NƯỚC MẮT TƯỜNG VI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nước mắt tường vi - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Chia tay

Hân quay sang, ngạc nhiên khi nhìn thấy Lục Duy.

"Anh sao lại đi đường này"

"Đường này không phải về nhà em sao. Em muốn đi đâu không. Lên anh chở đi"

Duy chở cô đi vào một con hẻm nhỏ. Đã lâu lắm rồi Hân chưa đến đây, cô nhớ hồi còn ở cô nhi viện, cô, Lam và anh thường góp nhóp chút tiền đi giao sữa để đến đây ăn món mì hoành thánh của bà móm. Món mì hoành thánh của bà cụ ngon nhất đất Sài Thành này. Không biết giờ bà cụ có còn làm hàng nữa không.

"Cụ móm cho con hai bát mì"

Cụ móm không còn nhớ ra những đứa trẻ thường hay ăn mì hồi xưa nữa, giờ đây cụ đã phải chống gậy để đi nhưng món mì của cụ được truyền cho con cháu vẫn ngon như xưa.

Hân húp sùm sụp không còn giọt nước nào. Ánh mắt Duy nhìn cô đầy dịu dàng yêu thương. Không biết cô có chuyện gì lại đi cắt phăng mái tóc dài.

"Em ăn nữa anh gọi nhé"

Hân lắc đầu.

"Bao giờ muốn ăn thì gọi anh, bận cỡ nào anh cũng sẽ đưa em đi"

Hân nhìn anh cười nhẹ. Anh Duy tốt với cô quá, mà cô thì lại không thể đáp lại được. Cuộc đời này thật trớ trêu. Nếu như hồi đó cô theo anh ra nước ngoài du học thì giờ đã không xảy ra những chuyện này. Bảy năm trước đây cô đã từng nói ở đây chờ anh Duy trở về, chỉ muốn anh Duy hái trứng cá cho một mình mình. Đối với lời hứa đó anh vẫn giữ nguyên, tình cảm dành cho cô vẫn nguyên vẹn như thuở ban đầu. Còn cô để lời hứa theo gió cuốn trôi, để rồi bây giờ, ông trời ngược cô sao?

***

Triết hít sâu một hơi bước vào quán cà phê. Hạ Sương đang tươi cười chờ sẵn.

"Em đến lâu chưa? Anh xin lỗi đến muộn"

"Em cũng vừa đến thôi, em gọi nước cho anh rồi"

"Ừ, anh cảm ơn"

Không khí giữa hai người bỗng trở nên gượng gạo. Một khoảng cách len sâu giữa hai người tự bao giờ, từ khi cô bỏ sang nước ngoài làm việc? Hay từ khi có người khác chen vào mối quan hệ này? Triết cầm cốc nước xoay xoay, mặt nước xoay tròn sóng sánh rồi những giọt nước tràn ra ngoài rơi xuống bàn loang lổ. Lần lữa mãi, anh hít sâu một hơi nhìn cô nói.

"Sương này. Anh có chuyện này muốn nói. Anh...anh xin lỗi thời gian qua đã vô tình khiến em hy vọng. Anh xin lỗi"

Ánh mắt Hạ Sương nhuốm một tầng hơi mỏng. Cô đã biết tình cảm của anh không còn như xưa, nhưng chỉ nghĩ đó là cơn say nắng nhất thời khi cô không ở bên cạnh. Cô chưa từng nghĩ rằng, mình lại dễ dàng bị đánh bật ra như vậy. Mối tình bảy năm đại học không phải một sớm một chiều, giờ đây nói kết thúc là kết thúc sao?

"Anh, có khó khăn gì anh nói với em được không. Anh, là em sai, em đã bỏ anh đi không nói một câu, em ham phù hoa xứ người, tham vọng quá đáng. Nhưng giờ em quay lại rồi, em sẽ không bao giờ đi nữa. Anh muốn em làm gì cũng được, em không đi làm nữa em ở nhà nội trợ"

"Sương, không phải như vậy. Chỉ là vì... anh... anh yêu người khác rồi"

Hạ Sương ngừng một chút, nuốt cơn nghẹn ở cổ mà nói "Có phải cô gái trong bệnh viện?"

"Không phải nguyên nhân từ cô ấy. Anh đã hết tình cảm trước khi em về Việt Nam. Anh xin lỗi đã dùng dằng rất lâu giữa hai người. Bây giờ anh cần dứt khoát. Anh thật sự thương Hân"

Triết bước ra khỏi quán, trời đang mưa như vũ bão nhưng bỗng nhiên lại tạnh ráo. Sài Gòn là vậy sáng nắng chiều mưa, đỏng đảnh như một cô gái đang yêu. Nghĩ đến cô gái đỏng đảnh kia, anh không kìm được lòng khấp khởi. Từ khi nào cô ấy len lỏi vào cuộc sống của anh nhiều đến vậy nhỉ.

Trái ngược với Triết, cô gái ngồi trong quán như bị dội một gáo nước lạnh vào lòng, bàn tay đổ mồ hôi lạnh toát. Cô nắm chặt cái thìa cà phê trong tay đến nỗi gân xanh nổi lên dữ tợn trên mu bàn tay trắng như tuyết. Trong lòng cô bắt đầu nhen nhóm cảm giác ganh tị và ghen ghét. Cô đường đường là con gái của giám đốc bệnh viện quốc tế lớn nhất thành phố này, muốn gì được nấy, hà cớ gì lại bị vuột khỏi tầm tay dễ dàng đến như vậy?

Vừa ra khỏi quán thì chuông điện thoại reo. Triết nhìn màn hình trong lòng khấp khởi.

“Em gọi tôi?”

Giọng Hân nghẹn ngào ngắt quãng nói không nên lời. “Xin anh, xin anh giúp bạn tôi. Cậu ấy, Lam... cậu ấy đang gặp nguy hiểm” Cô nấc lên không thành tiếng.

Hân nói vắn tắt cuộc gọi của Lam rồi nói địa chỉ qua cho Triết. Trên đường đi anh gọi cho Phong mấy chục cuộc không được. Bạn thân của Hân là người mà cả hai thằng bạn thân của anh đều để ý. Cô ấy bị vị hôn phu của Phong đẩy đi tiếp rượu, chắc chắn cái này là một âm mưu. Hân và cô ấy lại rất thân nhau, cho nên dễ hiểu vì sao Hân lo lắng như vậy.

Triết qua công ty chở Hân đến bar Diamond Bay. Cô như ngồi trên đống lửa, Lam có chuyện gì thì làm sao bây giờ, anh Phong lại còn đang ở Singapore.

“Em yên tâm đi, anh gọi được cho cậu ấy rồi. Em đừng lo, cậu ấy vừa xuống máy bay, sẽ đến thẳng đó”

Hân và Triết đến đã thấy Minh đến rồi. Cậu ấy đang gào lên với quản lý rồi giật lấy laptop của nhân viên để hack icloud của Lam. Vừa lúc Phong cũng đến kịp tìm được chỗ cô ấy. Hân thở phào nhẹ nhõm, cứ đứng chôn chân ở cửa nhìn Lam khóc lóc trong ngực.

Triết kéo cô đi ra ngoài “Em không biết tế nhị à. Định đứng đó làm bóng đèn sao”

Hân nhìn Phong và Lam đang ôm nhau, đỏ mặt quay đi. Mình đúng là cái đồ vô duyên mà.

“Sao thế, nhìn mặt là biết thèm rồi. Một tháng rồi, chắc cũng đến lúc quét mạng nhện rồi nhỉ”“Anh điên à”

“Điên gì, máy móc đứng im đấy mà còn phải bảo dưỡng định kỳ nữa là người. Mà em ấy, lại suốt ngày chạy trốn… thì khả năng càng phải tăng tần suất”

“Anh đừng có điên nữa. Tôi đi về”

“Ra ngoài này hóng gió chút không được sao?”

“Không, chả liên quan gì hết. Tôi muốn về”

Triết cúi sát vào mặt cô, “Thật không liên quan hả? Cái gì thấy cũng thấy rồi, em phải chịu trách nhiệm với đôi mắt của mình chứ!”

“Anh điên à, tôi thấy bao nhiêu là đàn ông đâu phải mỗi anh. Thế giờ tôi đi chịu trách nhiệm hết”

Nghe đến từ “bao nhiêu đàn ông” dù biết cô không như vậy nhưng anh vẫn bực bội. Cúi xuống hôn loạn xạ trên gương mặt cô. Hai tay Hân bị anh trói lên đỉnh đầu, cố vùng vẫy cũng không được. Không khí trong xe nhanh chóng nhuộm mùi ám dục. Những chiếc hôn ngắt quãng, mạnh bạo hơn khiêu khích hơn khiến cả người Hân run nhè nhẹ.

Triết biết nơi nào khơi gợi được cảm xúc của cô, cơ thể này anh đã quá quen rồi, chỉ có cô gái ngốc nghếch trong lòng anh bướng bỉnh không chịu chấp nhận. Anh nâng những ngón tay của Hân lên cho vào miệng cắn nhẹ, hạ ghế thành một chiếc giường nhỏ. Thật sự cô ấy làm anh khó kiềm chế mà muốn bộc phát ngọn lửa trong cơ thể ngay lúc này.

“Hân, anh yêu em. Thật sự yêu em rồi. Anh chia tay Sương rồi. Dù bây giờ em không tin thì anh cũng không thể dừng được nữa”

Nghe câu "anh chia tay Sương rồi", ánh mắt mơ màng của cô khép hờ rồi lại mở ra, cố gắng vớt lấy lí trí của mình. Tự nhiên đập vào mắt cô là chiếc túi giấy tên hiệu trang sức hôm trước cô và Lam xem. Hoá ra anh ta đã mua quà cho cô ấy, vậy thì cô là cái gì? Một người bắt cá hai tay liệu có đáng để cô dành tình cảm không? Cô đẩy mạnh anh ra.

“Buông, tôi…”

Triết vẫn ghì mạnh cô xuống ghế. Cô vùng mạnh giáng một cái tát lên má anh.

“Bỉ ổi, buông tôi ra”

Triết ôm bên má đỏ “Hân, em đánh tôi?!”

Hân cũng bất ngờ với hành động của mình. Mỗi khi tức giận cô thường rất hay mất bình tĩnh. Cô gào lên điên loạn.

“Anh coi tôi là con điếm của anh hả? Anh thích gì anh làm anh không để ý đến cảm nhận của tôi đúng không? Anh có người yêu rồi anh làm thế này với tôi có ý nghĩa gì hả? Anh là đàn ông chẳng mất mát gì, còn lòng tự trọng của tôi thì sao hả?”

Triết nắm vai cô “Em bình tĩnh nghe anh nói. Anh không yêu cô ấy nữa. Anh cắt đứt tất cả những gì liên quan đến cô ấy rồi. Anh sai, đừng kháng cự anh nữa được không?”

Hân ôm đầu chôn mặt vào đầu gối “Im đi, tôi không muốn nghe. Tôi ghét anh, anh biến đi, biến ngay cho tôi”

Triết nhìn cô thở dài, anh nổ máy phóng xe về nhà. Không nói không rằng nắm tay kéo cô vào nhà. Hân vùng vẫy "Buông tôi ra, anh làm gì thế hả"Ông Tuyên bà Hạnh nghe om sòm dưới nhà vội vàng chạy xuống.

"Cái gì vậy con?"

Khi thấy hai người đang giằng co nhau, bà Hạnh hốt hoảng.

"Sao vậy, Triết con bỏ con bé ra, đau tay em nó bây giờ"

Bà Hạnh lại kéo Hân ngồi xuống ghế, bà vuốt mái tóc cụt lủn của cô. Con bé này nhìn đâu cũng thấy thương.

"Mấy tháng rồi con không ghé, bác nhớ con quá. Sao lại cắt mái tóc dài rồi"

Hân nhìn bà Hạnh tủi thân mắt đã dâng lên tầng nước mỏng.

"Triết, con lại làm gì có lỗi với con bé phải không? Mẹ đánh chết mày"

"Mẹ, con đâu dám làm gì cô ấy. Con muốn cưới nhưng cô ấy không chịu"

"Hả, cưới hả. Cưới ngay đi chứ còn gì" Bà Hạnh hồ hởi quay sang Hân.

"Nó làm gì bác sẽ trừng trị, bác luôn đứng về phía con. Nó làm gì khiến con buồn cứ nói với bác"

Ông Tuyên đứng bên cạnh đưa mắt sang nhìn con trai.

"Triết, ba nói chuyện một chút"

"Ba không phải hỏi gì đâu. Con cắt đứt mọi mối quan hệ xung quanh rồi. Giờ con chỉ muốn cưới cô ấy thôi"

Hân tức giận nhìn anh "Không cưới xin gì hết. Anh tưởng tôi thích cưới à. Anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt tôi sao phải đứng một chỗ chờ anh chứ"

Bà Hạnh nhìn sang con trai, đến giai đoạn khổ của thằng con bà rồi. Ai bảo đa tình lắm mà chi. Bà đưa mắt cho Triết ý bảo ra ngoài, để bà còn phỉnh nịnh cô con dâu của bà. Có lẽ con bé này còn chưa thông được chuyện thằng Triết với con nhỏ kia.

Bà Hạnh kéo cô đi ra ngoài "Đi dạo phố với bác, đừng có để ý đến nó nữa con"

Hai người vào trung tâm thương mại, ướm hết bộ này đến bộ khác, bà Hạnh mua một đống đồ cho cô. Bà làm thế này cô lại càng cảm thấy nợ nần nhiều hơn.

"Bác, con nhiều quần áo rồi. Với lại bình thường con không quen mặc váy"

Bà Hạnh cứ ấn vào người Hân đống túi lớn túi bé. Đi dạo được một lúc lại kéo Hân vào hàng cà phê. Bà Hạnh tỉ tê.

"Con này, bác thương con như con gái, con không thích bác sao?"

"Sao bác hỏi như thế ạ. Con luôn quý bác mà. Không thì làm sao con đi chơi với bác như thế này được"

Bà Hạnh khéo léo "Vậy sao lại không chịu làm con dâu bác? Bác hỏi phải trả lời thật nghe. Con có tình cảm với thằng Triết không?"

Hân ngập ngừng, mặt đã đỏ lên nhưng không chịu trả lời.

"Như vậy là có rồi. Vậy sao con không thử chấp nhận nó?"

"Vì... anh ấy không toàn tâm toàn ý yêu con"

"Bác biết tính con trai bác, từ nhỏ đến lớn nó thích gì đều rất kích động. Đối với con nhỏ Sương, trước đây thời đại học chúng nó yêu nhau rất bình lặng, không cãi cọ giận dỗi. Còn đối với con, bác thấy con làm thay đổi cảm xúc của nó. Chẳng qua là, thằng con trai bác ngốc nghếch không nhận ra điều đó thôi"

Bà Hạnh dừng lại nhìn khuôn mặt e thẹn của cô, mỉm cười rút trong túi xách ra một hộp trang sức vòng cổ mặt đá.

“Đây này, bác đâu có nói sai. Cái này thằng Triết mua cho con đó. Thằng con ngốc nghếch nhà bác không dám đưa tận tay cho con”

Hân trố mắt ngạc nhiên, cái này đúng là cô hôm trước đã chọn, làm sao anh ta lại… Vậy là lúc nãy... cô hiểu nhầm anh sao?

Hân cảm thấy tâm trạng đỡ hơn một chút, môi đã cong cong. Nhưng nghĩ đến việc anh không dứt điểm với tình cũ, cô lại cảm thấy buồn bực. Dù có yêu đến chết cô cũng thề không làm tuesday để người ta chửi rủa.

Chương 17: Điều kiện

Triết không biết ở đâu đã ngồi xuống bên cạnh cô. Anh đi theo hai người từ lúc ra khỏi nhà đến giờ, chờ mẹ nói chuyện xong rồi mới lại. Bà Hạnh tâm lý nói.

“Có bà bạn gọi bác đi công chuyện, Triết đưa em về nghe con. Không được làm em tức giận nhớ chưa”

Triết nhìn Hân, cô không nói gì là đồng ý rồi. Cô ấy trẻ con như thế này chắc là anh lại phải biến thành học sinh trung học để đi cưa cẩm thôi.

“Em thích đi đâu chơi không? Anh đưa em đi?”

“Không, tôi còn phải đi làm kiếm tiền, không rảnh”

“Rủ cả Lam và Phong đi nữa, được không?”

“Anh Triết này, tôi không phải trẻ con nữa, anh đừng có dụ tôi mấy cái chiêu đó. Cuộc sống của tôi mệt mỏi quá rồi. Cuộc hôn nhân của anh và tôi dù sao cũng đã huỷ rồi. Anh nếu tôn trọng tình cảm với tôi thật sự thì sẽ không bắt cá hai tay như thế. Tôi nghĩ, chúng ta cần phải dừng mối quan hệ không rõ ràng này lại”

“Nếu anh nói mối quan hệ này rõ ràng thì sao?”

“Xin lỗi bác sĩ Triết, anh thấy rõ ràng nhưng tôi thì không”

Nói xong cô xách túi đi thẳng. Triết nhìn theo đờ đẫn, cô gái này đúng là không phải dễ dàng như anh nghĩ. Anh sai rồi, những cô gái trước đây anh gặp cứ lôi được lên giường là sẽ răm rắp làm theo lời anh cho nên tạo cho anh một thói quen cao ngạo tự phong. Giờ gặp cô ấy anh mới biết mình đã sai, sai từ cách đối xử với cô ấy lần đầu tiên gặp mặt. Anh nhanh chóng đuổi theo.

“Tại sao huỷ hôn không bàn bạc với tôi?”

“Hôn ước là của người lớn, sao phải bàn với anh. Chẳng phải anh luôn cãi lời mẹ anh không muốn gặp tôi sao” Cô đẩy mạnh Triết ra, đi lên phòng.

Triết đi theo phía sau, rất tự nhiên vào nhà ngồi xuống.

“Nấu cơm cả tôi nữa, hết tiền rồi”

“Tôi không rảnh”

“Hân, chúng ta phải nói chuyện về hôn ước”

“Có cái gì mà nói. Đã bắt cá hai tay lại còn đòi trinh nữ dâng tận miệng sao, thật nực cười” Tay cô vò bó rau nát bét, thật hận không có bao cát chỗ này.

“Không phải như vậy. Em hiểu nhầm rồi, tôi và Hạ Sương đã kết thúc từ khi cô ấy ra nước ngoài rồi”

Hạ Sương, Hạ Sương nghe đến tỉ lần thấy chói tai. Anh ta gọi tên tình cũ êm đềm vậy hẳn là còn lưu luyến lắm.

“Bác sĩ Triết, anh có biết người ta nói nếu mồm sẽ phồng lên như đít khỉ không?. Suốt ngày sóng đôi với nhau nói không biết ngượng!”

Triết “...”

“Không nói được lại đúng không?”

“Em lần đầu tiên gặp đã là của tôi rồi. Tôi sẽ tán đổ em một lần nữa thôi”

“Anh tưởng anh có được lần đầu thì sẽ điều khiển được tôi sao? Chẳng qua đó cũng chỉ là một cái màng mỏng mà thôi. Đừng tưởng tôi có chút phản ứng với anh thì đó là tình cảm. Giờ anh có tán tôi 10 chưa chắc tôi đã đổ chứ đừng nói 1”

“Đi về, đi về nhanh. Có đi không hay tôi hắt cả nồi nước sôi lên người bây giờ”

Tay Hân đã cầm hai cái bao tay chống nóng, đặt lên quai nồi nước luộc rau đang sôi sùng sục.

Triết thở mạnh đứng dậy, đi ra khỏi nhà. Cô ấy chỉ giỏi xù lông và dọa dẫm, nhưng trên hết anh sợ cô ấy kích động rồi tự làm mình bị thương. Bác sĩ tâm lý điều trị chứng sợ máu cho cô ấy nói với anh, cô ấy còn mắc thêm chứng bệnh kích động, cho nên phải luôn giữ trạng thái vui vẻ cho cô ấy.

Trong nhà Hân chốt cửa khoá lại, tiện đang cầm cái muỗng canh, cô bực bội ném mạnh vào bồn rửa nghe cái keng. Thật muốn phát điên, tại sao cô lại yêu anh ta chứ?!

Triết ra khỏi nhà Hân, thơ thẩn đi xuống sân khu tập thể, nghĩ cách làm thế nào thuần phục được con nhím này. Có thể anh sẽ phải cưa lại từ đầu hoặc tìm biện pháp nào mạnh hơn, sinh con chẳng hạn. Nghĩ đến đó, mắt anh dâng lên ý cười tinh quái.

Anh về bệnh viện, bị điều ngay vào phòng cấp cứu cho bệnh nhân. Tất bật một đêm, trong đầu chỉ toàn máu là máu. Xong ca mổ đã là rạng sáng. Có một ca dạy vào 8 giờ, chỉ được nghỉ đúng 1 tiếng thôi.

Đứng trên hành lang bệnh viện nhìn xuống, Triết nhìn những đoá tường vi đỏ rực cả khoảng sân. Chợt nhớ đến chứng bệnh sợ máu của Hân và hoàn cảnh của cô.

Đợt trước có người nói, bệnh viện đã đủ dấu vết của máu rồi, lại còn trồng cây tường vi đỏ, kiến trúc sư có vấn đề. Tuy vậy không ai biết, hoa tường vi đỏ có một ý nghĩa rất đặc biệt, mong muốn được yêu thương và nhận được sự quan tâm từ đối phương.

Triết mỉm cười trong vô thức, tưởng tượng Hân đi dưới tán hoa đỏ rực, quay lại tươi cười với anh. Anh gặp cô 4 tháng thì 3 tháng cô đã chiếm trọn tâm trí của anh, nhẹ nhàng từng chút một rồi dần cắm sâu đến không thoát ra được.

Đang miên man suy nghĩ thì cậu thực tập sinh bước tới.

“Bác sĩ Triết, giám đốc bệnh viện cho gọi anh”.Triết thở dài một hơi gõ cửa phòng ông Sang.

“Chú gọi cháu có việc gì sao?”

“Cậu ngồi đi”

Ông Sang vừa pha ấm trà vừa nói chuyện.

“Trà này là nhỏ Sương tự tay chọn, cậu thử xem có ngon không?”

Triết nhận chén trà nhấp một ngụm, cảm thấy vị giác nhạt nhẽo không có gì đặc biệt. Ông Sang kín đáo quan sát thái độ của anh. Trong lòng ngầm tính toán một chút.

“Mấy hôm nay nhỏ Sương nhà tôi có chút ủ dột, lâu lắm không thấy cậu ghé. Hai đứa cãi nhau sao?”

Triết dễ dàng đoán được ý ông Sang.

“Cháu định nói với bác về mối quan hệ giữa cháu và em Sương, không như mọi người nghĩ. Bốn năm trước, đã kết thúc rồi. Hiện tại, bọn cháu đã nói rõ ràng với nhau”

Cơn giận trong lòng ông Sang đã cuồn cuộn thành sóng khi nghe Triết nói như vậy, nó đã khiến con gái ông mất ăn mất ngủ nhưng vẫn vô tình nói những câu như thế. Tuy nhiên, ông Sang vẫn điềm tĩnh như không có việc gì. Ông nhàn nhã ngồi sau ghế lớn, tay như vô tình mà cầm lên cái bảng tên “Giám đốc bệnh viện quốc tế” nghịch nghịch trong tay.

“Thật vậy sao, vậy mà chú cứ nghĩ là hai đứa dành tình cảm cho nhau. Chú hồ đồ thật, lại đi phao tin với cả cái bệnh viện này là con sắp cưới Hạ Sương, và sắp sửa thay thế cái lão già này, chứ coi bộ chú hồi này cũng có tuổi rồi, làm việc không còn hiệu quả nữa”

Triết cũng chậm rãi đáp lời “Thật cảm ơn chú đã ưu ái nhưng cháu còn trẻ người non dạ. Với lại cháu và Sương không còn tình cảm, đến với nhau cũng chỉ là gượng ép”

Anh dừng một giây rồi tiếp “Gượng ép thì người thiệt thòi nhất vẫn là phụ nữ”

Ông Sang đã khó giữ được bình tĩnh. Ông buông bảng tên ra, tì tay vào chặn giấy phong thuỷ trên bàn. Mãi sau mới đè nặng giọng nói.

“Cậu đã bàn bạc với gia đình chưa?”

Triết nhíu mày suy tư “Chuyện này không có gì phải bàn bạc cả, bố mẹ cháu không liên quan, chuyện tình cảm của người trẻ thì để bọn cháu tự giải quyết”

“Được rồi, cậu về đi. Tôi phải đi ngay bây giờ”

Triết vừa bước ra khỏi phòng một cô gái nhỏ nhắn dịu dàng cũng bước ra, mắt vẫn còn đỏ nước. Ông Sang nhìn con gái thất tình đau lòng vô cùng. Ông ta đã sử dụng chiêu cuối cùng, lấy bố mẹ Triết ra đe dọa nhưng không có tác dụng, giờ chỉ còn phụ thuộc vào con gái ông thôi.

“Con ưu tú vô cùng, một bác sĩ tâm lý giỏi giang, xinh đẹp có bao nhiêu người hâm mộ, con nhớ nhung thằng đó làm gì?!”

Hạ Sương lắc đầu khăng khăng “Con đã nói rất nhiều lần với ba, con chỉ yêu anh ấy”
“Sương, nó không yêu con, ba đã dâng cả cái bệnh viện này cho nó mà nó không mảy may động lòng”

“Không ba ạ, anh ấy nhất thời như vậy thôi. Bốn năm trước anh ấy rất yêu con, từng vì con mà sầu não ủ dột thì bốn năm sau cũng vậy. Anh ấy sinh ra là để dành cho con”

Ông Sang nhìn đôi mắt hoang mang vô định của con gái, không biết phải khuyên nhủ thế nào. Đứa con này của ông, nhìn vẻ ngoài mềm yếu nhưng có cá tính rất mạnh, từ nhỏ nó muốn cái gì là muốn cho bằng được.

(Đọc tại Facebook tác giả Lam Lam)

***

"Cậu bị làm sao vậy, tại sao lại xếp hai người đó làm việc với nhau? Chẳng có chút liên quan gì hết!"

Phong nhìn Triết như đang hoá thú, có chút buồn cười. Cậu ấy đã lún sâu đến mức này còn không nhận ra sao.

"Cậu muốn bỏ dao mổ xuống chuyển sang tư vấn kinh doanh cho công ty tôi đấy hả. Tôi thấy hai người đó làm việc với nhau rất ăn ý, tạo ra hiệu quả cao thì tôi ghép đôi thôi"

Triết vò nát quyển tạp chí trên bàn, trong lòng buồn bực không thôi.

"Tiền tiền lúc nào cũng tiền, dân kinh doanh các cậu không có chút cảm xúc nào hả. Tôi gán cho cậu công ty tôi, đuổi thằng kia đi"

"Cậu ghen quá hoá rồ à. Cái công ty thiết bị y tế bé như mắt mũi của cậu tôi cần làm gì. Chủ yếu là hiệu quả của hai người bọn họ khi làm teamwork cả công ty này không ai phủ nhận được"

Cửa phòng có tiếng gõ cốc cốc rồi khoảng 3 giây sau mở ra. Hân đi vào “Chào... tổng giám đốc gọi tôi”

Ánh mắt cô hốt hoảng khi thấy người ngồi trong, định chạy ra ngoài nhưng bị người kia kéo vào đóng sập cửa lại.

“Xin anh tự trọng, đây là văn phòng...”

Triết cười khẩy “Em được lắm, không có tôi sống tốt quá phải không?”

Cả tuần rồi anh tìm gặp mà cô ấy không chịu gặp, nhắn tin không trả lời gọi điện thoại không nghe, anh đến phát điên.

“Xin hỏi tổng giám đốc gọi tôi vào đây làm gì?” Hân bình tĩnh nhìn Phong.

Phong nhìn sang Triết “Cậu để tôi nói chuyện với nhân viên một chút”

Triết bực bội đi đến cửa sổ châm lửa hút thuốc. Hân thở dài nhìn bóng dáng bực bội kia. Anh ta sao lại hút thuốc?

Hoá ra tổng giám đốc gọi vào để hỏi chuyện của Lam. Thật nực cười, quan tâm nhưng lại làm ra vẻ không có gì. Cũng khổ cho hai người này, quá nhiều chướng ngại vật giữa họ. Hân nhớ đến Lam đau khổ như thế nào, phải lấy công việc để quên đi nỗi buồn cô lại thương xót cho bạn và đồng thời cũng mất cảm tình với Phong. Dù sao anh ta cũng không phải là dạng đàn ông nghĩa trượng, tình yêu của mình không dám đứng ra đảm bảo, không dám vượt qua khó khăn thì cô cũng chẳng tác thành cho bọn họ làm gì.

“Lam sống rất tốt, không có đàn ông các anh bọn tôi không chết được. Chỉ không có tiền mới không sống được thôi”

Nghe vậy, Triết dập tắt điếu thuốc đi đến chỗ Hân kéo tay cô đi. Hân giật mạnh tay ra gằn giọng.

“Anh làm cái gì vậy. Tôi không phải món hàng của anh”

Cô nhìn Phong nói “Bây giờ tổng giám đốc và Lam đã không còn quan hệ gì. À mà không, chưa từng một ngày yêu đương trên danh nghĩa thì tôi nghĩ, anh không cần quan tâm cô ấy đâu. Đời này, Lam không thiếu người quan tâm muốn chăm sóc cô ấy. Cô ấy cũng không muốn là kẻ thay thế người khác”

Nói đến câu cuối, ánh mắt cô quét sang người ngồi ở kia khẽ nhếch môi lên thách thức. Triết như phát điên với ánh mắt của Hân. Anh nhanh đứng dậy.

“Tôi muốn người của tôi”

Rồi trước ánh mắt trợn tròn tức giận lẫn kinh ngạc của Hân, anh nắm cổ tay cô kéo mạnh ra cửa.

“Đi, không nói nhiều nữa”

“Xin anh tự trọng, tôi không là gì của anh, đừng có hành động theo ý mình”

Bao nhẫn nhịn của Triết đã không còn có thể chịu nổi. Anh hét lên.

“Tự trọng hả, tự trọng là cái gì, tôi vất hết tự trọng vì em, được chưa?” Triết càng kéo mạnh tay cô.

Hân lo lắng nhìn ra ngoài cửa, một số nhân viên đã nhìn lại, cô đành im lặng để Triết kéo vào thang máy, ánh mắt oán hận nhìn anh ta. Triết bấm số tầng 29, kéo cô lên sân thượng.

Chương 18: Hân nữ cường

“Tại sao em lại cắt tóc? Hả”

“Tôi cắt liên quan gì đến anh? Tôi không thích tóc dài, muốn thì đi tìm người khác tóc dài mà vuốt ve mà âu yếm”

Triết thở dài “Hân, nghe tôi nói đã, từ nay em đừng cắt tóc nữa”

"Bác sĩ Triết, anh có tự trọng không hả. Tôi nhắc lại, đừng bao giờ xem tôi là món hàng"

"Tại sao em cứ muốn đối nghịch với tôi mà lại dịu dàng với người khác như vậy. Còn cái thằng thiết kế designer gì đó nữa, em không được nói chuyện với nó"

"A anh bị làm sao vậy?. Cái mồm mọc trên người tôi, tôi thích nói chuyện với ai thì nói, có liên quan gì anh không hả, anh không có quyền gì ở đây hết. Anh về ngay, về với cô gái của anh đi. Trái tim của anh mà anh còn không biết được trao cho ai thì anh không có quyền nói gì hết với tôi. Đừng có chạm vào tôi cái bàn tay bẩn thỉu chuyên đi sờ gái này của anh" cô hét vào mặt anh, mắt long lên sòng sọc.

Hân đã kích động đến cực điểm, ánh mắt dâng đầy lửa hận. Cô điên loạn đấm đá túi bụi về phía anh, rồi chạy thẳng vào cầu thang chốt cửa sân thượng.

Triết đập cửa ầm ầm nhưng cô vờ như không nghe thấy. Cô nhắn cho Phong một cái tin.

"Tổng giám đốc, tôi nhốt bạn anh trên sân thượng, lên mà giải cứu anh ấy đi"

Cô bực bội đi vào thang máy, nhìn những con số đỏ giảm dần, trái tim nẩy theo, từng giây từng giây một lại hoá lo lắng. Mình làm như vậy có phải quá đáng lắm không? Nhỡ may anh Phong không ở công ty, thì ai sẽ mở cửa cho anh ấy? Sân thượng không có mái che, Sài Gòn buổi chiều lại thường hay có mưa giông!!!

Trời như trêu ngươi, một cơn giông như vũ bão sầm sầm ập đến, kéo theo mây đen chằng chịt như quỷ dữ hoành hành trên bầu trời đang trong xanh, rất nhanh xung quanh tối sầm lại. Hân giật thót tim, quay ngược trở lại bấm thang máy. Thang máy đang ở tầng 15 và dấu đỏ nhấp nháy dừng mãi ở đó.

Sốt ruột và lo lắng cồn cào dồn xuống bước chân quýnh quáng chạy lên cầu thang bộ, cầu thang bộ tối như hũ nút, chỉ một chiếc đèn điện thoại le lói xô đẩy bước chân. Lên đến nơi rồi, Hân ôm ngực thở dốc một hơi rồi lật đật mở chốt cửa. Ngoài trời mưa như trút, nhưng nhìn quanh… người đâu rồi không thấy?

Bên kia, Phong lắc đầu ngán ngẩm, Triết ơi là Triết, lần này quả báo đến với cậu rồi, ai bảo cậu cua gái nhiều lắm làm chi.

***

Tú và Triết chơi xong một hiệp, ngồi nhìn Phong và Tú đánh như sống còn với nhau.

“Mày xem hai thằng kia nó đang tranh giải chung kết Wimbledon mở rộng hả”

“Hắt … xì, ha… a...xì”

“Ối zời ơi mày sắp chết rồi Triết ơi. Đời có thấy ho hen bao giờ đâu”

“Hôm qua mắc mưa”

Thật là bực bội trong lòng, cô ấy dám nhốt anh ngoài sân thượng.

***

Hân vừa bước đến cửa phòng, đồng nghiệp đã túa ra nắm tay lôi cô vào.

“Số gì sướng ghê, tôi mà vậy là tôi chấp nhận ngay”

Lam đang ngồi trong bàn cầm bó hoa ngửi ngửi xuýt xoa. “Hoa này là hoa hồng nhập đấy mọi người. Xem ra cũng kỳ công và thành tâm đó. Anh Triết thật biết cách lấy lòng đó Hân”

Hân trố mắt, giật lấy tấm bưu thiếp mở ra đọc “Chúc em một ngày tốt lành, từ nay anh sẽ bắt đầu cưa cẩm em. Anh sẵn dao mổ đây rồi, đứa nào tranh phần với anh thì em biết chuyện gì xảy ra rồi đấy”

Hân bật cười, sao lại có người bá đạo đến ấu trĩ như vậy chứ, cô đâu phải nữ sinh trung học. Thế nhưng, trong lòng lại có cảm giác hưng phấn và một chút hãnh diện đến kỳ lạ.

“Này cậu, mình thấy rồi nha. Kiểu này là xuôi rồi phải không?” Lam nhìn mặt Hân dễ đoán được cô nàng đã động lòng rồi.

“Xuôi gì mà xuôi, mình không thích tán tỉnh kiểu này”

Từ hôm đó ngày nào điện hoa cũng được gửi đến bàn làm việc của Hân, cô cũng quen với điều đó. Ngày nào hoa đến muộn là lại cảm thấy thiếu thiếu và mong chờ một chút. Cô thật sự xiêu lòng rồi sao?***

Triết cầm một bó hoa tường vi đỏ được gói cẩn thận, soi lại bó hoa một chút rồi đi ra khỏi nhà. Vừa lúc Hạ Sương đến cổng thì chiếc xe của anh đã mất hút đi xa. Cô nhíu mày, anh ấy cầm hoa, chắc là lại đi tặng con nhỏ đó rồi. Ánh mắt long lên sòng sọc, nhanh chóng lái xe đi theo.

Đến sảnh Avenue, Triết đưa hoa cho lễ tân rồi nói gì đó, rồi anh lại đánh xe đi đến bệnh viện. Hạ Sương nhanh chóng đến bàn lễ tân, giở giọng ngọt ngào.

“Chào cô, tôi là trợ lý của bác sĩ Triết, anh ấy vừa quên để một thứ vào hoa lúc nãy cho nên nhờ tôi. Cô có thể cho tôi mượn bó hoa được không?”

Lễ tân nhìn cô gái thanh lịch và trang nhã này có chút thiện cảm, liền đưa bó hoa cho Hạ Sương đến bàn ngồi. Hạ Sương đọc dòng chữ trong tấm thiệp, nghiến răng ken két. Cô ta đoán không sai, hoá ra con chó cái kia làm ở Avenue. Sương cố trưng bộ mặt tươi cười đưa hoa lại cho lễ tân, cảm ơn rồi ra khỏi sảnh. Cầm điện thoại vào facebook của Triết mò facebook của Hân rồi lưu vài tấm ảnh đời thường. Cô ta lại gửi vào một số điện thoại khác rồi cười bí hiểm.

Hân nhận được đoá hoa tường vi, ánh mắt long lanh hạnh phúc. Lam bên cạnh cầm điện thoại, huých huých khuỷu tay cô.

“Bồ lên facebook đi kìa, có tin hot”

Hân mở facebook ra, lướt một chút rồi dừng lại ở một cái ảnh. Cô đỏ mặt, môi cong lên. Avatar của Triết vừa thay, ảnh cô cầm đóa tường vi cười sáng lạn cùng với caption “U’re my sunshine” (Em là ánh nắng). Anh ta dẻo miệng lắm, như này là công khai tán tỉnh cô sao. Hân mỉm cười, cảm thấy hành động của người đàn ông ngấp nghé 30 như trẻ con nhưng cũng có chút đáng yêu.

Giờ tan sở, hai cô gái nắm tay nhau đi tung tăng ra ngoài, hôm nay trời đẹp quá, chắc là hai cô phải cho cái bụng no no một chút. Đang nói chuyện vui vẻ thì ở đâu một người phụ nữ mặt mày dữ tợn xông đến.

“Đù má cái con mất dạy này, mày giật chồng tao. Tao cho mày chết mẹ mày đi nè. Mày dám dụ giỗ chồng bà, đến số rồi nghe con”

Bà ta nắm tóc Hân giật ngược ra sau kéo cô một đoạn dài dưới đất. Cô đau điếng người vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, gào lên khản đặc cổ.

“Buông tôi ra, nhầm người rồi. Trời ơi”

“Nhầm hả? Mày là con Tú Hân, mồ côi mẹ sống trong cô nhi viện lâu năm. Đồ mất dạy thấy chồng tao ngon giám đốc muốn giật ha mày?”

Lam chạy lại cố gắng kéo bà ta ra nhưng gã đàn ông bên cạnh đã đẩy mạnh cô sang một bên.

“Không phải việc của mày, con nhãi này. Để chị tạo gọt trọc con đĩ đó đi”

Tú Hân nghe được bà ta nói bàng hoàng. Làm sao bà ta lại có thể đọc rõ tên tuổi như vậy, rõ ràng người nào đó đã đổ vấy cho cô. Được rồi, bà tưởng là bà béo bà to bà khỏe bà chơi lại tôi sao.
Cô cố gắng nằm rạp xuống cho mụ béo phải ngồi rồi đưa chân đạp mạnh. Mụ béo đau điếng người vì bị đạp trúng hàng, buông tay đang nắm tóc cô ra. Cô nhanh chóng bẻ quặt tay bà ta ra sau lưng, mụ béo la oai oái như lợn chọc tiết.

“Đù má con mất dạy này, phò phạch còn dám đánh vợ người ta. Mọi người lại đây mà coi con phò này đi”

“Im mồm ngay, bà không tìm hiểu kỹ sao? Tôi học karate, đấm bốc, còn nữa, tuổi thơ tôi sống trong cô nhi viện, tôi ngán gì cái loại như bà”

“Mày, mày… gái đĩ già mồm”

“Bằng chứng đâu, đưa ra đây. Nếu còn mở mồm nói tôi con phò con phạch, tôi cho gãy tay”

Hân nhìn xung quanh một lượt, nhân viên công ty đã tụ tập rất đông. Cô liếc đến tên xăm trổ rồi nháy mắt với Lam.

“Thằng kia, giỏi đến đây tôi cho con chị này gãy tay” nói rồi cô siết tay một cái, mụ béo đau chết đi sống lại nhìn thằng xăm trổ lắc đầu.

“Tôi không động gì đến các người cả. Không nói nhiều đi đến công an phường thì biết tôi có giật chồng hay không. Đừng ở đây mà mạnh mồm. Cây ngay không sợ chết đứng, bạn tôi đã quay clip để làm bằng chứng. Có tất cả mọi người ở đây làm chứng, tôi không sợ gì cả, thích thì cho lên mạng xã hội luôn bây giờ đi”

Tên xăm trổ sợ tái mặt, đời gã không sợ gì chỉ sợ chạm mặt công an. Chứ còn con nhãi ranh kia dùng một tay cũng bẻ gãy cổ.

“Được rồi, cô thả tôi ra rồi chúng ta nói chuyện hòa giải”

“Buồn cười, tôi không có gì phải hòa giải với các người. Nói, ai thuê nói nhanh” Hân bẻ mạnh tay khiến mụ kia hét lên.

“Được rồi, tôi nói đây. Một phụ nữ trả cho tôi 5 triệu, chúng tôi không biết danh tính. Gửi cho tôi mấy ảnh của cô, thật sự tôi không biết. Tôi làm cái này chỉ vì tiền thôi. Cô ta nói chỉ cần đánh ghen cạo đầu rồi quay clip tung lên mạng là được”

“Bà nói cho chó nghe à, thuê mà không biết tên, không biết mặt?”

“Thật sự như vậy. Cô ta bịt mặt, tôi chỉ thấy được hình dáng, hơi gầy, trắng mặc váy màu vàng dài đến bắp chân. Tôi xin cô đừng báo công an, tất cả sự thật tôi nói hết rồi. Tôi xin trả lại cho cô 5 triệu luôn, đừng tung clip trên mạng”

“Hai người hãy nhớ, tôi không làm gì ảnh hưởng đến hai người, sau này cũng đừng làm hại đến tôi. Tôi không cần những đồng tiền đó” Hân thở dài, thả tay ra.

Hai người kia mừng muốn chết, vội vàng lách qua đám đông rồi chạy thẳng vào con hẻm nhỏ. Mọi người xung quanh cũng ái ngại tản dần, thắc mắc Hân có thù oán gì mà có người lại thuê xã hội đen làm như vậy với cô.

“Cậu có đau không?” Lam nhìn vết cào trên mặt Hân lo lắng hỏi.

“Không sao, trầy chút như hồi xưa tập võ thôi mà”

Hân cào cào lại tóc, díp mắt cười. “Mình đi ăn đi, lên Quận Tư”

Hai cô gái vừa bước đi thì Triết đỗ xe sát bên đường vội vàng đến trước mặt Hân. Lúc Phong gọi nói cô bị đánh ghen anh đã phát điên mà chạy thục mạng đến đây.

“Em có sao không?”

Anh giữ khuôn mặt cô trong tay, nhìn vết móng tay cào sướt da mà xót.

“Đi về bệnh viện anh bôi thuốc”

Hân vùng khỏi bàn tay của anh, quắc mắt giận giữ.

“Anh đến đây làm gì? Về quản người yêu cũ của anh đi”

“??? Em nói Hạ Sương làm?”

Chương 19: Trái tim như có pháo bông?

Lam bên cạnh nắm tay Hân lắc lắc “Hân, không có bằng chứng, đừng nói như vậy”

“Cần gì bằng chứng, mình không thù không oán với ai. Người ta đã miêu tả hình dáng như vậy cậu xem còn ai giống cô ta vào đây nữa. Mình không hiền như cậu, mình đang điên đây, mình phải tìm cô ta đánh một trận cho mất xác luôn.”

“Hân, nghe anh…”

“Nghe cái gì mà, sợ tôi đánh tình yêu của anh hả, đi bảo vệ người ta đi, tôi với anh không phải là cái gì của nhau, đừng có tặng hoa cho tôi mỗi ngày nữa. Thật là ấu trĩ! Tôi sợ cách tán tỉnh của anh quá, có ngày tôi sẽ phải nhận một can axit vào mặt. Thử hỏi nếu tôi không có mấy món võ phòng thân thì hôm nay tôi sẽ thành cái dạng gì?”

Hân kéo tay Lam đi. Triết vội đuổi theo kéo cô đẩy vào trong xe. Hân bực bội vùng vẫy nhưng không xuống được. Lam bật cười nhìn đôi tình nhân trước mặt, cô đến bến xe bus ngồi chờ. Người nào đó nhìn thấy cô đi về bến xe bus đã vội vàng xuống hầm lấy xe.

Triết phóng xe đi thẳng về nhà, lại không nói lời nào ôm cô vào phòng khách.

“Anh bị điên à, tôi là đồ vật anh muốn mang theo chắc?”

Triết thở dài lấy hộp thuốc, nhẹ nhàng sát trùng vết cào trên má cô.

“Em không muốn để lại sẹo thì ngồi yên. Chỉ rát một chút thôi”

Hân yên lặng để anh bôi thuốc, dán urgo. Khoảng cách khuôn mặt anh thật gần khiến trái tim cô đập dữ dội, bàn tay anh nhẹ nhàng chạm vào má làm cho cơ thể cô hơi run, tay phải bám chặt vào ghế sofa để giữ bình tĩnh. Triết cố tình chạm vào má cô lâu hơn, làn da thật mềm mịn và có cảm xúc, cánh môi hồng mọng như quả sơri. Anh nuốt nước bọt, nếu cô không bị thương thì bây giờ anh đã không thể kiềm chế được rồi.

“Anh xin lỗi, đã để người kia làm như vậy với em”

“Anh tin sao?”

“Em nói gì cũng tin hết” Triết nhẹ xoa xoa mái tóc mềm của cô.

Hân nhìn đi chỗ khác cười mỉm, trong lòng thấy rộn rã như pháo bông.

“Em về nhớ bôi thuốc nhé, nếu không thì để mỗi tối anh sẽ qua bôi”

“!!!”

“Em muốn ăn gì mình đi ăn, đi ăn hạ hỏa được không?”

“Không ba gọi tôi về nhà có việc. Tôi không muốn đi với thể loại dẻo mồm như anh”

“Anh đi cùng em về nhà”

“Không muốn”

Anh đành chở cô về nhà, rồi sau lại vòng qua bệnh viện. Đêm nay anh trực nên muốn ở bên cạnh cô cũng không được.

Hân đi vào nhà khẽ thở dài, cô vẫn đang đấu tranh tư tưởng về chuyện có nên nói với ba chuyện của bà Lan không. Ba đã trải qua một đời vợ, giờ nếu nói chuyện này thì ba sẽ bỏ bà Lan thì lại qua một lần đò. Ba cũng không còn trẻ để kiếm một người chăm sóc cho mình đến cuối đời, còn thằng Thành nữa, ba mẹ đổ vỡ hôn nhân thì thằng bé sẽ sống thế nào đây?

“Mặt sao thế kia?” Ông Long ngồi trước bàn trà thấy cô về hỏi một câu.

“Không có việc gì đâu ạ, con ngã xe một chút thôi, ba gọi con về có việc gì sao?”

Bà Lan ngồi cạnh ngọt nhạt “Sắp tới con đến cửa hàng của gia đình chúng ta ở trung tâm thương mại làm nhân viên bán hàng”

Hân nhìn bà ta, cố gắng che dấu sự khinh bỉ “Ba, con đang có một công việc rất tốt ở Avenue, cớ sao lại bắt con về làm nhân viên bán hàng”

“Con học việc dần đi, sau này còn về làm cho gia đình. Đầu tiên phải làm ở vị trí nhỏ nhất, học dần sau này còn phụ giúp cho thằng Thành, nó còn nhỏ chưa học được kinh doanh nhiều”

Hân cười, thấy chua xót trong lòng. Hóa ra ba cô gọi cô về công ty để học việc, phụ giúp cho em cùng cha khác mẹ sao.
“Thằng Thành cũng không phải là đứa không có tố chất. Em nó học hành giỏi giang, ba mẹ cứ tập trung cho em nó đi. Con không muốn làm trái ngành”

“Hân, sao ba nói gì con cũng mở mồm ra cãi được hả? Ai dạy cho con cái thói đó?”

Bà Lan đã mừng húm trong lòng nhưng vẫn giả bộ thảo mai, nhìn Hân gắt gỏng. Ông Long gọi nó về đây định cho nó lên làm trên tổng bà ta đã phải dùng mọi mưu kế để kéo nó xuống làm chân bán hàng, giờ nó không muốn làm thì tốt quá, chỉ sợ nó lại muốn trèo cao hơn.

Hân cố nhịn không vạch mặt bà ta ra vào lúc này, đến bên cạnh bà Lan ngồi xuống, nắm tay bà ta vuốt nhẹ “Dì à, dạo này con thấy dì gầy lắm, dì phải uống thuốc bổ vào đi. Đêm thứ 7 tuần trước ba con đi công tác, con đến bệnh viện Anlux gặp dì ở đó, dì đi khám bệnh sao?”

Bà Lan hết hồn, rút tay ra ánh mắt quét sang ông Long. Ông Long đang cầm tờ báo đọc, nghe bà Lan không khoẻ vội buông xuống, ra chiều xót vợ.

“Bà không khỏe sao không nói tôi đưa đi khám. Sao lại đi một mình như vậy?”

Bà Lan ấp úng nhìn sang Hân, cô hếch cằm, môi nhếch lên thách thức.

“Con nghe nói, giám đốc bệnh viện đó ngày x…”

Bà Lan vội vàng cầm cái thìa cà phê hất xuống đất nghe cái cạch.

“Em hơi váng đầu một chút đi khám thôi, bệnh tuổi già ấy mà, mình đừng lo lắng”

Bà ta nhìn Hân “Con không muốn về bán hàng thì thôi. Còn ông nữa, con còn trẻ thích bay nhảy bên ngoài thì ông cứ chiều con đi. Rồi sau này học cũng đã muộn đâu, con nó hợp làm nhân viên văn phòng hơn mà”

“Không học bây giờ thì đến lúc nào nữa. Tôi ngày nào cũng đau hết cả đầu với đống công việc không ai giúp đỡ”

“Ông thật là, con nó sắp đi lấy chồng rồi. Gia đình bên ấy cũng gia giáo cơ bản, rồi ông cho con đi bán hàng, người ta sẽ nghĩ thế nào, có tương xứng với con nhà đó không”

Ông Long thở mạnh một hơi, nhíu mày một chút cầm chén trà lên uống rồi gật đầu.

“Được rồi, cứ vậy đi. Lấy chồng xong rồi tính”

Hân im lặng nhìn bà Lan diễn trò trước mặt mình, vậy là cô chẳng cần tốn sức gì cả cũng theo được ý muốn. Cô đứng lên chào ba rồi đi về. Bà Lan đưa cô ra cửa, ngoảnh trước ngoảnh sau không có ai rồi mới e dè.
“Hân, con đừng có hiểu lầm, dì và ông Sang chỉ là bạn bè cũ”

“Bạn bè hay không thì dì đi hỏi em trai yêu quý của dì thì biết. Còn nữa, bà lo mà chấm dứt với ông ta, đừng để đến lúc tôi đưa hết bằng chứng cho ba tôi. Lúc đó, một xu của ba tôi bà cũng không nhận được đâu”

Bà Lan xanh mặt đã giận điên lên, nhìn Hân khuất bóng xa dần. Con tiện tì này nó biết chuyện rồi, làm sao bây giờ. Cái thằng dê xồm em mình, có khi đã ngủ với nó rồi mới tỉ tê cho nó biết chuyện. Thằng này, đúng là nuôi ong tay áo mà!

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Triết đặt điện thoại xuống, ánh mắt sâu thẳm dán chặt vào cánh cửa. Hạ Sương mặc áo blouse trắng bước vào.

“Anh gọi em sao?”

“Ngồi xuống đi”

“Hôm qua, em thuê người đánh ghen Tú Hân?”

“Tú Hân nào? Nghe lạ vậy anh?”

“Đừng vờ vịt nữa. Hai người kia đã khai cả rồi”

Hạ Sương nhanh chóng suy tính trong đầu. Cô ta đã đeo khẩu trang và dùng sim rác thì sao có thể để lại dấu vết được?

“Anh, thật sự e không hiểu anh nói cái gì! Em và anh đâu có gì liên quan nữa mà phải làm cách hèn hạ như vậy?”

“Có cần tôi phải đưa hình ảnh camera trước sảnh Avenue cho cô xem không? Già mồm!” Nghĩ đến những vết cào trên mặt Hân, anh cảm thấy bực điên người.

Hạ Sương biết không thể chối cãi được nữa, khẽ thở nhẹ, nhanh chóng sắp xếp từ ngữ trong đầu.

“Là em sai và bồng bột khi ghen tuông vô cớ. Anh biết rồi đấy, phụ nữ có lòng đố kỵ rất lớn. Giá mà anh tiết chế lại một chút, anh mới chia tay em nhưng ngày nào cũng điện hoa tới cô ấy. Anh có nghĩ đến cảm giác của em không? Anh có nhìn lại trong suốt những năm yêu nhau anh đã từng đối xử với em một chút như vậy chưa?

“Sương à,...”

“Anh để em nói hết. Đúng là em đã rời bỏ anh đi tìm kiếm sự nghiệp, vì lúc đó anh quá ưu tú, em không muốn ở bên cạnh một người mà em bị lép vế cho nên lúc đó em quyết tạm rời xa anh để bỏ đi. Em đã từng có mong muốn sẽ định cư ở nước ngoài để phát triển sự nghiệp. Nhưng em sai rồi, hình bóng của anh ở trong đây, trong đây này, không thể nào xoá được”

Hạ Sương chỉ vào lồng ngực, nước mắt rơi lã chã trên má phấn. Thấy Triết nhìn ra ngoài cửa sổ, cô ta nghiến răng một cái rồi lấy lại vẻ mặt tranh thủ lòng thương nói tiếp.

“Em nguyện bỏ lại tất cả những điều đó, về Việt Nam mong muốn chút tình cảm nồng đượm khi xưa. Nhưng mà anh, anh Triết, anh quá hờ hững và vô tình”

Triết nhìn nước mắt trên mặt Hạ Sương, thở dài dứt điểm nói.

“Sương, tình yêu không phải để ganh đua thua thiệt. Em có thể mạnh mẽ ngoài cuộc sống nhưng bên cạnh anh, anh cần một cô gái mình có thể che chở và ôm ấp. Em quá mạnh mẽ. Có thể anh nói điều này có thể làm em không được vui. Nhưng anh thật sự yêu Hân, cảm giác yêu mãnh liệt và da diết. Anh cũng rất muốn được che chở cho cô ấy. Cảm giác đó chưa từng đến khi yêu em”

Anh nói rồi nhìn ra những đoá tường vi ngoài cửa sổ. Anh thật sự cần phải tàn nhẫn một chút thì mới mong Hạ Sương sẽ từ bỏ hoàn toàn.

Hạ Sương đi ra khỏi phòng làm việc của Triết, ánh mắt đã run lên giữ dội. Con hồ ly kia, rồi mày sẽ biết tay tao. Tao không thể thua mày được. Mềm yếu hả, mềm yếu là cái gì, mày cũng chỉ là cây liễu không xương dựa vào trai mới sống được thôi. Mày cũng chỉ là một đứa mồ côi phải sống nhờ cô nhi viện, mày lấy khả năng nào dám nghênh chiến với tao?.

Hạ Sương ngồi suy tính một chút. Keo này không được thì ta bày keo khác, con nhỏ đó chắc chắn không yêu anh Triết, nó chẳng qua chỉ thấy anh ấy lắm tiền lại tốt mã mà thôi. Không hãm hại được thì phải làm cho họ tự nguyện xa nhau thì mới mong họ rời xa nhau mãi mãi. Mình thật ngu, hãm hại sẽ chỉ làm cho anh Triết càng đứng về phía nó thôi. Cô ta rút điện thoại ra gọi vào số công ty thám tử.

“Tôi muốn theo dõi người này, làm kỹ một chút. Tôi sẽ thả thông tin cá nhân vào mail cho anh. Tiền chuyển qua tài khoản”

Chương 20: Anh là ma sao?

Hôm nay tổng kết quý 3, Hân thuyết trình chiến lược truyền thông cho dự án sắp đi vào hoạt động khu vui chơi Avenes. Cô tự tin đứng giữa phòng họp, thu hút ánh mắt của các nhân viên đĩnh đạc nói về kế hoạch triển khai. Dưới kia, ánh mắt Lục Duy nhìn lên không ngừng cổ vũ, còn có khích lệ và yêu thương ẩn dấu. Cô gái bên cạnh anh bao nhiêu năm của thời thơ ấu, giờ đã trưởng thành thật rồi.

Công ty khen thưởng cho những nhân viên làm việc xuất sắc nhất. Đương nhiên là Hân luôn đứng top đầu. Cô được xem là nhân viên xuất sắc của công ty khi luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Mới chỉ vào làm được 5 tháng thôi nhưng cô đã được cấp trên đánh giá rất cao. Còn Duy thì khỏi phải nói, anh là nhân tố được mời về làm việc cho nên hiển nhiên sẽ thuộc thành phần trên tài người khác. Hai người mới vừa kết hợp đề án truyền thông về thiết kế khu vui chơi giải trí của công ty thành công vang dội.

Để ăn mừng việc này, hai người tổ chức mời mọi người trong phòng ăn uống rồi đi hát karaoke.

"Anh Duy và Tú Hân đẹp đôi quá. Nghe nói hai người là bạn của nhau hồi nhỏ à"

Hân cười tít mắt "Vâng, bạn nối khố đấy"

"Vậy có thành người yêu được không?"

Hân ngớ người đỏ mặt, đồng nghiệp gì mà kỳ cục vậy. Ngược lại Duy nghe câu đó như kẹo ngọt thấm vào lòng.

"Tất nhiên là có nếu tôi còn cơ hội"

Các cô gái trong công ty tiu nghỉu, vậy là hết hy vọng với anh Duy đẹp trai rồi sao.

Bia được gọi lên, mọi người mở liên tục, chúc mừng nhau rồi nghêu ngao hát hò ầm ĩ. Cuộc sống công sở cũng vui thật, nhất là khi các deadline được hoàn thành. Hân đã uống hết một chai bia, bình thường tửu lượng của cô không tốt lắm. Nhưng hôm nay lại được thưởng mấy triệu trong lòng phấn khởi vô cùng. Cô lại tiếp tục mở thêm một chai nữa.

"Uống ít thôi chứ" Duy ngăn lại.

"Sao phải uống ít, em ba chai chưa say mà, anh Duy không phải lo" đôi mắt hơi hồng của cô mơ màng nhìn anh.

Hôm nay buổi trưa vì trốn Triết mà cô không vào nhà ăn ăn cơm thành ra bụng đói meo, giờ lại uống bia khiến bụng vô cùng khó chịu, cồn cào nóng rực. Đã vậy, hình ảnh anh ta lại hiện lên khắp ngõ ngách trong đầu. Cô đưa tay ra đẩy đẩy nhưng gương mặt anh ta vẫn cứ ở phía trước. Hân loạng choạng đứng dậy đi ra khỏi phòng.

"Em đi đâu vậy Hân?"

Hân quay lại cười tít "Em đi rửa mặt"

Duy nhìn cô lo lắng nhưng lại không tiện theo cô vào nhà vệ sinh nên anh lại ngồi xuống. Nhưng mãi 15 phút sau vẫn không thấy Hân đâu, Duy sốt ruột chạy đi tìm, tìm khắp các nhà vệ sinh nữ đều không thấy. Mấy cô gái nhìn anh với ánh mắt tò mò xen lẫn thú vị, ở đâu một anh chàng đẹp trai thế này lại chạy vào nhà vệ sinh nữ, hay lại “buê đuê khắp mọi miền quê”. Nếu như thế thì tiếc thật.

Hân đi vào nhà vệ sinh, nhìn mình trong gương, đỏ hết cả mặt rồi. Cô vỗ nước vào mặt cho tỉnh táo. Điện thoại reo lên dữ dội.

"Em ở đâu?"

"Ai mà gọi giờ này hả. Tôi chưa ăn cơm, buồn muốn chết đây này, anh là tên bác sĩ chết tiệt cứ xuất hiện trước mặt tôi phải không? Thật là bám vào đầu như con đỉa mà. Haizzz, tôi ghét, tôi ghét, tôi ghét..."

Bên kia im lặng một giây rồi vội vàng lao ra khỏi bệnh viện ngồi vào xe.

"Em ở đâu nói nhanh"

"Nói làm gì, không muốn. Tôi đi cắm trại với đồng nghiệp đây. Tôi đi chơi vì tôi được giải nhân viên xuất..."

Triết nghe giọng lè nhè lải nhải của cô, sợ hết hồn. Anh tắt máy rồi gọi gấp cho Phong, không hiểu cô ấy đang ở đâu nữa.

Phong gọi cho Lục Duy biết được cả nhóm đang đi ăn nhậu. Hỏi địa chỉ xong xuôi, nhắn ngay cho Triết. Tất cả chuyện còn lại thì tự thằng bạn giải quyết. Anh còn bận ôm cô người yêu nhỏ, không rảnh mà lo cho chúng nó.

Triết phóng như bay đến quán karaoke, khó khăn tìm đến phòng hát không thấy cô nàng, lục tung tất cả các nhà vệ sinh bên ngoài thì thấy Hân đang quay mặt vào tường chì chiết.

"Anh cút đi, sao cứ bám theo tôi vậy. Tôi ghét anh, bác sĩ Triết. Anh để người ta bắt nạt tôi. Tôi ghét, tôi ghét nhất đàn ông không dứt khoát”

Triết thở dài, nhìn bàn tay cô đánh vào tường đã đỏ rực mà đau lòng. Anh đi về phía Hân, bao quanh cô là hơi thở quen thuộc. Cô bị vác lên, tống vào xe lái về căn hộ của mình. Anh thật không muốn ai nhìn thấy dáng vẻ say men đầy quyến rũ của cô. Anh muốn tất cả của cô, mọi cảm xúc của cô đều của mình.

Cô nàng nhìn người phía trước lờ mờ, đưa tay nắn nắn khuôn mặt anh, mềm mềm như cái bánh bao mà sao chỗ này lại có đám cỏ gai gai nhỉ. Cô dẩu môi nhíu mày ra chiều suy nghĩ.

"Sao anh trồng cỏ ở đây thế này, rồi xong anh trồng đó làm gì, cỏ bị ai đốt cháy đen hết rồi"Đến chịu với cô nàng này, mấy hôm nay anh bận đến nỗi không có thời gian cạo râu. Triết nắm lấy ngón tay hồng hồng của cô cho vào miệng cắn.

"Á nhột quá"

Hân cười ngặt nghẽo, cô có máu buồn mà. Nhìn bộ dáng say của cô thật sự quyến rũ, đôi mắt mơ màng, gò má đỏ ửng, đôi môi rực lửa quyến rũ. Ngay lập tức anh kéo cô vào lòng mình, yêu chiều mà vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn trong tay.

"Anh là ma à, tối nào cũng hiện hồn làm tôi không ngủ được, giờ còn đứng sờ sờ đây nữa"

Triết vuốt mái tóc ngắn của cô "Nếu theo em hoài thì em có yêu không?"

"Không yêu. Anh có cô gái dịu dàng xinh đẹp tóc dài lại giỏi giang giàu có yêu rồi, không có chỗ nào cho tôi nữa" Hân nghẹn ngào rồi nước mắt trào ra chảy dài xuống má.

Hân khóc làm anh rất buồn bực và đau lòng. Anh ôm cô thật chặt. Lửa tình như những con sóng lăn tăn trong lòng dần trở thành sóng lớn, từng đợt từng đợt dâng lên.

"Anh sai rồi, từ nay không làm em buồn nữa. Em đừng khóc"

Rất nhanh, Hân ngừng khóc, nhưng đôi tay không yên vị xoắn lấy vạt áo anh giận dỗi.

"Anh xem tôi là phòng nhì đúng không. Thích thì quan tâm không thích thì bỏ đi, tại sao tôi lại thích anh được chứ. Tôi đã cố không thích anh rồi... nhưng mà... huhu không được, ở đây, ở đây..." Cô lại khóc tu tu, ngón tay chỉ vào ngực mình.

Những lời thú nhận của cô như kẹo ngọt thấm vào tim Triết, anh cúi xuống, hôn lên nước mắt trên mặt cô, rồi dừng ở đôi môi nóng ấm. Đôi môi cô là thứ hấp dẫn vô cùng, ngọt và mềm mang lại cảm xúc êm ái bện chặt. Hân ôm cổ anh đáp trả, dây dưa quấn quýt, nồng nhiệt đến rút cạn hơi thở.

Đôi môi của hai người quyến luyến vào nhau, như dải lụa quẩn quanh trái tim hai người, nhẹ nhàng rồi đến sâu đậm, rồi như vũ bão điên cuồng đến long trời lở đất. Triết tham lam mút chặt cánh môi hồng, đưa lưỡi vào càn quét trong khoang miệng, hút lấy mật ngọt hương thơm đầu lưỡi, thần hồn anh bị dư vị của cô làm cho mê muội điên đảo. Còn Hân, khi tỉnh táo cô không cưỡng lại được, giờ men say ngấm vào cơ thể cô càng không thể từ chối.

Đôi tay giải thoát từng lớp vải trên người Hân nhẹ nhàng mơn man làn da mịn màng căng bóng của nàng. Cơ thể quen thuộc này khiến anh say mê và không thể làm chủ được nữa.

Dục vọng và yêu thương nhen nhóm trong cả hai bộc phát. Nụ hôn của anh tiếp tục như cơn mưa mùa hạ rơi xuống cổ, xương quai xanh nhỏ, vùng ngực no tròn cao vút, lướt qua vùng bụng phẳng lì đi xuống dưới dừng thật lâu ở đó mà khám phá. Cô cong người theo từng nụ hôn miết mạnh của anh, trên khắp cơ thể đã rậm rạp dấu đỏ như những đoá tường vi. Da thịt ấm nóng bị nhen nhóm thành từng đốm lửa nhỏ rồi bùng cháy thành ngọn lửa lớn đốt cháy trái tim hai người.

Cảm xúc thoả mãn đến vô biên khi hai người nhập làm một, không gian và thời gian ngừng lại trong từng tiếng ngân nga thở gấp như cạn kiệt sức lực.

Trong khoảnh khắc này, thật sự Triết đã xác định được trái tim mình thuộc về ai. Anh siết chặt cơ thể cô vào lòng, anh muốn Hân là của anh, của anh mãi mãi.

"Hân, em rất đẹp, em làm cho anh muốn yêu điên cuồng, khao khát đến nghẹt thở. Anh sẽ chỉ yêu mình em, tin tưởng anh được không?"Đôi mắt long lanh nhìn anh chứa chan bao yêu thương nồng cháy. Cả hai người muốn đắm chìm trong cảm xúc này, mãi mãi.

Ngoài kia dù đang mưa rơi bão bùng nhưng trong căn phòng này như nắng hạn gặp mưa rào, tâm hồn khát lửa tình đang tưới tắm cho nhau.

Cả đêm Triết vẫn ở trong cơ thể cô. Anh thật sự không muốn rút ra ngoài, chỉ muốn mãi mãi chìm trong cơ thể mềm mại ngọt ngào này.

Hân mơ màng thức dậy, cảm giác vô cùng ấm áp, trước mặt mình là người đàn ông đó. Cô vội vàng ngồi dậy nhưng cả người đang nằm gọn trong vòng tay anh không thể nhúc nhích. Nhẹ đưa tay chạm vào chân mày rậm, rồi dọc theo sống mũi cao, dừng ở đôi môi của anh mơn man nhẹ. Sao có người đẹp trai thế này, thật là mê. Bất giác Hân mỉm cười rồi xấu hổ đỏ mặt.

"Sờ chán ngắm chán rồi bỏ mặc người ta hả"

"Ôi!!!"

Bị bắt gặp, như một tên trộm cô quay lưng lại trốn vào trong chăn. Triết kéo cô quay lại đối diện với mình.

"Sao vậy, mở mắt ra nhìn anh chứ. Ai hôm qua mè nheo đòi anh phục vụ hết lần này đến lần khác vậy?"

Ôi tại sao không có cái lỗ nào để chui vào, mình thật là hư đốn. Nhưng những lời hôm qua anh nói là thật sao. Say thì say nhưng Hân vẫn nhớ rất rõ. Anh nói yêu cô, anh nói muốn che chở cô suốt đời.

"Xin lỗi anh! Tôi hôm qua uống nhiều cho nên... có làm cái gì anh bỏ qua. Giờ để tôi về"

"Về sao, mới sáng sớm em đã đốt lửa, rồi bây giờ ai chịu trách nhiệm dập cho anh"

"Hả, cái gì..."

Đôi môi nhanh chóng bị anh cuốn lấy, một nụ hôn kiểu pháp, sâu và ngọt đến lịm tim. Triết buông cô ra, nhìn vào ánh mắt đang mơ màng.

"Người yêu của anh, em ngọt quá"

"Ai là người yêu của anh chứ, hàng tá ngoài kia phải không?" Hân ngúng nguẩy cong môi.

"Em, người yêu của anh chỉ có một, là cô Cao Thanh Tú Hân đây. Từ nay anh sẽ chịu trách nhiệm với tình yêu của mình. Anh sẽ không làm em buồn nữa"

“Thật sao?”

“Thật!” Triết cầm tay cô đặt lên ngực mình.

“Anh không được qua lại với cô ta nữa, nếu tình cờ có gặp cũng phải đứng xa nửa mét. Anh không được nhìn cô gái nào hết, chỉ được nhìn tôi thôi”

“Được rồi, em muốn gì cũng được hết”

Hân nghe trong lòng mình hạnh phúc trào dâng dữ dội. Cô cố gắng mím môi lại nhưng không ngăn được nụ cười cứ tràn ra. Triết cưng chiều mơn man vuốt ve cằm nhỏ. Buông lơi đôi tay nàng, anh gạt những thứ ngăn cách giữa hai người, bắt đầu một cuộc chu du mới trên cơ thể đáng yêu này. Họ lại đắm chìm trong hạnh phúc của hoan ái.

Ngoài kia nắng đã lên rồi. Đôi chim sơn ca đậu trên cành thi nhau hót những tiếng hót vui tươi báo hiệu một ngày mới thật đẹp.

Tình yêu thật kỳ lạ, từ khi gặp Hân Triết đã biến thành một người hoàn toàn khác, không còn đào hoa phong lưu như ngày xưa. Còn Hân từ một cô gái dễ xúc động dễ rơi nước mắt hay u sầu trở nên vui tươi hoạt bát hơn.

Tình yêu của họ ghi dấu khắp ngõ ngách của Sài Gòn. Triết đi làm rồi lại qua đón cô đi ăn. Hôm nào anh trực thì cô lại nấu cơm mang đến bệnh viện ăn cùng nhau. Ngoài công việc ở bệnh viện Triết còn có một công ty thiết bị y tế MedCyber và giảng dạy ở một trường y tế cộng đồng quốc tế tại Sài Gòn. Hân hỗ trợ anh về truyền thông nội dung cho MedCyber, càng khiến cho mối tình của họ thăng hoa hạnh phúc. Triết chưa bao giờ có cảm giác mình yêu một ai mãnh liệt đến vậy. Cả ngày nhung nhớ chỉ muốn gặp, cả ngày chỉ muốn nghe giọng nói, cả ngày chỉ muốn đắm chìm vào ánh mắt nụ cười của cô.

Khỏi phải nói bà Hạnh và ông Tuyên hạnh phúc đến mức nào. Bà Hạnh còn xem Hân hơn con ruột, suốt ngày chỉ muốn kéo cô về nhà mình nấu nướng tẩm bổ. Bà thích con bé này quá, nhìn thấy Hân bà gặp lại được hình ảnh của thời thanh xuân, tươi trẻ, năng động và hiện đại.

Chỉ có Hạ Sương vẫn ôm một nỗi hận vì thua cuộc một cô gái bình thường, thậm chí chẳng có mặt nào hơn cô ta cả. Những thám tử cô ta thuê theo dõi Triết và Hân không tìm ra được nhược điểm nào cả, điều đó càng làm cô ta cay cú. Làm cách nào bây giờ? Chức giám đốc bệnh viện anh ấy không cần vậy còn cách nào khác không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau