NƯỚC MẮT TƯỜNG VI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Nước mắt tường vi - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Nỗi buồn giăng trên mắt

Tú Hân đứng trước mộ mẹ, nước mắt chảy dài theo khuôn mặt rơi xuống. Nghĩa trang chỉ mình cô, gió rít lên từng đợt hoang vắng quẩn quanh người lạnh lẽo. Hình ảnh người phụ nữ trên bia mộ tươi cười cứa vào lòng cô đau thấu tâm can.

“Mẹ, mẹ ơi sao không cho con theo cùng”

6 tuổi, mẹ mất. Một đứa trẻ chưa hiểu hết thế nào là nỗi đau. Ngay liền sau đó chỉ 5 tháng một người đàn bà khác xuất hiện trong nhà, rút cạn tình thương của ba dành cho Hân. Lớn lên, cô mới hiểu thế nào là “mấy đời bánh đúc có xương”, phận con chồng. Người đàn bà ấy không hề đánh cô một roi, không chửi mắng cô một câu, nhưng những chuyện bà ta làm, cô sẽ khắc sâu trong xương tủy đến muôn đời này không bao giờ quên được.

Đặc quyền lớn nhất bà ta trao cho Hân là tống thẳng cô vào cô nhi viện năm cô 8 tuổi, như một cách nhổ cái gai trong mắt mình, loại dần một phần tài sản của nhà họ Cao. Chẳng may, mấy năm gần đây, ba của Hân bắt đầu năng đi lại với con gái thì bà ta lại quay ngoắt thái độ chặn mọi con đường sống để cô trở về nhà. Những tưởng rằng càng về già con người ta càng ăn năn sám hối, nhưng không phải như vậy, đó chỉ là một nước cờ trong con đường chiếm đoạt tài sản thừa kế của cô mà thôi.

Nếu không phải được tận tai nghe thấy những gì bà Lan nói chuyện, chắc có lẽ cả đời này Hân cũng không ngờ tâm địa của một con người có thể đi xa đến thế.

Ba cây nhang vừa thắp đã tắt, tàn tro rơi xuống lấm tấm trên mặt đá lạnh loang lổ vì đẫm nước mắt. Cô bật lửa thắp thêm nhang, lặng lẽ lấy trong túi ra một chai rượu nhỏ.

“Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ, việc con làm hôm nay có thể khiến con của mẹ sống trong cả đời tủi nhục, nhưng con không thể chịu sự điều khiển của bà ta”

Những ngón tay thon gầy xanh xao bật nắp cái “cạch”, âm thanh lạnh lẽo vang lên giữa đồng gió hoang vu dội ngược lại trái tim lạnh lẽo của Hân. Cô đưa chai rượu vodka lên miệng uống, nước mắt hoà lẫn với rượu đắng chát nhưng cũng không bằng nỗi buồn trong lòng. Uống cho say, uống mong sưởi ấm một chút cõi lòng lạnh lẽo, uống để can đảm đối mặt với hiện thực sắp tới.

Hết một chai rượu, tàn hương cũng hết, gió thổi càng mạnh hơn. Cô gái liêu xiêu đi ra khỏi nghĩa trang. Kể từ đây, cuộc đời cô cũng rẽ sang một hướng khác.

(Đọc tại facebook tác giả Lam Lam)

***

Tú Hân nắm chặt sổ khám bệnh, ngón tay dùng sức đã run rẩy. Dù đã mượn rượu lấy can đảm nhưng sao bây giờ cô lại sợ như thế này. Cô thở sâu một hơi, đi vào phòng phẫu thuật.

Nằm trên giường phẫu thuật, Hân mở to mắt nhìn đèn trên trần nhà, giọt nước mắt lăn khỏi khoé mắt. Văng vẳng bên tai cô là tiếng của bà Lan “Con đó à, nó sẽ không được một đồng nào từ nhà này đâu, làm sao nó dám giành với thằng Thành được. Chị đã sắp xếp cả rồi, cái nhà kia chỉ cần một đứa con gái còn nguyên vẹn và dễ bảo là được. Nhà đó cũng nói rồi, lấy con trai họ rồi thì họ cũng không cần của hồi môn gì cả, chỉ xách người đến ở thôi. Yên tâm, cơm không ăn gạo còn đó, sau đêm tân hôn, nó sẽ là của em, để gia đình chồng nó phải ngược đãi khinh bỉ cho đến chết thì thôi. Sao nó càng ngày càng giống ba nó như thế cơ chứ,ông Long dạo này dở chứng lại quan tâm nó hơn làm chị phát điên, hôm trước chị còn nghe ông ấy nói chuyện với luật sư để lập di chúc, không biết ông ấy có định cho nó tài sản gì không. Con này chị phải làm cho cả đời nó không ngóc đầu lên nổi. Gia sản nhà họ Cao, chỉ thằng Thành được hưởng thôi”

“Hân, con đứng đó làm gì?”

Bà Lan vội vàng dập điện thoại, không biết cái con ngu đần kia có nghe được gì không. Bà ta chạy lại chỗ ông Long cất giọng ngọt ngào.

“Mình và con về bao giờ sao không gọi em mở cổng. Mình ngồi đây em đi làm nước cam, trời nắng quá phải không?” Bà ta còn khéo léo lấy khăn giấy lau lau mồ hôi trên trán ông.

Hân nhìn mẹ kế đi xuống bếp, trong lòng giấy lên sự khinh bỉ và uất hận. Không hiểu tại sao ba cô có thể mê được người đàn bà quỷ quyệt ấy.

“Hân, con ngồi xuống ba nói chuyện” ông Long nhìn ánh mắt của con gái nhìn vợ mình đã cảm thấy không hài lòng.

“Sắp tới con về nhà sống, chuẩn bị kết hôn với con nhà bác Tuyên bạn của ba”

Đã nghe được cuộc điện thoại của bà Lan cho nên Hân phần nào hiểu ra cốt lõi của cuộc hôn nhân này là gì. Cô nhếch môi lên khinh bỉ.

“Ba muốn tống con ra khỏi cái nhà này càng sớm càng tốt cũng không cần làm như vậy?”

“Con nói gì lạ vậy, trai lớn dựng vợ gái lớn gả chồng, có gì mà tống với không tống”

“Con nói gì sao? Nếu đã không muốn nuôi dưỡng con từ nhỏ thì cũng đừng can thiệp vào cuộc sống của con. Con không đi xem mắt, con không cưới. Ba và dì đừng giả vờ tốt bụng trước mặt con. Thật sự kinh tởm”

“Mày nói gì?”

Một cái tát mạnh hạ xuống bên má Hân, má trắng nhanh chóng đỏ ửng hằn lên vết 5 ngón tay to. Hân trợn mắt nhìn ông Long, tủi thân dâng trào nơi khóe mắt. Ông Long nhìn con gái rồi nhìn bàn tay mình, ông nuốt cục nghẹn nơi cổ họng xuống. Đây là lần đầu tiên ông đánh con gái, nhưng nó quá bướng và lì.

Bà Lan từ trong bếp chạy ra, vội vàng vuốt ngực ông Long.

“Có chuyện gì ông bình tĩnh, đừng dùng bạo lực với con”“Dì đừng có vờ vịt, tôi nghe được hết rồi, dì muốn chiếm trọn tài sản à. Còn lâu mới đạt được mục đích”

“Con, con nói gì vậy con. Ông xem đấy, tôi chỉ muốn con được gả vào chỗ tốt. Vậy mà…” Nói rồi bà ta sụt sịt chấm nước mắt.

“Dì à, tôi tự hỏi các đạo diễn sao lại bỏ qua một tài năng như dì chứ?”

Ông Long nhìn người phụ nữ nép trong ngực mình khóc lóc mà xót. Ông hét lên.

“Hân, xin lỗi dì, nhanh”

“Con không có lỗi, chẳng việc gì phải xin cả” Hân ngước đôi mắt đỏ ửng lên nhìn ba mình.

“Ba cái gì cũng dì dì, ba đã có một ngày nào yêu thương con gái chưa? Ba không thương yêu không nuôi dưỡng thì đẻ ra con làm gì, thà bóp chết con thì hơn”

Nghe con gái nói vậy, cơn giận của ông Long đã lên đến đỉnh điểm, ông chỉ tay thẳng vào mặt Hân.

“Cút, cút về cô nhi viện của mày. Từ nay đừng để tao nhìn thấy nữa” Ông Long ôm ngực thở dốc. Bà Lan vuốt lấy vuốt để ngực ông, mồm nói “mình ơi mình ơi mình bình tĩnh” nhưng ánh mắt đã dâng lên niềm vui sướng nhìn Hân chạy ra ngoài.

Hân về phòng trọ, ngày hôm sau lên công ty thì nhận được quyết định bị thôi việc. Lý do cô không hoàn thành KPI (chỉ tiêu). Thật vô lý, cô luôn là người hoàn thành KPI tốt nhất của công ty, làm sao có chuyện như thế?

Hân hùng hổ vào thẳng phòng giám đốc để hỏi cho ra nhẽ. Nhưng nghe được câu trả lời của giám đốc cô còn choáng váng hơn. “Chúng tôi không dám nhận con gái của ông chủ tập đoàn đá quý về làm. Ai biết cô có tiết lộ bí mật kinh doanh cho công ty gia đình cô không”

Cô biết ngay ba cô đã làm. Mỗi lần không vừa ý chuyện gì là ông lại bị người đàn bà kia xúi giục, từ ngày ra trường không biết cô đã nghỉ bao nhiêu công ty rồi.

Cầm hồ sơ đi rải khắp các công ty lớn đều không được. Đi đến đâu cô cũng nhận được câu trả lời, không nhận con gái của chủ tập đoàn đá quý JW.

Đứng giữa cái nắng gắt của Sài Gòn, Hân ngửa đầu thở than. Tại sao bố cô lại tuyệt tình như vậy chứ. Đã vậy thì cô sẽ phá cho nát bét cuộc hôn nhân này.

“Hahaha… haha haha”Bác xe ôm nhìn cô gái cầm tập hồ sơ đứng ở cổng trung tâm thương mại cười thê lương. Con nhỏ này không xin được việc hoá điên rồi sao!

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Triết vừa phóng như bay về phòng khám thì hộ sĩ báo đã đẩy bệnh nhân vào phòng phẫu thuật. Mẹ nó, đang vui thì đứt dây đàn. Nếu không phải y tá gọi về có ca tiểu phẫu gấp thì anh cũng không phải gắng gượng đến mức này. Có mỗi cái ca tiểu phẫu mà cũng phải gọi mình về, cái bệnh viện này thật là vắt kiệt sức lực của anh quá đáng. Anh vào văn phòng, ngồi một lúc để lửa trong lòng hạ xuống rồi đi vào phòng phẫu thuật.

“Đưa sổ khám tôi kiểm tra lại lần nữa”

Ngón tay dài lật sổ khám bệnh, mày anh nhíu lại. Cô gái này muốn làm gì vậy?

“Ngừng tiêm thuốc mê, ra hết ngoài cho tôi. Ca này không làm, để tôi nói chuyện lại với bệnh nhân”

Hộ sĩ dọn đồ phẫu thuật đi ra ngoài.

Anh nhìn cô gái đang nằm trên giường phẫu thuật. Một khuôn mặt khá ưa nhìn, làn da trắng hồng, cánh mũi thẳng tắp, đôi môi nhỏ căng mọng. Có mùi hương thoang thoảng thanh mát quẩn quanh khắp người cô.

Triết cong môi, bỗng dưng tim đập rộn ràng. Xinh đẹp thế này mà lại muốn huỷ hoại cái đó sao?

“Cô ngồi dậy đi”

Hân ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì. Tại sao lại dừng. Cô nhìn lên bảng tên “Bs. Lê Thiệu Triết” nhưng cũng không nghĩ được nhiều, đầu đau như búa bổ vì đi bộ dưới nắng khá lâu. Cô xỏ chân xuống dép đi về phía cửa nhưng đầu óc choáng váng nặng trịch.

“Cô đi đâu?”

Bỗng nhiên tay cô bị một lực mạnh kéo lấy. Theo bản năng Hân xoay người vặn ngược tay anh ta lại, nhưng người kia thủ thế khá mạnh. Cô nhanh chóng bị đẩy xuống ghế ngồi trước bàn màu trắng. Người đàn ông kéo khẩu trang y tế xuống, đôi mắt màu hổ phách ánh lên tia giễu cợt.

“Nói đi là đi? Chẳng phải cô muốn phá cái màng đó sao?”

Hân lắp bắp “Vâng, tôi...”

“Nhất định phải phá sao?”

Đôi mắt hơi ngấn nước của cô có chút dao động, nhưng rất nhanh gật đầu.

“Cô bao nhiêu tuổi?”

“Tôi 23”

Anh nghĩ thầm, giữa thành phố phồn hoa hiện đại này lại còn có cô gái 23 mà chưa trải qua chuyện đó, thật hiếm thấy.

“Ở đây chúng tôi không làm chuyện đó, chỉ có thủ thuật vá màng trinh thôi. Tôi không hiểu cô trải qua chuyện gì mà phải làm cách đó. Nhưng tôi khuyên hãy yêu một chàng trai thật lòng và trao cái đó cho họ. Dùng cách này… thật phí phạm”

Hân cúi mặt, nỗi buồn giăng trên mắt. Một lát sau cô chào anh, chầm chậm lê chân ra ngoài. Ra khỏi khuôn viên bệnh viện, cô ngước nhìn tán hoa tường vi đỏ rực khẽ mỉm cười chua chát. Ông trời thật lạ, mỗi cái ước nguyện nhỏ nhoi vậy mà cũng không cho.

Triết đứng trên ban công tầng 2 nhìn xuống, thấy cô gái đứng dưới tán tường vi lặng lẽ. Anh khẽ thở nhẹ một hơi, xinh thế kia mà lại không muốn giữ cái quý giá nhất đời con gái. Anh đi đến bàn, cầm cuốn sổ khám bệnh lên nhíu mày chút. “Cao Thanh Tú” 23 tuổi, còn trẻ sao lại muốn đến bệnh viện phá trinh?

Chương 2: Tôi làm thủ thuật cho cô

Ông Long gọi chục cuộc đến cháy máy, cái đứa con gái của ông sao nó lại bướng bỉnh lì lợm đến vậy. Thật sai lầm khi đưa nó vào cô nhi viện, lại học cái thói vô nền nếp của mấy đứa trẻ đầu đường xó chợ. Bà Lan bên cạnh giọng ngọt xớt.

“Mình à, mình uống cái này đi, em mới order ở nước ngoài về. Nghe nói tốt cho tim mạch lắm. Mình đừng tức giận như vậy ảnh hưởng sức khỏe, rồi đổ bệnh ra đó em xót lắm”

Ông Long nhìn bà Lan ánh mắt dịu xuống, cũng chỉ có bà Lan là quan tâm đến ông nhất, cái đứa con kia nó đi cả năm cả tháng về nhà cũng chưa bao giờ hỏi han sức khỏe của ba, mặt bao giờ cũng xị xị ra. Không hiểu rồi sau này nó lấy chồng sẽ thế nào.

Dường như bà Lan đọc được suy nghĩ của ông Long, lại ngọt nhạt “Mình à, có vẻ như mình can thiệp cho con bé Hân thôi việc cũng không có tác dụng gì nhiều lắm. Bây giờ nó đã ra khỏi cô nhi viện rồi, nếu như mà không có tiền tiêu nữa thì chắc chắn con sẽ phải về để lấy chồng thôi”

“Ý bà là?”

“Vầy nè, giờ mình tạm thời sẽ không cho con tiền tiêu vặt nữa, tiền tiêu vặt mỗi tháng ông cho con thì cứ để lại đi. Em đảm bảo với mình chỉ vài hôm thôi nó sẽ phải về nhà ngay lập tức”

Ông Long nhíu mày, vợ ông nói cũng có lý. Nếu không có tiền thì nó sẽ phải về nhà ngay, chứ làm gì có ai nuôi cô báo cô nó. Ông Long cầm điện thoại lên nhắn cho con gái một cái tin “Con có hai lựa chọn, về nhà chuẩn bị đi coi mắt hoặc là từ nay ba sẽ rút tiền tiêu vặt của con”.

Hân nhận được tin nhắn, nhếch môi khinh bỉ. Cô ra khỏi cô nhi viện năm 18 tuổi, đều đặn từ ngày đó mỗi tháng bố cô chuyển vào tài khoản 2 triệu đồng, thật sự là số tiền quá lớn mà. Nhưng thật sự thì 2 triệu đó cũng đỡ đần cho cô không ít sinh hoạt, ít nhất cũng đủ tiền trọ. Bây giờ không có nữa, việc làm lại không xin được thì sẽ phải xoay xở thế nào đây? Công việc dịch thuật tại nhà bên trung gian cũng ăn hết một nửa, dịch mỏi mắt một trang A4 cũng chỉ được 30-50 ngàn đồng.

Hân nhắn cho Lam - bạn cùng phòng một cái tin mình về muộn, rồi đi đến trung tâm việc làm nhỏ gần trường đại học. Bây giờ chỉ còn hy vọng vào các trung tâm môi giới việc làm, chứ nộp hồ sơ trực tiếp tại các công ty thì bố cô đã bịt hết cửa rồi. Các trung tâm môi giới việc làm không có nhiều công việc lương cao, chỉ những việc lao động chân tay hoặc tại các khu công nghiệp là nhiều, hoặc đơn giản nhất là gia sư, hoặc phát tờ rơi.

Cuối cùng cũng tìm được hai lớp gia sư tiếng Anh cho học sinh lớp 9, lương cũng được 200 ngàn/ca, cộng thêm phát tờ rơi 100 ngàn/ca. Tạm thời có thể đủ chi trả trong lúc tìm việc mới. Bước ra ngoài, ánh nắng cũng dịu đi một chút, cô nhìn lên mặt trời cười tươi.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Triết ngồi cạnh quầy bar, đưa ly Singleton lên môi nhấp một ngụm. Dạo này chán thật, không có thú vui nào. Cô gái sexy bên cạnh vuốt mái tóc uốn xoăn cẩn thận óng mượt, đôi mắt lúng liếng nhìn anh.

“Anh Triết dạo này không thấy lui tới, quên em rồi sao?”

“Quên sao được, nữ hoàng của Diamond Bar” anh chạm nhẹ vào ly cô gái lắc nhẹ rồi ngửa cổ uống.

Nữ hoàng của Diamond Bar nhìn anh chăm chú, người đàn ông này là bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất thành phố này, phong lưu đào hoa nhưng lại toát lên vẻ tri thức hấp dẫn chết người, khác hẳn với mấy cậu ấm choai choai ở đây.

“Hôm nay anh không đi làm à? Uống với em một ly nữa nha”

“Ok, tối tôi mới có ca trực, qua đây một lát rồi đến thẳng bệnh viện luôn”

Triết lại làm một ly nữa. Nữ hoàng Diamond Bar cười lúng liếng ánh mắt “Một viên kẹo nha anh, cho hưng phấn”

“Hả, em điên hả Ngọc Ly, hôm nay anh có ca trực, anh không dùng cái đó”

“Thôi nào, chỉ một lần này thôi mà anh Triết. Em đùa đó, không phải kẹo, chỉ kích thích súng đạn của anh chút thôi”

Triết đã bắt đầu thấy cả người mình nóng lên. Mẹ kiếm con chó cái này nó dám bỏ thuốc mình. Anh không phải là loại trai sạch sẽ gì nhưng tuyệt đối không bao giờ dính vào gái bar, tránh hậu họa không hay về sau, cùng lắm là nghiêm túc với những mối tình tại thời điểm nào đó. Dính vào loại gái này, nhẹ thì vào đồn khi nào chẳng hay, nặng thì giang mai, lậu Sida, AIDS như chơi.

Anh vội vàng lao ra khỏi quán bar, ngồi vào xe lấy tốc độ nhanh nhất chạy về bệnh viện. Anh phải về gấp uống thuốc giải chứ nếu không sẽ không biết làm ra chuyện gì.

Con mẹ nó chứ, sao lắm đèn đỏ vậy, lại còn giờ tắc đường. Tôi thề, ngày mai phải chuyển ngay lên miền núi, không thể sống ở thành phố lũ yêu tinh nhền nhện giăng khắp lối được. Anh bóp còi inh ỏi, nút áo đã bị mở ra hai cúc nhưng nhiệt độ vẫn không thể giảm, phần dưới đang dần căng lên vô cùng khó chịu.

Đang bực bội thì cửa bị gõ ầm ĩ. Triết bực bội hạ cửa kính, chuyến này mà có nữ công an nào thì anh cũng sẽ lôi vào xe luôn, hậu quả tính sau. Má ơi không chịu được nữa rồi.

Cửa kính hạ xuống, một đôi mắt long lanh to tròn nhìn vào xe rồi dè dặt thả tờ rơi vào. “Xin lỗi đã làm phiền anh ạ. Gần đây có chung cư 5 sao đang xây ở quận 9, đã đặt móng rồi, đây là bướm 3D mời anh tham khảo”(Bướm: Cách gọi khác của áp phích hay tờ rơi)

Triết trợn mắt, máu đang sôi sùng sục, bướm cái gì mà bướm. Anh bực bội kéo kính xe lên. Khoan… bướm? bướm? Mà đôi mắt và giọng nói, quen lắm, cô ta là…?

Anh vội vàng mở cửa xe, bước ra ngoài, nhìn thấy cô gái kia đang đi đến các ô tô khác gõ cửa, anh chạy lại vác cô lên tống vào xe đóng sập cửa lại.

“Anh điên hả, buông tôi ra. Trời ơi cứu tôi, mọi người cứu tôi. Tôi bị bắt cóc”

Bàn tay cô đập ầm ầm lên cửa kính, nhưng không ai nhìn, không ai nghe. Cái xe điên này sao kính lại màu đen cơ chứ.

“Đừng có hét nữa, tôi đè cô ra luôn bây giờ. Tôi bác sĩ cô gặp đây? Cô muốn phá trinh đúng không? Im đi tôi làm cho mãn nguyện”, giọng nói của Triết đã khàn đục, anh xoay mạnh vô lăng ngoặt vào ngã rẽ.

Hân giờ mới nhìn sang, anh ta là bác sĩ hôm trước, lên đồ thế này… đẹp trai quá. Nhưng mà cô nghe anh ta nói gì nhỉ, làm thủ thuật cho cô hả, mấy hôm đi mấy bệnh viện điều không làm thủ thuật đó cô đang không biết tính sao, nhưng hôm trước anh ta nhất quyết không chịu làm cơ mà, nay anh ta bị gì vậy?

Triết không để ý đến biểu hiện của cô gái bên cạnh, điên loạn vượt đèn đỏ qua dòng người rồi đỗ xịch vào khách sạn bên đường. Anh mở cửa, ném chìa khoá và ví cho bảo vệ rồi nắm tay Hân kéo đi vào trong thật nhanh.

“Anh kia, sao lại vào đây. Buông tôi ra nhanh”

Hân nhìn tên khách sạn, sợ hãi hiểu ra câu nói làm thủ thuật của anh ta là gì. Nhưng cô không chống lại được anh ta, nắm tay quá chặt gỡ kéo cũng không xi nhê gì.

Triết vác cô lên vai, đẩy một cánh cửa bước vào phòng nghỉ bên trong. Cô vùng vẫy nhưng không thể, cô cảm thấy với sức lực của người đàn ông này, mấy cái món võ của cô cũng không thể đấu lại. Hơn nữa, cô đang rất mệt, người đi nắng như say sóng không thể chống lại nổi.

Triết đặt cô lên giường, hạ điều hòa một chút.

Hân chưa kịp phản ứng thì anh ta đã kéo bàn tay của cô lên đỉnh đầu. Đôi chân anh tách hai đùi cô ra chèn vào giữa ghì chặt để cô không thể vùng vẫy được.

“Buông tôi ra, anh làm gì...”

“Làm thủ thuật cho cô chứ làm g씓Tôi...”

Lời nói chưa hết đã bị anh nuốt lấy. Đôi môi mềm của cô gái khiến anh có cảm xúc rất tốt. Mùi hương dễ chịu cùng với vị ngọt nơi môi, mùi rượu ngập nơi khoang miệng, mùi bạc hà thanh mát của cô gái này khiến anh như trầm luân trong đó.

Tú Hân cố vùng vẫy nhưng sức lực đàn ông và phụ nữ quá chênh lệch, cô bị đè chặt dưới thân anh ta, không thể vùng vẫy được. Hơi thở nam tính ập tới mang theo mùi trầm hương, nụ hôn nóng bỏng mạnh bạo áp xuống. Triết nắm tay cô đặt vào ngực mình.

“Xin lỗi cô, nhưng tôi uống nhầm thuốc kích dục. Cô không cho tôi bây giờ thì tôi sẽ ra hiếp thằng lễ tân ngoài kia”

Ánh mắt đỏ rực của anh nhìn cô, miệng anh cũng đã đỏ, hơi thở dồn dập nóng bỏng phả thẳng vào mặt cô.

“Điên à, tôi sao lại phải giúp anh, thích chơi đam mỹ ra ngoài kia mà kéo nó vào”

“Em đang muốn phá trinh, tôi đang cần giải tỏa không thể cùng nhau hợp tác sao? Em không thấy thằng bé đó chưa đủ tuổi thành niên sao? Tội nghiệp nó” Triết nói nhanh như cắn phải lưỡi.

Thoáng trong đầu Hân là cậu lễ tân mặt búng ra sữa thấy tội nghiệp. Nhưng không thể nào, cô không thể phá trinh bằng cách này được. Cô cố gắng đẩy anh ta ra, chân đá loạn xạ, nhưng vô ích, anh ta như tảng đá nghìn tấn đè cô không nhúc nhích được.

“Tôi xin anh, tôi hối hận rồi. Tôi không muốn phá trinh nữa. Tha cho tôi”

“Muộn rồi”

Triết giật phăng áo sơ mi của anh, bàn tay đặt trên khuôn ngực của cô mà nhào nặn. Trời ơi, Hân nhắm mắt nghĩ cách tránh nhưng không thể. Ngay sau đó, anh cúi xuống dứt khoát một tay giữ chặt đầu cô, áp môi xuống. Bàn tay còn lại nhanh chóng gỡ bỏ những thứ đồ vướng víu trên người cô quẳng xuống sàn. Nụ hôn rơi xuống vành tai trắng trẻo, lan đến cổ rồi xuống đến đôi gò bồng đảo đang căng lên. Hân xấu hổ, cắn răng để kìm nén cảm giác thỏa mãn lạ lẫm đang lan khắp cơ thể. Tại sao mình lại thế này hả trời ơi, anh ta hôn đến đâu người cô có phản ứng đến đó.

Cô gái bên dưới dường như mang đến cho anh một sự quyến rũ trí mạng không thể kiềm chế. Da thịt non mềm vì tác dụng của những nụ hôn của anh mà đỏ rực lên. Cả người cô mềm như một cục bông. Đôi mắt sáng trong to tròn mơ màng hơi đỏ hồng, mái tóc đen phủ lên bờ vai trắng nõn như rút cạn linh hồn anh. Có phải lâu lắm không gần gái nhà lành, hay tác dụng của xuân dược đang công phá cơ thể mà anh lại thấy cô ấy tuyệt vời thế này?!

Triết dường như không khống chế được ngọn lửa đang thiêu đốt thân thể. Lý trí của anh biến mất chẳng còn. Anh bất chấp lần đầu tiên của cô, muốn đến điên cuồng. Cơ thể thuần trinh nữ khiến ngọn lửa dục vọng trong anh càng bùng cháy dữ dội. Bàn tay to của anh đưa xuống dưới.

Lý trí của Hân bị rượu hoà lẫn với mùi trầm hương của anh lấn át. Cô chưa bao giờ trải qua nụ hôn đầu chứ chưa nói đến sự đụng chạm cơ thể thế này. Cơ thể cô nóng bừng, ngọn lửa ham muốn cứ tùy ý mà lan tràn theo từng cái hôn dọc theo cơ thể của anh ta.

Cô tự nhủ đừng để anh ta làm điều đó nhưng lí trí không đứng vững nữa. Không biết là do cô đã chấp nhận lần này bị phá trinh hay kỹ thuật của người đàn ông này quá tốt, cô bị chìm đắm trong cơn khoái cảm, anh ta đã buông bàn tay của cô ra nhưng cô không đủ sức nâng lên mà phải nắm chặt ga giường kiềm chế, rồi không thể chịu được cảm giác bay lên trong phong cơ thể, miệng nhỏ không kiểm soát được phát ra vài tiếng. Cô như vậy càng khiến dục lửa trong anh tăng cao. Cô gái này sao bên dưới lại ẩm ướt và quyến rũ như thế chứ.

Chỉ khi một trận đau đớn như xé rách cơ thể truyền đến thì cả người Hân mới bừng tỉnh. Một giọt nước mắt lăn trên má. Triết nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ hồng dưới thân, đưa tay lau nước mắt cho cô.

“Xin lỗi, chịu khó một chút, lát nữa sẽ hết đau”

Rồi anh đặt môi vào môi cô, quấn quýt hôn sâu đồng thời đưa đẩy thân dưới.

Quả nhiên một lúc sau cô không còn đau đớn nữa, thay vào đó là cảm giác dễ chịu muốn được lấp đầy. Nơi thít chặt mềm mại và ẩm ướt của cô khiến Triết như muốn điên loạn. Triết đã chạm vào không ít phụ nữ, nhưng chưa bao giờ có được cảm giác đạt đỉnh thế này.

Gần 3 tiếng đồng hồ sau, thuốc mới dần tan hết, nhưng Triết vẫn không dừng lại được. Anh ra sức chiếm đoạt cô, thỏa mãn cảm giác của mình rồi sau đó nhìn cô mệt lả nhắm nghiền mắt trên đệm, anh bước vào nhà tắm.

Hân mơ hồ nhận ra mình đang làm gì, cảm giác nhục nhã và đau đớn lan tràn khắp cơ thể. Mình đang làm cái gì thế này. Cô thở dài, cố lê thân ngồi dậy, mặc chiếc áo đã bị bung vài cúc. Cô khoác chiếc áo cardigan len màu vàng, kéo khóa che kín những dấu đỏ tím trên cổ. Anh ta vẫn đang ở trong phòng tắm. Cô phải ra khỏi nơi này, quên hết mọi thứ diễn ra nơi đây.

Triết từ phòng tắm bước ra ngoài đầy hưng phấn. Hôm nay thật là một ngày đẹp trời, cô gái kia chắc vẫn đang ngủ. Anh nhìn quanh, không thấy bóng dáng người đâu, túi xách quần áo giày dép một chút cũng không có. Chỉ vừa vào tắm một lúc cô ấy đã đi rồi. Nhớ đến hương vị tuyệt vời vừa rồi, cơ thể Triết lại nóng bừng đòi hỏi dữ dội. Chết tiệt, thuốc đã hết tác dụng rồi sao mình lại khao khát một cô gái xa lạ đến mức đó.

Cuộc hoan ái vừa rồi, giữa hai cơ thể xa lạ không hề quen biết nhưng sao lại hoà hợp và hạnh phúc đến như vậy? Có phải đó là cảm giác được tận hưởng lần đầu tiên của một trinh nữ? Hay là ánh mắt da diết của cô ấy? Trong cơn mê đắm của xác thịt, đôi mắt buồn vẫn không có biểu hiện của hạnh phúc, không phải nỗi đau đớn hận thù vì bị cướp mất lần đầu tiên mà mơ màng, man mác len lỏi vào trong lòng Triết khiến anh cảm thấy khó chịu.

Chương 3: Xem mắt

“Con chuẩn bị xong chưa” bà Lan ngọt nhạt gõ cửa.

Hân mở cửa cho bà Lan vào phòng. Bà ta nhìn một lượt từ đầu đến chân.

“Ăn mặc kiểu gì thế, thay bộ váy cho đẹp vào. Hôm nay hai gia đình gặp mặt, con cũng phải để mặt mũi cho ba mẹ chứ”

Hân ậm ừ cho qua. Bà Lan mở tủ lấy ra một bộ váy trắng ướm lên người cô.

“Con mặc cái này đi”

Hân vo tròn nắm tay, cố gắng nhẫn nhịn cầm bộ váy thay đồ. Nhìn hình ảnh mình trong gương, cô nhếch môi. Xinh đẹp làm cái gì, lấy chồng làm gì rồi sau cũng ly hôn thôi. Ha ha đời thật nực cười.

Hân khó chịu ngồi trong bàn uống nước cùng với ông Long bà Lan. Bên kia gia đình có ông Tuyên bà Hạnh. Còn chưa thấy nhân vật chính đâu. Có vẻ anh ta không mặn mà cuộc hôn nhân này lắm, vậy thì cô càng dễ xử lý, đằng nào cũng là cuộc hôn nhân thương mại mà thôi.

Tiếng xe ô tô rú ầm ĩ ngoài cửa, hai bên gia đình phấn kích.

“Thằng bé đến rồi”

Hân vẫn bình thản châm miếng xoài cho vào miệng. Cô như người ngoài cuộc không quan tâm đến bất cứ cái gì xảy ra trên thế giới này.

“Cháu chào hai bác. Xin lỗi cháu đến muộn”

Anh nhìn cô gái thờ ơ quay mặt vào trong không thèm nhìn ra ngoài. Được lắm, cô tưởng cô là tiểu thư thanh cao sao. Nếu không phải mẹ anh thuyết phục hàng tháng trời thì anh cũng không muốn đi gặp mặt cứng nhắc thế này.

“Hân, đây là Triết, chồng tương lai của con đó. Hai đứa làm quen đi”

Hân quay lại gật đầu nhẹ, khi ngẩng mặt lên, hai người đều sững sờ.

Gương mặt Hân đỏ bừng, tại sao lại là anh ta? Chẳng phải nói con trai nhà ông Tuyên là chủ công ty thiết bị y tế nhỏ sao, sao lại biến thành anh ta.

Triết bất ngờ nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ lười biếng ngày thường. Anh đưa tay ra.

“Chào em chúng ta lại gặp nhau rồi, Thanh Tú”

“Triết à, đây là Tú Hân, con gái bác Long mẹ đã nói với con, mà hai đứa quen nhau sao?”

“Dạ thưa mẹ, cũng có chút ít, cô ấy từng phát bướm cho con”

“Cái gì?” Bốn ông bà trố mắt hô to.

“À con nói lộn, tờ bướm 3D ấy mà” Anh nhìn Hân thú vị, cô gái kia mặt đã đỏ như cà chua chín.

Bà Hạnh nắm tay Hân vuốt nhẹ. Con bé này không khác hồi nhỏ là mấy, bà gặp là đã thấy thích ngay rồi. Bà Hạnh khá hài lòng, trông rất ngoan hiền không giống mấy đứa con gái nhà giàu không hiểu lễ nghĩa.

“Con bé này xinh xắn quá, con có thấy vậy không?”

“À vâng, con biết mà, cô ấy rất dễ thương. Chúng ta bàn vào chuyện chính chứ”

Triết cười tủm tỉm nhìn Hân đang cúi mặt, hào hứng nói.

Bà Hạnh tròn mắt nhìn con trai, nó sao vậy? Chẳng phải ở nhà nhất quyết không chịu đi xem mặt sao. Biểu hiện này là con trai bà thích con bé rồi.

Ông Tuyên chăm chú đến thái độ của thằng con, ông chỉ sợ với tính cách phong lưu của nó sẽ chơi bời vài hôm lại quất ngựa truy phong.

“Trước mắt đính hôn rồi cuối năm hai đứa cưới. Nhưng ba nói trước, dù là hôn nhân theo ý người lớn nhưng hai con cũng không được tuỳ tiện”

“Vâng, tất nhiên rồi ba”

“Con xin ý kiến được không ạ?”

Bà Lan đưa ánh mắt ghét bỏ về phía Hân “Người lớn nói, con có cần phải chen ngang như vậy không?”

“Thưa dì, con đã là người trưởng thành, lại sắp phải kết hôn. Vậy con không được quyền có ý kiến sao?”

Nhận thấy không khí có vẻ căng thẳng, Triết hoà hoãn.

“Dì cứ để cô ấy nói. Con cũng không muốn để vợ tương lai có ấm ức gì”

Hân vẫn không dám nhìn anh ta. Cô sợ anh ta bóc mẽ cô ngay trước mặt người lớn.

“Đối với cuộc hôn nhân của cả đời, con muốn tìm hiểu kỹ một chút. Nếu ba tháng nữa kết hôn, e là con và anh Triết đây vẫn chưa tìm hiểu kỹ nhau. Hơn nữa con mới quay về nhà, vẫn chưa hiểu lễ giáo làm dâu và các quy tắc của một gia đình...cho nên con xin một thời gian nữa để chúng con tìm hiểu, chưa vội cưới”

“Như vậy đi. Chuyện này để con và em Hân bàn bạc trước rồi tính sau được không ba mẹ?”

Hai bên ông bà hiểu ý tứ của Triết nháy mắt với nhau. “Chúng ta già cả rồi ra vườn uống trà”
Mắt nhìn thấy người lớn đã ra ngoài, Triết nhìn cô.

“Giờ ba mẹ đi rồi, cô Thanh Tú, à không Tú Hân có muốn tâm sự mỏng gì với anh đây không?”

“Tôi không có gì nói cả. Anh thấy đấy, tôi không phải tuýp phụ nữ ngoan hiền, cho nên anh có thể từ hôn”

Đôi mắt sáng trong nhìn thẳng vào Triết. Anh cũng không từ chối ánh mắt của cô.

“Vì không muốn kết hôn đến mức em phải tự mình đi phá trinh hay sao?”

Hân không nói gì. Triết cúi xuống nhìn cô “Nhưng tôi không muốn, vì em rất thú vị”

Hân nắm chặt nắm đấm, hận không thể bóp mồm bóp miệng anh ta. Cô xoay người đi lên cầu thang.

Nhưng chỉ mới đặt chân lên bậc thang, Triết đã nắm tay cô kéo lại. Rất nhanh cô bẻ ngược tay anh ra sau. Dám chạm vào cô à, chẳng qua hôm đó cô say nắng mệt mỏi thôi.

Nhưng cô không ngờ Triết còn nhanh tay hơn, anh khom lưng vác cô lên đi đến sofa, cả người anh như sắp đè lên cô.

“Bỉ ổi, lưu manh. Thả tôi ra” Hân không dám hét to sợ người làm và người lớn thấy cảnh này.

“Không thả”

Cô gái này rất thú vị, lần đầu tiên có một cô gái ra tay với anh. Có vẻ thủ thế khá mạnh, nhưng cô ấy không biết rằng anh cũng là dân luyện võ. Tay anh mơn man chiếc cằm mịn.

“Sao chúng ta không thử làm người yêu của nhau. Cơ thể em...thật sự không tồi”

Hân nghiến răng ken két, mẹ nó! Thằng cha da mặt dày này không biết xấu hổ sao.

“Đừng mơ tôi sẽ yêu anh. Tôi nguyền rủa anh, nguyền rủa cả họ nhà...”

Chưa nói hết câu đã lại bị Triết dùng môi chặn lại. Hân trợn mắt, cố hết sức vùng vẫy nhưng không thể lại nổi với sức lực đàn ông. Đôi môi của cô bị chà xát mạnh rát bỏng. Khi cô vừa mở miệng mắng chửi Triết đã nhanh chóng chui vào khoang miệng quấn lấy lưỡi. Cho hết kêu gào, dư vị của cô gái này thật ngọt. Hân như cá mắc lưới không thể thoát, khi Triết buông ra đã thấy một khuôn mặt đỏ rực đang giận giữ lấy tay chà lấy chà để môi mình.

Anh nheo mắt cười, chỉ định hôn cảnh cáo một cái không ngờ chạm vào môi cô ấy lại muốn nhiều hơn nữa.

“Nếu sau này em còn động tay động chân với tôi thì tôi sẽ lôi em ra giữa phố hôn”

Hân uất nghẹn nhưng không dám cãi lại, cô sợ người lớn ngoài kia chú ý vào trong này.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

Trong bữa cơm chiều,

"Dì nói cho con biết, thằng Triết là đứa ưu tú nhất mà dì biết. Con đừng có ngúng nga ngúng nguẩy, con có biết con của giám đốc bệnh viện quốc tế lớn nhất thành phố này chết mê chết mệt nó không?"
Bữa cơm trở thành bữa giảng đạo. Hân cúi gằm mặt ăn cơm không nói gì. Cô đã quá quen thuộc với giọng điệu thảo mai của bà ta. Mồm liền tai ai nói người đó nghe thôi.

Bà Lan thấy thái độ của cô đã bực điên lên. Bà ta buông đũa mạnh xuống bàn.

"Anh xem đi, con gái cưng của anh nó có coi em ra cái gì không".

Ông Long nhìn Hân lạnh giọng “Con lớn rồi, cũng phải biết lễ giáo một chút. Dì con cũng chỉ muốn con được gả vào chỗ ấm êm”

“Anh chiều chuộng nó cho lắm vào quen thói khinh thường người khác. Tưởng gửi vào cô nhi viện để biết đối nhân xử thế, chứ chứng nào vẫn tật đó”

“Anh thấy chưa, thằng cu con nhà mình mới có lớp 8 thôi mà đã ý thức lắm rồi, ăn cơm còn biết gắp cho ba mẹ, năm nào cũng có vài cái giấy khen, anh thấy nó được cái tích sự gì ở cái nhà này? Mỗi năm từ thiện một đống tiền cho cô nhi viện”

Ông Long lúc đầu còn nghĩ thương con gái nhưng nghe đến chuyện từ thiện cho cô nhi viện là lại thấy tiếc tiền. Ông ta làm kinh doanh tính toán chi li từng đồng, đằng này mỗi năm đổ vào cái cô nhi viện đó cả đống tiền chẳng thu lại được đồng cắc nào, thật chẳng đáng.

“Con cũng nên biết lo cho thân mình đi, suốt ngày rong chơi. Từ nay ở nhà học nấu ăn, về nhà người ta đừng có làm mất mặt ba”

Hân cúi mặt vào bát cơm. Chưa bữa ăn nào ở gia đình này cô được yên thân. Dạo này bà Lan càng để lộ nguyên hình chứ không giả bộ thiện lương như ngày xưa nữa. Dù ở cô nhi viện không có một người thân nào nhưng cô vẫn cảm thấy có tình người hơn chỗ này.

“Con ăn xong rồi, ba và dì ăn đi”

Hân thở dài, uất nghẹn ở cổ không nuốt trôi xuống được. Cô lặng lẽ lên phòng thờ mẹ, im lặng nhìn ảnh mẹ mà khóc. Mẹ mất khi còn nhỏ, lúc đó cô chưa nhận thức được nỗi đau này. Càng lớn mới càng thấm thía, cuộc đời không có mẹ lại sống với dì ghẻ tủi cực biết bao.

Nếu như không phải bàn thờ của mẹ còn nằm trong căn nhà này, nếu như ba của cô không nghe bà ta mà triệt hết con đường kiếm tiền của cô thì nhất định cô sẽ không bao giờ về đây cả.

Từ sáng sớm tinh mơ, Hân đã dậy xới đất cho luống rau, tưới cho mấy khóm hoa hồng. Bà Sáu chạy lại cầm lấy cái vòi xịt trên tay cô.

“Con để vú làm cho, sáng nào cũng phải dậy sớm thế này”

Hân nhìn bà Sáu cười “Con dậy sớm tập thể dục mà vú. Vú có con làm cùng không thấy vui sao”

Bà Sáu nhìn cô bé trước mặt. Con bé này một tay bà chăm bẵm từ nhỏ, vừa dễ thương vừa ngoan ngoãn lại xinh đẹp, vậy mà bà chủ và ông chủ không yêu. Thật đúng là “Mấy đời bánh đúc có xương”. Cả nhà này không ai biết đến chữ “tình cảm”, bà Sáu gần gũi với con bé nhất, có cái gì ngon cũng dấm dúi mang tới cô nhi viện cho nó. Thật tốt, giờ con bé đã về đây rồi.

Ông Long đứng trên tầng hai nhìn xuống, thấy con gái đang tưới hoa hồng, ông cau mày. Từ ngày vợ đầu của ông mất, tình cảm hai bố con xa cách. Nhưng ông cũng không thể làm bà Lan phiền lòng, nếu không có bà ấy thì chưa chắc ông đã được như ngày hôm nay.

“Hân, sáng nay sao không dậy sớm vào bếp học vú Sáu. Gần lấy chồng rồi chăm chỉ một chút cho ra dáng con nhà gia giáo”

Hân nhìn bà Lan ậm ừ cho qua chuyện. Bà ta không ngày nào không lải nhải bên tai cô.

“Hân, dì nói thì con phải dạ thưa. Cái nhà này có phép có tắc. Rồi khi về nhà chồng con cũng như thế à” Ông Long đi từ xa đến nhắc nhở.

“Vâng, thưa dì”

“Ba, con có chuyện này muốn nói”

Ông Long nhìn con gái với vẻ mặt nghi ngờ. Không phải là nó không chịu lấy chồng chứ.

“Con sẽ hoàn toàn nghe theo sự sắp đặt của ba và dì, nhưng nếu như ba cho con chuyển ra ngoài sống và đi làm trở lại”

“Tại sao không thể ở được trong nhà mà phải ra ngoài?”

“Ba cũng thấy đó, con sống trong cô nhi viện quen rồi cho nên con ở nhà chỉ sợ mất mặt ba và dì”

Ông Long chưa kịp nói gì thì bà Lan đã ngắt lời.

“Nó ra ngoài tự lập cũng tốt, đằng nào cũng phải lấy chồng rồi cũng xa ba mẹ thôi. Đi làm còn có thể ngẩng mặt lên với nhà chồng được chứ, thời đại nào rồi con gái còn ở nhà ba mẹ nuôi ăn bám chồng”

Lửa giận sôi sùng sục trong lòng Hân, bà ta hôm trước còn một hai đòi đưa cô về nhà không cho sống bên ngoài. Bây giờ lại đẩy cô ra ngoài sống, thật là con người hai mặt. Bà ta là người đã đạt được mục đích thì sẽ dễ dàng trở mặt như lật bàn tay. Hân không thể hiểu tại sao bố mình lại có thể yêu được một người đàn bà như thế.

Nhưng thôi để ý làm gì, hôm nay là một ngày vui, vậy là cô đã được tự do trở lại.

Nhà có xe riêng nhưng Hân cũng chẳng nhờ đến. Cô lặng lẽ vác vali nhỏ đi ra cổng. Vú Sáu giành lấy vali, chấm nước mắt.

“Con không nhớ cái nhà này thì cũng nhớ về thăm vú. Con chuyển ra ngoài rồi vú chỉ còn biết nói chuyện với cây cỏ. Vú làm cho con mấy cái bánh, con mang sang hai đứa ăn. Hôm nào rảnh vú qua thăm hai đứa”

“Vú thật là, con có đi luôn đâu. Rằm mùng 1 con về thắp hương cho mẹ con mà. Con nhờ vú quét dọn ban thờ mẹ con nha” Có lẽ nơi đáng nhớ nhất căn nhà xa hoa này là vú Sáu của cô.

Mắt thấy Hân vừa kéo vali ra khỏi cổng, bà Lan nhấc điện thoại lên gọi.

“Nhỏ Hân vừa ra khỏi nhà, đi đón con bé đi nha”

Chương 4: Hợp đồng 2 tỷ

Bà ta nở nụ cười xảo quyệt rồi gọi trợ lý của ông Long.

“Tìm người đến dọn phòng của con Hân cho tôi, vất hết đồ đạc của nó vào thùng rác. Còn nữa, khoản tiền từ thiện cho cô nhi viện từ nay không phải chuyển đến nữa, cắt luôn cho tôi”

Hân không muốn đi xe nhà, tự kéo vali ra khỏi cổng. Khu này là khu của nhà giàu không thể gọi được taxi, grab cũng không vào được. Đi bộ còn kéo theo cái vali này nặng muốn chết. Hân thở dài, bực bội! Cô đá văng mấy hòn đá ven đường.

Một chiếc xe motor dừng lại bên cạnh “Cô em lên anh đèo, đôi chân đẹp đi bộ làm gì sờn gót ngọc”

“Cút, đồ điên”

Đang bực mình, Hân cũng chẳng nể nang ai.

Chàng trai kia càng lấn tới, dựng chân chống nhất quyết chạy lại nắm chiếc vali trên tay cô.

“Để anh, em gái bướng bỉnh quá à”

Sáng sớm đã gặp chuyện bực mình, máu điên trong người nổi lên. Cô giằng mạnh cái va li rồi nắm cổ tay anh chàng kia bẻ ngoặt sau lưng cái rắc.

“Đã nói biến đi, không chịu phải không”

“Á em gái bỏ anh ra, đau chết mất”

“Đau này, đau này, chừa cái thói ghẹo gái ngoài đường chưa?” Hân càng mạnh tay hơn.

“Tôi xin cô, tôi chừa...tôi”

Một tiếng nói từ xa vọng lại “Ái chà, động đến gái võ thì chết rồi cậu trai. Em thả cậu ấy đi, tôi không muốn phải cứu người ngoài bệnh viện ”

Hân nhìn sang thấy người đàn ông đáng ghét hôm trước. Cô hừ lạnh một cái rồi thả tay ra.

Anh chàng trẻ tuổi kia vội vàng lên xe phóng đi mất.

“Coi bộ vợ thế này thì sau này anh thở cũng không dám thở”

“Vô duyên, ai là vợ của anh”

Hân bực bội dựng vali lên đi thẳng. Đi chưa được vài bước đã bị Triết nắm lấy vali nhấc lên tống vào xe ô tô.

“Muốn đi đâu lên xe tôi chở, nắng thế này đừng có bướng” Triết đứng trước cửa xe đã mở, hất hất cằm.

Hân nhìn anh ta, cuối cùng phải lên xe. Cô so tài võ nghệ với anh ta chắc chắn sẽ thua, hôm trước cô mới ra một thế đã bị anh ta nắm đòn rồi. Với lại trong khu này cũng không gọi được xe, mình mà đi bộ thì phải 2km nữa mới ra khỏi cổng của tiểu khu được.

Triết khởi động xe “Mới sáng sớm em đi đâu vậy?”

“Không liên quan gì đến anh. Cho tôi đến khu tập thể cạnh chợ Kim Biên”

Triết tò mò tại sao cô đến cái xóm nghèo đó nhưng cũng không hỏi nhiều.

Hân nhìn ra ngoài cửa sổ, những căn nhà sang trọng của khu biệt thự dần trôi qua rồi mất hút nhưng cô chẳng cảm thấy luyến tiếc gì cả. Thế giới giàu có thiếu tình người này vĩnh viễn không bao giờ hợp với cô.

Xe dừng trước con hẻm nhỏ sâu hun hút cạnh chợ Kim Biên.

“Có phải chúng ta nên hẹn hò chút không? Tìm hiểu trước hôn nhân chẳng hạn?”

“Không cần, đằng nào chẳng cưới nhau. Lắm chuyện”

Triết nhíu mày, anh cảm thấy cô khang khác với lần gặp mặt đầu tiên. Hôm nay trông cô bực bội dấm dẳng, điển hình là ra tay ngay lập tức với thằng nhóc lúc nãy.

Anh quay sang định cởi đai an toàn cho Hân nhưng cô đã nhanh nhẹn tháo rồi, tay cầm nắm cửa xe chuẩn bị mở ra thì bị Triết chặn lại.

“Không thèm nói một câu cảm ơn à”

“Đây là anh bắt tôi ngồi vào chứ tôi hoàn toàn không tự nguyện”

Ánh mắt Triết rơi vào đôi môi hồng của Hân, tự dưng cảm giác đêm đó lại trỗi dậy. Anh nuốt nước bọt một cái, giọng đã khàn đi.

“Không cảm ơn bằng lời thì chuyển sang hành động vậy”

Hân vội vàng “Cảm ơn anh” rồi vọt nhanh ra khỏi xe”

“Vali nặng lắm, có cần tôi giúp không?”

“Không cần, tôi không muốn cái loại biến thái bỉ ổi như anh chạm vào đồ của tôi”

Triết cười gian tà “Vậy hả”

Nhìn bóng cô khuất vào căn hẻm Triết mới rời đi. Trong đầu anh là muôn vàn câu hỏi, tại sao cô ấy lại chuyển ra khỏi nhà? Tại sao một tiểu thư của tập đoàn đá quý lại phải ở trong khu tập thể chật hẹp rách nát đó???Không biết cô ấy là người như thế nào nhưng không thể phủ nhận cô gái này có sức hút, cá tính gai góc và rất nhanh nhạy. Anh chưa từng gặp cô gái nào có thể ra tay mạnh và dứt khoát như thế.

Hân kéo vali vào ngõ đã thấy Lam đứng đón sẵn.

“Cậu đưa đây mình xách cho. Thương quá, có mệt không?”

Hân lắc đầu đi vào trong hẻm. Lam liếc mắt ra đầu ngõ, thấy một chiếc xe màu đen bóng loáng.

“Ai đưa cậu về đây à?”

“À không, mình gọi Grab”

“Grab mà bóng loáng dữ ha”

Hân ậm ừ, cô không muốn nói nhiều về chuyện riêng tư của mình.

“Sáng mai đã dẫm phải vỏ sầu riêng, mình muốn phát điên”.

Lam cầm cốc nước lại cho cô nàng “Uống đi cho hạ hoả, ngồi chờ mình nấu chút xíu nữa là xong luôn. Về đây với mình, mình yêu thương bồ nhất”

Hân cười thoải mái, chỉ sống với Lam cô mới có cảm giác của một gia đình.

***

Triết đi đến bệnh viện kiểm tra mọi thứ một chút rồi đến bar Diamond Bay, Tú và Phong đang ở đó.

Bước vào đã thấy Phong cầm ly rượu ánh mắt thâm sâu. Tình hình này lại có tâm sự rồi.

“Cậu sao vậy, lại đau đầu vì cô phóng viên nhỏ kia sao?”

Phong không nói gì, ánh mắt nhìn rượu vang sánh đỏ trong tay.

“Tôi không yêu cô ấy, chỉ là có chút ấn tượng với năng lực của cô ấy thôi”

“Ái chà, thật vậy sao? Từ khi nào giám đốc Phong nhà ta lại phải kéo một người có năng lực nhỏ đến bên cạnh mình làm việc vậy! Mà tôi nghe nói, cậu với cô ấy nghênh chiến trong cuộc họp à. Cậu gặp phải đối thủ rồi Phong ơi”

Phong đột ngột hỏi “Như thế nào là yêu?”

“Là cậu nghĩ đến cô ấy cả ngày. Trong đầu này này, luôn có hình ảnh của cô ấy”

Triết mơ màng, chỉ vào đầu mình. Trong đầu anh đột nhiên xuất hiện gương mặt của một cô gái, rạng rỡ yêu kiều.

“Nơi này sẽ rất đau khi cô ấy buồn hoặc đánh thế này này “thịch thình thịch” khi nhìn thấy cô ấy”“Còn nữa, cả ngày chỉ muốn gặp, cả ngày chỉ muốn tìm cớ để nhìn thấy”

Điều cuối cùng, Triết nhỏ giọng ghé tai Phong thì thầm.

“Cậu rất khao khát có được cô ấy, cả tâm hồn...và cả cơ thể của cô ấy, ăn một lần nhớ mãi muốn sở hữu mãi mãi”

Những hình ảnh lần đầu tiên gần gũi khiến Triết khát khô cả họng. Cô ấy đó quả thực để lại cho anh dư vị rất lớn.

Tú bên cạnh cầm quả nho vừa nhai vừa nói “Những thằng hay nói đạo lý thường sống như l**, cả ngày nói chân ái chỉ có một nhưng đớp cả cụm”

Triết lườm muốn cháy mặt Tú. Tú vội vàng cầm chùm nho che mặt.

“Thôi tao xin. Có chuyện này bí mật liên quan đến vị hôn phu của cậu có nghe không?”

“Cái gì? Bí mật gì của cô ấy?”

Nghĩ đến cô gái kia, Triết thực sự tò mò.

“Hôn phu tương lai của mày sống trong cô nhi viện từ lúc 8 tuổi, dù là con gái của chủ công ty đá quý nhưng không được một đồng cắc nào từ người cha giàu có. Ông ta rất sợ danh tiếng bị phá huỷ nên mỗi năm từ thiện cho cô nhi viện một đống, để giữ bí mật con gái sống ở đó”

“Sao cậu biết được?”

“Tình cờ thôi, hội siêu xe của tôi hay từ thiện ở đó. Với lại thằng em trai cùng cha khác mẹ của vợ cậu học cùng em trai tôi mà”

Triết nhớ lại dáng vẻ bất cần đời của cô gái đó, rồi ánh mắt ghét bỏ nhìn mọi người khi hai gia đình gặp mặt. Có thể cuộc sống trong cô nhi viện quá khó khăn cho nên muốn tạo vỏ bọc như thế. Nhưng vì sao cô muốn phá màng trinh trước đêm tân hôn?

“Thật không hiểu đời nhiều gái đẹp mà sao cậu phải vập vào cái đứa nhan sắc tầm thường như vậy”

“Đó là vì cậu chưa gặp được đúng khẩu vị, thể loại ăn tạp không thèm chấp”

Tú điên tiết mặt hằm hằm nhìn Triết. A cái thằng này, mình chạy hộc máu đến đây để báo tin với nó mà nó quẹt mỏ. Đã vậy từ nay có tin tức gì ông đây đếch mò cho nữa.

(Đọc tại facebook Lam Lam)

***

Hân hưng phấn vô cùng, mấy hôm nay đi làm tại công ty mới. Hai tháng ở nhà của ba không biết làm gì cho hết ngày lại còn như cấm cung hết phải học nấu ăn cho đến cắm hoa. Công cuộc lấy chồng mệt muốn chết. Nghĩ đến anh ta - chồng cô, Hân đỏ bừng mặt, đúng là người tính không bằng trời tính, một sự trùng hợp kỳ lạ và khiến mọi thứ nằm trong kế hoạch của cô bị đảo lộn.

Công ty mới có vẻ cũng rất tốt, là một công ty môi giới truyền thông. Có vẻ như ở đây không khí làm việc thoáng hơn và nghiêm túc hơn công ty cũ của cô. Đồng nghiệp và cấp trên cũng dễ chịu hơn.

Mới đi làm được 2 tuần mà cô đã cảm thấy không khí khá thoải mái. Đâu cần phải làm một công ty quá lớn, vừa phải đủ năng lực với mình là được, thường các công ty lớn rất hay đấu đá nhau.

Chị Hoa nhanh nhẹn cầm tập hồ sơ đi lại bàn cô.

“Em đi ký hợp đồng cái này nha”

Thấy Hân đang ngơ ngác chị cười khích lệ “Hợp đồng truyền thông cho tờ báo sức khỏe cộng đồng này rất lớn, chúng ta sẽ được 30% hoa hồng, sức khỏe cộng đồng 15%, về phần em sẽ được 10% nếu ký kết thành công, cố kiếm cái hợp đồng cao nhất cuối quý còn xét thưởng nghe cưng”

Nghe đến 10% mắt cô sáng lên, nhưng lại ỉu xìu rất nhanh.

“Chị, không có phải tiếp rượu chè gì chứ?”

“Không phải rượu chè gì cả, nhưng em cần dùng cái mồm khéo léo, khéo ăn khéo nói có được thiên hạ, hiểu chưa?”

“Bên đối tác yêu cầu đích danh cô Cao Thanh Tú Hân đi đàm phán hợp đồng đấy”

Hân tròn mắt ngạc nhiên, bao câu hỏi ập đến trong đầu. Cô mới đi làm mà, tại sao là cô được? Hay đối tác của công ty cũ? Không có khả năng như vậy.

Cô vội lật tập hồ sơ ra xem, công ty cổ phần thiết bị y tế MecCyber, chuyên nhập khẩu vật tư y tế. Công ty này mà ký hợp đồng với báo sức khỏe cộng đồng là chuẩn rồi đấy. Giờ cô phải làm sao vận dụng hết khả năng nói của mình mới mong kiếm ký hợp đồng này.

Đây là một nhà hàng sang trọng bậc nhất Sài Gòn. Kiểu này công ty này không phải là nhỏ mới hẹn đàm phán ở chỗ này, Hân như mở cờ trong bụng.

Cô gõ cửa, chỉnh lại quần áo một lần nữa rồi bước vào. Người đàn ông ngồi trước bàn ăn, tao nhã lật quyển sách, anh ta ngồi quay lưng với cô không nhìn được rõ mặt.

“Chào anh, tôi là...”

“Chào cô Cao Thanh Tú Hân, thật là trùng hợp”

Anh ta ngẩng đầu, một đôi mắt sáng rực mang theo ý cười lan đến tận khóe môi nhìn cô chăm chú.

Chương 5: Sinh nhật mẹ chồng tương lai

Hân bực điên lên, không hiểu cô và anh ta sao lại có thể trùng hợp suốt ngày gặp phải, không lẽ cô đi nhầm phòng?

“Không nhầm đâu, tôi đại diện của công ty MecCyber”

Hân đi đến đối diện, rút bản hợp đồng ra.

“Phong cách đi ký hợp đồng của cô thế à, ít ra cũng phải nhìn đối tác chút chứ”

“Nhìn đối tác làm gì? giao dịch của chúng ta bản hợp đồng là quan trọng nhất. Các điều khoản đây, mời anh đọc kỹ”

“Em có biết là đi ký hợp đồng thể hiện thiện chí thế nào không? Ngồi xuống ăn cơm đã. Tôi đói rồi, tay run mắt mờ không đọc không ký được”

Hân bấm bụng miễn cưỡng ngồi xuống. Triết đẩy thực đơn đến trước mặt cô.

“Em chọn đi”

Hân nhìn giá, trời ơi thức ăn làm từ vàng hả.

“Anh trả tiền thì tôi gọi”

Triết nghẹn họng, chẳng nhẽ anh tính toán một bữa ăn với một cô gái sao. Không hiểu cô này con nhà giàu kiểu gì.

“Được rồi, em cứ gọi đi”

Đồ ăn lên, Hân không còn ngó ngàng gì đến Triết, trong đầu lúc này chỉ có bản hợp đồng kia. Nếu cô không kiếm được hợp đồng về, chẳng những không có tiền mà việc cũng chẳng còn.

“Em ăn để chết à, ăn nhanh như vậy hại dạ dày lắm”

“Vâng, cảm ơn anh. Anh ăn xong chưa”

Triết tủm tỉm “Tôi còn lâu lắm”

Hân nhìn anh ta gắp từng chút một đồ ăn, nhai như xay thành cháo rồi mới nuốt mà cô như ngồi trên đống lửa. Đúng 1 tiếng sau, Anh ta mới rút khăn giấy cẩn thận lau miệng. Rồi tráng miệng, rồi uống nước...ôi cha mẹ ơi, nếu không phải bản hợp đồng thì cô cũng không phải nhẫn nhịn đến mức này.

Triết cầm hợp đồng lên, chỉ nhìn lướt qua một cái rồi đặt ánh mắt lên người cô gái đối diện. Anh dựa lưng vào ghế, bày ra một tư thế cực kỳ lười biếng.

“Tôi có một yêu cầu”

“Vâng, xin anh cứ nói”

“Mỗi tuần cô đến công ty tôi lấy tư liệu thực tế viết một bài pr”

Không biết hắn ta lại giở trò gì với cô. Hân dứt khoát từ chối. Giọng nói đã đanh lại.

“Thưa anh Triết, chuyện viết bài thuộc về bên báo sức khỏe cộng đồng, tôi là nhân viên môi giới truyền thông. Nếu anh có nhu cầu viết bài pr đăng báo, tôi sẽ note lại và chuyển cho bên báo”

Triết nghĩ ngợi một chút, nhìn cô rồi nói.

“Tôi đồng ý bản hợp đồng này, đằng nào lợi nhuận cũng thuộc về vợ tương lai của tôi. Nhưng muốn ký được hợp đồng thì em cũng phải tỏ ra cho tôi thấy thiện chí một chút”

“???”

“Từ lúc nãy đến giờ tôi chiều anh hết mình như vậy còn chưa thiện chí hay sao?”

Hân bực bội đứng dậy cầm tập hồ sơ đi thẳng ra cửa.

“Khoan đã, hợp đồng này tôi sẽ ký mức cao nhất của công ty em, 2 tỷ”

Hân khựng lại, đầu nhanh nhảy số, tỷ sao, vậy là mình sẽ được 200 triệu? Ôi mừng rơi nước mắt, suýt nữa thì cô đã hét lên. Cô quay người lại.

“Anh nói thật?”

Triết đã bước đến gần cô, nhìn xuống cô gái thấp hơn mình một cái đầu.

“5% hoa hồng bên phòng truyền thông công ty tôi, sẽ chuyển hết cho em”

Hân suýt nhảy cẫng lên, Lam ơi bọn mình sắp giàu rồi Lam ơi. Nhưng bỗng cô tỉnh ngộ, đời này có thể dễ dàng kiếm tiền như vậy?

“Anh có điều kiện gì?” Ánh mắt Hân dò xét.“Chuyện lúc trước ở phòng khám, tôi và anh không liên quan, đó chỉ là tình cờ. Mà tôi cũng nghĩ là một người có địa vị và danh tiếng như anh Triết đây sẽ không lấy chuyện đó ra đe dọa tôi”

Cô gái này được lắm, biết rào trước đón sau còn biết tạo một đường lui an toàn cho bản thân mình. Triết bỗng thấy tiếc 2 tỷ quá, chẳng nhẽ cho không mà không lấy lại được gì.

“Nếu đúng như em suy nghĩ thì sao?” Triết cười ẩn ý.

“Anh…”

“Đằng nào chúng ta cũng sắp kết hôn rồi, có tin đồn bên ngoài sớm hơn cũng là một cái lợi”

“Anh tưởng tôi yêu tiền lắm sao? Ừ tôi yêu tiền đó, nhưng tôi không bán nhân phẩm, chào”

Hân lách người đi qua, nhưng cổ tay đã bị nắm lại, tay anh ta cứng như thép vặn cũng không ra.

“Anh, đồ bỉ…”

Lời nói chưa hết câu thì cả người đã bị đẩy sát vào tường, môi bị chặn lại bằng một đôi môi khác. Triết không hiểu sao cô gái này có sức hút đến vậy. Anh cúi xuống quấn lấy bờ môi mềm. Ngọt quá, càng hôn càng khao khát. Nụ hôn đầu của Hân đã dành cho người đàn ông này, từng cái vuốt ve của cơ thể, sự nhạy cảm của đụng chạm xác thịt cũng do anh mà có, bởi vậy cô không thể kháng cự được, bị anh dắt vào một thế giới khác, mông mênh mờ sương ảo.

Bàn tay Triết bắt đầu không yên vị chui vào áo sơ mi của cô, Hân mới chợt bừng tỉnh. Cái loại dê xồm ăn vào máu này, phải dạy cho anh ta một bài học mới được, Hân thúc mạnh một cùi chỏ vào bụng anh ta, cúi xuống nhặt tập hồ sơ chạy ra khỏi phòng như ma đuổi.

Triết nhìn theo bóng dáng cô gái nhỏ, đưa tay lên bụng, đối với người luyện võ từ nhỏ như anh thì một cú của cô gái kia chẳng là gì, thậm chí còn rất...ngọt, nụ cười trên môi anh càng cong hơn. Anh đi ra ngoài, gọi điện thoại cho trợ lý.

“Chuyển 2 tỷ sang cho công ty Sun SuPr cho tôi, chuyển thêm 200 triệu cho tài khoản này, tôi sẽ nhắn ngay bây giờ. Tính vào chi phí truyền thông”

“Giám đốc, một công ty nhỏ như chúng ta mà lại chi một gói quảng cáo 2 tỷ có nhiều quá không?”

“Anh có chuyển không? Tôi chuyển cho vợ tôi có ý kiến gì hả”

Bên kia há miệng ngạc nhiên “Vợ”? Giám đốc có vợ bao giờ vậy? Tin hot rồi đây.

***

Hân thất tha thất thểu về công ty. Không ký được hợp đồng rồi, biết nói làm sao bây giờ, rồi có mất việc không. Trời ơi lại còn 200 triệu đồng chứ đâu phải ít, sao mình lại ngu thế chứ. Biết thế thì đồng ý điều kiện của anh ta rồi.

Cô giật mình thẳng lưng, không được, nếu như vậy thì mình có khác gì bán thân không. Trời ơi sao kiếm tiền khó vậy!

“Sao lại nằm thế này? Không dậy mà ăn mừng đi à”

Trưởng phòng đi đến bàn của Hân cười tươi như hoa.Hân mếu máo “Chị ơi em xin lỗi. Em sai rồi đừng đuổi việc em. Em xin làm cu li photo tài liệu cũng được, đừng đuổi em mà”

“A cái con bé này, chị làm sao mà đuổi một nhân tài như em được. Chiều nay khao mọi người, nhá nhá”

“Khao gì chị ơi” không lẽ bị cho nghỉ việc cũng phải khao hả.

“Cô đúng là keo kiệt mà. Ký được hợp đồng tận 2 tỉ với MecCyber mà định im ỉm thế hả. Ôi cô em ơi, em đúng là thiên tài…”

Đầu Hân oang oang không nghe được chị Hằng nói gì nữa. Thật sao, 200 triệu vừa rơi trúng đầu cô thật sao? Hân lật đật lấy điện thoại ra đập vào mắt là tin nhắn báo tài khoản được cộng thêm 400 triệu. Như thế này là thật sao?

“Alo, anh vừa chuyển tiền cho tôi?”

Được bên kia xác nhận, cô kìm nén sự sung sướng, cố tỏ ra thật bình tĩnh.

“Cảm ơn anh”

“Cảm ơn suông như vậy sao?”

“...Tôi mời anh đi ăn một hôm”

“Tôi thì...đang ăn chay, cho nên không khoái cơm nước lắm. Nhưng cuối tuần này sinh nhật mẹ tôi. Em đến cũng xem như lời cảm ơn đấy”

Sinh nhật mẹ anh ta sao? Trong đầu Hân hiện ra hình ảnh một người phụ nữ với nụ cười hiền hậu trìu mến khiến lòng cô ấm lại.

“Được, tôi sẽ đến!”

Điện thoại vừa ngắt, Triết nhận được tin nhắn, anh nhìn vào màn hình hơi nhíu mày. Trợ lý báo Hân chuyển trả lại 100 triệu với nội dung chuyển thừa. Một cô gái rất ngay thẳng, nói 5% là chỉ lấy đúng 5%. Xem ra con gái nhà họ Cao có rất có lòng tự trọng. Nhưng tại sao cô ấy lại muốn tự tay phá vỡ cuộc hôn nhân của đời mình? Chẳng phải phụ nữ trên đời này đều muốn một cuộc hôn nhân bền chặt và hạnh phúc sao?

Hân hào hứng xách một đống đồ về phòng. Nhìn bạn đang lúi húi làm bánh bằng nồi cơm điện thương xót không thôi. Nhà đối với Hân chẳng là gì nhưng cô có thể coi Lam là tất cả, hơn người thân ruột thịt.

Hân và Lam có hoàn cảnh khá giống nhau, mất mẹ từ sớm, nhưng cô may mắn hơn bạn mình một chút vì không phải vật lộn nhiều với cuộc sống vì còn có ba, dù ông ấy không cô thương nhiều đi chăng nữa.

Ngày đó, ba đi công tác xa nhà, bà Lan đã bỏ đói cô và phạt đứng ngoài cổng vì lỡ tay làm vỡ một cái bát. Hân đứng một mình nép vào mái hiên nhỏ, Sài Gòn mưa tầm tã dầm dề, một đứa trẻ chỉ mới 8 tuổi cả ngày không ăn không uống đứng co ro trong gió lạnh của chiều mưa. Lúc đó, Lam đạp xe ngang qua đã dừng lại nhường cái ô cho cô, rồi đạp xe đi mua một ổ bánh mì nóng có thịt đến cho cô ăn. Mãi sau này, Hân mới biết được Lam lúc đó bụng đói meo vì đi giao sữa, cũng không có nhiều tiền, nhưng cô bé vẫn vét sạch những đồng tiền lẻ trong túi mua bánh mì cho một người bạn xa lạ.

“Cậu làm gì mà ngẩn ra thế?”

Lam cắm nồi cơm xong, quay lại thấy bạn bần thần hỏi.

Hân cười xoà “Không có gì cả, mình có một tin rất vui, quà của cậu nè”

Lam nhìn theo tay Hân chỉ ngạc nhiên tột độ, nhỏ này nó lấy tiền đâu ra mà mua lò nướng.

Nhìn vẻ mặt của Lam cô biết bạn mình đang rất xót tiền. Cô kể vắn tắt cho Lam biết chuyện gặp mặt để kết hôn và vụ mình đi ký hợp đồng.

“Ngày mai chúng mình về mái ấm để mình ủng hộ một ít tiền. Từ hồi đi làm mình chưa góp được đồng nào cho cô nhi viện. Mình về thăm mẹ Mai và các mẹ luôn nha”

“Ừ, nhưng Hân này, cậu có liều quá không, rồi lấy anh ta cậu sẽ sống thế nào với một người không yêu? Rồi...anh Lục Duy thì sao?”

Nghe đến tên Lục Duy, một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng Hân. Anh ấy là mối tình đầu của cô, mối tình bọ xít hẹn ước đến khi trưởng thành. Thế nhưng, tình cảnh cô đã thế này rồi, cô không còn trong sạch nữa làm sao có mặt mũi đối diện với tình cảm của anh.

“Mình...mình đã quyết rồi. Mình không hợp với anh ấy”

“Hân, cậu có chắc không? Cậu nhất thiết phải làm theo lời hai người đó sao?”

Hân cười chua xót “Thanh xuân như cơn mưa rào, rồi người ta sẽ thay bộ quần áo khác và chẳng còn nhớ đến cơn mưa đó nữa”

“Hân, cậu nghĩ lại xem. Nếu như bắt buộc phải cưới người đàn ông kia thì cậu hãy mở lòng đi. Nếu anh ta chịu bỏ 2 tỷ để chỉ đích danh cậu đi ký hợp đồng thì mình nghĩ anh ta cũng không phải người quá xấu”

Hân cúi đầu thở nhẹ “Mình và anh ta có chuyện khó nói”

Thấy bạn không muốn nói, Lam cũng không hỏi nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau