NƯỚC MẮT TƯỜNG VI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nước mắt tường vi - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Trốn tránh

"Anh Duy"

"Mọi người quen nhau?" Phong cũng ngạc nhiên không kém.

Đến lượt cả ba đều gật đầu. Phong cười nhìn Duy.

"Vậy thì tốt rồi. Anh Lục Duy đây sẽ làm trưởng phòng thiết kế của tập đoàn chúng ta. Phòng pr có gì cần thì liên hệ với anh ấy nhé"

Mắt Phong dịu dàng nhìn cô gái bên cạnh Hân. Hân rất tinh ý nhận ra điều đó, tự nhiên kéo tay áo Duy.

"Bọn em quen nhau dễ đến gần 20 năm rồi. Giờ em và anh Duy đi ra đây chuyện phiếm một chút. Lam ở đây nhờ tổng giám đốc"

Lam đỏ mặt "Cậu..."

Hân cười hihi kéo Duy đi. Duy cũng vui vẻ nắm tay cô đặt vào khuỷu tay mình.

"Hân hôm nay rất xinh đẹp. Anh chưa bao giờ thấy em trong bộ dáng này. Coi bộ em rất hợp với nghề MC"

"Thật không? Thật hả anh Duy. Vậy em nên nghỉ việc thi vào đài truyền hình nhỉ"

"Ha ha không đâu, Hân vào đó thì ai sẽ làm cùng công ty với anh. Bộ ba chúng ta từng hứa sẽ kiếm chỗ nào làm cùng nhau mà"

Đáy mắt Hân xẹt qua tia ưu phiền. Anh nhớ rất rõ những kỷ niệm ngày họ còn bên nhau. Cô thì lại...

Tiếng cười nói vui vẻ bên này không thể lọt khỏi con mắt của ai kia. Quai hàm của người đàn ông đanh lại. Trốn tránh mình để đi với thằng kia? Điên mẹ mất.

Triết cầm ly vang đi đến chỗ Phong nhỏ giọng.

"Thằng ôn dịch nào đi bên cạnh Tú Hân đấy?"

"Trưởng phòng thiết kế kiến trúc bên tôi mới tuyển về. Cậu có vẻ cay cú nhỉ"

Triết không nói gì, cầm ly rượu uống cạn một hơi, mắt đã đỏ lên.

"Bên cạnh cậu còn có Hạ Sương. Đừng có tham quá"

Phong nhếch môi nói, mắt cũng không rời cô gái xa xa đang chăm chú chọn bánh.

"Cậu khác gì tôi. Coi bộ hôm nay làm cho Diệp Anh sôi máu rồi đó"

"Tôi khác cậu, tôi còn nhiều ràng buộc. Còn cậu, chưa xác định được tình cảm với ai"

Triết trầm ngâm nhìn bên kia Hạ Sương đang đứng, lại nhìn sang phía Hân, ánh mắt sâu hơn một chút. Đúng, Phong nói không sai, anh giờ không biết mình thật sự có tình cảm với ai. Với Sương, mối tình đầu những năm đại học khiến anh buồn nhớ suốt thời gian cô ấy bỏ đi, tưởng chừng không thể có niềm vui nào trong cuộc sống. Còn với Hân, chỉ mới gặp được ba tháng nhưng có một loại cảm giác không thể diễn tả, khao khát đến không tự chủ được mình, khao khát được thấy mặt, khao khát được ôm, được hôn? Đó là gì? Tình yêu hay tình dục anh cũng không thể xác định được rõ ràng.

"Hay là mày bị khô hạn lâu ngày cho nên thèm mùi đàn bà"

Phong nhìn Tú lừ mắt "Nếu cậu ấy khao khát cái thứ đó, thì sẽ không cấm dục cả mấy tháng nay rồi"

Phong chậm rãi "Tôi thấy, hình như cậu ấy chỉ khát mỗi cô nhân viên của tôi"

Nhìn thấy Minh đang cầm khăn giấy lau má cho Lam ở đằng kia, Phong vội vàng.

"Tôi lại chỗ này một chút"

Tú thở dài, thương mấy thằng này quá. Đời như tao có phải sướng không, ăn sung mặc sướng rồi đi chịch dạo thôi.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Ba gọi điện qua, nói Hân đến trung tâm anh ngữ đón thằng Thành về nhà, em nó không đi được xe bus mà xe nhà lại chở hai ông bà đi công việc.
Thằng Thành là em cùng cha khác mẹ với Hân,nhưng dù sao thằng bé cũng không làm gì quá đáng hại cô, cho nên Hân cũng không phải quá ghét thằng bé. Cô vào siêu thị mua ít đồ rồi qua chở em về nhà.

Thằng Thành mới học lớp 8, là một đứa trẻ rất hiếu động. Ngồi sau xe chị nó không yên, quay bên này, ngó sang bên nọ. Nó còn túm lọn tóc của cô giật giật.

"Chị là ngựa phi, í ò í ò"

"Em để yên cho chị lái đi"

Chỉ được một lát rồi đâu lại vào đấy, thằng Thành tiếp tục nghịch ngợm. Qua chỗ bùng binh, nó kéo tay áo Hân.

"Chị, em muốn ăn cái kia"

Hân nhìn sang hàng doner kebab, ngoặt tay lái sang. Nhưng bỗng nhiên, một chiếc xe máy khác từ bên trái đi đến đâm sầm vào, cả hai chị em ngã xuống lòng đường.

***

Ông bà Long vội vàng chạy vào bệnh viện. Bà Lan ngồi bên giường bệnh khóc lóc sướt mướt.

"Con trai, có đau không con, rồi đau thì làm sao được. Ông đó, tôi đã nói rồi chuyển đến bệnh viện lớn đi, làm sao con tôi chịu được bây giờ"

Hân nhìn thằng Thành, chỉ là gãy chân một chút thôi mà, làm gì đến mức bà ta khóc lóc như vậy.

"Bệnh viện này tốt nhất thành phố rồi, vả lại thằng rể tương lai của bà làm trưởng khoa tiết niệu ở đây bà lo gì!" ông Long nhìn cái chân của con trai đang được bó thạch cao trắng xoá nói.

Vừa lúc Triết bước vào. Nhìn thấy Hân anh sững người một chút. Từ hôm đó, hai người không gặp nhau, cô ấy...hình như gầy hơn một chút. Anh nhìn cả người cô, không có vết thương nào quá nặng mới thở nhẹ một chút. Hân cụp mắt không nhìn anh, lơ đễnh ngoài cửa sổ.

"Hai bác an tâm, sau khoảng 3 tuần bó bột, em Thành tập đi nạng và chống chân dần để tránh rối loạn. Sau khoảng 8 – 10 tuần bó bột và tuân thủ đúng theo chỉ định của bác sĩ thì em Thành sẽ đi đứng lại bình thường ạ"

"Còn em Hân khoảng 2 tuần là đi đứng lại bình thường. Tuy nhiên, con đề nghị để cả hai em lại bệnh viện để còn theo dõi"

Hân trợn mắt, cái gì mà bong gân thôi cũng phải ở lại bệnh viện chứ. Dường như đoán được suy nghĩ của cô, Triết nhìn Hân chăm chú.

"Thật ra thì bệnh bong gân có thể về nhà điều trị. Nhưng vẫn chưa biết là thời gian hồi phục bao lâu, bởi mức độ nặng nhẹ của chấn thương, cộng với phương pháp điều trị, công nghệ áp dụng và kỹ thuật của bác sĩ nữa... chỉ sợ biến chứng tổn thương mạch máu và thần kinh kèm theo... Do vậy, tốt nhất nên ở lại bệnh viện.

Hân nghe ong ong lỗ tai, anh ta nói gì mà biến chứng, có mỗi trật cái gân thôi mà, nắn lại là xong.

Ông Long nghe cũng có lý, ông nhìn thằng Thành "Vậy thì để hai đứa lại đây đi, bà bảo vú Sáu vào chăm con"Bà Lan chấm nước mắt "Nhờ con để ý em nó, khổ thân nhỏ có xíu mà bị vậy à. Cái con nhỏ Hân chỉ có nước phá hoại, ăn với chơi là giỏi, nhờ đi đón em chút cũng không xong"

Hân được chuyển sang phòng bệnh bên cạnh phòng thằng Thành. Cô thật ngán ngẩm cái mùi bệnh viện này, nhưng phải chịu thôi. Vú Sáu và Lam thay nhau đưa cơm vào bệnh viện hàng ngày. Thật ra thì cô cũng không cần người chăm sóc, chỉ là đi lại có hơi bất tiện, cô có thể nhảy lò cò đi được.

Bà Hạnh xách một đống đồ ăn vào phòng Triết, chưa ngồi xuống ghế đã vội vàng.

"Con bé ở phòng nào đưa mẹ đi gặp nó ngay"

"Mẹ ngồi chờ con một chút đã. Cô ấy bị trật khớp một chút thôi không có gì đáng ngại cả,đang điều trị ở khoa chấn thương chỉnh hình”

Bà Hạnh vẫn còn lo lắng "Con có dối mẹ không, trật khớp mà sao lại phải ở bệnh viện lâu thế?"

"Thì ở lại điều trị cho dứt hẳn cũng tốt"

"Ái chà, thật sao" Bà Hạnh nhìn con trai cười ẩn ý.

"Mẹ, không phải vậy thật mà. Con muốn để cô ấy ở đây để còn điều trị dứt điểm chứng sợ máu của cô ấy"

Chân mày bà Hạnh nhăn lại, mặt bà xanh xao một chút "Con nói gì, con bé bị chứng sợ máu sao?"

"Vâng ạ. Bác sĩ tâm lý nói là cô ấy bị ám ánh về việc mẹ mất hồi nhỏ. Điều trị gần dứt rồi. Vì vậy con muốn để cô ấy lại bệnh viện để quen với cảnh máu và mùi máu"

Triết nhìn sang mẹ, thấy gương mặt bà thất thần như mất hồn, ánh mắt có đau khổ lại có bi thương.

"Mẹ, mẹ có sao không"

Bà Hạnh tay bám bàn hơi run run "Mẹ không sao, mẹ thương con bé quá. Con đưa mẹ sang phòng bệnh con bé đi"

Bà Hạnh bước vào phòng bệnh, thật xót khi nhìn Hân đang nằm đọc sách, mắt cá chân được băng kín.

Hân thấy bà và Triết vội vàng ngồi dậy "Bác ạ"

"Con nằm xuống đi, không phải ngồi dậy. Khổ thân con tôi, có đau không?" Bà Hạnh yêu thương vuốt tóc Hân.

“Con không ạ, có chút xíu thôi mà. Anh nhà bác cứ bắt con ở đây làm gì không biết. Bác sĩ nói con gần đi thi nhảy cao được rồi”

Bà Hạnh bật cười, cái con nhỏ này gặp lúc nào là như thấy ánh mặt trời, dễ thương ghê.

"Bác làm một ít đồ ăn cho con, con thèm ăn gì cứ nói bác làm nghe"

Hân mủi lòng, nước mắt đã vòng quanh. Cuộc đời cô từ nhỏ đến lớn chưa có ai yêu thương lo lắng cho cô như vậy. Triết nhìn cô gái trong lòng mẹ mình, vừa buồn cười vừa thương, mẹ anh và cô ấy chẳng khác nào mẹ con ruột, cứ gặp nhau một cái là ôm ôm ấp ấp.

Bà Hạnh ngồi chơi mãi kể đủ thứ chuyện trên trời dưới biển cho Hân nghe rồi hai người cười giòn tan. Triết yên lặng ngồi bên cạnh gọt táo cho mẹ và Hân ăn, thi thoảng phụ hoạ một câu, không khí vô cùng hoà hợp.

Bà Hạnh từ đó đến viện thường xuyên, xót Hân không chịu được, nấu cho cô bao nhiêu là đồ ăn, cháo sen, gà ác hầm, yến chưng... ngày nào cũng mang đến bệnh viện bắt cô ăn cho bằng được rồi mới mang về. Bà lấy cớ mang cơm cho con trai rồi tiện thể nấu cho Hân luôn, mang đến rồi kéo hai đứa trẻ ăn cùng nhau, xong rồi lại vội vàng hối hả chạy về ăn cơm với ông Tuyên.

Bà chỉ khó chịu một chút khi thi thoảng bắt gặp Hạ Sương ở phòng Triết. Cái con bé đó dịu dàng nhẹ nhàng mà sao bà không thích nổi. Nếu không phải để con bà phát triển tình cảm tự nhiên không muốn gò ép thì bà đã nói toạc móng heo ra là chỉ nhận Hân làm con dâu rồi.

Về phần Hân, cô cũng biết ý người yêu cũ anh thường xuyên ở đây nên cô cũng tránh mặt.

Hân vừa lò dò đi ra khỏi hành lang bệnh viện hóng gió thì gặp Triết đi ngược chiều. Vẫn là dáng vẻ ung dung lười biếng, tay đút túi áo blouse trắng, cô thầm nghĩ anh ta không làm bác sĩ thì cũng có thể làm ngành nghề khác, chẳng hạn diễn viên. Anh ta đẹp trai thế cơ mà. Cô giật mình một chút, tại sao mình lại nghĩ tới anh ta nhỉ. Hân vội vàng nhảy lò cò thật nhanh men theo lối hành lang để tránh anh ta. Nhưng sao tiếng bước chân ngày càng gần vậy. Cô hốt hoảng quay mặt vào tường nhưng đã nghe một giọng trầm ấm quen thuộc bên tai.

“Sao chị lại ở đây, đi như này không đau sao, để em đỡ vào”

Hân ngước mắt lên, thấy một khuôn mặt trẻ non như hotboy.

Chương 12: Không muốn rơi vào hoàn cảnh của tiểu tam

Hân ngơ ngác, cậu ấy là ai vậy? Mình không quen mà. Dường như đoán được suy nghĩ của cô, chàng trai trẻ cười.

“Xem ra chị chỉ để mắt mỗi ai kia nhỉ. Hôm 8/3 em có tặng hoa chị nhớ không?”

“A, nhớ rồi nhớ rồi. Hôm bệnh viện phát chẩn cho các bệnh nhân nữ”

Cậu trai trẻ ngớ người, Hân vội vàng chữa cháy. Thật là quê độ, sao có cái thể loại vô duyên như mình.

“Ôi tôi nhịu, xin lỗi cậu, phân phát”

Chàng trai kia cười xoà “Ha ha chị vui tính quá. Em là Đức Anh, đang thử việc ở bệnh viện này. Em đỡ chị vào nhé”

Triết đã bước đến bên này, ánh mắt màu hổ phách đã có vài tia máu đỏ. Anh nhìn cậu thanh niên trẻ.

“Đức Anh, bệnh viện bận rộn chết đi được còn đứng đây tám chuyện à. Vào phòng tôi chuẩn bị đồ để tối có ca mổ đi”

“Anh, còn tận 4 tiếng mới vào phòng mổ cơ mà”

“Ơ cái cậu này, nói không nghe sao. Cậu có biết tôi bận lút mặt lút mày thế nào không? Đi kiểm tra bệnh nhân số 02 phòng 1006, bệnh nhân 04 phòng 735 đi, người ta đang còn hét ầm lên đó. Nếu không có bệnh nhân nào kêu thì vào phòng tôi, học viết chữ bác sĩ đi”

“Ôi anh, chữ em vẫn còn đẹp”

“Cậu đi làm bác sĩ hay đi luyện thi chữ đẹp?”

Anh chàng bác sĩ trẻ lè lưỡi quay sang cười với Hân một cái rồi đi về phòng bệnh.

Triết quay sang Hân đang quay mặt vào tường “Tường có gì mà nhìn hoài vậy?”

“Ừ thì tôi thích”

“Em đi đâu?”

“Tôi đi hóng gió”

“Chân như này đòi đi hóng gió”

Nói rồi cúi xuống ẵm cô lên. Hân hết hồn, đây là bệnh viện anh ta làm gì. Cô không dám vùng vẫy, sợ mọi người chú ý. Triết bế cô đi vào phòng mình đặt vào xe lăn. Anh nhìn cô đỏ mặt nheo mắt lại tươi cười.

“Nghĩ cái gì vậy?”

“À, Ừ, không. Tôi không nghĩ gì cả”

Triết cúi xuống sát mặt cô nàng, ngón tay nhẹ thưởng thức làn da mịn màng nơi gò má.

“Thật thế sao?”

Triết mỉm cười, véo má cô một cái, cảm xúc đầu ngón tay lan dần khắp cơ thể đến rạo rực. Hân nuốt nước bọt quay mặt đi tránh bàn tay của anh.

Anh đẩy cô đi dưới vườn hoa bệnh viện. Bây giờ là mùa hè, những đóa tường vi đỏ khẽ rung rinh trước gió. Mái tóc dài của Hân bay nhẹ ra sau chạm vào cánh tay Triết, như mơn man, trêu đùa anh, lẩn khuất nhẹ nhàng khiến trái tim Triết đập rộn rã. Hai người cứ vậy đi bên nhau, chẳng ai nói với nhau câu nào nhưng không khí lại vô cùng bình yên và hòa hợp.

“Tại sao em lại thích hoa tường vi đỏ?”

“Trong các loài hoa thì tường vi rất dễ sống, cành mảnh mai nhưng lại vô cùng mãnh liệt. Càng nắng thì hoa càng nở, càng khô hạn thì hoa càng thắm sắc”

“Ra vậy, tôi thấy cũng đẹp nhưng màu đậm quá. Tôi thấy hoa hồng nhẹ nhàng hơn”

“Nếu anh thích hoa hồng thì đúng là tường vi không liên quan rồi”

Hân cười, ánh mắt lấp lánh ngước lên nhìn những đóa hoa tường vi trên đầu. Ánh mắt trời xuyên qua tán hoa, khẽ nhảy nhót trên tóc dài, đậu trên vai tinh nghịch. Triết lặng người nhìn, cảm thấy tim mình đập rộn lên, tay nắm xe lăn truyền đến cảm xúc tê rần.

“Lát nữa mình ra ngoài ăn tối nhé, tối nay tôi có ca trực ở bệnh viện không về nhà”

“Vú Sáu mang cơm vào cho tôi rồi, anh cứ đi đi”

“Lâu lâu cũng phải bổ sung dinh dưỡng một chút, ăn đồ ăn vú Sáu suốt không ngán sao?”
“Không, đối với tôi mà nói, vú Sáu là người nấu đồ ăn ngon nhất trên đời này”

Mắt Hân trầm một chút, nghĩ đến vú Sáu vất vả chạy ngược chạy xuôi đến bệnh viện cũng có chút khó xử.

“Chuyển sang phiền tôi một hôm cho vú Sáu đỡ việc không được sao?”

Hân cong khóe môi, hình như người đàn ông này luôn đọc được suy nghĩ của cô.

Triết đẩy cô lên phòng bệnh, trong lòng phấn khởi, ăn cơm ở căng tin bệnh viện suốt ngày cũng chán. Hôm nay đưa cô ấy ra ngoài đổi gió một hôm.

Vừa đến hành lang, Triết hơi sững người, một người mặc váy dài trắng đang đứng trước cửa phòng anh, ánh mắt cô ấy nhìn sang hai người bên này, nhẹ mỉm cười.

Hân cũng thấy được ánh mắt đó, vội vàng đặt tay vào bánh xe lăn tự mình đẩy.

“Cảm ơn bác sĩ Triết, tôi nhớ ra Lam vừa gọi tôi. Chúc anh ngon miệng”

Cô liếc qua người con gái dịu dàng đứng trước cửa phòng anh rồi di chuyển xe lăn về phía thang máy. Hai người con gái chạm phải ánh mắt của nhau, rất bình tĩnh như thoáng qua nhưng lại ẩn chứa sóng ngầm dữ dội. Triết đứng như trời trồng một giây, hai giây rồi anh quay về phía Hạ Sương.

“Chờ anh một chút, anh đẩy cô ấy về phòng”

Hân vội vàng đứng lên đỡ tường nhìn anh nói “Cảm ơn bác sĩ đã cho tôi mượn xe lăn, bây giờ tôi không cần dùng nữa, vả lại dùng cũng không tiện, tôi tự đi được”

Cô nhanh đỡ tường đi vào thang máy. Vì di chuyển nhanh chóng mà mắt cá chân đau nhói đến trào nước mắt. Hân cắn răng cố đi thật nhanh, cảm thấy có ánh mắt đang nhìn phía sau thật không thoải mái chút nào.

Nhìn cô gái trước mặt tập tễnh đi vào phòng bệnh, trái tim Triết bỗng nhói lên, anh bước lên vài bước định đi đỡ cô thì Hạ Sương đã đi đến trước mặt.

“Anh, cô ấy là ai vậy?”

"À ừ, một người bạn của anh. Em đến lúc nào, sao không gọi cho anh trước?"

"Đằng nào anh cũng ở bệnh viện chứ có đi đâu đâu. Em qua phòng ba rồi đến đây luôn, mình đi ăn tối nhé. Ba nói là lâu rồi cả nhà không đi ăn tối, hình như ba có chuyện gì đó muốn hỏi anh"

Triết vẫn nhìn cánh cửa phòng bệnh trước mặt đóng lại, trong đầu là hình ảnh bước tập tễnh của cô.

"Anh, đi chứ. Em đợi lâu rồi"

"Ừ"

(Đọc tại facebook tác giả Lam Lam)***

Miếng cơm trong miệng Hân trở nên nghẹn chát, không thể nào nuốt trôi, chỗ chân lại rất đau. Vú Sáu ngồi bên cạnh thấy Hân nhíu mày lo lắng hỏi.

"Hôm nay vú nấu không ngon sao con?"

"Không ạ, vú nấu ngon mà. Chỉ là hôm nay con hơi nhạt miệng thôi" Hân cười xòa ôm vai vú.

"Vú về nghỉ ngơi đi, có từng này bát đũa con tự rửa được, mai vú vào lấy nghen"

"Không được, vú phải nhìn con ăn hết sạch rồi vú về. Về nhà buồn lắm, im lặng như tờ"

Hân nhẹ gối đầu lên vai vú buồn buồn.

"Sao ủ dột vậy con, con có đau không vú gọi bác sĩ"

Hân lắc đầu quầy quậy “Con hơi mệt thôi vú”

Hân nhai cơm như nhai rơm, ánh mắt buồn bã. Vú Sáu thở dài, tội nghiệp con bé, mẹ mất sớm trong nhà không ai quan tâm. Phòng bệnh thằng Thành thì bà Lan ngày nào cũng qua, nhưng tuyệt nhiên không ghé nửa bước vào đây. Ông Long lại càng hiếm. Có lẽ con bé tủi thân lắm.

Triết về bệnh viện đã 9 giờ đêm, bệnh viện giờ này vắng lặng chứ không đông đúc như ban ngày. Anh đứng trước cửa phòng Hân một chút, quyết định gõ cửa. Chưa nghe đồng ý anh đã bước vội vào. Hân đang ngồi trên giường thõng chân xuống đất tai đeo tai nghe tay cầm cuốn sách, mắt kính đã trễ xuống sống mũi, hình như cô không nghe tiếng anh gõ cửa. Đến khi anh đứng trước giường cô mới giật mình một chút, nhìn đi chỗ khác.

"Bác sĩ Triết vào đây làm gì vậy. Tôi đến giờ ngủ rồi" Nói rồi cô nằm xuống đắp chăn quay mặt vào tường.

Anh vén chăn lên, nắm lấy cổ chân cô đè chặt, mặc cho cô giãy dụa.

“Anh làm gì, buông ra"

Mắt anh nhìn đến lớp băng gạc đã u lên một cục, không nói gì mở cửa đi ra ngoài. Hân phát điên, anh ta sao vậy, đi vào nhìn chân lại đi ra không nói tiếng nào.

Rất nhanh anh quay lại, tay cầm hộp thuốc cá nhân. Anh nhanh chóng lấy ra túi chườm, cố định bàn chân của cô trong tay mình rồi đặt tấm khăn mỏng lên và áp túi chườm lạnh vào. Cảm giác mát lạnh ở chân khiến Hân cảm thấy vô cùng thoải mái.

“Lần sau đừng cố đi lại như vậy nữa, nếu biến chứng bong gân trở lại thì thế nào?”

Hân không nói gì, lại nhìn đi chỗ khác tránh ánh mắt của anh. Triết vẫn giữ bàn chân nhỏ của cô trong tay, còn nhẹ nhàng nắn nắn chân cho cô. Khoảng 20 phút sau anh dùng băng ép nhẹ xung quanh khớp cổ chân nẹp cổ chân lại. Rồi lại lấy gối kê cao chân của cô lên.

“Nhớ không được cử động, nếu không em sẽ

phải ở đây thêm một tháng nữa. Thuốc này nhớ uống một ngày hai lần, uống sau khi ăn”

“Cảm ơn bác sĩ đã quan tâm. Anh về làm việc của anh đi” Cô lại xoay người sang hướng khác.

Triết không thể chịu nổi thái độ lạnh nhạt của cô như thế này. Anh vòng sang bên kia giường, cúi xuống cố định cánh tay cô.

“Tôi xin lỗi đã lỡ hẹn ăn tối. Giận tôi sao?”

Hân cụp mắt, tránh ánh mắt của anh “Tôi không sao, tôi ăn cơm của vú Sáu là ngon nhất”

“Không sao sao lại không chịu nhìn tôi?”

Hân đột nhiên mở to mắt, ánh mắt chứa đựng tủi thân, oán hận và sau đó là bướng bỉnh quật cường.

“Thì sao, sao tôi phải nhìn anh? Anh chỉ là bác sĩ của tôi thôi, mà không phải của tôi, chỉ là bác sĩ thôi, không lẽ bác sĩ nào tôi cũng phải nhìn à?”

Triết nổi điên trong lòng, Hân ương ngạnh làm anh bực bội đến khó chịu. Anh muốn trừng phạt cô. Dứt khoát cúi xuống áp vào đôi môi mềm.

Hân hốt hoảng, đây là phòng bệnh anh ta lại dám làm như thế này. Cái chân đau không thể nhấc lên nổi, tay bị anh đè xuống đệm chỉ còn cái đầu cố lúc la lúc lắc tránh đôi môi của anh. Nhưng quả thật là vô ích rồi, anh nhanh chóng dùng một tay khóa hai tay cô lên đỉnh đầu, tay còn lại giữ cằm cô rồi thoải mái mà gặm cắn. Thái độ ương bướng của cô nhanh chóng bị anh kiểm soát, nhẹ nhàng dây dưa cuốn hút. Hôn cho đến khi cô đỏ mặt thở gấp thì Triết mới buông Hân ra, còn luyến tiếc cắn môi mọng bên dưới. Thật sự chỉ có chạm vào cô mới khiến anh giải tỏa được căng thẳng, bình ổn được cảm xúc trở lại.

Tất cả những hình ảnh đó lọt vào ánh mắt của một người.

Chương 13: Cái mỏ vàng của chị

Lục Duy cầm túi đồ trên tay nặng trĩu đứng bên cửa sổ. Anh thở dài quay bước ra ngoài hành lang. Anh gọi điện thoại cô không nghe, nhắn tin cô không trả lời. Vậy là cô đã có người yêu thật sao? Người đàn ông đó chính là người trong quán cà phê, dường như Hân thật sự có tình cảm cho anh ta.

Một ánh mắt khác nữa cũng thu tất cả hình ảnh say đắm của hai người trong lòng bệnh thành nỗi căm hận. Cả buổi ăn cơm, Triết như người mất hồn, không tập trung vào bữa ăn một chút nào. Về đến bệnh viện đã vội vàng vất bỏ Hạ Sương ở phòng ba mà về văn phòng của mình. Giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo có vấn đề, cô liền đi theo anh thì thấy cảnh này đây.

Sương đã giận tím người nhưng cố giữ bình tĩnh. Nếu bây giờ xông vào phòng thì quả xấu mặt cho anh và cả cô. Triết là một người rất giữ thể diện, nếu như cô làm như vậy thì đảm bảo sẽ đẩy anh về phía cô gái kia. Cô rút điện thoại ra gọi, nhưng dường như hai người kia quá đắm chìm vào nhau, đến cuộc gọi lần hai thì anh mới nghe máy.

Triết gằn giọng "Có việc gì vậy"

Lần đầu tiên Hạ Sương thấy anh có thái độ đó với mình.

"Em muốn hỏi anh có ở văn phòng không, em vào chơi một chút"

"Anh bận, vậy nhé" Nói xong anh nhanh chóng tắt nguồn.

Hân dứt khoát đẩy anh ra "Mời bác sĩ Triết tự trọng một chút. Anh đi về đi, anh không thấy nực cười sao? Thấy tôi là hôn, anh đã hỏi ý kiến tôi chưa?"

Ánh mắt Triết rơi vào đôi môi sưng đỏ của cô, không nhịn được mà nuốt nước bọt một cái.

"Cái gì của em tôi cũng đã nếm rồi, ăn cũng ăn sạch rồi, em cũng không cưỡng lại được, còn hỏi làm gì cho mất thời gian"

"Anh!!!"

"Tôi tự nhận là mình đã vất bỏ giá trị và tôn nghiêm của bản thân, để anh lấy điều đó tiêu khiển, nhưng tôi cũng không phải đến mức mất hết lòng tự trọng, để anh chơi đùa hết lần này đến lần khác. Anh thích thì anh lại nắm cổ lôi đi hôn hít, anh không thích thì anh bỏ mặc tôi đó để đi với người khác. Xin lỗi, bác sĩ Triết, tôi không làm được, ngàn đời tôi cũng không làm được. Đừng ép buộc tôi rơi vào tình thế của một tiểu tam"

"Hân, không phải như em nghĩ. Cảm xúc của anh..."

"Anh đừng nói nữa, bác sĩ Triết, anh đi đi, cô ấy đang chờ anh"

Hân kéo chăn trùm kín mặt, đôi môi cắn chặt để không phát ra tiếng khóc.

Triết lặng lẽ đóng cửa, đi ra ngoài, lòng nặng trĩu như đeo chì. Về văn phòng, Hạ Sương đã ngồi ở đó với nụ cười tươi dịu dàng.

"Hạ Sương, anh cần thời gian để xác định lại tình cảm của mình. Xin lỗi em"

"Không sao, em có thể chờ được, chỉ cần anh không đẩy em ra xa. Được chứ?"

Hạ Sương khéo léo đánh đòn tâm lý "Lỗi là ở em, em đã bỏ anh đi trong lúc anh cần em nhất. Hồi đó ở bên cạnh anh em tự ti, em chỉ là một cô gái được ba mẹ bao bọc và không biết làm gì. Em muốn đủ lông đủ cánh, thật sự mạnh mẽ và độc lập để trở về bên cạnh một người ưu tú như anh. Như vậy mới xứng đôi. Giờ em đã về đây rồi, em đã đủ cứng cáp và mạnh mẽ ở bên cạnh anh. Em không ngại chờ đợi, chỉ cần anh biết những năm qua, trong lòng em luôn có anh, chưa từng có ai thay thế cả, bốn năm trước vẫn vậy, bây giờ vẫn vậy và tương lai em vẫn thế”

Cổ họng Triết lên xuống, hai tay anh đan vào nhau cố kìm xuống cảm xúc đang mông lung mơ hồ.

***

Nằm viện thêm một tuần là chỗ xương nắn của Hân khỏi hẳn. Từ hôm đó đến giờ cô luôn tránh mặt anh. Thậm chí cô còn bắt Lam chuyển xuống phòng thường ở tầng dưới để tránh gặp mặt anh. Cố tránh giờ ăn cơm để không gặp anh tại cầu thang. Cô thật sự không muốn đâm sâu vào mối quan hệ này.

Được một tuần nữa là xuất viện, cô nằng nặc đòi xuất viện. Thật ra chỉ cần ở nhà đắp thuốc là được rồi. Cô cũng không muốn ngửi mùi bệnh viện. Nghe vậy ông Long bà Lan ngay lập tức đồng ý.

Hôm nay chủ nhật, Hân đã khỏe hẳn cùng Lam về thăm mái ấm. Duy đã chờ hai cô gái từ sáng sớm, vui vẻ xách đồ đặt lên xe.

"Hai cô em của anh lên nào. Anh lại nhớ hồi mình còn ở mái ấm quá, hai đứa suốt ngày đòi anh đẩy xe đạp"

"Hồi đó anh đâu đẩy cho em, chỉ chú ý mỗi Hân không à, cho nên em không có kỷ niệm gì hết" Lam hờn dỗi một chút.

Duy nhìn Hân "Vì em mạnh mẽ từ nhỏ không cần ai giúp, còn cô nhỏ kia kìa, anh không đẩy là lại khóc tu tu"

Hân cười giòn tan, nhớ lại tuổi thơ sao mà vui vẻ thế. Hồi đó chẳng hiểu sao cô cứ lẽo đẽo theo anh, một anh Duy hai anh Duy. Cơm cũng phải anh Duy đút mới chịu ăn.

Vừa vào cổng mái ấm, lũ trẻ đã ùa ra ríu rít. Bà Mai nhận đồ từ tay Hân và Lam, nhìn xuống chân Hân một chút rồi nhìn sang con trai.

"Chân con bé thế nào rồi, con không biết đỡ em vào nhà sao, để em đi bộ từ cổng ngoài vào em đau. Lớn rồi không biết thương em gì cả"

Hân làm nũng chui vào lòng bà Mai "Mẹ nói đúng đó. Anh không thương con gì hết, anh không xách đồ cho con, bắt con đi bộ từ ngoài bãi xe vào"

Duy và Lam cười, đã quen với tính cách của Hân. Bên ngoài rất cá tính và mạnh mẽ, nhưng chỉ cần có người thương yêu chiều chuộng là cô ấy sẽ mè nheo vô điều kiện. Điển hình là mẹ Mai, cô xem như người mẹ thật sự, bám dính ở khắp mọi nơi, làm nũng bà mọi lúc.Bà Mai cưng chiều ôm Hân đi vào nhà.

"Được rồi để mẹ cho thằng Duy vài gậy. Con gầy như này làm sao được, khổ thân con tôi ăn uống không ai chăm bẵm"

Duy nhìn một màn trước mắt mình, nghe trong lòng mình ngọt ngào không tả nổi. Cô ấy và mẹ anh hợp nhau như vậy, có phải ông trời đang tạo điều kiện cho anh không!

Lam gỡ tay Hân ra "Thôi được rồi, tối nay ngủ ở đây tha hồ ôm mẹ gác mẹ. Giờ đi ra đây với mình, mẹ còn phải bàn công việc với anh Duy"

Hai cô ra ngoài rồi, bà Mai mới hỏi Duy "Chuyện con và con bé thế nào rồi? Con tỏ tình chưa?"

"Mẹ, chuyện đó là chuyện của chúng con, mẹ đừng thúc giục. Hân là người chịu nhiều thiệt thòi, cho nên cô ấy luôn tạo ra một vỏ ốc mạnh mẽ. Chính điều đó là rào cản để con bước vào thế giới của cô ấy. Cho nên con cần thời gian"

"Ừ mẹ hiểu. Công ty của ba Hân mới thông báo sẽ không tài trợ cho cô nhi viện chúng ta nữa. Mẹ nghĩ như vậy là họ đã ngầm thừa nhận không còn quan tâm đến con bé. Cho nên mẹ muốn con bé về nhà mình càng sớm càng tốt. Lam có thể sống tốt bên ngoài chứ Hân thì mẹ không chắc"

Duy nhìn ra ngoài cửa sổ, bắt gặp Hân đang cười rạng rỡ, nụ cười như ánh mặt trời chiếu thẳng vào trái tim anh.

(Đọc tại facebook tác giả Lam Lam)

***

Bà Lan đặt cốc nước, nhìn người đàn ông trước mặt.

"Chỉ biết ăn và chơi, không làm được gì cho đời, đã 40 tuổi đầu rồi. Em muốn chị tức chết sao?"

"Chị cứ nói em, chị là chị gái thì phải lo cho em chứ"

"Mày lo mà tìm việc làm đi, tiền tao không phải của núi"

Người đàn ông khó chịu ra mặt "Em cũng như chị thôi mà, nếu như chị không đào được cái mỏ vàng như bây giờ thì chị cũng lêu lổng như em thôi"

"Mày đừng có nói vớ vẩn, ông ấy là chồng tao"

"Thật vậy? Ông ấy mà biết chuyện thằng Thành thì... hahaha"

"Mày im đi, từng đó tiền mỗi tháng chưa đủ để ăn chơi?" Bà Lan vội vàng nhìn quanh, nhà chỉ có vú Sáu, thật may bà ấy đang dưới bếp.
"Chị thật là, sao keo kiệt với em ruột vậy. Chẳng may em ngứa mồm thì"

"Được rồi im đi. Tháng này tao chỉ cho thêm được chừng này thôi. Đi về đi chị còn phải đi có việc"

Gã em trai bà Lan mắt sáng rực lên "Chị đi sao, em ngồi đây cho mát tí rồi về. Nay trời oi bức ghê"

Bà Lan bực bội ra khỏi nhà. Cái thằng em trai ôn dịch không biết bao giờ mới hết chơi bời lêu lổng. Mỗi tháng không biết tốn cho nó bao nhiêu là tiền.

Gã ngó trước ngó sau rồi lấy điện thoại ra gọi “Alo, con hả, cậu Hạng đây mà. Tối nay ba con đi công tác còn dì con cũng không ở nhà. Con qua đây với em Thành đi, nó ở một mình nó sợ ma”.

Đêm nay con bé chết chắc với ông rồi. Ông đợi mấy chục năm trời. Nghĩ đến con bé mà ứa nước miếng, ngon thật. Mẹ cái con mụ chị già khọm của mình, hứa mãi hứa hoài cho ông đây nếm thử mà mãi chưa cho.

Hân vừa ăn tối xong thì nghe ông Hạng gọi vội vàng về nhà. Thằng Thành nó con trai nhưng lại rất nhát gan, không dám ở một mình buổi tối, cô phải về nhà ngay.

Vào đến phòng khách thấy ông Hạng ngồi chễm chệ trên salon. Một tay lão cầm ly rượu vang, một tay cầm đĩa cherry đỏ mọng ném vào miệng.

“Chào cậu, em tôi đâu?”

“Con đó à Hân. Thằng Thành đi học thêm 10 giờ mới về, có lái xe đón rồi không phải lo. Ái chà, càng lớn càng xinh đẹp nha”

Hân không nói gì, liếc qua ông ta một cái rồi đi lên phòng mình. Cô vừa đóng cánh cửa phòng thì nghe tiếng gõ cửa. Cô mở cửa ló đầu ra “Có chuyện gì vậy cậu?”

“Cậu vào nói chuyện một chút”

Hân nhìn đồng hồ, 9 giờ tối. Cô định ngủ sớm chút mai còn đi làm. Thân gái trong phòng với ông ta cũng ngại, mà ông Hạng lại còn đang ngà ngà say.

“Đây là phòng vú Sáu, cậu chờ con một chút con xuống phòng khách”

Chưa kịp đóng thì ông Hạng đã đẩy mạnh cửa ra lọt vào thật nhanh rồi đóng cửa lại.

“Cậu vào làm gì” Hân đã bắt đầu cảm thấy không khí không được bình thường.

“Cậu vào chơi với cháu, không thích à?” ông ta tiến tới khiến Hân phải thụt lùi ra sau tường.

“Ông làm cái gì đấy?”

“Làm chuyện mấy chục năm qua chưa được làm nè. Da dẻ trắng thật, còn mịn nữa chứ. Sống trong cô nhi viện coi bộ được các sơ chăm tròn béo căng nha”

Ông ta với tay định vuốt má Hân nhưng cô lách sang một bên.

“Cậu bậy bạ tôi hét lên bây giờ. Cút ra khỏi phòng tôi, vú ơi, vú Sáu ơi”

“Chiều cậu đi mà, con cũng thèm lắm phải không. Bà Sáu già nhăn nheo cậu sai đi mua đồ nhắm cho chúng ta đêm nay rồi”

Ông ta đột ngột nhảy chồm lên người Hân đẩy cô ngã xuống giường. Hân vùng vẫy, tay ông ta đè chặt hai tay của cô xuống, miệng râu xồm xoàm cố gắng chạm vào ngực cô. Thằng già này giám giở trò với cô sao. Hân đã điên loạn lên nhưng cố giữ bình tĩnh. Đầu Hân nhanh chóng sắp xếp các kế hoạch. Cô vờ buông lỏng hai tay, mắt nhắm mơ màng. Lần đầu tiên cô phải thực hành bài học đã được dạy khi còn trong cô nhi viện.

Gã cậu thấy vậy tưởng cô đã xuôi, hài lòng cười khoái trá “Em ngoan thật, cậu thương, cậu nhẹ nhàng”

Ông Hạng vừa cúi xuống định đặt môi lên đôi má hồng của cô thì nhanh như cắt cô dùng khuỷu tay thúc cằm ông ta một cái. Răng bị phập vào nhau suýt cắn phải lưỡi đau điếng, ông ta chưa kịp phản ứng thì cô nhanh chóng co đầu gối thúc mạnh tiếp vào bụng. Lão vội vàng buông Hân ra ôm bụng.

“Mày, con chó…”

Hân chạy ra cửa, đang định mở toang cửa ra thì ông Hạng đã chồm lên từ phía sau ông ngang hông cô vất lại giường.

“Hôm nay mày xác định với tao rồi, con nít mất dạy”

Hân lùi về sát tường, co chân lại. Ông Hạng tụt quần nhanh như chớp, bò dần đến “Tao chiều không thích thì tao đ* chiều nữa. Mày đến số rồi con, ông đ* cả tổ tông nhà mày”

Chương 14: Bí mật của bà Lan

Đôi mắt đỏ rực của Hân khiến ông ta khiếp sợ, hơi rụt vai một chút, nhưng rồi rất nhanh lại chồm lên.

Con mồi này quá ngon. Bình thường ông Hạng chỉ đủ tiền chơi cave hết date ngoài vỉa hè, nhưng cũng chỉ lâu lâu xin tiền chị gái đi đánh bạc mới dám nhón một con. Mà ngữ gái vỉa hè thối như rác cống, cũng chỉ giải tỏa tâm lý mà thôi. Con này vừa thơm lại vừa trắng lại vừa tròn, nó sắp chết với ông rồi.

Ông Hạng vừa chồm đến tưởng được ăn miếng mồi ngon thì Hân co giò đạp mạnh vào bụng, ông ta ngã ngửa đập vào thành giường nghe cái cốp. Lợi dụng ông ta đang ôm đầu, cô lại đá thêm một cước ông ta lăn sấp xuống giường. Cô nhảy xuống bẻ ngoặt tay ông Hạng ra sau lưng. Cũng may hôm nay ông ta có tí hơi men, nếu không thì có võ mấy cũng không đọ lại sức của đàn ông.

Ông Hạng la oái oái “Mày bỏ tao ra, con ôn dịch này bỏ ngay ông mày ra không?”

“Tôi không bỏ, im mồm ngay không tôi cắt gân ông chết luôn bây giờ” Cô với tay lấy con dao gọt hoa quả trên bàn gần đó.

Ông Hạng sợ hết hồn “Được rồi thả cậu ra. Cậu hứa sẽ không làm gì cháu”

“Tôi biết được ông có nuốt lời hay không?”

“Cậu hứa, cậu xin thề, con sai khiến cậu thế nào cũng được, đừng cắt gân cậu” Ông Hạng mặt cắt không còn giọt máu, ông ta biết con mặt giặc này học võ từ nhỏ, chỉ nghĩ nó học cho vui, ai ngờ nó học thật.

“Dễ nghe quá ha. Ông nằm đó chờ tôi đi” Hân giật lấy dây màn buộc chặt tay chân của ông Hạng. Rồi cô nhấc điện thoại lên.

“Đến đây nhanh giúp tôi, tôi bị thương, đưa cả đồ nghề phẫu thuật càng tốt”

Chỉ 10 phút sau, tiếng xe cứu thương rú ầm ĩ ngoài cửa, Triết lao vào phòng thì thấy cảnh tượng khiến anh hốt hoảng. Một người đàn ông nằm dưới sàn, bị trói cả chân tay, mặc độc mỗi chiếc quần sịp đã ướt nhẹp mùi khai xộc lên mũi. Ông ta đổ mồ hôi như tắm, hai bên thái dương gân chạy chằng chịt, mặt tái mét xanh lè.

Còn Hân đang ngồi trên bàn ung dung ăn dưa hấu, vú Sáu cũng ngồi bên cạnh điềm tĩnh cắt dưa cho cô ăn. Nhìn cô không hề hấn, anh thở phào nhẹ nhõm.

“Cái này? Là sao?”

"Anh nhìn không biết còn phải hỏi. Dám động đến tôi, tôi đánh đấy”

Triết há hốc mồm, cô ấy thật sự đánh ông ta đến mức này sao, tay ông ta đã bị gãy gân lủng lẳng.

Anh phì cười nhìn cô gái kia không bị xây xướt một chút nào, mặt vẫn tỉnh bơ ăn dưa hấu.

"Sao em nhân đạo vậy, không tịch thu dụng cụ gây án luôn đi”

"Tôi đã nói hết đâu mà anh cứ xồn xồn lên vậy. Anh là bác sĩ chuyên khoa tiết niệu đúng không? Tôi chạm vào gì cho bẩn tay, anh cắt đi, để ông ta đỡ đi dê xồm người khác"

"Hân, cho cậu xin. Cậu chừa rồi, đừng làm như vậy. Cậu có mỗi thú vui trên đời"

"Ông yên tâm, tôi không cắt, chỉ cắt dây chằng của ông chút thôi, sẽ để lại chút sẹo nhỏ, mà ở đó thì chẳng có ai nhìn đâu, sẽ giúp cho ông giảm chút sung sướng thôi mà. Tôi lo cho ông lại làm chuyện tầm bậy trái pháp luật thôi”

Nói rồi anh bắt đầu mở hộp dụng cụ y tế. Ông ta dám động đến Hân sao.

"Tôi xin hai người, tôi sẽ chừa đứt không làm gì nữa, không bao giờ dám. Hân, con muốn cậu làm gì cũng được"

"Ông nói thật?"

Ông Hạng vội vàng gật như gà mổ thóc "Cậu thề, cậu nói sai ra đường ô tô đâm chết"

"Chuyện này dì Lan sai ông làm phải không?"

"Không, không phải"

"Đến giờ còn nói dối"

"Cậu nói thật, chị ấy đi chơi qua đêm không về hôm nay nên cậu nghĩ cậu… ai ngờ bị con…"

"Đi chơi qua đêm? Để thằng Thành ở nhà một mình? Bà ấy nói ông gọi tôi sang?"

"Không, cậu tự gọi con. Vì cậu nắm được điểm yếu của chị ấy"

"Điểm yếu?"

"Đúng, nếu con nói anh bác sĩ kia nắn gân lại cho cậu không cắt của cậu thì cậu sẽ nói bí mật đó cho con"

Hân nhíu mày, bà Lan có bí mật gì mà cô lại không biết? Hôm nay bà ta lại còn đi qua đêm nữa sao?
"Được rồi, ông nói đi, tôi đảm bảo"

Ông Hạng nhìn sang bà Sáu và Triết, ánh mắt muốn che dấu gì đó. Vú Sáu và Triết hiểu ý của ông ta nên đi ra ngoài. Một lúc sau, Hân mở cửa, gương mặt cô thẫn thờ mất thần sắc.

"Em có sao không?"

Hân lắc đầu không nói, thu dọn giường chiếu. Triết mở trói cho ông Hạng, đá ông ta ra cửa.

“Cậu không nắn xương cho tôi sao?”

“Ông nghĩ sao ông động đến người của tôi mà tôi còn nắn lại vậy”

Ông Hạng vơ quần áo lết ra ngoài. Hôm nay ra đường dẫm phải phân chó hay sao mà xui thế này. Ai ôi, đau quá là đau.

“Em không sao chứ? Đi dạo một chút không?” Nhìn sắc mặt Hân không được tốt, anh dò hỏi.

Hân gật đầu.

Trời Sài Gòn về đêm gió thổi mát mẻ. Hai người đi bộ trong tiểu khu nhà ba. Ánh đèn nháy rực rỡ treo trên ngọn cây khiến cô nhớ lại thời thơ ấu. Chỉ những đêm trăng rằm tháng 8 hoặc lễ tết ba mẹ đưa đi chơi mới được ngắm đèn nháy. Giờ thì cả thành phố nơi đâu cũng sáng rực rồi. Lâu lắm rồi ba con cô không nói được với nhau một câu - kể từ khi người đàn bà đó xuất hiện.

Từ lúc bà ấy sinh thằng Thành ra, ba cũng bớt hẳn tình thương của cô để san sẻ cho đứa con trai duy nhất. Cô không ghét thằng Thành, cũng không quá thân thiết như chị em ruột, nhưng ít ra thằng bé cũng gọi cô là chị và chưa một lần hỗn hào với cô.

Bà Lan lừa dối ba ngoại tình bao năm qua, không biết nếu ba biết tin người mình cưng chiều như vật sủng trong tay phản bội thì sẽ có cảm giác thế nào. Hân nhếch môi, ha ha đúng rồi, cảm giác của mẹ cô năm ấy.

“Em làm gì mà suy tư vậy? Hay là mình đi ăn kem đi, giải nhiệt”

“Nhé, ok?”

“Ok”

Cả hai vào cửa hàng Circle K trong khu, gọi hai cốc kem lớn ngồi đối diện cửa kính nhìn ra dòng đường tấp nập.

Hân nhìn cốc kem trước mặt, xúc một thìa, tuỳ ý cho vào miệng. Kem tan mát rượi trong lòng, tâm trạng đỡ hơn chút ít.

“Kem ngon chứ?”

“Ngon. Anh trẻ con nhỉ, gần 30 tuổi rồi còn đi ăn kem”

Triết tủm tỉm “Tôi chiều cái người có tính cách trẻ con thôi. Cô ấy đang bực bội, ăn kem cho hạ hoả”Hân lườm anh “Người nào trẻ con?. Tôi có bực bội gì đâu. Ông ta một tay tôi cũng xử được, chẳng có vấn đề gì”

“Em dữ dằn vậy rồi sau này về làm sao tôi sống cùng được”

“Cái gì mà sống cùng, ai sống với nhà anh” mặt Hân đã đỏ dần.

“Mà sao tôi động vào em lại ngoan ngoãn không kháng cự nhỉ. Chứng tỏ em cũng thích... phải không?”

“Điên vừa thôi, đã ai nói anh vô duyên chưa?”

Triết cười, nhìn cô xấu hổ đến bực bội vô cùng thú vị.

“Có gì đâu phải xấu hổ. Chuyện đó thời nay cũng bình thường mà. Nhện giăng tơ suốt 23 năm mới có người gỡ phải vui mừng mới đúng chứ?”

Thằng cha mặt dày này không biết xấu hổ sao, “Có vẻ anh rất tự nhiên khi nói đến chuyện đó, anh có phải chuyên gia đi gỡ nhện, ngay cả trước khi gặp tôi đúng không?”

Bị nói trúng tim đen, Triết lảng đi chỗ khác “Em thích một thằng nhóc không có kinh nghiệm gì à?”

"Có phải đàn ông rất tham lam không? Anh có người yêu rồi đừng nói với tôi những câu như vậy"

Triết sững lại, nhớ đến Hạ Sương, cảm giác buồn bực kéo đến. Giọng anh trầm xuống.

"Có thể mọi người đang hiểu nhầm anh và Sương. Đúng là trước khi bà mẹ bắt đi xem mắt anh vẫn còn hoài niệm chút về tình cũ, nhưng từ khi gặp em thì khác. Nhưng anh cần thời gian giải quyết dứt điểm với Sương. Cô ấy bỏ tất cả công việc về đây, nếu anh thẳng thừng một lần thì..."

"Thì anh thấy mình nhẫn tâm quá phải không? Tâm lý của đàn ông nhỉ?"

Hân cười nhẹ, có chút tủi thân trong lòng. Cô cúi xuống xúc kem cho vào miệng lia lịa. Triết nhìn sang, miệng ý cười lan đến khóe mắt, kem dính cả miệng cô ấy rồi. Hân đang chú tâm ăn kem thì sững lại một chút khi bàn tay anh chạm vào miệng, trái tim nổ tung như có pháo hoa rực rỡ.

“Anh Triết, tình cờ quá”

Triết và Hân cùng nhìn lại, thấy Hạ Sương xách một túi đồ thực phẩm đứng ở cửa. Hân vội quay mặt đi chỗ khác. Cảm giác của cô bây giờ như trộm bị bắt gặp.

Triết nhìn Hạ Sương “Em làm gì ở đây vậy?”

“Em mua mấy thứ đồ linh tinh, nặng quá anh xách hộ em để e mua hộp kem, trời buổi tối mà oi bức quá”

“Để anh đi gọi cho”

Triết nhanh đi lại đón túi đồ nặng trĩu trên tay Hạ Sương rồi đặt xuống ghế. Hạ Sương tự nhiên ngồi bên cạnh Hân, Hân vẫn cúi đầu ăn kem, cảm thấy không khí hơi ngột ngạt, đúng là hơi oi bức. Cô xem như không quen biết vẫn yên lặng ăn kem.

“Chào cô, tôi là bạn anh Triết, mới về nước cho nên chắc cô không gặp”

Hân ngẩng đầu gật nhẹ “Vâng, tôi là Hân, bạn mới quen của anh ấy”.

“À, hôm trước chúng ta có gặp nhau trong bệnh viện rồi. Tôi cũng có nghe anh ấy nói qua, cô là bệnh nhân của anh ấy”

“Vâng, chúng tôi cũng mới quen thôi. Nhà tôi gần đây, tối nay tôi tình cờ gặp bác sĩ Triết ở ngõ. Tôi xong rồi, chào cô nhé”

Hân vội vàng đi như chạy ra khỏi cửa hàng. Cô thật thiếu sót khi không tìm hiểu quá khứ của anh ta. Có lẽ là cảm xúc này chỉ một mình cô có, đối với anh ấy thì cô gái kia mới thực sự phù hợp. Hai gia đình môn đăng hộ đối, lại là thanh mai trúc mã. Đã đến lúc phải dứt khoát với cuộc hôn nhân này rồi. Hân cười nhẹ, vẫy bừa một chiếc taxi đi về phòng trọ.

Triết cầm hộp kem đi ra, nhìn bên cạnh Sương không thấy cô gái kia đâu nữa, cảm giác hụt hẫng mất mát trong lòng một chút.

“Em ăn đi”

“Cô gái lúc nãy nhắn là có việc nên về trước. Anh ngồi đây đi”

Triết thẫn thờ ngồi xuống, mắt nhìn vào cốc kem ăn dở của Hân đã chảy thành nước. Anh cầm muỗng kem xúc cho vào miệng, vị ngọt mát của kem đã giảm đi nhiều, trôi xuống cổ họng ngọt kháy đến khó chịu. Hân chờ anh, anh sẽ dứt khoát với Hạ Sương.

Hạ Sương bên cạnh nhìn sang nhíu mày, anh ấy ăn kem còn thừa của cô gái kia?

Chương 15: Cắt nỗi buồn

Sáng sớm hôm sau, Hân bần thần đứng ở cổng nhà Triết một lúc rồi bấm chuông.

Bà Hạnh ông Tuyên trên lầu bước xuống, nhìn thấy Hân rất vui, bà Hạnh ngồi xuống nắm tay cô.

"Con đến lúc nào, ở đây bác làm cơm ăn luôn"

Hân cười gượng "Con cảm ơn bác ạ. Nhưng hôm nay con chỉ đến một chút, con có việc cần nói với hai bác ạ"

"Có chuyện gì sao?"

"Con...con muốn thưa hai bác một chuyện. Con muốn huỷ hôn ước giữa con và anh Triết"

"Cái gì, sao lại huỷ hôn. Cái đứa kia đã gây ra tội gì phải không?"

"Không phải như vậy đâu bác. Tại vì chúng con không hợp nhau"

"Sao lại không hợp nhau, bác có thấy hai đứa cãi nhau bao giờ đâu"

"Có những chuyện không phải cãi nhau là sẽ tan vỡ đâu ạ. Cháu và anh ấy, ngay từ lúc bắt đầu đã không phải là tình yêu. Cho nên...cháu nghĩ nên kết thúc sớm thì sẽ tốt cho cả hai. Cháu xin lỗi, cháu làm hai bác buồn lòng"

"Để bác gọi điện thoại cho nó về nói chuyện rõ ràng. Hôn nhân là của hai đứa thì cũng phải có mặt hai đứa để nói chuyện"

Bà Hạnh cầm điện thoại gọi ngay cho Triết "Alo, con đang ở đâu về nhanh"

Triết nói gì đó trong điện thoại. Chân mày bà Hạnh nhíu lại, rồi bực mình tắt máy. Ông bà Tuyên nhìn nhau thở dài. Xem ra ông bà không thể có cách nào bù đắp cho con bé được nữa.

"Hân này, bác rất thương con. Nếu con không thành dâu của bác thì bác nhận con là con nuôi, được không? Con gái bác ở nước ngoài, bác chỉ muốn có một đứa để tâm sự thôi"

Hân nhìn bà Hạnh cười. Cô cảm thấy có lỗi với người lớn quá, cũng không hiểu tại sao mới gặp đến lần thứ ba mà bà ấy đã coi cô như con cái trong nhà.

Ra về, bà Hạnh còn bắt Hân cầm một đống đồ ăn mang về nhà, dặn dò đủ thứ phải năng đến chơi với bà cho đỡ buồn.

"Tôi thương con bé quá, rồi làm sao chúng ta chuộc lỗi được với con bé đây" Bà Hạnh sụt sịt.

"Lúc nãy tôi gọi ông có biết thằng con ông đang ở đâu không? Nó đang ở bên cạnh con Sương. Không hiểu sao tôi không thể nào ưng con bé đó được. Nó rồi cũng như bố nó thôi"

Ông Tuyên lặng lẽ bóp trán không nói gì.

"Khổ thân con bé Hân, nó đã phải ở trong cô nhi viện từ nhỏ rồi. Cái thằng con trời đánh nhà mình, con nhỏ kia về cái là rối rít dính nó như sam. Ông xem, ngày trước nó ham giàu sang bỏ lại thằng bé như thế nào"

Ông Tuyên cầm khăn giấy lau nước mắt cho vợ mà xót.

"Thôi, chúng nó không có duyên với nhau thì mình cũng đành chịu. Bà đừng khóc nữa"

Triết về nhà, nhìn thấy ba mẹ đã ngồi ngay ngắn ở ghế, mắt mẹ đỏ hoe.

"Mẹ, mẹ làm sao thế này"

"Làm sao? Con nói cho mẹ biết, con yêu đứa nào?"

"Sao mẹ lại hỏi con thế?"

"Con bé Hân vừa đến xin huỷ hôn. Con vừa lòng chưa?"

Huỷ hôn sao? Trái tim Triết bỗng rơi xuống vực thẳm của sự hụt hẫng. Cô ấy huỷ hôn sao? Triết lao ra ngoài nhanh như một cơn gió.

Anh gọi cho Hân, gọi đi gọi lại nhưng cô không nghe máy. Anh nhắn tin, rốt cục cô cũng trả lời.

“Tôi nói chuyện với hai bác rồi. Tôi xin lỗi đã không nói trước với anh. Anh không cần phải áy náy gì cả đâu. Chúc bác sĩ Triết hạnh phúc”

Anh thẫn thờ cầm chiếc điện thoại, đọc đi đọc lại tin nhắn, buồn bực không dứt trong lòng.

Trên chung cư Avenue, ba người đàn ông ngồi quanh chiếc bàn lớn.

Triết trầm ngâm, yên lặng cầm đóa tường vi đỏ trong tay. Từ khi biết cô ấy yêu tường vi đỏ thì trong văn phòng của anh ở bệnh viện, trên bàn làm việc của anh ở công ty luôn có một lọ hoa tường vi thế này. Có lần cô hỏi anh "anh có thích tường vi không?" anh trả lời "tôi thấy tường vi đẹp nhưng có màu đỏ sẫm quá sầu não". Rồi cô nói với anh "nếu anh đã thích hoa hồng, tường vi dẫu đẹp có gì liên quan". Anh không hiểu ý nghĩa của câu nói đó, đến khi hiểu được thì đoá tường vi đỏ ấy đã len lỏi sâu vào trong tim.

"Cậu phải xác định rõ ràng tình cảm dành cho ai. Chứ không thể nước đôi được" Phong chắc nịch.

"Tôi biết, nhưng tôi cũng có cái khó. Sương đã bỏ tất cả cuộc sống bên đó về đây với tôi. Tôi không thể nhẫn tâm dứt khoát một lúc như vậy được"

Minh cười lạnh nhìn sang Phong "Tình yêu không có chỗ cho sự thương hại, nếu không bảo vệ được người mình yêu thì bỏ sớm đi"

Triết chẳng còn tâm trí nào để ý đến không khí căng thẳng giữa Phong và Minh. Anh thở dài, hai đứa nó kình địch với nhau, lại còn có hôn phu ước hẹn ở giữa mà sao nó lại dễ dàng vậy? Còn anh không có tình địch cớ làm sao không giải quyết được? Thể xác đã có được mà trái tim mãi cũng không xong. Lỗi là của anh, ngay từ đầu anh ích kỷ không dứt điểm hạn với Hạ Sướng, có phải anh tham lam muốn cả hai người con gái, bây giờ cô ấy hủy hôn mới thấy thật sự mất mát. Thằng Tú nói đúng, anh đã quen thói phong lưu cho nên gặp quả báo.

Phong vỗ vai Triết “Điều quan trọng nhất là cậu chọn dứt khoát đi, nghĩ đến hậu quả và ghánh chịu”

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Hân về nhà, thấy Lam đang làm bánh. Tội nghiệp con nhỏ, hôm nay thiệp mời đã phát đến tất cả mọi người ở công ty. Vậy mà nó vẫn có thể nấu ăn cho được. Hân không giống Lam, có thể nuốt hết đau khổ vào trong lòng mà tự chịu đựng. Người ta nhìn Hân có cá tính mạnh nhưng thật ra thì cô là người không hề biết cách che dấu cảm xúc.“Thôi nghỉ ngơi đi để đó mình làm cho”

Hân vội vội vàng vàng đẩy Lam đến bàn uống nước.

“Không sao, mình chỉ mệt chút thôi vẫn nấu cơm được mà”

“Không mượn, để đó mình. Nói ngồi là ngồi đó”

Hân nhìn đôi mắt đỏ của Lam, xót xa mà không dám nói gì sợ bạn buồn. Buổi trưa, tổng giám đốc gọi điện cho cô nói Lam mệt cho cô nghỉ về nhà với Lam là cô biết giữa hai người đã xảy ra những gì. Hôm nay cô cũng buồn.

“Lam này, hay mình đừng ăn cơm nữa. Mình dạo phố đi. Lâu lắm bồ với mình không đi chơi rồi”

Thấy Lam không nói gì, Hân lay lay Lam làm nũng.

“Đi mà, mình đi ăn dồi sụn nướng đi, tự dưng thèm quá” nói xong còn đưa lưỡi liếm một đường quanh miệng.

Lam nhăn mặt nhìn Hân “Ghê quá, bồ làm cái gì vậy?”

“Tui thèm lắm, đi nhanh không tắc đường nè”

Hân thay một chiếc váy chữ A ngắn, áo bomber khỏe khoắn.

Lam bật cười nhìn Hân “Chà, trông bồ tui như nữ sinh trung học ha!”

Hân vui vẻ “Cậu khác gì mình đâu, xem kìa, có khi làm thử thách eo thon như trên instagram được luôn nha”

Hai cô gái đi vào trung tâm thương mại, còn khá sớm nên vẫn chưa vội ăn tối. Hân vốn con của gia đình kinh doanh đá quý nên rất thích đồ trang sức. Cô kéo Lam sà ngay vào cửa hàng trưng bày đá quý ở trung tâm.

“Vào đây làm gì, mình không có nhu cầu“

“Thì cậu cứ vào đi, mất gì đâu”

Lam lặng yên nhìn Hân ngắm nghía rồi chỉ vào sợi dây mảnh có mặt đá đơn giản là một viên ngọc trai nhỏ đính những viên pha lê nhỏ xung quanh.

Nhân viên bán hàng cười rất tươi “Quý khách có con mắt tinh tường thật. Cái này mẫu mới nhất mới nhập khẩu về”

Lam kéo tay Hân “Hôm nay, cậu chịu chơi thế à”

Hân quay sang lam cười toét miệng. Nhưng nụ cười bỗng treo giữa không trung. Cô kéo Lam đi thật nhanh.

“Chúng ta đi không xem nữa”

Thấy Hân có gì đó rất lạ, Lam ngoảnh lại, bắt gặp một đôi nam nữ đang đi đến gần. Hai người chưa kịp đi thì Triết đã cất giọng.

“Chào hai em”

Lam gật đầu, liếc nhẹ đánh giá cô gái đang khoác tay anh ta. Một cô gái xinh đẹp trong trẻo, nhẹ nhàng thanh thoát, nhưng nhìn vẫn không có hảo cảm lắm.Cô gái đó nhìn Hân và Lam khẽ gật đầu mỉm cười “Chào cô, lại gặp nhau rồi”

“Chúng tôi có việc xin đi trước” Lam nhẹ nhàng kéo Hân đi, cô đang rất lo lắng cho bạn mình.

Triết bỗng thấy khó chịu với bàn tay đang níu cánh tay mình, anh gỡ ra đẩy nhẹ cô gái bên cạnh.

“Em chọn gì chọn đi”

“Hai em đi mua sắm ở đây sao” mắt anh vẫn dính chặt vào cô gái bên cạnh Lam.

“Chúng tôi không đủ giàu sang để mua những thứ này”

Hân nói, trong giọng nói có chút không được tự nhiên.

Triết căng chặt sống lưng định nói gì đó lại thôi. Nhìn chiếc váy ngắn của cô anh nhíu mày. Hân không nhìn anh, kéo Lam đi ra ngoài cửa tiệm. Triết nhìn theo bóng hai cô gái rời đi, cổ họng như có đá chèn.

Hân và Lam đi rồi, anh thanh toán tiền cho Sương rồi quay sang cô nói.

"Em đi về trước đi, anh có việc một chút phải đến bệnh viện. Anh gọi xe cho em"

Mắt thấy Sương đã lên xe, Triết quay trở vào trung tâm thương mại, vào tiệm trang sức lúc nãy.

"Cô gái mặc váy đen lúc nãy xem cái gì ở đây? Phiền anh gói lại cho tôi"

Triết cầm hộp trang sức sợi dây mặt đá, tay miết nhẹ một chút cẩn thận cho vào túi rồi đi ra khỏi tiệm. Hân, thật xin lỗi, xin lỗi em vì đã để em chờ đợi quá lâu.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

“Hân, cô gái bên cạnh anh Triết?”

“Bỏ đi, mình với anh ta không còn quan hệ gì hết”

Lam quay sang giữ vai bạn “Hân, cậu sao vậy”, Lam hốt hoảng nhìn thấy mắt Hân đã ngập nước.

Cô kéo Hân vào một góc “Không sao cả, bồ mình mạnh mẽ mà.

“Cô ấy là mối tình đầu của anh Triết. Mình chỉ là người thay thế thôi...Nhưng mà...mình...mình yêu anh ấy mất rồi”

Lam vỗ nhẹ vai bạn, không biết nói sao. Có lẽ Hân thật sự đã yêu Triết, như tình yêu của cô đối với Phong.

Một giọng nói trầm ấm vang lên "Hân, em đừng khóc"

Hân ngẩng đầu lên, bắt gặp một ánh mắt đang nhìn cô say đắm.

Hân quệt vội nước mắt "Anh Duy, sao anh lại ở đây?"

Duy nhìn những giọt nước mắt của cô lòng đã thắt lại. Anh đã cảm nhận được cô đã yêu người đó, nhưng không ngờ cô yêu lại đau khổ đến nhường này. Tim đau nhói nhưng miệng vẫn phải nở nụ cười.

"Anh đi khảo sát kiến trúc thương mại, không ngờ lại gặp hai đứa ở đây. Đi uống nước nhé"

Lam nhìn Hân rồi lắc đầu từ chối. Con nhỏ này giờ đang không có tâm trạng gì, tốt nhất là nên ra khỏi chỗ này, đề phòng nhỡ chẳng may gặp lại đôi kia.

"Tụi em phải về rồi. Anh Duy cứ làm việc đi nhé"

Lục Duy đứng trong ánh hoàng hôn, sau ánh nắng chiều sắp tắt, ánh sáng chiếu lên đôi đồng tử của anh ánh lên những tia tuyệt vọng. Người con gái anh yêu, yêu từ ánh nhìn đầu tiên nhưng anh không thể chạm vào, thậm chí không thể chia sẻ nỗi buồn cho cô ấy.

Ra khỏi trung tâm thương mại, Lam có điện thoại, là họ hàng ở quê nhắn cô về có việc gấp. Lam ngần ngại nhìn Hân, không muốn để cô ở đây một mình chút nào.

"Cậu đừng lo mà, cứ về quê đi. Minh đi thay đổi kiểu tóc một chút rồi sẽ về sớm"

Hân một mình đi vào tiệm tóc. Chưa bao giờ cô thử cắt tóc ngắn, lần này thay đổi một chút xem sao. Cô nhìn mình trong gương, do dự một chút rồi nói với chủ tiệm tóc.

"Cắt ngắn cho em, anh thích cắt kiểu nào cũng được"

Cây kéo xoẹt ngang mấy nhát, mái tóc dài ngang lưng rơi xuống. Hân sờ tay lên phần tóc cụt lủn có phần lạ lẫm, nhưng lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Người ta nói khi buồn nên đi cắt tóc quả là đúng mà.

Chủ tiệm tóc nhìn vào gương. Cô gái này được khuôn mặt trái xoan ưa nhìn, cho nên kiểu tóc nào cũng hợp. Để tóc dài trông rất dịu dàng mà cắt tóc ngắn lại vô cùng trẻ trung. Nhưng anh vẫn thấy tiếc, mái tóc dài đen nhánh lại mượt mà thế này, không biết đã được nuôi dưỡng trong bao lâu.

Cắt tóc xong, cô đi bộ dọc vỉa hè, chầm chậm dưới tán cây nghe tiếng ve kêu râm ran. Vậy là mùa hè đến rồi. Hè Sài Gòn nắng cháy bỏng rát, những tia nắng xuyên qua kẽ lá tinh nghịch nhảy nhót trên mái tóc cụt lủn của cô, nhưng sao lại buồn đến vậy. Có lẽ là do lũ ve rồi, ve kêu là mùa của chia ly.

Một chiếc xe dừng lại bên cạnh cô "Đi thơ thẩn thế này à, suýt nữa anh không nhận ra rồi"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau