NƯỚC MẮT TƯỜNG VI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nước mắt tường vi - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Nhận được tin nhắn của Phong rằng Triết đã bay ra Hà Nội từ nửa đêm Hân có chút hốt hoảng. Anh ấy đã ra ngoài trại giam rồi sao, sau những tháng ngày cực khổ trong trại, không biết giờ như thế nào.

Cố nén lòng mình nhưng không thể, Hân đứng từ trên nhìn cao xuống, đáy lòng thắt lại khi thấy bóng dáng quen thuộc co ro dưới kia. Vừa ra tết, những cơn mưa xuân hẵng còn, cơn mưa ở Hà Nội lại không hề tươi mát như Sài Gòn mà vô cùng lạnh. Ở Sài Gòn nắng ấm ra đây, liệu có chịu được cái lạnh không?

Hân cố gắng bước chậm những bước chân, nhưng cô không nhận ra nó đang quýnh quáng va vào nhau. Cô đi xuống hầm vòng sang bên kia đường, vào một cửa hàng Made in Viet Nam, chọn một chiếc áo lông vũ nhẹ màu đen, vội vàng thanh toán tiền rồi quay lại sảnh tầng một của Avenue.

"Anh mặc như thế để chết sao. Mặc vào đi"

Nghe giọng nói thân thuộc đến khắc sâu vào tim mình, Triết chấn động quay sang. Đúng cô ấy rồi, cô ấy đang ở trước mặt anh, mặc chiếc áo len dày cổ lọ màu nâu, áo dạ đen dài đến bắp chân. Giọng nói của cô ấy, không khác xưa là mấy, có chút cứng rắn lại nghe như có chút giận hờn. Môi anh dường như đang cong lên, giọng nói đã khàn đi mang xúc động khó nén.

"Em... mua cho anh?!"

"Anh đừng bày trò trồng cây si như trẻ trâu, về đi"

Cô cầm chiếc áo khoác đẩy mạnh đến chỗ anh. Triết vội mặc vào, dường như hơi ấm của cô ấy vẫn còn, tưới một dòng nước ấm khắp cơ thể đang run lập cập. Cờ hoa rộn rã ngập trong tim anh.

"Đẹp lắm, em vẫn còn nhớ size..."

"Im đi, tôi không muốn công an gọi vì có xác chết dưới này. Anh về đi" Nói rồi cô quay đầu đi vào.

Triết đã kịp nắm tay cô từ phía sau "Hân, mình nói chuyện"

"Tôi không có gì để nói"

"Hân, anh xin em, nói một phút được không? Anh ly hôn rồi, anh sắp đi Nam Sudan không ở nơi này nữa"

Có tiếng rơi loảng xoảng trong lòng cô. Nam Sudan sao? Cô không biết Nam Sudan là cái gì nhưng có vẻ đó là một nơi rất xa. Cô dằn lòng lại, dù sao thì họ cũng đã không còn quan hệ nữa. Cô đi như chạy vào thang máy ấn nút đóng cửa lại. Anh ta đi đâu thì liên quan gì cô, tại sao cô phải tiếp chuyện chứ!

Triết đứng đó thẫn thờ. Cô ấy không quan tâm đến anh!

Anh sang bên đường ngồi quán trà đá ngóng sang bên này chờ đến giờ tan sở. Cô ấy đang rất có thành kiến với mình, nếu bây giờ làm ầm lên ở đây thì cô ấy lại càng ghét. Anh sẽ đợi đến khi cô về nhà.

Hân lên công ty, lên mạng tra cái tên Nam Sudan. Ánh mắt hoang mang hoảng hốt khi đọc thông tin về đất nước đó. Đây được coi là khu vực nguy hiểm nhất và phức tạp nhất về vấn đề nhân đạo - nơi đây còn thường xuyên diễn ra các cuộc giao tranh giữa lực lượng quân chính phủ, quân đối lập và quân đội cứu nguy dân tộc. Tại đất nước nghèo này dịch bệnh, nội chiến xảy ra liên miên sát sườn.

Việt Nam luôn cắt cử quân đội và bác sĩ sang hỗ trợ vùng chiến cho Nam Sudan. Như vậy anh ấy sang làm bác sĩ tình nguyện sao? Anh ấy sẽ đi thật sao?Cả ngày thơ thơ thẩn thẩn cuối cùng đã đến giờ tan sở. Cô xuống hầm lấy xe, cố nén lòng không nhìn lại sảnh tầng 1. Lạnh thế này chắc là người ấy đã đi về rồi. Một mình cũng lười nấu ăn, cô tìm một quán phở gần công ty. Vừa vào quán phở thì đã thấy một người vội vàng đi đến ngồi xuống đối diện.

"Anh đói lắm, anh vội ra đây không mang theo cái gì trong người. Vé thằng Tú đặt cho, từ sáng đến giờ anh chưa có gì vào bụng"

Hân nghiến răng ken két, sau bao năm anh ta vẫn bộ dạng mặt dày không thay đổi gì cả. Cô gọi thêm một tô phở nhiều bún nhiều bánh cho anh.

Phở ra, Triết ăn như bỏ đói. Thật sự sáng giờ chưa được ăn cái gì lại đứng giữa trời lạnh, bụng đã đói cồn cào.

Hân nhìn anh ăn, có cục gì đó chèn ở cổ khiến cô không nuốt được. Người đàn ông hào hoa phong nhã cô đã từng yêu sống yêu chết, chưa bao giờ cô thấy bộ dạng này của anh. Có phải anh xem cô rất quan trọng nên mới bỏ ăn bỏ uống chờ cô dưới sảnh không? Ý nghĩ chạy xuyên qua đầu nhanh chóng bị đè bẹp bởi một ý nghĩ khác, đừng tin, anh ta chỉ rủ lòng thương hại mình thôi.

Triết đã xong bát phở đầy, ngẩng lên nhìn người con gái trước mặt mình nở nụ cười.

"Phở ngon lắm, em không tin anh không có tiền sao, em kiểm tra đi" Nói rồi tay liền mở khuy áo.

Hân nhìn anh một cái sắc như dao "Không cần, anh có tiền hay không không liên quan đến tôi. Tôi trả cả tiền nước rồi, anh cứ ngồi uống nước đi"

Triết hốt hoảng chạy theo cô ra ngoài. Cả quán tập trung ánh mắt nhìn hai người lạ lẫm. Một chàng trai phong độ ngời ngời chạy theo một cô gái mặc đồ công sở, cô ấy không thèm ném cho anh một cái nhìn, mặt lạnh tanh đi ra quán. Chắc là lại trồng cây si một cô gái khó tính rồi.

"Hân, anh không có chỗ nào để ngủ""Kệ xác anh. Tôi không phải cha mẹ anh mà lo lắng"

Triết giữ đầu xe của cô lại "Hân, lúc nãy chạy theo xe em anh mệt muốn đứt hơi rồi. Giờ anh không có tiền thuê khách sạn, anh ngủ gầm cầu cũng được nhưng thời tiết thế này..."

"Vậy thì anh ngủ đất đi, ra công viên mà ngủ" Hân lạnh lùng không mảy may cảm xúc.

"Hân, cho anh về gặp con một chút được không? Anh..."

Hân chấn động trong lòng. Anh ta biết sự tồn tại hai đứa trẻ rồi? Nhạn Phương đã giao ước với cô không nói...

"Hân, không phải Phương nói. Phong biết lâu rồi. Cho anh gặp con được không? Anh sẽ không tách con khỏi em"

Nghĩ đến con, Hân đã điên lên. Hai đứa trẻ đối với cô là tài sản quý nhất trên đời này. Dù anh ta có mang trong mình nửa dòng máu của Bi Tròn thì cũng tuyệt nhiên không được chạm vào. Cô không muốn cuộc sống của hai đứa trẻ bị xáo trộn một lần nữa.

"Anh Triết, anh không có quyền gọi con tôi là con. Con của tôi, anh không đẻ ra nó không nuôi thành dưỡng dục. Không có đứa con nào giữa tôi và anh cả"

"Hân, em hiểu nhầm. Anh không phải muốn cướp hai đứa trẻ. Anh chỉ muốn nhìn con một chút thôi. Sang tuần anh không ở Việt Nam nữa”

"Anh nói đủ chưa? Ba năm trời anh chăn ấm đệm êm, anh ăn sung mặc sướng anh có nghĩ cho tôi không? Lúc đó cuộc sống của mẹ con tôi thế nào? Bây giờ một tí khổ anh không chịu được, anh này này anh nỉ nọ. Xin lỗi anh không có tư cách làm bố của hai con tôi. Đừng nói đến chuyện hận thù của đời trước, anh đã thử mở mồm nói với tôi khúc mắc đó hay chưa? Anh vội vàng cưới ngay một người để đẩy tôi ra. Anh Triết ạ, tôi cảm ơn, cảm ơn vì ba năm anh đã cho tôi biết đắng cay để trưởng thành là thế nào. Còn bây giờ, tôi với anh chấm hết, không ai nợ ai không ai phải trả cho ai cái gì. Tránh ra, tôi phải về, anh đi đâu kệ anh, anh muốn đi vào cõi chết cũng không liên quan đến tôi”

Tức giận và tủi thân trong lòng Hân đã trở thành sự kích động khiến cô không thể kiểm soát được mình. Cô giật lấy chìa khoá xe, lên xe và rồ ga phóng vụt đi để lại Triết ngơ ngác đứng đó.

Những lời nói của cô là một đòn đả kích mạnh. Cô ấy nói đúng, hơn hai năm trước anh đã không hề thử nói với cô hận thù giữa hai nhà, anh tự ý giải quyết mà không hề nghĩ đến những khổ cực mà cô và hai con phải chịu đựng. Thì bây giờ, anh đâu có tư cách đòi cô ấy phải đối xử với mình như xưa, tư cách gì để được làm cha của hai đứa trẻ.

Anh lững thững ngồi ở bồn hoa của vỉa hè, nghĩ cách để có thể tiếp cận cô ấy. Đến khi trời đã tối mịt, hàng quán bắt đầu đóng cửa trên phố không một bóng người cũng không thấy bóng dáng cô ấy quay lại. Anh xoa hai tay vào nhau, hà hơi ấm từ trong miệng nhưng cũng không làm cõi lòng ấm thêm chút nào. Sự lạnh giá trong tim lan dần ra khắp cơ thể, như đóng băng từng mạch máu. Lạnh quá, Hà Nội lạnh thế này trong ba năm qua cô ấy vẫn phải chịu đựng!

Hân chạy trên đường, loanh quanh luẩn quẩn trong đầu là hình ảnh của người đàn ông ấy. Cô về nhà, bần thần mở cửa tắm rửa thay đồ chui vào chăn ấm. Nhưng không thể nào ngủ nổi, trằn trọc một lúc nhìn lên đã 2 giờ sáng. Có thật là anh ấy không có tiền không có chỗ nào để đi không?

Hân vội vàng mở cửa khoác áo dắt xe ra ngoài, dưới cái lạnh cắt da cắt thịt cô phóng đến quán phở lúc tối, nhìn quanh không thấy ai. Cô đi vòng quanh con phố nhìn căng mắt cũng không thấy. Phố đêm Hà Nội vắng lặng người qua lại, chỉ còn những người bán hàng chuẩn bị cho sáng sớm ngày mai đi trong giá rét.

Cả người Hân run lên bần bật, lạnh quá, tay cầm tay lái đã cứng đờ. Hoang mang đang lan dần trong lòng khi không thấy bóng dáng kia.

Chương 52: Bi Tròn cần có cha

Cô quay đầu xe chuẩn bị đi về thì lọt vào mắt là hình ảnh của ai đó, đang ngồi ở bồn hoa trên vỉa hè, đầu gục xuống, cả người co ro run run. Cô đi lại nuốt cục nghẹn ở họng.

"Anh định ngủ ở đây cả đêm?"

Triết ngẩng đầu lên vui mừng khôn xiết khi nhận ra bóng dáng trước mặt. Mũi anh đỏ ửng, mặt tái mét, môi tím bầm vì lạnh. Thấy cô anh vội vàng đứng lên, đôi chân tê cứng suýt nữa đã lảo đảo. Cô nhìn anh khẽ thở dài đưa mũ bảo hiểm cho anh, người đàn ông cô yêu ngày nào đây sao? Tóc tai rũ rượi vì mưa xuân, râu ria lởm chởm, đôi mắt hốc hác, nhìn không ra hình người gì cả.

"Để anh chở cho"

"Ngồi sau, không thì ngồi đây mà ngủ"

Triết đành lẽo đẽo theo cô ra xe, ngồi sau. Cô lấy khăn trong cốp vất cho anh, không nói lời nào. Triết làm theo như cái máy không dám cãi lời.

Anh nhìn qua gương chiếu hậu, thấy môi cô tím ngắt, mưa xuân bay nhẹ đọng trên mi mắt cô một tầng sương mỏng mà thắt lòng lại. Vòng tay ra trước định ôm nhưng Hân đã cất giọng lạnh lùng dứt khoát. "Đừng có động vào tôi". Triết lại cắn răng thụt tay lại.

Trong đêm lạnh vắng ngắt như tờ, hai cái bóng một cao lớn một nhỏ nhắn nhập vào nhau dịu dàng chìm vào trong bóng đêm, chầm chậm giống như một bộ phim nói về thời thanh xuân kéo dài đến hiện tại.

Đến cổng xóm trọ, cô cũng không thèm nói với anh một lời, đẩy xe vào trong rồi thò tay vào túi lấy chìa khoá cửa.

Đôi tay lạnh toát tra chìa khóa vào ổ run lập cập. Lạnh quá chìa khoá rơi xuống đất nghe cái cạch, Hân che mũi hắt xì liên tục. Ôi mùa xuân Hà Nội sao mà lạnh đến thế. Cô định cúi xuống nhặt chùm chìa khóa nhưng đụng phải anh.

Chưa kịp định thần, Triết kéo cả người cô ôm vào lòng, một tay cầm chìa khoá dễ dàng mở cửa rồi đẩy cô vào nhà.

"Lạnh như thế này em cứ tránh anh như thế thì anh phải làm sao"

Anh đau xót ấp khuôn mặt cô trong lòng bàn tay mình, hôn lên chóp mũi lạnh đến đỏ bừng.

"Tôi không làm gì để phải chạy trốn ai cả, buông ra" Hân đẩy mạnh anh ra.

Triết vẫn không buông lơi vòng tay một chút nào, cuốn chặt cô trong lớp áo gió của anh đi vào giường ngồi xuống.

"Đã hai mặt con với nhau rồi, em nói gì đều viết hết lên mặt anh còn không thấy sao? Anh cũng ly hôn rồi, em còn giận gì, trừng phạt như thế nào cũng được. Nhưng đừng đuổi anh"

Hân lắc đầu quầy quậy, ngăn dòng nước mắt tủi thân đã sắp trào ra. Cô đứng phắt dậy cầm ấm lấy nước đặt tên bếp. Xong rồi cầm quần áo đóng cửa nhà vệ sinh thay đồ.

Anh nhìn một lượt căn phòng chưa đến 15m2. Cuộc đời anh chưa bao giờ thấy một căn phòng nào nhỏ và tồi tàn như vậy. Tất cả các chức năng đều gom chung trong một diện tích, bếp, nhà vệ sinh, nhà tắm, tủ, bàn ghế. Không có giường, vẻn vẹn chiếc phản nhỏ đặt dưới sàn lót thêm một chiếc đệm mỏng. Cô ấy có thể sống ở một không gian chật chội như thế này sao? Cả hai đứa trẻ nữa. Nỗi thương xót xộc lên cánh mũi cay nồng, ngực như có tảng đá đè nặng, bứt rứt cồn cào trái tim. Những năm qua cuộc sống như thế này hẳn ba mẹ con cô ấy rất cơ cực.

Một lát sau, Hân đi ra, cầm bộ quần áo thể thao rộng vất cho anh lạnh lùng nói "Anh mặc tạm đi. Nước sôi rồi vào mà tắm"

Môi anh không tự chủ được mà cong lên, làm theo lời cô răm rắp. Tắm xong bước ra ngoài đã thấy cô trải một tấm đệm dưới đất.

"Anh nằm ngủ dưới kia, tôi nằm trên giường. Sáng mai anh dậy sớm về Sài Gòn gói đồ mà đi Sudan Su điếc gì đi”

Triết nhìn lên giường rồi nhìn xuống đất, không có một chiếc chăn nào. Cô ấy đã trùm kín chăn quay mặt vào tường. Cô so với tưởng tượng của anh còn kiên quyết hơn rất nhiều.

“Hân, em nằm đệm đi. Anh nằm đất cũng được”

“Anh muốn chết thì ra khỏi nhà, không cần tranh thủ lòng thương của tôi”

Anh lặng lẽ nằm xuống, cô ấy đã nhường chiếc đệm duy nhất cho anh rồi. Lạnh quá, anh mặc bộ đồ thể thao của cô ngắn dưới hở trên không đủ ấm. Ngày hôm nay đứng giữa trời đã rất lạnh nhưng anh không dám đòi hỏi nhiều. Đồng hồ trên tường điểm 4 giờ sáng, lạnh cắt da cắt thịt, cái lạnh dâng lên ngực tràn nơi cổ họng trào lên một cơn ho mạnh. Anh cố đè nén nhưng không được, cổ họng thoát ra trận ho như đê vỡ.

Hân nằm trên giường, có chút đau xót, người hơi co lại khi nghe thấy tiếng ho của anh. Một tràng ho dài không dứt. Cô cắn răng thở nhẹ, đi xuống giường lại chỗ bếp ga mini. Bật bếp lên rồi nướng một củ gừng, thành thạo tróc vỏ, trở cán dao dập dập rồi cho vào cái chén, chế thêm nước sôi đưa đến trước mặt anh.

“Uống đi, anh không cho tôi ngủ hay sao ho nhiều như vậy”

Triết đón lấy bát nước gừng đưa lên miệng. Nước sôi nóng hổi muốn bỏng lưỡi nhưng anh cũng không dám kêu. Anh lặng lẽ vừa thổi vừa uống vừa nhìn gương mặt xanh xao của cô đang quay đi nhìn chỗ khác. Cảm giác được nhìn thấy cô trước mặt thật tốt, nước gừng thơm tho trôi vào cổ họng đi xuống bụng khiến cả người ấm lên.

Uống xong bát canh gừng thì cô cũng đã lên giường đắp chăn lại quay vào trong tường. Mãi lâu sau, Hân nén tiếng thở dài nói với xuống.

“Anh lên đây đắp chăn đi, cấm không được vượt qua gối, anh mà vươn qua đây tôi tống cổ anh ra ngoài kia”

Triết vui mừng lồm cồm bò dậy cầm gối lên giường. Cô ấy vẫn quay mặt vào tường, ở giữa là chiếc gối ôm to. Anh rủa thầm, cha tổ thằng nào sáng tạo ra cái gối ôm chết tiệt này.

Trong đêm khuya vắng lặng như tờ, cả hai đều trằn trọc nghe tiếng thở của nhau. Cái chăn này không dày nhưng thật ấm áp, anh nguyện nằm bên cạnh cô ấy thế này, không được sờ anh cũng chấp nhận.

“Anh và Hạ Sương không như em nghĩ đâu, giữa anh và cô ấy không phát sinh chuyện nam nữ, một cái hôn hay nắm tay đều không có.”

Anh hiểu giữa bọn họ có quá nhiều vấn đề, không chỉ là Hạ Sương, nhưng lúc này anh chỉ muốn nói cho cô biết điều này mà thôi.

Lông mi của cô hơi run rẩy một chút nhưng cô không hề có chút phản ứng nào. Một lúc sau, lúc anh cho rằng cô đã ngủ thì lại nghe thấy cô nói: “Đó là chuyện của anh và cô ta, không liên quan gì đến tôi cả.”

Lúc cô nói những lời kia ngữ điệu không nhanh không chậm, thậm chí là hời hợt, giống như là không để ý, nhẹ nhàng chặn lại những lời anh muốn nói. Triết yên lặng, nghe tim mình đang rơi dần vào vực thẳm.

"Chỉ là mẹ con tôi đã quen không có đàn ông" cô thở nhẹ, giọng nói có chút run rẩy.

“Anh biết vì sao em hận anh. Anh cũng không có cách nào để gỡ bỏ mối hận đó. Nếu anh là em thì… anh cũng khó mà buông bỏ. Nhưng nơi này anh phải làm sao? Nhớ em, ngày nào cũng nhớ. Ba năm qua không có ngày nào anh khỏi day dứt”

Anh đưa tay đè lên ngực mình, dù cô không quay lại nhưng giọng anh vẫn đều đều.

“Hân, cho anh cơ hội, nếu em không muốn anh sẽ không về gặp ba mẹ nữa. Anh đã trả chữ hiếu đủ rồi. Giờ anh phải sống cho cuộc đời mình”

“...Dù em có cho hay không không quan trọng, anh cần em để sống. Tròn và Bi cũng cần có cha nữa, em không thấy như vậy sao? Anh sai, lỗi của anh ba năm qua để em và hai con chịu cực"

Hân cắn môi ngăn những giọt nước mắt chảy xuống. Thật sự nuôi con một mình hai năm qua quá cực, đã có lúc cô muốn dắt hai đứa con đến tìm để anh, nhưng rồi nghĩ đến anh phản bội lại thôi.

“Vậy tại sao lúc trước anh không trực tiếp nói cho tôi biết? Nếu anh nói cho tôi biết là vì sao anh lại chia tay với tôi, vì bố mẹ anh…”Đột nhiên Hân xoay người nhìn anh, ánh mắt trong suốt như nước. Phòng tuyến trong lòng cô gần như sụp đổ khi nghe những lời vừa rồi của anh, nói không cảm động là gạt người.

“Anh… anh không thể” Triết nhìn những giọt nước mắt của cô như mảnh thuỷ tinh đâm vào lòng mình.

“Cho nên anh tự quyết định thay tôi? Anh không hỏi qua ý của tôi hoặc là nói cho tôi biết?” Đôi vai gầy run lên theo tiếng nấc nghẹn ngào.

Cô không cam tâm, vì cái gì mà anh đặt hết toàn bộ quyết định vào trong tay mình mà cô lại đần độn cái gì cũng không biết? Cô còn cho là anh cùng với người khác, làm cho cô mỗi lần nhớ tới anh mấy năm nay thật sự khó khăn. Cuối cùng lại biết được sự thật không phải anh không cần cô nữa mà tất cả chỉ vì muốn tốt cho cô. Loại cảm giác này thật sự khó chịu.

Huống hồ mấy năm nay cô rất gắng để quên đi tất cả mọi chuyện về anh, bây giờ anh đã quay lại, nói cho cô biết rõ mọi chuyện, sau đó cô cứ như vậy liền tha thứ cho anh sao?

"Hân! Anh nhớ em, yêu rất nhiều"

Hân nhắm mắt nghe ba từ ấy tan dần vào trong tim hạnh phúc và ấm áp. Nhưng giọt nước mắt lại lăn xuống. Bi Tròn cần có ba và một cuộc sống sung túc nhất mà chỉ anh mới có thể làm điều đó. Nhưng ba mẹ của cô và anh thì sao? Làm sao họ gỡ bỏ được chuyện xưa đây? Chỉ cần nghĩ đến mẹ cô nằm trong vũng máu, phủ khăn trắng toát…

"Tôi, tôi không thể tha thứ cho ba mẹ anh. Làm sao đây?"

"Hân, anh không cầu mong em tha thứ, chỉ cần ở bên anh. Mọi chuyện sau đó... để anh sắp xếp. Có được không?"

Nước mắt tường vi - Chương 53: Ba của Bi Tròn

Từng giọt nước mắt nóng hổi tí tách rơi xuống. Cô quay đi nhưng anh đã nhanh đẩy gối ôm ra, vòng tay mạnh mẽ kéo cô vào lòng. Anh cúi xuống áp vào đôi môi nóng hổi. Nụ hôn lẫn nước mắt, là nước mắt đau lòng.

Hân không chống đỡ nổi lớp phòng vệ bên ngoài nữa. Cô bất động để anh lau nước mắt, để anh ôm trong lòng mà hôn. Nụ hôn rơi vào tình mê ý loạn, điên dại đến long trời lở đất.

Bàn tay ở eo cô siết chặt, cảm xúc mãnh liệt của ba năm trước tràn về. Nỗi nhớ dai dẳng của anh trút nơi đầu lưỡi, nuốt trọn, khuấy đảo mê say hơi thở của cô.

Triết mỉm cười luồn tay vào mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mại từ đầu ngón tay lan vào lòng. Anh lại tiếp tục hôn lên đôi mắt, chóp mũi lạnh rồi dùng môi mơn man cằm nhỏ. Một dòng điện chạy khắp cơ thể khi anh yêu chiều nhẹ nhàng ngậm từng ngón tay trắng trẻo thon dài, hơi thở gấp gáp và nóng hổi của anh bên tai mình. Bàn tay nhẹ nhàng đưa vào trong áo mơn man làn da mềm mại ấm nóng, vuốt ve eo và lưng, khiến Hân bị kích thích đến mức hơi cong người lại, vô tình khiến cô áp sát vào ngực anh. Cơ thể của anh khỏe khoắn, nóng bỏng và mạnh mẽ kinh người, thiêu đốt từng tế bào khiến cô muốn tan chảy.

Cổ họng cô khát khô, miệng há ra đón lấy không khí. Cơ thể này cứ ngỡ đã chết khô sống mòn không cảm xúc nhưng giờ khắc anh chạm vào lại muốn anh, muốn nhiều hơn nữa.

Anh chui đầu vào dưới áo len dày của cô, cọ vào giữa hai bên núi đồi căng mịn ấm áp. Ba năm rồi anh nhớ, ba năm cấm dục nhưng đêm nào cũng khao khát được ôm cơ thể này.

Hân của anh rất đẹp, ba năm trước khiến anh nghiện đến không dứt ra được, bây giờ càng có sức quyến rũ của một người phụ nữ chín chắn và trưởng thành. Cặp gò bồng đảo căng bóng hơn xưa, cặp mông tròn mẩy hơn, còn vùng eo vẫn nhỏ xíu như vậy.

Triết hôn vào vết đẻ mổ ngang bụng Hân, xót đến nhói lòng khi nghĩ đến cô đẻ mổ đau đớn không có ai bên cạnh, quá trình sinh con nuôi nấng khó khăn đến nhường nào.

Hân thấy anh khựng lại, tay vuốt ve vết mổ trên bụng, cảm nhận được trong lòng anh đang khó chịu. Cô kéo áo xuống chui vào lòng anh dụi đầu vào ngực.

"Không đau gì hết, lúc đó tiêm gây tê mà"

"Anh xin lỗi..."

"Tất cả mọi chuyện qua rồi, em tha thứ. Giờ chỉ còn cái này thôi. Em muốn anh" Cô cầm tay anh đặt lên trái tim mình.

Nghe cô nói muốn mình, dục vọng lại như sóng thần mà quay lại nhấn chìm anh trong đó. Triết cởi phăng áo len của cô ra, đặt môi hôn khắp nơi trên làn da mềm mại. Cả người cô cong lên theo những chiếc hôn như lửa đốt của anh, môi cắn chặt để không phát ra những âm thanh xấu hổ. Triết giữ cằm cô để cô không thể cắn môi nữa. Anh cúi xuống dịu dàng ngậm mút bờ môi sưng tấy đỏ mọng ngon ngọt dỗ dành.

"Hân, em là vợ anh, là mẹ của con anh, thả lỏng người đón nhận anh, anh thích nghe đừng xấu hổ"

Ánh mắt nhu tình của anh muốn đốt cháy. Hân thả lỏng người đón nhận. Cả hai người khao khát nhau đến muốn nổ tung, phần dưới ẩm ướt và ấm nóng dữ dội. Những cái ôm, những cái hôn, những cái siết tay không đủ để đốt cháy nỗi nhớ và cơn khát tình trong ba năm. Hai cơ thể này muốn nhập thành một, muốn tan chảy trong mật ngọt của tình yêuAnh đưa tay xuống dưới thân cô ấn nhẹ, vật nam tính đi vào hoa huy*t của cô bị siết chặt đến căng cứng. Hân của anh đã sinh con rồi mà sao vẫn tuyệt vời thế này. Anh muốn phát điên với từng cái hút chặt của cô. Từng cái nhấp nhẹ rồi dần nhấp mạnh, đem cả người cô ôm chặt, âm thanh tình ái vang lên hạnh phúc.

"Hân, em là của anh, của riêng anh. Yêu em mãi mãi"

Cô nhắm mắt lại để cảm nhận được trọn vẹn mùi trầm hương quen thuộc này, mùi hương lần đầu tiên gặp mặt đã làm cho cô choáng váng. Cô bỏ cuộc, cô không đủ sức cầm nắm hận thù nữa. Cô muốn được yêu, được hạnh phúc. Sau tất thảy, cô nhận ra điều khao khát nhất trong cuộc đời này chính là anh...

Ánh nắng mai buổi sáng nhẹ nhàng hắt vào ô cửa sổ, Triết hạnh phúc nhìn người phụ nữ trong lòng mình vẫn đang ngủ say. Cả đêm qua anh không ngủ, lúc cô say giấc anh vẫn thức lặng lẽ ngắm nhìn. Ba năm thiếu vắng bóng dáng này anh nhìn ngắm thế nào cũng không thấy đủ. Qua tháng ngày cực nhọc, đôi chân mày rậm khi ngủ hơi nhíu lại, không còn nét thanh thản tinh nghịch như xưa. Sống mũi đã thẳng gầy càng nhỏ hơn. Đôi môi cô cũng không còn đậm vết son như xưa nữa. Anh hiểu tất cả những điều này là do anh mang đến. Triết thương xót ôm cô vào lòng, vùi mặt vào hõm cổ gầy. Thật xin lỗi, xin lỗi Hân của anh. Đoạn đường sau này, anh sẽ bù đắp tất cả, tất cả tình thương yêu và vật chất cho ba mẹ con.

Hân đang ngủ say khẽ nhột hơi cựa người, thấy mình nằm trong vòng tay ấm cô mỉm cười, cất giọng ngái ngủ "Anh dậy sớm vậy sao?"

"Anh không cần ngủ" anh vuốt tóc mái loà xoà trên trán cô rồi hôn nhẹ.

Hân mở mắt ra nhìn anh, cô khẽ thở dài, người đàn ông này... có lẽ suốt đời cô cũng không thể buông bỏ được.

"Hân, em kể cho anh cuộc sống ba năm qua của mẹ con được không?"

"Không có gì đáng nhớ cả" cô cười nhẹ chui vào lòng anh. Cô không muốn anh cảm thấy khổ sở và ân hận vì đã bỏ mẹ con cô.

Cô chủ động rướn người đặt môi vào môi anh. Triết nhanh chóng siết chặt vòng eo đáp trả mạnh mẽ. Bàn tay lại không an phận mà vuốt ve khắp cơ thể mềm. Cô vòng tay ngang lưng trần của anh bấu chặt, hơi thở đứt quãng trong cái hôn nồng nhiệt của anh. Nhưng rồi khựng lại đẩy anh ra, lưng anh có gì đó dính dính. Cô vội vàng nhìn vào tay mình, vết đỏ hồng nhỏ lấm tấm trên tay.

“Sao vậy, tự dưng lại không muốn anh nữa sao? Em mệt rồi à?”

Triết kéo cô vào lòng, lấy chăn đắp kín hai người. Nhưng Hân cố lật chăn ra, nhìn vào lưng anh, đầy những vết cắt chi chít ngang dọc. Đêm qua quá tối cô không thấy những vết này. Cô mím môi ngăn nước mắt trào ra, khoác áo ấm vào với tay lấy hộp thuốc trên bàn.

“Sao không nói với em” giọng cô đã nghẹn lại.

“Anh bị ngã thôi mà, không đau”

“Ngã gì mà thế này. Anh bị phạm nhân và quản ngục đánh đúng không?”

“Chỉ một chút thôi. Anh đàn ông mình đồng da sắt cái này không hề hấn gì cả, không thấm vào đâu so với những gì những năm qua em và con phải chịu”.

Đôi tay Hân run lên khi chạm vào những vết thương mưng mủ đang hở ra. Cô đã nghe đến chuyện dùng cực hình trong trại giam để ép người ta nhận tội nhưng không ngờ lại khủng khiếp như thế này. Vậy mà, hôm qua cô còn bắt anh đứng giữa trời giá rét. Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống nghẹn ngào đắng chát.

Triết đau lòng khi nhìn thấy nước mắt của Hân. Anh thật sự không đau vết thương mà chỉ đau khi nhìn thấy cô khóc. Chẳng biết làm thế nào chỉ biết ôm cô vào lòng. Trên bức tường hoen ố xuất hiện bóng hai người ôm nhau hồi lâu. Triết ôm chặt Hân, để cô khóc một trận thoải mái trong lòng mình, để mặc nước mắt làm ướt ngực anh. Cho tới khi cổ họng cô khô rát, đầu óc choáng váng, anh mới hỏi nhỏ: “Em còn yêu anh không?”

“Anh cưa lại thì mới yêu” Hân sụt sịt.

“Anh ăn no mới có sức để cưa cẩm vợ anh chứ”

Mặt cô bỗng chốc đỏ bừng, quá lưu manh mà, liền sau đó đôi môi nóng bỏng của người đàn ông áp lên, ngậm lấy môi cô trăn trở hôn, vừa mạnh mẽ lại vừa có chút vội vàng. Dần dần cả người anh đều ép cô nằm bên dưới, cánh tay vòng qua eo của cô, dính sát vào lưng kéo cô hoàn toàn vào trong ngực. Triết vừa dán sát vào cô liền không kiềm chế nữa, rất nhanh đã làm nụ hôn trở nên ma mị, bàn tay anh thuận theo vạt áo cô chui vào bên trong; da thịt Hân mịn màng như lụa lại hơi lạnh còn lòng bàn tay anh lại rất nóng, anh vuốt ve một đường từ eo đến ngực; anh hơi dùng sức nên Hân có chút khó tiếp nhận sự nhiệt tình kịch liệt này của anh, cô nắm tay anh lại lo lắng: “Đừng, anh còn bị thương …”

“Em đã chữa rồi, anh cần em sạc điện, anh hết sạch pin rồi”

Người đàn ông mặt dày ba năm trước của cô đây rồi, không thể lẫn vào đâu được. Cô mỉm cười ngăn đôi môi của anh rơi xuống.

“Không được, anh sẽ đau”

Triết cười khổ, lúc nào rồi mà cô ấy còn suy nghĩ được, giọng anh khàn đục trong vội vàng.

“Thật sự không đau, anh hứa nhẹ nhàng. Truyền thống được chứ?”

4 giờ chiều, Hân đã không còn chút sức lực nào, anh mới chịu buông cô ra. Đàn ông cấm dục vài năm quả thật rất đáng sợ, cô có cảm giác bị anh rút hết sức lực, toàn thân giống như là bị nghiền nát, hai chân mỏi nhừ cứ như không phải là của mình nữa vậy nhưng trái tim lại vô cùng ấm nóng và êm dịu.

Anh order hai suất đồ ăn lớn cho hai người. Khung cảnh yên bình của những năm về trước, cô dựa vào lòng anh, lười biếng chờ bón từng chút một. Hai người vừa ăn vừa nhìn nhau, mỉm cười trong hạnh phúc.

"Anh, ngày mai em xin nghỉ rồi mình về quê vú Sáu đón Tròn Bi"

Anh khựng lại một chút, từ lúc bước vào phòng, anh tìm kiếm bóng dáng hai con không thấy, anh không dám hỏi mà ngờ rằng con sống với tên kiến trúc sư kia. Nghe cô nói con đang ở với vú Sáu trái tim mới nhẹ đi một chút, nhưng rồi trong ánh mắt lại xuất hiện lo lắng.

"Hai con chắc là ghét anh lắm"

"Không sao, sẽ chưa quen thời gian đầu thôi. Con mới chỉ 2 tuổi mà"

Nghe vậy, Triết đỡ nặng lòng hơn. Nhớ lại ánh mắt ghét bỏ của Bi hôm trước, anh sợ con sẽ ghét mình.



Hân mỉm cười nhìn anh. Triết thật sự đã trưởng thành, không phải một người đàn ông phong lưu vô lo vô nghĩ như ngày xưa nữa. Cô mở điện thoại cho anh xem những hình ảnh lúc nhỏ của Bi Tròn. Khi con vừa mới sinh ra, khi con biết lẫy, biết bò, tập đi, ăn dặm...

Anh nhìn chăm chú từng ảnh một của hai con, tay sờ vào hai má phính đỏ hồng của con, ánh mắt trầm xuống khi đến loạt ảnh Tròn nằm trong phòng vô trùng lọc máu. Trái tim anh nghẹn lại, hai năm không biết đến sự tồn tại của con, con lại phải chịu đựng bệnh tật như thế này.

"Hân, hai năm qua anh để em vất vả nuôi con một mình. Sau này nhất định sẽ không như vậy nữa. Anh sẽ mang lại cuộc sống tốt nhất cho ba mẹ con"

"Anh còn có một món quà đặc biệt tặng em ở Sài Gòn nữa. Chắc chắn em sẽ rất thích"

Hân tròn mắt, quà cho cô sao?!

Chương 53: Thiếu

Nguồn nhảy chương mời các bạn đọc chương tiếp theo

Chương 54: Thế giới này chỉ có đôi ta

Ngày hôm sau, hai người bay ra Quảng Nam - quê vú Sáu ở đó. Vừa vào đến ngõ, đã thấy hai đứa trẻ lon ton chạy nghịch hoa trong vườn, vú Sáu đang trồng mấy khóm rau bên cạnh.

Bi Tròn nghe tiếng mẹ gọi, vội vàng chạy lon ton ra ngõ nhào vào lòng mẹ. Đã hai tháng rồi không gặp con, cô nhớ hai bé đến cồn cào, nước mắt không tự chủ được lăn dài trên má.

"Bi Tròn của mẹ, có yêu mẹ không?"

Hai đứa trẻ chu môi thích thú hôn chùn chụt vào má mẹ.

"Mẹ, yêu yêu"

Triết đứng bên cạnh nhìn ba mẹ con cười hạnh phúc. Cô sinh cho anh hai đứa bé xinh xắn như thiên thần thế này, sao lúc trước anh không nhận ra con giống mình chứ. Hân giờ mới nhớ có anh phía sau, vội vàng buông con ra.

"Bi, Tròn, ba Triết nè. Gọi ba ba đi con"

Hai đứa trẻ ngơ ngác nhìn sang Triết, lại nhìn ra ngõ "Ba Duy Duy"

Triết nghe lòng mình bị rơi cái bộp trong hụt hẫng. Con anh gọi ai là ba?

"Anh, hai nhóc quen gọi anh Duy là ba rồi. Anh làm quen một thời gian nữa. Chắc chắn sẽ gọi anh là ba thôi"

Triết đã đen mặt lại. Mới chỉ ba năm mà thằng ôn kia đã biết tranh thủ tình cảm của vợ con anh rồi. Như thế này anh phải lấy lại hết vốn lẫn lãi của thằng cha đó mới được.

Hân nhìn sang thấy sắc mặt của anh bật cười. Mới vừa hôm qua thấy anh trưởng thành, giờ lại y chang con nít. Cô trao Tròn cho anh.

“Đây là Tròn, tên thật Cao Tường Vi. con trai mình tên Cao Tường Vĩ gọi là Bi. Anh nhớ nhé”

Triết gật đầu, anh đã xem hình con đến nhẵn mặt sao lại không nhớ chứ. Được bế cục cưng trong tay cảm giác hạnh phúc gấp trăm lần khi xem ảnh. Đời anh chưa thấy đứa trẻ nào xinh đẹp đáng yêu như thế này. Con gái anh da dẻ trắng hồng hào, tóc đen được tết rối hai bên. Quần áo tuy rất bình thường nhưng càng làm nổi bật sự xinh xắn và đáng yêu. Bé nhìn anh, sờ sờ vào mặt rồi cười toe. Triết đang căng thẳng, thấy con cười toàn thân mới thả lỏng, anh yêu chiều nựng nịu con trong tay. Thật may, con gái anh không bài xích.

Còn Bi được mẹ bế, ánh mắt tò mò xen lẫn ghét bỏ không rời Triết. Dường như bé còn nhớ rõ người kia đã kéo tay mẹ khiến mẹ đau. Hân nhìn biểu hiện của Bi. Là bé trai nhưng nhạy cảm và nhiều cảm xúc hơn Tròn, có lẽ Bi còn chưa tiếp nhận được người ba mới này, cô nhẹ nhàng phỉnh nịnh.

“Gọi ba ba đi, rồi mẹ cho kẹo mút”

Cô rút trong túi ra mấy cái kẹo xanh đỏ. Bé con ngay lập tức cầm cây keo, chẳng nhìn anh một cái nhưng miệng vẫn gọi “Ba ba”

Triết than thầm. Cô ấy sao lại dụ con ăn thứ không bổ béo này chứ. Xem ra con trai của anh khó lấy tình cảm hơn con gái rồi.

Vú Sáu nhìn một nhà 4 người mỉm cười hạnh phúc, cuối cùng tận khổ lai hy của Hân cũng đến hồi kết rồi, thật là mừng cho con bé.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Triết nhất định bắt Hân bàn giao lại công việc ở Avenue Hà Nội để theo anh vào Nam. Anh không muốn cô lại phải đi làm vất vả nữa. Anh đã bí mật chuyển số cổ phần của gói chăm sóc sức khỏe ở Avenue cho cô, giờ thì cô không cần đi làm cũng có lợi nhuận hưởng hàng tháng. Anh sẽ trao cho Hân món quà đó trong đám cưới của hai người, Hân của anh sẽ là cô dâu hạnh phúc nhất. Xong xuôi tất cả công việc, anh đưa ba mẹ con vào Sài Gòn về căn chung cư quen thuộc.

Phương đã chờ sẵn để đón hai cục cưng về nhà. Mấy hôm nay, cô vất vả chạy ngược chạy xuôi để trang trí lại nhà cửa theo ý anh hai. Anh hai cô muốn chào mừng ba mẹ con về nhà một cách đầy đủ nhất.

Nhìn lại căn chung cư quen thuộc Hân có chút cảm kích anh. Tất cả vẫn nguyên như cũ, chỉ là căn phòng trống được trang trí lại thành màu hồng xanh dành cho hai con. Trên bàn uống nước phòng khách, một chậu bonsai tường vi đỏ trổ hoa rực rỡ. Môi cô cong lên, đã lâu lắm không thấy loài hoa này rồi.

“Anh dạo này còn chơi bonsai nữa sao?”

Triết ôm cô từ phía sau “Anh chơi tất cả những gì vợ anh thích”

“Vẫn dẻo miệng như ngày nào”

“Hân, mình ở tạm căn hộ này. Sau này có điều kiện anh sẽ đổi nhà cho ba mẹ con. Căn nhà kia anh đang rao bán, anh không muốn em nhìn thấy dấu vết nào của người đàn bà kia”

“Như thế này là rộng rãi rồi. Em không cần lớn, ở vừa phải sẽ ấm cúng hơn”

Cô mỉm cười sờ từng đồ vật trong nhà. Tất cả những đồ đạc liên quan đến cô, anh đều giữ lại.

Hai đứa trẻ có phòng mới, nhiều đồ chơi mới cười như nắc nẻ với Phương ở trong phòng. Qua mấy tháng, con không còn bài xích anh như trước nữa. Chỉ có điều vẫn nhắc đến “ba Duy, ba Duy” khiến anh không ít phiền lòng.

“Anh đặt nhà hàng rồi. Cả nhà mình sẽ đi ăn nhé. Buffet hải sản đủ món cho cả em và con. Em có muốn ăn gì nữa thì anh sẽ gọi đến”

“Không cần đi ăn hàng làm gì, dưới lầu có siêu thị, em làm cơm cho cả nhà ăn được rồi. Anh khen em đi, bây giờ em nấu ăn giỏi lắm, không như trước nữa”
Triết yêu thương vuốt tóc cô “Hôm nay đi ăn nhà hàng, ngày mai sẽ tính sau. Ngày đầu tiên em về nhà anh không muốn lấm lem bếp núc. Sau này em và con muốn ăn gì anh sẽ nấu”

“Thật chứ?”

“Vẫn chưa tin anh sao!”

Cô mỉm cười đi quanh nhà ngó nghiêng, cô đi đến đâu anh theo sau đến đó, ánh mắt dịu dàng dán chặt vào tấm lưng cô. Hân thích thú với khoảng ban công đầy hoa, xem ra anh thật sự để cô trong lòng. Chun mũi ngửi một đoá hoa hồng, hương hoa hồng quế kéo cô trở về quá khứ lúc hai người còn yêu, lúc đó cô thích cắm hoa, anh luôn theo phụ cắt vì sợ gai đâm vào tay mình.

Ánh mắt đậm tình của anh nhìn cô say đắm rồi đột ngột kéo cô vào ngực, cúi xuống nuốt lấy đôi môi đỏ như nụ hoa hồng đắm đuối. Mùi hương hoa thoang thoảng kéo hai người rời khỏi thực tại trôi xa đến chốn bồng lai. Cô ôm cổ anh, không còn có ý niệm kháng cự mà đáp trả nhiệt tình. Từ chủ động sang thế bị động, anh bị cô mạnh mẽ đáp trả cuồng nhiệt trầm luân không dứt. Hơi thở nóng bỏng của hai người quấn quýt, vòng tay ngang eo siết chặt vào người nhập thành một không còn khe hở. Triết nhìn sâu vào ánh mắt mơ màng chứa đầy hình ảnh anh trong đó thì thầm.

“Hân, anh yêu em chết mất”

“Hai cái người này, nhà có ba đứa trẻ con đây này, không thể bớt dính nhau được sao!” Phương bế đứa cháu gái đứng ở cửa điên tiết với cặp đôi kia. Đời cô từ đây đúng là phải ăn bánh gatô thay cơm dài dài rồi.

Hân vội đẩy anh ra, mặt đỏ như gấc chín. Triết lườm em gái cháy mặt. Cái con nhỏ này, đi đâu cũng ngáng đường. Anh đi đến bế con gái lên, tay kia ôm eo Hân kéo đi.

“Nhà mình đi ăn nhé, mẹ con đói lắm rồi, chân đi hai hàng không đứng vững nữa. Ăn nhanh để ba còn về phục vụ mẹ”

Hân không nghĩ anh lại lộ liễu như vậy, muốn xiên cho một phát. Anh nhìn cô cười “Sao thế, hay là em muốn ở nhà thử nệm mới, giao hai con cho cô út nhé”

Hân “!!!”

“Anh hai ơi, anh vừa phải thôi. Em biết là anh ba năm cấm dục nhưng anh nhìn chị dâu em đi, mỏng manh thế kia làm sao mà chịu nổi”

“Sao không, lo mà kiếm người yêu đi, vác tù và hàng tổng”

Phương thật hận đi theo cái gia đình này, cô trở thành bảo mẫu bất đắc dĩ. Vú Sáu chăm Tròn, cô chăm Bi, còn anh hai cô luôn mồm muốn bù đắp tình cảm cho hai đứa con nhưng chỉ có vợ trong mắt, thiếu nước bế Hân vào lòng mà đút nữa thôi. Ăn xong, hai người đó lại cắp nhau đi để lại hai đứa trẻ cho vú Sáu và cô. Thương hai cục cưng đáng yêu này quá mà, ba mẹ nó từ lúc thấy nhau rồi dường như xem thế giới này chỉ còn đôi ta.

Vừa vào trong xe, còn chưa kịp thắt đai an toàn, Triết đã đẩy cô sát ghế ngồi mà gặm cắn môi mọng. Nhà đông người quá phiền mà, muốn hôn vợ lại phải kéo nhau vào toilet hoặc vào ô tô. Hân đẩy anh ra, miệng há ra đón lấy không khí. Cái tên mắc dịch này, hở cái là hôn hôn hít hít.

“Vợ ơi, anh nghiện em quá rồi, bao nhiêu cũng không đủ, nơi này lúc nào cũng như sôi trào khi nghĩ đến em” anh cầm tay cô đưa lên ngực.

Cô lườm anh, đôi môi hơi sưng cong lên “Anh đừng có quen thói lẻo mép phong lưu như ngày xưa nữa. Thực tế chút đi”

“Ok, vậy tối nay cho anh mấy hiệp em yêu”

Hân vơ cuốn tạp chí đánh túi bụi vào người anh “Thô thiển, thô thiển!”

“Được rồi, anh xin, anh xin được trở lại bình thường”Hân đẩy anh ra, chợt nhớ ra cái gì đó hỏi “Anh, Hạ Sương giờ thế nào?”

“Anh không quan tâm”

“Thật chứ?”

“Vợ anh đây còn chưa đủ hấp dẫn hay sao còn phải để ý đến cô ta. Anh chưa xẻo thịt là may rồi”

“Vậy nhỡ sau này em xấu, anh tìm đến một người thứ ba?”

“Không có chuyện đó, vì cô Cao Thanh Tú Hân nào đó làm cho anh yêu sống yêu chết bao nhiêu cũng chưa thấy đủ”

Nụ hôn lại rơi xuống quấn quýt giữa hai người yêu nhau.

***

Tại nhà ông Sang,

Bà Lan hùng hùng hổ hổ nắm tay thằng Thành kéo vào nhà mặc cho thằng cu kéo lại. Thằng bé vẫn chưa thể tiếp nhận được sự thật nó không phải con của ba Long.

"Đi vào đây, vào đây nhận bố. Ông ta giàu có mà hèn hạ thế này mẹ phải cho cả thiên hạ này biết bộ mặt của ông ta"

Vợ chồng ông Sang nghe ồn ào ra cổng. Cánh phóng viên vừa thấy ông Sang ngay lập tức vây quanh nháy lia lịa.

Bà Lan hếch cằm nhìn vợ ông Sang rồi cao giọng.

"Đó, bà đã nhận được kết quả ADN chưa? Bà thấy hài lòng với đức ông chồng tuyệt vời của bà chưa?"

"Các phóng viên đưa tin đi. Đưa cho mạnh vào, đại biểu hội đồng nhân dân quận 5 đấy, bác sĩ nổi tiếng đấy"

Cánh nhà báo nhao nhao "Ông Đoàn Hải Sang? xin ông trả lời tin tức này có thật không? Ông có con riêng đúng không? Ông đẩy cho giám đốc doanh nghiệp đá quý JW nuôi con ông mười mấy năm đúng không?..."

Phóng viên hỏi tới hỏi tấp khiến ông Sang choáng váng phải đỡ đầu, chạy trối lui vào phòng đóng sập cửa lại.

Cánh phóng viên quyết tâm săn tin cho bằng được, quay ngoắt sang hai người phụ nữ.

"Bà Lan, bà dòng dõi quyền quý sao lại có chuyện bắt một người ăn ốc một kẻ đổ vỏ; bà và ông Cao Tiến Long đã ly dị chưa; nghe nói bà muốn chiếm hết tiền của con gái ông ấy; nghe nói bà tống con chồng vào cô nhi viện khổ cực..."

"Bà Ngọc, bà có biết chồng bà có con riêng bao nhiêu năm không? Giờ bà có cho chồng nhận con trai không? Có phải bà không sinh được con trai nên chồng tìm vợ lẽ bên ngoài không?"

Đám đông nhốn nháo lao xao. Mãi lúc sau công an phường đi đến thì cánh phóng viên mới tản hết.

Lúc bấy giờ ông Sang mới nhìn bà Lan rít lên "Bà một vừa hai phải thôi. Bà làm thế này thì thằng Thành sẽ nhìn bạn bè nó thế nào nữa?"

"Nhìn thế nào sao? Sao ông không nghĩ cho nó đi? Sao không chịu nhận con danh chính ngôn thuận mà phải chui rúc thế này hả?"

Ông Sang bà Ngọc dè dặt "Tôi chỉ có một vợ. Bà muốn thì tôi chỉ có thể chu cấp một số tiền nuôi con trai tôi hàng tháng, chứ bà thì tôi không rước vào nhà được"

"Ông... cái loại ăn no rửng mỡ rồi vất bỏ. Ông hèn hạ đến nỗi cả đứa con máu mủ của mình còn tính toán chi li sao? Vậy mà ông còn phỉnh nịnh tôi, tỉ tê để tôi tự nuôi con từng ấy năm trời"

Bà Ngọc từ nãy đến giờ vẫn im lặng nghe vậy mới nhìn sang khinh bỉ lên tiếng.

"Tự nuôi hả? Không biết xấu hổ và nhục nhã còn mở mồm ra nói. Bà tự nuôi sao? Tôi thấy thương cho hai người đàn ông ngu muội bị bà dắt mũi quá. Cút ra khỏi đây, từ giờ cấm bén mảng lại nhà tôi. Tôi nói được là làm được"

Rồi bà nhìn sang ông Sang "Còn ông nữa, chưa đến lượt ông nói đâu"

Ông Sang nhìn vợ rồi bặt tiếng. Kỳ thực ông ta cũng muốn nhận con trai nhưng thế lực nhà vợ quá lớn, không thể bỏ con cá rô to như vậy được. Hơn nữa vợ con ông đều xinh đẹp ngoan ngoãn thì ông ta rước cái ngữ lang chạ đó về làm gì. Đợi đến lúc nào đó bà Ngọc nguôi giận thì ông sẽ rước thằng Thành vào nhà.

Bà Lan bực bội nguây nguẩy kéo con trai ra về. Không ai nhận thì thôi, nhà bà cũng đâu có thiếu gì tiền nuôi con mà phải lo chứ

Chương 55: Tha lỗi cho ba

Triết chở cô về nhà. Anh kể qua tình hình cho cô nghe. Hân khẽ thở dài, cuối cùng thì cái đuôi của bà Lan cũng lòi ra. Sau khi phát hiện ra chuyện của bà Lan, ông Long đã suy sụp tinh thần và mắc bệnh rối loạn cơ xương khiến ông không thể đi lại nhanh nhẹn. Bây giờ muốn đi lại cũng cần trợ giúp bằng nạng hoặc người khác đỡ.

“Em có hận anh khi phơi bày sự thật cho ông ấy biết không?”

“Không đâu, nếu không có anh thì em cũng không đủ dũng cảm cho ba biết đã nuôi tu hú gần cả cuộc đời”

Triết buông một tay lái, nắm tay cô trấn an. Anh không ngờ cô cũng biết thằng Thành không phải con ông Long. Cô luôn nói không tha thứ cho ông Long, nhưng thực sự cô đã nghĩ cho ông ấy quá nhiều, cô ấy không dám nhìn ba mình khổ sở. Người phụ nữ này bề ngoài gai góc mạnh mẽ nhưng bên trong lại quá thiện lương.

Hân bước chân vào nhà, ngôi nhà vắng tanh lặng ngắt, cỏ hai bên lối đi đã mọc um tùm, cây cối không có người cắt tỉa, hòn non bộ đầy lá, cá chết nổi trương phềnh không ai vớt. Mới bốn tháng trước cô về cảnh vật vẫn còn sinh động, sao giờ lại hoang phế.

Ba cô nằm ở chiếc ghế võng ở phòng khách, chiếc ghế khẽ đung đưa phát ra tiếng kêu ken két nghe lặng người, bên bàn ấm trà đã lạnh nhưng tẩu thuốc vẫn còn đốm cháy. Gạt tàn đã đầy tẩu.

Bước chân cô dừng lại, nhìn ba đang nằm đó mắt lim dim như đang ngủ. Ba cô gầy hơn trước, nếp nhăn đã chạy dọc ngang khuôn mặt, còn đâu một giám đốc chuỗi cửa hàng đá quý quyền cao chức trọng nữa. Cảm giác của cô lúc này thế nào? Cô đã từng rất hận ông, vì ông phản bội mẹ cô, đẩy cô đến với cuộc sống không như ý muốn. Nhưng giờ nhìn ông như vậy, tất cả mọi thù hận ghét bỏ trôi đi hết, trái tim cô nghẹn lại trong thương xót. Đây là tình phụ tử sao?

“Ba…”

Ông Long giật mình, chống thành ghế ngồi dậy. Cô vội vàng bước đến đỡ ba. Ông Long thấy con gái về vui mừng khôn xiết, nhưng ông không dám nhìn cô, càng không dám gọi tiếng con.

“Ba, ba sao vậy?”

“Hân, ba có lỗi. Cuối đời ba mới nhận ra lỗi lầm của mình. Ba sai, ba có lỗi với con và mẹ con. Ba thương con, thương con thì đã muộn”

Hân ôm ba mà khóc. Chưa bao giờ cô được nghe ba nói tiếng thương cô, cô đã chờ suốt những năm tháng thơ ấu một cái ôm của ba nhưng không có. Đến khi cô trưởng thành, chịu bao nhiêu cay đắng của cuộc đời, đã có lúc cô muốn đưa hai con về gọi một tiếng ông ngoại… nhưng cái chết của mẹ và sự hờ hững của ông là rào cản khiến cô không thể tha thứ. Bây giờ nghe ba nói thương mình, cô không chịu nổi mà bật khóc.

Ông Long lặng lẽ vỗ vai con gái “Ba sai, mấy chục năm qua ba sai rồi. Xin con, xin con tha lỗi cho ba”

“Ba… ba… con tha lỗi”

Triết đau lòng đứng nhìn cô khóc nấc lên. Nước mắt của cô, dẫu không phải vì anh nhưng vẫn khiến lòng anh nhức nhối.

“Ba… còn bà Lan? Thằng Thành?”

“Ba đuổi cổ mẹ con bà ta ra khỏi nhà rồi… họ đi đâu ba không quan tâm nữa”

Cô không dám hỏi ba có buồn không, bởi ánh mắt của ông đã nói lên tất cả.

“Con về đây sống với ba được không? Còn về tiếp quản công ty cho ba nữa. Luật sư của ba đã làm việc xong xuôi, chỉ chờ con về thôi”

Hân cười nhìn sang Triết “Ba à, con ở chỗ anh Triết rồi, chúng con còn con cái, ba có hai đứa cháu ngoại”

“Hả? Hai đứa? Hai đứa cháu ngoại sao? Đâu rồi, cháu của ba đâu rồi? Con sinh bao giờ?” Ông Long nét mặt vui tươi vội vàng đứng lên.

“Con sinh đôi hai bé 1 trai 1 gái, được 2 tuổi rồi ba. Vú Sáu đang trông hai đứa”

Sắc mặt ông Long lại trầm xuống. Vậy là mấy năm qua con gái ông đã phải lăn lộn nuôi con một mình sao!

“Ba, ba ngồi nghỉ cho khỏe. Hôm sau con đưa hai đứa về. Con vào nấu cơm cho ba. Dì Tư đâu rồi mà ba ở một mình thế này?”

“Ba cho bà ấy nghỉ về quê vài hôm, ba có một mình, đâu cần bà ấy chăm sóc thường xuyên nữa, ba chống gậy đi lại cũng được”
Triết nhìn sang, đã thấy cô rưng rưng nước mắt. Anh nắm tay cô xoa nhẹ “Nếu em muốn, thì mình sẽ chuyển sang đây ở hẳn với ba. Hoặc em đón ba về bên mình ở cũng được”

“Thật chứ?”

Triết cười gật đầu nhéo mũi cô “Em muốn cái gì anh cũng sẽ theo ý em”.

Ông Long nhìn con hạnh phúc cũng ấm lòng. Hân đi vào bếp rồi ông cứ cầm cái điện thoại xem hình hai đứa nhỏ rồi cười, xem đi xem lại xem mãi xem hoài không chán. Xem rồi ông gọi cho trợ lý dặn dò in ra cho ông 100 bức ảnh to nhỏ của Bi Tròn, để ông bày khắp căn biệt thự.

Thật là may mắn đến cuối đời ông còn được trao niềm vui thế này. Căn nhà này mấy tháng rồi mới bừng lên sức sống. Cảm ơn ông trời đã không bạc đãi cái thân già này dù ông đã gây ra quá nhiều tội lỗi. Ông nhìn đôi trẻ đang ríu rít trong phòng ăn, con gái ông đã tìm được một người yêu thương con thật lòng. Ông hy vọng, mọi thù oán đời trước sẽ được gỡ bỏ. Con gái ông xứng đáng nhận được tình yêu thương và một cuộc sống hạnh phúc.

“Hân, ngày mai anh chuyển hết đồ đạc sang đây nhé. Vú Sáu đến đây sẽ tiện chăm sóc ba hơn. Anh thuê thêm vài người giúp việc chăm hai con. Anh cũng đã liên hệ với bác sĩ giỏi rồi, chỉ cần vài liệu trình trị liệu ba sẽ đi lại nhanh nhẹn thôi”

“Như vậy có tiện cho anh không?”

“Có em thì tất cả mọi việc đều tiện lợi”

Hân cười dựa vào ngực anh “Em cảm ơn anh thời gian qua đã chăm sóc cho ba”

Triết cười đặt cằm trên đỉnh đầu cô. Trong lòng anh còn chuyện của mẹ nhưng anh không dám đề cập đến. Anh sợ cô ấy buồn, thôi thì hãy để thời gian hóa giải tất cả, điều quan trọng nhất là kéo cô ấy trở lại bên mình anh đã thành công.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Thấy Triết lái xe ra phía ngoại thành, Hân ngạc nhiên hỏi “Anh đưa em đi đâu vậy?”

“Anh đã nói có một món quà dành tặng em, em nhớ không? Giờ anh đưa em đi mở quà”

Xe đi vào một con đường lớn, dừng ở trước một tòa nhà có tên “Vivian Hospital”Hân bước xuống, nhìn bệnh viện trước mặt. Ba năm cô không ở Sài Gòn mà đã có một bệnh viện mới xây dựng ở đây sao. Bệnh viện này không lớn lắm, chỉ là 3 tòa nhà 5-6 tầng quay mặt vào nhau, nhưng kiến trúc lại rất hợp nhãn. Khuôn viên đầy những cây xanh cổ thụ thoáng mát và sạch sẽ, điều khiến cô thích thú nhất là những cây tường vi đỏ dọc lối đi vào vườn hoa, dưới những tán tường vi đỏ là hàng ghế gỗ nâu trông vô cùng hoài niệm.

“Em thấy thế nào? Kiến trúc, khuôn viên có được không?”

“Em thấy rất đẹp. Anh làm ở đây à? Sao anh bảo đang làm cho bệnh viện công của thành phố?”

“Ừ thì anh làm nhiều nơi mới có tiền nuôi ba mẹ con em chứ. Vào đây đi, anh có cái này hay lắm”

Triết nắm tay cô đi vào. Dọc hành lang các bác sĩ thấy anh tươi cười chào đón. Cô có cảm giác hơi lạ. Anh quen được tất cả mọi người ở đây sao? Từ bác bảo vệ cho đến chị lao công. Anh kéo cô đến vào một căn phòng lớn, cách bài trí giống hoàn toàn với phòng làm việc của anh ở Anlux. Chỉ khác là, lại có một chậu bonsai tường vi đỏ trên bàn trà. Hóa ra đây là phòng làm việc của anh.

Môi Hân cong lên, ý cười lan đến tận khóe mắt, nũng nịu ôm cổ anh “Từ bao giờ bác sĩ Triết lại thích hoa này vậy. Em nhớ bác sĩ Triết thích hoa hồng nhập cơ mà”

Triết cụng đầu vào trán cô, cầm bàn tay mềm đặt tên ngực mình “Từ lúc biết em thì hồng nhập chẳng là gì nữa. Mọi sở thích của bác sĩ Triết ngấm từ em rồi”

Anh đến bên bàn lấy ra một chiếc thùng lớn, mở chiếc hộp nhỏ ra, một chiếc nhẫn lấp lánh.

“Sao anh… vẫn còn?”

“Vì anh chưa bao giờ vất. Tất cả đồ em gửi trả anh đều giữ”

Hân hạnh phúc ve vẩy ngón tay ngắm chiếc nhẫn lấp lánh. Cô cảm nhận được cuộc đời của mình đang dần tươi sáng. Chiếc nhẫn này anh đã trao cho cô bên bờ sông Thames gần 4 năm trước. Giờ nó vẫn thuộc về cô và anh cũng vậy.

Chiếc thùng này đúng là vẫn còn nguyên vẹn từ những bộ quần áo, trâm cài tóc, khung ảnh, túi xách, đồ dùng. Nhớ đến ngày đó, bà Hạnh đến nhà gặp cô lần cuối cô đã gửi trả những đồ vật này cho anh. Cô cụp mắt, che dấu cảm xúc của mình. Cô vẫn chưa hoàn toàn có thể buông bỏ được chuyện xưa.

Triết nắm tay cô ấp trong bàn tay mình “Em không cần nghĩ ngợi gì cả, chỉ cần an tâm yêu anh là đủ, không cần để ý đến những chuyện khác. Anh đưa em đến đây không chỉ để đưa lại cho em thứ này, anh còn một món quà đặc biệt dành cho em”

Anh mở khóa két sắt, lấy ra một tập hồ sơ được gói ghém cẩn thận đặt trước mặt cô. Hân cầm giấy tờ lên, kinh ngạc sửng sốt.

“Anh… bệnh viện này, con dấu tên em là sao?”

“Đồ ngốc… Tất cả mọi chuyện anh làm đều dành cho em, đều vì em và con. Em có nhớ đã từng nói với anh, em thích anh mặc áo blouse như những thiên thần áo trắng không? Anh cất công xây bệnh viện này tặng em, để em có thể nhìn anh mặc đồ bác sĩ mỗi ngày, có được không?”

“Em không nhận đâu, em chỉ cần anh không cần tài sản gì cả”

“Em phải làm tay hòm chìa khóa cho anh thì mới là một người vợ thực thụ chứ. Anh đã cất công thiết kế theo sở thích của em rồi”

Hân mỉm cười, đôi mắt xúc động đã hồng lên, cô dụi dụi vào lồng ngực vững chãi của Triết “Em cảm ơn anh. Chồng à, yêu anh rất nhiều” rồi nhún chân áp môi vào môi anh.

Nhưng nụ hôn còn chưa kịp đến thì điện thoại đã reo lên inh ỏi. Cả hai vội vàng buông nhau ra. Hân mở máy, vừa rồi tình mê ý loạn mà hơi thở vẫn còn hơi gấp gáp.

Anh đứng bên cạnh nhìn sắc mặt của cô nhanh chóng chuyển sang xanh mét, ánh mắt vô hồn thảng thốt.

“Cái gì, được rồi tôi đến ngay”

Hân vội vàng dứt tay anh mà chạy ra khỏi bệnh viện. Triết hốt hoảng chạy theo, có chuyện gì xảy ra sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau