NƯỚC MẮT TƯỜNG VI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nước mắt tường vi - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Chỉ xem anh như là máy móc

Vừa ra khỏi hẻm, Triết đã đỗ xe chờ sẵn.

“Tôi đã nói là có thể tự đến được. Tôi không thích đưa rước”

“Khu nhà tôi không có thẻ em không vào được. Với lại, em đi sinh nhật mẹ chồng tương lai thì chồng đón có sao đâu”

Hân im lặng không nói gì. Tự dưng cô thấy ở một mình với anh ta có chút không thoải mái chút nào dù cô không ghét anh ta như lúc trước nữa. Triết vẫn tủm tỉm cười, cô ấy hôm nay có vẻ thuần hơn hôm trước, sự dịu dàng này không biết đã từng dành cho ai chưa.

Xe đến cổng nhà, người làm ra mở cửa rồi chào hai người. Hân quan sát biệt thự, tuy không lớn và lộng lẫy như nhà ba cô nhưng lại có cảm giác rất yên bình và thanh tịnh, hồ nước nhỏ, hòn non bộ, cây cối xum xuê. Có vẻ chủ nhà là người rất yêu thích thiên nhiên. Hai bác Tuyên Hạnh đã ra đón. Bà Hạnh nhìn cô bé hôm nay rất khác hôm đi xem mắt, tóc thắt bím rối, chân váy caro chữ A màu xanh, áo sơ mi trắng hải quân đơn giản năng động, bà thân thiết nắm tay Hân.

“Con vào đây, đã bảo thằng Triết đưa con về sớm hơn một chút, mà nó cứ lo công việc”

Hân nhìn sang thấy anh cười nhìn đi chỗ khác. Cô đỏ mặt, anh ta cứu nguy cô một phen rồi, hôm nay cô cố làm nốt việc buổi sáng nên đến muộn.

“Dạ, lần sau con qua sớm hơn. Con xin lỗi bác. Đây là quà của con, chúc bác sinh nhật vui vẻ”

Bà Hạnh cầm chiếc hộp nhỏ xinh xắn cười vui “Bác nhận, cảm ơn con nhiều. Vào đây, hôm nay cực kỳ nhiều món, không biết là có hợp khẩu vị của con không nữa”

Hân nhìn một mâm đầy ắp đồ ăn đẹp mắt, thầm thán phục tài nghệ của đầu bếp nhà này.

“Ngon quá bác ơi”

“Biết con dâu tới, bà ấy tự tay vào bếp đó. Bác vào phụ không chịu” Ông Tuyên nhìn bà Hạnh dịu dàng nói.

Hân trố mắt ngạc nhiên. Những người phụ nữ vào bếp không hiếm nhưng với một gia đình quyền quý như ông Tuyên bà Hạnh thì lần đầu tiên cô thấy phụ nữ tự tay xuống bếp, lại làm những món khó ngon như ngoài hàng thế này thì thật sự ngưỡng mộ. Bà Hạnh liên tục gắp thức ăn vào bát Hân.

“Ăn đi con, gầy quá rồi. Từ nay cuối tuần đến đây bác tẩm bổ cho con”

“Bà không nhớ đến bố con tôi nữa à”

“Hai bố con ông ăn suốt ngày, tự gắp đi”

Triết và ông Tuyên nhìn nhau “...”

Ăn trưa xong, cả nhà lại kéo nhau ra vườn, bàn đã sẵn bánh kem, rượu và trang trí rất đẹp. Đây là lần đầu tiên Hân được dự sinh nhật với một gia đình, cảm giác thật lạ lẫm. Bà Hạnh lại luôn nắm tay cô không buông. Hân cũng không ngờ bà Hạnh lại có cảm tình với mình như vậy. Cô bỗng có cảm giác ấm áp trong lòng, xúc động như bên cạnh người thân.

Triết nhìn mẹ mình và Hân cứ tíu ta tíu tít mà lòng khấp khởi. Đã lâu lắm rồi anh mới thấy mẹ vui như vậy. Nhà anh chỉ có 4 người, đứa em gái du học rồi lấy chồng định cư luôn bên Anh, anh lại chuyển ra ngoài sống tiện cho công việc. Bố mẹ về hưu ở nhà lủi thủi một mình với nhau. Đúng là một cô vợ sẽ làm ông bà vui vẻ hơn. Mà cô gái gai góc kia, xem ra lại rất hợp với mẹ anh.

Triết nhanh tay cầm điện thoại chụp ảnh lại khoảnh khắc mẹ và Hân tươi cười nói chuyện. Từ khi gặp anh, cô chưa từng cười như vậy.

“Hình như buổi tiệc này mẹ tổ chức cho cô ấy thì phải. Mẹ có thấy ba con ngồi xụi lơ một góc đằng kia không?”

“Cái thằng này, mẹ sống với ông ấy cả đời rồi. Con dâu mẹ mới bước vào nhà mấy tiếng”

“Bác đừng nói vậy, con và anh Triết chưa...”

“Chưa thì bây giờ bắt đầu. Con làm con dâu bác sẽ không phải làm gì cả, hai đứa muốn ở riêng thì sẽ ở riêng từ đầu, con cũng không cần phải lo tài sản của hồi môn gì cả, chỉ cần hai đứa cưới nhau xong thì thế nào cũng được"

Hân ngại ngùng nhìn bà Hạnh, bác ấy thật sự có tình cảm với cô thì phải, thảo nào bà Lan nói là bác ấy không cần của hồi môn không cần tài sản gì của cô cả. Một bà mẹ chồng như vậy thật hiếm, nhưng… mối quan hệ giữa cô và Triết, dường như không phải tình yêu.

Thấy Hân ngại ngần, bà Hạnh sợ cô không thích con trai bà "Bác tin hai đứa sẽ yêu nhau, con xinh đẹp giỏi giang không khác gì mẹ con thời trẻ. Cho nên bác tin bác không nhìn nhầm người”

"Mẹ con sao? Bác biết mẹ con?”

Bà Hạnh chần chừ một chút “Bác có biết mẹ con, cho nên bác mới hỏi cưới con cho con trai bác. Mẹ con bác chỉ gặp một vài lần ở bệnh viện, nhưng rất ấn tượng. Chỉ có điều, số bà ấy ngắn quá”

Nhắc đến mẹ, mắt Hân đã phiếm hồng. Từ nhỏ đến lớn không ai nói chuyện gì về mẹ với cô, lúc mẹ còn sống cô còn quá nhỏ cũng không nhớ rõ mặt mẹ nữa. Vì vậy những ký ức về mẹ chỉ là vài ba bức ảnh đen trắng vụn vặt. Nghe bà Hạnh nói về mẹ mình, cô càng buồn hơn.Bà Hạnh nhìn ánh mắt của cô cảm thấy rất thương. Bà rất có cảm tình với cô bé này. Tiểu thư của nhà họ Cao, bố là chủ doanh nghiệp đá quý nhưng quần áo rất bình thường, không hàng hiệu không trang sức, không trang điểm như những đứa con gái nhà giàu khác. Bà có cảm giác cô bé sống theo bản năng tự nhiên, cá tính nhưng đôi mắt lại đặc biệt buồn rười rượi. Bà cũng có một đứa con gái bằng tuổi Hân được cả nhà cưng chiều như trứng mỏng, cho nên bà hiểu thiếu tình thương của người mẹ thiệt thòi với một đứa trẻ như thế nào.

“Thế này đi, hôm nay con ngủ lại đây, sáng mai bác làm đồ ăn cho con, đằng nào mai cũng là chủ nhật”

“Nhưng con…”

“Không nhưng gì cả, bạn của bác đến rồi, bác gọi Triết lại đây với con”

Bà Hạnh đi khỏi thì Triết cầm ly rượu đi đến.

“Em cho mẹ tôi ăn gì mà bà mê như điếu đổ vậy”

Hân lườm anh không nói gì. Cô cầm một chùm nho thoải mái dựa vào hàng rào, ngắt từng quả cho vào miệng. Không gian ở đây thích thật, có thể ngắm được sao nữa, khu này yên tĩnh đến bình yên.

“Sao anh lại chấp nhận cuộc hôn nhân với tôi?”

“Vậy còn em”

“Ba tôi đặt đâu tôi phải ngồi đó”

“Chắc không? Vậy tại sao phải tốn sức phá cuộc hôn nhân này?”

“Tôi không thích, thế thôi”

Hân đi lướt qua anh nhưng đã bị Triết kéo lại. Anh nhỏ giọng bên tai cô.

“Vợ của ba em đến rồi”

Hân khựng lại rồi quay về phía hàng rào, cô cực kỳ chán ghét bà ta. Triết nhìn Hân, ánh mắt phức tạp tập trung suy nghĩ. Có vẻ cô không ưa mẹ kế.

Tiếng bà Lan từ xa vọng lại “Hân đã đến từ chiều à. Vậy mà dì còn lo con không biết lễ nghĩa. Dì đúng thật là!”
Theo sau bà Lan còn có mấy người phụ nữ khác, đi cùng là mấy cô gái trẻ ăn mặc sành điệu chải chuốt. Mấy cô gái kia có vẻ là con nhà giàu, nhìn thấy Triết mắt đã sáng lên. Một cô trong đó còn chạy lại nắm tay thân thiết.

“Anh Triết dạo này đi đâu mà không qua Thảo chơi. Em tới viện cũng không gặp được anh”

“Ừ dạo này anh bận”

Bà Lan quay sang ngọt nhạt với mấy người phụ nữ kia.

“Con của chồng tôi đó. Con bé 24 tuổi rồi, chồng tôi mới xin cho nó vào một công ty dịch vụ. Con bé coi vậy mà dễ thương lắm đó. Tôi chăm bẵm nó từ nhỏ lúc mẹ nó mới mất”

Hân chán ghét với màn thảo mai của bà ta, cô đi đến bàn bánh, mắt tập trung vào những chiếc bánh màu sắc, bên kia nói gì cũng không lọt vào tai. Thử một cái xem nào, cũng không tệ, nhưng không ngon bằng nhỏ Lam làm.

“Em ăn ngọt như vậy không sợ béo à?”

“Tôi tập võ lo gì béo, càng béo càng tốt”

Cô gái lúc nãy nhìn Hân từ đầu đến chân. Chưa thấy có người nào đi tiệc sinh nhật lại mặc quần áo như chị ta, thật là hai lúa.

“Anh Triết, chị ta là ai vậy?”

Không hiểu sao Hân thoáng giật mình khi nghe câu hỏi đó, cô nhìn sang Triết một chút.

Triết cười, nắm vai cô kéo lại gần rồi đáp tỉnh bơ.

“Bạn gái anh”

“Thế còn chị S…”

Hân đột ngột bị Triết xoay lại mạnh mẽ áp xuống môi cô.

“A..nh...”

Chưa kịp phản ứng lại đã thấy miệng mình bị tách ra, đầu lưỡi anh chui vào nhẹ nhàng trêu đùa quấn quýt. Cô cong người né tránh nhưng như vậy lại càng làm nụ hôn của Triết mạnh mẽ và cuồng dã hơn. Thật ra Triết chỉ định hôn cô một cái để ngăn con bé Thảo kia nói tiếp, nhưng khi chạm vào môi cô mới biết là anh không thể. Cảm giác chiến thắng khi dạy người khác hôn thật sự thoả mãn. Cô gái này có cá tính gai góc nhưng về phương diện tình cảm là tờ giấy trắng hoàn toàn. Triết có cảm giác, chính anh đã vẽ lên những nét bút trong trang tình của cô ấy.

Cô gái tên Thảo thấy hai người trước mặt hôn nhau đắm đuối bực bội đi ra chỗ khác.

Mãi lâu sau Triết mới buông Hân ra, anh nuốt nước bọt một cái, nhìn đôi môi đã đỏ rực lên vì bị anh cuốn lấy.

“Anh bị điên à, sao lại hôn tôi hả” Mặt cô đã nóng bừng tức giận.

“Thì sao, tôi hôn vợ tương lai mà. Em không thấy vây quanh mình cả núi tình địch à”

Hân bĩu môi “Anh đừng có ảo tưởng sức mạnh nữa”

“Tôi có ảo tưởng gì đâu, thấy cũng đã thấy cả rồi, gì mà…”

“Câm mồm, tôi cấm anh nhắc đến chuyện đó, giao dịch của chúng ta đã kết thúc ”

Cô dừng một chút “Lần đó, tôi cũng chỉ xem anh như là máy móc thôi, chỉ là tình một đêm thôi, đừng có ảo tưởng ”

Cái gì? Máy móc sao? Chỉ xem là tình một đêm sao? Hai cái câu chói tai như vậy mà cô ấy lại thốt ra nhẹ tựa lông lồng. Cơn giận của Triết đã dâng lên cuộn trào

Chương 7: Gặp lại người cũ (H+)

Anh bước theo vài bước kéo cả người cô đi vào bên mái hiên cạnh nhà. Hân giãy dụa nhưng không nổi. Anh ta đi quá nhanh buộc cô phải theo như chạy.

“Anh kia, thả tôi ra, bắt tôi đi đâu. Bác Hạnh ơi, cứu con”

Nhưng tiệc sinh nhật mở nhạc quá to không ai nghe thấy.

Triết kéo cô vào một căn phòng đóng rầm cửa lại ép cô lên tường. Ánh mắt anh đã nổi lên một vài tơ máu đỏ.

“Để tôi cho em xem máy móc là như thế nào!”

Hân hốt hoảng trợn mắt đẩy anh ta ra. Cô lấy gân chuẩn bị đưa đầu gối lên một thế võ nhưng vô ích. Triết đã ép sát cô vào tường, một chân anh chèn giữa hai chân cô đè chặt, bàn tay anh đẩy hai cánh tay mảnh khảnh của cô lên cao. Đôi môi anh bắt đầu cắn nhẹ cằm Hân, rơi xuống cổ rồi lại sang tai nhỏ.

Tư thế mờ ám này khiến Hân vô cùng khó chịu. Môi anh ta đi đến đâu cô như bị kiến cắn đến đó, từng tế bào trên da như xô nhau chạy, lỗ chân lông mở ra khiến cô hơi run rẩy.

“Anh buông tôi ra, đừng, tôi sẽ hận anh”

Triết cười gian tà, còn cố tình phả hơi thở nóng rực vào tai Hân.

“Đằng nào e cũng muốn phá nát cuộc hôn nhân này, thì tôi làm thế này đâu có mất gì. Em đâu có xem tôi là con người...phải không?”

Nói rồi Triết tiếp tục đưa bàn tay nhẹ bóp eo cô.

“Không phải như vậy, tôi...tôi...nãy tôi...đùa”

“Tôi không biết phân biệt đùa hay thật”

Một bên áo của Hân đã bị mở cúc mà kéo xuống, đập vào mắt anh là bờ vai gầy mảnh của cô, cảm giác toàn thân đã rực lửa, anh nhanh chóng cúi xuống đặt những chiếc hôn vụn vặt vào đó.

“Ôi, đừng tôi...xin anh, đừng...”

Triêt nhanh chóng lấp đầy khoang miệng của cô, ngắt luôn lời nói dang dở. Anh hôn cho cô xụi lơ không đứng vững nữa. Cô gái này, lần đầu tiên đã là của anh rồi, anh đủ kinh nghiệm để hiểu đâu là điểm mẫn cảm của cô ấy. Chỉ cần một vài hành động ôm ấp, vuốt ve của anh là Hân đã hoàn toàn mất tỉnh táo.

Tại sao miệng anh ta xảo quyệt như vậy mà nụ hôn lại mềm ngọt đến thế chứ, Hân hận bản thân mình không thể chống đỡ, bị anh ta dẫn dắt trầm luân trong cảm xúc. Cô không kháng cự được nữa rồi, hai tay buông thõng cố gắng không ôm anh ta nhưng rồi cũng phải bấu vào vai mới có thể đứng vững…

Bàn tay anh gấp gáp lột bỏ những vướng víu trên người cô, dưới ánh đèn mờ cơ thể trắng trẻo mềm mại đã đỏ hồng. Anh cúi xuống hôn lên bờ ngực tròn đầy cao vút. Bị kích thích dữ dội, không nhịn được cô “A” lên một tiếng, Triết hài lòng nhìn nụ hoa trên đỉnh đồi đang run nhẹ. Anh cúi xuống ngậm chặt mà gặm nhấm, nhẹ nhàng và dịu dàng hết sức. Bàn tay vuốt khắp cơ thể mềm. Lần trước, vì tác dụng của thuốc không tránh được thô bạo, lần này, cảm xúc ngọt ngào nhấn chìm cơ thể khiến anh muốn nâng niu dịu dàng với cô hơn.

“Vợ tương lai, em cứ mẫn cảm với tôi đi”

Hân không nghe được gì nữa, cô như bị đưa vào một thế giới khác, êm dịu bồng bềnh đầy mật ngọt. Vòng tay ôm ngang lưng anh, đôi mắt nhẹ nhàng khép hờ, miệng nhỏ há ra thở dồn dập, đón nhận những lần tấn công của anh.

Triết lật người để cô ở trên người mình, tham lam thu vào mắt cơ thể mỹ miều, những sợi tóc rối bị anh vò nát rơi tuỳ ý trên ngực như mơn man vuốt ve vùng ngực đầy trông rất ngứa ngáy, vòng eo nhỏ rắn chắc, bụng phẳng lì hằn lên dấu vết bàn tay, phía bên dưới đang nuốt lấy vật nam tính của anh, đẹp đẽ vô cùng. Cả người bị ngọn lửa dục vọng đốt cháy, Triết đột ngột ngồi dậy, dứt khoát siết chặt cơ thể mềm mại này vào trong ngực, đôi môi gắn chặt môi nàng mà mút mát, phía thân dưới vẫn đưa đẩy, hai người đang hoà vào một, khít chặt ấm áp và đẹp đẽ. Cảm giác này, là cảm giác ở trên chín tầng mây...

Hơn một tiếng sau, cơn sóng tình mới hạ nhiệt. Triết hài lòng nhìn gương mặt cô đang đỏ ửng, toàn thân mềm mại vẫn đang run nhẹ trong lòng mình, đôi mắt cô đã phủ tầng sương mỏng kiều diễm. Thật sự dư vị của cô ấy quá tuyệt vời, quá hợp với anh làm anh không dứt ra nổi...

Hân vội vàng đứng dậy mặc quần áo nhưng cả người đau ê ẩm. Triết bật cười lấy quần áo mặc vào cho cô. Hân bực bội giật lấy đồ trên tay anh ta, đỡ bàn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Thay đồ xong cô chạy thục mạng khỏi căn nhà đó. Cô không dám ở lại sợ gặp hai bác sẽ không biết đối diện làm sao.

Triết ra ngoài đã không thấy Hân đâu, cô gái này lại trốn rồi, lần nào cũng vậy cứ gần gũi nhau xong là lại biến mất. Sao cô ấy không giống các cô gái khác một chút nào cả. Khác chỗ nào nhỉ? Các cô gái khác đều chỉ mong có cơ hội là lăn xả vào anh, còn cô gái này thấy anh lại tránh như tránh tà.

Phong, Tú và Minh đi đến “Cậu đi đâu bọn mình đến từ lúc nãy không thấy mặt vậy. Ngồi nói chuyện với bác gái đợi cậu mãi”

“Ừ, tôi đi xả stress một chút ấy mà”

“Vợ tương lai đâu rồi. Tôi nghe bác gái quảng cáo mãi”

“Mày đưa con nhỏ ra đây cho các anh đây nhìn mặt. Không ra đường tao lại chăn nhầm thì khốn”

“Đồ của tôi đừng có động vào. Cô ấy không phải loại gái đó” Triết lườm Tú.

Minh liếc qua Triết một cái, tay đút túi quần lơ đễnh.

“Có vẻ cậu đã tìm đúng điểm dừng chân rồi đấy”

Ánh mắt Triết mơ màng, môi khẽ cong lên.

“Đưa cô ấy ra đây. Để đảm bảo không bị người khác giành giật” Phong nói liếc mắt sang Minh, ánh mắt đã như có tia sét.

“Tất nhiên không có trường hợp như của hai cậu. Người của tôi, chỉ có thể mình tôi được sở hữu” Triết cười, ánh mắt lấp lánh.

(Tác giả: Lam Lam)

***Hân vừa đến sân khu tập thể, đã thấy một bóng dáng cao lớn như đã khắc sâu vào tim đứng dựa tường. Hân sững người chuẩn bị quay đi. Anh ấy đã về Việt Nam sao.

Nhưng vừa lúc đó Duy ngẩng đầu lên, nhìn thấy người bao năm thương nhớ nghẹn ngào nơi cổ họng không thể nuốt xuống, anh bước dài đến nắm lấy tay cô. Hân bối rối nhẹ rút tay ra.

“Anh về lúc nào không bảo em?”

“Anh vừa về đến đây gặp em luôn”

Duy đưa tay vuốt lọn tóc mái che khuất mắt cô. Một cảm giác tủi thân sau đó là hổ thẹn vô cùng tận ập đến. Cô giờ đã không còn trong sạch nữa làm sao để đối diện với anh đây?

Hai người đi bên cạnh nhau, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Ánh đèn vàng ấm áp phủ lên dáng hai người, một cao lớn mạnh mẽ, một nhỏ nhắn mảnh mai. Đã 12 giờ đêm, xóm nghèo chìm vào trong giấc mộng, chỉ còn những con thiêu thân lao vào bóng đêm phát ra những tiếng kêu o o. Khung cảnh ở đây không có chút gì là nhẹ nhàng lãng mạn cả mà làm cho người ta cảm thấy bức bối muốn thoát ra ngoài.

“Em vẫn như ngày xưa, còn xinh đẹp hơn những năm trước rất nhiều”

“Anh cũng chững chạc hơn nhiều mà. Anh về có lâu không”

“Anh về hẳn, anh về đây xin việc và gần mẹ, gần cả những người ngày xưa nữa”

Trước cái nhìn âu yếm của anh, Hân càng cảm thấy mình là người có lỗi.

Anh dừng lại, bất chợt nhìn vào mắt cô.

“Em có nhớ lời hẹn 7 năm trước không? Sao mấy tháng nay anh nhắn tin em không trả lời”

Hân giấu nỗi thở dài, đọng vào mắt cô là hình ảnh chiếc lá vàng nhẹ nhàng bay trong không trung. Nó bay mãi, chao đảo trong khoảng không vô định rồi rơi xuống đường nặng nề như tâm trạng của cô lúc này.

“Hồi này em hơi bận chút nên không nhắn lại cho anh được”

Cô ngập ngừng “Anh Duy, lời hứa nào nhỉ, em thì...ngày đó em trẻ con quá, nên không nhớ mình nói gì nữa”

Duy cảm giác như có gì đó đâm vào lồng ngực mình một nhát. Anh vì lời hứa năm xưa bỏ hết tất cả trở về đây tìm cô. Mà người con gái năm đó nói đã không còn ký ức. Nhưng anh yêu cô ấy quá rồi, yêu từ năm cô 15 tuổi cho đến bây giờ cô 23, một tình yêu thầm lặng không lối thoát.

Cả hai người cùng thở dài, bao quanh là màn đêm yên lặng. Thành phố này đã từng có những kỷ niệm sống động và tươi đẹp, nhưng sợ giờ kỷ niệm đó như cánh đào, phai dần theo năm tháng.

Duy hít sâu một hơi, nhìn cô thở nhẹ nói.

“Nếu em không nhớ...vậy thì mình sẽ trở lại là bạn bè như xưa, được không?”

Hân cười nhẹ “Vâng, chào mừng anh Lục Duy trở về Việt Nam. Hôm nào rủ Mạch Lam nữa, mình về mái ấm một chuyến nha”

Tiếng “anh Lục Duy” sao mà xa cách và đau đớn thế.

Chương 8: Chứng sợ máu

Triết ngồi trong phòng làm việc, ánh mắt mơ màng nhớ lại đêm hôm trước. Cô gái ấy, vợ chưa cưới của anh chứ, thật tuyệt vời. Chỉ cần nghĩ đến việc sau này cưới một cô vợ bướng bỉnh không thuần phục như vậy là anh lại cảm thấy vô cùng hứng thú. Đang suy nghĩ vẩn vơ thì cậu thực tập sinh vọt vào.

“Bác sĩ Triết, làm gì mà cười một mình vậy, có ghẹ mới rồi phải không”

“Ghẹ ghẹ cái đầu nhà cậu ấy, tôi không phong lưu như cậu”

“Ái chà, em nghe có mùi hư cấu”

"Rảnh rỗi thì sang phòng cấp cứu hỗ trợ người ta đi. Có gái xinh gãy chân gãy cổ đang phải nẹp cần cậu đó"

"Ôi anh Triết, em xin, em đã tắm mùi acetol từ qua đến giờ chưa được về nhà rồi. Cho em nghỉ một hôm về với bạn gái"

"Cậu nghỉ về chơi với bạn gái thì tôi đi tu à. Đi nhanh, cuối khoá tôi còn ký duyệt loại A"

Cậu em kia ngán ngẩm thở dài đi ra khỏi phòng. Vừa lúc một nữ y tá chạy vào vội vàng gọi.

"Bác sĩ, bác sĩ Triết, có ca cấp cứu tai nạn cần bác sĩ qua gấp, mạch đang đập rất kém"

Anh vội vàng đeo khẩu trang y tế, găng tay đi ra khỏi phòng. Trên băng ca, người bệnh đang nằm co giật liên tục, máu đã chảy ướt đẫm chiếc áo. Bên cạnh, một cô gái chạy theo khóc nức nở.

"Vú Sáu, vú đừng xảy ra chuyện gì, con xin, con xin vú ơi, vú ơi"

Triết đang định nói hộ sĩ ngăn người nhà bệnh nhân lại không cho vào phòng cấp cứu, nhưng khoan đã...giọng nói này rất quen. Anh giật mình nhìn sang cô gái bên cạnh.

"Hân...Hân, sao lại?"

Triết ôm cô ngăn lại "Em bình tĩnh!"

Anh quay sang nói với y tá bên cạnh "Cho bệnh nhân thở oxy, ép tim ngoài lồng ngực, bóp bóng... Nếu không được thì đặt nội khí quản để hỗ trợ hô hấp, chuẩn bị xét nghiệm truyền máu, 2 phút nữa tôi vào"

"Xin anh, xin anh cứu vú Sáu. Vú...mang... mang đồ ăn đến cho tôi, vú..."

Hân khóc nghẹn không nói được gì. Triết đưa mắt cho một y tá.

"Em đừng lo, tin tưởng tôi. Tôi sẽ làm hết sức, em vào phòng nghỉ của tôi chờ, được chứ?"

Hân gật đầu, nhìn bóng anh khuất sau cánh cửa phòng cấp cứu. Nhưng cô vẫn không chịu đi vào phòng nghỉ, ngồi ở ghế nhựa xanh.

Cô nhớ lúc đó mình vừa ra khỏi hẻm thì một tên cướp lao đến chỗ vú Sáu giật túi đồ trên tay. Vú cố chạy theo giằng lại túi đồ thì bị bọn chúng kéo lê trên đường, vú ngã ra rồi một chiếc xe khác đi qua... sau đó là máu, rất nhiều máu. Cô lao vào ôm vú Sáu nấc nghẹn. Lần lượt những hình ảnh gần 20 năm trước hiện về. Trong gang tấc cô chợt rơi vào trạng thái hoảng loạn, cả người run lên bần bật.

Cửa phòng cấp cứu bật mở ra, Triết nhìn cô gái đang ngồi co lại trên ghế xanh, người cô run lẩy bẩy, chiếc áo trắng dính máu loang lổ càng làm cho cô thê thảm hơn. Ánh mắt anh lộ vẻ đau xót và dịu dàng. Anh ngồi xuống nắm bàn tay run run của cô.

"Không sao rồi, bà ấy đã qua cơn nguy kịch"

Hân nhìn thấy mảng máu đỏ loang lổ trên áo xanh của Triết lại càng hoảng loạn. Cô điên loạn khua tay ú ớ không hiểu nói gì. Triết vội nắm hai tay cô nhưng ánh mắt của cô càng lộ vẻ sợ hãi.

"Em làm sao vậy, tôi đây, Triết đây mà"

Cô vẫn chưa hoàn hồn, ánh mắt trống rỗng không có tiêu cự, khuôn mặt xanh như tàu lá. Rồi cô sợ hãi từ từ đổ gục người sang một bên.

Triết vội vàng bế cô vào phòng mình. Anh quát lên với hộ sĩ.

"Tôi đã bảo đưa cô ấy về phòng nghỉ, không nghe sao hả?"

Hộ sĩ bên cạnh nhìn anh gầm lên sợ hãi. Bác sĩ Triết nổi tiếng dịu dàng chưa bao giờ to tiếng như vậy. Cô hộ sĩ lắp bắp không ra câu.

"Tôi...tôi nói rồi nhưng...cô...cô ấy không chịu"

Triết đặt Hân nằm xuống, với biểu hiện như vậy có thể cô ấy mắc chứng sợ máu homophobia. Anh đo nhịp tim, huyết áp rồi tiêm cho cô một liều thuốc kháng histamine. Gương mặt ửng đỏ nhíu chặt mới nhẹ giãn ra một chút.

Triết nhìn cô suy nghĩ. Tại sao cô ấy lại sợ máu? Nguyên nhân phổ biến nhất của chứng sợ máu là trực tiếp bị chảy máu hay chứng kiến người khác bị chảy máu. Nếu từng bị thương nghiêm trọng khi còn bé thì kỷ niệm đó sẽ ám ảnh mãi. Như vậy thì cô ấy phải có nỗi ám ảnh gì đó lớn lắm.

Nhìn bóng áo blouse trắng quay lưng về phía mình, Hân chống giường ngồi dậy.

"Em tỉnh rồi à? Nằm xuống một chút cho thuốc tan hết"

"Tôi đi đến phòng vú Sáu, bà ấy ở chỗ nào?"

"Em yên tâm, qua cơn nguy kịch rồi, bà ấy bị gãy xương sườn và mất nhiều máu, cho truyền máu và thở oxy rồi sẽ ổn thôi" Anh ấn Hân nằm xuống giường.

"Bệnh của em cũng nguy hiểm không kém đâu"

"Tôi làm gì có bệnh gì"

"Em bị chứng sợ máu. Lúc nãy tôi đã tiêm cho em một liều thuốc an thần"Hân nhìn xuống chiếc áo mình đang mặc, cô đã được thay một áo khác, chiếc áo dính máu đã không còn nữa. Hân cụp mắt không nói gì.

"Từ nay em đến viện tôi sẽ nhờ bác sĩ quen trị bệnh này cho em"

"Không cần đâu, đây không phải bệnh nan y"

"Để lâu sẽ ảnh hưởng đến dây thần kinh"

“Chuyện đó để sau đi, tôi đi thăm vú đã”

Ngày hôm sau vú Sáu đã qua cơn nguy kịch. Hân đi mua chút cháo cho vú về thì đã thấy ông Long bà Lan ở đó.

"Sao bà ấy lại đến nước này?" ông Long hỏi.

"Vú đến thăm con một chút, đến ngõ thì gặp cướp"

Bà Lan bĩu môi "Thấy vội vội vàng vàng tay đùm tay nắm đi từ sáng sớm. Hoá ra là mang đến cho con bé. Đã nói là sắp lấy chồng thì học nấu nướng đi, bà Sáu đã già rồi, con đừng sai bảo gì, vất vả cho bà ấy"

Bà Sáu đã tỉnh, nghe vậy vội ngắt lời.

"Không phải con bé nó sai vú đâu bà chủ. Tui làm mấy món bánh, nghĩ con bé thích nên tui... từ nay tui không vậy nữa"

Hân cắn chặt môi nén cơn uất hận trong lòng. Nếu bây giờ cô cãi thì thể nào về nhà vú Sáu cũng khổ với bà ta.

"Vú Sáu nằm viện khoảng 2 tuần là có thể xuất viện được. Mọi người yên tâm, sẽ không có vấn đề gì xảy ra với bà ấy đâu" Triết phá tan không khí căng thẳng.

"Cảm ơn con đã giúp đỡ"

"Hai bác không cần khách sáo đâu, chúng ta đều là người một nhà cả"

Hai người đi trong khuôn viên bệnh viện. Không khí giữa hai người tự dưng bỗng trở nên gượng gạo. Những tán hoa tường vi đỏ soi bóng xuống dáng hai người. Hân hôm nay ít nói hơn bình thường. Ánh mắt cô trầm xuống, mơ màng hoang mang, cô vẫn chưa thoát khỏi hình ảnh vú Sáu nằm trong vũng máu. Là một bác sĩ, Triết không thường để tâm đến cảm xúc của người khác, nhưng hôm nay không hiểu tại sao mọi biểu hiện của cô anh đều nhạy cảm nhận ra.

(Đọc tại facebook tác giả Lam Lam)

***

"Vú Sáu cũng qua cơn nguy kịch rồi, cậu đừng lo lắng"

Lam nhìn khuôn mặt buồn bã của Hân, nhẹ giọng an ủi.

"Lần sau phải gọi cho mình, cậu đã bị chứng sợ máu lại vào bệnh viện mình không an tâm"

"Ừ, may mắn là anh Triết cũng có mặt ở đó. Cậu đừng lo""Anh Triết? là người cậu sẽ lấy sao?"

Hân gật đầu. Nghĩ về anh ta, khi anh ta mặc áo blouse trắng cũng có phần bớt ác cảm.

Trong hai tuần bà Lan giao phó cho Hân chăm vú Sáu tại bệnh viện. Việc này không cần bắt buộc cô cũng nên làm. Vú đã vì cô rồi, mà cũng chỉ có cô chăm vú, vợ chồng ông Long không hề đến một lần nào nữa sau đó. Vú có họ hàng ở quê nhưng bà không muốn thông báo sợ mọi người lo lắng.

Hân ở bệnh viện, Triết làm việc tại bệnh viện này cho nên lui tới thường xuyên. Quan hệ của hai người cũng cải thiện hơn phần nào. Cô không ngờ anh trong màu áo này khác hẳn với anh trước kia. Kiên nhẫn, từ tốn với bệnh nhân và là một bác sĩ được các đồng nghiệp rất tôn trọng.

Hôm nay Hân có hẹn với bác sĩ tâm lý chữa chứng sợ máu. Triết ngồi bên cạnh, kiên nhẫn theo dõi bác sĩ trị liệu cho cô.

Người bác sĩ già rút một ống dung dịch màu đỏ trong hộp thuốc đưa đến trước mặt cô. Đây là buổi trị liệu thứ 4. Những lần trước bác sĩ chỉ nói chuyện và hỏi thăm tình hình của cô trước đây.

"Hân, đây là màu gì?"

Sắc mặt cô vẫn bình thường nhưng đôi bàn tay đã nắm chặt góc áo không buông. Cô chậm rãi.

"Màu đỏ"

"Tốt, được rồi. Cháu có thấy màu này đẹp không? Có yêu thích màu này không?"

"Không, cháu thích màu đen, cháu đã nói với bác rồi mà" Hân đã bắt đầu thấy khó chịu.

"Được rồi, có lần bác thấy Hân mặc chiếc áo màu đỏ rất đẹp. Màu đỏ không phải hoàn toàn không hợp với cháu đâu"

Bác sĩ lại tiếp tục lấy một cái khăn trắng nhỏ trải lên bàn. Ông mở dung dịch đỏ đổ ra một chút lên chiếc khăn tay, màu đỏ nhanh chóng thấm loang như một đoá hoa to rực rỡ. Nhìn màu đỏ chói trước mặt, Hân cúi gằm mặt xuống, ngón tay bắt đầu run lên.

"Hân, cháu nhìn vào bác. Có những chuyện trong quá khứ không thể thay đổi được, cho nên cách tốt nhất là chấp nhận nó"

Hân vẫn run rẩy, ký ức gần 20 năm trước ùa về. Đầu óc cô mơ màng, hoang mang đau nhức dữ dội. Cô cố giữ bình tĩnh, nhưng hình ảnh của mẹ vẫn quanh quẩn trong đầu không tài nào thoát ra được. Mặt cô trắng bệch, toàn thân như bị rút cạn máu.

“Cứu, cứu mẹ, vú vú ơi mẹ… mẹ” Hân gào lên trong vô thức, nước mắt đã ướt nhẹp khuôn mặt.

Triết vội vàng lao ra ngoài. Rất nhanh chỉ khoảng 2 phút sau anh vào, cầm theo một đoá tường vi đỏ như máu.

Anh đưa lên trước mặt cô "Hân, em nhìn đây, hoa tường vi em thích. Hân, mở mắt ra nhìn anh"

Anh đưa tay lau những giọt nước mắt trên mặt cô, thấy lòng mình vô cùng khó chịu.

Hân nhìn đoá tường vi đỏ rực, thấy mình ổn định hơn một chút.

Bác sĩ tâm lý cầm đoá tường vi đặt bên cạnh tấm khăn loang đỏ.

"Cháu thấy không, màu này cũng giống như màu hoa tường vi"

Ông nhấn mạnh "Không hề đáng sợ. Đoá tường vi Triết mang đến cho cháu, có màu đỏ như máu, rất đẹp"

Hân nhìn đoá tường vi đỏ rồi nhìn sang Triết nhẹ gật đầu.

Triết và vị bác sĩ già thở phào nhẹ nhõm. Vậy là đã biết được cô thích gì, chỉ còn những ký ức của cô vẫn chưa thể hoá giải được.

Triết ấp bàn tay cô trong lòng, bàn tay mềm nhẹ vẫn hơi run rẩy. Trong mắt cô long lanh những giọt nước, giờ phút này cô không còn là cô gái mạnh mẽ gai góc như ngày thường nữa. Triết vỗ nhẹ vào vai cô an ủi. Cứ lặng yên như vậy không nói gì cả để cô bình tâm trở lại.

Nhờ được điều trị với bác sĩ tâm lý, chứng sợ máu của Hân đỡ hơn một chút, cô nhìn thấy máu vẫn còn sợ nhưng không còn bị ngất xỉu. Bác sĩ nói cô phải hoàn toàn thoát khỏi quá khứ thì mới hết được hoàn toàn. Thế nhưng, hình ảnh của 17 năm trước vẫn ám ảnh trong đầu cô.

Hân cầm hộp cơm vào phòng bệnh của vú Sáu. Đều đặn hàng ngày cô đều nấu cơm mang vào đây cho vú. Thi thoảng cô cũng nấu một vài món ngon mang qua phòng Triết, như một sự cảm ơn vì anh đã giúp đỡ cô rất nhiều trong thời gian vú Sáu nằm viện.

Sài gòn hôm nay nắng 38 độ, cô nấu ít chè đông sương tiện thể mang vào cho Triết luôn. Hình như hôm qua anh có ca mổ suốt đêm.

Cô đứng ngoài cửa chuẩn bị gõ thì một hộ sĩ bước đến.

"Cô Hân ạ, bác sĩ Triết vừa đi ra ngoài rồi"

"Ra ngoài? Chẳng phải anh ấy vừa có ca mổ sao?"

"Bác sĩ Triết ra sân bay đón con gái viện trưởng về nước rồi"

Hân bỗng thấy mình hụt hẫng và mất mát một chút. Cô quay về phòng bệnh vú Sáu.

Chương 9: Đối mặt

Tại sân bay,

Một cô gái dịu dàng xinh xắn mặc váy trắng dài quá gối kéo vali bước ra ngoài. Cô gái da trắng mịn như sứ, mắt to tròn long lanh thấy chàng trai trước mặt vội vàng chạy đến.

"Anh, anh đến đón em sao?"

Triết cười vuốt tóc cô nàng "Về lại còn bí mật với anh sao?"

Ông Sang đứng bên cạnh thở dài "Con với cái thấy trai là quên cả ba"

Hạ Sương nũng nịu ôm cánh tay ông Sang "Ba, con yêu ba nhất mà, chỉ là dành cho ba tình yêu cuối cùng thôi"

"Ba như này mà chỉ được xếp cuối cùng thôi sao? Vậy tình yêu đầu tiên con để đâu rồi"

Hạ Sương nhìn sang Triết đỏ mặt không nói gì. Cô bỏ tất cả, cuộc sống đáng mơ ước để về đây cũng chỉ vì anh. Trước đây cô không biết trân trọng đã vất bỏ tấm chân tình của anh, nhưng giờ sẽ không như vậy nữa.

***

Đợt này Lam có sự kiện tổ chức báo chí lớn ở công ty, gọi Hân qua cùng làm luôn. Cô cũng muốn làm tổ chức sự kiện hơn là một sales (nhân viên kinh doanh) vì vậy cô nghỉ việc ở Suppr để sang công ty Avenue Lam đang làm. Đây cũng là một công ty lớn của Sài Gòn trong lĩnh vực bất động sản và du lịch, khá phù hợp với cô.

Từ hôm ở bệnh viện đến giờ cô không gặp lại Triết nữa. Vú Sáu cũng đã khoẻ hẳn rồi cho nên Hân không còn đến bệnh viện. Những ngày ở bệnh viện, cô chợt nhận ra một điều mình đã quá bồng bột gây ảnh hưởng đến người khác.

Điện thoại đến cắt ngang dòng suy nghĩ, là Lam gọi "Bồ về chưa, anh Duy đang ở đây. Bọn mình đang tính đi tập võ, có đi cùng không mình chờ luôn"

"Cũng được, chờ mình nha"

***

Hân đấm mạnh vào bao cát, mồ hôi chảy dọc thái dương xuống chiếc cằm trắng nõn không làm mất đi vẻ hấp dẫn của cô. Duy và Lam lặng lẽ nhìn Hân, từ trước đến nay mỗi khi phiền lòng là cô lại đến trung tâm này đánh võ túi bụi. Bao năm qua cô vẫn không thay đổi, chỉ có anh cảm thấy cô ngày càng xa cách hơn với mình.

Lam kéo tay Hân "Thôi đừng đấm bao cát nữa, chẳng vui gì cả, cậu lên đài tỉ thí với mình đi. Hôm nay chấp cậu hai, phong độ mình dạo này lên rồi"

Hân nhìn sang Lam, con nhỏ này vốn tính nết mềm mại yếu ớt và không thích võ, chẳng qua chiều cô đòi đi học thì cũng đi theo. Cô chỉ cần xuống tấn nhẹ là nó nằm lăn quay ra đó chứ cần gì phải chấp hai quả.

Duy bật cười cốc đầu Lam rồi nháy mắt.

"Em gái ngồi ghế khán giả nhường anh đi. Lâu lắm anh chưa có cơ hội đọ với cô nhỏ này. Hôm nay để anh đo xem tiến bộ hơn xưa bao nhiêu rồi"Hân cười tươi, đeo găng tay da vào đi lên võ đài. Cũng đã lâu rồi cô không tỉ thí với anh.

Hồi xưa, Hân rất lợi hại, những cú đấm luôn được tính toán kỹ lưỡng tung ra với đường đi ngắn nhất đến người đối diện. Nhưng giờ tâm trạng cô không tốt, đánh đấm loạn xạ, Duy một là cố né, hai là ra đòn nhưng lựa không vào chỗ hiểm. Hết 3 trận, cả hai nằm vật xuống sàn, mồ hôi đã ướt nhẹp tấm lưng.

"Anh đã tính làm chỗ nào chưa?"

"Mẹ bắt anh về tiếp quản cô nhi viện, nhưng anh không hợp lắm, cho nên anh đã nộp hồ sơ tại một công ty bất động sản du lịch. Chắc là tuần tới đi làm"

"Chúc mừng anh đã tìm được một công việc ưng ý"

Duy đưa tay sang định lau mồ hôi chảy trên trán Hân nhưng đến nửa đường cô đã né sang một bên. Duy cười gượng, bàn tay treo giữa không trung. Không khí giữa hai người trở nên gượng gạo. May mắn lúc đó Lam bước vào, trên tay cầm hai bịch nước mía.

"Nghỉ thôi, uống tạm cái này lát còn đi ăn mừng anh Duy trở về chứ"

Ba anh em ăn uống xong Lam về trước để làm việc, còn Hân và Duy ngồi cà phê nói chuyện. Nhâm nhi một cốc cà phê sữa đá vào ban trưa cũng rất thú vị. Sài Gòn muôn đời vẫn vậy, luôn tấp nập và bận rộn. Những dòng xe quấn vào nhau, quay vòng vòng không có chỗ thoát. Cuối cùng, con người cũng chỉ có thể ngụp lặn trong đó mà thôi.

"Bảy năm qua cuộc sống của em thế nào? Đã gặp em hai lần mà không nói được câu chuyện trọn vẹn"

"Cuộc sống của em..."
Câu đến cửa miệng Hân dừng lại. Duy nhìn theo ánh mắt của cô. Một người đàn ông cao ráo và một cô gái nhỏ nhắn đi vào.

Triết dịu dàng kéo ghế cho cô gái, hình như ánh mắt không rời cô ấy, ánh mắt dịu dàng mà Hân chưa từng thấy ở anh. "Hạ Sương là mối tình đầu của bác sĩ Triết, con gái của giám đốc bệnh viện này" những lời nói của hộ sĩ cứ lặp đi lặp lại trong đầu Hân như một thước phim quay rất chậm, rất chậm.

Tiếng nói chuyện của bàn bên kia vẫn vọng lại, không gian bên này lại vô cùng im ắng, chỉ nghe thấy tiếng thở nhẹ mang tâm tư của một cô gái. Duy nhận ra sự thất thần của Hân, hình như người đàn ông đó rất quan trọng trong lòng cô ấy. 7 năm không phải là thời gian quá dài nhưng cũng không phải là thời gian ngắn. Bảy năm anh vẫn hướng về đây, nhưng có lẽ anh đã bỏ lỡ những chuyện gì, hay đánh mất những gì không thuộc về mình nữa.

Cảm giác có gì đó ngứa ngáy trong lòng, Triết đưa mắt sang. Bắt gặp ánh mắt của anh, Hân nhanh chóng cụp mắt. Tay cầm cốc sinh tố của Triết ngưng trệ. Cô gái bên cạnh ôm cánh tay Triết gục đầu vào vai anh nhẹ nhàng.

"Anh, cảm ơn anh vẫn còn nhớ sở thích của em"

Triết cảm thấy trên vai mình nặng trĩu, nhưng anh vẫn không đẩy ra, im lặng cúi nhìn cốc cà phê trên bàn.

Hân ra khỏi quán, tâm trạng thẫn thờ. Cô làm sao vậy? Cô mới chỉ quen anh ta được 3 tháng thôi mà, tại sao lại có cảm giác này?

Đây là cảm giác thất bại sao? Cô thật ích kỷ, không nên vì tư thù cá nhân mà lôi Triết vào chuyện này. Đúng là Triết là bà Lan làm mai mối, nhưng anh không có lỗi. Chuyện đời trước nếu cứ kéo dài cho đến đời sau thì cũng không nhận được kết cục đẹp đẽ nào.

Hơn nữa, giờ người yêu cũ của anh đã về nước, cô không nên là người thứ ba chen chân vào tình yêu của họ. Tự dưng nghĩ đến đây, một cảm giác mất mát len lỏi trong lòng Hân. Cô hơi tủi thân một chút, dù sao thì lần đầu tiên của cô cũng đã vào tay anh ấy, dẫu biết trong hoàn cảnh hai người không hề yêu nhau, nhưng vẫn thấy có chút hụt hẫng.

Lục Duy đi bên cạnh cô dưới tán cây trứng cá, tâm trạng anh cũng không tốt hơn là bao. Duy mỉm cười thấy lòng chua xót, từng mảnh ký ức rời rạc ghép vào nhau thành một bức tranh hoài niệm hiện lên trong tâm trí.

Hồi đó, khi Lam và anh đưa Hân về mái ấm, cô chỉ là cô bé ốm nhom, ánh mắt sợ sệt nhìn mọi người. Bữa cơm đầu tiên, mẹ Mai chào đón thêm một đứa trẻ đã nấu rất nhiều món ngon, nhưng cô bé gầy gò không động đũa, chỉ cơm trắng và rau. Đến lúc anh gắp cho cô bé một miếng thịt, cô bé chỉ lấy thìa xắn phần mỡ, nạc lại cho vào bát anh. Mẹ Mai ôm cô bé vào lòng hỏi han “Con không thích ăn thịt sao?”, cô bé gật đầu “Con có”. “Vậy tại sao con chừa phần nạc lại cho anh con?” Cô bé e dè nhìn mọi người trong mâm cơm rồi cúi mặt không nói. “Em nói đi, ngày mai anh lại đi hái quả trứng cá cho em”. Cô bé nhìn anh rồi lại nhìn mẹ Mai nhỏ giọng nói “Ở nhà ba, dì Lan không cho phép con ăn thịt, nếu trong mâm cơm có thịt, cũng chỉ được gắp phần mỡ, dì nói chỉ người lớn lao động nhiều mới được ăn”. Mẹ Mai không nói gì, ôm cô bé vào lòng, từng giọt nước mắt lăn khỏi khoé mắt bà.

Từ đó, Duy tự hứa sẽ là người bảo vệ cô bé suốt đời. Lúc đó anh 13 tuổi, cô 8 tuổi, Anh và cô cũng luôn đi cùng nhau đến trường. Cô chỉ cao đến ngực anh, lon ton đi phía trước còn anh cầm ô chầm chậm đi sau, cô ríu ra ríu rít kể chuyện trường lớp, thi thoảng lại ngoảnh lại, hờn dỗi mà dậm chân “Anh Duy đi nhanh che cho em khỏi nắng, anh đi chậm em về mách mẹ Mai”.

Anh nhớ những trưa hè nắng nực, anh trèo lên tất cả những cây trứng cá quanh mái ấm, cô nhóc gầy còm đứng bên dưới ngước đôi mắt chờ đợi lên cây “Anh Duy, anh Duy anh đừng hái sót quả nào, anh hái nhiều đi, em còn để dành ngày mai ăn nữa”, rồi lại véo von “anh Duy, anh Duy anh không được hái trứng cá cho ai hết nha”

Đến năm cô 15 tuổi, bất chợt một ngày nói với anh, cô mơ ước được làm một kiến trúc sư để xây những ngôi nhà thật lớn cho những trẻ em lang thang cơ nhỡ như của mái ấm, nhưng thật tiếc là cô không giỏi toán nên mơ ước chỉ là mơ ước. Nghe được ước nguyện của cô, anh lập tức lao đầu vào học, kiếm được học bổng vào một trường học tại Pháp. Trước khi lên đường đi du học, cô còn nói với anh “Anh Duy đi rồi không được quên em, em sẽ chờ anh về hái trứng cá”. Rồi anh nói với cô “Hân không được tự leo trèo hái trứng cá, chờ anh Duy về, nhất định anh Duy sẽ hái cho em ăn, hái cho em thật nhiều”

Giờ anh đã cao lớn rồi, không cần trèo lên cây nữa, chỉ với tay một cái là đã hái được cả chùm trứng cá cho cô. Cô gái năm xưa giờ cũng đã trưởng thành, xinh đẹp giỏi giang nhưng đối với anh vẫn luôn bé nhỏ và yếu đuối, chỉ không biết thói quen ăn trứng cá của cô có còn không?

Duy xoè tay ra, những quả trứng cá đỏ rực trước mắt Hân. Cô cười nhẹ, nhón tay lấy một quả cho vào miệng, quả trứng cá tan giòn thơm phức khắp khoang miệng rồi ngọt đậm tan vào lưỡi tươi mát vô cùng thoải mái. Cô lại nhón lấy một quả nữa cho vào miệng, bất giác mỉm cười, đã bao năm rồi cô không ăn trứng cá?

Duy nhìn cô gái trước mặt tâm trạng đã có cải thiện hơn một chút, giơ tay ra định vuốt tóc cô nhưng rồi rút tay trở về. Có lẽ những thói quen ngày cũ sẽ cần có thời gian để cô ấy làm quen trở lại.

Chương 10: Không xác định rõ

Hôm nay là sự kiện gặp mặt báo chí Lam và Hân dày công đảm nhiệm tổ chức.

Hai cô gái dậy từ rất sớm, anh Minh bạn của Lam qua đón rồi chất một đống đồ lên xe chở hai người đến khách sạn. Lam chịu trách nhiệm sự kiện này nhưng Hân lại là người liên hệ khách mời cho nên cô phải đứng ngoài để đón khách, Lam lo lắng phần trang trí bên trong.

Hân tất bật đứng ở sảnh vào hướng dẫn lễ tân đón khách mời và tiếp khách, hầu hết là những người cô quen biết làm trong nghề truyền thông. Nhác thấy bóng dáng quen thuộc đi đến, trái tim bỗng nhiên đập rộn lên. Sao anh ta lại có mặt chỗ này, trong danh sách khách mời làm gì có tên anh ta? Vả lại anh ta là bác sĩ, sao lại lui đến chỗ tiệc tùng kinh doanh này? Đang thắc mắc trong lòng thì nhìn thấy một cô gái đi sau lưng Triết, cô ấy nhẹ nhàng bước lên tự nhiên nắm khuỷu tay anh. Triết quay sang hơi mỉm cười với cô ấy.

Hân vội vàng quay đi vào trong thật nhanh. Cô thật sự không biết phải đối diện với anh như thế nào, dù không phải có tình cảm sâu đậm thì họ cũng đã trải qua thân mật vài lần, đối diện với anh ta cô có phần cảm thấy khó xử.

Hạ Sương hôm nay rất đẹp, mặc một chiếc váy trắng vai trần dài chấm gót, nổi bật vòng eo nhỏ nhắn, tóc được uốn xoăn nhẹ nhàng thả trôi bồng bềnh trên vai. Đúng là con gái của một gia đình gia giáo, cử chỉ, bước đi đều rất nhẹ nhàng cuốn bao ánh mắt của người xung quanh. Đi bên cạnh cũng là một chàng trai tuấn tú không kém, bác sĩ Lê Thiệu Triết nổi tiếng trẻ tuổi nhưng tài giỏi, người cầm kéo trong hầu như những ca phẫu thuật khó của thành phố.

“Cậu hôm nay trông bảnh bao nhỉ. Chào Hạ Sương, em mới về sao?”

“Chào anh Phong, lâu ngày quá anh vẫn đẹp trai như ngày nào. Cảm ơn anh đã mời em đến bữa tiệc hôm nay”

“Em quá khen, làm sao bằng bạn trai của em được” Phong nhìn sang Triết ý vị nói.

Triết không nói gì, nhìn đi chỗ khác, thoáng chạm vào một hình dáng rất quen thuộc quay người đi nhanh vào trong, anh vội vàng đi theo. Nhưng Hạ Sương đã níu tay lại.

“Anh, em không quen những bữa tiệc thế này, anh đi đâu vậy?”

Phong nhìn Triết hơi nhíu mày “Hai người ở đây nhé, lát gặp lại. Tôi vào trong này kiểm tra lại mọi thứ một chút”.

Sương nhìn Triết nhíu mày. Từ khi vào đây đến giờ, mắt anh dáo dác nhìn xung quanh không biết tìm ai. Từ hôm cô về nước đến giờ, có cảm giác nói không nên lời, anh xa lạ chứ không thân thiết như trước nữa. Là một bác sĩ tâm lý, Hạ Sương có thể đoán được tình yêu ngày cũ dành cho cô đã không còn trọn vẹn.

Có một điều lạ, trước khi về Việt Nam cô đã tìm hiểu rất kỹ, Triết không phải là một người đàn ông quá sạch sẽ, vô số lần anh có quan hệ với những cô gái, nhưng tuyệt nhiên anh lại không có quan hệ tình cảm với ai. Cô có thể an tâm là anh chỉ giải quyết nhu cầu sinh lý chứ không phải vì yêu. Tuy nhiên, từ khi cô về nước, Triết không hề động vào cô, thậm chí anh luôn né tránh những nụ hôn với cô. Như vậy có nghĩa là sao?

Tú hớt hơ hớt hải bước đến.

"Cái thằng này mày không chờ tao hả. Mẹ cái thằng Phong báo sớm không báo chiều nay mới nói. Tao không gọi được con ghẹ nào đi cùng đây này, mày thấy tao giống thầy tu không. Trời ơi là trời!"

Triết nhìn thằng bạn đã gần 30 vẫn như 16. Riết rồi không biết là thằng này nó có cảm xúc không nữa.

"Khẩu nghiệp như mày không chùa nào nhận đâu"

Nói rồi Triết quay sang Sương.

"Em ở đây nhé, anh đi vào xem thằng Phong cần hỗ trợ gì không"

Triết và Tú vào trong phòng Hall. Đến cửa đã nghe tiếng vợ sắp cưới của Phong giọng the thé lên. Có vẻ như cô ta đang bực tức chuyện gì đó. Đứng bên cạnh, có hai cô gái dường như là nhân viên của công ty thằng Phong đang cắm hoa.

"Mày ơi thằng Phong làm sao nó lại sống được với con mèo hen động dục Diệp Anh thế nhỉ. Tao mà phải lấy con vợ vậy chắc chết" Tú lại than vãn.

"Mày im mồm đi, nó đủ khổ sở rồi, không nói không ai bảo mày câm"

Bỗng Triết bước nhanh lại phía Phong, nắm tay Hân kéo mạnh.

“A, em dám trốn ở đây. Xem trốn được với tôi không”

Tú Hân ra sức kéo lại. Triết giận giữ bế bác cô lên vai đi thẳng ra ngoài mặc cô giãy dụa.

Lam kéo ống tay áo Phong “Bạn anh quen...?”

Phong nhìn theo bóng Triết “Có vẻ bạn cô là chân ái của nó rồi”

“Chân ái?” Sao cô không nghe Hân nói gì? Gần đây không gặp cậu ấy nhưng có chuyện gì hai người vẫn tâm sự với nhau mà.Hân vùng vẫy muốn thoát khỏi Triết nhưng anh vẫn không buông. Anh bước nhanh vào hành lang, đẩy cửa một căn phòng bước vào rồi cắm thẻ phòng. Ánh đèn vàng mờ ảo sáng lên, Triết bực bội ném cô lên sofa, người đã áp sát cô, một chân chống trên sofa, ở trên nhìn xuống gương mặt đỏ hồng của cô.

"Tại sao em lại tránh mặt tôi? Tại sao thấy tôi phải chạy trốn?"

Đôi mắt Hân ánh lên sự giận dữ không kém, nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh.

"Tôi không việc gì phải trốn anh cả. Tôi bận làm việc"

"Thật không trốn? Tại sao lúc nãy ở ngoài sảnh đã nhìn thấy lại quay đi, không nỡ chào tôi sao? Không cảm ơn tôi đã tìm bác sỹ điều trị cho em? Không cảm ơn tôi đã cấp cứu cho bà Sáu?"

"Tôi chẳng việc gì phải cảm ơn anh, đó là nhiệm vụ của một bác sĩ"

Triết đã giận điên lên rồi. A! hoá ra trong lòng cô ấy anh chẳng có một chỗ đứng nào cả. Cô ấy không thể ngừng nghênh chiến với anh được sao.

"Bác sĩ Triết à, giữa chúng ta không có gì ràng buộc cả, buông tôi ra"

"Buông em? Còn lâu..."

Triết cười lạnh, thật nhanh cúi xuống mạnh bạo cuốn lấy đôi môi Hân. Không hiểu sao tiếp xúc với cô gái này anh chỉ muốn ôm hôn và sở hữu. Anh điên rồi, thật sự điên rồi!

Đôi môi Triết cuốn lấy cô, khí thế xâm chiếm và càn quét khiến cô không thể không đáp ứng. Hân bị hôn đến trầm luân và mụ mị không thể kháng cự nổi. Bàn tay anh nhẹ cởi cúc áo sơ mi của cô ra, lần mò vào da thịt mềm mại, đôi môi nuốt từng ngụm khí của cô, rồi men theo cằm trượt xuống cổ mạnh bạo cắn mút để lại những dấu đỏ như những đóa hoa tường vi rậm rạp.

Hân biết mình sai rồi, nhưng trời ơi cô không thể cưỡng lại được cảm giác này. Lí trí giục giã cô hãy thoát khỏi anh, vùng vẫy đi nhưng chân tay không nhấc lên nổi, toàn thân bị bàn tay anh chơi đùa đến nóng rực.

Điện thoại bỗng reo lên inh ỏi. Hân vội vàng đẩy anh ra. Triết lấy điện thoại từ túi quần, nhìn màn hình rồi tắt cuộc gọi. Nhưng ngặt nỗi điện thoại cứ reo như trêu ngươi, anh áp lên tai.

"Anh bận chút, chờ lát anh ra ngoài"

Hân đã chỉnh lại quần áo nghiêm túc. Những lời dịu dàng của anh ta lọt vào tai cô không sót chữ nào. Cô cười khẩy, nhìn thẳng vào mắt anh nói.

"Tiện đây tôi cũng muốn nói chuyện với anh một chút. Chúng ta, bắt đầu đã sai, là do tôi vất bỏ giá trị của bản thân cho nên chuyện hôn ước tôi nghĩ không nên tiếp tục. Vì sao thì trong lòng anh và tôi đều hiểu rõ. Chuyện này...là do tôi, anh không phải chịu trách nhiệm gì cả. Hãy xem như tôi và anh tình một đêm. Sau này có gặp lại hy vọng anh đừng chào tôi nữa"Hân cụp mắt lách sang một bên đi ra ngoài, nhưng bị Triết chặn lại.

"Nói xong là xong sao?"

Điện thoại lại reo liên tục.

Hân cười khổ nhìn điện thoại trong tay Triết "Anh nghe đi, kẻo người khác chờ đợi"

Rồi cô mở cửa đi ra ngoài. Triết thẫn thờ nhìn cánh cửa đóng lại. Tiếng chuông điện thoại inh ỏi bên tai như chìm vào hư vô.

(Tác giả: Lam Lam)

***

Hân thay bộ váy ren màu đen bước ra ngoài, chuẩn bị lên làm Mc. Đã thấy Lam được tổng giám đốc đưa đi rồi. Nếu cô không nhầm thì tổng giám đốc có vẻ có chú ý với Lam, tiếc là anh Phong đã có hôn ước. Mà vợ anh ấy là sếp của bọn cô vô cùng xảo quyệt.

Một anh chàng gần đó thấy cô đang đứng thơ thẩn sau cánh gà đi đến.

"Hân hôm nay rất đẹp. Bình thường mặc đồ đi làm hoá lọ lem đúng không?"

Hân ậm ừ cho có lệ. Cô chẳng có đầu óc nào mà nghĩ đến lời anh ta nói. Cô đang cố đẩy khỏi đầu hình ảnh của Triết và cô gái lúc nãy. Hít sâu một hơi cầm kịch bản, không thể để buổi event tâm huyết của Lam và cô sai sót được.

Lúc Hân bước lên sân khấu, dưới kia có bao nhiêu anh chàng xuýt xoa.

Cô MC này là ai mà chuyên nghiệp vậy. Từ quần áo, đầu tóc cho đến thần thái, chất giọng vô cùng ăn mic. Quả đúng Avenue là tập đoàn lớn nhất nhì thành phố, khâu tổ chức vô cùng chuyên nghiệp. Nhưng không ai ngờ tới MC lại là một nhân viên hết sức bình thường mới vào làm được 1 tháng.

Triết lơ đễnh nhìn lên sân khấu, nhìn thấy MC anh nghiến răng ken két.

“Ai cho cô ấy mặc bộ váy đấy, hở hết cả ngực rồi”

Tú bên cạnh “Tao có thấy hở hang gì đâu. Rau đó hả”

“Mày mù thì thấy gì. Rau với ráng. Từ nay tao mà nghe thấy rau với gà tao táng cho phù mỏ mày luôn”

Tú lẩm bẩm, bọn này dính vào yêu với đương bị điên hết rồi. Riết rồi có mình là người bình thường.

Triết không nghe được Tú nói gì, ánh mắt dán chặt vào Mc trên sân khấu. Cô mặc một chiếc váy ren không tay, phần cổ hình chữ V mỗi khi cúi xuống lại để lộ rãnh ngực sâu quyến rũ. Tóc được bối gọn gàng phía sau gáy lộ ra chiếc cổ trắng mịn màng. Khát, khát quá! Anh vớ chai nước bên cạnh tu ừng ực.

Màn phát biểu của Phong và đại diện truyền thông xong, Hân cũng rút vào sân khấu. Ánh mắt Triết thâm trầm. Không hiểu tại sao gần đây hình ảnh cô ấy trong đầu anh xuất hiện ngày càng nhiều. Ánh mắt buồn buồn cương nghị bướng bỉnh, những cái nhíu mày, bĩu môi bực tức, dáng vẻ mềm yếu sợ hãi của cô khi nhìn thấy máu, vẻ mặt hào hứng khi anh khen cặp lồng cơm ngon, nụ cười của cô ấy... không biết tự lúc nào anh cảm thấy một cô gái có tính cách tự nhiên như vậy rất thú vị.

"Anh Triết, mình qua bên kia đi"

Triết giật mình quay trở về với thực tại, sự hiền dịu của Hạ Sương làm anh cảm thấy có chút lỗi. Hạ Sương là mối tình đầu của anh, yêu nhau 7 năm đại học, rồi cô ấy nhận được một công việc ở nước ngoài và từ bỏ tình yêu để theo đuổi mơ ước. Anh thở dài nắm tay cô gật đầu.

Hân kéo Lam đến chỗ mấy người quen cũ để chào hỏi. Một sự kiện như thế bày thật đáng giá, củng cố và tìm lại được bao nhiêu mối quan hệ cũ.

"Lam và Hân, anh giới thiệu một người"

Hai cô gái quay sang, há miệng ngạc nhiên, cùng thốt lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau