NƯỚC MẮT TƯỜNG VI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nước mắt tường vi - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Chuyển dạ

Triết đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới. Hôm nay là giao thừa, người người đổ ra lòng dường để ngắm pháo hoa nhưng anh không có tâm trạng gì cả. Hạ Sương liên tục gọi điện thoại, anh bực bội tắt máy rồi cầm chìa khóa xe đi về nhà ba mẹ.

Ông bà Tuyên đang làm cơm cúng giao thừa, thấy con trai về nhà vô cùng ngạc nhiên.

“Vợ con đâu sao không về?”

“Con từ viện qua đây luôn, đêm nay con có ca trực, không tiện đưa Hạ Sương qua. Chắc là sáng mai sẽ tới”

Bà Hạnh nhìn ông Tuyên ái ngại, ánh mắt lo âu lẫn đau buồn, nó luôn kiếm cớ để tránh mặt vợ. Cuộc đời cha mẹ hạnh phúc nhất là con cái được vui vẻ hạnh phúc, nhưng dường như ông bà không được như vậy.

“Con ngồi vào bàn đi, rồi mẹ dọn đồ lên”

Vừa đúng 10 phút nữa đến giao thừa thì Hạ Sương vội vàng đi vào. Cô ta đến bệnh viện mà không thấy chồng nên lại tới đây.

“Ba, mẹ ạ”

“Con đến rồi thì ngồi luôn đi, ba cúng giao thừa xong sẽ xuống. Chẳng mấy khi nhà mình đông đủ như thế này”

Triết ngó lơ chỗ khác. Trên bàn ngoài những món ăn truyền thống còn có cánh gà chiên mắm. Bất chợt trước mắt anh hiện ra hình ảnh cô gái nhỏ năm nào vui vẻ gặm cánh gà, khen tấm tắc mẹ anh làm đồ ăn ngon. Có vẻ như khẩu vị của mẹ anh và cô ấy vô cùng hợp nhau.

Bà Hạnh nhìn biểu hiện của con trai, lại nhìn xuống đĩa cánh gà, bà nén tiếng thở dài. Có lẽ, ông bà đã sai thật sai khi bắt con trai gánh hậu quả của năm đó.

Bốn người ngồi vào ăn, không khí trầm mặc và ủy dị. Hạ Sương là người phá vỡ yên lặng.

“Mẹ, ngày mai nhà mình cúng xong con muốn cùng mẹ đi chùa được không? Con muốn đi cầu lộc đầu năm”

Bà Hạnh có chút gượng gạo, cảm thấy những việc con dâu làm một năm trước vẫn chưa thể bỏ xuống được.

“Sáng mai mẹ hẹn mấy bà bạn già đi cùng rồi, không hợp với lớp trẻ các con đâu. Với lại mai là sáng mùng 1 đầu năm, vợ chồng con cũng nên về thăm ba mẹ bên đó một chút. Bên này hai đứa không cần lo lắng”

“Sáng mai anh có ca trực ở bệnh viện, có lẽ không qua bên đó được. Em sắp xếp mua chút đồ gì đó về biếu ba” Triết vẫn không ngẩng lên, cầm cánh gà chiên mắm nói.

Hạ Sương nén tức giận trong lòng, ở đây có mặt bố mẹ chồng cô ta không tiện bới móc anh. Ông bà Tuyên nhìn nhau cũng không nói gì cả, không khí lại rơi vào ảm đạm.

Cơm cúng giao thừa xong, Triết chở Hạ Sương về nhà. Ngồi trong xe, Hạ Sương bắt đầu phát tiết.

“Anh vừa phải thôi, cũng phải tôn trọng em một chút chứ”

“Cái gì mà vừa phải, tôi có ca trực vào ngày mai”

“Ba nói anh cố tình xin đổi ca trực”

“Vậy ra nhất cử nhất động của tôi đều được ba con cô chăm sóc à, thật vinh dự đấy”

“Anh…”

Triết thả vợ ở cổng rồi quay xe. Anh quá chán ngán cảnh vợ chồng chì chiết nhau thế này. Đi vào nhà Tú đã thấy ba chàng trai ngồi uống rượu.

“A, vừa nhắc xong, đốt hương muỗi cũng lên nhỉ” Tú cầm ly rót rượu đẩy đến chỗ Triết.

“Lại cãi nhau với vợ à? Riết rồi Sương nó xem bọn tôi là tiểu tam mất"

"Không có gì, tôi đến với bạn bè cũng không được à?"

"Thật là mềm yếu, cầm lên được thì cũng bỏ xuống được"

"Lúc nào cậu yêu thật sự thì cũng như nó thôi" Phong nhìn Tú nói.

"Tôi ấy à, không bao giờ có chuyện đó. Chỉ có Tú sát gái thôi chứ làm gì có gái sát Tú"

"Tôi thấy cậu dạo này hay hay chạy ra Hà Nội lắm đấy, định cư ngoài đó luôn đi!"

Tú nhìn Minh chột dạ, nó theo dõi mình sao! Vội vàng lái sang chuyện khác.

“Đợt trước tết tao ra Hà Nội, cùng chuyến bay với tình địch xưa kia của mày đó Triết”

“Cái gì? Tình địch?”

“Tay kiến trúc sư của công ty thằng Phong, Lạc Bùi gì đó” Tú cau mày, nghĩ mãi cái tên mà không ra.

“Lục Duy cậu ấm ạ”

“Ừ đúng, tao quên mất. Thằng cu đó nó ngồi ngay cạnh tao”

“Đúng rồi, ban giám đốc mới phê duyệt cho cậu ấy ra làm giám đốc thiết kế chi nhánh Hà Nội” Phong chậm rãi nói, ánh mắt mơ hồ nhìn vào ly rượu đỏ trong tay, ly rượu trong tay nhanh chóng hiện lên hình ảnh một cô gái dịu dàng.

“Cái gì? Lục Duy ra Hà Nội? Tại sao cậu lại để cho thằng cha đó ra ngoài kia hả?” Nghe đến tên Lục Duy, Triết đã lồng lộn lên.

“Chuyện đó không phải tôi có thể quyết định được hay không. Công ty tôi có chính sách thuyên chuyển nhân viên 2 năm một lần. Cậu hiện giờ cũng không còn là gì của người ta, để người ta có cơ hội tìm hạnh phúc mới chứ”

Đúng, giờ anh không còn là gì của người ta nữa, hà cớ gì can thiệp chứ? Nói thì dễ mà làm lại vô cùng khó khăn. Triết vớ lấy chai rượu bên cạnh, tu một hơi. Dòng rượu nóng cháy cả cổ cũng không sao làm cho tim anh bớt lạnh. Trước đây anh cũng nghĩ như Tú, cho rằng yêu đương là viển vông, thất tình là vớ vẩn. Nhưng từ khi cô ấy bước vào cuộc đời anh, mới biết tất cả những lý thuyết đó là sự thật. Không biết giờ này cô ấy đang làm gì, đón giao thừa với ai? Anh rất muốn bay ra gặp cô một lần, ngày nào cũng có suy nghĩ đó. Có lần anh đã đặt vé máy bay, nhưng đặt chân đến sân bay lại quay về. Anh sợ, anh sợ yêu cô một lần nữa thì tổn thương lần sau dành cho cô sẽ càng đậm hơn lần trước.

Những bức ảnh thời gian đầu cô ra Hà Nội được chuyển đến. Có vẻ cô sống rất tốt. Sau đó không theo dõi được nữa, cô chuyển trọ. Anh dằn lòng mình, không dõi theo cô nữa, ở đây hoàn tất mọi việc anh sẽ ra Hà Nội một lần, một lần để kéo cô ấy quay lại.

Đêm nay cảm xúc của anh rất tệ, nhìn pháo bông rực lửa trên bầu trời nhưng lòng không thấy vui, bồn chồn, cồn cào bất an như có chuyện gì đó rất tệ đang xảy ra.

Anh vội vàng lục mail, nhìn tờ báo cáo kết quả giấy phép thành lập bệnh viện chưa được Sở Y tế cấp phép, lòng nóng như lửa đốt.

“Bệnh viện tư đang xây của tôi cần vốn, các cậu có ai cổ phần không? Tôi vẫn đang thiếu vốn để xây dựng cơ sở vật chất đúng chuẩn theo giấy phép”

“Bao nhiêu phần trăm lợi nhuận?” Minh đưa ánh mắt nhìn sang.

“Lợi nhuận hai năm đầu tôi 60, 40 chia đều các cổ đông”

“Mày ăn cướp của bọn tao à” Tú lườm một cái.

“Thế thì cậu lấy cà lê mỏ lết của cậu vào mà chữa bệnh. Đầu tư vào bệnh viện của tôi biên độ lợi nhuận rất lớn. LaGreen của Phong cung cấp thực phẩm sạch cho suất ăn của bệnh nhân, Minh có nguồn để cung cấp hệ thống máy móc quản trị website. Còn cậu thì cung cấp các loại xe chuyên chở bệnh nhân, vậy ai được lợi?”

“Những năm sau thì sao” Minh nhẩm tính trong miệng.

“Các năm sau tôi rút còn 40%. 40% chia ba cậu, 20% cho các cổ đông còn lại”

“Được, tôi đồng ý” Phong giờ mới lên tiếng.

“Tôi cũng đồng ý. Hai năm đầu chúng tôi chỉ cần 8% bằng số lãi ngân hàng, còn lại cậu chống đỡ. Chúng tôi chỉ bỏ vốn không biết gì về ngành này cả” Minh nhìn Phong nhận được cái gật đầu nói.“Ơ, hai thằng này, tao nghèo tiền đâu tao cưới”

“Mày lo mà chinh phục người ta đi đã. Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng”

“Qua rằm tôi sẽ sang Sing học chuyên tu thêm một khoá bác sĩ đa khoa 6 tháng. Thời gian đó, Nhạn Phương sẽ về tiếp quản tổ chức sắp xếp bệnh viện, việc xây dựng có Phong giúp đỡ, hệ thống máy móc có Minh. Tú thì cậu cùng Phương giúp tôi tìm nhân sự”

“Được, chúng tôi sẽ hỗ trợ. Đi mạnh giỏi, nếu thấy ai đó hợp thì cậu thử mở lòng đi” Minh vỗ vai Triết.

Ánh mắt anh trầm xuống. Anh làm tất cả những điều này không phải vì vinh hoa, mà chỉ có một mục tiêu duy nhất - là cô ấy.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Hôm nay là giao thừa, Hân sắp xếp lại đồ đi sinh rồi cho vào giỏ đồ. Dự sinh tầm 1 tháng nữa mà sao đã rất ì ạch rồi. Bụng cô đã to vượt mặt cho nên cũng không làm cơm cúng giao thừa gì nhiều. Cô mua một ít thịt đông, bát dưa hành rồi thêm cái bánh chưng đặt lên ban thờ nhỏ của mẹ. Mọi năm, giao thừa còn có Lam hoặc cô sẽ về cô nhi viện đón giao thừa với mẹ Mai. Năm nay bụng to quá không tiện đi lại, cô ở lại đây. Chiều nay, Anh Duy đã bay vào Sài Gòn đón giao thừa cùng mẹ. Trước khi đi anh mua một đống đồ tết cho ba mẹ con, nhắc cô phải ăn uống đầy đủ, rồi chiều mùng 2 anh sẽ bay ra. Hân mỉm cười, nhớ lại câu chuyện hôm qua tại nhà ăn công ty. Anh Duy thật tốt bụng, nếu như cô gái nào lấy được anh ấy sẽ rất có phước.

“Hân này, sau khi hai cục cưng sinh ra anh sẽ làm bố nuôi nhé”

“Không được, làm bố nuôi rồi anh làm sao lấy vợ”

“Đâu có liên quan, mặc kệ em. Anh sẽ là bố nuôi của hai đứa. Bi Tròn gọi mẹ Mai là bà ngoại mà sao không cho anh gọi là con chứ”

Hân “!!!”

Cả xóm trọ đã về hết không còn một ai, chỉ mỗi phòng cô sáng đèn. Ngoài đường tiếng người đi lại xôn xao đi xem pháo bông. Hồi nhỏ cô cũng thích xem pháo bông lắm, cảm giác những bông pháo bay lên cao giữa bầu trời đêm rồi nở rộ trên không trung vô cùng rực rỡ và hạnh phúc. Năm sau rồi sẽ có hai cục cưng đón giao thừa cùng cô. Nghĩ đến đó, cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng, cô đặt tay lên bụng khẽ xoa nhẹ cái bụng tròn vo. Hai cục cưng trong bụng hình như cũng cảm nhận được mẹ hưng phấn nên đạp giữ dội. Cô nhìn cái bụng chỗ này nhô lên, chỗ kia nhô lên cười khanh khách. Cuộc đời này dẫu có gian khổ thế nào thì có con vẫn là niềm hạnh phúc nhất. Mỗi ngày, cảm nhận được cử động của con trong bụng mình là một niềm vui, là một động lực cho những người mẹ đơn thân như cô.

Hân đi đến bàn thờ, đứng lên chiếc ghế thắp cho mẹ một nén nhang. Từ ngày ra đây, cô cũng rút một chân hương để đón mẹ về đây. Tuy là sẽ không được tươm tất, nhưng mẹ con sẽ được ở gần nhau hơn.

Chiếc ghế dưới sức nặng của bà bầu hơi nghiêng một chút, cả thân người Hân lảo đảo đỡ tường không kịp ngã xuống sàn. Hân có cảm giác bụng đau dữ dội nhưng không thể nhấc người lên được. Cô sợ hãi bò lết ra cửa kêu gào đến lạc giọng.

"Có ai không? Giúp tôi với! xin giúp tôi! Cứu con tôi!..."

Cô cố gắng hết sức đập cửa kêu cứu, đến khi nghe được tiếng bước chân dồn dập chạy dọc hành lang đi vào, Hân mới mệt lả đau đớn mà ngất xỉu đi.

Chiếc xe cứu thương réo lên ai oán giữa màn đêm vắng như tờ, tiếng pháo hoa lùng bùng vẫn nổ vang trên bầu trời đón chào năm mới.

Nước mắt tường vi - chương 37: Sinh con

Hân nằm trên bàn mổ, giọt nước mắt rơi dài trên má khi hộ sĩ bế hai đứa con đến cho cô nhìn. Một gái một trai đúng như siêu âm. Con chào đời đúng vào ngày mùng 1 tết. Đây có lẽ là khoảnh khắc tuyệt diệu nhất cuộc đời của cô, lúc nghe con cất tiếng khóc thật lớn. Cô nắm tay bé bỏng của con, hai bé bỗng hé miệng như nở nụ cười với mẹ khiến trái tim cô đập rộn rã. Thật tốt, hai con cũng đã chào đời rồi.

"Mẹ đọc tên con để bác ghi vào giấy khai sinh nào"

"Bé gái Cao Tường Vi, bé trai Cao Tường Vĩ ạ"

"Được rồi, mẹ nghỉ đi, bác bế em bé vào tắm rồi sẽ đưa ra cho mẹ ở phòng hậu phẫu"

Sau khi khâu vết mổ xong Hân được đưa ra phòng hậu phẫu. Cô say mê ngắm nhìn hai cục cưng. Hai đứa trẻ bụ bẫm giống hệt nhau, mới sinh da nhăn nheo và đôi mắt nhắm nghiền nhưng vẫn thấy có đường nét, lông mày rất rậm, cằm chẻ và trán cao… giống hệt người đó.

Hôm qua may mắn cho cô bà chủ nhà trọ đi ra khỏi nhà để hái lộc đã nghe tiếng kêu cứu và đưa cô vào bệnh viện. Cô bị ngã phải mổ đẻ gấp, hai cục cưng ra đời trước 1 tháng đúng đêm giao thừa. Bác chủ nhà làm xong thủ tục và đóng hộ tiền viện cho cô xong xuôi phải đi về cúng mùng 1. Rất may bác ấy tốt bụng mang theo chút đồ ăn để lại cho cô.

"Hai đứa bé này xinh xắn quá, đỏ như này mai sau lớn lên sẽ rất trắng. Mà ối mẹ sạch quá, bé không có chút lông măng nào luôn"

Hân cười cảm ơn bác gái giường đối diện. Điều may mắn nhất trong phòng hậu phẫu này là cô sinh hai con nên không phải ghép giường.

"Thế rồi bố của hai đứa bé đâu rồi? Sao không thấy? Mẹ chồng mẹ đẻ không đến à?" Bác gái vừa nãy lại thuận miệng hỏi.

Hân cười nhẹ, nhìn hai đứa con ngủ say "Dạ con chỉ có một mình thôi ạ"

Bác gái nhìn cô gái nói giọng Sài Gòn ái ngại có chút thương tình. Đã một mình lại đẻ mổ sinh đôi, rồi con bé vệ sinh chăm sóc con kiểu gì. Kiểu này lại bị thằng ôn dịch nào nó bỏ rồi.

Vết mổ đau đến chết đi sống lại nhưng cô phải cắn răng bám thành giường lết từng bước đi pha sữa cho con, vệ sinh cơ thể. Cũng may ở phòng đẻ này có nhiều bà đến chăm cháu cô có thể nhờ vả được đôi chút.Đến buổi chiều mùng 2 bác chủ nhà trọ mang chút đồ ăn và đồ dùng cá nhân và điện thoại vào cho cô. Mở máy thấy cả mấy chục cuộc gọi nhỡ của Duy. Cô chuyển khoản trả tiền viện phí và một số tiền cảm ơn bác chủ nhà, sau đó mới nhắn cho anh một cái tin.

"Anh Duy, em xin lỗi không nhắn anh được. Anh và mẹ Mai ăn tết thế nào? Em sinh rồi đang ở viện rất khoẻ mạnh"

Nhắn xong cô lại tắt máy, sợ sóng điện thoại ảnh hưởng đến con.

Tối mùng 3 tết khi cô đang cắn răng đỡ thành giường di chuyển ra bàn pha sữa thì hai người một phụ nữ và một chàng trai bước vào.

Bà Mai sững sờ nhìn cảnh Hân một tay bám vào thành giường một tay pha sữa. Nghe Duy nói con bé mang thai lại ăn tết một mình bà bay ra Hà Nội ngay. Nhìn thấy cảnh này bà không cầm được nước mắt, đứa con bà thương yêu nhất đang phải vật lộn sinh con một mình. Bà vội vàng chạy vào đỡ Hân.

"Mẹ, sao mẹ lại ở đây?"

"Con dấu mẹ là mẹ không biết sao, con bé ngốc này, con có biết cửa sinh là cửa tử không, đi sinh cũng không nói với ai một câu"

Hân ôm mẹ Mai, nước mắt chảy dài trên má. Thấy mẹ Mai là cô không thể kiên cường được nữa.

"Được rồi, không sao cả mẹ tròn con vuông là tốt rồi. Mẹ ở đây với con, nín đi không được khóc, khóc sẽ hậu sản đó. Nào nín đi con, có mẹ đây rồi"

Duy đỡ cô ngồi xuống giường, bà Mai nhìn hai đứa trẻ bụ bẫm ngủ say nửa thương xót nửa hạnh phúc. Hai thiên thần này trộm mụ vô cùng đáng yêu xinh xắn, mẹ nó quyết định để sinh là đúng rồi. Chỉ thương cho con bé bụng mang dạ chửa vượt cạn một mình. Rồi cả cuộc đời về sau nữa.

Hân ở bệnh viện một tuần thì xuất viện. Cô thật sự không muốn phiền mẹ Mai và Duy nhưng không còn cách nào khác. Mẹ Mai ở với cô đến ngày 15 âm thì phải về Sài Gòn, bà còn cô nhi viện không ai quản lý.

Chỉ còn Hân quanh quẩn bận rộn với hai đứa con. Hết 15 ngày là cô không còn kiêng cữ gì nữa cả, dậy giặt giũ, đi chợ nấu cơm bình thường. Vết mổ đẻ có đau nhức cũng phải chịu, không còn ai nữa cô phải gượng dậy để còn nuôi con.

Hai đứa bé sinh đôi nên tính nết cũng giống nhau, đứa này khóc thì đứa kia cũng khóc. Đêm đã khuya rồi, cô nhìn đồng hồ 1 giờ sáng mà con vẫn không chịu ngủ. Tròn vặn mình đỏ rực cả người rồi ọ oẹ khóc ré lên. Cô vội ẵm Tròn lên cưng nựng hát ru, Tròn chưa im thì Bi lại gồng lên khóc oa oa. Có lẽ bé cần hơi mẹ. Bế Bi lên đặt Tròn xuống thì Bi lại khóc. Hân luống cuống không biết làm thế nào. Cả hai bé con đều khóc khiến lòng dạ cô như xát muối.

"Mẹ thương, mẹ thương. Nín đi nín đi con"

Con khóc, mẹ nấc nghẹn, tiếng khóc tủi thân và ai oán giữa màn đêm.

Vật lộn mãi hai con mới nín, đặt được hai con vào nôi đã ba giờ sáng, cô mệt rũ người ngồi bệt xuống sàn đất lạnh, nước mắt thi nhau rơi xuống. Những đau khổ, nghén ngẩm khi mang thai không thể nào so tính bằng thời gian nuôi con. Cô cứ nghĩ rằng sinh con ra sẽ nuôi được hết nhưng sao mà khó khăn đến vậy?!

Vật chất và tinh thần đều thiếu thốn. Có những lúc cô muốn mình không còn tồn tại nữa nhưng nhìn hai đứa trẻ ngủ say lại nuốt nước mắt vào trong, tiếp tục gắng gượng vượt qua những ngày tháng cực khổ này.

Niềm chia sẻ duy nhất của cô là Duy, ngày đi làm, chiều anh lại về đi chợ nấu nướng cho ba mẹ con. Anh bồng bế cưng nựng hai đứa trẻ và yêu thương như con ruột. Có thể nói là ích kỷ nhưng Hân quá mệt mỏi và kiệt sức, cô không đủ kiên cường để đẩy anh ra. Có những lúc cô chợt nghĩ cuộc sống đã quá mệt mỏi, hay là mình nhắm mắt đón nhận tình cảm của anh, dẫu sao anh cũng rất thương yêu Bi và Tròn. Nhưng khi nhìn hai đứa con, giống người đàn ông kia như đúc thì trái tim cô lại thổn thức dữ dội, cô không thể làm được...

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Trên bàn ăn, ông Sang nhìn con gái mà xót. Con bé một lòng hướng về thằng Triết, bữa cơm thức ăn cũng chẳng để vào bát mình, có miếng nào ngon lại gắp hết cho chồng. Mà thằng ôn dịch kia, một miếng con bé gắp cũng không sờ đến. Từ đầu đến cuối bữa nó cúi gằm mặt không nói với cha con ông lời nào. Thằng này chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đây.

"Sương, con ăn đi chứ. Đã vợ chồng với nhau rồi con khách sáo làm gì"

Hạ Sương hiểu ý của ba, Triết cả buổi chẳng chịu nhìn mình một cái, anh ấy xem cô như người vô hình.

"Triết này, chỉ còn một năm nữa là ba về hưu. Hay là vợ chồng con tiếp quản cho ba. Sương con không cần mở phòng khám tư bên ngoài nữa. Con làm trợ lý cho chồng, dù sao con cũng học nghề này ở nước ngoài biết cách quản lý thế nào"

"Không cần đâu ba. Con không giỏi quản lý. Ba cứ để Sương lên nắm quyền, con còn phải quản lý việc của con nữa" Triết chẳng hề để ý mà trả lời.

Lửa giận trong lòng ông Sang đã sôi sùng sục. Nó còn không thèm cả chức giám đốc bệnh viện quốc tế sao? Cái loại nó tuy chuyên môn rất giỏi nhưng kiêu căng như vậy thì cũng chỉ là loại ngựa non háu đá mà thôi. Nghĩ là vậy nhưng ông Sang không dám nói ra mặt, ông há miệng mắc quai con gái ông, không hiểu sao bao nhiêu thằng tài giỏi giàu có nó không ham lại đi yêu chết đi sống lại cái thằng ôn dịch này.

"Nếu vậy thì thôi để ba tuyển người khác. Chứ con Sương là phụ nữ không nên làm quản lý. Nó còn phải nâng khăn sửa túi, sinh cho ông bà bên đó một đứa cháu nữa chứ. Ông bà bên đó hẳn là cũng khát một đứa cháu như ba"

Miệng lưỡi ông Sang khéo thì không còn ai bằng. Hạ Sương nhìn sang chồng đợi anh nói nhưng Triết như đứng ngoài cuộc. Anh vẫn bình thản xắt thịt bò cho vào miệng.

"Ba à, chuyện đó tính sau. Chúng con còn trẻ, con muốn tập trung cho sự nghiệp trước đã"

Ông Sang biết tỏng tòng tong thằng kia không sờ đến con gái ông nhưng ngoài mặt vẫn phải thể hiện như chưa biết gì.

"Trẻ mỏ cái gì nữa. Con có biết con gái có thì không? Con cũng hiểu về y học, sinh con trong độ tuổi trước 30 thì đứa trẻ thông minh nhất, con định để chết già hay sao?"

"Ba này, làm như vợ chồng con IQ bằng 0 vậy. Con 50 tuổi sinh con vẫn thông minh. Ba phải tự tin vào gen trội của ba chứ"

Ông Sang nhìn con gái mới hạ hoả được chút. Người ta nói "Con gái là người tình kiếp trước của bố" quả là đúng. Con bé này nó không thể làm cho ông giận lâu được.

Triết trầm ngâm, trước 30 sinh con sao? Hân năm nay 27, nếu như cô và anh có một đứa con thì sao nhỉ? Chắc chắn chúng sẽ rất xinh đẹp, bởi vì cô ấy rất xinh. Anh cười mỉm cay đắng và chua xót.

Ông Sang về rồi, Triết cũng cầm chìa khoá đi ra ngoài. Hạ Sương thấy vậy vội vàng chạy lại kéo chồng.

“Anh, muộn rồi anh đi đâu vậy?”

“Công ty còn chuyện cần xử lý” nói rồi anh đi thẳng.

Hạ Sương nghiến răng ken két. Cô có làm cái gì, thể hiện thể nào anh cũng không để vào mắt. Cô cứ ngỡ lấy được anh, anh sẽ yêu mình nhưng sao khó quá. Nỗi khổ tình thần đè nén trong lòng không có ngày nào vui, không có giây nào thở tốt, dâng thành đám lửa đỏ rực trong mắt Hạ Sương. Một cuộc hôn nhân chẳng khác nào địa ngục, chẳng khác nào trong vạc dầu.

Sương điên loạn ném bát ném đĩa vỡ loảng xoảng. Người giúp việc thấy thế chạy vào hốt hoảng.

“Bà chủ, bà chủ sao lại thế này?”

“Cút, cút hết cho tôi”

Người giúp việc sợ hãi chạy xuống dưới nhà. Bà chủ đang phát điên, tốt nhất nên tránh.

Hạ Sương đập phá đồ đạc rồi lấy chìa khoá xe điên cuồng vào bar lớn nhất thành phố. Cô gọi một chai rượu mạnh, tu ầng ậc. Nhìn những bức tượng phật sống múa may quay cuồng trước mặt cô cười ha hả. Kỳ thật, đã là bar lại còn chưng tượng phật sao? Quả đúng như cuộc đời, thiện lương chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi.

Một bàn tay trắng xanh nắm tay ly rượu trong tay Hạ Sương.

“Beautiful lady! enough, let’s me”

(Cô nàng quyến rũ, đủ rồi, để anh)

Hạ Sương nhìn sang, bắt gặp một đôi mắt xanh ngọc và mái tóc xoăn tít. Cô nhếch môi “Ok, want making love?” (Được, làm tình không?)

Người đàn ông tóc vàng ồ lên một tiếng rồi bế bổng Hạ Sương đi vào cầu thang tối. Hạ Sương và người đàn ông ngoại quốc quấn lấy nhau say đắm. Chẳng mấy chốc tiếng rên rỉ gợi dục vang lên trong phòng kín.

Chương 37: Thiếu

Nguồn thiếu chương cập nhật sau

Chương 38: Vú Sáu về

Hân đang giặt giũ cho con thì thấy điện thoại reo ầm ĩ, hai bé đang ngủ giật mình khóc toáng lên.

"Alo ạ. Hả? Sao ạ? Con ra ngay"

Cô vội vàng nhờ mấy bé sinh viên trông con hộ rồi đi ra bến xe. Vú Sáu ôm một đống đồ đứng ở cổng bến, thấy cô cười móm mém.

"Cha bố mi, không có nói với vú một tiếng chi cả. Điện thoại lúc gọi được lúc không"

"Hihi cục cưng còn nhỏ nên con tắt điện thoại để đỡ ảnh hưởng. Vú ra thăm con không nói trước gì cả, làm con hông chuẩn bị gì hết trơn"

"Vú ra đây ở với con luôn"

"Hả? Ở với con? Vậy còn gia đình ba con?

"Vú đã xin ông bà Long nghỉ hẳn rồi. Vú ra đây với con nè"

"Vú, nhưng mà giờ con không có nhiều tiền như ngày xưa, con không đủ tiền trả lương cho vú"

"Cha bố mi, vú ẵm con từ nhỏ, vú không con không cái vú cần tiền làm cái gì. Vú ra đây chăm sắp nhỏ cho con còn đi làm. Đáng lẽ vú đã ra từ trước tết, nhưng ông bà không cho nghỉ giữa chừng, chờ mãi bà Lan trả lương xong mới ra đây nè"

Bà Sáu đến bên giường nhìn hai đứa trẻ cười móm mém, hai đứa bé dễ thương thiệt, mặt lại giống như cậu Triết y đúc. Bà nhìn lại Hân, con nhỏ chắc phải lam lũ dữ lắm, đã gầy rộc xanh xao đi trông thấy.

Hân nhìn vú Sáu bùi ngùi. Vú nghỉ việc chỗ ba ra đây là vì cô, vú sợ cô khổ cực. Cô ôm ngang người vú Sáu, cảm giác có một người thân như thế này bên cạnh thật thoải mái.

"Vú ở với con sẽ thiệt thòi đó, vú nhìn cái phòng bé xíu này. Rồi vú còn phải vật lộn với hai đứa bé nữa"

"Vú đâu phải bà hoàng mà con lo. Giờ chỉ ở với con là vú vui thôi, già rồi cần gì nữa đâu con"

Vú Sáu đặt Tròn xuống nôi, cởi mấy lớp áo rồi lấy ra một cục tiền trong đãy, đã được buộc dây chun cẩn thận. Bà đưa cho Hân.

"Con cầm cái này để chi tiêu cho sắp nhỏ, tiền lương của vú chỗ bà Lan vú cầm cũng không để làm gì"

"Vú để phòng thân đi, con không lấy đâu. Con có tiền thai sản, với lại còn có sổ tiết kiệm. Vú ra đây con đã không trả lương được rồi"

"Con nhỏ này vú nói không nghe, vú không cần tiền, vú ở với con là con đã phải nuôi vú rồi. Vú có về quê cũng không còn ai thân thích, đã ẵm con từ nhỏ coi con là con cháu rồi giờ con không muốn vú ở cùng đúng không?"

Hân biết vú Sáu vì thương cô mới lặn lội từ Nam ra Bắc thế này. Vú chỉ nói vậy vì lo cho cô. Cô khẽ ôm ngang người vú, dụi đầu vào vai bà. Vú Sáu đã ở với mẹ cô từ ngày cô được sinh ra, cô còn quen hơi vú hơn hơi mẹ. Nói cô không muốn vú ở đây thì cũng không hẳn, chỉ là cô sợ cô không lo được cho cuộc sống của vú lại còn trở thành gánh nặng của vú.

Bà Sáu thở dài thương con nhỏ này quá. Bà không thể sống với một con người điêu toa như bà Lan, suốt ngày đay nghiến bắt chẹt, bà ta càng ngày càng quá quắt cho nên bà ra đây, xác định ở luôn với Hân còn đỡ đần hai đứa nhỏ, trước lúc bà chủ cũ mất, bà đã hứa với bà ấy sẽ trông nom chăm sóc con bé suốt đời.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Trộm vía Bi và Tròn dường như biết mẹ cực khổ cho nên khóc dạ đề qua tháng đầu sau đó rất ngoan, không phải bồng bế nhiều.Từ khi có vú Sáu cuộc sống của cô đỡ vất vả hơn, cô có thời gian để làm thêm kiếm tiền. Căn phòng có cả bà cả cháu cũng nhiều tiếng cười và cô bớt u sầu.

Bi và Tròn được 6 tháng, hết thời gian nghỉ sinh Hân quay trở lại với công việc. Cái vất vả nuôi con mọn cũng không khiến Hân già cỗi đi mà ngày càng mảnh mai và thanh tú hơn, không ít đàn ông lui tới, cũng có người ưu tú. Tuy vậy cô không còn cảm giác với ai nữa. Đời người tốt nhất là không nên gặp quá nhiều người, để rối bời chẳng biết đâu là duyên, đâu là nghiệp, đâu mới là chân tình, đâu chỉ toàn giả dối. Cô và hai con cùng vú Sáu sống với nhau như thế này là rất vui vẻ, đời chẳng cần đến đàn ông làm gì nữa.

Hôm nay cô lại đi chốt một gói hợp đồng. Soi qua một chút trước gương nhỏ trong nhà tắm, thả suối tóc dài đến ngang lưng, mái tóc này đã lâu bị buộc lên rồi. Khoác chiếc blazer màu tím than, mặc chiếc quần culous rộng trông rất hiện đại và thanh lịch. Rất may quần áo trước khi sinh vẫn mặc vừa.

Cô đến giường ôm hai đứa trẻ cưng nựng một chút, dặn dò vú cho hai cục cưng ăn dặm rồi đi ra bến xe bus.

Bước vào một nhà hàng sang trọng, đối tác đã chờ sẵn ở đó. Người đàn ông trung niên trông có vẻ nghiêm túc đẩy ghế ra mời cô ngồi. Khi bước vào căn phòng này cô có cảm giác có chút kỳ lạ. Gọi nước xong xuôi, Hân đặt hợp đồng lên bàn.

"Đây tôi đã soạn sẵn tất cả các điều khoản mà hai công ty thoả thuận, anh Vĩnh xem giúp tôi"

Người đàn ông đối diện nhìn chằm chằm vào chiếc cổ cao trắng nõn của Hân. Chưa bao giờ ông ta thấy một cô gái nào đi ký hợp đồng vừa đặt mông xuống ghế đã trình hợp đồng. Có vẻ cô em này rất thèm tiền.

"Với một cô gái đẹp như em anh đâu cần xem"

"A ra vậy, thế thì lại càng tiết kiệm thời gian. Tôi nghe nói giám đốc Vĩnh rất bận"

"Thời gian của tôi quý như vàng, nhưng đối với em thì thời gian của tôi chỉ là phế liệu mà thôi"

Hân chột dạ, lại gặp phải một thằng dê xồm rồi. Tháng này không ký được hợp đồng nào lại còn gặp toàn dê già.

"Giám đốc Vĩnh, xin lỗi anh, thời gian của anh là phế liệu nhưng với tôi lại là kim cương. Tôi còn hai con nhỏ ở nhà, anh có thể đẩy nhanh tiến độ được không? Chúng ta đã trao đổi trong điện thoại và anh đã đồng ý các điều khoản rồi"

"Đúng là tôi đã trao đổi trong điện thoại, nhưng mà có nhiều điều khó nói lắm... khi gặp em chẳng hạn""Giám đốc Vĩnh, vậy thì tôi xin lỗi. Hợp đồng này... không thoả thuận được"

"A ha, cái này lớn lắm đấy em gái, mặt bằng này giá trị bất động sản 50 tỷ và không phải ai cũng thuê được với giá chỉ vài chục triệu. Nếu Avenue thuê được chỗ này mở nhà hàng thì..."

Hân cắn răng, nắm chặt hồ sơ, điện thoại vừa lúc reo lên, là vú Sáu.

"Con về nhanh, Tròn sốt cao 40 độ"

Cô xách túi chạy ra khỏi nhà hàng. Về đến nhà, con sốt hầm hập. Cô vội vàng đưa Tròn vào viện.

Con sốt cao li bì uống thuốc hạ sốt rồi lại sốt cao 41 độ. Hân ôm con trong lòng, sốt ruột đến cồn cào. Con chỉ sốt virus làm sao lại lâu hạ như vậy?

Bi ở nhà vú Sáu nhớ mẹ khóc quấy, cô phải chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và nhà. Người Hân gầy rộc đi, mắt đã trũng xuống vì thức đêm.

Đến ngày thứ 6, bác sĩ gọi cô vào phòng, thông báo Tròn bị nhiễm trùng huyết giảm tiểu cầu, cần phải lọc máu gấp. Bé con phải được điều trị khẩn cấp và liên tục bằng việc lọc huyết tương và thay máu trong khoảng thời gian từ 10 đến 15 ngày, chi phí cho mỗi ngày điều trị khoảng 13 triệu đồng.

Nhìn con nằm trong phòng vô trùng, nước mắt chảy dài trên gương mặt cô. Bé thiên thần của mẹ, đôi tay nhỏ xinh, khuôn miệng cười rạng rỡ đưa tay về phía cô nhưng cô chỉ có thể nhìn con qua lớp kính không thể ôm con, không thể vỗ về cho con bớt đau. Nhìn những dây rợ nối quanh người con gái, những vết ven lấy máu chằng chịt ở tay chân đầu thâm từng mảng lớn, trái tim cô như có muối xát vào rát bỏng. Con của mẹ mới được mấy tháng mà sao phải chịu đau đớn bệnh tật như vậy.

Đôi mắt Hân đờ đẫn. Cô phải làm sao bây giờ, làm sao để có số tiền lớn như vậy được? Cô có vét sạch trong túi bây giờ cũng chỉ có 30 triệu, tiền của vú Sáu thêm 10 triệu, ứng lương ở mấy chỗ làm cũng chỉ được thêm 15 triệu, không thể nào đủ cho 15 ngày điều trị.

"Hân, con ăn đi, ăn còn có sức lo cho hai đứa nhỏ"

"Hân này, hay là con nhờ cậu Duy. Vú thấy cậu ấy cũng tốt, lại thương hai đứa nhỏ thật lòng. Hôm qua con đi làm đêm, cậu ấy ẵm Tròn ru nó ngủ cả đêm"

Hân yên lặng, không trả lời vú. Cô không muốn lại nợ nần anh, cô đã nợ anh quá nhiều rồi, nếu lại hỏi mượn tiền nữa không biết đời nào mới có thể trả lại.

Ăn trưa xong, cô lại từ bệnh viện đến công ty. Vú Sáu ở lại viện chăm Tròn, Bi thì đã gửi lớp mầm. Vừa bước vào phòng, giám đốc kinh doanh đã kéo cô đến hỏi chuyện hợp đồng hôm trước.

"Anh nói cho em biết, ông Vĩnh rất mê em mà em không chịu nhún nhường một tí. Có mất gì đâu, đi chúc rượu người ta một hôm chết được hả. Mà em biết cái mặt bằng đó quan trọng thế nào không?"

"Xin lỗi anh, em không làm được chuyện đó"

"Anh đâu có bắt ép gì em? Chính em xin làm thêm sales song song với nội dung. Hân à, anh biết là lão béo đó xấu một tí, nhưng em đã 2 con lại là mẹ đơn..."

"Được rồi anh đừng nói nữa, chắc là dự án này em không hoàn thành được. Anh cứ để cho những bạn khác trong team"

Cô thẫn thờ đi ra khỏi công ty. Trong đầu là số tiền phải đóng viện phí. Thoáng trong đầu là suy nghĩ đi ký hợp đồng với ông Vĩnh nhưng cô đẩy ra ngay. Mình không thể như vậy, lần trước Lam đã đi tiếp rượu một làn suýt đã bị cưỡng bức rồi. Bây giờ cách kiếm tiền nhanh nhất và dễ nhất chỉ có vào bar phục vụ rượu thôi. Nhưng cô không muốn làm như vậy, cô không chịu được ánh mắt soi mói và cợt nhả từ những người đàn ông thiếu đứng đắn đó.

Nhưng giờ kiếm đâu ra tiền đây? Nếu không có tiền thì con cô sẽ nguy kịch mất.

Chương 39: Những giọt máu của mẹ

Hân thất thểu bước chân về bệnh viện, thấy Duy đang ôm Tròn ru ngủ.

"Em đi đâu từ chiều vậy? Sao mồ hôi nhễ nhại thế. Anh mua đồ ăn rồi, em ăn đi"

Nhìn nét mặt của Hân anh đoán đã xảy ra chuyện gì đó.

"Hân, có gì khó khăn em nói với anh. Anh sẽ cùng em chăm sóc Tròn, hai bé cũng là con anh. Chúng ta sống với nhau từ nhỏ em đừng ngại ngần mà làm gì dại dột"

Hân nhìn anh Duy cười "Không có gì đâu, em đi ngoài đường tắc hơi mệt chút thôi"

"Em về ngủ đi, đêm nay anh ở lại với Tròn. Em phải nghỉ ngơi còn có sức lo cho con nữa"

Hân gật đầu, tâm trạng hoang mang ra khỏi bệnh viện. Rồi đột nhiên trong đầu lóe lên một cách có thể kiếm tiền. Chân bước quýnh quáng lên xe buýt.

Hân đứng ở cổng viện huyết học, nơi đây chắc chắn sẽ có người cần máu. Cô chưa kịp dò hỏi thì một ông xe ôm đã xáp lại gần nói nhỏ.

"Đứng đây làm gì? Có bán máu không? Giá cao nhất chỗ này"

Hân trố mắt ngạc nhiên, cô đâu có nói sao ông ta lại biết. Không cần suy nghĩ cô gật đầu. Lập tức người đàn ông ra hiệu cho cô lên xe. Ông ta chở cô vào trong một ngõ sau bệnh viện bảo cô ngồi chờ. Ông ta cầm cái giấy xét nghiệm máu của cô nhìn rồi nói.

"Nhóm máu O ở viện người ta chỉ trả tối đa 1 triệu 1 đơn vị, chúng tôi trả tận 2 triệu, thấy sướng chưa. Vào bệnh viện bán có mà hâm, mấy trăm ngàn chẳng bõ bồi bổ sức khoẻ"

Hân chẳng nghe được ông ta nói gì, chỉ mong nhanh bán được máu còn cầm tiền.

Người đàn ông mới dẫn cô vào một căn phòng kín sau cùng của ngôi nhà. Tại đây như một phòng khám nhưng rất thô sơ không nhiều dụng cụ, đã có một người mặc blouse trắng ngồi chờ. Khi thấy cô vào ngay lập tức xé bao ống tiêm, chuẩn bị sẵn sàng.

Hân vén tay áo lên để lấy ven, chiếc kim to cắm sâu vào mạch, máu chạy từ cơ thể cô rút ra ngoài đầy ống.

"Được rồi" vị kia nói.

Cô ngần ngừ "Tôi... có thể bán thêm không, thêm một đơn vị nữa"

Hai người đàn ông đưa mắt nhìn nhau, người mặc đồ bác sĩ nhìn gương mặt xanh xao của cô lắc đầu.

"Gầy quá, về tẩm bổ tuần sau đến"

"Không, tôi rất khoẻ, tôi biết cơ thể mình. Anh cứ lấy thêm một đơn vị đi"

Ngừoi kia đang ngần ngừ thì gã xe ôm nhanh nhảu.

"Anh cứ lấy thêm 1 đơn vị đi, đằng nào chúng ta cũng cần, không sao đâu"

Hân mừng ra mặt khi bán được thêm 1 đơn vị máu nữa. Vậy là viện phí giảm nhẹ hơn một chút rồi. Vết kim tiêm ở cổ tay đã sưng lên nhưng cô không cảm thấy đau, trong đầu giờ chỉ có một suy nghĩ con cô sẽ được khoẻ. Giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống trên khuôn mặt cô. Tròn ơi, vậy là con được cứu rồi.

Người mặc áo blouse trắng dặn dò chế độ sau lấy máu một chút rồi Hân lại đi về với Tròn. Có được tiền, cô nộp luôn một nửa viện phí. Tròn bắt đầu giai đoạn lọc máu lần một.

Chạy đi chạy lại lo tiền khắp nơi, cộng với bán quá nhiều máu Hân đã hoàn toàn kiệt sức. Khi tình hình sức khoẻ của bé con tạm thời qua cơn nguy kịch thì cô đổ bệnh.

Một ngày mưa, Hân chạy từ chỗ làm về qua trung tâm tiếng Anh dạy thêm rồi vào viện với con. Leo được đến cầu thang bộ tầng 3 thì cô lăn ra ngất xỉu. Cô được đưa vào phòng cấp cứu tạm thời vì thiếu máu trầm trọng.

Duy đứng bên cạnh giường nhìn người phụ nữ mắt nhắm nghiền đang phải truyền dịch. Anh không biết Tròn lại xảy ra tình trạng nguy kịch như thế, dường như Hân đã phải chạy vạy khắp nơi để lo tiền đến kiệt sức, vậy mà cô không nói với anh một lời. Cô ấy quá kiên cường. Anh nhìn cổ tay cô đầy những vết lấy ven mày nhíu lại. Cô ấy đã phải tiêm truyền nhiều lần thế này sao anh không biết?

Anh nhìn cô một chút rồi sang phòng Tròn ẵm bé xuống vườn hoa, chờ vú Sáu để nói chuyện. Vú Sáu cũng không biết Hân làm gì để có số tiền đó. Bà chỉ biết cô đi làm suốt ngày suốt đêm không nghỉ một chút nào, thi thoảng lại thấy đi đâu đó về mặt mũi xây xẩm xanh xao ngày càng gầy guộc.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Hân đang chơi với Tròn và Bi dưới vườn hoa bệnh viện thì giọng nói lanh lảnh của một cô gái vang lên.

"Chị Tú Hân, chị Tú Hân có phải không?"

Hân ngẩng đầu lên nhìn thấy một gương mặt quen thuộc cô giật mình, theo bản năng kéo Bi nép vào người mình.

"Chào... Nhạn Phương!"

"Hì hì mấy năm không gặp rồi, chị sao lại ở đây, bé bị làm sao?"

"Ừ, bé... con chị bị ốm"

"Em về hẳn Việt Nam rồi, ra đây làm thanh tra Bộ Y tế. Đi lại giữa Sài Gòn và Hà Nội"

Nhạn Phương nhìn Hân. Hơn hai năm kể từ ngày gặp ở Anh, giờ nhìn Hân khác quá, không còn vẻ tươi trẻ như ngày xưa mà giờ gầy gộc và xanh xao hơn rất nhiều. Chuyện của anh trai mình và cô gái này chia tay cô cũng chỉ nghe ba mẹ nói sơ qua là không hợp nhau chứ cũng không hỏi nhiều. Phong cách của cô sống phóng khoáng theo phương tây, không yêu nhau nữa thì chia tay là chuyện thường tình. Nhưng cô có trực giác anh trai và cô gái này yêu nhau đến sống chết, vậy mà lại chia tay. Nhìn thấy hai đứa trẻ trong lòng Hân, Nhạn Phương lại càng ngạc nhiên hơn. Không lẽ... lấy chồng rồi?

"Hai bé là..."

"Hai bé là con của tôi" Hân vội vàng ngắt lời, ánh mắt không dấu được sự hốt hoảng và lo lắng.

"Bé sao lại phải vào viện? Mấy tuổi rồi chị?" Phương thuận miệng hỏi.

"À ừ, cũng được hơn một tuổi, mới...mới sinh. Con bị ốm"

Phương nhìn thấy Hân lúng túng lại nghĩ rằng cô đang xót con nằm viện, tay bé đầy những băng gạc lấy ven thế này chắc là bệnh cũng không nhẹ.

Phương ngồi xuống nắm tay Tròn, nhìn gương mặt bụ bẫm dễ thương thấy thiện cảm vô cùng. Cô ôm bé vào lòng.

"Con bị sao thế này, cô thương quá. Cô không phải bác sĩ tiêm đâu nè, cô là thiên thần áo trắng đây"

Nói đoạn rút cây kẹo mút màu sắc ra đưa cho hai bé. Bi thấy cô bác sĩ dễ thương cũng sà vào lòng. Hân đứng bên cạnh run lập cập, chỉ sợ Nhạn Phương phát hiện ra điểm gì đó.

"Bé bị sao vậy chị? Nằm ở khoa nào em xem"

"Không cần đâu cảm ơn cô Phương. Cháu bị nhiễm trùng giảm tiểu cầu đang lọc máu, đã qua giai đoạn nguy kịch, gần khoẻ rồi"

Phương ôm hai đứa trẻ sinh đôi trong lòng cưng nựng, dễ thương ghê, ước gì mình có hai đứa cháu cục cưng như thế này.

Trống ngực Hân đập thình thịch, cô đang không biết làm thế nào thì Duy vừa đến, tay anh xách hai túi đồ ăn lớn.

"Bi Tròn của ba đâu rồi?"

Hai đứa trẻ thấy vậy thoát ra khỏi lòng Phương chạy lũn chũn đến ôm cứng chân anh. Duy đặt túi đồ xuống, hai tay bế xốc hai đứa trẻ lên. Hai đứa trẻ thích thú ôm cổ anh cười khúc khích.

Nhạn Phương kín đáo quan sát một chút. Đây là chồng của cô ấy sao? Đẹp trai thật, trông rất điềm tĩnh và vững chãi, cũng không kém cạnh gì ông anh trai mình thậm chí còn đĩnh đạc hơn. Sao nhìn anh ta lại có chút quen mắt thế nhỉ, cô nhìn sang hai đứa bé sinh đôi, thì ra hai bé giống bố, thảo nào thấy quen quen.

Nhìn cách người đàn ông kia chăm sóc lũ trẻ là biết yêu vợ đến mức nào. Thế này thì chỉ có anh trai cô nặng tình yêu sống yêu chết thôi.

Nhạn Phương vẫn yêu thích cuộc sống phóng khoáng ở trời tây, thế nhưng ba mẹ và anh trai nhất quyết thuyết phục cô về Việt Nam cho bằng được. Về nước cô bị anh trai đẩy ngay bệnh viện đang trong quá trình xây dựng. Cô cũng có đến thăm anh trai chị dâu một vài lần. Nhìn cách hai người giao tiếp với nhau là đủ thấy anh trai và chị dâu không hạnh phúc. Anh trai cô dường như lại còn biến thành người khác, trầm tĩnh hơn và suốt ngày chúi đầu vào công việc. Bây giờ anh ấy lại còn đi học và tình nguyện liên miên, dường như đối với anh ấy, gia đình không còn quan trọng nữa.

***

Tròn lại bước vào giai đoạn lọc máu thứ 2. Bác sĩ cho biết tình hình của con đã tiến triển rất tốt. Qua đợt lọc này nữa là con có thể xuất viện, miễn dịch tự nhiên của bé có thể tự kháng và khỏi bệnh hoàn toàn khi lớn lên.

Thông báo mang niềm hạnh phúc tột cùng đến với Hân, nhưng áp lực tiền viện phí lại đè nặng lên vai cô. Tiền lương mấy chỗ đã ứng cả rồi không thể ứng nữa, tiền tiết kiệm không có, bây giờ chỉ còn cách bán máu. Mà cô đã bán quá nhiều lần, nếu bán thêm nữa sẽ nguy kịch cho sức khỏe. Tròn phải hoãn đợt lọc máu này vì không đủ tiền viện phí.

Đưa con về phòng trọ nhỏ, cô đứt từng khúc ruột. Con chơi đùa bình thường được một hai tuần là lại sốt cao không thể hạ được. Con lại phải nhập viện nằm phòng vô trùng. Cô có làm ngày làm đêm cũng không đủ tiền viện phí cho con. Hân bấm bụng bước vào một nhà hàng bia tươi.

Chủ quán nhìn cô gái trước mặt xanh như tàu lá, lắc đầu. Nhìn cô gái thế này thì sức đâu mà uống bia.

“Chị cho em thử, em nhất định sẽ làm được”

Thay bộ váy ngắn trước hở sau nhìn mình trong gương cô nuốt nước mắt. Vì con mình phải làm, nếu không thì con sẽ nguy hiểm đến mạng sống. Nhưng vừa bước ra khỏi phòng thay đồ, nhìn những ánh mắt như hổ vồ của đám đàn ông đang chúc bia chúc rượu, cô lại rụt người lại. Tại sao mình phải làm việc này, rồi chẳng may mình sa ngã Bi Tròn lớn lên sẽ nghĩ thế nào đây? Cô bỏ cuộc, cô hoàn toàn bỏ cuộc.Ra khỏi quán bia, nước mắt đã ướt đẫm, không còn con đường nào nữa, cô đến cổng viện huyết học. Gã xe ôm thấy cô đến vui mừng ra mặt, cô gái này có nhóm máu O có thể truyền cho bất kỳ nhóm nào, mà lại không kỳ kèo mặc cả, giao dịch rất nhanh. Hai người nhanh chóng đi vào ngõ nhỏ quen thuộc.

Hân đã quen với việc này, gật đầu chào người mặc áo blouse trắng rồi tự động vén tay áo lên. Kim tiêm chuẩn bị đâm vào thì một giọng nói tức giận hét lên.

"Bỏ cô ấy ra"

Vị bác sĩ trẻ giật mình làm rơi ống tiêm xuống đất.

Nước mắt tường vi - Chương 40: Chị ấy lấy chồng rồi

Hân giật mình quay lại nhìn thấy Duy ở cửa, cô vội rụt tay lại.

"Anh..."

Duy tức giận nắm tay cô kéo ra ngoài. Anh không nói một lời đẩy cô vào xe đỗ xịch trên một con đường vắng. Hân nhìn anh tức giận không nói một lời. Anh chắc hẳn đang rất giận cô. Hôm nay anh cùng một vài người bạn đi vào quán bia, thấy cô đi từ trong ra, thẫn thờ như người mất hồn. Anh gọi không nghe, thấy lạ anh bèn đi theo. Ai ngờ cô ấy lại vào chỗ này để bán máu.

"Tại sao em lại không nói với anh? Anh là người ngoài sao?"

"Em xin lỗi, em nợ anh nhiều rồi"

"Cho nên em không muốn nợ anh nữa đúng không? Em định nói như vậy đúng không?"

Hân không nhìn anh, chuyển ánh mắt ra ngoài cửa xe.

"Hân, chúng ta đã sống bên nhau suốt thời thơ ấu, cùng gọi mẹ Mai là mẹ, em xem anh là người ngoài, em có nghĩ đến cảm giác của anh không? Em nghĩ anh giúp đỡ mẹ con em là anh mong một ân tình sao? Em có nghĩ đến Tròn và Bi không? Em làm thế này đổ bệnh thì ai sẽ chăm hai bé???"

"Hân, anh biết em không có tình cảm với anh, em có thể từ chối anh, nhưng hai bé thì không. Hai bé gọi anh là ba anh không thể khoanh tay nhìn con của mình như vậy. Anh giúp hai con của anh không phải giúp em"

Duy nhìn xuống tay Hân ánh mắt trầm xuống, chi chít trên tay cô là những vết tiêm. Cô gái này không biết đã bán máu bao nhiêu lần rồi. Lỗi của anh, dạo này vào dự án mới công ty vô cùng bận cho nên không vào viện được nhiều.

Hân ngẩng đầu lên, nhìn đường chân trời trước mắt nắng chói loà. Đôi tay của cô đang vò nát vạt áo, cô cất giọng nghèn nghẹn.

"Anh Duy, em cảm ơn anh. Cảm ơn đã xem Bi Tròn như người thân"

Anh thật sự quá tốt, cô không biết sẽ đền đáp anh kiểu gì.

Duy thở dài, anh không biết làm cách nào để có thể kéo cô ấy lại gần. Dẫu làm cùng công ty, gặp nhau hàng ngày nhưng càng ngày hố sâu ngăn cách giữa họ càng lớn.

***

Hôm nay Tròn ra viện, Duy cẩn thận một tay ôm bé một tay xách đồ. Hân vế Bi bên cạnh tươi cười, cảnh tượng của một gia đình hạnh phúc.

Nhạn Phương đứng từ xa nhìn gia đình trẻ kia, ánh mắt hâm mộ nhưng cũng tiếc cho anh trai mình.

Xe chạy thẳng đến chung cư của Duy, Hân ngạc nhiên hỏi.

"Anh, sao lại đi về đây?"

"Anh và vú Sáu chuyển đồ hai bé về đây rồi. Con vừa ốm dậy, anh không muốn con anh phải khổ"

Hân "…"

Cô nhìn sang vú Sáu, vú đã tảng lờ đi chỗ khác, nhanh thoăn thoắt cầm túi đi vào thang máy theo sau Duy. Hân đành đi theo sau.

Lên nhà, thấy Duy đã trang trí phòng sơn lại thành màu xanh hồng, có đầy đủ đồ chơi đồ dùng cho hai bé. Anh nhanh nhẹn thả hai con vào bể bóng màu sắc, hai bé thích thú cười khúc khích.

Hân nhìn hai con cảm thấy mình thật có lỗi, cô không lo được cho hai con cuộc sống đầy đủ, hai bé rất hiếm khi được mẹ dẫn đi trung tâm vui chơi. Những trò chơi bé biết chỉ đơn giản là mấy trò gấp giấy, cắt hoa dán hình cô tự làm ở nhà.

Duy nhìn sang, thấy cô tần ngần mà lòng nặng trĩu, tại sao ông trời lại ngược đãi cô gái nhỏ của anh như vậy. Từ nay, dù cô ấy có muốn từ chối như thế nào đi chăng nữa thì anh cũng sẽ bù đắp cho hai đứa nhỏ, kéo cô ấy về bên mình.

"Hân này, căn nhà này có 3 phòng, em ở một phòng, vú và hai cục cưng ở 1 phòng, anh ở phòng bên kia. Anh ở không hết mà lại phải đi khảo sát công trình suốt năm suốt tháng để không rất phí. Em đưa hai cục cưng đến đây để anh đỡ phải sang bên kia. Hơn nữa, còn có người giữ nhà cho anh không bị cũ nát nữa"

"Nhưng em…"

"Thế nhé, anh phải lên công ty đây. Chiều nay anh không ăn cơm, em và cục cưng ăn đi nha"

Chưa kịp để cô từ chối, Duy đến cưng nựng tạm biệt hai bé rồi vọt thẳng ra ngoài. Hân nhìn anh cảm động không nói nên lời. Nhà này làm gì có chuyện cũ nát, chẳng qua anh muốn lấy một lý do để cô ở lại đỡ ngại thôi. Cô ở tạm một thời gian vậy, dẫu sao bây giờ cũng không còn tiền để đóng tiền nhà và gửi hai con vào nhà trẻ. Cô sẽ cố gắng làm thêm kiếm tiền để chuyển ra chỗ khác.

(Đọc tại facebook Lam Lam)***

Triết lững thững đi vào nhà, Nhạn Phương vừa thấy anh đã chạy ra ôm cổ tót lên lưng.

"Hai, mặt gì như đưa đám vậy ta. Vất công ty, bệnh viện cho người ta cả năm trời về không vui hả?"

"Vui, vui lắm, mày để ba mẹ ở nhà một mình ngao du sơn thủy chán mới chịu quay về Việt Nam ai vui nổi"

"Thôi điiiii! Ông anh hồi này trở chứng lo cho ba mẹ quá ha. Lo thì sinh cho ba mẹ vài đứa cháu đi kìa"

"Mày lấy chồng đi rồi anh sinh"

"Anh sinh được thật chứ? Hay anh em bị đứa nào nó bẻ cong rồi" Nhạn Phương cầm quả chuối tiêu trên bàn lắc lắc.

Triết lườm con bé đến cháy mặt "Mồm miệng không nói được câu nào có duyên sao?"

"Em nói không đúng sao? Anh đã lấy vợ được gần 2 năm rồi, lại là bác sĩ bị làm sao thì phải biết chứ. Chỉ còn một khả năng giới tính của anh có vấn đề, khả năng còn lại là…” Nhạn Phương không nói tiếp liếc mắt đi chỗ khác.

Triết hiểu câu nói của em gái là gì. Anh cũng không đáp lại, lặng lẽ đi ra vườn ngồi ngắm mấy luống thạch thảo.

Từ nhà bếp, Phương nhìn anh trai qua ô cửa sổ. Anh trai càng ngày càng ít nói, càng ngày càng trầm ngâm, thà anh cứ phong lưu đào hoa như ngày xưa còn có chút quen thuộc.

Bà Hạnh nhìn theo ánh mắt của con gái, gương mặt già nua cũng không được vui vẻ gì, bà khẽ thở dài.

“Mẹ, có thật là anh con không có vấn đề gì chứ? Cưới nhau gần hai năm rồi mà không thấy con cái gì cả. Hay là anh con đi tu rồi?”

“Nó không động đến con Sương, hai vợ chồng cãi nhau suốt ngày, hồi đầu còn ngủ chung giường chứ giờ thì mỗi đứa một nơi”

“Mẹ có biết anh hai con đang nộp đơn nghỉ ở Anlux không?”

“Có”

“Sao mẹ biết?”

“Con Sương đến đây kêu hoài”

Phương khá ngạc nhiên, chẳng phải anh trai cô quay lại với mối tình đầu sao? Sao lại hờ hững với chị dâu như thế. Có vẻ như có chuyện gì đó mà cô chưa biết. Đầu tiên là anh hai đột ngột bán công ty để xây bệnh viện, rồi đẩy cho cô quản lý đi học chuyên tu mấy tháng, về rồi cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến bệnh viện, suốt ngày vào các cô nhi, bản làng chữa bệnh.

"Mẹ, Hân phản bội anh trai đúng không?"

"Con nói gì kỳ vậy. Hai đứa nó hết tình cảm với nhau thôi"

"Mẹ, mẹ có dối con đúng không, anh trai đang ngồi trầm ngâm kia kìa, chắc chắn còn tình cảm với Hân. Đợt trước sang Anh, con chứng kiến tình yêu của hai người đó rồi. Không thể nào anh ấy yêu sai người được"

"Chia tay rồi, bây giờ nó đã lấy vợ con đừng nhắc đến con bé Hân nữa, vợ chồng nó lục đục mẹ cũng buồn"

Phương ngẫm nghĩ một chút rồi quyết định nói với mẹ.

"Mẹ này, Hân lấy chồng rồi, còn sinh hai đứa bé rất bụ bẫm nữa"

Bà Hạnh tròn mắt "Lấy chồng rồi, đã sinh con?"

Nhanh thế sao! Tin tức này sao bà không nghe thấy, cưới ít ra ông bà bên đó cũng phải có tin tức chứ. Chẳng lẽ ông Tuyên keo kiệt đến nỗi không tổ chức một cái đám cưới cho con bé. Cuộc đời con bé quá khổ sở và thiệt thòi. Nghĩ đến Hân, nước mắt bà Hạnh lại chảy ra.

"Hai đứa bé sinh đôi, bụ bẫm đáng yêu lắm. Con gặp tại bệnh viện nhi Hà Nội, anh chồng thì phong độ vô cùng, mà lại trông rất yêu chiều Hân"

Xoảng!

Âm thanh chiếc cốc rơi khiến Phương và bà Hạnh nhìn ra, Triết đứng ở cửa bếp, mắt đã đỏ lên.

"Phương, em nói cô ấy lấy chồng sinh con rồi sao?"

Anh nắm tay em gái bóp chặt lắc mạnh. Phương đau điếng giật tay ra.

"Anh hai bình tĩnh"

"Nói anh nghe nhanh lên"

"Đúng, Hân lấy chồng rồi. Sinh hai đứa trẻ sinh đôi được 1 tuổi xinh xắn và đáng yêu lắm. Bé gái bị bệnh, điều trị ở viện nhi em gặp hôm đi thanh tra. Chồng Hân giống..."

Chưa nghe hết câu em gái nói, Triết vội vàng lao ra xe phóng vút đi.

Cửa phòng bị gõ ầm ầm, Phong nhíu mày. Ai mà bất lịch sự thế này. Anh chưa kịp lên tiếng thì cửa phòng đã bật mở.

“Phong, cậu giấu tôi chuyện của Hân?”

“Giấu cái gì?”

“Cô ấy kết hôn sinh con, chẳng lẽ cậu là giám đốc không biết”

“Kết hôn???”

Phong cau mày, lâu rồi anh cũng không hỏi han gì tình hình ngoài Hà Nội, vả lại cũng không phải chuyện của mình nên không quan tâm lắm, báo cáo kết quả nhân viên làm việc tốt là được. Thời gian này anh đã rất đau đầu và mệt mỏi đi tìm Lam, có một chút thời gian rảnh nào là lại chạy về quê Lam, ở chỗ đó chỉ mong cô sẽ về.

“Tôi đâu quản đời sống riêng của nhân viên được. Cả ngày trăm công nghìn việc. Mà này, cô ấy kết hôn thật sao?”

“Sinh con luôn rồi. Nhưng tôi không tin”

Nhìn thấy thằng bạn cay cú, Phong bật cười “Cậu có làm sao không vậy? Cậu đi lấy vợ bắt cô ấy thủ tiết chờ cậu sao? Ích kỷ quá đấy, phải chúc mừng người ta chứ”

Triết không nói gì, đưa tay đỡ trán, gương mặt ánh lên sự đau khổ tột cùng. Anh cứ ngỡ là cô ấy rất yêu mình, yêu đến sống chết. Biết là sẽ không đến được với nhau, nhưng giờ nghe tin cô ấy đã có người khác, lại sinh con nhanh như vậy cảm thấy nhức nhối và hụt hẫng không thể quen. Trong suy nghĩ của anh chưa bao giờ tưởng tượng được cô ấy sẽ thuộc về người khác.

Phong nhìn Triết thẫn thờ đi ra khỏi phòng, với tay lấy điện thoại bàn.

“Gửi vào mail cho tôi tình hình công việc cụ thể trong 2 năm qua của nhân viên tên Cao Thanh Tú Hân, trưởng nhóm nội dung truyền thông nội bộ chi nhánh Hà Nội”

Triết đi ra khỏi công ty Phong, không biết làm thế nào lại đến được sân bay. Anh không suy nghĩ được gì, chỉ biết mình đã mua một vé chuyến bay gần nhất ngồi máy bay ra Hà Nội rồi đến thẳng Avenue đứng dưới sảnh. Hà Nội bắt đầu vào đông, từng cơn gió lớn thổi nghiêng những cây ven đường xiêu xiêu vẹo vẹo.

Bây giờ là giờ tan sở, Hân đi xuống sảnh tầng 1. Cầm điện thoại nói chuyện với vú Sáu, dặn dò vú đón hai đứa trẻ để mình mua ít đồ cho Bi Tròn.

Triết nhìn thấy cô, ánh mắt lấp lánh tia sáng, trái tim đập rộn ràng. Cô ấy vẫn như ba năm về trước, chỉ khác là mái tóc đã dài được buộc lên cao năng động và tươi trẻ. Cô ấy đứng trước mặt anh, không phải là cơn mơ mỗi đêm mà là thật, cô ấy bằng xương bằng thịt, sự tươi trẻ năng động thủa xưa vẫn vậy, giờ còn có chút đằm thắm và quyến rũ hơn.

Bên tai là giọng nói dịu dàng của cô đang nói chuyện điện thoại khiến lòng anh ngứa ngáy.

Đè xuống tạp niệm trong lòng, ánh mắt của anh say đắm gương mặt của cô, cẩn thận nghe cô nói chuyện, ánh dương chiều rạng mơn man nhẹ trên gò má mềm mại. Đã nhiều lần anh cho rằng mình không thể chống đỡ được đến ngày gặp lại cô, ở nơi tối tăm không thể thấy ánh mặt trời trong vài năm thì bây giờ chính là hy vọng duy nhất, là ánh sáng mặt trời của anh.

Âm thanh vui tươi hào hứng không nhịn được thoát khỏi miệng.

“Hân, Hân!”

Chương 40: Thiếu

Nguồn thiếu chương cập nhật sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau