NƯỚC MẮT SINH LÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Nước mắt sinh lý - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Dục vọng tăng gấp bội

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



























chú thích

*Quần lót Lace:

Chương 7: Chân tướng rõ ràng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 8: Tiêu tan hết hiềm khích lúc trước

Editor: Sắc Lang Hắc Diện

Beta: Cháp Cháp

Hai người chiến tranh lạnh hơn nửa tháng, Lâm Ngôn Ôn ngoại trừ những câu cần nói với Lâm Thượng Khiêm, còn lại những gì không cần y đều im lặng, muốn gì đều viết lên giấy. Hơn nữa rất giữ khoảng cách với hắn, không cùng hắn xem TV càng đừng nghĩ đến việc trò chuyện cùng nhau, không khí ấm áp hoà hợp ngày xưa đã không còn, chỉ còn lại sự lạnh lẽo mà thôi.

Lâm Thượng Khiêm rất hối hận, hắn biết mình thương tổn Lâm Ngôn Ôn. Từ ngày đó đến hiện tại hắn đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định nhịn đau cắt thịt mà thối lui. Lâm Ngôn Ôn là cha của hắn, tất cả đều là mình sai. Từ lúc bắt đầu cưỡng gian y cho đến hiện tại, hắn không hối hận, dù sao y cũng đã từng yêu thích….. cảm giác làm tình cùng mình ….

Lúc ăn cơm mấy lần Lâm Thượng Khiêm muốn mở miệng, thế nhưng tất cả đều nghẹn lại bên trong cổ họng. Nhìn gương mặt lạnh lùng của Lâm Ngôn Ôn hắn không có cách nào nói ra miệng, chỉ có thể buồn rầu ăn cơm. Lâm Ngôn Ôn ăn cơm rất nhanh, Lâm Thượng Khiêm cũng không có khẩu vị, hai người vội vội vàng vàng ăn cơm xong, Lâm Ngôn Ôn rửa sạch bát liền quay về phòng nghỉ ngơi.

Lâm Thượng Khiêm ngồi trong phòng khách một hồi, đi đến trước cửa phòng Lâm Ngôn Ôn gõ gõ, trong phòng vẫn im lặng.

Lâm Thượng Khiêm lại gõ gõ cửa gọi một tiếng: “Ba.”

Qua hồi lâu sau trong phòng mới đáp lại một tiếng mơ hồ: “Có chuyện gì?” Âm thanh vẫn lãnh đạm như trước.

“Con vào được không? Con có mấy câu muốn nói với người.”

“Không có gì để nói.”

“Ba cho con vào đi, chúng ta nên nói thẳng với nhau mọi chuyện không phải sao?”

Lâm Ngôn Ôn im lặng một hồi, cuối cùng mở miệng đáp: “Vào đi.”

Tay Lâm Thượng Khiêm đẩy cửa có chút run rẩy, trong lòng rất loạn nhưng trên mặt vẫn trầm ổn, không giống người ở độ tuổi này.

Hắn xác thực không giống với những người cùng lứa như mình, bởi vì hắn có thể tỉnh táo mà tính kế để cưỡng gian cha ruột. (úi vãi cả lìn, câu làm tui nhếch môi khinh bỉ bạn công.)

‘Ba’ một tiếng đóng cửa lại, Lâm Thượng Khiêm đi đến trước giường Lâm Ngôn Ôn đang nằm, thăm dò mở miệng “Xin lỗi”, hắn rất sợ thương tổn đến Lâm Ngôn Ôn.

Lâm Ngôn Ôn vẫn không nói gì, quay lưng lại với Lâm Thượng Khiêm, bóng lưng có chút gầy gò.

“Tất cả đều là con sai, là con đã biến người thành như vậy, con đồng ý phụ trách tất cả trách nhiệm…. Thế nhưng con muốn cho người biết con thật sự rất yêu ngươi, ba, nếu như có thể con nghĩ sẽ yêu người cả đời.

Con biết người sẽ không tiếp nhận con cho nên con quyết định chỉ làm con trai của người, sẽ không tiếp tục không an phận với người, cũng sẽ không làm những việc vượt quá giới hạng với người nữa. Ba, người hãy tin tưởng con.

Ba, tha thứ cho con đi, cho con ích kỷ thêm một lần để chúng ta xem như chưa có chuyện gì phát sinh, bắt đầu lại từ đầu được không?”

Lâm Thượng Khiêm lòng đau như cắt cố gắng nói xong những lời này, Lâm Ngôn Ôn vẫn quay lưng không phản ứng tựa như đang ngủ. Lâm Thượng Khiêm muốn vươn tay ôm lấy y, nhưng lại sợ Lâm Ngôn Ôn chán ghét mình nên đành nhịn xuống. Ngay khi Lâm Thượng Khiêm nghĩ Lâm Ngôn Ôn không tiếp thu lời mình thì y nhàn nhạt ‘Ừ’ một tiếng. Lâm Thượng Khiêm như nhận được đại xá đứng lên,  tảng đá trong lòng như được buông xuống.

“Ba, con đi đây, người ngủ sớm một chút.” Lâm Thượng Khiêm đứng dậy nhìn Lâm Ngôn Ôn một cái, lại phát hiện bờ vai có chút đơn bạc run rẩy. Nếu như không nhìn kỹ căn bản sẽ không phát hiện được, tâm Lâm Thượng Khiêm đau đớn vô cùng, không kịp suy nghĩ, thân thể đã phản ứng trước tiến lên vươn tay xoay người Lâm Ngôn Ôn lại.

Lâm Ngôn Ôn chưa kịp chuẩn bị thì hắn đột nhiên xoay người y lại, nước mắt giàn giụa lập tức bị nhìn thấy, vội vã hốt hoảng dùng tay lau nước mắt, Lâm Ngôn Ôn lại xoay người đưa lưng về phía Lâm Thượng Khiêm, nhưng lần này lại bị hắn  trực tiếp ôm vào lòng.

“Đừng khóc.” Lâm Thượng Khiêm đau lòng nhẹ giọng nói bên tai y.

Một cỗ ủy khuất kéo đến, Lâm Ngôn Ôn không thể khống chế mà nức nở, khóc thành tiếng.

“Đừng khóc, đừng khóc….” Lâm Thượng Khiêm tay chân luống cuống ôm lấy y, không biết làm thế nào an ủi y, chỉ sợ y càng thương tâm hơn. Hôn lên trán y vài  lần, nhìn nước mắt y lặng lẽ rơi mà đau lòng.

“Đều tại ngươi….” Lâm Ngôn Ôn khóc nức nở ôm lấy cổ Lâm Thượng Khiêm, vùi mặt vào trước ngực hắn khóc nấc lên, nước mắt rất nhanh đã làm ướt áo T-shirt mỏng manh.

“Ba, xin lỗi….” Lâm Thượng Khiêm kiềm lòng không được mà cúi đầu kề môi lên trán y, nổ lực giảm bớt sự đau lòng của y.

“Thượng Khiêm…. Tất cả đều tại ngươi…” Lâm Ngôn Ôn ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt vẫn không ngừng rơi, Lâm Thượng Khiêm vươn tay lau nước mắt cho y. Lâm Ngôn Ôn đột nhiên nhắm mắt lại, kề sát môi mình vào môi hắn nhẹ nhàng chuyển động.

Đột ngột như vậy, Lâm Thượng Khiêm gầm nhẹ một tiếng, xoay người áp y dưới thân tàn nhẫn mà hôn lên môi y, chà đạp môi lưỡi chủ động dâng lên kia.

“Thượng Khiêm….. Thượng Khiêm….” Lâm Ngôn Ôn lẩm bẩm đáp lại nam nhân trên người mình, thân thể nhẹ nhàng vặn vẹo, hai tay càng ôm sát cổ hắn.
“A ân… A ân… Ừ… Còn muốn… Khiêm…” Lâm Ngôn Ôn vươn đầu lưỡi tinh tế liếm bờ môi Lâm Thượng Khiêm, nhắm mắt lại, vẻ mặt vô cùng trầm túy.

Chưa từng thấy Lâm Ngôn Ôn như vậy, Lâm Thượng Khiêm cảm thấy tâm mình như tan chảy, hận không thể đem người dưới thân mình ăn vào bụng.

“Ba ba không muốn ngươi đi…. Ba ba cũng yêu ngươi…. Yêu ngươi…” Khi nói trong mắt Lâm Ngôn Ôn tất cả đều là nước mắt, Lâm Thượng Khiêm cúi đầu hôn lên nước mắt y, chặn lại bờ môi đang run rẩy kia.

Rất nhanh Lâm Ngôn Ôn đã trầm mê trong âu yếm cùng nhiệt tình của hắn, quần áo hai người xộc xệch, vuốt ve lẫn nhau, thân thể quấn quýt không rời, dục vọng trỗi dậy.

“Thích không?” Lâm Thượng Khiêm chôn mặt ở giữa hai phiến mông giàn giụa dâm dịch, dùng đầu lưỡi liếm lên tiểu huyệt đang run rẩy.

“Ngô…… Thật thích! Không muốn lại…. Liếm…” Cánh tay đang chống đỡ vì vui sướng mà nhũn ra, eo mềm yếu đến cực kỳ, mông không ngừng co rút.

Đầu lưỡi tiến vào tiểu huyệt bởi vì sung sướng mà nóng lên, một dòng chất lỏng tuông ra lập tức làm ướt đầu lưỡi hắn.

“Ba, người thật tao hóa, chảy thật nhiều nước.” Bàn tay lớn không ngừng nhào nặn lôi kéo hai cánh mông y sang hai bên để tiểu huyệt càng thêm nới rộng. Đầu lưỡi bắt đầu dùng lực liếm láp tiểu huyệt mẫn cảm, Lâm Ngôn Ôn hét lên một tiếng, không thể chống đỡ nổi mà ngã xuống giường, nhổng mông lên thật cao.

Mô phỏng theo động tác giao hợp, Lâm Thượng Khiêm luồng cả đầu lưỡi vào bên trong, tuy rằng không đâm sâu bằng chính thức hoan ái, thế nhưng lại sung sướng không kém hừng hực ma sát.

“A a… Ha a… Thượng Khiêm, ba ba muốn hỏng rồi…” Lâm Ngôn Ôn uốn éo cái mông nói, âm thanh mềm mại pha chút tiếng khóc nức nỡ.

Thượng Khiêm dùng lực liếm bên trong tiểu huyệt hừng hực ấm áp, sau đó áp đôi môi vào tiểu huyệt bắt đầu hút d*m thủy ngọt ngào. (Úi vl, khẩu vị nặng vãi lúa.)

“A a a… Thượng Khiêm … Ân a…” Eo mềm nhũn, tiểu huyệt cũng muốn tan ra. Lâm Ngôn Ôn cả người đầy mồ hôi, cắn chặt môi dưới, ngón chân đều co lên, mông hướng về phía Lâm Thượng Khiêm vặn vẹo để hắn hút hết mật dịch cuồn cuộn không ngừng chảy ra.

Âm thanh hút lấy dâm mỹ phiếm tình, phân thân Lâm Ngôn Ôn cứng lên không chịu nổi, theo một cái hút mạnh của Lâm Thượng Khiêm, bàn tay to lớn tàn nhẫn dùng lực xoa xoa mông y, Lâm Ngôn Ôn trực tiếp bắn ra.

“Ba, thoải mái sao?” Lâm Thượng Khiêm liếm liếm môi, xoay người y lại đối diện mình. Hắn rất thích nhìn mặt y, bất luận là vẻ mặt rưng rưng muốn khóc hay là vẻ mật thất thần khi cao trào cũng làm cho hắn âu yếm thương tiếc.

“Thật thoải mái… Thượng Khiêm …” Lâm Ngôn Ôn hai mắt mê ly, khóe mắt còn lưu lại nước mắt nhìn Lâm Thượng Khiêm, động tình thở hổn hển. Lâm Thượng Khiêm yêu thương hôn lên môi Lâm Ngôn Ôn, hai người môi lưỡi quấn quýt, tuy hai mà một.

“Yêu ta….” Lâm Ngôn Ôn đưa tay ôm lấy cổ Lâm Thượng Khiêm, khóe môi còn vươn chỉ bạc, hai mắt động tình nhìn hắn, hai chân quấn lấy eo hắn.

Lâm Thượng Khiêm làm sao có thể nhịn được, gầm nhẹ một tiếng cắm vào tiểu huyệt đói khát từ lâu của y. Tiểu huyệt thực tủy biết vị từ lâu lập tức chặt chẽ hút lấy thịt heo bổng, sung sướng cực độ làm hai người kịch liệt thở dốc. Lâm Ngôn Ôn thích nhất là lúc khi tiến vào, y có thể nhìn thấy được gương mặt khêu gợi của hắn, có thể chăm chú ôm hắn, quan trọng nhất chính là có thể cùng hắn hôn môi.

Quy đầu Lâm Thượng Khiêm bắt đầu mãnh liệt ma sát lên điểm mẫn cảm của Lâm Ngôn Ôn, mãi đến khi y thất thần, rên rỉ biến thành âm thanh khóc nức nở tựa như thở không nổi, mông bắt đầu co giật, hai chân chặt chẽ quấn lấy eo hắn. Bàn tay lớn của Lâm Thượng Khiêm tóm chặt lấy mông y xoa xoa, quy đầu không tiếp tục ma sát điểm mẫn cảm, ngược lại công kích những nơi khác trong nội bích chật hẹp.“Thượng Khiêm … Ân a… Còn muốn… Còn muốn nơi đó…” Lâm Ngôn Ôn không thuận theo vặn vẹo eo, cắn môi, cầu xin thịt heo bổng lần thứ hai mạnh mẽ nghiền nát nơi đó, đưa y đến cực hạn sung sướng.

Lâm Thượng Khiêm làm sao có thể chống cự lại Lâm Ngôn Ôn câu dẫn như thế, cúi đầu mạnh mẽ hôn lên miệng nhỏ không biết xấu hổ nói ra những lời câu dẫn hắn, thưởng thức môi lưỡi dâm đãng. Hạ thể mạnh mẽ từng cái từng cái đâm rút lên điểm mẫn cảm, chặn lại tất cả thanh âm rên rỉ của y vào trong miệng.

“A ân… A ân… A a a a…!” Hai mắt Lâm Ngôn Ôn rơi xuống nước mắt sinh lý, ôm chặt lấy Lâm Ngôn Ôn, vươn đầu lưỡi ra cùng hắn nhảy múa, thanh âm rên rỉ trở nên mơ hồ. Tiếng nước càng rõ ràng, tuy đã cắm rút mấy trăm lần nhưng cả hai vẫn chưa thấy thỏa mản, phân thân vẫn đứng thẳng. Chưa đủ, làm thế nào cũng không thấy đủ, càng muốn nhiều hơn nữa, sung sướng hơn nữa để cho hai người cảm giác được sự tồn tại của đối phương.

“Ba, con muốn bắn!” Lâm Thượng Khiêm mãnh liệt làm mấy lần cuối, tựa như đóng cọc mà tàn nhẫn thao làm tiểu huyệt ẩm ướt, sau đó bắn tinh dịch nóng bỏng vào vách tràn dâm đãng.

Lâm Ngôn Ôn cao trào theo hắn, tràn đạo co giật trước nay chưa từng có, cả người mềm yếu như đang bay trên mây. Phân thân nóng bỏng bắn ra tinh dịch trong người y làm thân thể và tim y đều run rẩy nóng lên.

Hai người yên lặng hồi lâu, vành tai tóc mai chạm vào nhau, hơi thở giao hòa, thi thoảng khẽ hôn môi nhau. Nhưng hôn được mấy lần, ban đầu chỉ là chạm môi nhau lại dần dần thâm nhập vào, đầu lưỡi liếm láp lẫn nhau, quấn quanh hút, hơi thở trở nên ồ ồ. Phân thân trong cơ thể nhanh chóng cứng lên biến lớn như ban đầu, Lâm Ngôn Ôn rên rỉ thành tiếng: “Thượng Khiêm, mau đến làm hỏng ba ba…… Ba ba muốn bị ngươi thao hỏng….”

Lâm Thượng Khiêm nắm lấy hai chân Lâm Ngôn Ôn đặt lên vai mình, bắt đầu mạnh mẽ cắm rút. Lâm Ngôn Ôn ngực phập phồng, hai chân không nhịn được vòng quanh cổ Lâm Thượng Khiêm.

“Ba, con đây liền thao hỏng người để người không thể xuống giường, mỗi ngày chỉ có thể để con thao….” Lâm Thượng Khiêm tàn bạo nói.

“Ân a… Thao hỏng ba ba đi…… Ba ba thật thích….. Thật thích thật thoải mái….. A, dùng sức a…” Lâm Ngôn Ôn nghe thế tim đập nhanh lên, tao huyệt chảy ra thật nhiều nước, hai chân càng câu chặt hơn.

Lâm Thượng Khiêm cúi đầu ngậm lấy đầu v* hồng hồng của y, bắt đầu liếm láp hút lấy, thỉnh thoảng cắn một cái làm Lâm Ngôn Ôn rên rỉ lúc cao lúc thấp, không cách nào tự kiềm chế được.

“A a… Thượng Khiêm, dùng sức hấp…” Lâm Ngôn Ôn ưỡn ngực đưa đầu v* vào trong miệng Lâm Thượng Khiêm.

Lâm Thượng Khiêm bất mãn y dâm đãng, dùng sức vỗ mạnh một cái lên mông y.

“Ừ… Dùng sức hấp ba ba… Ô a… Mạnh thật…”

Lâm Thượng Khiêm mạnh mẽ hút đầu v* y, thẳng đến khi hai đóa hoa nho nhỏ sưng to đỏ lên.

“Thượng Khiêm….. Ba ba thật yêu ngươi…..”

“Yêu con hay yêu cảm giác XXX cùng con?” Tiểu huyệt căng mịn hút đến Lâm Thượng Khiêm vô cùng thoải mái, khẽ nhíu mày dùng sức cắm vào, nghe Lâm Ngôn Ôn nói hắn cúi đầu cắn lên đầu v* hồng hồng.

“A ừm! Yêu ngươi… Ba ba yêu chính là ngươi a…” Lâm Ngôn Ôn hai mắt đầy thủy quang nhìn Lâm Thượng Khiêm, tay ôm hắn càng thêm chặt.

“Con cũng yêu người.” Lâm Thượng Khiêm hôn Lâm Ngôn Ôn, đại lực đánh xuyên, tăng nhanh tốc độ nỗ lực, đem hai người lần thứ hai đưa đến cao trào.

****************

“Ba, tối hôm nay ăn gì?” Lâm Thượng Khiêm tan học về nhà, cởi túi xách, đi vào phòng bếp từ phía sau ôm lấy nam nhân đang nấu cơm thì thầm nói.

“Ăn cá.” Lâm Ngôn Ôn dùng mặt cọ cọ Lâm Thượng Khiêm, tay trái cũng khoát lên cánh tay Lâm Thượng Khiêm đang đặt bên hông mình, tay phải cầm cái muôi nấu ăn.

Lâm Thượng Khiêm hôn lên má Lâm Ngôn Ôn một chút, lẳng lặng ôm y, Lâm Ngôn Ôn đi đến trước bồn rửa tay, hắn cũng không nói gì chỉ ôm lấy y chờ đợi phía sau. Lâm Ngôn Ôn rất nhanh đã làm xong đồ ăn, hắn liền mang bát đũa lên bàn ăn, hai người lẳng lặng mà ăn cơm, thỉnh thoảng nhìn nhau cười, nói một ít chuyện lí thú phát sinh ngày hôm nay.

Buổi tối Lâm Ngôn Ôn hơi mệt, Lâm Thượng Khiêm tắm cho y xong, hai người trao cho nhau nụ hôn chúc ngủ ngon nhẹ nhàng, sau đó ôm nhau ngủ.

Lễ tình nhân Lâm Thượng Khiêm mua một bó hoa hồng cắm vào bình hoa ở đầu giường. Một đêm đó hai người triền miên đến cực điểm, Lâm Thượng Khiêm thì thào yêu ngữ, từng chút từng chút va chạm phụ thân đang mê loạn dưới thân mình.

Cuối cùng hai người chăm chú ôm nhau, hứa cùng nhau đối mặt với tương lai phía trước.

Lâm Ngôn Ôn tha thứ cho sai lầm lúc trước quá khích của hắn đối với mình.

Nhưng trong lòng lại cảm khái, nói không chừng như thế cũng tốt.

Chương 9: Phiên ngoại 1: Tàu điện

Lâm Ngôn Ôn một thân tây trang được Thượng Khiêm đưa đến cửa đi ra ngoài. Theo tàu điện dừng trạm, người càng lúc càng nhiều, không khí càng oi bức. Người người chen chúc nhau thành 1 đoàn, cuối cùng chen đến nổi Lâm Ngôn Ôn không cách nào nhúc nhích.

Trán Lâm Ngôn Ôn đổ đầy mồ hôi hột, một tay y cầm tay vịn, một tay cầm túi tài liệu, không cách nào lau đi. Lâm Ngôn Ôn liếm liếm môi, khuôn mặt hơi ửng hồng, tim đập đến lợi hại. Y đang chờ đợi.

Kể từ khi y cùng Thượng Khiêm bày tỏ tình cảm, lấy quan hệ phụ tử kiêm người yêu sống với nhau. Lâm Ngôn Ôn cảm thấy y vẫn có khát khao với ái tình, càng thêm lạc quan, hai người cũng biến đổi không ít cách chơi đùa trên giường.

Nhớ tới lần trước Thượng Khiêm đến kì thi, tuy rằng Lâm Ngôn Ôn rất muốn nhưng lại sợ làm lỡ ôn tập của con trai liền không nói cũng không đến quá gần Thượng Khiêm, sợ y không thể khống chế được. Ba ngày của cuộc thi làm y sống một ngày cứ như một năm. Mãi cho đến khi Thượng Khiêm thi xong, vừa về đến nhà Thượng Khiêm liền vọt vào phòng bếp ôm y về phòng ngủ, cắn tai y tức giận nói: “Ba, ánh mắt của người mấy ngày nay nhìn con luôn long lanh nước, người có biết con chịu bao nhiêu khổ không?” Nghe thế tiểu huyệt Lâm Ngôn Ôn lập tức tràn đầy tao thủy, hai người điên cuồng làm một đêm.

Mà lần này….. Y cảm giác được phân thân của mình đang ngẩng đầu, đỉnh đỉnh trong quần, ngượng ngùng dùng túi tài liệu che lại. Lâm Ngôn Ôn lại liếm liếm môi, y cảm thấy mình không thể chịu được nữa bởi vì Thượng Khiêm đã hai ngày rồi không chạm vào y.

“Nhường đường chút.” Một giọng nam truyền đến, đám người phía sau khó khăn di chuyển. Một nam nhân cao lớn bước vào, trong không gian chật hẹp nam nhân kề sát phía sau Lâm Ngôn Ôn.

Lâm Ngôn Ôn cảm thấy chỉ cần thân thể cọ vào nhau như vậy cũng làm y nóng đến không chịu nổi.

Thân thể y căng thẳng chờ đợi.

Một bàn tay lớn vòng qua cặp tài liệu, cách một lớp quần sờ soạng phân thân đang cương của y một hồi.

“Ừm…” Lâm Ngôn Ôn nhỏ giọng rên rỉ một tiếng, nam nhân phía sau nở nụ cười, có chút trẻ trung nhưng không kém phần thành thục làm Lâm Ngôn Ôn nghe thấy không khỏi khiếp đảm.

Bàn tay to lớn từ từ xoa mông y lúc mạnh lúc nhẹ, lúc nhanh lúc chậm làm Lâm Ngôn Ôn không tự chủ được mà đung đưa eo phối hợp, cái tay kia lại giảo hoạt rời đi. Lâm Ngôn Ôn cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đứng im chờ đợi nam nhân đến an ủi.

Bàn tay nam nhân di chuyển từ trên cổ y xuống giữa hai chân, ngón tay dùng lực xoa xoa làm Lâm Ngôn Ôn liên tục thở dốc, nhưng lại sợ bị người phát hiện, chỉ có thể kiềm chế kích động muốn rên rỉ, không kiềm lòng được mở chân lớn hơn một chút. Bàn tay lớn dâm loạn mở ra luồng vào giữa hai chân y, một tay khác ôm lấy eo y dùng lực nâng y lên trên. Lâm Ngôn Ôn liền bị động nhón chân lên, phần lớn trọng lượng trên người đều đặt ở hai tay của nam nhân.

Bàn tay to lớn từ từ xoa mông y, động tác hạ lưu như vậy làm Lâm Ngôn Ôn e thẹn mặt đỏ lên, chỉ là xoa xoa như vậy cũng làm y lớn gan ảo tưởng bị nam nhân tiến vào. Bàn tay to lớn không biết Lâm Ngôn Ôn đang xấu hổ mà vẫn ung dung xoa xoa phân thân cùng đản đản phía trước của y.

Cánh tay mạnh mẽ ôm hông y, Lâm Ngôn Ôn than nhẹ một tiếng, hai tay đặt trên hai tay hắn. Nơi riêng tư bị nam nhân trêu chọc nóng lên nhưng tiểu huyệt lại không được chăm sóc tốt, không chịu được cô đơn bắt đầu khép mở. Lâm Ngôn Ôn uốn éo mông cọ cọ nam nhân phía sau.

Nam nhân phía sau ồ ồ thở dốc, phun vào bên tai Lâm Ngôn Ôn. Bàn tay lớn cách lớp quần áo xoa xoa tiểu huyệt dâm đãng phát tao, bá đạo làm tiểu huyệt y tỏa nhiệt phóng túng, bắt đầu chảy ra dâm dịch. Hai chân Lâm Ngôn Ôn không tự chủ được kẹp lấy tay của người đàn ông. Nam nhân bắt đầu dùng lực xoa xoa xung quanh, Lâm Ngôn Ôn cắn môi, cảm giác được trước sau quần lót đều dính đầy dâm dịch, không bao lâu nữa ngay cả quần tây không chừng cũng sẽ bị ướt.

Đúng như dự đoán, bị nam nhân xoa nhẹ vài lần quần tây cũng ướt một mảng dính dấp khó chịu. Nam nhân dùng bàn tay lớn để giữa hai chân y nâng lên vài lần, Lâm Ngôn Ôn thét lên cả người đều mềm thành nước.

Nam nhân lại xoa xoa một trận, Lâm Ngôn Ôn đã không chịu đựng được vặn vẹo mông, cầu xin nam nhân thương yêu.

Ngược lại nam nhân không vội, buông lỏng tay đang ôm eo Lâm Ngôn Ôn, hai tay lớn chuyển ra phía sau xoa xoa cánh mông đào mật, nhào nặn, đè ép, nhẹ nhàng đánh, biến đổi biện pháp đùa giỡn đến nổi cách một lớp quần tây cũng hiện ra cái mông cao cao. d*m thủy Lâm Ngôn Ôn chảy ra càng lợi hại, một mảng lớn quần tây đã ướt đẫm dính vào giữa hai chân, rất dâm đãng. Lâm Ngôn Ôn cầm lấy tay vịn, hai chân như nhũn ra, đầu v* cũng đứng thẳng, liếm liếm môi, rất muốn cùng nam nhân hôn môi, nhưng dưới ánh mắt của mọi người y không thể nào thực hiện được, chỉ có thể động động mông cọ cọ về phía sau làm nam nhân càng dùng lực thương yêu mình.
Chơi đủ mông Lâm Ngôn Ôn, nam nhân vươn tay tiến vào trong áo y vuốt nhẹ da thịt bóng loáng, đi đến đầu v* đứng thẳng nhẹ nhàng nhấn một cái, Lâm Ngôn Ôn liền bắn ra.

Tiếng cười trầm thấp của nam nhân truyền đến, Lâm Ngôn Ôn hai mắt ướt át, cắn môi nhẫn nại. Tiểu huyệt khép mở co giật chờ đợi đồ vật to lớn của nam nhân đến thỏa mãn nó. Thế nhưng nam nhân không hề lay động, gãi không đúng chỗ làm y càng thêm ngứa ngáy khó chịu, lắc eo càng thêm phóng túng.

Tựa như không hài lòng với sự dâm đãng của y, nam nhân ôm lấy eo y, bàn tay bấm mạnh vào tiểu huyệt của y, nhất thời eo Lâm Ngôn Ôn mềm nhũn, tiểu huyệt co giật, phân thân lần thứ hai đứng lên.

“Muốn không?” Thanh âm nam nhân lúc này nghe đến thật tự nhiên, Lâm Ngôn Ôn liền vội vàng gật đầu.

Tiểu huyệt cảm nhận ma sát cách một lớp quần của nam nhân, vô cùng muốn, Lâm Ngôn Ôn nhịn không được hướng về phía sau động động mông. Nam nhân dùng phân thân nhô ra cách một lớp quần cọ sát lối vào ướt át của y.

“Ừm… A…” Lâm Ngôn Ôn bị mài đến eo từng trận run rẩy như nhũn ra, không nhịn được thở dốc.

Nam nhân bỗng nhiên tăng nhanh động tác mô phỏng theo động tác giao hợp, cách một lớp quần tàn nhẫn dùng lực đỉnh y.

“Ừ… Lại muốn…” Lâm Ngôn Ôn bị mài đến không biết trời trăng gì, phân thân cọ cọ vào quần lại muốn phóng thích. Thân thể dưới sự dạy dỗ của Thượng Khiêm từ lâu chỉ cần dùng mặt sau cũng có thể phóng thích, Lâm Ngôn Ôn đỏ mặt, cầm lấy bàn tay to lớn của nam nhân, eo phối hợp với sự đỉnh lộng của nam nhân.

Rõ ràng không thực sự tiến vào nhưng lại càng kích tình. Mặc dù cách một lớp quần cũng có thể hình dung được phân thân to lớn kia như thế nào đâm xuyên mình, thao y đến toàn thân mềm nhũn thất thần, tàn nhẫn cắm vào tiểu huyệt dâm đãng, đánh xuyên nghiền nát tiểu huyệt.

Nam nhân bắt đầu dùng lực đỉnh loạn, bàn tay to lớn nhàn rỗi vươn đến phía trước xoa xoa phần thân cùng đáy chậu của Lâm Ngôn Ôn. Trước sau đều bị công kích, Lâm Ngôn Ôn còn chưa kịp phản ứng liền bắn ra.

“Mọi người chú ý, hành khách tới trạm mời xuống xe tại trạm kế tiếp….” Trong đám người có người xuống xe, trong buồng xe hỗn loạn lên.“Thật là dâm đãng, mới vầy đã bắn.” Nam nhân làm bộ bị đoàn người chen chúc mà vươn người về phía trước, mượn cơ hội ghé vào tai y nói nhỏ.

Lâm Ngôn Ôn xoay người, hai mắt ướt át nhìn chằm chằm nam nhân, đưa tay nhanh chóng sờ soạng một cái vào nơi nào đó cưng cứng của nam nhân xong liền xoay người xuống xe.

Nam nhân trầm thấp mắng một tiếng, xoay người xuống xe theo.

Lâm Ngôn Ôn sợ người khác nhìn thấy quần mình bị dâm dịch làm ướt, nhanh chóng rời tàu điện ngầm tiến vào phòng vệ sinh cá nhân tại nhà vệ sinh công cộng, còn chưa kịp xoay người đóng cửa, nam nhân phía sau lập tức vọt vào, mạnh mẽ đóng cửa lại.

“Thượng Khiêm…” Lâm Ngôn Ôn xoay người liền dán lên người hắn dâng lên đôi môi.

Lâm Thượng Khiêm tay lớn dùng lực ôm lấy eo, cúi đầu mạnh mẽ bắt lấy môi Lâm Ngôn Ôn bắt đầu bá đạo hung hăng hôn lên.

“A ân…. Thượng Khiêm…. Thượng Khiêm….” Lâm Ngôn Ôn vươn tay ôm lấy cổ Lâm Thượng Khiêm, hơi nhón chân để nam nhân càng kịch liệt chà đạp mình.

Nam nhân như mong muốn của y càng thêm kịch liệt đòi hỏi, bàn tay lớn đi đến nơi đã ẩm ướt từ lâu mạnh mẽ yêu thương.

“Ta muốn… Nhanh cho ta…” Lâm Ngôn Ôn thừa lúc tách ra thở hổn hển nói.

Lâm Thượng Khiêm buông môi y ra. Vốn dĩ hắn muốn làm y trên tàu điện nhưng ai biết được Lâm Ngôn Ôn lại sợ bị người khác phát hiện, nhanh chống trốn đi. Kế hoạch bị phá hỏng, Lâm Thượng Khiêm có chút tức giận, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ muốn được mình thương yêu của y, hắn không thể nào giận nổi.

Nhưng khi nghĩ đến kế hoạch mình trù tính đã lâu thành công ngay trước mắt lại bị đánh vỡ, tâm tình phiền muộn vô cùng, Lâm Thượng Khiêm quyết định trừng phạt y.

“Cởi sạch quần áo, tự mình ngồi lên.” Lâm Thượng Khiêm ngồi trên bồn cầu ra lệnh.

Lâm Ngôn Ôn tay run run, có chút nóng nảy cởi y phục chính mình. Lâm Thượng Khiêm chỉ kéo khóa quần móc ra phân thân từ lâu đã cương cứng đứng thẳng, Lâm Ngôn Ôn nhìn mà tâm động không ngừng, nhịn không được quỳ xuống dùng lưỡi liếm lên. Hương vị nam tính tràn đầy tính xâm lược tràn vào khoang mũi kích thích đến hai chân y nhũn ra, liếm láp côn th*t, Lâm Ngôn Ôn vươn một tay vươn đến phía sau mình mở rộng tiểu huyệt, động tác dâm đãng làm Lâm Thượng Khiêm  nhịn không được, kéo Lâm Ngôn Ôn để y ngồi lên phân thân mình.

Mật huyệt từ lâu đã ướt đẫm cực kỳ thuận lợi nuốt vào côn th*t.

Nhìn nam nhân mê người đang không ngừng ừ ừ a a trên người mình, Lâm Thượng Khiêm một bên dùng sức ra vào, vừa nghĩ xem làm thế nào để hoàn thành kế hoạch dang dở.

Thậm chí Lâm Ngôn Ôn đã quên mục đích ngồi tàu điện hôm nay là gì, mà Lâm Thượng Khiêm đến tột cùng có thuận lợi XXX y trên tàu điện hay không, cái đó sau này sẽ tính.

Chương 10: Phiên ngoại 2: Tà niệm

Editor: Sắc Lang Hắc Diện

Beta: Cháp Cháp

Từ nhỏ Lâm Thượng Khiêm đã rất ưu tú.

Hắn là một bảo bảo ngoan trong mắt mọi người, thậm chí ba hắn nhìn hắn là một tiểu hài tử hiểu chuyện ngoan ngoãn như thế mà đau lòng. Bởi vì nhiều năm trước ba và mẹ hắn ly hôn, vì ba đối với hắn trong lòng hổ thẹn nên đặc biệt thương hắn.

Nhưng hắn biết hắn không giống với những gì mà bọn họ nói, chẳng hạn như thiện lương.

Thời điểm tiểu học hắn đã bắt đầu nói chuyện yêu đương, bạn gái nhiều đến nổi không thể đếm trên đầu ngón tay! Bởi vì hắn lớn lên rất đẹp trai, thành tích học tập cũng tốt nên giáo viên thường hay khen hắn, trở thành ‘tình nhân trong mộng’ của nhiều bé gái.

Kỳ thực Lâm Thượng Khiêm rất xấu xa. Hắn ở trường được hoan nghênh như vậy, có rất nhiều tiểu nam sinh không phục, mà khi bọn họ biết Lâm Thượng Khiêm gia đình không trọn vẹn liền nắm lấy điểm này xiết xao, hầu như mỗi ngày đều mang ra cười nhạo Lâm Thượng Khiêm. Từ nhỏ cái gì Lâm Thượng Khiêm cũng không để ý đến, vì lẽ đó hắn cho rằng việc này cũng không có gì to tát, một bộ dạng hết thảy đều không can hệ gì đến hắn, làm đám tiểu nam sinh kia càng tức giận. Mãi cho đến khi đối tượng cười nhạo của bọn họ thăng lên thành Lâm Ngôn Ôn, Lâm Thượng Khiêm không cách nào bình tĩnh được nữa, hắn cũng không biết vì sao, chỉ có việc này hắn không cách nào nhẫn nhịn được. Lâm Thượng Khiêm bỏ một con rắn lớn bằng đầu ngón tay vào trong quần áo của tên cầm đầu cười nhạo ba hắn, từ đó về sau cả lớp không còn ai dám khiêu chiến hắn ở lớp, thậm chí thị uy với toàn trường.

Từ đó mọi người đều biết Lâm Thượng Khiêm rất yêu ba hắn. Lâm Thượng Khiêm cũng rất hiếu thuận. Từ xưa đến nay không có gì làm hắn sợ, những việc điên cuồng hơn hắn đều đã trải qua, hắn thành thạo không phá hoại vầng sáng học sinh tốt, cũng tuyệt đối không để Lâm Ngôn Ôn biết đến những việc xấu hắn làm. Ở trong mắt Lâm Ngôn Ôn, hắn là một hài tử vừa tốt hiếu thuận lại ôn nhu.

Lâm Thượng Khiêm vẫn tiếp tục nhân sinh của một học sinh sơ trung. Mãi đến một đêm hè khi hắn học cao trung đã hoàn toàn thay đổi Lâm Thượng Khiêm.

Thời điểm sơ trung, Lâm Thượng Khiêm đã cùng anh em ra ngoài xã hội lăn lộn, mỗi ngày đều về nhà rất muộn, nhưng hắn lại nói với Lâm Ngôn Ôn là cùng bạn bè đi học bù. Lâm Ngôn Ôn không nghi ngờ, còn khen Tiểu Khiêm là một hài tử ngoan.

Ngày đó sau khi tan học hắn như thường lệ cùng anh em tụ hội, bọn họ tìm đám nữ sinh mở một party. Lâm Thượng Khiêm chọn một nữ sinh xinh đẹp nhất, mọi người ở trên sàn phòng khách tùy ý làm. Lâm Thượng Khiêm bị nữ sinh tao hóa làm cứng lên, đang muốn mang súng đạn ra trận đột nhiên cửa bị đá văng ra, xông vào là một đám nam sinh mặc đồng phục cấp ba, trong tay cầm gậy cầm đao.

“Dám cướp nữ nhân của lão tử?” Tên tóc vang cầm đầu gắt lên, xông tới liền gạt ngã một anh em chưa kịp rút điểu về. (úi vl=])

Lâm Thượng Khiêm chỉnh chu lại quần áo xong, đứng lên đi đến phòng bếp cầm một cây dao, mọi người còn chưa kịp phản ứng hắn liền đâm một nhát vào bụng tên tóc vàng.

Tóc vàng kêu thảm thiết ngã lên mặt đất.

“Yên tâm, ta chỉ chọc thủng một lỗ trên người ngươi, ngươi có muốn hay không ta chọc đến dạ dày ngươi? Dịch dạ dày chảy ra, nội tạng đều sẽ nát đi.” Lâm Thượng Khiêm nói một cách lạnh lùng.

Chưa từng thấy người ra tay gọn gàng dứt khoát tàn bạo như vậy….. Đám tiểu đệ tên tóc vàng mang đến đều kinh ngạc đến ngây người.

“Cút!” Lâm Thượng Khiêm thấp giọng quát.

Tóc vàng dẫn bọn tiểu đệ đã sợ đến tè ra quần rời đi.

“Thượng Khiêm, thật tàn nhẫn!” Huynh đệ khâm phục than thở.

“Không có gì, chỉ là việc nhỏ.” Thượng Khiêm cười nói, tiện tay ném cây dao trên tay qua một bên. Nữ sinh vừa nãy thấy cảnh này càng thêm phóng túng sáp lại.

Những việc xấu Lâm Thượng Khiêm từng làm còn hơn việc này nhiều, vì lẽ đó việc nhỏ này hắn cũng không mấy để ý.

Kể từ ngày đó, trước sau như một, mỗi lần tan học đều cùng anh em đi bar, nhưng sau khi ra trường lại nhìn thấy Lâm Ngôn Ôn đang đợi mình.

“Ba, sao người lại đến đây?” Lâm Thượng Khiêm hơi kinh ngạc, động tác đùa giỡn với bọn người kia cũng dừng lại.

“Hôm nay ba vừa lãnh lương, định tìm con đi ăn một bửa.” Lâm Ngôn Ôn cười cười nói. Y mặc một chiếc áo sơ mi trắng ngắn tay, da thịt lộ ra bên ngoài phi thường trắng nõn.

“Tốt, chúng ta đi ăn gì thế ba?” Lâm Thượng Khiêm cười đi đến bên người Lâm Ngôn Ôn, quay đầu lại nói với đám anh em đang chờ đợi: “Ba mời ta đi ăn cơm rồi, tụi bây đi trước đi.”

Nhìn người đến là ba ba của Lâm Thượng Khiêm, bọn họ cũng không nhiều lời liền rời đi. Lâm Thượng Khiêm xách túi hộ Lâm Ngôn Ôn, hai người sóng vai nhau đi trên đường.

“Lâm Thượng Khiêm đúng không? Ta FUCK con mẹ ngươi!” Lâm Thượng Khiêm còn chưa lấy lại tinh thần, đau đớn từ eo truyền đến.

Nhất thời máu tươi nhuộm đỏ áo sơ mi trắng đồng phục học sinh, Lâm Thượng Khiêm quay đầu nhìn lại, kết quả lại bị một quyền đánh té ngã lên mặt đất.

“Thượng Khiêm!” Lâm Ngôn Ôn kinh ngạc thốt lên, chạy lại nâng Lâm Thượng Khiêm dậy. “Cho ngươi đâm Phi ca của ta, bây giờ gặp báo ứng, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một bài học!” Một nam sinh cao lớn cầm dao, phía sau là mấy tên lưu manh.

Căn bản Lâm Thượng Khiêm không biết ai là Phi ca, trong đầu suy nghĩ một chút gần nhất hắn đã chọc vào ai, mới nhớ đến sự việc xảy ra vào party hôm đó.

Lâm Ngôn Ôn ở bên cạnh, Lâm Thượng Khiêm không tiện phát tác. Căn bản vết thương này đối với hắn không đáng gì. Lâm Thượng Khiêm đứng dậy kéo Lâm Ngôn Ôn chạy đi, kết quả lại bị tên to con vừa đâm hắn tay mắt nhanh lẹ ngăn cản.

“Tiên sư nó, còn muốn chạy?” Vừa dứt lời tên to con liền đâm thêm một nhát, lưỡi đao sắc bén nhanh chóng đâm xuống.

Mọi việc nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, không biết thường ngày Lâm Ngôn Ôn ôn hòa lại trì độn hôm nay lấy dũng khí ở đâu ra che ở trước người Lâm Thượng Khiêm, miễn cưỡng bị sượt qua cánh tay. Lượng lớn máu tươi tuông ra, vết thương vừa dài vừa sâu. Lâm Thượng Khiêm ngẩn người. Lâm Ngôn Ôn nắm lấy cánh tay, sắc mặt trắng bệch, vẫn cười nói với Lâm Thượng Khiêm: “Ba không có việc gì.”

Lâm Thượng Khiêm sắc mặt âm trầm, không để ý đến đám người kia, thu xếp tốt cho Lâm Ngôn Ôn, xoay người không nói nhiều lời liền đánh cho bọn họ tè ra quần.

Lâm Ngôn Ôn mất máu hơi nhiều, môi trắng bệch, đứng một bên nhìn Lâm Thượng Khiêm đánh nhau, lo lắng sợ hãi nói: “Đừng đánh, đừng đánh.” Nhưng Lâm Thượng Khiêm mắt điếc tai ngơ, mãi đến khi đánh bay người cuối cùng. Hắn ôm Lâm Ngôn Ôn lên, nhặt lên túi xách của Lâm Ngôn Ôn rơi trên đất, cúi đầu áp lên trán Lâm Ngôn Ôn: “Bọn chúng đi rồi, con đưa ba đi bệnh viện.”

Lần đầu tiên Lâm Thượng Khiêm cực kỳ phẫn nộ, chỉ vì đám người kia thương tổn đến Lâm Ngôn Ôn.

Lâm Thượng Khiêm bị đâm suýt nữa tổn thương đến thận, nằm viện mấy ngày. Lâm Ngôn Ôn mỗi ngày hầm canh gà mang đến cho hắn.

“Ba, không có chuyện gì, chỉ là tiểu thương, đúng rồi cánh tay của ba thế nào rồi?” Lâm Thượng Khiêm nhìn Lâm Ngôn Ôn đang bận trước giường mở miệng hỏi.

“Đã tốt lên nhiều rồi, không cần lo lắng.” Lâm Ngôn Ôn cười cợt, từ hộp giữ nhiệt lấy canh gà và cơm ra.

Nói thật uống canh gà nhiều ngày như vậy, Lâm Thượng Khiêm đã sớm không thể uống nổi nữa, đứng dậy cười nói: “Ba, con bị đao chọc vào, lại không phải gãy xương không cần uống canh gà.”

“Đối với thân thể bổ ích, ngươi còn muốn uống canh gì thì nói với ta.” Lâm Ngôn Ôn cười đưa canh gà cho hắn.

“Ba, người uy con.” Ngược lại không có ý từ chối.

Lâm Ngôn Ôn làm khó dễ một hồi, lấy thìa ra, nghiêm túc giúp hắn thổi thổi nhiệt khí. Nhìn ba như vậy, Lâm Thượng Khiêm cảm thấy ba ba thật đáng yêu.

“Tiểu Khiêm Khiêm, đến, há mồm….” Lâm Ngôn Ôn cưng chiều nói.
“Cái gì mà Tiểu Khiêm Khiêm.” Lần này đến phiên hắn ngượng ngùng.

“Khi còn bé ta vẫn gọi ngươi như vậy ni, ngươi rất thích ta gọi ngươi như thế, mỗi lần không vui đều quấn lấy ta, ta hôn nhẹ lại hống ngươi Tiểu Khiêm Khiêm không khóc ngươi liền hài lòng.” Lâm Ngôn Ôn ha ha cười, đưa thìa đến bên môi Lâm Thượng Khiêm.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lâm Ngôn Ôn, Lâm Thượng Khiêm bé ngoan nghe lời há mồm uống canh gà.

“Sau này chớ làm loạn, nếu ngươi xảy ra chuyện ba ba rất lo lắng…” Lo lắng từ ánh mắt đen láy thoát ra, nhàn nhạt nhăn mày. Lâm Thượng Khiêm nhìn Lâm Ngôn Ôn trong nháy mắt thất thần.

“Nếu con xảy ra chuyện gì, ba ba sẽ thật thương tâm sao?”

“Nói bậy cái gì đó, ba ba không cho phép ngươi nói lời xui xẻo!” Lâm Ngôn Ôn ánh mắt đen láy nhìn chằm chằm Lâm Thượng Khiêm, môi mỏng mở ra khép lại, phun ra lời nói đầy lo lắng: “Nếu ngươi xảy ra vấn đề gì ba ba làm sao sống tiếp ni…” Gương mặt thanh tú rưng rưng muốn khóc.

Bị y nhìn như thế, đột nhiên tâm Lâm Thượng Khiêm đập mạnh một cái, cảm giác rung động bao phủ toàn thân hắn.

“Ừm, con sẽ không xảy ra chuyện gì, ba ba đừng lo lắng.” Lâm Thượng Khiêm vươn tay nắm chặt tay y, ôn nhu nói.

Lo lắng trên mặt y rút đi, lộ ra nụ cười an tâm, nhìn thìa canh gà trong tay, đưa đến trên miệng hớp một hớp: “Có chút nguội, ta múc một bát khác cho con.”

“Ba, không cần phiền phức, uống như vậy là được rồi.”

“Vậy cũng không được.” Lâm Ngôn Ôn lần nữa rót một bát khác, lại dùng thìa từng chút từng chút đút cho Lâm Thượng Khiêm.

Lâm Thượng Khiêm ngậm lấy thìa, hồi tưởng lại dáng vẻ Lâm Ngôn Ôn mở môi đưa thìa vào miệng, trong lòng nóng lên.

“Nghĩ cái gì đó?” Lâm Ngôn Ôn cười hỏi, Lâm Thượng Khiêm hồi phục tinh thần, chỉ thấy Lâm Ngôn Ôn ngậm lấy một ngụm canh, tiếp đó dán lên thân thể hắn đặt môi lên môi hắn.

Canh gà ấm áp còn tỏa mùi thơm, môi lưỡi dây dưa trong lúc đó nhen nhóm dục hỏa, Lâm Thượng Khiêm xoay người áp đảo nam nhân dưới thân, dường như nam nhân rất yêu thích, trong mũi phát sinh âm tiết sinh động.

“Ta muốn…. Tiểu Khiêm…. Vẫn là ngươi thấy ba ba chưa đủ tốt….” Lâm Ngôn Ôn hai tay ôm lấy cổ Lâm Thượng Khiêm, ánh mắt đen láy tràn đầy sương mù, cắn môi đỏ mọng vì bị hôn nhìn Lâm Thượng Khiêm.

Lâm Thượng Khiêm tỉnh lại nhưng ngoài ý muốn lại ướt giường.

Đã qua một năm, tình huống như vậy chỉ tăng lên chứ không giảm đi, mộng cảnh càng ngày càng hỗn loạn, ban đầu chỉ là hai người thắm thiết ôm nhau.

Xoa xoa tóc, Lâm Thượng Khiêm buồn bực xuống giường rửa mặt. Đều do y, đã sắp bốn mười vẫn là một dáng trẻ trung. Con ngươi đen láy rưng rưng, còn có môi mỏng bình thường không đáng chú ý bị hắn hôn đến đỏ lên, hàm răng nam nhân trắng nõn dây dưa làm tim hắn đập thình thịch, yêu thương không ngớt.

Từ ngày hôm đó trong mắt hắn chỉ có y. Hắn không còn như trước kia là một tên ‘không chuyện ác gì không làm’, hắn thay đổi cái nhìn của bạn bè đối với hắn, chân chính trở thành một học sinh tốt từ đầu tới đuôi, chẳng qua hắn cảm thấy như vậy có thể dễ dàng tiếp cận nam nhân kia hơn.

Mỗi ngày, thời gian ở cùng Lâm Ngôn Ôn là sự dày vò ngọt ngào.

Muốn y…..

Ý niệm đó điên cuồng bành trướng…..

Mãi đến khi hắn cưỡng bức y, hắn cũng chưa từng hối hận những gì hắn làm…

Chỉ là lần này hắn phải khống chế chính mình, không thể để người hắn âu yếm cảm thấy đau đớn. Lâm Thượng Khiêm đẩy cửa phòng học, nơi đó, Lâm Ngôn Ôn đang đợi hắn. Thời gian chân chính thuộc về hắn chỉ mới bắt đầu.

(*Tung bông* cuối cùng cũng hoàn, thật ngọt ngào làm sao.)

⁂⁂⁂⁂⁂⁂ THE END ⁂⁂⁂⁂⁂⁂

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước