NƯỚC MẮT TƯỜNG VI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Nước mắt tường vi - Chương 56 - Chương 58

Chương 56: Xin anh giúp anh ấy

Ngồi trên xe Hân khóc nấc lên "Anh ơi, anh Duy, anh Duy sẽ không làm sao chứ? nếu không em sẽ giận anh ấy cả đời. Anh ấy đã cứu con chúng ta"

"Anh đã gọi cho giám đốc bệnh viện rồi. Em đừng lo lắng, sẽ không sao đâu"

Triết ghì chặt vô lăng, cầu trời khấn phật cậu ta không mệnh hệ gì, nếu không Hân của anh sẽ day dứt cả đời. Anh biết người đàn ông đó Hân không yêu nhưng lại mang ơn và có một tình cảm rất đặc biệt. Cô ấy... sống cùng anh ta từ nhỏ.

Thật oái oăm, hôm nay Lục Duy đến thăm Bi Tròn, đưa hai đứa trẻ và vú Sáu đi công viên. Một chiếc xe ô tô đi qua, Bi chạy ra đường, Lục Duy vội vàng lao ra đẩy bé, Bi không sao nhưng tính mạng của anh giờ đang rất nguy kịch.

Hai người đến bệnh viện, đã thấy mẹ Mai mắt đỏ hoe đứng ngoài cửa phòng cấp cứu.

"Mẹ, mẹ ơi anh ấy sao rồi mẹ ơi?"

"Bác sĩ nói đang rất nguy kịch con ơi. Mẹ, mẹ chỉ có mỗi mình nó"

Hân quỳ xuống trước mặt bà Mai.

"Mẹ, mẹ con xin lỗi. Lỗi là tại con, tại con anh Duy mới bị như vậy. Con nợ mẹ nợ anh Duy cả cô nhi viện nữa"

Bà Mai nhắm mắt lại, nước mắt bà rơi xuống lăn trên những vết chân chim. Bà kéo Hân dậy.

"Con đừng nói vậy. Chuyện chỉ là tai nạn mà thôi, con đừng tự trách mình, không phải là lỗi của con"

Triết đứng bên kia hành lang nhìn sang, nhìn ánh mắt cô đau khổ tim anh cào xé dâng lên cuồn cuộn.

"Bác sĩ Triết, sao lại đứng đây, trưởng khoa đang gọi vào hội chẩn gấp, bệnh nhân đang nguy kịch. Anh được chỉ định làm bác sĩ mổ chính. Vào chuẩn bị đi"

Hân nghe thấy bên kia có tiếng nói, lập tức chạy đến bám lấy tay Triết.

"Anh Triết, xin anh cứu lấy anh ấy. Anh bắt em làm thế nào cũng được. Anh muốn làm gì em cũng nghe hết. Xin anh, em xin anh"

Anh đau lòng đỡ cô “Em đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn, anh ấy sẽ không sao cả đâu”

“Không, em nghe rồi, bác sĩ vừa nói rất nguy kịch. Anh phải cứu anh ấy cho em, bằng bất cứ giá nào”

Nước mắt đã hoen khắp gương mặt xanh xao của cô. Triết nhìn vào đôi mắt cô, hình như trong đó... bây giờ không hề có bóng dáng của anh. Người đàn ông kia... chiếm cứ trái tim cô mất rồi.

Anh không nói gì, bước chân nặng nề đi vào phòng hội chẩn. Các bác sĩ đã có mặt đông đủ ở đó.

"Tình hình của bệnh nhân vô cùng nghiêm trọng. Bệnh nhân bị dập một bên thận, sẽ phải cắt bỏ và thay bằng một quả thận khác để các mạch máu không bị tắc nghẽn".

Các bác sĩ nhìn nhau, nếu phải cắt một quả thận đối với người khoẻ mạnh mà nói thì không phải là quá nguy kịch.

Trưởng khoa tiếp tục "Tuy nhiên, bệnh nhân lại chỉ có một quả thận. Cho nên tôi mới hội chẩn xin ý kiến các bác sĩ"

Triết bàng hoàng, Lục Duy chỉ có một bên thận? Không hiểu sao trong lòng anh cồn cào dữ dội.

“Rà soát lại những trường hợp hiến thận trong bệnh viện chưa? Trường hợp này rất đặc biệt, con của viện trưởng cô nhi viện Nhà Mây, hằng năm chúng ta chuyển không ít trẻ sơ sinh bị bỏ rơi đến đó và họ đã chăm sóc rất tâm huyết. Bên Avenue cũng gọi sang yêu cầu hỗ trợ hết sức. Cậu ấy là giám đốc kiến trúc bên đó. Bằng mọi cách phải cứu được trường hợp này” Giám đốc bệnh viện lên tiếng.

“Tôi đã cho rà soát không có trường hợp nào có sẵn hay chuẩn bị đăng ký hiến cả. Bệnh viện chúng ta, nhiều ca ghép thận phải đăng ký hàng năm trời mới có người hiến tặng”, Trưởng khoa lên tiếng.

...

“Vậy còn thị trường chợ đen thì sao?” Triết đột ngột phá tan im lặng.

Tất cả mọi người quay sang nhìn chằm chằm vào anh.

“Bệnh viện chúng ta là bệnh viện công, sẽ không làm chuyện phạm pháp đó. Cô nhi viện đã lấy chữ tâm làm đầu, thì bệnh viện của chúng ta chữa bệnh cho họ cũng như vậy”

"Chúng ta có thể lấy ở ngân hàng thận thế giới. Tuy nhiên, trong trường hợp này không thể chờ lâu. Hơn nữa, cần phải ghép thận cùng nhóm máu. Ghép thận giữa người cho và nhận thận không cùng nhóm máu được chỉ định rất hạn chế, rất tốn kém và lâu dài, vì còn phải phải trải qua quá trình lọc huyết tương trước khi ghép để loại bỏ các kháng thể của người bệnh chống lại mảnh ghép. Chỉ còn một cách là tìm người cùng nhóm máu để ghép cho cậu ấy"

"Tôi đã cho hộ sĩ báo cho người nhà gấp để xem người thân có ai hiến thận không. Chỉ cần người thân đồng ý thì rút ngắn tất cả các thủ tục để thay thận gấp."

Các bác sĩ nhìn nhau. Một ca tai nạn nguy kịch không phải là hiếm trong bệnh viện. Thế nhưng, mỗi lần phải hội chẩn gấp thế này đều lành ít dữ nhiều.Một bác sĩ vội vàng ra ngoài lấy ý kiến của người nhà bệnh nhân.

Trong phòng họp các bác sĩ ai nấy đều căng thẳng chờ đợi, mỗi lần hội chẩn là mỗi lần họ phải đấu tranh với sự sống và cái chết, mỗi lần hội chẩn gấp là một lần đau đầu khi phải đưa ra những quyết định khó khăn.

Bàn tay Triết đang nắm chặt cây bút, không hiểu sao trái tim lại run lên dữ dội.

Tầm 5 phút sau, một bác sĩ chạy vào cầm mấy tờ đơn.

"Người nhà đã đồng ý hiến thận, đó là hai người phụ nữ một già một trẻ chắc là sẽ thích hợp. Chúng ta sẽ tiến hành xét nghiệm luôn chứ trưởng khoa"

"Tiến hành gấp đi, bằng mọi giá cứu mạng sống của bệnh nhân. Cho người nhà vào gặp bệnh nhân, trong trường hợp khẩn cấp không tìm được thận phù hợp thì đây sẽ là những giây phút cuối cùng của họ"

Tay Triết run rẩy, có người hiến thận sao "Tôi có thể xem danh sách được không?"

Nhìn vào cái tên Cao Thanh Tú Hân, anh cảm thấy mình không đứng vững được nữa. Cô ấy, cô ấy nguyện hiến thận cho người kia.

Anh không biết mình làm thế nào trở về phòng. Anh ôm đầu cả người gục xuống, cảm xúc lúc này là đau đớn, là mất mát, là đau thương tột cùng.

Trợ lý của Triết đi vào nhìn thấy cảnh này cũng không đành lòng nổi.

"Anh Triết, em có ý này, anh, anh cho em nói được không?"

Người đàn ông ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn lên, giọng đã khàn khàn vì tắc nghẽn nơi cổ họng.

"Nói đi"

"Hay là... làm giả kết quả xét nghiệm"

"Cậu nói gì?"

"Anh, chuyện này sẽ không ai biết, sẽ chỉ mình anh và em biết. Rất đơn giản thôi, em sẽ sang phòng xét nghiệm đổi kết quả xét nghiệm máu của chị ấy. Chị ấy sẽ không tương thích để hiến thận nữa"

Ánh mắt Triết xẹt qua tia sáng nhìn trợ lý.

"Anh, hoặc nếu khó đánh tráo ống xét nghiệm thì làm giả kết quả kiểm tra sức khoẻ, để chị ấy không đủ sức khoẻ hiến thận"
"Anh, em đã thấy ảnh chị ấy trên bàn làm việc của anh. Những năm qua anh đã vất vả mới đưa được chị ấy về bên cạnh. Anh rất yêu chị ấy đúng không, chị ấy không yêu người đàn ông kia đúng không. Chỉ là chị ấy được anh ta cứu nên mới nảy sinh ý nghĩ phải chịu trách nhiệm. Chẳng lẽ anh để người mình yêu sẽ phải chịu trách nhiệm cả đời với người đàn ông khác sao?"

"Anh, nghe em đi. Chúng ta sẽ làm rất kín kẽ sẽ không ai biết chuyện này cả"

Trong đầu Triết hình ảnh của Hân xoay quanh, ánh mắt đau khổ của cô lúc van xin anh, gương mặt khổ sở của cô lúc đưa Lục Duy vào bệnh viện, vẻ đau đớn của cô khi nằm trên bàn mổ lấy thận, cuộc sống của cô sau này với một quả thận. Sự đau đớn từ con tim co rút từng mạch máu trên khắp cơ thể.

Anh ngẩng mặt lên, ánh mắt sáng ngời. Đúng, anh không thể để cô chịu khổ sở, cũng như không thể để sót một lý do nào khiến cô ở bên cạnh người đàn ông kia cả đời. Anh yêu cô ấy, bằng mọi cách anh sẽ phải giữ cô ấy bên mình.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Hân bàng hoàng. Bác sĩ nói sao, cô có vấn đề sức khoẻ không thay thận được sao? Vậy anh Duy sẽ thế nào bây giờ? Hân lâm vào trạng thái hoảng loạn, trước mắt cô mờ đi, cô ngã ngồi trên sàn bệnh viện lạnh ngắt. Cái lạnh thấu xương, thấm vào tâm can, anh Duy không thể có chuyện được. Anh Duy đã cứu con của cô đến hai lần rồi. Không hiến thận được thì cô biết lấy gì đáp lại ân tình của anh những năm qua đây?

Hân quỳ sụp bên cạnh giường cấp cứu, đủ loại máy móc đang nối trên người Duy, cái áo trắng anh mặc đã vấy máu loang lổ. Tiếng thở đứt quãng của anh nối với mặt nạ plastic, ánh mắt anh vẫn hé mở, đờ đẫn nhìn cô. Hân cầm tay anh, nước mắt lăn dài.

“Anh Duy, anh cố gắng lên. Bác sĩ đang làm việc hết sức, anh sẽ không sao cả. Anh sẽ khỏe rồi về với mẹ Mai và em, cả Bi Tròn nữa”

Duy không nói được, bàn tay nâng lên để lau nước mắt cho cô nhưng không còn sức, anh bị mất máu quá nhiều. Hân nắm tay anh không biết nói gì cả, cứ vậy lặng lẽ quỳ. Mãi lâu sau, cô nhắm mắt đưa bàn tay anh lên môi.

“Anh Duy, anh phải sống. Em hứa nếu anh khoẻ lại em sẽ ở bên anh cả cuộc đời về sau. Anh mà bỏ em lại em sẽ theo anh đến cùng”

Triết đứng bên cạnh giường bệnh, trái tim như đông cứng lại khi nghe những lời cô nói. Cô ấy chọn cách ở bên cạnh Lục Duy?

Triết ngồi xuống đỡ cô đứng lên, lau nước mắt trên mặt cho cô rồi đưa cô ra ngoài “Em ra đây để các bác sĩ làm việc”

Hai người đứng ngoài hành lang yên lặng không nói với nhau câu nào. Mãi sau, anh mới lên tiếng.

“Em nhất định phải cứu anh ta sao? Em có biết sức khỏe của em rất yếu không?”

“Em tình nguyện, em tình nguyện làm tất cả. Em đã nợ anh ấy cả cuộc đời. Con chúng ta nợ anh ấy cả mạng sống. Em không cần gì cả trên đời này nữa, em chỉ cần anh Duy sống tốt. Sức khỏe của em không sao, em đã bán máu 5 lần, sức khỏe em rất tốt không sao cả, cứ lấy thận của em đi. Em không sao thật mà” Không hề suy nghĩ, Hân nấc lên trong nghẹn ngào.

Ánh mắt của Triết cũng đã đỏ lên những tơ máu. Cô ấy đã bán máu 5 lần? Vậy mà cô ấy vẫn một lòng nghĩ cho anh ta? Vậy còn anh? Cô ấy cho cậu ta hy vọng sống tiếp. Vậy còn anh thì sao? Cô ấy có nghĩ đến cảm nhận của anh không?

“Anh Triết, em xin lỗi, em rất yêu anh, nhưng… ân tình với anh Duy em phải trả. Tha lỗi cho em!”

Cô rút bàn tay trong lòng anh ra. Một cảm giác mất mát hụt hẫng vô cùng ập vào lòng anh. Cô ấy nói, cô ấy phải trả ân tình với người kia, cô ấy nói cô ấy nợ anh ta cả mạng sống, cô ấy nói chỉ cần anh ta sống tốt… Những lời nói của cô ấy như muôn ngàn nhát dao đâm vào tim anh, không rỉ máu nhưng lại phá nát các tế bào, phá nát lục phủ ngũ tạng. Anh lặng lẽ lê chân vào phòng mổ.

“Người con gái ta thương

Giọt nước mắt em rơi

Bỗng xát con tim ta

Ta thương em nhiều hơn chính bản thân

Giả vờ cứng rắn buông lời trách móc

Đôi vai thinh lặng nghe tiếng thở than

Ta sợ mình cũng làm ướt lưng em



Ta thương em, thương em, ta thương em nhiều

Và ta xót cho ta”

Chương 57: Yêu người mắc ơn

Hân và bà Mai đứng ở hành lang phòng phẫu thuật, trong lòng nóng như lửa đốt. Thật may đã tìm được người hiến thận phù hợp cho anh Duy, nếu không thì không biết tình hình sẽ nguy kịch đến thế nào nữa. Cô và mẹ Mai không đủ điều kiện hiến thận. Anh Triết là bác sĩ mổ chính của ca phẫu thuật này, cô hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của anh. Nhưng sao vẫn thấy lòng mình nặng trĩu và lo lắng dữ dội.

Sau 4 tiếng đồng hồ, cửa phòng phẫu thuật bật mở, y tá đẩy Lục Duy ra ngoài, sau đó một vị bác sĩ già bước ra tươi cười thông báo ca phẫu thuật thành công.

Hân thở dài nhẹ nhõm, cùng mẹ Mai cùng hộ sĩ đẩy anh Duy về phòng bệnh rồi cô quay lại. Cô chờ Triết ra, để nói với anh một lời cảm ơn. Sáng nay, cô hơi quá khi không nghĩ đến cảm nhận của anh, chỉ một lòng khăng khăng nhờ anh cứu anh Duy. Chắc có lẽ anh cũng cảm thấy không được dễ chịu.

Chờ mãi, chờ mãi cho đến người y tá cuối cùng cũng không thấy bóng dáng anh đâu. Mấy hộ sĩ đã thu dọn bàn phẫu thuật và khóa cửa lại. Chắc là anh đã ra ngoài lúc cô đẩy Duy về phòng.

Hân về nhà, dặn dò vú Sáu chăm sóc hai cục cưng và ba mình, rồi tất bật đi chợ, nấu một ít đồ ăn và cháo đưa vào bệnh viện cho anh Duy và mẹ Mai. Anh ấy vừa mổ xong rất mất sức, sẽ phải tẩm bổ thật nhiều cho lại sức. Ghép thận buổi sáng thì buổi chiều Duy tỉnh lại. Anh phải nằm theo dõi 7 ngày sau đó tùy vào tình hình tiên lượng sức khỏe mới có thể xuất viện.

Hai ngày sau đó cô cũng không gặp Triết, gọi điện thoại đều không liên lạc được. Hân vội vàng đến văn phòng anh thì thấy Nhạn Phương đi ra.

“Phương, em đây rồi. Anh Triết đâu mấy hôm chị không liên lạc được”

Phương nhìn ra ngoài mái hiên “Anh em đi công tác rồi. Chắc vài ngày nữa về thôi, có ca mổ gấp ở Thái Lan gọi anh em sang gấp nên không gọi cho chị”

Phương dừng một chút, hơi lưỡng lự rồi nhìn Hân “Chị Hân này, chị yêu anh trai em chứ? Nếu như có một ngày anh ấy cần một quả thận, chị có đồng ý sẽ hiến cho anh trai em không cần suy nghĩ không?”

“Sao Phương lại hỏi vậy? Anh ấy bị gì sao?” Mặt Hân biến sắc, tóm lấy tay Phương lắc.

“Không ạ, em chỉ hỏi vậy thôi mà. Em thấy hiện giờ nhiều người không xác định rõ được tình cảm của mình, trong tình huống nguy cấp mới biết mình thật sự yêu ai. Nếu như chị đã chọn người đàn ông kia, thì thật là tiếc cho anh trai em”

Nói rồi không đợi Hân trả lời, Phương bước đi thẳng theo hành lang mất hút. Trái tim Hân đập dữ dội, thật sự cô luôn xác định được tình cảm của mình dành cho Triết. Nhưng cái ơn của anh Duy lại quá lớn và cô chỉ còn cách trả nợ.

Quay về phòng bệnh, thấy Lục Duy đã tỉnh và đang bám giường đi lại. Cô vội vàng chạy lại.

“Anh sao lại đi rồi, nằm xuống nghỉ đi. Vết chỉ bục ra bây giờ”

“Anh đi lại được mà, em đừng có lo” Duy cười cố đỡ thành giường.

“Đã nói không được tự đi lại, không nghe lời bác sĩ gì cả. Xương sườn thì bị rạn, anh có muốn ra viện sớm không?”cô gắt lên.

Toàn thân đau nhức dữ dội nhưng anh không muốn cô phiền lòng nên cố đi lại. Đúng là chỉ bước vài bước đã thấy lưng và bụng nhói lên, anh phải bám chặt tay Hân. Dáng người anh cao lớn bao trùm cả người cô, thành ra, cô làm tay vịn nhưng lại lọt thỏm trong lòng. Hân không dám nhúc nhích sợ anh bị đau vết mổ, còn Duy lại muốn khoảnh khắc này cứ đóng băng mãi mãi. Cô ở trong lòng anh, hơi thở đều đều trầm ổn khiến cảm xúc của anh rất tốt.

"Hân, ở bên cạnh anh, được không?"

Hân khựng lại, lòng cô chết lặng.

Cùng lúc đó, Triết nằm trong phòng bệnh, nhìn lên trần nhà trắng toát. Cuộc đời này thật trớ trêu, khi anh chắc mẩm đã có cô trong cuộc đời thì chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã vuột mất tầm tay. Quả thận này có thể là thứ cuối cùng anh có thể dành cho cô ấy, cho tương lai của hai con sau này. Anh cười nhẹ, dẫu sao đó cũng là một người đàn ông tốt, xứng đáng để Hân dựa vào cả cuộc đời. Nghĩ thì dễ mà sao làm lại khó như vậy, anh ghì tay bên mạn giường để bình ổn lại cảm xúc. Nằm khoảng 2-3 hôm nữa là anh sẽ khỏe hẳn và có thể làm việc lại bình thường thôi.

Phương nhìn anh hai “Sao anh lại phải khổ như vậy. Anh và anh ta chẳng có quan hệ gì cả, một quả thận như vậy có đáng không?”

Triết cười, nhìn bên ngoài cửa sổ nắng vàng rực rỡ “Đáng chứ, trên đời này thứ quan trọng nhất đối với anh là cô ấy. Anh có thể dành hơi thở của anh cho cô ấy”

“Anh bị lú lẫn sao, nhưng đó là Lục Duy, không phải Hân”

“Đó là Lục Duy, nhưng anh không muốn cô ấy trao bất cứ thứ gì cho người đàn ông khác”

“Tại sao anh không làm theo lời trợ lý, hoàn toàn có thể đổi kết quả xét nghiệm ngăn chị ấy hiến thận”“Anh làm rồi, nhưng nếu ta mà chết đi, thì Hân cũng sẽ day dứt và nghĩ đến anh ta cả đời. Anh có kế hoạch cả rồi, em về lo cho mẹ đi anh không sao đâu"

Phương thở dài, sao tình yêu của hai người này lại khổ sở như vậy chứ.

Ba ngày sau, khi Hân đang cầm cặp lồng cháo đi dọc hành lang thì bắt gặp bóng dáng quen thuộc đi ở phía trước. Trái tim cô đập rộn lên, 5 ngày không gặp anh cô nhớ phát điên, bước chân rảo nhanh đi đến chỗ anh. Nhưng đến lúc chỉ còn 3 bước cô hơi khựng lại, cục nghẹn đã dâng từ trong lòng lên đến cổ, cô không thể thở được. Cô và anh giờ đã không còn chung một thế giới.

“Anh… bác sĩ Triết”

“Uhm, chào em”

“Mình… mình có thể nói chuyện chút không?”

“Được... nhanh nhé, hôm nay anh phải trực ca mổ” giọng anh nhẹ như cơn gió tạt vào lòng cô.

Hành lang 10 giờ đêm bệnh viện không một bóng người. Cô và anh đứng nhìn xuống. Gió thổi bay mái tóc của cô ra sau, bóng dáng cô gầy guộc hơi liêu xiêu dựa vào lan can. Hân nhìn sang, thấy bóng dáng cao gầy của anh lòng trĩu xuống. Hôm nay anh vẫn mặc áo blouse trắng, rất đẹp nhưng lại lọt thỏm trong chiếc áo ấy. Gương mặt góc nghiêng của anh, gò má đã lộ lên vẻ xanh xao thấy rõ.

“Anh… anh dạo này có khỏe không?”

“Uhm,... tôi… vẫn khỏe”

Chỉ mới 6 ngày mà cô có cảm giác giữa họ như cách cả thế kỷ. Còn anh lại cảm thấy giữa anh và cô tồn tại một hố sâu thăm thẳm, anh có cố gắng thế nào đi chăng nữa, làm cách nào đi chăng nữa thì cũng không thể với đến được bàn tay cô. Anh chếnh choáng, mông lung trong cái hố đen đó, chỉ chờ đợi một ánh mắt của cô nhìn vào anh. Nhưng khi anh nhìn sang thì cô lại nhìn vào màn đêm tối tăm phía trước.

Đêm hôm nay không có trăng mà cũng chẳng có vì sao nào cả, ánh đèn đường thành thị không đủ sáng để soi tỏ từng con đường dưới khuôn viên bệnh viện. Mọi vật cứ tăm tối mờ ảo vô định như tâm trạng của hai người lúc này.

“Em sẽ kể cho anh nghe một câu chuyện, anh có thời gian nghe không?”

“Được”“Em được anh Duy đưa vào cô nhi viện năm 8 tuổi sau một lần bị bà Lan đánh phạt. Từ khi gặp anh Duy và mẹ Mai, em mới biết được mùi vị một bữa cơm gia đình là gì. Khi em được 15 tuổi em đã có một mối tình ngốc xít với anh Duy, em đã vu vơ mà nói mơ ước sau này trở thành kiến trúc sư, anh Duy đã cố gắng kiếm học bổng đi du học để thực hiện ước mơ đó thay em. Đến khi anh ấy trở về thì,... thì em đã có tình cảm với anh rồi”

Cô dừng lại một chút, giọng nói đã có âm vực mũi “Em sinh Tròn vào đêm giao thừa không có ai bên cạnh. Ngày mùng 3 mẹ Mai và anh Duy bay ra Hà Nội để chăm em sinh con. Anh ấy đã không nề nà gì là đàn ông và không phải ba của hai đứa trẻ mà chăm sóc em và con từng chút một. Đến lúc Tròn được 1,5 tuổi bị bệnh phải nhập viện em không có tiền đã phải đi bán máu đóng tiền viện phí. Lần thứ 5 thì anh Duy phát hiện ngăn em lại. Anh ấy đóng toàn bộ tiền viện phí cho con, đưa ba mẹ con và vú Sáu về ở trong căn chung cư của anh ấy…”

“Anh, xin anh hiểu cho em. Đời này, em chỉ mắc nợ với hai người, mẹ Mai và anh Duy. Hai người đó đã cho em một cuộc sống mà đến bây giờ em chưa thấy hối tiếc điều gì”

Triết nghe cô nói trái tim đau đến nghẹt thở. Ba năm cô ấy cực khổ, còn phải bán cả máu của mình để nuôi con. Anh là ba của hai đứa trẻ nhưng không hề giúp được gì, người đàn ông ấy không máu mủ với con anh lại đưa tay ra cho cô ấy đỡ. Vậy thì anh có quyền gì đòi hỏi một tấm chân tình từ cô ấy?

“Anh… anh mong em hạnh phúc, chỉ cần em hạnh phúc… là được”

“Anh Triết. Bi Tròn vẫn là con của anh. Em sẽ cho con sang thăm anh và ông bà nội thường xuyên”

Cô xách cặp lồng cháo bước đi về phía phòng bệnh của Duy. Bóng cô đổ trên tường, mảnh mai xiêu vẹo và cô đơn. Triết nhìn theo, chân nặng như chì không bước nổi. Ba năm trước, là anh bỏ cuộc tình dang dở với cô, còn bây giờ là cô trả ơn cuộc đời với một người đàn ông khác.

Hân không về phòng bệnh của Duy mà đi đến một phòng bệnh khác. Cô đứng ở cửa, hít sâu một hơi rồi gõ cửa.

Ông Tuyên nghe thấy tiếng gõ cửa, bỏ dở quả cam đang gọt xuống rồi đi ra. Vừa mở cửa, thấy Hân đứng đó, ông hơi giật mình một chút đứng sang một bên.

“Cháu vào đi”

Hân bước vào phòng, nhìn người đang nằm như ngủ say trên giường bệnh. Vẫn là gương mặt hiền hậu của ba năm trước. Cô đã từng gọi bà ấy là mẹ chồng và bà ấy gọi cô là con dâu. Cuộc đời thật trớ trêu!

“Cháu dạo này… có khỏe không?”

Hân khẽ cười “Cháu cũng bình thường”

Không gian rơi vào trong yên tĩnh. Hồi lâu sau, ông Tuyên chủ động “Chuyện đời trước… là do bác. Bác không tìm được cơ hội nào để xin lỗi cháu. Hôm nay, bác… thành thật tạ lỗi với cháu và mẹ Thạch Thảo. Thằng Triết nó không có lỗi. Nếu hai đứa thật sự yêu thương nhau, thì... không cần để tâm đến hai bác”

“Nếu như cháu còn để tâm chuyện cũ thì đã không đến đây. Cháu không còn hận thù gì trong lòng nữa. Cháu đến thăm bác gái một chút. Cháu và anh Triết đã chia tay”

Chia tay sao? Tin tức gây chấn động mạnh tới ông Tuyên. Vài ngày trước, Phương còn kể lại con trai ông đang rất hạnh phúc khi đưa được vợ con về Sài Gòn. Tại sao lại chia tay, có liên quan gì đến chuyện ông đã gây ra sao?

“Hân à, thằng Triết thật sự rất yêu cháu, nếu vì…”

Hân ngắt lời ông “Không phải vì chuyện đó bác ạ. Cháu đã buông bỏ tất cả nhưng có một số chuyện cháu và anh ấy không giải quyết được. Bi Tròn vẫn là con anh ấy và sẽ về thăm ông bà nội thường xuyên”.

Ông Tuyên nghe đến hai đứa cháu xinh như thiên thần đôi mắt sáng rực. Ông biết mình có hai đứa cháu nội đáng yêu như búp bê nhưng không dám đòi hỏi. Cứ vài ngày ông lại lén lút đứng ở cổng trường mầm non nhìn bà Sáu dắt hai đứa trẻ về nhà. Nếu Hân cho hai đứa về thăm ông bà thì không còn gì bằng nữa.

Tiễn Hân ra cửa, ông trở vào giường bệnh nắm tay bà Hạnh, cảm xúc hỗn tạp lẫn lộn, có vui mừng vì Hân đã tha thứ, nhưng cũng có chua xót vì tin tức con trai mình chia tay.

“Bà à, con bé thật thiện nhân, nó đã tha thứ cho chúng ta rồi. Chúng ta có hai đứa cháu nội sinh đôi rất xinh đẹp và bụ bẫm. Bà tỉnh lại đi, chúng ta còn chăm sóc cháu nữa”

Bà Hạnh nằm trên giường ngủ say, bỗng ngón tay động đậy. Ông Tuyên sung sướng với lấy ống điện thoại hét lên “Bác sĩ, bác sĩ ơi. Bà nhà tôi tỉnh rồi”

Chương 58: Con sẽ lấy anh ấy

Bà Hạnh động đậy ngón tay, mắt dần mở ra. Ánh sáng khiến bà hơi nheo mắt lại. Nhìn thấy ông ngồi bên giường nắm tay mình bà mỉm cười nhẹ. Cuộc đời bà hạnh phúc nhất là được lấy một người như ông. Ông sẵn sàng bỏ cả danh dự của mình vì vợ vì con mà không bao giờ ca thán nửa lời.

Ông Tuyên mắt đã rưng rưng "Bà tỉnh rồi sao. Tôi chờ bà nói chuyện đã 5 tháng rồi. Có muốn ăn uống gì không để tôi đi mua"

Bà Hạnh lắc đầu, bà vẫn chưa thể nói được nhiều nhưng tỉnh lại được mà nhìn thấy ông là tốt rồi. Bà nhìn quanh, ánh mắt biểu hiện lo lắng.

"Bà vui lên nhé. Con trai mình đã được minh oan rồi, tối nào nó cũng đến đây thăm bà đó. Giờ nó đang làm tại bệnh viện công này. Hai vợ chồng nó cũng đã ly hôn"

"Ly... h...ôn?" Bà Hạnh cố hết sức để nói từng âm một.

"Ừ, rồi tôi sẽ kể cho bà nghe dần, trong thời gian bà hôn mê đã có rất nhiều chuyện vui xảy đến, bà an tâm phải khỏe mạnh trước đã rồi mọi chuyện tính sau"

***

Hân đẩy Duy đi dưới vườn hoa bệnh viện. Thời tiết Sài Gòn dạo này đổi thay, còn có những cơn gió se lạnh như ở miền Bắc. Cô cẩn thận cầm tấm chăn mỏng đắp ngang người anh. Cô sợ sau phẫu thuật gió lạnh sẽ ảnh hưởng sức khoẻ anh.

Hân mặc một chiếc váy dài suông không tay màu vàng nhạt, khoác chiếc áo len mỏng màu sữa, mái tóc dài nhẹ nhàng buộc lơi sau lưng. Cả người toát lên sự nhẹ nhàng và mềm mại. Bệnh viện này không có cây hoa gì khác ngoài muồng hoàng yến, những chùm hoa vàng nhạt treo lơ lửng trên cao như những chuỗi ngọc sa trần. Khung cảnh xung quanh rất hợp với hai người, yên bình nhẹ nhàng và thanh thoát.

Một người đứng trên tầng ba nhìn xuống, tay nắm chặt lan can, mắt không rời cô ấy. Nhưng tất cả vẻ đẹp kiều diễm của cô giờ đã dành cho một người khác.

Anh vào văn phòng, yên lặng ngồi trong bóng tối, lấy một điếu thuốc ra rít một hơi. Những làn khói toả ra từ khuôn miệng người đàn ông bay lên không trung rồi tản ra mơ hồ những làn khói xám. Nắng hắt nhẹ lên lưng anh tạo thành một vệt dài, hắt thẳng bóng lên tường trắng, cô đơn và lặng lẽ.

Dưới vườn hoa Hân vẫn cần mẫn nhẹ nhàng chăm sóc cho Lục Duy. Cô ngồi trên ghế đá, anh ngồi trên xe lăn, mỉm cười với nhau nói với nhau những câu chuyện xưa vui quên trời đất.

Một đứa trẻ trượt xuống từ tay vú Sáu nhào đến phía Duy. Anh bế Tròn lên cưng nựng như vật sủng trong tay, đứa bé cười khúc khích nghịch nghịch sợi dây bạc khắc chữ trên cổ anh. Bi đứng bên cạnh ôm chân anh mếu máo "Ba Ba bế".

Hân nhìn con ngồi trên chân anh hốt hoảng lo lắng sợ anh bị đau cằn nhằn mấy câu. Anh nói gì đó rồi cả nhà cười hạnh phúc.

***

Hôm nay bà Hạnh ra viện, ông Tuyên đã chuẩn bị hết tất cả tiệc ăn mừng, soạn sửa nhà cửa, tỉa tót cây cối sạch sẽ chờ hai con đưa vợ về. Rồi một lúc sau cổng tự động mở, chiếc xe màu đen lăn bánh đi vào. Triết đỡ mẹ xuống vào nhà. Bà Hạnh nhìn một lượt căn nhà. Mới đó mà bà đã xa ngôi nhà này 6 tháng rồi, có biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra còn ngôi nhà vẫn vậy. Ông Tuyên đi nhanh ra ân cần đỡ lấy vợ.

"Bà ngồi xe có mệt không. Tôi định đi đón mà hai đứa nhỏ nó không cho"

"Tôi khoẻ rồi, không có vấn đề gì cả. Ông ơi hôm nay cháu mình qua đúng không?"

Bà Hạnh chưa kịp ngồi đã sốt sắng hỏi.

"Được rồi, bà cứ bình tĩnh vào nghỉ ngơi. Con bé Hân bảo lát nữa sẽ đưa cháu qua"

Trống ngực Triết đập dữ dội, cô ấy sẽ qua sao. Anh cứ đứng bần thần ở cửa, khoé môi vô thức mà cong lên. Bà Hạnh nhìn biểu hiện của con trai mà xót xa. Chúng nó có duyên mà không có nợ. Cả nhà mỗi người một tâm trạng, nhưng ánh mắt đều đặt ở cổng chờ mẹ con Hân.

Một chiếc taxi màu trắng đỗ sát cổng, hai ông bà và Triết đi nhanh ra đón cháu. Hân bế hai con đặt xuống rồi tay xách nách mang một đống đồ. Triết vội vàng chạy lại lấy túi đồ trên tay cô. Hai bàn tay chạm vào nhau, dòng điện truyền qua rung lắc dữ dội, má Hân đỏ bừng lan sang tận mang tai. Cô loay hoay nhìn đi chỗ khác không dám trực diện với ánh mắt da diết của anh. Hít sâu một hơi đi vào nhà, cô định bụng sẽ thả hai con ở cổng đi về, nhưng dù gì bà Hạnh cũng mới ra viện, có lẽ cô nên vào thăm hỏi một chút cho phải phép.

Cô đi trước, Triết lặng lẽ đi sau. Cô ngồi xuống ghế, anh đi nhanh vào nhà bếp. Rất nhanh đã đưa ra một ly sữa nghệ đặt lên bàn.

“Em uống đi. Có nóng không anh giảm điều hòa”

“Không cần đâu, như thế này là được” Cô cầm ly sữa nghệ lên miệng nhấp, vị ngọt mát quen thuộc. Từ sau khi gặp lại, ngày nào anh cũng chuẩn bị cho cô một ly sữa nghệ thế này. Anh nói cô bị bệnh dạ dày, mỗi ngày phải uống một cốc. Bẵng đi cả tháng nay, cô quên mất điều đó. Uống xong, hai tay cô lại đan vào nhau không biết làm gì, ngồi nhìn hai cục cưng quấn quýt bên ông bà.

Bà Hạnh ôm Bi, ông Tuyên ôm Tròn. Hai đứa trẻ này sao lại đáng yêu vậy chứ, cái miệng còn thật ngọt. Đã gặp ông mấy lần không nói làm gì, nhưng đây là lần đầu tiên gặp bà nội mà đã ôm cứng lấy bà thơm chùn chụt vào má. Bà Hạnh cười rạng rỡ, cháu của bà dễ thương đáng yêu như thế này mà bao năm ông bà để cháu sống một cuộc sống khổ sở như vậy. Bà lặng lẽ nén tiếng thở dài nhìn sang Hân, con bé khác xưa nhiều quá, đằm thắm, có sự sắc sảo mặn mà của một người mẹ. Bà không biết làm thế nào để có thể bình thường hóa mối quan hệ này. Khi bà còn đang lưỡng lự chọn từ ngữ thì Hân mỉm cười cất giọng.

“Bác đã khỏe hẳn chưa? Sao bác không nằm thêm một thời gian cho khỏe hẳn. Dù sao cũng có anh Triết làm trong viện”

Bà không nghĩ Hân lại mở lời trước với mình như vậy, bất động trong giây lát rồi nước mắt trào ra, nghẹn ngào ở cổ không nói được tiếng nào. Bi thấy bà khóc tròn mắt nhìn rồi bé đưa tay lên má bà sờ sờ. Bà Hạnh nhìn đứa trẻ lại càng xót lòng hơn, thật sự bà không còn mặt mũi nào nhìn mẹ đứa bé. Bà đã nghe con trai kể lại quá trình Hân nuôi con vất vả thế nào, đã phải bán máu để cứu mạng sống của con ra sao.

“Hân, bác… bác... xin lỗi, xin lỗi con. Bác quả thật không xứng làm bà nội của hai đứa trẻ”

Hân cắn chặt môi, mắt đã hồng lên, cô cụp mắt xoay xoay cốc nước “Cháu không còn để bụng nữa. Chuyện xưa, cũng không phải hoàn toàn là lỗi của hai bác, nguồn cơn đầu tiên là ba cháu, tiếp theo là ông Sang. Còn hai bác… cháu… cháu nghĩ là mẹ cháu cũng sẽ không oán giận như vậy?”

Bà Hạnh lau nước mắt, lòng thầm cảm tạ Hân. Con gái bạn thân của bà có lòng từ bi vô độ. Chỉ tiếc là bà không làm được gì có thể mang lại hạnh phúc cho con bé. Bà nắm tay cô, nước mắt không ngừng chảy.

“Bác, bác thật sự cảm ơn con đã thông cảm và tha thứ cho bác”

Hân để bàn tay trong tay bà, đôi tay bà hơi nham nhám vì những vết chai và nếp nhăn của tuổi già. Trong đầu cô chợt có suy nghĩ, giá mà bà Hạnh là mẹ của cô thì cô sẽ hạnh phúc lắm. Bà thật sự là một người hiền lành và dễ chịu. Nhưng rồi cô cũng rút tay ra nhìn hai đứa trẻ nói.

“Cháu gửi Bi Tròn ở đây với ông bà 1 tuần. Hai bé ăn uống rất dễ và cũng không quấn mẹ cho nên sẽ không đòi mẹ đâu”

Cô ngẩng đầu lên, giọng nói hơi run một chút “Cháu chuẩn bị kết hôn nên hơi bận tuần này, nhờ hai bác và ba Bi Tròn chăm sóc hai bé”.

Tin tức cô kết hôn làm cho cả ba người chấn động. Ông Tuyên bà Hạnh kín đáo nhìn sang con trai, thấy sắc mặt anh đã xanh mét. Ông Tuyên vội vàng đánh tan không khí bi thương này.

“Được rồi, chuyện tốt vậy phải chúc mừng cháu rồi. Bi Tròn ở lại với ông bà thì vui quá. Ngày đó, nhớ gửi thiệp cho hai bác”“Hân, khi nào cử hành hôn lễ thì báo cho anh biết. Anh rất muốn nhìn em mặc áo cưới. Tuy rằng em không phải cô dâu của anh nhưng em yên tâm anh sẽ không xuất hiện trong hôn lễ của em. Anh chỉ cần ở đằng xa nhìn là tốt rồi” Triết cười nhẹ hít sâu một hơi rồi nói.

Hân vội vàng đứng lên xin phép ra về. Bước chân cô đi như chạy, không dám nhìn anh một chút nào nữa. Cô sợ, nhìn thấy anh cô sẽ không đủ can đảm để bước vào cuộc đời của anh Duy.

Triết lặng lẽ lê bước chân nặng nề lên cầu thang. Bà Hạnh định nói gì đó nhưng ông đã ngăn lại. Ông bà thở dài bế cháu ra vườn.

Nước mắt tường vi - Chương 59 - End: Từ bỏ

Ra khỏi nhà anh, Hân đi bộ dọc vỉa hè, khu này taxi không được vào cho nên phải đi ra cổng lớn. Cô bắt một chiếc taxi đi về nhà mình. Ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính dòng xe chạy đi chạy lại nhưng cũng không thấy gì, tất cả cảnh vật đều nhòe đi trước mắt.

Cô về nhà, thấy ba đang tưới hoa trong vườn. Sức khoẻ của ông dạo này tiến triển khá tốt, nhờ những bác sĩ mà Triết giới thiệu ông đã có thể đi lại không cần nạng nữa. Thấy con gái về ông thả vòi bơm xuống.

“Con về rồi sao. Con vào đây ba bàn cái này”

Ông Long ngồi bên bàn trà lấy tập hồ sơ ra “Đây là tất cả các giấy tờ và con dấu của JW. Luật sư đang làm thủ tục sang tên và đổi con dấu. Con cưới xong thì lên làm chủ tịch hội đồng quản trị. Thật ra công ty của gia đình mình không lớn lắm cho nên quản lý cũng không quá phức tạp. Ban đầu con không cần làm gì cả chỉ đứng tên ba và trợ lý sẽ hỗ trợ. Sau quen rồi hai vợ chồng con sẽ làm được thôi”

Ông Long nhìn con gái như người mất hồn, thở dài thu gọn hồ sơ đi rồi nói.

“Hân, nếu con không muốn kết hôn thì vẫn còn kịp. Sẽ phải chung sống với nhau cả đời”

“Không, con sẽ lấy anh Duy. Ngày mai bọn con đi đặt thiệp”

“Con ổn chứ Hân?”

“Con ổn mà ba”

Có tiếng gõ cửa dồn dập, rồi sau đó có bước chân chạy vào.

Hạ Sương hớt hải đi vào nhà, bước chân loắn quắn vào nhau. Vừa nhìn thấy Hân cô ta đã quỳ sụp xuống.

“Tôi xin cô, tôi xin cô tôi sẽ không bao giờ hại đến cô nữa”

“Xin cô, xin cô nói anh Triết rút hết đơn xuống, cả clip đó nữa. Các người bắt tôi làm gì cũng được”

Hân nhíu mày, cô ta nói cái gì vậy. Cái gì mà đơn cái gì mà clip?

Ông Long ngồi bên cạnh, cười khẩy nhìn Hạ Sương chật vật quỳ dưới đất.

“Gia tộc họ Mai (mẹ Sương) chẳng phải là có vai vế lắm hay sao? Nói một câu chủ tịch thành phố còn phải nghe cơ mà”

“Bác, con xin bác nói giúp cho ba con, ba mẹ con đang giận nhau, mẹ con nói sẽ không giúp”Hân vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì. Ông Long quay sang con gái.

“Ông Sang bị quay clip nhận tiền của bệnh nhân. Sở thuế cũng đang điều tra về việc Anlux trốn thuế những năm qua”

Bấy giờ Hân mới hiểu những lời cô ta vừa nói là gì. Cô nhìn Hạ Sương chăm chú một lúc, cô ta giờ như con chuột cống giãy chết, trông vô cùng thảm hại.

“Nghĩ sao đến đây cầu xin tôi? Loại người như cô, đến một đứa trẻ chưa chào đời còn muốn triệt tiêu, thì có triệt cả họ nhà cô tôi cũng không động lòng”

“Hân, cô… tôi không làm”

“Câm cái mồm chó lại, lăn ra khỏi nhà tôi”

“Tôi xin…”

“Dì Tư vú Sáu đâu rồi, lôi cái thứ cặn bã bẩn thỉu này ra ngoài. Lau nhà thật sạch cho con, xịt nước thơm khử hết không khí ô nhiễm đi”

“Tú Hân, con người cô thật vô tình quá đáng”

Hân đưa tay lên, một cái tát xuống má Hạ Sương, nhanh chóng lằn trên má 5 bàn tay đỏ rực.

“Á! Con tiện nhân này, mày cậy nhà mày”. Hạ Sương đứng lên chồm về phía Hân.

Cô cười mỉa một cái, đẩy mạnh, Hạ Sương ngã sóng xoài dưới sàn. Cô đứng trên cao nhìn xuống người phụ nữ đang chật vật bên dưới.

“Cái tát này tôi trả lại cho con tôi, cô dám mưu sát nó. Đến giờ mà cô còn chưa nhận ra những gì mình làm sao? Tôi quá đáng? Tôi vô tình? Điểm nào? Cô có bao giờ tự hỏi vì sao anh ấy không yêu cô chưa?”

“Vì cô chen ngang vào giữa” Hạ Sương đã nghẹn đến tận họng.

“Vì máu của cô quá lạnh. Loại đàn bà tự tay đưa chồng vào tù như cô mà còn có mặt mũi xúc xỉa người khác sao? Loại người như cô, có tu mấy kiếp cũng không kiếm được một người chồng tốt”.

Nói xong cô đi lên nhà, để mặc Hạ Sương ngồi giữa phòng khách uất hận nước mắt như mưa. Một lúc sau cô ta đứng lên, đờ đẫn đi ra khỏi nhà đi sang nhà ông bà ngoại.

“Mẹ à, mẹ không thể giúp ba được sao mẹ?”

Bà Ngọc nhìn con gái, sao nó lại ngốc nghếch yêu thằng kia đến mê muội để rồi bị thằng kia nó đưa ông Tuyên vào tròng như vậy chứ. Con bé này nó không hề giống tính nết của bà một chút nào cả.

“Sau những gì ông ấy làm với mẹ, con nghĩ là mẹ có thể giúp được?”

“Mẹ, dù sao ba cũng là chồng của mẹ. Bao năm qua chẳng lẽ mẹ không có một chút tình cảm nào ư?”

“Tình cảm? Ông ấy có dành cho mẹ chút tình cảm nào không? Bao nhiêu năm ông ấy lăng nhăng bên ngoài, lại còn có con riêng sao không dành cho mẹ một chút tình cảm. Mẹ đã đưa ông ấy từ một thằng sinh viên nghèo khố rách áo ôm lên hàng đại gia ai cũng nể mặt ông ấy có biết ơn không? Thằng Triết mới chỉ như vậy thôi mà con còn không chịu được, liên hợp với ông ấy tống nó vào tù thì mẹ phải giết ông ta mới thỏa lòng”

“Mẹ, sao mẹ cũng nói như vậy? Con làm tất cả vì yêu”

“Con giống ông ấy quá mà. Tình yêu không phải chiếm đoạt và sở hữu, tỉnh lại đi con. Không đến được với người này con sẽ có người khác phù hợp. Tại sao con lại có suy nghĩ tiêu cực như vậy?”

“Mẹ không giúp được ông ấy. Con nên nhớ gia đình ông ngoại làm chính trị, không thể ra mặt được. Mẹ cũng đã gửi đơn lên tòa án rồi. Từ giờ mẹ với ông ta không còn gì, rước con đàn bà cáo già kia về mà nuôi”.

Hạ Sương khóc lóc, mẹ nói đúng rồi sao? Tất cả những chuyện này là do cô quá nóng lòng kiểm soát và chiếm hữu sao? Sự đau xót xộc từ trái tim lên cánh mũi, cô làm tất cả vì anh nhưng không hề biết mình sai ở điểm nào. Tình yêu đã làm cho cô mù quáng mất rồi. Liệu bây giờ cô hối hận có kịp nữa không?

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Triết mở máy tính ra đọc tin tức một chút, đôi đồng tử nhíu lại, môi mím chặt rồi cười nhẹ. Trên màn hình máy tính tràn ngập tin tức vụ xét xử vụ án trốn thuế của bệnh viện Anlux, không ít đồng nghiệp cũ đứng trước vành móng ngựa. Hình ảnh ông Sang tiều tụy đi trông thấy trên trang nhất các tờ báo. Vậy là cuối cùng bố con ông ta cũng bị trả giá. Phải bán cả Anlux may ra mới có thể nộp được hết thuế cho nhà nước.

Vô thức vào facebook của Hân, một tấm thiệp màu tím nhạt đập vào mắt. Một tuần nữa, cô ấy sẽ lên xe hoa cùng Lục Duy. Tấm thiệp chọc vào mắt anh bỏng rát. Chưa bao giờ anh nghĩ có ngày mình lại rơi vào hoàn cảnh giống như phim truyền hình thế này.

Anh đứng dậy, rút một điếu thuốc ra đến bên cửa sổ chung cư nhìn xuống dưới, ánh đèn đường phố giao nhau rực rỡ nhưng không có một nét vui tươi nào mà lại trông thật nhức mắt. Những ngày tháng Sài Gòn có cô chỉ vẻn vẹn có 5 tháng nhưng lại chất chồng thêm những kỷ niệm của ba năm về trước. Từ lúc cô ấy đi, cũng là lúc mang cả thế giới của anh đi theo. Trái tim anh, cũng chết theo cô ấy, thế giới của anh giờ đây...thực sự chỉ có bóng tối, không có chút ánh sáng nào.

Anh mở tủ, ngăn đồ của cô trống trơn, không còn chút nào cả. Đôi dép đi trong nhà, bàn chải đánh răng cũng không còn. Chỉ có chậu tường vi bonsai vẫn ở trên bàn, gió từ cửa sổ chung cư thổi vào những cánh hoa mỏng như tờ giấy lay nhẹ kéo theo trái tim anh khẽ run lên. Cảm giác rất đỗi thân thiết và quen thuộc, phảng phất như cô đang ngồi bên bàn trà, tỉa tót từng chiếc lá. Thế nhưng thực tế, khoảng cách giữa của họ là cả một đường chân trời không thể vượt qua.

Chiếc nhẫn của cô để lại trên bàn trà vẫn đó, anh đã không nỡ vất đi, anh cầm lên vuốt ve một chút, đặt vào lòng bàn tay nắm lại, cạnh sắc của mặt đá đâm vào lòng bàn tay đau nhói. Anh thở dài, ngày mai cô ấy đính hôn, anh mở bàn tay ra, chiếc nhẫn rơi xuống sàn gỗ lạnh ngắt rồi lăn vào góc. Ngày mai cô ấy kết hôn rồi. Anh bỏ cuộc. Hân, chúc em hạnh phúc và bình an!

End!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước