NƯỚC MẮT TƯỜNG VI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nước mắt tường vi - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Chuyển công tác

Hân kéo cơ thể mỏi rũ ngồi dậy, cô phải đi làm kiếm tiền nuôi thân thôi, không thể cứ sống mãi như thế này được. Một cuộc tình đi qua có thể khiến cô suy sụp nhưng không thể cướp mất nguồn sống. Rồi cô vẫn phải bước tiếp, nếu không mạnh mẽ thì cũng không ai lo cho mình cả. Mẹ đã không còn, người bạn thân nhất giờ cũng không biết tin tức ở đâu, chỉ còn cách tự vực dậy bản thân.

Cô chọn một bộ đồ công sở nhẹ nhàng, dùng phấn che đi lớp mệt mỏi trên khuôn mặt, thoa một chút son môi rồi đi xuống dưới bắt xe buýt đến công ty.

Vào phòng làm việc, đồng nghiệp bên cạnh quay sang hỏi.

"Cậu nghỉ phép cả tuần mà tổng giám đốc ngày nào cũng hỏi. Có chuyện gì gấp lắm sao?"

"Tổng giám đốc???"

Không biết có chuyện gì quan trọng mà anh Phong lại gọi gấp như vậy. Cô giật mình, mới nhận ra cả tuần qua điện thoại hết pin nhưng mình không buồn sạc. Cô đã sống trong bóng tối 1 tuần. Một tuần buông rơi tinh thần giờ đã đến lúc kéo lên rồi. Đứng trước cửa phòng tổng giám đốc cô hít sâu một hơi rồi gõ cửa.

Mở cửa phòng nhìn thấy tổng giám đốc cũng không khá hơn là bao. Gương mặt rắn rỏi ngày thường lộ vẻ mệt mỏi và u sầu. Lam đi rồi, không một nguyên nhân không một lời từ biệt. Mấy tháng qua tổng giám đốc phải gắng gượng lắm mới vượt qua được cú sốc này.

"Tổng giám đốc gọi tôi?"

"Uh, cô ngồi ở ghế chờ tôi một chút"

Phong ký nốt văn bản rồi đến ngồi phía đối diện. Anh quan sát Hân một chút, có vẻ như việc chia tay Triết khiến cô khá mệt mỏi và suy sụp tinh thần.

"Tôi đi vào việc chính luôn. Cô là một nhân viên rất xuất sắc không ai phủ nhận. Tuy nhiên, tập đoàn cũng có một số quy định luân chuyển nhân viên cô biết chứ"

Hân nhíu mày, luân chuyển nhân viên sao? Có nghĩa là?!

"Chi nhánh ở Hà Nội, Nha Trang và Đà Nẵng đang thiếu vị trí trưởng nhóm truyền thông nội bộ, cô có muốn ra đó không?"

Hân suy nghĩ một chút. Ở đây đã không còn gì lưu luyến, tuần sau là đám cưới của anh ấy, cô ở lại có nghĩa gì đâu!

"Tôi sẽ cho cô thời gian 3 ngày suy nghĩ rồi trả lời sau"

Hân ngước đôi mắt đã mờ sương lên nhìn Phong.

"Không cần thời gian dài như vậy đâu. Tôi xin được chuyển công tác ra Hà Nội"

"Được, cô chuẩn bị bàn giao công việc cho người mới trong vòng một tuần rồi ra nhận việc"

Hân chào tổng giám đốc rồi đi ra cửa. Tay đặt trên nắm cửa thì Phong nói vọng từ sau.

"Khoan đã, tôi muốn nói với cô một câu. Nhiều khi cái cô thấy thực chất không phải như cô nghĩ"

Hân dừng lại một chút, không nói gì rồi đi ra ngoài. Cô vào cầu thang bộ, ngồi thụp xuống trong bóng tối. Buồn bã, đau lòng cùng hụt hẫng xâm lấn cơ thể. Cô không giữ được những giọt nước mắt trong lòng nữa, nước mắt chảy dài theo gương mặt gầy gộc rơi xuống.

Hân quay về phòng làm việc, thu dọn đồ đạc và chuẩn bị báo cáo chuyển giao công việc. Không chỉ ở nhà, tại nơi làm việc cũng phủ đầy hình ảnh của anh. Một năm yêu, anh gần như có mặt trong mọi hoạt động ngày thường của cô. Đoá hồng tỉ muội anh gửi đến cơ quan tặng đã khô nhưng cô còn giữ trên bàn làm việc; hộp đựng bút xinh xắn; chặn giấy phong thuỷ anh mua trong một lần anh đi Tây Tạng; cuốn sổ daily dán đầy hình hai người đi du lịch Hàn Quốc. Trong ổ cứng, ảnh của hai người chiếm gần hết 1T... Cô bôi đen tất cả, bàn tay ấn nút Ctrol Ship D định xoá tất cả vĩnh viễn, nhưng không làm được. Cô chuyển hết dữ liệu vào driver google, tạo một tệp memory rồi tắt máy. Đóng quá khứ lại để đón một tương lai mới.

Sắp tới sẽ là một môi trường mới hoàn toàn, đây có thể là cơ hội để cô xoá đi những kỷ niệm nhưng cũng có thể là một khởi đầu gian nan.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Bà Hạnh đặt thùng giấy lên bàn làm việc con trai. Từ lúc bà bước vào căn phòng, anh không ngẩng đầu lên chút nào. Bà khẽ thở dài nhìn gương mặt tiều tuỵ của con. Ông Tuyên đứng bên cạnh nhìn con trai cũng xót không kém.

Ông là đàn ông, không như vợ mình dễ để lộ cảm xúc ra ngoài. Nhưng không ai biết ông đã phải kìm nén khổ sở thế nào. Từ cái hôm ông Sang đến nói chuyện để con gái ông ta cưới Triết, đêm nào ông Tuyên cũng trăn trở suy nghĩ, tóc bên hai thái dương đã trắng xoá. Ông thật sự ân hận đã để kẻ khác nắm điểm yếu của mình, để bây giờ vợ con ông thế này.“Triết à, con không thương con thì cũng thương lấy ba mẹ. Ba mẹ đã già rồi không thể chịu được khi nhìn con thế này”

“Ba mẹ yên tâm, con sẽ hoàn tất bổn phận làm con” Triết ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài ô cửa sổ nhàn nhạt trả lời.

“Triết, đây là những đồ con bé Hân gửi đến. Con à, con hãy xem như đó là kỷ niệm đi”

Triết nghe đến tên Hân vội vàng đi đến bê thùng đồ đặt trên bàn làm việc. Anh lấy từng món đồ ra ngắm nghía mỉm cười chua xót. Cô ấy trả lại anh, hết thật rồi không còn gì nữa.

***

Khung cảnh đám cưới huy hoàng với gam màu chủ đạo trắng vàng hoàng gia tại khách sạn lớn nhất thành phố thu hút người nhìn. Người ra người vào tấp nập, dừng ở sảnh đón tiếp ngắm nhìn ảnh cưới và tấm tắc khen ngợi cô dâu chú rể cặp trai tài gái sắc.

Hạ Sương mặc một chiếc váy của Vera Wang phiên bản giới hạn đính hàng trăm viên pha lê lấp lánh, đẹp như một nàng tiên cá bước ra từ câu chuyện cổ tích. Đứng bên cạnh là Triết, chú rể lịch lãm và tài hoa bậc nhất thành phố. Cặp đôi hoà hợp về phần nhìn nhưng không ai biết bên trong hai người là cảm xúc trái ngược nhau. Hạ Sương hạnh phúc tràn đầy, níu khuỷu tay chồng tương lai, từ nay anh là của cô rồi, dù cái đám cưới này có diễn ra thì cũng không quan trọng, đăng ký kết hôn rồi, đã là vợ chồng hợp pháp.

Còn Triết, anh cố gắng giữ bình tĩnh, đè nén chua xót trong lòng xuống. Nhìn mọi người ở dưới khán phòng hồ hởi hân hoan chúc mừng, cảnh vật như nhoè đi, mơ màng. Bên tai anh bùng nhùng những âm thanh không rõ ràng. Lại hiện ra hình ảnh cô ấy quay lưng đi ra khỏi khách sạn, bóng dáng liêu xiêu cô đơn, cảm xúc của anh càng tồi tệ hơn.

Triết chủ động đến các bàn nâng ly, một chén, hai chén... đều cạn sạch, rượu vào đắng chát trong miệng cay xé trong lồng ngực. Hân, anh có lỗi, ngàn lần mang tội với em. Anh sai rồi, anh làm em đau khổ. Cứ thế khách khứa càng chúc, anh càng uống.

Hân đứng ở bên kia đường, nhìn sang khách sạn bên này tấp nập người ra người vào người đưa người đón. Ảnh cô dâu chú rể đặt ở sảnh, cô dâu cười rạng rỡ, chú rể điềm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm xa xăm. Đã từng có khoảnh khắc cô nghĩ đến mình là người kia, đứng bên cạnh anh trong một đám cưới hạnh phúc, anh nói bên bờ sông Thames sẽ cho cô một đám cưới thế kỉ...

Nước mắt cùng mồ hôi túa ra như tắm dưới cái nóng oi bức 38 độ của mùa hè mà sao trong lòng cô lạnh run. Hân nhìn ảnh cưới một lần nữa rồi bước lê lên xe bus đi về nhà.

Bước chân đến khu tập thể đã là 11 giờ đêm, trời đổ xuống cơn mưa xoa dịu cái nắng nóng oi ả của mùa hè. Hân ngửa mặt lên trời, hai tay nắm chặt cả người run lên trong cơn mưa hè lạnh lẽo. Cuộc đời cô thấm mưa đã nhiều lần nhưng chưa bao giờ biết được mùi vị của mưa. Mưa có vị đắng thật, lại chát nữa, nước mưa rơi vào miệng, thấm vào cổ họng cay nồng.

Ông trời đúng là như lòng người, đổi thay nhanh chóng, mới vừa rồi mưa như trút nước mà giờ này đã tạnh nhanh. Hân bỗng cười lên một tiếng thê lương, nuốt nước mưa đắng chát vào họng rồi dứt khoát bước lên cầu thang tối. Cô phải dọn đồ đạc, ngày mai chuyển công tác rồi. Sẽ là một cuộc sống mới hoàn toàn, vất bỏ quá khứ để trở thành một người khác.

Cô vừa bước lên cầu thang thì bị một bàn tay kéo ôm siết vào lòng. Hơi thở nam tính với mùi hương quen thuộc khiến trái tim cô đập hỗn loạn. Đôi môi bị người đó cướp lấy mạnh mẽ quấn chặt trong mê loạn và đau đớn, khát khao của anh biến thành cuồng mê, rút cạn khí nơi khoang miệng, càn quét những giọt nước mắt trên đôi môi, tàn sát để thoả mãn nỗi nhớ. Khi buông cô ra, giọng anh đã khàn đục.

"Anh nhớ... "

Nói chưa kịp hết câu một bàn tay giáng xuống má anh."Cút, cút ngay. Đừng động vào tôi, bẩn thỉu, cút khỏi đây"

Cái tát của cô kéo anh trở về với thực tại. Ánh mắt đỏ rực và kinh tởm của cô, hình ảnh anh đã không còn trọn vẹn.

Triết quỳ thụp xuống dưới sàn "Anh xin lỗi, anh nợ em cả đời. Xin lỗi em anh không thể làm khác"

"Ha ha ha, anh đến đây để nói anh không thể làm khác? Tôi là con đĩ anh muốn lang chạ bao giờ cũng được, phải không bác sĩ Triết?"

"Hân, không phải..."

"Không phải cái gì? Hôm nay là đêm tân hôn của anh, anh muốn ngủ với tôi rồi về ngủ tiếp với vợ anh? Trách nhiệm quá nhỉ, hahaha" Cô cười hai tiếng thê lương, nhưng tuyệt nhiên lạnh lẽo và không rơi một giọt nước mắt.

"Hân, anh không yêu cô ấy. Tất cả là bắt buộc"

"Nực cười, không yêu mà cưới? Không yêu sao anh không bỏ cô ta để đến với tôi? Anh nói đi? Nói đi xem nào?"

Triết cắn răng không nói nên lời.

"Không nói được đúng không? Tôi với anh... Bác sĩ Triết, đã không còn gì từ khi anh nói ra câu đó"

Hân cười lạnh, cô còn nhớ rất rõ "tôi với em chỉ là say nắng" ngày hôm đó. Cô quay người đi như chạy khỏi cầu thang tối, vào nhà khoá chặt cửa lại. Một người đứng trong, một người đứng ngoài, ngăn cách bằng một cánh cửa gỗ nhưng sao vẫn như nghe được nhịp đập của nhau. Lớp phòng bị của Hân sụp như đê vỡ, cô lặng lẽ đưa gấu áo lên chặn từng dòng nước mắt. Còn Triết, anh ngồi bệt trên nền đá lạnh, thẫn thờ như người mất hồn chỉ còn lại xác. Một câu bác sĩ Triết, hai câu bác sĩ Triết khiến lòng anh co rút từng cơn.

***

"Đêm tân hôn mà lại đến đây làm gì?"

Minh đưa ánh mắt ngờ vực nhìn Triết, mà cậu ta vẫn không nói gì cầm ly rượu đổ thẳng vào miệng.

"Mày không có mồm à, nói với cô ấy nỗi khổ của mày. Ai bảo thích làm anh hùng cảm tử cơ" Tú bên cạnh chêm vào một câu.

"Ở tình huống đó, cậu ấy có giải thích thì cũng không được kết quả gì" Phong rũ mắt, nghe trái tim mình hẫng hụt. Triết và Hân cũng không khác gì anh và Lam là mấy.

"Mày không thích con Sương thì để tao, nó ngon thế cơ mà" Tú cầm mấy quả việt quất ném vào miệng.

"Con thầy, vợ bạn gái cơ quan!" Minh ném ánh mắt qua.

Tú lè lưỡi "Tao đùa tí gì mà căng, hồi trước tao tán mà nó có đổ đâu. Cho nên, theo tao thì cái gì khó quá... thì bỏ qua"

“Thật hả? Dạo này làm gì mà thấy đặt vé ra Hà Nội suốt thế?” Minh nhìn Tú cười châm chọc.

“Thì… tao ra ngoài đó nghiên cứu mở thêm cửa hàng” Nói xong mặt đã đỏ như gấc chín.

Triết không nghe được mấy thằng bạn nói gì. Trong đầu anh bây giờ không rõ đâu là thực đâu là ảo, mắt nhắm mắt mở đều nhớ Hân. Anh thấy Hân đi dưới tán tường vi đỏ thẫm, cô cười với anh, cô đứng dưới cột đèn vàng của khu tập thể buồn bã dưới cơn mưa. Nhìn cô đau khổ mà không thể làm gì được, muốn ôm cô trong lòng để xoa dịu yêu thương vỗ về cũng không có tư cách. Khoảng cách của họ quá xa, là cả một đời cha mẹ.

Cùng lúc đó trong căn phòng tân hôn màu tím nhạt. Hạ Sương điên cuồng xé gối, những chiếc lông vũ bay tán loạn trong phòng bày ra khung cảnh hoang tàn dữ dội. Đêm nay là đêm bao năm cô mơ ước, vậy mà anh không về?

Anh ở chỗ con hồ ly kia sao? Đêm tân hôn mà anh dám chạy đến chỗ nó sao? Đáng lẽ trái tim anh phải ở chỗ này, tất cả là do con tiện tì kia xuất hiện, nó bỏ bùa mê thuốc lú anh để giờ đây cô như thế này. Đôi mắt Hạ Sương ánh lên vẻ hận thù đáng sợ.

Chương 32: Bỏ con

Hân tỉnh dậy đã 10 giờ sáng, bụng đói cồn cào xót ruột. Cô chợt nhớ ra đêm qua mình đi lang thang chưa một hạt cơm nào vào bụng. Nhà cũng chẳng còn gì, cô pha vội một gói mì. Bụng đói cồn cào mà sao nhìn bát mì lại không hề muốn ăn. Vừa đưa một thìa lên miệng, cảm giác buồn nôn ập đến, Hân bụm miệng chạy vào nhà vệ sinh. Nôn mãi không được gì mà mật xanh mật vàng trào ra. Phải rồi, hôm qua đã ăn gì đâu, bệnh dạ dày của cô lại tái phát rồi.

Hân cầm ví đi đến bệnh viện gần đó. Lâu lắm rồi cô không khám lại, kiểu này dạ dày lại nặng hơn rồi. Chụp chiếu xong một lúc cô ngồi ngoài hành lang đợi bác sĩ gọi.

"Cô có bầu sao? Có bầu không được dùng thuốc dạ dày đâu, dùng nhiều thuốc chưa?"

Hân hốt hoảng, tay chân run rẩy.

"Tôi... tôi có bầu? Bác sĩ ơi có nhầm không ạ?"

Bác sĩ nhìn Hân, cô gái này cũng không phải quá trẻ, mà lại không biết mình có bầu, chắc là chưa chồng.

"Bây giờ cô ra bàn đăng ký đóng tiền khám thai bác sĩ sẽ tư vấn"

Hân đi ra khỏi phòng khám, bàn tay đã lạnh toát. Như vậy, cái thai này là kết quả của đêm hôm đó, đêm quan hệ cuối cùng của hai người sao?

Hân run run nằm lên bàn siêu âm. Vị bác sĩ già quét một lớp chất lỏng lạnh toát lên bụng cô, soi một hồi, bà nhíu mi lại cất giọng hơi lạnh.

"Cởi quần nhỏ ra siêu âm đầu dò"

Chưa bao giờ làm điều này cô hơi bối rối, cộng với lo lắng mà bàn tay cô đã run lập cập. Đầu dò đi vào tử cung khiến phần dưới nhói lên, cô nắm chặt ga giường, nhắm mắt lại. Bác sĩ cất giọng trầm trầm.

"Thai đã được 7 tuần 3 ngày, nhưng có vẻ rất yếu. Đi ra ngoài đóng tiền xét nghiệm máu"

Hân lại sang phòng xét nghiệm lấy máu rồi ngồi chờ 1 tiếng đồng hồ. 90% cô có bầu, tin tức mà cô chẳng hề muốn.

Hạ Sương nhíu mày nhìn bóng dáng trước mặt. Tuy mới chỉ gặp chưa quá 3 lần nhưng hình dáng này có đầu thai mấy kiếp nữa cô ta cũng nhận ra, hôm nay qua đây khám một ca bệnh đặc biệt, lại gặp ở đây. Cô ta đeo khẩu trang y tế lên, lại ngồi bên cạnh ghế Hân ngồi. Hạ Sương nhìn vào sổ khám bệnh Hân đang cầm, lại nhìn lên phòng xét nghiệm máu. Cô ta nhíu mày một chút, bị gì mà lại phải xét nghiệm máu?

Bác sĩ đọc số thứ tự, Hân vội đi vào lấy kết quả. Cô ngồi lại ghế, mắt nhìn tờ kết quả đã nhoè đi. Kết quả đã chắc chắn mang thai 7 tuần, nhưng bác sĩ khám nói cô bị thiếu máu trầm trọng và suy nhược cơ thể, cần phải tĩnh dưỡng thêm. Cô nhìn chằm chằm vào đơn thuốc, những con chữ ngoằn nghèo của bác sĩ, cô không đọc được gì cả chỉ nhìn thấy có 4-5 loại thuốc gì đó. Bác sĩ nói cô phải bổ sung thuốc an thai vì thai nhi rất yếu có nguy cơ dọa sảy.

Cô không biết có một người ngồi gần đó đã nhanh chóng thu vào tầm mắt kết quả xét nghiệm và đơn thuốc. Cơn giận trong lòng Hạ Sương đã dâng lên tận cổ uất nghẹn, khuôn mặt che dưới lớp khẩu trang nóng bừng bừng. Đến lúc tưởng chừng sắp bộc phát thì Hân đột ngột đứng dậy đi thẳng đến quầy thuốc. Hạ Sương lại len lén bước theo. Hoá ra cô ta không mang theo đủ tiền.

Hạ Sương nhanh chóng đi vào một căn phòng, rồi rất nhanh đi ra, cầm theo một tập hồ sơ dày. Cô ta mắt trước mắt sau rồi đi nhanh về phía đối diện Hân.

Hân đang cúi đầu nhìn tờ đơn thuốc thì bị một bác sĩ đâm sầm vào, cả hai ngã ra sàn, giấy tờ bắn tung toé. Bác sĩ luôn miệng xin lỗi rồi vơ đống giấy tờ trả lại cho cô. Giọng nói này âm thanh có chút quen quen nhưng cô cũng không chú ý lắm, tay cô vô thức ôm lấy bụng che chở. Vị bác sĩ kia nhặt sổ khám lên cho cô rồi đi thẳng.

Hân ngồi xuống ghế căng đầu suy nghĩ. Một cảm giác xa lạ xâm lấn khắp cơ thể, lo lắng, sợ sệt, ngập ngừng, xót xa. Cô vô thức đưa tay lên bụng, ở đây đang có một sinh linh đang tồn tại ư? Đứa con này tại sao nó lại đến vào thời điểm này? Rồi cô có sinh được nó ra không? Sinh con ra không có cha người ta sẽ nghĩ thế nào? Rồi cuộc đời nó sẽ khuyết thiếu tình thương của một nửa cha mẹ giống như cô sao? Nước mắt không tự chủ được mà lăn dài trên má.

Cô đóng tiền rồi lê bước chân nặng nhọc tìm số phòng ghi trên giấy. Cô không thể giữ cái thai này được. Sinh con ra không có cha nó sẽ khổ đến mức nào? Rồi một mình cô có nuôi nổi nó không? Cô không muốn cuộc đời con lại phải sống trong cô nhi viện thiếu thốn tình cảm của cha mẹ.

Cánh tay ngập ngừng gõ vào căn phòng đề tên "kế hoạch hoá gia đình". Cô bước vào, nhìn mấy cô gái nữa có già có trẻ đang ngồi, mặt ai cũng thấy lo lắng và lộ ra vẻ chua xót. Chắc họ cũng như cô, muốn vất bỏ giọt máu của mình. Nghĩ đến giọt máu của mình, Hân không nhịn được mà chua xót. Đứa trẻ này, cô ngàn lần có lỗi, nhưng cô không biết làm thế nào để nuôi con. Cô không đủ tư cách để gọi nó là con nữa, một người mẹ nhẫn tâm vất bỏ con mình. Giá mà Lam ở đây, cô sẽ có một bờ vai để dựa vào.Bên phòng trong, cách một bức tường, cô còn nghe rõ tiếng dao kéo đến lạnh người. Hân nắm chặt vạt váy phẫu thuật, ngón tay trắng bệch đến đáng sợ, bụng nôn nao đến khó chịu, có phải đứa trẻ trong bụng đang oán hận mẹ nó độc ác hay không?

Hạ Sương vẫn lén đi theo từ lúc lâu, thấy Hân đi vào phòng phẫu thuật cô ta bực phát điên. Biết người chồng cô yêu thương máu lạnh thế này thì lúc nãy cô ta cần gì diễn trò đổi đơn thuốc cho mệt xác. Nhưng rồi nghĩ đến con quái thai kia bỏ con, cô ta lại vô cùng vui vẻ. Cô ngồi một lát tầm 10 phút không thấy người đi ra mới an tâm quay gót. Cũng may là con tiện tì kia còn suy nghĩ được thấu đáo không để đứa trẻ lại, nếu không thì e là hôn nhân của cô và Triết sẽ bị đe doạ. Mà nếu nó không chọn phá thai thì với cái đơn thuốc đó cũng sẽ không thể sinh nổi. Hạ Sương nhếch miệng cười, rút điện thoại ra hồ hởi gọi cho Triết.

"Alo, anh đó sao? Anh về ăn tối nha, hôm nay em nấu mấy món anh thích"

Không biết trong điện thoại nói gì, Hạ Sương bực bội dập máy. Cô vào phòng thay áo blouse trắng bằng một chiếc váy màu nude nhẹ nhàng. Hồ hởi lái xe đến MecCyber, tô thêm chút son môi, đánh chút phấn cho rạng rỡ rồi đi vào.

Triết ngồi ở bàn làm việc, lặng lẽ ngắm đoá tường vi đỏ trước mặt đến ngây người. Nghe tiếng bước chân anh vui mừng nhìn lên. Miệng cười một nửa treo cứng lại rồi lại cúi xuống bàn máy tính.

"Anh, anh nói công việc bận nên em qua đây. Mình đi ăn nhé"

"Chưa hết giờ làm"

"Còn 30p nữa thôi mà. Lâu lắm em không ăn đồ chay, mình tìm quán nào healthy một chút đi"

"Tôi bận việc, mới nhập lô hàng thiết bị điện tim đồ. Cô gọi bạn đi đi"

Hạ Sương cắn chặt răng, đè nén tức giận xuống giả vờ dịu dàng.

"Là một bác sĩ, anh phải lo lắng cho sức khỏe của mình, sinh hoạt điều độ chứ. Với lại còn để sinh con khoẻ mạnh nữa. Tối qua, ba gọi điện thoại cho em hỏi..."

"Biết rồi, về đi. Tôi phải xử lý công việc một chút"Nói rồi anh bấm điện thoại bàn "Thư ký vào đây báo cáo công việc cho tôi"

Hạ Sương đành thở dài cầm túi xách đi ra ngoài. Thật sự cô ta đã muốn phát điên. Cưới nhau đã được 1 tháng nhưng Triết không hề động vào mình, hôm nào cũng về muộn 2-3 giờ sáng, hoặc làm việc thâu đêm, hoặc trong tình trạng say khướt. Cô ta muốn phát điên với cuộc hôn nhân như thế này.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Bác sĩ đưa cho Hân một viên thuốc màu trắng nhẹ giọng nói.

“Uống viên này vào, sẽ choáng đầu một chút nhưng ngủ một giấc là sẽ làm xong”

Cô nắm viên thuốc trong tay, lòng bàn tay ướt sũng thấm dần vào viên thuốc ướt nhẹp. Trái tim cô đập thình thịch, cả người run lẩy bẩy. Cô đang làm gì thế này, cô tự tay tước đi mạng sống của con mình sao. Uống cạn cốc nước y tá đưa cho vẫn không lấy lại được bình tĩnh.

“Số 033 Cao Thanh Tú vào đi”

Hân chầm chậm bước vào, lóng ngóng nằm lên bàn. Mắt nhìn đèn trên trần nhà đến chói loá. Bác sĩ cầm dụng cụ chuẩn bị đưa vào tử cung thì đột ngột cô khép chân lại. Bàn tay đang đặt lên bụng khẽ động đậy.

“Cái cô này, nằm yên, dạng cái chân ra”

Vị bác sĩ mạnh bạo kéo chân cô sang hai bên. Hân vội vàng ngồi dậy, viên thuốc mê đã nát ướt nhẹp trong lòng bàn tay.

“Cái gì nữa vậy, mất thời gian quá” bác sĩ đã bực bội.

“Tôi không làm, tôi không làm nữa”

Bác sĩ phẫu thuật gắt lên “Chúng tôi thừa thời gian để cô đùa à? Đi ra ngoài”

Hân đi ra ngoài, ôm bụng nhỏ nước mắt đã trào ra. Lúc nãy nằm trên bàn mổ, trong đầu đột nhiên hiện ra những bài báo mà cô đã đọc được: Người mẹ sinh non rồi bỏ con ở thùng rác, người mẹ sinh viên sinh con rồi vất con từ chung cư xuống… Cô trào nước mắt xót xa, nếu như cô làm như thế này thì cô cũng là một người mẹ xấu xa không tình người như họ. Hổ dữ không ăn thịt con, dù có khó khăn thế nào đi chăng nữa, cô cũng sẽ không bỏ con nữa, không bao giờ.

Hân lau nước mắt cầm túi lên đi rút tiền, mua hộp sữa để uống. Giờ có con rồi, cô có thể nhịn đói khổ cực nhưng con thì không, cô muốn cho con những gì tốt nhất mình có thể. Cô nhìn xuống bụng vỗ về “Con à, mẹ con mình sẽ dựa vào nhau để sống thật tốt”. Nước mắt hoà lẫn nụ cười dưới ánh mắt trời chói lọi vô cùng rạng rỡ.

Hân cầm đơn thuốc đi đến quầy, ngón tay mảnh dẻ xanh xao đưa mảnh giấy mỏng cho nhân viên.

“Cho tôi đơn này”

Y tá nhìn đơn thuốc rồi nhìn cô ái ngại. Còn khá trẻ, chắc là lại không muốn sinh con rồi. Giới trẻ thời nay sống vô trách nhiệm quá. Nhưng nhân viên bán thuốc cũng không nói gì, lấy thuốc rồi tính tiền. Hân cầm túi thuốc mỉm cười, vuốt ve bụng nhỏ rồi đi ra khỏi bệnh viện.

Chương 33: Hà Nội mùa đông

Hân bấm chuông cửa, vú Sáu lật đật chạy ra, vú hồ hởi vô cùng khi nhìn thấy cô.

"Cha bố con nhỏ này, lâu không thèm về thăm vú chi cả"

Hân cười ôm ngang hông vú Sáu "Hihi con bận việc quá. Vú đừng giận con nghen. Nay về thăm vú xin vú bữa cơm này"

"Được rồi, vào nhà nhanh, trưa vú nấu nhiều món ngon cho con. Nhìn xanh xao quá con à"

Bà Lan thấy cô đi vào nhíu mày nhưng không dám ý kiến gì, con tiện tì kia không biết mò về đây làm gì nữa. Ông Long đang ngồi đọc báo sáng thấy con gái về đặt tờ báo xuống. Nhìn gương mặt nhợt nhạt của con gái, trái tim ông chùng xuống một chút. Chuyện thằng Triết lấy con gái giám đốc bệnh viện cả thành phố này đều biết, chắc là con bé cũng không dễ chịu gì.

"Con chào ba chào dì"

"Không đi làm đi lụng gì hay sao giờ này còn đến đây"

Bà Lan xéo xắc nhìn đồng hồ. Cái con tiểu tiện nhân này đã đến giờ hai ông bà đến công ty rồi còn ngồi đây.

"Con đến đây để tạm biệt mọi người, sắp tới công ty chuyển công tác ra Hà Nội. Chắc là con sẽ đi vài năm"

Bà Lan nghe vậy mừng ra mặt "Vậy cũng tốt, con đi cọ xát môi trường mới, biết đâu hợp môi trường ngoài kia, lại kiếm được một tấm chồng"

Cô nhìn ba mình, những nếp nhăn trên mặt ba càng sâu thêm. Cô ngần ngừ, có nên nói chuyện của bà Lan không?

“Ba à, ba ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe. Chắc là lần này sẽ lâu con mới về nhà. Con…”

Ông Long nhìn con gái, nó dạo này gầy quá. Tự dưng trong đầu ông lại nhớ đến hình ảnh bà Thảo. Ông thở dài, cái nhà ông Tuyên bên kia tự dưng lại huỷ bỏ hôn ước, nếu không thì giờ nó đã yên bề gia thất.

"Nếu không muốn đi thì để ba nói với bên Avenue một câu"

"Con cảm ơn ba, không cần đâu ạ. Chiều nay con đã bay rồi"

"Con ra ngoài kia làm việc có khó khăn gì thì nói với ba. Ba cũng có một số người bạn ngoài đó. Con cũng không còn trẻ nữa, ổn định lập gia đình đi là vừa"

Hân vâng dạ cho qua chuyện. Ngồi một lúc, ông bà Long đi làm chỉ còn vú Sáu và Hân. Cô lên phòng thờ mẹ, thắp nén nhang cho mẹ rồi lấy một số đồ đạc cá nhân để chuẩn bị chiều bay.

Vú Sáu kéo lại "Con không ở lại ăn một bữa cơm với vú rồi đi sao? Ông bà đã đi rồi, lúc nãy con cũng đã nói ăn cơm với vú rồi mà"

Hân nhìn vú Sáu không nỡ đi. Cô ngồi lại cùng vú làm cơm. Có lẽ lần này đi không biết bao giờ mới quay về, cô cũng muốn ở cùng vú thêm chút nữa.

Vú Sáu đặt đĩa sườn sốt me lên bàn, đây là món con bé thích nhất. Còn nhiều món khác nữa như canh chua lá giang, cánh gà chiên mắm nhưng vú làm không kịp. Hy vọng con bé thi thoảng về thăm nhà còn nấu cho nó ăn. Vú Sáu cẩn thận gỡ xương rồi đặt vào bát cô.

"Vú để con làm, con 24 tuổi rồi mà"

"Con ăn đi, ăn nhiều vào, vú nhìn con thấy xanh xao quá à"

Hân đưa miếng sườn vào miệng, chưa đến họng thì cảm giác buồn nôn đến khó chịu. Cô chạy vội đến bồn rửa nôn thốc nôn tháo. Vú Sáu vội vàng đi lại.

"Con có sao không Hân, vú đã nói rồi phải ăn uống đầy đủ"

Bà nhìn cổ Hân, bỗng ngẩn cả người, gân xanh nơi cổ con bé...

"Hân, con nói thật vú nghe. Làm sao lại nôn thế này?"

"Dạ không, tại sáng con chưa ăn nên..."

"Hân, không được dấu vú. Con có bầu rồi, vú đủ kinh nghiệm để biết. Con có bầu với ai? Cậu Triết phải không?"

"Vú... Vú đừng nói cho ai biết"
Hân nghẹn ngào, cô không thể qua mắt được vú Sáu.

Bà Sáu đỡ cô ngồi xuống. Bà thương xót lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán cô. Thằng bé kia đã đi lấy vợ, giờ con bé lại mang bầu thì tính sao.

"Rồi con tính sao với cái thai này?"

"Con sẽ sinh con một mình vú ạ"

"Con tính kỹ chưa?"

"Con không biết tính sao, nhưng con không thể bỏ đứa bé được" Hân nói, nước mắt đã vòng quanh.

"Được rồi, con nghĩ được vậy là tốt. Con cứ sinh con ra ắt sẽ nuôi được. Không biết cái gì gọi điện thoại vú hướng dẫn, nghe không? Bây giờ ăn đi. Con cố ăn cho đứa bé nữa"

Vú Sáu vui mừng đặt tay lên bụng cô "Vậy là vú sắp có thêm đứa cháu cưng rồi hen"

Hân ăn xong tạm biệt vú rồi vội vàng về nhà để chiều còn bay ra Hà Nội.

Vào đến nhà, cô sực nhớ thuốc an thai mấy hôm trước mua mà chưa uống. Cô vội vàng uống một cốc sữa bầu rồi nhét mấy viên vào miệng. Bác sĩ nói thai yếu phải uống 2 lần/ngày.

Viên thuốc cho vào miệng chỉ 2 phút sau cô đã thấy bụng mình cồn cào dữ dội, cô nôn thốc nôn tháo một hồi vẫn thấy bụng mình lâm râm. Một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng, Hân vội vàng bắt taxi đến bệnh viện tư gần đó. Bác sĩ khám cho cô nhíu mày hỏi.

"Cô có uống thuốc gì lạ gần đây không?"

"Tôi uống theo đơn bác sĩ bệnh viện X kê ạ"

Hân đưa đơn thuốc cho bác sĩ xem.

"Cái này là thuốc xổ bỏ thai, bác sĩ nào kê cho cô loại này? Mà sao đơn thuốc không có chữ ký của bác sĩ?"

Hân sợ run lên, thuốc xổ phá thai sao? Làm sao lại có chuyện đó được, chính bác sĩ nói cô phải dùng thuốc an thai cơ mà?

Bác sĩ tiêm thuốc rồi truyền dịch, bắt cô nằm lại theo dõi thêm 1 ngày.
Hân nằm truyền dịch, trong đầu cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Hôm đó bệnh viện rất đông, có thể xảy ra trường hợp cô cầm nhầm đơn thuốc hay không? Cô nghĩ đi nghĩ lại đều không có khả năng, mỗi lần khám và kê đơn đều chỉ khám riêng một người thì làm sao cô có thể cầm nhầm được? Hay là nhân viên quầy thuốc lấy nhầm? Chuyện này cũng không thể xảy ra vì thuốc xổ cũng được ghi rõ ràng trong đơn. Cô lấy đơn thuốc ra nhìn kỹ lại, đúng là đơn này không có chữ ký của bác sĩ. Mà nét chữ lại không quá xấu như bác sĩ, như vậy ai đó đã tráo?

Hân giật mình nhớ lại đôi mắt của người mặc áo blouse trắng va phải cô trong bệnh viện. Như vậy là cô đã bị đánh tráo đơn thuốc lúc đó? Cô bỗng cảm thấy sợ hãi vô cùng, cô ta là ai mà muốn hại mẹ con cô? Hân ôm bụng, cảm giác bất an và lo lắng ngày càng tăng. Cô không ở lại thành phố này được nữa rồi, có người muốn giết con cô. Cô phải đi khỏi đây ngay lập tức.

Đợi kết quả thai nhi ổn định, Hân vội vàng xin bác sĩ cho về nhà, cô cầm đơn mới đọc kỹ lên google tra tên thuốc rồi mới yên tâm mua thuốc rồi đi về nhà. Ngay chiều hôm đó đặt vé máy bay ra Hà Nội, thành phố này không còn là đất lành nữa.

Ra đến sân bay, cô nhìn lại đất Sài Gòn một lượt, tạm biệt nhé, tạm biệt những kỷ niệm đau buồn đã qua, cô về quê mẹ.

Hà Nội đón cô bằng một cơn mưa. Cơn mưa không lớn như Sài Gòn, thay vào đó là cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông. Ngày nhỏ, có đôi lần mẹ cũng đưa cô về thăm quê hương, nhưng đất bắc khí hậu khá nhạy cảm trẻ con thường hay ốm vặt cho nên lâu dần cô không biết quê mẹ là gì nữa. Đã 18 năm kể từ ngày mẹ mất cô không về đất này. Nay đứng đây, nhớ về mẹ có đau đớn và buồn bã nhưng lại có một cảm giác thân quen đến lạ kỳ.

Hân thuê một căn phòng nhỏ trong xóm trọ xa trụ sở công ty để tiết kiệm tiền. Đồ đạc chưa có gì nhiều, cũng chỉ sống một mình nên đơn giản, mua thêm vào cái chén vài đôi đũa, hai cái nồi, hai cái chậu vậy là xong. Tình cảnh của cô bây giờ giống hệt đi ở trọ sinh viên 4 năm trước cùng nhỏ Lam, chỉ là giờ cô có thêm đứa nhỏ này. Hân mỉm cười sờ lên bụng. Mẹ con mình sẽ sống tốt đúng không con.

Hân đưa hai tay vào nhau xoa xoa để giữ hơi ấm. Chiếc chăn không đủ dày dặn để giữ ấm, giường cũng không có nệm nhưng mấy ngày vừa qua trải qua quá nhiều chuyện cô đã mệt rã rời, đặt lưng xuống ngủ một giấc đến sáng.

Tỉnh dậy đã là 9 giờ, cô đi ra đầu ngõ gọi một suất bún chả. Rất giống hương vị của vú Sáu cho nên cô ăn ngon lành. Nghĩ đến mình có một đứa trẻ để chăm sóc, giống như ngày nhỏ vú Sáu chăm cô, bỗng cười trong vô thức.

Ăn xong Hân đi bộ dọc con phố nhỏ, cô khám phá một chút đường đi làm, đi chợ để không quá bỡ ngỡ. Hà Nội không đông đúc bằng Sài Gòn cho nên có cảm giác bình yên hơn nhưng cũng có cảm giác cô đọc hơn. Đang là mùa đông, cái cây đầu ngõ đã rụng hết lá còn trơ lại mỗi cành, gió rít lên từng đợt xào xạc.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Triết đứng bên ô cửa nhìn hàng cây xanh ngoài vườn. Hôm nay Hân bay, anh lại không có tư cách để gặp cô lần cuối, trái tim bị bóp nghẹt đến khó thở. Nhìn ra luống hoa hồng ngoài vườn thấy người đang đứng tỉa cành cắt hoa vô cùng khó chịu.

Hạ Sương nhìn lên bắt gặp ánh mắt chán ghét của chồng trong lòng hụt hẫng. Cô gái đó có điểm gì hơn cô mà anh say mê đến vậy? Cô con nhà giàu, cô giỏi giang nghề nghiệp ổn định, cô nấu ăn giỏi, cắm hoa khéo... thử hỏi còn điểm khuyết thiếu nào nữa???

Kìm nén sự bực bội, Hạ Sương đến gần chồng nghiêng đầu hỏi.

"Anh không thích hoa hồng sao?"

"Không"

"Em trồng tường vi nhé!"

Ánh mắt Triết xẹt qua tia sáng sinh động rồi lại như cũ "Ừ"

Ngay ngày hôm đó, những cây hoa hồng trong vườn nhà bị nhổ sạch, thay vào đó là những cây tường vi mảnh dẻ. Kể từ hôm đó, mỗi sáng mỗi chiều Triết lại có thêm một thú vui, chăm sóc tỉa cành bắt sâu cho những khóm tường vi. Mà hoa tường vi lại là giống cây rất dễ trồng, dù dưới khí hậu khắc nghiệt nắng quanh năm như Sài Gòn vẫn trổ những khóm hoa đỏ thắm mong manh đến động lòng người.

Triết vào phòng sách, cẩn thận đóng cửa lại rồi gọi vào một dãy số, ánh mắt anh tối sầm và thâm sâu “Chuyện hôm trước tôi nói, tiếp tục làm đi. Thật sát sao và kỹ càng cho tôi, tiền nong không quan trọng”.

Rồi lại gọi vào một dãy số khác “Phong, số tiền thế chấp ngân hàng của MedCyber, cậu không cần chuyển sang thành cổ phần. Tôi đăng ký đấu thầu gói chăm sóc sức khỏe cho toàn bộ Spa Hotel Heathness”

Phong nghe Triết nói chấn động trong lòng “Cậu điên à, cậu có biết gói thầu đó bao nhiêu ông lớn tham dự không? Riêng khoản tiền đi cửa sau cho đấu thầu hết ⅓ số cổ phần của cậu ở công ty tôi. Rồi đấu thầu xong trúng thì cậu lấy cái gì chi trả, có đảm bảo được gói chăm sóc sức khỏe tốt nhất cho công ty tôi, cậu muốn ra đường ở luôn sao?”

“Cậu cứ làm đi, đằng nào cổ phần Avenue để đó thì cũng không sinh lời được bao nhiêu. Tôi phải giành gói thầu đó cho bằng được. Cậu yên tâm, với danh tiếng của tôi sẽ đảm bảo gói chăm sóc sức khỏe hoàn hảo và 5 sao. Cần thiết thì tôi sẽ làm bác sĩ trị liệu chính”

“Cậu điên rồi Triết, cậu là bác sĩ tiết niệu”

“Tôi đang bắt đầu học trị liệu rồi. Cậu cứ làm đi”

Phong dập máy thở dài. Thằng bạn anh điên thật rồi, nó đặt cược tất cả tài sản tiền bạc vào trận này. Kể từ khi chia tay cô gái đó, nó biến thành một người khác, không biết cuộc sống là cái gì, điên cuồng làm việc kiếm tiền.

Nhưng kiếm để làm gì khi người ta đã không ở bên mình nữa? Nhìn lên màn hình máy tính, một cô gái cầm bông lau cười như ánh nắng mai khiến trái tim anh lại nhói lên. Họ thật sự giống nhau, cùng yêu một người nhưng không thể giữ được người đó bên mình nữa.

Chương 34: Có người theo dõi

Thấm thoắt đã được 1 tháng cô chuyển ra Hà Nội. Công việc truyền thông nội dung cũng không quá nặng nhọc cho nên Hân cũng quen dần với phong cách sống ở đây.

Người ta thường nói "Hà Nội không vội được đâu" quả nhiên rất đúng, Hà Nội sống chậm hơn Sài Gòn chính vì thế cô có thời gian chăm chút cho mình hơn. Thai nhi đã được 2 tháng rồi và cô hoàn toàn khoẻ mạnh, phải cảm ơn ông trời, trong những lúc khó khăn thế này cô vẫn có đủ sức khoẻ, không bị nghén ngẩm nhiều. Qua lần bị uống thuốc xổ, cô cũng khá cẩn thận, ngoài thời gian đi làm thì cũng chỉ về nhà không đi đâu cả.

Hôm nay đi làm về sớm, vừa ngồi xuống bến chờ xe bus thì một người đàn ông đeo kính đen cũng ngồi bên cạnh Hân. Cô cũng không chú ý nhiều, mắt dán ra đường. Mùa đông Hà Nội lạnh quá, đã ra đây được hơn một tháng rồi mà vẫn chưa thể quen được. Cũng may đi xe bus ấm hơn là đi xe máy. Nhìn người ta đi trên đường co ro trong cái lạnh mà cô cũng đã thấy run người. Cô hắt xì mấy cái liền, nhắc mình phải giữ ấm cơ thể nếu không cục cưng sẽ ốm. Mũi Hân đỏ lên, cô xoa hai tay vào nhau đưa lên miệng hà hơi cho ấm.

Xe bus đến rồi, Hân nhanh nhẹn bước lên. Anh phụ xe dường như đã quen mặt, biết cô có bầu nên đưa tay đỡ lên cẩn thận. Anh rủa thầm trong bụng, không biết thằng chồng cô gái này bị làm sao. Bà bầu 3 tháng đầu lại để vợ đi xe bus bước thấp bước cao nguy hiểm thế này.

Hân nhoẻn miệng cười cảm ơn khiến anh phụ xe hơi ngẩn người một chút. Cô ngồi xuống ghế sau của xe bus. Từ đây về xóm trọ cũng 7km, có lẽ phải tìm chỗ nào gần hơn thôi.

Xuống xe bus, người đàn ông đeo kính đen cũng xuống, đi cách xa cô một đoạn. Rồi anh ta chậm rãi đưa điện thoại lên nháy một cái.

Hân cảm giác có gì đó rất lạ sau lưng mình, tim cô đập rộn lên nỗi bất an. Cô rẽ vào một cái ngõ, dừng lại ở hàng tạp hoá nhỏ của bà cụ. Cô cúi xuống chọn một mớ rau và mấy quả trứng. Nhẹ quay đầu liếc sang bên trái, vừa lúc thấy người đàn ông ở bến xe bus cũng rẽ vào. Mặt Hân cắt không còn giọt máu, anh ta theo dõi cô?

Hân vội vàng trả tiền cho bà cụ rồi đi nhanh vào phòng trọ chốt cửa then cài bên trong. Xé gói mì, đập thêm hai quả trứng rồi ăn vội vàng.

Cũng không còn tâm trạng nào để ăn. Bây giờ phải tính cách nào đây? Nhớ lại lần bị kê đơn thuốc xổ, người cô run bắn lên từng đợt. Cô vội vàng xếp quần áo và vật dụng cá nhân rồi lên chủ xóm trọ gửi tiền điện nước cho tháng này và cắt hợp đồng thuê. Lại vội vàng vào mạng tìm phòng trọ, gọi điện thoại đặt cọc tiền để mai chuyển gấp. Cả một đêm sợ hãi ngủ không yên giấc, sáng mai mắt đã như gấu trúc.

Hân sửa soạn đi sang nhờ em sinh viên cùng xóm trọ đi cùng đến bến xe bus. Cô lên xe một cách cẩn thận. Đến Avenue là vào thẳng thang máy không dám ngoái đầu lại. Được nửa buổi cô xin nghỉ, cẩn thận thay bộ quần áo kín mít, gọi grabbike xuống tận hầm gửi xe, trả thêm tiền cho cậu grabbike rồi về phòng trọ. Cô dọn đồ chuyển đến xóm trọ mới ngay lập tức.

Tính toán kỹ lưỡng, ra phố chùa Hà mua một con xe máy điện cũ 5 triệu đồng làm phương tiện đi lại hàng ngày cho chủ động. Hết một ngày dài, mệt lử ăn uống qua loa nằm ngủ một giấc. Hy vọng những ngày sắp tới sẽ bình yên.

Tạm thời tiền tiết kiệm vẫn đủ trang trải, với lại lương ở Avenue cũng không tệ cho nên cuộc sống của cô cũng không phải quá khó khăn. Chỉ có điều từ hồi ra đây làm quen công việc và môi trường khá lạ lẫm không có thời gian đi khám thai, hôm sau cô lại xin nghỉ một buổi đến bệnh viện Phụ sản khám.

Ngồi ở ghế chờ gọi số. Thai đã ba tháng rồi nhưng bụng vẫn rất nhỏ, cho nên nhìn không ai biết cô mang thai. Lúc vào đăng ký khám, lễ tân còn nhìn cô rất lạ khi cô báo mình khám thai.

Hân vuốt ve cái bụng nhỏ của mình. Một cảm giác yêu thương và hạnh phúc vô bờ bến. Mỗi ngày cái bụng này lại tròn thêm một chút, trông thật đáng yêu. Vậy mà có lúc cô lại nghĩ đến bỏ con. Suýt nữa cô đã trở thành một người mẹ tồi tệ.

Đối diện ghế ngồi của cô là cặp vợ chồng trẻ, người chồng liên tục đặt tay vào bụng vợ cưng nựng "Con ơi, con đừng làm mẹ mệt nha, đừng đạp mẹ đấy". Cô vợ nhăn mặt "Chưa được 4 tháng đạp cái gì mà đạp. Mệt muốn chết, đã không muốn đẻ zồi"

Hân cúi xuống nghe lòng mình nặng trĩu. Những bà bầu đi sinh không ai đi một mình, không chồng thì mẹ hay chị hay em. Cả quãng thời gian thai kỳ và cả cuộc đời sau này sẽ chỉ có một mình mẹ con cô. Người đàn ông đó đã hạnh phúc với gia đình riêng, chắc giờ này vợ anh ta mang bầu cũng đã sắp sinh rồi, anh ta sẽ quấn quýt bên gia đình mà quên mất mình đã từng đi ngang qua đời một người con gái. Nỗi chua xót và tủi thân xộc lên cánh mũi, mắt cô đỏ hồng lên.

Đã đến số thứ tự, Hân chậm bước vào phòng khám nằm lên giường siêu âm. Bác sĩ giãn gương mặt một chút tươi cười nhìn lên màn hình siêu âm.

"Chúc mừng mẹ nhé, thai đôi rồi, mẹ cố gắng ăn uống tẩm bổ nhiều vào, kích thước con hơi bé"

Thai đôi sao? Cô cầm tờ giấy siêu âm ngắm nhìn mãi, cảm giác hạnh phúc lan tràn. Mẹ sắp được nhìn thấy hai con rồi. Nhưng sự lo lắng cũng dần xâm chiếm nỗi lòng, mang thai đôi đồng nghĩa với việc cô sẽ phải làm việc cật lực hơn, kiếm nhiều tiền hơn sau này.

Về nhà, Hân lại vào mạng, bắt đầu điên cuồng kiếm việc làm thêm. Cô nhận dịch tài liệu online, cộng tác viên viết bài, xin làm trợ giảng ở trung tâm tiếng Anh, chỉ cần công việc nào có thể làm trong khả năng là cô nhận hết.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Triết choàng tỉnh, cơn mưa lúc nửa đêm đánh thức anh dậy từ giấc mộng. Một giấc mơ kỳ lạ, anh gặp hai đứa trẻ giống hệt nhau đi trong vườn. Hai đứa trẻ cứ nhìn anh cười gọi ba ba mà anh không tài nào với tay được đến.

Mồ hôi toát ra ướt đầm sống lưng. Anh ngồi dậy đi đến bên cửa sổ nhìn xuống đường. Thật kỳ lạ hôm nay Hân không xuất hiện trong mơ nữa. Giờ này cô ấy đang ở Hà Nội, chắc là công việc cũng ổn, cô ấy là người thông minh nhanh nhẹn, sẽ làm quen với môi trường mới dễ thôi. Liệu cô ấy đã có người mới chưa, người ta quan tâm đến cô ấy nhiều hơn anh không. Điếu thuốc đỏ rực bên miệng bị rít một hơi, tàn theo làn khói rơi lã chã xuống sàn gỗ loang lổ. Từ ngày xa cô ấy, anh chỉ còn biết lấy thuốc để giải sầu. Kế hoạch của anh chưa hoàn tất, lạy trời đừng ai đến bên cạnh cô ấy, để anh còn cơ hội.

Một vòng tay mềm mại ôm từ phía sau, giọng điệu ngái ngủ quyến rũ vô cùng.

"Chồng, anh không ngủ sao?"

Triết gỡ bàn tay mềm ra, dập điếu thuốc không nhìn Sương nói.

"Cô ngủ đi, tôi sang phòng sách làm việc một chút"

Người phụ nữ đã nổi điên "3 giờ sáng làm việc sao? Anh trốn cái gì? Anh xem vợ chồng có khác người dưng không?"

Triết quay lại "Sương ạ, đừng trói buộc trái tim một người không yêu ở bên cạnh. Là sự sống mòn của cả hai" rồi anh mở cửa đi ra ngoài.

Hạ Sương phát điên cầm cái gạt tàn ném vào cửa, từng mảnh từng mảnh thủy tinh vỡ toang rơi xuống sàn gỗ xé nát trái tim. Con yêu nghiệt kia cho chồng cô ăn cái gì để đến nỗi 6 tháng lấy nhau không có được một nụ hôn của anh? Ngủ chung phòng, cùng giường đấy nhưng đồng sàng dị mộng. Luôn có sợi dây ranh giới sâu thẳm giữa hai người. Cô đi ngủ thì anh làm việc, đến khi cô tỉnh dậy thì anh đã thiếp đi. Cuộc sống này là gì? Là địa ngục trần gian chứ đâu phải một cuộc hôn nhân.

Triết đánh xe thẳng đến nhà Phong, bấm chuông dồn dập. Phong ngái ngủ đi ra mở cổng.

"Làm gì mà đến giờ này vậy hả"

Không nói gì lao vào nhà, ngồi xuống ghế sofa pha trà uống.

"Có chuyện gì?"

"Cậu có nhớ Lam không?"

Nghe đến tên cô ấy, ánh mắt Phong trầm xuống. Nhớ chứ, sao lại không nhớ, nhớ đến đau thấu tâm can.

"Mình nhớ Tú Hân, nhớ những ngày mình và cô ấy trải qua, nó rất chân thực rõ ràng, như mới chỉ diễn ra ngày hôm qua thôi vậy"

"Cậu không còn lựa chọn nào khác đâu, cố quên cô ấy đi. Nếu cậu ly dị thì khả năng đến với nhau cũng rất thấp. Còn Hạ Sương, cậu và cô ấy đã là vợ chồng, cư nói ly dị là ly dị ngày được sao?"Triết bóp mạnh chén trà trong tay. Phong nói đúng, để xoá bỏ ân oán giữa hai nhà rất khó. Nếu anh đến với cô ấy thì ba mẹ sẽ thế nào? Rồi khi cô ấy biết được chuyện đó có tha thứ không? Tất cả bằng chứng đều trong tay ông Sang, chỉ cần anh có động thái quay lại với cô ấy thì ông ta sẽ tung ra tất cả. Nhưng anh đã có kế hoạch với tất cả chuyện này.

Còn với con rắn độc Hạ Sương, anh sẽ cho cô ta biết thế nào là địa ngục hôn nhân. Có nỗi khổ nào sống với một người suốt ngày ôm hình bóng của một người khác, không đụng chạm đến mình dù chỉ là một ánh nhìn.

Lí trí nhắc nhở quên nhưng trái tim lại không thể. Nỗi nhớ Hân cộng dồn theo từng ngày, cứ lớn dần trở thành một khối lớn gây u uất trong lòng. Nắm tay Triết vo tròn, lại mở ra rồi thở dài mạnh.

"Tôi không muốn làm ở Anlux nữa. Tôi sẽ bán MedCyber để xây bệnh viện riêng"

"Cái gì, điên à. Lương ở Anlux gấp 10 lần các bệnh viện khác. MedCyber đang kinh doanh thuận lợi, giờ cậu có cổ đông lớn thứ 5 của Avenue rồi, gói chăm sóc sức khỏe lại đang hoạt động rất tốt. Cậu muốn đến với Hân thì cũng phải từ từ, cậu cần phải hóa giải tất cả chuyện đó"

Triết trầm ngâm, anh duy trì nghề làm bác sĩ này cũng chỉ vì cô ấy từng nói thích anh mặc áo blouse trắng, đẹp và thiện nhân như một thiên thần. Giờ anh mặc còn ai ngắm nữa? Vả lại thở chung một bầu không khí với cha con ông Sang thật sự anh không thể chịu đựng được.

"Tôi vẫn làm bác sĩ, nhưng chuyển sang bệnh viện công của thành phố, thời gian còn lại tôi sẽ tập trung vào bệnh viện của tôi. Tôi không thể để người tôi yêu cứ xa mãi trong tầm tay được. Cô ấy đang dần biến mất, tôi không có tin tức, cô ấy chuyển chỗ ở ngay sau khi ra Hà Nội 1 tháng, công ty thám tử không tìm ra được. Tôi cần phải giải quyết chuyện ở đây thật nhanh để ra ngoài đó. Cô ấy hận thế nào cũng được, tôi phải kéo cô ấy về bên tôi"

"Cậu yên tâm, tin tức từ chi nhánh Avenue ngoài kia thì Hân vẫn đang rất ổn, với mức lương của Avenue không có nhân viên nào chết đói, thậm chí là sống thoải mái. Với năng lực của cô ấy thì lương thưởng còn dư hơn"

Triết trầm ngâm ánh mắt xăm xăm không có đáy. Giờ này Hà Nội đang là mùa đông, thời tiết rất lạnh, cô ấy có chịu được không? Anh mở điện thoại, nhìn những bức ảnh của thám tử gửi cho. Những hình ảnh Hân đi bộ một mình trên phố, cô mặc một chiếc áo gió dày dài đến bắp chân, mái tóc giờ đã dài ngang vai bay bay trong gió lạnh, cả người cô ấy lọt thỏm trong chiếc áo gió rộng, gương mặt cúi gằm xuống, lầm lũi và cô đơn. Ánh mắt anh đỏ lên, nghèn nghẹn nơi cổ họng khiến sống mũi cay xè. Đây có thể được xem là quả báo những năm tháng anh phong lưu đa tình quá nhiều. Chơi đùa quá nhiều người để đến bây giờ một người cũng không thể chạm tới.

Nước mắt tường vi - Chương 35: Gặp lại

Hân lê chiếc bụng tròn nặng nhọc lên trung tâm tiếng Anh, cố nốt ca này nữa là mẹ con cô được về nghỉ ngơi rồi. Đã đến tuần 3 của tháng thứ 6, bụng vượt mặt chẳng mấy chốc sẽ đến ngày dự sinh thôi.

Học viên thấy cô vào đã hứng khởi vô cùng. Cô giáo Hân vui vẻ hài hước, đã bầu to nhưng vô cùng nhiệt tình. Các học viên đều biết cô là single mom. Ban đầu có ái ngại và bàn tán một chút nhưng rồi sau đó khi đã quen với tính cách của cô, họ lại cảm thấy thật khâm phục. Không biết chàng trai nào có thể phản bội một cô gái như vậy.

Trung tâm tiếng Anh này dành cho những người đi làm, do đó cũng có không ít những người đàn ông muốn tiếp cận cô. Thế nhưng nhìn cô bụng càng ngày càng lớn thì họ vội vàng né tránh, có dăm ba người quá lứa hay góa vợ cùng cảnh ngộ muốn "rổ rá cạp lại" nhưng cô lại không thể nào mở lòng nổi.

Bây giờ cô đã không còn đau khổ nhiều như trước, cũng không phải nước mắt dài ngắn nhớ lại cuộc tình đã qua nhưng mỗi khi cầm mảnh giấy siêu âm, vẫn có một nỗi buồn man mác lan tràn khắp cơ thể không thể nào tan rã. Hận mình nhẹ dạ cả tin 1 thì thương con 10, rồi sau này chúng sẽ không có đủ sự quan tâm của một người cha.

Dạy học xong, Hân dắt chiếc xe máy điện cũ ra khỏi cổng, qua chợ cóc mua một chút thức ăn rồi về nhà. Hôm nay nhận lương dạy thêm, cô phải tẩm bổ cho hai con một chút. Đi qua siêu thị mẹ và bé, nhìn bộ đồ đôi xinh xắn dành cho hai bé song sinh, cô cứ đứng ngắm mãi không thôi.

Ngần ngừ mãi mới e dè bước vào. Nhân viên hỏi han nhiệt tình khi nhìn thấy bụng cô đã to.

“Cho tôi xem hai bộ kia”

“Chị thật có con mắt tinh tường, cái này của H&M bọn em mới nhập về. Hai bé mặc cái này thì xinh hết nấc ạ”

Hân sờ vào chất vải, mềm mịn thật dễ chịu. Hai cục cưng sinh vào mùa xuân, mặc cái này vừa khéo. Nhưng nhìn đến giá một chút cô rụt tay lại. Hai bộ này hết nửa tháng lương rồi.

Lương của Avenue không tệ nếu sống một mình. Nhưng giờ cô với hai mình, tiền sinh hoạt, thuê nhà, thuốc thang bầu bí đã tốn rất nhiều. Mang thai đôi còn tốn nhiều hơn nữa, nếu giờ mà mua hai bộ này thì xác định nhịn đói.

Cô cảm ơn nhân viên rồi dắt xe ra về. Hai cục cưng của mẹ, nhất định sau này mẹ sẽ kiếm thật nhiều tiền để mua sắm những gì đẹp nhất cho các con. Hiện giờ mẹ phải lo bồi bổ dinh dưỡng cho hai cục cưng trước đã. Trong đầu cô đã mường tượng về hai mẫu lúc nãy, cô còn đống vải chưa may hết, nhất định sẽ may cho hai con đúng y như thế.

Sống một mình té ra cũng có cái hay và tiện lợi. Thích ăn ra làm sao thích ngủ lúc nào thích dậy bao giờ cũng chẳng phải vướng bận ai. Hân ôm một tô cơm, cho hết thức ăn vào một bát rồi ngồi trước con laptop nhỏ, lên facebook vào mấy trang hóng hớt đọc một chút. Cuộc sống của cô giờ chỉ còn làm bạn với những thứ này, cũng vô cùng thú vị. Thảo nào mà những người đã lập gia đình luôn miệng kêu ca, “chồng em thế này, chồng em thế nọ, thà ăn shit còn hơn lấy chồng,...” Cô vừa ăn vừa cười sằng sặc.Cô bé sinh viên cạnh phòng trọ cầm một túi hoa quả chạy qua “Chị Hân, chị Hân mẹ em nói ăn cái này tốt cho hai cục cưng này, chị ăn đi, đổi cho em một bát cơm, đi học về chưa có gì vào bụng, nói muốn chết đi này”.

Hân bật cười với con bé này, cầm túi hoa quả “Đó, cô ăn gì thì lấy nha. Chị đang xem phim”

Cô bé em ngồi xuống bên cạnh, hai chị em mỗi người một tô, xem phim cười ngặt nghẽo.

“Chị ơi, sáng nay có một anh soái ca đến tìm chị. Ôi đẹp trai dã man con bà ngan chị ơi”

“Đến tìm chị? Em hỏi tên không?”

“Em có hỏi tên, tên gì nhỉ…”

“Em quên mất rồi. Hu hu vì anh ấy đẹp trai quá em chỉ nhớ mặt thôi. Đẹp như tạc tượng chị ơi. To cao sáu múi. Trời ơi đúng chuẩn nam chính “Vì sao đưa anh tới” chị ơi”

Cô không nghe con bé nó nói gì nữa. Trống ngực đập thình thịch. Không ai biết cô ở đây làm sao có thể tìm được? Hay có ai theo dõi? Không thể nào, cô đã rất cẩn thận rồi. cô có chút lo lắng, bàn tay vô thức đưa lên bụng che chở.

“Chị Hân, chị xinh đẹp thế này, có phải anh đó là cha của hai cục cưng không chị?” Cô bé sinh viên vô tư hỏi.

“Không phải đâu. Chị và anh ta đã cắt đứt, anh ta đã có vợ, giờ chắc cũng sinh con rồi. Mà chị đâu biết ai tìm chị đâu”

Cô bé sinh viên nhìn Hân thương xót. Chị ấy đẹp như vậy mà, cuộc đời thật bất công khi để chị ấy gặp một thằng sở khanh.

Hân không nghe được cô bé sinh viên nói gì nữa, trong đầu cô đã ngập hình ảnh về anh ta. Đã lâu không ai nhắc tới, bận rộn kiếm tiền, rồi chuẩn bị sinh con mà cô cũng dần quên đi đã từng có một người đàn ông đi ngang cuộc đời mình, giờ nghe đến từ cha của hai đứa trẻ thì cô lại chạnh lòng. Hóa ra tình cảm không hề mất đi mà nó bị chôn sâu dưới đáy lòng, giờ có cơ hội thì nó lại tràn về thổn thức. Cô từng đọc được một câu nói nào đó trên mạng “Hết yêu là quên, khi nhắc về người đó sẽ chỉ còn là sự hời hợt. Còn nếu mang một nỗi hận thì vẫn nhớ, vẫn khắc cốt ghi tâm”. Hân thật sự sợ hãi bản thân mình, hình bóng ấy không hề phai nhạt trong tâm trí cô. Sao cô lại có thể vẫn yêu được một người đã phản bội mình như thế?

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Xách túi đồ ăn đến cổng xóm trọ, thấy bóng dáng quen thuộc của một người đàn ông, trái tim cô đập rộn rã.

Người đàn ông kia thấy cô, cả khuôn mặt bừng lên nét vui tươi. Nhưng khi nhìn xuống bụng cô, anh ngỡ ngàng không tin nổi vào mắt mình.

"Hân, em... "

Hân nhìn Lục Duy phong độ ngời ngời đứng trước mặt mình, ngạc nhiên vô cùng rồi vui vẻ mở cổng xóm trọ mời anh vào phòng.

Duy nhìn căn phòng trọ nhỏ như dành cho sinh viên có chút xót xa. Cô ấy phải sống tại một nơi như thế này ư?! Trong phòng chỉ đặt một cái giường nhỏ, một cái tủ vải, một cái bàn xếp và ghế nhỏ, một cái bếp ga mini và chạn bát nhựa màu xanh. Trên bàn đặt một chiếc máy may rất nhỏ và vài bộ quần áo trẻ con bên cạnh, có vẻ Hân tự may đồ cho con.

"Anh uống nhé, xin lỗi anh nhà em không có nước gì khác" Hân đưa cốc nước lọc cho anh nói.

Hai người ngồi bên nhau. Không khí có chút trầm lắng và ngột ngạt. Mãi sau Duy mới lên tiếng.

"Em đi không nói với anh một tiếng, cũng không nói với mẹ. Em có biết mẹ lo lắng cho em không"

Hân cầm cái cốc trong tay xoay nhẹ "Vì cơ quan mình chuyển công tác đột ngột. Anh gửi lời xin lỗi đến mẹ Mai giúp em. Sau này rảnh rỗi, em sinh xong sẽ vào thăm mẹ và anh"

"Hân này, con em... có phải của người đàn ông kia?"

Hân cười nhẹ không nói gì. Đó đã là câu trả lời thừa nhận cho anh rồi.

"Em bao giờ sinh? Em làm việc nhiều như vậy có đảm bảo sức khỏe hai mẹ con không?"

"Dự sinh 3 tháng nữa. May mắn hồi trước theo anh đi học võ nên sức khoẻ cũng dẻo dai, với lại hai cục cưng cũng ngoan"

Hân cười, bàn tay đặt trên bụng, ánh mắt ánh lên niềm vui. Duy nhìn cô, dường như cô ấy đã cân bằng được cuộc sống, thấy cô vui như vậy anh cũng nhẹ lòng hơn một chút. Cô gái dễ tổn thương năm xưa mạnh mẽ hơn anh tưởng.

Biết tin Hân chuyển công tác, anh đã tìm mọi cách xin ban giám đốc nhưng không được. Đợi dự án của tập đoàn kết thúc anh mới được chuyển ra đây. Anh có nghe đến người đàn ông kia đã kết hôn nhưng không nghĩ đến cô lại có con với người đó và phải chịu đựng sống khổ cực thế này.

"Hân này, anh đã xin chuyển ra chi nhánh ngoài này. Anh có một căn hộ để trống, mình anh ở rất phí, em chuyển đến đó để lũ nhện đỡ giăng được không?"

"Anh Duy, đừng tốt với em như vậy"

"Hân, em đừng nghĩ nhiều. Từ xưa đến giờ anh đều xem Lam và em là ruột thịt. Giờ Lam đã không có tung tích, chỉ còn em nữa, đừng xem anh xa lạ"

"Anh, bây giờ em vẫn tự lo được. Chắc chắn em sẽ nhờ đến anh nếu em khó khăn"

Hân thật sự không muốn làm phiền đến người khác. Cô có thể nhận ra được tình cảm của anh đối với mình. Nhưng để đáp lại thì không thể, ba năm trước đã không thì bây giờ lại càng khó.

Ngày hôm sau, hôm sau nữa anh lại đến, lần nào cũng mua một túi đồ lớn nói là tẩm bổ cho cô. Hân không tài nào đẩy anh ra được, giờ lại cùng làm một chi nhánh gặp nhau hàng ngày, nhiều người thấy anh quan tâm cô, đinh ninh rằng Duy là chủ của cái thai lời ra lời vào. Nhưng anh cũng không giải thích. Xem ra anh Duy lại càng muốn được như vậy. Hân cũng để theo lẽ tự nhiên, cô không còn đủ sức lực để suy nghĩ thêm gì nữa. Suy nghĩ của cô giờ hoàn toàn đặt vào hai cục cưng, làm thế nào để tốt cho hai con thì cô sẽ chọn lựa.

Chương 35: Thiếu

Nguồn nhảy chương mời các bạn đọc chương tiếp theo

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau