NƯỚC MẮT TƯỜNG VI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nước mắt tường vi - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Ca phẫu thuật khó

Ông Sang bắt tay ngay vào thực hiện kế hoạch của con gái, sắp xếp cho Triết thực hiện một ca phẫu thuật vô cùng khó, chưa từng có ở Việt Nam.

Ca ghép thận này là một ca vô cùng đặc biệt, bệnh nhân là bố của quan chức có vai vế trong thành phố. Bệnh nhân 76 tuổi và tồn tại nhiều nguy cơ: suy thận mạn, tăng huyết áp, đái tháo đường type 2, tăng lypid máu, bệnh mạch vành đã đặt 3 stent, suy tim, lọc màng bụng, đang dùng thuốc chống đông… Do đó, các bác sĩ phải có sự chuẩn bị kĩ lưỡng hơn bình thường và theo dõi mỗi ngày.

Triết đã làm luận án tiến sĩ về những trường hợp ghép thận khó trên thế giới và đã thành công, anh đồng thời cũng là tiến sĩ ghép thận trẻ nhất thành phố này. Tuy nhiên, lần đầu tiên ca phẫu thuật khó như thế này được thực hiện tại Việt Nam nên có chút phức tạp. Trước đó, anh đã cho bệnh nhân này chạy thận nhân tạo nhưng không mang lại hiệu quả cao và phương án tối ưu cuối cùng là phải ghép thận.

Trước khi tiến hành vào ca ghép thận này, bệnh viện đã phải hội chẩn rất lâu. Không được phép thất bại khi đây là một nhân vật vô cùng quan trọng, ghép thành công còn phải đảm bảo được sức khỏe của ông ấy sau này. Nếu như sức khỏe của ông ấy không đảm bảo thì e là cái ghế trưởng khoa tiết niệu của anh cũng bay màu.

Cả ngày cả đêm, anh chuyên tâm vào nghiên cứu những ca ghép thận đặc biệt trên thế giới, thực hành trên mô hình đến cả trăm lần. Triết không sợ mình không thành công, chỉ sợ thể trạng của bệnh nhân đã cao tuổi sẽ dễ dẫn đến biến chứng không ngờ tới sau này hoặc thận sau khi ghép sẽ không đào thải tốt.

Triết còn lo lắng về chuyện, anh đã hứa với lòng mình, sau khi ca phẫu thuật này thành công, anh sẽ cầu hôn Hân, cho cô ấy một hôn lễ thế kỷ để biến cô ấy thành một người vợ hạnh phúc nhất trên đời. Anh đã nắm tay cô nói anh sẽ thành công, sẽ trở thành một người mà đi đến đâu cô cũng có thể tự hào và hãnh diện nhất, rằng mình đã tìm được một chỗ dựa vững chắc, để dựa vào cả đời cả kiếp.

Hôm nay là ngày vô cùng quan trọng. Hân và ông bà Hạnh ngồi ở ghế chờ bệnh viện vô cùng sốt ruột. Các bác sĩ và y tá đi quá, nhìn ba người ai nấy đều trấn an, không cần phải lo lắng nhiều, bác sĩ Triết đã phẫu thuật gần như toàn bộ những ca bệnh khó ở thành phố này, lần này chỉ là một thử thách mà thôi nhưng ba người vẫn vô cùng hồi hộp.

Trước khi vào phòng phẫu thuật, anh kéo cô vào văn phòng nắm tay cô và nói.

“Hân này, em có tin anh không? Không hiểu sao anh hồi hộp lắm”

Hân ngước mắt lên nhìn anh mỉm cười “Em không cần làm ông hoàng bà chúa, em cũng không cần anh phải chứng minh điều gì với em. Sau ca phẫu thuật này dù kết quả thế nào đi chăng nữa, em vẫn sẽ yêu anh, yêu anh mãi”

Cô muốn trấn an anh, để anh có một tâm thế thoải mái nhất thực hiện ca phẫu thuật khó này.

Triết mở khẩu trang phẫu thuật cúi xuống chạm vào môi cô, một nụ hôn dài sâu thẳm quyến luyến mãi lâu sau mới dứt. Anh buông tay cô ra, đi vào phòng phẫu thuật.

Những người ở ngoài, đếm thời gian, từng giây từng phút như dài cả cuộc đời…

Sau gần 2 tiếng cửa phòng phẫu thuật bật mở, các y tá và hộ sĩ đẩy băng ca đi ra ngoài. Hân hốt hoảng nhìn mãi nhưng không thấy anh đâu. Ông bà Tuyên cũng sốt ruột không kém nhìn nhau lo lắng. Một ca phẫu thuật thận trung bình diễn ra khoảng 3-4 tiếng đồng hồ. Tại sao một ca khó như thế này chỉ mới 1,5 tiếng đã xong, mà không thấy con trai ông bà đâu. Đôi mắt Hân đã bắt đầu dâng lên những tơ máu hồng, trái tim đập thình thịch không thể kiểm soát, cô bất chấp ông bà Tuyên đang nắm tay mình kéo lại chạy thẳng đến cửa phòng cấp cứu. Vừa lúc đó, bóng dáng cao lớn của anh đi ra ngoài cửa. Nhìn thấy cô anh cởi bỏ khẩu trang y tế rồi mở rộng vòng tay đón lấy.

“Anh có mệt không?” Hân ngước lên nhìn sắc mặt của anh. Thật sự cô không dám hỏi kết quả phẫu thuật.

Triết cười nắm bàn tay cô đặt lên ngực mình “Anh thành công rồi… vợ anh ạ”

Hân cười rạng rỡ ánh mắt nhu tình, cô nhón chân hôn chụt vào má anh. Cô đang hạnh phúc, rất hạnh phúc. Hai người đang ngập tràn hạnh phúc. Những đồng nghiệp của anh đi qua, vỗ vai anh tán dương. Ông bà Tuyên đang rất hãnh diện về con trai. Chỉ có hai đôi mắt đứng đầu kia hành lang nhìn sang bên này rồi nhìn nhau bừng lửa hận.

“Ba, sao ba nói ca này khó lắm sẽ không thể thành công được?”

“Ca này chưa làm ở Việt Nam bao giờ, ba cũng không ngờ nó làm được. Chưa bệnh viện nào dám nhận cả”

“Ba thật là hồ đồ, ba phải tính toán trường hợp nào thật chuẩn chứ, con đã nói ba rồi anh ấy là một bác sĩ xuất sắc. Ba cứ xem thường. Bây giờ ba nhìn đi, cư nhiên lại đi tạo cơ hội cho con tiện tì kia gần Triết của con. Con phải cướp lại, đồ của con không ai được chạm vào”

“Cái gì?” Ông Sang bắt đầu thấy lo cho đứa con gái ương bướng này.

“Ba, con yêu anh Triết, con không muốn lấy ai ngoài anh ấy”

“Nó có còn yêu con nữa không?”“Yêu hay không yêu quan trọng gì đâu, chúng con đã từng có tình cảm với nhau thì giờ nối lại thôi”

“Vậy thì con cứ yêu đi”

“Ba, ba đừng giả bộ không biết chuyện nữa. Con biết chắc ba có bằng chứng về năm đó. Ba làm thế nào thì làm. Nếu ba không làm cho anh Triết đồng ý lấy con thì con sẽ ra nước ngoài luôn không về Việt Nam nữa”

Ông Sang nhìn con gái thở dài, nó đẩy bố nó vào tình huống này thì ông tính sao đây?!

(Đọc tại Facebook Lam Lam)

***

Triết đến phòng bệnh VIP của bệnh nhân mới ghép thận tuần vừa rồi. Trong phòng, dâu con của ông cụ có đủ cả, quây quần bên cạnh giường ông. Ông cụ cũng đã tạm hồi phục khá tốt, thận có vẻ tương thích và ít đào thải. Tuy nhiên, con cháu vẫn muốn ông ở lại để theo dõi tốt hơn.

"Ái chà, bác sĩ tài năng của tôi đây rồi" Vị quan chức đưa tay ra chủ động bắt tay Triết.

Anh lễ độ đáp lại, rồi đến giường thăm khám cho ông cụ một chút. Có vẻ tiên lượng rất tốt. Vị quan chức đứng bên cạnh giường bệnh quan sát anh chăm chú. Coi bộ cậu ta cũng có y đức mà lại tài giỏi.

Khám bệnh một lúc anh về văn phòng, lòng vui sướng hồ hởi nghĩ đến giây phút cầu hôn. Anh cầm điện thoại lên bấm vào một dãy số.

“Tất cả đã hoàn tất chưa? Tối ngày kia sẽ tổ chức. Lưu ý giữ hoa tươi cho tôi”

Anh lại gọi vào một số luật sư uỷ quyền của MedCyber “Con dấu đã làm đầy đủ rồi chứ, tôi sẽ chuyển chữ ký đến cho anh sớm, anh hoàn thành trong ngày mai giúp tôi, tốn bao nhiêu tiền cũng được, tôi cần phải xong sớm”

Dự định của anh là sẽ cầu hôn cô tại Café Eon - nơi có thể nhìn xuống toàn bộ thành phố. Rồi sau đó sẽ trao cho cô con dấu và chứng từ nhượng quyền 10% cổ phần trước đây đã đầu tư vào Avenue. Anh muốn cô danh chính ngôn thuận nắm cổ phần, để có thể thoải mái làm việc mà không sợ bị đồng nghiệp chèn ép hay khinh miệt. Nhìn vào trường hợp của Phong và Lam rút kinh nghiệm, anh không muốn người phụ nữ của mình phải chịu đựng khổ sở một chút nào.
Nghĩ vậy, anh lại hồ hởi lấy điện thoại ra chạm vào màn hình chờ ngắm ảnh Hân cười rạng rỡ. Nhắn cho cô một cái tin “Tối ngày kia có buổi tiệc sinh nhật bạn anh. 7 giờ tối anh qua đón em nhé”. Nhận được được tin nhắn đáp lại, Triết cười sung sướng, nghĩ đến viễn cảnh về chung một nhà con tim đập rộn lên.

***

Ông Sang chậm rãi đi vào nhà bà Hạnh, nhìn lướt quanh căn nhà một chút rồi ngồi xuống. Ông Tuyên bà Hạnh từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy ông Sang có chút lo lắng. Tự dưng ông ta đến đây làm gì, cả đời này chưa bao giờ ông ta bước chân vào căn nhà này cả.

“Ông uống trà đi, lâu rồi không gặp”

Ông Tuyên đẩy chén trà đến trước mặt ông Sang, có thể lờ mờ đoán được mục đích ông ta bước vào cái nhà này nhưng vẫn chưa thể chắc chắn.

“Anh chị vẫn khỏe như xưa nhỉ. Cháu Triết ưu tú và xuất sắc lắm, tôi rất quý cậu ấy” Ông Sang ngồi chưa nóng đít đã muốn vào đề ngay.

“Cảm ơn anh. Hôm nay anh đến đây có chuyện gì sao?”

“Quanh quẩn cũng chỉ là chuyện của hai đứa thôi. Tính ra thì mấy năm trước chúng nó đã yêu nhau rồi. Tôi thấy hai đứa khá đẹp đôi”

“Ý anh là gì? Con trai tôi nó cũng có người yêu mới rồi, bé Sương và thằng Triết đã chia tay từ trước khi con bé ra nước ngoài” Bà Hạnh vội vàng nói.

“Tôi cũng đã gặp qua người yêu mới của cậu Triết, con bé đó rất được. Mỗi tội hình như lại là con gái của bà Thảo đúng không?” ông Sang nhấn mạnh từng từ “con gái bà Thảo”.

Bà Hạnh xây xẩm mặt mày, vẫn chưa hiểu ý ông ta là gì. Nhưng ông Tuyên thì hiểu ra ngay. Ông cười gằn giọng nói.

“Anh Sang ạ, quen biết nhau cũng đã mấy chục năm, chuyện xưa đã qua rồi cớ sao anh muốn đào bới lại. Đừng ép lũ trẻ, hãy để chúng sống theo nguyện vọng. Thằng Triết nhà tôi với con gái anh cũng đã không còn duyên, có tiếp tục cũng chỉ khổ con gái anh thôi”

Ông Sang ra chiều suy nghĩ rồi than thở “Tôi cũng biết vậy nhưng không biết thằng con anh nó bỏ thuốc gì mà con Sương nhà tôi yêu sống yêu chết. Tôi có một mụn con gái thôi, tôi không đành lòng để con nó buồn”

“Ông lo cho con ông vậy tôi không biết lo cho con tôi sao?” Bà Hạnh đã tức giận đến cực điểm.

“Vậy chị có nghĩ đến việc chúng nó lấy nhau, rồi nhỡ nó phát hiện chuyện trước đây, thì…”

“Ông im đi. Đó chẳng qua là sự sắp xếp của ông, chúng tôi có làm gì trực tiếp gây ra cái chết của Thạch Thảo?”

“Tình ngay lý gian, chị có nói thế nào đi nữa thì sự thật nó vẫn cứ còn đó. Với lại tôi cũng có đoạn băng ghi hình anh Tuyên đã thả tay khỏi chiếc cáng cấp cứu của bà Thảo tại sảnh bệnh viện. Giờ thì tin anh chị hay tin tôi?”

***

Hân nhìn đồng hồ, bây giờ là 5 giờ, Triết nói tối nay sẽ đón cô đi sinh nhật một người bạn quan trọng. Cô nhanh chóng đi về nhà, tắm rửa một chút rồi chọn một chiếc váy nhẹ nhàng chờ anh đến đón.

Sửa soạn xong cũng đã gần 7 giờ, trời bỗng đổ cơn mưa như trút nước, cô vội vàng đóng hết các cửa sổ lại. Mưa to quá, mưa xối xả rơi xuống mái hiên nghe lộp bộp lộp bộp cô quạnh và lạnh lẽo. Đồng hồ đã điểm con số 7h30 mà anh vẫn chưa đến.

Bình thường anh là người rất nguyên tắc, không bao giờ đến muộn, nếu có bận việc ở bệnh viện thì anh cũng sẽ nhắn lại cho cô. Tại sao giờ này chưa thấy? Lòng nóng như lửa đốt, Hân cầm điện thoại lên gọi vào máy cho anh. Nhưng anh không nghe máy, đã mấy chục cuộc rồi. Bây giờ đã là 10 giờ đêm. Kim đồng hồ đè nặng những âm tích tắc

Chương 27: Cô ấy có còn là của anh?

Triết vừa xong một ca cấp cứu, mở điện thoại đã thấy cả chục cuộc gọi của ba mẹ. Có chuyện gì sao?

"Con về nhà gấp ba mẹ có chuyện cần bàn?"

Triết cảm giác có điều đó rất lạ lùng, mông lung mà có chút hoang mang. Anh nhanh chóng đánh xe về nhà. Đã thấy ông bà Tuyên ngồi ở phòng khách, mắt bà Hạnh đỏ hoe.

"Mẹ, có chuyện gì sao?"

"Con ngồi xuống rồi ba mẹ nói chuyện" Ông Tuyên nhìn anh nói.

"Triết, ba xin lỗi con. Con... con chia tay Hân đi"

"Ba? Ba nói gì con không hiểu? Tại sao lại như vậy?"

"Con bé đó không hợp với con đâu, không môn đăng hộ đối"

Anh quay sang bà Hạnh "Mẹ, mẹ nói đi? Mẹ nói vì sao? Con không tin, ba mẹ đã từng rất thích cô ấy. Mẹ còn nói muốn xem cô ấy là con gái, tại sao giờ lại quay ngoắt 180 độ như vậy?"

Bà Hạnh không cầm được nước mắt, khẽ thở dài cúi mặt không nói.

"Nếu ba mẹ không nói nguyên nhân chính đáng, thì con sẽ không bao giờ từ bỏ, ngày mai con sẽ ra uỷ ban thành phố đăng ký kết hôn ngay"

"Triết à, mẹ xin con, mẹ xin con hãy lấy con nhỏ Sương đi. Lấy nó con sẽ có tương lai, con sẽ là giám đốc của bệnh viện quốc tế lớn nhất thành phố này, con có hiểu không?"

Anh nhìn mẹ không thể tin nổi "Mẹ, mẹ không phải là người như vậy. Trước kia mẹ luôn dạy con không được tham ô ham tiền, không được tham phú phụ bần, tại sao giờ mẹ lại nói như vậy?"

Anh quay sang ông Tuyên "Ba, ba giải thích cho con đi, chuyện này là sao?"

Lồng ngực Triết như muốn nổ tung, trái tim bị đè nén đến khó chịu, anh quỳ thụp xuống sàn gỗ lạnh ngắt.

"Ba, mẹ, con xin ba mẹ đừng bắt con phải xa cô ấy, con không thể"

Bà Hạnh vội vàng kéo con đứng dậy nhưng anh vẫn không nhúc nhích.

"Con không cần chức giám đốc bệnh viện, con không cần vinh hoa phú quý, con chỉ cần cô ấy"

Ông Tuyên cúi mặt không dám nhìn vào mắt con trai. Cả cuộc đời ông là một thầy thuốc thanh liêm lấy y đức làm phương châm sống, chỉ vì một phút lỡ lầm hại cả đời ông cắn rứt lương tâm, lại còn kéo theo cả đời con ông khổ sở. Bà Hạnh lau nước mắt ướt tràn khuôn mặt, bà quay sang ông, từng từ từng chữ phát ra trong đau đớn.

"Ông, tôi không giấu được con nữa. Con ngồi lên ghế đi đã, rồi ba mẹ sẽ nói cụ thể"

Ông Tuyên hít sâu một hơi, ông nhắm đôi mắt đỏ quạch lại một chút rồi mở ra, nhìn thẳng vào mắt con trai.

"Triết, ba là người đã hại mẹ của Hân, vì vậy bà ấy mới chết"

Trời đất xung quanh anh như sụp đổ, anh không tin vào tai mình, đôi mắt màu hổ phách cuộn sóng, đôi môi co rút dữ dội.

"B...a...nói sao?"

Bà Hạnh bên cạnh vẫn nghẹn ngào.

"Mẹ con và cô Thạch Thảo - mẹ của bé Hân là bạn thân, vợ chồng cô Thảo không hạnh phúc lắm. Ngày bà Lan, mẹ kế của Hân bây giờ chuyển dạ đứa con của bà ta và ông Long thì bà Thảo cũng bị ngã xuống cầu thang"

Triết vẫn chưa thể tiếp nhận được chuyện gì đã xảy ra.

"Có liên quan gì đến ba?""Ba...ba đã chọn phẫu thuật cho bà Lan chứ không phải mẹ của Hân. Trong tình huống nguy kịch đó, bà ấy... không được cấp cứu kịp thời... nên đã chết"

Phải khó khăn lắm, ông mới có thể nói ra câu chuyện 17 năm trước.

"Con đừng trách ba. Hồi đó nhà chúng ta rất nghèo, ba con là một bác sĩ liêm khiết không bao giờ biết phong bao phong bì là gì cả. Nhưng chính vì không có tiền cho nên ba con bị ông Sang chỉ đạo, ông ta phân ba con vào ca phẫu thuật mổ lấy thai cho bà Lan, con biết rồi đấy gia đình bà Lan rất giàu có lại quyền lực của thành phố này. Ông Sang hứa hẹn bà Lan sinh đẻ thành công thì ba con sẽ được thăng chức”.

“Con à, sau khi bước ra từ phòng phẫu thuật, ba đã chịu đựng sự chì chiết và căm hận của mẹ một thời gian dài. Con đừng trách ba, ba con hoàn toàn không có lỗi”.

Bà Hạnh khóc nấc lên nghẹn ngào. Ông Tuyên ngồi xuống bên cạnh đỡ bà.

“Triết, con oán hận ba thế nào cũng được, không phải lỗi của mẹ con. Những năm qua, mẹ con đã sống trong đau khổ, dằn vặt và ân hận cũng đã đủ khổ sở rồi. Ba sẵn sàng trả giá cho lỗi lầm của mình. Nhưng còn cuộc sống của mẹ con. Nếu như cái Hân biết chuyện này thì cả nó và mẹ con sẽ không sống nổi. Con hãy để chuyện này như một vụ tai nạn được không? Ba xin con”

Triết gục đầu xuống, hai bàn tay anh đặt ở đùi nắm chặt lại, những tơ máu và gân xanh đan xen chằng chịt nhau đến dữ tợn. Từng dòng cảm xúc đau đớn chảy dọc theo những mạch máu khắp cơ thể. Nước mắt của mẹ, nụ cười của cô, hình ảnh cô co rút người ngất xỉu đi khi nhìn thấy máu. Cuộc đời sao lại trớ trêu thế này, tại sao lại đẩy anh và cô thành hai kẻ hận thù. Anh đột ngột quay sang mẹ, nhìn thẳng vào khuôn mặt ướt đẫm và đau khổ của bà.

“Có phải vì vậy nên mẹ thấy hối hận, mẹ dành tình yêu thương cho cô ấy, tất cả đều chỉ vì muốn bù đắp lỗi lầm của ba mẹ gây ra đúng không, tình cảm của mẹ giành cho cô ấy tất cả đều giả dối đúng không?”

Bà Hạnh bàng hoàng, câu hỏi của con trai giống như một lời chỉ trích đâm thẳng vào trái tim bà.

“Triết à, con đừng nói như vậy. Ban đầu thật sự mẹ cũng có ý nghĩ liên hôn để bù đắp cho con bé, nhưng khi gặp mặt tình thương mẹ dành cho con bé là thật”

“Triết, dù thế nào con cũng không thể tiếp tục được với Hân. Hôm nay con nhỏ Hạ Sương đã đến đây. Nó đã biết tất cả chuyện này, nếu con không đồng ý cưới nó thì tất cả những bằng chứng ba con làm năm xưa sẽ được chuyển đến con bé Hân. Con dừng lại được không? Hãy để chuyện năm đó như một tai nạn được không? Con bé Hân nếu biết sự thật sẽ rất đau khổ”

Triết đột ngột đứng phắt dậy “Ba, mẹ con cần suy nghĩ chuyện này”

Không ai thấy trên gương mặt cương nghị thường ngày đã có những giọt nước mắt rơi xuống.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Triết đi ra khỏi nhà, phóng xe đến công ty, từ cổng vào các nhân viên đã hồ hởi chào hỏi nhưng anh không nghe vào tai một câu nào. Trong đầu anh bây giờ chỉ có những lời nói của ba mẹ “ba đã làm hại mẹ Hân”, câu nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, muốn nhấn chìm anh vào vực sâu sâu thẳm.Ngồi ở bàn làm việc anh lặng lẽ ngắm bình hoa tường vi đỏ trước mặt, cánh hoa đỏ thẫm nhưng lại rất mỏng manh. Từ ngày biết cô ấy, anh cũng yêu luôn loài hoa này. Hân của anh mong manh, yếu đuối, Hân của anh hay khóc, Hân của anh trẻ con và đáng yêu. Nhưng giờ Hân sẽ còn là của anh nữa không?!

Một lát sau có người gõ cửa, Triết cười khẩy giọng lạnh như băng "Vào đi"

Hạ Sương bước vào, khuôn mặt non tơ tươi cười rạng rỡ.

"Sao anh không hẹn em ra ngoài, đến công ty anh bao nhiêu người nhìn"

"Cô còn mặt mũi để cho người ta nhìn sao?"

Hạ Sương giật thót, trước khi đến đây cô ta đã ổn định lại tâm lý biết trước anh sẽ tức giận, nhưng không ngờ anh lại tỏ thái độ khinh miệt như thế.

"Anh Triết, em làm vậy cũng chỉ là quá yêu anh. Mà anh biết tính em rồi đó, từ xưa khi yêu nhau em có thói quen sở hữu rất cao"

"Cô có thể cởi bộ mặt đó ra được không? Thật tiếc cho tình cảm tôi dành cho cô mấy năm, có lẽ tôi đã từng yêu nhầm người"

Hạ Sương cắn răng, cố nuốt cơn uất nghẹn ở cổ xuống. Tâm trạng đã bực bội sẵn nhìn lọ hoa tường vi đỏ như máu trên bàn làm việc của Triết càng thấy chướng mắt. Từ bao giờ anh ấy lại thích để loài hoa tâm thường này trên bàn làm việc vậy?

"Anh à, anh có đặt mình vào trường hợp của em, cảm giác của em không?. Bao năm qua, em yêu anh chưa bao giờ giảm, chưa bao giờ xao nhãng vào một mối quan hệ nào khác. Còn anh thì sao? Tại sao anh dễ thay lòng như vậy?"

Triết nhếch môi, ánh mắt vẫn không hề nhìn sang Hạ Sương.

"Sương à, cô nên lục lại trí nhớ xem ai là người theo đuổi tôi trước, ai là người đã chia tay tôi trước? Giữa cô và tôi những năm trước đã kết thúc và chưa từng có tình cảm trở lại từ phía tôi. Lúc cô trở về, tôi ở bên cạnh cô không phải là tình mà là nghĩa, giá mà cô ngoan ngoãn thì trái tim của tôi đã xiêu lòng một chút"

"Anh, sao anh lại nói như vậy? Em có làm gì không ngoan?"

"Cô ngoan sao? Ai làm cho Hân mất việc ở SurPr? Ai là người thuê đánh ghen Hân? Vậy mà cô còn giả vờ không biết mặt cô ấy ở tiệm trang sức? Cô hành động kín quá cô Sương ạ"

Hạ Sương tái mặt một chút nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh.

"Anh Triết, em chỉ lấy lại những gì đã mất. Anh là của em, muôn đời sẽ là của em".

"Im đi, tôi không phải đồ vật" Triết giận giữ chồm lên, tay phải bám cạnh bàn mới kìm nén được cảm xúc.

"Anh Triết, tất nhiên anh không phải đồ vật, nhưng em có cái này" Nói rồi cô ta đặt một tập hồ sơ lên bàn làm việc của anh.

"Em sẽ cho anh 2 ngày để chia tay cô ta. Nếu anh không thực hiện thì đừng trách em vô tình"

Triết nhìn thoáng qua tập hồ sơ, cười khẩy "Cô nghĩ những bằng chứng này buộc tội được ba tôi mà không ảnh hưởng gì đến ba cô sao? Một bác sĩ được phân phẫu thuật ca nào thì vào ca đấy thôi, có cái gì đâu mà phạm pháp, phải không bác sĩ tâm lý Đoàn Hạ Sương?"

"Tất nhiên, có thể chẳng ảnh hưởng gì đến bác Tuyên. Còn ba em thì, với sức quan hệ rộng rãi thì những bằng chứng này sẽ được giải quyết trong lòng một nốt nhạc. Vả lại nếu không có mối quan hệ thì, cũng như anh nói đó, ông ấy cũng chỉ là một bác sĩ thôi, phân chia lịch trực là chuyện đương nhiên, chẳng ảnh hưởng gì cả"

Hạ Sương nhìn Triết rồi nhìn sang lọ hoa đỏ trên bàn "Chỉ là em lo cho tình cũ của anh, nếu như cô ấy biết chuyện này thì... " Hạ Sương cố nhấn mạnh chữ "tình cũ".

"Thôi em về đây, anh nhớ hai ngày nhé. Triết, em chỉ muốn anh biết, em yêu anh vô điều kiện, vì anh em có thể làm tất cả"

Cửa đóng lại Triết gạt phăng mọi thứ trên bàn xuống đất. Trợ lý nghe loảng xoảng chạy vào, chỉ thấy ánh mắt đầy tơ máu rét lạnh của anh như muốn giết người. Chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ như thế này của giám đốc.

"Giám đốc!!!"

Chương 28: Yêu em là thật

Đột nhiên Triết lao ra ngoài, lên xe phóng đến chỗ Hân. Bước chân đến cửa căn hộ tập thể thì dừng lại, ngần ngừ không dám gõ cửa. Anh tiếp tục yêu cô ấy rồi thì ba mẹ sẽ thế nào? Nhưng anh bỏ cô ấy thì anh sẽ sống sao đây. Dường như từ lần đầu gặp gỡ, trái tim anh đã thuộc về cô ấy rồi.

Cửa đột ngột mở ra, Hân tròn mắt ngạc nhiên khi thấy người đàn ông cao lớn trước mặt mình.

"A..nh..."

Triết kéo mạnh cô vào lòng mình, hơi thở gấp gáp và vòng tay siết cô trong lòng thật chặt. Anh đẩy cô lên tường, không cho cô nói, cúi xuống ngậm cánh môi cô.

"Uhm... anh... "

Mặc kệ cô phản đối, anh siết chặt vòng tay hôn đắm đuối, mê say cô không dứt. Nụ hôn như muốn rút kiệt linh hồn và hơi thở của cô kéo dài bất tận rồi cũng buông. Hân đỏ mặt nhìn quanh, may mà hôm nay hàng xóm không có ai ở nhà.

"Sao anh lại đến đây, có chuyện gì sao? Tại sao hôm qua anh hẹn em mà…”

Giọng nói của cô nghẹn lại, tủi thân pha chút giận dỗi.

Anh vẫn ôm cô trong lòng không buông, vùi mặt vào mái tóc ngắn của cô.

"Anh xin lỗi, xin lỗi em nhiều lắm" lời nói ra miệng có chút run rẩy.

Hân đẩy anh ra, ôm khuôn mặt anh trong bàn tay nhỏ, nhìn vào đôi mắt hơi đỏ của anh. "Có chuyện gì phải không anh?"

Triết cười gỡ tay cô ra ôm vào lòng "Hôm qua có ca mổ đêm nhưng anh lại quên mất, rồi anh mệt quá ngủ luôn không nhắn cho em. Anh xin lỗi, xin lỗi em"

Hân kéo anh vào nhà ấn anh ngồi xuống ghế. "Anh bận thì thôi em không giận nữa, nhưng hôm sau nhắn cho em một cái tin, em lo lắng. Anh ngồi đây, em làm nước uống với lấy bánh cho anh"

Triết nhìn theo dáng cô đứng trước căn bếp nhỏ, nhanh nhẹn vắt nước cam, cắt bánh. Anh đi đến ôm cô từ sau lưng, cằm đặt trên vai nhỏ.

"Em xong rồi chờ một chút nữa thôi"

Hân cầm miếng bánh ngọt quay lại đút cho anh. Triết cầm tay cô ngậm vào miệng trêu đùa nơi đầu lưỡi.

"Em ở nhà với anh được không?"

"Anh không phải đi làm sao, em nghỉ hết phép rồi"

"Anh báo nghỉ cho em với thằng Phong rồi"

"Không được, em phải làm việc"

"Công việc quan trọng hơn anh sao?!"

Hân nhìn anh, hôm nay anh có chút lạ lùng nhưng cô không thể giải thích được. Đôi mắt của anh nhìn cô rất lạ, say đắm và nhu tình hơn bình thường. Cô mỉm cười nhẹ như ánh nắng mai.

"Được rồi, anh muốn cái gì cũng được"
Nhìn dáng cô từ đằng sau thật đáng yêu, tóc đuôi gà buộc cao chạm vào chiếc cổ trắng trẻo. Hân ôm tô hoa quả dầm đi đến sà vào lòng anh. Một tay anh cầm điều khiển tìm phim trên Netflix, một tay ôm ngang hông cô kéo sát người mình.

"Hình như quen em được gần 1 năm rồi mà anh chưa từng đưa em đi xem phim, anh tồi thật"

Hân nhoẻn miệng cười đặt tô hoa quả xuống rồi vòng tay ôm cổ anh, hai chân vắt ngang qua đùi anh làm nũng.

"Em không cần, anh tối nào cũng trực ở viện, ngày lại ở cơ quan làm gì có thời gian làm mấy thứ trẻ con đó. Mình ở nhà xem cũng vui mà"

Triết cúi nhìn đôi mắt của cô, trong sáng và ngây thơ, có một nỗi buồn man mác nhẹ. Lần đầu tiên anh gặp cô, cũng là ánh mắt ấy. Những ngày yêu nhau, cuộc sống của cô có thêm niềm vui vẫn là ánh mắt ấy. Sắp tới, cuộc sống của cả hai không còn nhau thì sẽ thế nào đây?!

"Sao anh nhìn em như vậy. Hôm nay anh lạ lắm, có chuyện gì nói với em được không?"

"Không có gì cả. Anh chỉ chợt suy nghĩ, nếu anh làm sai điều gì, em có tha thứ cho anh không?"

"Là sao? anh quay lại với người yêu cũ hay em gái mưa nào phải không?

Hân đang cầm quả chery bực bội nhét vào miệng Triết "Anh dám này, em đánh cả đôi"

Triết buồn cười cầm tay cô đưa lên miệng hôn, giá mà cô ấy có thể mãi hồn nhiên như thế này.

Họ xem một bộ phim tình cảm, trước đây anh rất ít khi xem thể loại này nhưng Hân muốn xem nên anh cũng không phản đối. Thật ra xem phim gì với anh không quan trọng, quan trọng là được ở gần cô. Một chữ cũng không vào đầu, quanh quẩn trong ý nghĩ ngày mai là hạn thời gian kết thúc cuộc tình của họ, ngày mai cô sẽ thế nào. Lồng ngực anh như bị rút cạn khí không thể thở nổi, cô gái trong lòng anh vẫn ngoan ngoãn ôm tô hoa quả, thi thoảng lại đút cho anh một miếng, rồi lại rướn người lên hôn vào má anh.

Hân vô cùng nhập tâm với nữ chính trong phim, nước mắt đã chảy vòng quanh. Bộ phim thanh xuân vườn trường, cặp đôi yêu nhau từ thời học sinh nhưng không đến được với nhau. Thi thoảng cô lại thốt lên "thương quá".

Triết cúi xuống nhìn cô người yêu nhỏ đang xúc động. Anh rút tô hoa quả trong tay cô đặt lên bàn, người yêu của anh tuy bên ngoài rất cứng rắn nhưng thật sự lại mềm yếu vô cùng. Anh vòng tay ôm cô thật chặt, siết eo nhỏ rồi cúi xuống tham lam hít hà hương thơm ở cổ.

"Anh, đang xem phim""Không xem nữa, tốn nước mắt"

Hai người quấn quýt lấy nhau, quả thật chỉ cần một nụ hôn của anh là Hân đã điên đảo quay cuồng không còn biết trời đất xung quanh là gì. Môi chạm môi, lưỡi quấn lấy lưỡi, nụ hôn nóng bỏng mơ màng đưa cả hai lên chín tầng mây. Hơi thở gấp gáp của anh phả vào khuôn miệng, đôi mắt, chiếc cằm nhỏ rồi trượt xuống cổ áo khiến cả người Hân run nhẹ. Triết luồn tay cởi chiếc váy trên người cô lộ ra cơ thể trắng trẻo, đôi vai gầy lộ đường cong xương quai xanh quyến rũ, ngực đầy đặn, bụng phẳng lì do tập thể thao còn có chút săn chắc. Đôi chân thon dài thẳng tắp lộ ra vùng tam giác giữa đùi mê hoặc người nhìn. Triết mê say ngắm nhìn cô, cơ thể này đã khắc sâu vào tim anh không thể nào phai nhoà được.

Hân ngượng ngùng đưa tay lên che mắt anh lại. Cái nhìn của anh thật sự như muốn nuốt trọn làm cô thật xấu hổ. Anh gỡ tay cô xuống mỉm cười.

"Bao lần rồi vẫn không cho anh nhìn à"

Ngón tay bị anh nuốt lấy khiến cô tê rần người, mặt nhanh chóng đỏ bừng lan đến cổ rồi cả người hồng hồng quyến rũ. Triết nhìn người con gái trong lòng mình, trái tim đau nhói nhưng dục vọng lại dâng trào mạnh mẽ. Anh cúi xuống hôn lên đôi mắt cô, xuống cánh mũi nhỏ rồi dừng lại khuôn miệng nhỏ xinh, từng chiếc hôn của anh đi đến đâu cô lại chìm sâu trong hạnh phúc đến đó. Triết của cô, luôn là người mang lại cảm xúc mãnh liệt nhất. Cô yêu anh, yêu đến từng hơi thở của anh, cô tham lam muốn chiếm trọn hơi thở này, bàn tay vòng qua cổ quấn chặt lấy anh không muốn rời.

Triết mỉm cười chua xót. Người yêu của anh, cô ấy ngọt thế này cớ sao ông trời lại nỡ trêu ngươi anh như vậy. Hôm nay anh muốn chiếm trọn cô, yêu cô bằng tất cả tình yêu và kỹ thuật anh có, để ngày mai không còn nhau trong tay anh sẽ không phải luyến tiếc nữa.

Đôi môi anh nhanh chóng quấn lấy hạt đậu nhỏ trước ngực non mềm, không tự chủ được Hân "uhm" lên một tiếng. Cô vội vàng đưa tay lên định che miệng nhưng anh đã nhanh chóng kéo tay cô khoá trên đỉnh đầu, tiếp tục hôn cho đến khi cô không còn giữ được lý trí, cả người cong lên.

Những nụ hôn như cánh hoa hồng rơi phủ dày lên cơ thể mềm mại của cô, anh lướt qua vùng bụng, dừng ở khu rừng ẩm ướt rồi khám phá.

"Đừng, anh... đừng"

Âm thanh ngắt quãng kèm theo hơi thở dồn dập khi nhận thấy đầu lưỡi anh tiến vào trong. Nhưng Triết không dừng lại, anh yêu cô phát điên, anh muốn cô phát điên. Anh muốn cô một lần này thật trọn vẹn, lưu vào trong tâm trí anh cả cơ thể và ý nghĩ của cô. Anh biết anh tồi tệ anh ích kỷ nhưng anh không dừng lại được. Cô vĩnh viễn là liều thuốc phiện anh nếm một lần không dứt, nếm hai lần nghiện ngập, nếm ba lần rơi vào trạng thái u mê.

Đôi tay nhỏ bám chặt ga giường không thể đủ lực khiến người cô cong lên như con tôm nhỏ. Đưa tay ôm ngang lưng anh, từng vết móng tay cào trên lưng anh thành những vệt son dài.

"Triết, em yêu anh, yêu anh rất nhiều"

Triết hơi khựng lại khi nghe cô nói tiếng yêu. Tiếng yêu bao lần nghe khiến anh hạnh phúc sâu tận đáy lòng sao giờ không muốn nghe. Anh rời khỏi phần dưới của cô, nhìn lên khuôn mặt đỏ ửng ánh mắt mơ màng tuyệt đẹp rồi ngậm chặt đôi môi khuấy đảo ngọt tình ngây ngất trong khoang miệng. Anh không muốn nghe, thật sự không muốn nghe cô nói yêu mình. Ngay lúc này anh muốn nói anh yêu cô, yêu cô hơn cả thế gian này nhưng cõi lòng chua xót dâng đến miệng đau nhói.

Cảm xúc cô mang lại cho anh quá chân thật. Tiếng yêu của cô làm dục vọng của anh càng bùng cháy. Vật dưới thân đang rất căng cứng, máu nóng khắp cơ thể như dồn vào đó khiến nó như muốn nổ tung. Triết vội vàng cắm sâu vào cơ thể cô, cảm giác bị cô thít chặt thoả mãn hơn bao giờ hết. Từng ngón tay đan siết chặt vào nhau, ánh mắt nhu tình dịu dàng ẩn chứa đau đớn, đôi môi quyện chặt, hai trái tim và cơ thể như hoà làm một.

Anh ôm cô ngồi dậy, tư thế này anh có thể nhìn rõ cơ thể cô nhất. Hai cơ thể siết chặt, làn da chà sát làn da như hai ngọn lửa thiêu đốt cháy bùng dữ dội. Hân vẫn mơ màng quấn lấy cổ anh không rời, Triết ôm cặp mông tròn đầy, ngậm chặt vùng ngực tròn căng mềm mại. Anh đưa đẩy mạnh thân dưới, mỗi lần nhấp chạm là mỗi lần cảm xúc được đưa lên cao trào. Rồi anh gầm lên một tiếng, một dòng dịch trắng sữa nóng đi vào cơ thể cô, ấm nóng khiến Hân tê rần người co rút cơ thể.

Cả một đêm anh muốn cô, muốn cô ở khắp mọi nơi, từ phòng ngủ đến sofa, đến ban công, đến nhà tắm không thể dừng lại. Đến khi khắp người cô đầy những vết đỏ như những đoá tường vi nở muộn Hân mệt lả dựa hẳn vào người anh mới thôi.

Anh hôn nhẹ lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của Hân, ôm cô vào lòng nằm xuống giường vỗ nhẹ mà thở gấp. Hân dụi mặt vào ngực anh, quanh quẩn khoang mũi là thoang thoảng mùi trầm hương mạnh mẽ. Cô yêu và tham luyến mùi hương này của anh. Cô ngước lên nhìn anh cười mơ màng, đôi môi hờn dỗi cong lên.

"Triết, hôm nay lúc làm anh không nói yêu em"

Anh nhìn cô đang mơ màng, đôi mi cô khẽ động rồi chìm vào giấc ngủ. Hôm nay anh đã cố không nói đến câu đó.

"Hân, anh yêu em, rất yêu em, yêu hơn bất cứ cái gì trên đời này"

Anh thì thầm nhưng cô ngủ mất rồi. Cô ngốc nghếch nhưng lại rất đáng yêu, đã ngủ là không còn biết trời đất gì nữa. Chỉ còn anh đối diện với tình yêu ngang trái và nỗi thương xót, bất lực trong lòng.

Chương 29: Sét giữa trời quang

Những tia nắng chói chang chiếu vào tận giường thì Hân mới tỉnh giấc. Cả người đau ê ẩm không muốn thức dậy. Bên cạnh đã nguội lạnh từ bao giờ, chắc là anh đi làm rồi. Cô mỉm cười trong vô thức, nhớ đêm qua thật hạnh phúc.

Cô chống tay ngồi dậy, cầm mảnh giấy note vàng với nét chữ quen thuộc đính ở trên bàn.

"Em dậy ăn trưa, anh nấu sẵn để trên bàn. Hâm lại cho nóng nhé"

Mày cô nhíu lại một chút, cô mở ngăn kéo lấy ra tất cả những tờ note anh để lại mỗi khi qua nhà. Cô nhìn chăm chú, hơi hụt hẫng, bình thường khi hai người gần nhau anh luôn nói yêu cô. Anh thích nói yêu cô đến nỗi cô hay cằn nhằn cho rằng anh nói tiếng yêu quá dễ dàng. Mỗi lần anh đi làm sớm cũng đều để lại giấy note dặn dò và luôn đề dưới "Yêu em". Trực giác của phụ nữ khiến cô cảm thấy có chút gì đó lạ lạ ở người yêu mà cô không thể định hình được.

Nhưng đưa mắt nhìn đồ ăn trên bàn, bao nhiêu nghi hoặc trong lòng cô tan biến. Một đĩa mì xào, một cốc nước cam đẹp mắt. Người yêu cô rất chu đáo, lại nấu ăn rất ngon nữa.

Ăn uống xong xuôi, thì ông Tuyên gọi cho Hân, nói có buổi party cuối năm muốn cô tham gia. Hân chuẩn bị đồ để đi về nhà.

Ông Long bà Lan đã chờ sẵn. Ông Tuyên nhìn bộ đồ Hân đang mặc tỏ vẻ ngán ngẩm.

"Mặc thế này đi dự tiệc có phải làm mất mặt bố mày quá không!"

Bà Lan lườm Hân, nếu không phải sợ mất mặt với người ngoài thì chẳng đời nào bà ta cho Hân xuất hiện trước mọi người với danh nghĩa con gái của công ty đá quý JW cả. Lấy đâu ra một đứa con gái cả ngày không làm việc gì mà có số hưởng gia sản của chồng bà. Bà ta cầm một bộ váy màu sắc loè loẹt đưa qua cho Hân.

"Con mặc cái này đi, dì thấy hợp với con nên tận tay chọn đó"

Hân cười khẩy nhìn bà Lan khiến bà ta khẽ chột dạ, nhưng cô vẫn cầm chiếc váy diêm dúa đi vào phòng mình. Căn phòng của cô giờ đã trở thành phòng giải trí của thằng Thành. Vú Sáu thấy vậy kéo cô vào phòng bà. Bà thở dài, lấy một cái hộp ra.

"Bà chủ kêu vất hết đồ của con, vú thu thập lại để đây"

Hân thở dài, lôi một cái váy mà Triết mua tặng ra thay. Cô không có nhiều váy vóc chỉ quen mặc quần áo, những cái này là Triết mua cho cô trong lần hẹn đầu tiên, bất cứ khi nào đi đâu nhìn thấy gì đẹp anh đều mua cho cô. Cô cẩn thận makeup lại một chút rồi đi ra ngoài.

"Sao con không mặc bộ đồ của dì?"

"Con không thích mặc, dì thấy đẹp thì mặc đi"

Bà Lan thiếu nước muốn nắm tóc đứa con chồng mà tát cho vài cái. Cái con mất nết, rồi tao sẽ tống mày đi nhanh thôi.

Ông Long nhìn không khí căng thẳng vợ và con gái riêng, lắc đầu ngán ngẩm. Ông có cố thế nào cũng không thể dung hoà được mối quan hệ này.

Buổi tiệc tổng kết cuối năm của công ty ông Long không lớn lắm, nhưng cũng không phải là nhỏ, các nhân vật thương giới và nổi tiếng trong thành phố đều có mặt. Hân không hề muốn tham gia những buổi tiệc như thế này, thật lạc lõng và xa lạ với cô. Đám rich kids xúm lấy nhau tụm năm tụm bảy so kè quần là áo lượt, cô ngồi một mình một góc, lặng lẽ làm bạn với bàn bánh. Ở đây, cô có tồn tại hay không không quan trọng.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

"Cậu suy nghĩ kỹ chưa?"

"Không cần suy nghĩ gì cả. Mình không có khả năng mang đến hạnh phúc cho cô ấy... cho nên tốt hơn nên dừng lại" Triết hơi nghẹn lại.

"Cậu chịu cưới một người không yêu sao?"

"Tôi cũng như cậu... không có lựa chọn""Không, cậu nhầm rồi. Tôi chọn Lam nhưng... cô ấy rời khỏi tôi"

Hai người đàn ông cầm hai ly rượu đưa lên miệng nốc cạn. Hình ảnh hai cô gái họ yêu quanh quẩn trong đầu.

"Cậu có thể chuyển Hân đến chi nhánh khác được không? Tiền lương của cô ấy cậu cứ thoải mái chi trả. Tôi sẽ chịu"

"Triết, cậu cần thiết phải làm như vậy sao? Đã chia tay thì tốt hơn hết đừng liên quan đến cô ấy. Cậu nặng lòng như vậy thì làm sao quên được"

"Uhm, cậu cứ làm vậy đi. Tôi không muốn cô ấy có cuộc sống khổ sở"

"Nếu có thể có tương lai thì hy vọng còn không thì thì tốt hơn hết hãy quên đi"

Phong nhìn ánh mắt đỏ đục của Triết khuyên can. Nhưng Triết chỉ im lặng nhìn vào cốc rượu vang đỏ như máu. Cô ấy và anh đã không là gì của nhau. Tốt hơn hết làm cô ấy đau lòng một lần rồi dứt anh ra còn hơn để nỗi đau này dai dẳng mãi mãi nhưng sao lại khó như vậy. Triết thở dài một hơi, cầm điện thoại lên.

"Cô đến chưa... Tôi ra ngay"

Hạ Sương mỉm cười hạnh phúc vòng tay vào cánh tay Triết, cảm giác chiến thắng thật tuyệt. Bàn tay cô bám vào cánh tay Triết khiến anh ngập ngừng một chút. Đây sẽ là đòn quyết định cho cuộc tình của ba người, hy vọng cô ấy sẽ mạnh mẽ vượt qua được chuyện này.

Hân đang chuyên tâm cầm một quả cherry cho vào miệng thì nghe mấy cô con gái nhà giàu xôn xao gần đó. Cô cũng không để tâm lắm, chắc là lại chủ đề cuộc sống richkids thôi. "Hạ Sương quay lại với bác sĩ Triết rồi hả, đẹp đôi thật"

Nghe đến tên Triết cô giật mình ngẩng đầu lên. Nhìn thấy anh trong tầm mắt, anh mặc bộ vest màu tro tàn lịch lãm phong độ đĩnh đạc, nhưng... sao bên cạnh anh, là... cô ấy? Hân cảm thấy trái tim mình đập như muốn rớt ra ngoài, trước mắt cô có phải hình ảnh hai người đang nắm tay nhau thân thiết như một đôi tình nhân thực thụ? Cô ấy còn ghé vào tai Triết của cô thì thầm rồi cười e thẹn nép vào vai anh?

Chuyện này là sao? quả cherry đưa đến miệng lăn xuống chân rồi lăn vào đám người, bị một chiếc giày dẫm nát bét. Một nỗi tủi thân dâng lên trong lòng lan tràn đến cánh mũi. Cô hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, nhưng ánh mắt vẫn không dứt được hai người trước mặt.

Triết biết có hàng trăm cặp mắt đang nhìn về phía mình nhưng anh không quan tâm, anh chỉ lo lắng một đôi mắt rất đau lòng kia. Cảm giác bất lực xâm chiếm, biết mà không thể làm gì, biết người ấy đau khổ mà không thể che chở. Biết người ấy trước mặt đau khổ vì mình nhưng không thể an ủi và yêu thương. Ôi cái cảm giác này, nó như cây kim phẫu thuật kéo từng khúc da đang rỉ máu mà siết lại.
Hân đi thẳng đến chỗ hai người kia, cô hít sâu một hơi lấy hết sức bình tĩnh, cô phải hỏi rõ ràng chuyện này là thế nào, chắc là... họ chỉ đi cùng nhau thôi. Bước được vài bước, đã nghe giọng của Hạ Sương.

"Chào hai bác, giới thiệu đây là chồng sắp cưới của cháu. Tháng sau bọn cháu sẽ kết hôn"

Tin tức như tia sét giáng xuống vào đầu cô choáng váng. Cô không hiểu gì cả, đôi mắt to tròn căng lên để cố gắng nắm bắt chuyện gì đang xảy ra trước mắt mình. Cái gật đầu nhẹ mỉm cười của Triết như thừa nhận với đôi vợ chồng già kia như một cú đánh mạnh vào tim cô đến đau nhói. Hân bần thần, không biết phải làm gì, tay chân cô run rẩy, toàn thân nổi gai rét lạnh, rét từ trong ra ngoài. Bàn tay trắng bệch tì chiếc bàn gần đó để đứng vững.

Cặp đôi kia đang tiến gần đến cô, cô thấy nụ cười hạnh phúc có mang chút mỉa mai của cô ấy hướng về phía cô. Còn người đàn ông bên cạnh điềm tĩnh, sắc mặt không thay đổi, và... ánh mắt cũng không hề dừng ở người cô chút nào.

"Chào cô, hình như chúng ta đã gặp qua vài lần"

Hạ Sương đưa một tay ra, tay kia vẫn bám chặt vào tay Triết. Cô nhìn người con gái trước mặt mình mặt đang tái mét, quần áo váy vóc tầm thường, thì lấy gì so bì được với cô. Cũng chỉ là một đứa con bị gia đình chối bỏ mà thôi.

"Hoá ra người yêu cũ của chồng tôi là con gái nhà họ Cao. Rất cá tính và mạnh mẽ. Tháng sau chúng tôi kết hôn rồi, mời cô đến dự"

Hân vẫn đứng yên, ánh mắt đã mờ sương lặng lẽ nhìn vào đôi mắt của người đàn ông trước mặt. Ánh mắt anh ấy không dành cho cô, không một chút nào. Cô cắn môi, giọng nhẹ như gió thoảng.

"Anh Triết, có phải không?"

Triết không nói gì, tay đút túi quần lơ đễnh nhìn xa xa. Hạ Sương cười, thu tay về. Mãi sau anh mới đè nặng giọng, liếc nhẹ qua cô mà nói.

“Hân, thời gian qua xin lỗi em. Là tôi… say nắng”

Hân nở một nụ cười, nếu như không nhìn vào mắt cô thì nụ cười đó vô cùng quyến rũ. Một năm qua là “say nắng”, hoá ra những ngày gần đây anh không nói yêu cô, không gọi điện, nhắn tin mỗi ngày là “say nắng”?!

"Được, chúc hai người hạnh phúc"

Cô quay đi, nước mắt không kìm được nữa ào ào tuôn ra như đê vỡ. Hôm nay cô mặc chiếc váy trắng của anh tặng. Anh nói, anh không thích cô mặc màu đen, vì cô có tính cách của một thiên thần. Từ đó cô thay đổi không còn mặc màu đen nữa.

Triết nhìn bóng dáng cô quay đi, hai vai trần run nhẹ, dáng đi chật vật đau khổ biến mất sau cánh cửa khách sạn như cô dâu cô độc bước ra khỏi lễ đường. Thời khắc này anh mới biết, cảm giác khi thế giới trước mắt mình tan vỡ là thế nào.

Sài Gòn bất chợt đổ cơn mưa, không ngăn được bước chân mình, Triết đi vội ra cửa. Nhưng một bàn tay mảnh khảnh kéo anh lại.

"Anh gặp thì thay đổi được gì sao?"

Triết nhìn Hạ Sương nhếch môi khinh bỉ. Anh dứt khoát dứt tay cô ta ra, đi nhanh ra cửa. Nhưng trong màn đêm mưa như trút nước không thấy bóng dáng của cô đâu, nhìn đâu cũng không thấy.

Hân chỉ giữ được bình tĩnh trong trong khách sạn, ra khỏi cửa khách sạn, lớp phòng vệ cuối cùng trong lòng cô sụp đổ. Cô bước chậm dọc theo con phố, mưa xối xả trên đầu cũng không để tâm. Mới mấy ngày trước còn mặn nồng cơ mà, tại sao chuyện thành ra thế này? Cô đã từng nghĩ mình là người hạnh phúc nhất thế gian, được anh cưng chiều nhất thế gian. Ấy thế mà...

Nước mưa xối xả trên đầu, trên cổ trên mặt. Chiếc váy cô mặc ướt sũng nước dính vào người lạnh cắt da cắt thịt, dường như mưa thấm cả vào tim cô, lạnh ngắt như bị rút hết máu ra ngoài cơ thể. Hân ngồi thụp xuống đất lạnh, nước mắt hoà lẫn nước mưa, cứ thế khóc cho cõi lòng nhẹ nhõm nhưng sao càng khóc lại càng đau, nước mưa ướt nhẹp khuôn mặt, che khuất tầm nhìn nhưng sao hình ảnh anh và cô gái ấy không hề mờ đi vậy, càng dần càng rõ nét, từng cái nắm tay của cô ấy, ánh mắt hờ hững lạnh nhạt của anh cứ thấm dần vào tim cô, như từng viên đá dăm nhỏ, cứa từng mảnh thịt rỉ máu đến cồn cào rát bỏng. Cô nhắm mắt lại, đầu óc quay cuồng rồi thấy trước mắt nhoè đi, cả người từ từ đổ xuống.

Một chiếc xe dừng lại ở cổng, tiếng bước chân dồn dập vội vã chạy đến bên cô, giọng nói lạc vào màn mưa đau đớn.

"Hân, Hân anh đây rồi! Sao lại thế này? Em tỉnh lại đi! Hân Hân"

Chương 30: Nó sắp cưới nhỏ Sương rồi

Duy hoảng hốt ôm cô lên xe vào cô nhi viện. Hôm nay không hiểu cái gì đã thôi thúc mà đêm khuya rồi anh còn muốn về mái ấm. Đến cổng thì thấy Hân gục xuống thế này, rất may đường mưa anh chạy chậm.

Bà Mai thấy con trai bế Hân vào hốt hoảng lo lắng.

"Con bé... con bé làm sao? Sao lại thế này?"

"Mẹ, mẹ thay đồ cho cô ấy đã rồi nói chuyện sau"

Bà Mai vội vàng lấy nước nóng, khăn và quần áo lau người cho Hân. Gương mặt trang điểm bị nước mưa cuốn trôi nhoè nhoẹt, lộ ra khuôn mặt gày gò, đôi mắt trũng sâu. Lau nước ấm một lúc thì thần sắc mới dần trở lại nhưng cô lại sốt cao. Bà Mai lại lấy thuốc hạ sốt cho cô uống. Bà nhìn cô gái nằm trên giường thở dài. Bao nhiêu năm bà chưa thấy con bé tiều tuỵ thế này bao giờ.

Hân mê man suốt một đêm, sáng hôm sau cô tỉnh lại. Nhìn xung quanh thấy khung cảnh quen thuộc, cô bật khóc. Tối hôm qua, cô không suy nghĩ được gì cũng không biết đi đâu. Bước chân lang thang vô định thế nào lại về đây. Cô không còn chỗ nào để đi nữa, Lam đã đi đâu mất rồi, nhà có mà không thể về, về khu tập thể cũng không còn anh nữa...

Bà Mai bê một tô cháo vào, nhìn thấy Hân đang lơ đễnh nhìn ra cửa sổ.

"Con thấy trong người thế nào, dậy ăn bát cháo này cho khoẻ, mê man từ tối qua rồi"

Bà Mai đỡ Hân ngồi dậy, lấy dây chun đầu giường buộc tóc cho cô. Hân nhìn thấy bà Mai là lại tủi thân, nước mắt chảy dài không dứt.

"Con ngoan ăn vài thìa rồi nói cho mẹ nghe có chuyện gì. Bà Lan lại làm gì con phải không?"

Hân lắc đầu, trong lòng trăm mối ngổn ngang, không biết có nên nói với mẹ hay không. Bà Mai biết cô có điều khó nói cũng không gặng hỏi, chỉ yên lặng đút cháo cho cô.

"Mẹ, con có lỗi với mẹ, với anh Duy. Con không yêu anh Duy"

Bà Mai thoáng chốc giật mình, bà khẽ thở dài vuốt tóc cô.

"Tình yêu không phải cứ ép là được. Con không có lỗi, chỉ khi con sống không hạnh phúc mới có lỗi"

Cô gục đầu trong lòng bà, bật khóc. Bà Mai nhẹ vuốt tóc cô, bà không có con, lập ra mái ấm này để cưu mang những đứa trẻ lang thang cơ nhỡ, đứa nhỏ này bà thương như con gái. Con đau buồn như thế này bà cũng rất đau lòng.

"Được rồi, không sao con à. Khóc sẽ nhẹ nhõm hơn. Con hãy nhớ đây là nhà, bất cứ khi nào con cũng có thể về với mẹ với anh chị với các em”

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Các khâu đám cưới đang được chuẩn bị gấp. Triết không muốn tổ chức rình rang, sợ người nào đó sẽ không thể chịu đựng được mà đau buồn. Nhưng Hạ Sương lại khác, cô ta muốn khoe với cả thành phố này Triết là chồng của mình, do đó đám cưới vẫn được tổ chức tại một khách sạn top đầu thành phố.

Trái ngược với bên nhà gái hồ hởi rình rang, nhà trai vẫn bình lặng, thậm chí còn trầm hơn vốn có. Triết dường như không quan tâm đến cuộc hôn nhân này. Cả ngày anh chỉ chúi đầu vào công việc, hết ca làm ở bệnh viện thì lại đến công ty.

Bà Hạnh suốt ngày thở dài, ông Tuyên ăn năn hối lỗi về chuyện năm xưa. Cả nhà không ai nói với nhau tiếng nào, thi thoảng Triết có về nhà ăn xong bữa cơm rồi lại đi.

"Ông ơi, cứ thế này thằng con mình phát điên mất" khuôn mặt già nua của bà Hạnh hiện lên những lo lắng và đau lòng.

"Bà đừng lo, nó là đàn ông sẽ không có chuyện gì cả. Bà cũng đừng thành kiến với con Sương quá, dù sao nó cũng sắp sửa làm dâu nhà mình rồi, còn sinh con sinh cháu cho vợ chồng mình nữa. Cố gắng hoà hợp được thì tốt"

Bà thở dài "Thì tôi cũng đành phải cố gắng, mong là cái con hồ ly đó nó đối xử tốt với thằng con mình"

"Bà này, tôi đã nói..."

Tiếng chuông cửa réo inh ỏi, ông Tuyên vội vàng bỏ dở câu chuyện ra mở cửa. Bà Lan đứng ngoài cửa ánh mắt nổi máu đỏ tức giận. Bà xa đi xồng xộc vào nhà không thèm chào ai.

"Hạnh, bà đâu rồi? Bà ra đây cho tôi. Cái loại bà sao lại trở mặt như thế"

Bà Hạnh vội vàng đứng dậy, bà chưa kịp xỏ chiếc dép đi trong nhà. Biết thể nào bà Lan cũng đến nhưng không ngờ thiếu lễ giáo như vậy, dù sao cũng con cái gia đình quyền quý lại từng này tuổi rồi.

"Có chuyện gì bà ngồi xuống đây từ từ nói""Không phải từ từ gì hết, tôi với bà đã giao ước con Hân và thằng Triết lấy nhau, tại sao bây giờ nhà ông bà lại phát thiệp mời nó cưới con Sương?"

Ông Tuyên nhìn sang bà Hạnh, thấy vợ đã đỏ mắt, ông nhìn sang bà Lan bực bội.

"Cái này không trách được chúng tôi. Bà hở chuyện bí mật đó với ai để nó biết mà hăm doạ chúng tôi?"

Bà Lan ngớ người "Ai? Ai hăm dọa hả"

"Còn ai vào đây nữa, bố con tình cũ của bà chứ ai" Bà Hạnh nuốt cơn nghẹn xuống thở dài nói.

"Nếu như thằng Triết không lấy con Sương thì tất cả mọi chuyện năm ấy sẽ bị tiết lộ, bà nói chúng tôi phải làm sao?"

Đôi mắt bà Lan ánh lên vẻ cay độc. Chuyện này ông Sang biết rõ mười mươi, ông ta không nói ra thì chắc chắn con tiểu quỷ kia. Nó còn nhỏ tuổi mà chơi lại được cả mấy người lớn. Nó làm cho bà ta có nguy cơ mất đi một mối lợi lâu dài. Con này so với hồ ly không kém. Thật may năm xưa bà chọn ông Long chứ không phải là ông Sang, chứ nếu không để đối đầu với con Sương này còn khó gấp trăm lần con Hân ngu đần kia.

Bà Lan không nói được gì nữa, đùng đùng ra về không nói một lời, ông Tuyên bà Hạnh vẫn còn ngơ ngác.

"Sao bà ta lại đột ngột về mà không chào ai như vậy ông? Bà ta có thể làm hại gì con bé Hân không? Tôi lo quá"

"Bà đừng lo lắng, chuyện này cũng không phải là do con bé Hân, tạm thời bà ta sẽ không làm gì. Chỉ có điều về lâu dài không biết thế nào, tôi đã thăm dò luật sư của ông Long. Ông ấy vẫn chưa lập di chúc"

Bà Hạnh nhìn ra khóm hoa thạch thảo trắng ngoài cửa sổ. Bà đã gây nên tội với bạn thân, bây giờ lại không còn khả năng bảo vệ đứa con gái của bạn, nghe sao cõi lòng đắng chát. Bà vào nhà lấy ví, giục ông chở đến chỗ Hân ở. Bà muốn xem cô bé thế nào.

Ngần ngừ đứng ở cửa, mãi sau bà mới dám gõ.

Cửa mở ra, Hân đứng trước mặt bà lộ vẻ mệt mỏi xuống sắc. Mắt thâm quầng, mái tóc không buồn chải. Nhìn thấy bà, cô ngạc nhiên một chút rồi rũ mắt đứng sang một bên.

"Bác vào đi ạ!"

Bà Hạnh ngồi xuống ghế, nhìn quanh căn phòng tập thể cũ. Đồ đạc trong nhà không có gì đáng giá nhưng khá sạch sẽ và ngăn nắp. Cuộc sống của con bé cũng không lấy gì làm thoải mái, bà dừng cái nhìn ở khung ảnh nơi góc bàn, một gương mặt trẻ giống Hân đến mười phần cười rạng rỡ. Ánh mắt bà Hạnh lộ ra vẻ xót xa, cô bạn thân của bà... con bé Hân giống mẹ như tạc, nụ cười, cái mũi xinh, đôi mắt buồn đau đáu.

"Bác uống nước ạ, nhà con không có gì chỉ có nước lọc này thôi"
Hân rũ mắt cười buồn, đẩy ly nước đến trước mặt bà Hạnh.

"Hân, con... có ổn không? Bác... bác xin lỗi"

Hân tránh ánh mắt của bà, bác gái tốt như vậy, chuyện này là chuyện của lớp trẻ không liên quan gì đến bác ấy.

"Con không sao ạ. Bác đừng nói vậy, chỉ là chúng con... con và bác sĩ Triết không có duyên thôi"

Hân bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn bà Hạnh "Bác, anh Triết giờ... có khoẻ không, thật sự anh ấy và Hạ Sương...?"

Bà Hạnh nghẹn lòng giọng nói thật nhẹ "Nó sắp cưới nhỏ Sương rồi"

Tiếng bà Hạnh nói như mảnh sứ đâm thẳng vào tim cô, vỡ vụn lần thứ hai. Chút hy vọng còn sót cuối cùng nơi góc sâu tâm hồn bị dập tắt. Chính miệng mẹ anh nói vậy thì còn cần gì phải xác thực nữa!

Cô cúi mặt che dấu giọt nước mắt đã vòng quanh. Bà Hạnh ngồi bên cạnh, lặng người nhìn cô, nước mắt cũng đã trào ra.

"Dù con và thằng Triết không thành vợ thành chồng nhưng bác vẫn coi con như con cháu trong nhà. Thi thoảng con cũng đến bác chơi cho hai bác đỡ buồn, chứ rồi thằng Triết cũng sống bên ngoài"

Giờ đây bà chỉ có thể làm được như vậy để chuộc lỗi. Bà làm sao để bù đắp được cho con bé đây? Lời xin lỗi đến miệng bị ghìm lại không thể phát ra muốn xé toạc trái tim bà Hạnh.

Hân đứng dậy đi đến chiếc tủ mở ra lấy một chiếc hộp màu đỏ. Cô mở ra nhìn ngắm kỹ một chút rồi đặt vào trong một thùng giấy. Trong đó còn có nhiều thứ đồ, quần áo, váy vóc, những vật lưu niệm dễ thương Triết tặng cô trong một năm yêu nhau. Cô ôm đến đặt trước mặt bà Hạnh.

“Cháu gửi bác cái này về cho… bác sĩ Triết. Cháu nghĩ là cháu không nên giữ những cái này làm gì nữa”

Bà Hạnh vừa ra khỏi khu tập thể thì một cô gái thanh nhã đi vào. Cô ta nhìn khu tập thể có phần cũ nát như xóm nước đen rồi đến số phòng cần tìm gõ cửa.

Hân ra mở cửa, một lần nữa ngạc nhiên với người đến ngày hôm nay.

“Tôi vào được chứ?”

Hân không nói gì, đi vào nhà trước, Hạ Sương theo sau.

“Cô đến đây có chuyện gì nói đi”

“À không. Tôi cũng chỉ tình cờ ngang qua, tiện thể đưa cô cái thiệp mời. Chồng tôi không tiện gặp người cũ, nhưng không mời lại vô tình quá, cho nên…”

Hạ Sương rút trong túi xách xịn ra chiếc thiệp mời màu trắng sữa sang trọng và đặt lên bàn.

Hân chỉ liếc qua một chút rồi nhìn thẳng vào mắt Hạ Sương.

“Còn có chuyện gì nữa thì nói nốt đi? tôi còn nhiều việc”

Hạ Sương cũng trở mặt rất nhanh “Tôi cũng nói luôn, chúng tôi đã đăng ký kết hôn từ trước, do đó đám cưới chỉ là thủ tục thôi. Cô cũng đừng cố gặp anh ấy làm gì? Cô không biết chứ trước đây anh ấy là tay sát gái, phong lưu vô kể, bạn gái thay như thay áo cho nên chuyện với cô cũng là lẽ thường”

Hân cười khẩy “Cô Sương ạ, tôi chưa từng có ý định sẽ xen vào hôn nhân giữa cô và anh ta. Tôi gặp anh ta lúc cô bỏ đi ra nước ngoài mặn nồng của hai người đã hết. Anh ta và cô có mèo mả với nhau lúc chúng tôi còn yêu hay không tôi còn chưa tính đến. Còn sau khi chia tay, tôi cũng chưa từng cố gắng gặp anh ta làm gì cả. Con người hai mặt như vậy, tôi trả hết cho cô. Tôi không cần. Chào, mời tự tiễn”

Hạ Sương nén cơn giận trong lòng, cầm lấy túi. Ra đến cửa quay lại nói.

“Quên mất, tôi cũng đến để nói với cô cái này. Cô không được ai yêu thương phải nhờ tá túc ở cô nhi viện cho nên hơn ai hết hiểu những đứa trẻ thiếu cha mẹ sẽ thiệt thòi đến mức nào. Tôi cũng muốn con của tôi và anh Triết nhận được đầy đủ tình yêu thương của cả cha và mẹ, giờ nó cũng được hai tháng rồi”

Nói rồi cô ta đặt tay lên bụng xoa nhẹ. Trong lòng Hân khiếp sợ, hai tháng rồi? Nghĩa là họ qua lại khi cô và anh ta vẫn đậm tình sao? Cô cười chua xót, thế giới này thật khốn nạn! Một người vậy thì cô tiếc làm gì? đau khổ làm gì đây?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau