NỮ PHỤ! NỔI LOẠN ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ phụ! nổi loạn đi! - Chương 61 - Chương 65

Chương 61

Tại lớp E

" Linh Vũ hôm nay không đi học sao? " Minh Triệt thấy bàn phia trên chỗ mình trống, hỏi tên lớp trưởng kế bên

" Bạn học Đàm nhắn tin có việc xin nghỉ rồi "

Minh Triệt trầm mặc lấy điện thoại ra, hôm qua hắn có nhận được tin nhắn của Linh Vũ

21:00 [Phiền Phức] Lão đại yên tâm. Cái đồ vật đó em sẽ lấy lại giúp anh

21:02 [Minh Triệt] Được, nhưng đừng làm gì nguy hiểm

21:03 [Phiền Phức] *icon mặt cười* =))

Minh Triệt hơi nhíu mày, nhắn lại

7:15 [Minh Triệt] Giờ nhóc đang ở đâu?

...

Ở một nơi khác

Linh Vũ rũ mắt nhìn điện thoại không nói gì, tắt máy đút vào trong túi

" ưm...đây là đâu? "

Trước mắt Linh Vũ là ba người Ngọc Khiết, Tuấn Lãng và Hạo Hiên đang bị trói cùng một chỗ. Hai người kia thì bị đánh đến xước sẹo để bịt miệng lại riêng Ngọc Khiết là bị đánh xỉu đang trong trạng thái mơ màng tỉnh lại

" Tỉnh rồi à? Cô nhận ra chỗ này không? "

Giọng nói Linh Vũ làm Ngọc Khiết chú ý tới, cô ta ngẩn đầu lên

Nữ tử mỉm cười tà mị ngồi trên thùng gỗ ngồi ngoắc chéo chân. Phía sau cô là ngọn lửa trong lò sưởi để tạo ra ánh sáng trông không khác nào một ác quỷ xinh đẹp đang chuẩn bị xét xử cả

" Linh Vũ! Mau thả bọn tôi ra! " Ngọc Khiết nhíu mày cố gắng thoát khỏi dây trói nhưng tất cả tay của bọn họ đã bị túm với nhau

" Nếu như bây giờ thả ra thì công sức của tôi bắt mấy người lại uổng phí lắm đấy " Linh Vũ nhún vai

" Rốt cuộc cô muốn gì? " Tuấn Lãng gằn giọng

Linh Vũ nhếch miệng " Câu hỏi rất hay đấy hầu hết những người bị bắt cóc đều hỏi những câu này nhỉ "
" Nói thẳng ra đi! " Hạo Hiên quát lớn

Linh Vũ mỉm cười nhảy xuống thùng gỗ

" Hộp nhạc của Minh Triệt lão đại anh còn giữ chứ? "

" Còn " Tuấn Lãng ngắn gọn đáp

" Vậy thì đơn giản thôi...phái một người tới mang nó đến đây đi "

" Vậy thả tôi ra trước " Trong đầu Tuấn Lãng sẹt qua một tia hi vọng

" Anh muốn bản hợp đồng này phải không? " Linh Vũ rút ra một tệ bao thư ve vẩy gần lò sưởi

" Đúng vậy! Cô đừng có đốt nó rất quan trọng! " " Tuấn Lãng có dự cảm không lành

" Vậy tốt thôi...anh phải nghe theo tôi nếu không...anh và bản hợp đồng này sẽ có số phận rất giống nhau đấy " Linh Vũ mỉm cười

" Được..." Tuấn Lãng cắn răng

" Xong việc cô phải thả bọn này ra đó! " Hạo Hiên gằn giọng

Linh Vũ không nói gì lấy trong túi ra điện thoại của Tuấn Lãng lướt tới phần Sai Vặt liền ấn gọi

" Nghe đi. Nói cho tốt nếu không...anh biết mà " Tuấn Lãng chảy mồ hôi giọt

Cô ta quả nhiên là Quái Vật

" Alo...vào phòng mang giúp tôi cái hộp nhạc đó đến khu nhà gỗ phía sau rừng đi...Cho anh 5 phút " *Tút*

Linh Vũ tắt máy

" Có vẻ như anh rất hiểu rõ về nơi này nhỉ? Người đứng sau vụ bắt cóc Ngự Thanh chắc chắn là anh cũng tham gia rồi "

" Thì sao?! " Tuấn Lãng lườm nguýt

" Thì...cái bản hợp đồng này chắc không cần thiết nữa "

Linh Vũ ném tệp hợp đồng vào trong đống lửa bắt đầu cháy dần

" Cô điên à! Có biết một tệp đó giá trị bao nhiêu tiền không?! " Tuấn Lãng giãy giụa muốn thoát khỏi sợi dây

" Một thứ quan trọng như vậy đáng nhẽ không lên tồn tại...Dù sao thì...anh cũng có người đứng sao chống lưng rồi mà...nói đi là ai vậy? "

Linh Vũ nhặt dưới đất lên một con dao sắc tiến gần họ

" Cô làm gì vậy? Đừng lại đây! Như vậy là giết người! " Ngọc Khiết hoảng loạn la hét

Nhưng Linh Vũ lại ngồi xổm xuống để con dao gần kề cổ cô ta

" Boss sẽ không tha cho cô đâu! "

Bỗng chuông điện thoại của Linh Vũ vang lên, Linh Vũ chậm rãi đứng dậy vứt con dao đi. Ngọc Khiết thở ra nhẹ nhõm

" Bộ mấy người tưởng thật à? Tôi chỉ dọa chút thôi mà " Linh Vũ vừa nói vừa lấy điện thoại ra

Ngọc Khiết: "..."

Nhìn biểu cảm cô lúc nãy có khác gì muốn giết chết tôi không!?

...Cắt...

Chương 62

Linh Vũ rút điện thoại ra trên mà hình hai chữ 'Lão Đại' gọi đến. Suy nghĩ một chút liền ấn nút nghe

" Alo..? "

" Hiện tại nhóc đang ở đâu? Sao nhắn tin mà không trả lời? " Minh Triệt đầu dây bên kia đang chuẩn bị trốn học

" Em đang giúp lão đại lấy lại cái hộp nhạc nè...lão đại lo cho em sao? " Linh Vũ nhỏ giọng

" Tất nhiên rồi! Nhóc mà xảy ra chuyện gì thì đừng trách ta! Nói đi đang ở đâu? "

Trong lòng Linh Vũ có một tia xao động lớn,...định nói nhưng lại không thể nói lên đành chọn cách im lặng

'Nếu như cô có thể hứa với tôi một điều kiện...tôi có thể nhường cho cô vị trí của tôi' Giọng nói Đàm Linh Vũ vang lên

Linh Vũ có chút kinh ngạc " Điều kiện gì? "

Điều kiện gì tôi cũng đều đáp ứng hết! Chỉ cần được ở bên lão đại!

'Hứa với tôi...chăm sóc cho ba mẹ tôi cho tót. Dù sao tôi cũng không muốn làm kẻ xấu chia cắt hai người đâu'

Linh Vũ nghe vậy trầm mặc một lúc

Thật sự là...cảm xúc của cô không có được ổn định

Không biết có thể chăm sóc cho hai người họ được không nữa...

" Được, tôi chấp nhận! "

Nguyên chủ 'Đàm Linh Vũ' cũng chẳng nói gì nữa lẳng lặng rời đi

" Này có nghe không? Nhóc đang ở đâu? " Giọng nói của Minh Triệt đánh thức cô

" Em đang ở...XX... " Linh Vũ nói xong liền tắt máy

Quay sang đám người đang không ngừng nỗ lực để thoát khỏi dây trói

Linh Vũ: "..." Giãy cái gì? Mấy người sắp chết đến nơi rồi!

" Thịnh thiếu à! Tôi mang đồ tới rồi! " Giọng nói từ bên ngoài vọng vào

" Mấy người tốt nhất là lên im lặng "

Linh Vũ đứng dậy đi ra mở cửa, bên ngoài là một thanh niên tướng mạo bình thường trên tay là một cái hộp

" Cảm ơn nhá " Linh Vũ giật lấy cái hộp nhạc

" Cô là...? "

Chưa kịp nói thanh niên đã bị Linh Vũ tiêm thuốc ngủ rồi lôi vào bên trong ném bên cạnh đám người

" phù...Nhanh - Gọn - Nhẹ " Linh Vũ đỡ trán lau mồ hôi

Linh Vũ quan sát hộp nhạc trên tay trông nó khá cũ kỹ hình vuông và có hình ngôi sao trên đó

" Giờ thả bọn tôi ra được chưa? " Tuấn Lãng khó chịu lên tiếng

" Bây giờ các người có ra ngoài thì cũng sẽ bị bắt thôi... "

" Tất cả những tin đen tối nhất của mấy người đã bị vạch trần rồi " Linh Vũ mỉm cười

" Rốt cuộc cô muốn gì nữa?! Chẳng phải cô nói là sẽ thả tụi này ra rồi sao?! " Hạo Hiên nổi điên

" Nhìn mặt tôi giống như đang nói thật sao? Nếu như tôi không lừa mấy người thì chính tôi cũng bị lừa...Dù sao thì tốt nhất tôi sẽ giao mấy người cho cảnh sát giải quyết " Linh Vũ bấm bấm điện thoại

Cô là một người lương thiện

Tuổi nhỏ không thể chém giết người...

Thì để cho người khác làm là được rồi!

" Linh Vũ! Cô chết chắc rồi! "

*Loảng xoảng* Kính của cửa sổ bỗng vỡ ra kéo theo đó là một làn khói trắng xâm nhập vào nhà gỗ.

Ba người Ngọc Khiết, Tuấn Lãng, Hạo Hiên bị trói quay lưng gần với cửa sổ lên thủy tinh cứ cắt vào người họ cố giãy giụa vẫn không thể thoát ra được

Lửa trong lò sưởi bắt đầu lan ra dần đốt cháy đến chỗ của ba người bị trói kia

" Không! Boss mau tới cứu chúng tôi với! " Ngọc Khiết cố gắng lết lùi lại

Làm cả ba người họ lết đến sát tường nhưng dù có kêu gào cũng chẳng ai tới cứu, ngọn lửa cứ dần lan ra

" Cải quái gì thế này...? " Linh Vũ sững sờ lùi lại

" Nóng! Nóng quá! Boss giúp tôi với! "

" Tại sao ông không làm gì hết! "
" AAAaaa...cháy! Cháy rồi! "

Ngoài tiếng kêu gào thảm thiết của ba người kia thì trong ngọn lửa có một bóng người là đàn ông nhưng cô không thể thấy rõ ông ta

" Thì ra là ngươi đã cản chân ta sao? " Giọng nói ồm ồm vang lên

Không cần nói cũng biết chắc chắn là một ông già

" Ông chú bình tĩnh, có gì từ từ nói " Linh Vũ ôm chặt hộp nhạc

Ông ta cứ ẩn nấp tong đám lửa lâu như vậy rồi mà không bị đốt...là siêu nhân sao?

" Không nói gì hết! Chỉ cần biết ta đến là để giết ngươi " Người đàn ông giơ ra một khẩu súng chĩa về phía cô

Linh Vũ cảm thấy không ổn rồi

Tay không mà đấu với súng là không công bằng

Nơi này cũng sắp thành tro rồi phải rời khỏi đây thôi

" Haha~ Ngươi muốn thoát khỏi đây không dễ đâu! "

*Pằng*

...

Tiếng súng vang rộng, cùng lúc đấy Minh Triệt đang đi thì nghe thấy

Dự cảm của hắn nói cho hắn biết...

Làm ơn đừng có xảy ra chuyện gì!

Nhưng cầu nguyện cũng chỉ là cầu nguyện

Linh Vũ đứng dựa vào cửa gỗ đang dần bốc cháy hết không ngừng hở dốc, một tay ôm lấy cánh tay, khuỷnh đang không ngừng chảy máu

" Linh Vũ... "

Nghe được giọng nói cô sửng sốt quay lại thấy Minh Triệt đang bàng hoàng nhìn cô

" Lão đại... " Linh Vũ kập kiễng bước tới

" Đã xảy ra chuyện gì?! Tại sao nhóc lại bị thương? " Minh Triệt ánh mắt dần trở lên u ám

Linh Vũ nhẹ lắc đầu

" Chỉ là một vết thương nhỏ thôi, anh cầm lấy cái này và rời khỏi đây đi..." Linh Vũ đẩy cái hộp nhạc cho Minh Triệt

" Nhóc có biết em chính là thứ quan trọng nhất đối với anh không? " Minh Triệt siết chặt cái hộp nhạc trên tay

Cái hộp nhạc này được coi như ước mơ, ước nguyện của hắn nhưng cô lại là một người quan trọng của hắn nếu phải chọn một trong hai thì chắc chắn hắn sẽ chọn Linh Vũ rồi Linh Vũ kìm nén cảm xúc của mình

" Anh cũng là người quan trọng nhất của em...Vì vậy em không thể để ông ta giết anh được! "

" Boss của bọn họ...ông ta là.... "

*Pằng* Viên đạn pgát ra từ phía nhà gỗ đang bốc cháy, bắn thẳng vào lưng Linh Vũ

Mẹ kiếp! Không kịp rồi

Linh Vũ cắn răng, chân không đứng vững liền ngã xuống

Minh Triệt như không tin vào mắt mình. Mọi việc xảy ra quá nhanh...

Hắn đã không thể bảo vệ cô!

Minh Triệt siết chặt tay 'Nhất định phải giết chết kẻ đó! '

" Lão đại...nghe nói...đừng hành động dại dột cảnh sát sắp tới rồi. Anh cũng đừng oán trách bản thân vì em không muốn nhìn thấy anh như vậy "

" Không! Em sẽ không chết mà phải không? "

Minh Triệt đặt hộp nhạc xuống bên cạch đỡ lấy Linh Vũ

" Em đâu phải là người thép trúng hai phát đạn mà không chết... " Linh Vũ nhẹ mỉm cười

" Một câu nữa thôi...đó là... "

" Em thích anh! Rất thích anh " Linh Vũ nói xong hết cảm xúc của mình

Đôi mắt cô dần mơ hồ rồi tắt tịt chỉ còn lại một mảng đen

Xin lỗi 'Đàm Linh Vũ' vì đã không thể giữ lời hứa với cô

Xin lỗi lão đại vì đã bỏ lại anh...

Minh Triệt đặt tay che đi đôi mắt đang không ngừng chảy lệ của mình. Cảm xúc đau buồn, vui mừng lẫn lộn mà hắn chưa từng trải

" Anh cũng thích em...có lẽ là yêu thì đúng hơn... "

Tiếng còi cảnh sát lần lượt vang lên, người bọn họ gặp đầu tiên là Minh Triệt đang ôm chặt cái xác, đôi mắt gần như không còn một chút sức sống

" Ở bên đó, các người phải bắt được ông ta cho tôi! " Minh Triệt gằn giọng chỉ vào căn nhà gỗ đen khịt

Đám pikachu đi vào căn nhà gỗ để kiếm tra thì liền thấy ba thân xác đã bị thiêu cháy, còn một người đàn ông trung niên mặt sẹo bị bỏng nửa người

Dưới bụng ông ta bị một con dao đâm xuyên qua, có vẻ như trước khi bị bắn Linh Vũ đã đâm ông ta một nhát khiến ông không thể nào đứng dậy

Người đàn ông bị tóm lôi ra ngoài liền đụng phải Minh Triệt căm hận nhìn ông

" Rốt cuộc ông là ai?! Mà tại sao hết lần này đến lần khác hãm hại tôi như vậy?! "

Người đàn ông nhếch môi

" Ngươi không nhận ra ta sao? Ta là 'Cha' ngươi mà... "

" Tần Minh Triệt...ngươi có cảm thấy quen không? "

Minh Triệt sững sờ như một dây điện chạy qua

Khoảnh khắc này hắn nhận ra mình là Tần Minh Triệt chứ không phải Từ Minh Triệt

" Ông đi chết đi! " Minh Triệt giật lấy một khẩu súng của tên cảnh sát và bóp còi

*Pằng*

...

Quay lại thế giới thật

" Ông phải chết... " Thanh niên nằm trên giường không ngừng lắc đầu ngọ nguậy

" Mau gọi bác sĩ tới! Tứ thiếu không ổn rồi! "

....

(To be continued)

Su: Khi tính năng mẹ ghẻ của tác giả xuất hiện và hành chết đứa con:))

Chương 63

Linh Vũ mơ màng mở mắt, thứ cô nhìn thấy đầu tiên là cái quạt trần quay vòng vòng phía trên

Cô tại sao chưa chết?

Chẳng lẽ mình là người thép thật!

Vừa định ngồi dậy thì một khuôn mặt lọt và mắt cô

" Cháu bé tỉnh rồi à? "

Một người đàn ông trung niên trông khá là già ngồi bên cạnh giường cô đang nằm, nếu như không đoán lầm đây là ở bệnh viện

Linh Vũ: "..." Mà thằng cha nào đây?

Linh Vũ sờ lên đầu mình thấy cái băng y tế cuốn quay đầu mình

Quái lạ cô đâu có bị thương ở đầu?

" Ông là ai? " Linh Vũ hỏi người đàn ông bên cạnh mình

Người đàn ông có chút ngạc nhiên

" Cháu không phải bị mất trí nhớ đó chứ? Ta là người đã tông vào cháu 2 hôm trước đây này " (Quên thì xem lại chap 1)

Linh Vũ sững sờ một lúc " Bây giờ là ngày bao nhiêu? Tháng mấy? "

" Ngày 21/5, bây giờ là 20:00. Cháu ngất gần 2 ngày rồi...À để ta trả lại điện thoại cho cháu " Người đàn ông quay sang lục lọi túi xách

Linh Vũ ngồi thẫn thờ

Vậy là mình quay về rồi sao? Tất cả chẳng lẽ chỉ là một giấc mơ thôi sao?

Không thể nào!

Người đàn ông lấy được cái điện thoại liền quay lại thấy Linh Vũ siết chặt cái chăn màu trắng, nước mắt chảy xuống thành dòng nhưng cắn chặt môi để không phát ra tiếng động

" Sao cháu lại khóc rồi? Bác xin lỗi lúc đó là do bác say không cẩn thận đâm vào cháu...Bác sẽ trả tiền đầy đủ mà đừng có khóc " Người đàn ông luống cuống

" Tôi muốn...xuất viện... " Linh Vũ quệt nước mắt xỏ chân xuống dép

" Được, được để ta đưa cháu về... "

...

Cùng lúc đó ở một nơi khác, trong một căn biệt thự " Linh Vũ! " Nam tử kêu lên, đôi mắt nhắm tịt nay đã mở ra một đôi mắt tuyệt mỹ

Trước mắt nam tử là cả một đám người từ người mặc đồ bác sĩ đến quản gia có cả hầu giả và còn một chàng trai tuấn tú làm hắn chú ý tới

" Triệt đệ! Em cuối cùng cũng tỉnh lại rồi! " Chàng trai vui mừng ôm lấy hán

" Đức Thành! Cậu làm gì vậy? Linh Vũ đâu? " Minh Triệt đẩy nhẹ chàng trai ra

" Triệt đệ...em đang nói gì vậy? Linh Vũ là ai? " Chàng trai lo lắng hỏi

" Tứ thiếu nhìn kỹ tôi là ai " Vị quản gia cun kính đứng trước mặt hắn

Minh Triệt sững sờ

" Ông là...Ôn quản gia sao? "

Vị quản gia nhẹ gật đầu mỉm cười " Vậy là cậu đã trở lại bình thường. Thật tốt "

" Em có nhận ra anh là ai không? " Chàng trai chỉ vào chính mình

"...Thành ca? "

" Tốt quá em vẫn còn nhớ ra anh " Thiện Thành thở ra nhẹ nhõm

" Không thể nào...Em đã hôn mê bao lâu rồi? " Minh Triệt ôm lấy đầu mình " Gần 2 tháng... " Ôn quản gia đáp lời

Tất cả...chỉ là một giấc mơ thôi sao?

" Không! Linh Vũ! Tôi muốn gặp Linh Vũ! "

Chắc chắn đây không phải mơ! Linh Vũ không phải mơ!

" Tứ thiếu làm sao vậy? Mau ngăn cậu ấy lại! "

...

" Thì ra cháu sống khu chung cư này sao? Nhưng nghe nói ở đây ồn ào lắm đó " Người đàn ông đỗ xe ô tô trước một căn chung cư

Linh Vũ tháo dây an toàn bước xuống

" Chẳng sao hết giá cả rẻ là ổn rồi "

" Haha, ta thấy cháu có thể làm minh tinh được đấy nếu cháu biết làm đẹp và ăn diện một chút... "

" Không có nhu cầu " Linh Vũ cắt lời

Đúng là cô có ngoại hình 8/10 phần là guống nguyên chủ 'Đàm Linh Vũ' nhưng cô không có điều kiện giống cô ấy

Người đàn ông cười trừ " Phải rồi, ta có một vé nghe nhạc ở quán trà nếu cháu rảnh thì có thể đến xem người ta hát "

Người đàn ông đưa cho Linh Vũ một tấm phiếu màu xanh, cô đưa tay nhận lấy

" Thôi cháu vào nhà đi, bác còn có việc phải làm "

" Chào " Linh Vũ gật đầu nhìn bóng xe ô tô đi khuất

Chỉ còn lại cô đứng dưới bòng đèn của khu chung cư, nước mắt lại bắt đầu tuôn ra...

Lạnh lẽo và u tối

" Lão đại...em nhớ anh... "

...

Chương 64

Hắn là Tần Minh Triệt, con trai thứ tư của nhà họ Tần...

Không đúng không ai công nhận điều đó!

Cha hắn Tần Thiện có ba người con trai

Tần Thiện Tuấn

Tần Thiện Hiên

Tần Thiện Thành

Mặc dù, Tần Thiện Tuấn và Tần Thiện Hiên là anh em song sinh nhưng tính cách và khuôn mặt họ chẳng giống nhau gì cả nhưng cả ba vẫn được cha yêu quý

Còn Tần Minh Triệt thì khác, hắn cùng mẹ khác cha với bọn họ

Vợ của Tần Thiên tên Minh Ân và bà ấy bị gắn mác 'Ngoại Tình' và bị tống khỏi Tần gia

Tần Thiện dù biết Minh Triệt không phải con mình nhưng vẫn giữ lại làm đồ chơi cho những đứa con mình

Khi Minh Triệt lên 10 tuổi đã có niềm đam mê về âm nhạc hắn đã không ngừng thử sáng tác ra nhưng không bao giờ được ai công nhận thậm chí còn bị lôi ra trêu chọc

Minh Triệt năm 14 tuổi, bắt đầu biết đánh nhau va trở lên bạo lực và có rất nhiều cuộc đánh nhau ở trường đều là Minh Triệt tham gia

Tần Thiện nghe vậy thì rất tức giận nhưng cũng nhờ vậy mà không ai dám tới gần Minh Triệt nữa
Khi Tần Thiện Tuấn và Tần Thiện Thành tròn 19 tuổi, họ để ý tới một cô hầu gái tên là Ngọc Thi. Hai người họ hết lần này tới lần khác vờn nhau với cô ta kể cả Thiện Thành 17 tuổi cũng yêu quý ả chỉ riêng Minh Triệt là chưa một lần để ả vào mắt

Tần Thiện biết chuyện muốn đuổi Ngọc Thi đi nhưng đành bất lực. Tận gia đang trong giai đoạn suy giảm, ông ta phát hiện Minh Triệt đúng là có tài năng âm nhạc bẩm sinh lên nảy ra một ý tưởng là để Minh Triệt kiếm tiền bằng cách live trên mạng

Đúng như ông ta dự đoán chỉ vài tháng lượt view của Minh Triệt tăng nhanh đáng kể, tiền đều bỏ vào túi ông ta

Suốt một năm Minh Triệt giống như một cỗ máy kiếm tiền, mặc dù hắn biết mình bị lợi dụng nhưng được thoải mái ca hát thì hắn cũng chẳng để ý

Khi Tần Thiện Tuấn và Tần Thiện Hiên 21 tuổi bọn họ biết mình có hôn ước với cô tiểu thư khác thì liền kéo theo cô gái Ngọc Thi bỏ trốn khiến Tần Thiện tức hộc máu

Ông ta muốn chuyển hôn ước cho Thiện Thành con trai thứ ba của mình nhưng Thiện Thành đang mong ước trở thành diễn viên thế là ông ta đành chuyển qua cho Minh Triệt

Minh Triệt năm 17 tuổi cự tuyệt muốn bỏ đi, ông ta liền nhốt Minh Triệt lại cấm túc không cho ca hát và nghe nhạc nữa

Các fan hâm mộ trên mạng của Minh Triệt cảm thấy kỳ quái. Bị cấm túc gần 1 năm Minh Triệt dường như hóa điên sống trong một căn phòng mà thiếu đi âm nhạc thì chẳng khác nào ngồi tù cả Minh Triệt đã hết chịu nổi gồng lên sống chết với ông ta

Ôn quản gia người thân nhất của Minh Triệt phát hiện ra vụ này nhanh chóng báo cho cảnh sát và luật sư đến

Nhưng cũng không kịp nữa Minh Triệt bị một chai thủy tinh đập vô trán và hôn mê còn Tần Thiện đã chạy trốn

Không lâu sau tin tức Tần Thiện bị xe cán qua người đã lan ra, Minh Triệt nhập viện không có dấu hiệu tỉnh lại

...

" Tứ thiếu tôi vào nhé " Ôn quản gia mang một khay thức ăn đẩy cửa đi vào

Nam tử ngồi cạnh cửa sổ trên tay là một cây đàn tay nhẹ gẩy

" Ngài ăn một chút gì đi cứ như vậy không ổn đâu "

Minh Triệt trầm mặc không trả lời giống như một kẻ mất hồn vậy. Ôn quản gia thở dài

" Tôi không biết ở thế giới đó cậu đã gặp ai nhưng...chắc chắn người đó sẽ không muốn nhìn cậu như vậy đâu "

" Cứ để tôi một mình đi " Minh Triệt khàn giọng

Ôn quản gia bất đắc dĩ rời khỏi...

Chương 65

Linh Vũ tỉnh lại đập vào mắt cô là cái trần nhà rạn nứt, chậm rãi ủ rũ ngồi dậy

Giờ cô là _Linh Vũ chứ không phải Đàm Linh Vũ nữa

" Tỉnh lại đi! " Linh Vũ tự tát hai tay vào mặt mình khiến nó đỏ ửng

Linh Vũ: "..." Mẹ! đau chết được

Trở lại cuộc sống hiện tại của mình, Cô mặc một cái áo sơ mi và một cái quần nâu, tóc ngắn được túm gọn lại nhăn mặt nhìn mình trong gương

Dễ thương cái cc

Bé xinh cái cc

Thảo nào ông chú đó trêu mình có thể làm minh tinh! Là để đóng làm học sinh cấp 2 chắc!

Linh Vũ mở cửa phòng rồi đóng sầm nó

Cô khi ra ngoài đường chỉ nhớ có một đường đi đó là tới chỗ làm thêm đi thẳng 999 bước rẽ phải là tới nơi

Quán cà phê Linh Vũ làm việc khá nhỏ nhưng rất đông khách vì trang trí bắt mắt

Leng keng - Chuông ở phía trên cửa reo lên, Linh Vũ bước vào một mạch đi vào phòng phục vụ

" Ông chủ... " Linh Vũ nhỏ giọng gọi

Một người đàn ông trung niên khuôn mặt hiền hậu đeo tạp dề quay đầu lại

" A Linh Vũ dạo này cháu trốn làm sao? "

" Nếu cháu nói cháu bị xe đâm nhưng vẫn sống thì ông có tin không? "

" Cháu là người thép à? " Ông chủ hỏi đùa

" Chắc vậy " Linh Vũ nhún vai

" Haha...ta chỉ đùa chút thôi cháu có bị thương không? "

" Cháu bị thương ở đầu "

Ông chủ tiệm ngơ ngác " Cháu lúc nào mà chẳng có vấn đề ở đầu "

Linh Vũ: "..." Ông muốn chết đấy à?

" Thôi được rồi mau đi phục vụ khách đi " Ông chủ vẩy tay *Loảng xoảng* Một tiếng rơi vỡ vang rộng

Bên kia góc bàn, nam nhân trông rất đầu gấu không một chút ý tứ gác chân lên bàn. Đứng gần là một nữ nhân viên vẻ mặt vô cùng hốt hoảng

" Cô phục vụ cái kiểu gì vậy? Đổ hết vào người tôi rồi mau lau đi! " Nam nhân ngồi gần đó áo bị ướt một mảng, to giọng ra lệnh

" Rõ ràng là ngươi cố ý... " Nữ phục vụ uất ức chỉ vào tên nam nhân đó

" Gì cơ?! " Tên nam nhân gằn giọng đứng dậy

...

" Haiz...lại nữa rồi " Ông chủ tiệm thở dài

" Chị Mai bị sao vậy? Mà tên đó là ai? " Linh Vũ thắc mắc

Cô không ở đây mấy ngày mà đã có chuyện xảy ra rồi

" Linh Vũ, cháu mau đi giúp cái Mai đi " Ông chủ tiệm nhẹ đẩy cô

Linh Vũ: "..." Bộ tôi là bảo kê của cái tiệm này chắc

" Nhưng... " Linh Vũ chưa kịp nói hết ông chủ tiệm cắt lời

" Tháng này tăng lương! "
Linh Vũ: "..."

Chỉ một lần này thôi đấy

...

" Này em gái đền đi chứ? " Nam nhân nắm lấy cổ tay Mai

" Tránh đường! "

* Bộp * Bỗng có một thứ gì đó rất cứng đập vào đầu hắn

" Mẹ kiếp! Là đứa nào? "

Nam nhân ôm đầu liền thấy dáng vẻ không một chút biểu cảm của Linh Vũ

Nhưng mang lại cảm giác giống như bị khinh thường

" Cô bé là muốn thay em gái này đền cho bọn anh sao? " Nam nhân miệng cười đểu

Linh Vũ liền cho hắn một phát đạp vào chân

" A! Mày muốn gì? " Nam nhân tức giận

Linh Vũ nhếch miệng giơ ngón giữa lên

" Tôi muốn nói với quý khách là... "

" Đến đây không uống nước thì đến làm mẹ gì?! Ngồi im xem wifi chùa còn rảnh rỗi gạt chân chị ấy chính mình bị đổ nước con kêu ai? Nói thẳng là cái áo của anh chắc cũng cỡ 10k mà cái cốc cả phê của quán tôi tầm cỡ 35k vậy nói đi ai đền ai!? Nếu anh không có tiền thì cút con mẹ ngài đi! " Linh Vũ mỉm cười hiền thục nhưng miệng lại chửi không ngừng

Nam nhân đỏ mặt vừa tức vừa xấu hổ, mọi người xung quanh thì thầm bàn tán

" Mày nhớ đấy! " Nam nhân mất mặt rời đi

Không khí trở lại vẻ yên tĩnh trước kia của quán

" Linh Vũ sao hôm nay em chửi sung vậy? Có vụ gì sao? " Mai tròn mắt

" Không có! Mau trở lại công việc của chị đi " Linh Vũ xoay người bước đi

Mai: "..." Nó bị làm sao vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau