NƯỚC MẮT TƯỜNG VI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nước mắt tường vi - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Đóa thạch thảo bên mộ

Hôm nay là ngày giỗ mẹ Hân, Triết ôm bó hoa cúc vàng đi bên cạnh cô vào nghĩa trang. Đây là lần đầu tiên anh gặp mẹ người con gái anh yêu, quả thật có chút hồi hộp. Anh mới chỉ nghe bác sĩ tâm lý chữa trị cho Hân nói qua về việc vì sao cô rất sợ máu. Nguyên do hồi bé, cô đã chứng kiến mẹ mình đổ bệnh rồi qua đời. Anh có thể cảm nhận Hân rất yêu mẹ nhưng sợ cô buồn nên anh không hỏi cô nhiều về đời tư.

Ngôi mộ cỏ đã mọc đầy trên ô cắm chân nhang, đã có một đoá hoa thạch thảo đặt bên mộ và mấy cây nhang còn cháy dở. Ai đã đến đây thắp hương cho mẹ trước cô? Chẳng lẽ là bố, không phải rồi. Bố sợ người đàn bà kia cho nên không mấy khi ra mộ mẹ, cũng chưa năm nào cô thấy bố ra mộ thắp hương cho mẹ vào ngày giỗ. Hay là vú Sáu? Chắc là vậy thôi, đời này người quan tâm mẹ cô cũng chỉ có vú Sáu.

Triết nhìn gương mặt người trên bia mộ thấy rất quen mắt mà không nhớ ra là ai. Có lẽ Hân giống mẹ, gương mặt trái xoan sáng rạng và nhanh nhẹn.

Hân ngồi xuống bên mộ, dọn hết cỏ rồi thắp nhang. Đây là lần đầu tiên cô đi cùng một người đàn ông đến mộ mẹ, không có cảm giác cô quạnh như những lần trước vì có anh bên cạnh. Nhưng vẫn có một nỗi buồn man mác trong lòng, giá mà mẹ cô còn sống, thì sẽ thấy cô bây giờ sống tốt đến mức nào.

“Mẹ à, đây là anh Triết. Hôm nay con đưa anh ấy đến đây gặp mẹ. Anh ấy và mẹ là người con yêu nhất, mẹ tác thành cho chúng con đi”

Triết cúi người trước mộ "Con chào bác gái, con yêu cô ấy, con hứa với vong linh của bác sẽ chăm sóc yêu thương cô ấy đến trọn đời. Dù bất cứ chuyện gì xảy ra, con sẽ không để cô ấy phải khóc"

Triết quay sang lau nước mắt cho Hân "Em đừng khóc, em phải hạnh phúc và tươi vui thì mẹ mới yên lòng được chứ. Khóc như thế này mẹ lại nghĩ anh bắt nạt em bây giờ"

Hân quệt nước mắt nhìn anh mỉm cười đầy yêu thương. Gió thổi qua những cây nhang bùng lên thành ngọn lửa nhỏ. Hân ngỡ ngàng nhìn cảnh tượng này, trong mắt dâng lên ý cười.

"Anh nhìn kìa, nhang cháy là điềm tốt. Anh ơi, mẹ tác hợp cho chúng mình rồi đấy"

Hai người ra mộ xong thì qua nhà Hân để cúng giỗ cho mẹ.

"Hai đứa đi ra mộ bà ấy rồi à. Vào đây luôn đi, ba vừa thắp hương xong"

Vú Sáu đã dọn một bàn mâm cúng, năm nào cũng như năm nào mâm cơm cúng đều như nhau, đầy ắp những món ăn mẹ thích. Nhìn mâm cơm cúng lòng Hân cũng nghẹn lại, hình ảnh mẹ nằm trong vũng máu chưa bao giờ phai được trong đầu cô. Mọi người thường nói thời gian vết thương sẽ bị xoá nhoà nhưng sao với cô nó càng ngày càng in sâu.

Vú Sáu nhìn cô mà thương xót "Con bé này, bà chủ cũng đã qua đời gần hai chục năm rồi. Con phải vui lên chứ"

Triết nắm tay cô trong lòng bàn tay mình xoa nhẹ. Nước mắt của cô khiến trái tim anh đau nhói.

"Cái gì mà khóc hoài vậy con. Người thì cũng đã chết rồi. Con sắp lấy con trai của bạn thân bà ấy rồi. Đúng tâm niệm bà ấy chứ còn khóc gì nữa. Khóc hoài năm nào cũng khóc"

Bà Lan đã hết kiên nhẫn nổi. Năm nào cũng phải cúng đơm cho người đàn bà kia khiến bà ta đã phát điên rồi. Lại thêm con nhỏ con chồng không biết điều nữa.

Chân mày cô hơi nhíu lại. Bà ta nói gì, bạn thân của mẹ sao? Sao bác Hạnh nói chỉ gặp mẹ vài lần thôi.

"Dì, mẹ anh Triết và mẹ con..."

Nhận ra mình lỡ lời, bà Lan chữa cháy "Dì nhầm với một người bạn của mẹ con. Hai đứa ăn đi. Dạo này con gầy quá, ăn nhiều vào nha" bà ta gắp một miếng thịt gà vào bát Hân.

Trong đầu Hân muôn vàn suy nghĩ, một người bạn thân của mẹ sao, cô thật sự muốn gặp người đó, không ai biết cô khao khát được nghe những câu chuyện về mẹ thế nào.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Dạo này bà Hạnh thường xuyên kéo Hân sang nhà, cả ngày nấu nướng tám chuyện mua sắm. Cứ cuối tuần là cô lại đến, ngủ cùng bà Hạnh rồi tỉ tê tâm sự chuyện trời chuyện đất. Quả thực cô luôn thèm khát tình cảm của một người mẹ và tìm thấy điều đó ở bà Hạnh. Hân thật hạnh phúc khi bà không hề xét nét mà ngược lại còn rất thương cô.

Sắp tới là họp hội bạn du học cùng ở Anh của Phong, Tú, Triết, Minh. Mỗi năm hội bạn lại gặp nhau một lần. Năm nào cũng chỉ bốn người đi cùng nhau, năm nay có thêm hai Lam và Hân. Bà Hạnh chuẩn bị một vali đầy ắp quần áo và đồ ăn cho Hân, nói là phòng cô không hợp đồ ăn tây. Còn dặn Triết phải đưa cô đi chơi thật nhiều nơi, chẳng mấy khi đi du lịch riêng, cứ chơi thoải mái không cần quan tâm công việc ở nhà.

Hân mặc quần sooc bò trắng áo bomber đen vô cùng năng động, cả người cô bừng lên sức sống thanh xuân nhẹ nhàng tươi mát. Bà Hạnh xoay một vòng nhìn tấm tắc.

"Con dâu mẹ xinh xắn quá đi, nhìn như nữ sinh trung học thế này thằng Triết già nhà mẹ lại khổ rồi"

Hân cười tít mắt "Thật sao bác, con sợ mặc như thế này người ta lại gọi anh Triết là ba của con nhỉ"Triết đen mặt, người yêu và mẹ anh làm cái gì thế này. Riết rồi không biết ai là con của bà nữa. Anh kéo cô lại lấy khẩu trang đeo lên cho cô, phải che cái khuôn mặt non nớt này lại gấp.

"Ơ, anh, đi ô tô mà sao phải bịt"

"Dạo này mùa hè đến ve ve với thiêu thân nhiều lắm, anh sợ nó vào trong xe không đuổi được"

Bà Hạnh phì cười nhìn hai đứa trẻ dắt nhau ra ngoài.

Đến sân bay hội Tú, Phong đã chờ sẵn. Tú mặc một bộ đồ thể thao màu cam chói lọi.

“Mả cha mấy cái đứa này. Ông đây chờ gần chết”

Hân và Lam thấy nhau như cá với nước, ôm chầm lấy nhau để lại hai chàng trai ngán ngẩm nhìn nhau.

Lam là người hướng nội khá ít nói và dịu dàng nhưng Hân lại là người vô cùng hoạt bát, hai cô nàng như hai mảnh ghép hoà hợp, đứng cùng một chỗ nói về độ xinh đẹp một chín một mười luôn thu hút ánh mắt của người khác. Phong và Triết không dám rời nửa bước. Triết nhìn hai cô gái đang tíu tít dính nhau không rời, mặt anh đen lại, nắm eo Hân kéo vào trong lòng mình.

“Em đừng có chia rẽ uyên ương nhà người ta”

“Cậu làm ơn lôi Hân đi chỗ khác giúp tôi”

“Cậu tưởng tôi muốn lắm à. Mang tiếng đi chơi để có không gian riêng tư không được miếng nào. Từ nay chúng ta đừng đi chung nữa, nắm tay cũng không được. Thật là, rầu hết chỗ nói”

Hân ngọ nguậy “Anh không thể để em thở một chút hả. Ôm từ nhà đến đây. Khó thở muốn chết”

“Em khó thở sao, để anh hô hấp nhân tạo nhé”

Hân lườm Triết đẩy ra “Cấm anh lộn xộn, bạn bè anh bên kia nhìn kìa”

“Mặc kệ chúng nó. Muốn thì kiếm người yêu đi”(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Đây là lần đầu tiên hân gặp mặt em gái của Triết, có hơi hồi hộp một chút. Nghe anh kể lại Nhạn Phương là em gái sinh đôi của anh, có tính cách rất mạnh mẽ và đặc biệt không thích ngồi một chỗ, thích du lịch đây đó. Do vậy sau khi hai anh em học xong, cô quyết định ở lại trời tây tận hưởng cuộc sống phóng khoáng.

Căn hộ của Phương ở ngoại ô London, một kiểu dáng nhà vườn có trang trại rộng rãi. Đi qua cổng đã thấy vườn hồng nhỏ xinh, rồi các loại cây ăn trái của Việt Nam được tỉa tót rất kỹ càng. Hân vô cùng thích thú, xem ra em gái của Triết rất thích cuộc sống tự nhiên.

Bỗng đâu một cô gái lao từ trong nhà ra đu lấy cổ Triết “Anh hai, lâu ngày quá, vẫn phong độ như ngày nào”

Rồi buông Triết ra, đứng xa một chút hơi dừng lại nhìn Hân đưa tay ra.

“Đây là chị dâu của em sao? Ôi trời ơi anh yêu học sinh trung học không sợ đi tù à”

Hân cười quan sát nhanh em gái Triết một chút. Phương khá giống anh Triết, nhưng đường nét trên khuôn mặt lại mềm mại nhờ vậy mà cô ấy có vẻ đẹp khá sắc nét. Cô đưa tay ra đáp.

“Em đã 23 tuổi rồi”

“Ồ, chị phải xưng là chị chứ. Đằng nào cũng lấy anh trai của em mà”

Nói rồi kéo hai người vào nhà. Phương đã chuẩn bị một bàn đồ ăn chào mừng hai người đến. Cô sống ở đây có mỗi một mình nhưng cái gì cũng đầy đủ, cái gì cũng có.

“Chị xem này, em chuẩn nhiều món như này để chào mừng anh chị đó. Mẹ Hạnh mới gọi điện thoại sang, dặn dò phải nấu món Việt Nam cho chị ăn, không hỏi thăm em chút nào luôn”

Hân ngượng đến đỏ mặt. Không ngờ bác gái lại dành nhiều tình cảm cho cô như vậy.

Ăn xong, hai anh em Triết rủ nhau ra vườn chơi bóng rổ. Hân ngồi dưới hiên nhà ôm chú chó lông xù, thi thoảng lại cổ vũ cho bên này bên kia. Triết đánh bóng một lúc lại dừng một chút nhìn về phía cô cười dịu dàng. Khung cảnh rất đỗi thơ mộng, cô gái của anh ngồi trên chiếc ghế mây bên hiên nhà, ôm chú chó lông xù vuốt ve, những bông hoa hồng leo sà xuống bên cạnh cô, dịu dàng e ấp. Thời tiết London mùa hè nhưng vẫn hơi se lạnh khiến má cô ửng hồng lên. Khung cảnh ấy làm anh say mê mê mẩn.

“Anh hai, anh yêu chị ấy lắm phải không?”

“Ừm, rất yêu”

“Chị ấy xinh xắn dễ thương vậy em nhìn còn muốn che chở nữa là”

Triết lườm cô “Nói cái gì đấy”

Phương cười ha ha, anh trai cô còn ghen với em gái mình nữa.

"Em nói thật mà, chưa tiếp xúc nhiều nhưng rất có hảo cảm, chị ấy tươi trẻ hồn nhiên như một con chim non. Chẳng bù cho tình cũ của anh, suốt ngày giả nai không thấy mệt sao"

Triết quắc mắt nhìn em gái cảnh cáo "Đừng nhắc đến Sương trước mặt Hân. Da mặt cô ấy mỏng lắm không biết phân biệt đâu là giả đâu là thật đâu, cô ấy lại buồn là chết anh"

“Kiểu này là anh hai nhà mình yêu sâu đậm thật rồi. Anh, mà hình như em gặp chị ấy rồi phải không? Em thấy chị ấy rất quen”

“Chắc em nhầm với ai đó, chứ cô ấy sống trong cô nhi viện ở Bình Dương từ nhỏ”

“Cô nhi viện?”

Chương 22: Tỏ tình

Bỗng nhiên Phương cảm thấy hảo cảm và có chút thương xót với cô gái kia. Chắc là cuộc sống của cô ấy cũng không phải dễ dàng gì.

“Chị ấy không còn cha mẹ hả anh”

“Còn ba, nhưng mẹ thì mất hồi cô ấy 6 tuổi. Rồi ba lại lấy vợ mới cho nên đưa cô ấy vào cô nhi viện”

Giọng Triết hơi nghẹn lại khi nói về hoàn cảnh của Hân, đời này anh sẽ bù đắp tất cả những gì cô ấy thiếu thốn trong quá khứ.

“Không hiểu sao em thấy chị ấy rất quen, chắc chắn là em gặp ở đâu rồi. Anh biết mà, IQ và EQ của em đều vượt trội đấy”

“Vâng tôi biết rồi cô ạ”

"Hôm nay hai người ở đây đi, tối nay em qua nhà bạn trai đi du lịch không tiếp anh chị được. Xe em còn một chiếc để trong gara anh chị cứ dùng thoải mái, cuối tuần mới về"

"Thấy trai mà bỏ cả anh chị sao"

"Chỉ sợ ở nhà làm bóng đèn của hai người thôi"

Triết cười, bước nhanh lại ôm cô gái của anh vào lòng. Đúng là gió man mát như thế này hạnh phúc nhất là ôm người yêu.

"Mình đi chơi nhé"

Hân cười tươi ôm cổ anh gật đầu. Triết cúi xuống quấn lấy môi cô, nụ hôn đậm tình dây dưa nóng ấm nồng nhiệt. Dường như không gian chỉ còn mỗi hai người họ.

"Trời ơi tôi xin hai người, tôi còn sống đây này"

Mặt Hân đỏ như quả cà chua, vội vàng đẩy Triết ra. Anh cười nhìn đôi môi sưng mọng của cô, thật sự muốn cô ở đây ngay lập tức. Nhưng mà không được rồi, còn phải đưa cô người yêu nhỏ này đi chơi.

Một ngày mệt nhoài rong ruổi vui chơi, hết vườn hoa Walkie-Talkie, đến bảo tàng, đến vòng quay London Eye, Hân vô cùng thích thú vì lần đầu tiên được đến nước Anh.

"Thích như vậy sao? Từ nay mỗi tháng anh sẽ thu xếp công việc để đưa em đi du lịch một lần"

"Ôi không cần, đi nhiều không vui. Mỗi năm một lần anh nhé"

"Được, em muốn gì cũng được hết"

Ông cụ chèo thuyền trên sông nhìn đôi trẻ yêu nhau mắt lấp lánh ý cười. Ông nhớ bà cụ đang chờ ông ở nhà, hồi trẻ ông bà cũng có một tình yêu đẹp như thế.

Sau một vòng Quảng trường Thời đại, Triết ngồi xuống.

"Em đi bộ mệt lắm phải không, lên anh cõng"

Hân đỏ mặt nhìn quanh.

"Sao thế, lên đi nào. Em chú ý đến người xung quanh làm gì"

Hân cười tít mắt lên lưng anh, vòng tay ôm lấy cổ anh. Cô nằm trên tấm lưng rộng, cảm nhận tấm lưng của người đàn ông này thật vững chãi và bình yên. Nếu như được nằm trên tấm lưng này mãi mãi thì chắc mọi giông tố sẽ chẳng còn là gì.

"Sao lại im lặng vậy?"

"Em ước giây phút này kéo dài mãi"

"Ngốc ạ, em thích thì ngày nào anh cũng cõng em hết"

Hân cười hạnh phúc, rướn về phía trước đặt môi vào má anh. Đôi môi của cô nhẹ như cánh chuồn nhưng làm anh rạo rực khó chịu vô cùng. Rõ ràng mới chỉ gặp nhau được 6 tháng thôi, mà sao anh yêu cô đến tận xương tuỷ thế này.Anh đặt cô xuống, chậm rãi nâng cằm nhỏ lên, nhìn vào ánh mắt đang có ý cười chứa đầy hình ảnh anh trong đó.

“Anh có chuyện này muốn nói”

Anh lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn rất đẹp. Anh quỳ một chân mở hộp nhẫn ra nhìn cô say đắm.

"Hân, anh yêu em, em làm vợ anh được không?"

Ánh nắng chiếu vào đôi mắt màu hổ phách của anh đầy yêu thương trìu mến. Chỉ một câu rất đơn giản thôi nhưng Hân lại cảm nhận được cả một bể tình dành cho cô. Người đàn ông này là của cô thật sao? Cô lặng đi mấy giây, thật sự cô vẫn bị choáng ngợp bởi cảm giác này, như tỉnh như mộng, trôi giữa mênh mông bồng bềnh của sương khói. Từ ngày mẹ mất, cô không còn dám tin vào điều gì tốt đẹp dành cho mình nữa. Cho đến khi gặp anh, mỗi ngày cô đều nhận được cảm giác này. Dường như anh tồn tại trong cuộc sống của cô như là điều hiển nhiên, mỗi sáng mỗi tối đều say mê liên lạc, say mê chìm đắm không dứt.

“Marry him! Marry him! Nice couple! Let’s say ok!”

(Cưới anh ấy đi, xứng đôi lắm, đồng ý anh ấy đi)

Tiếng cổ vũ của những người xung quanh kéo cô trở về với thực tại. Cô nhìn anh cười rạng rỡ gật đầu. Triết xỏ chiếc nhẫn vào ngón giữa của Hân rồi kéo cô vào lòng.

“Hân, ở đây anh không tổ chức được một lễ màn cầu hôn hoành tráng, về Việt Nam anh sẽ đền bù cho em một hôn lễ thế kỷ. Đây là địa điểm giới trẻ nước Anh hay cầu hôn nhất, để minh chứng cho tình yêu. Vì vậy anh cũng muốn có được cảm giác như vậy”

“Em không cần cầu hôn hoành tráng, em không cần hôn lễ thế kỷ, em chỉ cần anh thôi”

Hân mỉm cười nhìn anh không nói gì, chủ động vòng tay qua cổ anh kéo xuống áp sát môi mình vào môi anh.

Dáng hai người nhập nổi bật trên sông Thames lấp lánh ánh vàng, vô cùng thơ mộng và đẹp đẽ. Một nhiếp ảnh gia đường phố đi qua đưa máy ảnh lên chớp khoảnh khắc tình yêu tuyệt đẹp, bên cạnh đó một nghệ sĩ đường phố cũng đặt cây guitar lên vai và kéo lên một bản nhạc tình say đắm. Mọi khung cảnh vạn vật xung quanh như nhuốm màu tình yêu của hai người trẻ tuổi.

Anh dứt đôi môi đỏ mọng của cô ra, chạm đầu vào trán cô thì thầm.

"Hân, anh yêu em nhiều lắm"

"Em cũng vậy"

Hân nhìn bầu trời nước Anh thật trong xanh, mây trôi lững lờ như tâm trạng lâng lâng được anh cầu hôn lúc này. Nhưng mà cô vẫn vướng mắc chuyện của mẹ một chút. Cô cảm thấy ân hận, khi ngay từ đầu đã không có ý nghĩ tốt đẹp về anh và muốn tự tay đạp đổ hôn nhân của mình.“Anh Triết, em có chuyện này muốn nói”

“Có chuyện gì em nói đi, anh luôn sẵn sàng nghe em nói”

“Anh, anh nhớ lần đầu gặp em không? lúc đó e đi phá cái màng trinh”

“Nhớ chứ sao không, đó là một lần rất đặc biệt. Rồi sau đó. anh còn tự hỏi, em bỏ thuốc phiện hay sao, qua một lần anh đã say như thế”

“Anh, em đang nói chuyện nghiêm túc mà”

“Ừm anh nghe mà, em nói đi”

“Năm em 6 tuổi là ký ức kinh hoàng nhất trong cuộc đời em. Lần đó, vú Sáu đón em từ nhà trẻ về thì nhìn thấy ba mẹ cãi nhau. Ba mẹ cãi nhau rất to, em nghe được mẹ nói ba có tình nhân bên ngoài, hơn nữa bà ta lại đang mang bầu đứa con của ông ấy”

Hân nhắm mắt lại, cảnh tượng kinh hoàng năm đó lại rõ mồn một trong đầu cô, nước mắt theo lông mi run run mà rơi xuống, từng giọt rơi xuống trên bàn tay Triết đang nắm chặt tay cô khiến tim anh bỏng rát. Anh kéo cô vào ngực mình.

“Nếu đau lòng quá thì em hãy quên đi, không cần nói với anh nữa”

Hân lắc đầu, nhìn những con sóng lăn tăn bị gió thổi dạt vào nhau dưới sông Thames.

“Mẹ nói ba phản bội, rồi ba bực bội đi ra ngoài. Ba nói ba phải đến với người đàn bà kia. Bà ta đang trở dạ… Mẹ lúc đó bước vội theo xuống cầu thang...thì lăn ngã...m… mẹ nằm trên vũng máu. Đưa đến bệnh viện thì không còn cứu được nữa”

Triết ôm cô trong lòng, thật sự anh không biết làm sao để san sẻ nỗi đau của cô. Hoá ra đây là nguyên nhân chứng sợ máu của cô. Cô gái của anh, hoá ra lại có một cuộc sống khổ sở như thế.

“Người đàn bà ấy là mẹ kế của em bây giờ. Sau khi mẹ mất được mấy tháng, ba em rước bà ta về nhà, sau đó, năm em 8 tuổi được đưa vào mái ấm. Đáng lẽ em không quá hận bà ta đến tiêu cực, nhưng 2 năm trước bà ta đã tác động với công ty của em làm, bắt em đi tiếp rượu đối tác. Em bị bệnh dạ dày cho nên Lam đã đi thay, suýt nữa thì cậu ấy bị cưỡng bức… Rồi sau đó bà ấy đã tác động đến ba em để em mất việc phải về nhà sống, cắt hết tiền từ thiện hằng năm cho mái ấm chỗ em sống. Mục đích để em lấy chồng và cướp hết tài sản về tay con trai bà ấy. Bà ấy còn hứa với ông Hạng sẽ để ông ấy ngủ với em sau đêm tân hôn”

Triết đau lòng vuốt mái tóc ngắn của Hân. Cô gái của anh chưa có một ngày bình an trong cuộc sống.

“Em đã tình cờ biết được điều đó và thề với lòng mình dù em có huỷ hoại cả cuộc đời của mình cũng sẽ không cho bà ta đạt được mục đích. Vì thế cho nên lần đó đến bệnh viện thì gặp anh…”

Thật sự nghe đến đó Triết thở dài nhẹ nhõm. Thật may mắn anh là bác sĩ chính trong ca trực ngày hôm đó, chứ nếu không thì… Có thể gọi đó là duyên phận chăng?

“Được rồi, em không cần phải cảm thấy có lỗi với anh, là anh có lỗi nhiều hơn khi để em buồn phiền thời gian trước. Bây giờ những ngày tháng khổ cực của em đã qua rồi. Anh sẽ mang lại cho em cuộc sống hạnh phúc, mãi mãi”

Triết cầm tay Hân đưa lên môi. Cô gái này, anh sẽ bảo vệ cả đời cả kiếp.

(Đọc tại facebook tác giả Lam Lam)

***

Hạ Sương có hẹn với bạn tại quán cà phê. Hôm nay cô hẹn gặp một designer để thiết kế văn phòng tư vấn tâm lý sắp khai trương tại Sài Gòn. Cô đến trước ngồi chờ sẵn.

Ngồi một lúc chợt nghe bàn bên cạnh có giọng nói của người phụ nữ trung tuổi nghe rất quen tai. Cô đưa mắt nhìn sang thấy bà Hạnh ngồi cùng với một người phụ nữ khác, định đứng dậy đi sang chào một chút. Dù sao bà ấy cũng suýt là mẹ chồng của cô rồi. Nhưng rồi nghe tiếng bà Hạnh.

"Chuyện này nhất định không được để cho ai biết, nhất là cái Hân. Tôi không muốn con bé bị sốc, tôi cũng không muốn thằng Triết nhà tôi biết điều đó"

Hạ Sương nhíu mày suy nghĩ. Hân, có phải là cô gái anh Triết yêu cho nên mới bỏ rơi mình không. Sương cười lạnh, ông trời giúp mình rồi.

Rất nhanh, cô kín đáo đổi sang bàn phía sau lưng bà Hạnh, ngồi quay lưng lại. Chỗ này có thể nghe được câu chuyện của họ rõ ràng nhất.

Chương 23: Sự thật hé lộ

"Tôi có lỗi với Thạch Thảo, hại chết cậu ấy nên giờ muốn đền đáp cho con bé. Bà đừng quá đáng. Tôi cho bà như vậy là đủ rồi, bà còn đòi gì nữa, gia đình bà đâu phải thiếu thốn gì" Bà Hạnh đã giận điên lên, nói như hét vào mặt bà Lan.

"Tôi quá đáng sao? Làm sao bằng vợ chồng bà được? Tôi cũng chỉ làm việc này vì con tôi thôi, làm sao tôi biết được chồng tôi có để lại tài sản gì cho cái con đó hay không. Thằng Thành nhà tôi nó giỏi giang ngoan ngoãn như vậy nó phải được nhiều hơn chứ"

"Bà đừng quá tham lam, bà đã chiếm hết tình yêu của bố con bé rồi, đã tống con bé vào cô nhi viện rồi bây giờ còn muốn nhiều như vậy nữa. Bà không cho tôi đến cô nhi viện thăm con bé giờ còn ép tôi làm chuyện này, bà có lương tâm không hả?"

"Bà bỏ cái thói dạy đời người khác đi. Tốt hơn hết là cho chúng nó cưới nhau đi, rồi viết một bản cam kết con Hân không muốn nhận một đồng xu nào của nhà chúng tôi"

Bà Hạnh nghẹn ngào, mắt đã đỏ hoe trên khuôn mặt già nua khắc khổ.

"Chào bà, nhớ lời tôi nói, nếu không tôi tung hết bằng chứng thì gia đình bà sẽ không được như bây giờ nữa đâu"

Hạ Sương bên này cúi mặt xuống nhếch môi cười. Hoá ra là mẹ anh Triết hại chết mẹ của cô gái kia, thảo nào bà ấy yêu thương cô ta như vậy. Anh Triết sẽ thuộc về mình, chắc chắn người đàn ông ưu tú đó phải là của mình. Sương bỗng thấy trong lòng mình rộn rã tươi vui. Rồi bỗng nhiên cô nhíu mày, trước hết phải tìm bằng chứng đã. Nhìn sang bên cạnh hai người phụ nữ kia đã đi tự lúc nào.

"Alo, xin lỗi không phải đến nữa nhé. Anh cứ gửi bản thiết kế qua email tôi duyệt, chứ giờ tôi có việc gấp"

Nói xong cô đứng dậy, gọi thanh toán, hào phóng tip thêm cho bồi bàn mấy trăm.

(Đọc tại facebook tác giả Lam Lam)

***

Bà Hạnh đứng trước mộ, những cơn gió thổi tạt vạt váy của bà sang một bên trông vô cùng chật vật khổ sở.

"Thạch Thảo, mình có lỗi, vợ chồng mình đã sai. Mình không cầu mong cậu tha thứ cho mình, mình chỉ xin cậu cho phép mình chăm sóc con gái cậu. Thảo à, mình thật sự thương bé Hân. Mình coi nó như con gái mình chứ không phải là vì đền bù lỗi lầm đã gây ra với cậu mà mình đối xử tốt với con bé. Mình xin được giành cả cuộc đời về sau để bù đắp cho con bé. Chỉ mong cậu, mong cậu tác thành cho hai đứa trẻ. Hai đứa trẻ thật sự yêu nhau, chúng không có tội.

Bà quỳ gục xuống, nước mắt chạy dọc theo những khe rãnh của vết chân chim nhuốm toàn khuôn mặt của bà bỏng rát. 17 năm trước nếu vợ chồng bà không ham hư vinh mà cứu Thạch Thảo thì giờ này cậu ấy vẫn sống tốt, con bé Hân cũng sẽ không lâm vào tình cảnh có nhà mà như mồ côi như bây giờ.

***

Bên này Hạ Sương bắt đầu điều tra về thân thế của Hân. Tất cả những gì cô ta thu được là ông Long có một đời vợ và một đứa con gái. Vợ ông ta sau đó bị đột quỵ chết, chỉ 5 tháng sau ông ta đưa vợ và con riêng về nhà lập chính thất, đến năm con gái ông ta được 8 tuổi thì vợ chồng ông ta tống cô gái vào cô nhi viện. Cô gái đó hiện đang là người yêu của anh Triết.

Nhưng sao theo lời của bà Hạnh thì bà ta ân hận vì hại chết người đàn bà kia? Như vậy việc này hẳn có uẩn tất gì?. Cái chết vì đột quỵ hẳn là giả? Tại sao lại liên quan đến bà Hạnh?

Hạ Sương mở máy tính, vào google tìm kiếm thông tin về vợ của chuỗi cửa hàng đá quý JW, tuy nhiên không có thông tin gì cả. Rất có thể thời gian đó ông Long chưa thành công như bây giờ và mạng internet cũng chưa phát triển nhiều. Vậy thì lấy bằng chứng ở đâu ra đây? Bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Hạ Sương lật đật đến bệnh viện, chạy vào phòng giám đốc bệnh viện.

"Ba, ba à con có chuyện này muốn hỏi"

Ông Sang nhìn con gái, hiếm khi thấy nó vội vàng hấp tấp như thế này.

"Sao vậy con? Có chuyện gì à?"

"Ba, ba có biết ông Long chủ chuỗi cửa hàng đá quý JW không?"

Ông Sang ngờ vực nhìn con gái "Con biết gia đình đó?"

"Vâng, bố nói cho con biết chuyện của gia đình họ năm xưa đi"

"Năm xưa có gì đâu mà nói, thì cũng như bao gia đình khác thôi. Sao tự dưng con hỏi làm gì?"

"Bố nói cho con đi, bà vợ của ông Long không phải chết vì đột quỵ đúng không?"

"Con đừng có võ đoán linh tinh"

"Bố, con là bác sĩ tâm lý, nhìn biểu hiện của một người con có thể biết người đó có nói dối hay không"

Ông Sang tránh cái nhìn của con gái. Thật sai lầm khi cho nó đi học ngành tâm lý.

"Không phải chuyện của con, đừng quan tâm"

"Có liên quan đến con, bác Hạnh là mẹ của người con yêu. Bố nói đi, không thì con sẽ tìm hiểu đến cùng"

Ông Sang thở dài, sự việc xảy ra gần 20 năm trời, ông đã cố tình quên nhưng sao con gái ông lại muốn đào lên thế này.

"Cũng không có gì lớn lắm. Năm xưa ông Tuyên là một bác sĩ giỏi đứng chính nhiều ca phẫu thuật. Tuy nhiên hôm đó đưa vợ của ông Long vào thì ông Tuyên từ chối mổ cho bà ấy mà mổ cho một ca khác"

Như vậy cũng bình thường thôi mà nhỉ, nghề bác sĩ đâu thể cứu được tất cả mọi người chứ. Dường như ông Sang đọc được suy nghĩ của con gái.

"Cái chính là, bà Hạnh và vợ ông Long lại là hai người bạn rất thân"

Hạ Sương nhíu mày, rất thân sao? Như vậy là bà Hạnh đã mắc tội gián tiếp hại chết chính bạn thân của mình rồi. Mà kể cũng lạ, chồng mình là bác sĩ sao lại không cứu bạn thân? Hay là ông Tuyên yêu mẹ của Hân? Hạ Sương nhếch môi cười sung sướng, ông trời thật là không bạc đãi mình mà.

Ánh mắt Hạ Sương loé lên “Ba, vậy ông Tuyên với bà Thảo có…?”

Chưa kịp nói hết ông Sang đã ngắt lời “Không phải như con nghĩ”

Hạ Sương vội vàng chào ông Sang rồi ra khỏi bệnh viện. Ông Sang nhìn theo con gái, tự dưng cảm thấy rất lo lắng.

Hạ Sương đứng ở cửa nhà ông Tuyên, tay cầm giỏ hoa quả bấm chuông mấy lần.

Người làm ra mở cửa, chào hỏi cô. Người làm quen mặt với Hạ Sương, đây là người yêu của cậu Triết nhưng mấy năm nay không thấy ghé tới. Bây giờ cô ấy còn xinh đẹp hơn xưa. Nhớ năm ấy lúc chia tay, cậu Triết buồn bã một thời gian dài, còn chuyển ra ở riêng. Từ ngày cô Hân tới đây thì cậu ấy mới năng về nhà, lại còn rất vui nữa. Người làm đang thắc mắc không hiểu cô Sương đến đây làm gì khi cậu Triết đã có người yêu mới rồi.

Bà Hạnh xuống nhà nhìn thấy Hạ Sương đã có vẻ không vui. Nhưng bà vẫn giữ thái độ nhẹ nhàng.

"Chào cháu, từ hồi về nước không thấy qua chơi"

Hạ Sương hơi tẽn tò, quả thật cô yêu Triết nhưng ít khi qua nhà ông bà Tuyên.

"Dạ cháu cũng bận bác ạ. Với lại cháu nghĩ hai bác không tiện, dù sao hai bác cũng sắp có con dâu mới rồi"

Nhắc đến con dâu mới, bà Hạnh cười tươi như hoa.

"Ừ, con bé nó ngoan và đáng yêu lắm. Nhọc nhằn khó khăn gì của thằng Triết nó cũng chia sẻ hết"

Bà Hạnh nhớ tới mấy năm trước Hạ Sương bỏ con trai bà lúc nó chưa có sự nghiệp gì đã sôi máu trong lòng.

Hạ Sương giận đến tím mặt nhưng vẫn cố ngọt nhạt.

"Dạ vâng, cháu cũng gặp cô ấy mấy lần rồi, trông cũng dễ thương... Uhm... lại là con gái bạn thân của mẹ nữa, thì chắc là hợp với bác rồi"

Bà Hạnh giật mình, mặt đã tái lại. Nó nói cái gì vậy, tại sao nó biết được chuyện đó. Nhìn sắc mặt của bà Hạnh, Hạ Sương cười khẩy trong lòng, trúng tim đen của bà ta rồi.

"Phải không bác, cháu cũng có biết qua cô Thạch Thảo một chút. Cháu nhớ không nhầm thì cô ấy rất giống với Tú Hân, phải không bác?

Bà Hạnh đang không biết làm thế nào thì ông Tuyên đi xuống. Ông nhìn sắc mặt vợ có chút lo lắng."Có chuyện gì sao, bà không khoẻ chỗ nào à? Tôi gọi thằng Triết về khám xem sao”

“Tôi không sao, ông đừng gọi con, tôi chỉ choáng váng một chút thôi, hôm nay trời oi quá”

Hạ Sương kín đáo quan sát ông Tuyên, có vẻ như ông ấy rất yêu vợ, vậy thì sẽ không có chuyện ông ta vì người phụ nữ khác mà bỏ rơi vợ.

"Chắc là bác Hạnh hơi mệt. Thôi cháu xin phép về đây. Hôm khác cháu sẽ đến chơi với hai bác sau"

Sương đi rồi, bà Hạnh mới ôm ngực ngồi xuống ghế.

"Ông ơi làm sao bây giờ, con nhỏ đó nó biết tôi và Thạch Thảo là bạn thân"

Ông Tuyên hơi thảng thốt một chút nhưng rồi bình ổn lại ngay. Ông vỗ vai bà an ủi.

"Bà đừng lo lắng, chắc là nó cũng chỉ đoán thôi, vì con bé Hân rất giống bà Thảo. Hoặc nó nghe người ta nói về mối quan hệ của bà ngày trước thôi"

“Tôi cũng mong như vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy rất lo lắng. Con bé này, nó không hề đơn giản như vẻ ngoài. Tôi chỉ sợ con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”

“Bà đừng quá lo lắng, chúng ta cũng đã già rồi, có thể sự thật không giấu được mãi. Nhưng dù có xảy ra chuyện gì tôi cũng sẽ không để bà liên luỵ. Vả lại không phải mỗi chúng ta, việc này còn liên quan đến nhiều người, những người đó sẽ phải có trách nhiệm giữ bí mật”

Ông bà nhìn nhau thở dài, không biết sự việc gì sẽ xảy ra tiếp theo. Mấy năm nay gặp lại con bé Hân, những hình ảnh năm đó lại trở đi trở lại trong tâm trí ông Tuyên, rõ mồn một, đau buồn và thương tâm đến nhói lòng.

Nước mắt tường vi - Chương 24: 17 năm trước

Hồi đó, ông Tuyên là một bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất bệnh viện công của thành phố. Còn ông Sang là giám đốc và cũng là người sáng lập ra bệnh viện quốc tế lớn nhất thành phố AnLux.

Nhà ông Tuyên rất nghèo, nói là làm bác sĩ có thể kiếm được nhiều tiền nhưng ông lại là người có y đức, không bao giờ có chuyện nhận phong bì phong bao như người khác, cũng chẳng hề có chuyện ông làm ở phòng khám tư. Ông muốn chuyên tâm cứu người bệnh trong bệnh viện.

Hôm ấy, vốn ông Tuyên không có ca trực, nhưng 11 giờ đêm lại nhận được cuộc điện thoại của giám đốc bệnh viện AnLux mời ông đến gấp, có ca mổ khẩn cấp cần một người có tay nghề như ông. Bà Hạnh vội vàng sửa soạn cho chồng đến bệnh viện. Chạy đến cổng bệnh viện thì thấy một băng ca người bệnh đầy máu được chuyển xuống, ông Tuyên kịp nhìn thấy bạn thân của vợ nằm trên cáng được bác sĩ đẩy nhanh vào phòng cấp cứu. Quanh người bà là dây rợ chằng chịt, tình huống đang vô cùng nguy cấp.

Lúc đó, ông đã định chạy theo vào nhưng bị ông Sang ngăn lại, nói có một ca sinh thiếu tháng phải mổ đẻ khẩn cấp và điều ông vào phòng mổ. Ông Tuyên không chịu, khăng khăng phải vào cứu bạn thân của vợ. Sảnh bệnh viện lúc đó rất đông bác sĩ chứng kiến cuộc cãi vã của họ.

“Tôi là bác sĩ phẫu thuật, không phải bác sĩ đỡ đẻ. Một ca mổ đẻ bình thường cần đến tôi sao? Người kia đang nguy kịch, tôi phải vào đó” Ông Tuyên hét lên.

“Anh không phải là bác sĩ của bệnh viện này, anh được mời đến đây để mổ đẻ” Ông Sang gằn giọng.

“Nếu không phải là bác sĩ của bệnh viện này, tôi không làm ca này. Tôi chuyển bệnh nhân kia về bệnh viện thành phố”

Đã đến nước này, ông Sang không thể giữ bình tĩnh được nữa. Ông ta kéo ông Tuyên vào phòng riêng.

“Anh có muốn chức trưởng khoa phẫu thuật thần kinh của bệnh viện công thành phố không?”

Ông Tuyên khựng lại. Cái giá đưa ra của ông Sang quá lớn. Bao nhiêu năm ông làm việc cần mẫn, luôn được lãnh đạo đánh giá cao nhưng không được thăng chức. Là bởi ông không có quyền, không có tiền. Mà đồng lương bác sĩ còm cõi không đủ nuôi vợ con. Nhưng ý nghĩ ấy vừa loé lên trong đầu đã bị hình ảnh bà Thảo người đầy máu đè xuống. Ông nuốt nước bọt, cảm thấy như không thể hô hấp nổi.

Ông Sang quan sát nét mặt của ông Tuyên, nhỏ giọng cười cười.

“Tôi biết bệnh nhân kia là bạn thân của vợ anh. Nhưng tôi đảm bảo sẽ phân bác sĩ tốt nhất của bệnh viện tôi vào ekip mổ cho cô ấy, sẽ không có vấn đề gì xảy ra”

“Với lại, ca sinh mổ lần này là con gái của công ty bất động sản An Phú,ông đã nghe danh rồi chứ. Người ta đã yêu cầu đích danh anh mổ chính. Anh từ chối như vậy liệu có nể mặt người ta không?”

Lời ông Sang chầm chậm tiếp tục đánh vào tâm lý ông Tuyên “Anh Tuyên à, cuộc đời này không có nhiều cơ hội và cơ hội chỉ đến vào thời điểm nào đó trong đời. Tôi thấy anh có một cậu con trai học rất giỏi, cậu bé cũng có ước muốn đi du học. Tôi nghĩ là anh nên tạo cơ hội cho cháu nó phát triển tương lai”

Nghĩ đến con trai, ông Tuyên đầy tự hào và hãnh diện, nếu có môi trường tốt, thằng bé nhất định sẽ thành tài. Ông Tuyên cúi mặt, cắn chặt môi từng từ từng ngữ phát ra chậm rãi.

“Anh phải đảm bảo Thạch Thảo được bác sĩ mổ giỏi nhất bệnh viện này đứng chính”

“Được, tôi đảm bảo tất cả những gì tôi nói” Ông Sang chắc nịch vỗ vai ông Tuyên. Ông Tuyên thở dài, đi vào phòng mổ đẻ.

Đang miên man trong câu chuyện thì tiếng chuông cửa reo lên. Bà Hạnh nhìn ra, vội vàng định thần tâm trí lại rồi ra mở cửa. May quá con Sương vừa về xong.
"Hai đứa về rồi sao, không gọi mẹ đưa xe nhà đi đón"

"Bọn con đi taxi được mà mẹ"

Hân vừa vào cổng đã ôm riết bà Hạnh. Bà cưng chiều vuốt tóc cô.

"Thế nào, con có thích chuyến đi không? Thằng Triết có làm gì khiến con buồn không, có đưa con đi chơi không?"

"Con có đi chơi, còn tới thăm Nhạn Phương, còn mua nhiều quà cho hai bác nữa. Chưa bao giờ con được đến Anh, thích lắm bác ạ"

"Từ nay bác sai thằng Triết năm nào cũng phải đưa con đi du lịch đó đây"

Hai người cười vang, Hân cứ tíu tít bên cạnh bà Hạnh. Triết nhìn cảnh trước mặt trong lòng ngập tràn hạnh phúc, vợ tương lai của anh hợp mẹ chồng hơn cả chồng rồi.

Hôm nay bà Hạnh vào bếp làm rất nhiều món ngon. Hân cứ loay xoay bên cạnh bà, cô thật sự muốn trở thành một người phụ nữ của gia đình như bà Hạnh. Nhớ lại lúc trước, khi chưa gặp anh, cô rất ghét nấu nướng, việc đó hoàn toàn đùn đẩy cho Lam. Chẳng hiểu tại sao khi yêu anh, cô luôn muốn tìm hiểu sở thích ăn uống của anh, luôn muốn tự mình nấu những món anh thích. Nghĩ đến cảnh anh ăn những món mình nấu và khen ngon, cô bất giác mỉm cười.

Triết đã thay đồ đi xuống, chen giữa mẹ và người yêu.

"Hai người làm gì mà loay hoay cả buổi vậy, lại còn bí mật nữa"

Hân nâng đĩa chả giò lên cho anh nhìn "Em đang học làm món này này"

Triết vuốt sợi tóc dính mồ hôi trên trán Hân, thấy mặt cô đỏ bừng trông đến đáng thương. Anh biết cô là người hướng ngoại, không thích chuyện bếp núc. Vậy mà giờ lại cố học những món này, đúng là toàn tâm toàn ý vì anh.

"Hai người không cần bày biện quá nhiều món đâu, cuối tuần để nghỉ ngơi, thích thì gọi đồ về cho đỡ mệt"

Bà Hạnh trở đũa cả gõ lên đầu con trai một cái.

"Thằng khờ này, có biết là con bé học cả buổi vì con không hả"

Miệng Triết méo xệch đưa tay sờ trán "Mẹ, không lẽ con không hiểu sao, con chỉ không muốn mẹ và Hân vất vả thôi"

Bà Hạnh cười tủm tỉm, hoá ra thằng con trai bà cũng biết ý rồi, không khờ khạo vô tình như ngày xưa nữa. Cũng nhờ con bé này, khiến con trai bà thay đổi theo hướng tích cực hơn.

Cả nhà ngồi vào bàn ăn, Triết liên tục gắp đồ ăn cho Hân. Cô lừ mắt nhìn anh nhưng anh không hiểu gì, cứ vô tư quan tâm người yêu như thể cả thế giới chỉ có đôi ta vậy.

"Hai đứa cứ tự nhiên, không cần phải ngại ba mẹ, đằng nào cũng về sống với nhau, tình cảm săn sóc được cho nhau là tốt"

Hân đỏ mặt xấu hổ, sống với nhau sao? Cô chưa từng nghĩ đến điều này, sống với anh trong một gia đình sẽ như thế nào nhỉ? Dù chưa nghĩ đến cảnh chung sống của vợ chồng sau này nhưng chỉ cần nghĩ đến việc phải xa anh là trong lòng cô đã thấy cồn cào rồi.

Ông Tuyên gắp một miếng cá đặt vào chén bà Hạnh rồi chậm rãi nói.

"Hai đứa kết hôn sớm được không? Ba mẹ cũng già rồi, thèm một đứa cháu bế bồng cho vui" ông đưa mắt nhìn bà.

"Ba con nói đúng đó, hai đứa cưới nhau đi, sau đó muốn ở riêng cũng được. Hoặc hai đứa đi đăng ký kết hôn sớm, mẹ không chờ được nữa rồi"

"Bác..."

"Tuân lệnh ba mẹ"

Triết cười tươi nhìn Hân đang nhìn mình ngơ ngác, ánh mắt say mê cô không dứt được.

Ăn xong ngay lập tức Triết không chờ được đến ngày mai, kéo Hân đến Uỷ ban thành phố. Anh muốn đăng ký kết hôn ngay. Anh muốn rước cô về nhà, không thể chịu được thằng kiến trúc sư suốt ngày cứ kè kè bên cô ấy.

Ăn cơm trưa xong Triết một hai kéo cô ra xe đi đăng ký kết hôn. Nghĩ về cảnh tương lai sống chung một nhà, cô nở nụ cười hạnh phúc. Cuộc đời cô thật may mắn khi có anh bên cạnh, lại có bố mẹ chồng vô cùng tâm lý nữa.

Xe đang lách qua dòng người để đi đến uỷ ban thành phố thì chuông điện thoại của Triết vang lên dữ dội.

“Alo, cái gì. Tôi qua ngay”

Nhìn vẻ mặt của Triết có chuyện gì đó nghiêm trọng đã xảy ra. Hân lo lắng quay sang anh hỏi dồn “Anh, sao vậy?”

“Uh, bây giờ mình qua nhà Phong trước đã, Lam bỏ đi rồi”

Hân quýnh quáng, cái gì mà Lam bỏ đi. Cậu ấy mấy hôm trước còn nhắn tin cho cô là về quê, làm sao có thể bỏ đi như vậy? Cậu ấy rất yêu anh Phong cơ mà. Hân lật đật lấy điện thoại ra gọi cho Lam nhưng không được, nhắn tin facebook, zalo không trả lời.

Hai người đến nhà Phong đã thấy Tú ở đó, cô giật chai rượu trong tay Phong.

“Trời ơi hai người đến rồi. Ông đến chết mất với cái thằng này. Ông đang vướng một đống sổ sách ở công ty nó gọi ông đến đây. Ông vừa đến nó nắm cổ ông nó đè ra hun hít mồm cứ Lam Lam. Tởm lợm quá, của hai người tất. Ông đi cọ mồm”

Hân nhìn mấy vỏ chai rượu bên cạnh bàn, lại nhìn sang người đàn ông không còn sức sống, râu ria lởm chởm đôi mắt đục ngầu. Bất chợt một nỗi chua xót dâng lên cánh mũi. Lam, cậu đi đâu không nói một lời.

“Cậu đừng uống nữa, tỉnh táo mà đi tìm cô ấy chứ!”

“Cô ấy đi rồi, bỏ tôi đi thật rồi. Cô ấy đinh ninh tôi có liên quan đến cái chết của ngoại” Phong rũ mắt cầm chai rượu đưa lên miệng.

Hân thẫn thờ, Lam thật sự bỏ đi sao? Con nhỏ này sao đi lại không nói với cô một lời? Sao cô có cảm giác chuyện này có gì đó lạ lùng.

“Tôi xin lỗi hỏi câu này, anh có nghĩ cậu ấy bị Diệp Anh bắt cóc không?”

Phong im lặng, Triết nhíu mày suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.

“Anh quen Diệp Anh từ nhỏ. Nó là đứa tiểu thư nhõng nhẽo đỏng đảnh nhưng cũng rất nhát, không có gan làm điều đó đâu”

Anh quay sang Hân thấy mắt cô đã đỏ hồng “Em đừng lo, chúng ta sẽ tìm thấy cô ấy thôi”

Vì chuyện của Lam, Hân nhất định không chịu đăng ký kết hôn. Ngày nào còn chưa tìm được tin tức của bạn cô còn chưa thể yên tâm hạnh phúc một mình.

Hai người ra xe, thắt dây an toàn xong Hân bỗng nhìn sang Triết hỏi.

“Anh này, liệu có khi nào chúng ta đang yêu nhau thắm thiết như vậy rồi một ngày nào đó lại phải chia xa như họ không?”

“Em đừng nghĩ linh tinh, chúng ta yêu nhau không có rào cản ràng buộc nào cả. Làm sao có chuyện xa nhau được, trừ phi em cố tình rời xa anh” Triết lau nước mắt trên mặt cô “Em đừng lo lắng, chắc chắn Phong sẽ tìm được Lam về, hai người bọn họ sinh ra là của nhau, giống như anh và em vậy”

Hân nhìn anh nói chắc nịch lòng ấm lại. Cô sẽ không rời xa anh đâu, dù có việc gì xảy ra đi chăng nữa cũng không có chuyện đó. Cô yêu anh, yêu rất nhiều!

Chương 24: Thiếu

Nguồn thiếu chương cập nhật sau.

Chương 25: Người quen bố tôi

Hân nhanh nhẹn cầm kéo cắt những bông hoa hồng quế trong vườn, hoa hồng này thơm thật là thơm, cô ghé sát bông hoa chun mũi hít hà.

"Ngửi như này hết cả hương hoa của người ta rồi em gái ơi"

Triết vừa lên giảng đường về đến cổng say mê đứng ngắm người yêu nhỏ hồn nhiên đáng yêu. Hôm nay cô tùy tiện mặc quần sooc áo tanktop, dép xỏ ngón sặc sỡ, mái tóc ngắn cụt lủn qua một tháng giờ đã dài thêm một chút, được buộc gọn gàng sau gáy, cái đuôi gà ngoe nguẩy cọ vào chiếc cổ cao gầy của Hân trông không khác gì một cô nữ sinh trung học.

Hân ngoái lại thấy anh cười "Anh rảnh rỗi vậy, vào vườn hái rau chuẩn bị cơm cho bác gái đi. Sướng ghê, tối ngày chỉ đi ghẹo gái thôi"

“Anh lên lớp mà, ghẹo gái hồi nào?”

“Hai con mắt nhắm lại cũng thấy nữ sinh vây quanh anh rồi. Người gì đi đến đâu bị bâu như hút ruồi”

Triết phì cười “Anh là đồ ôi thiu hả?”

“Em dùng rồi thì còn tươi chắc, cộng với những năm tháng hái hoa đuổi bướm của anh thì còn tươi chỗ nào”

“Vậy giờ em chà đạp anh cho nát luôn được không? Anh muốn được xay ra thành cám. Đây, anh đây, em làm đi. Anh vã quá rồi” Nói rồi anh sấn sổ lại gần cô.

Hân lườm anh, nói với cái tên mặt dày này thật là không lại. Cô cầm bông hồng quế, ngoe nguẩy trước mũi anh "Thơm không vậy? Thơm anh nhỉ"

"Em hít hết vào người rồi, anh chỉ cần ngửi em thôi, chứ ngửi cái này làm gì" Triết vòng tay ôm eo cô kéo vào lòng.

"Trời, anh..."

Âm thanh nhanh chóng bị nuốt vào miệng anh, môi lưỡi của cô nhanh chóng bị anh xâm lược và càn quét... nụ hôn buổi sáng ngọt ngào và thơm tho như những cánh hồng kia.

Hạ Sương cầm một giỏ hoa quả đứng ở cổng, đôi môi nhếch lên khinh bỉ, ánh mắt như muốn thiêu đốt cặp đôi đang hôn nhau say đắm trong vườn hồng. Nghe nói mới đi du lịch với nhau ở Anh về, để xem vui được mấy bữa. Chẳng qua cô chưa tìm thấy bằng chứng chuyện năm xưa thôi, chứ nếu không thì... bố chúng mày cũng chẳng dám đứng đó mà hôn với hít.

Tiếng chuông inh ỏi cắt ngang nụ hôn đang si mê cuồng nhiệt, Triết luyến tiếc buông Hân ra, chửi thề trong lòng ai mà đến thời điểm này.

“Anh ra mở cửa đi, để em cắt thêm một ít hoa thạch thảo nữa”.

Nhìn thấy Hạ Sương, anh khựng lại một chút.

"Em đến đây có việc gì vậy?"

Hạ Sương nở nụ cười tươi như hoa "Em tiện đi qua, vào thăm hai bác một chút không được sao?

Triết thở nhẹ, mở cửa cho cô vào. Hân ló đầu ra thấy Hạ Sương, trong lòng bỗng chốc dâng lên chút ghen tuông. Dẫu biết anh đã dứt khoát với cô ấy rồi mà sao vẫn khó chịu. Hai cô gái nhẹ gật đầu chào nhau, ánh mắt xuyên qua đối phương như có giông bão kéo đến. Lúc Hân đang ngơ ngác thì ánh mắt của Hạ Sương loé lên một cái, một bên mép nhếch lên khinh bỉ. Nhưng rất nhanh khi Triết đóng cổng quay trở vào, khuôn mặt cô ta đã khôi phục vẻ hiền dịu vốn có. Chỉ có một đôi mắt nhận ra điều đó, Hân bỗng cảm thấy trái tim mình đập hỗn loạn trong lo lắng. Cô có nhìn nhầm không? Ánh mắt của cô ta?

Ông bà Tuyên từ trên lầu xuống, bà hơi giật mình một chút khi nhìn thấy Hạ Sương. Bà đã từng này tuổi rồi, bao nhiêu bể dâu đã trải qua nhưng sao trước mặt con bé này vẫn cảm thấy sự bất an không ngừng dâng lên trong lòng. Ông Tuyên tinh ý phát hiện ra sự thay đổi của vợ, khẽ nắm tay nhìn bà trấn an.

"Con đi qua thấy nhà mình mở cửa, tiện có cửa hàng fresh fruit mới mở rất ngon, con mua một ít mang biếu hai bác"

"Cảm ơn cháu"

Ông bà Tuyên và Hạ Sương ngồi ở bàn đá trong khu vườn, gần đó Triết đang cùng Hân cắt hoa. Rất tự nhiên, Hạ Sương mở giấy kính bọc hoa quả, lấy dao trên bàn thành thục gọt táo, hành động mềm mại nền nã nhưng sao nó khiến ánh mắt của bà Hạnh như có vướng gỉ, khó chịu mãi không thôi.

Hạ Sương cười hiền dịu "Nhà bác có luống hoa thạch thảo thật đẹp. Đã lâu lắm rồi cháu mới thấy có nhà trồng loại hoa này"

Bà Hạnh hơi giật mình một chút, ký ức xưa lại ùa về như thác lũ.

"Hạnh ơi, sau này tớ ước sẽ có một căn nhà ngoài vườn trồng thật nhiều hoa thạch thảo"

"Hoa thạch thảo thì trồng có khó gì. Hoa hồng hạnh của tớ mới khó trồng ở đất nắng Sài Gòn này"

“Ừ, vậy thì sau này mình sẽ đến chỗ nào mùa lạnh quanh năm, như Đà Lạt, Sapa chẳng hạn để mình trồng được hai loài hoa cùng lúc nhỉ”

Hai cô gái cười vang nhộn nhịp một góc vườn. Bà Hạnh bỗng thấy Thạch Thảo ôm hoa đi về phía mình, bà giật mình một chút định thần lại mới thấy rõ Hân và Triết đang đi đến, Hân ôm một bó hoa thạch thảo lớn, con bé xinh xắn và giống hệt mẹ hồi trẻ. Hân bắt đầu tỉ mỉ cắt tỉa để cắm vào lọ.“Hoa thạch thảo lại cắm bình tròn sao, thật chẳng hợp nhãn chút nào” Hạ Sương buông lời khinh miệt.

Hân đưa ánh mắt sắc lẹm quét đến Hạ Sương, rồi nhìn sang Triết hỏi “Anh à, anh thấy có hợp không?”

Triết ôm cô từ phía sau, không nhìn Hạ Sương một chút nào, đầu cọ cọ vào cổ cô, dịu dàng cầm tay Hân cắm hoa vào lọ “Bình gì không quan trọng, quan trọng là em thích thì anh luôn thấy đẹp”

Hạ Sương tức anh ách mà không làm gì được, cô chỉ muốn phá nát luống hoa thạch thảo kia.

Bà Hạnh nhìn vào Hân thấy được hình ảnh của bạn mình, tâm trạng căng thẳng mới dịu hơn một chút. Giá mà cậu ấy còn sống, để biết được con bé dễ thương thế nào. Ngày đó thậm chí bà và Thạch Thảo từng hẹn ước, nếu sinh con khác giới sẽ cho hai đứa trẻ lấy nhau.

Tiếng nói của Hạ Sương lôi bà trở về với hiện thực.

"Bác, bác sao vậy? Bác có chuyện gì sao?"

Bà Hạnh vội vàng "Không, tôi nghĩ sang chuyện khác"

"Bác cũng thích hoa thạch thảo sao? Một người bạn của ba cháu trước đây cũng thích hoa này. Tiếc là bà ấy không còn nữa"

Hân đang cắm hoa cạnh đó giật mình, cái kéo xuống trúng chân cô rồi bật ra sàn gạch nghe cái "cạch" vô cùng lạnh lẽo. Triết vội vàng cúi xuống nâng bàn chân cô lên, bịt lại chỗ vết cắt cầm máu. Bà Hạnh cũng hốt hoảng không kém, lật đật vào nhà lấy bông băng và urgo.

"Có sao không con? Đau không?"

Hân lắc đầu, ánh mắt mờ mịt hướng về phía Hạ Sương. Mẹ cô rất thích hoa này, lời của chị ta kể có phải mẹ cô không? Cô vội vàng lao đến chỗ Hạ Sương dồn dập hỏi.

“Cô nói sao? Cô quen người nào thích hoa thạch thảo sao? Cô nói cho tôi đi, bà ấy tên gì, nói cho tôi đi”

Hạ Sương vẫn nhếch môi mỉm cười, mà sao trong nụ cười ấy cô cảm nhận được có sự khiêu khích và thoả mãn!

“À tôi cũng không nhớ, ba tôi có nói qua mà tôi quên rồi, lần sau tôi sẽ hỏi ba tôi xem thế nào”

Hân bị rơi vào trạng thái thất thần. Cô mong sao có thể nghe được nghe ai đó nói về mẹ, những câu chuyện về mẹ quá ít ỏi trong tâm trí cô.

Ông Tuyên nhanh chóng cảm nhận được không khí có phần căng thẳng. Ông khéo léo.“Triết, con đưa Hân vào nhà đi, rửa nước muối rồi sát trùng kỹ phòng nhiễm trùng nghe chưa?”

Triết cẩn thận bế cô đi vào nhà, để lại Sương và bố mẹ mình ngồi đó.

“Thôi, cháu cũng xin phép về đây ạ. Hôm khác lại qua chơi với hai bác”

Bà Hạnh thở dài nhẹ nhõm, ở chung với cái con hồ ly đó thật sự khiến bà đau tim mà chết mất. Hạ Sương đi rồi, bà Hạnh kéo ông Tuyên vào phòng.

“Ông ơi, hay là mình thú nhận với cái Hân đi. Như thế này tôi tổn thọ mất”

“Bà đừng lo, chắc gì nó đã biết chuyện. Năm đó chỉ có 4 người biết chuyện, bà Lan không đời nào buông bỏ lợi ích của mình mà nói ra. Tôi với bà tất nhiên sẽ không tiết lộ. Chỉ còn ông Sang thôi. Nhưng ông ấy tiết lộ cũng là tội nặng nhất. Cho nên bà đừng lo lắng quá. Con nhỏ đó nó có ghê gớm cũng chỉ là một đứa trẻ tuổi. Có thể nó cũng chỉ bắt bóng chúng ta mà thôi”

Bà Hạnh nhìn chồng, cảm thấy tâm mình dịu đi phần nào. Chuyện này rồi có thể mang theo xuống mồ được không?

Nếu như chuyện vỡ lở bà sẵn sàng chịu tội, nhưng rồi con nhỏ Hân sẽ sống sao, thằng con bà nữa nó có thể chịu đựng được hiện thực không?

Triết cẩn thận rửa nước muối sát trùng rồi dùng gạc băng lại cho Hân, nhìn lên vẫn thấy cô thẫn thờ, ánh mắt mông lung vô định.

Anh cất hộp thuốc sang một bên nắm tay cô trong lòng bàn tay mình nhẹ vuốt ve. Bàn tay cô lạnh quá, còn đổ chút mồ hôi nữa. Mỗi khi lòng bất an thì Hân đều có biểu hiện như vậy.

“Hân, em muốn biết chuyện của mẹ thì anh sẽ tận lực tìm hiểu giúp em. Đừng lo nhé, được không?”

Hân nhìn anh, ánh mắt mịt mờ. Cô gật đầu. Triết kéo người yêu vào lòng, vuốt mái tóc mềm của cô. Anh thương cô thật sự, rất thương và muốn dùng tất cả tình cảm và hành động của mình để bù đắp.

“Dù mẹ không còn bên cạnh em, nhưng anh sẽ mãi ở bên cạnh em, không bao giờ rời xa cả”

Hạ Sương vừa ra khỏi nhà ông bà Tuyên đã rút điện thoại ra gọi vào một dãy số.

“Không cần phải điều tra nữa, tôi vẫn sẽ giữ nguyên số tiền ban đầu, lát nữa tôi chuyển vào tài khoản của cậu”

Những thám tử cô ta thuê theo dõi con tiểu tam và bà già kia không hề moi ra được tin tức gì quý giá cả, mất một đống tiền cho cái lũ ngu đấy chỉ rước bực vào người. Mình còn một ông bố quyền lực ở đây sao lại không biết dùng chứ.

Mặt trời trên cao chói chang, nắng đến vỡ đầu cây cối xung quanh héo úa. Nhưng trên đường, người người vẫn nhích từng bước một, ai khéo léo và khôn ngoan thì vượt được lên. Hạ Sương nhấn mạnh chân ga, lách lên vỉa hè vượt lên dòng người đi về phía trước.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

“Ba, con chịu hết nổi rồi. Ba làm sao cho anh Triết quay về bên con đi. Ba không thấy con tiện tì kia suốt ngày nó ưỡn ẹo ở cái bệnh viện này sao?”

“Vậy con biểu giờ ba làm cái gì được? Không lẽ ba giáng chức cho nó rồi đợi nó cầu xin cho nó lên chức với điều kiện lấy con sao?”

Ánh mắt Hạ Sương lóe lên “Ba, ba, con có ý này. Hay là ba cho anh ấy thực hiện một ca phẫu thuật không tưởng đi. Đừng có chết người là được, anh ấy không làm được thì sau đó họp hội đồng kỷ luật, khiển trách hạ chức”

“Con muốn hạ chức nó thật sao? Giờ nó là tay mổ xuất sắc của bệnh viện này. Nếu hạ chức nó thì ba kiếm tiền sao được con!”

“Ba, ý con không phải vậy. Ba cứ cho anh ấy phẫu thuật đi, rồi anh ấy xử lý không được con sẽ hỗ trợ an ủi tinh thần, khi sa cơ lỡ vận người bên cạnh mình mới quý”

Ông Sang nhìn con gái, nó thông minh tinh tường hơn ông tưởng. Hạ Sương khoái chí khi đã nghĩ được ra mưu hèn kế bẩn, vu vơ đứng nơi ban công phòng ông Sang nhìn xuống dưới.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, tâm trạng như mở cờ liếc xuống khóm hoa đỏ rực đang khoan khoái thì bị hai bóng dáng ngồi sát bên nhau chọc vào mắt. Hai con người kia đang ngồi trên ghế đá, ở giữa là hộp cơm, Triết gắp đồ ăn đưa lên miệng con nhỏ đáng ghét kia rồi nó há mồm ra đớp. Trời ơi, Hạ Sương nhìn mà tăng xông. Cái con oắt kia nó có cái gì tốt đẹp vậy, ăn uống lép ba lép bép phùng mồm phùng má sao có thể xứng với một người hào hoa lịch sự như Triết được. Hạ Sương càng quyết tâm kéo Triết về bên mình cho bằng được. Anh ấy phải thuộc về giới thượng lưu chứ không thể lọt vào chỗ con cô nhi rách nát kia được.

Ở dưới vườn hoa bệnh viện, đôi tình nhân vẫn đang rất hạnh phúc bón cho nhau ăn. Mấy tuần nay, Triết bận rộn vô cùng, đến nỗi hai người không có nhiều thời gian để gặp nhau. Anh phải trực ở bệnh viện thường xuyên, đi dạy ở trường vô cùng tất bật. Hân chỉ còn có thể nấu cơm trưa mang qua cho anh, tranh thủ nhìn nhau một chút. Nhưng có lẽ, sau này khi nhớ đến quãng thời gian yêu, đó là những ngày hạnh phúc nhất khi họ được ở bên cạnh nhau, dưới tán hoa tường vi đỏ, vô cùng yên bình và vô ưu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau