NƯỚC MẮT TƯỜNG VI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nước mắt tường vi - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Kế hoạch B

Giọng nói quen thuộc đã ăn sâu vào tiềm thức khiến Hân giật mình quay lại. Hai đôi mắt giao nhau chứa sóng tình giữ dội. Tình yêu của ba năm trước giống như cơn sóng thần ập đến. Nhưng cảm giác đó chỉ đến trong một giây, sau đó Hân bừng tỉnh. Đây là người đàn ông đã khiến cô đau khổ, chịu đựng và khốn khó suốt hai năm qua, thì tình nghĩa có còn gì. Cô nhếch môi cất giọng lạnh ngắt, ánh mắt chỉ dừng lại ở anh một giây.

“Đã lâu không gặp, bác sĩ Triết!”

Triết sững sờ. Xưng hô xa lạ khiến nỗi nhớ và khao khát trong lòng anh như bị dội một gáo nước lạnh. Cô ấy không nhìn anh, hờ hững với anh như vậy.

“Hân, em sao…”

Chưa nói hết câu thì một chiếc xe đỗ xịch bên đường, người đàn ông cao to mở cửa xe tươi cười cầm áo đi đến khoác lên người cô.

“Lạnh lắm, mặc thế này để ốm sao?”

Hân cười ngồi vào trong xe, ánh mắt vẫn không nhìn Triết một giây nào cả. Đồng tử anh co rút lại, anh vẫn không dám tin. Nhìn thấy Lục Duy phong độ ngời ngời đang kéo khoá áo khoác cho Hân.

Bao trùm cảm giác của anh lúc này là hụt hẫng, là mất mát, là đau thương. Mùa đông Hà Nội mới chớm nhưng đã rét run. Lạnh quá, lạnh cắt da cắt thịt, lạnh từ trong ra ngoài, lạnh thấu tâm can. Môi anh bầm tím lại, trái tim vừa mới một giây trước nóng như lửa đốt giờ như đứt toạc các mạch máu, anh cứ đứng chôn chân tại chỗ nhìn chiếc xe xa dần rồi mất hút.

Anh đi từ Sài Gòn, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh, cả người cao lớn gầy hơn hai năm trước rất nhiều. Nhìn bóng dáng ấy qua gương chiếu hậu trái tim Hân không nhịn được mà nhói lên. Tình cảm của cô tưởng chừng đã kết thúc bây giờ lại trỗi dậy. Đáng ra đối với người đàn ông ấy cô nên thù hận đến tận xương tuỷ mà lại có cảm giác này. Cô cố gắng nén lòng mình xuống, bày ra bộ dạng bình tĩnh.

“Anh Duy, mình ghé đâu đó em mua cho Bi Tròn chút đồ”

Duy nhìn sắc mặt nhợt nhạt của cô gật đầu, tay nắm vô lăng bám chặt hơn. Người đàn ông ấy đã phản bội mà sao cô ấy vẫn không thể quên được anh ta?

Hai người về đến nhà, hai đứa trẻ chạy ra đón bi bô đòi ba bế. Hân mang đồ ăn vào nhà chuẩn bị nấu cơm chiều. Tay nhặt rau thái thịt nhưng trong đầu lại phủ kín hình ảnh người mặc mong manh trước gió.

Bữa cơm hôm nay không khí có phần trầm lắng.

Bi nhè miếng thịt ra bát lắc đầu.

Duy vội kéo đĩa thịt về phía mình gắp một miếng cho lên miệng.

"Ngon mà con, Bi hôm nay lại chán ăn rồi"

Nhìn vẻ mặt của anh, Hân nghi ngờ gắp miếng thịt cho vào miệng. Ôi mặn chát!

"Mẹ mẹ" Tròn cũng cầm một miếng thịt nhai rồi nhả vào bát.

Duy nhìn con gái ái ngại, đúng là trẻ con không giấu được cái gì cả.

"Cục cưng đợi ba chút nha, ba làm trứng mặt trời luôn"

Hân nhìn anh đi vào bếp, thấy hối hận quá. Lúc nào tâm trạng và không chuyên tâm là cô lại nấu ăn dở ẹc. Nếu không có anh thì không biết cô sẽ chăm sóc hai đứa trẻ như thế nào.

Hai đứa trẻ vỗ tay ben bét, nghển cổ ngóng chờ. Duy đến bàn bếp, đảo mấy quả trứng và thịt băm, xúc xích cho hai con, làm món trứng màu sắc mà anh đặt tên là trứng mặt trời.

5 phút sau, đã xong 3 đĩa mì cho ba người lớn, hai đĩa trứng cho hai cục cưng. Hai đứa trẻ ăn ngon lành. Món ăn bé thích nhất là trứng mặt trời của ba.

"Cục cưng Bi Tròn ăn xong xuống sảnh chơi cùng ba, hôm nay mẹ mệt để mẹ nghỉ nhé"

Tròn vui mừng leo lên lòng anh, Bi nắm tay kéo kéo, cả ba lại cùng nhau xuống sân chơi.

Rửa bát xong xuôi, Hân khoác thêm áo xuống sảnh. Lạnh thế này mà anh lại đưa hai cục cưng ra ngoài. Cô ngồi ghế đá nhìn anh chơi với hai đứa con. Duy là một người tốt, cô có thể cảm nhận được tình thương của anh đối với hai đứa trẻ là thật chứ không phải vụ lợi từ cô.

Nhớ lại chiều nay gặp lại người đàn ông kia, một nỗi lo lắng bất an dâng lên trong lòng. Hai con cô đã gần được 2 tuổi rồi. Cuộc sống của ba mẹ con rất tốt và yên bình. Cô không thể để anh ta biết đến sự tồn tại của Bi Tròn. Anh ta sẽ cướp hai con của cô mất, chỉ cần nghĩ đến phải rời xa hai đứa trẻ, trái tim đã thắt lại. Tình cảm trai gái trên đời này có thể không có, nhưng tình mẫu tử thì mãi mãi cô không để người khác cướp mất. Anh ta là bác sĩ nếu như gặp hai đứa trẻ sẽ đoán được ra ngay.

***

Sáng hôm nay là chủ nhật, Hân dự định đưa hai con đi chơi, xuống sảnh chờ Duy lấy xe lên thì bị một bàn tay nắm lấy.

"Em đi đâu? Nói chuyện một chút"

Hân quay lại thấy Triết, sợ hết hồn. Cô vội kéo hai con úp mặt vào người mình.

"Anh làm cái gì vậy? Tôi và anh có chuyện gì để nói, bác sĩ Triết?"

"Hân... "

Bi thấy mẹ bị nắm tay tức giận lao đầu vào húc anh rồi mếu máo khóc ré lên.

"Xấu, xấu"

Triết nhìn đôi mắt long lanh to tròn tức giận của đứa bé vội vàng bỏ tay Hân ra. Một cảm giác đau thương và kinh ngạc nhìn Hân rồi lại nhìn sang hai bé bụ bẫm đáng yêu như hai cục bông.

"Bé con, chú không phải người xấu. Chú là bạn mẹ con"

Cậu bé mắt lấm lét nhìn rồi chui vào lòng Hân, cô ngồi xuống ôm hai con úp vào lòng mình, một cảm giác sợ hãi dâng lên. Ngón tay hơi run đổ mồ hôi, cả người căng thẳng.

"Hân, em lấy chồng lúc nào? Còn sinh con nữa, nhanh như vậy?"

"Thì sao? Anh lấy thì tôi không lấy được?"

"Không phải, nhưng... nhanh như vậy..."

"Nhanh à, có bằng anh không? Kể cả tôi có quan hệ với người khác trong khi yêu anh. Thì chúng ta cũng như nhau cả thôi” Hân nhếch môi khinh bỉ.

Triết nghẹn họng không nói được gì, cô ấy nói đúng, chính anh là người quay đầu trước.

Giọng nói âm trầm mà mạnh mẽ của Triết đột nhiên vang lên, “Hân, anh rất nhớ em, hơn hai năm qua anh chưa từng thôi nhớ đến em.”

“Tiếc là tôi không nhớ anh, chưa từng nhớ đến.” Hân cười lạnh.

“Hân, ai vậy em?”

Bi Tròn ngoảnh ra thấy Duy cười rạng rỡ, chạy lại nhào vào lòng anh “Ba ba, chơi, chơi”

Hai người đàn ông nhìn nhau, ánh mắt chứa sóng ngầm dữ dội. Duy chủ động đưa tay ra “Chào anh”

Rồi sau đó anh quay sang Hân “Em cứ nói chuyện nhé, ba con anh ra xe chờ”

“Ba ba đi đi” Bi réo rắt kéo áo anh.

“Được rồi, chờ mẹ một chút rồi cả nhà mình đi nhé” Duy cúi xuống thơm má bé con.

Hân vội vàng đến bên anh và con “Không, mình đi luôn anh. Em gặp bạn cũ một chút thôi. Không có gì quan trọng cả”

Cô không nhìn lại, tự nhiên quàng vào khuỷu tay Duy. Hai đứa trẻ nghe nói đi vui mừng vỗ tay, đứa thơm má đứa ôm cổ anh.

“Ba ba, yêu ba” “Ba ba, yêu ba” hai đứa trẻ bi bô ríu rít.

Cả nhà họ đã vào xe rồi, Triết thẫn thờ đứng ở sảnh, nhìn chiếc xe khuất bóng mà đau lòng không tả nổi. Hân đã thực sự lấy chồng và sinh con. Ánh mắt cô ấy nhìn anh ta đầy trìu mến và dịu dàng, hẳn là dành rất nhiều tình cảm. Chồng cô ấy là tay kiến trúc sư năm nào, người bạn từ thủa ấu thơ của cô ấy. Dường như anh ta lại còn rất yêu chiều cô ấy. Họ ở cạnh nhau cùng hai đứa con đẹp vô cùng, là một gia đình hạnh phúc mỹ mãn.Câu nói của Hân không ngừng vang vọng bên tai anh “Tiếc là tôi không nhớ anh, chưa từng nhớ đến”. Triết vẫn cứ đứng đó yên lặng như vậy, cứ duy trì một động tác như vậy rất lâu, chân tê cứng như hóa đá nhưng không cảm nhận được. Gió thổi lạnh tím môi, gương mặt xanh xao hốc hác cũng không cảm nhận được gì cả. Chỉ biết là trái tim đang bị xé nát, từng mảnh từng mảnh rồi rơi xuống vực sâu.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Trong phòng viện trưởng, Hạ Sương đã phát điên. Chồng cô đã đi 3 ngày biệt tích gọi điện thoại không nghe nhắn tin không trả lời. Anh là người rất trọng chữ tín nhưng nghỉ làm cũng không xin phép cấp trên gì cả, công việc ở công ty cũng không đả động. Chắc chắn là chạy đi tìm con tiểu yêu kia. Mình thật sự đã quá xem nhẹ con nhỏ đó, cứ nghĩ thời gian sẽ làm cho anh có tình cảm trở lại, nhưng hai người ngày càng xa cách nhau.

"Ba, ba có cách nào không chứ con thật sự chịu hết nổi cuộc sống gia đình thế này"

"Con là một bác sĩ tâm lý mà không nắm được tâm lý của đàn ông sao. Con cứ bám riết kiểm soát nó thế thì làm sao nó chịu được"

"Con đã thử hết cách rồi, con đã nhẹ nhàng đã nhu mì, đã học nấu ăn, cắm hoa nhưng anh ấy không hề liếc con một cái. Anh ấy xem

con là người vô hình. Tại con hồ ly kia, tại con hồ ly kia hết, sao nó chuyển công tác mà không tha cho con vậy!"

"Sương, chuyện này có thể không cứu vãn được nữa, đàn ông một khi hết tình cảm rất khó. Hay là các con buông nhau ra một thời gian đi, xem tình hình thế nào"

"Con không được, con phải là kẻ chiến thắng, từ xưa đến nay con chưa hề thua cuộc. Con mặc kệ ba, ba phải làm cho anh ấy yêu con, hoặc là sinh với con một đứa con cũng được. Nếu không con sẽ bỏ ra nước ngoài sống, ba cứ vậy mà ở một mình.

Ông Sang lắc đầu ngán ngẩm, nhưng nhìn con gái khóc ông lại không cam lòng.

"Được rồi, nín đi con gái. Từ từ rồi ba tính, có rất nhiều cơ hội mà"

Lửa hận trong lòng Hạ Sương đã dâng lên tột đỉnh. Cô nắm chặt tay đè xuống bàn khiến mu bàn tay đã đỏ rực. Phải có được anh bằng mọi cách, nếu không có được thì người khác cũng đừng hòng, phá nát thì thôi.

Ông Sang cầm điện thoại gọi cho một người. Nói gì đó rồi quay sang Sương.

“Con chuẩn bị tinh thần đi. Lần này sẽ là đòn quyết định, nhưng con sẽ phải chịu chồng mình có tiếng xấu một chút”

Ông Sang nhỏ giọng thì thầm kế hoạch với con gái rồi cả hai người mắt sáng rực lên.

“Ba như vậy có mạo hiểm lắm không? Nếu như động đến luật pháp?”

“Con nên nhớ con dao có hai lưỡi, điều quan trọng là cách con cầm chuôi như thế nào. Nó đã khiến con sống trong địa ngục hôn nhân thì còn tiếc nuối gì"

Sương hơi ngần ngừ một chút nhưng nghĩ đến cảnh chồng mình và con hồ ly tinh kia ở cùng nhau, cô ta lại nghiến răng ken két mà xua ý nghĩ đó đi. Dù anh có sống với cô trong vỏ bọc hôn nhân thì cô cũng nhất quyết phá cho không thể quay lại với con kia thì thôi. Ông bà Hạnh lại chả khát một đứa cháu lắm rồi.

Đúng lúc đó, lại có tin nhắn đến. Hạ Sương mở điện thoại đọc tin nhắn, môi bất giác cong lên một nụ cười khi nhớ đến người đàn ông ngoại quốc. Cô đi đến địa điểm đã hẹn.

Nước mắt tường vi - Chương 42: Tai họa giáng xuống

Triết ngồi cúi đầu, ánh mắt đục ngầu không có tiêu điểm, quanh quẩn trong đầu anh là hình ảnh gia đình cô bốn người một nhà tươi cười hạnh phúc.

"Tao nói đúng mà, nghiệp quật, đúng nghiệp quật. Ngày xưa chơi hoa bứng cả cụm không chia cho tao miếng nào"

"Không biết an ủi là gì hả, nghiệp tụ vành môi" Minh hờ hững cầm ly rượu lên nhấp.

"Nghiệp tụ vào đầu ba đứa mày ấy, cái hội này mỗi tao là khoẻ nhất. Không có cái dại nào bằng dại gái"

Phong nhìn Triết, chần chừ định nói gì đó nhưng lại thôi. Dẫu sao cậu ấy cũng đã kết hôn rồi, lại có nghiệp chướng như vậy có nói ra sự thật cũng không giải quyết được gì.

"Hai người mỗi người đã có gia đình riêng, thôi thì chúc phúc cho cô ấy đi. Lục Duy cũng là một người đàn ông tốt và yêu cô ấy, chắc chắn cuộc đời sẽ bình yên hơn ở bên cậu"

Triết không nói gì, cảm thấy bụng mình cồn cào xót ruột, trước mắt là một mảnh mờ sương khó chịu đến cuồn cuộn ở ngực. Giờ mới cảm nhận rõ được nỗi đau của cô ba năm trước khi nhìn thấy anh và Hạ Sương. Sau ba năm gặp lại mà nhìn cô ấy bên người khác anh đã đau thế này huống gì lúc đó mới mặn nồng.

Anh đưa tay về phía trước, đờ đẫn thấy có một bóng hình, vui mừng chạm vào thì chỉ thấy không khí. Nước mắt không tự chủ được chảy xuống. Đời này, anh thật sự không còn cô ấy sao?!

Bên cạnh, Tú trố mắt nhìn “Anh em ơi, đưa nó vào trại đi, nó điên rồi, điên rồi này”

Phong thở dài nhìn Triết rồi cầm ly rượu nốc cạn.

Điện thoại của Triết bỗng báo chuông tin nhắn, anh đứng dậy cầm ly cà phê uống cạn.
"Đi đâu?"

"Ông Sang gọi về bệnh viện"

“Cậu có đủ tỉnh táo để làm không?” Minh hỏi.

“Tôi làm được” đôi môi nhếch lên nhưng ánh mắt vô hồn, quay người lặng lẽ ra khỏi phòng trong cô độc.

Khi anh đánh xe về bệnh viện, ông Sang đã chờ sẵn ở cổng. Nhìn thấy anh, mắt ông ta lóe lên một cái rồi rất nhanh lại hiền hoà như bình thường.

"Có một ca phẫu thuật nhưng ba đã điều người khác cho kịp rồi. Bây giờ đi ăn với ba, ba có chuyện này muốn nói"

Anh miễn cưỡng đi theo ông Sang đến một quán ăn gần bệnh viện. Ông Sang gọi một chai rượu, rót cho anh một chén.

"Uống đi, lâu lắm hai ba con không ngồi với nhau"

Triết nhìn chén rượu trắng, ngần ngừ một chút không muốn uống. Anh còn ca trực đêm nay.

"Uống đi, đêm nay chỉ trực thôi không phải làm gì. Có thằng Đạt ở khoa rồi"

Triết cầm chén rượu đổ vào miệng. Chất rượu nếp thấm vào cổ cay nồng.

"Con và con Sương sống với nhau thế nào mà hơn hai năm rồi ba không có cháu? Hai đứa hoàn toàn khỏe mạnh. Hay con chê con gái ba?"

"Xin lỗi ba, chuyện vợ chồng con chắc là phải tự giải quyết với nhau"

Triết gắp một miếng mồi cho vào miệng. Đúng là rượu làm cho tâm trạng anh đỡ hơn. Lại một chén nữa vào miệng.

Ông Sang vẫn thao thao bất tuyệt, còn anh vẫn uống, hình ảnh cô ấy vẫn trong đầu. Cô ấy vẫn giống như xưa, còn đằm thắm hơn. Đã làm mẹ nên nhìn càng mặn mà hơn. Anh chợt nhớ đến đôi mắt của đứa nhỏ, sao lại nhìn quen đến vậy chứ? Giá mà đó là con của anh và cô ấy... thì hạnh phúc biết bao.

Ông Sang kín đáo quan sát, thấy ánh mắt của thằng con rể bi thương chỉ muốn lao vào đấm cho nó vài đấm. Nhưng ông ta cố nhịn, kịch còn chưa đến hồi buông rèm. Nhác thấy Triết đã ngà ngà say, ông ta mới đứng dậy kéo anh.

"Ba vừa nhận được tin nhắn có một ca phẫu thuật cắt bỏ thận mới xếp cho con chiều nay mà ba quên. Ăn uống như vậy được rồi, đi về làm việc thôi. Bệnh nhân đang chờ chúng ta"

Triết đứng dậy, bóp trán một chút rồi đi theo. Vừa về bệnh viện đã phải vào phòng mổ. Anh lờ đờ bước vào cảm thấy đầu óc choáng váng vô cùng.

Anh lật bệnh án ra xem một chút, bệnh nhân bị tổn thương thận phải cắt bỏ một bên. Anh cầm dao mổ thành thục rạch một đường dài khoảng 30cm ở bụng bên phải của bệnh nhân. Anh nhíu mày nhìn lại bệnh án, đúng là bên phải, nhưng sao nhìn thận vẫn khoẻ mạnh thế này?

Vừa lúc đó, ông Sang bước vào nhìn một chút rồi nói.

"Ca này tương đối đơn giản, con để cậu Đạt cầm dao đi, cho cậu ấy thực hành luôn xem thế nào"

"Ba, con thấy thận của bệnh nhân không có vấn đề gì mà sao bệnh án là tổn thương phải cắt bỏ?"

"Ba kiểm tra rồi con còn nghi ngờ gì nữa. Con say rồi"

"Không con không say, chỉ hơi đau đầu chút thôi"

"Vậy thì về phòng nghỉ ngơi đi, ca này để bác sĩ Đạt làm cho"

Anh quay lại nhìn cậu thực tập sinh một cái rồi đi ra ngoài. Cảm giác có gì đó là lạ không giải thích được. Nhưng đầu hơi váng nên đặt lưng xuống ngủ một mạch đến sáng.

Ngày hôm sau không có ca trực nên anh lại về nhà, vùi đầu trong phòng làm việc. Anh đang dồn tiền cắm cả sổ đỏ miếng đất đang ở để nhập lô thiết bị y tế từ Đức. Nếu lần này lô hàng được nhập về và bán được thì doanh thu sẽ tăng gấp 5-6 lần. Trước đây anh không quan tâm đến việc kinh doanh chỉ thích làm bác sĩ. Từ ngày kết hôn với Sương thì niềm đam mê làm bác sĩ không còn. Thậm chí có lúc anh còn muốn nghỉ việc để tập trung cho bệnh viện tư của mình.

Đang chuyên tâm vào giải quyết giấy tờ của lô hàng đang tắc biên thì tiếng điện thoại reo kéo anh trở về với thực tại. Triết cầm máy, nghe xong rụng rời chân tay. Không kịp mặc áo khoác, anh chạy bổ ra bệnh viện. Một hộ sĩ chạy theo, mặt đã cắt không còn giọt máu.

"Bác sĩ Triết, xảy ra chuyện lớn rồi, tôi không thể tin được, sao có thể. Bình thường anh rất cẩn thận cơ mà"

"Tôi cũng không biết tại sao? Vậy bệnh nhân tình hình giờ thế nào rồi? Tôi phải gặp bệnh nhân xem tình hình sức khoẻ của người ta đã"

"Anh làm sao vậy? Lo cho mình trước đi. Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch rồi, đang được hồi phục sức khỏe để ghép thận trở lại" Hộ sĩ đáp.

Nghe vậy, anh thở dài nhẹ nhõm. Sức khỏe của bệnh nhân là quan trọng nhất. Còn việc anh làm hay không chắc chắn sẽ có cách giải quyết. Hộ sĩ nhìn Triết nghi ngờ. Bác sĩ Triết cầm kéo trong ca mổ đó tại sao lại không biết được tình hình của bệnh nhân?

"Người nhà đang làm ầm lên trước cửa khoa, đòi kiện anh đấy, anh đi cổng sau đi"

"Không, tôi phải gặp họ, tôi phải nói rõ mọi chuyện. Thật sự tôi không làm"

Triết vội vàng khoác áo blouse rồi chạy ra khu vực bệnh nhân. Chưa hiểu đầu cua tai nheo gì thì một đám người nhà của bệnh nhân lao vào, hai người giữ hai bên, mấy người kia đánh tới tấp. Họ đạp lên bụng, lên cổ, lên mặt anh.

"Mấy người làm gì vậy? Nhầm người rồi" anh cố gắng né những cú đấm hét lên.

"Nhầm à, nhầm con mẹ mày! Thằng chó bác sĩ này, mày chết mẹ mày đi làm bác sĩ làm gì nữa", "Mày mù thì nghỉ mẹ ở nhà đi, đ* má mày. Tao cho mày vào nhà đá mà chữa bệnh, mẹ mày, lương y mày để chó ăn à?"

Các bác sĩ và bảo vệ vội vàng chạy đến lôi mấy người kia ra, Triết đã bị đánh cho bầm dập, máu từ khóe miệng chảy ra, trông anh vô cùng chật vật khổ sở. Ông Sang từ đâu đi đến, vội vàng rẽ đám người, đứng chắn trước mặt anh dõng dạc nói.

"Xin quý người nhà bệnh nhân bình tĩnh. Sự việc này vẫn chưa có kết luận rõ ràng. Nếu là bác sĩ Triết mổ nhầm thận thì anh ấy sẽ chịu trách nhiệm"

Triết nhìn ông Sang ngơ ngác, ông ta nói gì vậy? Anh chịu trách nhiệm sao?

“Bố, tối hôm qua rõ ràng bố ở đó, bố bảo tôi đi ra ngoài”

Ông Sang quát đám người nhà bệnh nhân át cả giọng anh “Mọi người tránh ra, đừng có nói hồ đồ, tất cả chờ kết luận của công an. Tôi đảm bảo sẽ xử lý nghiêm vụ này”

Người nhà bệnh nhân thấy vậy thả Triết ra, nhưng còn nói với đằng sau “Có bố vợ làm giám đốc bệnh viện thì một tay che trời rồi. Chỉ khổ cho con trai chúng ta”

“Bố nói đi, hôm qua là thế nào? Bố nói tôi ra ngoài nghỉ để bác sĩ Đạt cầm kéo” Triết giận dữ hét to.

“Bố cũng không biết tại sao chuyện lại như vậy, không gọi được cho thằng Đạt”

Triết thẫn thờ, không gọi được cho cậu ta, vậy ai sẽ làm rõ chuyện này đây? Ca trực trên danh nghĩa là anh, người ký vào bản cam kết phẫu thuật cuối cùng cũng là anh, làm sao có thể nói là anh không cầm kéo được. Trời ơi sao tối hôm đó anh lại có thể thiếu cẩn thận để cậu ta cầm kéo được chứ.

Cả ngày trong thấp thỏm lo âu nhưng vẫn không liên lạc được với tay Đạt, dường như cậu ta đoán biết được sự việc cho nên đã bỏ trốn.

Triết lao ra ngoài, lên phòng kỹ thuật xin đoạn camera, nhưng phòng kỹ thuật báo hôm đó camera lại bị hỏng. Hơn nữa nếu có camera chưa chắc đã chứng tỏ được điều gì khi phòng phẫu thuật quá tối và tất cả ekip mổ ai cũng đeo khẩu trang, mặc đồ bảo hộ hệt như nhau.

Cả ekip mổ hôm đó đều biết anh không trực tiếp cầm kéo, nhưng tình ngay lý gian, làm sao chứng minh được? Họ dường như cũng không ai có ý muốn làm chứng trước tòa cho anh.

Trước đây, Triết nổi danh là một bác sĩ giỏi, học chuyên tu ở nước ngoài với kinh nghiệm bao nhiêu ca phẫu thuật khó đều thành công. Để xảy ra sai sót như vậy, truyền thông báo chí càng được nước mổ xẻ. Hàng loạt báo lớn đưa tin về “Phốt ở Bệnh viện Quốc tế Anlux”; “Bác sĩ giỏi nhất thành phố mổ nhầm thận”; “Bác sĩ thận giỏi nhất thành phố mổ nhầm thận đối mặt án phạt nào?”;...

Chương 42: Thiếu

Nguồn nhảy chương cập nhật sau

Chương 43: Điều kiện

Triết nhốt mình trong văn phòng không nói một lời. Từ lúc xảy ra chuyện đến bây giờ, anh ngờ rằng mình đã bị gài vào một cái bẫy, nhưng đoán mãi không ra là người tạo ra cái bẫy này với mục đích gì. Theo phán đoán của anh thì duy nhất chỉ có ông Sang mới có đủ năng lực đứng sau chuyện này. Tuy nhiên, cũng chưa hẳn bởi vì ông ta cũng là người vụ lợi và đầy toan tính, nếu như ông ta thiết kế cái bẫy thì cũng đồng thời sẽ hủy hoại danh tiếng gây dựng bao đời của bệnh viện. Và còn con gái của ông ta nữa, sẽ chịu đựng bị ảnh hưởng danh tiếng với một người chồng hờ sao?

Sương cầm cặp lồng cơm vào bệnh viện, nhìn Triết mà xót cả lòng. Chỉ qua hai ngày mà anh đã gầy đi rất nhiều.

"Anh ăn bát cháo cho ấm bụng, em hầm cháo gà hạt sen"

"Tôi không cần đâu, cô mang sang cho bố cô ăn đi"

"Ba có rồi, hay anh ăn yến nhé, em có mang theo ở đây"

"Tôi đã bảo không ăn rồi, cô bị điếc hả? Cút ra ngoài cho tôi"

Hạ Sương im lặng đặt cặp lồng cháo ở trên bàn, mở cửa ra ngoài. Chưa kịp mở thì ở ngoài có người đẩy cửa một lực mạnh. Ba bốn người bước vào.

Một người trong đó trình thẻ và đọc quyết định tạm giam, hai người đi đến chỗ Triết kéo anh đứng dậy. Còng số 8 khóa vào tay cái cạch nghe lạnh lẽo đến rợn người. Triết vẫn im lặng không nói câu nào, lầm lũi đi theo công an không hề phản kháng.

Bệnh viện rất đông, có cả cánh phóng viên báo chí chớp đèn lia lịa. Những người tập trung ở sảnh nhìn anh bị đưa lên xe bọc thép, có người xót xa cho cái số đen đủi của anh, nhưng cũng có người hồ hởi và thỏa mãn lòng ghen ghét đố kị.

Hạ Sương nhìn theo bóng anh khuất dạng sau thùng xe bọc thép. Nước mắt bắt đầu lăn dài, thấy trái tim mình bị đè nén xiên qua xiên lại đau đớn khó chịu. Cô đi nước cờ này liệu có đúng không?

***

Bốn người ngồi xung quanh bàn, tất cả đều có tâm trạng lo lắng như nhau.

“Phong, cậu không bịt miệng được cánh báo chí truyền thông sao?”

“Vụ này lớn quá, tôi đã cố nhưng không thể can thiệp được, ra giá bao nhiêu các báo cũng không hạ bài. Tôi đã chạy toà án trại giam các kiểu, thậm chí còn không thể can thiệp được buồng giam. Cậu ấy đang bị nhốt chung với tội phạm xã hội. Có vẻ, nhân vật đằng sau rất lớn”

“Mẹ nó chứ, có chết người đâu mà căng vậy, cắt rồi thì kiếm một quả thận chó nối lại là xong” Tú đứng ngồi không yên, nhìn Triết như vậy thật sự chỉ muốn phá ngục để đưa nó ra.

“Bên người nhà bệnh nhân hai ngày trước đòi 300 triệu đồng giờ lại đòi lên 500 triệu đồng tiền bồi thường sức khỏe sau khi ghép thận trở lại” Minh tiếp lời.

“Tiền bạc thì không thành vấn đề, có điều anh Triết ở trong kia sẽ khó lòng chịu đựng được. Hôm trước em vào thì đã thấy anh ấy bị đám phạm nhân đánh chỉ chừa mỗi cái mặt. Rồi còn danh dự của một bác sĩ nữa. Anh ấy là người rất trọng chữ tín”

Nhạn Phương thở dài, không hiểu sao sự việc lại đến mức này. Mẹ cô ngất lên ngất xuống khi nghe tin. Bố cô cả đời y đức thanh liêm cũng không chịu được cú sốc này.

“Tao không thể tin được thằng Triết nó lại mổ nhầm thận. Nó trông vậy thôi nhưng rất là kỹ tính, đến chọn gái nó còn nhìn được đâu là rau sạch cơ mà”, Tú nói.

“Trời ơi mày có thể tập trung được không hả Tú” Minh đã gắt lên.

“Tao đang lo cho nó đây, có bán nhà cứu bạn tao ra tao cũng làm, tao thề” Tú giơ tay lên đầu.

“Chơi với nó bao nhiêu năm trời còn không tin được thì người ngoài có tin được không? Tôi vào trại giam gặp Triết rồi. Cậu ấy kể, đêm đó sau khi rời chỗ chúng ta về bệnh viện thì ông Sang rủ đi uống rượu. Sau đó ông ta lại điều cậu ấy vào phòng phẫu thuật ngay. Mổ phanh chứ không phải nội soi nên cậu ấy thấy rõ thận của bệnh nhân không có vấn đề gì cho nên đã phản ánh lại với ông Sang, nhưng ông ta vẫn muốn phẫu thuật. Sau đó ông ta điều cậu ấy ra ngoài để một tay bác sĩ khác cầm dao mổ” Minh nói.

“Theo như phán đoán thì ông Sang đang có mục đích rất lớn, nhưng tôi chịu không đoán ra mục đích này là gì” Phong là người kinh doanh, anh tin ông Sang có chủ đích.“Ông ta thật sự quá liều lĩnh, dù gì anh trai em cũng là con rể của ông ta. Thật là cha con có gen trội máu chó giống nhau. Không hiểu sao anh trai em lại cưới được cái loại đó”

Phong nhìn Nhạn Phương, con bé hình như không biết gì về ân oán giữa hai gia đình.

“Nếu như vậy thì rất đơn giản, chỉ cần chiết xuất hình ảnh camera vào thời điểm đó thôi” Tú thốt lên.

“Triết đã đòi xem hình ảnh camera nhưng kỹ thuật báo ngày hôm đó hỏng ngay chính phòng mổ”

“Mẹ, nói cho chó nghe hay sao?” Tú đã bực bội đứng dậy muốn đi giết người.

“Ai cũng biết điều đó cậu ấm ạ”

Minh cau mày suy nghĩ, camera ở bệnh viện thường không thể lắp đơn mà lắp theo nguồn tổng. Nếu hỏng thì cả bệnh viện sẽ hỏng chứ khó có trường hợp hỏng 1 phòng. Chắc chắn đã bị xóa vào thời điểm đó.

“Nếu như bị xoá thì tôi có thể hack lại được. Tôi cần một nội gián trong AnLux để click vào link đường truyền dữ liệu”

“Tú, cậu tiếp sức cho Minh đi, làm quen với gái là sở trường, đến lúc dùng rồi đấy”

“Ơ, mấy con em dịch vụ chăm sóc khách hàng ở cái viện đấy xấu như ma mút, sao xứng với tôi”

“Cậu muốn thằng Triết nó mặc áo Juventus cả đời thì cứ việc”

“... Được rồi, tôi làm. Cũng chả ham hố gì đâu, ghét nhất là trai trường lái gái trường y”

Tú ngẩng lên bắt gặp ánh mắt giết người của Phương vội vàng rụt cổ. “Ừ thì đâu cũng có người tốt người xấu, em Phương vẹn toàn đây chẳng hạn”
(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Quản trại mở cửa “Có người nhà muốn gặp” ánh mắt Triết sáng lên, đêm nào cũng mơ, mơ được thấy một bóng hình nào đó. Nhưng khi ngẩng đầu lên, nhìn thấy ông Sang nỗi thất vọng và bực dọc tùy ý mà dâng lên. Anh cười mỉa nhìn vào mắt ông ta.

“Ông bày ra cái trò này có mục đích gì thì nói đi”

“Con cứ bình tĩnh, ba đã cho tiền trưởng trại rồi, cứ yên tâm ăn uống đầy đủ sẽ sớm ra thôi”

“Điều kiện?” Ánh mắt Triết đỏ rực nhìn ông ta.

“Nếu con đã nghĩ ra được vậy thì ba cũng nói luôn. Ba cũng chỉ muốn hai đứa sống hạnh phúc, mà con lại sống lỗi với con Sương quá. Ba thèm cháu ngoại, sau khi ra khỏi đây, hai đứa sinh cho ba một đứa cháu đi”

Nói như vậy là ông ta đã thừa nhận việc mình làm. Triết nắm chặt tay ghì hai tay đang bị còng số 8 trên bàn, ngay lúc này anh muốn bóp cổ ông ta. Thật đáng sợ, cả cha và con.

“Xin lỗi tôi làm cha con ông phiền. Tôi thà chết trong tù còn hơn sống với loại người như ông và con ông. Đơn ly hôn sẽ được luật sư của tôi chuyển đến, ký sớm đi”

Nói xong anh đứng dậy dứt khoát đi vào trong. Ánh mắt đã dâng tràn lửa hận muốn đốt cháy người trước mặt.

“Được, mày muốn sống trong tù tao cho trong tù. Bệnh viện sẽ quy hết trách nhiệm cho mày, không đền bù một đồng một cắc nào cho gia đình bệnh nhân”

Ông Sang nói với theo đằng sau. Nó kiêu căng tự phụ à, xem thử chịu đựng được đám tù xã hội được bao lâu.

Ra khỏi cổng trại, Hạ Sương vội vàng chạy đến “Ba, ba sao rồi ba ơi, chồng con có khỏe không? Anh ấy có ăn uống được không ba?” Nước mắt đã tràn khuôn mặt cô.

“Con đừng hỏi cái thằng mất dạy đó nữa. Về nhà, về nhà ly hôn ngay”

“Ba, ba sao lại thế?”

“Sao cái gì mà sao, thằng mất dạy đó, nó không xứng với tình yêu của con”

Hạ Sương nhìn ông Sang, đoán được câu trả lời từ Triết. Trong lồng ngực như bị rút hết dưỡng khí không thở nổi. Người chồng cô ta đã sống trong hơn 2 năm trời, dứt khoát đòi ly hôn đến không cần mạng sống. Nước cờ này của cô và ba có lẽ đã sai, sai thật rồi, nhưng bây giờ có đường để quay lại không?

Triết về lại phòng giam, anh ngồi sau song sắt, ánh mắt đỏ đục tối sầm lại. Anh không làm gì trái với lương tâm, anh không hổ thẹn với ai cả. Ngoài kia, chắc hẳn mọi người đang nháo nhào tìm cách cứu anh ra. Nhưng ra rồi thì sự nghiệp bác sĩ của anh sẽ thế nào? Nếu mọi thứ không được làm sáng tỏ thì sẽ là vết nhơ suốt cuộc đời. Anh không sợ bị tù tội, chỉ lo bố mẹ và em gái ở nhà sẽ không sống nổi với tin tức này. Nếu như đồng ý với ông Sang thì cả đời anh sẽ phải sống trong cái ổ nhền nhện, mình có thể sập bẫy bất cứ lúc nào không thể thoát ra được. Anh không thể sinh con với người phụ nữ rắn độc đó, tiếc thay trước đây đã có lúc anh trao một đoạn tình cho cô ta.

Nghĩ về Hân, ánh mắt anh dịu lại trong đau đớn. Cô ấy chắc đã biết được tin tức rồi, chắc sẽ kinh tởm và khinh thường anh lắm. Ánh mắt nhàn nhạt của cô ấy nhìn anh hôm đó, chắc khi biết tin anh ngồi tù sẽ mang theo thất vọng cùng cực hay là thống soái?

Cuộc đời này thật là khó đoán, cuộc sống của mình, cuộc đời của mình nhưng lại để người ta lợi dụng từ đầu đến cuối, cầm con tạo mà xoay ngược xoay ngang. Có phải tình yêu của anh không đủ lớn, chưa thử vượt rào đã nhụt chí cho nên cả cuộc đời về sau phải gánh chịu hay không? Anh cười khổ lấy tấm ảnh nhỏ trong túi ra ngắm. Từ ngày vào đây, tấm ảnh này là vật duy nhất bất ly thân của anh. Cả ngày ngồi sau song sắt chỉ nhìn cô ấy.

Một bàn tay trắng xanh giật tấm ảnh trong tay anh, ngay sau đó là tiếng cười hô hố của đám phạm nhân cùng phòng.

Chương 44: Trời còn làm mưa mãi

Một thằng phạm nhân đang cầm tấm ảnh cười hô hố lên.

“A đây là con bồ mày hả, trông cũng ngon đó. Chờ ngày ông ra tù ông chén cho mất xác”

Triết đứng dậy, ánh mắt đã đầy tơ máu đỏ ngang dọc.

“Trả lại cho tôi”

“Tao không trả, căng làm gì. Lâu lắm không được nhìn gái. Con này mà lột ra thì… chao ôi nuột nà như bông ngô non. Chậc…”

Một đấm vào má thằng phạm nhân đang cầm ảnh Hân, sau đó là một cước nữa vào bụng. Triết cười mỉa nhặt tấm ảnh lên cẩn thận lau bụi rồi cất vào túi áo.

“Mẹ thằng chó này, ma mới mà mày dám. Đại ca ơi… Aiguuu đau chết em rồi”

Tên cầm đầu xăm kín người thấy đàn em bị đánh gục dễ dàng giận tím người. Hắn ta liếc một vòng. Ngay lập tức mấy thằng bặm trợn nhảy ra xung quanh. Chúng nó đã ngứa mắt phạm nhân mới mấy hôm nay vì anh không chịu phục vụ đại ca rồi. Lợi dụng cơ hội này để dạy cho một bài học.

Phạm nhân vây bốn phía lao vào đánh túi bụi. Triết là người có học võ nhưng cũng không thể đánh lại 5-7 thằng to cao bặm trợn trong không gian chật hẹp này. Đỡ được cước này thì bên kia lại một đá vào mạng sườn, che mặt thì bị đánh vào bụng. Anh chỉ còn suy nghĩ phải giữ bức ảnh không được để rơi, mặt, lưng bụng đều trúng đòn ngã quỵ dưới sàn.

Bàn tay anh đè chặt túi áo giữ cho tấm ảnh không bị rơi ra ngoài. Thằng phạm nhân gầy trắng xanh lúc nãy thấy vậy giẫm mạnh lên cổ tay anh một cái đau đến muốn gãy xương khiến anh phải thả ra, tấm ảnh bị rơi theo ra ngoài.

Triết hốt hoảng đưa tay che lại tấm ảnh trên mặt đất. Cô ấy của một mình anh, không ai được ngắm. Nhưng tên đại ca đầu đàn đã đi đến đưa mũi giày bata giẫm mạnh lên tay anh đau điếng. Triết vẫn cố thủ bảo vệ bức ảnh nhỏ trong ngực, tay chân và mặt anh đã đỏ lên như con gà cộc vì bị dẫm bàn tay nhưng vẫn quyết không buông ra. Tên cầm đầu thấy vậy lại càng tức giận đưa cao chân giẫm mạnh thêm một cái. Một cơn đau truyền từ bàn tay đến toàn thân, anh cắn răng nằm rạp xuống, kính mắt bị vỡ vụn khiến trước mắt mờ đi.

Tên kia lại đạp mạnh một cước vào sườn anh “Thằng chó cái, dám chống đối không phục vụ tao, bác sĩ chó gì mày, đ* mạ mày thằng ôn”

Hắn đưa tay ra sau, một thằng đàn em cung kính đưa lại một khúc côn. Thằng cầm đầu vụt lia lịa vào người anh, Triết cắn răng không kêu ca một lời.

Thấy Triết không lên tiếng, tên cầm đầu bỏ khúc côn ra. Thằng này đang trong quá trình xét xử, chứ không thì hắn chỉ cần bẻ cổ một cái đã kêu răng rắc rồi.

Anh nằm trên mặt đất mê man, vết thương mới chồng vết thương cũ đang nứt toạc. Máu bên miệng rỉ ra thành một đường nhưng anh cũng không cảm thấy đau, trong đầu anh chỉ có hình ảnh của cô ấy đi với người đàn ông kia khiến trái tim nghẹt thở liên hồi. Cô ấy không nhìn anh, không nhìn một chút nào cả.

“Hân, nếu như gặp em là một cơn mê… thì tôi nguyện sẽ không bao giờ tỉnh lại”

“Hân, nếu như gặp em để bị người khác cầm con tạo xoay vần... thì tôi nguyện sẽ cam chịu, chỉ cần... em liếc nhìn tôi một cái"

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Hân đang sắp xếp lại đồ đạc để về sớm mua ít đồ dùng cho hai cục cưng thì nghe đồng nghiệp bên cạnh tám chuyện “Trời ơi thật là phí phạm cho một nhân tài, sao lại có thể cắt nhầm một bên thận của người ta cơ chứ”, “Cái ngữ đó lại chạy bằng chạy điểm thôi, bà mê loại trai đó làm gì”, “Không phải đâu, nghe bảo du học ở trường Y hàng đầu thế giới Johns Hopkins đó bà, không hiểu sao dính cái phốt to cỡ này, soái ca như này mà vào tù thì tiếc thật, vào đấy rồi làm sao sống được với các đại ca, rồi lại bị chơi cho nát bông cúc hoa thôi”, “Con mụ này, nói gì mà kinh thế”,…

Hân giật mình khi nghe đến hai chữ “Johns Hopkins, soái ca”, cô liếc mắt sang màn hình bên cạnh, chữ “Lê Thiệu Triết” đập vào mắt khiến cô giật mình đến ngồi không vững. Cô vội vã vào Google search tên anh, đã chiếm top đầu bảng phủ dày các tờ báo lớn.

Cô đọc hết tất cả các bài báo, trống ngực đập thình thịch, tay cầm chuột run bần bật đến đổ mồ hôi. Tại sao lại có thể như vậy? Anh ta là một người rất có nguyên tắc và chuẩn chỉ trong công việc. Cô nhớ lúc trước, nếu có ca mổ gấp xen ngang những lần hẹn anh ta vẫn lựa chọn quay về bệnh viện. Anh ta còn thường xuyên nghiền ngẫm, đọc sách để hiểu sâu hơn về ngành y, tại sao lại có thể xảy ra chuyện đó?

“Tôi không hiểu về ngành y lắm nhưng tôi có đọc về thủ thuật cắt bỏ thận ở thị trường chợ đen, đều là những bác sĩ không chuyên và ở những phòng khám không đủ điều kiện. Anh ấy lại là một bác sĩ có tiếng như vậy ở bệnh viện quốc tế, không thể như vậy được. Không thể nào, chắc chắn tin tức đó là giả”

Đồng nghiệp trố mắt quay sang nhìn Hân “Cậu quen anh ta à?”Hân bừng tỉnh “Tôi … không có, ngày trước tôi chưa chuyển ra Hà Nội có nghe tiếng tăm một chút thôi”

“Cậu sao vậy, mặt sao lại xanh lét thế kia. Đã bảo rồi đừng có tiết kiệm quá, ăn trưa thì không chịu ăn cứ mang cơm đi làm gì, tốn bao nhiêu đâu. Nhìn kìa, như cái thây ma rồi”

Đồng nghiệp nhìn cô ái ngại. Họ chưa bao giờ thấy một người mẹ đơn thân nào mà sống đơn giản như Hân.

“Tôi không sao, hôm nay lạnh mặc phong phanh nên hơi mệt chút thôi. Tôi về trước nhé”

Hân chào vội đồng nghiệp rồi đi ra xe bus về thẳng nhà, quên mất có người đợi cô dưới tầng hầm.

Về nhà mới nhớ lại quên đi chợ, sữa bột, đồ dùng cho hai cục cưng cũng quên luôn. Một bữa ăn theo tâm trạng của cô lại bày ra bàn.

Duy về, nhìn thấy người phụ nữ lúi húi trong bếp, anh trách nhẹ không chờ anh về cô cũng không nghe. Anh nhíu mày, tin tức hôm nay chắc chắn cô ấy đã đọc được rồi.

“Để anh làm cho, em vào nghỉ đi. Bi Tròn để vú Sáu tắm”.

Duy đẩy cô đến ghế sofa ngồi, ánh mắt cô vẫn đờ đẫn chất chứa những lo lắng, dường như lời nói của anh chẳng hề lọt vào tai.

Cô vào phòng Bi Tròn, lặng yên nhìn hai con đang chơi nhà bóng cười khúc khích. Bé ngẩng lên thấy mẹ, vội vàng chạy lại sà vào lòng “Mẹ, mẹ, yêu yêu”. Hân hôn lên má phính của con, nhìn gương mặt của hai con giống người đó y đúc. Không ngăn được những giọt nước mắt lăn dài. Tròn nhìn thấy mẹ khóc, ánh mắt ngơ ngác hốt hoảng. Bé đưa cánh tay mập mạp lên má cô xoa xoa. Hân ôm con gái vào lòng, thẫn thờ khi tưởng tượng đến cảnh người kia ở trong tù. Một lát sau cô đi ra phòng khách. Trên tivi màn hình led đang phát một bản nhạc của Nguyên Hà.

“Và người ra đi mãi, tiếng yêu vẫn còn ở lại,

Rớt rơi bên song nhà ai, xuýt xoa những tiếng thở dài

Trời còn làm mưa mãi, nỗi đau da diết tồn tại
Ngỡ phai nhưng không hề phai, tháng năm vẫn chưa nguôi ngoai”.

Hân ngồi bó gối, lặng lẽ nhìn ngoài ô cửa, có tia nắng ấm nhưng vẫn rét lạnh. Mùa đông Hà Nội là thế, bầu trời trong xanh nhưng không khí lạnh đến tê người.

***

Bên kia ông Long đang ráo riết lập di chúc. Bà Lan ngọt nhạt.

“Ông thấy không, đi biền biệt hai năm trời không điện thoại, không về thăm ba một lần, không lời hỏi thăm”

“Chắc là con bé bận công việc” Ông Long nghĩ đến đứa con gái của vợ trước, buồn lòng không thôi.

“Tôi định gọi con bé về, cho nó làm mảng truyền thông cho công ty. Đằng nào mình cũng phải thuê bên ngoài. Của nhà trồng được, không mất tiền gì cả”

Ánh mắt bà Lan lộ vẻ căm ghét, nhưng vẫn khéo léo “Liệu có được không mình? Công ty nhà chúng ta tập trung vào mảng thiết kế và marketing chứ truyền thông xưa nay không đẩy mạnh. Vả lại con nó đang làm bất động sản giờ sang trang sức liệu có được không?”

“Vậy bà thấy thế nào là hợp lý?”

Ông Long xưa nay đều tôn trọng ý kiến bà Lan, bởi chí ít bà cũng con nhà kinh doanh.

“Em nói thế này mình nghe có được không nha. Em thấy hội con cháu nhà giàu đứa nào cũng học trường này trường nọ danh tiếng trong nước, hoặc quản trị kinh doanh tại nước ngoài. Con bé nhà mình nói là học ngoại thương nhưng cũng chỉ là cái ao làng, lại chưa thử qua kinh doanh. Em thấy cũng có nhiều gia đình kinh doanh cho con học từ những vị trí nhỏ nhất. Mình thấy anh Phúc cho thằng cu Khôi Minh học từ vị trí tạp vụ không? Thằng bé đó giờ lên làm giám đốc kế hoạch của tập đoàn rồi”

Ông Long nghe vẻ cũng xuôi xuôi “Vậy giờ vị trí nào phù hợp nhất với con bé?”

“Mình xem vị trí nhân viên bán hàng trong cửa hàng ở Newsquake được không? Hoặc là cho làm nhân viên thị trường?”

Ông Long hơi nhíu mày một lát rồi nói “Em sắp xếp cho con bé làm nhân viên bán hàng cũng được”

Bà Lan đã hạ hỏa một chút nhưng vẫn còn tức giận. Ông ấy lại thương nó phải chạy dạc cẳng ngoài đường nên cho làm nhân viên bán hàng cho mát mẻ đây mà. Cái con oắt kia cũng có số má thật.

“Được rồi mình, chuyện đó để em báo với bên nhân sự”

“Em thấy dạo này mình phải tăng cường cữ thuốc. Sao mình không cho em biết vậy?”

“Bà đừng lo, tôi không sao. Dạo này huyết áp không ổn định lắm thôi. Bệnh tuổi già thôi, uống thuốc là ổn định”

Bà Lan không khai thác được điều gì ở di chúc, khẽ thở dài rồi đi ra vườn. Không biết ông ấy cho con ôn dịch kia bao nhiêu.

Trong này, ông Long lấy điện thoại gọi cho luật sư “Chuyện tôi bảo đã làm đến đâu rồi?”

Bên kia nói gì đó khiến ông nhíu mày “Thiếu giấy tờ sao? Giấy tờ gì để tôi gọi bảo con bé fax vào đây”

“Được rồi. Anh cứ từ không cần vội đâu. Tôi làm trước đề phòng sức khoẻ yếu thôi. Ông cứ chia 80/20 theo lời tôi nói là được”

Chương 45: Chỉ còn một cách

Bà Hạnh ngồi bên hiên nhà, nhìn những đóa hoa thạch thảo trắng xóa lung lay trước gió, ánh mắt bà đỏ hồng vô hồn. Qua mấy ngày thôi bà đã như tàu lá úa, nghĩ đến con trai bị giam trong ngục là lại không thở được. Ông Tuyên ngồi bên cạnh, gương mặt cũng vô cùng mệt mỏi. Con trai ông là đứa giỏi giang, từ nhỏ đến lớn học hành luôn đứng đầu bảng chưa bao giờ khiến ông phiền lòng vậy mà giờ đây lại để xảy ra sự việc như vậy.

Ông ngờ rằng có sự khuất tất nhưng không có bằng chứng. Để giờ con trai ông vẫn phải ở trong nhà đá lạnh lẽo phận người làm cha như ông bất lực không biết làm gì. Ông đã nghe Phương cập nhật tình hình, rất có thể Triết bị ông Sang gài bẫy nhưng ông không dám nói với bà. Sợ bà bị bệnh huyết áp cao sẽ không chịu được mà đổ bệnh.

“Ông ơi, làm sao tôi sống nổi bây giờ. Tôi tin con tôi, con tôi không làm như vậy. Nhất định họ đổ tội cho con tôi”

“Bà đừng khóc nữa, rồi sự việc sẽ được làm sáng tỏ thôi. Tôi đã nhờ bạn bè bên tòa án thành phố xem có thể giảm nhẹ tội hoặc hòa giải với gia đình bệnh nhân. Nhạn Phương và nhóm bạn của nó đang tìm cách giải quyết”.

“Tôi muốn đi thăm con, ông đưa tôi vào thăm. Tôi không thể chịu được cứ ngồi yên thế này, ông phải làm cách gì đi chứ?”

“Chúng ta chịu khó ở nhà để bọn trẻ gặp con giải quyết mọi việc, chưa xét xử người ta không cho vào thăm nhiều. Bà đừng lo lắng ảnh hưởng đến sức khoẻ. Tôi tin vào mấy đứa bạn của con, chúng nó đứa nào cũng tài giỏi”

"Ông ơi sao cuộc đời con trai mình lại khổ như vậy?

Chẳng lẽ chuyện 17 năm trước... bà Thảo, bà ấy không tha thứ cho chúng ta sao?"

"Bà đừng suy nghĩ như vậy, bà Thảo là người hiền lành bà ấy không hẹp hòi như vậy đâu. Tôi tin bà ấy hiểu tình thế của tôi lúc đó phải buộc lựa chọn như thế nào. Chúng ta đã mất một đứa con rồi, từng đó là đã đủ nhẫn tâm với những gì đã xảy ra. Cả cuộc đời tôi với bà sống hiền lành lương thiện, tôi tin ông trời sẽ không ngược đãi”.

Chuông cửa reo inh ỏi, một lúc sau Hạ Sương đi vào, bước chân như chạy. Bà Hạnh nhìn thấy con dâu như vớ được cái phao sống.

"Con ơi thế nào rồi con, ba con có làm gì được để cứu thằng Triết ra không?"

Hạ Sương chần chừ một chút "Ba mẹ, có cách cứu được anh Triết, nhưng anh ấy không đồng ý"

Bà Hạnh nắm tay Hạ Sương lắc mạnh "Cách gì, cách gì con? Con nói đi". Ông Tuyên nhìn Hạ Sương ánh mắt nghi ngờ.

"Anh ấy, anh ấy... chỉ cần cùng con sinh con"

"Cái... Cái gì?" Bà Hạnh đã đứng không vững, ông Tuyên vội vàng đỡ bà ngồi xuống ghế.

"Bà bình tĩnh, nghe con bé nói"

"Tôi không bình tĩnh được. Cô nói đi, tại sao lại phải sinh con thì được ra tù? Nó có phải phụ nữ đâu mà mang thai, cô ép buộc gì nó đúng không? Hả? Cô làm sao có thể hại chồng mình như thế hả? Tình nghĩa phu thê ở đâu rồi? Lương tâm của cô có bằng con chó không?"

"Mẹ, con xin lỗi, mẹ..."

"Tôi không có loại con dâu như cô. Cút!" Bà Hạnh ôm ngực thở dốc.

"Mẹ, mẹ nghe con nói đã, mẹ có muốn con trai mẹ được tại ngoại không? Nếu mẹ muốn con trai chết rục xương trong nhà đá thì cứ chửi con đi, chửi mạnh vào"

"Cô... cô... con rắn độc" Ông Tuyên đưa cốc nước lên miệng vợ.

"Ba mẹ nghĩ cho con trai ba mẹ, vậy ba mẹ có nghĩ cho con không? Hai năm kết hôn anh ấy đối xử với con thế nào? Có động đến con không hay chỉ tư tưởng đến con tiện tì kia? Gần đây anh ấy còn bay ra Hà Nội để gặp nó, ba mẹ nói con làm sao chịu được?"

"Nếu cô không cố ra điều kiện ép nó cưới thì sự việc đâu đến mức này. Người châm ngòi đầu tiên cũng là cô, đừng trách móc con trai chúng tôi"Sương nhìn hai ông bà già, nếu đã nói như vậy thì cô lật bài ngửa luôn.

"Ba mẹ đã nói vậy thì con cũng nói luôn. Đúng là ba con đã gài bẫy để anh Triết lọt vào. Cho nên, ba mẹ cố thuyết phục anh ấy đi. Nếu anh ấy không chịu điều kiện của ba con thì sẽ gia đình bệnh nhân cũng sẽ không hoà giải, không nhận tiền bồi thường. Rồi sẽ phải ngồi tù bao nhiêu năm? Ra tù rồi có cầm dao cầm kéo được không. Ba mẹ sẽ sống trong bãi nước bọt của nhân gian thế nào?”

"Mày, cái loại rắn độc như mày, cút ra khỏi nhà tao!" Bà Hạnh hét lên chỉ tay vào mặt Sương rồi lảo đảo đứng không vững ngã xuống.

"Bà, bà làm sao thế"

Ông Tuyên vội đỡ bà Hạnh đổ gục bên tay mình. Hạ Sương nhìn cảnh đó luống cuống chạy lại đỡ “Mẹ, mẹ!!!”

Cô ta lấy điện thoại trong túi, gọi cho tài xế “Vào đây nhanh, đưa mẹ chồng tôi vào Anlux gấp”

Ông Tuyên nghe vậy đôi mắt già nua đỏ rực những tơ máu, ông gầm lên lạc giọng.

“Mày cút, cút khỏi nhà tao, tao không đến cái bệnh viện dơ bẩn của cha con mày”

Tiếng cứu thương réo lên trên con phố, đưa bà Hạnh vào bệnh viện công của thành phố.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Nhạn Phương mắt sưng đỏ ngồi bên cạnh giường mẹ. Cô nhìn gương mặt hốc hác của bà đau lòng không nguôi, hết lớp 12 cô đã đi học xa nhà rồi sau đó ở lại Anh xin việc. Mẹ nói hết nước hết cái cô cũng không chịu về Việt Nam. Ba mẹ ở nhà có mỗi anh hai, anh ấy lại ở riêng bên ngoài không còn ai chăm sóc ba mẹ cả. Cô thật có lỗi.

“Con đừng lo, rồi mẹ con sẽ tỉnh dậy thôi. Thời gian qua mẹ con đã quá mệt mỏi rồi cho nên hôn mê cũng là cách để bà ấy ổn định lại sức khỏe và tinh thần. Con để mẹ đây ba lo, con cùng với mấy đứa lo chuyện của anh trai con. Giờ ba già rồi không đủ quyền lực và nhanh nhạy để giải quyết chuyện của anh con. Đành nhờ con và mấy đứa, tiền nhà con cứ rút hết ra, tốn bao nhiêu cũng được chỉ cần anh con tại ngoại. Ba mẹ già rồi không cần nhiều tiền làm gì nữa”
Phương gục trên vai ba mà khóc. Lần này chuyện của anh hai không biết là có thể giải quyết được êm đẹp không, nhưng gia đình cô đã xáo xào quá nhiều rồi.

Tú và Phong đứng bên cạnh nhìn thấy bà Hạnh nằm trên giường khẽ thở dài, kéo Phương ra nói nhỏ.

“Có manh mối rồi, chúng ta đến chỗ thằng Minh bàn bạc một chút”

Phương đi dọc hành lang bệnh viện, không còn tâm trí để nghĩ gì nữa, bước chân nặng nề kéo dài bóng đổ trên tường. Cô mới chỉ về nước được mấy tháng mà gia đình cô bao nhiêu chuyện xảy ra, có chuyện gì cô không biết sao.

Cả ba người đến nhà Minh. Phong đã chờ sẵn ở đó. Minh mở video trên laptop, khung cảnh trong phòng phẫu thuật hiện ra lờ mờ dưới ánh đèn vàng phẫu thuật. Ba người há miệng ngạc nhiên.

“Nhờ công của thằng Tú ve vãn mấy cô em chăm sóc khách hàng của Anlux cho nên tôi mới hack được cái này. Thật may là mới chỉ qua 1 tuần vẫn nằm trong thùng rác, chứ để 30 ngày thì trời cũng không cứu được. Chúng ta có thể nhận ra được hình dáng của Triết, cậu ấy cao nhất trong khoa cho nên không cần phải cởi khẩu trang cũng nhìn ra được”

“Vậy giờ chỉ cần đưa cái này ra thôi. Anh em được cứu rồi”

“Không đơn giản như vậy. Video không quay sát vào hành động mổ cho nên có thể không được tòa chấp nhận là cậu ấy không cầm kéo”

Minh chỉ tay vào màn hình “Thấy đoạn này không, từ 00 phút cho đến 0:30 giây cậu ấy có cầm dao mổ đưa lên đèn soi rồi hạ xuống bụng bệnh nhân. Có nghĩa là đã chứng minh được cậu ấy có cầm dao mổ”

Phong gật gù “Đúng, nói như vậy không phải cậu ấy không hề tham gia vào hoạt động này. Cậu ấy đã rạch một đường bụng bệnh nhân và nhìn thấy thận bên phải bình thường nên đã dừng lại không mổ nữa. Sau đó thì ông Sang cho cậu ấy ra ngoài. Nhưng không ai chịu ra làm chứng cho điều này. Theo tôi được biết thì ekip mổ đều nhất loạt khai Triết thực hiện ca mổ. Trăm phần trăm hội đó đã bị ông Sang bịt mồm”

“Chắc chắn rồi, vì vậy nên bà Sương hôm nay đã qua nhà em làm loạn khiến mẹ em đột quỵ”

“Video này không đủ bằng chứng, chỉ còn cách thuyết phục cậu ấy sinh con với Sương thôi”

“Anh trai em chỉ yêu mình Tú Hân, anh ấy nhất quyết không cần luật sư bào chữa, nói là sẽ ngồi tù chịu tội. Hân đi lấy chồng rồi thì anh ấy cũng không thiết ra ngoài làm gì nữa. Em không ngờ là anh hai lại yêu cô ấy đến vậy”

“Nếu như vậy thì giờ chỉ còn cách nhờ Hân thuyết phục cậu ấy thôi”

“Hân đã lấy chồng và sinh con rồi. Liệu cô ấy có chịu không? Sẽ ảnh hưởng đến gia đình cô ấy”

Phong nhìn Nhạn Phương “Em có biết con của Hân bao tuổi và chồng Hân là ai không?”

“Em có gặp vài lần ở viện Nhi Hà Nội lúc em đi cùng đoàn thanh tra sở ở đó. Hình như hai bé sinh đôi đã được 1 tuổi, bụ bẫm đáng yêu lắm và rất giống chồng của Hân”

“Giống bố sao?” Phong giật mình, theo như anh điều tra thì chỉ sau khi chuyển ra Hà Nội được 7 tháng là Hân sinh con, và tính đến nay thì phải được gần 2 tuổi rồi. Vậy thì cái thai đó hẳn phải là của Triết mới đúng chứ làm sao lại giống Lục Duy được? Nếu vậy thì cô ấy đã quan hệ cùng lúc với cả Duy và Triết sao? Không thể nào như vậy được. Và tại sao cô ấy lại phải nói dối tuổi của đứa bé.

“Bây giờ thế này, chuyện quản lý ở bệnh viện của Triết thì Minh sẽ sang làm thay, hình như có một lô hàng thiết bị y tế đang bị tắc biên ở hải quan chưa giải quyết được. Nếu cần tiền thì cậu cứ nói chúng ta sẽ huy động giúp cậu ấy”

“Còn chuyện cậu ấy nhất quyết không chịu thuê luật sư bào chữa, chỉ còn một cách nữa thôi” Phong thở dài.

“Cách gì anh nói nhanh đi” “Cậu nói nhanh lên” Cả ba người đồng loạt hô lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau