện Tứ hoàng tử đính hôn đã ngất qua vài lần, còn từng một lần nhảy hồ, lại bi phẫn thắt cổ tự vẫn. Nếu không phải Hoài Cẩn ngăn đón, chỉ sợ gia muội đã...... Tuy rằng gia muội cùng Tô gia không có quan hệ huyết thống, nhưng đến cùng cũng là lớn lên ở Tô gia, đã có tình thân, Hoài Cẩn thật sự không đành lòng giương mắt nhìn muội ấy như thế, do đó cả gan thỉnh Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu nương nương thành toàn cho Tứ hoàng tử cùng gia muội!"

Tô Hoài Cẩn nói tới đây, đột nhiên nghe được một tiếng "Đinh ——", quả nhiên lại là chiếc vòng hồng ngọc kia.

【 Hệ thống: Kích hoạt việc hệ trọng thuộc tính che giấu cấp hai 】

【 Hệ thống: Khổ sở cấp một 】

【 Hệ thống: Khổ sở cấp một, có hiệu lực 】

Tô Hoài Cẩn nheo nheo mắt, còn chưa kịp cẩn thận suy nghĩ thì đã nghe thấy Hoàng Thượng quát lớn một tiếng: "Hồ nháo!"

Tô Hoài Chẩn đứng một bên, còn tưởng rằng Hoàng Thượng đang quát muội muội Tô Hoài Cẩn, suy cho cùng là Tô Hoài Cẩn đã đánh lên mặt mũi của thánh thượng, muốn từ hôn thân nhi tử của thánh thượng. Tuy rằng không phải là con của Hoàng Hậu nương nương, nhưng mẫu thân của Tứ hoàng tử cũng là Quý Phi vô cùng được sủng ái, thân phận địa vị đều không thấp. Hơn nữa Tứ hoàng tử tài hoa hơn người, có thể nói là vị hoàng tử có năng lực nhất trong lòng Hoàng Thượng.

Tô Hoài Cẩn cứ như vậy nói trắng ra muốn từ hôn, thể diện của Hoàng Thượng tất nhiên cũng không còn nữa.

Tô Hoài Chẩn vừa muốn tới quỳ xuống cầu tình, kết quả Hoàng Thượng lại quát to một tiếng: "Lão tứ! Nhìn xem chuyện tốt mà con làm đi!"

Tiết Trường Du còn chưa thoát ra khỏi khiếp sợ chuyện Cẩn Nhi từ hôn thì đã nghe Hoàng Thượng quát, vội vàng quỳ trên mặt đất, cúi đầu nói: "Vâng, phụ hoàng."

Tô Hoài Cẩn nheo mắt, nghĩ thầm, chẳng lẽ nguyên nhân là do hiệu lực của hệ thống, Hoàng Thượng thế nhưng không có trách cứ mình, ngược lại quát mắng Tứ hoàng tử được sủng ái nhất sao?

Tiết Trường Du liền đến quỳ xuống, bên kia Thái Tử và Hoàng Hậu đang ngồi cũng liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều hiện lên một tia sung sướng khi người gặp họa.

Lập tức sau đó Thái Tử Tiết Ngọc Ngọc tiến lên một bước, thật cung kính mà nói: "Phụ hoàng, việc thành hôn vốn không thể miễn cưỡng, sự tình của Tứ đệ cùng dưỡng nữ Tô gia Tô Cẩm Nhi, kinh thành chỗ nào cũng lưu truyền. Nhi tử cũng có lần nghe qua, chuyện của họ thực sự cảm động lòng người, nếu Tô cô nương đã có ý tốt, phụ hoàng sao không thành toàn cho Tứ đệ cùng Tô Cẩm Nhi cô nương."

Nghe đến câu đó, Tiết Trường Du ngẩng đầu hung hăng nhìn chằm chằm vào Thái tử Tiết Ngọc Ngọc, liếc mắt một cái.

Thái Tử đứng ở bên cạnh, chắp tay cung kính, vẻ mặt thành khẩn cùng dịu dàng, phảng phất tựa như là dáng vẻ am hiểu lòng người nhất trên đời này vậy.

Tiết Trường Du không biết Tô Hoài Cẩn cũng là trọng sinh mà đến, còn tưởng rằng đời này cùng đời trước có khác biệt, chính là bởi vì Thái Tử tiến đến làm rối loạn, cũng không biết Thái Tử đã dùng lời gì nói với Tô Hoài Cẩn vậy mà lại khiến Tô Hoài Cẩn cực lực ra ý định từ hôn.

Nghe lời dịu dàng cùng chân thành của Thái Tử nói xong, Hoàng Thượng nói: "Hồ nháo! Lão đại thế mà cũng hồ nháo theo! Chuyện Tứ đệ của con hành xử hồ đồ như thế, bên trong kinh thành còn có đồn đãi như vậy, con làm đại ca cũng không biết khuyên răn nó vài câu? Lại còn tùy nó hồ nháo!"

Thái độ này của Hoàng Thượng làm Tô Hoài Cẩn lập tức có chút mê mang, chẳng lẽ chuyện này thật sự là do hệ thống gây nên?

Tô Hoài Cẩn không dấu vết đánh giá ánh mắt của Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu nương nương bên cạnh. Bên trong ánh mắt của Hoàng Thượng vốn không có một chút quan tâm đối với chính mình, hoàn toàn là dối trá có lệ, vẻ mặt đó thể hiện ra ngoài mặt cũng không cực kỳ rõ ràng, song vẫn đích thực là Hoàng Thượng hết sức lớn tiếng quát Tiết Trường Du.

Tô Hoài Cẩn lại thấy được bên trong vẻ mặt ôn nhu đoan chính của Hoàng Hậu nương nương, hạnh tai Lạc họa(3)ẩn hiện từ trong ra ngoài, trong lòng đột nhiên đã sáng tỏ.

(3) Hạnh tai nhạc họa: ám chỉ việc hạnh phúc vui mừng trước tai ương, đau khổ của người khác, cười trên nỗi đau khổ của người khác.

Đúng rồi, Hoàng Thượng sở dĩ quát mắng Tứ hoàng tử thật ra không phải bởi vì thương xót mình, cũng không phải bởi vì cảm thấy kinh thành lưu truyền lời đồn đãi khó nghe về Tứ hoàng tử cùng Tô Cẩm Nhi, mà là bởi vì......
Hoàng Thượng e rằng đã bắt đầu kiêng kị Tứ hoàng tử Tiết Trường Du vì mọi chuyện đều làm được.

Theo lý mà nói, nhi tử xuất sắc, trò giỏi hơn thầy, làm phụ thân nên vui mới phải, nhưng điều này không áp dụng cho gia đình hoàng thất.

Chiến tích của Tứ hoàng tử vượt trội, tài hoa hơn người, tuy rằng không kết bè kết cánh, cử chỉ làm việc cũng hoàn toàn khẽ tiếng, vẫn chưa bộc lộ dã tâm của bản thân, song chỉ bởi vì hắn "vượt trội" như vậy, cho nên rất nhiều đại thần cực kỳ tôn sùng Tứ hoàng tử.

Hoàng Thượng đã nghe qua thật nhiều lời tán thưởng Tứ hoàng tử, phần lớn là nói Tiết Trường Du có phong phạm của Hoàng Thượng, hoặc nói thẳng là có phong phạm của tiên hoàng năm đó.

Mà thành tựu của tiên hoàng chính là Tiết quốc tối cao từ xưa đến nay, không thể nghi ngờ gì hơn.

Ý tứ này há chẳng phải là muốn nói thành tựu của Tứ hoàng tử đã vượt lên phía trên cả đương kim hoàng thượng hay sao?

Hoàng Thượng bấy giờ cảm giác được một cổ cấp bách đầy nguy cơ, trong lòng đã sớm chộn rộn không yên, tuy Tứ hoàng tử không phải là Thái Tử, nhưng vẫn cứ làm cho Hoàng Thượng ngày không thể ăn, đêm không thể ngủ.

Thái Tử Tiết Ngọc vội vàng cung kính nói: "Vâng, phụ hoàng giáo huấn chí phải".

Hoàng Thượng ngay sau đó lạnh lùng nhìn chằm chằm Tứ hoàng tử Tiết Trường Du, nói: "Con đã biết sai chưa?"

Tiết Trường Du hơi cúi đầu, thấy không rõ sắc mặt, giọng có chút khàn khàn, nói: "Nhi thần đích thực có sai."

Đích thực có sai, hơn nữa Tiết Trường Du cảm thấy chính mình có mười phần sai. Nếu không phải kiếp trước bản thân vội vàng xúc động, lấy sai lầm của Tô Chính bức bách Cẩn Nhi thì cũng sẽ không diễn ra bi kịch lửa cháy ở Cung Du Cẩn.

Quả thật Tiết Trường Du đã hối hận ngay từ đầu không nên làm như thế, hắn nói chính là lời thật lòng, đích thật có sai.

Hoàng Thượng thấy thái độ hắn tốt, liền hừ lạnh một tiếng, lập tức nói: "Lão tứ, con nói cho trẫm nghe, con có yêu mến dưỡng nữ Tô gia kia hay không?"

Hoàng Thượng nói đến đây, đáy lòng của Tô Hoài Cẩn đang quy gối bên này lập tức không lý do mà "Bang bang" nhảy lên.

Đây cũng là điều mà Tô Hoài Cẩn muốn biết.

Chính vấn đề này đã quấn quanh Tô Hoài Cẩn cả hai kiếp. Ở kiếp trước Tiết Trường Du chưa bao giờ đối diện trả lời qua vấn đề này, nhưng mọi người xung quanh đều nói với Tô Hoài Cẩn, Tiết Trường Du yêu mến Tô Cẩm Nhi.

Lại nói, Tô Cẩm Nhi cũng nhiều lần đến trước mặt Tô Hoài Cẩn thị uy, khoe khoang, bày ra đủ loại ban thưởng được nhận từ Tiết Trường Du, nào là ân điển cùng khen thưởng, rực rỡ muôn màu, nhiều không đếm xuể......

Tiết Trường Du vẫn đang cúi đầu, thời điểm nghe thấy câu hỏi này lại chậm rãi ngẩng đầu lên. Tuy nhiên ánh mắt của hắn không nhìn về phía Hoàng Thượng mà là hơi hơi nghiêng đầu chuyển hướng về phía Tô Hoài Cẩn. Trong lòng Tô Hoài Cẩn lại càng là "bang bang" nhảy lên, không lý do mà cảm thấy ánh mắt của Tiết Trường Du rất kỳ quái. Ánh mắt kia cực kỳ phức tạp, phảng phất bao hàm muôn vàn cảm xúc đã cất chứa bên dưới.

Tiết Trường Du trả lời từng chữ cực kỳ rõ ràng, giọng nói trầm thấp khàn khàn, ngữ khí cũng cực kỳ trang trọng: "Nhi thần chưa bao giờ yêu mến dưỡng nữ của Tô gia một phân, lời đồn đãi trên phố tuyệt đối không thể tin, nhi thần có thể trước mặt mọi người mà thề."

Tô Hoài Cẩn như ngừng thở, trong nháy mắt, đáy lòng nàng tựa như có gì đó dao động nhưng thật nhanh lại khôi phục bình tĩnh, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên Tứ hoàng tử sẽ nói lời âu yếm lòng người.

Hơn nữa tại thời điểm này, nếu Tứ hoàng tử thừa nhận bản thân yêu mến Tô Cẩm Nhi, chẳng phải là đổ thêm dầu vào lửa. Đối với tình cảm mà nói, quyền thế mới là tình cảm chân thành của Tứ hoàng tử.

Thái Tử Tiết Ngọc liền híp mắt, đối với lời Tiết Trường Du vừa nói, tựa hồ rất không vừa lòng.

Hoàng Thượng nghe thế, trong lòng áp xuống một ít lửa giận, lạnh giọng: "May mà con vẫn còn có một chút tính toán trước! Trẫm có thể nói rõ ràng cho con biết, cứ cho là con cùng Tô nha đầu từ hôn, cũng đừng nghĩ sẽ có gì đó cùng dưỡng nữ Tô gia."

Hoàng Hậu thấy tình thế này, Thái Tử lại nháy mắt ra dấu cho bà, vì thế liền đổ thêm dầu vào lửa nói: "Đúng rồi, dưỡng nữ Tô gia kia không biết tới cùng là mê hoặc lòng người như thế nào, nhìn một cái liền biết không phải người tốt. Tô nha đầu cùng Trường Du đã có hôn ước từ trước, nàng ta còn không biết xấu hổ mà chen vào, hồ nháo! Nháo đến trên phố đều ồn ào huyên náo, đồn đãi vớ vẩn, thật là không có thể thống!"

Lời Hoàng Hậu nói quả nhiên chọc đúng lửa giận của Hoàng Thượng, hơn nữa Hoàng Thượng kiêng kị thế lực của Tiết Trường Du, muốn thuận theo tình thế giải trừ quan hệ thông gia của Tứ hoàng tử cùng phủ Thừa tướng, như vậy khẳng định khiến Tứ hoàng tử sẽ không cưới dưỡng nữ của phủ Thừa tướng. Tuy rằng nói là dưỡng nữ, nhưng tốt xấu cũng là xuất thân từ phủ Thừa tướng, Hoàng Thượng không thể ban cổ thế lực phía sau này cho Tứ hoàng tử.

Hoàng Thượng lạnh giọng nói: "Chuyện ngày hôm nay, Tô nha đầu là tủi thân nhất, vẫn là nàng hiểu được đạo lí liên quan đến đại cục, thật sự rất là xuất sắc, lão tứ con như vậy thật không hiểu lòng người, đổi lại là không xứng với Tô nha đầu, trẫm liền làm chủ......"

Ông nói tới đây, Tiết Trường Du đột nhiên ngẩng đầu lên, chắp tay nói: "Phụ hoàng......"

Tiết Trường Du muốn ngăn cản, nhưng hắn chưa nói xong, Hoàng Thượng đã hoàn toàn không màng đến mà nói: "Hôn sự của Tứ hoàng tử Tiết Trường Du cùng Tô phủ, tạm thời từ bỏ, một phen ý tốt " mỹ đức " của tiên hoàng, chẳng bằng nói con đã đạp hư đến không ra thể thống gì."

Tô Hoài Cẩn nghe đến đó, trái tim kinh hoàng.

Xong rồi......

Quan hệ của nàng cùng Tiết Trường Du, từ đây xem như đoạn tuyệt rồi!

Mà Tiết Trường Du đã không còn hôn ước này, cùng thế lực của phủ Thừa tướng chặt đứt hoàn toàn!

Tiết Trường Du đột nhiên ngẩng đầu lên, thật sâu nhìn thoáng qua Hoàng Thượng, chắp tay nắm chặt thành một quyền, tựa hồ đè nén bạo nộ của bản thân, trên trán gân xanh đều nổi lên.

Hoàng Thượng lại nói: "Tô nha đầu hãy đứng dậy, chuyện này vốn là con phải chịu uất ức, ngược lại con có thể nghĩ đến đại cục mà hoàn toàn xem xét, còn muốn ấm ức bản thân thành toàn cho lão tứ không biết quy củ kia, quả nhiên đích nữ của Tô gia cùng người khác chính là không giống nhau, căn bản không ai theo kịp."

Tô Hoài Cẩn đứng lên, cung kính nói: "Hoàng Thượng quá khen, Hoài Cẩn thật sự không dám nhận."

Hoàng Hậu cười cười, lại nói: "Tô nha đầu này, thiếp càng nhìn càng vừa ý. Nha đầu tốt như vậy, nếu bởi vì chuyện từ hôn lần này liên luỵ đến khuê danh của bản thân về sau sẽ không tốt, cứ như vậy, không bằng trước mắt thiếp giúp Tô nha đầu lại tìm một mối hôn sự tốt......"

Bà nói như vậy, hơi chút nhìn thoáng qua Thái Tử Tiết Ngọc Ngọc.

Tiết Ngọc Ngọc tự nhiên hiểu ý, sau lưng Tô Hoài Cẩn, chính là thế lực của Phủ Thừa tướng, còn có binh quyền của đại nguyên soái, một văn một võ, ở trong triều đình đều có tiếng nói.

Tiết Ngọc Ngọc tự nhiên là muốn nghênh đón Tô Hoài Cẩn làm Thái Tử Phi, vừa củng cố thế lực bản thân lại có thể chèn ép thế lực của Tiết Trường Du.

Chỉ là Hoàng Hậu còn chưa nói xong, bên kia Tiết Trường Du đang quỳ trên mặt đất đã lại mở miệng, ngữ điệu bình tĩnh như nước.

Tiết Trường Du nhàn nhạt nói: "Phụ hoàng, nhi thần thật sự chỉ thương yêu một mình Hoài Cẩn, vô cùng chắc chắn, đến chết không phai, chỉ là trên phố có kẻ gian quấy phá, lan truyền lời nói bịa đặt, hủy báng đi tâm ý của nhi thần......"

Hắn nói, có hơi chút nghiêng đầu nhìn thoáng qua Thái Tử Tiết Ngọc Ngọc đang đứng cung kính ở một bên.

Tiết Ngọc Ngọc mặt không đổi sắc, hoàn toàn là một dáng vẻ dịu dàng.

Tiết Trường Du dừng một chút, giọng khàn khàn tới cực điểm tựa như hạt cát ném vào trong lửa, nói: "Hoài Cẩn từ hôn, là nhi thần vô năng, không có cách nào ngăn cản lời đồn. Nhưng tình cảm của Trường Du đã quyết, nếu không thể đón Hoài Cẩn về làm vợ thì con đồng ý đến trước liệt tổ liệt tông của Tiết quốc thề...... Cả đời không cưới ai khác."

Chương 15: Có thể có lợi

Editor: Mứt Chanh

"Hồ nháo!"

Hoàng Thượng gào to một tiếng, Hoàng Hậu bên cạnh cũng bị dọa, vội vàng thấp giọng khuyên giải an ủi, nói: "Hoàng Thượng, chớ tức giận, lửa giận tổn hại đến sức khỏe!"

Bà nói xong, đôi mắt rũ xuống, lại nói: "Hơn nữa, Trường Du tuổi còn nhỏ, khó tránh khỏi tính nết có chút......"

Tô Hoài Cẩn đứng ở một bên không nói chuyện, nhưng nàng nghe thấy rõ ràng. Hoàng Hậu hiển nhiên không muốn Tứ hoàng tử Tiết Trường Du sống tốt, biến đổi biện pháp gây khó dễ cho Tiết Trường Du.

Quả nhiên bà nói tới đây, Hoàng Thượng đã thực sự tức giận, nói: "Tuổi nhỏ? Lúc trẫm giống như nó đã sớm hiểu chuyện, thật là bướng bỉnh không ra thể thống gì!"

Tiết Trường Du không nói gì, chỉ quỳ trên mặt đất chắp tay.

Hoàng Thượng nhìn hắn liền phiền lòng, phất phất tay, nói: "Cái gì cũng đừng nói nữa, lăn trở về đi, đóng cửa ăn năn, ít nhất nửa tháng cũng đừng lên triều."

Thái Tử Tiết Ngọc Ngọc nghe xong, trong lòng mừng như điên không thôi nhưng trên mặt lại cực kỳ ưu sầu, mang theo dáng vẻ cầu tình: "Phụ hoàng, Tứ đệ hắn......"

Hoàng Thượng đã nâng tay lên, nói: "Con không cần phải nói, tâm ý trẫm đã quyết."

Tiết Trường Du cũng không nói dư thừa một câu mà chỉ nói: "Nhi tử...... Tạ ơn."

Tô Hoài Cẩn ở một bên nhìn "trò khôi hài" một hồi, chẳng lẽ Hoàng Thượng thật sự thương hại mình? Chẳng lẽ Hoàng Hậu thật sự thích mình? Chẳng lẽ Thái Tử thật sự quan tâm đệ đệ sao?

Đương nhiên, này đều không phải, tất cả mười phần đều sai.

Hoàng Thượng nhìn về phía Tô Hoài Cẩn. Xử phạt Tứ hoàng tử Tiết Trường Du, rõ ràng là do Tiết Trường Du công cao cái chủ, bởi vậy Hoàng Thượng có điều kiêng kị, không muốn cánh Tiết Trường Du cứng cáp thêm. Thừa cơ hội này, đánh mất quan hệ thông gia giữa Tiết Trường Du cùng phủ Thừa tướng thôi.

Dủ sao phân quan hệ thông gia này chính là tiên hoàng lưu lại. Nếu Hoàng Thượng không có lý do mà đánh vỡ hôn ước thì chính là đại bất hiếu, cũng phạm vào lật lọng tối kỵ, sau này người trong thiên hạ ai còn nghe ông nữa?

Một màn từ hôn này củaTô Hoài Cẩn thật ra là giải trừ Hoàng Thượng lửa sém lông mày, bởi vậy Hoàng Thượng mới mang vẻ mặt tức giận, lửa giận này tám phần không phải thật sự.

Giờ này khắc này Hoàng Thượng đã loại bỏ quan hệ giữa Tứ hoàng tử cùng phủ Thừa tướng, lại còn có lệnh cưỡng chế Tứ hoàng tử đóng cửa ăn năn nửa tháng. Trong nửa tháng này, không thể thượng triều, cũng chứng minh thân vương Tứ hoàng tử này hết thảy quyền thế trong nửa tháng này đều phải chặt bỏ, đây là chuyện bao lớn?

Hoàng Thượng chỉ sợ là không tức giận, ngược lại còn đang lén lút vui vẻ đấy.

Tô Hoài Cẩn cũng hiểu rõ đạo lý này, dù sao cũng là chuyện đôi bên cùng có lợi, nói rõ cho nhau lợi dụng. Nàng muốn từ hôn, Hoàng Thượng muốn cắt bỏ quyền thế của Tứ hoàng tử, đẹp cả đôi đường.

Ngược lại Hoàng Hậu cùng Tiết Ngọc Ngọc lén lút ăn chút dưa.

Trong lòng Tô Hoài Cẩn đều hiểu rõ, nhưng có một chút, nàng thật sự nghĩ không thông.

Đó chính là phản ứng của Tứ hoàng tử Tiết Trường Du.

Theo lý mà nói, Tứ hoàng tử Tiết Trường Du muốn giữ lại Tô Hoài Cẩn, đây là chuyện hợp tình hợp lý. Có thể nói ra chuyện "chung thân không cưới", cũng coi như là lời tâm tình bên trong. Có nữ tử nào nghe thấy lời Tứ hoàng tử vô cùng khôi ngô nói như vậy mà không động tâm cơ chứ?

Nhưng lúc Hoàng Thượng lệnh cưỡng chế Tứ hoàng tử đóng cửa ăn năn, Tiết Trường Du vốn không có phản ứng, chỉ là tạ ơn. Hành động này khiến người khác thấy khó hiểu.

Chẳng lẽ Tiết Trường Du lại diễn khổ nhục kế sao?

Dáng vẻ của Hoàng Thượng thực sự tức giận cùng mệt mỏi, duỗi tay đặt trên long ỷ, xua tay: "Được rồi, muốn chọc trẫm tức chết, đều lui xuống đi!"

Tô Hoài Cẩn lại bái một lần, đi theo đại ca Tô Hoài Chẩn nhanh chóng lui ra khỏi kim điện.

Ngay lúc này, thình lình nghe thấy một tiếng "Cẩn Nhi!", phía sau có người kêu nàng. Tô Hoài Cẩn cũng không cần quay đầu lại, tuyệt đối là Tiết Trường Du.

Giọng Tiết Trường Du, Tô Hoài Cẩn nghe thấy quá nhiều. Ngày ngày đêm đêm nghe, tiếng nói cao thấp phập phồng, giọng điệu có vui hay không thì đều khắc vào trong xương cốt của Tô Hoài Cẩn.

Tô Hoài Cẩn làm bộ không nghe thấy, muốn đi nhanh vài bước nhưng Tiết Trường Du lại nhanh chóng đuổi theo. Thân thể hắn cao lớn, lại là người tập võ, hai bước lập tức chạy tới, giơ tay muốn kéo lấy Tô Hoài Cẩn.

Tô Hoài Chẩn bên cạnh lập tức giơ tay lên. Hắn cũng là người biết võ, tuổi còn trẻ đã là đại nguyên soái thiên binh vạn mã, tất nhiên là tay mắt lanh lẹ.

Tô Hoài Chẩn ngăn Tiết Trường Du lại, nói: "Thân vương."

Tiết Trường Du cùng Tô Hoài Cẩn vẫn duy trì khoảng cách, nhưng ánh mắt vẫn luôn đuổi theo Tô Hoài Cẩn, nói: "Cẩn Nhi, ta có lời muốn nói với nàng."

Tô Hoài Cẩn cười nhẹ một tiếng, nói: "Hiện giờ thân vương cùng tiểu nữ tử đã không có hôn ước, còn thỉnh thân vương tự trọng."

Tiết Trường Du bị nghẹn một chút, tiếng nói có chút ngưng trệ.

Lúc này đi tới mấy thị vệ, cung kính nói với Tiết Trường Du: "Tứ hoàng tử, Hoàng Thượng thỉnh ngài lập tức hồi phủ, đóng cửa ăn năn."

Tiết Trường Du nhìn thoáng qua mấy thị vệ kia, thị vệ lại nói: "Vương gia, cũng đừng làm khó nô tài."

Tiết Trường Du không có cách nào khác đành phải ấn xuống khẩu khí trong ngực, cuối cùng nhìn thoáng qua Tô Hoài Cẩn, chỉ là Tô Hoài Cẩn xoay người, không nhìn thấy vẻ mặt củaTiết Trường Du.

Rất nhanh tiếng bước chân "Đạp đạp" vang lên, Tiết Trường Du đã đi theo những thị vệ đó rời đi.

Tô Hoài Chẩn nhìn thoáng qua Tiết Trường Du phái sau, nói với Tô Hoài Cẩn: "Hoài Cẩn, đi thôi." Tô Hoài Cẩn cùng Tứ hoàng tử Tiết Trường Du từ hôn, tin tức này không cần đến ngày hôm sau đã tức khắc dư luận xôn xao, toàn bộ kinh thành đều bắt đầu nói chuyện say sưa, đã trở thành đề tài câu chuyện ở trà dư tửu hậu của đại quan quý nhân.

Tô Chính nghe nói Tô Hoài Cẩn vào cung từ hôn, hơn nữa đại ca Tô Hoài Chẩn không ngăn cản, ngược lại còn giúp đỡ, lập tức thiếu chút nữa đã tức chết.

Một mặt là bởi vì Tô Chính thực chất muốn mượn sức thế lực, cũng vì Hoàng Thượng vừa mới đăng cơ không bao lâu, đúng là thời điểm thay đổi triều đại. Tô Chính tuy rằng là Thừa tướng, nhưng vẫn sợ bị cắt chức, bởi vậy một bên khiêm tốn, một bên muốn củng cố thế lực của mình. Ai không biết Tứ hoàng tử Tiết Trường Du hiện giờ là người có thế lực nhất, thế lực đã vượt qua đương kim Thái Tử.

Mặt khác, đó chính là bởi vì Tô Chính cảm thấy tin đồn nhảm nhí bên ngoài quá khó nghe.

Tô Hoài Cẩn chủ động từ hôn nhưng truyền tới bên ngoài lại không phải chuyện như vậy. Dù sao bên ngoài bao nhiêu người mỉa mai phủ Thừa tướng, cho dù là Tô Hoài Cẩn chủ động lui hôn thì người bên ngoài cũng nói là Tứ hoàng tử cố chấp dính lấy nữ nhi của Thừa tướng, bởi vậy vứt bỏ nữ nhi Thừa tướng.

Còn có người nói nữ nhi Thừa tướng lả lơi ong bướm, Tứ hoàng tử nhìn thấu Tô Hoài Cẩn nên lúc này mới bỏ Tô Hoài Cẩn.

Cũng có người nói phủ Thừa tướng phạm vào đại sự phải bị bãi miễn, cho nên Hoàng Thượng giải trừ hôn ước giữaTứ hoàng tử cùng Thừa tướng.

Việc này ồn ào huyên náo, vẫn luôn giằng co.

Tô Hoài Cẩn một chút cũng không chịu ảnh hưởng, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, ngày qua ngày thật sự nhàn nhã.

Lục Y sốt ruột: "Tiểu thư, người không có tính toán gì sao? Bên ngoài nói chuyện khó nghe chết đi được!"

Tô Hoài Cẩn nhàn nhạt cười, bưng lên chén trà nhẹ nhàng nhấp một ngụm, nói: "Tính cái gì đây?"

Đúng rồi, tính cái gì đây?

Năm đó lúc Tô Hoài Cẩn trở thành Hoàng Quý Phi, kiến thức càng nhiều, bát nước bẩn này mình mà tức giận đã sớm tức chết rồi, chỉ sợ hiện tại đã là việc hệ trọng cấp ba.

Tô Hoài Cẩn mấy năm nay đã sớm mài dũa bản thân, đối với chuyện này cũng không đặt ở trong lòng.

Nhưng Lục Y lại nói.

Tính toán......

Tô Hoài Cẩn hai ngày này thực chất suy nghĩ tính toán, tính toán cho ngày sau.

Dù sao hiện tại đã từ hôn, Tô Hoài Cẩn đã mất nỗi lo về sau, tất nhiên muốn tính toán rồi.

Đời trước ý nghĩ của Tô Hoài Cẩn rất đơn thuần, giúp chồng dạy con, làm một phu nhân hiền lương thục đức, đây cũng là Tô Chính thường xuyên dạy dỗ nàng, gả nàng cho lang quân như ý, hầu hạ phu quân thật tốt, xử sự phải chậm rãi dịu dàng nhường nhịn.

Chỉ là đời này, Tô Hoài Cẩn không muốn sống như thế, dựa vào người khác chung quy không phải là một cách. Cái gì mà lang quân như ý, không biết có phải lang sói quay đầu sẽ biến thành ăn thịt người không nhả xương hay không.

Tô Hoài Cẩn sớm đã nản lòng thoái chí với những chuyện này, tất nhiên không có khả năng dựa vào lấy chồng mà sống mà phải bằng bản lĩnh của mình.

Tô Hoài Cẩn cân nhắc một hồi, nàng là một nữ tử, cũng không có quyền thế. Đầu năm nay nữ nhi nếu muốn có quyền thế so với lên trời còn khó hơn, nhưng có thể có tiền tài.

Tô Hoài Cẩn tính toán kiếm chút tiền tài. Nàng là người từng trải, tất nhiên biết mấy năm nay mua bán gì kiếm tiền nhất. Chỉ là hiện giờ ở kinh thành, trong kinh thành quá nhiều người giàu. Nàng muốn khởi bước sẽ rất khó, chịu xa lánh thì không cần phải nói. Còn có một thứ quan trọng nhất, Tô Hoài Cẩn chính là nữ nhi của Thừa tướng. Nếu muốn buôn bán thì Tô Chính sẽ là người đầu tiên không đáp ứng, dù sao thể diện cũng không quá tốt.

Tô Hoài Cẩn bên này đang phát sầu thì bên kia đã có nha hoàn lại đây, nói: "Đại tiểu thư, đại công tử đã khởi hành."

Tô Hoài Cẩn gật đầu, hôm nay huynh trưởng Tô Hoài Chẩn rời kinh thành, Tô Hoài Chẩn chỉ là trở về tạ ơn, cũng không thể ở lâu cho nên lúc này thời gian ở trong nhà cũng ít. Chưa đến mấy ngày lại rời kinh thành, quay về biên quan.

Tô Hoài Cẩn không thể đưa hắn, nhưng vào ngày hôm trước đã tiễn hắn. Khiến huynh trưởng cực kỳ không yên tâm là Tô Hoài Cẩn, dù sao hiện giờ Tô Hoài Cẩn đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, nơi nơi đều là tin đồn nhảm nhí.

Nha hoàn kia cũng không lập tức lui xuống.

Tô Hoài Cẩn lại nói: "Còn có việc gì?"

Nha hoàn vội vàng nói: "Dạ, đại tiểu thư, lão gia cùng phu nhân, mời đại tiểu thư đi qua một chuyến."

Tô Hoài Cẩn gật đầu liền đứng dậy, chỉ sợ là chuyện về mấy ngày nay đồn đãi vớ vẩn nhưng nàng cũng không có gì đáng sợ. Lục Y nhanh đi theo, đoàn người liền đi về phía tiền thính.

Tô Chính cùng Tô phu nhân đã ở đó, Tô phu nhân cùng Tô Cẩm Nhi trước đó vài ngày bị cấm túc nhưng Tô phu nhân đã chứng minh rồi chính mình trong sạch, trâm thật ra là bà vứt, không phải bà mua Tử Kiều, bởi vậy Tô phu nhân đã bị bỏ lệnh cấm, chỉ có Tô Cẩm Nhi còn bị nhốt ở trong phòng.

Vẻ mặt của Tô Chính xanh xao ngồi ở trên ghế, Tô phu nhân đứng ở bên cạnh ông, dáng vẻ thực sự ngoan hiền, nhẹ nhàng nhéo bả vai của Tô Chính, thấp giọng: "Lão gia, Hoài Cẩn tới."

Tô Chính ngẩng đầu lên, có chút khó xử nhìn Tô Hoài Cẩn, hơi hơi hé miệng, tựa như khó mà nói cái gì.

Tô Hoài Cẩn nhìn thấy dáng vẻ này của Tô Chính liền biết ông muốn cùng mình nói về chuyện tin đồn vớ vẩn, liền nói: "Phụ thân có gì muốn nói, nữ nhi thụ giáo."

Tô Chính lúc này mới nói: "Hoài Cẩn, con luôn luôn có chủ kiến, nhưng lần này thật sự...... Thật sự hồ nháo!"

Tô phu nhân nhanh chóng trấn an: "Lão gia, lão gia đừng nóng giận, tức giận sẽ tổn hại đến sức khỏe, mau xin bớt giận, uống một ngụm trà."

Tô Chính xua tay không uống, lại nói: "Con quá hồ nháo! Phụ thân vốn định thỉnh gia pháp, nhưng mẫu thân con vẫn luôn ở bên cầu tình, nói con thân thể suy yếu, không thể động gia pháp."

Tô Hoài Cẩn nhìn thoáng qua Tô phu nhân làm bộ làm tịch nhưng không nói gì, chỉ là khẽ cười cười, nụ cười kia có hai phần ẩn ý.

Tô phu nhân liền nói: "Đúng rồi, hoài cẩn tuổi còn nhỏ, tính nết bướng bỉnh cũng là chuyện thường có, này cũng không sao. Nhưng những người này trong kinh thành nói láo nói toét, bởi vậy...... Bởi vậy thiếp muốn cùng lão gia thương lượng một phen."

Tô Hoài Cẩn nghe xong lại cười một tiếng, trong lòng tự nhủ, xem ra đã muốn nói điểm chính rồi.

Tô phu nhân ân cần: "Hoài Cẩn con xem, trong kinh thành nổi bật như vậy, lão gia có ý tứ là để con về quê sống. Ở một hai năm, không chừng chỉ cần mấy tháng, cũng có thể gió êm sóng lặng, đến lúc đó, lại đón con về."

Lục Y vừa nghe xong, nhất thời ngừng lại, về quê sao?

Tô gia là dòng dõi thư hương, nhiều thế hệ làm quan, nhưng quê quán của Tô gia lại ở một địa phương nhỏ. Tuy rằng không thể nói là thâm sơn cùng cốc nhưng lại là một địa bàn nhỏ, vùng sông nước non.

Sản nghiệp chủ yếu của Tô gia đã chuyển tới kinh thành, quê kia chỉ có một ngôi nhà cũ không hủy, có mấy người ở bên kia xử lý, ngày lễ ngày tết chỉ đến tế tổ thôi.

Nói trắng ra là, nhà cũ ở quê còn không bằng nói là ngôi mộ tế tổ đi!

Lục Y là người đầu tiên mặc kệ, Tô Chính thở dài: "Phụ thân biết sẽ ấm ức con, chỉ là tính tình này của con cũng nên sửa sửa, Tứ hoàng tử là người chúng ta đắc tội nổi sao? Con ở tại trong kinh thành, lỡ như Tứ hoàng tử tính toán trả thù con, như thế nào cho phải? Hơn nữa, này...... Này mặt mũi thật sự......"

Tô Hoài Cẩn đều hiểu rõ, Tô Chính luôn luôn yêu quý mặt mũi của mình, Tô phu nhân vừa lúc liền khuyến khích Tô Chính đuổi Tô Hoài Cẩn đi. Hiện giờ có thể khiến đương gia Tô Hoài Chẩn vừa mới chân trước đi, sau lưng Tô phu nhân đã gấp không chờ nổi khiến lão gia đuổi Tô Hoài Cẩn đi.

Tô phu nhân sợ Tô Hoài Cẩn cùng mình bướng bỉnh, không trở về quê thì lập tức thể hiện cảm xúc ra, hợp lý hợp tình, nói: "Hoài Cẩn, nương đây cũng là......"

Bà ta còn chưa mở miệng thì Tô Hoài Cẩn đột nhiên ngẩng đầu lên, còn cười cười.

Nàng vốn xinh đẹp động lòng người, đời trước đã làm Hoàng Quý Phi, tất nhiên sẽ có khí thế nói không nên lời. Hơn nữa hệ thống tăng thêm, nụ cười này lập tức bốn phía không ai sánh nổi.

Tô Hoài Cẩn cười cũng không phải là cười nhạo cùng cười lạnh, bởi vì ý tức của Tô phu nhân cũng chính là ý của nàng. Tô Hoài Cẩn đang nghĩ ngợi tới tính toán sau này, trong kinh thành không dễ kiếm tiền, căn bản phát triển không nỗi. Phụ thân ngại với thể diện khẳng định cũng sẽ không để nàng buôn bán.

Nhưng nếu như về quê, ngày đó cao xa hoàng đế, ai cũng quản không được, còn không phải bản thân nàng sẽ làm chủ sao?

Hơn nữa quê quán kia cũng không có đại thương nhân, cũng không thể so với buôn bán ở kinh thành chen chúc vỡ đầu, cũng rất đơn giản.

Ngay khi Tô Chính thở ngắn than dài, Tô phu nhân ân cần đầy chủ động nói lý, Lục Y sốt ruột tức giận, nha hoàn hạ nhân khác xem náo nhiệt thì thái độ của Tô Hoài Cẩn rất nhẹ nhàng: "Đúng rồi, phụ thân cùng phu nhân đều có ý tốt, Hoài Cẩn theo đó, cũng không phải chuyện gì lớn."

"Con...... Con nói cái gì?"

Tô phu nhân cũng chưa kịp phản ứng lại, ngây ngốc một chút. Bà còn tưởng rằng mình phải mất công mới có thể đuổiTô Hoài Cẩn đi. Không ngờ, Tô Hoài Cẩn thế nhưng lại đồng ý, này thật sự quá không tầm thường.

Tô Hoài Cẩn hơi hơi mỉm cười, cực kỳ hiểu chuyện: "Nhà cũ non xanh nước biếc, địa linh nhân kiệt, Hoài Cẩn ở nơi đó một thời gian cũng tốt."

Quan trọng nhất chính là...... Có thể có lợi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau