NƯỚC MẮT TƯỜNG VI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nước mắt tường vi - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Con của anh hai

Phong nhìn Phương, thở dài nói "Anh nghi ngờ hai đứa bé là cháu ruột của em"

"Hả, cái gì? Con của anh hai em?"

"Cậu nói cái gì? Con của Triết? Sao giờ cậu mới nói"

"Tôi cũng mới biết đây thôi. Nhưng cũng chỉ là phỏng đoán. Tôi nghĩ là hai người đó không thể tái hợp được nên chưa nói. Chuyện đã đến mức này thì không thể giấu được"

Phương há miệng ngạc nhiên, có chuyện gì cô không biết sao?

"Phương, em chắc không biết vì sao anh trai em lại lấy Sương đúng không?"

Phương gật đầu.

“Mẹ em và mẹ Hân là hai người bạn thân. Nhưng cách đây 17 năm, vào ngày mẹ Hân nguy kịch cũng là ngày tình nhân của ba Hân chuyển dạ. Ba của em đã lựa chọn mổ cấp cứu lấy thai cho tình nhân của ba Hân. Cho nên mẹ Hân đã chết. Bố con ông Sang nắm được điểm này bắt Triết phải cưới Sương”

Nhạn Phương bàng hoàng. Chuyện như vậy mà cô không biết, cả gia đình không ai nói với cô cả. Chuyện này còn éo le hơn cả phim ảnh. Phương thẫn thờ, ba mình như vậy sao? Nếu như vậy thì thật thương Hân, cô ấy bị thiệt thòi quá nhiều, không có mẹ cả cuộc đời của cô ấy đều thay đổi.

Phong nhìn đôi mắt đã đỏ hồng của Phương an ủi.

“Cái này em cũng đừng trách bác Tuyên. Ba em tình thế lúc đó bị ép buộc. Muốn biết cụ thể thế nào thì em về hỏi ba, anh chỉ biết sơ bộ như vậy thôi”.

“Anh Phong, Hân - Cô ấy có biết chuyện này không?”

“Không ai nói cho cô ấy biết, cô ấy mặc định anh trai em phản bội”

“Không ngờ chuyện đời trước lại kéo theo cả đời sau phải khổ như vậy. Hai người bọn họ cũng tội” Minh nói.

“Bây giờ, chúng ta quay lại vấn đề chính”

“Phương em biết chuyện này rồi thì em phải ra Hà Nội một chuyến thuyết phục Hân gặp Triết. Chỉ có Hân mới làm cậu ấy thay đổi suy nghĩ. Nếu không thì phải để cậu ấy biết sự thực hai đứa trẻ là con cậu ấy thì cậu ấy sẽ có ý niệm phải ra tù. Chỉ có điều anh vẫn chưa xác định được con của ai”

“Chuyện này em có thể, rất dễ thôi. Em về đặt vé đi luôn. Chuyện ở đây nhờ các anh, em về đây” Phương vội vàng xách túi chạy ra cửa.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Hà Nội một chiều đông.

Hai đứa trẻ sinh đôi mũm mĩm tầm 2 tuổi chạy vòng quanh sân chơi, bé gái liên tục gọi “Bi - Bi - chờ - chờ” rồi nắm áo bé trai cười như nắc nẻ. Đôi má bầu bĩnh của hai đứa trẻ đỏ lên vì lạnh. Một bà cụ ngồi trên ghế đá cười móm mém nhìn hai đứa bé.

Nhạn Phương đứng chết lặng tại một góc của sân chơi, từng giọt nước mắt nóng bỏng chảy dài theo gương mặt rơi xuống. Hai đứa cháu của cô xinh như thiên thần nhưng gia đình cô không hề biết được sự tồn tại của hai bé, 2 năm qua Hân một mình nuôi con cực khổ không ai biết.

Trước khi đến đây, cô đã qua viện nhi xem lại bệnh án của bé gái, biết được Tường Vi đã phải hoãn lọc máu mấy lần vì không đóng tiền viện phí mà cô thắt lòng. Gia đình cô, không những mang tội của đời trước mà đến đời này, cũng nợ Hân rất nhiều.

Trái bóng tròn lăn đến chân Phương, cô lau vội nước mắt cúi xuống nhặt bóng, vừa vặn thấy một bàn chân lũn chũn chạy lại. Phương nhìn lên, bắt gặp đôi mắt to tròn long lanh như hạt nhãn nhìn mình, cái miệng nhỏ xinh phát ra mấy tiếng bi bô “Bóng-dì”

Phương mỉm cười nghiêng đầu nhìn bé, chỉ vào má “Yêu quá, thơm cái chụt đi rồi cô cho bóng nha”. Tròn chu cái miệng đỏ chót như trái nhót thơm chụt một cái rồi tít mắt cười.
Vú Sáu ở đâu đi đến “Xin lỗi cô. Cháu tôi nghịch quả bóng”

Phương ngẩng đầu lên nhìn thấy vú Sáu vô cùng ngạc nhiên “Vú… Vú Sáu đúng không? Con đây, con Phương con mẹ Hạnh đây nè, mẹ Hạnh bạn thân với dì Thảo hay qua chơi, vú nhớ không?”

Vú Sáu ngẩn người một lúc rồi “A” lên một tiếng. “Con nhỏ này lớn lên khác quá vú không nhận ra được. Hồi nhỏ đen nhẻm mà bụ bẫm, sao giờ lớn cao ráo dễ thương vậy!”

Phương cười, ôm Tròn vào lòng hít hà hương thơm mùi sữa của cháu. “Dạ con dậy thì thành công đó vú. Mà cháu của vú đây sao?”

Vú Sáu ngại ngần một lúc rồi nói “Vú ra đây được gần 2 năm rồi, bế con cho con của bà chủ, mẹ con bé mất cho nên vú quyết định chăm con cho con nhỏ còn đi làm. Coi bộ vậy chứ hai đứa này ngoan lắm, vú chỉ phải đưa đón hai cháu học lớp chồi dưới tầng 1 thôi”.

Phương quan sát vú Sáu một chút, có vẻ vú không biết anh trai cô từng là người yêu của Hân. Thật may, chứ nếu không thì cô cũng không dễ dàng tiếp cận hai đứa nhỏ này. Phương mở túi lấy ra một hộp kẹo màu sắc và đưa mấy túi đồ lớn cho vú Sáu.

“Con mua đồ chơi cho hai đứa nhỏ, Hân cũng là bạn con. Vú cho con lên nhà chơi với hai bé chút được không?”

Vú Sáu cũng không nghi ngờ gì cười xòa cầm lấy túi. Hai đứa trẻ sinh đôi thấy kẹo màu sắc cười tít, dang tay ôm cổ để Phương tha hồ hôn hít bế bồng. Phương cười hạnh phúc, hai đứa cháu của cô dễ thương như cục bông nhìn chỉ muốn cắn, xem ra cô mua chuộc được rồi. Bây giờ chỉ còn mẹ của hai đứa bé nữa thôi, làm sao thuyết phục được Hân đây.

“Vú ơi, Bi Tròn mấy tuổi rồi vú, hôm trước con gặp Hân và hai bé trong viện Nhi mà con quên hỏi, con có mua mấy bộ quần áo cho hai nhóc mà không biết có vừa không”

“Cũng được hơn hai tuổi rồi, mới sinh nhật vào mùng 1 Tết nè”

Phương như mở cờ trong bụng. Vậy là khả năng hai đứa bé dễ thương này là cháu ruột cô rồi. Chắc chắn là Hân sợ cô phát hiện nên mới nói dối tuổi của đứa bé. Hai đứa bé này nhìn kỹ thì lại rất giống anh hai. Vậy còn người đàn ông kia, sao cô cũng thấy có nét giống.

Vú Sáu vào bếp gọt hoa quả, cô kín đáo lấy mấy sợi tóc của hai đứa trẻ cho vào túi cất rồi lặng lẽ quan sát căn nhà một lượt. Căn chung cư này khá rộng, sạch sẽ và gọn gàng và dường như chủ nhân rất có khiếu thẩm mỹ về kiến trúc. Tất cả các đồ đạc và màu sơn đều hòa hợp đến hoàn hảo, mang một phong cách rất tây. Tuy nhiên, nếu mà nhà dành cho một gia đình thì không hẳn, không hề có một bức ảnh nào chụp chung cả gia đình, chỉ có ảnh hai đứa bé bụ bẫm treo trên tường.

Trong nhà cũng la liệt đồ chơi trẻ con, có vẻ như chủ nhân ngôi nhà này rất cưng chiều hai đứa trẻ. Lấy điều kiện một người mẹ đơn thân như Hân thì sẽ không đủ tiền để mua được một căn chung cư thế này và sắm sửa đầy đủ cho con như thế kia. Nhưng nếu như không phải con của người đàn ông đó thì e là anh ta cũng không đủ rộng lượng và tình thương nuôi nấng hai đứa trẻ như thế. Uẩn khúc này chỉ có thể chờ vào kết quả AND thôi. Nghĩ đến đó, Phương lại nóng ruột, chào vú Sáu và hai đứa bé dễ thương ra về. Cô phải đến viện di truyền học gấp.

Phương vừa đi thì Hân về nhà, mấy hôm nay cô không thể tập trung làm gì. Cứ nghĩ đến người đàn ông kia đang ở trong tù là cô lại thần hồn nát thần tính. Dẫu biết người ấy phản bội nhưng trái tim không thể nhịn được mà đau xót. Không biết cuộc sống của anh ta như thế nào để đến nỗi bây giờ phải lâm vào vòng tù tội.

Vừa bước vào nhà, hai đứa trẻ chạy lon ton ra ôm lấy chân mẹ ríu rít “Mẹ mẹ, đồ chơi, kẹo ngon”.Hân nhìn cánh tay trắng trẻo mũm mỉm của con đứa thì đồ chơi đứa thì kẹo khua loạn lên khoe mẹ cười tít mắt, trái tim cô chợt thắt lại. Ba của các con đang phải đối mặt với tình hình rất khó khăn, thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của hai đứa.

“Ai mua cho Bi Tròn nhiều thế này?”

Hai đứa bé đồng thanh “Dì dì xinh xinh”

Hân nhíu mày không hiểu hai con nói gì. Vú Sáu đang nhặt rau trong bếp đi ra ngoài tươi cười.

“Nhỏ Phương đến chơi mua cho hai đứa, ngồi chờ con không được vừa về đó”

“Phương sao? Phương nào hả vú?”

“Nhỏ Nhạn Phương con của bà Hạnh bạn thân với mẹ con đó. Nó biểu gặp con trong bệnh viện hôm trước chưa có thời gian qua chơi, cho nên hôm nay đến mua quà cho sắp nhỏ”

Trống ngực Hân đập thình thịch, Nhạn Phương em gái anh Triết sao? Sao cô ấy lại ở Hà Nội? Trong thời điểm đang nước sôi lửa bỏng thế này cô ấy phải ở trong kia mới đúng chứ. Bỗng nhiên Hân nổi da gà, hay là cô ấy đã biết chuyện gì?

“Vú à, cô ấy chơi lâu không? Có hỏi vú chuyện gì không?”

“Cũng không nói gì nhiều, con nhỏ ngồi chơi với hai đứa bé một lúc, vú nấu ăn trong này hỏi một hai câu thôi”

“Hỏi vú gì vú nhớ không?”

“Thì cũng hỏi tên tuổi của Bi Tròn thôi”

Đầu Hân nổ vang một tiếng sấm. Hỏi tên tuổi sao? Lần trước cô đã nói dối Bi Tròn chỉ hơn 1 tuổi, vậy là có nghĩa Nhạn Phương đang nghi ngờ sao? Hân bỗng thấy lo lắng vô cùng, cô thật sự sợ hãi sẽ mất con.

“Con sao vậy, con mệt không vú lấy cái gì cho con ăn”

Hân lắc đầu, ánh mắt thất thần ngây dại.

“À mà con nhỏ Phương lớn lên đẹp dữ heng. Hồi bé qua nhà mình chơi suốt. Vú nhớ bà Hạnh có hai đứa con sinh đôi, một trai và nhỏ Phương là con gái, không biết thằng bé bây giờ sao, ngày bé kháu khỉnh lắm”

Hân giật mình “Vú nói, bác Hạnh hay sang nhà con chơi sao? Sao con không nhớ gì hết trơn!”

“Hồi đó con mới 1-2 tuổi làm sao mà nhớ nổi con. Bà Hạnh với mẹ con thân nhau con chấy cắn đôi. Sau này mẹ con mất thì không thấy bà ấy qua nữa. Hồi đó ngày nào cũng đưa hai đứa nhỏ sang hết. Bà Hạnh dễ mến lắm, hiền lành dịu dàng y như mẹ con đó”

Trong đầu Hân bắt đầu lắp ráp những mảnh ký ức rời rạc lại với nhau. Cô nhớ lần sinh nhật bà Hạnh, bà có nói chỉ gặp mẹ cô vài lần, nhưng bà ấy lại trồng hoa thạch thảo trong khi anh Triết nói mẹ anh ấy thích hồng hạnh. Rồi lần đầu tiên gặp Nhạn Phương còn nói là đã gặp cô ở đâu đó, nói thấy cô rất quen. Chắc chắn vú Sáu nhận người là đúng không thể sai được, nhưng sao bà Hạnh lại nói dối chỉ quen biết mẹ cô sơ sơ?

Hân đột ngột đứng dậy nắm tay vú Sáu lay “Vú, vú à, vú đưa hai đứa nhỏ về quê vú được không? Vú chăm sóc hộ con một thời gian. Con không thể để họ biết có hai đứa trẻ tồn tại trên đời này”

Vú Sáu nhìn cô nghi ngờ, con nhỏ nói gì bà không hiểu. Nhưng nhìn mặt Hân xanh xao tái mét bà đoán có chuyện chẳng lành.

“Vú ơi, nhà của ba của hai đứa trẻ sắp tìm đến con rồi. Vú, con đặt vé cho vú ngay nha. Vú chăm hai đứa giúp con, mọi chuyện ổn định rồi con sẽ về đón ba bà cháu. Con chỉ tin tưởng vú thôi.

Vú Sáu nhìn cô thở dài, khổ thân con bé, không biết cha hai đứa trẻ là ai mà lại nỡ lòng nào muốn cướp khỏi tay mẹ.

Chương 47: Gen di truyền

Hạ Sương ngồi ở bàn chờ, vô cùng bứt rứt khó chịu. Một lúc sau, quản ngục dẫn Triết ra ngoài. Cô đứng dậy, chực chạy đến nhưng quên là giữa họ có một lớp kính chắn không thể chạm vào anh.

Triết nhìn thấy Sương, khựng lại một chút rồi chuyển ánh mắt đi chỗ khác. Anh luôn mong một bóng hình nhưng chắc là cả đời này sẽ không còn được thấy.

Hạ Sương thở dài, nước mắt đã vòng quanh “Chồng, anh có khỏe không?”

“Đừng gọi tôi là chồng, luật sư sẽ gửi đơn đến cho cô”

“Anh, sống với em khổ sở đến mức đó sao? Khổ đến mức anh phải hy sinh cả cuộc sống của mình?”

“Tôi thà sống trong tù còn hơn ở cùng với một con rắn độc”

Hạ Sương đã nấc lên “Em sai rồi, lần này chỉ cần anh chịu về sống với em cả đời, thì anh bắt em làm gì cũng được. Anh không muốn sinh con em cũng đồng ý”

“Xin lỗi, tôi hết tình lẫn nghĩa với cô rồi. Cuộc sống với cô còn hơn cả tù tội. Đừng vào đây để nói những lời vô nghĩa. Đời này, tôi không mong gặp lại cô”

Nói rồi Triết đứng dậy đi nhanh vào trong. Hạ Sương nhìn theo bóng anh khuất dần trong hành lang hẹp lòng thắt lại, đau khổ, dằn vặt, hối hận dâng trào nơi khóe mắt. Cô làm sai rồi sao? Rốt cục cô làm mọi chuyện cũng chỉ yêu anh, mà sao ông trời lại đối xử bất công với cô như vậy?

Ra khỏi trại giam, Hạ Sương đến thẳng bệnh viện gặp ông Sang.

“Ba, ba có thể minh oan cho anh ấy không ba?

“Con bị điên rồi à Sương. Con có biết, nếu như làm cho nó vô tội thì ba phải ngồi vào đó không? Con có biết ba đã phải tốn bao nhiêu tiền xoa dịu dư luận để cái bệnh viện này được hoạt động tiếp tục không?"

"Ba ơi, anh ấy trong đó khổ lắm. Con… con không chịu được”

“Đầu tiên con đã xác định vào cuộc chơi thì không được bỏ giữa chừng. Con thương nó thì con cứu nó ra để ba vào ngồi thay”

Sương lặng lẽ cầm túi đi ra ngoài. Ông Sang nhìn con gái như chiếc lá vàng héo úa lay lất đi ra cửa trong lòng buồn bực không thôi. Ông ta chỉ có một đứa con gái mà nó lại đau khổ như thế này. Còn thằng con trai kia, không biết bao giờ mới danh chính ngôn thuận được nhận nó.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Nhạn Phương cầm tờ kết quả xét nghiệm AND, dù đã đoán chắc đến 80% nhưng tim vẫn đập liên hồi, xúc động vô biên. Hai đứa bé thiên thần là cháu của cô thật rồi. Hai người này có lẽ được ông trời kết duyên với nhau rồi, hy vọng lần này họ sẽ vượt qua được trở ngại của đời trước mà về bên nhau.

Cô gọi điện thoại cho ba hỏi tình hình sức khỏe của mẹ một chút. Bà có vẻ đã ổn, huyết áp và tim mạch đã trở về bình thường. Đã mở mắt nhưng vẫn chưa nói được, cũng chưa cử động được nhiều. Chuyện cô làm sau đây sẽ xáo trộn cuộc sống của tất cả mọi người, nhưng bây giờ không còn cách nào khác cả, phải cứu anh trai ra trước rồi tính sau.

Hân vừa tan sở, xuống sảnh tầng một để về thì bắt gặp Nhạn Phương đang đứng.

“Hân, em muốn nói chuyện với chị một lát được không?”

Hân vội vàng né tránh “Tôi phải về sớm rồi, chồng tôi đang lấy xe dưới hầm”

“Chị Hân, chuyện này rất quan trọng, liên quan đến anh Triết”

“Tôi và anh ấy không còn liên quan, tôi đã có gia đình rồi. Xin mọi người buông tha”

“Chị Hân, em và chị đến chỗ nào yên tĩnh nói chuyện một chút được không. Em có cái này muốn cho chị xem. Chỉ nhanh thôi”Hân ngần ngừ. Cô muốn biết chuyện của người ấy, nhưng cũng có tâm lý sợ hãi người khác biết chuyện hai đứa trẻ. Phương dường như đọc được điều đó trong mắt cô ấy, vội vàng nói.

“Có chuyện liên quan đến mẹ chị”

Nghe nói đến mẹ mình, Hân như người bị thôi miên, để Phương kéo mình lên xe. Hai người đến một công viên gần đó.

“Em sẽ kể một câu chuyện, chị phải bình tĩnh nghe em nói hết. Cách đây 17 năm, mẹ của chị và mẹ em là hai người bạn rất thân nhau”

Hân ngước mắt lên, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên nghi ngờ “Nhưng sao…”

“Để em nói tiếp. Mẹ chị là Thạch Thảo, mẹ em là Hồng Hạnh, hai người học cùng trường ở ngoài này sau đó cùng lấy chồng vào nam. Ba mẹ chị dường như đã không hạnh phúc, em xin lỗi”

Phương nhìn sắc mặt của Hân, cô ấy vẫn im lặng, mũi đã hơi hồng.

“Cái ngày 17 năm trước chắc chị cũng đã chứng kiến, mẹ chị bị ngã cầu thang được đưa vào viện. Hôm đó, ba của em đã được điều đến bệnh viện Anlux để cấp cứu một ca đặc biệt”

Ánh mắt của Hân đã sáng lên khiến Phương chần chừ một chút. Cô thở nhẹ tiếp tục câu chuyện “Hôm đó, bà Lan – mẹ kế của chị bây giờ cũng trở dạ. Chị biết ông Sang – Giám đốc của Anlux chứ?”

Hân gật đầu, trong lòng đang nóng như lửa đốt, có liên quan gì đến chuyện mẹ cô?

“Ông Sang đã ép buộc ba em chọn lựa giữa hai căn phòng, phải vào mổ bắt thai cho bà Lan và phân bác sĩ khác vào cấp cứu cho dì Thạch Thảo. Cho nên…”

“Cho nên mẹ tôi mới không được cứu phải không?”

“Chị Hân, chị nghe em nói, chị đừng…”

“Tôi đừng thế nào? Ép buộc như thế nào mà đến nỗi không cứu được mẹ tôi? Cô có biết từ ngày mẹ tôi mất thì cuộc đời tôi như thế nào không? Tại sao lại lựa chọn bà Lan? Bà ta có gì tốt đẹp lắm sao mà lắm người thương yêu bà ta như vậy? Một ca mổ thai thôi làm gì chết người được mà bỏ qua mẹ tôi hả? Hóa ra tất cả những gì gia đình cô làm đều là thương hại tôi đúng không? Anh trai cô cũng vậy đúng không? Tình thương của mẹ cô đều là giả? Tình yêu của anh trai cô đều là giả dối? Các người muốn bù đắp cho một đứa mất mẹ như tôi có phải không?”Phương thở dài, không còn cách nào khác. Cô lấy trong túi ra tờ xét nghiệm AND đưa cho Hân “Xin lỗi chị, nhưng em không còn cách nào khác”

Hân cầm tờ giấy, mặt cắt không còn giọt máu, những ngón tay nắm lại gân xanh nổi bần bật. Họ muốn cướp con của cô sao? Không thể nào, không được.

“Chị yên tâm, không ai có thể tách Bi Tròn khỏi chị được”

“Cô làm cái này để làm gì?”

“Xin chị nghe em nói một lần. Chuyện này là hiểu nhầm của đời trước. Anh Triết rất yêu chị, yêu hơn cả mạng sống của anh ấy. Chị có tin anh ấy hoàn toàn trong sạch trong vụ này không?”

Hân im lặng. Trong lòng cô bây giờ rối như tơ vò không thể nghĩ được gì cả. Cô mới vừa biết được một sự thật cay đắng, ba của người cô từng yêu hết hơi thở lại gián tiếp hại chết mẹ cô. Thì bây giờ làm sao cô đủ lòng tin với người đàn ông ấy?

“Chị Hân, hôm anh hai em ra Hà Nội gặp chị về thì đêm đó anh ấy bị gọi vào thực hiện ca mổ”

Hân nhớ lại, ngày hôm đó anh ấy đã thấy cô và Lục Duy cùng hai đứa trẻ, ngày hôm đó thời tiết vào đông rất lạnh, anh mặc chiếc áo phong phanh đứng trước gió. Ánh mắt của anh ấy… Cô đã rất động tâm, rất động lòng và… cả rất hận anh nữa.

“Ông Sang đã gài bẫy anh ấy, anh ấy không thực hiện ca mổ đó mà là người khác. Nhưng không có chứng cứ nào cả”

“Các người nói dối phải không? Ông Sang là bố vợ của anh ấy"

"Hôm đó anh trai em đã uống say, rất nhớ chị. Anh ấy yêu chị rất nhiều. Có thể em nói chị không tin, nhưng 2 năm kết hôn anh Triết không hề chạm vào Hạ Sương, cho nên bố con ông Sang rất hận và làm mọi cách để anh hai em khuất phục và tạo ra cái bẫy đó. Bố con ông ta ra điều kiện anh trai em có một đứa con với Hạ Sương thì sẽ đưa anh ấy ra tù và chứng minh anh ấy trong sạch hoàn toàn. Nhưng, anh trai em không chấp nhận. Anh ấy thật sự rất yêu chị, nói với em sẽ ngồi tù, cả đời cũng được, để chuộc lại tội lỗi do ba em gây ra"

“Các người nói dối, anh trai cô và người đàn bà ấy đã có con chung. Chính miệng cô ta nói với tôi đang mang thai con anh ấy”

Nhạn Phương ngỡ ngàng, không ngờ Hạ Sương lại là con người như vậy “Chị Hân, nếu họ có con với nhau thì ông Sang sẽ không gài bẫy anh ấy. Chị tin anh ấy phải không? Mẹ em vì chuyện của anh hai đã đột quỵ và hôn mê, giờ vẫn chưa tỉnh lại được. Ba em đang thu xếp cho mẹ xong sẽ ra đây gặp chị để nói chuyện dì Thảo"

Hân thẫn thờ, cô nhớ đến nụ cười hiền hậu của bà Hạnh, lúc bà đến gặp cô lần cuối cùng, sự cưng chiều của bà khi còn yêu anh. Nhưng rồi hình ảnh mẹ phủ khăn trắng bất động trong bệnh viện lại hiện ra, cô ngửa mặt lên trời, nụ cười lẫn nước mắt rét lạnh trong ngày đông buốt giá.

"Chị Hân, chỉ có chị mới thuyết phục được anh trai em để luật sư bào chữa. Chỉ cần chấp nhận luật sư chuyện còn lại bọn em sẽ lo. Sẽ không ai tách Bi Tròn khỏi chị cả. Hai đứa bé là con của chị"

"Chị Hân, nếu như chị không đồng ý giúp, thì em chỉ còn một cách. Em xin lỗi, em phải cho anh hai biết anh ấy có con, để anh ấy còn ý niệm ra tù"

Phương đặt một chiếc USB nhỏ vào tay Hàn, hy vọng sẽ là bằng chứng để Hân tin anh hai vô tội.

Nước mắt lăn xuống ướt đẫm khuôn mặt của cả hai người. Hân nắm chặt nắm tay, trong lòng buồn bực đến khó chịu. Cô phải làm sao bây giờ? Đối diện với nỗi oan nghiệt của đời trước, liệu cô có đủ dũng cảm để đối diện với anh. Dù làm được điều này đi chăng nữa, trước vong linh của mẹ, cô có thanh thản được không? Nhưng tình yêu của anh, sự dịu dàng ấm áp của anh cô không có cách nào để quên được. Cô đã thử với Lục Duy nhưng… không thể.

Anh từng nói "Anh sẽ cho em một hôn lễ thế kỷ", anh từng nói "Giới hạn của anh là em", giờ anh lại từ chối ra ngoài, để bù đắp những lỗi lầm xưa kia của ba mẹ… Sao trái tim của cô đau vậy, ruột gan quặn thắt, trái tim đau đớn như sắp ngừng đập. Cô ngồi bất động hồi lâu, cho tới khi nỗi đau dịu bớt, cô mới tiếp tục lẩm nhẩm.

"Tôi không thể, xin lỗi, tôi không thể, không thể nào. Tôi yêu Duy, con tôi gọi anh ấy là ba"

Cô đứng dậy, liêu xiêu đi ra khỏi công viên, lên một tuyến xe bus, thẫn thờ đi về nhà.

Nhạn Phương nhìn bóng dáng cô đơn của Hân khuất xa dần. Cô không đuổi theo, cô tin rằng tình yêu của hai người họ đủ lớn để vượt qua tất cả.

Chương 48: Tôi không liên quan gì đến gia đình con gái ông

"Hân, con sao vậy? Con trúng gió hay sao nói vú nghe"

Hân lắc đầu, vào phòng hai con, nhìn chằm chằm hai đứa bé đang tròn giấc, nước mắt lặng lẽ rơi. Bố của hai con đang ở trong tù!

Vú Sáu nhìn cô thở dài, bà đưa cho Hân cốc nước. Bà không biết có chuyện gì xảy ra với con bé nhưng nhìn con bé thế này bà cũng buồn lòng đến thắt ruột.

"Con uống đi, chuyện gì rồi cũng giải quyết được. Một năm trước, thời điểm sinh tử của Tròn con còn vượt qua được thì không có chuyện gì phải lo lắng cả.

Hân đột ngột nắm tay bà lắc "Vú ơi, vú biết chuyện gì giữa mẹ con và bà Hạnh vú nói cho con"

Vú Sáu hơi ngạc nhiên, không hiểu cô nói gì. "Chuyện gì là sao con, vú chỉ biết là hai người rất thân nhau. Bà Hạnh là một người rất dịu dàng và hiền lành. Sao vậy con?"

"Vú, ba của hai đứa nhỏ chính là con trai của bà Hạnh. Giờ… giờ anh ấy bị người ta hãm hại đang phải ngồi tù"

"Con nói gì? Thật như vậy sao?"

Vú Sáu hiểu ngay ra vấn đề của Hân, thảo nào cô nhất quyết bắt bà đưa hai đứa trẻ về quê. Bà thở dài nắm tay cô.

"Con à, vú không biết là đã xảy ra chuyện gì khiến con phiền lòng, nhưng theo như vú biết thì ông bà Hạnh là người rất tốt. Ngày đó, khi đưa mẹ con vào bệnh viện, vú có nhớ chồng bà Hạnh đã cãi nhau với giám đốc bệnh viện để cứu mẹ con. Nhưng rồi mẹ con vắn số, không trách được con à, ông trời đã định cho mỗi người một số phận rồi".

"Nhưng cuối cùng ông ấy lại lựa chọn cứu bà Lan vú ạ, cho nên... mẹ con đã chết"

Vú Sáu sửng sốt, có chuyện như vậy sao. Bà nhớ hôm đó tình nhân của ông Long cũng chuyển dạ sinh non, ai ngờ...

Vú Sáu nắm tay Hân "Con à, vú không biết rõ chuyện xưa, nhưng nếu có thể buông bỏ thì con bỏ xuống, rốt cuộc thì đời người cũng chưa đến trăm năm, nếu sống được vui vẻ thì tốt"

Hân nắm chặt tay lại, cô đi về phòng mình, cô soạn đồ đạc để vú Sáu đưa hai đứa trẻ về quê. Rồi cô lại tìm nhà, chuyển đến một chỗ ở khác, để không ai tìm ra mình nữa. Bây giờ, yêu đương đối với cô xem như là cơn gió, cô chỉ muốn sống yên ổn với hai con của mình.

Bần thần một lúc lâu, cô mở máy tính ra vào một cái mail gửi đã lâu, cô nhìn những bức ảnh trên màn hình, trái tim đập dồn dập. Nước mắt nhoè đi không thấy gì cả, chỉ có câu "Anh ấy sẽ ngồi tù, cả đời cũng được, để chuộc lại tội lỗi do ba em gây ra" lặp đi lặp lại như một thước phim quay chậm.

Cô sang gõ cửa phòng Duy. Lục Duy mở cửa ra, tay cầm điện thoại đang nói chuyện với ai đó bằng tiếng anh, ánh mắt đặc biệt dịu dàng và trầm ấm. Anh tắt điện thoại rồi đẩy ghế cho cô ngồi.

“Em hồi này xanh xao lắm, thuốc bổ anh mua đã uống hết chưa?”

Hân cười nhẹ, trong lòng vô cùng cảm kích anh Duy “Anh Duy à, ngày mai vú Sáu đưa Bi Tròn về quê vú một thời gian. Hà Nội đang giao mùa rất dễ ốm vặt, ở quê khí hậu trong lành mát mẻ hơn”

Duy nhìn cô chăm chú “Em chịu rời xa con được sao?”

Hân tránh ánh mắt anh nhìn đi chỗ khác “Sắp tới em vào Sài Gòn một chuyến… để thăm ba. Rồi sau em sẽ chuyển ra một phòng trọ nhỏ bên ngoài”

Duy nâng mi mắt lên, sự hụt hẫng dâng trào nơi khóe mắt “Hân, em trốn tránh anh sao?”

“Anh Duy, không phải vậy đâu. Lúc trước em đã nói ở nhờ nhà anh cho đến khi hai đứa nhỏ khỏi bệnh. Bây giờ Tròn khỏe hẳn rồi. Em… Em cảm ơn anh”

“Hân, em có thể ở nhà anh cả đời. Anh chưa đủ tốt hay anh còn thiếu sót cái gì sao?”

“Anh Duy, không phải vậy, thật sự… em...”

Duy đọc trong ánh mắt cô sự đau lòng khiến anh vô cùng khó chịu. Anh đột ngột kéo cô vào trong lòng mình vòng tay ôm chặt. Hân cứng người, nhưng cô không đẩy ra, cô đã nợ anh quá nhiều rồi. Trái tim Duy đập dữ dội, lần đầu tiên ôm người con gái anh yêu trong lòng không khỏi run rẩy và xúc động. Anh cúi xuống đặt môi lên môi cô. Người Hân run bắn lên giữ dội, cô cố gắng chủ động vòng tay lên cổ anh. Nhưng… đôi môi và cả người cô lạnh ngắt như không còn hơi ấm, đôi tay tùy ý rơi thõng bên sườn.

Đau khổ trong lòng Duy cuộn trào dữ dội. Người con gái này không có một chút tình cảm nào với anh, không có một chút rung động nào. Đôi môi không có hơi ấm, lạnh lẽo và khô cứng. Anh buông cô ra, bàn tay vo tròn lại. Anh nhắm mắt quay mặt vào trong.

“Hân, em đi đi. Có gì khó khăn gọi cho anh trai này một tiếng”Hân thẫn thờ, nước mắt đã rơi xuống, lặng lẽ đi ra khỏi phòng của anh.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Ông Sang tò mò người gửi cho mình bức ảnh là ai, tạo sao lại biết được bí mật bao năm nay ông ta giấu kín. Nếu như để vợ con ông ta biết chuyện này, còn có dư luận nữa thì cái bệnh viện này sẽ thế nào?

Ông Sang tức tốc cầm túi, thật nhanh đến địa điểm hẹn. Ông ta hồi hộp gõ cửa phòng ăn của nhà hàng. Thấy người ngồi trong, ông Sang ngẩn người một lúc, ánh mắt đã đỏ lên tức giận.

"Cô muốn gì?"

Hân cười nhẹ "Nhìn thấy tôi, chẳng phải ông đã biết điều đó sao?"

"Đã ngoại tình với chồng của con gái tôi lại còn già mồm?"

"Con mắt nào của ông thấy tôi ngoại tình? Hay ông cũng nghĩ tôi giống như ông?"

"Cô..."

"Nếu ông muốn bà nhà biết chuyện này thì ông cứ việc"

"Bãi nại và trả lại sự trong sạch cho anh ấy. Tôi không động gì đến gia đình ông, không liên quan gì đến vợ chồng con gái ông, bằng không thì cả cái thành phố này sẽ biết giám đốc bệnh viện quốc tế lớn nhất thành phố cặp bồ phá hoại hạnh phúc gia đình như thế nào"

"Cô thật ra cũng chỉ là một con nhãi ít tuổi mà thôi. Cùng lắm thì tôi nhận thằng Thành làm con. Tôi cũng đang tìm cơ hội để danh chính ngôn thuận nhận con, đời này các ông sếp lớn kiếm con trai bên ngoài cũng không phải hiếm, đằng nào thì vợ tôi cũng không sinh được con trai, có thằng Thành thì lại tiện quá"

Hân cười khẩy "Vậy thì ông sai rồi. Tôi còn có cái này nữa. Hy vọng ông thấy thích. Mà nếu ông không thích, thì chắc là cư dân mạng cũng tò mò lắm đây"

Nói rồi cô đẩy chiếc điện thoại đến trước mặt ông Sang. Ông ta lướt qua suýt ngất xỉu. Con nhãi này làm sao nó lại có thể quay hình được cả trong văn phòng ông ta. Trong video, là những clip vụn vặt của hai cha con ông ta nói chuyện với nhau về chuyện đã gài bẫy thằng con rể, còn có cả những đoạn ông ta và bà Lan mèo mả.

"Nếu ông không muốn con gái cưng của ông bị xấu mặt hay nặng hơn là ngồi tù thay anh Triết thì đừng nhiều lời nữa""Cái này cấu thành tội cho con gái tôi được sao? Tôi vẫn còn hình ảnh camera thằng Triết cầm dao mổ, cô nghĩ toà tin ai? Tú Hân, thật ra giữa cô và con rể của tôi có một món nợ từ đời trước cô biết chưa? Cô đã quên rằng mẹ mình vì sao lại chết rồi ư? Không lẽ cô cứ vậy mà đang tâm tha thứ cho kẻ đã gián tiếp giết chết mẹ mình sao? Tôi thực sự tiếc cho bà ấy nơi chín suối, liệu bà ấy có thể ngậm cười được không?"

Ánh mắt của Hân nhìn ông ta hận không thể giết người lúc này "Ông Sang, ông nói những điều vừa rồi có thấy hổ thẹn với lương tâm mình không? Đúng là tôi và anh ấy có mối nợ từ đời trước khó mà bỏ qua, đó cũng là lý do anh ấy bỏ tôi để lấy con gái ông ba năm trước. Nhưng tôi nhắc ông một câu, chính ông là người trực tiếp khước từ mạng sống của mẹ tôi, thì ông hãy sống sao cho phải đạo quãng đời còn lại. Luật nhân quả không chừa một ai"

Cô hơi khuynh người về phía trước bàn "Ông Sang ạ, tôi thích người làm nhiều hơn nói. Món nợ với mẹ tôi 17 năm trước tôi còn chưa tính hết với ông đâu. Còn cái clip này, nếu không làm gì được trước toà, nó sẽ xuất hiện trên mạng. Ông biết tôi đang làm trong nghành truyền thông chứ?"

Cô đứng dậy, tư thế cực kỳ nhàn nhã xách túi đi ra khỏi phòng ông Sang. Bước chân cô dẫn lối đến cửa phòng Triết, bên ngoài đã bị dán giấy niêm phong. Cô đứng ở hành lang phòng anh, nhìn xuống những tán tường vi đỏ đậm dưới khuôn viên bệnh viện. Những ký ức của hai năm trước ùa về như thác lũ. Cô và anh đã từng đi dưới hàng cây kia, đã từng ngồi dưới hàng ghế đá kia. Đã từng nắm tay nhìn vào mắt nhau nói những câu chuyện rất vui vẻ. Hy vọng khi ra ngoài, anh sẽ sống tốt... và không nhớ cô đã từng tồn tại. Cô cũng sẽ tập từ bỏ anh hoàn toàn, đây là lần cuối cùng cô nhớ đến anh, lần cuối cùng ôn lại những kỷ niệm đẹp của họ. Cô còn một người mẹ, cô không muốn mẹ phiền lòng nơi chín suối.

Ánh nắng buổi trưa vô cùng rực rỡ, xuyên qua những đoá tường vi đỏ nhảy nhót chiếu xuống ban công chia thành hai mảnh ánh sáng, vui tươi mà rời rạc đứt đoạn. Hân lau nước mắt trên mặt mình mỉm cười rồi dứt khoát ra về. Cô muốn đi thăm ba mình một chút.

Căn nhà của ba vẫn như hai năm trước không khác gì cả, chỉ có người làm thay đổi. Một người phụ nữ trẻ hơn vú Sáu tầm chục tuổi chạy ra mở cửa.

"Cô là ai?"

"Tôi là con gái ba Long, ba tôi ở nhà không?"

Người làm nhìn cô một chút rồi mở rộng cửa. Hân bước chân trên thảm cỏ cảm thấy đôi giày có êm hơn. Hơn hai năm rồi bận rộn con cái cô không về thăm ba, mối quan hệ của hai ba con cũng chỉ là những tin nhắn vụn vặt thông báo tình hình sức khoẻ, thậm chí ba cô còn không biết cô đã sinh con.

Ông Long đặt chén trà xuống bàn, nhìn thấy con gái ánh mắt tươi hơn một chút.

"Con về hồi nào? Công việc ổn không?"

"Thưa ba, con vẫn tốt ạ. Bệnh huyết áp của ba có đỡ hơn không?"

"Bệnh tuổi già đeo bám dằng dặc có khi nào dứt được đâu, ba cũng 60 rồi"

Bà Lan từ trong nhà ra nhìn cô, sắc mặt hơi nhợt nhạt nói.

"Con về sao không báo dì nói tài xế đón con, đã ăn uống gì chưa"

Hân cất giọng lạnh lùng "Không cần, con ăn rồi dì"

"À mà dì dạo này thế nào, có hay phải thăm khám gì bệnh viện không?"

"Con nói gì kỳ vậy? Dì trẻ hơn ba con hơn cả chục tuổi, không có vấn đề gì" bà Lan trộm liếc sang ông Long.

Mặt Hân tỉnh ráo "Thật vậy sao. Nếu sức khoẻ dì tốt không phải đến bệnh viện thì tốt quá"

"Con sắp xếp công việc về học việc ở công ty đi, ba cũng đã già rồi, không thể lo lắng cho con được nữa. Về nhà làm sau này còn có một chỗ dựa"

"Em Thành giờ đã học lớp 12 rồi, ba cho em nó làm quen dần đi, chứ con là phận gái không có khiếu kinh doanh. Với lại con cũng quen với môi trường ngoài kia. Chắc có lẽ là con sẽ không vào đây sống nữa. Ba thông cảm cho con"

Ông Long nhìn con gái, chợt thấy mủi lòng. Nó đã trưởng thành khi nào ông không hay, có mỗi mụn con gái lại không muốn ở gần ông. Càng ngày nó lại càng giống bà Thảo hồi xưa. Ông hơi ngẩn người nhớ lại người vợ dịu dàng lúc trước.

Bà Lan dè dặt khéo léo nhìn ông Long nói "Con nó cũng lớn rồi không thể ép buộc được. Như thằng Thành đó, bắt nó học kinh doanh mà nó không chịu, cứ thích thí nghiệm hóa lý à. Vậy nên mình để con tự lựa chọn đi, chúng nó sẽ thấy thoải mái hơn"

Hân nhìn bà ta cười nhẹ một chút, đúng là lợi dụng nước đục tư lợi cả đôi đường.

Chương 49: Buông tay

Triết ra khỏi trại giam nhưng không hề thoải mái, đầu óc anh đang nặng một vấn đề, ai đã thả mình ra? Bố con ông Sang chắc hẳn sẽ không bao giờ tự chui đầu vào rọ, gia đình bệnh nhân đã bị bịt mồm hết rồi. Tự nhiên lại đi bãi nại đơn, sự việc giải quyết đơn giản như vậy sao?

"Chúc mừng cậu đã cởi bỏ được cái áo Juventus" Tú đấm vào vai Triết.

"Có chuyện gì các cậu nói luôn đi. Tôi sẵn sàng nghe"

Minh ngồi ở ghế lái cười tươi "Không có vấn đề gì, cậu hết số khổ rồi chứ sao. Không muốn gặp anh em đây à"

"Nó có muốn gặp ai, nó chỉ thèm con nhỏ Hân chứ mình có là cái đinh gỉ gì đâu"

Minh lườm Tú qua gương chiếu hậu "Tú, có cái cuộn băng dính tôi mới mua đằng sau, cậu làm ơn tắt đài từ nay về đến nhà đi"

"Phong đâu rồi?"

"Thất tình, yêu rượu"

"Đã hai năm rồi vẫn không quên được con nhỏ đó, thật là... hỏi thế gian tình ái là cái chi chi" Tú ngân nga.

Triết thở dài một hơi "Ai cứu tôi ra đây vậy?"

"Anh Minh hack được camera của phòng phẫu thuật nên bọn em khống chế được ông ta"

"Thật vậy sao?"

"Chứ cậu nghĩ là gì?"

"Uhm"

Triết không nói gì nữa, ánh mắt phóng ra bên đường. Chỉ mới bị tạm giam hai tháng nhưng dường như cảnh vật đã thay đổi rất nhiều. Đúng là không có gì bằng tự do, những cơn gió trời man mát thổi vào trong xe, quẩn quanh người khoan khoái dễ chịu. Một suy nghĩ chợt đến "giờ mình đi về đâu" khiến mày anh nhíu lại. Về căn nhà đó với một người vợ như rắn độc thì thà ở tù còn hơn. Về căn hộ chung cư thì sao? Để đối diện với nỗi cô đơn và hình ảnh cô ấy bao trùm mọi không gian lại càng khổ hơn.

"Cho tôi về MedCyber"

"Về đó làm gì, về nhà tắm rửa đi rồi chúng ta nhậu một bữa"

"Cứ cho tôi về công ty, ở đó có phòng nghỉ đầy đủ"

Dường như là phụ nữ nên Nhạn Phương rất nhạy cảm. Từ khi anh trai ra khỏi cánh cổng trại giam cô nhìn đã biết được tâm tư của anh. Thật sự cô cũng không biết phải làm sao. Cần thời gian để anh ấy bình tâm trở lại, về nhà lại biết mẹ bị đột quỵ anh ấy càng sốc hơn.

"Anh cho anh ấy về công ty đi, em sẽ chuyển đồ sang cho anh ấy”

Triết nắm chặt tay lại, anh còn có việc cần phải làm rõ.

Ngày hôm sau, trên trang nhất của các báo đồng loạt đưa tin đơn bãi nại của người nhà bệnh nhân và minh oan cho bác sĩ Triết “Sự vụ mổ nhầm thận phải: Bác sĩ Triết được minh oan”, “Mổ nhầm thận: Bác sĩ Thiệu Triết bị đâm sau lưng”; “Gia đình bãi nại đơn kiện bác sĩ Triết mổ nhầm thận”; “Lộ mặt kẻ đằng sau vụ án mổ nhầm thận”; “Video chứng minh bác sĩ Thiệu Triết hoàn toàn trong sạch”;…

Chỉ sau một đêm, Triết được minh oan hoàn toàn và dư luận quay ngoắt sang đồng cảm với những ngày cực khổ của anh trong trại tạm giam. Tất cả những công việc trước kia cũng trở lại, giảng dạy ở trường. Anh cũng nghỉ ở Anlux vào làm tại một bệnh viện công của thành phố.Ông Sang là người khéo léo nhất trong câu chuyện này. Ông ta tổ chức họp báo đứng ra nhận trách nhiệm của bệnh viện. Ông ta cũng cung cấp cho cơ quan công an video bác sĩ Đạt trong phòng thay đồ. Ngay lập tức, tên bác sĩ Đạt bị đưa vào truy nã thay thế cho Triết.

Có vẻ như tất cả mọi việc đều được ông Sang chuẩn bị từ trước. Ông ta là con cáo già đã vạch sẵn một đường lui cho mình.

Triết cũng không quan tâm nhiều đến chuyện đó. Anh đã được tại ngoại, còn chuyện ông ta và tay bác sĩ kia thế nào tự xử với nhau. Anh sẽ trả lại bố con ông ta những cái khác.

Anh mở máy tính, kiểm tra lại tất cả hồ sơ giấy tờ. Lô hàng thiết bị y tế bị tắc biên một tháng đã được Minh xử lý xong xuôi. Anh thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình thật sự có phước khi có những người bạn tận tình như vậy.

Bàn tay cầm con chuột dừng mãi ở một mail mới. Rồi không thể chịu đựng được, anh click chuột vào. những hình ảnh của Hân và hai đứa con của cô ấy chơi đùa, có những bức ảnh xuất hiện cả chồng cô ấy, yêu thương véo má cô ấy, xoa đầu, lau mồ hôi cho cô ấy. Người đàn ông đó dường như rất yêu chiều Hân. Cô ấy đã có gia đình rồi, hơn nữa rất đầm ấm và hạnh phúc.

Triết thở dài, cố đẩy hình ảnh cô ấy ra khỏi đầu mình. Những ngày trong trại giam, anh có thời gian để suy nghĩ lại những chuyện đã qua. Một đoạn nhân duyên chỉ hai năm nhưng cứ ngỡ như cả cuộc đời, mối tình mà khi bắt đầu anh không hề đặt nặng tính nghiêm túc, nhưng lại khiến trái tim anh điên đảo. Bây giờ phải buông tay, nếu nói không đau thì thật sự dối lòng mình. Hơn hai năm qua, chưa có đêm nào nỗi nhớ cô ấy giảm, cắm sâu trong lồng ngực, cứ mỗi ngày như bị cơn mưa bào mòn lại trồi lên từng chút một, để rồi khi gặp lại nó như con sóng trào ra, khiến chân tay anh bủn rủn, trái tim đập lộn nhịp khi nhìn thấy hình ảnh của người mình thương, dù chỉ qua màn hình máy tính.

Ba năm trước, anh đã lên một kế hoạch hoàn hảo, để cô ấy rời xa, để anh sắp xếp lại cuộc sống. Thậm chí, đêm cuối cùng gần gũi, anh cố tình không dùng biện pháp nào cả, cố tình gieo mầm tình yêu vào cơ thể cô ấy, mong ông trời sẽ cho hai người một đứa con. Chỉ cần có con thì mọi hận thù sẽ được hóa giải. Ai ngờ cuộc sống lại diễn ra quá nhiều điều bất ngờ khiến kế hoạch của anh bị ngắt đoạn. Đến giờ khi anh sắp hoàn tất mọi kế hoạch thì cô ấy đã có hạnh phúc mới. Anh buông tay. Anh rút khỏi cuộc sống của cô ấy, chỉ cần cô ấy hạnh phúc là đủ.

Anh mở một email khác có hình ảnh và video rất rõ nét, Hạ Sương và một người đàn ông ngoại quốc khoác tay đi vào khách sạn. Còn có hình ảnh người đàn ông đó hôn vào má cô ta, ôm cô ta từ phía sau tình tứ. Triết cười khẩy, nhìn lại ngày chụp. Email này gửi trong thời gian anh còn ở trong trại giam. Thật may mắn, thời gian trước vì quá muốn ly hôn mà anh đã thuê thám tử theo dõi nhất cử nhất động của cô ta để tìm chút bằng chứng trước toà. Thời cơ bây giờ đã đến rồi.

Triết save ảnh vào file rồi rút một tờ đơn đã viết sẵn trong két sắt, mở máy fax, fax đến địa chỉ cần. Xong việc, anh nhàn nhã dựa lưng vào ghế chờ đợi một người.

Quả nhiên đúng như dự đoán, chỉ khoảng 15 phút sau, Hạ Sương vọt vào phòng như một cơn gió.

"Anh, những hình ảnh đó là anh hiểu nhầm. Đó là một lần anh không về nhà, em rất buồn. Em vào bar uống rượu và gặp người đàn ông đó"

"Tôi không quan tâm cô đi với ai làm gì. Tôi cũng chưa từng có ý nghĩ ghen tuông với cô. Cái này chỉ là bằng chứng trước toà nếu cô không chịu ly hôn. Còn tình cảm với cô, ngay từ đầu đã không có rồi”

"Anh Triết, cho em cơ hội sửa sai. Dù sao anh cũng ra tù...""Câm miệng, tôi ra được hay không không liên quan đến cô"

Triết nắm cổ Hạ Sương bóp nghẹt, ánh mắt anh đã đỏ rực như ma cà rồng khát máu. Giờ phút này anh thật sự muốn giết chết cô ta.

"Đồ rắn độc"

Hạ Sương ho sặc sụa, mắt đã trợn ngược lên, bàn tay chới với nắm cổ tay Triết đẩy ra nhưng không thể "Bu...ô...g..."

Đến khi mặt Hạ Sương đỏ như con gà sắp cắt tiết thì anh mới buông lỏng tay.

"Cút khỏi cuộc sống của tôi"

Hạ Sương ho sặc sụa, ánh mắt nhìn Triết kinh ngạc, uất hận. Rồi hai hàng nước mắt chảy dài đi ra khỏi phòng. Cô ta gọi vào một số điện thoại.

“Đến nhà tôi ngay, đốn hết tất cả những cây tường vi trong vườn đi, không được để một bông hoa nào còn sót lại, đốt hết, vất vào bãi rác cho tôi”

(Đọc tại facebook tác giả Lam Lam)

***

Ông Long đang đi công tác ở Đà Nẵng thì một tin nhắn mới số lạ gửi đến. Ông vừa mở ra thì một tập ảnh đập vào mắt khiến ông choáng váng. Bà Lan đứng trước bệnh viện Anlux, bà Lan đi cùng ông Sang vào một khách sạn.

Thế này là thế nào? Tại sao người phụ nữ mà ông hết mực yêu thương và tin tưởng những năm qua lại thế này? Bàn tay ông Long ghì con chuột đến nổi gân, trán ông đã lấm tấm mồ hôi.

Một tin nhắn nữa lại đến “Ông muốn biết cụ thể thì bí mật về Sài Gòn rồi đến địa chỉ này vào tối ngày hôm nay”

Ông Long tay đã run rẩy, ông lấy hộp thuốc trong túi cho một viên vào miệng mới giữ được bình tĩnh. Ông lặng lẽ vào web book vé về Sài Gòn gấp rồi lại lặng lẽ thu xếp quần áo đi ra sân bay. Ánh mắt ông đã đỏ lên những tơ máu nhỏ.

Về đến Sài Gòn trời cũng vừa tối. Ông Long đứng bên đường trước cửa khách sạn, đang không biết làm thế nào thì một tin nhắn lại đến. Ông bước đôi chân nặng trịch vào khách sạn, đến số phòng trong tin nhắn. Đến cửa phòng đã thấy Triết đứng ở đó.

“Cậu???”

“Cháu xin lỗi bác vì đã không nói trước cho bác biết”

Nhìn gương mặt già nua của ông Long, Triết có chút thương cảm. Anh không có cảm tình lắm với ông Long khi biết được ông ấy đã bỏ rơi Hân và đối xử lạnh nhạt với cô những năm qua như thế nào. Nhưng giờ nhìn ông ta trong tình cảnh bị vợ già cắm sừng thế này cũng có chút thông cảm. Đến cửa căn phòng 505, anh ra hiệu cho ông dừng lại. Rút chìa khóa trong túi ra, đưa cho ông.

“Cháu làm tất cả điều này vì Hân, cô ấy không đủ dũng cảm để nói ra sự thật. Cô ấy sợ bác đau lòng, sợ gia đình bác rạn nứt thì bác sẽ khổ. Nhưng cháu nghe nói luật sư của bác đã bắt đầu lập di chúc. Cho nên cháu nghĩ là cô ấy cần phải có được những gì xứng đáng thuộc về cô ấy. Về đứa con trai của bác bây giờ, có khi chưa chắc đã xứng đáng một phần của Hân. Cháu chỉ nói vậy thôi, chuyện còn lại bác tự giải quyết”

Ông Long cầm chiếc chìa khoá trong tay hơi run, mở cánh cửa này ra có thể cuộc đời ông sẽ hoàn toàn thay đổi. Chìa khoá tra vào ổ, ngập ngừng một giây rồi nhẹ phát ra một tiếng “cạch”.

Chương 50: Lời thề trong giông bão

Bên trong hai thân thể già nua đang quấn lấy nhau phát ra những âm thanh đáng xấu hổ. Ông Long đã dự liệu từ trước nhưng vẫn sững sờ cảnh trước mắt.

“Con… con đàn bà… Chúng mày…”

Ông Sang bà Lan bây giờ mới giật mình mà hốt hoảng buông nhau ra vơ vội tấm chăn che kín người.

“Anh Long, em không phải… anh…”

“Anh Long, tôi… “

“Câm mồm! Con đàn bà lăng loàn. Cút khỏi mắt tao. Thằng già kia, mày… mày”

Ông ôm ngực nói không ra hơi rồi lặng lẽ quay về phía cửa.

Bà Lan ông Sang mặt cắt không còn giọt máu nhìn ông Long lảo đảo đi ra khỏi phòng.

Ông Long bước ra khỏi khách sạn, một chiếc xe màu đen đỗ sát. Triết thở dài xuống mở cửa xe “Bác lên đi”. Anh thật sự lo lắng ông không giữ được bình tĩnh.

“Cậu biết chuyện từ bao giờ? Có phải cậu can thiệp luật sư của tôi không?”

“Cháu cũng chỉ biết cách đây vài tháng. Còn luật sư thì, không cần cháu tác động”

“???” Gương mặt già của ông Long đã dấy lên sự đau khổ.

“Ông ấy tự nguyện làm việc đó khi nhìn thấy cái này? Triết đưa một túi hồ sơ cho ông Long.

Ông Long cầm tờ giấy trong tay muốn xé nát kết quả. Bao nhiêu năm nay, ông đổ vỏ mà không hay.

“Sao cậu có được kết quả này? Hân nó nói cậu làm điều này phải không?”

Triết cười nhẹ, nhìn người cha không đặt nhiều tình cảm cho con gái ruột của mình.

“Hân đã biết từ ba năm trước, vào cái đêm suýt bị ông Hạng cưỡng bức. Cô ấy cũng không nói với cháu. Chỉ là gần đây, cháu tình cờ biết được…”

Ông Long thất thần, ánh mắt không giấu được thống khổ. Con gái ông đã khổ sở như vậy mà ông không biết, lại đi nuôi cái loại dã chủng con của người khác.

“Con bé… con bé… bác có lỗi”

“Đây là điều cuối cùng cháu có thể làm cho cô ấy. Tuần sau cháu đi Nam Sudan” bàn tay nắm chặt vô lăng đến cứng đờ.

“Nam Sudan? Bệnh viện dã chiến?”

Anh cười không nhìn ông Sang, ánh mắt nhìn ra đường chân trời màu xám. Một cơn mưa chiều Sài Gòn sắp kéo đến.

“Đây là điều cuối cùng cháu có thể làm cho cô ấy. 20 năm trước bố cháu bị ông Sang ép buộc mổ bắt thai cho bà Lan, cho nên dì Thảo mới… Bởi vậy, chúng cháu không đến được với nhau”

Nỗi lòng ông Long đã nghẹn đắng. Sự việc 20 năm trước rõ mồn một trước mắt.

Ngày ấy, bà Lan là hoa khôi sắc nước trong thành phố, lại là tiểu thư nhà giàu bao người theo đuổi. Ông và ông Sang cũng là một trong số đó. Tuy nhiên, ông không thể sánh nổi những chàng trai đào hoa tuấn tú dập dình xung quanh bà Lan.

Vào đại học, ông Long gặp bà Thảo. Bà Thảo không xinh đẹp sắc sảo nhưng lại có nét nhẹ nhàng thanh tú của đất Tràng An do vậy ông đã bị đánh gục.

Thời gian đầu họ lấy nhau rất hạnh phúc. Thạch Thảo vợ ông là một người phụ nữ dịu dàng truyền thống. Rồi sự nghiệp của ông tiến triển thấy rõ. Chỉ từ một nhân viên bán hàng cho tiệm trang sức mà ông được lên cửa hàng trưởng, rồi mở một cửa hàng bán trang sức nhỏ trong thành phố. Công việc kinh doanh của ông bận rộn nên bà Thảo nghỉ hẳn việc ở nhà chăm sóc gia đình. Nhưng cũng dần vào thế giới thượng lưu mà ông đã ông đã đánh mất chính mình cặp kè với bà Lan. Người ta thường nói “khi bình yên người đàn ông thường quên những lời thề khi giông bão”. Ông quên mất một người vợ tần tảo và con gái ngoan ở nhà. Những chúc tụng và khích bác vợ ông không sinh được con trai càng khiến nỗi bực dọc tăng lên và tình yêu với Thạch Thảo giảm sút. Để rồi khi bà Lan thông báo có thai con trai, ông lú lẫn không tính tháng tính ngày gì mà tôn bà ta như một bà hoàng.
Ngày hôm đó, bà Lan trở dạ, người vợ hiền ở nhà cáu gắt cằn nhằn phát hiện ông bồ bịch. Nhưng ông Long không quan tâm, lúc đó ông chỉ nghĩ đến việc phải đến bên người tình cùng con trai là điều quan trọng nhất. Thậm chí ở cùng bệnh viện, nghe tin Thạch Thảo nguy kịch, ông Long cũng không mảy may động lòng. Ông chỉ nghĩ đó là một tai nạn, buồn chưa được 30 phút thì đã vui mừng vì con trai cưng ra đời.

Rồi sau đó ông rước ngay người đàn bà đó về nhà, lập chính thất ngay trước ban thờ bà Thảo. Ông còn nhớ rõ ánh mắt của con gái mình lúc đó, hụt hẫng và mất mát chưa hiểu chuyện gì. Từ đó, ông lo chăm sóc cho con trai nhỏ mà không còn chú ý đến con gái nữa. Ông nhớ, có một lần con làm rơi vỡ bát cơm khiến thằng Thành khóc trong nôi, ông đã đánh con bé thế nào, rồi ông để bà Lan đẩy con ra mái hiên giữa trời mưa thế nào. Sau đó, chuyến đi công tác trở về, theo lời bà Lan ông đã đưa con bé vào cô nhi viện.

Giờ ông mới biết những năm qua, đã nuôi một con tu hú. Còn con gái ruột của mình, ông lại đẩy nó đến một nơi khổ sở và tủi nhục nhất. Đôi mắt ông Long đỏ lên, nỗi ân hận lớn dần lên trong lòng khiến ông uất nghẹn và nghẹt thở.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Triết ngồi bên giường bệnh, nắm tay bà Hạnh ánh mắt trầm xuống. Bà Hạnh nhắm nghiền mắt, thần sắc vẫn hồng hào như chỉ chìm trong cơn mộng mị.

Ông Tuyên và Nhạn Phương ngồi bên bàn trà. Đôi mắt già nua của ông đã trũng sâu sau bao đêm suy nghĩ.

"Ba à, nhờ ba và út chăm sóc mẹ. Tuần sau con đi rồi. Thủ tục ly hôn con đã hoàn tất xong xuôi. Ngày mai sẽ là ra toà lần cuối. Ba mẹ sẽ không còn phải sống với người con dâu như vậy nữa"

"Phương, em cố gắng kiếm một người đàn ông trong thành phố này lấy chồng để gần ba mẹ. Anh xin lỗi vì anh không đỡ đần ba mẹ đổ gánh nặng lên vai em”

"Anh à, anh nhất định phải đi sao?"

"Anh đi ổn định lại tất cả, anh cũng không còn mặn mà với công việc bác sĩ ở đây nữa. Bệnh viện Vivian tháng tới sẽ hoàn tất, anh tin em đủ năng lực quản lý"

“Con đã liên hệ với bạn con, một bác sĩ nổi tiếng ở Singapore, ngày kia anh ấy sẽ qua xem tình hình của mẹ. Ba đừng lo lắng, mẹ sẽ sớm tỉnh lại thôi”

Ông Tuyên nhìn ánh mắt con trai đau đáu nỗi buồn. Ông không thể ngăn con được, ông bà nợ con một đời hạnh phúc rồi. Nó cần đi để giải toả tâm lý, bình ổn tất cả chuyện này, hy vọng sẽ tìm được một người mới. Ông vỗ vai con trai.

"Con giữ gìn sức khỏe. Dịch bệnh ở đó rất nhiều và nguy hiểm. Thi thoảng về thăm mẹ con, Phương sẽ cập nhật tình hình mẹ thường xuyên"

Anh đi ra khỏi bệnh viện, ngồi trong khuôn viên nhìn lên phòng mẹ đang nằm. Khuôn viên bệnh viện này rất nhiều cây xanh nhưng không có cây hoa nào cả. Anh nhớ lại khuôn viên của Anlux đầy những đoá tường vi đỏ. Chuyện tình của anh và cô ấy bắt đầu từ đó và kết thúc cũng từ đó. Có thể từ nay anh sẽ phải đẩy những đoá từ vi đỏ ra khỏi đầu, bắt đầu một cuộc sống khác. Anh lặng lẽ ra khỏi bệnh viện, về căn chung cư nhỏ.

“Cậu không sao chứ?”
Phong bước vào, thấy Triết đang dựa ghế thẫn thờ nhìn màn hình máy tính.

“Không có gì. Cậu chờ tôi chút”

Triết mở khóa két sắt lấy ra một tập hồ sơ đẩy đến trước mặt Phong.

“Đời này tôi và gia đình tôi nợ cô ấy quá nhiều. Tôi chỉ có thể làm điều này thôi. Nhờ cậu chuyển cái này cho cô ấy”

“Rồi cậu tính thế nào sau này?” Phong nhìn bạn ánh mắt thâm trầm.

“Tôi đã xin nghỉ ở Anlux, thủ tục ly hôn cũng đã xong. Tôi đang xin giấy chính phủ gia nhập bệnh viện dã chiến Nam Sudan”

“Cậu điên à, cậu có biết đến vùng đó nghèo nàn và lạc hậu thế nào không? Bao nhiêu loại dịch bệnh tập trung ở đó, điều kiện cơ sở vật chất thiếu thốn, nội chiến liên miên sát sườn, một bác sĩ như cậu…”

“Cậu cứ làm đi, tôi tự lo liệu được. Tôi không muốn ra mặt, chắc chắn cô ấy không nhận”

“Cậu bỏ cuộc?”

Triết thở dài, cầm chén nước trong tay lắc nhẹ, nước sóng sánh tràn ra ngoài ly.

“Cậu vẫn kiên cường là vì chưa có manh mối của Lam. Còn tôi, cô ấy có gia đình rồi, rất hạnh phúc. Nếu cứ có giữ cô ấy ở bên cạnh tôi mất nhiều hơn được. Cô ấy đang hạnh phúc, tôi không còn gì để nuối tiếc nữa”

“Nếu tôi nói với cậu bí mật này, cậu có bỏ ngay ý định đi Nam Sudan không?”

Triết ngẩng đầu lên, ánh mắt ảm đạm xẹt qua tia sáng. Còn gì có thể níu chân anh trở lại đây?

“Không phải chúng tôi đưa cậu ra khỏi trại giam, mà là Hân”

“Cái gì?”

“Phương đã ra Hà Nội gặp cô ấy. Không biết cô ấy dùng cách gì, ông Sang chịu bãi đơn và đưa ra bằng chứng”

Triết vội vàng chạy ra cửa.

“Triết, cậu chưa nghe hết. Chuyện này còn quan trọng hơn”

Triết khựng lại, dừng bước chân.

“Hai đứa bé… là con của cậu và cô ấy”

Nói rồi Phong mở ngăn kéo lấy ra hai tờ giấy đưa cho Triết.

Anh cầm tờ kết quả xét nghiệm, nhìn dòng chữ cuối cùng “Có quan hệ huyết thống” cả người run lên, trái tim đập những cảm xúc mãnh liệt và dữ dội.

Cô ấy mang thai con của anh, rồi sinh ra hai đứa bé? Ánh mắt anh sáng rực khi nhớ lại hai đứa bé sinh đôi. Mắt to tròn như thiên thần, đôi môi mọng như quả sơri đáng yêu. Anh làm bố rồi thật sao? Triết cười lên thành tiếng, vậy là kế hoạch ba năm trước của anh đã thành công rồi sao.

Ba năm, cô ấy phải chịu quá nhiều đau khổ, mang song thai lại nuôi con một mình. Anh không hề biết đến con anh tồn tại, không hề chia sẻ được một chút nào nhọc nhằn của cô ấy. Trên thế giới này nhiều người như vậy, anh đã va phải rất nhiều người nhưng sao anh lại không làm cho họ đau khổ mà lại khiến cho người anh yêu thương nhất phải đau đớn. Trái tim anh đập rộn ràng nhưng cũng co rút mà đau dữ dội. Hân của anh, Hân của anh vẫn rất yêu anh, hai đứa trẻ là minh chứng của điều đó. Anh khóc chạy thẳng đến sân bay.

Triết đến thẳng sảnh Avenue, đứng dưới chờ cả buổi sáng. Mùa xuân đến rồi, vốn dĩ thời tiết đã ấm áp hơn nhưng những cơn mưa xuân lại mang mùa đông quay trở lại. Chờ mãi cả một buổi không thấy cô ấy xuống, người anh đã như đóng băng nhưng trái tim lại nóng bừng dữ dội.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau